Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 116 bài ] 

Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 24.10.2017, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1411
Được thanks: 10397 lần
Điểm: 29.34
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 57
Chương 66: Hiếu chiến (bù đắp)

Tiêu Ngư gần như vô ý thức nhìn mặt Tiết Chiến.

Thấy lông mi dài của y nghiêm nghị, hiển nhiên là biểu hiện của thịnh nộ. Chỉ là bàn tay vẫn nắm tay của nàng. Mặt không thay đổi nói: "Thân thể của hoàng hậu, có thể điều trị hay không?"

Dù Tiêu hoàng hậu được sủng, nhưng thân phận lại có chút đặc thù. Lúc trước chính là Thái hậu tiền triều, thê tử của Triệu Dục. Bây giờ mặc dù gả cho tân đế, rất được thánh sủng, nhưng phải chăng Đế vương có thể thật sự tiếp nhận con cháu của nữ tử Tiêu gia, vậy thì cần phải để sau này mới biết.di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

Tần phi hậu cung có tư cách thai nghén hoàng tự hay không, đều là một câu nói của Đế vương. Tất nhiên ngự y cho rằng, hiện nay hoàng hậu tránh thai, là hoàng thượng bày mưu đặt kế. Chỉ là thầy thuốc có tấm lòng yêu thương người, hơn nữa nữ tử trẻ tuổi như vậy, tất nhiên là nhịn không được nhắc nhở. Phàm là Đế vương có chút lòng thương tiếc với hoàng hậu, thì sẽ không để cho nàng dùng dược vật tổn thương thân thể như vậy.

Mà lúc này nghe thấy, giống như cũng không phải là như thế. Ngự y chắp tay nói: "Nương nương còn trẻ, chỉ cần điều dưỡng thoả đáng, rất nhanh là có thể mang thai hoàng tự."

Tiết Chiến liền nói: "Vậy thì tốt, ngươi phụ trách giúp hoàng hậu điều dưỡng thân thể..." Dừng một chút, giọng điệu nghiêm khắc, "Dưỡng cho tốt, nếu dưỡng không tốt, trẫm sẽ lấy đầu của ngươi!"

Uy nghiêm của Đế vương làm hai chân ngự y run rẩy, nhất thời toàn thân đầy mồ hôi, vội nói: "Thần tuân chỉ."

Bên trong chậu hoa trước song cửa sổ là lá hoa óng ánh xanh biếc. Ánh sáng bị mây xanh lượn lờ chen chúc, chiếu trên nhị hoa những đốm trắng như ngọc trâm màu trắng.

Ngự y đã lui ra, Tiêu Ngư yên tĩnh ngồi, cúi đầu xuống, nhìn bàn tay của nam nhân còn đang nắm chặt tay nàng.

Mặc dù Tiêu Ngư tự do xuất nhập hoàng cung, có phần hiểu rõ đường trong cung, nhưng khi đó có tiên đế và cô mẫu che chở nàng, nàng không đơn thuần là đích nữ Tiêu gia được sao vây quanh, càng có thân phận tôn quý là hoàng hậu tương lai. Người trong cung, từ trước đến nay chỉ có nịnh bợ nàng. Tiêu Ngư nhìn y không rên một tiếng, gương mặt lạnh nhạt.

Suy nghĩ rồi nhỏ giọng nói một câu: "Thần thiếp cũng không dùng dược vật tránh thai."

La thị cho nàng thuốc viên tránh thai, tổn hại với thân thể cực nhỏ. Tiêu Ngư luôn yêu quý thân thể của mình, không thể nào làm loại chuyện hại mình này.

Tiết Chiến nghe vậy ghé mắt, nhìn gương mặt trắng nõn của nàng, nói: "Đương nhiên trẫm biết." Nàng không cần thiết phải lừa gạt y, lúc trước nàng nói không có, vậy là không có. Tiết Chiến thoáng nắm chặt tay của nàng, "Niên Niên, thật ra trẫm... Không bảo vệ tốt nàng."

Thuốc tổn hại sức khỏe như thế, nếu chính nàng dùng, nhất định y phải giáo huấn nàng một phen. Nhưng hiện nay... Tiết Chiến gằn từng chữ: "Nếu như để trẫm tra ra là người nào gây nên, đích thân róc xương lóc thịt hắn!"

Y biết võ công, thân thể cường tráng, nhìn qua thật sự dọa người. Không biết vì cái gì, Tiêu Ngư nhìn thấy bộ dáng bây giờ của y lại không có chút nào sợ hãi.

Hán tử xuất thân hương dã rốt cuộc không giống nhau, không giống với công tử thiếu gia tự phụ, cao cao tại thượng, cảm xúc cũng không lộ ra ngoài. Y sẽ không như vậy, tức giận liền muốn chém giết muốn róc thịt, giống con dã thú hiếu chiến. Thật ra nàng không thích tàn bạo máu tanh. Chỉ là lúc này...di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

Tiêu Ngư nhìn mặt mày của y, khẽ gật đầu: "... Ừm."

...

Ngoài cửa sổ một hàng bông súng đang thời kỳ nở hoa, lặng yên nở rộ. Trong phòng, Triệu Hoằng năm tuổi đang chấp bút luyện chữ. Từ trước đến nay ở phủ An vương này, rất ít đi ra ngoài. Triệu Hoằng nhu thuận hiểu chuyện, theo tiên sinh dạy học cùng đọc sách với Kỳ vương Triệu Huyên. Hạ nhân của Vương phủ rất tôn trọng cậu, Khương ma ma cũng rất quan tâm cậu.

Cậu sống rất tốt. Chỉ là có đôi khi sẽ nhớ tới mẫu thân.

Lúc này nghe nha hoàn tiến đến, nói là Kỳ vương tới, Triệu Hoằng bận bịu gác lại bút trong tay, chạy tới gặp Triệu Huyên.

Đầu thu ánh mặt trời nhàn nhạt, nhẹ nhàng chiếu vào trên người nam tử trẻ tuổi. Tư thế của Triệu Huyên oai hùng thanh nhã, trường bào xanh nhạt, giày gấm tuyết sắc, giữa lông mày là tự phụ của con cháu hoàng gia, giơ tay nhấc chân nhanh nhẹn đẹp như tranh. Thấy Triệu Hoằng, Triệu Huyên nở nụ cười, tay thon dài sờ lên đầu Triệu Hoằng, cầm tay cậu đi xem cậu viết chữ.

Triệu Hoằng sinh ra rất mập mạp, chính là thời điểm tròn tròn đáng yêu nhất.

Sau khi được tứ thúc xem xong khích lệ cậu, Triệu Hoằng liền ngây thơ nói: "Đều là tứ thúc dạy thật tốt."

Sau đó nghĩ tới điều gì đó, nhìn chữ viết chỉnh tề của mình, lầm bầm: "Nếu mẫu thân cũng có thể nhìn thấy thì tốt biết bao. Tứ thúc..." Cậu nhìn Triệu Huyên, hỏi, "Sắp tới sinh nhật của Hoằng Nhi rồi, thúc nói mẫu thân có còn nhớ không?"

Đứa bé nhỏ tuổi ỷ lại người nhất, huống gì là Tiêu Ngư người cùng mình trải qua hoạn nạn. Triệu Hoằng vừa ra đời đã bị ôm cách xa thân mẫu (mẹ đẻ), thân mẫu lại qua đời sớm, cho tới bây giờ gần như cậu chưa từng gặp qua. Với Triệu Hoằng mà nói, Tiêu Ngư chăm sóc cậu, đối tốt với cậu, mới chân chính là mẫu thân của cậu.

Triệu Huyên liền nói với cậu: "Dĩ nhiên mẫu thân cháu nhớ cháu rồi."

Thật sao? Nếu là lúc trước, Triệu Hoằng có thể cam đoan, nhất định là Niên Niên nhớ đến cậu, nhưng bây giờ tách ra đã lâu như vậy, trong lòng của cậu đã sớm bắt đầu dao động. Dù sao... Dù sao cũng không phải là mẫu thân thân sinh của cậu. Triệu Hoằng không tiếp tục suy nghĩ nữa, nở nụ cười với Triệu Huyên rồi lôi kéo hắn hỏi một vài vấn đề: "Có mấy chỗ Hoằng Nhi không hiểu lắm..." Tuổi còn nhỏ nhưng vô cùng chăm chỉ.

Cậu muốn có một ngày, lúc mẫu thân nhìn thấy cậu, thấy cậu thông minh hiểu chuyện. Như thế nhất định nàng sẽ rất vui.

Dạy Triệu Hoằng xong, Triệu Huyên chậm rãi rời khỏi Cảnh Nghi Viện. Ráng chiều làm cái bóng của hắn kéo thật dài, vàng óng ánh, tản ra ánh sáng.

Hai nha hoàn áo xanh ở dưới hiên nhà Vũ*, thấy Triệu Huyên thì vội cúi đầu hành lễ, đợi lúc hắn đi qua rồi, nha hoàn liền ngẩng đầu nhìn tới, cần cổ vươn ra thật dài, nhịn không được nói: "Kỳ vương thật sự phong độ nhanh nhẹn, dáng vẻ như Ngọc Tố, đối xử với vương gia của chúng ta cũng tốt." (nhà Vũ: nhà nhỏ đối diện với nhà chính ở hai bên)

Hoàng gia Đại Ngụy, phần lớn là tướng mạo tuấn lãng. Nha hoàn bên cạnh liền nói: "Thì tính sao? Chỉ là ở tuyến đầu, Kỳ vương này cũng là hoàng tử không được sủng ái, tuổi còn trẻ đã đi đất phong. Lúc này tình cảnh càng đáng thương, nghe nói phủ An vương chúng ta còn khá tốt, phủ Kỳ vương thì càng tệ hơn."

