Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 10.10.2017, 19:25
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 2 - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Bóng dáng của hắn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Mới vừa rồi cảm giác vỗ tay tốt không?” Ôn Noãn ngồi xổm xuống, cười như không cười hỏi, trong mắt lại tỏa ra tầng tầng ý lạnh.

“Ưmh ưmh.” Miệng hán tử bị nhét chặt, chỉ đành phải liều mạng lắc đầu.

“Cảm giác tay không tốt?” Ôn Noãn nhíu mày, trâm bạc trong nháy mắt cắm vào cổ tay hắn.

“Ưmh ưmh.” Hán tử đau đến mặt nhăn lại, nhưng bất hạnh thay miệng bị nhét chặt không phát ra tiếng được, chỉ đành phải liều mạng gật đầu.

“Ý của ngươi là cảm giác tay tốt?” Ôn Noãn lại hỏi nữa.

Trong miệng hán tử “Ưmh ưmh” liều mạng mà gật đầu.

Vẻ mặt Ôn Noãn hơi hòa hoãn lại, hiểu ý nói: “Ngươi quả nhiên có tâm tư chiếm tiện nghi của ta.” Dứt lời, đầu ngón tay dùng sức, trâm bạc trực tiếp xuyên qua cổ tay hắn.

“Ưmh...” Hán tử đau đến mắt trợn to, trong cơn giận dữ lại tràn đầy sợ hãi nhìn Ôn Noãn. di1enda4nle3qu21ydo0n

“Nhớ về sau đừng tiện tay nữa, nếu không, lần sau có thể không phải là cây trâm mà là búa.” Ôn Noãn lạnh nhạt rút cây trâm ra khỏi tay hắn, dùng quần áo hắn lau sạch sẽ rồi cắm lại lên búi tóc, mặt khẽ nhếch nhìn khuôn mặt hắn đau đến trắng bệch nói, “Có nghe rõ chưa vậy?”

“Ưmh ưmh.” Hán tử dùng sức gật đầu.

Lúc này Ôn Noãn mới đứng dậy, dùng sợi dây trói hắn lại, vừa định ném hắn lên giường, đột nhiên cảm thấy trong dạ dày có cảm giác đói khát cực kỳ quen thuộc thậm chí mãnh liệt hơn như dời sông lấp bể mà đến đâm vào trong đầu nàng, suy nghĩ u mê, cổ họng khô khốc, toàn bộ lục phủ ngũ tạng rối loạn không yên, nàng nắm chặt mặt bàn cố hết sức giữ vững thần trí, ngước mắt lại nhìn thấy hán tử trên đất đang hoảng sợ nhìn chằm chằm vào nàng, khi hắn không ngừng giãy giụa, cục chân giò trong miệng hắn rốt cuộc bị rớt ra ngoài, hình như hắn không có cách nào khống chế hét lớn: “Có ai không, có yêu quái!”

Ôn Noãn dùng tay chém ngất hắn, nghe lầu dưới nhanh chóng vang lên tiếng bước chân lộn xộn tới gần, nàng lảo đảo bước chân vượt qua thân thể hán tử đang chắn ngang, mở cửa sổ nhảy xuống, dựa vào tỉnh táo cuối cùng chạy vào trong rừng cách đó không xa, ý thức đang không ngừng trôi mất, khát vọng với máu tươi trong cơ thể khiến cho cả người nàng khô khốc điên cuồng bất an, nhưng trong lòng nàng lại có âm thanh vẫn tự nói với mình, cứ chạy vào chỗ sâu trong rừng cây đừng dừng lại đừng quay đầu.

Sau lưng như có cây đuốc chớp lên và tiếng người gào lên giận dữ đuổi theo mà đến, tinh thần Ôn Noãn sắp bị ma diệt âm thàm kêu may mắn, may mà nàng không nghe thấy hơi thở xử nữ phát ra từ trong đám người này, nếu không nàng khẳng định không thể khống chế được mình.

Không biết chạy bao lâu, những tiếng gầm giận dữ kia dần dần biến mất, tinh thần và ý thức của Ôn Noãn cũng đã tán loạn còn sót lại một chút xíu, nàng cố gắng nhìn coi cảnh trí xung quanh, thấy đập vào mắt đều là cây cối cao tận trời, nghĩ đến đã chạy đến chỗ sâu trong rừng rậm, cánh rừng lớn như vậy tin tưởng mới có thể không tốn chút sức nào vây khốn nàng “Yêu quái” mù đường này.

Tia may mắn còn chưa rơi tới đáy lòng nàng, ý thức sau cùng đã hoàn toàn bị ăn mòn, dưới ánh trăng ảm đạm, hai mắt nàng đỏ rực như lửa, mái tóc màu đen cực kỳ nhanh chóng biến thành màu trắng như tuyết hòa nhập làm một với màu áo bào của nàng.

“Yêu quái ở đâu!” Vốn là cánh rừng yên tĩnh, bỗng nhiên vang lên một tiếng kêu hoảng sợ, trong nháy mắt vài mũi tên từ bốn phương tám hướng bắn về phía nàng, nàng theo bàn năng khom lưng về sau lướt gấp tránh né, dưới bàn chân lại đột nhiên rơi thẳng xuống, “Ùm” một tiếng lại rơi vào trong hồ, nước hồ lạnh lẽo thấu xương đánh tới từ bốn phương tám hướng, kéo thần trí và ý thức đục ngầu của nàng về ba phần tỉnh táo, dưới chân nàng dùng sức đạp nước “Rào” một tiếng trồi lên, đưa tay lau nước đọng trên mặt, tầm mắt lại bị bóng dáng cách xa hơn trượng vững vàng khóa lại. Dieễn ddàn lee quiy đôn

Khuôn mặt khắc vào đáy lòng nàng như vậy, ở trong thời điểm nàng nhếch nhác nhất, không hề có điềm báo trước đã xâm nhập vào trong mắt nàng, ở trong mắt hắn không hề có lưu luyến dịu dàng nhìn nàng như lúc trước, có chỉ là lạnh lùng cách xa người từ ngoài ngàn dặm hơn lúc mới bắt đầu gặp gỡ, khô nóng lại nổi lên trong lòng nàng, nhưng hơn nữa là đau đớn không cách nào nói ra đang bành trướng kịch liệt tập kích đè ép trong đáy lòng.

“Mấy người các ngươi qua bên kia, mấy người các ngươi đi cùng ta, lục soát phía dưới này.” Một giọng nói vang lên ở chỗ cách không xa, ngay sau đó có vài cây đuốc lập lòe nhanh chóng mà đến.

Ôn Noãn hít một hơi thật sâu, đột nhiên chìm vào trong nước, đè nén kích động muốn xông lên phía trước ôm chặt lấy hắn, dựa vào vài phần tỉnh táo cuối cùng nhanh chóng chạy, cho dù phải chết, nàng cũng không muốn chết chật vật như vậy ngay trước mặt hắn.

“Thuộc hạ tham kiến Vương gia, thuộc hạ không biết Vương gia tắm rửa ở đây, quấy rầy thanh tĩnh của Vương gia, kính xin Vương gia thứ tội.” Nam tử nói chuyện lúc trước thấy trong hồ là Quân Dập Hàn vẻ mặt lạnh lẽo, vội vàng quỳ một chân xuống nói.

“Bổn Vương vừa mới nghe nói ngươi kêu người dưới lục soát cái gì ở dưới này?” Giọng Quân Dập Hàn lạnh lùng hỏi.

