Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề

 
Có bài mới 18.10.2017, 10:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 557 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16:

Tâm bệnh phải chữa bằng tâm dược, bệnh của nàng xem ra không chữa được nữa...

"Tiểu Hoa cô nương..."

"Phiền tỷ mang giúp muội một bát nước súc miệng được không?" Tâm đủ đắng rồi, nàng không muốn miệng mình cũng đắng thuốc nữa.

"Được." Nguyệt nhi vội lấy nước tới.

Tiểu Hoa uống hai ngụm, yếu ớt nói: "Muội hơi mệt, để muội nghỉ ngơi một lát, ngại quá, phiền tỷ dọn đống hỗn độn dưới đất giúp muội."
Nguyệt nhi cắn môi, rưng rưng lắc đầu.

Dọn dẹp sạch sẽ đống hỗn tạp dưới đất, Nguyệt nhi đi ra đại sảnh, ngồi trên bậc cầu thang trước cửa, nước mắt tuôn như mưa.

Không! Nàng không thể thờ ơ được nữa!

Đại phu nói, ông ấy không tìm được nguyên nhân bệnh của Tiểu Hoa cô nương, có thể do trong lòng muội ấy, trong lòng muội ấy khó chịu, ứ đọng lại, mới bị thể hư khí nhược, tự đánh mất ý chí sinh tồn.

Mà nguyên nhân tâm bệnh chính là thiếu gia!

Chỉ có thiếu gia mới cứu được Tiểu Hoa cô nương.

"Thiếu gia!" Nguyệt nhi xông vào hiệu gỗ Đồng gia.

Ở phòng thu chi, tổng chưởng quỹ và Đồng Tiếu Ngộ đang bàn chuyện thấy nàng vào, mặt lập tức chùng xuống.

"Thiếu gia. nô tỳ có lời muốn nói với cậu." Sợ Đồng Tiếu Ngộ không nghe, Nguyệt nhi cố gắng nói hết những lời muốn nói ra: "Tiểu Hoa cô nương ngã bệnh, bệnh rất nặng, ăn gì cũng đều nôn ra ngoài, ngay cả đại phu cũng hết cách chữa, nhưng nô tỳ biết, nguyên nhân Tiểu Hoa cô nương mắc bệnh là do thiếu gia, cầu xin cậu đi thăm muội ấy, chỉ cần đối xử với muội ấy dịu dàng một chút, nói lời dễ nghe một chút, Tiểu Hoa cô nương nhất định sẽ khỏi bệnh."

"Hừ!" Đồng Tiếu Ngộ hừ lạnh: "Khổ nhục kế."

Cả khổ nhục kế cũng mang ra, hắn sẽ không mắc mưu đâu!

Từ sau khi bị tính kế, đã qua một tháng, trong khoảng thời gian này, chỉ cần nghĩ tới Tiểu Hoa, hắn vẫn thấy tức giận trong lòng, căm hận không thôi.

Hắn cho rằng nàng là nữ nhân hiểu hắn nhất trên đời này, hắn chưa từng hoài nghi tình cảm của nàng, nàng ngây thơ, hắn dồn hết yêu thương cho nàng, không để cho nàng bị một chút tủi thân gì, chỉ cần nàng muốn, dù là sao trên trời hắn cũng sẽ tìm cách hái xuống, nhưng kết quá thì sao? Kết quả nàng nói dối như cuội, tâm cơ thâm trầm, là một nữ nhân dối trá!

"Thiếu gia, chỉ cần cậu nhìn Tiểu Hoa cô nương thì sẽ biết, muội ấy không phải đang dùng khổ nhục kế, muội ấy bị bệnh thật, tất cả đều là lỗi của nô tỳ...

"Đuổi ra ngoài!" Đồng Tiếu Ngộ trầm giọng ra lệnh.