Thật sao? Nha hoàn kia nghe thế, lại nhìn bóng người đã đi xa của Kỳ vương, liền cảm giác hắn có chút đáng thương, nhất thời trong mắt lộ ra tiếc hận. Tân đế đăng cơ, hắn một hoàng tử tiền triều, dù nổi bật thế nào, nhất định cả đời đều bình thường không có chí tiến thủ.

Gió lạnh chợt nổi lên. Triệu Huyên đi ra khỏi phủ An vương, đã sớm có xe ngựa chờ ở một bên. Có tùy tùng đi đến bên cạnh hắn, sau khi hành lễ, nói khẽ với hắn: "Vương gia, là trong cung truyền đến."

Đưa tới một phong mật thư.

Triệu Huyên đưa tay tiếp nhận, không nhanh không chậm mở ra, ngón tay thon dài để ở phía trên phong thư. Nhìn thấy nội dung viết trong phong thư, mặt mày sáng sủa nhíu một cái theo bản năng, sau đó dùng sức xiết chặt.

Tùy tùng lại nói: "Còn có một chuyện. Người Vương gia ngài muốn tìm, hiện tại đã tìm được rồi..."

Sau khi nghe xong, Triệu Huyên vén bào lên xe ngựa, ngồi ở bên trong nhắm mắt dưỡng thần. Tuy là hoàng tử tiền triều bị vắng vẻ, tư thế ngồi lại rất đoan chính, khí độ tôn quý. Triệu Huyên khẽ mím môi mỏng, lại mở to mắt, ánh mắt đã mất đi vẻ ôn hòa vừa rồi thay vào đó là vẻ lạnh như băng.

Hắn lấy từ trong tay áo ra thứ gì đó.

Là một tờ giấy Tuyên Thành được xếp chỉnh tề.

Vừa rồi hắn chỉ bảo Triệu Hoằng đọc sách, cậu cố ý đưa hắn một bức họa. Tài vẽ của đứa trẻ năm tuổi hơi kém, lại có chút thiên phú, nam tử được vẽ bên trong mặc một bộ áo lam, cao lớn ôn nhuận, bình dị gần gũi. Triệu Huyên nhìn thoáng qua, rồi lập tức nắm chặt lại, tiện tay ném ra ngoài từ cửa sổ xe ngựa.

Một cục giấy bị vứt xuống bên đường, lăn mấy lần, lẳng lặng rơi xuống bên cạnh bụi cỏ, không có người sẽ chú ý tới.

Sau đó cúi đầu, sửa lại vạt áo.

Gió lạnh chầm chậm thổi vào. Triệu Huyên khẽ nhắm mắt lại, mi mắt dày đặc lẳng lặng che lại.

Tra ra được cũng không sao.

Nàng gả cho ai, gả mấy lần, hắn đều sẽ không để ý. Dù cho nàng thật sự sinh hài tử cho nam nhân khác, hắn cũng muốn nàng!

...

Ngày hôm đó Tiêu Hoài đang cùng tụ tập ở tửu lâu với đồng liêu.

Hoắc Đình cũng ở đó. Lúc này mặc dù đã cạo râu quai nón nhưng vẫn lộ vẻ cao lớn mãnh liệt. Đưa tay lên uống một ly rượu, rồi ôm ca cơ phục vụ bên cạnh vào trong ngực.

Ca cơ kia có làn da trắng nõn, eo nhỏ mông vểnh, giọng nói mềm mại, hát một khúc ca hay. Hoắc Đình là người thô kệch, không thích phong hoa tuyết nguyệt như vẻ bề ngoài, uống rượu, trong tay vuốt ve hai chỗ thịt mềm mại. Chỉ là nhiều lúc, phía dưới đã sớm cứng rắn như sắt. Hai gò má của gã phiếm đỏ, tiến tới hôn mấy cái, hận không thể lập tức đè ca cơ này “làm” ngay tại chỗ. Nếu là ngày thường, Hoắc Đình tướng quân uy vũ cường tráng, hầu hạ nam tử như vậy, tất nhiên là vui lòng.

Chỉ là lúc này...

Nhìn qua chỗ Hộ Quốc Công Tiêu Hoài, liền thấy vị trí bên cạnh Tiêu Hoài, là một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào màu sáng thanh nhã, sáng như ánh trăng.

Người bên ngoài chỉ lo vui vẻ, chỉ có hắn, giống như tới chỗ này để thưởng trà. Cho dù có tới gần hắn cũng sẽ nhanh chóng bị đuổi đi.

Hoắc Đình cúi đầu, nhìn thấy tiểu nương tử trong ngực đang nhìn Vệ Đường, cũng không tức giận, nặng nề ngắt nàng ta một cái, hào sảng nói: "Đã muốn hầu hạ Vệ đại nhân như vậy thì đi qua bên kia đi. Nếu ngươi có thể làm Vệ đại nhân hài lòng, bản tướng quân có thưởng."

Ca cơ nghe xong, nhất thời trên mặt lộ vẻ mừng rỡ, xấu hổ như hoa xuân. Nhẹ giọng đáp ứng, eo nhỏ nhắn chậm rãi đi đến trước mặt Vệ Đường. Sau đó cúi xuống cầm bầu rượu lên, giúp hắn rót một ly rượu, đưa đến trước mặt hắn, khẽ gọi: "Đại nhân..."

Vốn là nơi phong hoa tuyết nguyệt, võ tướng lại thưởng thức không được cầm kỳ thư họa gì đó, nữ tử nũng nịu như vậy, cũng đưa đến trước mặt hắn rồi, sợ là không có nam nhân nào không muốn chiếm tiện nghi.

Nhưng dáng ngồi của Vệ Đường lại đoan chính, mặt mày bình tĩnh, nhìn ly rượu đưa tới trước mặt, cũng không nhiều lời.

Ca cơ sững sờ, nhất thời gương mặt biến sắc, hơi có chút xấu hổ.

Gặp vị đại nhân tuổi trẻ giữ mình trong sạch như thế, nhất thời xuống đài không được, không biết nên làm thế nào mới tốt.

Hoắc Đình và Vệ Đường biết nhau cũng được một thời gian rồi, biết được tính cách của hắn nên đưa tay gọi ca cơ kia về bên người. Ca cơ lưu luyến không rời nhìn thoáng qua, trở về bên người Hoắc Đình. Hoắc Đình ôm trong ngực, cười nói với Vệ Đường: "Tiêu đại nhân là bởi vì trong nhà có thê thất, Vệ đại nhân chưa thành thân, sao không biết hưởng lạc như thế?"

Vệ Đường nhân tiện nói: "Tướng quân, ngài cũng biết, Vệ mỗ chỉ thích động đao động thương, không có hứng thú với mấy chuyện này."

Hoắc Đình híp mắt nhìn hắn, tinh tế dò xét một phen, từ từ nói ra: "Vệ đại nhân cự tuyệt như thế, chẳng lẽ là chưa từng chạm vào nữ nhân?" Uống nhiều mấy ly, lúc này đang cao hứng, nhất thời cười ha ha nói, "Khó trách, khó trách."

Các đại nhân ở đây cũng ồn ào theo. Vệ Đường lại phong thái thanh nhã, giống như cũng không ngại bị giễu cợt.

Lúc kết thúc sắc trời đã tối, Vệ Đường đi theo Tiêu Hoài tạm biệt với mấy vị đại nhân khác, phần lớn là uống đến xiêu xiêu vẹo vẹo, trái ôm phải ấp. Sau khi tiễn đi, Vệ Đường mới đứng ở bên cạnh Tiêu Hoài, nói: "Nghĩa phụ."

Tửu lượng của Tiêu Hoài tốt, lúc này nhìn sắc mặt như thường. Ông là người có khả năng tự kiềm chế vô cùng tốt, đối với những oanh oanh yến yến bên ngoài này, cho tới bây giờ đều không dính vào người, khi còn bé cũng dạy bảo Vệ Đường và Tiêu Khởi Châu như thế. Ông biết tâm tư suy nghĩ của Vệ Đường, nếu là lúc trước ông cũng không nhìn ra gì cả, chỉ cảm thấy tính tình của Vệ Đường tốt, ông cảm thấy yên tâm. Mà bây giờ, nếu ông lại nhìn không ra, đó chính là mù lòa rồi.

Gió đêm thổi vào mặt, đỉnh đầu treo một ánh trăng cô độc.

Tiêu Hoài thành thục nội liễm, lúc này đứng chắp tay nói: "Lúc trước nghĩa phụ có ý đồ riêng, là muốn, nếu giao Niên Niên cho con, con sẽ đối tốt với nó cả đời. Bây giờ nghĩ lại, là ta quá ích kỷ... Tuổi của con cũng không nhỏ, nghĩa phụ muốn sắp xếp một mối hôn sự cho con, sớm ngày thành gia lập nghiệp, Vệ gia có người kế tục, xem như ta cũng xứng đáng với phụ thân của con."

Phụ thân của Vệ Đường là Vệ Sùng Viên, là huynh đệ tốt vào sinh ra tử của Tiêu Hoài. Nam nhân trọng nghĩa khí nhất, ông vẫn luôn xem Vệ Đường như con ruột (thân nhi tử) để nuôi.

Vệ Đường nghe vậy, cung kính nói: "Ý tốt của nghĩa phụ, con xin nhận, chỉ là con không muốn thành gia lập thất."

Từ trước đến nay hắn rất kính trọng Tiêu Hoài, chỉ là ý tốt lần này, hắn cũng không muốn tiếp nhận.

