Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 

Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

 
Có bài mới 27.10.2017, 19:33
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1422
Được thanks: 10552 lần
Điểm: 29.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 59
Chương 60: Yêu Liên kinh thế

"Bịch!" Một vật thể rơi thẳng từ trên trời xuống, cũng may có một đống cỏ đỡ bên dưới, nếu không nhất định sẽ rơi nát.

Một lát sau, bóng dáng màu đen khẽ giật, Quân Mặc từ trong hôn mê mở mắt ra, lúc này mới phát hiện dưới thân thể của mình là rất nhiều cỏ khô, cũng vì vậy cứu bọn họ một mạng; buông Mộ Hoàng Tịch đã ngất xỉu ở trong ngực ra, sau đó cầm hai chân đã trật khớp hung hăng nắn lại, kèm theo tiếng nắn khớp, khớp xương trở về vị trí cũ.

Quân Mặc đứng lên, đầu vẫn còn có chút choáng váng, nhưng không chết đã là may mắn rồi! Đột nhiên nghĩ đến suy nghĩ bản thân ôm lấy nữ nhân này cùng nhau chết vừa nãy, không khỏi có chút cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng không thể phủ nhận, trong ranh giới sống chết kia, quả thật hắn lựa chọn nữ nhân này.di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

"Ưmh. . . . . ." Một tiếng ưm phát ra từ trong miệng Hoàng Tịch, nàng chậm rãi mở mắt, đã nhìn thấy trước mắt một mảnh trắng xóa, đúng, một màu trắng, Mộ Hoàng Tịch nghi ngờ xoay đầu, lúc này mới nhìn thấy phong cảnh bên ngoài màu trắng, nơi này hẳn là phía dưới vách đá, chỉ là, sau khi nàng nhìn rõ xung quanh, rốt cuộc phát hiện một sự thật làm cho nàng im lặng, cái đồ vật màu trắng cao ngang người trước mắt, hẳn là trứng của Hỏa Diễm Điểu vừa nãy, quả trứng cao chừng ngang người, có thể thấy được giống này có bao nhiêu nghịch thiên.

Đột nhiên, Mộ Hoàng Tịch cảm giác được một loại cảm giác lạnh buốt truyền tới sống lưng, thân thể cứng đờ, có chút cứng nhắc quay đầu, bất ngờ nhìn thấy Quân Mặc ngồi ở chỗ cách nàng không xa, dùng một loại ánh mắt còn lạnh hơn băng tuyết nhìn nàng, không cần đoán nàng cũng biết người nam nhân này tức giận, mặc dù vào giây phút giữa sống chết kia là lựa chọn của nàng, nhưng nàng chẳng hề nghĩ tới người nam nhân này có tiếp nhận hay không, lấy chút ít hiểu biết của nàng với hắn, có thể nàng đã đả thương lòng tự ái của hắn rồi, Mộ Hoàng Tịch cười khổ: "Cái đó. . . . . . Ta. . . . . ."

Quân Mặc nhìn nàng thật sâu không nói một lời, cuối cùng khi Mộ Hoàng Tịch sắp điên mất thì xoay người không nói rời đi, nhảy xuống ổ chim siêu cấp khổng lồ kia, đi tới chỗ đầm nước cách đó không xa!

Mộ Hoàng Tịch cảm giác vô lực sâu sắc, xem ra nàng đã đắc tội người nam nhân này rồi, gian nan đưa tay lên đỡ bả vai đứng dậy, nhưng sau một khắc lại bất lực rơi xuống trên cỏ, Mộ Hoàng Tịch cảm giác bất đắc dĩ sâu sắc, cái này gọi là tự mình làm bậy thì không thể sống được; giùng giằng muốn đứng dậy, giơ tay lên vịn vào quả trứng cao ngang người, rồi mới miễn cưỡng đứng vững; thế nhưng khi Mộ Hoàng Tịch thu tay lại, nhất thời cho làm kinh sợ, bởi vì trên mặt vỏ trứng trắng bóc này, đột nhiên in một dấu bàn tay đỏ tươi! Xong rồi, Mộ Hoàng Tịch cả kinh trong lòng, lập tức muốn dùng y phục lau, nhưng rất bi thống, y phục của nàng cũng bị máu của nàng nhuộm đỏ, cho nên kết quả lau chính là càng lau càng đỏ!

Nhưng, đang lúc Mộ Hoàng Tịch gấp gáp có lẽ lúc Đại Điểu trở lại nhất định sẽ ăn luôn nàng, chuyện kỳ dị lại xảy ra, dấu ấn màu đỏ kia sau khi nàng lau dần dần phát ra ánh sáng màu đỏ, tia sáng kia đâm vào làm nàng không khỏi nhắm hai mắt lại; đợi nàng mở mắt lần nữa, kinh ngạc phát hiện những vết máu trên vỏ trứng kia đã biến mất.

"Rắc!" Một tiếng nứt thanh thúy vang lên, trong nháy mắt Mộ Hoàng Tịch cho rằng là ảo giác của mình, nhưng tiếng ‘rắc rắc’ vang lên không ngừng, Mộ Hoàng Tịch cũng không thể lừa gạt mình, bởi vì cái khe trên vỏ trứng đã nứt đến trước mặt nàng; Mộ Hoàng Tịch vô lực ngã ngồi ở trên cỏ khô, trái tim cũng lạnh lẽo như tiến vào trong hầm băng, thật lạnh!

Cuối cùng vỏ trứng nứt đến phần đáy, một mùi tanh nhàn nhạt truyền đến, tiếp đó vỏ trứng mở rộng ra hai bên, Mộ Hoàng Tịch thấy hoa mắt, sau đó liền bị một vật lớn nhớp nhúa đụng ngã, đầu lưỡi còn không ngừng liếm ở trên mặt của nàng, trên mặt nàng toàn nước miếng.

Quân Mặc cảm nhận được khác thường trở lại từ bên cạnh đầm nước, cảnh nhìn thấy chính là Mộ Hoàng Tịch bị con ấu điểu Hỏa Diễm Điểu cao ngang người xô ngã xuống đất, hơn nữa thân mật dùng đầu lưỡi liếm nàng; trong nháy mắt này Quân Mặc cũng có chút kinh ngạc, phải biết Hỏa Diễm Điểu là họ hàng gần của Phượng Hoàng, là thần điểu chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, mấy trăm năm khó gặp, mà trời sinh tính tình của Hỏa Diễm Điểu cao ngạo, cũng không cúi đầu, phương pháp duy nhất muốn có được Hỏa Diễm Điểu chính là lúc nó vẫn còn ở trong trứng dùng máu tươi của mình bôi lên trên, như vậy mới được Hỏa Diễm Điểu công nhận và thân cận; nếu như hắn đoán không nhầm, hẳn là mới vừa rồi Mộ Hoàng Tịch lấy máu bôi lên trứng chim, trùng hợp Hỏa Diễm Điểu phá xác mà ra, cho nên mới thân cận với Mộ Hoàng Tịch như vậy, không thể không làm cho người ta cảm thán vận may của nàng!

"Ưmh ưmh!" Chim nhỏ phát hiện Quân Mặc, phòng bị nhìn hắn, không ngừng vỗ chiếc cánh chỉ có một chút lông tơ, miệng nâng lên giống như sẽ bay qua công kích ngay lập tức.

