Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 

Duyên phận kiêu ngạo - Lâm Mỵ Mỵ

 
Có bài mới 17.10.2017, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 20.07.2016, 14:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 117
Được thanks: 143 lần
Điểm: 27.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên phận kiêu ngạo - Lâm Mỵ Mỵ - Điểm: 72
CHƯƠNG 4:

KẾ TRONG KẾ


"Em yêu tiền, đơn giản vì em không có cảm giác an toàn với đàn ông."

Lâm An Mỵ rối rắm không biết làm cách nào để kề cận "dương khí" - Trình Duệ, càng suy nghĩ cô càng rối rắm. Anh ta là bác sỹ vạn người mê, nhưng anh ta cũng là bác sỹ riêng của cô. Muốn kề cân anh ta phải thông qua "trung gian", mà cái người trung gian đó lại là Lương Đình.

Nếu cô nói với Lương Đình anh ấy nhất định sẽ giúp cô, nhưng mà cũng sẽ cười nhạo cô nhát gan, hoặc có thể là nhạo báng cô "có ý mờ ám" với trai đẹp, nếu không nói tự mình nghĩ cách cũng chưa chắc gì có thể qua mắt được "quả nhãn kim tinh" của Lương Đình.

Lâm An Mỵ vò đầu bứt tóc đi tới đi lui suy nghĩ, tính kế nhưng...

Ô.Ô

Ông trời cũng giúp đỡ cô. Ahahahahahahahahahahaaaaaa!!!!!!!!!!!

Lương Đình bày ra vẻ mặt "thúi quắc" nhìn cô. Lâm An Mỵ chỉ biết cụp mắt, cúi đầu như đứa bé nhận sai đứng bên cạnh chờ anh ta mắng.

Lương Đình mắng hăng say, từ chuyện của tám trăm năm trước cô làm sai cũng lôi ra mắng tuốt. Lâm An Mỵ thở dài cúi đầu, cô cảm thấy cô giống như tiểu a hoàn bị Dung ma ma mắng. Thời gian cứ chạy, kim đồng hồ cứ quay đi, Lương Đình mắng đến miệng khô lưỡi đắng mới ho khan vài cái. Cô liền chạy tót vào bếp rót li nước sôi để nguội cho anh ta. Lương Đình nhìn cô đang ra sức nịnh nọt hừ khẽ một tiếng.

Anh ta nhìn đồng hồ đã thấy bản thân lo đi mắng con nhóc này đã gần tối đến nơi rồi, liếc mắt nhìn Lâm An Mỵ đang ngoãn ngoãn đứng im hừ lạnh một tiếng, anh ta kiểm tra điện thoại sau đó phân phó: "Cơm tối làm đặc sắc một chút!"

Lâm An Mỵ gật đầu như giã tỏi, lập tức chạy vào bếp lật tung tủ lạnh lên làm mấy món sở trưởng của bản thân. Lương Đình chính là "cơm áo, gạo tiền" của cô, nhịn anh một chút cũng đỡ tốn tiền, tiền viện phí nếu để cô đóng, cô nhất định đau lòng muốn chết.

Lâm An Mỵ vừa vào bếp, Lương Đình liền lén lút như ăn trộm ngắm chừng cô bất ngờ xuất hiện. Lương Đình mở điện thoại thì nhận được tin nhắn: "Đã rời nhà. Hành động!" Khoé miệng anh ta cong lên, lén lút liếc nhìn về phía cửa bếp một cái, sau đó gọi điện thoại cho Raymond dặn dò cậu ta mau chóng đến đây trong vòng mười phút.

Nhận được điện thoại Raymond khóc không ra nước mắt, cậu ta đang hẹn hò với bạn gái, Chủ tich cứ gọi tìm cậu thế này mãi chỉ sợ có ngày bạn gái cũng chia tay cậu ta mất. Raymond nhanh chóng xin lỗi bạn gái mình mà gấp rút đến chỗ của Lương Đình.

Một giờ sau, Lâm An Mỵ vừa làm cơm xong. Ra khỏi phòng bếp là cảnh tượng cực kì chói mắt. Lương Đình ngồi trên sô pha chỉ thị Raymond chạy tới chạy lui sửa sang quét dọn phòng khách nhà cô. Trong khi Lương Đình đang xem Raymond như con rô bốt điều khiển bằng âm thanh mà ra lệnh. Mỗi lần cậu ta làm sai liền mắng một câu "ngu ngốc".

Cuối cùng cũng dọn xong căn phòng bỏ trống của Lâm An Mỵ, Raymond cảm thấy mệt mỏi rã rời, cậu muốn tăng lương. Nhưng cậu cảm thấy hết sức biết ơn vì Lâm An Mỵ thường ngày có thuê nhân viên vệ sinh cũng đều sãn tiện quét dọn luôn phòng trống này, nhưng mà phải quét dọn đến mức không nhiễm một hạt bụi nào thì đây là lần đầu tiên cậu ta làm việc này.

Lâm An Mỵ nuốt nước miếng nhìn căn phòng trống được trang hoàn cực kì tốt, còn có đồ dùng cá nhân mới toanh. Mắt cô vừa mới phẫu thuật cận thị hồi tháng trước, giờ mắt cô như đang chế độ 1080p của YOUTUBE. Liếc mắt qua bàn chảy và kem đánh răng nằm trên tủ đầu giường, cô âm thầm tặc lưỡi, quá xa xỉ! tuýt kem Theodent 300 Witening Crystal Mint với mức giá 99,99 USD (tương đương 2,1 triệu Việt Nam đồng) đi kèm là bàn chảỉ đánh răng Reinast sản xuất tại Đức màu bạc titan với giá là 3.200 Euro (tương đương 96,5 triệu đồng). Chỉ hai món đơn giản thôi đã thấy quá xa xỉ rồi.

Ga giường cũng được chuyển sang loại tơ tằm cao cấp, toilet cũng được Raymond dọn sạch bóng, trong phòng không nhiễm một hạt bụi. Vừa nhìn vào tuy trống trải nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác đây là khách sạn cao cấp chứ không còn là căn phòng trống nhà cô nữa.

Lương Đình hết sức hài lòng với thành quả này, phẩy tay ra hiệu Raymond có thể rút đi rồi. Sao đó anh ta cười hết sức vui vẻ phủi bụi trên người rồi dặn dò cô: "Mau tắm rửa thay quần áo, ăn mặc đẹp một chút. À, lấy bộ váy trắng viền ren đen đẹp nhất ấy! Lát nữa có khách đến, nhanh chóng trang điểm chỉ còn ba mươi phút thôi!" Nói rồi anh ta tung tăng mở cửa đi mất bỏ lại Raymond và Lâm An Mỵ ngơ ngác.

Raymond mếu máo nhìn cô: "Chị Army, cứ cái đà này bạn gái em chắc sẽ chạy mất!"

Lâm An Mỵ đen mặt, vỗ vỗ vai cậu ta: "Mai tôi cho cậu thẻ ưu tiên giảm giá 30% ở nhà hàng tôi cho cậu."

"Thật sao!" Raymond như muốn nhảy dựng lên. "Thật sự quá tốt, em phải đền bù thật tốt cho bạn gái mới được! Haha, cảm ơn chị!"

Lâm An Mỵ gật gật đầu, đầu chợt xẹt qua chút tò mò: "Này, Lương Đình bảo cậu dọn chỗ này làm gì?"

Raymond gãi đầu: "Em cứ tưởng là bạn trai của chị đến chứ!? A, không đúng chị không có bạn trai có thể là Chủ tịch nước không?"

"=.=" Biết thì tôi cần hỏi cậu à!?

Raymond nhanh chóng tạm biệt cô, bỏ lại Lâm An Mỵ tự ngẩn người.

Chết tiệt!!! Chỉ có có hai mươi lăm phút mười bốn giây, cô chỉ có thể mau chóng tắm rửa trong vòng mười lăm phút, vì thời gian gấp rút nên chỉ có thể dặm chút phấn thoa chút son. Màu cam tươi mát của thổi son mà Lương Đình đưa cho cô mấy ngày trước lại rất được lòng cô, mùi thơm ngọt, màu sắc tự nhiên, tuy nhiên váy trắng viền ren màu đen này lại khiến cô khó xử. Nhịn xuống lòng tham muốn thoa thỏi son kia cô chọn thỏi son khác, loại son nay Lương Đình dặn cô thoa trong các bữa tiệc này nọ.

Nhưng cuối cùng, cô lại thoa thổi son màu bạc kia. Tại sao ư? Là vì ăn bữa tối thôi có cần trịnh trọng thế không, có phải họp Quốc Hội đâu mà bắt bẻ cô quá vậy. Dù là ai đi nữa thì đây là nhà cô. Lâm An Mỵ- cô là chủ sở hữu đứng tên căn hộ này, Chủ tịch nước muốn ở lại cũng phải được sự cho phép của cô chứ.

Lâm An Mỵ, mặc dù không phải con nhà giàu nhưng cô cũng không phải "Trưởng giả học làm sang", giả vờ làm ra vẻ quý tộc này nọ. Alice nói cô không phải Lâm tiểu thư, ừ thì, cô là bà chủ Lâm. Nói cô leo lên giường không biết bao nhiêu người đàn ông, xin thưa cô ngay cả tay con trai còn chưa nắm nói gì đến mấy việc H ấy. Thích nói gì thì cứ việc nói, Alice cô ta cũng không yên ổn được lâu đâu.

Người ta nói Lâm An Mỵ thù dai, ừ cô thuộc cung bọ cạp đấy. Đa số mọi người đều cho rằng bọ cạp độc ác này nọ, ừ thì các người sinh cung bọ cạp đi thì biết. Đa số vai ác thuộc cung bọ cạp, ừ thì họ cho rằng trong óc bọ cạp đầy rẫy âm mưu. Chỉ một số người không hiểu nên nghĩ họ kiêu căng lạnh lùng, khi muốn mang điều tốt cho người khác thường chỉ là âm thầm làm. Người trên thế giới chỉ nhìn vào bề ngoài xù xì của họ đã "tuyên án" họ là tàn ác xấu xa, nhất là phụ nữ bọ cạp.