Tiêu Hoài nghe xong, cũng xem như bỏ qua. Đưa tay vỗ nhẹ bờ vai của hắn, nói: "Thôi, trở về đi."

Tiêu Hoài còn chưa lên xe ngựa, đã có một gã sai vặt đi đến bên cạnh ông, nói: "Tiêu đại nhân, chủ tử nhà ta có ý mời Tiêu đại nhân qua gặp mặt."

Tiêu Hoài liếc mắt xem xét, rong ruổi sa trường hai mươi năm, khí độ trên người, không giận tự uy, rất có lực chấn nhiếp. Ông nói: "Chủ tử nhà ngươi là ai?"

Gã sai vặt kia cong môi cười một tiếng, nói: "Tiêu đại nhân đi qua sẽ biết."

Vốn không muốn đi, đợi khi gã sai vặt kia móc ra từ trong tay áo một khối ngọc bội, biểu tình Tiêu Hoài ngưng trọng, lúc này mới để Vệ Đường trở về trước, mình theo gã sai vặt đi trà lâu.

Gã sai vặt dẫn lên trên lầu, đi đến cuối cùng hành lang. Tiêu Hoài nhìn tấm bình phong trước mắt, nhướng mày, trực tiếp đẩy cửa vào.

"Két " một tiếng. Tiêu Hoài sải bước đi vào, thấy bên trong dường như không có ai.

Vòng qua tấm bình phong dùng gỗ Lê vàng điêu khắc tứ quân tử (mai, lan, trúc, cúc), mới nhìn rõ nam tử ngồi ở trước bàn nhỏ thưởng trà.

Hơi chút kinh ngạc, nhưng cũng không tính là ngoài ý muốn. Tiêu Hoài thấy người trước mặt, rất nhanh bình tĩnh trở lại, mở miệng nói: "Không biết Vương gia tìm hạ quan có chuyện gì quan trọng?"

Triệu Huyên nhìn ôn hòa như ngọc, ngón tay thon dài nâng ly trà sứ thanh hoa. Nhìn thấy Tiêu Hoài thì chủ động đứng dậy, khẽ mỉm cười nói với ông: "Hôm nay, bổn vương cố ý tìm Quốc Công gia, tất nhiên là có chuyện quan trọng. Là muốn mang Quốc Công gia cùng bổn vương đi gặp một người..."

Kỳ vương Triệu Huyên lúc trước không đáng chú ý, đã đi đất phong từ nhỏ. Bây giờ ở Hoàng Thành càng ít nghe tới. Chỉ là hắn rất yêu thương An vương Triệu Hoằng, Tiêu Hoài lại âm thầm bảo vệ Triệu Hoằng, lúc này mới có chút hiểu rõ Triệu Huyên. Vốn cho rằng, hắn tìm mình, nhiều lắm thì nói chuyện có liên quan đến Triệu Hoằng, đó là hoàng tự duy nhất của Triệu Dục, tất nhiên hắn phải quan tâm.di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

Chỉ là, dường như bây giờ không nói đến chuyện An vương. Tiêu Hoài thản nhiên nói: "Không biết vương gia muốn hạ quan thấy người phương nào?"

Triệu Huyên cười. Từ trước đến nay Tiêu Hoài rất nhạy bén, đợi nghe thấy sau lưng truyền đến động tĩnh, lập tức xoay người sang chỗ khác.

Nhìn thấy nam tử trẻ tuổi xuất hiện ở trước mặt mình, Hộ Quốc Công Tiêu Hoài từ trước đến nay luôn ổn trọng, dù núi có đổ trước mặt không đổi sắc mặt, lúc này đây rốt cuộc đổi sắc mặt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: An Du, Gyo123, Melody, Minamishiro, NGUYENCHINH, Talatala, antunhi, giangsoo1201, minmapmap2505, ngantruc, san san, vân anh kute, xichgo, Đào Sindy
     

Có bài mới 25.10.2017, 21:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 107
Được thanks: 641 lần
Điểm: 42.51
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 82
Chương 67: Thôn hán (nam nhân thôn quê)

Edit: Loveyoumore3112

Sau khi Tiêu Ngư được chẩn bệnh phát hiện bị cho dùng thuốc tránh thai trong thời gian dài, toàn bộ mọi thứ trong Phượng Tảo Cung đều được kiểm tra một lượt.

Đến cả thái giám cung tỳ hầu hạ trong cung cũng bị thay đổi một lượng lớn.

Trong cung vốn là một nơi không sạch sẽ, ai cũng không biết được khi nào sẽ phải chịu tội vô cớ. May mắn là được phát hiện kịp thời. Nguyên mama nhìn Tiêu Ngư, lo lắng hỏi: "Rốt cuộc là kẻ nào muốn hại nương nương? Tâm tư này cũng quá ác độc rồi!"

Tầm quan trọng của con nối dõi đối với nữ nhân, đó là điều hiển nhiên không cần phải nói. Tiêu ngư mới mười lăm, nếu như đời này không thể sinh con được, vậy nửa đời sau làm sao có thể bảo đảm đây?

Tiêu Ngư cũng nghĩ thật lâu.

Sống trong cung, vốn cần phải đề phòng khắp nơi, chỉ là hiện nay hậu cung của Tiết Chiết không người, nàng lại gặp chuyện này. Nếu sau này chiêu mộ phi tần, vậy càng nguy hiểm? Chỉ là rốt cuộc là người nào, tạm thời nàng không nghĩ ra nổi người nào đáng ngờ.

Ngày hôm nay Tiêu Ngư đi ngủ từ sớm, giá nến bằng men sứ tản ra ánh sáng vàng ấm, chiếu sáng trong tẩm điện. Tiêu Ngư nhắm mắt ngủ mơ mơ màng màng, giữa lúc đang mơ hồ dường nghe thấy chút tiếng động, thoáng xoay người. Lúc ngừng lại mũi ngửi được khí tức quen thuộc, lại từ từ mở mắt theo bản năng.

Đệm chăn bên người lõm xuống rõ ràng, một thân hình cường tráng nằm xuống.

Đắp chăn gấm lên, liền cực kỳ thuận tay ôm nàng vào trong ngực.

Tiêu Ngư vẫn còn hơi mệt. Nàng được dạy dỗ rất tốt, trên người là ngạo khí của nữ nhi quý tộc, lúc mặc Phượng bào vào càng lộ vẻ đoan trang. Ngày thường cũng sẽ thi thoảng lộ ra một chút cử chỉ hoặc nét mặt ngây thơ mà tuổi nàng nên có, chỉ có lúc đi ngủ, nàng mới nhìn giống một thiếu nữ bình thường.

Tiết Chiến thích nhìn sự biếng nhác lại xinh đẹp của nàng.

Có đôi lúc tỉnh ngủ, nàng nhu thuận nằm trong lòng y, y sẽ đưa tay nhéo mặt nàng, mũi của nàng, càng nhìn càng cảm thấy đáng yêu.

Lúc này Tiết Tiết nhẹ nhàng nhéo mặt nàng một chút, nhìn vào đôi mắt vừa với mở ra của nàng. Giọng nói của y mộc mạc, tràn ngập hơi thở nam tính, trầm thấp hỏi: "Đánh thức nàng rồi?"

Tiêu Ngư lắc đầu. Nàng ngủ không sâu, hơn nữa mỗi một động tác của y đều rất khẽ, y không đánh thức nàng. Tiêu Ngư tựa vào trên cánh tay của y, ngửi mùi hương thơm mát trên người y, hỏi một câu: "Hoàng Thượng vừa mới tắm rửa sao?"
Nhưng hình như nàng không nghe thấy tiếng động gì? Là vì ngủ sâu quá sao?

Tiết Chiến ghé mặt sát lại gần, con ngươi đen sáng lên, nhẹ nhàng nói với nàng: "Trẫm tắm rửa xong mới tới."

... Tựa như y tắm rửa, là một việc rất đáng được khen ngợi.

Tiêu Ngư nhìn sắc mặt y, nghe giọng điệu của y, có chút buồn cười. Nàng cũng nhìn y, gật đầu nói: "...Ừm."

Tiết Chiến thuận thế hôn lên mặt nàng, hỏi: "Đã uống thuốc ngày hôm nay chưa?"

Là thuốc điều dưỡng thân thể. Tiêu Ngư đáp: "Uống rồi..." Nhìn bộ dáng như đang tán gẫu chuyện thường ngày với mình của y, bất giác khẽ chau mày, oán giận với y: "Rất đắng."

Nghe nàng than phiền nhõng nhẽo, tất nhiên là Tiết Chiến thương yêu, nhưng vẫn nhíu mày, nói: "Việc này trẫm không có cách nào rồi... Trẫm đã hỏi ngự y, không thể làm thành ngọt được."

Y còn đặc biệt... hỏi qua sao? Đôi mắt Tiêu Ngư mở to một chút, nhưng y vẫn đang là một bộ dáng nghiêm túc. Là thuốc thì đương nhiên không thể làm ngọt được, từ lúc còn rất nhỏ nàng đã biết chuyện này.

Y không biết sao?

Tiêu Ngư nhìn vẻ mặt của y, y nhẹ nhàng tiến lại gần, mấy sợi râu trên cằm vừa mới mọc dài ra đâm vào mặt nàng. Bộ râu của nam nhân rậm, hơn nữa, lại vừa đen vừa cứng. Tiêu Ngư không thích khẽ nhích qua bên cạnh, nói: "Thần thiếp không phải tiểu hài tử, biết là thuốc đắng dã tật."

"... Khi còn bé thân thể thần thiếp không được tốt, gần như là lớn lên trong ấm sắc thuốc, vì vậy rất hâm mộ những người có thân thể khỏe mạnh."

"Là vậy sao?"

