Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 04.11.2017, 11:30
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1082
Được thanks: 12317 lần
Điểm: 48.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 53
Chương 69: Thích thị muối trứng gà.
Editor: ChieuNinh

Mùa xuân qua đi, quả nhiên Khương di phu quyết định đi lên huyện phát triển, nhưng mà cửa hàng nhà mình bên Tú Thủy trấn không muốn thay thế, hắn thì cũng thôi, dự định bổ nhiệm chưởng quầy đến trông cửa hàng là được. Cửa hàng ban đầu hắn cho một tiểu nhị làm ở đó, một cửa hàng mới mở khác, cuối cùng để cho Vương Đại Bảo làm.

Đại bá mẫu Đinh thị cảm thấy là trên mặt có vẻ vang, cũng vênh váo lên ở trước mặt Nhị bá mẫu Mã thị. Vốn đang muốn khoe khoang ra ở trước mặt Thích thị nhưng mà nghĩ đến ông chủ của nhi tử nhà mình là muội phu Thích thị, cũng không dám làm càn quá mức, chỉ sợ chọc giận muội muội Thích thị thì chuyện gì nhi tử nhà mình cũng không có. Tuy rằng Thích thị thành thật, nhưng mà mấy khuê nữ nàng cũng không phải là đứa thành thật, hơn nữa Đại Bảo cũng nói với mình, không cho mình lại gây chuyện, về sau hắn sẽ cho mình qua được ngày lành.

Đến trấn trên làm tiểu nhị nửa năm, quả thật Đại Bảo cũng mua cho mình không ít đồ hiếu kính, nàng vẫn thực là tin tưởng con trưởng của mình. Nhưng mà tính tình con người không phải dễ dàng sửa như vậy, Đinh thị thì vẫn có chút tật xấu.

Việc bán hàng tre trúc của Vương Đồng Tỏa cũng buôn bán kiếm được mấy lượng bạc, hắn lại thừa dịp đầu xuân, khai khẩn vài mẫu ruộng hoang, trồng lên hoa mầu chịu rét. Năm nay Thích thị tính mua thêm mấy con heo nhỏ, năm trước nuôi heo nhà mình không chỉ có thịt ăn, còn bán được tiền. Cho nên nàng bắt bốn con heo con, nhìn heo con sôi nổi ăn uống, trong lòng nàng rất cao hứng, thu hoạch trong đất hoang cũng đủ, cũng không sợ heo không có cái gì ăn, khoai lang và khoai lang núi thu hoạch năm trước vẫn còn có nhiều.

Vương Phúc Nhi bên này cũng chuẩn bị ấp thêm một ít gà, đến lúc đó trứng gà nhiều, cũng có thể tích lũy lại, muối trứng gà. Thích thị muối trứng gà rất khéo tay, năm trước các nàng muối một tốp trứng gà ăn một chút cũng không mặn, hơn nữa lòng đỏ trứng đều chảy mỡ đó.

"Nương, chúng ta cũng có thể muối trứng gà bán." Vương Phúc Nhi ăn nửa miếng trứng gà nói.

"Thật sự có thể bán?" Hiện tại Vương Hoa Nhi cảm thấy rất hứng thú kiếm tiền. Thích thị cũng có chút động tâm, mình là nương đám nhỏ, có thể thu vào thêm một khoản trong lòng mình cũng kiên định.

Vương Phúc Nhi gật đầu thật mạnh, có vài phương diện nương nhà mình thật sự thực có thiên phú, thì nói ướp dưa chua mùa đông đi, muối ăn cũng ngon hơn nhà người khác: "Chúng ta đi trước lên chợ thử xem, nếu bán không tệ, chúng ta có thể chuẩn bị trứng gà nhiều chút, sau đó muối nhiều hơn một ít, dù sao thứ này giữ được thời gian dài."

Trong lòng Thích thị cũng đồng ý, vì thế nói: "Vậy lần hợp chợ sau, nương cũng cùng đi."

Vì thế người nhà bàn bạc giá trứng gà muối, một cái trứng gà muối nhiều hơn hai văn tiền so với trứng gà bình thường, tích tiểu thành đại thôi. Đến lúc đó thật sự bán được, lập tức làm một ngàn cái, cũng có thể kiếm được mấy lượng bạc đó.

Nhưng mà Vương Phúc Nhi nghĩ, đến lúc đó bán cho cửa hàng chuyên bán trứng gà muối, tốt nhất có thể bàn bạc trở thành người cung ứng hàng cho người ta, thì chính là phương pháp kiếm tiền cuồn cuộn không ngừng, nhất định mạnh hơn nhiều so với nương và các tỷ tỷ thiêu thùa may vá. Châm tuyến bình thường, tốn thời gian còn nhọc nhằn, hơn nữa dễ dàng thương tổn đôi mắt, vả lại giá bán cũng không nhiều, còn không tốt bằng cái này đâu.

Nộp phí bày quầy hàng ở trong chợ, Thích thị và Vương Đồng Tỏa có chút không rảnh tay, Vương Phúc Nhi và Vương Hoa Nhi cũng vậy. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Trước cắt một cái trứng gà muối, sau đó chia làm mấy miếng nhỏ, đây là để cho người ta niếm thử. Sau đó liền lớn tiếng thét to, đừng nói, tiếng tiểu cô nương thét to lại hấp dẫn không ít người, còn nghe nói là dùng thử trước mua sau, đều duỗi tay hướng về phía trứng gà đã cắt xong bên kia. Có người ăn cảm thấy ngon, cũng không thèm hỏi thăm giá mua vài cái mang về nhà, thời kì này là thời điểm giáp hạt (mùa vụ), ăn chút trứng gà muối cũng là một mâm đồ ăn không tệ, hơn nữa thời điểm buổi sáng, cũng có thể làm một mâm điểm tâm.

Còn có vài người chỉ nhìn, nhưng mà Vương Phúc Nhi không cảm thấy thế nào cả, dù sao ngươi bán gì đó người ta không mua ngươi cũng không thể bắt buộc. Cũng may há miệng mắc quai, phần đông người hoặc nhiều hoặc ít vẫn mua. Thích thị cao hứng không thôi, thứ này thật đúng là có thể bán đi, ban đầu thời điểm bọn nha đầu định giá, nàng cảm thấy có chút cao, bán ra không được, hiện tại xem ra, không tệ.

Cuối cùng đều đã bán cho tới khi hết hẳn, nhìn tới tiền trong tay, trong lòng giống như được uống mật.

Ở trên đường về thôn, Thích thị nói: "Nương không nghĩ tới có một ngày nương muối trứng gà còn có thể kiếm tiền đâu." Ban đầu thời điểm chưa ở riêng, vị trứng gà cũng còn không ngửi được, trước kia nàng ở nhà mẹ đẻ tay nghề cũng dùng không đến, không nghĩ tới hiện tại có chỗ trọng dụng. Trong lòng Thích thị thực kiên định, bản thân mình là người lớn ở trong nhà, còn phải để cho bọn nhỏ đi kiếm tiền, trong lòng nàng áy náy. Tuy rằng sau này có nam nhân nhà mình bán mấy thứ ki rổ có thể kiếm được ít tiền, nhưng mà vẫn cảm thấy hổ thẹn trong lòng. Hiện tại tay nghề mình có thể kiếm tiền, nàng cảm thấy mình còn có thể làm làm nương bọn nhỏ.