Chắc chắn các cô gái bọ cạp của chúng ta khá khó chịu với chuyện này, chưa gì đã bị gắn mác "nữ phản diện độc ác". Họ cũng như bao cô gái khác, biết mơ mộng như Song Ngư, ham chơi như Nhân Mã, thông minh như Bảo Bình, tỉ mỉ chu đáo như Xử Nữ, nghiêm túc như Ma Kết. Thường thì ai cũng cho rằng Bọ Cạp xấu xa độc đoán nhưng cô gái Bọ Cạp có khả năng phân tích tình huống của bản thân cực kì tốt, thường thì họ lại cảm thấy một nguồn cảm xúc tiêu cực cứ bùng lên trong lòng họ.

Nhưng đặc biệt Bác sỹ Trình sẽ hé lộ toàn bộ những điều mà mọi người còn chưa biết đến nội tâm của một cô gái Bọ Cạp.

--- ------
Lâm An Mỵ cảm thấy rất không tự nhiên khi vừa thấy Lương Đình mang theo Trình Duệ xuất hiện trong nhà cô, nhưng mà cô lại có phần mong đợi "dương khí" cứ quẩn quanh đây. Cô là con gái đương nhiên có một số thứ sợ mà hiểu tại sao ví dụ như côn trùng, và ma.

Trình Duệ xuất hiện cứ như ông trời thương cô nên ban anh xuống cho cô, cứu rỗi đời cô.

Trình Duệ xách vali theo Lương Đình vào một căn hộ nhỏ. Anh cảm thấy Lương Đình gần đây rất kì quái, trước hết là ông nội lại muốn "tu sửa" nhà cửa gì đó, anh đến căn hộ bên ngoài nhưng chợt nhớ là chưa cho người dọn dẹp nên định ở nhờ nhà cậu ta vài bữa. Rốt cuộc cậu ta khoác tay nói là: "Đàn ông ở cùng đàn ông, sau này sau tôi lấy được vợ. Lỡ phụ nữ nghĩ tôi là Gay thì sao?"

Nhưng giờ thì anh hiểu, tại sao ông nội và tên Lương Đình này lại kì quái như vậy. Anh không phải ngốc, cái dạng diễn trò vài ba chiêu này của bọn họ lại muốn lừa anh. Nằm mơ đi!

Trình Duệ nhìn thấy Lâm An Mỵ mở cửa thì cũng hiểu một phần rồi, là sắp xếp cho anh và cô gái này. Anh cảm thấy cũng kì quái, theo như tính tình của ông nội anh nhất định sẽ chọn một cô y tá nào đó mới đúng. Thế nhưng lại đi chọn cô gái "phát triển không tốt" cho anh, chắc chắn là tên Lương Đình đã tẩy não ông nội.

Lâm An Mỵ mặc bộ váy trắng viền ren đen, làm nổi bặt lên sự thanh thuần nhưng vẫn ẩn hiện nét bí ẩn cùng quyến rũ. Son môi màu cảm tươi mát càng khiến cho cô trở nên tự nhiên mà xinh đẹp hơn nhiều, suối tóc xinh đẹp thường ngày cũng đã xoã ra, càng khiến cho người nhìn cảm thấy dịu dàng và thuận mắt hơn rất nhiều.

Cô cười cứng ngắc, tự giới thiệu: "Xin chào anh, lần trước đã gặp Tôi là Army, tên tiếng Việt là Lâm An Mỵ!"

Trình Duệ gật đầu: "Tôi là Vincent, cô cứ gọi tôi là Trình Duệ được rồi!" Anh đưa tay ra tỏ ý muốn bắt tay cùng cô.

Cô đưa bàn tay nhỏ của cô ra bắt tay với bàn tay lớn nhưng thon dài của anh.

Đụng chạm nhỏ nhoi ấy khiến cả hai như cảm thấy có dòng điện xẹt qua cơ thể. Lâm An Mỵ xấu hổ muốn rút tay lại nhưng Trình Duệ lại đứng lặng vài giây. Trong vài giây đó cô như cảm thấy cô sắp sửa quy tiên vì hồi hộp. Đến khi anh buông tay cô ra thì cô nhanh chóng cách xa anh trong phạm vi bán kính 1 mét.

Lương Đình cười tủm tỉm nhìn hai người bọn họ.

Bàn ăn ba người, Lâm An Mỵ căng thẳng không dám nói lời nào. Trong khi đó Lương Đình và Trình Duệ không hề câu nệ tiểu tiết mà nói chuyện.

Lương Đình: "Luận văn của cậu thế nào rồi! Sau gần đây không thấy cậu xuất hiện trên tạp chí y học đó nữa!"

Trình Duệ tao nhã ăn cơm rồi nói: "Không đạt tiêu chuẩn. Bị ông nội quăng bỏ hết rồi!"

"... ......" Lâm An Mỵ vẫn đang chiến đấu với thịt gà.

"Có định chuyển sang bất động sản với anh đây không?"

"Làm gì!?"

"Lương bác sỹ của cậu thì được bao nhiêu chứ, nghĩ xem đi theo tôi còn không giàu sao!?"

"... ......Khụ .....khụ.....!" Một hạt cơm "tung mình" từ miệng dạo qua mũi rồi rơi xuống bát canh. Lâm An Mỵ cực kỳ xấu hổ, cô chỉ là bị sặc bởi cách dùng từ của anh ta hết sức mờ ám.

Trình Duệ liếc mắt nhìn cô đúng ba giây rồi dời mắt sang chỗ bát canh nhíu mày, gương mạnh lạnh lùng nhưng giọng nói lại trong trẻo đầy vững vàng, làm người nghe đỏ cả lỗ tai: "Theo cậu!? Tôi nghĩ chắc cậu không muốn tôi và cậu cạnh tranh nhỉ?"

Lương Đình cười khan: "Haha, tôi biết bản thân tài hèn sức mọn không dám cạnh tranh với đại bác sỹ như cậu."

Lâm An Mỵ nhịn cười đỏ cả mặt, cuộc nói chuyện của hai tên này vào tai cô cứ như "mèo khen mèo dài đuôi". Cô cứ nghĩ Trình Duệ lạnh lùng khi nói chuyện với Lương Đình sẽ là cái dạng gì, rốt cuộc thì ra là tạo thành tổ hợp "chém gió".

Lương Đình liếc mắt thấy Lâm An Mỵ đang cúi đầu, tóc dài che đi biểu cảm trên mặt, hai vai run nhẹ. Anh ta nhướng mắt ra hiệu với Trình Duệ. Cả hai người họ ăn ý nhìn về người nào đó đang nhịn cười đến run rẩy.

Lương Đình âm thầm lắc đầu thương xót.

Trình Duệ mặt không biểu cảm nhưng trong lòng anh đang nhẩm tính. Cô gái này vừa xuất hiện liền thấy dáng người chỉ có chỉ có thể cho 10/20 điểm, gương mặt cũng chỉ tuỳ tiện thoa chút phấn nhạt, tay nghề nấu ăn không tệ 15/20, cử chỉ điệu bộ lịch sự 5/20 lí do là vì cô gái này có những hành vi không được nhã nhặn, 60 điểm ấn tượng gặp mặt mà cô gái này lại chỉ đạt 30 điểm thấp như vậy ông nội muốn tác hợp cho anh, thật kì lạ.

Lâm An Mỵ đau khổ nhịn cười chừng hơn năm phút mới từ từ bình tâm lại khôi phục bộ dáng điềm tĩnh của mình, vừa mới ngẩng đầu lên ý cười trong mắt của cô vẫn còn tràn đầy liền đối mặt với hai cặp mắt nhìn chằm chằm. Chợt giật mình hốt hoảng vội vàng giải thích nhưng mà lại không cẩn thận kiềm chế được mà bật cười: "Xin lỗi, tôi chợt nhớ đến chuyện hai con mèo.... phụt.... haha... thật xin lỗi, thất lễ rồi!" Cô đành phải che miệng cố ép bản thân nhịn cười.

Lương Đình cười hoà: "Anh trai tốt của em thì không vấn đề, chỉ là đại bác sỹ đây..."

Trình Duệ lạnh nhạt nói: "Cô Lâm không cần phải câu nệ, cứ coi như người nhà mà đối xử là được rồi. Dù sao tôi cũng là bác sỹ riêng của cô."

"À!" Lâm An Mỵ cảm thấy tiếc nuối, trai đẹp có giọng nói dễ nghe thế kia dù nói mấy lời khó nghe đến đâu cũng khiến cho người ta bỏ qua hết thải. Mà cô lại là loại người đối với cái đẹp không có sự chống cự.

Lương Đình cảm thấy không khí trở nên lắng xuống nặng nề, liền nói: "Haha, chỗ của An Mỵ có một phòng trống vừa được dọn sạch sẽ. Duệ Duệ, cậu cứ ở lại đây vài ngày. Để căn hộ của cậu cho nhân viên vệ sinh dọn dẹp một sạch sẽ đã."

Trình Duệ gật đầu, vốn dĩ anh cũng đã hiểu ý định của Lương Đình và ông nội là gì rồi, trước mắt cứ thuận theo rồi tính.

"Khoan..." Lâm An Mỵ cảm thấy như có 'sét đánh ngang tai', thật sự là tin tức chấn động. Cô là chủ nhà đó, tên chủ sở hữu ở đây là cô. Mà cô còn là cô gái chưa chồng, chưa bạn trai. Thế nhưng lại bắt cô ở chung với một người đàn ông lạ. Dù cho anh ta có đẹp trai như nam thần đi chăng nữa thì 'trình tiết' của cô vẫn quang trọng hơn.

"Sao?" Lương Đình không kiên nhẫn hỏi.

Lúc này Lâm An Mỵ thật sự muốn bùng nổi: "Anh ta là đàn ông! Em là phụ nữ! 'Trai chưa vợ, gái chưa chồng' ở chung một chỗ, sao này em làm sao lấy chồng???"

"Ai dào, coi nào! Em đã lên báo với không biết bao nhiêu nam minh tinh rồi, giờ lại sợ 'tin đồn nhảm' sao? Vốn dĩ là danh tiếng của em cũng đâu có trong sạch!"

