Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 258 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 11.10.2017, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4898 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24: Uy lực của Lôi Đình kiếm

Editor: Preiya

Trước đại môn cổ xưa, Thao Thiết dịch chuyển thân thể cao lớn, chậm rãi đứng lên từ trên mặt đất, hai mắt vốn ảm đạm vô thần, vào lúc này lại tràn ngập hồng quang huyết tinh, quang mang hung ác bắn thẳng vào linh hồn.

"Rống!"

Lại là một tiếng rống to kinh thiên động địa, bắn thẳng vào bầu trời, sơn động vốn cũng không bền chắc, trải qua một tiếng rống này của nó, lại rung động dữ dội hơn lần trước.

Tiếng gào thét này làm cho linh hồn con người cũng phát run lên, cũng chỉ có hung thú Thao Thiết này mới có thể phát ra.

Quan sát hung thú Thao Thiết trước mặt, mặc dù Dạ Nhược Ly biết đây không phải là con kia của ngàn năm sau, nhưng nàng vẫn không tự chủ được mà nhớ lại thảm kịch lúc đó, nhớ tới Kỳ Lân dũng cảm quên mình, vì bảo hộ nàng mà đồng quy vu tận* với Thao Thiết…

*đồng quy vu tận: cùng đến chỗ chết, cùng huỷ diệt, (ý chỉ: trạng thái phẫn nộ muốn đối phương cùng chết với mình)

Nắm thật chặt quả đấm, trong hai tròng mắt đen của Dạ Nhược Ly dần hiện ra huyết quang cừu hận, vậy mà, sẽ tới ranh giới này, hai tay nhẹ nhàng đặt lên trên vai nàng, sau đó, giọng nói lạnh lùng nhưng không mất đi sự ưu nhã của Bạch Hổ nhẹ nhàng vang bên tai nàng.

"Cừu hận, sẽ làm cho con người mất đi lý trí, chủ nhân mà chúng ta tôn kính nhất, thì không nên phạm phải sai lầm này."

Tâm tư bỗng kinh sợ, hồng quang trong mắt Dạ Nhược Ly dần dần tiêu tán, làm sao nàng lại quên, trong lúc giao chiến với Thao Thiết, tuyệt đối không thể mất đi lý trí, nếu không phải Bạch Hổ nhắc nhở, sợ rằng trận chiến này, chắc chắn là bọn bọ sẽ thua.

Mặc dù Thiên Hoàng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi kia, hắn có thể cảm nhận rõ ràng được bi thương tràn ra mãnh liệt từ trên người Dạ Nhược Ly, mà nàng như thế, để cho lòng hắn khẽ nhói đau.

"Rống!"

Một tiếng gào thét đinh tai nhức óc, lại truyền khắp sơn động lần nữa.

Tức thì, con mắt hung tàn của Thao Thiết dừng lại trên đám người Dạ Nhược Ly, nó nâng cái đuôi thật dài lên, dùng lực quét ngang, giống như một cơn gió bén nhọn thổi qua, nhất thời bụi đất bao phủ khắp sơn động.

"Bạch Hổ, ngươi phụ trách đánh lén từ phía sau lưng, Thiên Hoàng, ngươi sang bên cạnh hấp dẫn lực chú ý của nó, còn ta tấn công chính diện…"

Phân phó xong, Dạ Nhược Ly nhanh chóng lấy Lôi Đình kiếm ra, thân thể vội vàng lui về phía sau, cũng đồng thời như vậy, Bạch Hổ và Thiên Hoàng cũng tản ra hai bên.

"Oanh!"

Cái đuôi đánh vào trên vách đá, trong phút chốc, thạch bích vô cùng cứng rắn bị nó đập nứt ra một cái khe, nhưng thấy không quất trúng đám người Dạ Nhược Ly, Thao Thiết thu hồi cái đuôi, lại vung nhanh như gió về phía Dạ Nhược Ly lần nữa.

Bỗng nhiên, một đạo kiếm quang bạch sắc bên cạnh đâm vào trên mặt Thao Thiết, một kích như gãi ngứa này, để cho Thao Thiết híp híp con mắt hung tàn, tức thì, một cỗ lửa giận bùng cháy ở trong lòng.

Uy nghiêm của cường giả không cho phép bị xâm phạm, cho dù là hung thú, cũng có tâm tư để ý điểm này, nhưng hiện giờ, một con Thú Tôn trung cấp nho nhỏ, cũng dám khiêu khích uy nghiêm của nó, điều này làm cho Thao Thiết sao có thể chịu đựng được.

"Rống!"

Phẫn nộ rống to một tiếng, Thao Thiết không để ý tới Dạ Nhược Ly gần ngay bên cạnh nữa, xoay mình mở miệng to như bồn máu ra, phóng về phía Thiên Hoàng, nó nhất định phải xé Độc Giác Thú đáng giận này thành mảnh nhỏ!

Dạ Nhược Ly giơ Lôi Đình kiếm lên cao, vô số lôi điện rơi xuống, đánh ầm ầm vào trên thân Thao Thiết, xa xa, phảng phất còn có thể ngửi được mùi khét truyền tới từ trên thân nó.

Lần này, Thao Thiết hoàn toàn nổi giận, nó bất chấp mặc kệ Thiên Hoàng, lại phóng về phía Dạ Nhược Ly lần nữa.

Bạch y lơ lửng, Bạch Hổ ngưng mắt nhìn Thao Thiết đang xông về phía Dạ Nhược Ly, thong thả ưu nhã giơ tay lên, dần dần, trước mặt hắn xuất hiện vô số Phong Nhận, khi ngón tay thon dài chỉ về phía Thao Thiết, vô số Phong Nhận xẹt qua phía chân trời, gào thét thổi tới.

"Phanh!"

"Ầm ầm!"

Vô số Phong Nhận đánh vào trên thân Thao Thiết, trong chốc lát, trên thân mình nó lại nhiều thêm không ít vết thương, dù rằng những vết thương này chẳng qua chỉ là vết thương ngoài da, nhưng làm cho Thao Thiết cảm thấy, uy nghiêm của mình lại bị khiêu khích lần nữa.

"Ba!"

"Ầm ầm ầm!"

"Phanh!"

Mặc dù Thao Thiết là Thánh Thú, lúc ba người kết hợp công kích, một chút da lông trên thân hiện rõ sự chật vật vô cùng.

Bỗng nhiên, Thao Thiết dừng bước lại, con mắt hung tàn quét qua ba người, cuối cùng dừng lại trên người Dạ Nhược Ly, cái đuôi quét ngang qua, chợt tấn công mạnh mẽ quất về phía đối phương bên kia.

Đầu Thao Thiết này, chỉ là kỳ ấu niên, tuy trí lực chưa phát triển hoàn toàn, nhưng cũng không có nghĩa nó thật sự là một con thú ngu ngốc, đương nhiên cảm giác được ba người này đang kết hợp đánh nó, vì vậy, nó đặt mục tiêu ở trên một người.

Sắc mặt Bạch Hổ và Thiên Hoàng đồng thời đại biến, bất kể bọn họ dùng công kích thế nào, Thao Thiết cũng không hề để ý tới, dù sao những công kích đó chỉ có thể làm cho nó chật vật, nhưng không có cách nào khiến cho nó bị trọng thương, nó hoàn toàn có thể không cần để ý tới.

"Rống!"

Ngửa đầu rống to một tiếng, Thao Thiết đã chạy tới trước mặt Dạ Nhược Ly, nó nâng móng vuốt lên, hung hăng móc về phía trái tim Dạ Nhược Ly.

Lúc móng vuốt của nó sắp chạm vào lồng ngực Dạ Nhược Ly thì bỗng nhiên không thể tiến thêm chút nào, Thao Thiết hơi híp con mắt hung tàn, cúi thấp đầu, nhìn chăm chú vào một thanh Lôi Đình kiếm trước mặt này.