"Nương, đó là bởi vì người muối ngon hơn người khác, nếu đổi thành người khác, người ta không nhất định mua đâu." Vương Phúc Nhi nói.

"Đúng vậy, trước kia thời điểm còn chưa có ở riêng, con chỉ thích ăn nương làm cơm, nhưng mà cũng không muốn nương nấu cơm mỗi ngày, sợ nương vất vả. Hiện tại tốt lắm, mỗi ngày con có thể ăn được cơm nương làm." Vương Hoa Nhi cũng nói.

Vương Đồng Tỏa ở phía trước đánh xe, cười nghe nương con ba người nói chuyện, con la cũng khoan khoái chạy đi. Hơi thở mùa xuân nghênh diện mà đến, ba nương con Vương Phúc Nhi thương lượng trở về liền mua thêm trứng gà, sau đó ướp muối, bởi vì muối trứng gà cũng cần một đoạn thời gian đâu.

"Nương, một lần chúng ta muối nhiều một chút, sau đó ước chừng có thể bán bao nhiêu ngày, sau đó dựa theo số ngày này lại muối lần tiếp theo, tiếp tục như vậy cũng sẽ không gián đoạn." Vương Phúc Nhi nói.

"Phúc nhi của nhà ta nghĩ thật chu đáo, nương cũng thật không nghĩ tới vấn đề này đâu, theo ý con." Thích thị từ ái nhìn Vương Phúc Nhi.

Bởi vì này thứ bán tốt, mọi người đều thực ủng hộ, sau khi trở về liền đi trong thôn mua trứng gà. Vốn đang chuẩn bị mua ở trấn trên, nhưng mà hỏi giá trấn trên, còn đắt hơn ở nông thôn nhà mình một văn tiền, một văn tiền này cũng là tiền, cũng không thể qua loa. Vốn đã kiếm được ít, nếu lại thiếu một văn tiền này, vậy không phải phí công bận rộn hết một nửa sao?

Thích thị nhiệt tình lớn hơn nữa, Vương Đồng Tỏa còn mua về mười mấy cái bình, mấy nha đầu cũng giúp đỡ lăn trứng gà Thích thị đã trộn lẫn xong nguyên liệu và tro than, nhìn một dãy bình chất chồng, trong lòng cảm giác tràn đầy.

Sau đó chờ trứng gà muối tốt xong, lại đi trấn trên bán vài lần, đều là rất nhanh đã bán đi hết. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Trứng gà Vương gia thôn rõ ràng theo không kịp số lượng bên này, Vương Đồng Tỏa kéo xe la đi tới thôn khác thu mua.

Như vậy lại qua một đoạn thời gian, Triệu Thanh Minh mang theo một người không quen biết tới cửa.

Vốn Vương Phúc Nhi nghĩ rằng, trứng gà muối này từng nhà đều làm, nhà mình cũng không cần đến Lai Cư cho mất mặt, hơn nữa ai đi ăn cơm trong tửu lâu còn đặc biệt gọi trứng gà muối này chứ, cho nên căn bản là không có đi chào bán, nàng vốn không có nghĩ tới vụ này.

Ngược lại có đi tặng một ít cho mấy cửa hàng trấn trên chuyên bán các loại trứng, chỉ hy vọng là bọn họ có thể nhìn trứng này ăn ngon, đến lúc đó tìm được một chỗ cho nhà mình trở thành người cung ứng. Nhưng mà thời gian dài như vậy, cũng không có động tĩnh, Vương Phúc Nhi cũng không ôm hy vọng, có lẽ là dân cư Tú Thủy trấn này không quá nhiều, không thể thu mua rất nhiều trứng gà muối này.

"Triệu thúc thúc, sao người lại tới đây?" Vương Phúc Nhi hỏi.

"Tiểu nha đầu, con không tới tìm ta, tự nhiên ta đi tìm con rồi." Triệu Thanh Minh cười nói, lần trước tiểu nha đầu chỉ cách tôm hấp muối, làm cho hắn buôn bán lời một phen, đã tiện lợi cũng có thể bán được giá tiền cao.

Vương Phúc Nhi thì không muốn phiền toái người ta, hơn nữa từ sau khi Triệu Thư Lâm tới nhà mình một chuyến, Triệu gia còn có một nha đầu và một bà tử đến đây, nói trong nói ngoài ý tứ là để cho nhà mình đừng có quấn quít lấy tiểu thiếu gia nhà mình. Vương Phúc Nhi cũng là người có cốt khí, bị người khác nói như vậy, còn dễ dàng còn tới cửa sao?

Đương nhiên là Vương Hoa Nhi hung hăng mắng hai người kia một trận, trong lòng rốt cuộc không thoải mái.

Triệu Thanh Minh đã nghe nói chuyện này, nha đầu kia và bà tử đều là người bên cạnh kế mẫu mình. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Kế mẫu nghĩ ra làm sao, trong lòng hắn hiểu được, đại khái là tìm hiểu được thức ăn mới của tửu lâu mình có liên quan tới Vương gia thôn, cho nên muốn nhà mình trở mặt với bên này, làm cho mình làm ăn không được.

Hắn liền trực tiếp phát tác lên nha đầu và bà tử kia, tuy rằng nói hiếu đạo, nhưng mà nếu hiếu kính người căn bản chính là rắp tâm hại người, như vậy mọi chuyện còn nghe theo bà, thì chẳng phải là ngu ngốc.

"Tiểu nha đầu còn đang tức giận hả?" Triệu Thanh Minh hỏi.

Vương Đồng Tỏa vội nói: "Đâu có, đâu có, Triệu huynh đệ, mời các ngươi mau vào nhà."

Triệu Thanh Minh cũng không khách khí, trực tiếp nói với Vương Đồng Tỏa: "Lần trước hạ nhân trong nhà tới đây, có chút hiểu lầm với các ngươi, là tại hạ quản giáo không nghiêm, ta lại xin lỗi với các ngươi."

"Triệu huynh đệ, ngươi cũng đừng nói như vậy, không phải chuyện lớn gì." Vương Đồng Tỏa chặn lại nói.

Bên cạnh, người kia vẫn không nói gì, Triệu Thanh Minh với giới thiệu mọi người với nhau: "Đây là Vương lão bản trên huyện, Vương lão bản, đây là một nhà Vương đại ca ta đã nói với ngươi."

"Hạnh ngộ hạnh ngộ, tệ nhân họ Vương, tên là Thiên Lí. Lại nói tiếp chúng ta có thể là người một nhà." Vương lão bản cười nói. (tệ nhân: là một cách xưng hô nói về bản thân; cùng họ Vương nên nói là người một nhà đó)

"Ha ha, Vương lão bản quá khách khí." Vương Đồng Tỏa xoa xoa tay, Thích thị đã sớm đi tới phòng bếp chuẩn bị, có khách nhân tới đây, dù thế nào cũng phải chiêu đãi thật tốt.