Tiết Chiến nhìn nàng, thuận thế nói, "Thật khéo, từ nhỏ thân thể trẫm đã rất tốt."

Cái này đương nhiên là nàng nhìn ra được. Thân thể y khỏe mạnh, sức lực như trâu bò, thân thể quả thật rất tốt.

Giọng nói Tiết Chiến lại trầm xuống, bảo đảm với nàng: "Niên Niên, trẫm nhất định sẽ không bỏ qua cho kẻ muốn hại nàng."

Giọng nói thoáng cái đã trở nên lạnh lùng.

Tiêu Ngư nhìn bộ dáng đột nhiên trở nên nghiêm túc của y, biết rõ đã nhiều ngày trôi qua như vậy, vẫn chưa điều tra ra, sợ là đối phương đã nhận ra, hẳn sẽ không tiếp tục hành động thiếu suy nghĩ. Sợ là rất khó tiếp tục điều tra. Nàng mỉm cười, nói với y: "Vậy thần thiếp xin tạ ơn Hoàng Thượng trước."

"Việc này có gì phải cảm tạ?" Tiết Chiến rầu rĩ nói, ôm nàng lại làm loạn một trận, động tác rất thô bạo, như con trâu khỏe mạnh thô lỗ trên bờ ruộng, bắp thịt trên bả vai và cánh tay nổi lên, từng khối từng khối cứng rắn. Tiêu Ngư bị y khiến cho có hơi ngứa, bàn tay thô ráp lướt qua, tựa như đốt lên từng đống lửa nhỏ trong nháy mắt, nóng hầm hập.

Nàng muốn cử động, đôi chân dài của y lại kẹp chặt lấy nửa người dưới của nàng, đẩy vào sâu trong nàng, tới gần hôn mặt nàng, thở phì phò. Tựa trên trán nàng, nói: "Niên Niên, mấy ngày nữa trẫm phải xuất cung một chuyến, có thể sẽ phải qua đêm ở bên ngoài."

Y xuất cung làm gì? Tiêu Ngư thoáng chốc nằm im, hỏi y: "Hoàng Thượng phải đi bận bịu việc gì vậy?"

Tiết Chiến nói: "Đang thu hoạch vụ thu, mấy năm trước thu hoạch không được tốt, năm nay dường như có chuyển biến tốt đẹp, trẫm muốn đặc biệt đi nhìn đồng ruộng xem."

Từ khi Tân Đế đăng cơ, liền giảm thiện triệt nhạc (giảm yến thiện và ca múa), nghiêm túc thực hiện tiết kiệm, bãi bỏ tăng thu, cứu trợ thiên tai giúp người khốn khổ. Lại rút một lượng bạc đáng kể từ trong quốc khố để tu sửa thủy lợi. Dân chúng có cơm ăn, tự nhiên an ổn rồi. Dù trước đây Tiêu Ngư không thích y, nhưng những việc y đã làm được, nàng vẫn rất tán thưởng. Tính tình của y quả thật hung dữ thẳng thắn, nhưng đối với dân chúng, lại có lòng nhân ái, nếu không phải vậy thì lúc trước phản quân cũng sẽ không ủng hộ một người thô lỗ như y.

"Dân dĩ thực vi thiên*." Các thế hệ Đế Vương Đại Ngụy, đều am hiểu sâu sắc đạo lý này, chỉ là phần lớn không thể đạt được đến trình độ như hiện tại.

(*Dân dĩ thực vi thiên (民以食為天) có nguồn gốc xuất xứ từ "Sử ký - Lệ Thực Kỳ Lục Giả Liệt Truyện, trong đó có câu nói rằng: "Vương giả dĩ dân vi thiên, nhi dân dĩ thực vi thiên”, tạm dịch: Bậc quân vương lấy dân làm điều tiên quyết để tồn tại, và dân thì lấy sự ăn làm điều quan trọng hàng đầu".)

Tiêu Ngư nói: "Chẳng phải Chung Cổ Ty* cũng đã diễn cảnh gặt lúa sao?"

(* Chung Cổ Ty: Bộ phận phụ trách ca múa nhạc, diễn kịch, giải trí trong cung)

Vào vụ thu hoạch hàng năm, Chung Cổ Ty lại diễn cảnh gặt lúa, để Đế Vương biết rằng việc đồng áng rất cực khổ. Đến lúc thánh giá Đế Vương lâm hạnh sẽ bắt đầu. Chung Cổ Ty hóa trang thành nông phu, thôn phụ và quan lại cai quản việc nông diễn mấy cảnh về việc thu tô nộp thuế, kiện tụng. Mà Nội quan giám* và Nha môn đều chuẩn bị từng dụng cụ cần thiết kỹ càng, muốn để hậu nhân của Hoàng gia hiểu rõ sự gian nan của việc đồng áng.

(* Nội quan giám: Chưởng quản đồ vật trong nội thất của Hoàng Đế)

Tiết Chiến liếc nhìn nàng, nói: "Cố làm ra vẻ, từ trước đến nay trẫm đều không thích cách làm cũ kỹ như vậy."

Tiêu Ngư rũ mắt im miệng không nói gì.

Quả thực, trước đây nàng được nuôi dưỡng nơi khuê phòng, biết rất ít chuyện tình của dân chúng. Mặc dù Đế Vương Đại Ngụy trọng nông, nhưng phần lớn cũng chỉ là hình thức. Mà nàng thân là nữ nhi Tiêu gia, vừa sinh ra đã tôn quý, lúc nhỏ nàng cảm thấy mình sống trong cẩm y ngọc thực (ăn ngon mặc đẹp) không có chỗ nào không đúng. Sau này trở thành Hoàng Hậu, Thái Hậu, lại càng cảm thấy về sau lại càng an nhàn phú quý hơn so với lúc trước. Tuy nàng biết dân chúng bình thường không được bằng nàng, lại chung quy không rõ bọn họ có thể cực khổ đến mức độ nào.

Tiêu Ngư há miệng thở dốc, lại nhìn y, nói: "Vậy... Thần thiếp có thể đi cùng người được không?"

Lông mày Tiết Chiết nhíu lại: "Nàng cũng muốn đi?" Nhìn gương mặt trắng nõn, bộ dáng mềm mại yêu kiều của nàng, y liền nghiêm túc nói, "Không phải là Trẫm đi chơi. Niên Niên, trẫm không đưa nàng đi, là không muốn để nàng phải chịu khổ. Trẫm chỉ cần bánh bao chay là có thể no bụng, nhưng nàng thì không thể như vậy được, chốn thôn quê cũng không thú vị như nàng nghĩ đâu."

Đương nhiên nàng biết. Tiêu Ngư và y bốn mắt nhìn nhau, nói từng chữ rành mạch: "Thần thiếp không sợ khổ cực, chỉ muốn đến nhìn xem, vụ mùa năm nay thu hoạch thế nào... Có được không?"

Có được không? Nàng đã nói như vậy rồi, sao y còn có thể nói không. Liền nói: "Vậy được, có điều.... lúc Trẫm đi ra đồng, nàng nhớ kỹ không được chạy lung tung."

Nàng còn có thể chạy loạn được sao?

Bỗng nhiên Tiêu Ngư cảm thấy vui sướng, gật đầu liên tục như trẻ con, "Ừm" một tiếng.

Đến ngày về nơi thôn quê, Tiêu Ngư thay đổi một thân tơ lụa, chỉ có y phục lót bên trong không đổi, bên ngoài mặc y phục màu hoa đinh hương bằng vải thô, cũng tháo từng vật trang sức xuống, cài trâm bạc, chải một búi tóc đơn giản mộc mạc của phụ nhân (phụ nữ đã có chồng).

Tiết Chiến lại mặc trực lĩnh, quần điệp, ống tay áo, gấu quần đều vén lên điệu bộ như sắp ra đồng làm việc.

Tiêu Ngư mang Xuân Hiểu theo, mà hầu hạ bên cạnh Đế Vương, một bên là thái giám bên người Hà Triều Ân, người còn lại, là Hạ Mậu - Phó tướng trẻ tuổi Thần Cơ Doanh.

Sau khi xe ngựa rời khỏi Hoàng cung, liền trực tiếp ra khỏi thành. Một canh giờ xóc nảy, mới đến một thôn nhỏ bên ngoài Tấn Thành.

Trước đó đều đã được thu xếp tốt, nơi dừng chân là nhà một lão phu phụ họ Cát. Mặc dù không thể nói gia cảnh nghèo túng, nhưng cũng là đơn sơ cũ nát. Nơi lão phu phụ ở là một nhà tranh, bên cạnh lại xây một gian phòng đất ngói xám, là phòng mới xây cho nhi tử thành thân, chỉ là thành thân chưa được nửa tháng, đã bị bắt đi làm lính, không lâu liền chết trận sa trường. Mà con dâu vừa mới vào cửa, sau khi sinh con gái, liền chạy về nhà mẹ đẻ.

Lúc trước Tiêu Ngư từng trốn chạy trong Tấn Thành nửa tháng, khi đó nàng cảm thấy, sợ là không có người nào khổ sở hơn nàng. Lúc này, Tiêu Ngư đứng bên cạnh Tiết Chiến, nghe y nói chuyện với Cát lão bá kia, nhìn cảnh vật xung quanh theo bản năng.

Cúi đầu, liền nhìn thấy bé gái đang trốn sau người Cát a bà, níu góc áo tổ mẫu (bà nội).

Nhìn dáng dấp không khác Triệu Hoằng là bao, để tóc trái đào, mặc chiếc váy đã cũ, trên váy còn có không ít miếng vá.

Gầy gò, đen nhẻm, đôi mắt sợ hãi nhìn nàng.

