Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề

 
Có bài mới 17.10.2017, 08:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 557 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[size=150]Chương 14:

"Phụ thân..." Đồng Tiếu Ngộ đau đớn nghiến răng, hốc mắt phiếm hồng ngập nước mắt: "Người sẽ khỏe lại, con sẽ mời đại phu giỏi nhất về chữa cho người, người nhất định phải khỏe lại!"

"Vô dụng thôi... Mẫu thân con đã tìm vài đại phu rồi, đều nói cha không xong... Khụ khụ... Khụ khụ..." Đồng lão gia ra sức ho khan mấy tiếng, sau đó lại nói: "Thật ra phụ thân không có gì hối hận, sản nghiệp của hiệu gỗ Đồng gia trong tay ta không ngừng phát triển, còn có nhi tử kế thừa gia nghiệp, cũng đã cưới được nữ nhân ta yêu làm thê tử, cuộc sống thật quá viên mãn, có điều..." Ông muốn nói lại thôi.

"Chỉ có điều thế nào?" Đồng Tiếu Ngộ lo lắng hỏi.

"Có điều phụ thân còn một nguyện vọng chưa làm xong, thời gian không còn nhiều, chỉ sợ phải mang niềm tiếc nuối này cùng xuống suối vàng..." Đồng lão gia nhắm mắt lại.

"Lão gia, đừng mà! Lão gia..." Đồng phu nhân bên cạnh ôm lấy cái hông to của ông khóc thét lên.

"Nguyện vọng gì? Phụ thân, người nói con nghe, chỉ cần hài nhi làm được, con nhất định giúp người hoàn thành." Đồng Tiếu Ngộ thấy phụ thân không có phản ứng, sốt ruột lay lay: "Phụ thân, người tỉnh lại đi!"

Đồng lão gia chợt mở mắt ra: "Có thật là con muốn giúp ta hoàn thành nó không?"

"Vâng, phụ thân." Đồng Tiếu Ngộ ra sức gật đầu.

"Tâm nguyện duy nhất của ta chính là được bế cháu."

Sắc mặt Đồng Tiếu Ngộ đanh lại.

"Chỉ sợ ta không chờ được tới lúc đó..." Đồng lão gia thở dài: "Dù không thể bế cháu, nhưng thấy con trưởng thành phụ thân đã mãn nguyện..."

"Phụ thân, người không thể đổi nguyện vọng khác được sao?"

"Ta cũng chỉ có một nguyện vọng như vậy mà thôi..." Đồng lão gia than thở, nặng nề nhắm mắt lại.

Đồng phu nhân rút tay Đồng lão gia ra khỏi tay Đồng Tiếu Ngộ, nắm chặt tay nhi tử: "Tiếu nhi, con hãy hoàn thành tâm nguyện duy nhất này của phụ thân con đi!"

"Việc này..."

"Hơn nữa nói không chừng còn có thể cứu được mạng của phụ thân con!"
"Sao lại nói vậy?"

"Xung hỉ đó!" Động phu nhân kích động nói: "Đại phu nói, tình trạng của phụ thân con dùng thuốc và châm cứu đã không còn công hiệu, mẫu thân đắn đo suy nghĩ, kế sách hiện nay, ngoài việc xung hỉ không còn cách nào khác."

"Việc này..." Đồng Tiếu Ngộ do dự.

Lúc này, Đồng lão gia trên giường chợt ho khan dữ dội.

"Lão gia!" Đồng phu nhân vội sai nha hoàn: "Mau mang nước lại đây!"

Mân nhi vội rót một bát nước mang tới, Đồng phu nhân cố gắng đút cho Đồng lão gia uống hết, nhưng tất cả đều tràn ra ngoài, không thể đút vào miệng được.

"Phụ thân con ngay cả nước cũng uống không được, chỉ sợ lần này không thể gắng gượng được bao lâu nữa." Đồng phu nhân khóc lóc thảm thiết.
Đồng Tiếu Ngộ hít sâu một hơi, nặng nề gật đầu: "Được, con cưới thê tử, xung hỉ cho cha!"