Nguyệt nhi không dám nói chuyện Tiểu Hoa định phá bỏ thai nhi trong bụng, sợ Tiểu Chu hiểu lầm nàng vô tình.

Đối với Tiểu Hoa cô nương mà nói, thiếu gia là ông trời của nàng, là tất cả của nàng, nếu mất đi cậu ấy, thế giới sẽ sụp đổ, không còn gì để nàng lưu luyến nữa.

Nếu bắt nàng ấy rời xa thiếu gia, mất đi thiếu gia, ngay cả mạng nàng cũng không cần huống chi là một thai nhi chưa hình thành.

"Chỉ sợ trong thời gian ngắn, thiếu gia cũng không thể có thái độ mềm mỏng trở lại được."

"Vậy phải làm sao?" Nguyệt nhi hoàn toàn không nghĩ ra cách.

"Việc cần gấp bây giờ, là làm cho Tiểu Hoa cô nương có ý chí sống."

"Huynh tìm ra cách rồi sao?" Mắt Nguyệt nhi nổi lên hi vọng nhìn hắn.
Tiểu Chu bị nàng nhìn xấu hổ, gãi đầu: "Ta nghe nói, Tiểu Hoa cô nương có một đệ đệ.."

"Huynh cũng biết chuyện này?" Thì ra đây đúng là bí mật chung thật sao!
"Nói không chừng có thể dùng tình thân làm muội ấy cảm động."

"Đệ đệ?" Tiểu Hoa được Nguyệt nhi đỡ ngồi dậy: "Muội không có đệ đệ."

"Ơ?" Nguyệt nhi và Tiểu Chu nhìn nhau: "Nhưng tỷ nghe nói muội có một đệ đệ mở quán ăn ở bên ngoài."

"Mở quán ăn?" Tiểu Hoa không biết nên khóc hay nên cười: "Nếu muội thật sự có một đệ đệ mở quán ăn, muội có thể mười năm chưa từng thăm nó một lần, thậm chí ngay cả thiếu gia cũng không biết chuyện này sao?"

"Cho nên là tin đồn sai?"

"Cũng chưa chắc." Tiểu Hoa nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt mơ màng: "Quả thật muội từng có một đệ đệ, nhưng nó đã qua đời lâu rồi, trước khi muội vào Đồng gia, nó đã không còn nữa..."

Lúc nàng còn rất nhỏ, phụ mẫu đã qua đời vì bệnh, để lại nàng và đệ đệ. Bọn họ không có người thân, chỉ có thể ăn xin, nhặt đồ bỏ đi mà sống.

Để xin được nhiều thức ăn hơn, tiểu đệ nàng và nàng chia nhau ra đi xin, mỗi người phải tự nghĩ cách để lấp đầy bụng,  mệt thì ngồi xuống đất mà ngủ, đói bụng thì tìm thức ăn khắp nơi, không khác cuộc sống của chó hoang lưu lạc là mấy.

Một ngày nọ, nàng gặp Đồng Tiếu Ngộ, vì chàng mà được ăn một bát mì ngon, mặc dù cũng do chàng quên trả tiền mà bị đánh một trận nhừ tử, nhưng nàng vĩnh viễn không quên được mùi vị tuyệt vời của bát mì đó, chàng còn cho nàng một cái bánh vòng ngọt, là một niềm vui khác nữa.
Nàng chưa từng ăn qua thức ăn có mùi vị ngon như thế, ngọt ngọt, cắn một cái đường dính trên răng, nàng thầm nghĩ, điểm tâm ngon như vậy nhất định phải chia sẻ với đệ đệ.

Nàng tìm rất lâu, rốt cuộc cũng tìm được nó, cho nó một nửa bánh vòng ngọt, hai tỷ đệ thường ngày khó gặp được nhau không nỡ ăn hết bánh vòng ngọt, cắn mấy cái thì gói cất vào ngực, giữ lại sau này từ từ mà ăn.