“Bẩm Vương gia, lúc trước thuộc hạ dẫn người tuần tra nhận được tố cáo nói là phát hiện một yêu nữ hai mắt đỏ ngầu, dẫn người đuổi theo tới vách núi, khi bắn tên thì yêu nữ này rơi xuống vách núi, để phòng ngừa vạn nhất yêu nữ chưa chết, thuộc hạ liền dẫn người xuống dưới tra tìm.”

“Lại có chuyện như thế.” Hai mắt Quân Dập Hàn hơi trầm xuống, “Lúc trước nàng ta rơi xuống hồ đã lặn xuống nước chạy trốn, bắt sống nàng ta đưa tới gặp bổn Vương.”

“Vâng.” Nam tử lập tức dẫn người đuổi bắt.

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp, cảm giác như đã từng quen biết, hai mắt đau thương và thâm tình... Chân mày Quân Dập Hàn hơi nhíu lại, trong lòng bỗng dưng hơi phiền muộn.

Mặt trời nóng hừng hực cháy da cháy thịt, Ôn Noãn mê mệt tỉnh lại trên bờ sông, nàng vuốt ve cái trán hơi đau, đứng dậy bên mép nước cúi đầu soi bóng, hai mắt đã khôi phục thành màu đen, trừ sắc mặt lộ vẻ tiều tụy rõ ràng ra, hình như tất cả đã khôi phục nguyên dạng, tự nhiên, tóc nàng giờ đây đã biến thành màu đen chứ không phải màu hoa râm như hôm qua.

Nàng rửa mặt, yên lặng trong chốc lát, cẩn thận suy nghĩ tới tình hình khi mình phát cổ độc, trong miệng cũng không có mùi máu tươi gì, trong lòng mơ hồ có suy đoán, có lẽ lúc cổ độc phát tác giống như cơn ghiền ma túy phát tác, cũng không nhất định phải hút máu trinh, nhưng do bởi vì tâm trí bản thân bị khống chế, cho nên tự chủ được như thế, nếu khi cổ độc phát tác mà không hút máu, cổ độc này có giống như khi cơn ghiền ma túy phát tác mà không hít thì chậm rãi biến mất không?

Mặc dù biết tỷ lệ tình huống như vậy rất nhỏ, nhưng dù sao hai loại này cũng không cùng một kiểu, nhưng cho dù là cơ hội một phần vạn nàng cũng không muốn buông tha.

Ôn Noãn đi theo dòng sông nửa canh giờ, cuối cùng nhìn thấy một hộ dân, tiến lên hỏi mới biết được nơi đây đã thuộc về vùng ngoại ô của Kinh thành, xem ra sau khi nàng hôn mê trong nước đã bị lực nước đẩy đi khá xa. die nd da nl e q uu ydo n

Nếu đến ngoại ô Kinh thành, nơi này các Minh Nguyệt các gần như thế, nàng đương nhiên đi Minh Nguyệt các trước nhìn một chút, rồi chuẩn bị vài thứ một lần nữa tiến về Ký Châu, cho dù không thể gần hắn, nhưng có thể nhìn hắn từ xa xa, bây giờ đối với nàng mà nói đã là một niềm hạnh phúc, mà hạnh phúc này đến không dễ, về phần Mộ Dung Tịnh, bây giờ trong Hoàng cung nhất định thủ vệ còn nghiêm ngặt hơn trước kia, nàng sẽ không đường đột làm việc, nhưng thù này nàng tuyệt đối sẽ báo!

“Các chủ?” Huyền Nguyệt trợn tròn mắt nhìn nữ tử xuất hiện trước mắt, khóe mắt dâng lên ướt át, cung kính nói, “Tham kiến Các chủ.”

“Gần đây trong các tốt không?” Ôn Noãn tùy ý ngồi trên giường hỏi, nàng ngước mắt nhìn Minh Nguyệt các một tay mình thiết lập, như có cảm giác cách cả một đời.

“Bẩm báo Các chủ, sau khi ngài đi trong các không được tốt.” Huyền Nguyệt “Phịch” một tiếng quỳ xuống, không đợi Ôn Noãn hỏi đã nói tiếp, “Bây giờ Vu Di không biết sống hay chết, trong các không biết do ai truyền ra nói Các chủ ngài..., mọi người vốn không tin, nhưng lâu không thấy ngài lộ diện liền dần tin theo rối rít rời đi, bây giờ chỉ còn sót lại thuộc hạ và vài tỳ nữ không còn chỗ nào có thể đi.”

“Vu Di là xảy ra chuyện gì?” Chân mày Ôn Noãn hơi nhíu, “Kẻ thù của hắn tìm tới?”

“Đúng vậy.” Huyền Nguyệt lau khóe mắt nói, “Ngày đó Vu Di phát hiện ngài không có ở trong phòng thuốc, đang định đi tìm ngài, kết quả vừa mới ra khỏi Minh Nguyệt các đã bị một đám người bao vây, sau đó chính là chém giết hắn bị trọng thương, khi thuộc hạ dẫn người phá vòng vây tìm hắn thì hắn đã biến mất tung tích.”

Ôn Noãn vuốt trán, nghĩ tới chuyện lần trước trong rừng cây, suy đoán Vu Di bây giờ có thể lành ít dữ nhiều, nhưng bây giờ bản thân nàng còn tự lo chưa xong, sự nghiệp tự tay sáng lập lại bị hủy trong chốc lát, thật sự vô lực đi tìm hắn, nàng nói với Huyền Nguyệt: “Ngươi thả tin tức ta đã trở về ra, nếu có người trở lại thì tiếp tục giữ lại để sử dụng, nhưng không được giữ trách nhiệm quan trọng nữa, chú trọng chiêu mộ người mới, những người này cho dù xuất thân ra sao, nhưng nhất định phải trung thành.”

“Chờ xử lý xong chuyện bên này, ngươi phái người điều tra vị trí Vu Di, cho dù sống hay chết, bổn Các chủ muốn biết đáp án.” Ôn Noãn im lặng hồi lâu lại nói.

“Dạ, Các chủ.” Tảng đá lớn chèn ép trong lòng Huyền Nguyệt cuối cùng rơi xuống.

Ôn Noãn trở lại phòng thuốc mà Huyền Nguyệt đã dọn dẹp chỉnh tề, sau khi lấy chút đan dược và dược liệu lại rời đi.

“Vương gia, thuộc hạ đã lục soát toàn bộ chu vi trong ngoài trăm dặm, nhưng không phát hiện ra hình bóng của yêu nữ, thuộc hạ thất trách, kính xin Vương gia trách phạt.”

“Yêu nữ? Yêu nữ gì?” Mới vừa vào doanh trướng, Bạch Ưng thuận miệng hỏi.

“Đây là bức họa yêu nữ, xin Bạch Thống lĩnh xem.” Nam tử lấy bức họa từ trong ngực ra đưa cho Bạch Ưng. di3nd@nl3qu.yd0n

Bạch Ưng nhận lấy nhìn, “Chậc” một tiếng nói: “Sao người trên bức họa này nhìn quen mắt như vậy?” Hắn một lần nữa nhìn kỹ, mới nhìn ra chút manh mối trong bức họa biến hình này, hắn cười sáng chói nói: “Thật sự đi mòn giày sắt chẳng tìm thấy, đến khi gặp được chẳng tốn công. Tần An, nữ tử trên bức họa này, cho dù dùng biện pháp gì nhất định phải tìm được.”

“Bạch Thống lĩnh biết yêu nữ này?” Tần An hỏi.

