Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 16.10.2017, 11:48
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 5 - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5: Trẫm, tình nguyện chết

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Thái hậu, tiền phương truyền đến tin tức, Bàng Tướng quân thất bại thảm hại!” Vương công công cúi đầu nói với Mộ Dung Tịnh.

“Cái gì!” Mộ Dung Tịnh giận dữ, túm chặt lấy ngực quặn đau khó nhịn, nhận lấy đan dược Vương công công đưa tới ăn vào, đợi sau khi đau đớn này qua đi, lạnh giọng nói, “Đi truyền Tào Quốc công nhanh tới gặp ai gia.”

“Vâng.” Vương công công xoay người bước nhanh.

Sau một khắc đồng hồ, Tào Phụng Chi bước nhanh tới, không đợi Mộ Dung Tịnh mở miệng, hắn đã chau mày mở miệng trước nói: “Thần nghe nói Bàng Thiên bị đánh bại?”

“Hừ.” Mộ Dung Tịnh nặng nề hừ lạnh, tức giận nói, “Bàng Thiên là người do ngươi nỗ lực bảo đảm tiến cử cho ai gia, kết quả ai gia cho hắn mười vạn tinh binh, hắn không chỉ bản thân thảm bại còn bị bắt vào trong doanh trại kẻ địch, đây chính là nhân tài mà ngươi nỗ lực bảo đảm!”

“Thái hậu, thắng bại là chuyện thường của nhà binh, Hàn Vương mang binh chinh chiến hàng năm quỷ kế đa đoan, Bàng Thiên thua ở trong tay hắn cũng là chuyện hợp tình hợp lý.” Tào Phụng Chi ý bảo toàn bộ người chờ hầu trong điện lui ra, bước mấy bước ôm lấy Mộ Dung Tịnh đang nổi giận vào trong ngực dịu dàng trấn an nói, “Tịnh nhi, nàng trước đừng tức giận, tức nhiều dung nhan như hoa này sẽ tàn lụi trước đó.”

“Bớt nói bậy với ai gia đi, ai gia đây chính là nói chuyện đứng đắn với ngươi.” Mặc dù trong giọng nói của Mộ Dung Tịnh vẫn tức giận, nhưng mặt mũi đã hòa hoãn không ít. di1enda4nle3qu21ydo0n

“Ta và nàng nói chuyện khi nào không phải là chuyện đứng đắn?” Tào Phụng Chi vừa nói đồng thời tay chậm rãi dao động trên eo bà ta.

“Phụng Chi!” Mộ Dung Tịnh cau mày gạt tay hắn đang làm loạn xuống, sắc mặt âm trầm.

Tào Phụng Chi thấy dáng vẻ bà ta như thế biết lần này bà ta thật sự nổi giận, liền cũng đứng thẳng, nghiêm mặt nói: “Theo ta thấy chuyện này ngược lại không đáng để nàng nóng giận lớn như thế, nếu Bàng Thiên bị bắt, vậy thì chọn một tên Tướng quân đi tiếp nhận vị trí của Bàng Thiên là được, mặc dù lần này Bàng Thiên bị đánh bại, nhưng dù sao quân chủ lực của ta vẫn còn đó. Mà việc cấp bách bây giờ cũng không phải nóng lòng đánh bại Hàn Vương, dù sao mặc dù Hàn Vương ở thế yếu, nhưng cũng không thể đánh bại trong lúc nhất thời, mà có một chuyện khác lại tuyệt đối không thể đợi thêm được.”

“Ý của ngươi là?” Vẻ mặt Mộ Dung Tịnh cũng nghiêm nghị theo.

“Không sai.” Tào Phụng Chi gật gật đầu, “Hiện giờ thân thể của Hoàng thượng càng ngày càng sa sút, sợ rằng không kéo được bao nhiêu thời gian, bây giờ mặc dù Hàn Vương khởi binh, nhưng lấy tên Thanh quân trắc, cũng không muốn tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế, dù sao Hoàng thượng và hắn cũng là huynh đệ ruột thịt một mẹ sinh ra, hiện nay dưới gối hắn không con, mà Sở Hoan lại do nàng sinh ra, hắn chọn người thừa kế ngôi vị Hoàng đế, nhất định làm chọn lựa giữa Hàn Vương và Sở Hoan, mà chọn lựa này sẽ chọn ai...” Ý vị trong lời hắn sâu xa, “Ta nghĩ lòng dạ nàng biết rõ.”

“Chuyện này...” Tròng mắt lạnh lẽo của Mộ Dung Tịnh lộ ra từng tầng sát ý, “Xác thực không thể kéo dài xuống.” Bây giờ tuy quyền thế bà nắm có thể có địa vị ngang với Quân Hạo Thiên, nhưng dù sao danh không chính ngôn cũng không thuận, nếu ngôi vị Hoàng đế thật sự rơi vào trong tay Quân Dập Hàn... Lòng bà đột nhiên trầm xuống, tàn khốc trong mắt càng sâu!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Hoàng thượng, nên uống thuốc rồi.” Đức Quý cầm chén thuốc đặt trên ngự án nhẹ giọng nhắc nhở.

“Bỏ đi, trẫm không muốn uống.” Trong giọng nói của Quân Hạo Thiên tràn đầy vẻ mỏi mệt, bàn tay đặt trên bàn khẽ nâng, ống tay áo tụt xuống lộ ra cổ tay vốn xương thịt đầy đủ hiện giờ đã là da bọc xương.

“Hoàng thượng, thuốc này có trợ giúp cho sự bình phục của ngài, ngài chính là uống đi.” Đức Quý cố gắng nặn ra khuôn mặt tươi cười khuyên nhủ. Dieễn ddàn lee quiy đôn

“Bình phục?” Quân Hạo Thiên vuốt vuốt trán, trong mặt mày hẹp dài như đầm nước đọng không khuấy nổi một chút gợn sóng, “Thân thể này của trẫm sợ rằng không tốt lên được, trong lòng trẫm có tính toán, những thuốc này chỉ để tìm an ủi trong lòng thôi, cần gì chứ.”

“Hoàng thượng, ngài ngàn vạn lần đừng nghĩ như vậy...”

“Được rồi.” Chân mày hắn hơi nhíu cắt đứt lời Đức Quý nói, kêu: “Đi gọi Mục An tới.”

“Vâng.” Đức Quý chỉ đành phải lui ra, đầy bụng sầu lo đi gọi Mục An.

“Hoàng thượng có gì căn dặn?” Mục An sải bước mà đến.

“Phong mật chỉ này tự tay giao cho Hàn Vương.” Quân Hạo Thiên lấy thánh chỉ từ trong ngăn mật ra đưa cho Mục An, trên gương mặt gầy gò lộ vẻ nặng nề, dặn dò, “Đây là chuyện quan trọng, tuyệt đối không thể có chút sai lầm.”

“Thuộc hạ nhất định không làm nhục sứ mệnh của Hoàng thượng.” Đôi tay Mục An nhận lấy thánh chỉ quay người rời đi.

