Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 28.10.2017, 19:06
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 11 - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: Hôn trộm

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lời vừa ra khỏi miệng, nàng mới giật mình trong lúc nhất thời lộ vẻ ghen tuông, ngước mắt nhìn thấy hắn vẻ mặt khó lường nhìn mình, mà khoảng cách hai bên môi chỉ trong gang tấc, trong lòng nàng hơi hốt hoảng, lui về sau một bước, tròng mắt giả bộ như sửa sang lại quần áo, đang ngẫm nghĩ xem mở miệng như thế nào để đánh vỡ không khí mập mờ quỷ dị này, lại nghe giọng hắn trầm thấp vang lên, “Chân không nhũn ra?”

Tai Ôn Noãn nóng lên, trong lòng hơi cáu, sao hắn lại không nhìn ra cái cớ nát bét như vậy, lúc này vẫn thẳng thừng như thế, hỏi tới, rốt cuộc là định trêu chọc nàng hay định để cho nàng khó chịu? Vài phần lúng túng trong lòng nàng thoáng chốc biến mất hết, như chứng minh dậm chân nói: “Đâu chỉ không mềm, còn vô cùng có lực!”

Quân Dập Hàn nhìn động tác như tiểu nữ nhi của nàng, đáy mắt trong trẻo lạnh lùng thoáng qua ý cười nhẹ, hắn tiện tay cầm ly trà uống một ngụm, lúc này mới nói: “Mới vừa rồi Thủy Ngọc chỉ tới để thương lượng với ta một số chuyện mà thôi.”

Hắn đây là đang giải thích với nàng?

Ôn Noãn hơi có vẻ kinh ngạc nhìn về phía hắn, khóe môi lại khẽ nhếch lên độ cong nhỏ đến không thể nhận ra, rồi lại nhếch lên nói: “Hôn sự?”

“Ừ.”

Trong lòng nàng dâng lên vẻ khô nóng, không muốn nói nhiều về chuyện này, tự tay rót ly trà nhấp một ngụm, tròng mắt hơi đổi nói: “Hôm nay khi thuộc hạ đi qua phòng lớn, nhìn thấy người của Hắc Minh trại lại cướp được ba người từ chân núi tới, một người trong số đó bị thương nạng, bóng lưng nhìn lại rất rõ ràng, hình như hơi giống...” Chân mày nàng cau lại, “Giống như Tần An.”

Tần An phụng mệnh cả đời tuần tra ở núi Hắc minh, nàng đã từng gặp người này ở doanh trại, nếu nói là hắn tất thuận lý thành chương.

“Tần An?” Quân Dập Hàn tiện tay đặt ly trà lại lên bàn, quả quyết nói, “Không phải hắn.”

“Tại sao?”

“Hôm qua Bạch Ưng phái hắn đi Trạch Châu.”

Sớm không phải muộn không phải cố tình lại vào lúc này, Ôn Noãn chỉ cảm thấy trong ngực có ngàn vạn con ngựa đang rong ruổi, chuyện cho tới bây giờ nàng chỉ có thể tiếp tục nỗ lực, chân mày nàng khẽ nhíu nói: “Vậy sao? Nhưng thuộc hạ cảm thấy bóng dáng ấy cực kỳ quen thuộc, haizz, thay vì ở đây suy đoán, ngược lại còn không bằng đêm nay thuộc hạ tìm cơ hội đi nhìn một chút.” d1en d4nl 3q21y d0n

“Hai ngày nay ngươi an phận một chút, Bách Lý Cảnh Nhiên phái người đi theo bên cạnh ngươi, hành động của ngươi có nhiều bất tiện, nếu thật sự muốn xác nhận thân phận của những người kia, tối nay bổn Vương đi thăm dò rồi báo lại cho ngươi là được.”

“Tạ Vương gia.” Trong mắt Ôn Noãn giấu đi nụ cười.

Ban đêm, Ôn Noãn đang ngủ đến mơ mơ màng màng, lại bị mấy tiếng nổ vang bất ngờ thức tỉnh, nàng khoác áo đứng dậy, kéo cửa ra, chỉ thấy trên bầu trời cách đó không xa bị nhuốm khói đặc cuồn cuộn, ánh lửa chiếu sáng, trong sơn trại cũng vang lên âm thanh hùng hùng hổ hổ của mọi người, chỉ có điều không hề tỏ vẻ cấp bách mà ngược lại mang theo vài phần hưng phấn.

“Xảy ra chuyện gì?” Ôn Noãn mặc xong quần áo đi tiền viện, hỏi Hữu Tam đi qua bên cạnh.

“Không có chuyện gì, cũng chỉ là lại có mấy kẻ không biết điều định đêm khuya xông vào Hắc Minh trại mà thôi, kết quả không lưu ý bị trúng chiêu, đúng là xui xẻo đáng đời.” Hữu Tam tỏ vẻ hưng phấn nhìn nhóm người bỏ chạy dưới chân núi.

Chẳng lẽ là thích khách Mộ Dung Tịnh phái tới đuổi giết Quân Hạo Thiên?

Tròng mắt Ôn Noãn hơi trầm xuống, càng nghĩ càng có khả năng, nhìn coi xung quanh không có ai, nhanh chóng chạy tới phòng Quân Dập Hàn, nàng nhanh chân đến xem Quân Dập Hàn có đi gặp Quân Hạo Thiên hay không.

Gõ cửa bên trong không có ai đáp tiếng, nàng đẩy cửa đi vào bên trong nhìn một chút, trên giường cũng không phải là Quân Dập Hàn, mà chính là đống chăn được xếp lên làm giả người, xoay người vừa định rời khỏi, lại thấy Bách Lý Cảnh Nhiên không biết từ lúc nào đứng ngoài cửa lẳng lặng nhìn nàng, cho dù bóng đêm sâu đậm, nàng cũng có thể nhìn ra vẻ mặt hắn vô cùng âm u nhìn cực kỳ kinh người.

“Noãn Bảo, hơn nửa đêm không ngủ được, nàng chạy tới trong phòng huynh trưởng của mình làm cái gì?” Hắn chậm rãi đến gần nàng, khí thế trên người cũng khiến cho người ta đè nén đến mức tận cùng.