"Lương Đình!!! Em nhịn đủ rồi nhá, đây là địa bàn của em!"

"Cùng lắm thì cậu ta trả tiền thuê nhà cho em!"

Lâm An Mỵ nghe đến 'tiền' liên cụp đuôi xuống: "Giá, cả thế nào?"

Đây là căn hộ 107,70 mét vuông ở tầng 26 trong khu chung cư cao cấp Nam Thành. Có hai phòng ngủ, 1 phòng khách, phòng bếp có đầy đủ nội thất, và mmotj ban công. Giá khởi điểm là 5,1 tỷ VNĐ. Tính theo lương hiện tại của Lâm An Mỵ thì cô phải phấn đấu 10 năm trừ hao đi chi phí ăn uống đi lại.

Trình Duệ buông đũa xuống nhìn quanh một vòng rồi buông ra một cái giá 'phủ' kinh người: "10 triệu trên một tháng, cô bao ăn bao ở!"

Lương Đình đang uống nước bị sặc lên mũi mà ho khục khặc. 10 triệu!? Má nó, cái tên này cũng phá giá quá đi mất. Căn hộ cao cấp còn cộng thêm bao ăn bao ở mà tính trung bình chỉ hơn ba trăm ngàn, khách sạn bình thường cũng đắt hơn nhiều. Cậu ta cho rằng đây là nhà trọ bình dân sao?

Lâm An Mỵ mỗi khi bàn chuyện công việc liền bình tĩnh đi xuống, mà mỗi khi đụng đến lợi ích tiền bạc thì lại trở nên nóng nảy hơn nhiều nhất là động đến lợi ích của cô. Đối với cô lợi ích tiền bạc đi đầu, cô có thể không có bạn trai nhưng tiền tuyệt đối không thể 'không kiếm'.

Vừa nghe giá não cô nhanh chóng phân tích dữ liệu tính ra trung bình mỗi ngày, nhẩm xong giá trị cô cảm thấy bản thân đang bốc khói đầu: "10 triệu!? Bao ăn bao ở mà mỗi ngày chỉ hơn ba trăm mấy chục ngàn. Anh nghĩ đây là nhà trọ bình dân sao?" Vì tức giận trong người giọng nói của cô cao hơn, mạnh hơn cùng dữ hơn bình thường.

Trình Duệ nhìn cô như chả có chuyện gì xảy ra, cứ như tuỳ tiện mua bán: "Cô ra giá đi!"

Lần Này Lương Đình hả hê cười trộm trong lòng 'Cô ra giá đi!' câu này rất mờ ám đó nha. Anh ta càng vui vẻ hơn, tên Trình Duệ này nhiều tiền như vậy tuỳ tiện để người khác ra giá thì coi như lòng Lương Đình anh có chút sảng khoái. Vả lại anh ta không tin Lâm An Mỵ 'yêu tiền như mạng' suốt ngày cứ gặp anh đòi tiền lại không thừa cơ hội này mà kiếm chát chút đỉnh.

Lâm An Mỵ lẩm nhẩm tính toán, cắn môi suy nghĩ. Đấu tranh tư tưởng một lúc lâu cô dè dặt nói một cái giá: "30 triệu một tháng bao ăn bao ở!" Trong lòng cô còn đang âm thầm tính toán số tiền này coi như cũng khá đi.

Lương Đình ngả ngửa, thật là hết nói nổi!? Tại sao lại không lấy nhiều hơn chứ, 100 triệu cũng được, cái tên Trình Duệ đó đã có ý muốn ở lại nên mới tuỳ ý như vậy. Thật sự là tức chết đi mà.

Trình Duệ nhìn Lương Đình đang tức điên, khoé môi nhếch lên một chút, cười âm thầm. Anh cụp mắt che đi chút vui vẻ trong đáy mắt, khôi phục bộ dáng lạnh lùng.

--- -------

"Tiền thuê nhà tôi sẽ trả 50 triệu. Chỉ cần cô tôn trọng những thói quen của tôi là được!" Trình Duệ cầm trong tay laptop của Lâm An Mỵ nhìn sơ qua bản hợp đồng thuê nhà.

Lâm An Mỵ nhướng mày, đúng là con nhà giàu quăng ra 50 triệu mà không hề 'chùng tay'. Có biết mỗi tháng tính tiền lương cô chỉ được 50 triệu không!? Nếu không có tiền 'huê hồng' cô chỉ có nước 'cạp đất' mà ăn. Trong thâm tâm tuy nghĩ vậy nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười thương mại: "Anh Trình à, nếu anh đưa 50 triệu thì tôi không thể không nhận. Được rồi, anh có yêu cầu gì xin cứ nói!"

Trình Duệ khoanh tay dựa vào sô pha nhìn cô chăm chăm, Lâm An Mỵ cảm thấy da tóc dựng ngược. Cứ như là bị laze quét qua vậy, không cảm nhận được 'dương khí' mà sao chỉ thấy 'âm khí' đầy phòng. Trình Duệ nheo mắt nhìn cô, lúc này cô mới theo bản năng nhìn về phía quần áo đàng mặc trên người của anh ta.

Quần kaki chinos màu vàng đất ôm trọn cặp chân thon dài nam tính, áo sơ mi xanh dương nhạt không một nếp nhăn của hãng Ralph Lauren. Đôi tay trắng thon dài đẹp đẽ đeo đồng hồ Thuỵ Sĩ đắt tiền, chân mang giày da đắt tiền Salvatore Ferragamo.

Lâm An Mỵ thật sự thèm 'chảy nước miếng' với đôi giày da của Trinh Duệ. Đây là hãng giày nam nổi tiếng xuất hiện khá lâu đời tại Ý.Thương hiệu giầy da hàng hiệu xa xỉ này luôn được các quý ông săn đón,tin tưởng lựa chọn sử dụng bởi những thiết kế độc đáo, đơn giản, sang trọng không quá cầu kì.

Còn đánh giá về chất lượng đối với thương hiệu này phải kể đến trải nghiệm, bởi không một lời hoa mỹ nào có thể khắc họa hết vẻ đẹp của hãng giày da hàng hiệu cao cấp này. Với nguồn gốc lâu đời, mỗi một đôi giày là một nét tinh túy thuần khiết, mỗi sải bước cùng Salvatore Ferragamo đều thể hiện đẳng cấp,uy quyền của phái mạnh.

Nghe nói giá thành của giày da hàng hiệu này khá là hợp lí, các quý cô có thể mua tặng cho người bạn đời của mình món quà này. Cô nghe xong câu đó đã mơ ước có ngày được mua nó.

Lâm An Mỵ cũng như bao nhiêu cô gái khác mong muốn có một người bạn trai, à không, là người chồng có thể mặc trên người áo sơ mi cái loại, quần tây thẳng thóm, giày da bóng lộ, hoàn mĩ không tì vết. Tuy nhiên hiện tại cô nhìn Trình Duệ ăn mặc như vậy đột nhiên trong lòng sinh ra một loại thoả mãn mà cũng không mấy thoải mái.

Trình Duệ cười lạnh, đã hoàn toàn nhìn ra mưu đồ bé nhỏ của cô. Anh di chuyển chân hòng lấy lại sự chú ý của cô từ đôi giày lên người anh. Nhìn thấy cô nhăn mày tỏ thái độ khó chịu liền vừa lòng lên tiếng: "Cô cứ cư xử tự nhiên, không cần che giấu. Như vậy tôi mới cảm thấy dễ chịu một chút, dù sao tôi bỏ tiền ra để sống thoải mái không phải là ra ngoài làm việc cả ngày về nhà lại phải nhìn cô nở nụ cười thương mại. Nhìn cô cười xong tôi không muốn ăn cơm!"

"... ...... ...." Nhìn đẹp trai mà nói chuyện kì cục. Nếu không phải vì anh đẹp trai và có tiền thì cô đã đá văng anh ra khỏi đây rồi.

Lâm An Mỵ hậm hực phân phòng cho Trình Duệ: "Căn phòng bên phải là của tôi, căn bên trái là của anh! Ngày mai tôi và anh sẽ xem xét lại lịch trình mà phân công công việc trong nhà. Bình thường trong bếp có đầy đủ dụng cụ và thức ăn, nếu anh muốn ăn gì thì cứ nói, trong nhà có máy hút bụi, giẻ lau sẵn, nếu anh thích thì dọn dẹp phòng anh một chút. Bình thường nhân viên vệ sinh định kì sẽ đến đây quét dọn một lần."

Trình Duệ giơ tay: "Tôi không thích người khác động vào đồ đạc của mình!"

Lâm An Mỵ chớp mắt: "Cho nên?"

Trình Duệ nhếch môi: "Cô dọn!"

"HẢ???"

"Tôi trả tiền đương nhiên là cô phải làm mấy việc này rồi!"

"... ......." MÁ NÓ!!! Trai đẹp mà thần kinh chẳng bình thường.

--- ------

TRUYỆN NGẮN NHỎ 3:


Một ngày nào đó, bác sỹ Trình vừa đi làm về lại phải nai lưng ra làm việc nhà cho vợ. Tại sao ư?

"Em không thích người khác động vào đồ của em!"

"Cho nên?"

"Anh dọn!"

"... ...... ..." Quả báo.



Đã sửa bởi Lâm Mỵ Mỵ lúc 04.11.2017, 19:27, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lâm Mỵ Mỵ về bài viết trên: lovenoo1510
     

Có bài mới 22.10.2017, 21:34
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 20.07.2016, 14:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 117
Được thanks: 143 lần
Điểm: 27.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên phận kiêu ngạo - Lâm Mỵ Mỵ - Điểm: 60
CHƯƠNG 5:

UY QUYỀN CỦA NỮ VƯƠNG


"Em yêu tiền, em thích địa vị, em khát vọng quyền lực.
Người như em chỉ biết tất bật tranh giành,
Anh sẽ yêu em chứ?"


Nhịp sống nơi đô thị phồn hoa làm con người ta cứ quay vòng theo cuộc sống.

Duyên phận như dây tơ hồng khiến cuộc sống của hai người nào đó được xích lại gần nhau.