Sắc mặt Dạ Nhược Ly trở nên trắng bệch, một giọt mồ hôi chảy xuống theo thái dương, rớt xuống mặt đất, sau đó mồ hôi càng ngày càng nhiều, xiêm y trắng như tuyết dán thật chặt vào thân thể, lộ ra đường cong dáng người hoàn mỹ.

Thao Thiết nhìn chăm chú vào Dạ Nhược Ly, lại nhìn thân thể của mình một chút, trong hai mắt hung tàn thoáng hiện một chút nghi hoặc.

Vô luận như thế nào, Thao Thiết chỉ là kỳ ấu niên, với lại không biết đã ngủ say bao lâu, vốn hoàn toàn chưa từng tiếp xúc với nhân loại, nảy ra nghi vấn với nhân loại cũng là chuyện đương nhiên.

Ánh mắt Dạ Nhược Ly sáng lên, thừa dịp lúc Thao Thiết đang ngẩn ra, nhanh chóng rút Lôi Đình kiếm ra, dùng toàn bộ lực lượng bổ về phía đầu của Thao Thiết.

"Ầm ầm!"

Lực lượng cường đại khuếch tán rộng ra xung quanh nàng, hình thành một trận cuồng phong, phất vào một thân bạch y này, bạch y nữ tử đứng trong đó, thần sắc lạnh lùng, còn Lôi Đình kiếm trong tay nàng đã chuẩn xác bổ trúng đầu của Thao Thiết.

Máu đỏ tươi chảy xuống từ trên đầu Thao Thiết, đầu tiên là chảy chậm từ trên xuống dưới, cuối cùng càng ngày càng nhiều, trước mặt của nó dường như nhiều hơn một dòng suối huyết sắc nhỏ.

"Chủ nhân."

Bạch Hổ cùng Thiên Hoàng đồng thời chạy đến trước mặt Dạ Nhược Ly, lúc nhìn về phía Thao Thiết, đồng thời thở phào nhẹ nhõm, trong khoảnh khắc vừa rồi kia, thật sự là quá nguy hiểm.

"Oanh!"

Bỗng nhiên, trên thân Thao Thiết bộc phát ra một cỗ lực lượng cường đại, lực lượng này tản ra, áp bách làm cho người ta hít thở không thông, khuếch tán ở trên đỉnh đầu mọi người.

"Này… đây là chuyện gì xảy ra?"

Dạ Nhược Ly cả người run lên, đáy lòng dâng lên một chút bất an.

"Oanh!"

"Ầm ầm!"

Phong bạo vẫn còn tiếp tục, Dạ Nhược Ly ngẩng đầu nhìn chăm chú vào phong bạo đang hình thành, nắm thật chặt quả đấm, cả người run rẩy nói: "Đột phá, nó thế nhưng đột phá tại thời khắc này, tại sao có thể như vậy?"

Vừa rồi nếu không phải đánh lén, nàng tuyệt đối không thể nào đắc thủ, mà vào thời khắc này, Thao Thiết chắc chắn sẽ có đề phòng, nàng không thể đánh lén thành công lần nữa, mặc dù nếu có thể đánh lén, với thực lực hiện giờ của Thao Thiết, cũng không có cách nào giết chết nó.

Tuyệt vọng, đây là lần đầu tiên tới ngàn năm trước, Dạ Nhược Ly cảm thấy tuyệt vọng…

Bởi vì nàng hiểu rõ, sau khi Thao Thiết đột phá, thực lực là cường đại cỡ nào, cho dù là thua kém cái con của ngàn năm sau kia, vốn dĩ với cái con hiện giờ này, muốn giết chết nó, hoàn toàn là không thể.

"Rống!"

Thao Thiết tức giận phát ra một tiếng rống to, nâng móng vuốt lên, hung hăng vung về phía Dạ Nhược Ly…

Thời khắc mấu chốt, một thân bạch y bay đến trước mặt Dạ Nhược Ly, cuồng phong nhấc vạt áo lên, bóng lưng lạnh lùng mang theo một tia kiên quyết, không khỏi làm cho trái tim Dạ Nhược Ly chợt căng thẳng.

Trước mắt của nàng, chợt xuất hiện một màn của ngàn năm sau…

Trước cửa thành Thiên Tinh Đế quốc, lúc nàng gặp nguy hiểm thì Kỳ Lân dũng cảm quên mình che ở trước mặt nàng, dùng tuyệt chiêu cường đại giết chết Thao Thiết, vậy mà, sử dụng tuyệt chiêu đó, cần hiến tế, là sinh mệnh của người sử dụng.

Chợt, trước mặt Dạ Nhược Ly, hiện ra một dung nhan tuyệt sắc ôn nhu.

Chiếc váy màu lam nhẹ nhàng bay bổng ở trước mắt nàng, một đầu tóc dài màu lam theo gió tung bay, nữ tử này, cũng có một đôi mắt màu lam, nhưng lại khác biệt với Thánh Dạ, hai mắt của nàng ôn nhu tựa như có thể tràn ra nước.

"Kỳ Lân…"

Dạ Nhược Ly vươn tay ra, dường như muốn chạm vào dung nhan của nữ tử, thế nhưng, đầu ngón tay của nàng vừa mới chạm vào ảo giác, ảo giác liền biến mất ở trong tầm mắt của nàng.

"Phanh!"

Móng vuốt của Thao Thiết hung hăng đập vào trên thân Bạch Hổ, trong nháy mắt này, thân thể Bạch Hổ giống như mũi tên rời cung, sau khi vẩy ra một mảnh huyết vũ ở trên không trung, nặng nề đập xuống đất.

"Bạch Hổ!"

Dạ Nhược Ly lấy lại tinh thần, đúng lúc nhìn thấy cảnh này, sắc mặt trong chốc lát đã tái nhợt không màu.

Từ khi Kỳ Lân chết vì nàng, nàng liền phát thệ, không bao giờ để bất kì ai trong bọn họ bị thương hay thậm chí mất mạng vì bảo hộ nàng nữa. Kiếp này, cũng bởi vì nàng có ý nghĩ như vậy, nên mới nỗ lực tu luyện.

Thế nhưng, cuối cùng, vẫn là Bạch Hổ bảo hộ nàng.

Nếu như không phải là nàng muốn tới nơi này, Bạch Hổ cũng sẽ không bị thương, nói đến cùng, tất cả những chuyện này, đều do nàng tạo thành…

"Oanh!"

Như cảm nhận được bi thương cùng phẫn nộ của Dạ Nhược Ly, Lôi Đình kiếm trong tay nàng, bộc phát ra uy thế cường đại, thế nhưng nó lại tự chủ thoát khỏi tay Dạ Nhược Ly, vạch một đường trên cánh tay Dạ Nhược Ly.

Vẻ mặt Thiên Hoàng liền biến sắc, hắn chẳng thể nào nghĩ tới, Lôi Đình kiếm sẽ đột nhiên công kích Dạ Nhược Ly.

Cho dù là ai cũng sẽ không đoán trước được như thế, một thanh kiếm, lại có ý thức tự chủ, lại còn có thể tập kích người nắm giữ.

Kiếm phong sắc bén cắt một đường trên cánh tay Dạ Nhược Ly, máu đỏ tươi bắn tung tóe trên thân kiếm, chắc là do máu tươi, Lôi Đình kiếm có vẻ vô cùng hưng phấn, thanh kiếm phát ra tiếng kêu thanh thúy.

"Thiên Hoàng, ngươi đưa đan dược này cho Bạch Hổ nuốt vào."

Bàn tay vung lên, một viên đan dược bắn về phía Thiên Hoàng, Dạ Nhược Ly chậm rãi ngẩng đầu lên, lạnh lùng ngưng mắt nhìn Thao Thiết.

