Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
Bỏ phiếu 

Hoa Lan Nhỏ muốn viết một câu truyện khác, các bạn thích xem thể loại gì?
Bạn có thể chọn tối đa 3 ý kiến

Xem kết quả

Ngụy Đế truy thê: Vợ à, đừng chạy! - Hoa Lan Nhỏ

 
Có bài mới 03.11.2017, 06:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 15.10.2016, 19:32
Bài viết: 292
Được thanks: 461 lần
Điểm: 23.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sáng tác - Phản xuyên] Ngụy Đế truy thê: Vợ à, đừng chạy! - Hoa Lan Nhỏ - Điểm: 62
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện về Nguyên Triệt. (beta)

Attachment:

couple1.jpg [ 65.33 KiB | Đã xem 2321 lần ]


Trải qua một ngày sau khi ta “sống lại”, cảm giác đúng là không thể diễn tả thành lời.

Nàng khi xuyên vào thế giới của ta, có lẽ cũng là cùng một cảm xúc như vậy chăng?

Ta nằm ở trên giường phủ khăn trắng toát, lòng bồn chồn lo lắng không yên, không biết nên xử sự thế nào ở cái thế giới lạ lẫm này. Bên tai ta không ngừng nghe được âm thanh bíp bíp phiền chán phát ra từ một dụng cụ kì lạ ở bên cạnh, trên mu bàn tay nho nhỏ cũng bị ghim một cây kim rất lớn còn dẫn ra một cái ống nhỏ gắn liền với đường ống truyền một loại nước gì đó từ cái túi đang treo trên giá đỡ kim loại kế bên giường.

Lúc tỉnh lại, ta đã một lần cố gỡ nó ra, chỉ là có rất nhiều người nhào đến ngăn cản. Ta tức giận muốn ra tay đánh trả, lại thấy một người phụ nữ trung niên khóc lóc ở bên một bên. Nàng còn muốn đến gần ôm ta, không hiểu sao nghe tiếng nàng ấy khóc, ta lại nhớ đến mẫu hậu khi rơi lệ thì không muốn phản kháng nữa.

Trên miệng mấp máy, cuối cùng cũng nuốt vào lời nói: To gan, các người dám khi quân phạm thượng, muốn hành thích trẫm.

Sau khi ta bình tĩnh lại không bao lâu thì lại kinh hãi phát hiện, mỗi người ở đây giống như đều có màu tóc khác nhau, mặt mũi họ giống như người Hung Nô mọi rợ, chỉ là trên mặt họ không mang theo ác ý.

Ta nghe một cô gái trẻ người ngoại quốc nói, mỗi một giờ phải kiểm tra nhiệt độ và các số liệu gì đó của ta. Còn bảo người phụ nữ trung niên bên cạnh nên nghỉ ngơi một chút, ta đã tỉnh lại sẽ không có nguy hiểm gì nữa. Ta nhìn thấy gương mặt nàng hốc hác, dưới mắt còn có quầng thâm thật lớn, nhưng vẫn dịu dàng nhìn ta nhỏ nhẹ an ủi. Ta như thấy được bóng dáng của mẫu hậu trùng lập với hình ảnh của người phụ nữ dịu dàng trước mắt.

Ta giống như tỉnh như mê nhìn nàng ấy một lúc, mới mở miệng thử gọi một tiếng mẹ.

Nàng ấy thật sự rất vui mừng, sau đó kềm chế không được mà ôm ta vào lòng gào khóc.

Ta rốt cuộc bình tĩnh mà chấp nhận sự thật, ta hiện giờ ở trong thân thể khác, là một cậu bé mười tuổi, con của người phụ nữ này. Thời đại đang ở cũng khác, có lẽ là thế giới hiện đại mà tiểu nương tử đã nói qua.

Ta nam chinh bắc chiến hơn hai mươi lăm năm có chuyện kì lạ nào mà chưa từng trải qua, nên ta chỉ âm thầm kế thừa một chút kĩ năng nghe nói còn sót lại trong thân thể này, cố gắng hòa nhập với thời không mới. Cũng may ta vẫn có thể nói và hiểu được ngôn ngữ của người ở nơi này.

Gia đình mới của ta bao gồm ba là ông Christopher Whaley, mẹ là bà Tú Quyên. Còn có một đứa em trai bảy tuổi gọi là Thomas Whaley. Ban đầu nhìn thấy ba và em trai đến bệnh viện thăm, ta còn nghĩ ta là con riêng của mẹ. Bởi vì khi ta giả bộ muốn đi nhà vệ sinh để nhìn gương mặt mới trong gương, thì ta cũng hơi ngạc nhiên vì gương mặt này không quá khác so với lúc ta còn nhỏ.

Còn có, gương ở nơi đây không biết làm bằng chất liệu gì, tuyệt đối sáng rõ không biết bao nhiêu lần so với gương đồng lúc trước.

Khi gặp ông Whaley và Thomas, thấy hai người họ là người ngoại lai, ta cũng không mở miệng nói gì tránh sai sót. Mẹ ở bên cạnh liền vui mừng nói với người đàn ông kia là sức khỏe của ta đã tốt rất nhiều, không còn nguy hiểm. Ông ấy mừng rỡ đến nỗi ôm ta mà chảy nước mắt. Cậu em nhỏ cũng nắm tay nắm chân ta không buông, còn nói muốn ở trong bệnh viện với ta. Trải qua sự việc này thì ta biết, bốn người chúng ta là một gia đình, mà ta và hai người kia là cùng chung huyết thống.

***************

Nhớ lại ngày ta xuất viện, khi bước chân ra bãi đậu xe thì ta hoàn toàn bàng hoàng sửng sốt. Ở nơi này, bọn họ sử dụng phương tiện di chuyển giống như một cỗ máy bằng sắt, có bốn cửa ra vào, cũng không cần ngựa để kéo phía trước. Bánh xe cũng rất kì lạ không phải bằng gỗ, mà ta cũng không biết chúng được tao nên bằng cái gì. Khi sờ thử rất cứng, cố ấn vào thì nó có thể đàn hồi một chút. Cỗ xe này nhìn qua phải hơn mấy trăm cân nhưng bốn cái bánh xe nhỏ như vậy vẫn có thể chống đỡ dễ dàng.

Mẹ mở cửa ra bảo ta ngồi vào trong, sau đó còn cẩn thận giúp ta gài dây gì đó cố định ta ở trên ghế ngồi, gọi lại dây an toàn seatbelt. Ta nhìn một lượt bên trong xe thấy trang trí kì lạ, ghế êm ái mềm mại nhưng không thấy lót đệm gì cả. Sau đó ba của ta ngồi vào phía trước, vặn mở cái gì, lập tức xe ồn ào khởi động rồi ông điều khiển nó đi ra đường lớn.

Ta nhìn phong cảnh hai bên đường vun vút lao qua cửa xe, vui mừng cảm thấy thì ra nơi nay cũng còn có nhiều cây cối đồi núi như vậy. Không giống như lời tiểu nương tử đã nói, không khí ô nhiễm, cây xanh không nhiều, lại có tòa nhà cao tầng đèn điện sáng choang làm che lấp cả ánh sao. Mà ta cũng không nhớ rõ, có lẽ nàng nói là nơi khác chăng?

Khi ta về đến “nhà”, việc đầu tiên mà ta làm là xem lịch ở niên đại này. Ta không đọc được chữ số ngoằn ngoèo trên đó nên phải nhờ sự trợ giúp của mẹ. Nàng ấy trả lời năm nay là năm 1997. Ta nhẩm tính, tiểu nương tử nói nàng hai mươi tuổi ở năm 2017 thì xuyên đến Đại Ngụy, như vậy năm nay là năm nàng mới chào đời rồi.

Ta thật sự nôn nóng muốn gặp lại nàng, nhưng mà ta biết dục tốc bất đạt. Dù sao ta đã chờ nàng mười sáu năm, lại chờ thêm một chút thì có tính là gì.

Vả lại, hiện nay ta cũng không có can đảm gặp lại nàng. Ta từ một người đứng trên thiên hạ, đến nay thành một cậu bé mười tuổi với hai bàn tay trắng. Tuy chuyện này là do ta lựa chọn, nhưng trong nhất thời cũng không thoát khỏi cảm giác thua sút đến không thể chấp nhận được.

Hiện tại, cái ta cần làm là tiếp thu thật tốt kiến thức và kỹ năng sống ở nơi này. Sau đó từ từ gầy dựng sự nghiệp cho bản thân. Có như vậy mới có thể vun đắp cho tương lai sau này của ta và nàng.