“Nhất thời nghe tiếng nổ vang, trong lòng hơi sợ, tới tìm huynh ấy tâm sự.” Ôn Noãn cực kỳ bình tĩnh trả lời.

“Vậy sao? Ta cũng không biết Noãn Bảo trở nên nhát gan như vậy từ bao giờ.” Bách Lý Cảnh Nhiên cười lạnh, “Như vậy hắn ở đâu?”

Trong lòng Ôn Noãn rất bất đắc dĩ thở dài, biết hắn đã nhìn ra trên giường cũng không phải bản thân Quân Dập Hàn, nhưng trên mặt vẫn không có vẻ gì nói: “Chắc nhất thời quá mót nên đi nhà xí.”

“Vậy sao?” Bách Lý Cảnh Nhiên lại đến gần một bước khiến Ôn Noãn không tự chủ được lui về sau hai bước, hắn vây nàng ở trong tay mình và bàn, từ trên cao nhìn xuống nàng nói, “Mấy năm không gặp, bản lĩnh nhắm mắt nói mò của nàng một chút cũng không có thụt lùi, căn phòng ngủ này có kèm nhà xí dành riêng, hắn chẳng lẽ ăn no rỗi việc ngay trước mặt không dùng lại phải chạy đi chỗ khác dùng?”

Ôn Noãn ngửa thân thể ra sau kéo khoảng cách giữa mình và hắn, hơi trầm ngâm, sau đó thành khẩn gật đầu một cái nói: ‘Xem ra do thức ăn quá ngon miệng cho nên căng bụng.” dinendian.lơqid]on

Bách Lý Cảnh Nhiên nhìn nàng thật sâu, cuối cùng thua trận dưới thái độ hờ hững của nàng, hai cánh tay hắn thu lại ôm nàng thật chặt vào trong ngực, giọng nói mang theo chán nản vô tận nói: “Noãn Bảo, nàng biết không, ta sợ nhất chính là nàng dùng vẻ mặt như này đối diện với ta.”

Ôn Noãn giơ tay lên sờ mặt mình, vẻ mặt này? Vẻ mặt này của nàng rất khủng bố?

Không đợi nàng lấy ra kết quả, lại nghe hắn nói: ‘Bất cứ lúc nào đôi mắt nàng vẻ mặt nàng luôn mang theo hờ hững, giống như vạn vật không liên quan đến nàng, quen biết nàng gần hai mươi năm, cho dù nàng cười nàng giận nàng khổ sở nàng đau lòng, phần hờ hững này cho đến bây giờ đều chưa từng thay đổi, phần hờ hững này với ta cũng chưa từng thay đổi, lúc nào ta cũng suy nghĩ có phải ở trong mắt nàng ta không hề lưu lại chút dấu vết nào, không lưu lại một ấn tượng nào trong lòng nàng hay không, đối với nàng mà nói, giống như có cũng được không có cũng chẳng sao.”

“Ta...” Ôn Noãn căng thẳng trong lòng.

“Suỵt.” Hắn ngắt lời nàng, “Đừng lên tiếng, hãy nghe ta nói hết.” Hai cánh tay của hắn đang ôm nàng siết chặt hơn, trán đè lên trán nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng, “Biết nguyện vọng sinh nhật hàng năm của ta đều ước điều gì không?”

Ôn Noãn không nói, trong lòng không nhịn được thầm nói: Hàng năm Ánh Văn hỏi ngươi ngươi đều cười thần bí không mở miệng, có quỷ mới biết được.

“Thôi.” Hắn cười bất lực, “Dù sao nàng cũng chưa bao giờ để ý.” Dứt lời, hắn nhanh chóng rơi xuống một nụ hôn lên môi nàng, ngay sau đó cười đến giống như con mèo ăn vụng, sờ lên khuôn mặt nàng hơi ngây ngốc, rất hài lòng nói, “Vẻ mặt này nhìn còn thuận mắt hơn nhiều, quả nhiên trước kia không có cách nào, sớm đi về nghỉ đi, ngủ ngon.”

Tròng mắt hắn khẽ liếc về mảnh ngói trên đỉnh đầu, bước chân nhanh nhẹn rời khỏi phòng, quả thật ăn no rửng mỡ không có việc gì làm, hơn nửa đêm chạy lên nóc phòng đi vệ sinh, Noãn Bảo thật sự coi đầu óc hắn giống như đầu óc của nàng bị vạch ra nhét đầy thuốc độc rồi sao?

Nàng bị Cố Thần Vũ hôn trộm rồi?

Ôn Noãn hơi ngây ngốc vuốt ve môi mình, tên khốn kiếp này lại dám đùa giỡn nàng? Hắn yêu Ánh Văn lại đến đùa giỡn mình? Lửa giận thiêu đốt trong lòng Ôn Noãn, không thể chịu đựng được nữa, đêm nay nàng không hung hăng đánh hắn một trận nàng sẽ không phải họ Ôn!

“Sao rồi, vẫn còn chưa hiểu?”

Một giọng nói lạnh như băng truyền vào trong tai giống như nước đá dội vào trong đầu, tưới tắt hoàn toàn lửa giận của Ôn Noãn đồng thời khiến cho nàng không tự chủ rùng mình một cái, nàng hơi bối rối ngước mắt nhìn lại, lại thấy quanh thân Quân Dập Hàn bao phủ trong bóng tối không thấy rõ nét mặt, nhưng khí lạnh tản mát quanh người hắn lại khiến cho trong lòng nàng cực kỳ lo lắng.

“Chúng ta, chúng ta không phải, không phải...” Ôn Noãn lắc đầu vội vàng định giải thích, nhưng sau khi lời ra khỏi miệng lại không biết giải thích như thế nào. diee ndda fnleeq uysd doon

“Không phải cái gì?” Giọng Quân Dập Hàn lạnh lẽo, “Giải thích ngươi và hắn cũng không quen biết? Hay giải thích mới vừa rồi chỉ là ảo giác của bổn Vương?”  Hắn cất bước đi vào, tầm mắt không hề dừng lại trên người nàng, “Cho dù quan hệ của các ngươi như thế nào, chỉ cần ngươi nhớ chủ tử của ngươi là ai, tất cả, đều không liên quan đến bổn Vương, trở về đi, bổn Vương mệt mỏi.”

