Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

 
Có bài mới 06.11.2017, 13:49
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1405
Được thanks: 7411 lần
Điểm: 19.91
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 40
Chương 36: Ruột gan đứt từng khúc


Triệu Á Thanh quay đầu lại, tức giận trừng người đang kéo tóc mình. Người kia khoác một chiếc áo lông màu xanh tím than vừa dầy vừa nặng, vẻ mặt cao quý lạnh lùng. Trông đôi mắt phượng hút người tràn đầy sự khinh thường, đang quét hắn ta từ trên xuống dưới, khiến Triệu Á Thanh không khỏi xấu hổ. Hắn ta sẽ không gặp thêm một kẻ biến thái nữa chứ!

Hàn Lạc Tuyển không biết những suy nghĩ đó, nhìn kẻ trần trụi này, trên mặt, trên người toàn là vết thương tím bầm đan xen, hắn lại nhớ đến chuyện ngu ngốc do Lâm Thư làm. Trong lòng lại nổi lên lửa giận, tăng lực kéo tóc Triệu Á Thanh, không nói một lời kéo hắn ta lên núi.

Triệu Á Thanh sắp hỏng mất, hắn ta đụng phải toàn những kẻ điên à! Tóc bị người dùng sức kéo khiến da đầu đau buốt, làm cho Triệu Á Thanh phải đi theo Hàn Lạc Tuyển. Run run miệng, Triệu Á Thanh nói lắp: "Ngươi, ngươi là, là ai? Muốn, muốn dẫn, dẫn ta, đi đâu?"

Hàn Lạc Tuyển không thèm để ý lời Triệu Á Thanh nói, chỉ là tăng lực tay kéo tóc hắn ta, giống như đang phát tiết cái gì đó.

"Đau! Ngươi, ngươi, ngươi có thể, có thể, cho ta, cho ta ít, y phục mặc, mặc không. Ta, ta sắp, sắp chết rét rồi." Triệu Á Thanh lạnh đến răng run cầm cập, nói chuyện không chút lưu loát. Lúc này toàn thân hắn ta chỉ có da đầu mới có cảm giác đau, những nơi khác đều đông cứng hết rồi. Hắn ta sợ tiếp tục như vậy, hắn ta thật sự cận kề cái chết luôn rồi. Người từng chết qua một lần thì sẽ sợ chết nhất.

Nghe vậy, Hàn Lạc Tuyển dừng bước, chán ghét  liếc Triệu Á Thanh một cái. Thấy cả người hắn ta đã lạnh đến tím tái, suy tính kẻ này còn chưa thể chết được, Hàn Lạc Tuyển liền cời áo lông, vứt lên người Triệu Á Thanh.

Triệu Á Thanh lấy được y phục chống lạnh, vội vàng đắp lên người, trong mắt đầy hoài nghi, nhìn chằm chằm Hàn Lạc Tuyển. Rốt cuộc người này là ai? Vì sao đuổi theo hắn ta còn không nói hai lời liền túm hắn ta lên núi chứ?..,..,ll..,...q,...,,.q...do,,,...nn,....-=-= Lúc trước ngoại trừ gặp phải cái tên điên khùng biến thái kia ra thì chẳng có ai biết được hành tung của hắn ta nữa, rốt cuộc vì sao người này lại bắt hắn ta? Chẳng lẽ là đồng bọn của kẻ điên khùng biến thái kia à? Là bắt hắn ta giúp tên điên khùng biến thái kia? Muốn túm hắn ta đến cho tên điên kia hành hạ à?

Đầu óc Triệu Á Thanh hỗn độn, tầm mắt bắt đầu hơi mơ hồ.

Nhìn kẻ kia ngã gục ở trên tuyết, Hàn Lạc Tuyển nhíu mày, đi tới đạp hai phát. Thấy tên kia vẫn bất động, nhìn chóp mũi hắn ta thở ra khí nóng đứt quãng, dáng vẻ thoi thóp. Hàn Lạc Tuyển cũng không cần biết nhiều như vậy, tạm thời dẹp yên lửa giận, khiêng Triệu Á Thanh lên liền chạy như bay lên núi.

Hàn Thập vừa cõng Lâm Thư đến Lâm gia thì nàng tỉnh. Nhận thấy được sau lưng có động tĩnh, biết Lâm Thư đã tỉnh, Hàn Thập hơi lúng túng, cứng người bất động.

Ngược lại là Lâm Thư mở miệng trước. Giọng nàng rất trầm thấp, thở dài thật sâu, mở miệng nói: "Ngươi thả ta xuống đi."

Nghe thế, Hàn Thập chậm rãi ngồi xổm xuống, để nàng xuống.

Đầu Lâm Thư còn hơi choáng, dựa người vào tường, lẳng lặng quan sát Hàn Thập. Hồi lâu, mới nhẹ nhàng mở miệng hỏi: "Ngươi vẫn luôn đi theo ta sao?"

Hàn Thập không nói, lẳng lặng cúi đầu, đứng im.

"Không nói lời nào, đó chính là chấp nhận. Không ngờ ta nỗ lực lâu như vậy, kết quả nhận được lại là kết cục này. Không hề vào được tâm hắn một chút nào, ha ha...." Lâm Thư cười hết sức thê lương.

Cả đêm không ngủ , dưới mắt xanh đen, thoạt nhìn vô cùng tiều tụy. Nét mặt thê lương hiện tại càng tăng thêm vẻ yếu ớt của nàng, làm cho người ta nhìn mà không khỏi tâm thương.

Hàn Thập lúng túng đứng nghiêm trước mặt nàng, thân thể cứng ngắc giống như tảng đá.

"Hắn phái ngươi theo dõi ta từ lúc nào?" Lâm Thư lại hỏi.

Há miệng, Hàn Thập không biết có nên trả lời không. Dứt khoát ngậm chặt miệng, cúi đầu im lặng.

Nước mắt lặng lẽ chảy ra từ hốc mắt, theo sườn mặt nàng chảy xuống đến cằm, tụ lại thành giọt lệ nặng trĩu, vài giọt lệ châu liền rơi xuống đất. Hít mũi một cái, Lâm Thư ngẩng đầu nhìn trời, mờ mịt giống như sự nản lòng thoái chí vào lúc này của nàng.