"Á! Đừng!" Mộ Hoàng Tịch kéo cánh Hỏa Diễm Điểu, lấy lòng vuốt vuốt, cũng không quản nó có nghe hiểu hay không, dịu dàng nói: "Hắn không phải người xấu, sẽ không làm thương tổn mày!"

Tiểu Hỏa Diễm Điểu ngơ ngác trực tiếp nhìn Quân Mặc và Mộ Hoàng Tịch rất lâu, rốt cuộc xác định không có nguy hiểm, tiếp theo sau đó cúi đầu cọ vào gò má của Mộ Hoàng Tịch, mà mỗi khi nó đụng vào Mộ Hoàng Tịch thấy chỗ nào chảy máu thì không ngờ có chút hưng phấn, nhưng lại không có hành động muốn ăn sạch Mộ Hoàng Tịch.

Mộ Hoàng Tịch bất đắc dĩ nhìn về phía Quân Mặc, vừa giơ tay lên đẩy tiểu tử nhiệt tình ra: "Chuyện này phải làm sao đây?"

Hiện tại đang ở trong ổ Hỏa Diễm Điểu, nếu sau đó Đại Điểu trở lại, chắc sẽ không một ngụm ăn nàng luôn chứ?

So sánh với Mộ Hoàng Tịch, trái lại Quân Mặc không lo lắng gì: "Con chim nhỏ này thích nàng như vậy, nhất định sẽ không để cho mẫu thân của nó tổn thương nàng, nàng hãy yên tâm đi!"

Có này câu, Mộ Hoàng Tịch thoáng buông lỏng tâm tư một chút, nhưng sau một khắc lại nói, bởi vì ở phía sau Quân Mặc, có một con vật khổng lồ chậm rãi đi tới: "Cẩn thận!"

Vào lúc Mộ Hoàng Tịch sợ hãi kêu, con vật to lớn kia cũng phát động công kích về phía Quân Mặc, trong nháy mắt Quân Mặc phi thân lên, thuận tay nắm một nắm cỏ khô, ôm đầu đại vật kia, dùng sức lực lớn vung tới, một tay kéo nó rời khỏi ổ chim, tốc độ phản ứng kia cùng với một loạt động tác nước chảy mây trôi, Mộ Hoàng Tịch nhìn đến trợn mắt.

"Ưmh ưmh!" Dường như cảm thấy nguy hiểm, Tiểu Hỏa Diễm Điểu khẩn trương dựa đến trên người của Mộ Hoàng Tịch, Mộ Hoàng Tịch nhìn ánh mắt trong suốt như đứa bé của nó, trong nháy mắt cũng cảm thấy con chim nhỏ này không đáng sợ, xoa xoa đầu chỉ có lông tơ của nó: "Không có việc gì, không sợ!"

Tập kích phía trước là giống loài đã tuyệt chủng khác sinh hoạt trong u đàm này, có chút tương tự Ngạc Ngư, nhưng lại không hoàn toàn đúng, thân thể của nó dài chừng một trượng, thân thể cường tráng, mang theo tròng mắt máu tanh, nhìn một cái cũng biết nó đã trưởng thành; có lẽ là cảm nhận được Tiểu Hỏa Diễm Điểu ra đời, lại phát hiện Đại Hỏa Diễm Điểu không có ở đây, cho nên mới đánh bạo muốn chạy tới ăn no nê.

Bị Quân Mặc mang rời khỏi ổ chim, quái vật trở nên nóng nảy, cái đuôi cường tráng giống như mang theo sức lực ngàn quân hung hăng đánh về phía Quân Mặc, Quân Mặc phi thân tránh thoát, lăng không nhảy một cái đứng ở trên lưng quái vật; cái đuôi kia của quái vật như có linh tính, một kích không trúng lập tức vòng vo trở lại, không chút khách khí đánh lên trên lưng mình; cường đại mà linh hoạt, không chút nào quan tâm sẽ thương tổn mình, đuổi Quân Mặc xuống phần lưng của mình, tiếp đó cả thân thể chợt nhào tới!

Quân Mặc đánh nhau cũng không tính là cố hết sức, nhưng Mộ Hoàng Tịch ở một bên nhìn lại sợ hết hồn hết vía, đến chính nàng cũng không cảm nhận được, bây giờ nàng đang lo lắng cho Quân Mặc!

"Phanh!" Quân Mặc tránh được công kích của quái vật, sau đó ôm lấy cái đuôi cường tráng của nó, vận hết sức lực, sau đó vang lên hai tiếng ‘răng rắc’, cái đuôi tráng kiện mãnh lực kia không ngờ bị hắn bẻ gãy!

"Rống!" Quái vật đau đến nổi điên, trong nháy mắt trong đôi mắt to tràn đầy máu đỏ, tức giận tập trung sức lực, tốc độ cũng tăng nhanh gấp đôi, hung mãnh nhào qua, người xem sợ hết hồn hết vía.

‘Đông’ Quân Mặc cấp tốc đánh ra một chưởng, chưởng phong tạo thành bức tường thực chất màu vàng nhạt, quái vật đụng vào làm mặt tường run rẩy kịch liệt, nhưng không rách ra, chưởng tiếp theo Quân Mặc hung hăng đánh vào đầu quái vật, trực tiếp đánh quái vật bay ra ngoài, thân thể cao lớn tạo thành một cái hố thật lớn trên mặt đất, tứ chi gãy mấy cái, cuối cùng vô lực rũ xuống, một lát nữa sẽ không có hơi thở!

"Ngươi không sao chứ!" Mộ Hoàng Tịch vội vàng bước xuống từ ổ chim, đỡ con vật to lớn bên cạnh đi về phía Quân Mặc, khi nàng nhìn thấy khóe miệng Quân Mặc chảy xuống một giọt máu tươi, trái tim không khỏi co rút đau đớn, đau đến làm cho nàng không rõ tại sao.

"Không có việc gì!" Lau vết máu bên môi, Quân Mặc ngước mắt nhìn lại, khi hắn kịp chạm đến một chút vẻ lo âu trong mắt Mộ Hoàng Tịch, trong lòng xẹt qua một chút ấm áp, cơn tức giận với nàng cũng giảm bớt.

"Cạc cạc!" Tiểu Hỏa Diễm Điểu là vui vẻ nhất, nó vọt tới thật nhanh bên cạnh thi thể quái vật, không cần thầy dạy cũng biết bắt đầu dùng miệng sắc bén của nó đi mổ lên trên thi thể da thịt dày của quái vật, trên người quái vật da dầy y như độn giáp cũng không chịu nổi một kích dưới cái miệng sắc bén của Hỏa Diễm Điểu, chỉ một lát đã bị mổ lộ ra thịt tươi mới bên trong, nó lập tức vui vẻ ăn, nó mới vừa ra đời, quả thật cần thức ăn đến bổ sung thể lực, mà con vật khổng lồ này vừa lúc đủ cho nó ăn no nê!

Không biết có phải có chút nguyên nhân đói bụng hay không, Mộ Hoàng Tịch đột nhiên ngửi thấy được mùi cá, kinh ngạc nhìn xung quanh một lần, cuối cùng nhìn thấy ở bên cạnh đầm sâu một đống củi đốt, phía trên củi đốt là một nhánh cây đâm xuyên con cá, hiện tại đang phát ra mùi thơm nồng đậm! Thì ra là mới vừa rồi Quân Mặc đi bắt cá để nướng! Mộ Hoàng Tịch cảm thấy bụng thật đói, nhưng lại xấu hổ khi đi tới ăn cá, chỉ có thể đứng tại chỗ duy trì nhìn.