“Đời này thuộc hạ trung thành đến chết với Vương gia, tuyệt đối không hai lòng.” Giọng Ôn Noãn hơi tức cười, tay nâng lên định cầm áo Quân Dập Hàn run rẩy, cuối cùng thu lại, lòng của nàng nhéo đau nhưng cũng đành phải nhịn, lui ra ngoài đóng cửa phòng lại, ngăn cách ánh trăng tán loạn đầy đất, ngăn cách bóng dáng của hắn.

Nàng vốn cho rằng khoảng cách đến hắn lại gần một chút, nhưng đột nhiên trong một đêm lại trở nên xa không thể chạm.

Quả thật là ông trời trêu người!

Ôn Noãn dứt khoát trùm kín chăn ép buộc mình cái gì cũng không cần nghĩ tập trung ngủ.

Bọn thích khách cuối cùng không tấn công lên núi, toàn bộ mấy người bị bắt sống đều cắn thuốc độc tự vẫn, Bách Lý Cảnh Nhiên nhìn Hữu Nhất bố trí thích khách đã chết đi, sau đó chân mày hơi nhíu, Hữu Tam ngáp dài lười biếng hỏi, “Trại chủ, ta không thua, ngài nhíu chân mày làm gì?”

“Mấy ngày nay tăng cường phòng vệ.” Bách Lý Cảnh Nhiên để cho người khiêng thi thể đi, sau đó căn dặn.

Hôm sau, Ôn Noãn đang vẻ mặt buồn ngủ nhận lấy ly trà đậm của Bách Lý Cảnh Nhiên uống hai ngụm, lại thấy Hữu Nhất tỏ vẻ cực kỳ hưng phấn chạy vào nói với Bách Lý Cảnh Nhiên, “Lão đại, cho ngài một vui mừng.”

“Vui mừng gì, nói nghe một chút.” Bách Lý Cảnh Nhiên để người dọn hết đồ ăn sáng trên bàn, hỏi không chút để ý.

“Ngạc nhiên này phải xem mới được.” Hữu Nhất kích động, mặt đỏ bừng vỗ tay một tay, Hữu Nhị và Hữu Tam lập tức khiêng một chiếc liễn cực kỳ hoa lệ đi vào, trên liễn là một nữ tử mặc áo đỏ, một tay tựa cằm nghiêng người mà ngồi, dáng người quyến rũ duyên dáng, tóc dài đến eo tùy ý thả rơi trước ngực, lụa trắng che mặt, mặc dù không nhìn thấy toàn cảnh, nhưng đôi chân mày nghiêng nghiêng lại hết sức đẹp đẽ nói đủ vẻ khuynh thành.

“Đây chính là vui mừng mà ngươi nói?” Bách Lý Cảnh Nhiên trừng mắt lên, hỏi không có hứng thú.

“Hắc hắc, lão đại, vui mừng ở sau khăn che mặt.” Hữu Nhất cẩn thận bước tới bên cạnh đưa tay đỡ nàng kia xuống đất, nàng kia ngó cũng không thèm ngó phất tay áo tự đứng dậy, nhẹ nhàng cất bước sen tiến lên, tròng mắt xinh đẹp như nước mùa thu nghiêng nghiêng nhìn về phía Ôn Noãn, đầu ngón tay trắng như ngọc đưa ra sau tai lấy khăn che mặt xuống, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp cực kỳ điên đảo chúng sinh.

“Lão đại, đây là Nhiễm Nhiễm cô nương, ngài xem có đẹp hay không?” Hữu Nhất lau nước miếng sắp chảy ra khỏi khóe môi, không thèm để ý tới việc vừa rồi Nhiễm Nhiễm cô nương không để ý đến, ánh mắt nóng bỏng nói với Bách Lý Cảnh Nhiên.

“Dùng trái tim mà nói ngược lại cũng không tồi.” Bách Lý Cảnh Nhiên nói đồng thời khẽ nghiêng đầu cười như không cười nhìn về phía Ôn Noãn.

Cả hai người này đều nhìn nàng làm cái gì?

Ôn Noãn nhìn coi Nhiễm Nhiễm cô nương vẫn luôn nhìn về phía nàng mà cười, không biết tại sao luôn cảm thấy hơi quen mắt, nàng đặt ly trà xuống, nhíu mày dò xét cẩn thận thêm vài lần, rồi lại thật sự không nhớ rõ nàng đã từng gặp nữ tử có dung mạo xinh đẹp bậc này khi nào.

“Lão đại cảm thấy không tệ, vậy có muốn cân nhắc không?” Mặt Hữu Nhất hiện lên ánh sáng nói.

“Cân nhắc cái gì?”

“Rốt cuộc là thành thân với Mộ cô nương hay Nhiễm Nhiễm cô nương.” Bên môi Hữu Nhất hiện lên nụ cười xấu xa nói: “Hay thành thân với cả hai, lão đại ngồi hưởng tề nhân chi phúc *.”

(*) tề nhân chi phúc: là từ Hán ngữ, chỉ tổ hợp mỹ mãn một thê một thiếp của người ta, hiện chỉ cuộc sống phú quý một thê nhiều thiếp. Vốn từ Mạnh tử “Tề nhân có một thê một thiếp”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hoàng Thiên, MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, ●Ngân●
     

Có bài mới 30.10.2017, 15:46
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 12 - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12: Gặp nhau không bằng không gặp

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Noãn Bảo, nàng cảm thấy kiến nghị này như thế nào?” Bách Lý Cảnh Nhiên hết sức đồng tình nhìn về phía nàng.

“Nhiễm Nhiễm cô nương quả thật không tệ, người thay thế tới vừa kịp lúc.” Ôn Noãn gật đầu đồng ý.

Bách Lý Cảnh Nhiên nhìn chăm chú vào nàng, lại thấy vẻ mặt nàng không tập trung không thèm để ý chút nào, tay cầm ly của hắn hơi căng cứng, giọng nói lại mang theo ba phần ý cười, “Noãn Bảo yên tâm, đời này ta chỉ biết cưới một mình nàng, nàng không cần bị ghen tới nghĩ một đằng nói một nẻo với ta.”