"Ngươi đi đi! Về sau đừng theo dõi ta, ta cũng không dây dưa gì với Thế tử nhà ngươi nữa. Dưới đống tuyết ở bức tường bên ngoài sân huấn luyện có một đống y phục, còn có một tấm mặt nạ da người.-l.,.///...==-ê Ngươi đi tìm những thứ ấy mang về cho Thế tử ngươi,-=...,q..u,,,y.....--= sẽ hữu dụng với hắn đấy." Trong lời nói của nàng mang theo nỗi nghẹn ngào,=-=do,,,o....nn-== nói xong một câu đều phải thở sâu một hơi.

Nghe nàng nói xong, Hàn Thập kinh ngạc ngẩng đầu lên, hơi lúng túng. Trước khi Thế tử thu hồi mệnh lệnh thì hắn vẫn chưa thể rời khỏi Lâm tiểu thư . Nhưng bộ dạng quyết đoán này của Lâm Thư khiến hắn không thể có chủ kiến rồi.

Thấy Hàn Thập bất động, do dự không quyết, Lâm Thư không nhịn được, khóc lớn lên, cao giọng kêu gào: "Đi đi! Không đi chờ bản tiểu thư gọi phủ binh (binh lính trong phủ) tới đuổi ngươi sao!"

Thân thể lựa chọn nhanh hơn đầu óc, Hàn Thập nghe vậy, tung người nhảy lên đầu tường, rời khỏi Lâm gia. Chỉ lưu lại mình Lâm Thư, ở nơi hẻo lánh trong đống tuyết, từ từ ngồi xổm xuống, vùi đầu khóc rống lên.

Tại sao! Tại sao kiếp trước nàng không thương người dùng tình sâu vô bở yêu nàng, sống lại nàng đã cố gắng như vậy nhưng người kiếp trước yêu nàng lại chưa từng đặt nàng ở trong lòng! Ông trời ơi! Vì sao để nàng sống lại rồi lại cho nàng một kết quả tàn nhẫn như vậy?

Kiếp trước lúc hắn yêu nàng, nàng không thương hắn, vì một nam nhân cặn bã mà tổn thương hắn. Đời này làm lại, nàng dụng tâm đi thương hắn, vì sao hắn lại làm như không thấy, có tai như điếc, vẫn đề phòng nàng! Chẳng lẽ đây chính là báo ứng khi nàng được sống lại sao? Để cho nàng nếm thử một lần dùng tình sâu vô bờ lại bị bỏ qua như dép cũ, cầu xin mà không được sao?

Lâm Thư khóc đến ruột gan đứt từng khúc, trong lòng giống như bị nhồi Hoàng Liên, đều là cay đắng. Báo ứng! Báo ứng mà! Thật sự là báo ứng! Kiếp trước nàng không thương hắn, cả đời này hắn không thương nàng, chẳng lẽ nàng và Hàn Lạc Tuyển nhất định là không thành một đôi sao?

Phủ binh đi tuần nghe được tiếng nữ nhân khóc, còn khóc rất bi thảm, làm cho người ta nghe cũng cảm nhận được bi ai. Tò mò đi tìm tiếng khóc đó, vừa thấy liền hoảng, đây không phải là tiểu thư dòng chính của phủ Định Quốc Công bọn họ sao! Bảo bối của toàn Lâm gia!

Phủ binh không đến gần quấy rầy Lâm Thư mà chạy nhanh đến Tam Tinh viên, thông báo cho người ở đó. Ba vị công tử đã sớm ra lệnh, chỉ cần là chuyện của nhị tiểu thư, phát hiện chuyện gì thì phải bẩm báo bọn họ trước. Thấy tình hình của Lâm Thư hơi khác thường, phủ binh không dám trì hoãn, chân chạy như bay đến Tam Tinh viên.

Lâm Kỳ thường hay xuất phủ, Lâm Ngọc bởi vì trời lạnh mà thường làm tổ trong phủ. Sống ở Tam Tinh viên, cả ngày đều gặm sách. Lúc nghe người ta nói Lâm Thư đã trở về, Lâm Ngọc vui mừng nhảy dựng lên từ trong chiếc chăn ấm áp.

"Thư nhi đã trở lại! Ở đâu! Nói mau!" Lâm Ngọc vui sướng đầy mặt, đã nửa tháng rồi hắn chưa gặp Lâm Thư, có thể tưởng tượng được hấp tấp biết bao.

"Cái này, nghe phủ binh kia báo tiểu thư đang trốn ở trong tiểu hoa viên của Vọng Nguyệt các khóc lóc." Gã sai vặt tràn đầy thấp thỏm trả lời.

"Cái gì! Thư nhi trốn ở Vọng Nguyệt các khóc lóc! Chuyện gì xảy ra! Không phải nó vào cung học tập sao? Chẳng lẽ bị người trong cung bắt nạt hả ?" Nghe thấy Lâm Thư đang trốn một mình trộm khóc, toàn thân Lâm Ngọc đều không tốt. Muội muội của hắn nhất định là bị người ức hiếp!

"Tiểu nhân không biết ạ, công tử vẫn nên đi xem tiểu thư đi." Gã sai vặt có chút khó xử nói. Hắn cũng không biết tình huống thế nào, chỉ là chân chạy truyền lời thôi.

"Đúng rồi! Trời lạnh như thế này, đêm qua còn có tuyết rơi, một mình Thư nhi đứng trong tiểu hoa viên nhất định sẽ bị đông cứng đấy! Ta lập tức đi xem! Ngươi thay ta đi thông báo cho tổ mẫu ta, nói cho người biết nhị tiểu thư đã trở lại, chỉ là tình hình không tốt lắm."

Lâm Ngọc cảm thấy Lâm Thư bất thường như vậy chắc chắn có liên quan với hoàng cung. =-==ll,,,,q,,,,,d,,,...n....-==-Lúc này hắn không có năng lực đi thăm dò chuyện trong cung, chỉ có thể thông báo cho tổ mẫu hắn. Để Lâm lão phu nhân nghĩ cách điều tra xem rốt cuộc Lâm Thư đã xảy ra chuyện gì.