Buổi sáng cách một hôm, Đồng Tiếu Ngộ tìm thấy nàng, tự ý mang nàng về phủ, cho nha hoàn tắm cho nàng, thay xiêm y cho nàng, còn cho nàng ăn no.

Lúc đang ăn, nàng lén giấu một cái đùi gà vào trong áo, ngày hôm sau thừa dịp mọi người không chú ý, lén chuồn ra phủ, muốn mang cho đệ đệ, không ngờ lúc nàng tìm được đệ đệ, nó đã là một cỗ thi thể lạnh băng.

Người chứng kiến sự việc nói, có một tên thấy đệ đệ ăn bánh vòng ngọt muốn giành, đệ đệ không cho thì vừa đấm vừa đá, không cẩn thận đã đánh chết nó.

Một gia đinh thấy nàng chuồn ra khỏi phủ thì theo dõi nàng, sau khi biết chuyện thì lặng lẽ bẩm báo với Đồng phu nhân.

Đồng phu nhân âm thầm sai người đào một cái hố chôn cất đệ đệ của Tiểu Hoa, cũng cảnh cáo không được nói chuyện này cho Đồng Tiếu Ngộ, bởi vì tính hắn rất dễ bị kích động, trước đó một ngày vì Tiểu Hoa mà đã đập nát một quán mì, nếu cho hắn biết đệ đệ của nàng bị người ta đánh chết, hắn không giết người mới lạ.

Bà cũng nghiêm khắc cảnh cáo Tiểu Hoa, chuyện có liên quan tới đệ đệ đều không được nói với Đồng Tiếu Ngộ, nếu không sẽ đuổi nàng ra khỏi phủ, để cho nàng giống như đệ đệ mình, chết thảm giữa đường.

"Có thể lúc đó người biết chuyện không cẩn thận tiết lộ muội từng có một đệ đệ, nhưng không kể cặn kẽ mọi chuyện thực hư ra sao, sau đó lại nghe nhầm đồn bậy, mới biến thành muội có một đệ đệ mở một quán ăn!" Tiểu Hoa bất đắc dĩ cười.

Thì ra là như vậy. Hai người nghe Tiểu Hoa kể chuyện xưa đã từng sống thê thảm thế nào thì kinh ngạc đến mức không tự chủ được há to miệng.
Khó trách mỗi lần đến quán cơm, Tiểu Hoa cô nương đều gọi một bát mì to, thì ra sau lưng có một câu chuyện xưa như vậy. Nguyệt nhi càng đau lòng thay Tiểu Hoa.

"Ai! Muội mệt quá." Chỉ nói chuyện một lúc thôi nhưng cả người đã mệt mỏi, thân thể này càng ngày càng vô tích sự: "Hai người lo việc của hai người đi! Muội nghỉ ngơi một lúc."

Nguyệt nhi đắp chăn cho Tiểu Hoa, kéo màn che xuống, cùng Tiểu Chu đi ra đại sảnh.

Hai người đứng trong sân, nhìn những bông hoa xinh đẹp đón gió chập chờn trong sân, mỗi người đều ấp ủ một tâm sự.

"Ta nghĩ..."

"Muội nghĩ..."

Hai người đồng thanh nói.

Tiểu Chu mỉm cười: "Muội nói trước đi!"

"Muội biết việc này rất khó, dù sao để chấp nhận một nữ nhân đang mang hài tử là chuyện không dễ dàng gì, nhưng..." Nguyệt nhi nắm hai tay lại, kích động đến run rẩy: "Huynh cưới Tiểu Hoa cô nương được không?"

"Cái gì?" Tiểu Chu giật mình trợn to mắt: "Muội nói gì?"

Dù nàng thích Tiểu Chu, nhưng bây giờ Tiểu Hoa cô nương quá đáng thương, huống chi hạnh phúc của muội ấy bị hủy trên tay nàng, nàng nhất định phải đền bù cho muội ấy, nàng bằng lòng nhường lại Tiểu Chu người mà nàng thích nhất.