Ôn Noãn ngước mắt nhìn về phía hắn, thấy hắn lại cười như không cười nhìn mình, vẻ mặt giống như trêu chọc, nhưng đáy mắt không hề che giấu vẻ quyến luyến lưu chuyển lại khiến cho nàng giật mình trong lòng, chợt nhớ lại ánh mắt nàng từng nhìn thấy giống thế ở đời trước, lúc ấy nàng một lòng say đắm các hạng mục thí nghiệm, cũng không hề có chút kinh nghiệm nào trong tình cảm, tiếp xúc nhiều nhất chính là hắn và Ánh Văn, sau khi biết hắn và Ánh Văn yêu nhau, trong lòng nàng vui vẻ cầu phúc vì bọn họ, khi đó nàng nhớ ánh mắt hắn nhìn Ánh Văn luôn luôn mang theo nụ cười ấm áp vui vẻ, không giống như khi nhìn mình, nàng nghĩ đây là ánh mắt của người yêu nhau thôi, tóm lại là nhiều kiểu nhiều dạng, đáy lòng thật ra cũng mơ hồ mong đợi có một nam tử có thể đối xử với mình như vậy.

Nhưng từ sau khi yêu Quân Dập Hàn, bây giờ mới biết được hàm nghĩa của ánh mắt như thế, khó trách mấy ngày nay hành động của hắn khác thường như vậy, khó trách hắn cứ cố chấp muốn thành hôn với mình, nàng vốn cho rằng bọn họ chỉ là xa cách lâu ngày mới gặp lại, hắn nhất thời không kiềm chế được nỗi lòng, lại hóa ra, thì ra hắn là như thế!

Như vậy nữ nhân khác mà hắn yêu trong miệng Ánh Văn chẳng lẽ chỉ mình?

Ôn Noãn nhất thời tay chân lạnh lẽo, ly trà không tiếng động rơi từ trong tay xuống đất vỡ nát, nàng chống mép bàn lảo đảo đứng dậy, Bách Lý Cảnh Nhiên nhìn mặt nàng đột nhiên không hề có chút sắc máu nào, cho rằng nàng khó chịu ở đâu đó, mới vội khẩn trương đứng dậy đưa tay đỡ nàng, nàng lại giống như con mèo hoảng sợ đột nhiên né tránh, lạnh lùng nói, “Đừng đụng vào ta.” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Noãn Bảo?” Tay Bách Lý Cảnh Nhiên đưa ra dừng lại giữa không trung, ánh mắt nhìn nàng sâu như bầu trời đêm không sao.

“Ta mệt mỏi, đi về nghỉ trước.” Ôn Noãn kéo hai chân vô lực bước nhanh bất ổn rời đi.

Mạnh Cô Nhiễm nhìn bóng dáng mảnh mai rời đi, hứng thú trong mắt dồi dào, quả nhiên là màn diễn hài cực hay!

Mặc dù người chung quanh không hiểu rốt cuộc vừa rồi xảy ra chuyện gì, nhưng cảm nhận được áp suất thấp nồng đậm trong không khí, cũng im lặng không lên tiếng lặng lẽ lui xuống, tiếp theo đó mang luôn cả Nhiễm Nhiễm cô nương rời đi, phòng khách vốn không khí ấm áp như vậy trong nháy mắt chỉ còn lại một thân một mình Bách Lý Cảnh Nhiên.

Nàng chậm lụt như vậy cuối cùng đã nhìn ra tâm ý của hắn rồi sao?

Tâm ý của hắn lại thật sự khiến cho nàng cảm thấy đáng sợ hãi như vậy?

Quả nhiên, Ánh Văn nói đúng, đối với nàng, hắn cần một lòng chờ đợi, không thể nóng vội, kiếp trước, nếu như không có ngoài ý muốn như vậy, hôm nay có phải bọn họ sẽ không có chỗ bất đồng không?

Theo thời gian chuyển dời, hắn thật sự khó nhịn tình cảm đè nén quanh năm, nàng một lòng dồn tình cảm vào trong thí nghiệm, nếu thật sự ngu dại bảo vệ như vậy tiếp, hắn thật sự sợ một ngày kia hắn không để ý tình yêu đầu tiên của nàng sẽ bị người khác nhanh chân đến được, cho nên không để ý đến Ánh Văn khổ cực khuyên can đừng thổ lộ với nàng, nếu muốn chân chính ở cùng một chỗ với nàng, nhưng ai biết lời thổ lộ của hắn còn chưa ra khỏi miệng, tất cả mọi chuyện lại xoay mình chuyển thẳng xuống phát triển theo hướng không thể khống chế.

Đời trước bỏ lỡ đời này rốt cuộc đã làm, nhưng lại thật sự sai lầm rồi, với nàng, hắn suy cho cùng chỉ có thể làm đưa tay xua tan mây thấy ánh trăng mà thôi, thôi, khóe môi hắn nhếch lên nụ cười khổ, ai bảo hắn yêu chính là nàng đây? Hắn đã ở bên cạnh nàng gần hai mươi năm, nhưng mà canh chừng mười năm hai mươi năm hoặc hết cả đời thì như thế nào? Chỉ cần hắn có đủ kiên nhẫn, hắn tin tưởng cuối cùng nàng sẽ yêu hắn, ở lại bên cạnh hắn.

Ôn Noãn không biết mình trở lại phòng như thế nào, nàng chỉ cảm thấy thân thể lạnh lợi hại, ngồi ở trên giường co chặt mình lại thành một cục nhưng vẫn không khống chế được ý lạnh đang tràn ra từ tứ chi bách hài, trước mắt không ngừng hiện lên khuôn mặt cười đến tuyệt vọng của Ánh Văn, có phải nàng ấy, có phải nàng ấy biết người Cố Thần Vũ yêu là nàng, cho nên mới tuyệt vọng như vậy, cho nên mới tuyệt vọng đến muốn dùng tự sát để thổ lộ khổ sở trong lòng?