"Dạ, tiểu nhân lập tức đến Tây Uyển bẩm báo lão phu nhân!" Gã sai vặt gật đầu đồng ý, lanh lẹ chạy ra ngoài.

Lâm Ngọc đứng dậy, vội vàng đi giày, khoác một cái áo choàng dày. Suy nghĩ một chút, sợ Lâm Thư bị đông lạnh, lại mang thêm một cái áo choàng, lập tức chạy đến Vọng Nguyệt các.

Khi Lâm Ngọc chạy tới, tìm được Lâm Thư thì phát hiện nàng đang ngã trên đất, vệt nước mắt ràn rụa. Thấy vậy, lòng Lâm Ngọc đau đến chết rồi, rốt cuộc đã trải qua chuyện khổ sở gì, khiến cho muội muội biến thành như vậy! Thấy sắc mặt Lâm Thư đỏ bừng, Lâm Ngọc vươn tay sờ trán nàng, vừa sờ liền bỏng đến dọa người. Vội vàng dùng áo choàng bao lấy Lâm Thư, ôm nàng lên, hắn không dám dừng lại nghỉ, ôm Lâm Thư chạy đến Tây Uyển.

Chạy đến nửa đường thì vừa vặn đụng phải Lâm lão phu nhân vì nghe được tin tức mà chạy tới, vẻ mặt bà đầy lo lắng. Thấy người đang được Lâm Ngọc ôm trong ngực, không cần hỏi cũng biết đó là Lâm Thư!

"Thư nhi sao rồi?" Bàn tay tràn đầy nếp nhăn run rẩy, Lâm lão phu nhân hỏi.

"Tổ mẫu, trước đừng nói gì cả. Thư nhi bị lạnh đến đông cứng, trước tiên đưa nó đến ngâm nước nóng ở chỗ người đã! Tình huống của nó rất xấu, phải lập tức mời thái y đến khám mới được!" Lâm Ngọc không dừng bước, lướt qua Lâm lão phu nhân, vừa căn dặn vừa chạy.

Trong lòng Lâm lão phu nhân rất sốt ruột, phái người đi thông báo cho Định Quốc Công Lâm Chí Viễn, để Lâm Chí Viễn vào cung chuyển thẻ mời thái y. Dặn dò xong mới xoay người trở về Tây Uyển, xem tình hình của Lâm Thư.

Thái y khám qua, Lâm Thư là bị tổn thương vô cùng nặng nề, cộng thêm bị đông lạnh trong tuyết quá lâu, trúng phong hàn, có thể qua được hay không là phải dựa vào chính nàng rồi.

Người Lâm gia nghe thái y nói, đều bị dọa sợ, thay phiên canh giữ trước giường nàng, không ngừng nói chuyện với nàng, không dám có chút lơ là. Chỉ sợ quá an tĩnh, sẽ khiến Lâm Thư dễ dàng ‘ngủ’ mất.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Manchannie, Murasaki, Phụng, antunhi, chubin, haiyen2381, hienheo2406, hienpham1619, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06, xichgo
     

Có bài mới 08.11.2017, 08:53
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1405
Được thanks: 7411 lần
Điểm: 19.91
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 43
Chương 37: Có suy tư riêng


Ánh mắt phức tạp nhìn đống y phục trước mặt, bàn tay trong ống tay áo của Hàn Lạc Tuyển hơi run rẩy. Nghe xong Hàn Thập nói, hồi lâu mới mở miệng, mặt âm trầm nhìn chằm chằm Hàn Thập, lạnh lùng hỏi: "Không phải bản công tử kêu ngươi theo dõi kỹ nàng sao? Lúc nàng và người nam nhân kia ở chung một chỗ, vì sao ngươi không xuất hiện? Lúc nàng gọi người tới thì ngươi đang ở đâu!"

"Thế tử, ngài chỉ bảo thuộc hạ theo dõi kỹ Lâm tiểu thư thôi, không được để bị phát hiện. Thuộc hạ vẫn tuân theo mệnh lệnh của ngài, không biết sai ở đâu." Thấy bộ dạng đó của Hàn Lạc Tuyển, trong lòng Hàn Thập tràn đầy sợ hãi, nhưng vẫn kiên trì hồi đáp.

"Tốt! Hay cho một cái không biết sai ở đâu! Trở về Dịch Vương phủ lãnh phạt đi! Sau này đừng để cho bản công tử nhìn thấy ngươi nữa!" Hàn Lạc Tuyển vốn nghe Hàn Thập chuyển lời của Lâm Thư xong, trong lòng đã hết sức khó chịu. Nghĩ đến Hàn Thập vẫn luôn theo dõi Lâm Thư, thấy nàng làm ra hành động kinh hãi thế tục đó đã không ra ngăn cản, còn bày ra vẻ không biết lỗi, thật sự chọc hắn giận đến muốn giết người.

Hàn Thập nghe vậy, biết đây là muốn vứt bỏ hắn, mặc kệ có lỗi hay không, vội vàng cúi đầu nhận sai.

"Thế tử, thuộc hạ biết sai rồi! Xin ngài cho thuộc hạ một cơ hội lập công chuộc tội!"

Hàn Lạc Tuyển tức giận cười, lạnh giọng nói: "Lỗi ư? Ngươi không sai! Không có cơ hội lập công chuộc tội rồi! Nhanh chóng biến đi cho khuất mắt bản công tử, đừng để cho ta gặp lại ngươi!"

"Thế tử!" Hàn Cửu vừa sắp xếp xong cho Triệu Á Thanh, còn chưa bước vào phòng đã nghe được cuộc đối thoại của hai người. Biết Hàn Lạc Tuyển cực kỳ tức giận, sợ Hàn Thập bảo thủ nữa sẽ khiến Hàn Lạc Tuyển nổi lên sát tâm, liền vội vàng chạy vào. Vừa hô to một tiếng, vừa nháy mắt với Hàn Thập.

Hàn Thập nhận được ánh mắt của Hàn Cửu, do dự một chút, vẫn là đứng dậy rời đi.

Nhìn Hàn Thập đi rồi, trong lòng Hàn Lạc Tuyển mới thoải mái một chút, nhưng sắc mặt vẫn khó coi, trong giọng nói còn mang theo chút tức giận, hỏi Hàn Cửu: "Xử trí người nọ tốt chưa?"

