Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 30.10.2017, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31945 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 40.3 - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40.3: Gương vỡ lại lành

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Nếu hiểu rõ đó là do nam nữ chó má khích bác phá hư tình cảm của hai đứa, thì không thể trúng gian kế của bọn họ!” Hoắc Gia Tường nói với Mạc Sở Hàn, “Sở Hàn, nếu muốn nói hẳn là cháu sai hơn phân nửa, nên xin lỗi Tuyết Tuyết!”

Tuyết Tuyết? Mạc Sở Hàn bị xưng hô của ông ấy chấn động không nhẹ, thật sự không hiểu tại sao Hoắc Gia Tường lại có thái độ hiền hòa từ ái như vậy với Lâm Tuyết, chỉ có điều ông ấy hết lòng hợp tấc anh và Lâm Tuyết vẫn là chuyện tốt! Lập tức vội vàng tỏ thái độ nói: “Cháu đều đã thừa nhận là lỗi của cháu, cô ấy nhất quyết không tha!”

Hoắc Gia Tường lại giận trách: “Vừa rồi rõ ràng bác nghe cháu trách cứ con bé thất thân với Lương Tuấn Đào!”

“Cháu không phải trách cứ cô ấy, chỉ đang nhắc nhở cô ấy, cô ấy cũng không phải trung trinh không đổi! Cháu lại không lẫn lộn cưới người phụ nữ khác, cô ấy gả cho Lương Tuấn Đào!” Đây là chỗ mà Mạc Sở Hàn cực kỳ buồn bực cũng hận Lâm Tuyết nhất, từ đầu đến cuối anh đều không cưới Thư Khả chính là lưu lại chỗ trống cuối cùng để cứu vãn hai người, cô lại không có!

“Vậy cháu rất quan tâm chuyện con bé gả cho người khác sao?” Hoắc Gia Tường hơi không vui hỏi.

Mạc Sở Hàn bình tĩnh cảm xúc lại, nói: “Chỉ cần cô ấy trở lại bên cạnh cháu, cháu cái gì cũng không để ý!”

Hoắc Gia Tường đợi chính là những lời nói này của cậu ta, tranh thủ cho kịp thời cơ, thẳng thắn nói: “Lâm Tuyết đã mang thai! Chuyện này cháu cũng không quan tâm sao!”

“...” Mạc Sở Hàn trợn lớn đôi mắt tuấn tú, hình như càng thêm đau lòng.

“Con bé mang thai đứa nhỏ của người đàn ông khác, còn định sinh ra nữa! Cháu có thể tiếp nhận con bé? Hơn nữa coi đứa bé này như của mình?” Hoắc Gia Tường không hề buông lỏng chút nào hỏi tới.

Sau khi đứng thẳng bất động một lúc lâu, Mạc Sở Hàn mới tiếp nhận được hơn nữa tiêu hóa được đả kích này, ổn định tinh thần, anh há miệng định trả lời. dfienddn lieqiudoon

Không đợi anh mở miệng, Lâm Tuyết giành nói trước: “Tôi sẽ không rời khỏi Lương Tuấn Đào! Cũng vĩnh viễn không đi theo Mạc Sở Hàn nối lại duyên xưa! Gương đã vỡ cho dù dính lại cũng vẫn có vết rách, tôi không muốn hôn nhân mang theo vết rách như vậy!”

Coi như chưa từng có tình yêu với Lương Tuấn Đào, nhưng anh ở bên cạnh cô, cô cảm giác thật kiên định cũng rất sung sướng! Tình cảm với Mạc Sở Hàn đã hoàn toàn phai mờ gần như không còn dưới lần lượt hành hạ đả kích đau lòng, cô mệt mỏi, mệt mỏi rồi, chán ghét rồi!

“Tuyết Tuyết, con suy nghĩ rồi hẵng nói!” Hoắc Gia Tường vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng khuyên cô, “Đừng quên thân phận của con! Chờ Lương Tuấn Đào biết được chân tướng, con nghĩ cậu ta còn có thể đối xử với con giống như trước đây sao? Cho dù nó không quan tâm, nhưng người nhà của nó thì sao? Còn có quân đội trong nước, khi bọn họ biết được con là con gái của Hoắc Gia Tường ta, con cho rằng bọn họ còn có thể để cho con tiếp tục lưu lại đây sao?”

Lâm Tuyết là con gái của Hoắc Gia Tường? Mạc Sở Hàn một lần nữa cảm thấy giật mình! Khó trách từ lúc đi vào vẫn cảm thấy thái độ Hoắc Gia Tường với Lâm Tuyết là lạ, tình cảm cha con đó tự nhiên lộ ra vốn không thể che hết. Rốt cuộc đã hiểu rõ vì sao Hoắc Gia Tường liều mạng hợp tác cho anh và Lâm Tuyết, còn phối hợp tìm nhân chứng đến mở ra chân tướng sự thật, xóa bỏ tất cả hiểu lầm giữa anh và Lâm Tuyết.

Tâm niệm vừa chuyển, lại nảy sinh hy vọng. Chuyện này dễ làm! Nếu Lâm Tuyết thật sự là con gái của Hoắc Gia Tường, như vậy nhân duyên giữa anh và Lâm Tuyết là thích hợp nhất!

Lần nữa tới gần Lâm Tuyết, lần nữa chìa cánh tay cứng rắn ra ôm lấy cô, tròng mắt tuấn tú dịu dàng thâm tình kiên định không dời, “Tiểu Tuyết, để cho chúng ta bắt đầu lại một lần nữa, để cho anh yêu em lần nữa! Từ nay về sau, anh sẽ đối xử  tốt với em gấp bội, tới bồi thường tất cả hiểu lầm và thua thiệt của anh với em! Cho anh thêm một cơ hội, có được không?”