"Tôi thật lòng khuyên cậu tránh xa cô gái đó ra!" Một cái bàn hai đại bác sỹ cùng nhau bàn 'chánh sự'.

"Lí do?"

Trần Trung cuối người từ dưới gầm bàn lấy lên một chồng báo lẫn tạp chí đập lên bàn: "Nhiêu đây đủ để ba cậu không cho phép cô ta vào cửa!"

Trình Duệ liếc nhìn tấm ảnh trên tạp chí của Lâm An Mỵ, sườn mặt lạnh nhạt của cô toả ra khí chất cao ngạo, tự tin. Bàn tay thon dài tuỳ ý chọn một tờ tạp chí lên nhìn, tiêu đề tạp chí là hình ảnh nụ cười thương mại của cô cùng với một nam minh tinh. Nụ cười có chút gượng gạo nhưng nhìn có vẻ dịu dàng.

Trình Duệ đưa tay lên vuốt đôi mắt kia, ánh mắt trên hình cực kì tầm thường dù cho có đẹp đi nữa cũng không có ánh sáng ngời lên như người thật. Giọng nói đều  đều của Trình Duệ vang lên phá vỡ cục diện im lặng: "Tôi là bác sỹ riêng của cô ta! Việc còn lại, tự tôi có thể giải quyết!"

Trần Trung nhíu mày nhìn anh, quan sát mọi cử động của người đàn ông trước mắt. Trước mắt anh ta là Trình Duệ, là bạn thân từ nhỏ của anh ta, còn là Vincent bác sỹ đa khoa nổi tiếng nhất thành phố H này. Thế nhưng anh ta vẫn khó lòng mà đoán được rốt cuộc người này che giấu điều gì trong nội tâm. Dù cho thế nào, anh ta cũng không muốn danh tiếng của Trình Duệ bị huỷ trong tay một cô gái tham vọng như vậy.

--- ------

Mấy ngày ở nhà nghỉ ngơi, Lâm An Mỵ cũng khôi phục tinh thần của bản thân đến công ty làm việc. Đầm công sở màu đen khô khan, kính mắt gọng vàng che đi đôi mắt sắc bén, giày cao gót tinh xảo.

Vừa nghe tiếng giày cao gót nện lên sàn 'cộp cộp', nhân viên tầng 27 lật đật xếp thành hàng ngũ ngay ngắn, đứng nghiêm chỉnh chào đón Tổng giám đốc. Dưới uy danh của Lâm Tổng không có bất kì ai dám hó hé.

Đây là lần đầu tiên sau sự kiện vào bệnh viện, Lâm An Mỵ đến Tổng công ty.

Phong cách hôm nay hoàn toàn thay đổi so với trước đây.

Váy ren liền thân mà đen, áo khoác đỏ thẵm, giày cao gót tinh xảo đen lấp lánh. Tóc dài luôn được cố định nay được tự do xoã ra, kính mắt gọng vàng trên mắt biến mất thay vào đó là đôi mắt tinh tường.

Khiến cho toàn bộ nhân viên ở đây 'rớt cả tròng mắt' là: hôm nay Tổng giám đốc lại thoa son hồng. Phải nói là màu môi của Lâm Tổng chỉ khi có việc quan trọng mới được như người 'bình thường', mà mái tóc kia từ khi cô ấy nhận chức Tổng giám đốc thì rất ít khi xoã ra.

Xung quanh bán kính 20m, ai nấy đều đang run rẩy. Một khi Lâm Tổng nghiêm túc thì chắc chắn sẽ có người bị buộc từ chức, lịch sử đã ghi danh lại những vị cán bộ cao cấp bị Lâm Tổng 'bức' cung, toàn bộ đều phạm vào những tội không thể tha thứ.

Lâm An Mỵ liếc mắt nhìn đám người đang sợ sệt kia, môi mỏng khẽ nhếch. Lâu rồi cô không 'bức tử' người nào thì cho rằng có thể sống yên ổn sao!? Hôm nay, là ngày thích hợp để ra tay 'chinh phạt'.

Cô thuộc cung bò cạp, hầu như ai cũng nghĩ rằng cô là loại phụ nữ đáng ghét, lẳng lơ, vô liêm sỉ, gì gì đó... Nói tóm lại bọn họ thật sự chỉ là những kẻ nhàm chán. Nhưng mà bọn họ nói rất đúng, cô rất thù dai. Cho nên thà chết chứ đừng đắc tội với cô, cô không thích những chiêu trò trong bóng tối của bọn họ. Nếu muốn trả thù thì phải đường đường chính chính mà trả thù.

Phạm Thiên Thư, chỉ trách lúc trước mắt cô ta bị mù mới điên dại đi tìm cô gây chuyện, lần này cho dù bác cô ta có là Chủ tịch cũng khó mà cứu cô ta.

Nụ cười trên gương mặt Lâm An Mỵ càng thêm đáng sợ. Raymond ở ngay bên cạnh cũng bị nụ cười 'lạnh thấu xương' của cô làm cho rùng mình.

Lâm An Mỵ tiến vào phòng làm việc, cửa phòng vừa đóng mọi người ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Cửa lại đột nhiên mở ra, tim mọi người như giật thót lên. Có người còn ôm ngực thở phào tỏ vẻ sắp bị doạ yếu tim đến nơi.

Raymond vẻ mặt nặng nề đóng cửa phòng làm việc lại, nghiêm túc thông báo với mọi người: "Mọi người vào vị trí, Tổng giám đốc muốn 1 giờ sau sẽ họp gấp, Chủ tich đã phê duyệt! Tổ thư ký mau chóng thông báo cho các nhân viên cấp cao và hội đồng quản trị, sắp xếp tài liệu và chuẩn bị đầu đủ các thứ cần thiết."

Nghe Raymod thông báo xong, trợ lý đặc biệt Trình Ngọc Nhi -Wendy vẻ mặt mơ mộng, cười cực kì phấn khích. Raymond nhăn mày nhắc nhở: "Wendy, cô còn ở đó điên khùng gì thế? Mau chóng làm việc!"

Trong tổ thư kí có 5 thành viên: Raymond, Sany, Joe, Tendy, Wendy. Trong đó chỉ có Vương Nhất Minh- Raymod là đàn ông và là trưởng phòng thư kí. Wendy thì chỉ là một trợ lí đặc biệt được Lâm An Mỵ bổ sung vào danh sách.

Joe thở dài, bưng chồng tài liệu đi sửa sang, nhìn Wendy lắc đầu: "Wendy à, nếu cô đem sự yêu thích Lâm Tổng vào công việc một 'chút' thì tốt!"

Trình Ngọc Nhi bĩu môi, dùng giọng điệu nũng nịu nhất của bản thân làm người nghe nổi hết cả 'da gà': "I Love You, Army! Moa~ Moa~ tình yêu của Wendy!"

Tendy đang gọi điện thoại thông báo cho các cán bộ, nhân viên cấp cao cũng đột nhiên cảm giác buồn nôn chết đi được.

Raymond lắc đầu thở dài: "Wendy, cô cứ ở đó lười biếng thì chị Army đá cô ra khỏi đây cũng đừng có trách!" Nói rồi cậu ta cầm một tập văn kiện đi về phía thang máy.

Wendy làm mặt quỷ với cậu ta rồi chạy lon ton đến phòng trà nước giúp Sany.

--- -----

Tâm trạng của Lâm An Mỵ hết sức tốt, tại sao hả? Lí do là sao bao nhiêu năm nhẫn nhịn thì hôm nay cô cũng sẽ khiến cho Phạm Thiên Thư trả giá hết tất cả những gì cô ta đã làm với cô.

Cảm giác thật feel~

Cửa sổ sát đất mở rộng, có thể nhìn rõ ngoài trời đã giăng đầy mây đen báo hiệu một cơn mưa sắp đến.

Lâm An Mỵ bước đến bên cửa sổ, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên cửa kính khẽ vuốt, cảm nhận cảm giác mắt lạnh của thuỷ tinh mang lại. Trên môi nở nụ cười tươi tắn, khoé mắt cong cong tràn đầy vui vẻ, hoàn toàn trái ngược với Lâm An Mỵ thường ngày.

Cô bước chân ra ban công, gió lớn thổi vào mặt mát rượi, mái tóc dài tung bay loạn cả lên. Lâm An Mỵ nhắm mắt, đặt hai tay lên thành ban công cảm nhận sức gió mạnh mẽ quất vào người đầy lạnh lẽo.

Phía xa từng đám mây đen đang ùn ùn kéo đến, gió càng lớn hơn mang theo sự mát lạnh từ hơi nước. Phía chân trời chớp loé sáng, kèm theo tiếng 'gầm gừ' của bầu trời.

Gió mạnh mẽ lay động rèm cửa màu lam, như tinh nghịch lướt qua quyển sách dày cộm trên bàn làm việc. Cả căn phòng như ngập tràn trong không khí ẩm ướt của cơn mưa sắp đến.

Lâm An Mỵ mở mắt nhìn từng đám mây chuyển động, cô rất thích mưa. Hầu như những kỉ niệm từ lâu lại ùa về trong lòng, ở nơi cao chót vót của một toà cao óc đó là giấc mơ từ nhỏ của cô. Cô khoanh tay trước ngực, ngước mắt nhìn lên trời, tư thế cự kì cao ngạo cứ như 'nữ vương'.

Lâm An Mỵ cảm thấy thật thoả mãn, cảm giác hiện tại cứ như là 'Võ Tắc Thiên', mặc 'Long Bào' uy nghiêm tuyên bố: 'Thiên hạ là của ta!' Haha cảm giác thật tốt.

"Tốt, tốt biểu cảm trên mặt rất tốt. Ay da, giữ nguyên không được nhúc nhích!" Lương Đình không biết từ đâu chui ra cầm máy ảnh tìm góc độ chụp liên tục.

"... ......" Biểu cảm trên mặt Lâm An Mỵ cứng đơ.

Lương Đình nhíu mày nhìn tấm ảnh không vừa ý, độc ác nói: "Vừa bị giựt tiền à? Nhìn cứ như 'táo bón' lâu năm chưa khỏi!"

"... ..... Không chụp được thì khỏi chụp!"