Thời gian đầu mọi việc đều do ba và mẹ chỉ dẫn, ta mới có thể làm quen với vật dụng trong nhà. Ta tuy có ngạc nhiên nhưng không đến nổi làm ra chuyện mất mặt, bởi vì những thứ này ta đều nghe qua từ miệng của tiểu nương tử.

*******************

Gia đình Whaley đưa ta đến rất nhiều bệnh viện, gặp các bác sĩ chuyên khoa não khác nhau, có lắm lúc cũng đi gặp bác sĩ tâm lý gì đó. Nhưng mà dù có đi đế đâu, cũng chỉ nhận một câu trả lời chung. Ta là té từ trên cây xuống chấn thương ở đầu nên bị chứng mất trí nhớ. Sau này có nhớ lại hay không cũng không biết trước được.

Mẹ ôm ta vào lòng mà khóc, ta lại không quen người khác ôm ấp như vậy nên lạnh nhạt nói: không nhớ thì học lại là được.

Ta thật sự học tập. Ban đầu là học cách viết chữ và đọc chữ. Ở đây họ không sử dụng bút lông và nghiên mực như ở Đại Ngụy mà họ viết bằng bút nguyên tử, bút chì. Ta lại cảm thấy như vậy rất sáng tạo, chỉ là cách cầm viết có hơi khó khăn một chút. Ta tốn mất một tuần mới có thể thành thạo cầm bút viết, sau đó lại choáng với cách viết chữ nơi này. Họ không viết chữ tượng hình mà viết theo kiểu chữ a b c, tròn tròn cong cong hoàn toàn tương phản với chữ Hán do nét gạch tạo thành. Ta lại mất một khoảng thời gian mới có thể nhớ và viết hết bảng chữ cái, rồi học từng từ vựng. Sau đó còn đau khổ nhận ra, ta đang học chữ tiếng anh. Còn ngôn ngữ ta nói với mẹ, là tiếng việt, cũng là tiếng mẹ đẻ của tiểu nương tử. Hai ngôn ngữ này hoàn toàn khác nhau về cấu trúc ngữ pháp lẫn cách uốn lưỡi khi phát âm. Vậy nên ta đành phải cố gắng hơn nữa, cùng lúc học song ngữ anh việt.

Cũng may, ba Whaley của thân thể này có cuộc sống không tệ, có thể mời gia sư về dạy tại nhà cho ta một năm, trước khi ta trở về trường học để hòa nhập trở lại với xã hội sau một thời gian “mất trí nhớ”.

Kiến thức mà ta học ở thế giới này rất nhiều. Nhiều đến nỗi làm cho ta cảm thấy hoảng sợ và choáng ngộp. Một cái thế giới tiên tiến như thế nào, mới có thể thu thập và dạy bảo những kiến thức cao siêu như vậy. Phản biện lại biết bao nhiêu điều mà ta đã học qua từ trước, nhưng là mỗi một điều họ nói đều có dẫn chứng chứng minh cụ thể. Đúng là thành tựu to lớn của một xã hội đã trải qua quá trình phát triển hơn cả ngàn năm.

Từ lúc có thể đọc chữ, ta lao vào đọc sách như điên, bắt đầu từ sách về đời sống hằng ngày cho đến sách về thiên văn vũ trụ đều muốn tham khảo. Một ngày hai mươi bốn tiếng theo cách tính ở nơi này, đối với ta mà nói là không đủ. Ta mỗi ngày chỉ ngủ có bốn tiếng thì lại muốn dậy tiếp tục đọc sách. Qua một khoảng thời gian, mẹ ta lại khóc lóc can ngăn, ta không thể làm gì hơn bèn đi ngủ sớm. Sáng lại dậy sớm đem sách ra bờ hồ ngồi đọc. Ở nơi này, chỉ có ngồi bên cạnh bờ hồ mới làm cho ta cảm thấy yên tâm, một phần vì nó giống như là hồ nước ở Suối Tiên năm đó. Chỉ là nơi này không có thác nước hùng vĩ luôn tung bọt trắng xóa mà thôi.

Thân thể này cũng khá khỏe mạnh, ta có thể dùng nó luyện tập quyền cước và đao pháp kiếp trước, như một phương pháp cường thân kiện thể. Nhưng người này lại không phải nhân tài luyện võ, cho nên dù cho có cố gắng tập luyện không ngừng, trải qua một thời gian vẫn không có cách luyện khinh công. Ngược lại ta nghĩ, như vậy cũng không tồi. Nếu không, trong một cái thế giới đầy rẫy các nhà khoa học tò mò hay nghiên cứu như thế này, nếu thấy ta bay ở trên trời, không chừng sẽ đem ta vào phòng nghiên cứu mà mổ xẻ.

Ta mất năm năm thời gian để thích nghi và học tập, cuối cùng làm nên quyết định độc lập đầu tiên trong cuộc sống mới: đi làm thêm.

Ta dựa theo bạn bè trong trường học, xin việc rất nhiều nơi. Sau đó được một chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh Red Rooster nhận vào làm. Ta vừa làm vừa quan sát đánh giá người chung quanh, cố gắng ép buộc mình hòa nhập vào xã hội hiện tại. Sau vài tháng, ta còn làm thêm một chuyện làm ăn khác.

Gia đình Whaley vốn có trang trại trồng nho làm rượu vang. Kinh doanh không tệ, nhưng chỉ làm ở trong nước cũng chưa thấy xuất khẩu rượu ra nước ngoài. Ta tìm tòi trên máy vi tính, sử dụng ngôn ngữ tiếng hoa tự học, cuối cùng ra quyết định mạo hiểm. Ta yêu cầu ba giúp đỡ kinh doanh loạt rượu đầu tiên xuất khẩu sang Trung Quốc. Năm 2002, Trung Quốc phát triển không tồi, thị trường bia rượu chỉ có trong nước, mà người Châu Á nào lại không yêu thích bia rượu mang nhãn mác nước ngoài đâu. Ta kết nối với một doanh nghiệp xuất nhập khẩu nhỏ trên mạng, giới thiệu sản phẩm và gởi lời mời hợp tác. Lô hàng đầu tiên không lời nhiều. Người bên đó bán đắt như tôm tươi liền yêu cầu tăng hàng nhập khẩu đến mức làm ba ta líu lưỡi. Trung Quốc đông người, hiện tại số người đang cố gắng vươn lên làm giàu rất nhiều. ‘Phú quý học làm sang’ câu nói này quả thật không sai, cho nên rượu vang càng ngày càng được ưa chuộng.

Ta bắt đầu nghỉ việc ở Red Rooster, tập trung phát triển sự nghiệp riêng của bản thân.

Sau này ta lại không ngừng mở rộng ra thị trường Châu Á. Một cái trang trại rượu vốn không đủ đáp ứng thị trường lớn như vậy, cho nên ta lại hỏi qua ý của ba mình, kết nối nhiều trang trại rượu với nhau cùng đưa sản phẩm ra nước ngoài. Năm 2013, ta chính thức mở công ty xuất nhập khẩu Whaley Winery (W2) tuy quy mô không lớn nhưng được cái đều đặn có đơn hàng từ nước ngoài, mà ta chưa đủ mười tám tuổi nên để ba ra mặt đứng tên trên giấy tờ. Ta lại tuyển nhân viên, đều là dựa vào kinh nghiệm nhìn người của kiếp trước cộng thêm những gì đã học hỏi ở kiếp này, chọn được vài nhân tài song ngữ hay đa ngôn ngữ khéo ăn khéo nói làm nhân viên bán hàng. Sau đó lại chọn người có năng lực quản lý kinh doanh và quản lý nhân sự tốt, hằng ngày thay ta quản lý việc công ty.

Còn ta mười sáu tuổi học nhảy hai lớp, đã tốt nghiệp trung học. Ta nói với ba mẹ mình về nguyện vọng không học đại học của bản thân. Ba mẹ thấy ta còn nhỏ đã có sự nghiệp riêng, hơi lo lắng sợ ta mới chân ướt chân ráo vào đời, lại coi đồng tiền quá lớn mà bỏ lỡ cả tương lai phía trước. Nhưng ta cố gắng thuyết phục lại nói về lý tưởng của bản thân không nằm trong kinh doanh lẫn học tập. Ta muốn khi công ty vững vàng một chút, thì gia nhập quân đội không quân hoàng gia Úc. Ba mẹ thấy ý ta đã quyết, lại biết tính khí con trai từ sau khi bị bệnh đã khác rất nhiều, nhưng thấy nó phát triển theo chiều hướng tốt, cũng thôi.