Nhìn thấy Lôi Đình kiếm không tiếp tục công kích Dạ Nhược Ly nữa, Thiên Hoàng thở phào nhẹ nhõm, tiếp lấy đan dược bay tới, đi về phía Bạch Hổ, sau khi tự cho Bạch Hổ dùng đan dược xong, hắn liếc mắt nhìn về phía Dạ Nhược Ly, trên khuôn mặt tuấn mỹ như thần tiên tràn đầy lo lắng.

Dạ Nhược Ly thật sâu ngưng mắt nhìn Thao Thiết, chậm rãi nâng tay lên, Lôi Đình kiếm rơi vào trong tay của nàng, vốn là Lôi Đình kiếm đang hưng phấn không thôi, vào lúc này như kỳ tích an tĩnh lại, giống như là binh lính đang chờ hiệu lệnh.

Trên thân kiếm, lôi điện lập lòe, Dạ Nhược Ly tung người nhảy lên, kiếm trong tay hung hăng bổ về phía đầu Thao Thiết, vô số lôi điện đánh xuống ầm ầm, kiếm trong tay nàng giống như biến thành một con lôi long, sinh ra một cỗ áp bách làm người ta hít thở không thông.

"Ầm ầm ầm!"

Kiếm bổ vào trên đầu Thao Thiết, ngay lập tức, máu tươi bắn ra bốn phía, thân thể khổng lồ của nó ầm ầm ngã xuống đất, làm cả sơn động chấn động theo.

Uy lực của Lôi Đình kiếm, để cho Dạ Nhược Ly cũng không khỏi ngơ ngác một chút, nàng không nghĩ đến, thanh kiếm này có thể thi triển ra một kích cường đại như vậy, có nó, lúc gặp phải Huyền Thánh cường giả, thì sợ gì chứ?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Bvan123, Chery, Comay nguyen, Heo lười pink, LinMin, Nhất tiến, antunhi, củ cải, kotranhvoidoi, lethianhthu521, thtrungkuti, xichgo, y229917
     

Có bài mới 13.10.2017, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4898 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 70
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25: Nguy cơ của Lâu gia

Editor: Preiya

Thu hồi Lôi Đình kiếm, tầm mắt của Dạ Nhược Ly quăng về phía Bạch Hổ, chú ý tới sắc mặt hắn đang dần dần khôi phục, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, khẽ mỉm cười nói: "Bạch Hổ, Thiên Hoàng, hai người các ngươi trở về Huyền Linh giới chỉ đi."

Bạch Hổ ngơ ngác một chút, trên dung nhan tuấn mỹ xẹt qua một tia lo lắng không rõ ràng: "Chúng ta rời khỏi, nếu là gặp được nguy hiểm, dựa vào một mình người, thì chống cự lại thế nào?"

"Yên tâm đi, ta có Lôi Đình kiếm, với lại, nếu như gặp phải kẻ địch còn cường đại hơn Thao Thiết, với thực lực của các ngươi cũng không có cách nào chống cự lại."

Nắm thật chặt quả đấm, Bạch Hổ cuối cùng vẫn là khó khăn gật đầu một cái.

Nếu như bây giờ hắn có thể đột phá tới Thánh Thú, cũng sẽ không thất thủ vô sách* như thế, xem ra thực lực hiện giờ của hắn vẫn còn chưa đủ.

*thúc thủ vô sách: bó tay không biện pháp; bó tay hết cách

Mặc dù Dạ Nhược Ly biết rằng trong lòng Bạch Hổ không cam chịu, thế nhưng, nàng không muốn nảy sinh một màn như vừa rồi nữa, cho nên, buộc phải để bọn họ trở về trong Huyền Linh giới chỉ.

Sau khi bóng dáng của hai người biến mất, Dạ Nhược Ly chậm rãi ngẩng đầu lên, tầm mắt nhìn về phía đại môn cổ xưa.

Hít thở sâu một hơi, nàng cất bước đi tới trước đại môn, tinh tế đánh giá một lần, sau đó, ánh mắt dừng ở đại môn, trên đó có một lỗ chìa khóa nho nhỏ.

"Muốn đi vào bên trong cánh cửa, vẫn cần phải có chìa khóa mở ra đại môn này," Dạ Nhược Ly khẽ nhíu mày, đột nhiên, nàng tựa như nhớ đến cái gì đó, ánh mắt nhất thời sáng lên, "Ta lấy được một chiếc chìa khóa ở trong tử vong cấm địa, không biết là có dùng được hay không, bất kể như thế nào, cứ thử một lần trước đã."

Nghĩ đến điều này, Dạ Nhược Ly lấy chiếc chìa khóa ra, nhẹ nhàng cắm chiếc chìa khóa đó vào trong lỗ chìa khóa.

Ngay tại đây, trong nháy mắt bạch quang hiện lên, đại môn vốn là đóng chặt từ từ mở ra…

Phản chiếu vào trong hai con ngươi của Dạ Nhược Ly, là một hình ảnh vô cùng đẹp!

Phía sau đại môn, có một nơi bồng lai tiên cảnh, non xanh nước biếc, phong cảnh hợp lòng người, một mùi hương hoa xông vào mũi, tiếng nước chảy thanh thúy êm dịu của thác nước lượn quanh bên tai, đây mới thật sự là nhân gian tiên cảnh!

Ai có thể nghĩ đến, ở phía sau đại môn cổ xưa này, sẽ là một cảnh tượng như thế.

"Xem ra, thiết trí khảo nghiệm ở Lâu gia ta, cuối cùng cũng có người thông qua, hoan nghênh ngươi, người may mắn, ngươi chẳng những có thể thông qua khảo nghiệm, vả lại còn rất may mắn có thể tìm tới phiến địa phương này."

Tiếng nói này, với Dạ Nhược Ly mà nói, không thể quen thuộc hơn nữa.

Năm ngày ở trong tử vong cấm địa, tiếng nói này thường vang lên bên tai nàng, thế nhưng, tiếng nói khác biệt với lúc trong tử vong cấm địa, lúc đó tiếng nói đó nhiều hơn một chút nhẹ nhàng mờ ảo, mà vào thời khắc này, lại chân thật giống như là đang ở trước mặt.

"Người may mắn, ta rất vui vẻ khi có thể gặp được ngươi vào thời khắc này, kế tiếp, ta nguyện ý đưa cho ngươi truyền thừa cả đời ta."

Tiếng nói vừa dứt, một nữ tử giống như Cửu Thiên Huyền Nữ chậm rãi nhẹ nhàng hạ xuống, váy màu trắng thật dài kéo dài trên đất, nhưng lại không nhiễm một chút dơ bẩn nào.

Lúc nàng vừa hạ xuống, quanh thân nổi lên một trận gió nhẹ, mái tóc dài theo gió tung bay, như đang uyển chuyển múa trên không trung.

Trên môi nữ tử chứa nụ cười nhẹ, ánh mắt nhu hòa bao phủ lấy Dạ Nhược Ly, giọng nói trong trẻo êm tai nhẹ nhàng xẹt qua trong bụi hoa ở nơi tĩnh lặng này: "Người may mắn, ta biết ngươi có rất nhiều nghi vấn, hiện tại, hoan nghênh ngươi đặt câu hỏi cho ta."

Dạ Nhược Ly không khỏi thu hồi tầm mắt, hai mắt vẫn lạnh nhạt như cũ, lạnh giọng hỏi: "Đầu Thao Thiết bên ngoài kia, thật sự là có liên quan với ngươi?"

"Ngươi là nói con thằn lằn kia sao?" Khóe môi nữ tử giương lên, vẻ mặt rất là xem thường, "Thời điểm ta tới thế giới này, thấy mấy con thú loại tiểu thằn lằn này, còn có một con thú loại khác dường như tương đối mạnh, nhưng lại quá cường đại, chẳng phải để cho người tới tìm ta cảm thấy khó khăn sao? Cho nên, liền tùy tiện bắt một con, để ta làm khảo nghiệm."