Quân Mặc không làm ra vẻ gì đi tới cầm con cá đã nướng lên chia làm hai nửa, đi về đưa một nửa đưa cho Mộ Hoàng Tịch, Mộ Hoàng Tịch cũng không khách khí, nhận lấy đưa vào trong miệng, bọn họ đi vào đã hơn nửa ngày, vẫn đánh nhau chảy máu, nàng có thể không đói sao? Hai ba ngụm giải quyết sạch sẽ cá, mùi vị gì nàng cũng không nếm ra được, nhưng trong bụng có thứ lót dạ, ngược lại khôi phục chút hơi sức!

Lảo đảo hai bước, nàng từ từ đi tới đầm nước, quay đầu nhìn thấy Quân Mặc không nhìn chăm chú nơi này, lúc này mới cúi người xuống, từ từ tháo vải gấm bọc vết thương ra, rồi gỡ y phục đã nhuộm đỏ ở đầu vai, máu tươi đọng lại ở trên vết thương, cầm lấy áo dính ở trên vết thương, nàng gỡ ra, đau đến làm nàng rơi nước mắt!

Lột ra nhìn một chút, vết thương vẫn máu thịt be bét, nơi này không tìm được dược thảo, nàng cũng không dám tùy tiện rửa sạch, chỉ có thể xé ống tay áo bên còn lại băng bó vết thương lần nữa, mặc áo ngoài lên, lúc này mới đi về!

"Keeé!" Một tiếng chim hót xé rách vang lên, Mộ Hoàng Tịch nhìn cái bóng càng ngày càng lớn sắc mặt hơi trắng bệch, thảm rồi! Đại Hỏa Diễm Điểu trở lại!

Hỏa Diễm Điểu nhìn thấy hai người xâm lăng, không chút khách khí công kích tới đây, Quân Mặc nhanh chóng ôm lấy Mộ Hoàng Tịch bay ra xa mấy trượng, hiểm hóc tránh thoát công kích của Hỏa Diễm Điểu; đã biết sự lợi hại của Hỏa Diễm Điểu, Quân Mặc cũng không dám dừng lại lâu, ôm Hoàng Tịch nhanh chóng đi vào sâu trong vực sâu! Xuyên thấu qua khe hở bả vai của Quân Mặc cũng không nhìn thấy Hỏa Diễm Điểu đuổi theo, Mộ Hoàng Tịch lại nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ bên cạnh Đại Hỏa Diễm Điểu, xem ra hắn nói không sai, Tiểu Hỏa Diễm Điểu này không nỡ để Đại Điểu đả thương nàng! Một đường chạy như bay, Mộ Hoàng Tịch núp ở trong ngực Quân Mặc, ước chừng chạy hết tốc lực một canh giờ, hai người mới dừng chân trong một vách núi, chỉ là Quân Mặc không dừng lại lâu, mà vận khinh công dọc theo vách đá bay đi lên, đang bay đến giữa sườn vách đá, Quân Mặc dừng lại bước chân, không phải là bởi vì lên không được, mà là bị hồ hỏa diễm lớn chỗ giữa sườn núi hấp dẫn!

Ở trong vách núi này có một bình đài to như vậy, trong bình đài lại có một hồ Hỏa Diễm lớn ước chừng hơn một trăm mét, ngọn lửa trong ao không có rễ tự nhiên, khác với những thứ ngọn lửa màu đỏ phía trên, ngọn lửa nơi này là mang theo màu vàng nhạt; mà ở giữa hồ này có một thạch đài thật cao, trên thạch đài có một ao nước nho nhỏ, nước bên trong không biết là nước gì, dưới lửa mạnh như vậy không ngờ không bay hơi.

Điều đó cũng không quan trọng, quan trọng nhất là, giữa hồ nước kia giờ phút này đang nở ra một đóa hoa sen, cuống lá màu xanh, cánh hoa màu trắng, đường viền hoa màu vàng, ở giữa đã phát triển ra một đài sen, không có lá xanh nâng, nhưng cũng đặc biệt đẹp; ở trong cổ mộ này, đóa hoa sen sinh trưởng trong hỏa diễm, trừ bông hoa tuyệt thế, Mộ Hoàng Tịch không nghĩ ra những thứ gì khác, nhưng mà là thật sao? Đóa hoa có thể giải hàn độc trên người nàng, đang ở trước mắt của nàng —— Phượng Dực Hỏa Liên!

"Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!" Một trận giọng nói dồn dập truyền từ xa đến gần, Mộ Hoàng Tịch và Quân Mặc nhìn nhau, Quân Mặc ôm cả Mộ Hoàng Tịch giấu ở bên trên vách dốc, nơi đó vừa lúc có một thạch đài nhô ra, bọn họ đứng ở phía trên cũng sẽ không té xuống!

"Nhanh lên một chút nhanh lên một chút!" Giọng nói thúc giục càng ngày càng gần, chỉ chốc lát tiếng bước chân đã xuất hiện ở nơi đây.

"Thật sự là Phượng Dực Hỏa Liên! Trời ạ!" Một người trong đó kinh ngạc nói.

"Nói nhảm nhiều như vậy làm gì, nhanh lên một chút!" Ngay từ đầu giọng nói kia tiếp tục thúc giục.

"Ngươi đừng giục, thành chủ đã nói, hoa sen này phải chín mới được hái, hiện tại chỉ có đài sen cũng chưa có hạt sen, hái cũng chỉ lãng phí mà thôi!" Một người khác nói!

"Các ngươi đừng tranh cãi nữa, trước chờ xem đã!" Giọng nói này rõ ràng có uy nghiêm rất nhiều, ba người kia lập tức không nói, lẳng lặng bắt đầu chờ đợi.

Mộ Hoàng Tịch đột nhiên cảm thấy có chút quen tai, tỉ mỉ suy nghĩ, trong bụng kinh hãi, đây không phải là lão già hầu ở bên cạnh Độc Cô Thịnh hôm đó sao? Bọn họ lại có thể nhẹ nhàng đi vào như thế, hơn nữa đã sớm biết chỗ của Phượng Dực Hỏa Liên, hiển nhiên là đã sớm tiến vào; Mộ Hoàng Tịch liên tưởng đến những mũi tên và trận pháp bên ngoài, càng thêm khẳng định suy đoán của mình, Độc Cô Thịnh này chỉ sợ không phải là bộ dạng ông ta cho thế nhân nhìn thấy.