Chỉ trong giây lát, Quân Hạo Thiên đã cảm thấy tâm tình tiều tụy, tinh thần và nghị lực càng lúc càng không tốt nói cho hắn biết, có lẽ thời gian của hắn thật sự không còn nhiều, như thế cũng tốt, hắn ở vị trí này thật sự quá mệt mỏi, nếu có thể sớm thoát khỏi nhưng thứ phiền nhiễu này đi tới cùng Hà Nhi, chắc hẳn Hà Nhi sẽ rất vui vẻ.

Suy nghĩ bay bổng trở lại một năm trước, khi Mục An mang Ôn Tinh tung người nhảy từ trên tường thành xuống về, cũng chuyển cáo lại một chữ không sót những gì mà nàng ta đã nói cho hắn, phần hy vọng cuối cùng chỉ chực sụp đổ trong lòng hắn rốt cuộc hoàn toàn nát bấy, ban đầu Ôn Noãn nói cho hắn biết ba năm trước Hà Nhi thật sự đã rời đi, nàng ta cũng chỉ là một cô hồn ngàn năm sau tá túc trong thân thể này, mặc dù hắn không tin hoàn toàn nhưng cũng mơ hồ suy đoán lời nàng nói là sự thật, dù sao trừ thân thể Hà Nhi ra, tính tình sở thích và phương thức hoạt động v.v... Của nàng đều không hề có chỗ nào tương tự Hà Nhi, cho dù một người sẽ theo thời gian trôi đi mà thay đổi, nhưng tuyệt đối không có khả năng trở nên triệt để như thế, rồi đến tiếp xúc sau này, phần suy đoán này càng khiến cho hắn càng ngày càng thiên về tin tưởng nàng, nhưng đáy lòng hắn vẫn lừa mình dối người không bằng lòng nhìn thẳng vào sự thật Hà Nhi của hắn đã hoàn toàn rời đi, hắn cứ hèn yếu trốn tránh như vậy, cho đến khi, Ôn Tinh chính miệng thừa nhận là ả ta đã từng làm hại Hà Nhi, cùng với lời nàng nói không mưu mà hợp, lúc này hắn mới không thể không tiếp nhận thực tế tàn nhẫn cắn tim này.

Ôn Tinh, tất cả đều do Ôn Tinh!

Mỗi khi Quân Hạo Thiên nghĩ đến nữ nhân này thì hận không thể róc xương lóc thịt ả ta, nhưng lại nghĩ đến mình lại coi ả ta giống như thế thân của Hà Nhi mà sủng ái ba năm, hắn càng hận hơn chính là không thể róc xương lóc thịt mình lấy cái chết để tạ tội với Hà Nhi.

“Ngươi rốt cuộc định hành hạ ta tới khi nào?” Tối tăm mù mịt, mùi hôi thối đầy khắp, phía trong cùng thiên lao, nữ nhân tóc tai bù xù bẩn thỉu không chịu nổi bị xích sắt khóa chặt tứ chi giận dữ hét lên với Quân Hạo Thiên ở cửa ngục. die nd da nl e q uu ydo n

“Vĩnh viễn không thôi!” Quân Hạo Thiên lạnh lùng đáp lại nàng ta bốn chữ.

“Tại sao ngươi không giết ta?” Vẻ mặt nữ nhân dữ tợn điên cuồng, kéo xích sắt lên định nhào tới chỗ Quân Hạo Thiên, nhưng mới vừa đi chưa được hai bước lại bị xích sắt kéo lại, cảm xúc điên cuồng của nàng ta dần chuyển thành buồn bã, chân mềm nhũn “Bịch” một tiếng quỳ xuống nói, “Hoàng thượng, van cầu ngài giết ta đi, van cầu ngài giết ta đi.” Nàng thật sự chịu đủ cuộc sống hiện giờ người không ra người quỷ không ra quỷ rồi, đáng buồn hơn nữa chính là nơi này lúc nào cũng có người giám sát, nàng ngay cả quyền tự sát cũng bị tước đoạt, một khi phát hiện nàng có khuynh hướng tự sát hoặc hành động tự sát, nàng sẽ chỉ bị đổi lấy hành hạ vô tận, cuối cùng khiến cho nàng ngay cả chết cũng không dám thử.

“Giết ngươi?” Quân Hạo Thiên cười đến đáng sợ đến tận cùng, “Trẫm không những không giết ngươi, còn có thể bảo đảm ngươi sống đến trăm tuổi, để cho ngươi chịu đựng đủ khổ cực của thế gian này, để tiêu mối hận trong lòng trẫm.” Dứt lời, hắn phẩy tay áo bỏ đi.

“Nhưng nếu muốn hành hạ ta như vậy ngươi phải còn sống mới được.” Thấy Quân Hạo Thiên định rời đi, dưới tình thế cấp bách nàng hô to ra tiếng, lần trước hắn đến, nàng đã không nhớ ra được là chuyện bao lâu, lần này nàng nhìn vẻ mặt của hắn, nàng phỏng đoán thời gian của hắn đích thực không còn nhiều, nếu như không nắm chặt cơ hội lần này, nàng có thể thật sự sau khi hắn chết hoặc chết già nơi địa phương quỷ quái này hoặc trực tiếp bị giết, ngày đó nàng vốn một lòng muốn chết từ trên tường thành nhảy xuống, ai ngờ lại bị Mục An cản lại, bây giờ chịu bao nhiêu khổ sở như vậy, nếu cứ chết đi như vậy, nàng chính là không cam lòng, tất cả điều này ngoại trừ người trước mắt này ra, đầu sỏ lớn nhất gây nên chính là Ôn Noãn, nàng nhất định phải sống tiếp, nàng muốn báo thù! Mà bây giờ lợi thế duy nhất của nàng chính là độc ngày đó nàng hạ, đáy lòng nàng âm thầm kêu may mắn!

“Dáng vẻ bây giờ của ngươi chỉ sợ sống trong ba tháng.” Nàng nhìn bước chân của Quân Hạo Thiên hơi khựng lại, gấp giọng nói, “Chỉ cần ngươi thả ta ra, ta có thể cứu ngươi.”

“Tại sao trẫm phải tin tưởng ngươi?” Giọng Quân Hạo Thiên thản nhiên không nghe ra một chút sóng gợn.

“Chỉ bằng chất độc trên người ngươi là do ta hạ.” Nàng hít sâu một hơi, tính toán đánh cuộc phen này, dù sao tốt xấu gì cũng là cái mạng này, huống chi hắn sẽ không để cho nàng chết, “Thế gian này chỉ có ta có thuốc giải, nếu ngươi thả ta, ta sẽ giao thuốc giải ra, hai chúng ta không thiếu nợ lẫn nhau, nếu ngươi định dựa vào hành hạ ta để lấy được thuốc giải này...” Lần đầu tiên nàng ta cười đến liều lĩnh trong địa lao tối tăm không thấy ánh mặt trời, “Ta cho dù bị giày vò đến chết cũng quyết không giao thuốc giải ra cho ngươi.”

Quả là nữ nhân rắn rết!

Tay lộ ra khớp xương của Quân Hạo Thiên hung hăng siết chặt, lạnh giọng nói: “Nếu như thê, vậy ngươi cứ coi chừng thuốc giải của ngươi, yên ổn ở lại thiên lao này hưởng thụ những ngày còn lại, trẫm...” Giọng hắn đột nhiên dừng lại, cất bước rời đi, ba chữ như đinh chém sắt truyền từ trong u ám đến, “Tình nguyện chết!”