Tiểu thằn lằn? Khóe miệng Dạ Nhược Ly giật giật, có lẽ trên đời này chỉ có nàng mới gọi hung thú Thao Thiết là thằn lằn.

"Chẳng qua, người may mắn, ngươi thật sự rất may mắn, ngay cả thần kiếm Lôi Đình cũng nguyện ý thần phục ngươi," Tầm mắt nữ tử dừng trên thanh kiếm trong tay Dạ Nhược Ly, vui vẻ trong mắt càng đậm, "Đương nhiên, làm người thừa kế của ta, thực lực càng mạnh tự nhiên lại càng tốt, ta rất mong đợi ngày ngươi trở nên rất cường đại…"

"Thần kiếm Lôi Đình? Ngươi là đang nói nó sao?

Dạ Nhược Ly hơi ngẩn ra, giơ Lôi Đình kiếm lên, nghi ngờ trong mắt quăng về phía nữ tử.

"Đúng vậy," Nữ tử nhẹ nhàng gật đầu, khẽ mỉm cười nói, "Bất luận là vũ khí, hay đan dược cũng được chia làm mấy loại, phàm phẩm, thần phẩm, siêu thần phẩm và chí tôn phẩm, vậy mà, cho dù là ở quê hương của ta, phần lớn vật phẩm là phàm phẩm, may ra có rất ít người có được thần phẩm, nhưng siêu thần phẩm lại khó có thể tái ngộ, chí tôn phẩm lại càng là tồn tại trong truyền thuyết, cho nên, thần kiếm Lôi Đình có thể xuất hiện tại một Đại lục nho nhỏ này, thật sự khiến ta rất kinh ngạc."

"Quê hương của ngươi?" Khẽ nhíu mày, Dạ Nhược Ly bắt được một từ.

"Đúng, quê hương của ta," Nữ tử thở dài một hơi, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt thâm thúy xa xăm, tựa hồ như muốn xuyên thấu qua bầu trời xanh trong lành để trông thấy cố hương xa cách đã lâu.

"Quê hương của ta, là ở một vị diện cao cấp được gọi là Phong Vực, địa phương đó cường giả đếm không hết, mà phiến Đại lục này, Huyền Thánh đỉnh phong chính là cường đại nhất, Huyền Thần lại càng không có, thế nhưng, ở quê hương của ta, Thần cấp cường giả nhiều vô số kể, Huyền Thánh chẳng qua chỉ là tồn tại lót đáy."

Tinh thần rét lạnh, trên khuôn mặt Dạ Nhược Ly xẹt qua một tia khiếp sợ.

"Quả nhiên, trên đời này có thần tồn tại," nghĩ tới đây, Dạ Nhược Ly ngẩng đầu lên, hai tròng mắt đen thâm thúy ngưng mắt nhìn nữ tử, nói, "Như vậy, vì sao trên phiến Đại lục này, nhưng không người nào có thể thành thần?"

"Bởi vì không đủ Huyền khí, thành thần cần rất nhiều Huyền khí, nhưng Huyền khí trên Huyền Vũ Đại lục, không cách nào làm cho một người thành thần, nếu như ngươi chỉ hạn chế ở phiến Đại lục này, cho dù là ngàn năm vạn năm, cũng không thể thành thần."

Khó trách những năm gần đây, Huyền Vũ Đại lục không có một ai, không có một người nào trở thành Huyền Thần cường giả, thế mà do không đủ điều kiện…

"Chờ một chút, ngươi mới vừa nói là Huyền Vũ Đại lục, không phải là Phong Huyền Đại lục?"

"Không sai, là Huyền Vũ Đại lục," nữ tử cười cười, trong hai tròng mắt đen biện lên một tia bi thương, "Những chuyện này, nên nói từ năm trăm năm trước, đúng rồi, ta còn chưa tự giới thiệu mình, mọi người đều gọi ta là Phong Thần."

Cảm nhận được bi thương của Phong Thần, Dạ Nhược Ly không lên tiếng quấy rầy, nàng chỉ im lặng nghe nàng kể.

"Năm trăm năm trước, nam nhân ta yêu nhất, cũng chính là vị hôn phu của ta, liên hợp với muội muội sống nương tựa lẫn nhau với ta hãm hại ta tới chết, chiếm đoạt môn phái do một tay ta lập nên, thế nhưng bọn họ lại không biết, trong tay ta có nắm giữ thần khí Bảo Hồn Châu, có thể bảo tồn linh hồn, sau đó, ta du đãng đến Huyền Vũ Đại lục, khi đó, chính trị ở Huyền Vũ Đại lục vô cùng rối loạn, ta ở phiến Đại lục này lập nên Phong Huyền Đại lục cùng tử vong cấm địa, hơn nữa chọn ra hai người, truyền thụ công lực cho bọn họ, để cho bọn họ thay ta thủ hộ tử vong cấm địa."

Lời nói này, để cho Dạ Nhược Ly không tự chủ được mà cả kinh, sáng lập không gian, thực lực bực này, thật sự là làm người nghe quá mức kinh sợ rồi.

"Hiện giờ, năng lực của Bảo Hồn Châu từ từ biến mất, kỳ hạn của ta đã không còn nhiều nữa," nói tới đây, Phong Thần thương cảm thở dài một hơi, khóe miệng hiện ra một nụ cười khổ sở.

"May mà, lúc thời gian ta còn sống không nhiều nữa, ngươi lại xuất hiện, ta tin tưởng, dựa vào tuổi tác cùng thiên phú của ngươi, phiến Đại lục nho nhỏ này sẽ không dung được ngươi nữa, địa phương ngươi nên đi chính là không gian rộng lớn hơn, nếu như ngươi tiến vào Phong Vực, ta hi vọng ngươi có thể thay ta giết đôi cẩu nam nữ kia, đây là thỉnh cầu duy nhất của ta."

Nắm chặt quả đấm, trong mắt Phong Thần dần hiện ra một tia hận ý mãnh liệt.

Người yêu nhất cùng người thân nhất liên thủ phản bội, ai có thể hiểu được bi thương và thống khổ nàng phải chịu đựng trong năm trăm năm này? Cả đời này của nàng, chưa từng tín nhiệm nhiều người, cũng chỉ có hai người bọn họ thôi, thế nhưng lại phản bội nàng, cũng chính là người nàng tín nhiệm nhất.

Năm trăm năm, nàng nằm mơ cũng muốn giết chết bọn họ, đoạt lại tất cả mọi thứ thuộc về mình, vậy mà, nàng đã không còn thời gian đợi đến cái ngày đó, chỉ có thể giao chuyện này cho người khác.

"Nếu là, tìm cho ngươi những thần khí bảo hồn khác, phải chăng ngươi…"

"Không," Phong Thần cười khổ một tiếng, cắt đứt lời nói của Dạ Nhược Ly, "Vô dụng thôi, thần khí có thể bảo tồn linh hồn, thật sự quá ít, huống chi phiến Đại lục này xuất hiện một thần khí, đã làm cho người ta rất kinh ngạc rồi, làm sao còn có cái thứ hai? Không cần uổng phí tâm sức, ta có thể sống tạm bợ năm trăm năm, đã đủ rồi."

Dạ Nhược Ly bất đắc dĩ thở dài một hơi, đột nhiên, nàng tựa hồ nhớ tới cái gì đó, trong lòng khẽ động, nói: "Trong lúc vô tình ta đã từng đạt được một cái hộp, ngươi có thể xem giúp ta một chút vật này là vật gì không?"

Có lẽ nữ tử này, có thể giải đáp bí ẩn cho mình.

