Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

 
Có bài mới 21.09.2017, 10:00
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 482
Được thanks: 4361 lần
Điểm: 35.9
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


EO THON NHỎ

images


Tác giả: Khương Chi Ngư

Thể loại: Thanh xuân vườn trường

Editor: Trà Đá.

Convert: Tàng Thư Viện

Số chương: 75 chương + 5 NT



Giới thiệu:

Chị đại đệ nhất toàn trường Đường Nhân, hung hăng, trốn học, thích đánh nhau, ngang tàng.

Mọt sách Lục Trì vừa mới chuyển đến, ít nói, kín đáo, dễ đỏ mặt, nói chuyện hơi cà lăm.

Mỗi ngày, những bạn học đi ngang qua lầu ba đều có thể nghe thấy, Đường Nhân thích trêu chọc Lục Trì cho đến khi đối phương “Mặt nóng tai đỏ”.

Về sau bọn họ mới biết được - -

Con người được che giấu bên trong vỏ mọt sách, là người có ham muốn chiếm hữu mãnh liệt.

Bởi vì vào một ngày lúc tan học, cả toàn trường đều chứng kiến, Đường Nhân ngồi trên bệ cửa sổ đang nói chuyện cùng với một bạn học sinh nam, Lục Trì lạnh mặt đi tới trước mặt Đường Nhân, hung hăng bưng mặt Đường Nhân rồi hôn cô một cái.

“Cái eo thon nhỏ của cậu.”

“Phải để cho tớ giam giữ cả đời.”


Mục Lục

Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5

Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9 - Chương 10

Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15

Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20

Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 - Chương 25

Chương 26 - Chương 27 - Chương 28 - Chương 29 - Chương 30

Chương 31 - Chương 32 - Chương 33 - Chương 34 - Chương 35

Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40

Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44 - Chương 45

Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49 - Chương 50

Chương 51 - Chương 52 - Chương 53 - Chương 54 - Chương 55

Chương 56 - Chương 57 - Chương 58 - Chương 59 - Chương 60

Chương 61 - Chương 62 - Chương 63 - Chương 64 - Chương 65

Chương 66 - Chương 67 - Chương 68 - Chương 69 - Chương 70

Chương 71 - Chương 72 - Chương 73 - Chương 74 - Chương 75

Ngoại truyện 1 - Ngoại truyện 2 - Ngoại truyện 3 - Ngoại truyện 4 - Ngoại truyện 5



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.09.2017, 11:07
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 482
Được thanks: 4361 lần
Điểm: 35.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1:

Editor: Trà Đá.

Chỉ còn năm phút nữa là bắt đầu môn thi tiếng Anh, thì ở trường thi xảy ra đánh nhau, tin tức này nhanh chóng truyền ra khắp toàn trường.

Không ít học sinh chạy đến lầu ba vây xem náo nhiệt, nhanh chóng chiếm hết cửa sổ cửa lớp.

Trong phòng học, phần lớn học sinh trốn ra đằng sau, vài bạn học sinh nam ở bên kia khuyên can, cuối cùng lại bị đánh cho một trận.

“Thao! Lúc mày lục của tao thì còn có nghĩ tới tao là bạn cùng phòng với mày không hả?”

“Cút, bạn gái của ai thì lo mà giữ, hay là cô ta chướng mắt mày!”

“Con mẹ nó, mày lặp lại lần nữa thử xem!”

Tiếng động ồn ào náo nhiệt càng lúc càng tăng, nhất thời quả bóng rổ bay vụt từ cửa vào, tốc độ xoay tròn cực nhanh, đập mạnh vào tường.

Hai học sinh nam đang đánh nhau lập tức buông đối phương ra, né sang bên cạnh.

Bóng rổ lại xuyên qua giữa hai người, đập lên tường “Rầm” một tiếng, lại rơi xuống đất, nhảy tới nhảy lui, cuối cùng dừng lại ngay bục giảng.

“Chậc.”

Vì giọng nói này, mà trong lớp lập tức yên tĩnh.