“Yêu nữ?”

Tần An nói một lần chuyện xảy ra tối ngày hôm qua cho Bạch Ưng, Bạch Ưng nhìn Quân Dập Hàn đầy thâm ý, nói với Tần An: “Cần phải tìm được nữ tử này, chú ý không thể gây tổn thương đến nàng ấy.”

Bạch Ưng nói như thế, mặc dù chưa xác minh được thân phận của nữ tử này, nhưng trong lòng hắn đã sáng tỏ tầm quan trọng của nữ tử này, lúc này lĩnh mệnh nói: “Dạ, Bạch Thống lĩnh, Vương gia, thuộc hạ cáo lui.”

“Vương gia đã gặp được nàng ấy, vì sao không trực tiếp dẫn nàng ấy trở lại?” Bạch Ưng tiến lên hỏi.

“Vì sao bổn Vương phải dẫn nàng ta trở về?” Đầu ngón tay Quân Dập Hàn khựng lại một chút trên bản đồ địa hình, giống như tùy ý mở miệng.

“Vì sao?” Chân mày Bạch Ưng nhíu lại thật chặt nói, “Nàng ấy là Vương phi của ngài, cho dù bây giờ ngài thích nàng ấy chỉ là diễn trò, nhưng nàng ấy gánh vác thanh danh Hàn Vương phi, chẳng lẽ ngài không nên dẫn nàng ấy trở lại?”

“Ngươi đây là đang chất vấn bổn Vương?” Quân Dập Hàn ngước mắt, đáy mắt hiện lên lành lạnh đã lâu, hiện giờ từ sau khi hắn tỉnh lại đã chiếm cứ.

“Nếu không phải, vậy không nên lúc nào cũng nói tới nữ nhân này trước mặt bổn Vương.” Hắn gật đầu một cái rồi chỉ lên bản đồ nói, “Quân của Mộ Dung Tịnh ba ngày nữa sẽ tiếp ứng đến chỗ này, lãnh binh lần này là Bàng Thiên, từ trước đến giờ hắn tâm cao khí ngạo, ỷ vào bản thân có mười vạn đại quân tất nhiên sẽ không coi quân ta vào đâu, tốn thời gian đi đường vòng, ngày mai ngươi dẫn một vạn nhân mã tới hẻm núi mai phục...”

Bạch Ưng thấy Quân Dập Hàn bàn luận công sự sẽ không nhiều lời nữa, nhưng trong lòng càng lộ vẻ hoài nghi với Ngọc Dao, nếu không phải Vương gia vừa bị bệnh hư đầu óc bệnh hết thuốc chữa, như vậy tất nhiên là do Ngọc Dao táy máy tay chân trong đó, chuyện này thật sự khiến cho hắn người bên cạnh khó hiểu, đợi đến khi tìm được Vương phi, Vương gia sẽ có chuyển biến tốt đẹp.

Chỉ có điều, nếu như tối hôm qua thật sự là Vương phi, cho dù bản thân Vương gia có chút nhận thức sai lầm về tình cảm với Vương phi, nhưng Vương phi cũng sẽ không, vậy sao Vương phi không đồng thời trở về cùng Vương gia mà lại muốn một mình tránh đi?

Chẳng lẽ không phải là Vương phi?

Hay là...

Hắn nghĩ tới lúc trước Tần An nói hai mắt nàng kia đỏ ngầu tóc trắng phơ, trong lòng trầm xuống, chẳng lẽ Vương phi có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ không thể không rời khỏi Vương gia?

“Bạch Ưng!” Giọng nói rét lạnh của Quân Dập Hàn vang lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, Hoàng Thiên, MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, lyquanhuyen, san san, ●Ngân●
     

Có bài mới 12.10.2017, 19:54
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 3 - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3: Vung đao tự cung

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đợi đến khi việc công nói xong, sau khi Bạch Ưng rời đi, tròng mắt lạnh lẽo của Quân Dập Hàn dần hiện lên vẻ tối tăm, hắn nhìn chiếc nhẫn bằng cỏ trên ngón tay vô danh bàn tay trái, vật này tới sau khi hắn tỉnh lại thì đã thấy đeo trên bàn tay hắn, mỗi khi nhìn thấy chiếc nhẫn này, trong lòng hắn lại trống rỗng lợi hại, nhưng cho dù như thế, hắn cũng chưa từng nghĩ tới ý niệm tháo nó xuống mà cứ thuận theo tự nhiên lưu nó lại, hắn nhắm mắt lại, đầu ngón tay khẽ vuốt ve chiếc nhẫn, trong đầu giống như có hình bóng giới thiệu về nó, có giọng nói mơ hồ vang lên, hắn tập trung tinh thần nỗ lực muốn nghe giọng nói, nhưng lại yên lặng giống như đây chỉ là ảo giác của hắn.

Nếu tối hôm qua nàng kia là Vương phi của hắn, nữ nhân hắn yêu sâu đậm...

Ý niệm này vừa mới thoáng qua, hai mắt hắn đang nhắm lại dột nhiên mở ra toát ra ý lạnh thấu xương, hắn sao có thể yêu thương nữ nhân Mộ Dung Tịnh kín đáo đưa cho hắn, thật sự là một chuyện rất đáng buồn cười!

Quân Dập Hàn à Quân Dập Hàn, ngươi chẳng qua bởi vì chính biến bị trọng thương mà thôi, lại bởi vì vậy mà bắt đầu hoài nghi lòng mình, chẳng lẽ vết thương kia còn tổn thương đến đầu óc của mày sao, hắn lạnh lùng tự giễu, hoài nghi nhỏ bé đến không thể nhận ra trong lòng lúc này tan thành mây khói. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Mặc dù bây giờ Quân Dập Hàn không thể nhận ra nàng, nhưng người chung quanh lại vẫn nhận biết nàng, nếu nàng muốn ở bên cạnh hắn trong khoảng cách gần thì không thể không thay đổi dung nhan, vì vậy, sau khi Ôn Noãn tìm khách điếm ở lại đã tỉ mỉ điều chế khống nhan đan đã điều chỉnh công dụng mấy lần, khống nhan đan này dù sao cũng lấy độc chế thành, nếu dùng thuốc trong thời gian ngắn thì không có gì tổn thương cho thân thể, nhưng lúc này Ôn Noãn muốn đến gặp Quân Dập Hàn, tâm tình khẩn trương đã khiến cho nàng không có nhiều thời gian cải tiến, nàng vội vã dùng một viên khống nhan đan có thể duy trì dung mạo hơn một tháng, sau đó bắt đầu chạy tới Ký Châu.

Gần tối ngày thứ ba, Ôn Noãn đi tới hẻm núi, nàng tìm nơi tránh gió định ngồi xuống nghỉ ngơi một chút ăn thứ gì đó rồi lại lên đường, nhưng chưa ăn được hai miếng, có lẽ do mấy ngày liên tiếp bôn ba mệt nhọc, cơn buồn ngủ đột kích, nàng tựa vào trên tảng đá bất tri bất giác đã ngủ thiếp đi.

Không biết ngủ bao lâu, một loạt tiếng vó ngựa cuồn cuộn mà đến, đầu óc mềm nhũn của Ôn Noãn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo đã nghe bốn phía vang lên tiếng ầm mãnh liệt, ngay cả trên mặt đất cũng bắt đầu lay động, ngay sau đó là tiếng kêu rên thê lương thảm thiết truyền đến.

Động đất?