Vương Cúc Nhi và Vương Hoa Nhi đi hỗ trợ, Vương Phúc Nhi sợ lão cha nhà mình ứng phó không được, dù sao cũng không có kêu mình đi, nàng liền ở lại. Hơn nữa Triệu thúc thúc tới đây, khẳng định không phải vô duyên vô cớ, Vương Phúc Nhi rất có dự cảm, lần này có tám chín phần mười là có liên quan với trứng gà muối.

Quả nhiên mọi người nói vài câu liền nói tới vấn đề chính, Vương lão bản này chính là ông chủ lớn trên huyện chuyên bán trứng gà trứng vịt. Đi một chuyến đến Tú Thủy trấn này, chính là muốn tìm nhà bán mới, dùng theo hiện đại mà nói, chính là nhà cung ứng. Đến buổi hợp chợ trên trấn ở đây thì thấy được cả nhà Vương gia đang bán trứng gà muối, hơn nữa người mua còn rất nhiều. Lại tới bên cạnh hỏi thăm, thì biết được trứng gà của người nhà này làm ăn rất ngon. Hắn cũng để cho tiểu nhị của mình đi mua, ăn xong quả nhiên không sai, vì thế đã quyết định một cái quyết tâm.

Nhưng mà tùy tiện tới cửa, người khác còn tưởng rằng hắn là kẻ lừa đảo, vì thế nghe được Triệu Thanh Minh và người nhà này từng có tiếp xúc, vì thế bày tỏ mục đích của mình, Triệu Thanh Minh mừng rỡ giúp việc này. Hắn và Vương Thiên Lí cũng có lui tới trong việc làm ăn, biết Vương Thiên Lí rất có thực lực, vì thế liền mang theo người tới đây.

Chuyện như vậy, Vương Đồng Tỏa là nguyện ý, nhưng mà: "Vương lão bản là ông chủ lớn, chúng ta chỉ là tiểu đánh tiểu nháo, sợ rằng số lượng quá ít." Vương Đồng Tỏa lo lắng.

"Không sao, chúng ta là mua bán lâu dài, ban đầu ta cũng sẽ không cần nhiều, dù sao ta cũng phải nhìn xem bán thế nào đã. Trước hết chúng ta thử một tháng, trước tiên ta đều mua hết hiện tại các ngươi đang có trở về, nếu như được, chúng ta lại tiếp tục hợp tác, như thế nào?" Vương lão bản nói.

Vương Phúc Nhi ngầm gật đầu với phụ thân nhà mình, Vương Đồng Tỏa nói: "Được!"

Triệu Thanh Minh thấy được, rất bình tĩnh.

"Vậy giá cả thế nào?" Nhìn phụ thân nhà mình hồi lâu không nói cái này, Vương Phúc Nhi nhịn không được mở miệng.

Vương lão bản cười nói: "Này, các ngươi cũng biết ta một lần cần nhiều, cho nên về mặt giá cả ta nghĩ bớt một văn tiền."

Người làm ăn quả nhiên là người làm ăn: "Nhưng mà chúng ta tổng cộng cũng không kiếm được mấy văn tiền, lúc này đây Vương thúc thúc liền giảm đi một nửa tiền lời của chúng ta, chúng ta cũng kiếm được tiền ít hơn rồi. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Hơn nữa Vương thúc thúc ở trên huyện khẳng định giá còn có thể nâng cao phải hay không? Trên trấn, trứng gà còn bán đắt hơn so với bình thường, huống chi là trên huyện." Vương Phúc Nhi vội nói.

Vương lão bản có chút giật mình, sao tiểu nữ oa này lại nói ra lời này đây, nhìn vẻ mặt lại bình thường của Triệu Thanh Minh, hắn cũng liền bình tĩnh lại, nói chuyện làm ăn với tiểu nữ oa này. Cuối cùng ngươi tới ta đi, đều tự nhường một bước, giảm nửa văn tiền. Nhưng đừng coi khinh nửa văn tiền này, tích tiểu thành đại, số lượng liền vô cùng lớn đó. Bàn chuyện làm ăn xong, tất cả mọi người đều vui vẻ, Vương lão bản thì ngày mai tới đây kéo trứng gà. Thời điểm giữa trưa, ba nam nhân đều uống có chút cao hứng, dân quê thật thà, có khách đến, đều lấy đồ tốt nhất nhà mình ra để chiêu đãi khách nhân.

Cơm no rượu say, cả nhà Vương Phúc Nhi nhìn theo Triệu Thanh Minh và Vương lão bản rời đi.

Kế tiếp, các nàng lại tính toán số lượng trứng gà đã muối xong, sau đó dùng dùng rơm rạ sắp xếp ở trong rổ, phòng ngừa trong quá trình vận chuyển bị đánh vỡ. Thời điểm nhà bọn họ bán ở trên chợ, đều là nấu chín bốn năm cái cho người khác nếm thử, nhưng mà bản thân trứng gà cũng không phải đã chín, không giống như trứng bắc thảo tách ra là có thể ăn ngay.

Hết chương 69.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Bora, Hothao, Ida, Thongminh123, abc1212, lan trần, longhaibien, shirochan, sxu, thaothanhvu, thtrungkuti, tngh218000, yuriashakira, zinna
     

Có bài mới 06.11.2017, 11:09
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1082
Được thanks: 12317 lần
Điểm: 48.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 47
Chương 70: Buôn bán thành công!
Editor: ChieuNinh

Còn thừa lại có hơn năm trăm quả trứng gà, đều được Vương lão bản mua đi trở về, nhà Vương Đồng Tỏa buôn bán lời hơn bảy trăm văn tiền, lại bắt đầu chuẩn bị muối trứng gà. Lần này cần thu mua trứng gà càng nhiều, Vương Phúc Nhi cảm thấy muốn mua với người chuyên nuôi gà, như vậy số lượng nhiều cũng dễ trả giá hơn, không phải Vương lão bản cũng nói chuyện như thế mà được nhiều thêm nửa phần lợi nhuận? Về sau mua trứng gà không phải mấy trăm, có thể là mấy ngàn mấy vạn trứng, đi thu mua từng thôn, vậy thật đúng là không biết tốn bao nhiêu khí lực. Đương nhiên nhà mình cũng muốn nuôi nhiều gà, gà nhà mình sinh sản cũng có thể tiết kiệm tiền.

Nhờ hết thân thích hỏi thăm, rốt cục tìm được một nhà chuyên nuôi gà, bàn bạc xong giá, mỗi cái trứng gà so với bình thường thì giảm một văn tiền. Bởi vì số lượng nhiều, nhà hắn lại tự mình nuôi gà, cho nên lai lịch trứng gà này không thành vấn đề. Đương nhiên, trước mắt số lượng cần không nhiều lắm, bởi vì Vương lão bản bên kia còn chưa đưa tin tức tới, nhà mình trước muối hai ngàn cái, như vậy nếu bên kia phản ứng không tốt, bên mình cũng có thể bán đi.