“Không được!” Lâm Tuyết cự tuyệt không chút do dự, cô cúi gần bên tai anh nhẹ nhàng nói một câu, thân thể cứng rắn của anh lập tức run lên, giống như tượng đá đóng băng không thể động đậy nữa. Sau đó cô lại từ từ đẩy anh ta ra, nói, “Tôi lại không có cách nào yêu anh rồi, mỗi khi gặp lại anh tôi sẽ nghĩ đến những uất ức và tổn thương mà mình đã phải chịu kia, sẽ nhớ tới những chuyện cũ làm tôi tan nát cõi lòng khổ sở! Nếu như anh thật sự có vài phần áy náy với tôi, xin tự nhiên buông tay không cần dây dưa tôi nữa, không nên tới quấy rầy cuộc sống hạnh phúc của tôi!”

Hoắc Gia Tường ở bên cạnh dậm chân liên tiếp, Hoắc Vân Phi, nhổ một ngụm nước miếng, nhỏ giọng mắng gì đó.

Có hộ vệ đi tới nói: “Tiên sinh, bác sỹ đưa tới kết quả giám định!”

“Lấy ra!” Hoắc Vân Phi tiến lên cướp lấy, mở ra nhìn một chút, gương mặt tuấn tú lạnh nhạt không cảm xúc.

Hoắc Gia Tường ngã ngồi trong ghế, lấy khăn tay ra lau mồ hôi đổ trên trán, vô lực hỏi, “Sao, như thế nào?” die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Hoắc Vân Phi không để ý tới lời của cha mình, mà phe phẩy tờ kết quả giám định tới trước mặt Lâm Tuyết, phẫn nộ trách mắng: “Tự em xem đi! Tôi cũng không biết trong lòng em đang suy nghĩ điều gì? Bằng vào thân phận này em còn mong trở lại bên cạnh Lương Tuấn Đào? Còn mơ mộng hão huyền trở lại quân đội sao? Bên kia không chứa chấp được em?”

Lời này truyền vào tai Hoắc Gia Tường không thể nghi ngờ là âm thanh của vui sướng, mà truyền vào trong tai Lâm Tuyết lại là sấm sét giữa trời quang, có thể nghĩ tới đả kích cho cô. Mặc dù đã sớm có chuẩn bị tâm tư, nhưng lúc bằng chứng sự thật đặt ở trước mắt, cô vẫn không chịu nổi, thân thể mềm mại lung lay hai cái, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

Mạc Sở Hàn đỡ cô theo bản năng, nhìn khuôn mặt trắng bệch và đôi môi run rẩy của cô, biết cô nhận phải đả kích không nhỏ.

Trong lúc nhất thời im lặng yên tĩnh, cũng không ai nói gì nữa, đều đang tiêu hóa tin tức vừa mới chứng thực.

Một hồi lâu, Lâm Tuyết đột nhiên đẩy Mạc Sở Hàn ra, không nhìn Hoắc Vân Phi, khàn giọng nói với Hoắc Gia Tường: “Ông đã đồng ý với tôi, chờ kết quả giám định đi ra, cho dù kết quả như thế nào cũng sẽ thả tôi đi? Chẳng lẽ ông định nuốt lời sao?”

“...”

Thì ra con bé vẫn cố ý phải đi, Hoắc Gia Tường cười thảm không tiếng động, Hoắc Vân Phi trợn to mắt nhìn, chỉ có Mạc Sở Hàn ngược lại bình tĩnh.

“Thả cô ấy đi thôi!” Mạc Sở Hàn kiên quyết nói với Hoắc Gia Tường: “Dưa cưỡng ép hái thì không ngọt, nếu như cô ấy cảm thấy... Bên kia tốt, vậy để cho cô ấy trở về đi!”

Hoắc Gia Tường vô lực giơ tay, giống như đưa đám không nói được lời nào!

Lâm Tuyết không ngờ Mạc Sở Hàn sẽ nói chuyện giúp cô, chỉ nhìn anh một cái, cô liền không chút do dự xoay người rời đi.

Những hộ vệ kia tránh ra một con đường, trơ mắt nhìn cô rời khỏi phòng ra ngoài cửa.

Hoắc Vân Phi giận đến đấm một quyền lên bàn, “Rầm!” Một âm thanh vang lên, tất cả chén đĩa bình ly trên bàn nhất thời nhảy bắn lên, “Loảng xoảng loảng xoảng!” Võ vụn đầy đất.

“Cậu ngu hả? Tại sao thả con bé đi?” Hoắc Vân Phi oán giận Mạc Sở Hàn, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói, “Cứ mang con bé tới chỗ của cậu đi, xem con bé có thể chắp cánh bay không? Chỉ cần cậu thật lòng thương yêu con bé, tôi và cha cũng sẽ không quản!”

Mạc Sở Hàn lắc đầu cười khổ, tròng mắt tuấn tú lại lộ ra đau thương không nhịn được. Lâm Tuyết nói đúng, cô không sai, từ đầu đến cuối người sai đều là anh! Là anh phụ thâm tình của cô làm tổn thương tình cảm của cô, không khoan nhượng đẩy cô vào trong ngực người đàn ông khác. Hiện giờ biết được chân tướng, anh định gương vỡ lại lành, đáng tiếc tình yêu của cô đã không còn tồn tại nữa!