Nghe vậy, hai ông bà mừng rỡ trong lòng, Đồng lão gia mừng rỡ cười méo cả miệng, Đồng phu nhân sợ nhi tử nhìn ra manh mối, vội kéo chăn che nửa mặt Đồng lão gia.

"Nhưng bệnh tình của phụ thân con nguy cấp, nếu tìm một thê tử để xung hỉ cho con trong một thời gian ngắn e là không dễ, mẫu thân thấy con thích Tiểu Hoa như vậy, chi bằng cưới nó đi!"

"Cưới Tiểu Hoa?" Mặt Đồng Tiếu Ngộ cứng lại.

"Cưới Tiểu Hoa không phải tốt sao, nó lại được con yêu thích, làm thê tử của con rất thích hợp." Hơn nữa người ta còn mang hài tử của con trong bụng đấy!

Đồng Tiếu Ngộ lộ vẻ do dự trên mặt.

Trên thế giới này, người mà hắn mong không thay đổi nhất chính là Tiểu Hoa, nhưng hết lần này đến lần khác mẫu thân đều muốn hắn cưới Tiểu Hoa...

Phút chốc, vẻ mặt khả ái, nũng nịu của Tiểu Hoa biến thành vẻ mặt giận dữ của mẫu thân, hắn ra sức nhắm mắt lại, hai ngón tay xoa xoa khóe mắt.

Hắn không muốn!

Tuyệt đối không muốn!

"Con không muốn cưới Tiểu Hoa." Hắn nặng nề cự tuyệt.

"Tại sao? Con không thích Tiểu Hoa?" Kỳ lạ, tại sao nhi tử thích Tiểu Hoa như vậy nhưng lại không muốn cưới nó, chẳng lẽ nha đầu đó có chuyện che giấu hay bí mật gì?

"Con thích nàng ấy..." Thích nhất! "Nhưng con không muốn cưới nàng ấy."

"Tiểu Hoa có chỗ nào không tốt? Hay là nó có bệnh, không thể cưới về?"
Năm đó khi nhặt nó về, thân thể của nó rất yếu, nhưng qua một thời gian dài điều dưỡng, ngoại trừ ăn mãi không béo thì không có vấn đề gì mà!

"Nàng ấy rất khỏe, nàng ấy không có bệnh, chỉ là con không muốn cưới nàng ấy."

"Nhưng con không thành thân với nó thì biết đi đâu tìm một nữ nhân làm tân nương để xung hỉ đây?"

Chợt Đồng Tiếu Ngộ ngẩng đầu, nhìn khắp một lượt tất cả nha hoàn trong phòng.

Nhận thấy thiếu gia có ý xem xét, bọn nha hoàn vô cùng căng thẳng.
Nếu được thiếu gia chọn trúng, dù chỉ là một tiểu thiếp, cũng có thể được cưng chìu như Tiểu Hoa cô nương bây giờ, mỗi ngày đều có cơm no áo ấm, hơn nữa còn toàn là đồ nổi tiếng...

Đám nha hoàn không ngừng gào thét trong lòng: Chọn nô tỳ! Chọn nô tỳ đi!

Đồng Tiếu Ngộ nhìn tới nhìn lui. Hắn không muốn cưới nữ nhân mà hắn thích nhất, nhưng lại không muốn cưới nữ nhân mà hắn không thích.

Khốn kiếp! Hắn vốn không muốn thành thân!

Nhưng hắn lại không thể trơ mắt nhìn phụ thân nhắm mắt xuôi tay, thân làm nhi tử như hắn thế mà ngay cả chuyện duy nhất thay phụ thân xung hỉ để kéo dài tuổi thọ cũng không muốn cược một lần.

"Được, con cưới!" Giọng dứt khoát như tráng sĩ tự chặt đứt tay mình: "Con cưới Tiểu Hoa!"

Trong phòng, Tiểu Hoa bất an chờ đợi tin tức, nàng đã biết được kế hoạch của Nguyệt nhi, cũng biết Đồng lão gia và Đồng phu nhân chịu diễn kịch vì nàng, nhưng bây giờ chuyện nàng sợ nhất là Đồng Tiếu Ngộ thà cưới người khác cũng không chịu cưới nàng.