"Tiểu Hoa cô nương cho rằng bây giờ muội ấy không có gì cả, nên mới tự sa ngã, nhưng thật ra muội ấy vẫn còn huynh yêu thương muội ấy, nếu huynh bằng lòng tiếp nhận muội ấy..."

"Đợi đã, Nguyệt nhi, cái gì mà ta yêu muội ấy..."

"Nếu để muội ấy biết cõi đời này trừ thiếu gia, còn có người rất yêu muội ấy, nhất định muội ấy sẽ phấn chấn trở lại."

"Nguyệt nhi, muội đang nói gì vậy!" Muội ấy đang giở trò gì vậy? Phối loạn uyên ương?

"Muội biết huynh thích Tiểu Hoa cô nương, huynh đã nói, dù cho Tiểu Hoa cô nương không còn trong trắng, huynh cũng sẽ không để ý."

"Ta nói thế lúc nào?" Tiểu Chu nghiêm mặt nói.

"Thì là buổi tối hôm đó, huynh nói Tiểu Hoa cô nương không danh không phận không tốt, muội nói Tiểu Hoa cô nương như vậy, nếu thiếu gia không muốn cưới muội ấy, sẽ rất khó thành thân, huynh nói huynh không ngại mà!"

Chợt Tiểu Chu nhớ lại: "Ta chỉ nói là, nếu thật sự thích một cô nương, thì nhất định người đó sẽ không để ý đối phương có còn trong trắng hay không!"

"Người đó không phải huynh sao?"

Hắn có nói là hắn sao? Hắn có chỉ mặt gọi tên không?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: Huykngan94, Huỳnh thị ánh Hoa, TTripleNguyen, antunhi, congchua123, giangsoo1201, xichgo, ●Ngân●
     
Có bài mới 18.10.2017, 22:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 557 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[size=150]Chương 17:

"Huynh cưới Tiểu Hoa cô nương đi! Khế ước bán thân của muội chưa đầy ba tháng nữa là đến thời hạn, còn huynh là vũ sư làm thuê, không bị khế ước trói buộc, chúng ta cùng nhau tìm một nơi ở ngoại thành sống yên ổn, muội sẽ giúp huynh chăm sóc Tiểu Hoa cô nương..."

"Ta không muốn!"

"Huynh không muốn?" Quả nhiên, dù Tiểu Chu thích Tiểu Hoa cô nương thế nào đi nữa cũng không chấp nhận hài tử của muội ấy!

"Được, không sao cả, muội tự mình chăm sóc muội ấy!" Nguyệt nhi tức giận: "Muội nhìn lầm huynh rồi, uổng cho huynh ngày đó ăn nói rất khí phách, không ngờ chỉ là nói dối..."

Chợt gò má mịn màng đang nói không ngừng của nàng bị hai bàn tay áp hai bên, kẹp miệng của Nguyệt nhi thành miệng gà con.

Tiểu Chu cúi sát đầu vào nàng, cái cằm do ra sức cắn răng mà hơi run run.
"Ta chưa từng nói ta thích Tiểu Hoa cô nương!" Tiểu Chu nói từng chữ từng chữ đanh thép, rõ ràng.

Gà con giật giật miệng, muốn nói nhưng không nói thành lời.

"Nếu muội muốn đưa Tiểu Hoa cô nương ra phủ, chăm lo cho nửa đời còn lại của muội ấy, ta có thể giúp muội, ta sẵn sàng giúp muội, nhưng điều kiện tiên quyết là..." Khuôn mặt màu lúa mạch của Tiểu Chu chợt chuyển thành màu đỏ sậm như gan heo.

Điều kiện tiên quyết là? Bỗng nhiên tim Nguyệt nhi không còn nghe lời nàng nữa, đập dữ dội.