Tình nguyện chết?

Hắn tình nguyện chết cũng không muốn thả nàng, hắn cứ hận nàng như vậy?! di3nd@nl3qu.yd0n

Ôn Tinh chán nản ngã trên đất, đáy lòng vốn ôm chắc thắng lợi lại rơi xuống hầm băng lạnh cóng đến cả người nàng phát rét, lợi thế duy nhất của nàng hoàn toàn thất vọng triệt để nát bấy, cuộc sống một ngày như một năm ở đây, nàng còn có thể như thế mà theo, hiện nay tất cả tín niệm đều ầm ầm sụp đổ tan thành tro bụi, thật sự cái gì cũng không còn rồi!

Giống như trong nháy mắt linh hồn cũng bị rút sạch đi, từ nay về sau nàng chỉ là cái xác biết đi còn sống ở địa phương quái quỷ này!

Không, nàng không cam lòng, chết cũng không cam lòng, đi ra ngoài, nhất định phải đi ra ngoài!

“A...” Trong lao tù âm trầm lạnh giá này, nàng tê tâm gào rống, thân thể như cái xác biết đi bị hận ý vô tận bao phủ thiêu đốt.

Ôn Noãn, ta nguyền rủa ngươi, ta nhất định thực hiện từng việc, ta chịu khổ sở bao nhiêu sẽ hoàn trả gấp trăm lần nghìn lần lên thân ngươi, bởi vì hàm răng vô cùng dùng sức cắn chặt mà máu rỉ ra từng chút theo khóe môi Ôn Tinh mà xuống, giống như ác quỷ đang dùng máu để nói lên lời thề!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Vương gia, có thẻ để thuộc hạ bắt mạch cho ngài trước một chút, sau đó lại căn cứ tình huống thân thể cụ thể của ngài làm điều dưỡng không?” Ôn Noãn đợi Quân Dập Hàn xử lý xong công vụ, sau đó vào trướng hỏi.

“Tự nhiên.” Quân Dập Hàn phối hợp chìa cổ tay ra.

Đầu ngón tay Ôn Noãn vừa mới chạm đến da thịt của hắn, trái tim liền theo đó mà run lên, nàng hồi phục lại tinh thần tập trung tinh lực đặt trên mạch tượng của hắn, sau đó, chân mày nàng hơi nhíu lại, vẻ mặt khó hiểu.

“Thân thể bổn Vương xảy ra vấn đề gì?” Quân Dập Hàn nhìn vẻ mặt của nàng lên tiếng hỏi.

“Mặc dù thân thể Vương gia từng bị thương nặng nhưng đã không có gì đáng lo ngại, chỉ cần điều dưỡng thích hợp thêm nữa khôi phục nguyên khí bị tổn thương khi bị thương nặng là được.” Ôn Noãn cười thong dong trả lời, lại nói, “Thuộc hạ phải đi chuẩn bị dược liệu điều dưỡng cần thiết cho Vương gia.”

“Chuyện này không vội.” Quân Dập Hàn đứng dậy vòng qua bàn, “Nửa canh giờ trước có một đội binh sĩ tuần tra đến núi Hạc Minh bị bọn sơn tặc tập kích, người bị thương không ít, ngươi đi theo bổn Vương nhìn một chút trước.” Hắn nói đồng thời đã bước ra ngoài trướng.

“Vâng.” Ôn Noãn cất bước đuổi theo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, Hồng Gai, MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, lyquanhuyen, san san, sohuyetxaome, ●Ngân●
     

Có bài mới 18.10.2017, 13:00
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 6 - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6: Trở lại quen biết ban đầu

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Kiểm tra xong vết thương cho binh lính, Ôn Noãn theo Quân Dập Hàn trở lại trong trướng, Bạch Ưng và Lạc Phi đã sớm ở trong trướng chờ hắn, Lạc Phi hừ lạnh nói: “Chỉ là một lũ sơn tặc lại dám khiêu khích như vậy, thật sự không biết trời cao đất rộng.”

“Núi Hắc Minh ba mặt toàn vách núi thế cao và dốc, dễ thủ khó công, trại chủ Hắc Minh trại cũng không phải hạng người mãng phu bình thường, trước kia triều đình mấy lần phái quan binh đến trừ phiến loạn, nhưng mà không những không phá được Hắc Minh trại mà ngược lại bọn họ còn đánh quan binh đến hoa rơi nước chảy, từ đó say này quan viên gần như nghe nói đến Hắc Minh trại  thì biến sắc, chuyện tiêu diệt Hắc Minh trại cũng bị những quan viên này cố ý lảng tránh không giải quyết được vấn đề gì. Như vậy, khiêu khích lần này của bọn hắn ngược lại cũng coi như còn nhẹ.” Bạch Ưng sờ cằm suy tư nói.

“Xí, chính là một Hắc Minh trại mà thôi, có gì phải sợ?” Lạc Phi ngạo nghễ nói.

“Bổn Vương nghe nói Hắc Minh trại tung ra tin tức muốn chọn trại chủ phu nhân cho trại chủ Bách Lý Cảnh Nhiên của bọn họ?” Ngón giữa của Quân Dập Hàn khẽ gõ lên mặt bàn, tròng mắt sắc khẽ liếc về phía Lạc Phi.

“Quả thật có chuyện này.” Bạch Ưng cười như không cười nhìn Lạc Phi, nói với Quân Dập Hàn, “Không chỉ như vậy, thủ hạ của Bách Lý Cảnh Nhiên chính là mấy phó trại chủ còn âm thầm đánh cược, xem ai tìm được mỹ nhân hợp ý trại chủ hơn được trại chủ chọn làm trại chủ phu nhân, người thắng sẽ được vinh quang trèo lên vị trí thứ hai của Hắc Minh trại.”

“Hắn chọn trại chủ phu nhân thì liên quan gì đến ta, các ngươi đều nhìn ta làm cái gì?” Lạc Phi nghiêng cổ tránh ánh mắt như có điều ngụ ý của mấy người.

“Người nào làm mỹ nhân, trong mấy người chúng ta ngươi có tâm đắc nhất, sứ mạng vinh quang thần thánh này tất nhiên không phải ngươi thì là ai.” Bạch Ưng căng hàm cười nói.

“Có sẵn một nữ nhân, các ngươi không cần nhất định ta đây một giả nữ nhân, đây là cố tình xúm lại bắt nạt ta.” Lạc Phi cắn răng nhìn chằm chằm vào Bạch Ưng, nói với Quân Dập Hàn.

“Ngươi cho rằng mình không bằng sắc đẹp của nàng ta? Hay cho rằng khẩu vị của Bách Lý Cảnh Nhiên độc đáo như thế?” Quân Dập Hàn nhấp một ngụm trà, giọng không mặn không nhạt nói.

“Vương gia ngài thật nhẫn tâm.” Sắc mặt Lạc Phi tỏ vẻ tức giận lại kèm theo uất ức vô hạn tiến hành tố cáo với Quân Dập Hàn: “Ngài thế mà lại so sánh ta có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành thế này với cái đầu heo, thật sự khiến cho ta vô cùng đau đớn bi thương đến cực điểm.”