"Nguyệt nhi, kế của tỷ sẽ thành công thật sao?" Tiểu Hoa thấp thỏm lo âu hỏi.

"Yên tâm đi, có lão gia, phu nhân giúp một tay, nhất định sẽ thành công!" Nguyệt nhi vô cùng tự tin nói.

Nàng đã trả lời Tiểu Hoa câu này rất nhiều lần, nhưng không biết có phải Tiểu Hoa quá sợ hãi trong lòng, hỏi đi hỏi lại một câu, hết lần này đến lần khác Nguyệt nhi đều kiên nhẫn trả lời để tăng thêm lòng tin cho Tiểu Hoa.

"Nhưng muội vẫn rất lo lắng, chúng ta lấy lý do lão gia bị bệnh phải xung hỉ buộc chàng cưới muội, vậy cũng không phải do chàng cam tâm tình nguyện cưới muội, có khi nào vì vậy mà chàng không thích muội nữa không?"

"Tiểu Hoa cô nương, muội lo nhiều quá rồi, cũng đâu phải muội ép thiếu gia cưới muội, vì cần phải xung hỉ mới cưới muội, cưới muội vì lão gia, sao thiếu gia lại không thích muội nữa!"

"Nhưng muội vẫn rất sợ, vì chàng nói không muốn cưới muội."

"Đừng lo lắng nhiều như vậy!" Nguyệt nhi dịu dàng vuốt nhẹ đầu nàng: "Muội chỉ cần yên tâm gả cho thiếu gia là được!"

"Nếu... Nếu chàng cưới người khác để xung hỉ cho lão gia thì sao?" Đây là chuyện nàng lo lắng nhất.

"Chuyện quá khẩn cấp, phải đi đâu tìm tân nương xung hỉ? Người có thể được chọn lúc này ngoài muội ra thì còn ai nữa? Muội yên tâm, nhất định phu nhân sẽ dốc hết sức tiến cử muội, bà đã vỗ ngực cam đoan với tỷ, nhất định bà sẽ nghĩ cách khiến thiếu gia chỉ cưới muội, không cưới ai khác, chỉ có muội có thể trở thành tân nương xung hỉ!"

"Muội biết phu nhân sẽ dốc hết sức giúp muội, chỉ là muội không yên  tâm, dù sao thì phu nhân vốn không thích muội..."

"Thích hay không thích thì sao? Bây giờ không phải muội thì không được nữa!" Cho nên mới nói! Mẫu bằng tử quý, chính là thế này.

Dù Nguyệt nhi không ngừng bảo đảm cho nàng, nhưng Tiểu Hoa vẫn cực kỳ bất an, nàng hoàn toàn ngồi không yên, ngồi dậy xuống giường, bước đi thong thả.

"Nếu..." Nàng dừng bước đối mặt với Nguyệt nhi, lộ vẻ mặt bất an nói: "Nếu thiếu gia biết chúng ta liên kết lừa gạt chàng, thì phải làm sao?"

"Yên tâm, muội không nói, ta không nói, tất cả mọi người đều không nói, làm sao thiếu gia phát hiện được?"

"Nhưng nhiều người biết kế hoạch này như vậy, chỉ sợ khó giữ kín..."

"Phu nhân đã nghiêm khắc cảnh cáo nha hoàn trong phòng, ai dám tiết lộ, chính là không muốn sống nữa, cho nên nhất định không ai dám mách lẻo nửa lời."

"Vậy thì tốt..." Nhưng nàng vẫn sợ: "Vậy lỡ như? Lỡ như thật không may bị thiếu gia phát hiện, phải làm sao?"

"Nếu thiếu gia phát hiện..."

"Các ngươi chỉ có một con đường chết!"

Một giọng nói lạnh lùng truyền vào phòng, dọa hai chủ tớ nháy mắt mặt cắt không còn chút máu.

Hai người không hẹn cùng quay đầu, kinh hãi thấy Đồng Tiếu Ngộ đang khoanh hai tay trước ngực đứng sau tấm bình phong, sắc mặt u ám, đôi mắt lạnh lẽo, không biết đã đứng đó bao lâu, càng không biết hắn đã nghe hai nàng nói những chuyện gì.