Nàng vốn định tìm cơ hội chất vấn Cố Thần Vũ về chuyện này, vì cái gì lại thay lòng, tại sao phải đối xử với Ánh Văn như vậy, nhưng hôm nay đột nhiên phát hiện đầu sỏ tội này lại là chính mình, mặc dù nàng không biết tất cả, nhưng Ánh Văn lại gián tiếp vì nàng mà chết, nàng đối mặt với Ánh Văn dưới cửu tuyền như thế nào, đối mặt với Thần Vũ bây giờ như thế nào? die ennd kdan/le eequhyd onnn

Ôn Noãn chỉ cảm thấy trong lòng đau thương nồng đậm và mệt mỏi mà đến, tựa đầu chôn thật sâu giữa hai chân.

“Xảy ra chuyện gì?”

Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, chẳng biết tại áo, đau thương trong lòng đột nhiên có cửa phát tiết ra, chóp mũi đau xót, nước mắt lã chã rơi xuống, nàng lắc lắc đầu, chôn mặt sâu hơn vào giữa hai chân, nàng không muốn để cho hắn nhìn thấy dáng vẻ chật vật lúc này của nàng.

“Ngẩng đầu lên?” Giọng của hắn mang theo bức hiếp nhàn nhạt, “Đừng để cho bổn Vương nói lần thứ hai.”

Ôn Noãn nghiêng đầu, giơ tay áo lau hai hàng nước mắt đi, quay đầu nhìn thẳng vào Quân Dập Hàn, hai mắt khẽ ửng đỏ, giọng nói mang theo khàn khàn nói, “Thuộc hạ không muốn thành thân với Bách Lý Cảnh Nhiên.” Bổ sung thêm, “Dù là giả cũng không muốn.”

Nàng vừa nói lời ra khỏi miệng thì biết mình hơi lỡ lời, thành thân với Bách Lý Cảnh Nhiên cũng chỉ là tùy cơ ứng biến, Quân Dập Hàn có bố trí tương ứng với sắp xếp sau đó, nàng yêu cầu như thế chỉ khiến làm loạn kế hoạch của hắn, vừa định mở miệng thu lời lại, lại nghe hắn thong thả lên tiếng, “Được.” Hắn cứ không hỏi nàng nguyên nhân ra sao, trong giọng nói cũng không hề có chần chừ, cứ thoải mái đồng ý nàng như vậy.

Từ khi quen biết đến nay, cho dù hắn yêu nàng hay tình yêu với nàng đã bị mất đi, hình như hắn chưa bao giờ cự tuyệt yêu cầu của nàng.

Thân thể lạnh như băng của Ôn Noãn dần tràn ra ấm áp, nàng đột nhiên cảm thấy bản thân mình hơi ích kỷ, sao có thể bởi vì lý do riêng của nàng mà ảnh hưởng tới kế hoạch của Quân Dập Hàn, tuy không muốn, nhưng cũng chỉ là người đi ngang qua sân khấu mà thôi, sao nàng phải để tâm như vậy, vì nghĩ như thế, trong lòng không khỏi dâng lên đau nhói, nàng chớp chớp mắt nỗ lực nở nụ cười nói: “Thuộc hạ cũng chỉ tùy tiện nói một chút mà thôi, Vương gia cũng không cần làm thật.”

“Cho dù ngươi không nói, ngươi cũng sẽ không thành thân với hắn ta.” Hắn giơ tay lên định vén tóc rối loạn giúp nàng lại dừng lại, không để lại dấu vết thu hồi, lại nói, “Đến lúc đó, ngươi chỉ cần mặc giá y là được, những chuyện khác tự có bổn Vương đối phó.” Cuối  cùng hắn đứng dậy ngồi xuống bên cạnh bàn, dường như tâm tình rất tốt, “Bổn Vương rảnh rỗi đến hơi nhàm chán, đến đây đánh cờ với bổn Vương.”

Cờ qua mười ván, ván nào Ôn Noãn cũng thua, đợi đến ván thứ mười một, mắt thấy lại sắp thua, mặc dù bản tính của nàng lạnh nhạt, nhưng thua thảm hại dưới tay Quân Dập Hàn như vậy vẫn là lần đầu tiên, trên mặt mũi mơ hồ không nhịn được, nàng nâng chung trà lên đang định uống, lại nhìn thấy bên ngoài hơi không quá chính xác nói: “Thủy Ngọc cô nương?”

Quân Dập Hàn đang định đặt cờ ngước mắt nhìn ra ngoài theo tầm mắt của nàng, nàng lại thừa dịp này, tay áo tùy ý phất qua trên bàn cờ, thấy Quân Dập Hàn thu hồi ánh mắt từ ngoài sân nhìn nàng, nàng tỏ vẻ như thường nói, “Đúng là hoa mắt nhìn lầm rồi.” Trái tim lại hơi rộn lên, bất động thanh sắc quan sát vẻ mặt của hắn, chờ mong không bị phát hiện.

Quân cờ trên đầu ngón tay Quân Dập Hàn thong dong hạ xuống, không hề có vẻ kinh dị, nàng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, dưới lạnh nhạt lại hơi không kịp chờ đợi hạ quân cờ xuống, trong nháy mắt tình thế nghịch chuyển, Quân Dập Hàn nhìn nàng mím chặt môi nhịn vui sướng vì thắng lợi trong lòng, tầm mắt nhàn nhạt xẹt qua vị trí quân cờ hư không biến mất, đáy mắt dâng lên nụ cười như có như không.

Ôn Noãn có lẽ do phong thủy luân chuyển, vận may đột nhiên thoáng cái tốt lên rồi, sau mười nước tiếp theo, nàng lại thắng hiểm từng nước, đương nhiên trong này cũng bao hàm chút cơ trí của nàng, ban đầu nàng còn mơ mơ hồ hồ hơi không yên, nhưng thấp thỏm ban đầu đi qua, nàng phát hiện thật ra thì mình làm rất bí mật, hắn cũng không phát hiện bất kỳ sơ hở nào, nên sau đó cũng dần yên tâm làm cực kỳ thuận tay tự nhiên. dfienddn lieqiudoon

Nhưng đến nước thứ hai mươi mốt, cục diện nguy hiểm lại hiện lên, trí thông minh của nàng cũng phát huy đến mức tận cùng, nhưng cuối cùng vẫn là kết thúc thảm thiết, thảm thiết đến nàng không đành lòng nhìn thẳng.