Dứt lời, Dạ Nhược Ly liền lấy ra cái hộp cổ quái từng đạt được tại chợ đen Thương Khung Giới, đưa tới trước mặt Phong Thần, hai tròng mắt đen thâm thúy gắt gao nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của nàng.

"Đây là…" Khẽ nhíu mày, Phong Thần bưng hộp gỗ màu xanh đen qua, bỗng đột nhiên, nàng trợn to hai mắt, kinh sợ nhìn chăm chú vào hộp gỗ trong tay, "Nếu như ta không đoán sai, đây hẳn là siêu thần khí, trời ơi, thế nhưng lại là siêu thần khí, trên toàn bộ Phong Vực, siêu thần khí cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay."

Đã được chứng kiến uy lực của Lôi Đình kiếm, Dạ Nhược Ly đương nhiên hiểu được uy lực của thần khí, khi nghe nói hộp gỗ cổ quái màu xanh đen lại là siêu thần khí cực kỳ hi hữu, nàng kinh sợ cũng không ít hơn Phong Thần.

Lão đầu khất cái là người phương nào? Tại sao lại đưa siêu thần khí này cho nàng?

"Người may mắn, vận khí của ngươi thật đúng là tốt, loại thần khí như thế cũng bị ngươi đạt được, với lại, ta cảm nhận được, siêu thần khí này vô cùng thích hợp để linh hồn của ta sinh tồn."

Phong Thần xoa xao bàn tay, một bộ dáng muốn thử, chẳng qua Dạ Nhược Ly mới là kẻ có được siêu thần khí, cho nên, nếu Dạ Nhược Ly không đồng ý, nàng chắc là sẽ không tự mình tiến vào trong hộp được.

Với lại, nàng muốn vào cũng không vào được…

"Người may mắn, ngươi mau khế ước siêu thần khí đi."

"Khế ước?"

Dạ Nhược Ly hơi sững sờ, thế này mới nhớ tới cử động lúc vừa rồi của Lôi Đình kiếm, thì ra là thần khí cần dùng máu để khế ước, khó trách mấy ngày nay, nàng nghĩ hết cách, cũng không cách nào mở ra được hộp gỗ màu xanh đen.

Lấy Lôi Đình kiếm ra, vạch một đường trên ngón tay, máu đỏ tươi theo đầu ngón tay chảy xuống, Dạ Nhược Ly không có chút do dự nào, đặt ngón tay trên hộp gỗ màu xanh đen.

Hấp thu máu, hộp gỗ màu xanh đen phóng ra một trận quang mang hoa lệ, trong chốc lát lại trở về yên tĩnh, lẳng lặng rơi xuống lòng bàn tay của Dạ Nhược Ly.

"Tại sao vẫn mở không ra?"

Cầm hộp gỗ lên, Dạ Nhược Ly dùng sức vặn, nhưng hộp gỗ này vẫn không nhúc nhích tí nào như cũ.

"Ta đi vào giúp ngươi nhìn xem một chút được không? !" Phong Thần liếc mắt nhìn Dạ Nhược Ly, sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý của nàng, thân hình chợt lóe, nhẹ nhàng đi vào trong khe hở thật nhỏ trên hộp gỗ.

Dạ Nhược Ly cũng không lo lắng cho Phong Thần, chỉ vì nàng đã khế ước với hộp gỗ, chính là vật sở hữu của nàng, bất cứ kẻ nào cũng không thể cướp đi được.

Một lúc sau, Phong Thần nhẹ nhàng ra ngoài từ trong khe hở, kinh ngạc trên mặt của nàng vẫn chưa từng biến mất, cho dù là nhìn thấy siêu thần khí, nàng cũng không có khiếp sợ như vậy.

Phục hồi tinh thần, Phong Thần thở dài một hơi, nói: "Trong hộp gỗ có đồ vật, hiện tại ta không thể nói cho ngươi biết, ta có thể nói là, thực lực hiện giờ của ngươi còn chưa đủ, chờ ngươi ngày càng cường đại hơn, cũng có thể đi lại thoải mái ở trong hộp gỗ."

Nhàn nhạt gật đầu một cái, Dạ Nhược cũng không cưỡng cầu Phong Thần giải thích nghi hoặc cho nàng.

"Nếu ta đã không biến mất, như vậy ta hỏi ngươi một câu, người may mắn, ngươi có nguyện ý bái ta làm sư phụ không?"

Thân thể Phong Thần lơ lửng ở giữa không trung, cúi thấp đầu nhìn chăm chú vào Dạ Nhược Ly, vào thời khắc thế này, nét mặt của nàng cho tới lúc này chưa từng có ngưng trọng, trong giọng nói thanh thúy, cũng là lộ ra một tia uy nghiêm.

Nghe vậy, Dạ Nhược Ly không chút do dự, ngẩng đầu lên nói: "Ta nguyện ý."

Có một sư phụ cường đại như vậy, thật sự cũng không tồi, vì vậy, lần này Dạ Nhược Ly thật lòng muốn bái sư.

"Tốt," khóe môi mỉm cười, Phong Thần hài lòng nhìn chăm chú vào Dạ Nhược Ly, "Từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử quan môn của ta, mặc dù ta có mấy đệ tử ký danh, nhưng đệ tử quan môn, ngươi là người duy nhất."

Ngừng lại một chút, nụ cười trên mặt thu lại, Phong Thần tiếp tục nói: "Ở tử vong cấm địa, ta đã từng nói, thông qua khảo nghiệm, ngươi có thể đạt được tư cách truyền thừa của ta, hôm nay, ngươi rất may mắn đi tới nơi này, hơn nữa còn đánh bại Thao Thiết, cho nên, trong vòng ba năm, ta yêu cầu ngươi phải bế quan, cho đến lúc thành công đột phá!"

"Ba năm sao?" Dạ Nhược khẽ nắm chặt tay, tầm mắt quăng về phía trời xanh, vẻ mặt tràn đầy kiên định, "Kỳ hạn ta ước định với Lâu gia là ba năm, vẫn còn đủ thời gian, với lại, người sáng lập Phong Huyền Đại lục ở chỗ này, cho dù ta có rời khỏi Phong Huyền Đại lục muộn hơn nữa, chắc chắn là nàng sẽ có biện pháp đưa ta rời khỏi."

Lúc trước, Thiên Lưu đã nhắc nhở nàng, trong vòng ba năm nhất định phải rời khỏi Phong Huyền Đại lục, nếu không, trừ phi là Phong Huyền Đại lục mở ra lần nữa thì mới có thể rời đi, vậy mà, liên tục mở ra Phong Huyền Đại lục hai lần, hao tổn rất nhiều tinh lực, muốn mở ra lại sợ rằng phải ở đây rất nhiều năm.

Thế nhưng, nếu Phong Huyền Đại lục là do Phong Thần sáng lập, nàng nhất định là có năng lực để cho mình rời đi...

Xuân đi thu đến, một năm rồi lại một năm.

Với tu luyện giả mà nói, ba năm cũng chỉ trong nháy mắt, nhưng trong lúc Dạ Nhược Ly bế quan ba năm, tại Lâu Gia Bảo ở phía xa, lại xảy ra một chuyện khiến toàn bộ Phong Huyền Đại lục kinh hoàng.

Không biết là do ai truyền ra, Lâu gia thật sự có hai Huyền Thánh đỉnh phong cường giả, nhưng hai vị Thái thượng Trưởng lão này, bệnh tình đã nguy kịch, đừng nói là sử dụng lực lượng đỉnh phong, cho dù là xuất chiến cũng đã vô cùng khó khăn.

Đại lục chấn động, trong đó do Lâm gia cầm đầu ba thế lực nhất lưu hợp lực vây công Lâu gia, chiến tranh kéo dài mấy tháng, cũng may nội tình Lâu gia thâm hậu, nên mới không bị ba thế gia này đánh bại.