"Thiếu... Thiếu gia..." Nguyệt nhi mặt tái nhợt lắp bắp nói.

Thiếu gia vào lúc nào? Tại sao không ai báo với họ một tiếng?

Tiêu rồi!

Lần này tiêu thật rồi!

Tiểu Hoa như bị niệm chú đứng bất động tại chỗ, một câu cũng không thốt nên lời.

"Thiếu gia, cậu vừa nói gì? Cái gì đường chết... Chỉ còn đường chết?" Nguyệt nhi bạo gan, thử dò xét hỏi.

Đồng Tiếu Ngộ tiến lên phía trước: "Là chủ ý của ai?"

"Kìa! Thiếu gia... Chủ ý gì chứ?" Nguyệt nhi giả ngốc.

Còn chưa biết Đồng Tiếu Ngộ đã nghe thấy bao nhiêu, Nguyệt nhi quyết định giả vờ như chưa từng nói gì trước đã.

"Còn giả ngu?" Đồng Tiếu Ngộ cười lạnh.

Sau khi đồng ý với mẫu thân, mẫu thân nói muốn phái Mân nhi đi báo cho Tiểu Hoa biết, nhân tiện bảo Tiểu Hoa nhanh chóng chuẩn bị hôn sự, lại bị hắn ngăn cản.

Hắn nói nếu muốn thành hôn với Tiểu Hoa, tự hắn sẽ nói, không nên để người hầu nói, nhưng hắn tuyệt không ngờ, chuyện thành thân xung hỉ này, lại là một âm mưu, phụ thân vốn không có bệnh, tất cả đều là ý kiến hay do hai chủ tớ này nghĩ ra!

Nàng muốn gả cho hắn?

Rõ ràng hắn đã nhắc nhở nàng nhiều lần việc mình không muốn thành hôn, hắn còn tưởng nàng là nữ nhân hiểu rõ hắn nhất, rốt cuộc thì sao! Vì hắn không muốn cưới nàng, nàng liền liên kết với phụ thân mẫu thân lừa gạt hắn, bức hắn không cưới nàng không được.

Hắn thật sự vô cùng thất vọng về nàng!

"Tiểu Hoa ơi Tiểu Hoa, ta hết mực yêu thương nàng, thật không ngờ nàng phản bội ta!" Hắn dùng ngón cái và ngón trỏ nắm lấy cằm nhọn của Tiểu Hoa, dùng lực cực mạnh, khiến nàng đau đến ứa lệ.

"Tiếu Ngộ, ta không có... Không có..." Môi Tiểu Hoa run rẩy không nói thành lời.

"Nàng hồn nhiên, nàng ngây thơ, nàng vô tư đều là giả vờ? Ta đúng là ngu xuẩn, lại bị nàng lừa gạt mười năm!" Hắn buồn cười lắc đầu: "Nàng biết ta ghét nhất là loại nữ nhân thế nào không? Chính là loại nữ nhân đê tiện có tâm cơ thâm trầm như nàng!" Hắn dùng lời lẽ nặng nề, làm tan nát trái tim Tiểu Hoa.

Hắn chưa từng dùng lời lẽ khó nghe như vậy để nhục mạ nàng, ngay cả một lời nói nặng cũng chưa từng nói với nàng, nhưng giờ đây hắn mắng nàng là đồ tiện nhân...

Trong mắt hắn, nàng đã trở thành một nữ nhân đê tiện tâm cơ thâm độc...


[/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: HNRTV, Huykngan94, Huỳnh thị ánh Hoa, Mặc Lãnh Nguyệt, TTripleNguyen, antunhi, giangsoo1201, xichgo, ●Ngân●
     
Có bài mới 17.10.2017, 14:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 557 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[size=150]Chương 15:

"Thiếu gia, cậu hiểu lầm Tiểu Hoa cô nương rồi! Tất cả đều là do nô tỳ..."

"Câm miệng!" Đồng Tiếu Ngộ hung tợn trừng mắt nhìn Nguyệt nhi: "Một nô tỳ như ngươi có thể làm được gì, không được nàng ấy ân chuẩn, ngươi dám sao? Nếu không phải nàng ta có ý, ngươi cần gì thay nàng ta nghĩ cách? Người khởi xướng không phải nàng ta thì là ai!"