Nàng không để  lại dấu vết giơ tay vỗ trán ngăn cản tầm mắt của mình, đứng dậy hoạt động gân cốt nhìn ra ngoài sân, sau đó hơi cảm thán nói: “Đã tối rồi, thời gian trôi qua thật nhanh.”

Thời gian trôi qua đúng là nhanh, ở Hắc Minh trại, bởi vì hôn sự của Bách Lý Cảnh Nhiên và Ôn Noãn, Thủy Ngọc và Quân Dập Hàn mà loay hoay đến khí thế ngất trời, hai người này lại tìm nơi yên tĩnh, mang theo bàn cờ, khay trái cây tươi mới nhàn hạ thoải mái đánh cờ, thời gian sớm rớt lại, cuối cùng đã tới ngày đại hôn.

Lần thứ hai khoác giá y lên, Ôn Noãn nhìn bộ đồ đỏ thẫm, than nhẹ trong lòng,lần đầu tiên bởi vì Quân Dập Hàn sắp chết mà gả cho hắn, khi đó nàng không yêu hắn, thậm chí ngay cả hình dáng mình mặc giá y như thế nào đã sớm quên, ngược lại tâm tình lại nhớ rất rõ ràng, có thể dùng bốn chữ hình dung: lạnh nhạt như nước. Vậy mà bây giờ mạc giá y, cũng chỉ thuận theo tình thế, tuy biết rằng không phải là thật, lại vẫn cảm thấy như tăng thêm gánh nặng.

Ngoài cửa truyền đến tiếng thúc giục của hỉ nương, nàng cầm lấy khăn cưới tùy ý đội lên đầu, một tỳ nữ phối hợp đỡ đi ra cửa.

Ôn Noãn vốn tưởng rằng nàng ở trong sơn trại thì hôn lễ cũng ở trong sơn trại, cùng lắm chính là chuyện ra cửa chuyển mấy khúc cua là xong chuyện, ai ngờ lại được nâng lên cỗ kiệu, lảo đảo lượn quanh đường núi mà đi, tiếng nhạc hỉ du dương, sau đó mười dặm hồng trang đi theo, như một dải lụa đỏ tươi điểm xuyết trong màu xanh biếc của núi Hắc Minh, mùi hoa thanh nhã bay qua trong mũi, nàng giơ tay vén rèm lên nhìn, lại thấy hai bên đường núi chẳng biết trồng đầy cây hoa ngọc lan từ khi nào,  trên cây hoa ngọc lan trắng muốt vừa nở, trái banh nhỏ nhiều màu làm từ tơ lụa màu trắng rủ xuống đầu cành, phía trên dùng bút lông vẽ từng trải nghiệm của bọn họ từ nhỏ đến lớn, có bọn họ nửa đêm ở bên nhau xem phim ma, có nàng mang theo hắn ngồi trong toilet nhìn lén người bạn nhỏ bên cạnh vừa mới vào nhà xí trong công viên là nam hài tử hay nữ hài tử, có hắn mang theo nàng trèo tường rào lại bị nàng té xuống nện gãy xương sườn... Rất nhiều, có vài chuyện nàng đã không nhớ ra được, theo cỗ kiệu đi về phía trước, trong hương hoa ngọc lan thanh nhã, nàng giống như trải qua thời gian hai mươi năm từ nhỏ đến lớn cô đọng lại, phía sau hoa ngọc lan là mảng lớn hoa hướng dương đón ánh mặt trời mà nở, ấm áp và sáng rỡ, nhưng trong lòng nàng chỉ cảm thấy đau thương.

Có một số chuyện đã qua, thì không thể trở về được nữa rồi!

Nếu nàng không khám phá ra tình cảm của hắn với nàng, cho dù ở giữa Ánh Văn chết, nàng oán hắn, thế nhưng hắn vẫn là người bạn thâm giao tri kỷ người thân làm bạn gần hai mươi năm với nàng, thật sự không làm được dứt khoát không làm được kiên quyết bỏ qua, nhưng bây giờ nàng đã nhìn thấu tình cảm của hắn với nàng, nàng không cách nào giả bộ như không biết, đây là bất công với hắn, cũng là bất công với Ánh Văn, khoảng cách quá gần chỉ tạo thành tổn thương lẫn nhau, yêu một người không sai, nhưng nàng không cách nào nhận được tình yêu của hắn, có lẽ, đúng là gặp nhau còn không bằng không gặp.

Nàng thu tay nhắm mắt lại giả vờ ngủ say mặc cho màn kiệu rũ xuống, không hề thưởng thức phong cảnh phía trước càng lên xán lạn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hoàng Thiên, MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, mari duyên, ●Ngân●
     
Có bài mới 01.11.2017, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 13.1 - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13.1:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao...”

Tiếng kêu to và tiếng chúc mừng cả sảnh đường theo tân nhân vừa lạy đột nhiên ngừng lại, khuôn mặt vốn cười như gió xuân của Bách Lý Cảnh Nhiên trong nháy mắt u ám, giọng nói của hắn cực kỳ khiến cho người ta kinh sợ; “Sao lại là ngươi?”

Bởi vì lạy nhau, trong lúc “Lơ đãng” khăn cưới rớt xuống lộ ra dung mạo tuyệt sắc diễm lệ, Nhiễm Nhiễm cô nương không hề để vẻ tức giận của hắn vào trong mắt, xấu hổ mang giận liếc hắn một cái, tròng mắt như nước khẽ cúi xuống nói: “Lời này của trại chủ để người ta trả lời như thế nào?”

Bách Lý Cảnh Nhiên xanh mặt xoay ngước bước nhanh rời đi, phân phó với mọi người vẫn còn đang sững sờ: “Thông báo chỗ thủ vệ dưới chân núi, không cho bất kỳ ai đi qua.”

Lúc thành hôn, ở hỉ nội đường Nhiễm Nhiễm cô nương bị ném lại mơ hồ đột nhiên muốn khóc đau lòng rời đi, khóe môi lại có nụ cười gian manh dần tràn ra.