Cho nên, sau khi tốt nghiệp, ta thường đi đi về về giữa các tiểu bang, cố gắng kết nối càng nhiểu trang trại rượu vang càng tốt. Sau đó đích thân thân chinh đi các nước Châu Á có mối liên hệ làm ăn với công ty. Trong vòng hai năm thì có thể đặt nền móng vững chắc cho công ty, nó vẫn không ngừng phát triển quy mô càng lúc càng lớn, khiến ta vừa vui mừng vừa khiếp sợ. Thomas lúc này đã mười bốn tuổi, những lúc nó được nghỉ giữa kì thường hay theo ta đi “du lịch” những trang trai rượu vang khác nhau. Cũng chính vì vậy mà ta phát hiện, vị giác của nó cực tốt, chỉ nếm một chút đã có thể phân biệt những lọai rượu khác nhau, không những vậy nó còn có thể tiên đoán được rượu đó có hay không được khách hàng yêu thích. Ta nghĩ thầm, sau này ta đi vào quân đội Thomas sẽ là một trợ thủ tốt giúp ta trấn thủ ở W2.

Năm ta mười tám tuổi trước khi gia nhập quân đội, ta và gia đình về Việt Nam một chuyến để thăm gia đình bên ngoại. Gia đình khá đông, bà ngoại vốn có đến mười một đứa con gồm bốn trai bảy gái. Ta ở thành phố M ba ngày thì có ý định muốn tìm kiếm tiểu nương tử. Nhưng mà đất trời bao la, muốn kiếm một người đúng là mò kim đáy bể. Ta không có nhiều manh mối ngoại trừ lời nàng nói: cha mẹ nàng không thuận thảo bởi vì người thứ ba, mẹ nàng làm y tá ở bệnh viện quận nào đó, cũng ở thành phố M.

Hằng ngày ta chạy xe máy đi khắp các bệnh viện quận, từ quận A đến các vùng ngoại thành, để hỏi thăm tin tức. Điều này cũng không phải dễ vì ở đời không có gì là miễn phí cả. Ta vì thu thập tin tức tốn không biết bao nhiêu là bạc. Nhưng ta mặc kệ, cho dù đổ hết gia tài ta cũng muốn gặp được nàng.

Sau ba tuần tìm kiếm cuối cùng ta nhận ra được người muốn gặp. Ta đóng vai một nhà từ thiện quyên góp một số tiền lớn cho mỗi bệnh viện mà ta đã đi qua. Viện trưởng rất vui vẻ đón tiếp ta, lại không ngần ngại giúp ta tìm “bạn của mẹ” bị thất lạc.

Tên của nàng cũng thật phổ biến, ta hỏi qua mười mấy cái bệnh viện, hầu như nơi nào cũng có y tá có con gái tám tuổi tên Ngọc Lan. Nhưng may mắn chỉ có hai cô gái trùng hợp được tám tuổi. Ta đứng nhìn hai người mẹ từ xa, mà mẹ của nàng chỉ nhìn phớt qua thì biết đây là người ta cần gặp. Nàng và mẹ giống nhau phải đến tám phần, nhất là đôi mắt to tròn linh động biết nói đó, đã gặp một lần thì không thể nào quên.

Ta nhờ vào viện trưởng nên lấy được lòng tin của mẹ nàng, một người y tá trưởng rất có lòng thương người. Mẹ nàng nói không biết ‘mẹ ta’ là ai, ta cũng chỉ cười cho qua nói là ta nhận lầm người. Ta lại từ mẹ nàng biết được, cha mẹ nàng đã ly thân hiện nàng sống một mình với mẹ và bà ngoại. Ta lên tiếng mời gia đình nàng đi ăn cơm, mẹ nàng từ chối nói để mẹ nàng nấu cơm đãi khách, không cần tốn kém như vậy.

Năm ta mười tám tuổi đó, lần đầu tiên gặp lại nàng. Ta đi theo mẹ nàng đến một ngôi nhà cũ nằm trong hẻm nhỏ, thấy nàng thắt hai bím tóc đang ngồi trước cửa nhà xem bạn trong xóm chơi trò ô ăn quan. Khi nàng thấy mẹ về thì tươi cười nũng nịu chạy đến đón, nụ cười như ánh mặt trời kia lại hung hăng bóp chặt trái tim ta.

Mẹ nàng giới thiệu ta, nàng hơi xấu hổ vì gặp người lạ, bẽn lẽn núp ở sau lưng mẹ.

Một cô bé con tám tuổi ngây thơ như vậy, từ khi nào luôn làm ra vẻ quật cường, lại luôn giả bộ vui vẻ cười cợt đối mặt với cuộc sống. Ta vừa nhìn thấy nàng, bao nhiêu mệt nhọc trong tám năm qua đều tan biến hết. Trong lòng thì có một loại rung động mạnh mẽ đến mức muốn đem nàng quay về Úc, khảm nàng ở trong thân thể không muốn rời xa một phút một giây nào nữa. Ta muốn bảo vệ nàng, cho nàng một cuộc sống bình an ấm no hạnh phúc, để nàng mãi được hoạt bát ngây thơ như vậy, cả một đời.

Buổi cơm chiều hôm đó, nàng rất lễ phép ngoan ngoãn ăn cơm, không dám nói leo với người lớn. Ta được gia đình nàng tiếp đãi nồng hậu, thỉnh thoảng muốn khơi gợi một chút đề tài để nói với nàng, nhưng mà đều bị nàng thẹn thùng cúi đầu không dám trả lời. Ta có chút hoài niệm tiểu cô nương mồm năm miệng mười hay giận dữ lại hay trêu chọc người khác của lúc trước.

Khi ta rời thành phố M, có đến gặp gia đình nàng lần nữa. Ta còn đưa danh thiếp và số điện thoại riêng cho mẹ nàng. Ta nói, ta rất thông cảm cho hoàn cảnh hai người. Sau này nếu bé con có muốn đi du học Úc, ta sẽ tài trợ tất cả. Ta còn nói, tương lai của nàng không nên để mai một ở nơi này.

Mẹ của nàng ban đầu không dám tin, cũng không dám khi không nhận lòng tốt của người khác. Nhưng sau một hồi bị thuyết phục, lý lẽ đầy đủ, ánh mắt cũng hơi dao động.

Ta thấy vậy thì để lại danh thiếp trên bàn, nhìn qua tiểu nương tử đang vui vẻ nhảy dây cùng đám bạn trong hẻm nhỏ, tóc đuôi gà không ngừng đung đưa trong không khí.

Ta dằng lại xúc động trong lòng, ép buộc bản thân xoay người, kiên quyết rời đi.



Đã sửa bởi Hoa Lan Nhỏ lúc 25.06.2018, 09:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoa Lan Nhỏ về bài viết trên: Kiên Tình
     

Có bài mới 06.11.2017, 05:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 15.10.2016, 19:32
Bài viết: 292
Được thanks: 461 lần
Điểm: 23.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sáng tác - Phản xuyên] Ngụy Đế truy thê: Vợ à, đừng chạy! - Hoa Lan Nhỏ - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 9. (beta)

Thứ bảy tuần này Nguyên Triệt có hẹn với bạn đồng nghiệp trong quân đội.

Anh thay quần kaki đen, áo sơ mi đơn giản màu xám, bên ngoài khoát thêm áo măng tô màu đen không gài nút, làm giảm đi một phần chững chạc lại tăng thêm vài phần tùy ý.  Anh ngồi vào xe chạy khoảng ba mươi phút thì đến địa điểm đã hẹn. Anh cố ý chọn nơi này vì muốn gặp lại con mèo nhỏ, không gặp một tuần không biết cô đã bớt tức giận hay chưa?

Mọi người biết anh đã trở lại từ Afghanistan nên hẹn anh vào ba giờ chiều ngày thứ bảy ra gặp mặt chúc mừng. Anh tìm chỗ đậu xe xong thì thong thả bước vào quán rượu nằm trong một chuỗi nhà hàng khách sạn nhỏ ở vùng ngoại thành G. Vừa bước vào cửa đã nghe tiếng chúc mừng văng vẳng vang lên, hòa vào không gian ồn ào của quán rượu. Anh cười nhẹ, một đường đi đến chỗ ngồi của nhóm, cùng đồng nghiệp chiến hữu ôm vai bá cổ.