Lương Đình bĩu môi khinh thường lời cô nói, xoay người xem lại mấy bức ảnh vừa chụp lén được. Sau đó lắc đầu cảm thán: "Mặt đơ như thấ này sau này chụp ảnh cưới không lẽ cũng phải chụp lén!"

"... ......." Thật là phá không khí của người khác mà.

"Đúng rồi, mấy hôm nay tiến triển thế nào rồi!" Lương Đình miệng hỏi nhưng mắt vẫn đang săm soi tìm tòi xem tấm ảnh nào đẹp nhất.

Lâm An Mỵ hết hứng thú 'hóng gió', đi vào phòng làm việc chuẩn bị họp: "Tài liệu đã chuẩn bị xong! Lát nữa y kế hoạch mà làm là được! Nếu có vấn đề..."

Cô chưa nói hết Lương Đình đã ngắt lời: "Tài liệu gì cơ? Anh đang hỏi em và Trình Duệ tiến triển sao rồi?" Anh ta vẻ mặt chờ mong nhìn cô.

"... ........" Lâm An Mỵ nghe xong đã ngộ ra được một chuyện, rằng cô lại bị Lương Đình 'gài'. Hít sâu một hơi, cô từ tốn trả lời: "Anh nghĩ kem đánh răng P/S và T300WCM (Theodent 300 Witening Crystal Mint) có thể có tiến triển gì?"

Lương Đình ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Em không thấy chúng đều là kem đánh răng sao?" Anh ta còn cho bình phẩm một câu: "P/S là nhãn hiệu toàn cầu đấy nhé! T300WCM có thể so sánh sao?"

"... ...... ...." Ông anh của tôi ơi! Sự khác biệt là 'đẳng cấp'!!! Là 'đẳng cấp' đấy! Còn có giá tiền nữa. Một tuýp T300WCM đã đủ để mua cả đống kem P/S về, chải đến rụng răng cũng không hết!

Lương Đình lại phát lên cơn bệnh 'lải nhải': "Bản thân em đã gần 3... à là hơn 25 tuổi. Không dễ dàng gì anh mới 'giành giật' được một người xuất sắc cho em! Em nhìn xem, xung quanh không có ai có thể vượt qua Trình Duệ. Nhà họ Trình lại có tiền đến thế! Thà gả cho cậu ta, dù cho cậu ta nói lời độc miệng khó nghe này nọ thì dù sao cậu ta cũng có gen tốt. Nếu lại bị ba mẹ em gọi về lấy chồng không phải rất uổng phí sao?"

Lâm An Mỵ cầm gương và lược bắt đầu chải lại tóc, dậm lại lớp trang điểm. Cũng không mấy quan tâm chỉ trả lời qua loa cho có lệ: "Em không thích bác sỹ!"

"Cậu ta có tiền!"

"Em không thích bác sỹ!"

"Cậu ta có gương mặt!"

"Em không thích bác sỹ!"

"Cậu ta có tài năng!"

"Em không thích bác sỹ!"

Lương Đình cảm thấy bực mình khi phải nói nhảm nhiều vậy: "Tại sao không thích bác sỹ?"

Lâm An Mỵ tô lại son môi, giọng đều đều phân giải: "Thứ nhất, thân phận anh ta tốt như vậy, em không muốn 'trèo cao'. Thứ hai, em không muốn lấy chồng là bác sỹ vì công việc này đôi khi có những pha va chạm 'tế nhị' em không thích!"

Lương Đình dường như vẫn muốn níu kéo cô: "Trèo cao, gì chứ? Em đã là Lâm Tổng của Tập đoàn Lương Đình này rồi còn gì! Tài sản hiện tại của em cũng đâu thua kém người có tiền. Hiện nay trào lưu 'nam thần áo blue trắng' rất thịnh hành đấy, còn có trào lưu 'cô bé lọ lem' cũng rất thịnh hành!"

Lâm An Mỵ thuộc cung bọ cạp điển hình cho sự cứng đầu cố chấp, còn có những lí do khiến người ta khó lòng đỡ nổi: "Anh nên nhớ rằng, 'cô bé lọ lem' vốn dĩ là con gái bá tước. Cho dù có sống nghèo khó thì thân phận của cô ấy vẫn là 'bá tước tiểu thư' cao quý... Còn em, không phải lọ lem!"

"Không phải hình mẫu trong lòng em là 'soái ca' áo sơ mi trắng sao? Trình Duệ hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của em!"

"Lương Đình..." Lâm An Mỵ nghiêm túc nhìn vào mắt anh ta: "Anh là quý nhân của em, cả nhà họ Lương đều là 'Ân nhân' của em. Bản thân em không muốn mình ảnh hưởng đến thanh danh nhà họ Lương." Cô cụp mắt xuống: "Em không muốn bản thân phiền đến mọi người!"

Lương Đình nghiêm mặt: "Anh cũng được coi là 'trưởng bối' trong nhà đúng không?"

Lâm An Mỵ gật đầu, theo như quan hệ giữa bọn họ thì Lương Đình chính là cậu họ bên ngoại của cô. Bên ngoài bình thường vì muốn để càng ít người biết càng tốt nên bọn họ không xưng hô cậu- cháu, mà xưng hô như bình thường Lương Đình cảm thấy tốt hơn, vì xưng hô theo 'vai vế' anh thật sự cảm thấy bản thân mình già đi.

Lương Đình là điển hình cho đàn ông cung Song Tử, bên ngoài với vẻ thân thiên vui tính, rất biết cách ăn nói, ham vui và thích du ngoạn đặc biệt là khá tài hoa có trí tuệ. Tuy nhiên trong lòng anh ta cũng ẩn chứa rất nhiều những mưu tính trong kinh doanh mà người ta khó để đoán được.

Lương Đình nghiêm túc làm cho Lâm An Mỵ cảm thấy chột dạ, giọng đậm chất ra lệnh của người lớn lên tiếng: "Vấn đề của ba mẹ em, người cậu như anh đây sẽ giải quyết. Việc còn lại là mau chóng tiến triển với Trình Duệ!"

Lâm An Mỵ nhíu mày: "Anh nghĩ, muốn tiến triển liền tiến triển sao? Lỡ như anh ta..."

Lương Đình cắt ngang lời cô: "Nếu cậu ta không có chút bằng lòng, em nghĩ cậu ta sẽ ở trong căn hộ 100 mét vuông của em!?"

"... ........" Lỡ như anh ta chỉ là đang trải nghiệm cuộc sống 'thường dân' thì sao. Cô không dám tin tưởng trên đời này còn có việc tốt như vậy. Người có tiền đa số sẽ chọn mỹ nữ 'chân dài', nếu là cô, bản thân cô cũng sẽ chọn mỹ nữ.

Trong khi Lương Đình hừng hực khí thế thì Lâm An Mỵ lại cảm thấy, sự việc ngày càng không 'thực tế' rồi.

Trong cuộc họp ngay sau đó, Lâm An Mỵ dùng tư thế cao ngạo nhất của mình quăng một tập tài liệu lên bàn. Âm thanh của tập tài liệu rơi lên bàn 'rầm' một tiếng, làm mọi người sởn hết cả gái óc.

Nếu là trước đây, Lâm An Mỵ chỉ là một Tổng giám đốc có thực quyền dựa lưng Chủ tịch hội đồng quản trị lương Đình thì hôm nay ai cũng đều nể cô ba phần. Trong tay cô hiện tại đang nắm giữ hơn hai mươi phần trăm số cổ phần của Tập đoàn Lương Đình. Mấy năm này, cô đầu tư rất thuận lợi nếu so sánh tài sản công khai của cô đã có thể vươn lên top 10 người giàu nhất thành phố H.

Hiện tại Hội đồng quản trị cũng không ai dám công khai chống đối Lâm Tổng, bởi vì chống đối cô là đối nghịch với Chủ tịch Lương. Coi như con đường kiếm tiền khó mà tiếp tục được.

Giọng nói trầm tĩnh mạnh mẽ của Lâm An Mỵ vang lên làm mọi người có chút lo sợ: "Thế này là thế nào? Tại sao hạn mục của Nhã Lan lại xảy ra sự cố!"

Ai nấy đều hít sâu một hơi, nghe nói Lâm Tổng rất coi trọng hạn mục xây dựng khu biệt thự bên bờ biển Nhã Lan này. Làm Lâm Tổng nổi giận thì chắc chắn sự việc rất nghiêm trọng.

Lâm An Mỵ đập bàn, tạo nên một âm thanh lớn chói tai, giọng nói cũng đã cao lên mấy phần: "Ai phụ trách hạn mục này? Số tiền thâm hụt là thế nào, 'ăn chặn', 'bòn rút của công' hay 'hối lộ'."

'Ăn chặn' tiền công thật sự là một tội lớn, ảnh hưởng đến hạn mục Nhã Lan lần này có thể hình tượng Tập đoàn bị xuống dốc. Bình thường vấn đề nếu là người có tiền phạm phải sai lầm này thì chỉ cần 'ém nhẹm' đi là chẳng có chuyện gì.

Cùng chung suy nghĩ đó, Phạm Thiên Thư mặt bình thản đứng lên nói: "Lâm Tổng, là tôi phụ trách hạn mục này. Nhưng mà Lâm Tổng, cô làm quá vấn đề lên như vậy lại càng khiến cho người khác biết rằng cô đang nhắm vào tôi!" Giọng cô ta lại vang lên trêu cợt, mỉa mai: "Ai chẳng biết Lâm Tổng và tôi có hiềm khích bao nhiêu năm nay. Tôi cũng chỉ là một trưởng phòng mà sao cô cứ nhắm vào tôi! Lâm Tổng, làm người phải biết thời, biết thế. Người sinh ra không phải con nhà có tiền như cô, tôi hiểu mà!"

Lâm An Mỵ cười lạnh: "Trưởng phòng Phạm, cô nói thật hay! Nếu nhà cô có tiền như vậy thì cô hãy bồi thường gấp đôi số tiền mất mát thì tôi sẽ buông tha chuyện này! Thế nào? Trưởng Phòng Phạm, cô thấy sao?"