"Dạ, Thế tử, thuộc hạ đã sắp xếp xong rồi." Hàn Cửu không biết có chuyện gì xảy ra mà khiến Hàn Lạc Tuyển tức giận như thế, nhưng có thể đoán ra là có liên quan đến Lâm Thư. Có thể khiến cảm xúc của Thế tử nhà bọn họ dao động thì chỉ có Lâm tiểu thư thôi. Hàn Cửu trả lời cẩn thận, không dám nói nhiều.

"Ngươi xem đống đồ này đi, tìm kỹ xem có vật gì đặc biệt không." Hàn Lạc Tuyển hất cằm về phía đống y phục do Hàn Thập mang về.

Hàn Cửu nghe lời nhanh nhẹn đi lật tìm đống y phục ướt nhẹp kia, lấy ra một cái mặt nạ giống như da người, một miếng ngọc màu hồng hình hoa mai và một ít ngân phiếu.

Khi thấy miếng hồng ngọc hình hoa mai kia thì Hàn Lạc Tuyển chợt đứng dậy, đi tới đoạt đồ trong tay Hàn Cửu. Hắn đã từng thấy qua miếng ngọc bội này, lúc hắn và Lâm Thư gặp mặt ở Phúc Lai cư thì thấy nàng đeo nó bên hông! -=-ll,,..,lle,,e...,,Nhưng sao giờ lại ở trên người Triệu Á Thanh chứ?,,..qu,,,,yy.....Mà Lâm Thư giống như không hay biết đồ của mình đang ở trên người Triệu Á Thanh, bằng không nhất định sẽ tự cầm.—do,,,,nn,.,,....-=-Sực nhớ ra gì đó, Hàn Lạc Tuyển đột nhiên ngẩng đầu. Không phải Lâm Thư đã nói mình đánh mất thứ gì đó ở Hàn Sơn tự hay sao?

Nheo lại mắt phượng, vẻ mặt hắn đầy bí hiểm khiến Hàn Cửu đứng bên cạnh không dám hé răng, cúi đầu, tận lực giảm bớt sự tồn tại của mình.

Cầm ngọc bội ôm vào trong lòng, ghét bỏ véo véo cái mặt nạ, không biết đang suy nghĩ gì, hồi lâu Hàn Lạc Tuyển mới mở miệng: "Hàn Cửu, đi tìm một người biết khẩu kỹ (kỹ năng nhìn miệng đoán), chiều cao tương đương người kia. Bản công tử có đại sự muốn làm!"

Hàn Cửu ứng tiếng (lên tiếng đáp ứng), cầm tấm mặt nạ đó lên, liền cáo lui.

Chỉ lưu lại một mình Hàn Lạc Tuyển, lẳng lặng ngồi trong phòng. Một hồi lâu, lấy ngọc bội vừa cất vào trong ngực ra, ngón tay thon dài ma sát nhẹ hình dáng của ngọc bội, ngẩn người.

Bên trong phủ Định Quốc Công, mấy ngày được người Lâm gia cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc và chiếu cố, cuối cùng Lâm Thư đã tỉnh lại. Khiến tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, không dám trách cứ nàng, chỉ liên tục nói chuyện ly kỳ với nàng, trêu chọc nàng vui vẻ.

Tất cả mọi người phát hiện ra, sau khi Lâm Thư tỉnh lại thì trở nên hết sức an tĩnh, giống như lập tức trưởng thành. Biến hóa này quá nhanh, khiến mọi người sợ hãi trong lòng, nhưng không ai dám hỏi Lâm Thư, vì sao lại trở nên như vậy.

Không dám hỏi Lâm Thư, nhưng có người dám hỏi những người khác.

"Tổ mẫu, Thư nhi cứ tiếp tục như vậy thì không phải là cách! Trước đó không phải nó đang ở trong cung sao? Ngài tra rõ là chuyện gì xảy ra chưa? Rốt cuộc Thư nhi đã trải qua cái gì ạ? Tại sao lại biến thành dáng vẻ thất hồn lạc phách này!" Lâm Ngọc là một người thiếu kiên nhẫn, nhìn Lâm Thư sống như một cái xác cả ngày, không có chút cảm xúc, trong lòng hắn lo lắng gần chết.

Lâm lão phu nhân thở dài, lắc đầu một cái, xua tay nói: "Ngọc nhi, con mặc kệ đi. Qua lần này, Thư nhi sẽ tự mình nghĩ thông suốt."

"Sao con có thể mặc kệ muội muội chứ! Con nhìn mà sốt ruột ạ! Tổ mẫu, có phải Thư nhi bị đám hoàng tử, công chúa trong cung ức hiếp hay không? –ll;l;eeqquuy,,...don,,,,,--=...Cho nên ngài không dám nói cho con biết ạ? Phủ Định Quốc Công chúng ta không thể trút giận cho Thư nhi sao?" Lâm Ngọc tức giận đầy mặt, đôi mắt nhìn thẳng vào Lâm lão phu nhân, dáng vẻ như phải lấy bằng được ý kiến.

Lâm Kỳ đứng bên cạnh thấy nhị ca hắn bày ra dáng vẻ không bỏ qua, ép hỏi tổ mẫu, không nhịn được mở miệng khuyên nhủ: "Lâm Ngọc, huynh đừng ép tổ mẫu nữa. Chuyện này phải dựa vào Thư nhi tự mình vượt qua. Có một số việc phải do chính nó thử nghiệm, tự mình bước ra từ trong khốn cảnh. Chúng ta không nhúng tay được!"

Lâm Ngọc nhất thời không thể phản bác, trong lòng chặn một hơi, dứt khoát chạy ra ngoài.

Thấy vậy, Lâm lão phu nhân mệt mỏi xoa trán, thở dài, nói: "Ai, đứa nhỏ Ngọc nhi này trầm mê trong sách suốt ngày, chưa biết đạo lý đối nhân xử thế. Thư nhi trải qua lần này, không biết có thể vượt qua được tình kiếp không. Năng lực của đại ca con bình thường, cũng thiếu kiên nhẫn. Tổ mẫu không sống được mấy năm nữa, về sau Lâm gia trở thành thế nào, đều dựa vào con đó, Kỳ nhi!"