Khóe miệng Ôn Noãn co rút, hiểu Lạc Phi đây là tính nổi điên khi có khi không lại bắt đầu, nhưng nàng còn chưa co rút xong, liếc mắt lại thấy mành trướng không biết bị vung lên từ lúc nào, lộ ra một khe hở, bên cạnh là hai mắt vừa thẹn vừa tức của Ngọc Dao, nàng ta nhìn thấy Ôn Noãn nhìn tới, hung hăng trợn mắt nhìn nàng, sau đó bực tức xoay người rời đi. di3nd@nl3qu.yd0n

“Nàng ta đến đây từ lúc nào?” Ôn Noãn dùng khuỷu tay chọc chọc Bạch Ưng bên cạnh nhỏ giọng hỏi.

“Không lâu, khi Vương gia hỏi Lạc Phi.” Bạch Ưng tràn đầy hứng thú nói.

“...” Thì ra Quân Dập Hàn cố ý, song hoàng * này... Thật đúng là hát khiến người ta hả lòng hả dạ! Trong lòng Ôn Noãn rất thoải mái.

(*) song hoàng: hai bè (hát đôi, một người biểu diễn động tác, người kia ở bên trong sân khấu hát hoặc nói) = một hát một phụ họa

Sau khi Ngọc Dao đi, Lạc Phi thu hồi thái độ Tây Thi ôm ngực làm cho người ta bỡ ngỡ, liếc liếc đôi mắt đào hoa nói: “Nếu nói phải giả trang nữ nhân, ta lại cảm thấy có người còn thích hợp hơn ta.”

“Ai?” Ôn Noãn hỏi theo bản năng, từ từ liếc mắt về phía Quân Dập Hàn, nếu nói bàn về dung mạo không ai bằng hắn, chẳng lẽ Lạc Phi định để cho hắn tự mình vào sào huyệt bọn cướp? Chuyện này không thể được, trừ bản thân bị nguy hiểm ra không nói, lỡ như Bách Lý Cảnh Nhiên có hành vi đặc biệt, bị mỹ mạo của Quân Dập Hàn hấp dẫn, từ đó cho dù biết hắn là nam nhân nhưng cũng quấn quýt chặt lấy không buông, giam hắn ở Hắc Minh trại làm áp trại phu nhân thì làm sao bây giờ?

Nàng càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này rất lớn, nhưng còn chưa chờ nàng mở miệng đá nhiệm vụ vinh quang này lên người Lạc Phi, lại tháy mắt thêu hoa của hắn nhảy lên, nói như chuyện đương nhiên: “Dĩ nhiên là ngươi.”

“Ta?” Ôn Noãn bị lời này làm cho đầu óc rối tung hồi lâu không biết bật lại như thế nào.

“Dĩ nhiên là ngươi.” Hai tay Lạc Phi ôm cánh tay nàng xoay hai vòng, bĩu môi lắc đầu nói, “Ta vừa mới gặp gỡ ngươi thì thấy thân thể gầy nhỏ này của ngươi giống như một nữ nhân, nhìn lại gương mặt này của ngươi, mặc dù có hai ba phần khí khái, nhưng nhìn tỉ mỉ lại cũng khó che giấu bảy phần nữ khí, lại nhìn chiều cao này của ngươi, mặc dù cao hơn nữ nhân tầm thường một chút, nhưng so sánh với nam nhân ưu tú như ta lại hơi lùn, ngươi thử nghĩ coi, nếu như Bách Lý Cảnh Nhiên là một kẻ lùn, hắn sẽ chọn ta cao như vậy để tự rước lấy nhục sao? Mà chiều cao này của ngươi?” Môi hắn lại nhếch lên, “Nếu mẫu thân của hắn là người bình thường, hắn ít ra mới có thể ngang hàng với ngươi, cũng miễn cưỡng giữ được thể diện, so sánh hai bên như vậy, ngươi thử nói một chút xem có phải ngươi đi còn thích hợp hơn không?”

“....” Có cần thiết phải công kích người ta như vậy không?

“Dĩ nhiên, gương mặt của ngươi thật ra kém ta một chút, nhưng nếu lại dùng chút son phấn bổ cứu *, cũng có thể tạm được thông qua, điểm này ngươi có thể yên tâm, dù sao trong thiên hạ xinh đẹp như ta đây trừ Vương gia ra cũng không thêm được mấy người.” Lạc Phi cau mày nhìn chằm chằm nàng hồi lâu rồi bổ sung.

(*) bổ cứu: dùng các biện pháp để uốn nắn, sửa chữa, xoay chuyển tình hình bất lợi; nghĩ cách để khuyết điểm không gây ra ảnh hưởng

“... Ta không có không yên lòng.” Đối với khả năng tự luyến của hắn mà nói, Ôn Noãn đã mất sức chống đỡ.

“Tâm ý này không tệ, tiếp tục giữ vững.” Lạc Phi hài lòng gật gật đầu, quay đầu nói với Quân Dập Hàn, “Vương gia, ta sẽ chuẩn bị trang phục và đạo cụ cho Mộ công tử.” Dứt lời, thân thể hắn như gió đã biến mất, muốn hắn hy sinh nhan sắc đi quyến rũ sơn tặc? Nghĩ hay lắm!

“Ta đồng ý khi nào.” Ôn Noãn hơi mờ mịt.

“Mới vừa rồi.” Bạch Ưng vỗ vai nàng tỏ ý an ủi, ngay sau đó cất bước rời đi.

“...” Ôn Noãn ngước mắt nhìn về phía Quân Dập Hàn, thấy khóe môi hắn lại chứa đựng nụ cười thản nhiên, thoáng chốc lòng uất ức bởi vì bị Lạc Phi đóng khung cũng trôi theo như gió xuân, nàng mím mím môi đè xuống không nhịn được, định nhếch khóe môi lên, hỏi, “Không biết Vương gia định để thuộc hạ lên đường khi nào?”

“Hôm nay ngươi nghỉ ngơi trước, sáng sớm ngày mai lên đường.” Quân Dập Hàn nhấp một ngụm trà nói.

“Vâng.” Ôn Noãn đang định xoay người rời đi, lại nghe hắn nói tiếp, “Mộ công tử yên tâm, mặc dù lúc này nguy hiểm, nhưng bổn Vương chắn chắn bảo vệ ngươi an toàn.” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Ôn Noãn căng thẳng trong lòng, cúi đầu lại cười nói: “Tạ Vương gia.”

Cho đến sau khi trở về phòng, Ôn Noãn vẫn rất lâu không khiến được lòng mình bình tĩnh lắng xuống vì câu nói sau cùng của hắn, nàng nằm xuống, kéo chăn che đầu, chỉ cảm thấy trong lòng kìm nén đến khó chịu, rõ ràng, rõ ràng những thứ quan tâm này nàng có thể nhận quang minh chính đại, lại bất đắc dĩ sự đời vô thường như thế, phần quan tâm nho nhỏ hôm nay, chỉ có chính nàng mới biết được có bao nhiêu đáng quý với nàng hiện tại.