Vương Phúc Nhi đánh giá, nếu sinh ý này tiếp tục làm trong thời gian dài, chờ thời điểm Vương lão bản bên kia một tháng có thể cần một vạn, hàng tháng nhà mình cũng có thể kiếm hai mươi mấy lượng bạc đâu, một năm trôi qua thu vào cũng có hai trăm lượng bạc. Vương Phúc Nhi nói cho mọi người con số này, mọi người nhiệt tình càng lớn hơn nữa. Nông thôn một năm hai trăm lượng bạc, đó lại có thể là trở thành người có tiền!

Đương nhiên, về sau sinh ý lớn, còn phải mướn người làm việc, cứ dựa vào nhà mình làm, ít thì còn dễ nói, chứ nếu nhiều hơn, có thể mệt chết rồi. Kiếm tiền lại để mình mệt mỏi không tưởng tượng nổi, còn không bằng không kiếm tiền.

Động tĩnh nhà Vương Đồng Tỏa lớn như vậy, đương nhiên không thể không làm người khác biết, Mã thị cũng tới cửa hỏi thăm vài thứ, hơn nữa bản thân nàng ta cũng ngầm muối một ít trứng gà, chỉ là nàng ta không biết nấu chín trứng gà cho người khác thử. Hơn nữa tiếng tăm nhà Vương Đồng Tỏa đã lan ra, cũng không có ai để ý tới nàng ta, cho nên trứng gà không có bán được mấy cái. Về sau, nàng ta lại sợ lãng phí, muốn bán trứng gà muối còn lại cho nhà Vương Phúc Nhi.

"Nương, trứng gà muối của Nhị bá mẫu và của chúng ta cũng không phải là cùng một mùi vị, chúng ta muốn tiếp tục kéo dài công việc làm ăn này, cũng không thể xuất hiện trứng gà có mùi vị không giống, bằng không chiêu bài của chúng ta cũng bị đập bể rồi!" Vương Phúc Nhi nói.

Đồng tình người khác cũng phải nhìn điểm mấu chốt, nhìn đến là hạng người gì, Nhị bá mẫu rõ ràng muốn cướp sinh ý của nhà mình, hiện tại cướp không thắng, thì lại nghĩ để cho nhà mình gánh vác, làm gì có chuyện tốt như vậy? Lại nói mấy cái trứng gà của nàng ta cũng không đáng bao nhiêu tiền, cho dù là thiệt thòi cũng sẽ không làm cho nàng ta thương cân động cốt, nhà mình cũng không phải nhà từ thiện, không mang vào người.

Vì thế Thích thị vốn không có thu trứng gà nhà nàng ta, trong lòng Mã thị hận không thôi, lại chạy tới chỗ Triệu thị. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Nói nhà lão Tam giàu có liền quên huynh đệ như thế nào, trứng gà mình muối cũng không phải phá hư, cho dù là thu cũng sẽ không có làm sao, rõ ràng là không để ý cốt nhục thân tình thôi, tiếp tục lâu dài, thì trong mắt chỉ có tiền, nói không chừng ngay cả cha và nương cũng không để vào mắt đâu.

Trong lòng Triệu thị vốn cũng có chút không hài lòng với Thích thị, bị Mã thị vừa nói như vậy, trực tiếp kích phát bất mãn trong lòng lên, kêu Mã thị đưa trứng gà cho bà, bà muốn đích thân đi tìm Thích thị nói chuyện.

Nhưng mà còn không có chờ bà ra cửa, Vương Cúc Nhi liền mang theo Vương Phúc Nhi tới đây, đưa cho Triệu thị và Vương lão đầu một bộ đồ mới cho Triệu thị: "Nãi nãi, đây là nhà chúng con bán trứng gà kiếm tiền, cha và nương nói, kiếm tiền liền làm bộ đồ mới cho ngài và gia gia, lại còn không cho chúng con nói, là muốn cho nhị lão các ngài một kinh hỉ, nãi nãi, ngài mặc thử xem có thích hợp không? Đây là lão thái thái nhà giàu trấn trên đều thích mặc, nhưng mà chúng con đều cảm thấy nãi nãi mặc càng đẹp mắt hơn lão thái thái trấn trên!" Vương Phúc Nhi nói.

Ngàn xuyên vạn xuyên, vuốt đuôi không xuyên, huống chi lại cho Triệu thị chỗ thật sự tốt đây? Triệu thị sớm đã quên mất đi lấy công bằng cho Mã thị, trả rổ trứng gà cho Mã thị, còn mình thì vui vẻ đi thử quần áo mới. (Ngàn xuyên vạn xuyên, vuốt đuôi không xuyên: ý nói nịnh nọt cho xong chuyện)

"Nương, ta việc này..." Mã thị nóng nảy, đây chính là gần một trăm văn tiền đâu.

Triệu thị vung tay lên: "Trứng gà bán không được, các ngươi tự mình ăn, ta thấy Tam Bảo và Chi Nhi đều gầy, ngươi làm nương cũng không thể quá keo kiệt. Cúc nhi Phúc nhi, tới đây với nãi nãi, ở đây nãi nãi có đồ ăn ngon."

Mã thị phẫn hận nhìn ba người đi vào nhà, đây đều là người gì đâu không, thật quá đáng, Mã thị dậm chân một cái chạy lấy người. Đinh thị thì ngầm trực tiếp vỗ tay, thấy Mã thị cam chịu, nàng cao hứng rất, ai kêu Mã thị cũng nói bậy mình với bà bà, làm cho mình bị bà bà hung hăng chém mình mấy nhát chứ?

"Phúc nhi, cũng là chủ ý này của muội tốt, nhìn nãi nãi, thật cao hứng." Vương Cúc Nhi khen.

"Tỷ, chúng ta hiếu kính nãi nãi cũng là nên làm." Hừ, Nhị bá mẫu, nãi nãi là cái tính tình gì, ngươi làm con dâu nhiều năm như vậy còn không biết à, còn muốn xúi giục, ta tự có biện pháp hóa chiêu. Diendanlequydon~ChieuNinh Trước kia là không có bao nhiêu tiền, hiện tại có chút tiền, vốn làm quần áo cho gia gia và nãi nãi cũng là nên làm, nhưng mà có thể cho ngươi cam chịu cũng là nhất cử lưỡng tiện. May mắn biết ngươi khẳng định muốn tới bên nãi nãi xúi giục, cho nên liền lấy quần áo đi sát theo sau mang tới đây. Nãi nãi có quần áo này, cho dù là ngươi nói thành một đóa hoa, bà cũng sẽ không để ý tới ngươi.

Cho nên, nhất định phải có tiền, là nên kiếm tiền!

Một tháng sau, con gà con mới nhà Vương Phúc Nhi ấp cũng nở ra, lần này có gần một trăm con, ha ha, đến lúc đó trưởng thành, cộng thêm gà ban đầu, một tháng có thể có được trăm trứng gà đâu. Mà Vương lão bản lại đến, rất là thống khoái liền đạt thành hiệp nghị với Vương gia, hàng tháng cần hai ngàn cái trứng gà. Vương lão bản cũng nói, hiện tại thì ít, nhưng mà hắn đã quyết định muốn đi thị trấn khác mở thêm mấy căn tiệm, chờ khai trương thành công, vậy có thể cần năm ngàn trứng gà, đương nhiên, về sau sẽ càng ngày càng nhiều.