Đột nhiên, ánh mắt của Mộ Hoàng Tịch bị đâm, định thần nhìn lại, mới phát hiện ở nơi cách trên bình đài chừng 200m để một chậu Mẫu Đơn màu vàng, không phải là đồ hôm đó thương hội Nguyệt gia đưa cho phủ thành chủ sao? Thấy bên cạnh chậu Mẫu Đơn màu vàng kia có lửa cháy thiêu đốt hừng hực, một suy nghĩ tạo thành ở trong lòng Mộ Hoàng Tịch, đây nhất định là làm ra vì mê hoặc Hỏa Diễm Điểu kia, vì để tránh tầm mắt của Hỏa Diễm Điểu, trông chừng Phượng Dực Hỏa Liên trưởng thành!di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

Đây là một âm mưu! Âm mưu đùa bỡn các đại thế lực, âm mưu vứt bỏ vô số sinh mạng không quan tâm đến! Trong lòng Mộ Hoàng Tịch dâng lên lửa giận, nhưng là ngay sau đó lại chìm xuống, ngửa đầu chống lại ánh mắt thâm thúy của Quân Mặc, môi khẽ nhúc nhích, không tiếng động nói: Phượng Dực Hỏa Liên đối với ta mà nói rất quan trọng, có thể giúp ta lấy không?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: R.Quinn, antunhi, hanayuki001, san san, Đào Sindy
     

Có bài mới 29.10.2017, 11:17
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1422
Được thanks: 10552 lần
Điểm: 29.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 52
Chương 60.2

Vốn nàng không muốn cầu người, nhưng trải qua lâu như vậy, nàng bắt đầu tin tưởng Quân Mặc, mà bây giờ ở chỗ này, nàng chỉ có thể tin tưởng hắn! Nàng nhất định phải lấy được Phượng Dực Hỏa Liên, chuyện này liên quan đến cả đời nàng, nếu không có, nàng tuyệt đối không cam lòng sống chật vật như vậy, nhưng bây giờ tình huống của nàng tuyệt đối không lấy được Phượng Dực Hỏa Liên, cho nên lần đầu tiên nàng đưa ra yêu cầu của mình với Quân Mặc.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Không phải nàng không biết Phượng Dực Hỏa Liên quan trọng, không phải là không biết có rất nhiều người trong thiên hạ muốn lấy được nó, nhưng mà trong lòng nàng có một cảm giác nói cho nàng biết, người ở trước mắt này và những người khác khác nhau!

Quân Mặc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộ Hoàng Tịch, không tự chủ giơ tay, một ánh sáng không rõ xẹt qua ở trong mắt của hắn, môi mỏng khêu gợi hé mở: Có thể, dùng một điều kiện trao đổi!

Mộ Hoàng Tịch gật đầu một cái: Được!

Có trao đổi, mặc kệ có phải là bình đẳng hay không, ít nhất như vậy có thể làm cho nàng yên tâm thoải mái!

"Keeé!" Tiếng kêu của Hỏa Diễm Điểu truyền đến từ địa phương không xa, làm mấy người trên thạch đài kinh ngạc.

"Tổng quản, nếu không chúng ta đi vào trước tránh một chút, một lát nữa trở lại, nếu không đụng phải Hỏa Diễm Điểu, cũng chỉ có một con đường chết!"

"Đúng vậy tổng quản, nơi này chỉ có chúng ta biết, những người khác không đến được nơi này, chúng ta đi trước tránh một chút!" Hiển nhiên những người này đã biết sự lợi hại của Hỏa Diễm Điểu, lúc nói chuyện đều mang theo sợ hãi.

"Được rồi!" Lão giả kia cũng không làm khó quá nhiều, mang theo ba người lui tránh né.

Cơ hội tốt! Quân Mặc và Mộ Hoàng Tịch nhìn nhau, hai người xuất hiện lần nữa, trong nháy mắt lúc Quân Mặc chuẩn bị đi hái hoa sen, kỳ tích xuất hiện, chỉ thấy cánh hoa sen màu vàng kia bắt đầu phát ra ngọn lửa màu vàng, mà ngọn lửa bốn bề ngược lại nhỏ xuống một chút; ngọn lửa màu vàng óng kia sau khi phát ra ba lượt, ba viên hạt sen màu vàng bay ra từ trong đài sen, ba hạt sen tỏa ra ánh sáng vàng kim lộng lẫy quanh quẩn ở trên trời.

Quân Mặc cũng không bị chấn trụ, mà là thật nhanh phi thân tới trước, một tay thu sạch hạt sen màu vàng vào trong túi, sau đó ôm cả Mộ Hoàng Tịch đi hướng ngược lại với những người đó!

Cho đến khi xác định đã không có nguy hiểm, Quân Mặc mới thả Mộ Hoàng Tịch ra, sau đó móc ra ba viên hạt sen, lúc đưa cho Mộ Hoàng Tịch, hắn thản nhiên cầm đi một viên; Mộ Hoàng Tịch cũng không ngại, được hạt sen đối với nàng mà nói đã rất trân quý rồi, một viên đã đủ, nàng cũng không tham!

Cầm lên một viên bỏ vào trong miệng, mùi hạt sen thơm ngát nhất thời tập kích vị giác của nàng, mang theo vị đắng nhàn nhạt nuốt xuống, hiệu quả không nhanh như vậy, cho nên Mộ Hoàng Tịch lẳng lặng chờ; trước mặt đột nhiên nhiều thêm một viên màu vàng kim, Quân Mặc cũng đưa hạt sen tới, Mộ Hoàng Tịch không hiểu nhìn về phía hắn: "Ta chỉ cần một viên là đủ rồi!"

Quân Mặc kiên trì đặt hạt sen ở bờ môi nàng: "Một viên hạt sen chỉ có thể giải được độc trong người nàng, ăn viên này, mới có lợi cho nàng!"

Vốn nàng chuẩn bị đưa hạt sen này cho Ngọc Phi Tình, kết quả Quân Mặc cũng không đợi nàng đồng ý, trong lúc nàng há mồm muốn nói đã đút hạt sen vào, còn chưa kịp nhai đã vào bụng của nàng! Vùng đan điền nóng như lửa, Mộ Hoàng Tịch biết là hạt sen phát huy dược hiệu, lập tức ngồi xếp bằng, lẩm nhẩm tâm quyết, lập tức tiến vào cảnh giới vong ngã!

Mà ở thời điểm Mộ Hoàng Tịch không nhìn thấy, ánh mắt của Quân Mặc thẳng tắp rơi vào trên người của Mộ Hoàng Tịch, hơn nữa không che giấu cảm xúc trong mắt mình chút nào, đáng tiếc cảm xúc này luôn quá phức tạp, làm cho người ta khó có thể phân biệt!

Lúc mới bắt đầu, toàn thân Mộ Hoàng Tịch thoải mái, nàng rõ ràng cảm thấy nội lực của mình dần dần khôi phục, vui vẻ chạy ở toàn thân của nàng, mà vết thương trên vai nàng hình như cũng dần dần khép lại, đó là lúc thoải mái nhất, nhưng ngay sau đó nàng cảm giác đột nhiên nội lực của mình không ngừng tăng lên, tốc độ vận hành cũng tăng nhanh chóng, nội lực hùng hậu không phải gân mạch của nàng bây giờ có thể chịu được, cho nên cảm giác duy nhất hiện tại chính là đau đớn, đau vô cùng, hơn nữa còn là loại đau đớn xâm nhập vào cốt tủy, vào linh hồn, nếu như không phải nàng tin tưởng Quân Mặc, sợ rằng cũng phải hoài nghi Quân Mặc cố ý muốn hại chết nàng, đau đớn như thế, thật sự không có mấy người có thể chịu được!

Nội lực vẫn còn tiếp tục tăng lên, gân mạch toàn thân bởi vì nội lực đánh thẳng vào không ngừng trở nên to lớn, mỗi lần đều là lúc sắp tới bên bờ bạo liệt lại vững vàng dừng lại, Mộ Hoàng Tịch đau đến chết đi sống lại, sống rồi lại chết đi, nàng không ngừng đọc tâm quyết, nỗ lực bỏ qua đau đớn, cho đến cuối cùng nàng thật sự làm được, mặc cho gân mạch bị xung xoạt như thế nào, nàng đều có thể vững vàng ngồi ở chỗ đó, một lần rồi một lần lẩm nhẩm tâm quyết.