“Wow để tớ xem xem, cậu hơi đen một chút nhưng vẫn điển trai đấy. Lần này có đem được em gái nào về đây không hả?” Một người bạn rất thân trùng tên với anh, Michael Potter, người cùng tham gia khóa huấn luyện trở thành lính không quân vào mười hai năm trước, đang vui vẻ trêu chọc bạn tốt. Hắn đã hơn bốn mươi tuổi, quê quán ở Sydney. Mái tóc ngắn ba phân của hắn đã ngả sang màu muối tiêu, mắt màu xanh lục, cánh tay phủ đầy lông tơ lộ ra trong không khí.

Một cô gái gốc Anh tóc bạch kim dáng vẻ xinh đẹp nghe Potter nói vậy thì giả vờ đau khổ nói: “Ôi chúa ơi, cậu đừng nói vậy tôi sẽ bị tổn thương đấy. Tôi thích Michael lâu rồi không thể để ai chiếm tiện nghi của anh ấy đâu nhé.”

Mọi người nghe xong thì cười ha hả không ngừng. Nguyên Triệt nghe vậy cũng cười cười, lại tỏ vẻ được sủng ái mà lo sợ nói: “Elise, tôi không dám giành bạn gái của cấp trên đâu. Vả lại cô thích tôi hay thích rượu của gia đình tôi, còn chưa biết nữa.”

Elise nghe xong liền liếc anh trắng mắt, mọi người lại tiếp tục cười lớn. Sau đó Potter rủ anh đi đến quầy bar mua thêm thức uống. Anh dĩ nhiên không từ chối đi với bạn thân. Hôm nay là cuối tuần, khách trong pub khá đông. Trong khi hai người xếp hàng đợi tới lượt mình thì Potter nhìn anh một chút rồi hỏi: “Này, tinh thần cậu sảng khoái như vậy, bộ vớt được em nào thật hả?”

Nguyên Triệt đưa mắt nhìn bạn tốt, cằm nâng lên tỏ thái độ kiêu ngạo chưa từng có. Sau đó anh kéo nhẹ khóe miệng thành vòng cung, rồi nhẹ nhàng gật đầu một cái.

“Ôi thượng đế ơi, là thật hay giả? Này, cậu có làm gì người ta chưa đấy?”

Anh không trực tiếp trả lời bạn thân mà chỉ nhàn nhạt nói: “Là một cô sinh viên.”

Potter nghe xong thì há hốc mồm, nhưng cũng nhanh chóng nói lời chúc mừng. Trong lòng nghĩ, khẩu vị của anh bạn này cũng quá là tàn hại mầm non của đất nước đi. Nhưng mà nghĩ lại, không phải vợ mình cũng nhỏ hơn gần bảy tuổi hay sao.

Sau khi cầm lấy hai ly rượu vang đỏ thì hai người quay trở lại bàn, cùng nhóm đồng nghiệp nói chuyện phiếm.

Những lúc hội họp bạn bè thế này, trong lòng Nguyên Triệt cũng có chút cảm thán. Lúc anh ở Đại Ngụy, làm sao có được cuộc sống thoải mái như vậy đây. Mỗi ngày đều quen với việc có người ám sát, mưu hại, khiêu khích. Bạn bè ngoài Vũ Văn Nguyệt, Ngụy Thư Diệp và Mạc Thanh ra, cũng rất ít người có thể tin tưởng được. Còn ở xã hội này, việc ai nấy lo, vui thì đi uống một ly, buồn thì ở nhà nằm xem ti vi. Không ai rảnh rỗi đi hại nhau làm gì, cũng không cần lo lắng người nhà có an toàn hay không. Cuộc sống bình an như thế này đúng là cầu còn không được.

Lúc đó anh để A Lan trở về thế giới này, thật là một quyết định đúng đắn.

Hôm nay mọi người tụ tập vui vẻ một ngày, chẳng mấy chốc đã đến năm giờ, lại có người nhao nhao đòi đi tăng hai, vũ trường là điểm đến tiếp theo. Một cô bạn tên Sarah tóc xoăn đỏ, dáng người hơi đầy đặn liền lên tiếng nói: “Thôi đi, các anh còn đòi đi đâu nữa, ngày mai chúng ta còn phải đi họp mặt đồng nghiệp thường niên đấy.”

Giọng nói nũng nịu của cô ấy vang lên làm cho mọi người bừng tỉnh. Đúng vậy, thật đáng chết mà. Vì uống quá vui vẻ nên ai cũng quên mất ngày mai thật sự có việc như vậy. Họ lại nói Michael thật là sướng, đi công tác về vừa có lương cao vừa được miễn thuế, lại còn được ở nhà nghỉ ngơi ba tuần mới trở lại doanh trại trình diện, cũng không cần tham gia những hoạt động chung khác.

Ông trời quả là bất công mà!

Nguyên Triệt nghe họ nói vậy, lắc đầu cười nói: “Được rồi, không cần so đo với tôi, tôi đãi mọi người bữa tối là được.”

Cả đám đồng nghiệp nhao nhao đứng lên hoan hô, sau đó lục tục kéo qua khu nhà hàng bên cạnh. Đó là một không gian ăn uống riêng biệt cho phép trẻ em tham dự. Còn nơi bọn họ ngồi từ trưa đến giờ chỉ cho người lớn vào uống rượu mà thôi.

Nguyên Triệt đi đến đặt bàn cho nhóm mười người thì không ngoài ý muốn gặp được Ngôn Ngôn đứng ở sau máy tính.

Anh nâng tay nhìn đồng hồ, kim ngắn chỉ năm giờ. Anh đưa mắt nhìn quanh một lượt thì thấy bên kia khung cửa lớn, thông hai gian phòng ăn và quầy bar, có cô gái nhỏ mặc áo sơ mi màu đen tay ngắn, phía trên ngực áo gắn bảng tên bằng kim loại nho nhỏ, một kiểu đồng phục của chuỗi nhà hàng khách sạn này.

Anh hơi hắng giọng tiến đến đặt bàn với Ngôn Ngôn. Lúc cô ngẩng đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc, rồi vui vẻ nói vài câu xã giao, ngón tay cùng lúc thoăn thoắt bấm trên màn hình máy tính. Sau đó nhanh chóng đặt bàn rồi dẫn mọi người đi về bàn tròn lớn dành cho mười người. Anh chọn một chỗ ngồi xuống, vừa vặn có thể nhìn thấy cô gái nhỏ bận rộn làm việc trong quầy bar.

Elise ngồi ở bên cạnh ân cần đưa thực đơn sang cho anh chọn món. Ở góc độ người ngoài nhìn vào, hai người hoàn toàn là một đôi kim đồng ngọc nữ đang âu yếm cùng nhau chọn món ăn. Ngôn Ngôn nhìn thấy vậy thì mắt tròn mắt dẹt nhìn anh, nhưng cũng không dám nói cái gì. Cô hết sức chuyên nghiệp lịch sự bảo mọi người từ từ chọn món, một lát cô sẽ quay lại lấy tên các món ăn được đặt.

Cô muốn phóng đến quầy rượu báo tin cho Ngọc Lan, rằng Nguyên Triệt đang ở đây cùng hồ ly tinh. Nhưng cô không kịp di chuyển đã bị quản lý ngoắc đến phục vụ một bàn khác. Ở trong lòng cô nôn nóng không thôi nhưng trong một lúc cũng không thể nào phân thân được.

Sau khi Nguyên Triệt giải thích xong một vài món ăn Châu Á trong thực đơn cho Elise, thì vô thức ngẩng đầu nhìn về phía quầy bar, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc kia. Anh thật không ngờ, vậy mà cô cũng đang chằm chằm nhìn vào anh. Không, phải nói là cô rất hung ác nhìn anh, chân mày nhỏ cũng đang vặn xoắn nhíu chặt lại một chỗ. Sau khi bắt gặp ánh mắt đối phương, cô liền hung hăng xoay người, vờ như đang bận làm việc khác.

Ban đầu anh có chút không hiểu, sau đó Elise lại nhào đến hỏi anh cái gì đó. Anh chợt bừng tỉnh, tâm tình đột nhiên vui vẻ thư sướng, tựa hồ như được ăn linh đan diệu dược vậy.

Anh nhìn một lượt mọi người trong bàn, không biết sao hôm nay cảm thấy ai cũng đặc biệt đáng yêu, rồi dùng giọng nói vui tươi ngoài sức tưởng tượng: “Tôi bao một vòng, ai muốn uống gì thì nói đi.”