Mới vừa rồi Lâm Tuyết cúi gần bên tai anh nói một câu, gần như làm anh khổ sở đến ruột gan đứt từng khúc, cô nói: “Tôi có yêu anh, đã từng yêu trọn vẹn!” di3n~d@n`l3q21y'd0n

Không người nào có thể biết đau thương của anh trong khoảnh khắc đó, rốt cuộc hiểu rõ, anh thật sự mất đi cô, vĩnh viễn không thể cứu vãn.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Thạch Vũ chọn lựa mấy người anh em có bản lĩnh tốt nhất, trang bị vũ khí hoàn hảo, chuẩn bị tối nay lẩn vào địa bàn nhà họ Hoắc tìm kiếm Lâm Tuyết.

“Có một hộ vệ bên cạnh Hoắc Gia Tường là anh em có giao tình tốt nhất với tôi, hai chúng tôi đã tham gia nhiều trận đấu quyền anh, lần này tôi cầu cậu ấy, cậu ấy rất sung sướng mà bằng lòng. Căn cứ vào tin tức cụ thể cậu ấy cung cấp, tối nay tôi tuyệt đối có thể cứu Lâm Tuyết ra!”

Thấy Lương Tuấn Đào cũng đang lau súng chuẩn bị, Thạch Vũ vội vàng ngăn lại nói: “Người do tôi đánh mất, dĩ nhiên do tôi tìm cô ấy trở lại! Hành động lần này quá nguy hiểm, cậu không cần đi!”

“Cô ấy là vợ tôi!” Lương Tuấn Đào nhếch mày lên, liếc Thạch Vũ một cái, thẳng thắn mà nói, “Tự anh đi tôi không yên lòng!”

“...”

Nếu tin tức người anh em của Thạch Vũ cung cấp tin tức có thể tin tưởng, tối nay bọn họ liên thủ trong ứng ngoài hợp, khả năng cứu Lâm Tuyết ra là khá lớn.

Nghe nói Hoắc Gia Tường đối xử tử tế với Lâm Tuyết, cũng không làm khó cô, còn tìm bác sỹ truyền dinh dưỡng và tiêm thuốc an thai cho cô, điều này khiến cho Lương Tuấn Đào nghi ngờ không hiểu đồng thời cũng giống như trút được gánh nặng.

Cho dù động cơ của Hoắc Gia Tường như thế nào, chỉ cần tạm thời không làm tổn thương đến Lâm Tuyết, cho anh một chút thời gian, anh nhất định có thể cứu cô ra.

Khi đang chuẩn bị, Triệu Bắc Thành đột nhiên tỏ vẻ vui mừng chạy tới, lớn tiếng la hét: “Lão đại, tin tức vô cùng tốt!”

Nhếch mày lên, Lương Tuấn Đào tức giận trách mắng: “Nói chuyện tử tế!”

Lâm Tuyết còn chưa thoát hiểm, hiện giờ tin tức tốt gì cũng không có sự hấp dẫn với anh.

“Chị dâu trở lại!” Triệu Bắc Thành lớn tiếng kêu, “Bây giờ chị dâu trở về rồi!”

Lương Tuấn Đào ngây ngốc, còn chưa kịp tiêu hóa tin tức cực vui này, chỉ thấy Lâm Tuyết thật sự theo sát phía sau đã đến.

Bước chân của cô rất nhanh, sau khi nhìn thấy Lương Tuấn Đào thì càng tăng thêm tốc độ chạy tới, trực tiếp nhào vào trong ngực anh, lúc ngẩng đầu lên khẽ thở gấp.

Ôm ôn hương noãn ngọc trong lòng, Lương Tuấn Đào hoảng hoảng hốt hốt cảm giác, đây không phải đang nằm mơ chứ!

“Tuấn Đào!” Lâm Tuyết nhìn chăm chú vào khuôn mặt tuấn tú như vẽ của anh, rốt cuộc hiểu rõ một ngày không gặp, như cách ba thu.

Một tay Lương Tuấn Đào ôm chặt lấy cô giống như chỉ sợ cô lại biến mất không thấy, một tay từ từ sờ lên nụ cười của cô, cảm giác tay ấm áp quen thuộc, xúc giác thật sự chân thật này nhắc nhở anh trước mắt tất cả đều không phải nằm mơ!

“Vợ, em thật sự trở lại!” Anh vui mừng trợn to mắt sáng, không thể tin hỏi, “Sao em trở về được?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, ChuDu, Sabrina76, Tthuy_2203, pypyl, san san, xichgo
     

Có bài mới 01.11.2017, 18:47
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31945 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 41.1 - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41.1: Nhìn không thấu

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lâm Tuyết nóng lòng trở về, chỉ muốn mau chóng trở lại lồng ngực ấm áp của Lương Tuấn Đào, vẫn chưa nghĩ ra phải giải thích với anh nguyên nhân mình có thể bình yên trở về. Lúc này nghe Lương Tuấn Đào hỏi, không khỏi mắc kẹt trong cổ họng. Cô rơi vào trong tay nhà họ Hoắc, làm sao có thể dễ dàng trốn về? Nói ra bất kỳ kẻ nào cũng thấy không thể tưởng tượng nổi.

Thấy Lâm Tuyết rối rắm nhíu chặt chân mày, Lương Tuấn Đào không khỏi rất đau lòng, vội vàng hôn lên khuôn mặt xinh đẹp của cô, khuyên lơn: “Chỉ cần bình an trở về là tốt rồi, không cần nghĩ nhiều! Mệt không? Anh để Vân Phàm tới đây kiểm tra một chút cho em!”

Anh ôm cô đến ngồi xuống trên ghế sa lon, kêu người pha sữa nóng cho cô uống, sau đó để Vân Phàm tới đây làm kiểm tra cho cô.

Thạch Vũ đi lên trước, chăm chú nhìn Lâm Tuyết hồi lâu, thấy thái độ đối phương lạnh lẽo, liền thức thời không đến gần cô, chỉ nói với Lương Tuấn Đào: “Không có việc gì thì tốt rồi, tôi đi về!”