“Ầm”, một tiếng nổ vang trời cao khiến Ôn Noãn đang buồn ngủ mơ màng ở trong kiệu tỉnh táo trong nháy mắt, nàng vén rèm nhìn ra ngoài, lại thấy cảnh trí hai bên đường đã thay đổi, nhìn lại tình hình này hình như không phải lên núi mà là xuống núi.

Nàng đang định kêu người hỏi một chút, lại nghe tiếng đánh nhau nổi lên bốn phía chung quanh, ngay sau đó rèm kiệu bị vén lên, một bàn tay khớp xương rõ ràng nắm chặt cổ tay nàng trầm giọng nói: “Đi.”

Quân Dập Hàn?

Đầu Ôn Noãn chuyển một cái đã hiểu bảy tám phần, nàng và Thủy Ngọc đúng là bị đổi kiệu hoa, xem ra mấy ngày trước hắn thương lượng với Thủy Ngọc chính là về chuyện này, nhưng Thủy Ngọc không phải gả cho chính hắn sao? Chẳng lẽ Thủy Ngọc muốn gả thật ra là Thần Vũ? Nàng ngẫm nghĩ, cảm thấy điều này có khả năng nhất, Quân Dập Hàn thật ra chỉ là một tảng đá thí nghiệm một tấm ván nhún mà thôi.

Đội ngũ đưa dâu nhanh chóng ngã trên mặt đất, trong đó lại có ba người yên ổn đứng cùng một chỗ với bọn họ, mặc dù mặt mũi tương đối xa lạ, nhưng khí chất đó và tình hình hiện tại, không cần đoán Ôn Noãn cũng biết ba người này là ai, nhất định là ba người Quân Hạo Thiên, Mục An và Đức Quý. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Nơi đây không nên ở lâu, mấy người vội vàng xuống núi, nhưng khi Ôn Noãn nhìn thấy dưới bàn chân Đức Quý dẫm lên sợi dây cực nhỏ thì giật mình trong lòng, lớn tiếng nói: “Cẩn thận.” Xoay người liền đẩy Quân Dập Hàn té nhào xuống đất.

Bụi đất bay tán loạn, sóng nhiệt đốt thân, Ôn Noãn chỉ cảm thấy trên lưng đau rát, cổ họng không thể ức chế hừ nhẹ ra tiếng.

“Bị thương rồi?” Quân Dập Hàn dìu nàng đứng dậy, tròng mắt phức tạp nhìn nàng.

“Không có việc gì.” Ôn Noãn cau mày nhìn về phía Đức Quý, lại thấy hắn nằm trong khuỷu tay Quân Hạo Thiên, đã đứt hơi, mà Mục An thì bị trọng thương, mới vừa rồi động võ một trận với bảo vệ Quân Hạo Thiên, lúc này đã sắc mặt vàng như giấy, khóe môi chảy máu.

Nếu không phải nàng bị tiếng nổ sau này thức tỉnh và có chỗ hiểu rõ Thần Vũ, trong lòng nhiều thêm vài phần cảnh giác, Ôn Noãn rùng mình một cái, không dám nghĩ tới hậu quả.

“Gia, ngài mau đi theo Vương gia đi, thuộc hạ đi dụ bọn họ.” Mục An mạnh mẽ chống kiếm phi thân về phía âm thanh.

“Mục An!” Quân Hạo Thiên tất nhiên biết lấy tình huống hiện nay của hắn, chuyến đi này nhất định dữ nhiều lành ít, định gọi hắn về, nhưng Mục An lại không quay đầu, chỉ trong chớp mắt đã biến mất ở đường núi.

Trong núi không chỉ có trận pháp mà còn có thuốc nổ làm cạm bẫy, cộng thêm người trại Hắc minh lục soát, nguy cơ nguy hiểm trùng trùng, mà âm thanh mới nổ vang vừa rồi kia càng chỉ rõ vị trí của họ cho người trại Hắc Minh biết, cho dù Mục An có đi dời tầm mắt của bọn họ, nhưng mấy người biết thật ra cũng không có bao nhiêu tác dụng.

Tìm chỗ trống, Quân Dập Hàn thêm chút xác định toàn bộ, sau đó để Ôn Noãn và Quân Hạo Thiên ở lại đây, chính hắn bay bổng như lên chín tầng trời, giữa lòng bàn tay khép mở nội lục hấp thu đá bốn phía núi bay lên, ống tay áo vẫy lên, đá núi như thiên thạch trời cao rơi xuống ào ào đập chu vi mười dặm, nháy mắt âm thanh nổ vang cao thấp nối tiếp, ngay cả dưới chân toàn bộ núi Hắc Minh cũng khẽ chấn động.

Ôn Noãn hơi nghẹn họng nhìn nam nhân bay bay tay áo nhanh nhẹn như thần tiên hạ xuống trước mắt, từ khi nàng quen biết hắn đến nay, tuy biết hắn không phải người bình thường, nhưng không ngờ lại bình thường đến mức này, bỏ qua lần hắn lấy nội lực chống đỡ vạn mũi tên ở đài Phượng hoàng, hôm nay xem như là lần đầu tiên nàng thấy hắn ra tay, quả thật là, không giống như người thường. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Chỉ một chiêu này, không chỉ phá vỡ cạm bẫy, còn xáo trộn tầm mắt kẻ địch, để cho bọn chúng không biết đuổi theo hướng nào.

Như thế, còn dư lại trận pháp giữa núi này, có thể nghĩ không đủ ảo diệu với hắn mà nói.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, không tới nửa canh giờ, bọn họ đã xuống núi, nhưng khi bước một bước ra khỏi rừng, bước chân Ôn Noãn lại khựng lại, chân mày hơi nhíu nhìn về phía nam nhân mặt mũi sáng sủa nhưng trầm ngâm như nước đang lẳng lặng chờ mình trên bãi đá phía trước, tròng mắt nàng hơi đổi nhìn về phía Quân Dập Hàn, lại thấy hắn vẻ mặt như thường, giống như đã đoán trước được việc này.