Một trong những cậu bạn làm chung tên Alan đang xem thực đơn, lập tức ngẩng đầu lên hỏi: “Michael, cậu trúng lotto à, sao mà hào phóng quá vậy?”

Anh cũng không giấu giếm nhướng mi nói: “Còn hơn trúng giải đặc biệt nữa!”

Sau đó, anh nhớ lấy thức uống của đám bạn, rồi chậm rãi đi đến quầy rượu.

Ngọc Lan đang bận rộn rót champagne vào hai chiếc ly thủy tinh dáng cao cho khách, sau đó đang còn loay hoay chưa thu tiền xong, đã thấy một bóng dáng cao lớn thon dài tiến đến ở đáy mắt. Cô cố giữ bình tĩnh, vui vẻ cười nói cám ơn với hai vị khách nữ, rồi làm bộ muốn xoay người đi làm việc khác. Còn ông chú bay bướm đáng ghét này, để người khác phục vụ đi.

Nhưng không may vào lúc này, hai nhân viên khác ở quầy bar cũng đang bận rộn phục vụ rót bia và thu tiền, nên không ai tiếp anh được. Nguyên Triệt cũng giữ bộ dáng thảnh thơi thoái mái đứng đợi, mặc dù anh là khách hàng duy nhất còn chưa được phục vụ ở đây.

Ngọc Lan đang giả bộ lau ly rượu thì bị cô nàng người Úc làm chung liếc đến phát ngượng, không muốn bị người khác cho là mình lười biếng trốn việc, nên đành nén cơn giận đi đến đứng đối diện với anh, nở nụ cười méo xệch hỏi: “Tôi có thể giúp gì cho ngài?”

Anh nhã nhặn mỉm cười, đến ánh mắt cũng chứa đựng ý cười nhìn cô, rất lịch sự trả lời: “Em làm ơn cho tôi tám ly bia và hai ly rượu đỏ Bolaro Canberra District Shiraz 2011. Cám ơn.”

Theo thường lệ, Ngọc Lan thấy khách mua số lượng lớn nên tự nhiên đáp: “Ngài ngồi ở bàn nào? Tôi sẽ mang ra.” Ở trong lòng thì nguyền rủa, uống cho lắm vào, mai mốt ráng kiếm tiền mua thuốc chữa bệnh gan đi.

“Vậy làm phiền em tôi ngồi ở bàn số chín, nếu không tôi phụ em mang ra cũng được.” Anh nhìn xung quanh quầy bar, thấy lại có thêm nhiều người đang xếp hàng chờ đợi, hai nhân viên kia thì bận đến chân không chạm đất, nên rất ga lăng nêu ra ý giúp đỡ.

Ngọc Lan nhún vai, lười trả lời anh. Cô xoay người đi tìm chai rượu mà anh muốn, rồi nhón chân lấy hai cái ly thủy tinh chân cao đang treo ngược trên giá xuống. Cô lấy đồ khui loay hoay mở nút bần của chai rượu, mở một lúc lâu mà vẫn không được, còn làm nút bần bị trầy xướt lung tung rồi gẫy một khúc, nhưng nửa phần dưới của nút bần vẫn bám chặt vào miệng chai không chút suy suyển. Ngọc Lan khóc không ra nước mắt, không biết sao hôm nay lại khó mở như vậy nữa.

Sau đó có giọng nói trầm tĩnh truyền đến, hỏi cô có cần trợ giúp hay không. Cô nhìn dòng người đang xếp hàng bên ngoài quầy rượu, bất đắc dĩ thở dài, từ trong quầy bar chuyền ra chai rượu đỏ và đồ khui cho anh.

Nguyên Triệt đón lấy chai rượu không biết vô tình hay cố ý, lòng bàn tay dày dặn ấm của anh như có như không vuốt ve mu bàn tay của cô một chút. Ngọc Lan sững sờ trong phút chốc sau đó lập tức quắc mắt nhìn anh.

Anh cũng can đảm đón lấy ánh mắt “đưa tình” của cô, tiếp theo dùng đồ khui hình lò xo vặn nhẹ vào trong nút bần theo chiều kim đồng hồ, khi cảm thấy vào đủ mới dùng cạnh kim loại của đồ khui đặt vuông góc với đầu chai, sau đó dùng lực ấn nhẹ xuống khiến cho nút bần đi ra ngoài được phân nửa. Sau đó anh nhẹ nhàng dùng đồ khui lò xo nhẹ nhàng lắc trái lắc phải mấy cái, cả nút bần như kì tích đều trượt ra ngoài chai rượu. Cả quá trình anh cũng không thèm liếc mắt tới chai rượu lẫn đồ khui, anh đang bận rộn ngắm nhìn cô.

“Được rồi, cám ơn chú.” Ngọc Lan nói rồi đưa tay muốn lấy lại chai rượu.

Nhưng anh không có ý định đưa lại cho cô, anh nói: “Chai này bị dăm gỗ của nút bần rơi vào rượu rồi. Em lấy bình lọc rượu đưa đến bàn của tôi đi, tôi lấy hết cả chai.” Sau đó rất tự nhiên đi đến máy tính tiền, lấy thẻ ra quẹt.

Buổi tối cuối tuần, nhà hàng lẫn quán rượu càng lúc càng đông khách, cho nên nhân viên quầy bar tự giác chia ra một người chuyên đứng tính tiền, hai người thì rót bia rượu phục vụ khách.

Ngọc Lan có chút xấu hổ, cô làm ở đây hai năm lại không phát hiện ra vấn đề quan trọng như vậy. Lại nói vừa rồi anh nói với cô bằng tiếng Việt, cho nên hai người làm chung sẽ không biết cô phạm sai lầm như vậy. Hôm nay anh đã giúp đỡ cô một việc lớn rồi, bởi nếu anh không mua hết chai rượu kia, số rượu còn lại không có ai mua sẽ phải đổ đi, như vậy hai nhân viên kia sẽ báo cho quản lý, cô không gặp rắc rối mới lạ. Nhưng không biết vì sao, ở trong lòng đúng ra nên cảm kích anh, thì cô lại bị một cảm xúc khác lạ chi phối, khiến cô chỉ cảm thấy bực bội mà thôi.

Cô mím môi, không để mất thời gian lấy ra tám cái ly thủy tinh dày, sau đó lấp đầy từng cái với bia ướp lạnh rót từ vòi đặc chế. Từng ly bia mau chóng được rót vừa đến miệng ly thì ngưng lại.

Sau đó cô xoay người đi lấy bình thủy tinh lọc rượu đặt lên khay tròn, thấy trên khay vẫn còn chỗ trống nên đặt thêm hai chiếc ly thủy tinh uống rượu và hai ly bia nữa. Cô chuẩn bị xong thì nhanh chóng bưng ra ra bàn số chín. Mọi người đang trò chuyện vui vẻ, thấy cô đem bia đến thì lịch sự nói cảm ơn. Cô cũng tươi cười nói chúc mọi người buổi tối vui vẻ, ánh mắt còn dừng lại trên gương mặt của cô gái tóc bạch kim khoảng mười giây. Sau đó cô nhanh nhẹn quay trở lại quầy bar, muốn lấy thêm sáu ly bia còn lại đem ra cho khách.

Khi cô đặt xong mấy ly bia tỏa hơi lạnh ngắt còn đang sủi bọt vào mâm thì Nguyên Triệt mới quay trở lại. Anh nhìn cái mâm tròn chứa sáu chiếc ly lớn nặng nề thì hơi nhíu mày một chút. Sau đó anh đưa chai rượu bảo cô đem ra bàn, khay bia này để anh mang ra. Ngọc Lan bĩu môi nhưng cũng không có ý phản kháng.

Hai người một trước một sau đi ra bàn số chín. Mỹ nữ tóc bạch kim nhác thấy Nguyên Triệt đã trầm trồ “Ồ” một tiếng, rồi nũng nịu trêu chọc nói với Nguyên Triệt: “Michael, anh mua cả chai à? Uống nhiều như vậy là không chạy xe được rồi, hay là tối nay anh qua nhà em đi, nhà em cũng gần đây thôi.”

Nguyên Triệt đang bận phân phát bia cho mọi người, còn chưa kịp trả lời, đã thấy cô gái nhỏ bên cạnh dùng sức nắm chặt chai rượu đến nỗi màu da trở nên trắng bệch. Cô mạnh mẽ trừng anh một cái, bỏ lại chai rượu trên bàn rồi quay phắc người bước đi.