Đầu óc nàng còn hơi lơ mơ lóe lên, đặt hai tình huống kết hợp lại, thân thể định lướt đi muốn rời khỏi nơi này vì sợ bị chôn sống, kết quả thân thể vừa mới lướt đi được một nửa lai bị một tảng đá lớn từ trên trời giáng xuống ép cho phải lộn ngược trở lại, ngay sau đó nghe thấy một giọng cao ra lệnh xông phá ầm ầm giáng xuống và tiếng binh lính kêu rên thảm thiết phát ra.

“Giết...”

Ôn Noãn nhìn tình cảnh bụi bay đầy trời cây gỗ lăn người ngã ngựa đổ ngay trước mắt, rốt cuộc sáng tỏ, đây không phải là động đất, mà là cháu của con rùa trí tuệ không phát triển mang binh tới hẻm núi này bị phục kích rồi, nàng thật sự bị xui tám đời, nghỉ chân cũng có thể gặp phải tai họa bậc này!

Nhìn phía ngoài hỗn loạn tưng bừng máu bắn tung tóe, nàng quyết định tiếp tục ở lại bên trong nghỉ ngơi một chút, nhưng nàng vừa mới che miệng đánh nửa cái ngáp, một thanh đao lớn sáng loáng đã bổ tới mặt nàng. dieendaanleequuydonn

Ôn Noãn nhanh nhẹn lắc mình tránh qua, thanh đao kia liền hung hăng bổ trúng lên tảng đá sau lưng nàng bắn lên từng loạt tia lửa, lửa giận trong lòng nàng vọt lên thiêu đốt, nếu vừa ròi nàng không tránh kịp, đao này không chém nàng thành hai nửa không thể, mà đối phương thấy nàng lại tránh thoát một đao kia, đao trong tay lại càng chém hung dữ lưu loát, trong lúc nhất thời chỉ thấy nơi vốn yên tĩnh bí mật trở nên tiếng gió gào thét đao ảnh lộn xộn ngân châm như mưa thuốc bột lan tràn.

Tiếng chém giết phía ngoài càng lúc càng nhỏ, mà hai người càng đấu càng đơn giản, khinh công của Ôn Noãn tuy thế gian ít người có, nhưng ở nơi này trong không gian thu hẹp cũng không có nhiều tác dụng lớn, vả lại võ công thường thường, chỉ mạnh hơn khoa tay múa chân một chút, kiên trì lâu như vậy với chiêu thức bén nhọn của đối phương hoàn toàn ỷ vào thân hình linh hoạt và phấn độc ngân châm ép thế công của đối phương đồng thời không thể không tránh né tự vệ.

“Hèn hạ, chỉ biết dùng độc tính hảo hán gì!” Rốt cuộc, trên khuôn mặt của đối phương có thân thể cường tráng lộ vẻ tức giận, bực mình nói.

“Vô sỉ, chỉ biết dùng đao tính là nam nhân gì!” Ôn Noãn bĩu môi châm biếm ngược lại.

“Dùng đao như thế nào mà không tính là nam nhân?” Đối phương đột nhiên vung một đao sau đó tức giận nói.

“Bổn công tử nhớ có một bảo điển, trên đó có một công pháp rất quan trọng viết là như vậy: Muốn luyện thần công, vung đao tự cung, ngươi đao không rời tay, chẳng lẽ lúc nào chuẩn bị vung đao tự cung?” Chân mày Ôn Noãn khẽ nhếch cười đến giễu cợt.

“Vung đao tự cung?” Đối phương nhíu mày lại.

“Không sai.” Ôn Noãn nhìn chính xác một khe hở, đột nhiên đá một cước ra.

“Oa ~”

Một tiếng gào tê tâm liệt phế, mũi chân Ôn Noãn khẽ đá, đao trong tay đối phương rơi xuống, trong nháy mắt đến tay nàng kê ngược lại lên cổ hắn, môi nàng khẽ nhếch, tầm mắt lướt xuống chỗ phía dưới eo ếch đối phương đang cong hai chân lại kẹp chặt, cười nói: “Có muốn trải nghiệm một chút tư vị của vung đao tự cung không?”

Nếu là trước đây còn chưa hiểu ý tứ của những lời này, nhưng dưới tình huống “Công khai” như vậy còn không hiểu, trừ phi hắn là kẻ ngu, mồ hôi lạnh ròng ròng chảy xuống, sắc mặt trắng bệch, mắt hổ trợn lên giận dữ nhìn nàng, cắn răng nói: “Ngươi dám!”

Ôn Noãn lại tự nhiên cười một tiếng, “Nếu không ta thử một chút?” Vừa nói, cổ tay nàng đồng thời khẽ động, dùng hai đầu ngón tay kẹp lưỡi đao thật mỏng nhắm ngay vào bộ phận quan trọng của hắn.

“Ngươi, ngươi đừng làm loạn, ta chính là Tướng quân bình định * Bàng Thiên được Thái hậu bổ nhiệm, nếu ngươi dám đụng đến ta dù chỉ một sợi lông, ta nhất định sẽ diệt trừ cửu tộc nhà ngươi.” Bàng Thiên nói đồng thời hai tay không biến sắc che bộ phận quan trọng.

(*) bình định: dẹp yên quân phản loạn.

“Tướng quân bình định do Thái hậu bổ nhiệm?” Tròng mắt Ôn Noãn lạnh dần, “Bình định, bình người nào?” die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Tất nhiên là loạn quốc tặc Hàn Vương Quân Dập Hàn.” Trên khuôn mặt Bàng Thiên tràn đầy vẻ kiêu căng.

“Dựa vào ngươi?” Ôn Noãn lạnh lùng cười một tiếng, “Xách giày cho Hàn Vương còn không xứng, ngươi đã là người của lão yêu bà Thái hậu kia, vậy ta càng không có đạo lý xuống tay lưu tình.”

“Ngươi không sợ ta diệt cửu tộc nhà ngươi?” Bàng Thiên bị lời của nàng làm cho hoảng sợ giật mình trong lòng, cố hết sức trấn tĩnh nói ra một cách trấn định.

“Diệt cửu tộc?” Ôn Noãn nhìn hắn như nhìn kẻ ngu ngốc, “Một người chết diệt cửu tộc của ta như thế nào, hả?” Nàng cực kỳ khinh miệt nhìn hắn từ đầu đến chân một lần, “Ngươi nói ta trước giết sau cung ngươi? Hay là cung ngươi rồi sau đó giết?”

“Trước cung sau giết tính ra ổn thỏa.” Một âm thanh cực kỳ vui thích theo gió mà đến.

Lòng căng thẳng của Ôn Noãn buông lỏng, Bàng Thiên lại cực kỳ tức giận nói: “Bạch Ưng ngươi tên tiểu nhân bỉ ổi, thế nhưng lại phái người đánh lén, có bản lĩnh đánh một trận với ông đây.”

“Binh bất yếm trá *, chẳng lẽ Bàng Tướng quân thân là Tướng quân lại không hiểu điểm thông thường này?” Bạch Ưng ôm cánh tay, dáng đi không nhanh không chậm đi tới, ánh mắt cực kỳ xấu bụng nhìn chằm chằm chỗ Bàng Thiên che chắn, nghiêng đầu nói với Ôn Noãn, “Vị công tử này thật sự có tầm mắt, lại nghĩ ra một cách chết cứng mềm lưu loát như vậy, thật sự khiến Bạch mỗ bội phục.”