Tiêu Ngư nhìn bé con, theo ánh mắt của nó, vừa duỗi tay sờ, liền chạm đến bông hoa lụa giữa búi tóc của mình.

Nàng cũng là nữ hài, đương nhiên biết sở thích của nữ hài, liền lấy hoa lụa xuống, cúi người đưa tới.

Nhưng tiểu nữ hài lại lui về sau mấy bước.

Cát bà nói với nàng: "Không được, cháu đừng cho nó, con bé không cẩn thận sẽ làm hư."

Tiêu Ngư nói rõ là cho cô bé, hơn nữa cũng không đáng giá bao nhiêu, không ngờ Cát bà vẫn không đồng ý. Tiêu Ngư không còn cách nào khác, nhìn sang Tiết Chiến bên cạnh, thấy y khẽ vuốt cằm, đành phải thu hoa lụa về.

Tới nơi này đương nhiên không phải để chơi đùa, Tiết Chiến và Hà Triêu Ân ra đồng, giúp đỡ Cát lão bá gặt lúa. Hạ Mậu thì ở lại phụ trách bảo vệ Tiêu Ngư. Tiêu Ngư muốn đi cùng, nhưng nghĩ nghĩ vẫn là ở lại. Vừa rồi xóc nảy dọc đường, nàng hơi mệt, liền đi vào trong phòng nghỉ một chút.

Mới đi vào, quay đầu nhìn tiểu tướng trẻ tuổi đang đứng bên ngoài dưới cây táo, tư thế oai hùng tràn trề, hăng hái.

Vì thế nói với hắn một câu: "Vào nghỉ một lúc đi."

Hôm nay Hạ Mậu cũng ăn mặc giống dân chúng bình thường, có điều nhìn lại không giống lắm, hơn nữa tinh thần phấn chấn, uy vũ sinh uy. Xuất cung cùng Hoàng Thượng, hắn biết, nhưng thật không ngờ, Hoàng Hậu nương nương cũng đi cùng.

Lúc này Hạ Mậu nhìn Hoàng Hậu nương nương mặc áo gai vải thô, bộ dáng sạch sẽ mộc mạc, chân thật tựa như cô nương xinh đẹp yểu điệu nhất trong thôn. Không đúng... Tưởng chừng như là tiên nữ! Hạ Mậu liền ngẩng đầu lặng lẽ nhìn theo, đúng lúc Tiêu Ngư quay đầu gọi hắn.

Nhất thời hắn mặt đỏ tai hồng, đứng ngây người tại chỗ... Rồi sau đó vò đầu bứt tai vô cùng phiền não, cau mày nghĩ: Không biết Hoàng Hậu nương nương có thấy hắn nhìn nàng không.

Trước đó không lâu Tiết Chiến lại bị ám sát, lần xuất cung này, đương nhiên không đơn giản chỉ có hai người Hạ Mậu và Hà Triêu Ân như vậy. Không biết có bao nhiêu ám vệ đang âm thầm bảo vệ bọn họ. Cho nên y mới có thể yên tâm để nàng ở lại nơi này.

Tiêu Ngư cũng yên tâm vào nhà, vật dụng trong nhà đơn giản cũ kỹ, nhưng cũng tương đối sạch sẽ. Thấy nàng muốn ngồi xuống, Xuân Hiểu liền lấy khăn từ trong tay áo ra, định lau ghế trước cho nàng, Tiêu Ngư liền quay đầu nhìn Xuân Hiểu, Xuân Hiểu thấy ý tứ trong ánh mắt nàng, lại yên lặng cất khăn về.

Tiêu Ngư nhìn Cát bà cầm chén đi rót trà cho mình.

Bà đứng ở nơi kia chọn một lúc, mới lấy ra một chiếc chén miễn cưỡng không bị sứt mẻ, sau đó rót trà đưa cho nàng.

Tiêu Ngư cúi đầu, thoáng cái liền chú ý tới.

Thực ra vẫn có một chỗ mẻ nho nhỏ. Cuộc sống hằng ngày của Tiêu Ngư quá tỉ mỉ, tinh xảo, chưa từng dùng chén nào như vậy. Nhưng lúc này vẫn đưa tay nhận lấy, cười cười với Cát bà: "Cảm ơn."

Tuy chiếc bát bị sứt mẻ một chút, nhưng được rửa sạch sẽ, nước cũng rất sạch.

Thật ra Tiêu Ngư đã hơi khát, cũng không câu nệ, ừng ực uống vào nửa chén.

Uống xong, nhìn tiểu nữ hài kia còn đang len lén nhìn nàng, đôi mắt đen lúng liếng, thấy Tiêu Ngư nhìn mình, liền lập tức trốn sau người tổ mẫu. Tiêu Ngư hỏi Cát bà: "Cô bé tên là gì? Nhìn bộ dáng chắc là 5 tuổi đúng không?"

Cát bà thấy nàng xinh đẹp hiếm thấy, đôi mắt sáng như sao, bộ dáng xinh đẹp, giống như đóa hoa hải đường kiều diễm ở trước thôn, cười rộ lên lại rạng rỡ ngọt ngào, giọng nói cũng nhẹ nhàng. Mặc dù mặc y phục vải thô đơn giản, nhưng vẫn nhìn hoàn toàn khác biệt với các cô nương trong thôn, trên người cũng có hương thơm thoang thoảng.

Ban đầu còn có chút câu nệ, lúc này thấy nàng không thể hiện chút chán ghét nào, mới cười nói: "Nó tên là A Hạnh, qua sinh thần là được 7 tuổi rồi."

Bảy tuổi.

Nhất thời Tiêu Ngư kinh ngạc.

Theo như nàng nhìn thấy, tiểu A Hạnh này nhỏ gầy như vậy, nhiều nhất chắc mới được 5 tuổi, không ngờ đã 7 tuổi rồi. Tiêu Ngư hé miệng, định nói cô bé quá gầy yếu, nên bồi bổ điều dưỡng cơ thể nhiều hơn, nhưng vừa muốn nói, nhìn thấy nhà cửa bằng đất này lại không nói tiếp.

Sau khi Cát Bà nói chuyện, liền đi ra sân trước lột bắp.

Lúc đi dọc đường, Tiêu Ngư nhìn thấy từng nhà đều rất bận rộn, không phân biệt nam nữ. Tiêu Ngư ngồi trên ghế, cảm thấy cứ ngồi như vậy không được hay lắm, liền ra ngoài giúp lão phụ. Vốn tưởng rằng, trước đây chưa từng làm, nhìn đơn giản, học chút là được, nhưng chưa lột được bao nhiêu, đôi tay trắng nõn của Tiêu Ngư đã bị toác da.

Cát bà cầm lấy bắp ngô trong tay nàng, giọng điệu đề nghị nói: "Cháu vẫn nên vào trong nghỉ ngơi đi? Da mịn thịt mềm, việc này cháu không làm nổi đâu."

Tiêu Ngư cảm thấy đau, nhưng mặt lại càng nóng bừng.

Nàng liếc mắt nhìn, thấy đôi tay thô ráp của lão phụ, nhẹ nhàng nói: "Cũng được, cháu sẽ không gây thêm phiền toái cho bà nữa." Không cần làm liền không làm, như vậy sẽ không sao.

Những lão phụ thôn quê, phần lớn không thích nữ hài yểu điệu, cảm thấy những cô nương như vậy cưới vào cửa cũng không làm được việc gì. Cát bà thấy nàng cử chỉ mềm mại, trái lại cũng không lộ ra vẻ ghét bỏ gì, chỉ là tiếp tục quen thuộc lột bắt.

Dù tuổi đã già, đôi tay cũng đã khô nẻ, tựa như vỏ cây, làm việc lại rất có lực.

Bà nhìn tiểu phụ nhân tuổi trẻ bên cạnh, thấy làn da nàng trắng nõn, tựa như quả trứng đã lột vỏ, nói: "Phu quân của cháu nhất định rất tốt với cháu?"

A? Tiêu Ngư không hiểu tại sao bỗng nhiên lại nhắc tới phu quân của nàng. Trong đầu lập tức xuất hiện gương mặt của nam nhân kia. Nàng nghĩ nghĩ, liền cố ý nói: "Không có đâu."

Nhưng lão phụ lại cười, tiếp tục nói: "Ở nhà không phải làm việc gì đúng không?"

Chuyện này...

"Ừm." Tiêu Ngư gật đầu.

"Ánh mắt nhìn người của lão bà ta vẫn cực kỳ chuẩn, hắn ấy, chắc chắn rất thương cháu."

Tiêu Ngư cong môi cười, không tiếp tục nói chuyện này. Nàng nhìn Cát bà lột bắp không ngừng, không nhịn được hỏi: "Ngày thường của bà như vậy, nhất định rất vất vả?"

Đã lớn tuổi như vậy, vẫn còn phải ra ngoài làm việc.

Cát bà ngừng lại, ánh mắt sáng lên nhìn nàng, nói: "Đâu có? Bà còn mong mỗi ngày đều có thể ngồi lột bắp." Nghĩ tới cuộc sống mấy năm trước, tiếp tục nói, "Trước đây hằng năm đều tăng thu tô thuế, lại luôn có chiến tranh, bữa cơm lúc có lúc không, thế mới vất vả. Hiện giờ đã đổi Hoàng Thượng mới, giờ cũng đã đến mùa thu hoạch, cuộc sống của chúng ta liền tốt hơn rồi."

Tiêu Ngư sửng sốt. Nàng nhìn lão phụ bên cạnh gương mặt tràn đầy tươi cười, chậm rãi nói: "Vậy... Bà không biết, Hoàng Thượng hiện tại, lên làm Hoàng Thượng như thế nào à? Lúc trước hắn chỉ là một thôn phu hương dã, làm Hoàng Đế... thực sự tốt sao?"