“Ừm!” Lương Tuấn Đào ngẩng đầu lên, nói với Thạch Vũ, “Tôi sẽ ở bên cạnh cô ấy, anh đi nói với các anh em hủy bỏ hành động giải cứu tối nay, để Triệu Bắc Thành phối hợp với anh bố trí cho bọn họ tiếp tục huấn luyện!”

Gật gật đầu, Thạch Vũ vô tình hay cố ý liếc nhìn Lâm Tuyết một lần, thấy cô từ đầu đến cuối đều không nhìn mình, tròng mắt đen buồn bã, xoay người rời đi.

Thạch Vũ vừa rời đi, Vân Phàm đã tới rồi. Anh mang hòm thuốc cấp cứu, bước chân vội vã đi tới.

Vừa nhìn thấy Lâm Tuyết bình an vô sự vùi trong ngực Lương Tuấn Đào, Vân Phàm không khỏi cười nói: “Nghe người khác nói tôi còn không tin, không ngờ cô thật sự chạy trở lại!” Cuối cùng lại giơ ngón tay cái lên khen cô, “Lợi hại!” dfienddn lieqiudoon

Không phải Vân Phàm cố ý khen cô để cô vui vẻ, mà bội phục từ trong thâm tâm. Rơi vào trong tay nhà họ Hoắc còn có thể toàn thân mà lui, bản lĩnh này tuyệt đối không giống như vật thường.

Vân Phàm nói tất cả đều là ca ngợi, lúc này nghe vào trong tai Lâm Tuyết lại thành châm chọc nói không ra. Không sai, cô bình an vô sự chạy trở về, nếu như không có một lý do làm cho người ta tin phục, cô vốn không nói được!

Lương Tuấn Đào vẫn không hỏi cô lý do, cẩn thận chỉ sợ xúc động tâm tình của cô ảnh hưởng tới thai nhi. Ra tay làm dấu với Vân Phàm, ý bảo cậu ta làm nhiều ít mở miệng.

Biết điều câm miệng, Vân Phàm đi lên trước làm kiểm tra cho Lâm Tuyết, trong lúc nhất thời trở nên rất yên tĩnh, yên tĩnh này ít nhiều cũng hơi khiến cho người ta lúng túng gấp gáp.

Sau khi làm xong kiểm tra, Vân Phàm nói đúng sự thật: “Thai nhi hơi không ổn, lập tức tiêm thuốc an thai!”

Lương Tuấn Đào giật nảy mình, vội vàng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Vân Phàm ghim dây truyền dịch cho Lâm Tuyết, tiêm thuốc an thai và chất dinh dưỡng, lúc này mới trả lời Lương Tuấn Đào: “Chắc do chịu ảnh hưởng của cảm xúc!”

Ngay sau đó Lương Tuấn Đào liên tưởng tới Lâm Tuyết ở bên nhà họ Hoắc kia khẳng định bị chuyện gì kích thích, nhưng anh không hỏi, rất cẩn thận tránh cho xúc động đến tâm tình của cô. Ôm cô, vỗ về cô giống như đối xử với con nít, dịu dàng an ủi: “Không sao! Ở trong lòng anh, ai cũng không thể tổn thương em!”

Thời gian một ngày một đêm qua cô gần như không chợp mắt, lúc này rúc vào lồng ngực rắn chắc rộng rãi của anh, ngửi mùi phái nam quen thuộc dễ ngửi, lập tức buông lỏng xuống, ngáp một cái, từ từ khép mi lại.

Lương Tuấn Đào nháy mắt ra hiệu với Vân Phàm đứng ở đối diện, Vân Phàm hiểu ý, mang mọi người trong phòng đi ra, khi đi ra thì khép cửa phòng lại.

Cho đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Lương Tuấn Đào thử thăm dò bắt đầu hôn cô yêu cô.

Đầu tiên hôn mái tóc của cô, thấy cô vẫn khép mi không có phản ứng gì, lại nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt xinh đẹp và cánh môi đầy đặn. Thử thăm dò dùng đầu lưỡi tiến vào trong miệng thơm của cô, cạy mở hàm răng trắng của cô, nhấm nháp thơm tho của cô, dụ cô triền miên với anh.

Lâm Tuyết đáp lại anh theo bản năng, hai gò má tái nhợt hiện lên rặng mây hồng ngượng ngùng. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Lương Tuấn Đào chú ý tới cô thay bộ đồ khác, không phải bộ đồ mặc ngày hôm qua. Mắt sáng thoáng qua một tia lạnh lẽo, anh không biến sắc luồn tay vào trong quần áo của cô, dịu dàng vuốt ve cô, đồng thời chân cường tráng thon dài có lực tách hai chân khép chặt của cô ra.

Cô “Ưm” một tiếng yêu kiều, rốt cuộc giận trách: “Anh định làm gì? Em đang truyền nước biển!”

Nhìn đôi mắt sáng trong suốt của cô kèm theo nũng nịu giống như ngày thường, không bởi vì cử động thân thiết của anh mà sợ hãi, anh xác định cô không bị xâm hại, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, chỉnh lại quần áo cho cô, một lần nữa ôm cô vào trong lòng, dịu dàng dụ dỗ nói: “Ngoan, nhắm mắt lại ngủ một giấc đi! Buổi tối sẽ cho em!”

“Thân thể không thoải mái, anh tạm thời yên tĩnh một chút đi!” Nụ cười tái nhợt cuối cùng tràn ra ý cười giận dữ thẹn thùng, cô hoạt động thân dưới, tìm một tư thế thoải mái nhất, một lần nữa khép mắt lại, vùi ở trong ngực anh từ từ yên tâm ngủ thiếp đi.