"Kỳ nhi biết! Kỳ nhi sẽ cố gắng!" Gương mặt Lâm Kỳ đầy kiên định, trong mắt ẩn chứa sự lạnh lẽo. Dám đối xử với muội muội hắn như vậy, cho dù là Thế tử của Dịch Vương thì thế nào!

Chán nản một thời gian, thấy thân thể Lâm Thư dần dần chuyển biến tốt, người cũng trở nên có chút sinh khí, mọi người mới từ từ yên lòng.

Trong đó kinh ngạc nhất chính là An thị, nghe nữ nhi nói muốn sửa lông mày thì trong lòng cực kỳ vui vẻ. Vui vẻ rồi thì lại hơi lo lắng, không biết vì sao Lâm Thư đột nhiên biến chuyển. Chỉ là, nữ nhi muốn sửa lông mày, trong lòng An thị vẫn hết sức tán thành. Nàng đã sớm không vừa mắt với đôi mày hình chữ nhất của Lâm Thư rất nhiều năm rồi. Nữ nhi vốn có ngũ quan không tệ, chỉ vì đôi lông mày chữ nhất mà tăng thêm một phần anh khí, thiếu đi sự dịu dàng.

An thị như sấm rền gió cuốn sắp xếp xong người, sửa thành ‘đôi lông mày của Thường Nga’ cho Lâm Thư. -=-=ll,..,.ê,,,,q....,,u,,,,y...d,,,o....nn-==-=Lông mày thay đổi, khiến tư sắc của nàng lập tức tăng lên bảy phần. An thị bị kích thích mẫu tính, không nhịn được liền trang điểm cho nữ nhi.

Lâm Thư ngoan ngoãn để cho mẫu thân trang điểm cho mình. An thị để nàng mặc y phục gì thì nàng sẽ mặc cái đó. Để đám người trang điểm cho mình, nàng vẫn ngồi yên lặng, không nhúc nhích.

Nhìn nữ tử thanh lệ (thanh tú + mỹ lệ) trong gương đồng, Lâm Thư cảm giác bảy phần xa lạ. Trong lúc nhất thời ngây ngẩn cả người.

An thị đứng ở một bên nhìn mà hết sức hài lòng, tâm tình rất tốt thưởng cho mấy nha hoàn đã hầu hạ Lâm Thư thay trang phục. Dịu dàng kéo Lâm Thư, quay một vòng.

"Ừm, không tệ! Không tệ! Ta đã nói dáng dấp ta đẹp thế này thì nữ nhi nhất định không kém mà! Con nhìn đi, Thư nhi, con sửa lại đôi lông mày, cả người cũng đẹp lên nhiều!" An thị vẫn muốn có một nữ nhi, chính là muốn cho nữ nhi ăn vận đẹp mỗi ngày. Lâm Thư bướng bỉnh mười mấy năm, hiện tại, rốt cuộc đã thông suốt, nguyện ý ăn mặc, đây quả thực là quá hợp ý An thị rồi!

Lâm Thư cười nhạt, không có mở miệng. Đúng là biến thành xinh đẹp, nhưng sau khi nàng xinh đẹp lên, người kia sẽ bởi vì dung mạo mà thích nàng sao?

Nhớ tới còn nửa tháng nữa là sinh thần của Lâm Thư, An thị kích động nói: "Thư nhi, mấy ngày nữa là sang năm mới rồi, sang năm vừa đúng năm nhuận, con sẽ lên sinh thần mười lăm tuổi rồi! Mẫu thân phải bàn bạc kỹ với tổ mẫu con một chút, lựa cho con một mối hôn sự tốt!"

Lâm Thư không hề mở miệng ngăn cản mẫu thân nàng. Bây giờ nàng giống như chiếc lá khô lìa cành, trôi nổi khắp sông biển, không có mục tiêu, không có phương hướng. Nếu nàng đã định là vô phận với Hàn Lạc Tuyển thì nàng không biết có thể tiếp nhận những nam tử khác hay không.

Thấy Lâm Thư không có mở miệng từ chối, An thị càng thêm vui vẻ. Vội vàng nhân lúc còn nóng, chạy đến Tây Uyển, cùng Lâm lão phu nhân thương lượng chuyện hôn sự của Lâm Thư.

Lâm lão phu nhân nghe xong An thị nói, động tác uống trà liền dừng lại, nâng mắt nhìn An thị, hỏi: "Con muốn lựa chọn một hôn sự cho Thư nhi sao? Chính Thư nhi nguyện ý sao?"

"Vâng! Sang năm Thư nhi cũng mười lăm, nên cập kê rồi, là lúc nên chọn cho nó một hôn sự tốt ạ! Con nói chuyện này ngay trước mặt Thư nhi, nó không hề phản đối ạ. Con nghĩ, Thư nhi đã chấp nhận rồi. Con dâu nghĩ nhân dịp lễ mừng năm mới này, nhất định có không ít người tới phủ Định Quốc Công chúc tụng, đến lúc đó chúng ta sẽ lựa chọn kỹ càng." Trong lòng An thị rất kích động, nhếch khóe miệng, nói liên hồi.

Trên mặt Lâm lão phu nhân không có biểu cảm gì, nhàn nhạt nói: "Nếu Thư nhi không phản đối, vậy thì xem kỹ đi."

An thị vội vàng đồng ý, trong lòng rất vui vẻ, bắt đầu cùng Lâm lão phu nhân nói tới công tử thế gia ở trong kinh thành xứng với Lâm Thư. Lâm lão phu nhân không yên lòng đáp lời, trong lòng đã có sự cân nhắc.

Mà Lâm Thư, ngay khi An thị rời đi liền vào trong viện. Đuổi hạ nhân, tự mình lẳng lặng ngồi ở trong đình, tay nâng chén trà nóng, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Bỗng nhiên, sau gáy đau buốt, trước mắt nàng là một khoảng tối tăm.

Chén trà vốn đang nằm giữa hai tay Lâm Thư liền nghiêng đi rơi xuống bàn, nước trà nóng hổi dùng tốc độ nhanh như chớp giật chảy dọc xuống theo bàn đá, liên tục nhỏ giọt.-=-=ll,,..,..ê,,...q,,,..uy,,,,d...o,,,,n....-=-Tiếp đó là chén trà lăn vài cái rồi rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang, ở trong viện nhỏ yên tĩnh, rất là chói tai.