Vẫn chú ý Mộ Hoàng Tịch, rốt cuộc Quân Mặc lộ ra vẻ hài lòng, hắn biết hai viên hạt sen rất bá đạo, đối với người võ lâm mà nói, hai viên quả thật sẽ lấy mạng của bọn hắn, nhưng hắn vẫn đưa viên thứ hai cho Mộ Hoàng Tịch ăn, theo ý của hắn nàng mạnh hơn những người kia nhiều; mà sự thật chứng minh ý nghĩ của hắn, Mộ Hoàng Tịch thật sự chịu được đau đớn của tẩy cân phạt tủy, trải qua lần này, võ công của nàng nhất định sẽ đạt tới một cao độ trước đó chưa từng có, lại còn có thể không ngừng tăng cường.

Mộ Hoàng Tịch không biết Quân Mặc đang suy nghĩ gì, nhưng có một chút nàng vẫn rõ ràng, đó chính là hàn độc của nàng đã hoàn toàn hết, trong nháy mắt mở mắt ra, Mộ Hoàng Tịch không chút do dự đánh vào cổ tay mình, máu màu đen chảy ra, rơi trên mặt đất rất nhanh sẽ bị khí lạnh ngưng kết thành băng, cho đến khi máu chảy ra đổi sang màu đỏ, xé vải cuốn lấy vết thương, lúc này mới đứng lên.

Mà ở trong nháy mắt Mộ Hoàng Tịch ngẩng đầu, Quân Mặc lại giống bị đứng ở tại chỗ, trong đôi con ngươi luôn không có gợn sóng kia, xuất hiện vẻ kinh ngạc một màn vĩnh viễn không thể nào xuất hiện trong mắt hắn; Mộ Hoàng Tịch không biết giờ phút này nàng đẹp thế nào, vốn da thịt trắng noãn giờ phút này giống như trong suốt, như vỏ trứng gà, vô cùng mịn màng, mặt mày càng thêm trở nên tinh xảo, ngay cả đường cong dưới cằm cũng biến thành dịu dàng, mà làm cho người ta kinh ngạc là gương mặt của nàng, một đóa sen màu vàng nhạt không có dấu hiệu nào hiện ra ở trên mặt của nàng, nụ hoa sen chớm nở, giống như thật, mà cả đóa hoa sen xuất hiện ở trên mặt của nàng, làm cho cả người nàng nhiều thêm vẻ quyến rũ, nhưng cố tình hoa sen lại cho người cảm giác thanh nhã, hai loại cảm giác ở trên người nàng lại hòa hợp kỳ dị, nàng giống như một Yêu Liên tiên tử, thanh lệ thoát tục, nhưng cũng mang theo quyến rũ yêu dị.

"Sao thế?" Mộ Hoàng Tịch cảm thấy Quân Mặc luống cuống, có chút nghi ngờ hỏi; nhưng khi nàng ngẩng đầu, nàng ở trong mắt Quân Mặc nhìn thấy bộ dáng của mình, dung nhan xinh đẹp kia làm nàng cũng không nhịn được sững sờ, người này —— là nàng ư?

Trái lại Quân Mặc không cảm giác mình mất hồn có gì cần xấu hổ, nhưng mà chờ đón chính là mùi thơm trên người Mộ Hoàng Tịch, so với mùi thơm trước kia trên cơ thể nàng càng thêm nhẹ, là hương sen nhàn nhạt, tư vị thấm vào ruột gan tốt hơn trước kia, cũng càng mê người! Quân Mặc không khỏi xoay người sang chỗ khác, cố ý hạ thấp giọng che giấu không được tự nhiên của mình: "Đi thôi!"

Mộ Hoàng Tịch còn chưa hồi hồn từ trong dung mạo thay đổi của mình, đột nhiên nghe được Quân Mặc nói, nàng có chút sững sờ lên tiếng: "Ồ!"

Hai người một trước một sau, trong lúc đó ai cũng không nói gì, trên đường gặp hai trận pháp cũng bị Quân Mặc tiện tay phá hết, không khí giữa hai người có vẻ có chút quỷ dị; Mộ Hoàng Tịch lấy đao của mình ra soi gương mặt của mình thật lâu, cuối cùng không thể không tiếp nhận dáng vẻ thay đổi của mình, mặc dù rất đẹp, nhưng cảm giác có chút không thật, vì không để chọc phiền toái không cần thiết, Mộ Hoàng Tịch xé từ trên y phục của chính mình một mảnh gấm vóc màu trắng che gương mặt của mình, chờ sau khi đi ra ngoài sẽ chậm rãi thích ứng!

Ở tại một chỗ đen nhánh trong lối đi, bọn họ lại gặp người, hơn nữa không phải là người khác, chính là Quân Hạo Hiên và Bắc Đường Ngọc, không ngờ lần đó hai người không có tách ra, hơn nữa đi thẳng cho tới bây giờ.

Hai người nhìn thấy Quân Mặc hiển nhiên là sững sờ, khi nhìn thấy Mộ Hoàng Tịch sau lưng hắn thì cả kinh, hai người nhìn y phục trên người Mộ Hoàng Tịch hơi nghi ngờ và không hiểu, thế nhưng khi nhìn thấy dung mạo làm người ta nhìn một cái liền kinh diễm của Mộ Hoàng Tịch thì bọn họ lập tức bỏ đi nghi ngờ trong lòng.

Ở sau lưng của hai người còn có những người khác, nhìn ăn mặc và phục sức, Mộ Hoàng Tịch đoán được bọn họ là người của hoàng thất tứ quốc khác, chỉ là đội ngũ lúc tiến vào có hơn ngàn người, nhưng bây giờ chỉ còn lại le que mấy người, tổn thất này cũng không phải là một chút. Tại đây, trong đội ngũ Mộ Hoàng Tịch nhìn thấy Tư Đồ Cảnh, Tư Đồ Cảnh nhận ra Mộ Hoàng Tịch, nhưng có chút nghi ngờ, cho đến khi Mộ Hoàng Tịch cho cậu ta một ánh mắt, cậu ta mới thoáng an tâm, nhưng cũng không dẫn người tiến lên chào hỏi, ngược lại nhìn chỗ khác, cũng không tỏ thái độ gì. Cho nên mọi người không nói gì, một đường tiến vào đã để bọn họ mất đi hứng thú trò chuyện, đoàn người do Quân Hạo Hiên và Bắc Đường Ngọc thủ lĩnh, hùng dũng đi về phía một cung điện to lớn dưới mặt đất; nơi này là loại kiến trúc cung điện nhìn thấy duy nhất từ khi đi vào đến bây giờ, đồng thời cũng nói rõ bọn họ thật sự đi tới trong mộ Đế Vương.

Mộ Hoàng Tịch quan sát tòa cung điện này, mặc dù rất hoa lệ, nhưng ngoài trang trí bốn bề vách tường nạm vàng, không có thứ gì khác cả, cung điện hơn ngàn mét trống rỗng, một chút vật trang trí cũng không có, sau khi tất cả mọi người đi vào, cửa điện khổng lồ ‘oanh’ một tiếng khép lại, mọi người hai mặt nhìn nhau, ngay sau đó âm thầm cảnh giới, người đi vào nơi này đều đã trải qua vô số trận pháp đào thải, tất nhiên bản lĩnh hơn người bình thường.