Lương Tuấn Đào giữ chức cái đệm hình người, lại vui vẻ chịu đựng. Nhìn chăm chú vào khuôn mặt gầy gò của cô, yêu thương hôn lên chóp mũi thanh tú của cô.

Trong giấc mộng cô cảm thấy hơi nhột, còn tưởng rằng có con muỗi đốt cô, liền nâng tay bị ghim dây truyền dịch lên định đẩy thứ quấy rầy giấc ngủ của cô.

Vội vàng nắm tay thon của cô, dùng bàn tay cẩn thận cố định lại, không để cho cô lộn xộn, tránh lệch kim truyền.

Cô bình an trở về khiến cho lòng co thắt lại một ngày một đêm của anh cuối cùng hoàn toàn thả lỏng, anh cũng mơ hồ buồn ngủ, chỉ có điều chống lại không nhắm mắt. Vào giờ phút này, anh bắt đầu suy nghĩ tới một vấn đề khó hiểu: Cô trốn ra khỏi như thế nào?

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Vân Thư Hoa lái xe đến tiệm trà sang trọng nhất Ngưng Hương cư, xuống xe, anh tiện tay giao chìa khóa xe cho cậu em đến lái xe ở cửa, mặc cho nó chạy đến bãi đậu xe, bước chân không hề dừng mà di tới cửa chính thủy tinh xoay tròn.

“Tiên sinh, xin hỏi ngài có đặt trước không?” Nữ nhân viên phục vụ  xinh đẹp mặc sườn xám đi tới gần, cung kính hỏi.

Khoát khoát tay ý bảo cô lui ra, sau đó Vân Thư Hoa trực tiếp đi về phía thang máy khách quý.

Anh quen đường quen lối nơi này, bởi vì mỗi lần Đằng Nguyên Thiên Diệp đều lựa chọn phòng bao giống nhau, chưa từng thay đổi. Cô nói, cô bị bệnh tự kỷ, một khi nhận đúng thứ gì hoặc người nào đó, thì sẽ một mực thích không bao giờ thay đổi. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Hôm nay, anh có vẻ tức giận, không chậm chạp tao nhã giống như vẻ quý ông thường ngày, bước chân vội vã thậm chí mang theo cực kỳ tức giận đi vào trong thang máy.

Vân Thư Hoa đẩy cửa vào phòng trà, thấy Đằng Nguyên Thiên Diệp mặc sườn xám thêu hoa, đang bày trà đạo.

Nhân viên phục vụ sớm bị đuổi ra ngoài, bên trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ.

Nghe tiếng bước chân của Vân Thư Hoa đi tới, rõ ràng gấp gáp hơn thường ngày, cô không biến sắc khẽ mím môi. Cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục bày trà đạo của cô, mỗi một bước, mỗi một trình tự đều không hề qua loa chút nào, cực kỳ nghiêm túc tập trung.

“Anh biết không? Thật ra thì trà đạo trước từ Trung Quốc truyền đến Nhật Bản, sau khi Nhật Bản phát dương quang đại * thì một lần nữa truyền về Trung Quốc! Nói cho cùng, môn nghệ thuật này là thanh xuất vu lam thắng vu lam, cuối cùng quy hồi vu lam **!” Đằng Nguyên Thiên Diệp cuối cùng nâng trán lên, thản nhiên cười với Vân Thư Hoa, “Trong anh có em, trong em có anh!”

(*) phát dương quang đại: Là một thành ngữ, cơ bản là ý khiến những tác phong tốt, truyền thống tốt được phát triển mở rộng.

(**) Thanh xuất vu lam thắng vu lam, cuối cùng quy hồi vu lam: nghĩa đen màu xanh xuất phát từ màu lam nhưng đẹp hơn màu lam, cuối cùng lại quay về màu lam, ý chỉ đi vòng đi vèo cuối cùng vẫn quay về điểm xuất phát.

Vân Thư Hoa không nói lời nào mà nhìn chằm chằm vào cô ta, trong đôi mắt ấm áp cũng là lạnh lẽo thấu xương.

Đằng Nguyên Thiên Diệp xoay tách trà bằng sứ tinh tế có nắp trong tay, sau đó mở nắp, nhẹ nhàng ngửi màn khí mờ mịt, say mê nhắm mắt lại: “Em thích nhất trà Long Tỉnh minh tiền * dùng bếp củi thất tinh ** sao ra, mùi hương thoang thoảng thấm vào ruột gan giống như mùi trên người anh!”

(*) Trà Long Tỉnh minh tiền: là trà Long Tỉnh hái và gia công trước và sau tiết thanh minh (trong vòng 10 ngày), là loại trà đắt nhất trong các loại trà Long Tỉnh.

(**) Bếp thất tinh: bếp dùng gạch xây bảy lỗ (ý tương đối, chỉ bếp xây có nhiều lỗ), dùng củi gỗ sao chè, chè sẽ có mùi khói nhàn nhạt

“...” Vân Thư Hoa mặc cho cô ta tự biên tự diễn, không đáp lại, nhưng lồng ngực của anh đang phập phồng kịch liệt, kiềm chế cảm xúc giận dữ nào đó.

Chậm rãi mở đôi mắt sáng ra, Đằng Nguyên Thiên Diệp lần nữa đậy kín tách trà, lại xoay xoay trong tay, cô chậm rãi đứng dậy, đi tới trước mặt Vân Thư Hoa, bưng tách trà cho anh, dịu dàng nói: “Mở ra xem một chút, trong nước trà có tim nhảy lên! Ở Trung Quốc các anh, sợ rằng đã không có ai có thể pha trà đạo đạt tới cảnh giới tối cao –– huyễn ảnh thuật!”