Huynh ấy muốn nói gì?

Tiểu Chu lấy hết can đảm của cả cuộc đời ra: "Điều kiện tiên quyết là, nàng phải gả cho ta!"

Hắn nhất thời kích động, hôn Nguyệt nhi.

Nguyệt nhi chớp chớp đôi mắt hạnh, chớp rồi lại chớp.

Người Tiểu Chu thích không phải là Tiểu Hoa cô nương, mà là nàng?

Là nàng!

"Xin lỗi!" Nhận ra mình vừa phi lễ Nguyệt nhi, Tiểu Chu vội buông tay: "Vừa nãy ta nhất thời kích động, không phải cố ý."

Nhất thời kích động? Nguyệt nhi không vui nhíp mắt lại.

"Nhưng ta thật sự muốn thành thân với nàng!" Tiểu Chu do dự một lúc, mới sốt ruột cầm tay nàng: "Ta vẫn đang chờ khế ước bán thân của nàng đến hạn, dù sao Đồng gia cũng quy định chưa đến kỳ hạn thì không thể thành thân, nếu nàng bằng lòng, ta với nàng cùng nhau chăm sóc cho Tiểu Hoa cô nương, được không?"

Hắn thấp thỏm lo âu chờ Nguyệt nhi trả lời.

Đôi mắt hạnh khóa chặt hắn từ từ tràn ra nước mắt.

"Nguyệt nhi, ta sẽ đối xử tốt với nàng, ta vẫn luôn thích nàng, nàng là một nữ nhân thông minh, dịu dàng, lương thiện, ta thích nàng vì Tiểu Hoa cô nương mà nóng lòng, nhưng nếu có thể, nàng có thể mang tình cảm đối với Tiểu Hoa cô nương chia cho ta một chút không?"

Nàng nóng lòng không chỉ vì Tiểu Hoa cô nương, một nửa trong đó cũng là vì hắn!

Nàng nhiệt tình thúc đẩy Tiểu Hoa cô nương thành thân với thiếu gia, mục đích khiến cho Tiểu Chu thất vọng, để mình có cơ hội ở bên hắn.

Nàng không phải là nữ nhân dịu dàng lương thiện gì cả, thật ra nàng rất ích kỉ, rất ích kỉ!

Đôi môi xinh ra sức vểnh lên, nước mắt rơi như mưa.

"Nguyệt nhi!" Thấy nàng khóc, Tiểu chu nhất thời luống cuống tay chân: "Nàng đừng khóc, ta không có ép nàng."

Hắn hoảng hốt lấy tay áo lau nước mắt cho nàng: "Nếu nàng không bằng lòng cũng không sao, không sao đâu."

Nguyệt nhi òa khóc, nhào vào ngực Tiểu Chu.

"Thiếp bằng lòng! Thiếp bằng lòng!" Nàng đã mong đợi rất lâu, rất lâu rồi! "Chúng ta cùng nhau chăm sóc cho Tiểu Hoa cô nương, cùng chăm sóc muội ấy và hài tử của muội ấy."

Tiểu Chu ra sức ôm chặt nàng: "Được, được, chúng ta ở bên nhau, cùng nhay chăm sóc cho Tiểu Hoa và hài tử của nàng mãi mãi."

"Tiểu Hoa cô nương, ăn chút gì đi!" Nguyệt nhi bưng bát cháo đã nguội trên tay, khẽ gọi Tiểu Hoa đang ngủ trên giường.

Hình như Tiểu Hoa không nghe thấy lời nàng, hai mắt vẫn nhắm chặt.

"Tiểu Hoa cô nương, muội nhất định phải ăn chút gì đó, như vậy không được đâu!" Nguyệt nhi sốt ruột nói.