Cát bà ghé mắt nói: "Người nào cho dân chúng chúng ta ăn no bụng, người đó liền là Hoàng Đế tốt. Xuất thân thôn quê, vậy không phải rất tốt sao? Hiểu được nỗi khổ của dân chúng chúng ta. Cháu đó, đúng là được chăm sóc tốt quá, không phải chịu khổ... Những điều này cháu cũng không hiểu đâu."

Tiêu Ngư muốn nói sao nàng lại không hiểu. Đối với dân chúng mà nói, đúng là như vậy. Nhưng ngôi vị Hoàng Đế của nam nhân kia chung quy vẫn là danh bất chính ngôn bất thuận, chẳng lẽ những người dân này, đều không nhớ tới Ngụy Đế lúc trước sao? Nàng không tiếp tục nói hết, cũng không quấy rầy Cát bà lột bắp.

Đi đến một bên, nhìn tiểu A Hạnh đang cầm nhánh cây vẽ lung tung trên mặt đất, lờ mờ hình như là viết chữ.

Bèn lấy một nhánh cây trên mặt đất đi đến, cẩn thận nhấc làn váy lên một chút, ngồi xổm song song với cô bé.

Sau đó khẽ vạch trên mặt đất viết chữ. Mặc dù không viết được tinh tế đẹp mắt như trên giấy, nhưng chữ viết vẫn ngay ngắn, rất có khí khái.

Viết xong, nàng quay đầu nhìn tiểu A Hạnh. Thấy cô bé lộ ra ánh mắt kinh ngạc, lúc này trái lại không tiếp tục trốn tránh. Liền hỏi: "Em muốn học chữ sao? Ta dạy cho em có được không?"

Tiểu hài tử nơi thôn quê đều sợ người lạ, nhất là những tiểu nữ hài mất đi phụ mẫu như tiểu A Hạnh. Cô bé nhìn Tiêu Ngư một lúc lâu, không trả lời.

Tiêu Ngư lại hiểu được thực ra cô bé đã ngầm đồng ý. Liền cầm nhánh cây, viết tên A Hạnh.

Tiểu A Hạnh liền viết theo nàng.

Vừa dạy, liền dạy cả một buổi chiều. Tiêu Ngư ngồi xổm đến nỗi chân đều tê rần, Xuân Hiểu vội vàng đến xoa bóp cho nàng.

Tiểu A Hạnh đứng bên cạnh nàng, cầm nhánh cây nhỏ trong tay, ngẩng đầu nhìn nàng, giọng nói khe khẽ: "Tổ mẫu nói, gặt lua xong, bán thóc lấy tiền, sẽ cho A Hạnh lên trường học ở trấn trên học tập. Sau này A Hạnh cũng sẽ giống như tỷ tỷ."

Dù giọng nói của cô bé rất nhẹ rất khẽ, lại rất kiên định.

Tiêu Ngư nhìn ánh mắt A Hạnh, liền chậm rãi nói: "...Được."

...

Ráng chiều đầy trời, những nam nhân ra đồng vẫn chưa về nhà, chắc hẳn đã rất bận rộn. Cát bà thấy Tiêu Ngư cứ ngóng trông nhìn về phía cửa mấy lần từ lâu, liền lẩm nhẩm: "Ông nó cũng thật là, biết người ta tới giúp đỡ, cũng không biết nên về sớm."

Lại muốn đi ra đồng thúc giục, thuận tiện mang một ít nước trà và điểm tâm.

Vừa lúc Tiêu Ngư cảm thấy nhàm chán, liền đi cùng bà.

Người trong thôn thuần phác, rất ít người xa lạ tới. Dù Tiêu Ngư mặc quần áo đơn sơ, nhưng dung mạo lại xinh đẹp hiếm gặp, dọc đường đi, đã có không ít người dừng lại nhìn nàng. Chỉ là thấy nàng tuổi còn trẻ, nhưng lại búi tóc của phụ nhân, liền hiểu được đã xuất giá rồi. Tiêu Ngư đã quen với ánh nhìn chăm chú của người khác, nhưng mà giống như hiện tại, quang minh chính đại như vậy, tò mò nhìn nàng, tựa như nàng là động vật kỳ quái nào vậy, khiến nàng cảm thấy có chút ý tứ không tốt.

Mặc dù Cát bà tuổi đã già, nhưng đi đường lại cực kỳ hoạt bát nhanh nhẹn. Tiêu Ngư rất ít khi đi đường dài như vậy, hơn nữa đường nơi thôn quê không dễ đi, ghồ ghề, gập ghềnh, mặc dù không đến mức bị ngã, nhưng Tiêu Ngư vẫn phải đi rất cẩn thận, đương nhiên là đi càng chậm.

Rất nhanh đã không đuổi kịp bước chân Cát bà.

Cũng ngại ngùng không muốn để bà phải chờ mình, Tiêu Ngư để bà đi trước, còn mình đi theo phía sau.

Rất nhanh, Tiêu Ngư đã đi tới cánh đồng.

Cách đó không xa, dù là nam nữ già trẻ, đều đang bận bịu gặt hái. Mồ hôi ướt đẫm, lại càng háo hức. Trước đây Tiêu Ngư rất khó hiểu loại vui sướng như vậy, mà lúc này, nhìn ruộng đồng vào mùa thu hoạch, hương lúa chính, tựa như chính mình cũng bị cuốn hút. Làn váy được làn gió nhẹ nhàng lướt qua, bay lất phất.

Nàng đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng Cát bà phía xa, thấy bà chậm rãi đi đến một mảnh ruộng.

Sau đó Tiêu Ngư liền nhìn thấy nam nhân cao lớn như hạc trong bầy gà kia.

Y xắn ống tay áo và gấu quần lên, lộ ra tứ chi nam tính rắn chắc. Một tay cầm liềm, một tay nắm cây lúa, động tác nhanh nhẹn. Thực ra động tác của mọi người đều không khác nhau lắm, nhưng trên người y, lại có thể nhận thấy sức quyến rũ nam tính mãnh liệt.

Dường như... Còn rất đẹp mắt.

Tiêu Ngư nhìn một lúc, liền thấy bên cạnh y, có hai tiểu cô nương chạy tới, mười lăm mười sáu tuổi, bộ dáng rất trẻ tuổi, cầm liềm như tới giúp.

Hai người bọn họ vốn là ngại ngùng mắc cỡ cứ ngươi đẩy ta, ta đẩy ngươi, sau đó một người trong đó thấp hơn một chút, bỗng nhiên đi tới gần.

Tiêu Ngư cắn môi theo bản năng.

Lúc này bên cạnh có một phụ nhân trung niên mập lùn vừa lúc đi ngang qua, nhìn theo mắt nàng, liền nói một câu: "Một buổi chiều, đã có bảy tám vị cô nương chạy tới rồi..."

Hửm? Tiêu Ngư vội vàng nhìn sang, liền thấy gương mặt phụ nhân bên cạnh nàng.

Nghe bà cười đi tới, nhỏ giọng hỏi: "Đó là nam nhân của cháu đúng không?"

A? Tiêu Ngư sửng sốt, không biết tại sao, nhất thời lại cảm thấy mặt nóng bừng.

Gió thu mát mẻ trong lành xen lẫn hương lúa lướt nhẹ qua mặt, sau lưng là khói bếp lượn lờ. Đôi mắt Tiêu Ngư lại nhìn qua một lần nữa, thấy nam nhân cường tráng mạnh mẽ ở giữa bờ ruộng kia, khôi ngô anh tuấn. Vì thế đáp lại một tiếng, rất nhẹ rất khẽ: "...Vâng."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: An Du, Lyx, Melody, Minamishiro, Popopo, Talatala, abc1212, antunhi, giangsoo1201, minmapmap2505, ngantruc, san san, vân anh kute, xichgo, Đào Sindy
     
Có bài mới 01.11.2017, 10:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 421
Được thanks: 2857 lần
Điểm: 31.41
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ - Điểm: 54
Chương 68: Phu quân (một)
Editor: Lovenoo1510

Phụ nhân kia liền cảm thán: “Thật là có phúc lớn. Dáng dấp hán tử nhà ngươi đẹp mắt, người cũng khỏe mạnh, khí lực lớn như vậy, tay chân làm việc đều lanh lẹ… Bao nhiêu cô nương đỏ mắt nhìn, ngươi phải giám sát chặt chẽ một chút.”

Giống như nếu không giám sát chặt chẽ một chút sẽ chạy mất vậy. Hắn cũng không phải là trâu mà?

Trước mặt là đồng lúa mênh mông bát ngát, vàng óng ánh. Tiêu Ngư đứng trong chốc lát, nhìn nam nhân đang cúi đầu nơi xa kia, bên cạnh như có người nhắc nhở, hắn vội vàng buông công việc trong tay ra, ngẩng đẩu nhìn về phía nàng.

Quá xa, nàng không nhìn rõ ánh mắt của hắn, nhưng lại có cảm giác hắn liếc mắt liền thấy mình. Tiêu Ngư từ biệt với phụ nhân bên cạnh, chậm rãi đi qua.

Đường ruộng nhỏ hẹp khó đi, khó khăn lắm mới đủ một người đi. Hạ Mậu ở phía trước mở đường, Xuân Hiểu ở phía sau che chở nàng. Chính là thời khắc bận rộn của một ngày, đồng ruộng nhiều người như vậy, con dâu các nhà thường xuyên tới, phần lớn sẽ không gây quá nhiều chú ý.