Vân Thư Hoa nhìn tách trà Đằng Nguyên Thiên Diệp đưa tới, đột nhiên đưa tay hung hăng gạt xuống đất.

“Loảng xoảng loảng xoảng!” Tách trà có nắp bằng sứ tinh tế rơi vỡ nát trên nền nhà bằng gỗ tếch, nước trà nóng bỏng bắn tung tóe đầy đất, hương trà bốn phía.

“Không cần giả điên giả khùng với tôi nữa!” Vân Thư Hoa không thể nhịn được gào thét với cô ta, “Cô đồ đàn bà điên! Phá hủy tất cả của tôi!”

Đằng Nguyên Thiên Diệp nâng khuôn mặt xinh đẹp lên, không có vẻ sợ hãi chút nào nhìn thẳng vào mắt Vân Thư Hoa đang lửa giận ngất trời, cười khanh khách nói: “Anh nên cám ơn em mới đúng! Nếu không phải nhờ em, bây giờ anh vẫn còn tiếp tục nằm mơ đi! Trước kia Lâm Tuyết yêu là Mạc Sở Hàn, bây giờ yêu Lương Tuấn Đào, Vân Thư Hoa anh vĩnh viễn không bao giờ đi vào lòng cô ấy, trước kia là như vậy, sau này vẫn là như vậy!”

“Đừng tự cho là thông minh trước mặt tôi!” Vân Thư Hoa cắn răng nghiến lợi, tức giận khiến cho ngũ quan tuấn tú của anh vặn vẹo, chỉ vào lỗ mũi Đằng Nguyên Thiên Diệp, anh căm hận nói: “Tôi nói cho cô biết, trước kia tôi không yêu cô, hiện giờ tôi còn ghét cô hơn!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, ChuDu, Sabrina76, Tthuy_2203, pypyl, san san, xichgo
     
Có bài mới 03.11.2017, 16:39
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31945 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 41.2 - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41.2: Nhìn không thấu

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Ô!” Đằng Nguyên Thiên Diệp cười kỳ quái, “Anh còn có lợi thế gì mà lớn lối như thế? Thư Khả xong rồi, kim bài miễn tử thay anh cầu xin tha thứ đã thành phế thải, Mạc Sở Hàn sẽ không tiếc bất cứ giá nào lấy tính mạng của anh! Anh cho rằng anh núp ở bên cạnh con đàn bà Lý Văn San kia thì Lý Ngạn Thành có thể giữ được mạng của anh sao?”

Vân Thư Hoa hận vô cùng ngược lại cười, nói: “Thì cứ coi như tôi rời khỏi nhà họ Lý, cũng sẽ không đi cùng với cô! Đằng Nguyên Thiên Diệp, tôi cực kỳ thất vọng về cô! Sớm biết cô là loại đàn bà này, khi ở Nhật Bản tôi sẽ không để ý không hỏi đến cô dây dưa với cô!” Nói xong những lời này, anh căm hận xoay người, không chút do dự định rời đi lúc này.

“Đừng đi!” Đằng Nguyên Thiên Diệp vội vàng ôm lấy eo khỏe của anh từ phía sau, khẽ nghẹn ngào, “Thư Hoa, em yêu anh! Đi chung với em trở về Nhật Bản đi, quên tất cả nơi này, quên mất người phụ nữ tên Lâm Tuyết đó, chúng ta ở chung một chỗ có được không?”

“Người si nói mộng!” Vân Thư Hoa hung hăng kéo hai cánh tay của cô đang ôm anh ra, dùng sức đẩy cô, “Tôi vĩnh viễn sẽ không muốn gặp lại cô!”

“Thư Hoa!” Đằng Nguyên Thiên Diệp định đuổi theo, nhưng Vân Thư Hoa không hề lưu luyến rời đi. Nghe được tiếng sập cửa lửa giận ngút trời kia, nhìn mảnh sứ vỡ vụn đầy đất và nước trà ướt nhẹp, giống như trái tim vỡ đầy đất của cô.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Đặt Lâm Tuyết đang ngủ say vào trong chiếc ghế sa lon mềm mại bằng da thật, thêm gối đầu cho cô, lấy thêm chăn đắp lên. Điều chỉnh tốc độ truyền dịch, Lương Tuấn Đào đứng dậy đi ra phòng ngoài.

Trong phòng khách, Thạch Vũ đã đợi một lúc lâu, thấy Lương Tuấn Đào ra ngoài, liền đứng lên, nói: “Biết rõ nguyên nhân!” dieendaanleequuydonn

Lương Tuấn Đào đi nhanh tới, ngồi xuống trước mặt Thạch Vũ, hơi lo lắng hỏi, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm Tuyết không hề bị thương mà trốn về tới, anh đương nhiên vui mừng, chỉ có điều... Điều này cũng không khỏi thật quỷ dị! Không biết rõ nguyên nhân cụ thể, trong lòng anh vẫn rất lo lắng.

“Hoắc Gia Tường để bác sỹ xét nghiệm DNA, chứng minh Lâm Tuyết là con gái ruột thịt thất lạc nhiều năm của ông ta! Ông ta muốn cầu xin cô ấy ở lại bên cạnh ông ta, Lâm Tuyết thà chết không theo, sau đó ông ta để cô ấy trở lại!” Thạch Vũ báo lại tin tức mới nhất có được từ chỗ bạn của mình.

“...” Một hồi lâu Lương Tuấn Đào không nói được thành lời, chỉ có thể trợn to mắt không thể tin nhìn chằm chằm vào Thạch Vũ.

Thạch Vũ bị phản ứng của cậu ta làm cho luống cuống, do dự một chút, nói: “Tin tức quả thật có thể tin, bạn của tôi không lừa gạt tôi!”