Người vốn đang ôm Lâm Thư, chuẩn bị đưa nàng đi, nghe thấy có tiếng bước chân chạy tới, nói thầm một tiếng không ổn. Suy nghĩ một chút, cuối cùng bỏ nàng lại, còn hung hăng đánh một phát lên gáy nàng, lúc này mới trốn đi nhanh như tia chớp.

Hạ nhân nghe tiếng động chạy tới xem, phát hiện Lâm Thư đang ngã trên mặt đất, một dòng máu đỏ tươi chảy ra từ gáy nàng, lan trên tuyết trắng, rất là chói mắt.

"A! Người đâu mau tới đây! Nhị tiểu thư đã xảy ra chuyện rồi!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Manchannie, Murasaki, Mèo-lười, Phụng, antunhi, haiyen2381, hienheo2406, hienpham1619, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06, ttatuyet, xichgo
     
Có bài mới 10.11.2017, 11:02
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1405
Được thanks: 7411 lần
Điểm: 19.91
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 44
Chương 38: Có nỗi buồn riêng


Tháng giêng tuyết trắng sương giá, tiếng pháo vang suốt không ngừng. Trong Dịch Vương phủ, toàn bộ Hàn gia đang tụ tập cùng nhau, ăn uống linh đình, trò chuyện vui vẻ qua giao thừa.

Trên mặt các vị đang ngồi tràn đầy vẻ vui sướng đón lễ, chỉ có Hàn Lạc Tuyển cô đơn đầy mặt ngồi ở trong đám người. Không biết đang suy nghĩ gì, nhìn điểm tâm trên bàn, không nhúc nhích.

Luôn luôn chú ý đến nhi tử, từ lúc Hàn Lạc Tuyển trở lại, Dịch Vương phi đã cảm thấy nhi tử vô cùng bất thường. Luôn mất hồn mất vía, không yên lòng, khiến Dịch Vương phi sinh lòng hoài nghi. Đặc biệt tìm Hàn Cửu lén lút tra hỏi, chỉ nghe nói gần đây Hàn Lạc Tuyển đang làm một chuyện lớn.

Dịch Vương phi nghe xong có chút lo lắng, còn đặc biệt nói chuyện với lão Dịch Vương, muốn Vương gia xem giúp nhi tử đang làm những gì. Lại bị một câu ‘Yên tâm đi, không có việc gì đâu. Tất cả đã có Bổn vương âm thầm theo dõi’ của lão Dịch Vương cho qua chuyện. Nhi tử đang làm gì, Vương gia cũng biết, Dịch Vương phi cũng yên lòng. Lão gia chắc sẽ không gài bẫy nhi tử đâu.

Nhưng thấy ngay cả sang năm mới mà Hàn Lạc Tuyển cũng không nở một nụ cười, Dịch Vương phi lại lo lắng rồi. Tính toán đợi sau khi ăn xong mới hỏi kỹ nhi tử một chút, rốt cuộc gặp phải chuyện phiền toái gì mà khiến hắn mặt ủ mày ê suốt ngày.

Hàn Lạc Tuyển một mình phát ngốc, không chú ý đến có người đang lo lắng cho hắn. Đột nhiên nghe được có người nhắc đến tiểu thư của phủ Định Quốc Công, liền hoàn hồn, nhìn về phía người đang nói chuyện.

"Ai! Các ngươi nghe nói gì chưa? Phủ Định Quốc Công có vị tiểu thư dòng chính vừa cập kê vào năm nay, nghe nói đang có ý định tìm mai mối." Người nói chuyện là thứ bá Hàn Mặc Vân của Hàn Lạc Tuyển, qua ba lần rượu, sắc mặt đã hồng hồng.

"Tiểu thư dòng chính của Lâm gia sao? Trong nhà đứng hàng hai hả?" Dịch Vương phi chú ý thấy Hàn Lạc Tuyển cảm thấy hứng thú với chuyện này, liền nối tiếp lời Hàn Mặc Vân.

"Hình như là vậy! Lâm gia chỉ có hai vị tiểu thư, một vị là do chính thất sinh, một vị là do di nương sinh. Không phải hai tháng trước mới gả đi một vị tiểu thư sao? Gả đi mà không ai biết thì chắc là vị đại tiểu thư dòng thứ rồi." Phu nhân Tần thị của Hàn Mặc Vân chen vào.

Đàm luận đến chuyện cưới gả, các nữ nhân là am hiểu nhất rồi. Một vị phu nhân khác cũng chen lời, cùng nhau thảo luận.

"Ta nghe nói, thân thể của vị tiểu thư Lâm gia này yếu ớt lắm! Nghe Đỗ phu nhân của Bình Khang hầu nói, dăm ba ngày là Lâm gia lại chuyển thẻ bài vào cung thỉnh thái y đến xem bệnh cho Lâm tiểu thư."

Nghe nói thế, Hàn Lạc Tuyển hơi cau mày.

Lâm Thư ngã bệnh sao?

Dịch Vương phi coi như đã nhìn ra, tiểu thư Lâm gia chính là người mà nhi tử để ý, có tình cảm! Nhớ lại mấy tháng trước,=-ll..,,e,..q..u,,yy...d,,,o.....n,,...Lâm lão phu nhân đến Dịch Vương phủ ngầm cảm tạ còn vờ như vô tình hỏi thăm chuyện của nhi tử nữa.-ll,,..,lle,,..,q,,,..d,,n... Trong lòng Dịch Vương phi âm thầm ghi nhớ, chờ sau khi ăn xong nhất định phải thử dò xét nhi tử mới được.

Dịch Vương phi liền nói sang chuyện khác, chuyển hướng chuyện của Lâm gia, nói tới những chuyện lý thú khác. Trong lòng Hàn Lạc Tuyển có nghi ngờ, không có tâm tình ở lại, liền đứng dậy nói đôi câu thân thể khó chịu rồi cáo lui.