"Thiếu gia, thật sự là do nô tỳ..."

"Ngươi dám nói thêm một chữ, ta sẽ rút lưỡi của ngươi!"

Tiểu Chu đứng kế bên lập tức kéo Nguyệt nhi, bảo nàng đừng nói nữa.

"Nàng cút đi!" Đồng Tiếu Ngộ buông tay ra: "Đừng để ta thấy nàng nữa!"

Nói xong hắn dứt khoát xoay người bỏ đi.

Hắn bỏ đi, thế giới của nàng cũng sụp đổ.

Hắn không cần nàng nữa!

Không cần nàng nữa...

Thoáng chốc, Tiểu Hoa mềm nhũn ngã xuống đất.

"Tiểu Hoa cô nương!" Nguyệt nhi hét lên, vội đỡ nàng dậy: "Tiểu Hoa cô nương, muội tỉnh lại đi!"

Nguyệt nhi cuống cuồng quay về hướng cửa hét lớn: "Thiếu gia, Tiểu Hoa cô nương ngất xỉu!"

"Là giả!" Đồng Tiếu Ngộ cười lạnh.

Không chừng là thật..."

Bỗng nhiên Đồng Tiếu Ngộ dừng bước trừng mắt nhìn Tiểu Chu đang không che giấu được lo lắng: "Ngươi cũng muốn cút khỏi đây?"

Biết nói gì nữa cũng vô dụng, Tiểu Chu không thể làm gì khác hơn là im miệng.

"Đi nói cho mẫu thân ta biết, bảo phụ thân ta đừng diễn nữa, ta biết cả rồi! Nếu chuyện này sau này tái diễn lần nữa, đừng trách ta vô tình."

"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Tại sao Tiếu nhi phát hiện ra?" Đồng phu nhân tức giận hét lên trong phòng Tiểu Hoa.

"Xin lỗi phu nhân, trong lúc nô tỳ và Tiểu Hoa cô nương đang nói chuyện phiếm, vô ý để thiếu gia nghe thấy." Nguyệt nhi mang vẻ mặt có lỗi nói.

"Cái con nha đầu này!" Đồng phu nhân dùng ngón trỏ hung hăng chỉ vào đầu Nguyệt nhi: "Thành sự không thấy, bại sự có thừa!"

Bà sắp tức chết rồi.

"Lần này cả ta và lão gia cũng bị liên lụy, Tiếu nhi giận đến mức không nói chuyện với bọn ta, lão phu nhân luôn hỏi vì sao nó cứ làm mặt lạnh, bọn ta cũng không dám nói ra nguyên nhân, tất cả chuyện này cũng là do các ngươi ban cho!"

"Phu nhân, xin lỗi, là lỗi của nô tỳ." Nguyệt nhi hung hăng tự đánh mình hai bạt tai.

"Xin lỗi có ích gì không? Bây giờ thì tốt rồi, không cần phải diễn nữa."

Đồng phu nhân quay đầu nhìn Tiểu Hoa nằm trên giường vẫn hôn mê chưa tỉnh lại: "Nữ nhân kia thì sao? Đại phu nói thế nào?"

"Thiếu gia nói Tiểu Hoa cô nương giả vờ ngất xỉu nên không cho phép chúng nô tỳ gọi đại phu..." Nguyệt nhi ngập ngừng nói.

"Xem đi! Bây giờ thiếu gia không tin ai nữa, các ngươi đấy!" Đồng phu nhân không còn biết dùng từ gì để thể hiện sự tức giận của mình nữa: "Ta còn vì các ngươi mà xin lỗi hài nhi ta, thân là mẫu thân còn phải nhận lỗi với nhi tử, biết sớm ta đã không đồng ý cái chủ ý đáng chết của ngươi."

"Xin lỗi..." Nguyệt nhi ngoài xin lỗi cũng chỉ biết xin lỗi.

Nàng còn đang lo lắng Tiểu Hoa vẫn chưa tỉnh lại.