Lâm Tuyết là con gái ruột thịt thất lạc nhiều năm của Hoắc Gia Tường? Đây là nội dung màn kịch đặc biệt máu chó lại bố trí lên người anh và Lâm Tuyết? Đánh chết anh cũng không tin!

“Không thể nào!” Lương Tuấn Đào ổn định tinh thần, kiên quyết phủ nhận tin tức Thạch Vũ dò được, “Đây nhất định là do Hoắc Gia Tường cố ý bịa đặt ra để khích bác quan hệ của tôi và cô ấy!”

Thạch Vũ suy nghĩ một chút, gật đầu đồng ý, “Ừ, cũng có khả năng này!”

Bạn của anh sẽ không lừa anh, chỉ có điều Hoắc Gia Tường quỷ kế đa đoan, cũng có khả năng bịa ra màn kịch này... Chỉ có điều, trong lòng anh đang nghĩ, động cơ của Hoắc Gia Tường là gì chứ? Thay vì bịa ra chuyện xưa này để gạt người, còn không bằng trực tiếp giữ Lâm Tuyết ở lại đó làm con tin còn có tác dụng hơn.

Dĩ nhiên, những chuyện này chỉ là phỏng đoán ở trong lòng anh, cũng không nói ra. Dù sao chỉ cần Lâm Tuyết an toàn trở lại, anh yên lòng! Nếu không tối nay anh nhất định dùng cả tính mạng đi cứu cô!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Lúc rút kim, Lâm Tuyết thức tỉnh. Cô mở to hai mắt trong veo sợ hãi, lập tức được một cánh tay mạnh mẽ mà có lực ôm vào trong ngực.

Lòng khẩn trương trong nháy mắt chậm rãi buông lỏng, cô ôm vòng eo tráng kiện có lực của anh, mắt nhập nhèm chớp chớp, hỏi, “Bây giờ là giờ gì?”

“Ngoan, đã trễ rồi, dậy ăn chút gì!” Lương Tuấn Đào dịu dàng dụ dỗ.

“Ừm, em còn muốn ngủ!” Lâm Tuyết chui vào trong ngực anh, giống như con mèo nhỏ lười biếng. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Lương Tuấn Đào để người bật sáng đèn, ánh đèn lập tức chiếu sáng bên trong phòng giống như ban ngày, đuổi hết bóng mờ, cũng đuổi đi cơn buồn ngủ của Lâm Tuyết.

Dưới khuyên can của Lương Tuấn Đào, cô đứng dậy hơi hoạt động một chút, cảm giác tốt hơn nhiều. Cho nên khi bữa ăn tối được bưng lên, ngửi thấy mùi thơm thức ăn, cô đột nhiên có khẩu vị.

Dùng cơm cùng với cô, Lương Tuấn Đào ăn những món ăn nhẹ đặc biệt chuẩn bị vì phụ nữ có thai, cũng không cảm thấy vô vị. Chỉ cần nhìn cô ăn ngon, anh ăn cái gì cũng không đáng kể.

Một bữa cơm, cô ăn gần như không biết ngán, cảm thấy phản ứng nôn nghén của mình hoàn toàn khỏi rồi. Chỉ cần trở lại bên cạnh anh, không cần có nhân tố bên ngoài kịch liệt kích thích, phản ứng trong thời gian mang thai của cô cũng không phải rất mãnh liệt, ở trong phạm vi bình thường.

Lương Tuấn Đào gắp thức ăn chan canh cho cô, thời gian nhìn cô ăn nhiều hơn.

Ăn được không sai biệt lắm thì Lâm Tuyết cảm thấy Lương Tuấn Đào trầm mặc khác hẳn với bình thường, liền ngước mắt quan sát anh mấy lần, khuôn mặt đàn ông tuấn tú như vẽ hình như có vẻ nghiêm túc và thâm trầm thường ngày không có.

Trái tim nhạy cảm “Thình thịch” nhảy lên, cô ngưng đũa, cũng ngừng nuốt.

Nhận thấy tâm tình xao động của cô, Lương Tuấn Đào vội vàng ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn cô khẽ mím môi cười yếu ớt, dịu dàng hỏi: “Làm sao rồi?”

Cô nuốt thức ăn trong miệng xuống, nhỏ giọng hỏi ngược lại anh: “Anh làm sao ấy?’

“...” Không thể không nói suy nghĩ của con quỷ nhỏ này thật sự tinh tế đến đáng sợ, bất kỳ biến hóa rất nhỏ nào của anh cũng không trốn thoát được ánh mắt của cô. Đẩy ghế dựa, cách cô gần hơn một chút, anh bưng cháo trắng lên tự tay đút cho cô ăn.

Lắc đầu một cái, cô kiên trì vấn đề mới vừa rồi; “Anh có tâm sự gì!”

“Ăn cơm xong chúng ta lại nói có được không?” Trong mắt sáng tràn đầy nụ cười ôn hòa, giọng của anh vô cùng nhẹ vô cùng dịu dàng, tràn đầy vẻ dỗ dành.

Ngoan ngoãn hé miệng, cô hưởng thụ anh dịu dàng chăm sóc, để anh đút cháo cho cô ăn.

Ăn xong nửa chén cháo, cô khoát khoát tay ý bảo anh đã no rồi.

Tự tay lau sạch khóe miệng cho cô, Lương Tuấn Đào theo thói quen ôm cô vào trong ngực, giọng nói rất nhẹ nhàng, “Nào, vợ, em nói một chút xem đối phó với cha con nhà họ Hoắc như thế nào?”

Thân thể mềm mại run lên, cô giống như gặp kẻ địch, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ khẩn trương. die nda nle equ ydo nn

Híp mắt quan sát vẻ mặt thay đổi của cô, anh không khỏi khẽ nhíu mắt –– Tin tức Thạch Vũ có được cũng không phải không có lửa làm sao có khói.