Lần này hắn đặc biệt mang theo người đến kéo trứng gà, thống khoái thanh toán tiền. Trong lòng Vương lão bản đều biết, hiện tại hắn trả giá này, mang lên trên huyện có thể bán năm văn tiền, nếu lại tiếp tục kế hoạch, hắn còn có thể biến thành thượng phẩm, đến lúc đó giá bán, sẽ không chỉ là một chút này. Ánh mắt Vương lão bản rất nhìn xa trông rộng. Cũng không biết là nơi này sơn thủy tốt, hay là người nhà này tay nghề giỏi, dù sao trứng gà này quả thật làm ăn ngon hơn nhà người khác làm, đến cuối cùng thế nhưng có thể ăn ra dầu mỡ, người khác làm vốn không có cái này, lập tức đã bị so không bằng.

Vương lão bản nghĩ, nếu mở rộng ra, tiếp tục phát triển tới phủ nha, cuối cùng đến trong kinh thành cũng có thể bán được đi!

Kế hoạch của Vương lão bản Vương Phúc Nhi các nàng không biết, bọn họ chỉ biết là sinh ý này thành công, về sau trong nhà còn có tiền thu vào cuồn cuộn không ngừng! Người thấy đủ thường vui vẻ, bọn họ cũng không muốn trở thành thủ phủ cả nước cái gì, chút của cải nhưng an ổn. (thủ phủ: thường là người rất giàu có)

Bởi vì cần trứng gà nhiều hơn, cho nên Vương Đồng Tỏa quyết định thuê nhân thủ, người trong thôn đều biết nhà Vương Đồng Tỏa và người trong huyện có quan hệ làm ăn, cho nên một khi nghe được tin tức này, đều muốn tới đây làm việc, dù sao làm việc này còn có lấy tiền công đó.

Trước kia trong thôn đều là làm một ngày thì được bao nhiêu tiền, nhưng mà Vương Phúc Nhi lại nói, đến lúc đó ấn theo số lượng trứng gà mà tính. Bao một trăm trứng gà thì trả một văn tiền, làm nhiều thì có nhiều, làm ít thì có ít, miễn cho có người chỉ lãng phí thời gian, mặc kệ công việc, chỉ còn chờ đòi tiền! Nhà bọn họ cũng không phải coi tiền như rác. Cứ như vậy, thời điểm có một vài người muốn trộn lẫn liền lui. Đương nhiên công việc bao trứng gà bình thường đều là nữ nhân làm, nam nhân cũng làm không tốt, hơn nữa cũng hiểu được làm cùng một chỗ với nữ nhân thì thật dọa người đâu.

Sinh ý dần dần đi vào quỹ đạo, bình thường nhà Vương Phúc Nhi một tháng dùng năm sáu ngày muối xong trứng gà, sau đó Vương lão bản phái người tới đây kéo đi, vừa đơn giản lại thoải mái. Hàng tháng bỏ phí thủ công và phí dụng loạn thất bát tao khác, cũng thu vào có năm lượng bạc, đây chính là thu vào tính riêng trứng gà. Vương Đồng Tỏa là người không chịu ngồi yên, tay hắn cũng không có ngừng bện, mà cây tre trúc Vương Phúc Nhi năn nỉ cha trồng ở phía sau nhà cũng cao gần bằng nàng rồi.

Lúc này, tiểu cô kiêm cữu mẫu Vương Phúc Nhi cũng truyền đến tin vui, sinh cho tiểu cữu nhà mình một béo tiểu tử cân nặng bảy cân, Triệu thị vừa nghe được tin tức miệng cũng không có khép lại, gặp ai cũng nói nữ nhi nhà mình là người có mệnh vượng tử.

Nhưng mà hiện tại bởi vì hai phu thê Vương Đồng Tỏa đối với bà tốt lắm, thường xuyên đưa đồ ăn cho bà lấy lòng, bà cũng không nói bậy Thích thị nữa, cũng yêu thương Vương Tiểu Bảo, có thời gian còn ôm đến nhà cũ chơi. Thật sự là làm cho người ta không biết phải nói gì.

Mà hiện tại bà cảm thấy lo lắng duy nhất chính là nhà lão Tứ có hậu hay không, một khi có thời gian rảnh liền tới nhìn chằm chằm bụng Sở thị, hận không thể nhìn cho nở ra đóa hoa, khiến cho Vương Thiết Tỏa âm thầm nhỏ giọng oán giận với Triệu thị.

Triệu thị chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Lão nương cũng là suy nghĩ cho ngươi, sao ngươi không biết cảm kích đây, ba huynh đệ các ngươi, người người đều có con trai, chỉ có ngươi cả cái lông cũng không có thấy, ta có thể không nóng nảy sao, ngươi muốn đến lúc đó thành lão già cô độc hả! Diendanlequydon~ChieuNinh Nếu ta và cha ngươi mất đi, vậy ngươi phải làm sao, chờ ngươi già đi, ngay cả người nâng ngươi lên núi cũng không có, ngươi liền cao hứng?"

"Nương, con không phải nói vậy, người cứ nhìn chằm chằm bụng Hương Cần, nàng có chút hoảng, nếu xảy ra chuyện gì thì cũng không tốt?"

"Ta phi! Bà nương kia của ngươi cũng là cái thứ mạnh mẽ, làm sao có thể yếu như vậy? Ta liếc mắt một cái lại không được, ta đây và người khác có cừu oán, ta chỉ nhìn chằm chằm thì không được sao. Ngươi nhớ kỹ cho ngươi, ta là nương ngươi, làm chuyện gì cũng là vì tốt cho ngươi, ngươi là tiểu nhi tử của ta, lão nương không đau lòng ngươi thì đau lòng ai? Đến lúc đó cho tức phụ của ngươi ăn nhiều đồ chua, cam đoan có thể sinh con trai."

Vương Thiết Tỏa bất đắc dĩ lắc đầu, dù sao hắn nói không lại nương, ài!

Lễ tắm ba ngày tiểu biểu đệ Vương Phúc Nhi làm thực náo nhiệt, rốt cục Thích thị cũng có thể thả một miếng bạc ở trong chậu nước, làm bà đỡ vô cùng vui vẻ, bởi vì tắm ba ngày qua đi, tiền trong chậu nước đều là của bà. Hiện tại Thích gia đều có bản lĩnh, nghe nói tiểu nữ tế còn chạy đến thị trấn mở tiệm, hơn nữa đại nữ tế này cũng làm ăn cùng với người trên huyện, thật sự là nổi bậc. Ngay cả tiểu nhi tử Thích gia, đi săn vài năm, trong tay cũng có không ít tiền đâu.

Nhìn thấy mấy người nhà này đều mặc quần áo mới, không giống người khác hơi cũ không mới, có người còn có mụn vá đâu. Ai nha, thật sự là kiếm được tiền.