(*) binh bất yếm trá: chiến tranh không ngại dối lừa; việc quân cơ không ngại dối trá

“Thật ra thì đây chỉ là biện pháp bình thường nhất, nếu Bạch Thống lĩnh muốn kiến thức, vậy cũng không ngại làm mẫu vài loại cho Bạch Thống lĩnh.” Ôn Noãn hơi trầm ngâm nghiêm mặt nói.

“... Ngươi có bản lĩnh một đao giết chết ta đi.” Bàng Thiên gào lên giận dữ, từ nhỏ đến lớn hắn đã khi nào bị áp bức và lăng nhục như vậy.

“Ta tự nhiên có bản lĩnh này, nhưng ngươi yên tâm, ta tuyệt đối không dùng với ngươi.” Ôn Noãn nhàn nhạt quét mắt nhìn hắn, uy hiếp không tính là trấn áp.

Bàng Thiên bị tức đến lồng ngực phập phồng kịch liệt, mà Bạch Ưng bị Ôn Noãn gợi lên hăng hái, trước mắt chỉ cảm thấy vị huynh đài này đúng là một người thần kỳ, hắn hơi thu lại nụ cười, mang theo vài phần nghiêm nghị nói: “Các hạ đã biết ta là Bạch Thống lĩnh, chắc hẳn cũng biết ta là người của Hàn Vương, không biết các hạ có thể nể mặt ta giao Bàng Thiên cho Hàn Vương xử lý không, nếu các hạ bằng lòng có thể theo ta đến dưới trướng Hàn Vương làm tay sai, nếu các hạ không bằng lòng, ta cũng chắc chắn đưa hậu lễ cảm tạ.”

“Tại hạ đã mến mộ uy danh Hàn Vương từ lâu, nếu có thể ở dưới trướng Hàn Vương điện hạ dốc sức, tại hạ tất nhiên cầu còn không được, vậy Bàng Thiên này coi như là lễ ra mắt của tại hạ, giao cho Hàn Vương điện hạ xử lý.” Ôn Noãn thuận theo đáp ứng.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Chủ thượng, thuộc hạ dẫn người kiểm tra nghiêm ngặt các giao lộ đi Ký Châu cũng không tra ra được vị trí của Ôn cô nương, nhưng ngược lại Minh Nguyệt các tung ra tin tức nói Các chủ của các nàng đã trở lại, cũng đang có xu hướng chiêu mộ người dưới.” Thanh Nham nói.

“Âu Dương Minh Nguyệt?” Nam tử mặc áo đỏ ngồi phía trên nghiêng người, đỡ cằm trầm ngâm, “Bổn tọa nghe nói Âu Dương Minh Nguyệt này có giao tình không nhỏ với Ôn Noãn, Ôn Noãn ngủ mê man hắn ta liền biến mất, Ôn Noãn mới xuất hiện hắn ta cũng liền xuất hiện.” Hắn nghiêng mặt hơi trầm xuống, “Ngươi đi điều tra quan hệ giữa hai người như thế nào.”

“Vâng.” Thanh Nham vừa mới ra cửa, lúc này nghe thấy tiếng chuông vang vang bay bổng mà đến, hắn chạy nhanh lắc mình nhường qua, như vậy mới không bị bóng dáng đỏ như lửa lướt gấp mà đến vung roi đánh trúng. die nda nle equ ydo nn

“Cô Nhiễm ca ca.” Bóng dáng kia vừa rớt xuống đất, lập tức vui mừng đánh về phía nam tử ngồi phía trên.

“Công chúa.” Giọng nói nhàn nhạt của Mạnh Cô Nhiễm nam tử mặc áo đỏ bị gọi là “Cô Nhiễm ca ca” không hề lạnh lùng chút nào lại khiến cho bóng dáng đỏ rực nhiệt tình trong nháy mắt dừng chạy như bay, bước chân lại hơi ngượng ngùng tiến lên phía trước.

“Cô Nhiễm ca ca, huynh trở lại lâu như vậy rồi, thế nhưng một lần cũng không đi thăm Lăng nhi.” Trong giọng nói của Vu Nguyệt Lăng lộ ra uất ức nồng nặc.

“Công chúa cành vàng lá ngọc, bổn tọa thân là nam tử không tiện ra vào chốn hậu cung.” Mặc dù khóe môi Mạnh Cô Nhiễm mỉm cười, nhưng giọng nói lại vô cùng hờ hững.

“Cô Nhiễm ca ca huynh gạt người, rõ ràng trước kia huynh không phải như thế.” Mắt Vu Nguyệt Lăng đột nhiên vương đầy nước mắt tố cáo, “Có phải bởi vì nữ nhân huynh mang về chết rồi sống lại không?”

“Đoạn Lăng, tiễn Công chúa hồi cung.” Mạnh Cô Nhiễm đứng dậy rời đi.

“Công chúa, mời.”

“Mau tránh ra.” Vu Nguyệt Lăng tức giận đẩy Đoạn Lăng chạy ra ngoài, trong lòng cũng đang lửa lớn hừng hực mãnh liệt thiêu đốt, tất nhiên là vì nữ nhân đó, trước kia Cô Nhiễm ca ca rất tốt với nàng, kể từ sau khi nữ nhân này xuất hiện, tất cả liền thay đổi, nàng nhất định phải rút gân lột da nữ nhân kia.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Theo Bạch Ưng đi vào trong quân, Ôn Noãn cũng không lập tức được bố trí đi gặp Quân Dập Hàn mà được bố trí vào trong doanh trướng nghỉ ngơi, nàng kiềm chế kích động trong lòng, rửa mặt, định ngủ trước một giấc nuôi dưỡng tinh thần, nhưng nàng nằm trên giường lăn trái lăn phải đầy đầu đều là bóng dáng của Quân Dập Hàn, đuổi không đi xua không ra, chỉ có thể mặc cho những bóng dáng này điên cuồng chiếm cứ lấy mỗi một dây thần kinh của nàng.

Cứ như thế sau nửa canh giờ, Ôn Noãn cuối cùng nhảy từ trên giường xuống vén rèm đi ra ngoài, nàng muốn đi hóng mát một chút, còn bị hắn giày vò tra tấn như vậy, nàng không thể không bị suy nhược thần kinh.

Bên ngoài doanh trướng cách đó không xa có một hồ trong suốt, Ôn Noãn vốn định đi đến bên hồ hóng mát một chút khiến đầu óc tỉnh táo, kết quả nàng vừa mới đi lại gần, thấy bên cạnh cách đó không xa, có một bóng dáng thon dài, mặt nhìn mặt hồ lẳng lặng mà đứng, gió nhẹ lướt qua, thổi loạn tóc hắn nhưng lại không thổi tan lạnh lẽo cô đơn bao phủ quanh người hắn.

Trong lòng Ôn Noãn căng thẳng, hắn hình như gầy hơn trước kia!

Nàng ổn định tâm thần, đang định dùng phương thức cực kỳ tự nhiên tiến lên chào hỏi hắn, lại thấy Ngọc Dao khoác một chiếc áo choàng trên cổ tay nhanh chóng tiến đến, vẻ mặt cực kỳ dịu dàng phủ thêm áo choàng cho hắn, nhỏ giọng dặn dò: “Vương gia, gió nổi lên, thân thể ngài mới tốt lên, vẫn nên trở về trong trướng nghỉ ngơi trước đi.”