"Hừ, Bảo chủ, kỳ hạn ba năm đã qua, ta thấy nữ tử kia, chắc là sẽ không trở về rồi." Âm lãnh cười một tiếng, ánh mắt Âm Lão lộ ra lạnh lẽo, tầm mắt liếc nhìn Huyền Lão, đắc ý trong mắt không cần nói cũng biết.

"Lão khốn kiếp kia, lời này của ngươi là có ý gì?" Huyền Lão đột nhiên đứng lên, căm tức nhìn Âm Lão, hung tợn nói, "Ta nói rồi, nàng sẽ trở lại, nhất định sẽ trở lại!"

"Ha ha, đến bây giờ còn chưa có trở lại, nói nàng sẽ giữ đúng lời hứa, ai tin?" Khinh thường cười to hai tiếng, khóe môi Âm Lão câu lên, "Loại người như nàng ta, vốn là không thể tin, ngay từ đầu ta liền biết, nàng ta tuyệt đối sẽ không trở về!"

Nghe song phương phân tranh, Bảo chủ thở dài một hơi, xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, sau đó liền ngẩng đầu lên, lúc mâu quang lướt qua Âm Lão, thoáng qua một tia quang mang khó hiểu.

"Hiện tại, điều quan trọng nhất, tra ra xem rốt cuộc là người nào truyền ra cơ mật của Lâu gia! Ở Lâu gia chúng ta, biết chuyện của Thái thượng Trưởng lão, trừ ta ra, cũng chỉ có các ngươi."

Nghe vậy, trong mắt Âm Lão xẹt qua một tia hốt hoảng, mặc dù tia hốt hoảng này thoáng qua vô cùng nhanh, nhưng vẫn bị Bảo chủ dễ dàng bắt được.

Khuôn mặt tuấn tú của Bảo chủ trầm xuống, hắn mới vừa định mở miệng, ở bên ngoài Lâu gia, chợt truyền đến một tiếng kêu gọi gây chiến vang đội.

"Người Lâu gia, cũng muốn làm con rùa đen rút đầu sao? Nếu như các ngươi sợ, liền gọi nữ tử tên là Dạ Nhược Ly kia ra, đồng thời quy thuận Lâm gia ta, nếu không, ngày này sang năm, chính là tử kỳ của các ngươi!"

Hai mắt híp lại, Bảo chủ dứt khoát đứng lên, phất phất tay áo, lạnh lùng nói: "Đi, chúng ta vẫn là đi ra ngoài xem một chút, đừng để cho người khác cho là có thể bắt nạt Lâu gia ta."

Dứt lời, dẫn đầu đi về phía trước, khi hắn đi ngang qua Âm Lão, theo bản năng liếc mắt nhìn hắn một cái.

Trong lòng Âm Lão hoảng hốt, vội vàng lắc đầu một cái, ngăn lại khẩn trương trong lòng.

Không, không thể nào, Bảo chủ quyết sẽ không biết người phản bội chính là mình, thế nhưng điều này cũng nên trách bảo chủ, ai bảo hắn thiên vị nữ tử kia? Nếu không, mình quyết sẽ không phản bội Lâu gia.

Cho nên, nói cho cùng, những chuyện này không thể nào oán trách mình được, hơn nữa rất nhanh Lâu gia sẽ bị tiêu diệt, mình cần gì phải sợ hắn nữa?

Nghĩ tới điều này, Âm Lão đi theo mọi người ra ngoài…

Bên ngoài đại môn, một đám người cầm vũ khí trong tay đã vây chung quanh, lúc đám người Bảo chủ xuất hiện, liền chỉ vũ khí về phía bọn họ, bao vây mọi người vào giữa vòng tròn.

"Hừ, nghe nói các ngươi giúp hung thủ giết Trưởng lão Lâm gia ta, chính là giấu trong Lâu gia?"

Trung niên nam tử nói lời này, mặc một bộ thanh sam, lúc này trên mặt tràn đầy ngoan lệ, hắn lạnh lùng nhìn Bảo chủ, nói: "Ta cho các ngươi một cơ hội, giao nữ nhân kia ra đây cho ta, ta liền cho Lâu gia ngươi sát nhập vào Lâm gia ta."

Nữ nhân kia, đoạt đi Lôi Đình kiếm, vô luận như thế nào, hắn nhất định phải đoạt lại Lôi Đình kiếm.

Bảo chủ không nói gì, ánh mắt của hắn nhìn xung quanh, khi trông thấy mấy bóng dáng trong đó, sắc mặt khẽ biến: "Năm thế lực? Ha ha, không nghĩ tới Lâu gia ta thế nhưng lại có thể để cho năm thế lực nhất lưu liên thủ đối phó, xem ra các ngươi thật đúng là muốn dồn Lâu gia ta vào chỗ chết, đừng nói ta không biết nàng đi đâu, dù là biết, cũng sẽ không giao cho các ngươi!"

"Ha ha, vậy thì đừng trách chúng ta không khách khí!" Lâm Thanh Thiên cười to hai tiếng, trong giọng nói lộ ra vô tận sát ý, "Huyền Lão Lâu gia các ngươi, là sư phụ của nữ nhân kia đúng không? Đã như vậy, lấy hắn khai đao trước đi, ta cũng không tin, nàng sẽ ẩn núp không ra."

Cả người run lên, Bảo chủ nắm thật chặt quả đấm, trên khuôn mặt tuấn tú không khỏi dần hiện ra một tia tuyệt vọng.

Chẳng lẽ, ông trời thật sự muốn Lâu gia hắn vong sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.10.2017, 20:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 680
Được thanks: 4898 lần
Điểm: 28.03
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 26: Uy phong của Dạ Nhược Ly

Edit: Preiya

Biến cố tại Lâu Gia Bảo, Dạ Nhược Ly đang bế quan đương nhiên không biết.

Trong bụi hoa, bươm buớm nhẹ nhàng tung bay, một cơn gió mang đến một mùi hương hoa nhàn nhạt, thác nước ở phía xa xa phát ra tiếng nước chảy êm tai dễ nghe, bất cứ người nào nhìn thấy cảnh này, cũng sẽ không nhịn được mà say mê.

Ánh mặt trời ấm áp từ trên bầu trời chiếu xuống, rơi vào khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ của nữ tử.

Vào lúc này, thân thể nữ tử chợt run lên mãnh liệt, một cỗ khí thế cường đại tràn ra khắp người, khuếch tán ra, bao phủ khắp biển hoa.

"Vốn là ta quyết định cho ngươi, trong vòng ba năm đột phá Huyền Thánh, không nghĩ tới ngươi vượt khỏi sự mong đợi của ta, thế nhưng có thể trực tiếp trở thành Huyền Thánh trung cấp, nếu không phải Huyền khí ở phiến Đại lục này quá mỏng manh, e rằng với thiên phú của ngươi, quyết không chỉ là Huyền Thánh."

Bạch y bay qua, Phong Thần ngưng mắt nhìn Dạ Nhược Ly đang ngồi xếp bằng, trên khuôn mặt tuyệt sắc lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Nàng tin tưởng, với thiên phú của nàng ấy tiến vào Phong Vực, không bao lâu nữa, nhất định trở thành thiên tài kiệt xuất trong đám thanh niên đồng lứa, chẳng qua là nàng thật tò mò, công pháp tu luyện của nàng ấy là cái gì? Thế mà tu luyện đồng thời năm loại huyền lực, lại còn có thể để cho thực lực mỗi loại không rơi xuống.

"Huyền Thánh trung cấp?" Dạ Nhược Ly chậm rãi đứng lên, khóe môi khẽ nhếch lên, nói, "Với thực lực hiện giờ của ta, chưa đạt tới Huyền Thánh đỉnh phong, mà đã đặt xuống ước định với Lâu gia, thế nhưng trước khi rời đi, còn có một việc cần làm."