Anh tỏ ra kinh ngạc một chút sau đó liền cười khổ. Xem ra lần này muốn dỗ cô nàng cũng gian nan hơn rồi.

Elise thấy một màn này, trong lòng có chút ngạc nhiên còn có chút không vui, thái độ của người phục vụ nơi này sao lại tệ như vậy. Cô thẳng thắn chia sẻ quan điểm với hai cô bạn khác là Sarah và Natalie, nói rằng lúc tính tiền phải góp ý với quản lý nhà hàng một tiếng.

Nguyên Triệt ung dung ngồi xuống ghế, nghe xong lời của Elise nói, chậm rãi lắc rượu đỏ thành một vòng xoáy nhỏ bên trong ly thủy tinh. Anh nhấp một ngụm rượu, mặt không đổi sắc lạnh nhạt nói: “Elise, nếu cô muốn báo quản lý vậy hóa đơn tối nay do cô thanh toán nhé, đền bù việc cô vừa phá hoại hạnh phúc gia đình của tôi vậy.”

Khách khứa trong pub lúc ấy đều nghe được tiếng thét chói tai của một cô gái ngồi bàn số chín. Mà mọi người ngồi trong bàn đều có vẻ phấn khởi, có người còn liên tục nói lời chúc mừng. Nhìn qua còn tưởng mới người cầu hôn trong này nữa. Dêm nay, quầy rượu cũng không ngừng tiếp đón những vị khách đến từ bàn số chín, họ mua bia mua rượu hoặc chỉ đơn thuần đến xin ly nước lạnh, nhưng độ lập lại khiến Ngọc Lan phải than trời trách đất, bận đến không kịp thở.

Chính vì vậy, cô cũng không có thời gian suy nghĩ, tại sao tối nay mình lại vô duyên vô cớ tức giận như vậy nữa.


Đã sửa bởi Hoa Lan Nhỏ lúc 25.06.2018, 09:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoa Lan Nhỏ về bài viết trên: Kiên Tình
     
Có bài mới 09.11.2017, 19:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 15.10.2016, 19:32
Bài viết: 292
Được thanks: 461 lần
Điểm: 23.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sáng tác - Phản xuyên] Ngụy Đế truy thê: Vợ à, đừng chạy! - Hoa Lan Nhỏ - Điểm: 62
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10. (beta)

Đám nam đồng nghiệp không quân của Nguyên Triệt đúng là nhây không thể tả.

Bắt đầu từ ba giờ mọi người đã tụ họp tại đây, vậy mà có thể dây dưa kéo dài đến mười giờ tối. Tất nhiên bọn họ không giành bàn ăn ngồi suốt buổi, mà là sau khi ăn uống no say, đi tới đi lui ngắm người yêu của Nguyên Triệt đủ rồi, thì muốn trở lại quán uống rượu và chơi bida. Mấy cô gái Tây đã sớm mệt mỏi nên sau bữa cơm tối đều rời khỏi.

Trong đám bạn, ngoài ba cô gái đã đi trước, còn lại bảy người đàn ông, ba người trong đó ở lại không lâu cũng bị bà xã kêu réo đi về. Cuối cùng chỉ còn ba người nán lại, bọn họ đặt một bàn bida để tiếp tục cuộc vui. Vì Nguyên Triệt cố ý ở lại chờ con mèo nhỏ tan ca, cho nên cũng tham gia cùng bọn họ.

Ba người này ngoài bạn thân Potter ra, thì Alan và Peter đều là bạn cùng khóa huấn luyện với Nguyên Triệt, cho nên họ rất hiểu rõ ông bạn này. Họ chia làm hai đội để đấu bida, Potter và Nguyên Triệt một đội, Alan và Peter một đội, nhưng với điều kiện là đội của Nguyên Triệt phải chơi sau. Bởi vì nếu để nhóm Nguyên Triệt chơi trước, thì mấy người còn lại phải đợi tới Tết Công Gô mới đến lượt của họ.

Alan gom chín viên bi đặt trong một khung hình thoi, bắt đầu sắp xếp bi theo luật chơi. Bi số một sẽ đặt ở đầu góc hinh thoi, bi số chín nằm ở giữa, xung quanh là tám viên bi còn lại, không cần theo thứ tự nhất định.

Alan đã ngà ngà say, cầm cây cơ trong tay mà đứng nghiêng ngả không vững, điệu đàng bôi chút phấn trắng chống trơn trượt lên đầu cơ, sau đó khom lưng xuống đánh một cú thật mạnh. Đáng tiếc hắn không khống chế được lực đạo cánh tay, một trong những viên bi cứ như vậy bị văng khỏi bàn bida.

Potter thấy vậy cười ha hả, sau đó lấy nhặt trái bóng nhỏ đặt trên bàn, rồi cầm cây cơ tiến đến hướng bi chủ, ngắm nghía một hồi mới khom lưng đánh một cú. Cú đánh cũng không tệ, có thể đưa một bi vào lỗ, sau đó liên tiếp đánh vài lần nữa, đến cú đánh thứ tư thì mới bị trượt.

Đến lượt cơ của Peter đội bạn, hắn cũng đánh được hai bi vào túi lưới, tiếp đó thục vào bi chủ lần nữa, nhưng đáng tiếc không có bi nào chạm vào đường băng nên bị phạm luật. mất lượt chơi.

Nguyên Triệt cởi ra áo khoát ngoài đặt trên ghế. Thân hình nam tính cân đối di chuyển đến bên bàn bida, nhận lấy cây cơ từ tay của Potter vừa bôi phấn vừa đưa mắt đánh giá khắp bàn bida một lượt. Còn lại bốn viên bi, phải bắt đầu từ viên có số thứ tự nhỏ nhất. Anh cân nhắc một chút rồi hướng về bi cái, cuối người thấp xuống nhưng vẫn giữ tư thế hết sức thoải mái, không gượng ép. Ngón tay cái và ngón trỏ của bàn tay phải nhẹ nhàng nắm ở đuôi cây cơ, mắt nhìn thẳng về phía viên bi mục tiêu. Sau đó anh đặt bàn tay trái trên bàn, ngón trỏ hơi cong lại chạm vào đầu ngón cái làm thành vòng tròn nhỏ, lại đặt đầu cơ xuyên qua vòng tròn đó, thử nhấp nhẹ đầu cơ một chút. Động tác mười phần chuyên nghiệp.

Tiếp đó anh dứt khoát đánh một cú chọc thẳng. Viên bi mục tiêu liền rơi vào túi lưới sau đó viên bi cái quay trở lại chạm vào đường băng lăn thêm một chút mới ngừng lại.

Anh lại tiếp tục đi về phía bi cái, xem xét hướng đánh kế tiếp.

Không khí ở trong quán rượu không tự chủ dâng cao, một số người đang ngồi ở gần đó cũng bất chợt theo hành động của Nguyên Triệt mà đứng lên, trong tay cầm theo ly bia, vừa uống vừa xem vị khách này đánh bida.

Mỗi lần Nguyên Triệt đánh lọt lưới một viên bi trong thế khó, những người xung quanh lại trầm trồ một lát. Anh mất không đến năm phút đã giải quyết xong bốn viên bi còn lại. Khi viên số chín cuối cùng cũng vào lỗ, Potter liền đắc thắng hô lên một tiếng. Mọi người cũng khen tặng vài câu sau đó rất tự nhiên tiến đến hỏi anh vài kĩ thuật đánh bida, rồi lại giao lưu trao đổi kinh nghiệm.

Alan và Peter sắp xếp lại mấy viên bi muốn đấu một ván mới, quyết không chịu thua dễ dàng như vậy. Potter hết sức tự hào, lớn tiếng bảo đội thua phải mua thêm bia khao đội thắng, rồi mới được chơi tiếp.

Ngọc Lan đứng trong quầy bar rót bia lạnh cho khách, nhìn ra ngoài thấy nhóm người đang tụ năm tụ bảy bên bàn bida, lại người thấy dáng người cao lớn nổi bật kia, trong lòng không biết có tư vị gì.

Bọn họ vừa uống bia vừa đánh bida đến mười giờ tối thì Nguyên Triệt tuyên bố giải tán. Ba người kia cũng đã rất say nên không dây dưa nữa, xiêu xiêu vẹo vẹo cùng nhau bắt taxi đi về. Nguyên Triệt từ chối không đi cùng đám bạn, một mình đứng ở trước cổng quán rượu, chờ con mèo nhỏ tan ca.