Mà hiện tại, thấy một tiểu phụ trẻ tuổi, làn da trắng như tuyết, mắt hạnh má đào, vòng eo tinh tế giống như cành liễu xuân tháng ba khẽ đung đưa.

Hán tử vùng thôn đa số đều chính trực, nhìn thấy tiểu phụ nhân xinh đẹp như vậy, thì từng đám đều duỗi cổ ra nhìn, ồn ào bàn tán.

Hai má Tiêu Ngư đã thấm mồ hôi, chỉ là so với nam nhân đổ mồ hôi như mưa trước mặt, thì dáng dấp của nàng nhìn xem như cũng nhẹ nhàng khoan khoái. Nàng đứng trước mặt Tiết Chiến, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, mới gọi một tiếng: “Phu quân.”

Tiết Chiến không mệt. Thâm thể nam nhi trẻ tuổi khỏe mạnh, trên dưới toàn thân dùng còn chưa hết sức lực, cắt chút lúa này thì có đáng gì? Hiện nay bị nàng gọi một câu, sức lực toàn thân của hắn bị nàng gọi đều tản ra, vô cùng mềm yếu. Hắn cười ngây ngô một tiếng, mặt mày không còn nghiêm nghị như hàng ngày lúc ở trong cung.

Nhẹ nhàng lên tiếng, cúi người, liền hôn lên mặt nàng một cái thật nhanh.

Phần lớn người trong thôn đều thuần phác chính trực, tình cảm vợ chồng trẻ rất tốt, tất nhiên là chàng chàng thiếp thiếp ngọt ngào như mật.

Mà lúc này, vị hán tử đến giúp Cát lão bá cắt lúa, tuổi trẻ anh tuấn, cao lớn uy mãnh, nếu không mặc áo gai vải thô, thì nhìn khí độ, con tưởng rằng đó là một công tử nhà đại hộ nhân gia. Chẳng qua không nghĩ tới, nhìn nam nhân quý khí như vậy, lại có một tay nghề làm việc tốt đến thế.

Chiến hỏa liên miên, rất nhiều người trẻ tuổi trong thôn đều đi chiến trường, đại cô nương đến tuổi lập gia đình đều không được đề cập đến, hôm nay mới có nửa ngày, liền có rất nhiều cô nương vây đến. Cô nương nông thôn nhiệt tình phóng khoáng, có đôi chút xấu hổ, còn được phụ mẫu đẩy tới.

Có không ít người dáng dấp còn đẹp mắt, ví dụ như hai cô nương Tiêu Ngư vừa thấy kia. Vốn là xấu hổ, mặt mày tươi tắn, trước mắt thấy người ta có gia thất, lập tức liền lộ ra ánh mắt thất vọng.

Tiêu Ngư sửng sốt một chút, ngẩng đẩu nhìn đôi mắt đang mỉm cưởi của nam nhân trước mặt, gương mặt “vụt” cái đỏ rực. Chỉ cảm thấy người này quá mức thô bỉ, ở bên ngoài mà cũng như vậy…

Bên tai là tiếng cười đùa ồn ào của người trong thôn, Tiêu Ngư có chút không nhịn được đỏ mặt, rũ mắt xuống, nhỏ giọng nói một câu: “Thiếp đến bên cạnh chờ chàng.”

Biết da mặt nàng mỏng, hắn cũng không tiếp tục đùa nàng nữa. Tiết Chiến nói: “Cũng không lâu lắm nữa, ta ra bờ ao rửa tay, nàng đừng đi xa.”

Vâng. Tiêu Ngư gật đầu.

Liền thấy hắn buông liềm chạy tới bên cạnh ao nhỏ rửa tay.

Hắn ngồi xổm ở bên cạnh, lưng như núi có chút ướt, lúc rửa tay, cũng không như thường ngày, tẩy rửa qua loa là xong. Một hồi lâu, mới đi đến bên cạnh nàng.

Cái tay ướt nhẹt xoa lung tung ở bên góc áo, người còn chưa đi tới, cái tay lau khô đã duỗi tới, rắn chắc nắm lấy tay nàng.

Dắt nàng đi.

Đường ruộng nhỏ chật hẹp, căn bản là không dễ đi. Hắn đi phía trước, nàng theo phía sau, nắm tay, luôn cảm thấy có chút kỳ quái. Tiết Chiến cũng ý thức được, đi được hai bước, liền dừng lại nhìn nàng.

Tiêu Ngư nghi ngờ ngẩng đẩu nhìn hắn, vừa định hỏi, liền thấy hắn ngồi xuống, nói với nàng: “Lên đi.”

Giọng nói nam nhân lưu loát.

Tiêu Ngư có chút câu nệ, nói: “Thiếp có thể tự đi được.”

Cô nương từ cao môn đại hộ ra ngoài có rất nhiều quy củ. Khi còn bé Tiêu Ngư còn tinh nghịch hoạt bát, lại được trưởng bối yêu chiều, phụ huynh cũng luôn yêu thích nàng. Càng ngày càng lớn, gò ép càng chặt, chính là phụ huynh, cũng không quá mức thân cận. Đã nhiều năm không có ai cõng nàng như vậy nữa.

Tiết Chiến nắm lấy tay của nàng hướng lên lưng hắn. Thân thể Tiêu Ngư lập tức hướng về phía trước, lảo đảo liền úp sấp lên lưng của hắn. Lưng hắn cứng rắn chắc chắn như một tòa núi lớn, đập vào ngực nàng có chút đau, hai gò bồng đào kiều nhuyễn dính vào cùng với hắn.

Hắn đứng lên rất nhanh, Tiêu Ngư cũng không ưỡn ẹo nữa, đưa tay ôm lấy cổ của hắn.

Ra đồng làm việc, đương nhiên mồ hôi chảy nhiều hơn ra so với ngày thường rất nhiều. Cái mùi mồ hôi nồng đậm kia hòa với mùi thơm của hạt thóc, cảm giác này… Dương khí, thô lỗ to lớn, còn làm cho người ta cảm thấy kiên định thuần phác.

Tiêu Ngư nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay có phải rất mệt mỏi không?”

Khom lưng cắt lúa, một khắc cũng không ngừng, nhìn cũng thấy chính là việc tốn thể lực. Lúc trước hắn tuy đi ra từ nông thôn, nhưng bây giờ nói thế nào thì cũng làm Đế Vương lâu như vậy rồi. Cũng coi như là sống an nhàn sung sướng.

Tiết Chiến nói: “Không mệt. Rất lâu rồi không có xuống ruộng, lại không cảm thấy ngượng tay chút nào.”

Chính là mệnh làm dân nông thôn.

Tiêu Ngư hơi buồn cười với lời nói của hắn. Dừng một chút, còn nói: “Thiếp thấy, năm nay thu hoạch như không tệ.”

“Ừ.” Tiết Chiến đáp: “So với mấy năm trước, chính xác là tốt hơn rất nhiều. Ít nhất cũng không cần chịu đói nữa.”

Lúc trước hắn ở nông thôn… Tiêu Ngư hỏi: “Chàng cũng từng bị đói bụng sao?”

Giọng Tiết Chiến nhẹ nhàng, nói: “Kia thật không có.” Lại cười nhẹ, nói tiếp, “Tính ra ta chỉ là một nông dân bình thường, dân trong thôn, cưới nàng, cũng sẽ không để cho nàng chịu đói.”

Không làm đế vương, hắn cũng có thể nuôi sống nàng, áo cơm vô lo.

Còn giống như rất lợi hại. Tiêu Ngư cười cười, ngửa đầu nhìn ráng chiều màu vàng, chiếu lên khuôn mặt đen thui của nam nhân có chút đỏ, gió đêm trở nên mát rượi rất nhanh, trên con đường nhỏ ở nông thôn, ngoắt ngoéo ngoằn ngoèo, gồ ghề.

Nàng ở trên lưng hắn vô cùng ổn định.

Đường mòn thăm thẳm, Tiêu Ngư cảm thấy một cỗ buông lỏng trước nay chưa từng có, nhẹ nhàng khẽ ngân nga khúc hát nhỏ.

“Năm nay được mùa nhiều lúa tẻ lúa nếp, đầy kho lương, vạn ức cập tỷ…”

Tiếng hát của cô gái trẻ tuổi mềm mại trong veo. Bước chân Tiết Chiến nhẹ nhàng, nói: “Thật là dễ nghe. Giống như chim sơn ca vậy.”

Biết hắn cao lớn thô kệch, thường không nói lời dễ nghe. Tiêu Ngư cũng đã quen, nói: “Cô mẫu của thiếp đều không cho thiếp hát những thứ này… Kỳ thật thiếp lại rất thích.”

Khi còn bé nàng không rõ, vì sao Tiêu Ngọc Chi bọn họ có thể ở bên ngoài chơi đùa, hát ca dao mình thích, mà nàng lại không được phép. Cô mẫu nàng nói với nàng, sau này nàng sẽ là hoàng hậu, nên không giống với người bên ngoài. Lớn hơn chút nữa, nàng đã thành thói quen, không hỏi nữa.

Nghe nàng nhắc tới cô mẫu, ánh mắt Tiết Chiến dần dần trầm xuống, nhưng vẫn nói cùng nàng: “Ta thích nghe nàng hát.”

Miệng Tiêu Ngư cong cong, tiếp tục nhẹ nhàng ngân nga.

“Vì rượu vì lễ, chưng tí tổ tỷ. Lấy hiệp trăm lễ, rơi xuống đều là phúc.”