Xòe bàn tay ra, một hộp gỗ màu xanh đen lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay của nàng.

Hai tay cầm lấy hộp gỗ, Dạ Nhược Ly nhẹ nhàng vặn, vốn là hộp gỗ màu xanh đen vẫn không nhúc nhích, đúng vào thời khắc này xuất hiện một tia buông lỏng, chợt, quang mang màu xanh thoáng qua, bỗng nhiên thân thể Dạ Nhược Ly bị hộp gỗ màu xanh đen hút vào.

"Ba!"

Hộp gỗ màu xanh đen rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang thanh thúy.

"Nơi này là?" Dạ Nhược Ly chậm rãi mở to hai mắt, lúc chú ý tới một màn hiện ra trước mắt thì nàng hơi sững sờ, trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, "Đây là trong hộp gỗ màu xanh đen, thế nhưng lại là một phiến không gian?"

Xuất hiện trước mắt nàng, là một phiến không gian hỗn loạn.

Đường kính không gian này khoảng chừng trăm mét, Huyền khí nồng nặc đến mức tạo thành tình trạng sương mù dày đặc, phía trước xuất hiện mấy đại môn cổ xưa, Dạ Nhược Ly mới vừa định đi về phía những đại môn đó, bên cạnh chợt lóe ra hai bóng dáng, ngăn cản đường đi của nàng.

Đột nhiên hiện thân, là hai hài đồng phấn điêu mài ngọc, hai hài đồng này đều mặc cái yếm màu đỏ, lúc nhìn về phía Dạ Nhược Ly thì trên mặt lộ ra một tia cung kính.

"Chủ nhân tôn kính, hai chúng ta là linh đồng Thanh Minh Phủ, từ nay về sau, nguyện ý phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân."

"Linh đồng?" Dạ Nhược Ly khẽ nhíu mày, nàng chưa từng tiếp xúc qua những việc này, đương nhiên cũng không hiểu biết nhiều.

"Chỉ cần là siêu thần khí, đều sẽ có được khí linh của mình." Phong Thần biết rõ nghi vấn của Dạ Nhược Ly, cất bước tiến lên, mỉm cười giải đáp nghi ngờ cho nàng.

Nhưng nàng lại không chú ý tới, lúc nàng nói ra siêu thần khí, trong mắt hai linh đồng hiện lên khinh thường, chẳng qua, hai người nhìn nhau, không ai nói ra lời nào.

"Ừ," Dạ Nhược Ly gật đầu một cái, thu hồi ánh mắt, tầm mắt quăng về phía trên người hai linh đồng, hỏi, "Vậy các ngươi có thể nói cho ta biết, Thanh Minh Phủ này, có tác dụng gì?"

Nghe vậy, nam đồng thu hồi khinh thường trong mắt, chắp tay ôm quyền, vẻ mặt tôn kính: "Chủ nhân, chờ đến lúc thực lực của ngươi ngày càng cường đại, có thể tăng thêm một khoảng không gian lớn cho Thanh Minh Phủ, hiện tại Thanh Minh Phủ, chỉ có trăm mét, thế nhưng từ nay về sau, nơi này có thể trở thành một quốc gia, thậm chí còn là một phiến Đại lục, hơn nữa, trong một giờ Thanh Minh Phủ có thể phi hành mấy vạn dặm, chủ yếu hơn chính là, trong Thanh Minh Phủ, có rất nhiều bảo vật mà mọi người tha thiết ước mơ, với thực lực hiện giờ của chủ nhân ngươi, đã có thể mở ra đại môn thứ nhất, mà những đại môn này, chỉ có chủ nhân ngươi mới có thể mở bọn chúng ra."

Theo phương hướng ngón tay nam đồng chỉ, tầm mắt của Dạ Nhược Ly quăng về phía những đại môn đang đóng chặt kia.

Không biết ở trong đó sẽ có những bảo vật gì…

"Vận khí của ngươi thật tốt, loại siêu thần khí này cũng bị ngươi đạt được," Phong Thần thở dài một hơi, trong giọng nói mang theo một tia ghen tỵ, "Tại sao lúc trước, ta chưa từng có loại vận khí tốt này chứ? Nói vậy cái Thanh Minh Phủ này, thuộc vào hàng đứng đầu trong tất cả siêu thần khí."

Hai linh đồng nhìn nhau, trong đôi mắt to trong suốt lại hiện ra một tia khinh thường lần nữa.

Siêu thần khí? Cái loại đồ vật bỏ đi đó, cũng xứng so sánh với Thanh Minh Phủ? Thật sự là người chưa từng thấy qua việc đời.

Nếu như để Phong Thần nghe được lời nói thầm trong lòng của hai tiểu tử kia, có lẽ sẽ bị tức đến mức hộc máu nhiều lần…

Dạ Nhược Ly lại không để ý đến bọn họ, đi thẳng về phía đại môn thứ nhất, bàn tay đặt trên đó, chỉ là đẩy nhẹ một cái, đại môn cổ xưa liền bị nàng đẩy ra.

Cất bước đi vào, Dạ Nhược Ly quan sát khắp gian phòng, trong mắt lại hiện ra tràn đầy rung động lần nữa.

Gian phòng thứ nhất này, là một kho vũ khí, nhiều loại vũ khí làm cho người ta hoa cả mắt, nhưng để cho Dạ Nhược Ly khiếp sợ chính là phía trên vũ khí lại có ba động tương tự như Lôi Đình kiếm.

Thần khí, nơi này thế nhưng đều là thần khí…

Dạ Nhược Ly cũng hít một ngụm khí lạnh, chẳng qua nội tâm liền khôi phục bình tĩnh rất nhanh.

Trong kiếm trận Vạn kiếm Quy tông, chủ kiếm cần phải là một thanh kiếm, nhất định càng cường hãn hơn những thanh kiếm khác, nếu không liền khó có thể khống chế, vì vậy, những thanh kiếm này tạm thời nàng không dùng được, trừ phi tìm được một thanh siêu thần khí làm chủ kiếm.

"Trời ạ, nhiều thần khí như vậy?"

Phong Thần theo sau đi vào, cũng nhìn thấy được cảnh tượng này, lập tức liền kinh ngạc không nói ra lời.

Cho dù là ở Phong Vực, xuất hiện một thanh thần khí, cũng sẽ làm cho người ta tranh đoạt đến đầu rơi máu chảy, ở nơi này của nàng ấy lại có nhiều thần khí như vậy, này… đây còn có để cho người khác sống hay không?

Hai linh đồng miết miết miệng, khinh thường quét mắt nhìn Phong Thần đang kinh hãi.

Chỉ là chút đồ vật bỏ đi này, liền dọa ngươi kinh hãi thành như vậy, nếu như ngươi nhìn thấy được những đồ vật sau đó nữa, chẳng phải là sẽ bị hù dọa đến ngất xỉu sao? Quả nhiên là một người chưa từng thấy qua việc đời.

"Chủ nhân," lúc đối mặt với Phong Thần là khinh thường, nhưng lúc nhìn về phía Dạ Nhược Ly, trên mặt nam đồng lại mang theo cung kính lần nữa, "Đại môn tiếp theo, cần chờ ngươi đột phá đến thần cấp mới có thể mở ra như vừa rồi."

Nghe vậy, Dạ Nhược Ly thu hồi ánh mắt, nhìn hai linh đồng, nói: "Đúng rồi, lời các ngươi mới vừa nói, trong một giờ Thanh Minh Phủ này có thể phi hành vạn dặm, phải không? Hiện tại ta muốn đi tới một nơi, các ngươi có thể dùng tốc độ nhanh nhất để nó chạy tới đó không?"