"Rầm!" Cả đại điện đột nhiên run một cái, vốn vách tường không hề có khe hở đột nhiên xuất hiện vô số cửa khổng lồ, ngay sau đó từng dãy binh lính chế tạo từ hoàng kim xuất hiện ở trước mắt mọi người, mười, hai mươi, một trăm, hai trăm, cuối cùng ước chừng đi ra năm trăm, những người này đều làm bằng vàng ròng, đợi đến khi cửa phía sau bọn họ đóng lại, bọn họ lập tức giơ binh khí trong tay lên, bắt đầu có quy luật tiến công đám người tiến vào!

Chiêu thức của bọn họ rất đơn giản, chính là những chiêu thức binh lính trên chiến trường sẽ dùng, nhưng bọn họ được chế tạo từ vàng ròng, đao thương khó có thể thương tổn được bọn họ, nội lực cũng không tạo được bao nhiêu tổn thương với bọn họ, cuối cùng cũng chỉ có thể là những cao thủ võ lâm này bị buộc lui về phía sau!

Mộ Hoàng Tịch tránh thoát công kích của mấy người, phi thân lên trên nóc cung điện, đỉnh của cung điện điêu khắc rất nhiều Long Đằng Đồ, bộ phận nhô ra này vừa lúc có thể đứng vững, bản thân cũng miễn chịu công kích. Có người tinh mắt nhìn thấy động tác của Mộ Hoàng Tịch lập tức muốn noi theo, nhưng vị trí cung điện này cực kỳ xảo trá, trừ phi khinh công trác tuyệt, nếu không sẽ không lên được.

Không để ý đến những người cố gắng đi lên kia, ánh mắt của Mộ Hoàng Tịch rơi vào trên người Quân Mặc, khí chất trên người của hắn khác với người nơi này, cho dù là ở trong cảnh tượng hỗn loạn nàng cũng có thể tìm ra bóng dáng của hắn; Quân Mặc đánh bay người vàng tấn công hắn, sau khi nhìn quanh bốn phía, đánh về phía một cánh cửa hai chưởng, cánh cửa kia bị vỡ, lộ ra đường cung điện đi thông, người bị dây dưa đến không chống đỡ được thấy vậy lập tức chen chúc đi tới.

Khác với những người kia, ngược lại Mộ Hoàng Tịch có vẻ không nhanh không chậm, dù sao không gây ra tổn thương với nàng, sớm muộn gì cũng giống nhau.

Quân Hạo Hiên và Bắc Đường Ngọc đi vào, thời điểm hai người đi qua vô tình hay cố ý nhìn Quân Mặc một cái, sau đó mới đi vào bên trong; Mộ Hoàng Tịch thu tất cả phía dưới vào trong mắt, nhìn thấy một màn này không nhịn được khẽ nhíu mày!

Nàng vẫn không muốn hỏi thân phận của Quân Mặc, trong lòng có một âm thanh nói cho nàng biết ngàn vạn lần không được hỏi, cho nên nàng vẫn chịu đựng, nhưng cho tới nay, không để cho nàng suy đoán cũng không được, cuối cùng đè xuống nghi ngờ trong lòng mình, thầm nghĩ cứ như vậy đi! Sau khi đi ra ngoài, chúng ta chính là người lạ!

Hình như cảm ứng được cái gì đó, Quân Mặc ngẩng đầu lên xem, con ngươi đen nhánh lạnh lùng trước sau như một, chỉ nhìn thoáng qua rồi vòng trở về.

Mộ Hoàng Tịch chậm rãi rơi xuống giữa đại sảnh, không khéo vừa lúc rơi vào bên cạnh Tư Đồ Cảnh, Tư Đồ Cảnh thoáng đi tới, chỉ dùng âm thanh hai người nghe thấy nói: "Ngọc công tử sai người đi vào truyền lời cho thuộc hạ, ngài ấy đã bố trí tốt tất cả, xin Tôn chủ yên tâm!"

Phi Tình! Nghe được tên này, trong lòng Mộ Hoàng Tịch có một chút ấm áp, nói: "Các ngươi đi trước đi!"

Tư Đồ Cảnh âm thầm gật đầu một cái, ngay sau đó mang theo mấy thuộc hạ cẩn thận đi vào theo.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Tránh binh lính làm từ vàng bên cạnh, Mộ Hoàng Tịch đi tới bên người Quân Mặc, gật đầu với hắn một cái, ngay sau đó phi thân đi vào, tấm lưng kia không chút nào lưu luyến. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: R.Quinn, antunhi, san san, Đào Sindy
     
Có bài mới 02.11.2017, 16:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1354
Được thanks: 8431 lần
Điểm: 23.1
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng: Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai - Điểm: 46
Chương 61: Cuộc chiến Thánh Viêm thương (1)

Edit: Thu Lệ

Hoàng cung có bao nhiêu hoa lệ? Mộ Hoàng Tịch chưa từng tiến vào, cho nên nàng không biết. Cho nên đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy cảnh sắc hoa lệ trước mắt, với nước sơn tường bằng Kim Ngân, bạch ngọc làm nền, Lưu Ly làm bình phong, dùng chuỗi trân châu giao sa làm màn che, lấy Thủy Ngân làm hồ, san hô nhiều màu sắc làm cảnh, trên mỗi đoạn gấp khúc hành lang đều có chậu rửa tay, Điêu Lan Ngọc Thế(*), đây là mộ địa dưới đất sao? Quả thật là cung điện trên trời mới đúng!

(*): Điêu(雕): Điêu khắc, Lan(栏): Lan can, Ngọc(玉): Ngọc thạch, Thế(砌): Bậc thềm. Mô tả bậc thang tráng lệ.

Cả đời Long Viêm Đế chinh chiến thống nhất thiên hạ, trong bốn biển đều cúi đầu xưng thần, ông là một Đế Vương vĩ đại, mấy trăm năm qua vẫn được người đời tôn kính, hơn nữa chưa bao giờ bị vượt qua. Mộ địa to lớn này thể hiện sự cường đại và tôn vinh Hằng Cổ Nhất Đế của ông, mà tất cả trong đó, cũng chỉ có ông mới có tư cách hưởng thụ!

Có người cho rằng mình đã an toàn, nhưng Mộ Hoàng Tịch biết, nơi này không chỉ có không an toàn mà ngược lại càng nguy hiểm hơn bên ngoài!

"A!"

"Ưm!" Kèm theo mấy tiếng kêu sợ hãi và tiếng kêu rên chết chóc, mùi máu tươi bắt đầu tràn ngập, nguy hiểm đang tiến tới!

"Leng keng!" Tiếng Thiết khôi giáp rơi trên mặt đất vang lên rất lớn, chín người đá mặc khôi giáp thiết màu đen từ trên trời giáng xuống, trong tay mỗi người đều nắm giữ bi khí khác d/đ'l;q'd nhau, hơn nữa bọn họ không giống với những tượng người làm bằng vàng ròng bên ngoài, mà là một người chân chính, hoặc có thể nói là người đã chết đi thật lâu được làm thành con rối!

Lúc Long Viêm Đế chinh chiến thiên hạ, bên cạnh có chín thuộc hạ trung thành nhất, bọn họ có võ công cao cường, có sở trường riêng. Sau khi Long Viêm Đế chết, bọn họ đều cùng nhau uống thuốc độc tự sát, xuống âm ty tiếp tục làm bạn với Long Viêm Đế chinh chiến, rồi sau đó bị phù thủy chế thành con rối, dùng bọn họ làm thành bức thành che chắn trọn đời trung thành bất diệt bảo vệ Long Viêm Đế.