“Noãn Bảo, theo ta trở về.” Bách Lý Cảnh Nhiên không nhìn Quân Dập Hàn và Quân Hạo Thiên bên cạnh, hai mắt khóa chặt Ôn Noãn dịu dàng nói.

Ôn Noãn khẽ lắc đầu, giọng nói lại cực kỳ kiên định, “Ta sẽ không trở về với ngươi.”

“Là bởi vì hắn?” Tay thả lỏng sau lưng của Bách Lý Cảnh Nhiên giơ lên, trong tay lại là một khẩu súng sáng như bạc, họng súng nhằm thẳng vào Quân Dập Hàn, tròng mắt không đổi không chuyển nhìn Ôn Noãn.

“Cố Thần Vũ!” Ôn Noãn kinh hãi, cuối cùng không nhịn được giận dữ gầm lên ra tiếng, định cất bước tiến lên chắn trước người Quân Dập Hàn, nhưng khi hắn khẽ bóp vò thì lại không dám có động tác, khả năng bắn súng của Thần Vũ là số một số hai quốc tế được xưng là thần súng, động tác của nàng không nhanh bằng súng của hắn.

“Rốt cuộc chịu nhận ta?” Cố Thần Vũ cười nhẹ, nhìn nàng tràn đầy lửa giận và vẻ mặt không che giấu được hốt hoảng, khẽ nhíu mày, nàng lại vì một nam nhân mà luống cuống đến mức này?

“Nàng thích hắn?” Hắn hỏi.

Chưởng lực mà Quân Dập Hàn ngưng tụ thu lại theo những lời này của hắn.

“Hắn là huynh trưởng của ta, ta tất nhiên thích hắn.” Ôn Noãn cố làm ra vẻ bình tĩnh nói, nhưng trong lòng lại căng thẳng lên, không dám nhìn vẻ mặt Quân Dập Hàn bên cạnh.

“Huynh muội?” Cố Thần Vũ nghiền ngẫm cười giỡn, “Ta lại không biết đương kim Hàn Vương điện hạ có thêm một muội muội từ khi nào, chẳng lẽ là nghĩa muội?” Nếu không phải hắn trời sinh tính cảnh giác cao, phái người đi điều tra, cộng thêm thích khách trong cung phái tới sau đó, tra ra thân phận ba người cướp lên núi rất phiền toái, hắn dứt khoát thuận nước giong thuyền để cho hắn (Quân Dập Hàn) dẫn người đi, sau khi mình và Noãn Bảo thành thân liền trực tiếp dẫn người đi, mặc cho hắn (Quân Dập Hàn) dẫn người tới tấn công Hắc Minh trại đã sớm người đi trại trống, lại không ngờ đến, dọc đường hắn đề phòng nhiều hơn nhưng vẫn là đánh giá thấp hắn (Quân Dập Hàn), để cho hắn (Quân Dập Hàn) mang Noãn Bảo đi, tăng thêm những phiền hà này. dieendaanleequuydonn

“Bách Lý trại chủ quả nhiên không thể khinh thường.” Quân Dập Hàn lạnh nhạt tiện tay xé mặt nạ ra, cũng chỉ trong chớp mắt thân thể hắn chợt lóe, súng trong tay Cố Thần Vũ đã đến trong tay hắn.

Cho dù khinh công của mình khó lường như thế nào, nhưng Ôn Noãn vẫn tự hỏi trong lòng, so với thủ đoạn Quân Dập Hàn vừa mới lộ ra vừa rồi, vẫn kém hơn vài phần, nàng nhìn nam nhân bên cạnh khí định thần nhàn phong thái thoải mái, tiếng lòng căng thẳng trước đây thả lỏng, đưa tay cầm lấy súng trong tay hắn mở ra, nhìn trong nòng súng lại trống không?

Là hắn không có đạn hay cố ý không nạp đạn?

Cố Thần Vũ nhìn vẻ mặt nàng khẽ thay đổi, trái tim hơi đau, nàng biết rõ ràng hắn tuyệt đối không tổn thương người nàng quan tâm, nhưng lần này lại tưởng thật, đây chính là cái gọi là quan tâm quá sẽ bị loạn. Trong thời gian mấy năm này hắn không có ở trong sinh mệnh của nàng, quả thật như hắn đang lo lắng, đã có người nhanh chân đến trước.

Chỉ có điều, cũng may tất cả còn kịp.

Hắn nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Quân Dập Hàn, cười tiến lên mang theo vẻ cưng chiều nói với Ôn Noãn: “Đã nhiều năm như vậy còn dễ dàng bị lừa gạt như thế, đây là đồ phòng thân ta đưa cho nàng, ừ, ba viên đạn cuối cùng của cây súng duy nhất mang đến.” Nói xong không đợi Ôn Noãn mở miệng, lại xoay người nói với Quân Dập Hàn, “Tại hạ nguyện mang mọi người trong Hắc Minh trại dốc sức phục vụ dưới trướng của Vương gia, không biết Vương gia có bằng lòng tiếp nhận?”

Ôn Noãn bị sự việc liên tục thay đổi làm cho đầu óc hơi không xoay chuyển kịp, nghe tiếp lời hắn vừa nói, trực giác ngước mắt về phía Quân Dập Hàn, lại thấy chân mày Quân Dập Hàn nhíu nhẹ bé nhỏ đến mức không thể nhìn thấy, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Cũng đúng, không phí người nào thu phục được Hắc Minh trại còn có thể gia tăng lực lượng quân sự như vậy, có lý do gì không đáp ứng?

Ôn Noãn chỉ cảm thấy súng và đạn ở trong tay cực kỳ bỏng tay, định trả lại, nhưng bây giờ hình như thời cơ không thích hợp, nên chỉ đành phải tạm thu trước, sau đó tìm thời điểm trả lại.

Vốn định từ biệt về sau sẽ không gặp lại, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không gặp mặt, hiện giờ hắn thế mà lại trực tiếp mang Hắc Minh trại đến làm thuộc hạ dưới quyền Quân Dập Hàn, cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, nghĩ đến đây, nàng chỉ cảm thấy cuộc sống sau này rất khiến người ta hơi đau đầu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: MicaeBeNin, Mưa biển, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.