"Chủ nhân, ngươi yên tâm đi, chuyện này giao cho chúng ta, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ."

Nam đồng nhất thời liền hưng phấn, đây là nhiệm vụ đầu tiên chủ nhân giao cho bọn họ, vô luận như thế nào, bọn họ cũng không thể để cho chủ nhân thất vọng. Mặc dù đã chưa khống chế Thanh Minh Phủ mấy vạn năm rồi.

Vì vậy, một ngày này, cư dân trên khắp Phong Huyền Đại lục, đều nhìn thấy một đạo quang mang màu xanh bay qua trên bầu trời, bởi vì tốc độ của tia sáng này quá nhanh, để cho tất cả mọi người không biết là vật gì.

Cho nên, chuyện này trở thành đề tài bát quái của mọi người tại quán trà tửu lâu, cũng trở thành bí ẩn vĩnh viễn không cách nào giải đáp…

Vào lúc này, tại Lâu Gia Bảo, đã sớm bị người của ngũ đại thế gia tấn công đánh chiếm, tử thương vô số, ban đầu vốn chỉ là tam đại thế lực liên thủ, đã đủ để nội tình thâm hậu của Lâu gia, vẫn có thể đọ sức một phần với nó.

Cũng không biết Lâm gia nói thế nào để thuyết phục hai thế lực còn lại khác, tràng diện vây công hung hãn mạnh mẽ như thế, cho dù là lịch sử Lâu gia lâu đời, cũng sắp chống đỡ không nổi nữa rồi.

"Lâm Thanh Thiên, con chó nhà ngươi, quyết sẽ không có kết cục tốt!" Nam Lão huy kiếm ngăn lại công kích trước mặt, lớn tiếng quát về phía Lâm Thanh Thiên được mọi người bảo vệ trong vòng vây.

"Ha ha, ngươi đừng lo lắng, giết lão gia hỏa này xong, sau đó người chết tiếp theo chính là ngươi," Lâm Thanh Thiên cười to hai tiếng, tầm mắt âm độc quăng về phía Huyền Lão đang khổ sở chống đỡ, cười lạnh một tiếng, "Các ngươi muốn trách, chỉ có thể trách chính các ngươi chứa chấp người không nên chứa chấp, lại còn không giao nàng cho ta, hừ, mặc dù Trưởng lão Lâm gia ta không phải là nàng giết chết, thế nhưng, cũng không thoát khỏi liên quan với nàng, các ngươi đã lựa chọn bảo hộ nàng, cũng chỉ có thể vì nàng chết đi!"

Âm Lão ngưng mắt nhìn Lâm Thanh Thiên, lại nhìn về phía Bảo chủ, mâu quang chợt lên vài cái, giơ trường kiếm lên, lớn tiếng nói: "Chư vị, hãy nghe một lời của ta, Bảo chủ không phân biệt được công và tư, mặc cho gian tặc giết hại người vô tội, một Bảo chủ như thế, vì sao chúng ta phải chết vì sự ích kỷ của hắn chứ? Không bằng mọi người đầu hàng, thần phục Lâm gia, cũng có thể bảo toàn tánh mạng."

Nghe được lời nói của Âm Lão, bè cánh bên phía Âm Lão, cùng với những người mới vừa gia nhập không lâu kia, còn chưa có bao nhiêu trung thành với Lâu gia, tất cả để vũ khí trong tay xuống, lựa chọn đầu hàng.

Về phần những lão nhân còn lại, cũng có lẽ là hiểu rõ Âm Lão âm hiểm xảo trá, vẫn lựa chọn chiến đấu tới cùng như cũ.

Sắc mặt Huyền Lão đại biến, vẻ mặt xanh mét ngưng mắt nhìn Âm Lão, "Bình thường bất luận chúng ta đấu thế nào, đều là chuyện nội bộ, loại người tham sống sợ chết như ngươi, người lâm trận phản bội, Huyền Lão ta khinh thường ngươi."

"Ha ha, nàng là đồ đệ của ngươi, ngươi nguyện ý chết vì nàng, đó là chuyện của ngươi, nhưng nàng giết đệ tử của ta, tại sao ta phải vì nàng mà đánh mất tánh mạng?"

"Âm Lão, ngươi…"

"Đủ rồi, không cần nói nữa!" Bảo chủ khẽ nhíu mày, cắt đứt lời của Huyền Lão, tầm mắt lạnh lùng quăng về phía Âm Lão, "Ta đã sớm đoán được, người phản bội chính là ngươi, sở dĩ không vạch trần, là muốn biết rốt cuộc ngươi còn muốn làm chuyện gì nữa, ha ha, Âm Lão, ngươi thật sự không để cho ta thất vọng, nếu như không phải là một lời nói này của ngươi, làm sao có thế giải quyết nhiều nhân tố không yên ổn như vậy?"

Tầm mắt quét qua những người Lâu gia đầu hàng kia, Bảo chủ không khỏi phát ra một tiếng cười lạnh.

Lâu gia đang ở trong thời khắc mấu chốt, tuyệt đối không thể để cho người nào đâm một đao từ phía sau lưng, mặc dù Âm Lão khiến những người này phản bội, ít nhất bọn họ cũng đi tới phía trước, không cách nào đánh lén sau lưng nữa.

Kẻ địch hung mãnh, vẫn luôn không đâm đao về phía đồng đội của mình còn đáng sợ hơn.

"Ha ha, Bảo chủ Lâu gia, ta không thể không bội phục tâm tính của ngươi, thế nhưng…" Cười lạnh một tiếng, Lâm Thanh Thiên vung tay lên, ánh mắt sắc bén tập trung vào Huyền Lão, "Chư vị, chúng ta cùng nhau liên thủ, giết chết tất cả người Lâu gia, không chừa lại một tên nào, để cho người Lâu gia biết rằng, bọn họ không xứng trở thành đệ nhất thế lực tại Phong Huyền Đại lục!"

Vốn là Lâu gia đang khổ sở chống đỡ, hôm nay, bởi vì những người này phản bội sau lưng, thế cục lại càng thêm ác liệt, mắt thấy họa diệt môn ở trước mặt, bầu trời yên lặng chợt sấm sét vang dội, mây đen dày đặc, che phủ khắp bầu trời.

"Lôi Đình kiếm?"

Lâm Thanh Thiên hơi ngẩn ra, ngẩng đầu lên, trong nháy mắt liền thấy một thanh Lôi Đình kiếm màu tím xẹt qua bầu trời, trực tiếp bắn về phía đội ngũ liên minh của ngũ đại thế lực.

"Phốc xuy!"

Năm tiếng trầm đục vang lên vô cùng rõ ràng ở dưới bầu trời yên tĩnh, lúc mọi người phục hồi tinh thần lại, liền nhìn thấy trong đội ngũ của bọn họ, bộ ngực của năm Huyền Thánh liên tiếp phun ra một dòng máu, chết mà vẫn trợn trừng mắt, thân thể trực tiếp ngã thẳng xuống đất.

"Hí!"

Tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh, ánh mắt dại ra nhìn chăm chú vào năm Huyền Thánh ngã xuống đất.

Trong nháy mắt giết chết năm Huyền Thánh, thực lực này cũng quá cường hãn, bọn họ cũng muốn biết, rốt cuộc là thần thánh phương nào có lực lượng như thế.

Nghĩ tới đây, mọi người đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời, vì vậy, trong nháy mắt đó, một bóng dáng màu trắng phong hoa tuyệt đại, hiện ra rõ ràng ở trong mắt mọi người…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Bvan123, Chery, Comay nguyen, Heo lười pink, LinMin, Nhất tiến, antunhi, củ cải, kotranhvoidoi, lethianhthu521, thtrungkuti, xichgo, xinmayco, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 258 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.