***********

Sau khi tan ca Ngọc Lan và Ngôn Ngôn đi đến tủ trữ đồ, mặc áo khoát vào, người đeo ba lô người mang túi xách, cùng nhau ra khỏi nơi làm việc, chuẩn bị đón xe buýt về nhà. Ban đêm ở Úc có chút vắng lặng, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chạy ngang, nên trong khoảng thời gian đầu các cô nhận được việc làm, mỗi tối đứng đợi ở bến xe buýt với tâm trạng vô cùng lo lắng. Bởi vì các cô đọc báo và nghe tin tức truyền tai nhau của những cựu du học sinh nơi này, nội dung luôn có sự xuất hiện của những kẻ biến thái thích bắt cóc con gái vào ban đêm, sau đó cưỡng hiếp rồi chặt xác ném vào thùng rác hoặc ném vào rừng, những tin tức như vậy luôn làm các cô hoảng sợ cực kì.

Ban đêm nếu cần phải đi đâu đó, các cô luôn e sợ có người đi theo mình hoặc muốn bắt cóc mình. Sau đó, hai cô còn nghe theo lời khuyên của những cựu du học sinh, khi đi bộ trên lề đường thì nên đi theo hướng ngược lại với chiều xe chạy. Như vậy, dù có người có ý định bắt cóc, bọn họ cũng phải quay đầu xe ô tô rất phiền phức. Trong thời gian đó, các cô có thể nắm lấy thời cơ mà chạy thoát thân rồi. Ngôn Ngôn còn cẩn thận đến mức luôn mang một chai dầu thơm để trong giỏ xách, nếu có ai khả nghi đến gần thì cứ xịt dầu thơm vào mắt hắn, sau đó bỏ chạy là được.

Nhưng sự thật cho thấy, Ngọc Lan và Ngôn Ngôn đã quá lo xa rồi. Bởi vì các cô ở đây hai năm lại thường làm ca tối, đến nay vẫn bình an vô sự đấy thôi. Cả hai đều âm thầm cảm thấy may mắn, vì có bạn đồng hành nên cũng có thêm chút dũng khí. Ngày qua ngày cũng dần dần quen với cuộc sống như vậy.

Hai người vừa bước ra khỏi cửa quán rượu thì thấy Nguyên Triệt đang đứng nhìn ra đường cái, ánh đèn đường vàng cam rọi xuống thân hình cao ráo của anh, đổ một cái bóng thật dài về phía sau. Mà bóng lưng mạnh mẽ cao lớn ấy, mang lại cho người xem một cảm giác kì lạ… Anh thật cô đơn.

Ngọc Lan vừa có ý nghĩ như thế thì muốn cắn lưỡi của chính mình, chắc cô bị thần kinh rồi. Gia đình anh có ba mẹ và em trai vui vẻ hạnh phúc như thế, sao lại cô đơn cho được!

Ngọc Lan không thèm nhìn bóng lưng của anh nữa, mạnh tay kéo Ngôn Ngôn đang cắm đầu vào điện thoại đi về phía trạm xe buýt. Buổi tối tuyến xe rất hiếm, thường thì cách một tiếng đồng hồ mới có một chuyến, cho nên khi hai cô tan ca thì phải ra trạm xe ngồi đợi thêm nửa tiếng. Nguyên Triệt thấy cô rời đi cũng không lên tiếng, chỉ âm thầm cất bước theo sau.

Ngôn Ngôn nghe được tiếng bước chân ở phía sau, âm thanh đế giày lạo xạo ma sát với mấy viên đá nhỏ trên lề đường, lúc quay đầu lại mới nhìn thấy Nguyên Triệt. Cô liền vui vẻ hỏi: “Anh hai, anh cũng đón xe buýt à?”

Anh gật đầu một cái, sau đó liếc nhìn mái tóc đuôi ngựa đang cột cao cao kia, rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi uống hơi nhiều, hiện không lái xe được nữa.”

Ngôn Ngôn nghe vậy thì đảo mắt một vòng, rất nhiệt tình đưa ra kế hoạch giúp đỡ: “A? Vậy anh hai bắt xe này có về nhà được không? Hay là anh hai đến nhà tụi em ngồi một chút, em nhắn tin cho thầy Thomas đến đón anh hai nhé.”

“Được, vậy cám ơn hai em.”

Từ đầu đến cuối Ngọc Lan đều giữ vững trạng thái ‘im lặng là vàng’, không nói gì cũng không thèm đếm xỉa tới anh. Hai cô ngồi chờ trên băng ghế kim loại một hồi, Ngôn Ngôn vẫn không ngừng làm hoạt náo viên nhưng xem ra không mấy thành công. Một người bảo trì trầm mặc, người kia đứng bên cạnh trả lời rất ít hoặc rất ngắn gọn. Cho nên, Ngôn Ngôn đành đóng vai diễn viên hài stand up comedy cả nửa tiếng đồng hồ.

Xe buýt màu vàng chậm rãi đỗ vào bến, hai cô đứng dậy, lấy thẻ điện tử trong túi ra, sau đó thành thục bước lên cửa trước của xe buýt. Nguyên Triệt chậm rãi theo sau, khi lên xe thì mở miệng nói với bác tài, bán cho hắn một chiếc vé. Bác tài báo giá năm đồng rưỡi, Nguyên Triệt lấy ví da, rút ra tờ tiền giấy trị giá năm mươi đồng. Nhưng bác tài lại bất lực lắc đầu nói không đủ tiền thối, bởi vì vừa rồi cũng có vài người khách đưa tiền mệnh giá lớn, ông đã lấy hết tiền lẻ thối cho người ta rồi. Hai người bèn rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Ngôn Ngôn đã yên vị trên ghế cùng Ngọc Lan, thấy tình huống như vậy thì vội lục lọi tìm tiền lẻ trong ví, nhưng cũng lực bất tòng tâm.

Bác tài tỏ vẻ khó xử, sau đó bảo Nguyên Triệt không cần phải mua vé. Anh hơi lúng túng, dù sao trước giờ chưa từng lấy của ai một đồng nào, chưa biết nên làm thế nào thì đã thấy cô gái nhỏ mặc đồng phục đen, đuôi tóc cột cao cao đi đến gần mình, mở ví nhỏ lấy ra mấy đồng lẻ giúp anh mua vé.

Sau khi cô nhận lấy vé xe, đưa sang cho anh, khi xong việc thì quay lại ngồi vào băng ghế của mình. Anh nói lời cảm ơn, nhận lấy vé bỏ vào túi áo khoát, khóe miệng hơi cong, sau đó bình tĩnh chọn một dãy ghế song song với cô, thoải mái ngồi xuống.

Ngọc Lan thấy anh ngồi gần mình thì có chút khó chịu, lại tự dưng nhớ đến cô gái tóc bạch kim ở nhà hàng thì trong lòng muốn bốc hỏa. Cô quay ngoắt đầu về cửa sổ, mặc dù cửa kính bị ánh sáng trong xe phản chiếu tựa như tấm gương, không tài nào thấy được cảnh sắc bên ngoài.

Cái cô nhìn thấy trong kính là hình ảnh phản chiếu trong kính của ông chú bay bướm kia. Anh ngồi trên ghế, hơi ngã đầu về phía sau, hai mắt nhắm lại, một tay dùng sức xoa bóp trán, đúng là bộ dạng của người say rượu. Nhưng người say mà vẫn có hình tượng đạo mạo như anh, cô cũng là lần đầu tiên mới thấy. Trong lúc cô còn dán mắt vào hình ảnh trong kính của Nguyên Triệt, thì hắn bất ngờ xoay đầu nhìn vào đó, ánh mắt của hai người liền giao nhau trong tích tắc. Ngọc Lan giật thót, cúi đầu rũ mi không nhìn vào kính cửa sổ nữa, mà lại giả vờ lấy điện thoại ra lướt Facebook.

Ngôn Ngôn ngồi kế bên Ngọc Lan, đang nhắn tin cho thầy Thomas, chỉ có mấy dòng chữ nói về chuyện anh hai đang say mà cô viết rồi lại xóa, dường như cả thế kỉ vẫn không thể soạn một tin nhắn ra hồn.

Sau mười phút, Ngọc Lan bấm chuông báo xuống xe, bác tài cho xe chạy chậm lại rồi đậu vào bến ở phía trước. Hai cô nói cám ơn và chào tạm biệt xong thì xuống xe bằng cửa sau, Ngôn Ngôn rất tốt bụng ‘đánh thức’ anh hai dậy.

Hai cô gái và một gã đàn ông trước sau đi bộ khoảng ba phút thì đến ngôi nhà hai cô đang trọ.