Trái tim Ôn Noãn khẽ nhéo, khi đầu óc còn chưa đuổi kịp tiết tấu trong lòng, lúc này đã đi tới trước người Quân Dập Hàn, cười nói: “Tại hạ nhìn thấy sắc khí Vương gia không được tốt, trùng hợp tại hạ hiểu một chút y thuật, không biết Vương gia có thể để cho tại hạ có cơ hội điều dưỡng thân mình cho Vương gia không.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, lyquanhuyen, san san, ●Ngân●
     
Có bài mới 14.10.2017, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 4 - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Trừng trị tiện nhân

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Vương gia tự có ta chăm sóc, không nhọc ngươi phí tâm.” Ôn Noãn vừa dứt lời, chân mày Ngọc Dao lập tức nhíu lại, nhanh hơn một bước mở miệng trước, chẳng biết tại sao, theo bản năng đáy lòng nàng cực kỳ bài xích nam tử có tướng mạo tuấn mỹ trước mặt này, đột nhiên có một cảm giác uy hiếp nói không rõ ra được xông tới mặt, nhưng truy cứu nguyên nhân cụ thể đến cùng thì lại không thể hiểu hết, cảm giác này khiến cho nàng cực kỳ không vui.

“Ngươi chính là Mộ Hàn đã bắt được Bàng Thiên, theo Bạch Ưng tới doanh trại?” Quân Dập Hàn không để ý tới mắt Ngọc Dao tối lại, trầm ngâm quan sát Ôn Noãn.

“Chính là tại hạ.” Ôn Noãn cười nhạt một tiếng, tròng mắt cụp xuống trả lời, nàng không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, nàng sợ một khi đối diện với tròng mắt của hắn, nàng sẽ không khống chế được tim mình, lộ ra tình cảm không nên tiết lộ.

“Ngươi muốn bổn Vương cho ngươi chức vị gì?” Giọng Quân Dập Hàn trở nên lạnh lẽo hỏi, trong lòng lại bởi vì mùi thơm lạ lùng mơ hồ thoáng qua chóp mũi mà trở nên nhu hòa.

“Tại hạ không có sở trường gì, nhưng hiểu sơ một hai với y thuật, nếu như Vương gia có thể cho tại hạ cơ hội hành y trong quân doanh, tại hạ đã vô cùng cảm kích.”

“Vương gia, Mộ công tử này bắt được Bàng Thiên đoạt được công lớn, theo quân hành y cũng thật sự giống như khổ sai, Ngọc Dao nhìn thân thể Mộ công tử mỏng manh, nghĩ đến chịu không nổi khổ như vậy, còn không bằng Vương gia thưởng cho hắn chút vàng bạc châu báu, như thế, Mộ công tử có thể trôi qua nhẹ nhàng tự tại một chút.” Ngọc Dao mỉm cười yếu ớt đề nghị.

“Hả?” Tròng mắt Quân Dập Hàn lạnh xuống, mặt khẽ nhếch, liếc mắt nói với Ôn Noãn, “Không biết vàng bạc châu báu có hợp với ý Mộ công tử?”

“Tại hạ ngược lại không có ý với vàng bạc châu báu, chỉ có điều tại hạ một thân một mình nhiều năm, nếu như có thể có mỹ kiều nương làm bạn bên cạnh vẫn là quả thật không tệ.” Ôn Noãn nhìn khuôn mặt trắng đang chìm như nước của Ngọc Dao, mím môi kín đáo cười cười, lại nói, “Nếu mỹ kiều nương này có thể có ba phần xinh đẹp bảy phần săn sóc như Ngọc Dao cô nương, tại hạ cũng coi như đời trước đã tu luyện phúc đức.”

“Càn rỡ!” Trên mặt Ngọc Dao hiện lên vài phần xanh đen, hốc mắt ửng đỏ ngược lại tố cáo với Quân Dập Hàn, “Vương gia, Một Hàn này vô lý như vậy với Ngọc Dao, Vương gia cần phải làm chủ vì Ngọc Dao.”

“Vô lý?” Quân Dập Hàn đứng chắp tay, chuyển mặt sang nhìn hồ làm ra vẻ không thấy dáng vẻ nhu nhược mà cố nén của Ngọc Dao, “Cái gọi là yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, bổn Vương không có cảm giác Mộ công tử có chỗ nào vô lý.” d1en d4nl 3q21y d0n

“Nhưng Ngọc Dao đối với Vương gia...” Nàng ta cắn cắn môi rồi nói tiếp, “Đối với Vương gia...”

“Chẳng lẽ Ngọc Dao cô nương thầm nhớ nhung Vương gia?” Ôn Noãn thu liễm tròng mắt lạnh lẽo thay nàng ta đáp lại.

“Là vậy thì như thế nào?” Ngọc Dao trợn mắt trừng Ôn Noãn, “Chuyện này còn chưa tới lượt ngươi một người ngoài tới chen miệng.”

“Ngọc Dao cô nương nói rất đúng.” Ôn Noãn cười cẩu thả, nói với Quân Dập Hàn, “Vương gia, vậy tại hạ cũng không ở đây quấy rầy nhã hứng của ngài và Ngọc Dao cô nương nữa, xin được cáo lui trước.”

Đợi sau khi mùi thơm lạ lùng này biến mất, lòng nhu hòa của Quân Dập Hàn đột nhiên không khỏi tiu nghỉu mất mát, chân mày hắn hơi nhíu, giọng nói lạnh lùng nói với Ngọc Dao ở sau lưng: “Nếu ngươi chứa đựng tâm tư như vậy để ở bên cạnh bổn Vương, vậy lát sau để bổn Vương cho người tiễn ngươi trở lại Ngọc Nữ môn.”

Dưới tình thế cấp bách, Ngọc Dao tự mình bộc bạch tâm tình xong, trong lòng tràn đầy vô cùng lo lắng và mong đợi mơ hồ, sau khi Quân Dập Hàn nói những lời này thì đông lạnh thành băng trong nháy mắt, khuôn mặt phờ phạc của nàng nặn ra ba phần ý cười nói: “Ngọc Dao cũng chỉ vì tức Mộ công tử mà thôi, lời này tất nhiên không phải là lời nói thật, thuốc trong lò sắp sắc xong rồi, Ngọc Dao đi trước nhìn một chút.”

Nàng cứng giọng nói xong, bước chân mang theo ba phần lảo đảo chạy đi, trong lòng bị lửa ghen cháy lợi hại, tại sao nữ nhân kia đã chết, hắn rõ ràng đã quên nàng ta, thế nhưng hắn lại không thể tiếp nhận nàng?

Đưa tay nhanh chóng lau đi nước mắt trên khóe mắt, vẻ mặt nàng tràn đầy kiên định, nàng tin tưởng chỉ cần nàng vẫn hầu hạ bên cạnh hắn, nàng nhất định có thể đả động lòng hắn, để cho hắn tiếp nhận nàng từ trong đáy lòng.

Hai năm trước, bởi vì sự vụ trong môn mà nàng phải rời đi ngắn ngủi hơn một tháng khiến nữ nhân kia tìm được khe hở chiếm được lòng Vương gia, hai năm sau, nàng tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra lần nữa!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Mặc dù Ôn Noãn lười, nhưng nàng không hề mất một tật xấu mà nữ nhân đều có, phần tật xấu đó chính là mang thù!

Giữa nàng và Ngọc Dao mặc dù không tính là thù sâu như biển, nhưng thù này tinh tế kết lại, nhất là thời thời khắc khắc nàng ta cứ để ý đến Vương gia nhà nàng, liền đã đẩy nàng từ đầu heo lười biếng thành ong bắp cày khổng lồ bị đột biến chăm chỉ chỉ vì –– chích chết nàng ta!