Khuôn mặt tuấn tú của anh rõ ràng rất dịu dàng, tròng mắt đen như ngọc đen chiếu ra tia sáng chói lọi kia cũng rất ấm, nhưng không biết vì sao đột nhiên nhớ tới cảnh tượng bi thảm khi Doãn Lệ Nam bị anh một phát súng đánh gục.

Máu đỏ thẫm quanh co chảy xuống, chia gương mặt xinh đẹp ra làm hai nửa...

“Vợ!” Anh nhẹ nhàng lắc lắc cô đang mất thần hồn.

Cô sợ hãi ngửa đầu, theo bản năng đẩy anh ra.

Cô đang sợ anh! Lương Tuấn Đào ý thức được vấn đề hơi nghiêm trọng, vội vàng lại kéo cô vào trong ngực, vuốt ve vai thon của cô, hôn lên trán cô, dịu dàng nói: “Không muốn nói cũng được, anh không hỏi!”

Trái tim thình thịch nhảy lên nhảy xuống, giống như làm chuyện gì trái với lương tâm, Lâm Tuyết cảm giác gạt anh quá không thích hợp, định nói ra chân tướng thì cô lại thiếu dũng khí, cứ lặng lẽ cứng nhắc như vậy.

Đột nhiên nghe được điện thoại di động có âm báo tin nhắn, cô mới nhớ tới ngày hôm qua khi ra cửa mình cũng không mang theo điện thoại di động, vừa đúng lúc mượn cơ hội này tránh khỏi ngực anh, cô đứng dậy cầm điện thoại di động lên.

Tin nhắn chưa đọc do Vân Thư Hoa gửi tới, Lâm Tuyết ngây ngốc, vẫn mở tin nhắn ra, chỉ thấy phía trên vẻn vẹn một hàng chữ ngắn gọn: “Chuyện anh muốn làm nhất không phải chia rẽ em và Mạc Sở Hàn, thật ra chỉ muốn để cho em yêu anh!”

Khóe miệng nhếch lên một đường cong cười lạnh, cô không chút do dự xóa tin nhắn này. Chuyện cho tới bây giờ, động cơ của anh ta như thế nào không quan trọng, mấu chốt là anh ta đã hao tốn tâm cơ bố trí, anh ta đã thành công quấy cuộc đời cô long trời lở đất!

“Ai gửi tin nhắn cho em?” Lương Tuấn Đào chậm rãi đi tới, cho cô đầy đủ thời gian suy nghĩ trả lời như thế nào.

Lâm Tuyết giấu điện thoại di động ra sau lưng, không lên tiếng.

Đây là định không nói cho anh biết! Lương Tuấn Đào mấp máy cánh môi thật mỏng, hơi trầm ngâm, sau đó nói: “Đi tắm đi!”

Để điện thoại di động xuống, cô đi vào phòng tắm, từ đầu đến cuối đều không ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Lương Tuấn Đào nữa.

Đợi đến khi bóng dáng xinh đẹp của cô biến mất, Lương Tuấn Đào cầm điện thoại di động của cô lên, kiểm tra nhật ký tin nhắn, tin nhắn mới vừa rồi hiển nhiên bị cô xóa rồi.

Đang định kêu người kiểm tra một chút xem là ai gửi tin nhắn cho cô, kết quả điện thoại di động vang lên lần nữa báo có tin nhắn mới đến, lần này bị anh bắt quả tang, vội vàng mở ra đọc.

Là Vân Thư Hoa, nội dung tin nhắn chỉ có một câu ngắn gọn: “Từ đó không hề hy vọng xa vời vào tình yêu của em nữa rồi, anh chỉ muốn thân thể của em!”

Mẹ kiếp! Lỗ mũi Lương Tuấn Đào suýt chút nữa xì khói! Vân Thư Hoa này bị điên rồi? To gan lớn mật, lại dám mơ ước thân thể của vợ anh! Nhanh chóng gọi lại, định mắng cho anh ta máu chó đầy đầu rồi làm tiếp hành động tiếp theo.

Nhưng mà, điện thoại của đối phương đã tắt máy!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Đi vào trong phòng ngủ, thấy bên trong chỉ có một chiếc đèn ngủ màu vàng ấm đang bật sáng, Lâm Tuyết sau khi tắm giống như hoa sen mới nở mặc một váy ngủ hai dây bằng tơ tằm, trong xinh đẹp lộ ra quyến rũ, nói không ra được vẻ hấp dẫn động lòng người.

Tròng mắt đen nhánh dấy lên ngọn lửa quen thuộc, anh từ từ đến gần cô.

Lâm Tuyết ngước mắt nhìn người đàn ông chậm rãi tới đây, nhìn anh đi tới trước giường từ từ cởi áo sơ mi ra, cởi áo lộ ra thân thể bền chắc to lớn cường tráng cao ngạo màu mật ong.

Nhịp tim thình thịch tăng nhanh, cô theo bản năng hạ thấp tròng mắt. Mặc dù thân thiết da thịt với anh không chỉ có một lần, nhưng cô vẫn hơi khẩn trương. Cảnh cá nước thân mật tràn trề sung sướng giống như ở ngay trước mắt, anh điên cuồng và nhiệt tình giống như lửa mạnh hừng hực hoàn toàn thiêu đốt cô cây củi ướt này, thiêu đốt hóa thành tro bụi ở trong ngực anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, ChuDu, Sabrina76, Tthuy_2203, pypyl, san san, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chu tước, HollyNgo, MicaeBeNin, Ngockhue19, nguyenthoatda, nhu.lo và 213 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 124, 125, 126

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.