Ngôn Ngôn giành lấy việc mở cửa, xoay người bảo anh hai cứ tự nhiên sau đó nhanh chóng xông vào nhà tắm. Cô không muốn giáo sư Thomas thấy mình trong bộ đồng phục xấu xí của nhà hàng này, mặc dù thầy ấy vẫn chưa nhắn tin trả lời gì cả.

Ngọc Lan và Nguyên Triệt một trước một sau bước vào nhà, cô đi thẳng vào nhà bếp mới bắt đầu gỡ ba lô ra, đặt trên tủ bếp. Sau đó cô còn chưa kịp suy nghĩ đã đi đến mở tủ thuốc dự phòng, lấy ra hai viên panadol, rót một ly nước, rồi mang tất cả lên phòng khách.

Nguyên Triệt đang ngồi trên ghế sô pha nho nhỏ dành cho hai người, thấy mèo con đem nước và thuốc cho anh thì cảm thấy rất hết sức vui mừng xen lẫn ấm áp. Miệng anh nói cám ơn, tay nhận thuốc và nước uống một hơi cho đến cạn, nhưng mắt ưng lại chưa từng rời khỏi gương mặt của cô gái nhỏ.

Ngọc Lan cắn môi, không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà mình lại chăm sóc bợm nhậu như vậy nữa. Sau đó cô ‘hừ’ nhẹ một tiếng, thu ly nước trống không lại, xoay người trở vào nhà bếp, đặt cái ly vào bồn rửa chén. Cô hít vào một hơi rồi đi vào phòng ngủ, thẫn thờ ngồi trên giường, đợi đến lượt sử dụng phòng tắm.

Một lúc sau, Ngôn Ngôn mếu máo ra khỏi phòng tắm, nói rằng cô đã nhắn tin và gọi điện thoại hơn chục lần mà đường dây vẫn không thông. Có lẽ thầy Thomas đã cài điện thoại ở chế độ ‘ban đêm cấm làm phiền’ rồi. Ngọc Lan nghe cô nói vậy, trong lòng thật bất đắc dĩ, trong nhà cũng chỉ có hai cái giường nhỏ, loại dành cho một người, cũng không có dư chăn nệm. Nếu hai cô bảo Nguyên Triệt nằm trên thảm ở phòng khách, như vậy có quá khó coi không đây.

Sau khi Nguyên Triệt nghe Ngôn Ngôn ấp a ấp úng báo lại, không cho là gì nói: “Không sao, các em nghỉ ngơi đi, tôi mượn chỗ này ngủ một đêm được không?”

Ngọc Lan và Ngôn Ngôn nhìn nhau, không lẽ các cô nói không được?

Ngọc Lan nhún vai mặc kệ anh, cô xoay người đi vào phòng tắm, bắt đầu dùng sữa tắm tẩy rửa mùi thức ăn và mùi bia rượu ám trên da thịt của mình. Sau khi hoàn tất thì vào phòng ngủ, nằm lên giường đắp chăn, chuẩn bị tinh thần đối phó mấy cơn ác mộng. Ngọc Lan lăn tới lăn lui, gần một tiếng đồng hồ vẫn không tài nào chợp mắt. Cô nằm nghe tiếng hít thở nhè nhẹ của chính mình, buồn bực lấy điện thoại kiểm tra màn hình, đồng hồ điện tử báo đã hơn mười hai giờ đêm rồi.

Cô cắn cắn môi, nghĩ đến dù đã vào xuân nhưng thời tiết ban đêm ở Canberra vẫn dưới 10 độ C. Mà ông chú kia vừa say rượu vừa không có chăn đắp, có thể xảy ra án mạng trong lúc ngủ hay không đây. Lại nghĩ đến khi cô bị mắc kẹt ở nhà người ta, cha mẹ người ta đã đón tiếp mình nồng hậu như thế, bây giờ cô lại đối xử tệ bạc với con trai họ như vậy. Cô nghĩ tới nghĩ lui một hồi, cảm thấy hết sức không ổn, cắn răng quyết định đem chăn của mình ra ngoài cho ông chú háo sắc. Còn cô mặc thêm áo lạnh vào, khi ngủ không có chăn cũng không thành vấn đề.

Ngọc Lan ngồi dậy, hai tay ôm chăn dày, vỏ chăn có hình hello kitty màu hồng kèm theo mấy viên kẹo đủ màu đủ sắc, thoạt nhìn hết sức vui tai vui mắt, khệ nệ đem ra phòng khách.

Nguyên Triệt nằm trên thảm trong phòng khách, một tay gác trán một tay đặt trên bụng, hơi thở đều đều, chân phải hơi co, chân trái duỗi thẳng trên thảm.

Người ta nói trong lúc ngủ, người hay gác tay lên trán là người có nhiều mối lo âu suy nghĩ. Nhưng theo Ngọc Lan đánh giá, lúc nào anh cũng mang vẻ ung dung tự tại, lại thêm sự thu hút từ việc cái gì cũng biết, cái gì cũng hiểu, thì liệu còn điều gì khiến anh phải bận tâm đây?

Cô nhìn quanh phòng khách thường ngày rất rộng, không gian còn khá lạnh lẽo nữa. Hôm nay có anh nằm ở giữa, không biết tại sao có chút cảm giác chật chột, nhưng lại ấm áp hẳn ra. Áo măng tô màu đen bị anh vứt bừa trên ghế sô pha, không thèm dùng đến. Cô thấy vậy thì lắc đầu, anh có áo khoát cũng không sử dụng, chắc sẽ không bị lạnh đến đông cứng đâu. Nhưng không biết vì sao, cô vẫn nhè nhẹ bước đến, đắp chăn lại cho anh.

Bởi vì Nguyên Triệt nằm trên thảm, cho nên Ngọc Lan phải quỳ xuống thảm, đắp chăn cho anh, còn cẩn thận vén lại bốn góc chăn, chắc chắn rằng anh không bị lạnh. Cô nhẹ tay nhẹ chân làm xong, vừa mới làm động tác chống tay xuống thảm, chuẩn bị lấy thế đứng lên, đã bị người ta nắm chặt cổ tay, giữ lại. Cô loạng choạng một cái, ngã nhào lên người của anh.

Nguyên Triệt cười khẽ một tiếng, một tay kéo chăn ra, để thân thể của cô và anh dính sát đến không một khe hở, mới kéo chăn đắp cho cả hai người. Sau đó choàng tay giữ ngang eo của cô, Ngọc Lan hốt hoảng một lúc mới cố gắng chống tay lên lồng ngực rắn chắc của anh, ý đồ muốn thoát ra, vẫn không dám la lớn vì sợ Ngôn Ngôn nhìn thấy, lại có sự hiểu lầm. Chính vì vậy, cô bị anh dùng hai cánh tay chặt chẽ ôm lấy eo nhỏ, không cho cô cựa quậy.

Anh ngửi được mùi sữa tắm hoa oải hương thoang thoảng trên người cô, tinh thần bỗng dưng sảng khoái.

Im lặng một lúc, cô nghe anh nhẹ giọng nói một câu, vừa nói vừa giải thích: “Anh và Elise chỉ là bạn đồng nghiệp, không có gì cả, đừng nghĩ lung tung, được không em.”

Cô hơi ngạc nhiên, không biết anh đang nói gì, sau đó chợt nhớ đến cô gái người Tây ở quán rượu, liền chu mỏ phản bác: “Chú với cô ta có gì hay không, cũng không liên quan đến tôi, đúng không?”

“Nếu không liên quan thì sao em lại ghen thành như vậy, cả đêm liếc đến mắt cũng muốn lệch luôn rồi này. Em thích anh rồi hửm?”

“Chú... Chú đừng nói nhăng nói cuội!”

“Để anh chứng minh cho em xem, anh có nói sai hay không.”

Bàn tay to của Nguyên Triệt ấn nhẹ sau gáy của Ngọc Lan, khiến cô không tự chủ đem mặt mình áp trên gương mặt của anh, bốn cánh môi mềm mại ấm áp lập tức ma sát vào nhau. Anh nhanh chóng mở miệng, ngặm lấy cánh môi hồng hào đầy đặn của người trong mộng, âm thanh mút mát ám muội không ngừng vang lên, như muốn lấp đầy cả không gian tĩnh mịch lúc nửa đêm.


Đã sửa bởi Hoa Lan Nhỏ lúc 03.07.2018, 08:39, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoa Lan Nhỏ về bài viết trên: grass1011
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.