"A!" "Phù phù!" Tiếng thét tuyệt vọng và máu tươi phun ra trở thành âm hưởng vui mừng cuối cùng ở nơi này. Ở bên ngoài, những cao thủ võ lâm này có thể xưng bá một phương nhưng vào đây cũng chỉ có bị chém giết. Lúc chinh chiến trên sa trường, bọn họ chưa từng lùi bước, hôm nay đã mất đi ý thức thì càng không sợ hãi, tiến vào nhiều người như vậy nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị chín người đá tàn sát hơn phân nửa.

Mộ Hoàng Tịch phi thân từ một con rối chính là thủ hạ đã bị trọng thương được Tư Đồ Cảnh cứu ra, tuy võ công của Tư Đồ Cảnh cũng khéo léo linh hoạt, nhưng dùng để đối phó những con rối có võ công cao cường này hiển nhiên là không đủ, một tay nắm lấy Tư Đồ Cảnh bị ném tới, dùng nội lực quát lớn hắn đi ra ngoài.

Tư Đồ Cảnh không cắn răng không cam lòng, nhưng cũng rất rõ ràng mình tự đi chỉ có chịu chết, cuối cùng chỉ có thể thối lui về phía sau!

Quân Hạo Hiên và Bắc Đường Ngọc cũng bị thương không giống nhau, chỉ có điều nhờ hai người kề vai chiến đấu không tách ra, cho nên lúc này mới không bị chém chết.

Nếu nói ai thoải mái nhất trong cuộc chiến này thì cũng chỉ có hai người Mộ Hoàng Tịch và Quân Mặc thôi, võ công của Quân Mặc vốn dĩ bí hiểm, những con rối này muốn giết hắn cũng không phải dễ dàng như vậy, mà sau khi ăn hạt sen thì công lực của Mộ Hoàng Tịch lại tăng lên cường đại, cộng thêm nàng vốn dĩ có võ công cao cường, tránh né những con rối này đuổi giết cũng rất dễ dàng.

Mộ Hoàng Tịch nhìn về phía những người bị chém chết vô tình, trong mắt của nàng không có chút đồng tình nào, càng không có suy nghĩ phải ra tay tương trợ, nếu đã dám vào miệng hùm thì phải chuẩn bị tinh thần sẽ chết bất cứ lúc nào.

Mộ Hoàng Tịch lảo đảo liếc mắt nhìn Quân Mặc đang đánh nhau, trong lòng sinh ra ý nghĩ thối lui, nàng đã đạt được mục đích tiến vào đây rồi, không cần thiết tiếp tục đi vào dâng d/đ;l;q;d mạng nữa, về phần Thánh Viêm thương, nàng hoàn toàn không có ý nghĩ muốn lấy, bởi vì nàng nghĩ thanh thương Đế Vương đó, ngoại trừ Quân Mặc ra thì sợ rằng trong này không còn ai có thể khống chế được!

Mộ Hoàng Tịch không tự chủ lui một bước, cũng chính một bước này, thân thể Mộ Hoàng Tịch biến mất trong hư không, chờ đến khi Mộ Hoàng Tịch có phản ứng, đột nhiên phát hiện mình đang ở trong một thế giới màu vàng óng, nơi này không có gì cả, bốn bề đều một màu vàng mờ mịt, đây là trận pháp? Mộ Hoàng Tịch có chút nghi ngờ, cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng nghe có trận pháp như thế này.

"Ha ha ha ha!" Một tràng cười sang sãng vang lên ở bốn phương tám hướng, tiếp theo là tiếng vó ngựa ‘cộc cộc’ từ xa đến gần, chỉ chốc lát sau Mộ Hoàng Tịch đã nhìn thấy hai người cưỡi ngựa một trước một sau mà đến từ một chỗ trong hư không, hai con ngựa này có thể so sánh với Mã Vương Hi của Mộ Hoàng Tịch, một người mặc áo gấm màu vàng, một người mặc màu trắng, nam tử mặc y phục màu vàng có lẽ đã hơn bốn mươi tuổi, dáng cười cao lớn, mày kiếm nhập tấn, một đôi mắt cơ trí hàm chứa ý cười vui vẻ, dưới cằm để hai chòm râu, run lên theo tiếng cười to của ông, khiến cho người ta cảm thấy hết sức thân thiết.

Mà người bên cạnh ông có vẻ hơi gầy yếu một chút, tuổi cũng khoảng chừng hơn bốn mươi, sắc mặt thanh tú, nhìn rất giống như một người thư sinh, ông cưỡi ngựa cách người phía trước nửa bước, sắc mặt cung kính nhưng không sợ hãi.

"Thiên Cơ à! Ta đã nói với ngươi, ngươi xem, đây không phải đã tới rồi sao?" Nam tử mặc y phục màu vàng từ ái liếc nhìn Mộ Hoàng Tịch, nghiêng người cười nói với người bên cạnh.

Thiên Cơ cười yếu ớt: "Ha ha, không phải bệ hạ vẫn mong đợi sao?"

"Ha ha ha!" Người nọ lại cười một tràng sang sảng, đủ thấy tâm tình ông rất vui vẻ.

Từ lúc hai người xuất hiện, Mộ Hoàng Tịch vẫn không nói gì, nhưng nàng lại phát hiện một sự thật khiếp sợ, y phục màu vàng nam tử trung niên mặc có thêu Cửu Long đồ, mà ông gọi người phía sau là ‘Thiên Cơ’, theo Mộ Hoàng Tịch biết người được gọi là thiên cơ cũng chỉ có “Quỷ Thủ Thiên Cơ Tiên Sinh” của Cơ Quan Thuật mấy trăm năm trước, mặc dù khác xa một trời một vực với tưởng tượng, nhưng Mộ Hoàng Tịch lại không thể không thừa nhận thân phận của người trước mặt, ông chính là Hằng Cổ Nhất Đế —— Long Viêm Đế!

Trong lòng Mộ Hoàng Tịch đột nhiên có chút căng thẳng, nhìn người được gọi là Truyền Kỳ Đế Vương này, sự tôn kính trong lòng không ngừng bay lên, quỳ một chân trên đất, hành lễ tướng sĩ: "Mộ Hoàng Tịch tham kiến Long Viêm Đế!"

Mặc kệ Đế Vương này hiện giờ có phải là Hoàng đế hay không, nhưng phẩm cách và khí chất kia đủ khiến nàng cam tâm tình nguyện quỳ lạy!

"Ha ha! Vậy mà lại nhận ra, đứng lên đi!" Long Viêm Đế tung người xuống ngựa, miễn lễ cho Mộ Hoàng Tịch.

"Tiểu oa nhi, con tên là Mộ Hoàng Tịch?"

Khóe mắt Mộ Hoàng Tịch giựt giựt, mặc dù cảm thấy có chút không thể tưởng tượng nổi với  vị Đế Vương mấy trăm năm trước đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, nhưng đây là lần đầu tiên được người ta gọi là ‘tiểu oa nhi’, tuy căn cứ vào mấy trăm năm tuổi của Long Viêm Đế, xưng hô như thế cũng không phải quá đáng.

"Dạ!"