“Này, trời cực nóng, cũng không sợ làm mình ngộp chết.” Nàng đang từ trong hỗn loạn buồn bực chuẩn bị ngủ, một giọng nói bất thình lình truyền vào lỗ tai, không khí trong sạch theo đó đánh tới, nàng mở mắt nhìn lên, lại thấy là khuôn mặt phóng đại của Lạc Phi đang ở trên mặt nàng cách ba thước, chân mày hơi nhíu, giống như ngây ngốc nhìn nàng.

“Đi vào không biết lên tiếng trước hay sao?” Ôn Noãn đứng dậy theo, đưa tay gạt khuôn mặt trước mặt nàng ra.

“Cũng không phải nữ nhân, hỏi cái gì mà hỏi?” Lạc Phi chê bai, quan sát nàng từ đầu đến chân một lần, nói thử, “Để cho ngươi giả trang thành nữ nhân, chẳng lẽ ngươi thật sự coi mình là nữ nhân sao?”

“Tìm ta có chuyện gì?” Ôn Noãn lười phải lôi thôi dài dòng với hắn.

“Đưa trang phục và đạo cụ cho ngươi.” Lạc Phi hất cằm sang bàn, miệng nói.

Ôn Noãn theo động tác của hắn nhìn lại, chỉ cảm thấy trái tim đã rèn luyện sơ trong ngày thường của mình suýt chút nữa chết, quần áo đỏ tía, cái yếm muôn hồng nghìn tía này thì thôi đi, nhưng cặp trái cây từ nhỏ như trái quýt đến to như trái bưởi... Nàng nhìn Lạc Phi giả trang làm nữ nhân không ít lần, nếu trái cây này mà nàng cho rằng đưa cho nàng ăn, trừ phi đầu óc nàng thật sự bị bã đậu lấp đầy rồi.

“Ừ, những thứ này đều là đồ chuẩn bị làm nữ nhân, thích lớn hay nhỏ?” Tay trái hắn cầm trái quýt, tai phải cầm trái bưởi lên tung tung, mắt thêu hoa nháy nháy với nàng, “Nhìn xem sở thích của ngươi.”

“...” Sau khi đuổi Lạc Phi đi, Ôn Noãn chậm rãi ngồi xuống cầm từ quýt đến bưởi chậm rãi hoặc bóc hoặc gặm ăn toàn bộ, vật này bản thân nàng đã có, không cần phải làm giả.

Ngày tiếp theo, nàng vừa mới vén rèm lên, đã nhìn thấy Bạch Ưng và Lạc Phi hầu hai bên, hai người thấy nàng ra ngoài, ánh mắt lóe lên, sau đó cố làm ra vẻ lạnh nhạt khôi phục lại trấn tĩnh, sắc mặt Lạc Phi hơi khó coi nói: “Quả nhiên là một nương pháo *!” Mà cách đó không xa, màn xe ngựa khẽ vén lên, sau đó là một đoi mắt lạnh lùng hơi sâu.

(*) Nương pháo: Đàn ông ẻo lả, đàn ông tính giống như đàn bà, pê đê

Ôn Noãn rất muốn dùng hai chữ này đáp lễ cho hắn, nhưng nghĩ lại vẫn quyết định không so đo với nam nhân thích tự kỷ này, lập tức coi như nghe mà không nghe thấy bước vài bước tới xe ngựa phía ngoài, đột nhiên khi nàng vén rèm xe lên thì lại hơi sửng sốt, bên trong có một nam tử dung mạo tuấn tú đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần, nàng lên sai xe ngựa rồi sao?

Khi nàng đang suy nghĩ có nên đi xuống hỏi trước một chúcho rõ ràng hay là chào hỏi đối phương trước thì tầm mắt người nọ hé mở, “Còn không mau tới đây ngồi xuống.”

“Vương gia?” Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng lại hơi có vẻ xa cách khiến nàng quen thuộc đến tận xương cùng với giọng nói trầm thấp khiến cho nàng gần như không kịp suy nghĩ liền bật thốt lên.

“Mộ cô nương có rất có mắt nhìn.” Quân Dập Hàn hơi gật đầu.

“... Vương gia quá khen.” Ôn Noãn ngồi xuống bên kia, lướt mắt nhìn qua Quân Dập Hàn, không biết có phải là ảo giác của nàng hay không, câu “Mộ cô nương” kia lại khiến cho nàng có ảo giác hắn đang trêu ghẹo nàng, nhưng lúc này nhìn vẻ mặt hắn cực kỳ đoan chính, lại giống như không phải, nàng chỉ đành đè cảm giác quỷ dị này xuống, khép ống tay áo ngồi yên lặng. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Xe ngựa lộc cộc đi về phía trước, Ngọc Dao núp trong bóng tối bực tức xoay người, đang định rời đi, ngẩng đầu lên lại thấy Lạc Phi khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt giễu cợt đang nhìn mình từ trên cao xuống, “Thế nào, thấy mình vẫn không xinh đẹp bằng một nam nhân, rốt cuộc nhận rõ sự thật bản thân mình còn không bằng một nam nhân rồi?”

“Xinh đẹp nữa cũng là nam nhân.” Ngọc Dao cười lạnh, đẩy Lạc Phi ra sải bước rời đi.

“Vương gia định đi cùng thuộc hạ?” Sau khi xe ngựa ra khỏi quân doanh, Ôn Noãn nhìn Quân Dập Hàn không xuống xe, lúc này mới giống như chợt hiểu ra vấn đề này.

“Từ giờ trở đi bổn Vương chính là huynh trưởng của ngươi, tên Mộ Dập.” Quân Dập Hàn tiện tay cầm quyển sách rảnh rỗi lật xem.

“Vương gia định tự thân dính vào nguy hiểm?” Chân mày Ôn Noãn hơi nhíu.

“Gần đây quân phí của bổn Vương khan hiếm, đi vớt một khoản lễ hỏi ngược lại cũng không tệ.” Mắt hắn cũng không ngước lên trả lời.

“...” Ôn Noãn hoảng hốt, có ảo giác trở lại quen biết ban đầu.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Chủ thượng, thuộc hạ tra được, các chủ Minh Nguyệt các Âu Dương Minh Nguyệt từng vì Ôn cô nương mà công khai đối địch với Thái hậu, Thái hậu từng hai lần phái người đi tróc nã Âu Dương Minh Nguyệt, lần đầu tiên Minh Nguyệt các tránh mũi nhọn bỏ chạy trước, người của Thái hậu vồ hụt, lần thứ hai Vương công công bên người Thái hậu dẫn người đi thanh trừ Minh Nguyệt các, Âu Dương Minh Nguyệt trọng thương được người cứu đi, người Vương công công mang đến bị diệt toàn bộ, tới sau cuộc chiến lại không hề nghe thấy tin tức của Âu Dương Minh Nguyệt, nhưng kỳ quái là...” Chân mày Thanh Nham hơi nhíu, nói tiếp, “Thuộc hạ dò hỏi người ở Minh Nguyệt các, ngày nước Linh xảy ra chính biến, có một nữ tử cực kỳ nhếch nhác xâm nhập vào Minh Nguyệt các, kỳ lạ chính là nữ tử này lại tự xưng là Các chủ Âu Dương Minh Nguyệt.”