Thiếu gia không cho phép nàng mời đại phu, vì tiền mời đại phu là do Đồng gia chi trả, có thể thấy cậu ấy thật sự giận Tiểu Hoa cô nương, ngay cả một phân tiền cũng không chịu bỏ ra cho Tiểu Hoa cô nương nữa, chứ đừng nói sẽ thương yêu Tiểu Hoa cô nương như trước kia.

Làm sao đây? Bây giờ Nguyệt nhi không biết nên làm sao cho đúng?
Đều do nàng hại Tiểu Hoa!

Sớm biết thiếu gia tuyệt tình như vậy, thì nàng không nên đưa ra cái chủ ý đáng chết đó.

"Tiếu nhi nói Đồng gia cũng sẽ không nhận Tiểu Hoa nữa, ta nói Tiểu Hoa có thai, nó cũng không tin, còn nói nếu có thật nó cũng không nhận hài tử đó, bảo ta lập tức đuổi Tiểu Hoa ra khỏi phủ..."

"Chàng muốn đuổi ta đi?" Tiểu Hoa vừa tỉnh dậy vùng vẫy bò tới.

"Tiểu Hoa cô nương!" Nguyệt nhi vội xông tới đỡ nàng.

"Có thật chàng không cần ta cũng không cần hài tử này?" Quả nhiên, chuyện nàng lo sợ nhất đã xảy ra!

"Nhất định là thiếu gia nói lẫy." Nguyệt nhi vội trấn an nàng.

"Không! Chàng không nói lẫy!" Tiểu Hoa điên cuồng hét lớn: "Muội sớm biết chàng không muốn muội sinh hài tử cho chàng, muội sớm nên phá bỏ, mọi người đều bình an vô sự, vẫn có thể sống như trước kia, cũng không làm liên lụy tới lão gia, phu nhân."

"Nó không cần nhưng ta cần!" Đồng phu nhân nghiêm mặt nói: "Dù nói thế nào, đây cũng là con cháu của Đồng gia, nhất định phải giữ lại. Ta cho ngươi biết, bất kể Tiếu nhi nói thế nào, Đồng gia này còn chưa tới phiên nó làm chủ, người phải ngoan ngoãn sinh hài tử cho ta, có nghe rõ chưa!"

Dù muốn đuổi Tiểu Hoa đi, cũng phải chờ nó sinh hài tử bình an mới được.

"Tiểu Hoa cô nương, nghe chưa? Muội vẫn có thể tiếp tục ở Đồng gia." Chuyện này xem như là an ủi duy nhất trong một ngày rối ren như hôm nay.

Ở lại? Còn có thể ở lại bao lâu nữa? Tiểu Hoa cười khổ.

Sao nàng lại không biết phu nhân chỉ cần hài tử, chỉ cần sinh hài tử ra, nàng không còn tác dụng gì, mà Tiếu Ngộ không còn thích nàng nữa, thậm chí còn ghét nàng hận không thể đuổi nàng ra ngoài nhanh một chút, đến lúc đó, sao nàng còn được ở lại Đồng gia nữa chứ.

Hài tử chỉ là bùa hộ mạng cho nàng trong một thời gian ngắn mà thôi.
Nực cười biết mấy, hài tử nàng trăm phương ngàn kế vứt bỏ rốt cuộc lại là bùa hộ mạng cho nàng...

"Tạ phu nhân." Tiểu hoa nhẹ giọng che giấu khổ tâm khó nói.

"Nguyệt nhi, đi mời đại phu về xem cho Tiểu Hoa." Đồng phu nhân ra lệnh.

"Vâng, phu nhân, nô tỳ đi ngay." Nguyệt nhi nhận lệnh, vui vẻ đi.

Đồng phu nhân nói với Tiểu Hoa: "Ngươi cứ yên tâm nghỉ ngơi cho khỏe, nhất định phải sinh một hài tử khỏe mạnh, hiểu chưa?"

Tiểu Hoa mím môi thê lương, nhẹ nhàng gật đầu.

"Tiểu Hoa cô nương, muội xem hoa cúc nở đẹp biết bao." Nguyệt nhi hài một bông hoa cúc đặt vào tay Tiểu Hoa.