Vương Phúc Nhi thì nhìn cánh tay cái chân tiểu biểu đệ giống như ngó sen, thật sự là cảm thấy tiểu tử này có chút béo. Vương Tiểu Bảo đã hơn một tuổi, thấy một người còn nhỏ cả mình, rất nhanh đi qua xem, chỉ là tiểu mập mạp người ta không quan tâm nó, cứ nhắm mắt lại ngủ thôi.

Nó đành phải a a nhắc nhở Vương Phúc Nhi, ý tứ là oa nhi này không quan tâm ta, tỷ ngươi phải giúp ta. Làm sao Vương Phúc Nhi quản nó, chỉ ôm lấy nó, đi ra phía ngoài rồi, tiểu oa nhi phải ngủ ngon, bằng không thức dậy thì nhiều phiền toái, hơn nữa ngủ còn có thể nhanh lớn.

Hết chương 70.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.11.2017, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1082
Được thanks: 12317 lần
Điểm: 48.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 53
Chương 71: Tú Nga xuất giá.
Editor: ChieuNinh

A di Vương Phúc Nhi đã có kế hoạch đi lên huyện, nhưng mà hôm nay nàng tới đây nói với Thích thị cũng không phải là chuyện này. Hiện tại cuộc sống của tỷ tỷ tốt lắm, trong lòng nàng cao hứng, cảm thấy nếu phân gia sớm được vài năm, khẳng định là càng tốt hơn hiện tại.

"Tỷ, trước kia thời điểm còn ở nhà, trứng gà tỷ muối là ăn rất ngon rồi, không nghĩ tới hiện tại thế nhưng làm được sinh ý." Thích Gia Mẫn nói.

Thích thị cười nói: "Ta cũng chỉ biết làm, nếu không phải Phúc nhi nói có thể bán kiếm tiền, ta cũng không thể nghĩ tới đâu. Sau đó Vương lão bản tới, Phúc nhi cũng nói không ít, cũng không biết nàng giống ai, bùm bùm bốp bốp, lại còn nói đến điểm quan trọng rồi. Nếu chỉ hai người ta và tỷ phu muội, phỏng chừng không phải kiếm tiền mà là lỗ vốn." Chỉ là nguyện liệu muối trứng gà này cũng là Phúc nhi để cho một mình mình làm, còn nói cho mình không thể truyền cho người khác, bằng không nhà mình liền có thêm đối thủ, giống như là phương tử, chỉ có thể tự mình biết thôi.

Hơn nữa Phúc nhi còn nói với Vương lão bản, ở Vương gia thôn chỉ có thể thu của một nhà mình, nếu nhà người khác dùng giá thấp muốn bán cho Vương lão bản, như vậy về sau sinh này ý cũng không cần hợp tác rồi. Nhìn xem, lời này nói thật cương quyết, Thích thị còn tưởng rằng Vương lão bản sẽ tức giận, nhưng mà Vương lão bản lại thống khoái đáp ứng ngay. Kỳ thật ý tưởng của Vương Phúc Nhi là, nếu thật sự có người như vậy, vậy khẳng định là học trộm sau lưng, nếu như học không giống. Vương lão bản quả quyết không dám khẳng định, cũng không muốn ôm phiêu lưu, còn không bằng vẫn dùng vẫn dùng quen một nhà Vương Phúc Nhi đâu. Nếu Vương lão bản là một ông chủ chân thành, tự nhiên sẽ đồng ý điểm này, nếu không, nếu hắn bởi vì tham tiện nghi, mà vứt bỏ nhà mình, như thế đồng bọn hợp tác như vậy không cần cũng được. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Bởi vì người như vậy hiện tại sẽ không vứt bỏ ngươi, sớm hay muộn gì cũng sẽ bởi vì tiện nghi khác mà bố trí ngươi một mẻ. Cùng lắm thì nhà mình đi thuê cửa hàng bán, mặc dù có chút khó khăn, nhưng mà cũng kiếm được tiền. Trước mắt như vậy, còn không phải là vì thoải mái?

"Đúng vậy, Phúc nhi thật đúng là không giống tỷ và tỷ phu, nàng là một đứa bé thông minh linh lợi, tỷ, tỷ cứ chờ hưởng phúc đi." A di Vương Phúc Nhi nói: "Tỷ, biểu muội nhà các ngươi hiện tại có ai hỏi chưa?"

"Còn không có đâu, nàng nói lập gia đình sẽ mang theo nương nàng, người khác đều không đồng ý đâu. Nhưng mà Tú Nga là cô nương tốt, tay nghề châm tuyến cũng tốt, hiện tại ở trấn trên cũng có thể kiếm tiền nuôi sống nàng và nương nàng đấy."

"Vậy cũng đúng, người nhà bình thường không nguyện ý đâu, nhưng mà tỷ, ta nói một người, tỷ xem thế nào? Chính là chưởng quầy Thủy Sinh trong điếm của chúng ta, cha nương trong nhà hắn đều mất, nuôi sống một người đệ đệ, từ rất sớm đã làm việc ngay ở trong tiệm tạp hoá kia của chúng ta. Lần trước thời điểm Tú Nga đưa quyên hoa tới, hắn thấy, vậy nên, liền cầu ta tới hỏi thăm các ngươi. Nếu như có thể, cũng là một cọc nhân duyên đẹp đâu."

"Người muội nói thì ta còn có cái gì lo lắng chứ, nhưng mà muội vẫn nên nhắc tới yêu cầu của Tú Nga trước đi, rồi ta cũng đề cập tới bên kia, nhưng mà phải nghe yêu cầu này rồi nói sau." Thích thị nói.

"Đây là nhất định, nhưng mà muội thấy Thủy Sinh sẽ đáp ứng, cha nương hắn mất sớm, muốn hiếu thuận cũng không hiếu thuận được. Hiện tại nuôi nương Tú Nga vừa vặn có thể thỏa mãn tâm của hắn rồi. Này tỷ, tỷ cứ chờ tin tức tốt của ta."

     "Được, nếu việc này thành, cũng là một việc vui lớn, trong lòng ta luôn luôn áy náy đâu. Lần trước nói chưa xong, còn để cho người khác nói bậy Tú Nga." Thích thị nói.

     "Đây cũng không phải tỷ sai, đều là những người đó nói huyên thuyên, không có gì thì đi gây chuyện. Tỷ, tỷ cũng không nên lại để ở trong lòng."

     "Ta hiểu được, đi, chúng ta đi nhìn Hà Hoa."

     Vương Phúc nhi phát giác tiểu cô Hà Hoa trực tiếp béo một vòng, nữ nhân mang thai thật là phát triển chiều ngang, nhưng mà thoạt nhìn thì phúc hậu, hắc hắc. Tiểu cô mhà mình thì không có cảm thấy không ổn, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc. Triệu thị vốn đang muốn bí mật dặn dò nàng vài câu, nhưng mà luôn luôn có người đi tới nhìn nàng, lời nói riêng này đến cùng cũng có không nói ra được. Được rồi, bà thừa nhận, khuê nữ nhà mình thoạt nhìn tốt hơn nhiều lúc ở nhà mẹ đẻ, đây cũng là chuyện bà rối rắm, dựa vào cái gì mà hết đứa này tới đứa khác, vừa rời khỏi nhà cũ đều trở nên tốt hơn trước kia nhiều đây?