Các chủ Minh Nguyệt các Âu Dương Minh Nguyệt, ẩn đi thân phận Các chủ chạy tới An Nhân làm Cổ Hàn giúp Hàn Vương trị ôn dịch, Hàn Vương phi Ôn Noãn. Mạnh Cô Nhiễm khẽ nghiêng mặt lộ ra nụ cười xinh đẹp, nếu Âu Dương Minh Nguyệt thân là nữ tử...

“Phái người đi thăm dò gần đây dưới trướng Hàn Vương có thuộc hạ nào mới tiến vô không, đưa danh sách vẽ dung mạo cho bổn tọa.” Hắn đứng dậy bước ra đại điện, áo đỏ tung bay, trong giọng nói lười biếng lộ ra ý lạnh, “Chuẩn bị ngựa, bổn tọa thật sự muốn xem nàng có bảy mươi hai phép biến hóa như thế nào.”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Xe ngựa chạy tới cách núi Hắc Minh chừng mười dặm, tốc độ từ như heo chạy xuống thành con bò già từ từ mà đi, Ôn Noãn và Quân Dập Hàn ở chung trong một không gian nho nhỏ, không gian này không tránh được tất cả đều là hơi thở của hắn, yên bình cách biệt nàng hồi lâu lại bao phủ lấy nàng, đương nhiên, nàng vừa an lòng đồng thời lại bắt đầu mệt rã rời, sau khi tỉnh lại trong động Huyền băng, có lẽ do nàng quá nhớ nhung Quân Dập Hàn cũng có lẽ do cổ độc trong cơ thể quấy phá, nàng từ trước đến giờ thích ngủ, lại rơi xuống tật xấu ngủ nông, cho dù buồn ngũ nữa cũng không nỡ ngủ, thật sự là tinh thần tra tấn ngày qua ngày.

Lúc này cơn buồn ngủ đánh tới, nàng không chút nàng chống lại, mặc cho dù tràm luôn trong cơn buồn ngủ này mà ngủ, nàng thật sự cần một giấc ngủ thật sự tới hòa hoãn tinh thần mệt nhọc.

Nghe tiếng thở nhàn nhạt đều đều của hắn, tròng mắt đã lâu không rời khỏi trang sách của Quân Dập Hàn khẽ nhếch, tiện tay cầm áo choàng bên cạnh khẽ đứng dậy rồi lại dừng lại, cho dù hắn (Ôn Noãn) là nữ tử chân chính nhưng làm sao hắn có thể làm ra chuyện quan tâm như vậy, huống chi hắn (Ôn Noãn) là nam tử. Nhưng hắn chưa bao giờ làm chuyện quan tâm như vậy, tại sao lúc này làm giống như tự nhiên, giống như hắn từng dịu dàng mọi cách với một người đã trở thành thói quen.

Trong lòng trống rỗng đột nhiên sinh ra phiền muộn, hắn đưa tay vén màn xe lên để làn gió mát rười rượi thổi vào làm tan mùi thơm lạ lùng lởn vởn quẩn quanh chóp mũi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, lyquanhuyen, san san, ●Ngân●
     
Có bài mới 20.10.2017, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 7 - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7: Tay không bắt sói trắng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Cướp, cướp, cướp, cướp!” Trước xe ngựa một loạt âm thanh vang dội không nối liền cao ngất tầng không.

Ôn Noãn cau mày tỉnh lại trong tiếng ngựa hí, vén rèm khom người đi ra, mắt vẫn mang theo vài phần buồn ngủ nhìn thấy hán tử dáng vẻ sững sờ đang cố gắng làm ra vẻ hung thần ác sát đứng hình chữ bát tay cầm đại đao phía trước cách đó không xa thì hơi hoài nghi, “Ngươi là giặc cướp đường nào, hãy xưng tên ra.” Nàng bước xuống xe ngựa, phất tay áo nhàn nhạt hỏi.

Hán tử cướp giật sững sờ, bị nàng bình tĩnh như thế hỏi, hốt hoảng trên mặt trở thành không bình tĩnh, giơ tay áo lên lau mồ hôi nhỏ xuống trên khuôn mặt đỏ bừng, nín nhịn hồi lâu mới càng thêm lắp bắp nói: “Ta, ta, ta là, là, là Hắc, Hắc, Hắc Minh trại, trại.” Trời ơi, không phải là sơn tặc sao, vì sao hắn lại có ảo giác đối phương mới là sơn tặc, hán tử ngu ngơ kêu rên trong lòng.

“Hắc Minh trại?” Ôn Noãn khẽ nhíu mày, trong ánh mắt mong đợi của hán tử đang sững sờ, nàng gật đầu một cái nói, “Chưa từng nghe tới.”

Vẻ mặt hán tử đang sững sờ khựng lại, Hắc Minh trại này có uy chấn không chỉ trong giới, huống chi bây giờ còn đang đứng trên địa bàn của bọn hắn, hắn vốn định mạo hiểm mượn thanh danh của đối phương một phen, nhưng đối phương là một kẻ cô lậu quả văn *, vậy làm sao cho tốt?

(*) cô lậu quả văn: kiến thức thiển cận, nông cạn

Hắn vò đầu bứt tai hồi lâu, bỗng nhiên may mắn làm sao lại nghĩ ra biện pháp, liền hung hăng giẫm chân vỗ ngực nói: “Ta, ta Hắc Minh trại giết người phóng, phóng hỏa vào nhà cướp của ép dân lương thiện làm, làm kỹ nữ, cái, cái gì cũng làm, nếu ngươi sợ, liền nộp tiền, tiền ra dây, rồi, rồi đi, đi...” dfienddn lieqiudoon

“Thật to gan, dám nhục mạ danh tiếng của Hắc Minh trại ta?”

Hán tử sững sờ còn chưa nói xong, trong không khí lại bị một giọng nữ bén nhọn cắt đứt, ngay sau đó một roi da tàn nhẫn quật tới, cả vai hán tử bị trúng roi cũng trầy da sứt thịt, cùng lúc đó nữ tử áo đen trang phục vừa người bước tới phía trước Ôn Noãn, tay cầm roi da khẽ nâng cằm Ôn Noãn, nhìn chung quanh một chút, hài lòng nói, “Dáng dấp không tệ, đánh cuộc này ta thắng chắc, mang đi.”

“Gia muội không phải ai cũng có thể mang đi.” Vẫn ngồi đàng hoàng trong xe ngựa xem cuộc vui, Quân Dập Hàn nhẹ nhàng bước ra, một đôi mắt tolanhj lùng trong trẻo lạnh lẽo liếc qua roi da của nữ tử áo đen.

Ánh mắt nữ tử áo đen lóe lên, thẳng tắp nhìn hắn, khóe môi nhếch lên ý cười nói: “Vậy ta mang cả ngươi cùng đi.” Dứt lời, roi da trong tay nàng rung lên, trong nháy mắt quất về phía Quân Dập Hàn, khi nhanh chóng đến người Quân Dập Hàn thì hắn dễ dàng tránh thoát. Ánh mắt nữ tử áo đen sáng lên, sắc mặt không hề che giấu xu thế nhất định phải được, mà lũ lâu la Hắc Minh trại xung quanh nhìn thấy dáng vẻ nàng như thế, cũng hoan hô ủng hộ nàng cố gắng lên.