Phạm Thiên Thư liếc mắt nhìn cô: "Lâm Tổng, tại sao tôi phải bồi thường chứ? Hạn mục vốn dĩ..."

Cô ta nói chưa hết câu Lâm An Mỵ đã cắt ngang: "Nếu vậy Trưởng phòng Phạm muốn được điều tra kĩ sự việc này sao?" Cô cười hết sức nhẹ, trên tay cầm tập tài kiệu khác quơ quơ.

"Cô..." Phạm Thiên Thư định nói gì đó liền bị bác cô ta ngăn chặn.

"Lâm Tổng, nếu như chuyện này tính cho Trưởng phòng Phạm bồi thường gấp đôi liền bồi thường đi! Như vậy cũng giải quyết vấn đề được tốt hơn." Bác của cô ta lên tiếng, lão hồ ly nhà họ Phạm đã nhìn ra được 'thiên la địa võng' mà Lâm An Mỵ đang bày sẵn.

Kẻ chết thay như Phạm Thiên Thư nhất định sẽ phải nhảy vào, ngay cả ông ta cũng khó bảo toàn được địa vị.

Lương Đình đâu dễ để cho lão hồ ly Phạm Hồng Phúc kia ra tay, anh ngay lật tức lên tiếng: "Vấn đề hạn mục Nhã Lan chắc chắn Trưởng phòng Phạm hoàn toàn chịu trách nhiệm nhưng mà bồi thường gấp đôi thì không cần!"

Phạm Thiên Thư như người chết đuối sắp bám được vào cọc gỗ, chờ mong nhìn Lương Đình. Thế nhưng cô ta hoàn toàn không ngờ: "Tôi đã cho Raymod điều tra!" Lương Đình cầm tập tài liệu báo cáo điều tra về việc Phạm Thiên Thư cấu kết cùng một số cán bộ cao cấp khác 'ăn chặn' tiền của hạn mục Nhã Lan.

Lương Đình cười lạnh nhìn cô ta: "Không chỉ là bồi thường mà còn phải ra hầu toà!"

Lần này Phạm Thiên Thư hoàn toàn sụp đổ.

--- ------ ------ ---------

TRUYỆN NGẮN NHỎ 4:


Một ngày nọ, Lâm An Mỵ lôi 'định lí về kem đánh răng' ra nói: "Em như loại kem P/S rẻ tiền còn anh cứ như Theodent 300 Witening Crystal Mint xa xỉ! Em chỉ sài mấy cây bàn chảy đánh răng tầm thường, trong khi anh sử dụng loại thượng hạng!"

Trình Duệ đang làm báo cáo y học, nghe cô nói vậy liền phán một câu: "Không sao anh cảm thấy hương vị P/S trong miệng em cũng không tệ!"

"... ...... ..." Xấu xa.

"Còn có, thật ra em thật sự không giống cô bé lọ lem!"

"Đương nhiên em tuyệt đối không có uỷ mỵ như vậy!"

Trình Duệ gật gật đầu: "Có lọ lem nào lại nóng tính và chê bai hoàng từ như em chứ?"

"Trình Duệ!!!" Lâm An Mỵ gầm lên. "Đêm nay anh cút khỏi phòng em!"

"... ......." Đáng đời.


Đã sửa bởi Lâm Mỵ Mỵ lúc 04.11.2017, 19:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lâm Mỵ Mỵ về bài viết trên: lovenoo1510
     
Có bài mới 29.10.2017, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 20.07.2016, 14:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 117
Được thanks: 143 lần
Điểm: 27.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên phận kiêu ngạo - Lâm Mỵ Mỵ - Điểm: 68
CHƯƠNG 6:

YÊU CẦU CÓ ĐỒ ĂN NGON


"Dù em không hoàn hảo, tôi vẫn yêu. Vì em là người tôi yêu!"- Trình Duệ


Thời tiết tháng năm, 'ôi bức' tạo cho không khí ở thành phố H càng ngày càng nóng bức. Thời tiết nóng như làm tan chảy 'mỡ' trên người, nhiệt độ trung bình ở thành phố H lên đến gần 40 độ C.

Làm tâm tình của con người thật sự khó chịu. Đặc biệt là tâm tình của Lâm An Mỵ, mối thù giữa cô và Phạm Thiên Thư đáng lẽ ra phải do cô 'kết thúc' nhưng ai ngờ 'bác' Lương Đình lại giành vai nổi bật cướp đi công lao của cô.

Đúng là 'tên hồ ly'. Hừ! Hừ!

Bỏ chuyện đó qua một bên.

Tính từ lúc Trình Duệ 'sống chung' dưới một mái nhà với Lâm An Mỵ đã được một tuần lễ, nhưng thời gian hai người bọn họ thấy mặt nhau chỉ là vào bữa cơm thôi!

Trình Duệ rất ít khi ở nhà, phần lớn thời gian của anh đều dành cho việc ở bệnh viện và viết luận văn y học. Còn Lâm An Mỵ phần lớn thời gian của cô dành cho việc ăn ngủ và 'chăm chút' cho sự nghiệp lười biếng của bản thân.

Lâm An Mỵ thật sự rất chăm chỉ, ba ngày đầu tuần cô xếp kín hết tất cả lịch trình rồi nghỉ ngơi vào những ngày còn lại trong tuần. Thế nên phần lớn thời gian phân bố mất cân đối, Lâm An Mỵ chỉ cần nấu thức ăn để sẵn khi nào Trình Duệ xong việc, anh sẽ tự ăn.

'Sống chung' một tuần lễ cô vô tình nghe được từ cái miệng 'ba hoa' của Lương Đình là Trình Duệ là người thuộc cung Xử Nữ. Không chỉ cuồng sạch sẽ mà còn 'tự kỉ ám thị' hơn cả cô.

Đối với Trình Duệ, kem đánh răng T300WCM quả thật là đắt đỏ so với nhiều người nhưng mà thành phần của nó hết sức độc đáo bởi nó được chiếc xuất từ hạt ca cao. Kem đánh răng Theoden 300 với thành phần độc đáo Rennou- sản xuất từ ca cao, có khả năng làm trắng răng, khoẻ lợi với tốc độ nhanh hơn kem đánh răng có flo thông thường. Đặc biệt chất Rennou có khả năng diệt khuẩn và làm sạch răng miệng mạnh nhưng không gây độc hại.

Với hương bạc hà tươi mát, tạo cho người sử dụng cảm giác sảng khoải. Tuýp kem được thiết kế với màu trắng thanh lịch đi cùng nắp đập màu vàng kim, gợi liên tưởng tới lớp vỏ bọc của những viên socola. Một người theo chủ nghĩa hoàn hảo như Trình Duệ đương nhiên sẽ chọn lợi kem đánh răng này.

Lương Đình cũng sử dụng loại này, theo như anh ta nói thì Trình Duệ chọn loại kem đanh răng đắt tiền này còn đi kèm với bàn chải đánh răng Reinast. Nó được làm từ Titanium nguyên khối, còn cao cấp hơn các dụng cụ y tế thông thường. Không chỉ được chú trọng về tính năng bảo vệ răng chống vi khuẩn mà tính thẩm mĩ của sản phẩm này cũng cực kì cao.

Trọng điểm là quá đắt! Mà còn là sản phẩm cực kì cao cấp.

Lâm An Mỵ tặc lưỡi lắc đầu, quá xa xỉ. Nếu nhận thức kĩ hơn thì chúng ta sẽ thấy Trình Duệ luôn muốn mọi thứ của anh đều vô cùng hoàn mĩ, là luận văn hay đồ dùng cá nhân đều như vậy. Bản thân anh cũng luôn theo chủ nghĩa hoàn hảo, khi làm bất cứ việc gì anh cũng đều phải khiến cho mọi việc đều hoàn mĩ mới cảm thấy dễ chịu.

Cô cảm thấy một người mang chủ nghĩa hoàn hảo đến thế chắc chắn mong muốn người phụ nữ của anh nhất định cũng phải hoàn hảo từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới. Nhưng mà Lâm An Mỵ, cô trừ gương mặt nhỏ nhắn có chút 'vừa mắt' của bản thân thì chính là một người bình thường, hết sức là bình thường. Gia cảnh tầm thường, chiều cao không đạt chuẩn, ba vòng cũng không chuẩn.

Nhưng mà cuộc sống này, 'người đẹp vì lụa,, lúa tốt vì phân', nếu không có mấy bộ quần áo hàng hiệu nâng cao địa vị cho cô thì bản thân cô chẳng có gì đáng để chú ý. Mà bắt cô phải 'tiến triển' với một vị 'nam thần' con ông cháu cha như Trình Duệ. Cô biết phải tiến triển thế nào!?

Câu hỏi đó như xoáy sâu vào đầu óc của Lâm An Mỵ mấy ngày gần đây. Mà bác sỹ Trình của chúng ta sau một ngày làm việc mệt nhọc vừa ngồi vào bàn cơm liền cảm thấy như có gió lạnh thổi qua, khiến cho mọi thứ đông cứng lại.

Trình Duệ hít khí lạnh, anh cảm thấy bản thân đang kềm chế cảm giác chán ghét đối với mấy món ăn trên bàn. Tay nghề của Lâm An Mỵ có thể nói là không tệ mà cũng không tốt, có thể coi là tạm ăn được. Nhưng mà cả tuần chỉ có thịt chiên, cá chiên, trứng chiên....

Trình Duệ buông đũa xuống tỏ ý không muốn ăn, trong khi Lâm An Mỵ vẫn đang gấp miếng thịt vào bát cơm của mình. Một cái bàn ăn nhỏ nhắn xinh xắn vừa đủ bốn người ngồi, hai người họ ngồi vựa vặn. Thấy anh buông đũa, cô ngước mắt lên nhìn anh, cô vẫn còn đang cắn đầu đũa suy tư nhìn anh.

Trình Duệ khoanh tay trước ngực, dựa lưng vào thành ghế phía sau. Giọng nói lạnh nhạt vừa cất lên, dù lạnh lẽo như 'nước đá' nhưng nghe vào tai lại rất cuốn hút: "Cô đây là làm thức ăn cho chó!"