Đêm khuya yên tĩnh, Ôn Noãn thong thả ung dung đứng dậy tránh qua binh lính tuần tra đi tới bên ngoài trướng của Ngọc Dao, nàng nhìn xuyên qua khe hở trong trướng, lại thấy Ngọc Dao hơn nửa đêm không ngủ được, đang ở dưới ngọn đèn dầu từng mũi kim từng sợi chỉ thêu áo choàng, trong lòng nàng yên lặng thở dài, quả thật là thiếu nữ hoài xuân, thật khó cho nàng ta một lòng say mê.

Nàng khẽ nhếch mày cười cười, đầu ngón tay vốn khẽ mân mê viên thuốc trong nháy mắt vỡ thành một đống bột thuốc, nàng cẩu thả xoa xoa nắn nắn ra một viên thuốc rồi lại mân mê, đợi đến khi thấy thời gian không sai biệt lắm, đầu ngón tay nàng khẽ khẩy nhẹ một cơn gió tập kích qua, ngọn đèn dầu trước mặt Ngọc Dao “Phụt” cái dập tắt.

“Ai?” Ngọc Dao nhạy bén đứng dậy, định đi ra cửa sổ điều tra một chút, nhưng vừa mới đứng lên, trong nháy mắt nàng lại nặng nề ngã ngồi về chỗ, lúc này nàng mới giật mình trong lòng, xác nhận bản thân mình bị trúng khói mê gì đó. dinendian.lơqid]on

Mành trướng bị một cơn gió lạnh lẽo âm u thổi lên, mượn ánh trăng chiếu vào, chỉ thấy một bóng dáng tóc tai bù xù áo tơ trắng trôi giạt từ từ bay vào.

Ngọc Dao cố gắng trấn định tâm thần, run giọng hỏi: “Ngươi là người hay là quỷ, chạy tới trong trướng của ta làm gì?”

Ôn Noãn từ từ ngẩng đầu lên, đưa tay chậm rãi vén tóc rủ xuống lộ ra khuôn mặt thất khiếu chảy máu, môi đỏ thẫm hé mở, giọng nói thầm thấp lại thô ráp vang lên: “Oan có đầu nợ có chủ, Ngọc Dao, ta rất nhớ ngươi đó...”

Hai mắt Ngọc Dao đột nhiên mở to, nhưng sau khi hoảng sợ qua đi thì trên sắc mặt lạnh lẽo của nàng hiện lên khí lạnh, “Cho dù ngươi là người hay là quỷ, nếu đã đi thì đừng trở lại nữa, nếu ngươi còn dám xuất hiện bên cạnh Vương gia, ta không chỉ để cho ngươi mất mạng, còn nhất định khiến cho ngươi hồn phi phách tán, ngay cả quỷ cũng làm không thành!”

Quả thật là người đê  tiện đến cùng cực, nữ nhân này thật sự đê tiện đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh *!

(*) Lô hỏa thuần thanh: dày công tôi luyện (tương truyền Đạo gia luyện đan, nhìn vào lò, thấy ngọn lửa lên màu xanh, coi là đã thành công, ví với sự thành thục của học vấn, kĩ thuật...)

Ôn Noãn đột nhiên không có hăng hái hù dọa nàng ta như trước, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, trở tay chính là mấy bạt tai vỗ trên mặt nàng ta, đánh đến cho nàng ta nổ đom đóm mắt mười dặm hoa nở, ngân châm trong tay càng thêm nhẫn tâm đâm vào mông nàng ta, châm nàng ta trăm ngàn lỗ tiện thể vừa đúng giúp thân thể nàng ta hóng mát một chút.

Sau khi xong chuyện, nàng xử lý sơ hiện trường, lưu lại Ngọc Dao đã bị đánh bất tỉnh, tâm tình rất tốt bay bổng rời đi.

Ngày tiếp theo, Ngọc Dao gục xuống bàn tỉnh lại, vừa động cổ cứng ngắc vẻ mặt lại căng thẳng, nàng cầm áo choàng trên bàn vừa nhìn, cả khuôn mặt gần như bị tức giận mà cau chặt lại, áo choàng nàng tốn hơn một tháng sắp đại cáo công thành lại bị nến đổ xuống không chỉ thủng một lỗ còn có một mảng lớn sáp nến, nàng bực tức cầm nến đổ trên bàn hung hăng đập ra.

Nhưng đập nến cũng vô ích, nàng chờ trong chốc lát nguôi ngoai dần cơn giận, lúc này mới vén rèm lên định ra ngoài múc nước rửa mặt.

“Đây là đầu heo từ đâu tới?” Mới vừa tuần tra đi ngang qua đây, mặt Lạc Phi tràn đầy ghét bỏ lui ra mấy bước.

“Ngọc Dao cô nương, mặt của ngươi?” Bạch Ưng ở bên cạnh cẩn thận phân biệt, trong chốc lát xác nhận là Ngọc Dao, lúc này mới cố nín cười tốt bụng nhắc nhở.

“Sắc mặt ta làm sao?” Ngọc Dao lạnh lẽo quét mắt qua Lạc Phi và Bạch Ưng, sau đó xoay người rời đi.

“Dáng vẻ quỷ hờn này còn muốn quyến rũ Vương gia?” Lạc Phi cực kỳ khinh thường bước nhanh rời đi, giống như ngây ngốc ở đây lâu đều là chịu tội, Bạch Ưng cười cười không nói gì bước nhanh đuổi theo.

Hai người đi không bao xa vừa đúng gặp được Ôn Noãn vừa từ trong doanh trướng bước ra ngoài, Bạch Ưng chủ động chào hỏi: “Mộ huynh tối hôm qua có ngon giấc không?” diee ndda fnleeq uysd doon

“Cũng không tệ lắm.” Ôn Noãn gật đầu trả lời, tối hôm qua sau khi nàng tới đánh Ngọc Dao trút bớt bực dọc, giấc ngủ rất thoải mái.

“Đây chính là vị hôm qua bắt Bàng Thiên mà ngươi mang về?” Đôi mắt hoa đào của Lạc Phi không chút khách khí đánh giá Ôn Noãn, hỏi Bạch Ưng.

“Không sai.”

“Sao nhìn xương cốt gầy yếu như vậy, giống như nữ nhân.”

Ôn Noãn giật mình trong lòng, đang định nên thần sắc nghiêm nghị đánh trả lại hay cười lấp liếm cho qua, nhưng còn chưa kịp chờ nàng chọn một trong hai cách ra một cái đúng, lại nghe một tiếng chói tai bỗng nhiên vang dội lên tận không trung mà đến.

Không cần phải nói, giọng nữ bén nhọn này đến từ nữ nhân duy nhất trong quân doanh –– Ngọc Dao!

Về phần nguyên nhân tiếng thét chói tai này, trong lòng ba người đều tự sáng tỏ!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Vương gia, ngài cần phải làm chủ vì Ngọc Dao?” Ngọc Dao đứng trong trướng của Quân Dập Hàn, lụa trắng che mặt liên tiếp gạt lệ.

Bởi vì Bạch Ưng báo Vương gia để cho nàng đi vào trong trướng có chuyện phân phó, lúc này Ôn Noãn may mắn được đứng bên cạnh Bạch Ưng và Lạc Phi yên lặng thưởng thức màn diễn hoa rơi mang theo mưa này, nàng thật sự muốn xem Ngọc Dao này sẽ tố cáo như thế nào, Quân Dập Hàn sẽ làm chủ vì nàng ta như thế nào.