Thân thể Tiểu Hoa ngày càng yếu ớt, ban đầu còn có sức ngồi dậy, sau này nếu nàng không đỡ thì không ngồi dậy nổi, ăn gì cũng phun ra hết, người gầy chỉ còn da bọc xương, cũng may thai nhi trong bụng rất kiên cường, không vì cơ thể mẹ yếu ớt mà sảy mất, nhưng cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ khó giữ được!

Nguyệt nhi đặt bát xuống mép giường trước, sau đó đỡ Tiểu Hoa lên tựa vào thành giường.

Người Tiểu Hoa quá nhẹ, nhẹ đến mức khiến nàng kinh hãi.

"Tỷ đã nấu cháo rất nhừ, nhất định muội có thể nuốt được." Nguyệt nhi múc một muỗn cháo, đặt bên mép Tiểu Hoa: "Nào, ăn đi!"

Cánh môi khô khốc, rạn nứt của Tiểu Hoa không hề nhúc nhích.

"Tiểu Hoa cô nương!" Nguyệt nhi lo đến rơi nước mắt: "Muội nhất định phải ăn chút gì đi chứ!"

Không thể khuyên nhủ được nàng, buộc phải mở miệng Tiểu Hoa ra, cố đút cháo vào.

Nhưng cháo đó cũng từ từ chảy ra dọc theo khóe miệng của nàng, vốn không hề được nuốt chút xíu nào.

"Tiểu Hoa cô nương!" Nguyệt nhi thật không biết phải làm gì.

Nàng ngồi ở mép giường, cứ rơi lệ, không nghĩ được cách nào khiến Tiểu Hoa ăn cơm.

"Nguyệt nhi..." Tiểu  Hoa hơi hé mắt.

"Tiểu Hoa cô nương, rốt cuộc muội tỉnh rồi." Nguyệt nhi mừng rỡ: "Nào, mau ăn cháo đi!"

"Nguyệt nhi, muội có lời muốn nói với tỷ."

"Được, muội nói  đi."

"Xin tỷ chuyển lời tới thiếu gia, nói muội có lỗi với chàng, xin chàng tha thứ cho muội..."

Nguyệt nhi cắn răng, trong lòng biết rõ Đồng Tiếu Ngộ vốn không muốn tha thứ cho Tiểu Hoa, những gì có thể nói nàng đã nói hết, suýt chút nữa bị đuổi khỏi Đồng gia, không thể chăm sóc cho Tiểu Hoa được.

"Giúp muội nói với chàng, được không?"

Nguyệt nhi miễn cưỡng gật đầu.

"Cảm ơn tỷ, Nguyệt nhi." Tiểu Hoa mỉm cười: "Thời gian vừa qua đã làm phiền tỷ quá nhiều, có điều tỷ và Tiểu Chu cuối cùng có thể đến với nhau, thật sự quá tốt!"

"Tiểu... Tiểu Hoa cô nương, sao muội biết?" Nguyệt nhi đỏ mặt cà lăm.

Chuyện nàng đến với Tiểu Chu, chưa nói cho Tiểu Hoa cô nương biết?

"Muội không chỉ nhìn ra tỷ thích Tiểu Chu, cũng nhìn ra huynh ấy thích tỷ." Tiểu Hoa cười thở dài: "Ít nhất tỷ cũng có kết quả, muội cũng không có gì tiếc nuối."

"Đừng giễu cợt ta nữa!" Tiểu Hoa cô nương thật đáng ghét, lần nào cũng thích giễu cợt nàng và Tiểu Chu: "Được rồi! Mau ăn cháo đi, tỷ ninh rất nhừ, muội nhất định có thể nuốt được."

"Không được." Tiểu Hoa đẩy cháo ra: "Muội ăn không vô."

"Không được, muội nhất định phải ăn!"

"Nhớ phải chuyển lời cho Tiếu Ngộ giúp muội."

"Tỷ biết rồi!"

"Cảm ơn tỷ..." Tiểu Hoa nhắm mắt lại: "Cảm ơn, vậy muội yên tâm rồi..."
Nói xong, Tiểu Hoa nghiêng đầu sang một bên, tay buông thõng xuống.