     Sau khi Thích thị trở về thì đi trấn trên tìm cô nãi nãi và Tú Nga, bởi vì a di Vương Phúc Nhi đã mang đến tin tức tốt, Thủy Sinh nguyện ý nuôi cô nãi nãi, cho nên nàng liền đến làm mối. Đại khái là bản thân Tú Nga cũng có cảm tình với Thủy Sinh, cho nên ở dưới tình huống cô nãi nãi đã đáp ứng, nàng cũng mặt đỏ gật đầu, đến đây việc này liền quyết định như vậy, hôn sự liền định ngày. Ý tứ của Vương lão đầu là muốn Tú Nga xuất giá từ trong nhà cũ, mặc kệ nói sao đó là ngoại sinh nữ của chính mình, không thể xuất giá ở trong phòng thuê, lần này cô nãi nãi các nàng không có ý kiến.

     Tú Nga cũng nghỉ làm ở tiệm may thêu, chuyên tâm trở về đợi gả.

     Mà Vương lão đầu lại một lần mở hội nghị gia đình với mấy huynh đệ, chủ đề là về vấn đề này.

     "Tú Nga là thân biểu muội các ngươi, cha nàng cũng đã mất, các ngươi làm biểu huynh cũng nên ra chút lực. Nữ nhi đi nhà chồng, nếu không có chút đồ cưới, thì sẽ bị người ta chê cười."

     Ý tứ này tất cả mọi người biết, chính là để cho mấy huynh đệ chuẩn bị đồ cưới cho Tú Nga. Vương Đồng Tỏa thì không có ý kiến, không nói gì khác, cửa hôn nhân này còn là tức phụ nhà mình nói giúp, hơn nữa là biểu muội, thêm trang xuất giá hắn vui lòng cho.

     Vương Thiết Tỏa cũng tỏ vẻ sẽ ra, tiếp theo Vương Kim Tỏa cũng nói sẽ ra. Thủy Sinh này cũng là người làm việc chung với Đại Bảo, vì Đại Bảo, đồ cưới cũng nên xuất ra. Dù sao hiện tại một tháng Đại Bảo cũng có thể có tiền thu một lượng bạc, hắn lấy ra được.

     Chẳng qua Vương Ngân Tỏa cũng có chút không vừa ý, mấy huynh đệ, nếu không phải là phát tài, thì cũng có quan hệ, tình hình kinh tế trong tay hắn căng thẳng, dựa vào cái gì cấp đồ cưới cho một cô biểu muội xuất giá? Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Nhưng mà giờ phút này hắn không thể làm trái lại, trước đáp ứng, sau đó để cho bà nương đi chuẩn bị, dù sao nàng còn muốn keo kiệt hơn mình, đến lúc đó nhà mình khẳng định không ăn thiệt thòi.

     Vì thế Tú Nga liền nhận được hai cái khăn tay từ Mã thị cho, Thích thị và Sở thị nhìn thấy cũng chỉ bĩu môi. Ngươi nói ngươi cho người ta cái gì, trên mặt cũng nên dễ nhìn một chút, chỉ cho hai chiếc khăn tay, ngươi cho rằng nhà người ta thiếu thứ này à. Nhưng mà Mã thị lại một bộ nghiêm trang nói, trong nhà không có tiền, cho dù chỉ là khăn tay này bản thân cũng phải tiết kiệm ăn mặc mới mua được. Mặc kệ thế nào, đều là tâm ý của bản thân, nàng cũng không giống có một số người trong nhà phát tài, cái gì cũng lấy ra được, bọn họ đào ở trong đất một cái hố một cái hố lòi ra tiền.

     Cũng đã nói thành như vậy, chẳng lẽ còn buộc nàng ta đổi lại? Vốn cũng không trông cậy vào nàng ta, cho nên cũng như vậy qua đi. Sau khi Vương lão đầu biết được thì tức giận đến chỉ mắng con thứ hai và nhị nhi tức ngu xuẩn. Rõ ràng nếu tiết kiệm tiền, trong âm thầm sẽ để cho người ta trạc cột sống, cứ như vậy, về sau quan hệ với mọi người đều làm cương, xem bọn hắn đi đâu mà khóc.

     Biểu cô Tú Nga thì tràn đầy hi vọng với tương lai gả đi ra ngoài, bản thân biểu dượng Thủy Sinh ở trên trấn cũng có nhà ở. Tuy rằng không thế nào, tốt xấu cũng có cái nhà, bởi vì muốn thành thân, cho nên còn quét vôi một phen, thoạt nhìn cũng giống nhà mới. Sau thành hôn, Tú Nga lo liệu việc nhà, đệ đệ Thủy Sinh còn nhỏ, cô nãi nãi thấy đệ đệ Thủy Sinh cũng thương tiếc hắn còn nhỏ như vậy mà không còn nương, càng thêm yêu thương có hơn, cuộc sống một nhà bốn người coi như là hoà thuận vui vẻ.

     "Đại cô đi qua làm gì, nàng ta vừa đến liền không có chuyện gì tốt." Vương Hoa Nhi nói.

     Đại cô Vương Mai Hoa của Vương Phúc Nhi, một khi đi tới đều sẽ có chuyện, chân chính chính là vô sự không đăng tam bảo điện. Hơn nữa đi tới sẽ thuận tay lấy chút đồ, cho dù là một miếng đồ ăn, nàng thành công trở thành   nhân sĩ không được chào đón nhất trong nhà Vương Phúc Nhi. (sự không đăng tam bảo điện: không chuyện không tới)

     Đến đây liền khóc than, còn oán giận làm ca tẩu không nuôi cả nhà nàng ta, giống như đều cảm thấy người khác thiếu nợ nàng ta, còn muốn chán ghét hơn Triệu thị trước kia.

     Lại nói, Thích thị cũng không phải không giúp nàng ta, đã nói tới cuộn trứng gà đi, cũng là giúp nàng ta có một việc làm. Kết quả người ta cứ thế không đạt tư cách, càng về sau bản thân Thích thị còn phải đi làm lại một lần nữa. Nhưng mà tiền thì vẫn phải đưa đủ, làm một hai lần, ngay cả Vương Cúc Nhi rất ít phát giận đều phát hỏa, trực tiếp sẽ không cho đại cô tới làm, không thể bởi vì tâm đồng tình tràn ra, thì làm hỏng sinh ý của mình được.