Tiểu Hoa cầm cuống hoa, năm ngón tay không hề nắm lại, bông hoa nhẹ nhàng rơi xuống.

"Tiểu Hoa cô nương?" Lúc này Nguyệt nhi mới phát hiện Tiểu Hoa đang ngẩn người nhìn ra xa.

Nàng nhìn theo tầm mắt của Tiểu Hoa, thấy Đồng Tiếu Ngộ đang đi về hướng viện của hắn.

Hình như hắn cũng phát hiện ra Tiểu Hoa, vẻ mặt bình tĩnh đột nhiên biến thành vẻ căm ghét.

Vẻ mặt biến đổi rõ ràng của hắn tựa như một bàn tay hung hăn bóp nghẹt trái tim nàng, làm Tiểu Hoa đau đến sắc mặt tái nhợt.

Hắn đổi hướng, đi về phía Tiểu Hoa.

"Tại sao ngươi còn ở nhà ta?" Đồng Tiếu Ngộ lạnh lùng chất vấn.

"Ta..."

"Thiếu gia, do phu nhân cho phép." Nguyệt nhi vội nói.

"Ta hỏi ngươi sao?" Đồng Tiếu ngộ tức giận trừng Nguyệt nhi.

"Xin lỗi thiếu gia." Nguyệt nhi lập tức im miệng.

"Ta biết ngươi giở thủ đoạn gì rồi, ngươi nói dối mình có thai, khiến cho mẫu thân ta người chưa từng thích ngươi cũng phải giữ ngươi lại."

Chàng thật tàn nhẫn, chàng cứ căm ghét ta như vậy sao?

Bây giờ nghĩ lại, ngọt ngào trước kia tựa như một giấc mộng, nàng hoài nghi không chừng trước kia thật sự là một giấc mộng, thật ra thì hắn đã ghét nàng từ rất lâu rồi, do nàng trốn tránh không chịu đối diện sự thật mà thôi...

"Thiếu gia, Tiểu Hoa cô nương tuyệt đối không... Á!" Chợt Đồng Tiếu Ngộ tát Nguyệt nhi một cái.

"Nguyệt nhi!" Tiểu Hoa đang muốn xem tình trạng Nguyệt nhi thế nào, lại bị Đồng Tiếu Ngộ bắt trở về.

"Lời nói dối của ngươi có thể kéo dài bao lâu? Chờ mười tháng nữa, lúc đó ngay cả cái rắm cũng không sinh được, xem mẫu thân ta còn có thể thu nạp ngươi không!"

"Ta... Ta thật sự có thai..." Nàng không nói dối, nàng không có!

"A? Vậy sao?" Hắn nhìn Tiểu Hoa bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo: "Vậy khi nào nó ra đời nhớ báo với ta một tiếng, ta sẽ đích thân bóp chết nó!"
Dường như sợ bẩn tay, hắn hất nàng ra, mỗi bước chân đều mang theo tức giận.

Nữ nhân này lừa gạt hắn, tính kế hắn, phản bội hắn!

Cả đời này hắn sẽ không yêu nàng nữa.

Vĩnh viễn không yêu!

"Tiểu Hoa cô nương, nào." Nguyệt nhi thổi nguội bát thuốc, ngồi bên cạnh giường, đút Tiểu Hoa uống.

Tiểu Hoa nuốt từng ngụm từng ngụm một cách khổ sở, vì đau khổ mà nhăn mày lại.

Nhìn Tiểu Hoa tinh thần tiều tụy, Nguyệt nhi không nhịn được, áy náy trong lòng.

Nếu không phải nàng đưa ra chủ ý chết tiệt đó, thì hôm nay Tiểu Hoa cô nương cũng không rơi vào tình cảnh khổ sở này, muội ấy từ một vật cưng được thiếu gia coi trọng, cưng chìu biến thành một tiểu trư chỉ có tác dụng sinh con, nếu không nhờ có hài tử trong bụng, chỉ e người của Đồng gia không ai quan tâm muội ấy sống hay chết từ lâu rồi.

Sao một người lại có thể tuyệt tình như vậy?

Có thật là thiếu gia chưa từng yêu Tiểu Hoa cô nương?