Trở lại viện Thượng Minh của mình, Hàn Lạc Tuyển gọi Hàn Cửu, dặn dò: "Ngươi đi điều tra xem gần đây Lâm gia có mời thái y đến không, nếu có mời thì hỏi rõ ràng là mời cho ai." Mặc dù hắn cảm thấy với thân thể của Lâm Thư thì sẽ không dễ dàng bị bệnh như thế, nhưng muốn điều tra thêm để xác định.

Hàn Cửu hơi khó xử nhìn Hàn Lạc Tuyển, nói: "Thế tử, không phải ngài đã tuyệt giao với Lâm tiểu thư rồi sao?" Là chính ngài đã nói không qua lại với Lâm tiểu thư nữa, coi như chưa từng quen biết mà. Bây giờ lại muốn đi tìm hiểu gia sự của Lâm tiểu thư, vậy không tốt lắm đâu?

"Thế nào? Có vấn đề sao?" Hàn Lạc Tuyển híp mắt, tận lực uy hiếp nhìn Hàn Cửu.

"Không, không thành vấn đề. Thuộc hạ phải đi làm ngay!" Coi như là hắn lắm mồm! Hàn Cửu báo cáo xong, lập tức rời đi.

Hàn Cửu vừa rời đi, Dịch Vương phi liền đi vào. Thấy mi tâm Hàn Lạc Tuyển càng tăng vẻ ưu sầu, Dịch Vương phi đã chắc chắn bảy phần những suy đoán trong lòng mình.

"Mẫu phi? Sao người lại tới đây?" Thấy mẫu phi hắn xuất hiện, Hàn Lạc Tuyển hơi bất ngờ.

"Cái đứa nhỏ này, không phải nói là khó chịu sao? Mẫu phi tới thăm con một chút mà. Sao rồi? Là nơi nào không thoải mái?" Dịch Vương phi cười yếu ớt nhìn nhi tử, dịu dàng dò hỏi.

"Hài nhi vẫn khỏe, chỉ là sống ở nơi đông người, cảm thấy lòng hơi buồn bực thôi." Hàn Lạc Tuyển khẽ gật đầu.

"Tuyển nhi, sau khi con nghỉ phép từ học viện về, vẫn buồn buồn không vui, mất hồn mất vía, có phải có tâm sự gì hay không?" Dịch Vương phi từ ái nhìn Hàn Lạc Tuyển, mắt nhìn không rời hắn.

"Không có, chỉ là gần đây đang tra xét một số chuyện, hơi phiền thôi, mẫu phi không cần lo lắng cho con. Hài nhi sẽ xử lý tốt." Hàn Lạc Tuyển lại lắc đầu.

"Ừ, có chuyện gì không giải quyết được, cần giúp một tay thì con có thể đi tìm phụ vương con. Đừng miễn cưỡng chịu đựng một mình, con còn có chúng ta mà!"

"Con đã biết, tạ ơn mẫu phi quan tâm." Hắn hơi nhếch miệng với mẫu phi mình.

"Đúng rồi! Mẫu phi thấy con không còn nhỏ nữa, năm sau là làm lễ Gia Quan (lễ đội mũ) rồi. Nên chọn một mối hôn sự thôi, con có vừa ý cô nương nào không?" Dịch Vương phi thử thăm dò.

"Chưa có ai cả, con cũng không muốn thành thân sớm như vậy. Mùa hè năm nay con vừa tốt nghiệp khỏi học viện, còn phải vào quân doanh học tập với phụ vương. Mấy năm nữa hãy nói đến hôn sự đi ạ!" Nhắc tới hôn sự, hắn không khỏi phiền lòng, lập tức nhớ đến Lâm Thư đã tỏ tình với mình.

"Bây giờ sao coi là sớm nữa! Mấy năm nữa con đã hai mươi mấy, bằng tuổi đó, người ta đã có đứa bé năm, sáu tuổi rồi! Con muốn để mẫu phi đợi bao lâu nữa mới có cháu bế đây!" Dịch Vương phi bất mãn nói.

Hàn Lạc Tuyển lúng túng, nhất thời không biết nói gì, đành phải im lặng.

Thấy nhi tử không nói lời nào, =-=ll,..,ê,,lle,,,,Dịch Vương phi vờ như  vô ý nói: "Nghe nói vị Lâm tiểu thư của phủ Định Quốc Công kia muốn nghị hôn,-==-qu,,,uy,....uyyyy==- mấy tháng trước ta và Lâm lão phu nhân trò chuyện với nhau rất vui,-;;;d,,do,,,,n....;’’’ nhìn cử chỉ, lễ nghi đều là nhà gia giáo. Vậy tiểu thư nhà đó chắc cũng không kém, ta nghĩ...."

Hàn Lạc Tuyển không đợi mẫu phi hắn nói xong, lập tức ngắt lời: "Mẫu phi, con không muốn thành thân sớm như vậy. Con muốn có sự nghiệp trước rồi mới bàn đến hôn sự."

"Ai! Cái đứa nhỏ này!" Dịch Vương phi vốn tưởng rằng nhi tử có ý với tiểu thư Lâm gia, không ngờ vừa nhắc đến, đã bị nhi tử không vui cắt ngang. Trong lúc nhất thời, bầu không khí giữa hai mẫu tử liền trở nên hết sức căng thẳng.

Cuối cùng vẫn là Dịch Vương phi thở dài, yếu thế lên tiếng: "Cũng được, con là đứa bé có chí lớn, tùy con vậy! Con đã không sao rồi, vậy ta đến chỗ đám tỷ muội, bằng hữu nói chuyện đây." Dứt lời, Dịch Vương phi đứng dậy đi ra cửa.

"Mẫu phi đi thong thả." Hàn Lạc Tuyển đứng dậy nhìn Dịch Vương phi ra cửa.

Mọi người đều đi, chỉ còn một mình hắn, trong lòng Hàn Lạc Tuyển đầy phiền muộn. Hắn cởi áo lông, buộc đôi ống tay áo rộng lại, liền chạy vào trong sân đánh quyền.

Khác hẳn các nhà khác, lúc này Lâm gia bị mây đen bao phủ, không hề có chút không khí vui mừng nào. Đám chủ tử Lâm gia lo lắng đầy mặt, bọn hạ nhân lo lắng đề phòng, cẩn thận làm việc.