Lời vừa phun khỏi cái miệng xinh đẹp kia lại nói chuyện thô lỗ nhưn vậy khiến cho tâm tình ngắm mỹ nam của cô phút chốc tan không còn một mảnh. Ánh mắt ngây thơ chớp chớp nhìn xem anh muốn làm gì lúc nãy đã bị thay bằng ánh mắt khinh thường không thèm ngó tới anh, cô tiếp tục xới cơm của mình xúc vào miệng. Kèm theo mỉa mai ngược lại 'con chó to xác kia': "A, thì ra anh đã ăn qua thức ăn cho chó rồi sao? Thật ngưỡng mộ!"

Trình Duệ nhìn cô chằm chằm, dưới ánh mắt 'nóng bỏng' như muốn 'phanh thây' cô ra của anh ta làm cô cảm thấy hơi sợ, nhưng bên ngoài vẫn cố giữ vẻ trấn tĩnh mà ăn cơm. Thế nhưng cô lại không ngờ rằng cuộc nói chuyện của bọn họ lại chêch đường ray quá xa. Anh cất tiếng nói: "Tiểu hồ ly, cô thành công khiến tôi bị cô hấp dẫn sự chú ý!"

"PPhụttttttt.... ...!" Cơm từ miệng cô văng ra tứ tung, đáp lên mặt bàn và đặc biệt còn đáp cả lên vai của vị bác sỹ ưa sạch sẽ đối diện. Khoé miệng cô run rẩy, bình thường cô hết sức hoàn hảo bảo trì hình tượng thục nữ ngoan hiền, nhưng mà giờ phút này cô thật muốn tống Trình Duệ ra khỏi nhà. Có cần phải bức cô vào con đường bất hạnh thế này không, lần trước là sặc cơm lên lỗ mũi còn rơi vào cả bát canh, lần này là văng lên vai anh.

"... ...... ...." Tiểu hồ ly!? Đang diễn phim Tiên Hiệp à?

Trình Duệ hít sâu một hơi, thật sự là khiến anh không thể nào chấp nhận được bộ dạng này mà.

Lâm An Mỵ lấy lại bình tĩnh lấy khăn giấy lau miệng, trong lòng thầm tự kỉ khuyên nhủ bản thân phải bình tĩnh. Tao nhã lau miệng xong, cô sờ cằm ngẫm nghĩ rồi nói: "Vị đại huynh này, huynh mắc chứng ảo tưởng không hề nhẹ đó!"

Trình Duệ cười lạnh nhìn cô: "Cô diễn trò cũng tốt thật!"

Trong lòng Lâm An Mỵ đang kéo tới phong ba bão táp, gương mặt lành lạnh ánh mắt không sợ hãi đấu mắt với anh: "Haha, dù anh có đẹp trai đi chăng nữa. Miệng thúi như anh, tôi chả thèm!"

Trình Duệ nhìn cô, quét mắt từ đầu đến chân của cô, còn bình phẩm một câu: "Chó con, khi nào cô phát dục đầy đủ đi rồi hãy tự tin nói câu vừa rồi!"

'Chó con'!!?? Má áaaaaaaaaa[>.<] Dám gọi cô là chó con a.

"Dáng người của nhóc có thể so sánh với Chihuahua!" Bác sỹ Trình không ngại làm cho toàn bộ tâm tư thiếu nữ của Lâm An Mỵ bay sạch.

"... ......." Anh có chắc là bác sỹ chữa bệnh cho người. Sao cứ như anh có một loại tình cảm rất đặc biệt với động vật nhất là chó ấy nhỉ!?


"Loại chó nhỏ con hai mắt lồi ra chắc cô biết mà! Mắt lồi ra như mắt cá, y hệt như cô!"

Thật sự chưa bao giờ cô cảm thấy tức giận như hôm nay, sống trong giới thượng lưu mấy năm nay cô gặp không ít người, tiếp xúc với đủ loại đàn ông nhưng mà tại sao lại có thể 'lồi' ra một tên bác sỹ đại cực phẩm thế này. Nói chuyện hết sức đáng ghét. Bị nói là 'chó Chihuahua' Lâm An Mỵ quét mắt tổng thể anh ta trong ba giây rồi kết luận kinh người: "Loại như anh thì là chó Alaska à?"

Trình Duệ cười nhạt: "Nói vậy cô chỉ là loại Teacup Poodle!"

Lâm An Mỵ không còn khả năng giữ vững nét mặt thục nữ mà bản thân luôn giả vờ được nữa, cô muốn lật tức đá văng cái tên kiêu ngạo này ra khỏi nhà. Đây là nhà cô, là địa bàn của cô, không phải của cái tên bác sỹ chết bầm này. Gương mặt cô lúc này thật sự có thể nói là đen đến vô cùng doạ người.

Hiện tại cô chỉ muốn quăng cái bát cơm trên tay vào mặt anh.

Trình Duệ vừa lòng nhìn nét mặt dự tợn của Lâm An Mỵ, đột nhiên anh lại cảm thấy không tệ. Từ trước đến nay nếu anh nói có khó nghe đến mức nào đi nữa thì những cô gái xung quanh cũng vẫn cười tươi xem như không có chuyện gì, họ sợ làm anh tức giận nhưng mà lại khiến anh cảm thấy bản thân mình cứ như đang giao tiếp với 'dịch vụ chăm sóc khách hàng'. Đặc biệt là Lương Đình và ông nội của anh mắt nhìn cũng không tệ, nhìn trúng một người nóng tính như cô gái trước mắt, họ không sợ khả năng rủi ro cao hơn sao!?

Nói đi cũng phải nói lại, mặt dù tuổi thọ thấp nhưng mà Teacup Poodle quả thật rất đáng yêu! Anh lại càng cảm thấy tên 'chó con' rất thích hợp với cô.

Nhìn nụ cười chói mắt trên mặt của Trình Duệ, Lâm An Mỵ chìm vào trạng thái chết lâm sàn. Tổ tiên nhà họ Lâm trên trời linh thiêng, không cần phải mang trai đẹp đến doạ con được không? Trái tim con mong manh dễ vỡ lắm.

Cao ráo đẹp trai, sự nghiệp ổn định không có thói quen xấu, nhưng lại ăn nói quá mức quá đáng.

Trình Duệ: Tôi còn chưa nói gì nặng lời mà.

Lâm An Mỵ cảm thấy nếu để cho Trình Duệ sống ở nhà này một ngày thì tế bào não của cô sẽ không thể thả lỏng mà chết dần. Thẹn quá hoá giận cô đập bàn: "Cắt hợp đồng, tôi không cho anh thuê nữa!"

Trình Duệ nhàn nhã tựa lưng vào ghế cười mỉm: "Theo hợp đồng tiền bồi thường là gấp đôi số tiền đặt cọc ba tháng! Cô chắc chứ?"

Trái tim của cô đang rỉ máu, má nó mới kiếm được 150 triệu, chưa gì đã phải bòi thường gấp đôi. Tiền của cô, 150 không phải là con số lớn nhưng nó cũng không phải là con số nhỏ, là ba tháng lương chính thức của cô đó! Đau lòng quá đi mất!

Nhìn cô đang suy tính miên man, hơi hoang mang, chân mày nhăn lại rõ là rất khó chịu. Thì ra là xót tiền. Hahaha...

--- ------

Lương Đình co giật khoé miệng nhìn Lâm An Mỵ đột nhiên xuất hiện tại nhà anh ta. Mà lại còn là đến đây ăn chực. Lương Đình lẩm bẩm chửi thầm trong miệng, anh đang định dùng mì gói thay bữa tối, rốt cuộc Lâm An Mỵ đến. Thế nhưng Lương Đình hoàn toàn không biết xấu hổ nấu hai bát mì gói xem như xong bữa ăn tối + ăn khuya.

Nhìn tướng ăn của cô, Lương Đình không khỏi đổ mồ hôi lạnh.

Lâm An Mỵ bên ngoài thục nữ bao nhiêu, biết giữ hình tượng, ăn không phát ra bất kì tiếng động nào, 10/10 khách hàng hoặc người quen ăn cơm cùng cô đều đánh giá cô rất tốt. Nhưng mà ở nhà...

"... ...... ..." Anh cảm thấy giống như có đàn quạ đen đang kêu quang quác trên đầu mình.

Nếu giờ có người xuất hiện hỏi cô là ai, anh ta chắc chắn sẽ trả lời là em gái sinh đôi của Lâm An Mỵ, anh ta giờ phút này thật sự cảm thấy có lỗi với ba mẹ của cô. Anh ta không muốn mai mối nữa đâu, mất mặt chết đi được.

Nhìn xem anh ta tâm đắc vào cô bao nhiêu mà giờ cô lại dám chạy đến nhà anh ta dùng mỳ ăn liền cơ chứ!?

Lương Đình che trán, thật sự không biết phải ăn nói thế nào với ông nội của Trình Duệ. Tướng ngồi bá đạo như anh hùng Lương Sơn Bạc trong Thuỷ Hử, tướng ăn như muốn trút giận lên cọng mì sợi 'đáng thương' khiến người nhìn phải đổ mồ hôi lạnh.

Đợi khi Lâm An Mỵ dùng xong tô mỳ ăn liền thì tâm tình cũng khá lên một chút, cô rút khăn giấy xoa miệng. Rồi dựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Lương Đình vẫn đang từ tốn ăn mì, liếc nhìn cô hỏi: "Có trai đẹp trong nhà sao lại chạy đến đây?"

Lâm An Mỵ đang nhắm mắt, thì nhíu mày nhăn mặt. Xoay mặt sang hướng khác vẫn nhắm mắt mà uể oải trả lời anh ta: "Ở nhà thêm một phút khả năng chết sớm vì 'lên tăng xông'. Thật là tức chết người!"

Lương Đình dùng đũa đưa mì lên miệng ăn ngấu nghiến, gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Nếu Lâm An Mỵ mà còn không chịu được tính khí của Đại bác sỹ Trình thì chắc là cậu ta sống cô độc đến già đi là vừa. Nhai nhai sợi mì, Lương Đình nhíu mày cảm giác thật nhạt nhẽo, múc một muỗng nước mì lên húp. Lương Đình nhổ ra.