     Vương Mai Hoa cũng nháo qua, nhưng mà cuối cùng Vương Đồng Tỏa cũng trực tiếp sầm mặt, mới xem như xong việc, nhưng mà sau lưng nàng ta lại nói thầm với người khác rằng bản thân Tam ca tam tẩu là có tiền sẽ không chiếu cố thân thích. Vừa khéo Mã thị và nàng ta có tiếng nói chung, cũng ở bên ngoài truyền bá lời đồn, làm cho Thích thị tức giận. Người ngoài không có quan hệ cũng còn không nói gì, cố tình là người chí thân bôi đen ngươi. Cũng may đại bộ phận người cũng biết hai người nhà Vương lão tam là loại người nào, cũng không bị tin đồn này ảnh hưởng. Diendanlequydon~ChieuNinh Không thể không nói, Vương Đồng Tỏa rất biết làm người, bình thường đi thời điểm hợp chợ, đều sẽ miễn phí mang người đi qua, một ngày hai ngày dễ nói, đây đều là một hai năm, vẫn như thế này, phần lớn người trong Vương gia thôn đều chịu qua ân huệ của hắn, tự nhiên sẽ không tin tưởng.

     Còn có chính là rất nhiều nữ nhân đều đến nhà Vương Phúc Nhi bao trứng gà kiếm tiền, đối với người có thể giúp các nàng kiếm tiền, các nàng cũng sẽ không đắc tội. Thôn dân đại đa số đều vẫn là người thuần phác, người ta đối tốt với ngươi, đều sẽ ghi ở trong lòng.

     Lúc Thích thị đi ra, sắc mặt thật không đẹp mắt, mà Vương Mai Hoa giống như là không có thấy, còn chuẩn bị thuận tay lấy chút đồ trở về, Thích thị quát lớn: "Bỏ xuống cho ta!" Đại khái là Thích thị luôn luôn ôn tồn bỗng chốc phát uy, vả lại nhìn chòng chọc làm người hốt hoảng, Vương Mai Hoa đành phải mặt dày đi rồi.

     Thích thị thở dài một hơi, tiếp theo đi xuống ruộng nhìn rau dưa. Vương Đồng Tỏa đang ở đất hoang làm cỏ, Vương Phúc Nhi vội hỏi Vương Hoa Nhi: "Nhị tỷ, đến cùng là chuyện làm sao?"

     "Ta nào biết đâu?" Vương Hoa Nhi nói.

     "Thôi đi, Nhị tỷ, vừa rồi tỷ cũng ở đó nghe lén, ta đều thấy rồi." Vương Phúc Nhi trực tiếp vạch ra.

     Vương Cúc nhi cũng cười: "Hoa nhi, muội nên nói ra đi, chúng ta cũng giải ưu cho nương được."

     Vương Hoa Nhi muốn chụp đầu Vương Phúc Nhi, bị Vương Phúc Nhi trốn đi: "Còn không phải đại cô, nàng ta muốn nương mình dạy nàng ta cách làm trứng gà muối. Đương nhiên nương không đồng ý, nàng ta còn nói, thời điểm trước khi cha chúng ta chưa thú nương, đã có thân mật (người trong lòng), hiện tại người ta đã trở lại. Nếu nương không dạy nàng ta, nàng ta sẽ mang người ta tới tận cửa!"

     "Hoa Nhi, không nên nói lung tung!" Vương Cúc Nhi cũng đã mười hai mười ba tuổi, tự nhiên biết ý tứ thân mật là gì, mà Vương Hoa Nhi không biết tốt xấu còn nói ra, chỉ biết là đại cô đang uy hiếp nương. Vương Phúc Nhi khẳng định nghe hiểu được, nhìn biểu cảm của nương, chẳng lẽ đại cô nói quả thật là sự thật? Vậy cũng không được, nhà của mình không chấp nhận để người khác phá hư!

     "Cha mình khẳng định sẽ không giúp đỡ người ngoài ức hiếp nương mình, lại nói còn có cữu cữu và a di mà." Vương Phúc Nhi thật kiên định nói: "Còn có chúng ta và Tiểu Bảo, nếu đại cô thật sự đưa nữ nhân đó đến tìm, không cho nàng ta vào cửa là được, trực tiếp đánh ra ngoài!"

     Giờ phút này, cuối cùng còn ra hiện một tiểu tam, thật sự là hơi quá đáng! Lửa giận trong lòng Vương Phúc Nhi bị thiêu cháy, Vương Cúc Nhi và Vương Hoa Nhi cũng giống vậy, ai dám phá hoại nhà của mình, vậy thì phải liều mạng với người đó!

     "Trước kia sao không nói như vậy, hiện tại khẳng định là thấy chúng ta có tiền, cho nên mới tìm tới cửa thôi! Xem ta có lấy chổi quét đuổi người đi ra không!" Vương Hoa Nhi cũng rõ ràng ý tứ thân mật, càng hận đến không thôi.

     Vương Phúc Nhi cảm thấy tức nhất vẫn là đại cô nhà mình, đây là thân nhân sao, hoàn toàn chính là kẻ thù. Nhà mình chính là dựa vào muối trứng gà kiếm tiền, bây giờ còn muốn đi qua học, đây không phải là đoạt con đường kiếm tiền của người ta sao? Diendanlequydon~ChieuNinh Đổi lại là ai cũng không chấp nhận, đến cuối cùng không đạt được, còn uy hiếp lại, ai sợ ai chứ, tới một người giết một người, tới hai người giết cả hai, được rồi, vẫn là không một ai đến thì tốt hơn.

     Sau khi Vương Đồng Tỏa trở về, phát hiện Thích thị không có giống như trước kia bưng nước cho hắn rửa mặt, cho dù là thời điểm ăn cơm cũng không nói với hắn lời nào. Hỏi nàng làm sao, nàng cũng không để ý đến, Vương Phúc Nhi biết nương là vì đại cô nói tới thân mật kia mà tức giận, liền thừa dịp thời điểm cha đang ôm tiểu bảo vui đùa, nhắc lại lời nói Nhị tỷ nghe lén được nói cho cha nhà mình.

     Vương Đồng Tỏa nhíu mày, Hoa Mai này, nói bậy cái gì? Nương tử nhà mình khẳng định nghĩ lung tung rồi. "Phúc nhi, chơi với đệ đệ con đi, cha có việc tìm nương con."

     "Dạ được!" Vương Cúc Nhi và Vương Hoa Nhi đều đi qua: "Biện pháp này được không?" Vương Hoa Nhi hỏi.

     "Khẳng định là trong lòng nương nghi ngờ, chúng ta để cho bản thân cha đi nói, nói chung vẫn tốt hơn đại cô đi nói lung tung như vậy, chỉ cần cha nương tốt đẹp, người khác lại nói thế nào cũng không ảnh hưởng."

     "Phúc Nhi nói rất đúng, đi, chúng ta đi tới dưới rặng cây nho đi, bên kia mát mẻ." Vương Cúc Nhi nói.

Hết chương 71.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, Murasaki, Quan Vũ, sallyvuongbuunhi, thucyenphan, Tử Sắc Y, Vũ Nhất Minh và 717 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 640 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1351 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 465 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2683 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 608 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Nhân Gian Hoan Hỉ: chữ tạo đề tài chỗ nào vơqis các bạn...ko thấy chi luôn
Windwanderer: huhu có ai biết dùng PTS k tớ nhờ xíu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 519 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 892 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 441 điểm để mua Hoa anh đào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.