(Lovenoo1510: Đoạn này bạn ý hát dân ca, ta không hiểu rõ lắm nên để nguyên văn mọi người thông cảm nhé)



Tướng quân tuổi trẻ Hạ Mậu đi ở phía sau, nghe hoàng hậu nương nương hát êm tai, mặt đầy tươi cười, ánh mắt cong thành hình trăng khuyết, nghe có chút nhập tâm. Người đi đằng trước như chú chó Bắc Kinh, ánh mắt lóe sáng, khờ khạo.

Xuân Hiểu lẳng lặng đi theo bên người Triều Ân.

Thấy nam nhân bên cạnh nhã nhặn, thay y phục hoạn quan, mặc bộ quần áo bình dân, trắng trẻo an tĩnh, giống như tiên sinh dạy học trong thôn. Xuân Hiểu liếc mắt, ngắm đến đôi tay thon dài của hắn, dường như vì không thường làm loại việc lặt vặt như này, nên bị lá lúa cào rách mấy đường. Do dự một chút, liền móc từ trong tay áo ra một cái khăn tay, đưa tới: “Buộc tay một chút đi.”

Hà Triều Ân nhìn qua cô nương bên cạnh, cười nhàn nhạt nói: “Đa tạ Xuân Hiểu cô nương.” Hắn đưa tay tiếp nhận, từ từ bọc lấy tay.



Cát bà tuy nóng tính, nhưng ở giữa nông thôn điều kiện có hạn, tất nhiên là cơm rau dưa. Tiết Chiến không kén chọn, có cái gì ăn cái đấy. Tất nhiên Tiêu Ngư cũng dùng một phen, nhưng dù sao nàng cẩm y ngọc thực đã lâu, cũng không phải sống chết trước mắt, quả thật có chút đồ ăn khó có thể nuốt xuống.

Cũng may khi trở về, Tiết Chiến thuận đường ở bên bờ sông đâm một con cá, Tiêu Ngư bưng lấy bát cơm nhàn nhạt, ăn hết con cá trước mặt.

Người trong thôn đi ngủ rất sớm, dù sao cũng đã bận rộn cả ngày, trời chưa sáng đã dậy làm việc. Ăn cơm, liển trở về phòng ngủ. Tiêu Ngư và Tiết Chiến ngủ ở nhà ngói mới, Cát bà còn đặc biệt đem hỉ đỏ ra che cho bọn họ.

Tiết Chiến ở bên cạnh giếng nước múc nước tắm, Tiêu Ngư ở trong nhà tắm rửa. Tắm rửa không lâu, chỉ dùng chậu gỗ đưa nước ấm vào, rửa mặt rửa chân, lau qua người.

Lau xong thân thể, Xuân Hiểu ra ngoài đổi nước. Tiêu Ngư lấy cái yếm ngủ mới, chuẩn bị thay đổi. Đợi lúc lấy cái yếm, đang định thay, thì chợt nghe âm thanh mở cửa. Tiêu Ngư tranh thủ thời gian mặc lung tung y phục cho xong, xoay người, nhìn thấy nam nhân đã vào một lúc, lông mày đang gắt gao nhíu lại.

Người này làm sao vậy… Tiến vào cũng không nói một tiếng?

Tiết Chiến không nghĩ tới nàng ở trong này thay y phục, lập tức đóng cửa lại.

Thấy áo của nàng buông lỏng, áo yếm bên trong cũng không mặc, da nữ hài tử nhẵn nhịu trắng như tuyết, dưới ngọn đèn tối mờ, chiếu vào lấp lánh. Thân thể vừa bị nước giếng lạnh xông qua, lại khí huyết sôi trào, nóng lên rất nhanh. Ánh mắt của hắn dần dần u ám, hầu kết lên xuống nhấp nhô, mới thản nhiên nói: “Ta trông coi thay nàng, nàng tiếp tục mặc đi.”

Hắn cũng phải thay. Y phục ẩm ướt dán vào thân thể, cái vĩ đại nam tính kia, lộ rõ. Sau đó tiện tay đem y phục ẩm ướt trên người cởi ra, cởi đến sạch sẽ, món đồ kia cũng tùy tiện thẳng đứng, to lớn sừng sững, giống như dã thú xấu xí.

Tiêu Ngư thu hồi ánh mắt rất nhanh.

Quay lưng lại, mặc xong xiêm y, vạt áo ngủ cũng được thắt ngay ngắn chỉnh tề.

Sau khi Xuân Hiểu gõ cửa đi vào, bưng chậu rửa chân vào. Thấy Tiêu Ngư ngồi ở trên giường, định cởi giày rửa chân, Tiết Chiến liền ngăn Xuân Hiểu nói: “Ngươi đi ra ngoài trước đi, nơi này không còn việc của ngươi nữa.”

Xuân Hiểu vội vàng gật đầu ra ngoài.

Không để Xuân Hiểu hầu hạ cũng không có gì, Tiêu Ngư chuẩn bị tự mình rửa chân, chợt thấy nam nhân bên cạnh, đem ống tay áo sắn lên, gập lưng xuống trước mặt nàng.

Tiêu Ngư lập tức nói: “Ngài làm gì vậy… A!”

Hai chân nàng bị hắn nắm ở trong tay, dọa nàng kêu lên.

Đôi tay hắn to lớn thô dày, nắm đôi chân ngọc nho nhỏ ở trong tay, đặt vào lòng bàn tay, càng lộ ra trắng nõn lung linh. Từng ngón chân nho nhỏ, trắng nõn.

Tiết Chiến nghiêm túc nói: “Chớ lộn xộn.” Nắm hai chân mềm mại của nàng, nhìn hướng phía dưới, thấy làn da bàn chân của nàng kiều nộn, dường như do đi đường quá nhiều, bị mài có chút đỏ. Cũng may khi trở về, là hắn cõng nàng.

Tiết Chiến lúc này mới yên tâm.

Đem hai chân của nàng chậm rãi để vào trong nước nóng.

Tiêu Ngư cuộn tròn lấy đầu ngón chân, nói: “Tự thiếp làm.”

Bàn tay của hắn ấn xuống chân của nàng, một cái tay khác nhẹ nhàng đem nước dội lên chân cùng bắp chân mảnh khảnh của nàng. Hắn cúi đầu, ngồi chồm hỗm trên mặt đất, giống như quái vật khổng lồ vậy. Nhàn nhạt nói: “Trong cung nhiều quy củ, ra đến bên ngoài, không cần quá câu nệ. Vợ chồng đều là sau cánh cửa đóng kín sinh hoạt, ta nghĩ đối với nàng tốt, thì ai cũng không xen vào.”

Hai tay của nàng nhẹ nhàng nâng váy, ánh mắt rơi vào đỉnh đầu hắn, nghe hắn nói, nhất thời cũng không biết nói câu gì. Luôn cảm thấy có chút khó chịu.

Ngọn đèn trong phòng lờ mờ, bấc to như hạt đậu, chỉ có một ngọn đèn nho nhỏ, chiếu lên cũng không quá rõ ràng.

Gian phòng nhỏ hẹp, không có huân hương và rèm che ưa thích của nàng, cũng không có gối gấm mềm mại… Đều là thứ nàng chưa từng trải nghiệm qua. Rửa xong, thấy hắn đem đôi chân giữ lại trong lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa, sau đó cúi đầu nhìn chằm chằm cả buổi, không biết đang nhìn cái gì, cuối cùng nói một câu: “Mỗi năm, chân của nàng càng ngày càng đẹp ra.”

Tiêu Ngư muốn rút chân về.

Hắn lại vuốt không thả, ngẩng đầu nhìn nàng.

Ánh mắt của hắn sáng rõ, mặt mày lại quá tuấn lãng, toàn thân nam tử đầy khí phách, nhìn đã thấy khỏe khoắn. Đột nhiên Tiêu Ngư có cảm giác chân mình nóng lên, có một hồi thần khí, liền nhìn thấy hắn hôn chân của nàng, mới ngượng ngùng nói: “Bẩn, đừng bẩn mà.”

Không chú ý như vậy!

Giọng Tiết Chiến cởi mởi, nói: “Thơm, không rửa ta cũng hôn.”

Thúi chết. Tiêu Ngư ghét bỏ nhìn hắn một cái, sau đó trước mặt có một bóng mờ bao phủ, cả người hắn đều đã nhào đến, thân thể nặng trịch đặt lên thân thể nàng. Đỉnh đầu gối đẩy hai chân nàng ra. Tiêu Ngư bị kẹp cũng không đúng, mà không bị kẹp cũng không phải, đôi mắt luống cuống nhìn người đàn ông thô lỗ như trâu đang đè lên người mình, nàng đưa tay dùng sức đẩy đầu vai của hắn. Hắn lại tiến gần hơn, ngăn cách giữa hai người chỉ có một lớp vải.

Ván giường lung la lung lay, vang lên hai tiếng “Két két” “Két két”.

Tai Tiêu Ngư như bị bỏng, vội vàng thúc giục nói: “Chàng, chàng xuống đi.”

Tiêu Ngư thực sự cảm thấy xấu hổ, chẳng qua Tiết Chiến vẫn không từ bỏ ý định giữa chừng, liền cúi đầu hôn nàng. Tiêu Ngư bị ép ngửa đẩu, có chút gò bó, còn hắn thì rất là cao hứng.

Chiếc miệng nhỏ nhắn của Tiêu Ngư hé mở, cùng hắn răng môi quấn quýt đến thở cũng không được, miệng Tiêu Ngư bị lấp đầy rất nhanh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
16 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: An Du, AriesVuThao, Bacom, HNRTV, Lyx, Melody, NGUYENCHINH, Popopo, antunhi, giangsoo1201, hh09, minmapmap2505, san san, vân anh kute, xichgo, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 116 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, bingo2534, didipham, Luong My Dung, Minh Viên, Ngô Thanh, Thiên Di, violet7704 và 451 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.