Quá khó ăn! Gương mặt anh ta nhăn nhăn nhó nhó.

Chợt anh ta nghĩ tới một việc có thể lấp đầy bụng, cười gian nhìn cô. Lương Đình nhỏ giọng thương lượng: "Này Mỵ, có muốn ăn ngon không?"

Lâm An Mỵ đang nhắm nghiền hai mắt liền mở ra ngay lập tức, nhanh chóng trả lời: "Đương nhiên!" Không quên chê trách: "Mì ăn liền thật sự khó ăn chết đi được!"

Lương Đình ngoắc tay bảo cô xích lại gần anh, ra vẻ thần bí nói: "Chúng ta đi ăn ngon!"

"Ăn ngon!?" Lâm An Mỵ mờ mịt, cùng lắm thì đi nhà hàng cần gì phải ra vẻ thần bí như vậy làm gì!?

--- -------

Trình Duệ sau khi chọc Lâm An Mỵ tức điên mà 'bỏ nhà đi bụi', anh liền mang laptop ra phòng khách ngồi viết luận văn. Thế nhưng hôm nay anh hoàn toàn khó lòng tập trung được, chỉ viết được một nửa liền đưa mắt nhìn xung quanh.

Phòng khách màu vàng nhạt ấm áp, tường đơn giản chỉ trang trí vài thứ đơn giản trên tường treo một bức ảnh của cô nhưng chỉ chụp sườn mặt, Còn có câu danh ngôn được đóng khung lồng kính treo lên tường. Phòng khách nhìn khá trống trải chỉ có bộ sô pha lớn và một cái TV Sony 100 inch treo tường. Chùm đèn thuỷ tinh lấp lánh làm phòng khách càng trở nên trang nhã.

Phòng khách thông với phòng bếp nhỏ gọn tiện dụng, căn hộ 100 mét vuông đối với một gái độc thân đúng là có chút rộng lớn, hai phòng ngủ đều có diện tích bằng nhau nằm đối diện nhau.

Cửa ra vào có một tủ đựng giày bằng gỗ tương đối thích hợp với cách bày trí trong phòng.

Trình Duệ cảm thấy xem một chút đồ đạc ở đây cũng không có gì là quá to tác. Anh đi đến tủ đựng giày. Tò mò khiến lòng anh thôi thúc đến tủ đựng giày xem xét.

Trình Duệ phì cười, trong tủ có chuẩn bị đày đủ giày mỗi loại một đến hai đôi, Tất cả đều cùng một cỡ. Anh đưa bàn tay ra đo thử thật sự quá nhỏ so với bàn tay anh. Anh lắc đầu cười, cỡ bàn chân nhỏ như cô cháu gái nhỏ của anh thế này mà ông nội lại muốn anh qua lại. Giống như anh đang 'trâu già gặm cỏ non', tuy tuổi tác của cô gái kia cũng không 'non' chút nào.

Gương mặt anh bỗng chốc lạnh nhạt trở lại, cất giày, đóng tủ lại. Hai tay nhét vào túi quần bước nhanh về phía sô pha.

Trong đầu anh đang suy nghĩ, ông nội anh vốn dĩ là một người hết sức truyền thống cho nên nếu Lâm An Mỵ dính với nhiều tin đồn như vậy chắc chắn sẽ không có khả năng được ông đồng ý qua lại với anh. Nhưng mà...

Trình Duệ buồn chán nằm dài trên sô pha, chân dài khiến cho anh cảm thấy sô pha này thật sự rất chật chội. Hai tay anh áp ra sau gáy, ngẩng đầu nhìn trần nhà. Khẽ thở dài trong lòng, tốt hơn hết anh nên 'tốc chiến tốc thắng', nhanh chóng giải quyết rõ vấn đề với Lâm An Mỵ. Chỉ gặp nhau vài lần và gần gũi vài ngày mà anh đã cảm thấy bản thân dường như rất có lòng tin với việc cô 'trong sạch' và hoàn toàn không giống với những tờ báo kia viết.

Nhưng mà anh càng nghĩ càng cảm thấy mẫu thuẫn, tại sao anh lại tin. TRong khi hầu như mọi thứ đều cho rằng cô hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn của anh. Tại sao?

Trình Duệ đang miên mang suy ngẫm, điệu bộ trầm tư này để người khác nhìn thấy nhất định thu hút rất nhiều cô gái.

Cửa bỗng nhiên kêu 'rắc' một tiếng, Trình Duệ phản xạ nhanh lập tức khôi phục điệu bộ nghiêm chỉnh ngồi trên sô pha.

Cửa vừa mở ra liền thấy được bộ mặt cười đê tiện của Lương Đình, Lâm An Mỵ nhíu mày theo đuôi anh ta. Nhìn thấy điệu bộ của cô như vậy, Trình Duệ cảm thấy trong lòng hơn bực bội.

Lương Đình tươi cười như 'gió xuân ấm ám', cả người 'uốn éo' đến chỗ sô pha: "Tôi nói này nhé bác sỹ Trình, con gái nhà người ta không ngại người ngoài dị nghị cho anh 'thuê phòng' mà sao anh lại nỡ đối xử với người ta như vậy! Thật là không biết 'thương hoa tiếc ngọc' chút nào!" Anh ta bày ra bộ dạng cao thương nói: "Anh cứ doạ người ta chạy mất thì coi như anh cô đơn cả đời đi!"

Trình Duệ ghét bỏ nhìn bàn tay của Lương Đình đang vỗ vỗ vai anh, nói lời cay đắng: "Đừng tưởng tôi không biết là cậu giở trò. Lương Đình, cậu thật 'bà tám', bản thân cậu cũng chẳng có bạn gái mà lo lắng gì cho tôi!"

Lương Đình hừ một tiếng tỏ vẻ giận dỗi, liếc mắt nhìn sang Lâm An Mỵ. Lương Đình lắc đầu bộ dáng 'đứa nhỏ uất ức' thật đáng thương, còn đâu hình tượng Tổng giám đốc cao ngạo mà anh ta gây dựng bao nhiêu năm nay. Nhìn sang cái tên đầu sỏ gây ra chuyện này, liếc mắt khinh bỉ Trình Duệ.

Trình Duệ nhìn theo ánh mắt ra hiệu của anh ta.

Lâm An Mỵ nhu thuận đứng đó cuối đầu, tự ngắm chân mình. Thật ra khéo mắt đang quét đến cặp chân thon dài của đại bác sỹ, thầm than thở sao lại có người chân dài thế chứ, lại trắng lại thon còn đẹp hơn cả chân con gái dù quần dài che đến mắt cá nhưng vẫn khó lòng che giấu được vẻ hoàn mĩ của đôi chân mĩ miều kia. Nhưng mà bện đau bao tử nhẹ của cô lại tái phát.

Trình Duệ nhìn thấy tay của của cô đang ghì lên phần bụng trên rốn, có vẻ như bệnh đau bao tử (dạ dày) tái phát. Lương Đình trưng ra vẻ mặt như muốn nói xem đi xem đi cậu khiến con gái nhà người ta bênh cũ tái phát rồi kìa.

Trình Duệ liếc mắt xem thường anh ta, sau đó nhìn Lâm An Mỵ mà nhíu mày rồi lên tiếng: "Đau dạ dày!?"

Cô mờ mịt, ngẩng đầy thấy Trình Duệ nhìn cô, cô tự hỏi đang nói chuyện với cô sao!? Cô lấy ngón tay chỉ vào mình ý hỏi có phải anh nói chuyện với cô sao.

Trình Duệ đột nhiên cao giọng, trong giọng nói lạnh nhạt dường như có chút nóng lòng khó phát hiện: "Đau dạ dày có thể dẫn đến ung thư dạ dày. Cô không biết tự chăm sóc bản thân sao?"

Lâm An Mỵ cúi đầu, như đứa bé nhận sai. Đâu phải tại cô đâu, rõ ràng làn anh gây chuyện trước. Nhưng vẫn uể oải nhỏ giộng nói: "Chỉ là chưa ăn no nên đau một chút! Bình thường không có."

Lương Đình chớp mắt nhìn qua nhìn lại hai người này, anh ta cảm thấy không khí có cái gì đó quái quái khó giải thích thành lời.

Trình Duệ không quan tâm Lương Đình đang 'hóng hớt', anh nhanh chóng sải bước đến phòng bếp, không quên bỏ lại một câu: "Ngồi xuống đợi một chút đi!"

Lâm An Mỵ khó hiểu nhìn về phía phòng bếp, sau đó nhìn về phía Lương Đình đang cười vô cùng vui vẻ. Thấy ánh mắt cô lia đến, anh ta nhún vai tỏ ý không biết!

Hai mươi phút sau, Trình Duệ cởi tạp dề ra gọi hai người đang đợi ở phòng khách: "Có thể ăn rồi!"

Lương Đình nhanh chân phóng vào bếp, từ bên ngoài anh ta đã nghe mùi thức ăn thơm nức mũi, hôm nay đến đây quả thật không sai! Anh ta nỏ giọng nũng nịu trêu chọc Trình Duệ: "Duệ Duệ à, yêu cậu chết mất~ Tôi gả cho cậu được chứ?" Còn làm ra vẻ ổng ẹo dựa vào vai Trình Duệ.

Trình Duệ ghét bỏ đẩy đầu của Lương Đình ra: "Cho dù hiện tại cậu sang Thái Lan chuyển giới tôi cũng không thèm cậu!"

Lương Đình cười ha ha, giả giọng nũng nịu đánh anh một cái: "Đáng ghét à!~"

Tuy Trình Duệ không nói lời nào với cô nhưng mà Lâm An Mỵ nhìn một bàn đầy đồ ăn thế này, tuy đơn giản nhưng lại thơm phức và đẹp mắt. Cô là một người sành ăn, đầu lưỡi cũng có chút kén chọn. Gắp một thức ăn đưa lên miệng thưởng thức.

Hai mắt Lâm An Mỵ sáng lên: Cô cũng muốn gả cho Trình Duệ!


Đã sửa bởi Lâm Mỵ Mỵ lúc 04.11.2017, 19:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lâm Mỵ Mỵ về bài viết trên: lovenoo1510
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.