"Tên rất hay!" Long Viêm Đế đi tới, sau đó tỉ mỉ quan sát Mộ Hoàng Tịch, ánh mắt giống như đang xuyên thủng nàng, khiến cả người Mộ Hoàng Tịch không được tự nhiên, mãi đến khi Mộ Hoàng Tịch sắp không chịu được nữa, Long Viêm Đế mới thu hồi ánh mắt lộ liễu này lại: "Ha ha! Tiểu oa nhi, sáng dấp của con thật không tệ!"

Bây giờ, Mộ Hoàng Tịch thật sự không biết làm sao với dung mạo của mình: "Con ăn hạt sen của Phượng Dực Hỏa, cho nên khuôn mặt đã thay đổi thành như vậy, thật ra dáng vẻ của con vốn rất bình thường!" Thực ra Mộ Hoàng Tịch cũng không quan tâm đến dung mạo của mình lắm, hơn nữa cũng là lần đầu tiên được người ta khen thẳng thắn như vậy, đáng tiếc đây không phải là dung nhan của nàng, nên nàng cũng không vui mừng nổi!

"Nha đầu ngốc!" Long Viêm Đế đưa tay khoác lên đầu vai, nhẹ nhàng gạt khăn che mặt trên mặt nàng, sau đó đặt lên mặt Mộ Hoàng Tịch đóa hoa sen xinh đẹp làm cho người ta hít thở không thông, một động tác tương tự như những kẻ lãng tử được vị Đế Vương này làm ngược lại không có chút ý khinh nhờn nào, mà Mộ Hoàng Tịch d/đ;l;q;d cũng không ghét bỏ sự động chạm của ông. Cảm xúc tinh tế nói cho nàng biết đây không phải là mộng, người trước mặt này thật sự là Long Viêm đế! Nhưng mà có thể sao? Nàng gặp được người đã chết mấy trăm năm?

"Nha đầu đang nghi ngờ tại sao lại nhìn thấy trẫm?" Long Viêm Đế chuyển tầm mắt từ mặt Mộ Hoàng Tịch qua ánh mắt của nàng, hai mắt nhìn thẳng vào nhau, cơn ngươi cơ trí giống như hiểu rõ tất cả.

Mộ Hoàng Tịch thành thực gật đầu, chờ vị Thiên Cổ Nhất Đế này giải thích nghi hoặc của cô!

"Ha ha! Con thật là thành thực!" Long Viêm Đế cười khẽ, sau đó vung tay lên, toàn bộ không gian đột nhiên vặn vẹo, không gian vốn hư ảo biến mất, ba người xuất hiện trong một cung điện to lớn, đột nhiên Long Viêm Đế kéo tay Mộ Hoàng Tịch đi tới long ỷ trên cao: "Nha đầu có tin người khác có hồn phách hay không?"

Mộ Hoàng Tịch không trả lời, loại chuyện như vậy nàng không thể nào tin được, nhưng hiện tại nàng không thể nào giải thích được cho nên lựa chọn lặng im.

Cũng may Long Viêm Đế cũng không muốn để nàng trả lời, bản thân ông ngồi lên long ỷ, bố trí cho Mộ Hoàng Tịch ngồi bên cạnh tiếp tục nói: "Người có ba hồn bảy Phách, sau khi chết linh hồn sẽ xuống Địa phủ, hoặc tan thành mây khói, nhưng trẫm là Đế Vương Tinh Mệnh, dĩ diên sẽ khác người bình thường, cho nên hồn phách của trẫm có thể cất giữ ở không gian này, cho nên bây giờ thứ con nhìn thấy chỉ là hồn phách của trẫm!"

Nghe tương đối nguy hiểm, nhưng Mộ Hoàng Tịch gật đầu một cái bày tỏ tiếp nhận, hơn nữa Đế Vương của một nước cũng không cần thiết phải nói láo với nàng. Vì Mộ Hoàng Tịch khó hiểu, Long Viêm Đế đột nhiên hỏi: "Nha đầu có biết Phượng Dực Nhất Tộc?"

Mộ Hoàng Tịch lắc đầu, Phượng Dực Hỏa Liên thì nàng biết còn Phượng Dực Nhất Tộc là cái gì nàng cũng không biết: "Chẳng lẽ có liên quan đến Phượng Dực Hỏa Liên?"

"Phượng Dực Nhất Tộc tồn tại vào năm trăm năm trước, khi đó trẫm vẫn chỉ là một hoàng tử, Phượng Dực Nhất Tộc lấy nữ tử vi tôn, họ có võ công cao cường, mỹ mạo vô song, nhưng họ không giao du với bên ngoài nên rất ít người biết hành tung của bọn họ. Nữ tử Phượng Dực Nhất Tộc có một năng lực đặc biệt, đó chính là máu của các nàng, máu của bọn họ có rất nhiều màu sắc, có đỏ tươi, có xanh biếc, có màu vàng kim, nếu dùng máu của các nàng để luyện độc, như vậy thì độc dược độc nhất cõi đời này, đồng dạng, nếu dùng máu của các nàng để giải độc thì trên đời này không có độc nào không giải được, cho nên nữ tử Phượng Dực Nhất Tộc thường bị cao thủ vây quét săn giết, vì chính máu trên người các nàng trân quý hơn bảo vật, khi đó trong chốn võ lâm thậm chí từng xuất hiện chuyện công khai bán đấu giá máu Phượng Dực!"

"Bởi vì người trên võ lâm không ngừng săn giết, nữ tử Phượng Dực Nhất Tộc ngày càng giảm bớt, cho đến cuối cùng chủng tộc này hoàn toàn biến mất thế gian, mà Phượng Dực Nhất Tộc có một thánh vật, đó chính là Phượng Dực Hỏa Liên. Từ nhỏ nữ tử Phượng Dực Nhất Tộc đều cực kỳ xinh đẹp, họ cảm thụ linh khí của Phượng Dực Hỏa Liên lâu dài, dĩ nhiên là càng ngày càng đẹp, nếu thân thể bị khí không sạch sẽ xâm nhiễm, dung mạo sẽ lập tức bị che giấu, trở nên bình thường!"

"Ý của bệ hạ nói con là Phượng Dực Nhất Tộc?" Mộ Hoàng Tịch có chút không xác định hỏi.

"Phượng Dực Hỏa Liên chỉ có người của Phượng Dực Nhất Tộc mới có thể dùng được, mà những người khác muốn ăn hỏa liên phải phù hợp với máu của người Phượng Dực Nhất Tộc, con nói xem con có phải hay không đây?" Long Viêm Đế cười nhìn Mộ Hoàng Tịch, nhìn thấy sắc mặt biến ảo của nàng, ông đột nhiên cảm thấy tâm tình tốt vô cùng.

"Năm đó Phượng Dực Nhất Tộc diệt vong, trước khi chết, tộc trưởng của Phượng Dực Nhất Tộc đã giao Phượng Dực Hỏa Liên cho trẫm, trẫm tin tưởng Phượng Dực Nhất Tộc còn có người còn sống, cho nên đã bỏ Hỏa Liên vào trong Ngũ Hành trận, không ngờ cuối cùng chủ nhân của nó cũng tới!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Gin Trần, Nguyêtle, antunhi, hanayuki001, san san, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, hanhphucgiandon, Heo kute, Hồng Gai, natalicao, Nelumbo nucifera, Số 15, thanhtam0209, Thongminh123, xichgo và 976 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C960

1 ... 136, 137, 138

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

14 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

15 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 67, 68, 69

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.