Nhớ lại lúc ở vườn hoa, thiếu gia tàn nhẫn nói lúc sinh hài tử cậu ấy sẽ tự tay bóp chết nó, khiến Nguyệt nhi vô cùng căm phẫn.
.
"Thiếu gia thật quá đáng, sao có thể nói như vậy!" Nguyệt nhi nhịn không được trách: "Nói thế nào thì đây cũng là hài tử của cậu ấy, huống hồ hổ dữ không ăn thịt con, vậy mà cậu ấy lại nhẫn tâm muốn bóp chết con mình..."

Tiểu Hoa yếu ớt lắc đầu: "Đừng nói nữa, muội không muốn nghe."

"Tiểu Hoa cô nương..." Có thể không nói, không tức giận sao!

Cứ trút hết bực tức trong lòng ra ngoài như vậy ít nhiều gì cũng khiến bản thân dễ chịu hơn, nhưng Tiểu Hoa cô nương không nói gì cả, im lặng chịu đựng, chẳng trách người mang thai nhưng thân thể càng ngày càng suy yếu.

"Do muội không tốt." Tiểu Hoa cười khổ: "Nếu muội không mơ mộng hão huyền, chuyện cũng sẽ không đến nước này."

"Đều là lỗi của nô tỳ, nếu không phải nô tỳ đưa ra chủ ý tồi tệ này..."

"Không phải lỗi của tỷ." Tiểu Họa nhẹ nhàng cầm lấy tay Nguyệt nhi: "Chẳng qua do tỷ quá lương thiện, không đành lòng đứng nhìn một sinh mệnh bị vứt bỏ như vậy, huống hồ Tiếu Ngộ nói không sai, nếu không phải muội đồng ý, tỷ cũng không thể làm được."

"Nhưng muội không có đồng ý với tỷ! Ban đầu lúc tỷ đề nghị, muội còn cảm thấy không được mà!"

"Nhưng muội cũng không  ngăn cản tỷ." Tiểu Hoa nhấp nháy đôi môi hồng nhạt: "Muội ngầm cho phép tỷ, nên tất cả chuyện này đều là do muội tự làm tự chịu."

Nguyệt nhi cắn môi, mắt ngấn lệ.

Đều do nàng hại Tiểu Hoa cô nương, nếu tương lai Tiểu Hoa cô nương không có cuộc sống tốt, dù nàng có chết vạn lần cũng không đủ đền tội.

"Ưm... Ụa..." Đột nhiên Tiểu Hoa cảm thấy cuồn cuộn trong bụng, phun ra toàn bộ bát thuốc vừa uống xong.

"Tiểu Hoa cô nương!" Nguyệt nhi vội vỗ lưng nàng: "Tỷ gội đại phu tới khám cho muội! Mấy ngày nay muội đều như thế, ăn gì cũng nôn ra hết, cứ tiếp tục như vậy, nhất định sẽ có chuyện không hay mất."

Tiểu Hoa lắc đầu: "Không phải đại phu chưa từng khám, nhưng ông ấy cũng không tìm ra nguyên nhân!"

"Có lẽ do đại phu đó không giỏi, quá vô dụng, để tỷ đổi đại phu khác."
"Không cần đâu." Đổi ai cũng vậy thôi.

[/size]


Đã sửa bởi ngocyen lúc 18.10.2017, 10:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: Chuột con, Huykngan94, Huỳnh thị ánh Hoa, Mặc Lãnh Nguyệt, TTripleNguyen, antunhi, giangsoo1201, xichgo, ●Ngân●
     
Có bài mới 17.10.2017, 17:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 16.05.2017, 19:14
Bài viết: 57
Được thanks: 49 lần
Điểm: 1.02
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 1
Đọc cái mẹ Nguyệt nhi này ức chế không chịu nổi. Lúc nào cũng tự cho mình là đúng, nhiệt tình cộng ngu dốt thành phá hoại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn giangsoo1201 về bài viết trên: Huỳnh thị ánh Hoa
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lãnh Nhu Băng, meobanhsua, Mưa biển, Pdtrang25, Phuongly, PhươngThảo, sâu ngủ ngày, TiểuNguyệt209 và 267 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 318 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.