“Làm chủ cái gì?” Quân Dập Hàn cũng không ngẩng đầu lên thuận miệng mà hỏi.

“Tối hôm qua Ngọc Dao ở trong trướng bị thương cả mặt.” Nàng cuối cùng không cách nào nói chữ “Đánh” làm nhục tôn nghiêm của nàng ra khỏi miệng, chỉ đánh phải cắn răng xóa đi.

“Hả?” Quân Dập Hàn ngước mắt nhàn nhạt quét qua khăn che mặt của nàng, hỏi không chút để ý, “Có biết ai làm bị thương không?”

Hắn vừa hỏi, ba người bên cạnh đang xem cuộc vui đồng loạt nhìn về phía Ngọc Dao, Bạch Ưng và Lạc Phi đều tò mò, ai lại cống hiến tinh thần làm ra chuyện tốt bậc này, mà còn Ôn Noãn thì tò mò nàng ta sẽ nói như thế nào, chẳng lẽ nói bị quỷ đánh bị thương mặt? Nếu như nàng ta thật sự nói như thế, vậy thật sự cực kỳ có ý tứ.

Tuy Ngọc Dao bị đánh làm mặt bị thương, nhưng vẫn chưa bị thương đầu óc, nàng tuyệt đối sẽ không nói cho Vương gia rằng bị nữ nhân kia đánh nàng bị thương, thứ nhất nàng sẽ không để cho nữ nhân kia có cơ hội gợi lên ký ức của Vương gia, thứ hai nàng thật sự chưa phân rõ chuyện tối hôm qua rốt cuộc là mộng hay là thực tế, nếu là mộng, chẳng lẽ nàng buồn cười đến mức tố cáo một quỷ hồn? Nếu là thực tế, vậy chẳng phải cho Vương gia một đầu mối tìm được nữ nhân kia.

Nghĩ đến đây, tròng mắt sắc của nàng chuyển một cái, bén nhọn trừng mắt nhìn về phía Ôn Noãn đang nhìn nàng cười đến cực kỳ kín đáo, tức giận nói: “Là hắn, Mộ Hàn!”

Nụ cười trên môi Ôn Noãn cứng đờ, đầu óc rõ ràng hơi không rõ, nàng ta nhận ra nàng? Không đúng, nàng ta tuyệt đối không có khả năng nhận ra nàng? Vậy tại sao nàng ta lại chỉ ra và xác nhận là nàng?

Đối mặt với hai cặp mắt hứng thú, một đôi mắt tìm tòi nghiên cứu, thêm một đôi mắt bén nhọn, nàng hơi dở khóc dở cười nói với Ngọc Dao: “Ngọc Dao cô nương, tính cả lúc này ta và cô nương mới chỉ gặp mặt lần thứ hai, ta vì cái gì mà muốn làm tổn thương cô nương...” Nàng dừng lại một chút, chỉ chỉ mặt che lụa trắng của nàng ta, bổ sung, “Mặt của cô nương?”

“Bởi vì hôm qua ta đã từ chối ngươi?” Ngọc Dao tức giận trợn trừng mắt nhìn nàng. di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

“Hả?” Ôn Noãn.

“Hả?” Bạch Ưng và Lạc Phi, hai cặp mắt vòng vòng đảo qua đảo lại trên người hai người, mà Quân Dập Hàn đổi một tư thế ngồi tương đối thoải mái lạnh nhạt nhìn hai người.

“Ngươi còn định giả bộ ngây ngốc sao?” Ngọc Dao lạnh lùng hừ khẽ, “Chuyện hôm qua đích thân Vương gia có mặt tại chỗ.”

“Hả?” Bạch Ưng và Lạc Phi lại quay cặp mắt vòng vòng về phía Quân Dập Hàn.

“Bổn Vương đúng là ở đó.” Quân Dập Hàn gật đầu, “Nhưng điều này cũng không thể chứng minh là Mộ công tử làm tổn thương ngươi.”

“Vương gia anh minh.” Ôn Noãn cất tiếng cúi người hành lễ.

“Nhưng trước khi hắn... Chưa đến chuyện gì cũng không xảy ra, vì sao lần đầu tiên hắn đến ta đã bị thương, điều này chẳng lẽ còn chưa đủ để chứng minh là do hắn gây nên sao?” Ngọc Dao tức giận kiên trì nói.

“Ngọc Dao cô nương, suy luận này của cô nương thật sự khiến tại hạ bái phục.” Ôn Noãn ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười, liếc nhìn Ngọc Dao đã rối loạn đến rối rít, “Tại hạ có một biện pháp có thể kiểm nghiệm trực quan có phải do tại hạ đánh Ngọc Dao cô nương bị thương hay không, không biết Ngọc Dao cô nương có bằng lòng nếm thử không?”

“Cách gì?” Lạc Phi mở miệng hỏi đầu tiên.

Ôn Noãn chìa tay của mình ra ngắm nghía, lạnh nhạt nói: “Tại hạ sẽ lưu lại một dấu bàn tay trên trái phải mặt Ngọc Dao cô nương, so sánh độ lớn nhỏ với vết tay trên đó không phải vừa xem đã hiểu ngay?”

“Ngươi!” Ngọc Dao vô cùng tức giận, hung ác trợn mắt nhìn Lạc Phi đang phì cười nói, “Ngươi còn nói không phải do ngươi làm, không phải là ngươi, tại sao ngươi lại biết ta bị tát tai làm tổn thương?”

“Đánh mặt chẳng lẽ không phải dùng tay sao, chẳng lẽ dùng chân nhảy lên?” Ôn Noãn hơi nghi hoặc hỏi ngược lại.

“Mộ huynh, ngươi quả thật là người tài tình.” Bạch Ưng rốt cuộc cũng không nhịn được nữa mà cười ra tiếng.

“Chuyện này bổn Vương sẽ tự phái người đi thăm dò, mấy ngày nay ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi, không cần đến hầu hạ bổn Vương, đi xuống đi.” Tròng mắt lạnh lùng của Quân Dập Hàn dính vào ý cười bé nhỏ đến mức không thể nhìn thấy.

“Dạ, Ngọc Dao cáo lui.” Ngọc Dao nắm quyền, không tình không nguyện lui ra, khi lướt mắt qua Ôn Noãn thì dấy lên lửa giận hừng hực.

“Bổn Vương nhớ hôm qua Mộ công tử nói muốn điều dưỡng thân thể cho bổn Vương?” Đầu ngón tay Quân Dập Hàn khẽ vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón tay vô danh, cúi mắt hỏi.

“Vâng.” Ôn Noãn nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay hắn, trong lòng nhéo mạnh, kéo theo cả tứ chi bách hài cũng đau theo.

“Nếu như thế, bổn Vương liền như mong muốn của ngươi cho ngươi chức vụ quân y, trong ngày thường ngươi cứ ở bên cạnh bổn Vương điều dưỡng thân thể cho bổn Vương, lúc chiến đấu ngươi theo các quân y khác cứu trị cho binh lính bị thương, ngươi có bằng lòng không?”

“Thuộc hạ bằng lòng, tạ Vương gia thành toàn.” Cho dù không thể lấy thân phận thê tử làm bạn bên cạnh hắn, nhưng có thể lấy thân phận khác ở bên cạnh hắn, đã là chuyện may mắn trời ban đối với nàng lúc này mà nói, giờ khắc này vui sướng đã đủ để bao phủ lấy nàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hồng Gai, MicaeBeNin, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, hanayuki001, lyquanhuyen, san san, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.