"Tiểu Hoa cô nương?" Sợ hãi trước nay chưa từng có bao trùm lấy Nguyệt nhi: "Tiểu Hoa cô nương, muội tỉnh lại đi!"

Nguyệt nhi ra sức lay nàng, nhưng cuối cùng nàng vẫn không mở mắt ra: "Tiểu Hoa cô nương, Tiểu Hoa cô nương..."

"Thiếu gia! Thiếu gia!"
Nguyệt nhi xông vào hiệu gỗ Đồng gia, nàng chạy quá gấp gáp nên tóc xốc xếch cả lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, duy chỉ có đôi môi vẫn tái nhợt không có chút máu.

Đồng Tiếu Ngộ vốn đang nói chuyện với khách thương, nhìn thấy nàng, nụ cười trên mặt lập tức biến mất, gương mặt tuấn tú trở nên u ám, ai cũng không dám đến gần.

"Đuổi nàng ta ra ngoài." Rõ ràng Đồng Tiếu Ngộ không cho nàng một cơ hội mở miệng.

Người làm bên cạnh nhận lệnh, nắm tay Nguyệt nhi ném nàng ra ngoài.

"Thiếu gia, nô tỳ cầu xin cậu, nô tỳ xin cậu đi gặp Tiểu Hoa cô nương đi!"

"Đuổi ra ngoài."

"Buông ta ra!" Nguyệt nhi liều mạng giãy giụa.

"Thiếu gia, cậu nghe muội ấy nói một chút thôi!" Tiểu Chu bên cạnh cầu xin giúp nàng.

"Ngươi dám nói giúp nàng ta một chữ nào nữa, ngươi cũng cút theo đi."

"Được, ta cút, chỉ cần cậu chịu nghe nàng ấy nói." Tiểu Chu không chút do dự nói.

"Ngươi!" Đồng Tiếu Ngộ cắn răng: "Cút hết cho ta!"

"Thiếu gia!" Nguyệt nhi bị ném ra ngoại cũng không quan tâm người qua lại, liều mạng hét về phía cửa: "Nô tỳ biết cậu hận Tiểu Hoa cô nương, nhưng dù có hận thế nào, hai người cũng từng có một thời gian tốt đẹp... Đừng kéo ta!"

Nàng ra sức hất mạnh tay người làm: "Trong mười năm qua, Tiểu Hoa cô nương cũng đã mang cho cậu biết bao niềm vui, chẳng lẽ cậu nhẫn tâm đến mức ngay cả lần cuối cũng không muốn gặp muội ấy?"

Ngực Đồng Tiếu Ngộ chấn động.

"Nguyệt nhi, nàng vừa nói gì?" Tiểu Chu bước nhanh đến: "Tiểu Hoa cô nương làm sao?"

"Tiểu Hoa cô nương sắp chết rồi!" Nguyệt nhi vừa khóc vừa la: "Di ngôn cuối cùng của muội ấy là cầu xin thiếu gia tha thứ cho mình! Cầu xin cậu, thiếu gia, đi gặp muội ấy lần cuối, để muội ấy thanh thản ra đi!"

"Thiếu gia, nô tài cũng van xin cậu!" Tiểu Chu vội quay đầu lại, chỉ thấy một bóng dáng màu lam nhanh chóng biến mất phía sau hành lang: "Thiếu gia?"

Hắn vội đuổi theo, vừa bước ra cửa sau, chỉ thấy một con ngựa màu nâu bay vút qua trước mắt, mà người cưỡi ngựa, chính là Đồng Tiếu Ngộ với khuôn mặt trắng bệch.

"Thiếu gia?" Người làm trong phủ bị Đồng Tiếu Ngộ cưỡi ngựa quá nhanh phóng qua dọa sợ, né tránh tán loạn, có người còn ngã vào trong hồ.
Hắn không màng đến quy định không thể cưỡi ngựa vào phủ, ra roi thúc.