Dung mạo che giấu một nửa vẫn có thể trêu hoa ghẹo bướm, trong lòng Ôn Noãn hơi tối tăm, nàng nghiêng người ngẩng đầu nhìn trời, mũi chân lại đá một cái nhỏ đến không thể nhận ra, cục đá thật nhỏ trúng ngay giữa mông nữ tử áo đen.

“Ai đánh lén?” Nữ tử áo đen phân tâm quay đầu lại hung ác tra tìm, trong nháy mắt lại bị một chưởng của Quân Dập Hàn đánh trúng bả vai, nàng giận dữ trong lòng, quát lên, “Các ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, lên hết cho ta.”

Nàng ta mang tới núi Hắc Minh chừng hơn mười tên, thoáng chốc đồng loạt xông lên trùng trùng điệp điệp vây đoàn người Quân Dập Hàn lại, hai người tới vốn vì đánh vào trong nội bộ kẻ địch, vì vậy cũng không làm phản kháng như thế nào, ngay cả mới vừa rồi so chiêu với nữ tử áo đen, hắn cũng chỉ giả bộ chút tình thế mà thôi, nếu không, làm gì có đất cho nàng ta ra tay.

Bọn họ thành công bị cướp lên núi rồi bị tách ra nhốt lại, Ôn Noãn từ trước đến nay lạnh nhạt không khỏi cảm thấy trong lòng hơi xáo động, ánh mắt nàng kia nhìn Quân Dập Hàn giống như con mèo tư xuân động đực, cướp hắn lên núi, không cần dùng đầu óc suy nghĩ cũng có thể đoán ra được phần nào, hơn nữa lại hồi tưởng đến vóc người của nữ tử kia, không chỉ có ngực lớn, eo nhỏ, cái mông vểnh lên, ngay cả đôi chân nhỏ dài và khuôn mặt như chỉnh dung, đến hiện đại nhất định là mỹ nữ cấp bậc cửu đầu thân *, lại thêm ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo hết thảy là kiểu khiêu chiến càng hấp dẫn ham muốn chiếm hữu của nam nhân, tuy Quân Dập Hàn không phải là nam nhân tùy tùy tiện tiện bị sắc đẹp hấp dẫn, mặc dù cho đến bây giờ nàng không phải là gì với hắn, nhưng nàng chính là trong lòng kìm nén đến luống cuống.

(*) cửu đầu thân: các pho tượng của Hy Lạp cổ đều có tỷ lệ đầu : thân = 1 : 8, được công nhân là tỷ lệ thân thể đẹp nhất. Cửu đầu thân ý chỉ tỷ lệ vàng về hình thể.

Bất tri bất giác một bình trà nguội đã rót xuống bụng, lần này không chỉ nghẹn trọng lòng, bụng nghẹn hơn, trên đường được tỳ nữ dẫn đi nhà vệ sinh nàng tùy ý quan sát bốn phía vài lần, lại chợt nhận ra có một cảm giác quen thuộc xa lạ, hình như không hề đơn giản không phải là trại lại hơi giống... Giống như... Nàng ngẫm nghĩ, rồi lại không nghĩ ra rốt cuộc giống như cái gì, cuối cùng đành phải thôi. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Sau khi dùng xong bữa tối, Ôn Noãn đang định ngủ dưỡng đủ tinh thần đợi ban đêm âm thầm do thám Hạc Minh trại, nhưng nàng vừa mới bước đi thong thả đến bên giường, cửa lại bị lực lớn đá ra, mộtbonsg đen không chút khách khí ngồi xuống trước bàn, nghiêm mặt nhìn nàng nói: “Chắc hẳn sau khi ngươi tới trại đã biết được thân phận của ta, cũng biết ta bắt ngươi tới là vì cái gì.”

Ôn Noãn trở lại trước bàn ngồi xuống, vẻ mặt mệt mỏi chỉnh lại ống tay áo, lúc này mới che miệng ngáp một cái nói: “Tất nhiên đã biết, không nhọc phó trại chủ trở lại thông báo.” Không biết là nàng ta tỏ ý bảo, hay do nếp sống trại này, mỗi lần nàng bị nhốt vào trong phòng, tỳ nữ canh chừng ở bên ngoài đều thông báo thân phận của mình và mục đích bắt nàng tới nói cho nàng, sau đó canh chừng theo khuôn phép ở bên ngoài, ngược lại có xu thế khiến cho người ta chết cũng chết rõ ràng.

“Nhìn dáng vẻ này của ngươi, hình như không hề cảm thấy sợ hãi?” Phó trại chủ Thủy Ngọc cau mày nhìn chằm chằm vào nàng.

“Sợ có tác dụng gì? Sợ ngươi sẽ thả hai huynh muội chúng ta xuống núi?” Ôn Noãn rót ly trà thấm giọng, lại nói, “Nếu sợ là vô dụng thì việc gì ta phải sợ, cái gọi là sống ở đâu thì yên ở đó, huống chi, nơi này cũng không khiến cho người ta khó có thể tiếp nhận.”

“Xem ra ngươi thật sự khiến cho ta lau mắt mà nhìn.” Thủy Ngọc rót cho mình ly trà, vẻ mặt hơi hòa hoãn lại nói, “Ta mới vừa đi chỗ huynh trưởng của ngươi, ngươi cũng là muội muội của hắn, chuyện này ngươi có quyền phải biết, ta để cho hắn lưu lại làm phu quân của ta, ta cũng có lòng tin ngươi được tuyển làm trại chủ phu nhân, vừa đúng hắn ở lại đây, huynh muội hai ngươi ở bên nhau cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.”

“Hả?” Đầu ngón tay cầm ly trà của Ôn Noãn trắng bệch, vẻ mặt lại lười biếng, chỉ hơi trừng mắt lên nói, “Huynh ấy nói như thế nào?”

“Hắn không chút do dự từ chối.” Thúy Ngọc vừa nói đến đây, sắc mặt mới hào hoãn lại sa sầm xuống, nặng nề đặt cái ly lên mặt bàn.

“Cho nên ngươi tới kêu ta đi khuyên huynh ấy đồng ý?” Mặt Ôn Noãn hơi thu lại, che giấu vui sướng lưu chuyển trong đáy mắt, cho dù trước đây trong lúc tức giận nàng đã đoán được đáp án, nhưng chính tai nghe được nàng ta chứng thực, trong lòng cuối cùng mới kiên định.

“Mộ cô nương quả nhiên cực kỳ thông minh, một chút đã rõ ràng.” Nàng ta đứng dậy, cằm khẽ nhếch đi ra ngoài, quanh thân vẫn là vẻ kiêu ngạo lạnh lùng, “Ta chờ tin tức tốt của ngươi.”

“Nếu ta không đồng ý?” Lòng ngón tay Ôn Noãn khẽ vuốt ve mép ly, giống như tùy ý hỏi.

“Ta có thể bắt hai huynh muội các ngươi lên núi, thì có biện pháp để cho hai huynh muội các ngươi biến mất.” Bước chân Thủy Ngọc hơi khựng lại, cũng không quay đầu đáp. di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Ngươi đây là uy hiếp?”