Thái y đến lại đi, đi lại đến, năm nay cũng quá xui xẻo mà. Vương thái y thật sự cảm thấy mình quá xui xẻo, sao chuyện của Lâm gia lại nhiều như vậy! Nửa năm này ông ta đã bỏ sức chạy đến Lâm gia bao nhiêu chuyến rồi, hơn nữa mỗi lần đến xong còn phải giữ bí mật chứ!

Mắt thấy bệnh tình của Lâm Thư đã ổn định, lần nữa đoạt nàng về từ Quỷ Môn quan, Vương thái y thở dài một hơi, dọn dẹp đồ đạc xong, đi ra phòng ngoài.

"Vương thái y, sao rồi?" Gương mặt An thị tái nhợt, đôi mắt sưng đỏ tràn đầy lo lắng nhìn Vương thái y.

"Tình hình của Lâm tiểu thư đã ổn định rồi, chỉ là, khoảng thời gian này đã bị thương quá nhiều. Cả người đều bị thương tổn, lần này bị thương ở gáy, có lẽ sau khi tỉnh lại sẽ mất trí nhớ một khoảng thời gian. Cũng có thể nói, sẽ quên đi chuyện đã từng trải qua." Vương thái y vuốt vuốt chòm râu bạc, thở dài nói.

"Vương thái y, ý của ông là Thư nhi sẽ mất trí nhớ sao?" Lâm Kỳ cau mày hỏi.

"Đúng vậy. Đầu vốn là nơi trí mạng nhất của chúng ta, nhất là chỗ gáy. Người bình thường bị đập gáy cũng có thể mất trí, huống chi Lâm tiểu thư bị thương nặng như vậy, có thể cứu mạng đã là may mắn lắm rồi."

Vương thái y gật đầu một cái, vuốt vuốt chòm râu. Nghĩ thầm gần đây Lâm gia này đã đắc tội với ai vậy, sao xảy ra nhiều chuyện đến thế. Nhất là vị Lâm tiểu thư kia, lần trước bệnh nặng, lần này là tổn thương nặng nề. Thương thế kia vừa nhìn đã biết là do bị đánh.

"Có thể bình an là tốt rồi! Đa tạ Vương thái y, kính xin Vương thái y..." Lâm lão phu nhân có địa vị tối cao đã mở miệng rồi.

Vương thái y hết sức rõ ràng ý tứ của Lâm lão phu nhân, thức thời gật đầu, đáp: "Lão phu hiểu, dù sao người bị thương cũng là Lâm tiểu thư, chuyện này truyền đi sẽ có ảnh hưởng nhất định đến Lâm tiểu thư. Lão phu sẽ không nói với ai khác!"

Lâm lão phu nhân hài lòng, kêu người sửa soạn hậu lễ, tiễn bước Vương thái y. Đuổi mọi người đi, bà và Lâm Kỳ vào phòng trong xem Lâm Thư.

"Thư nhi đáng thương của ta, là ai có lòng dạ hiểm độc, xuống tay độc ác với con vậy!" Đau lòng vuốt tay Lâm Thư, Lâm lão phu nhân giận đỏ cả mắt.

"Tổ mẫu." Lâm Kỳ gọi Lâm lão phu nhân. Nhìn muội muội như vậy, hắn cũng khó chịu.

Lâm lão phu nhân hít một hơi, bình ổn cảm xúc, quay đầu hỏi: "Đã tra ra là ai hạ thủ chưa?"

"Là Lâm Thiến ạ." Lúc nói lời này, Lâm Kỳ đã cắn răng nói ra.

Muội muội cùng phụ khác mẫu này, hắn chưa từng để vào mắt. Vốn tưởng rằng đuổi gả ra ngoài liền hết chuyện, không ngờ gieo họa chính là gieo họa, chạy đến nơi nào vẫn nhớ kỹ Lâm gia, nhớ kỹ trả thù Lâm Thư!

"Lâm Thiến?" Thì thầm lần nữa, Lâm lão phu nhân nheo đôi mắt sáng, trong mắt đầy vẻ ngoan tuyệt.

"Nếu đã tra rõ là nó ra tay thì con xem mà làm đi! Còn có người đang ở trong tù kia, cũng xử trí đi. Nuôi con sói mắt trắng mấy chục năm, cho ăn thế nào cũng không quen! ..,..ll...,,ê..,,,q,,,d...d,,,Vốn tưởng rằng xử trí bọn họ như vậy là xong rồi, không ngờ lá gan bọn họ lại lớn như vậy! --=-qu,,,,uy,,,,do....o,,,,n....=- Nếu chúng thích tìm đường chết thì cứ đưa chúng một đoạn đường đi! Con xử lý sạch sẽ một chút, đừng để phụ thân con phát hiện có cái gì không đúng."

"Dạ!" Lâm Kỳ chờ đợi chính là tổ mẫu hắn ra lệnh xử trí đôi mẫu tử kia!

"Kỳ nhi, Lâm gia chỉ có thể dựa vào con thôi. Con phải nỗ lực, còn hai năm, con phải nghĩ cách nắm giữ cả mười vạn cấm quân, phải để bọn họ đều nghe lệnh con. Những tai mắt của Hoàng đế, có thể diệt trừ thì diệt trừ, trừ không hết thì điều vào trong cung, công khai thăng chức đi. Để bệ hạ cho rằng người của hắn đã quản lý cấm quân trong cung, tạm thời bỏ qua kiêng kỵ với Lâm gia." Lâm lão phu nhân nghiêm túc nói.

"Tôn nhi hiểu! Tôn nhi nhất định chỉnh đốn tốt cấm quân trước lễ Gia Quan của đại ca!" Khuôn mặt Lâm Kỳ đầy kiên định.

Lâm lão phu nhân gật đầu rồi quay đầu đau lòng nhìn Lâm Thư, lạnh nhạt nói: "Tổ mẫu muốn nói chuyện với Thư nhi, con đi xử lý đôi mẫu tử đó trước đi."

"Vâng." Lâm Kỳ nắm chặt tay, đi ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: BiBi BoBo, Hoacamtu, Manchannie, Murasaki, Phụng, antunhi, hienpham1619, nammoi, qh2qa06, ttatuyet, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.