Đương nhiên hắn nghi ngờ đây có thể là thủ đoạn của Tiểu Hoa, cố ý nói mình bệnh nặng, bảo Nguyệt nhi đến lừa hắn về trước.

Nhưng nếu là thật thì sao?

Nếu nàng đã cận kề cái chết?

Nếu Nguyệt nhi nói láo, đương nhiên hắn sẽ trừng phạt nặng, Tiểu Hoa là kẻ đầu sỏ cũng không thể tha thứ dễ dàng.

Hắn căm ghét bị lừa gạt, nhưng lần này hắn thà rằng hai chủ tớ này chỉ lừa hắn thôi, Tiểu Hoa vẫn vui vẻ, mê ăn mê ngủ thích ầm ĩ, khiến hắn yêu thương, khiến hắn tức giận như trước kia.

Hắn chạy thẳng tới nhà chính trong viện của Tiểu Hoa, gấp gáp siết chặt dây cương ngựa, nhanh chóng nhảy xuống.

"Tiểu Hoa!" Hắn hô to vào trong nhà.

Căn phòng vẫn im ắng, ngoại trừ tiếng thở của chính mình, một âm thanh khác hắn cũng không nghe thấy.

Nàng đang nói dối! Nói dối!

Tiểu Hoa không thể có chuyện được!

"Tiểu Hoa!" Hắn xông vào phòng ngủ, vừa vòng qua bình phong, Tiểu Hoa lẳng lặng nằm im trên giường không hề nhúc nhích khiến hắn chết lặng.
Hắn gọi lớn tiếng như vậy, nàng không thể không nghe thấy, nhất định nàng đang đợi hắn đến gần, chỉ cần hắn đến gần chiếc giường, nàng sẽ lập tức nhảy lên cười ha ha với hắn, giễu cợt hắn lại bị nàng lừa lần nữa.

Hắn bước đến gần từng bước một, đề phòng có bất ngờ xảy ra, nhưng càng đến gần, tim hắn càng lạnh.

Nữ nhân mặt mũi tiều tụy đó là Tiểu Hoa?

Hai má nàng lõm vào, mặt nàng xám ngoét không có chút sức sống, nhìn nàng quá gầy, thân thể bên dưới chăn gần như bằng phẳng, chỉ có bụng hơi nhô ra một chút.

Dáng vẻ của nàng giờ phút này còn gầy yếu hơn, không có sức sống hơn trong trí nhớ của hắn, lúc hắn nhìn thấy nàng lần đầu tiên.


[/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: Huykngan94, Huỳnh thị ánh Hoa, Mặc Lãnh Nguyệt, TTripleNguyen, antunhi, congchua123, giangsoo1201, muoi98, xichgo, ●Ngân●
     
Có bài mới 20.10.2017, 22:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 26.08.2016, 18:44
Bài viết: 51
Được thanks: 16 lần
Điểm: 0.29
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 1
truyện hay quá... cho mình couver với bạn ơi.... bạn xem được truyện này ở đâu vậy... mình tìm mãi mà không thấy a


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn hàn tuyết 1999 về bài viết trên: quynhpk
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ChieuNinh, doctruyen888, Liennt, lu haj yen, Nguyễn diêj, Ngọc Ngà, Phuongly, Quỳnh Như 94, Thiên Hạ Đại Nhân, trần thùy trâm, Tylenchulus, xiwai và 224 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 140, 141, 142

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 141, 142, 143

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 232, 233, 234

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

17 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Trà xanh
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 240 điểm để mua Mèo ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 201 điểm để mua Kim Ngưu Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 200 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thiên thần tím
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 325 điểm để mua Tháp Eiffel
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 402 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 239 điểm để mua Panda thích múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 441 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 375 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.