“Dĩ nhiên.”

Tính tình này ngược lại nay thẳng, nếu nàng ta xem trọng không phải là Quân Dập Hàn, Ôn Noãn nghĩ, có lẽ nàng sẽ nhìn nàng ta thuận mắt một chút.

Tỳ nữ dẫn Ôn Noãn đi tới phòng của Quân Dập Hàn, nàng vẫn cho rằng hắn đang đánh cờ hoặc đọc sách, vì vậy, khi nàng nhìn thấy hắn thản nhiên ngồi trước bàn cùng một đám nam nhân thô thiển bài bạc thì trong nháy mắt nàng có cảm giác nhận thức bị hủy diệt, nhưng nhìn nữa khi thấy trước người Quân Dập Hàn chất đống ngân phiếu ngân lượng thì khóe môi nàng khẽ câu, có một cảm giác quang vinh và tự hào.

Thì ra Vương gia nhà nàng không chỉ dung nhan khuynh thiên hạ quyền khuynh triều dã, ngay cả chơi bạc cũng siêu quần, ừ, tức chết người!

Ôn Noãn cười nhẹ nhẹ nhàng tiến đến, có mấy nam nhân mặc áo sát nách thấy nàng lập tức lấy áo trên bàn che trước ngực, dáng vẻ rất lúng túng, rồi lại rối rít tự làm quen ào ào chào hỏi nàng sau đó lập tức mượn cơ hội tránh đi.

“Bọn họ, thua rất thảm?” Ôn Noãn ngồi xuống bên cạnh, hơi buồn cười.

“Thật ra cũng không bao nhiêu, thắng một chút.” Quân Dập Hàn tỏ vẻ thản nhiên quét qua tiền bạc trên bàn, nói, “Đếm thử coi xem bao nhiêu.”

“Hả? Còn có thắng, ta còn tưởng rằng bọn họ thua toàn bộ.” Ôn Noãn đếm tiền đồng thời thuận miệng hỏi.

“Nếu thắng toàn bộ...” Đầu ngón tay Quân Dập Hàn gõ nhẹ mặt bàn, “Bọn họ có ai còn biết tới tìm ta bài bạc.”

“...” Vẫn còn có tính toán bậc này, quả nhiên, tiền của hắn không dễ thắng, thắng được ít ngược lại sẽ thua nhiều hơn, nàng mím môi mà cười giơ tập ngân phiếu trong tay lên, nói, “Chiến tích không tệ, tổng cộng có một ngàn ba trăm bảy mươi lượng.”

“Mới có nhiêu đó.” Chân mày hắn khẽ nhíu, “Chỉ là chi tiêu quân lương ba ngày.”

“...” Vậy nghèo bao nhiêu?

Ôn Noãn đưa tiền cho hắn, thế nhưng hắn lại không ngước mắt lên mà nói: “Ngươi trước tạm thu thay ta.”

“Nếu ngươi đánh bạc nữa thì không cần tiền vốn sao?”

“Vi huynh am hiểu nhất là tay không bắt sói trắng.”

“Nếu như thế, huynh trưởng có thể nghĩ đến thành một đoạn nhân duyên với Thủy Ngọc cô nương, không chỉ bắt được người của nàng ta, còn bắt được tiền gả của nàng ta, càng kiềm chế được Hắc Minh trại?”  Ôn Noãn yên lặng cất tiền bạc, nói sang chuyện khác.

“Không phải ngươi đang làm chuyện hy sinh vì nghĩa bậc này sao?” Quân Dập Hàn nhấp một ngụm trà, hỏi như chuyện đương nhiên.

Quả thật, nàng đang làm!

Quả thật, đáp án không lòng vòng này khiến cho nàng trong rối rắm mang theo chút vui mừng, trong vui mừng lại lộ ra chút rối rắm!

Màn đêm dần buông xuống, Ôn Noãn được tỳ nữ dẫn về sương phòng của mình, dọc đường đi qua một vườn hoa, nàng khẽ liếc vào bên trong bước chân khựng lại, vẻ mặt xen lẫn vài phần mềm mại, khổ sở nói: “Một mảnh cúc bách nhật này nở không sai.”

Đời trước, nàng và Thần Vũ cùng Ánh Văn cùng nhau ra ngoài du lịch đã từng nhìn thấy một mảnh thảo nguyên, trên vùng thảo nguyên này là cúc bách nhật không thấy điểm cuối, bọn họ cùng nằm trên cúc bách nhật nhìn bầu trời đầy sao nói ước mơ của từng người, cho đến khi, mí mắt không mở ra được nữa mới chìm vào giấc ngủ, sau đó, tỉnh lại khi bình minh lên.

Rất nhiều ký ức tốt đep khắc sâu trong trí nhớ, hôm nay lại từ từ trôi qua thế giới kia!

“Cô nương biết hoa này?”

Ôn Noãn đang định cất bước rời đi, sau lưng có một giọng nói êm ái hơi có vẻ kinh ngạc khiến cho nàng khó cất bước đi, thân thể nàng run lên, hoài nghi mình nghe lầm, nhưng tỳ nữ hai bên lại cung kính với sau lưng nàng nói “Trại chủ”, ngay sau đó dưới ý bảo của Bách Lý Cảnh Nhiên mà lui ra.

“Hoa này ta tốn công sức mới tìm được ở biên giới nước nhỏ, ngay cả dân bản xứ cũng không biết tên nó là gì, cô nương sao lại biết?” Hắn cất bước đến trước mặt nàng hỏi lại lần nữa, hai mắt rũ xuống khóa chặt nàng, lại có mong đợi mơ hồ.

Ôn Noãn nín thở, hai tròng mắt khẽ nhếch, khi khuôn mặt tuấn tú quen thuộc gần hai mươi năm không thể quen thuộc hơn xuất hiện ở trước mắt thi nàng không cách nào không trợn to hai mắt lộ vẻ kinh ngạc, hắn, sao hắn lại xuất hiện ở đây cái thế giới này, còn là trại chủ Hắc Minh trại Bách Lý Cảnh Nhiên?

Nhưng mình có thể xuất hiện ở thế giới này, hắn tại sao không thể? Mình không phải là ví dụ tốt nhất sao? Nếu hắn cũng xuất hiện ở nơi này, như vậy, như vậy có phải hồn phách của Ánh Văn cũng có khả năng tới thế giới này không?

Ôn Noãn nghĩ đến khả năng này, trái tim không thể ức chế được nhảy điên loạn lên, hai người thân nhất ở đời trước của nàng, nếu đều tới thế giới này, vậy các nàng có phải có thể tụ họp lần nữa?

Nhưng Thần Vũ và Ánh Văn...

Khi nghĩ đến tất cả mọi chuyện đều bởi vì Thần Vũ, tức giận trong nháy mắt che phủ đi kích động gặp lại nhau, nàng tỏ vẻ lạnh lẽo, giọng nói không mang theo chút nhiệt độ nói: “Cũng chỉ trong lúc rảnh rỗi vô tình nhìn thấy trong một quyển phong cảnh mà thôi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, Hoàng Thiên, MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, lyquanhuyen, san san, vân anh kute, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichmong77, NhiĐường, Y Y Nhiên và 263 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.