Học sinh ở cửa chẳng biết đã tản ra từ lúc nào, Đường Nhân mặc đồng phục thong thả ung dung đi đến, ánh mắt đung đưa, cười nhưng giống như không cười, nhìn qua hai bạn học sinh nam đang đứng ở góc tường.

Cô quét mắt quanh phòng học, sau đó ánh mắt lại rơi trên hai người bọn họ: “Điên hả?”

Đầu tiên là sắc mặt của hai người rất khó coi, sau đó thì đỏ lên, giờ phút này tất cả ân oán đều đã vứt ra phía sau, nửa ngày trời mới mở miệng cùng nhau: “Bọn tớ sai rồi!”

Nói xong, hai người tranh nhau đi nhặt quả bóng rổ, sau đó ngoan ngoãn quay lại chỗ ngồi.

Đường Nhân không có phản ứng, trực tiếp đi về phía bàn học của mình, ném bóng rổ xuống đất, chán nản xoay xoay bút.

Vu Xuân ở bên cạnh vừa mới kéo cái ghế tới gần, hỏi: “Chị Nhân, bên Nhị Trung tung tin nói thứ sáu tuần sau muốn tới trường mình kiếm chuyện, chị có đi hay không?”

Một lúc lâu sau, Đường Nhân đáp: “Không đi.”

“Vì sao?”

“Nhạt mắt.”

“…” Lỡ như gặp phải đại ca bên kia, thì đàn em như cậu ta nên làm cái gì bây giờ.

Cậu ta sớm phải biết, lần trước chị Nhân hình như dùng sức lực để đánh đại ca bên Tam Trung, chẳng lẽ bởi vì đại ca bên Nhị Trung còn tệ hơn đại ca bên Tam Trung?

Trường trung học tư thục Gia Thủy vừa mới sáng lập được bốn năm, lúc trước vì hiệu trưởng tiết kiệm tiền, nên chọn chỗ rẻ tiền nhất, mua một miếng đất gần nghĩa địa thành phố.

Nói là nghĩa địa, kỳ thật cũng là do đồn đại.

Nhiều năm gần đây hỏa táng được sử dụng, nên trong thành phố không ai dám thổ táng, nếu thật sự chỗ này là nghĩa địa, thì cũng đã quá lâu rồi.

Ba của Đường Nhân chính là hiệu trưởng, ở trường tư thục, hiệu trưởng lớn hơn trời. Thầy chủ nhiệm lại là tai mắt, nên từ trước đến giờ không ai dám yêu cầu quá nhiều đối với Đường Nhân.

Các thầy cô giáo khác cũng qua loa với Đường Nhân, mắt nhắm mắt mở làm như không thấy.

Dần dà, Đường Nhân trở thành chị đại ở trường học.

Trên mảnh đất này có ba trường trung học cùng nằm trên một tuyến đường, trường thi Nhất Trung, chiến trường Nhị Trung, tình trường Tam Trung.

Có chuyện như thế này truyền ra: Nhất Trung, đi vào đi ra đều là dân học giỏi; Nhị Trung, ngang tàng đi vào hùng hổ đi ra; Tam Trung, một người đi vào ba người đi ra.

Nhị Trung thành lập đã được vài thập niên, vốn là trường chuẩn, đáng tiếc về sau Nhất Trung leo lên được ngang hàng, thì Nhị Trung bắt đầu xuống dốc. Ngọn nguồn là do xung quanh bị giải tỏa và rời đi nơi khác, cho nên thành tích xuống dốc không phanh, mấy năm gần đây thì biến thành nơi tụ tập của đám lưu manh.

Trên cơ bản, khoảng cách của ba trường này cũng rất xa, bình an vô sự. Nhưng bây giờ đột nhiên mọc lên trường tư thục Gia Thủy, hơn nữa lại nằm đối diện cách trường Nhị Trung một con sông, đối với những người khác mà nói, chỗ đó phân chia có vấn đề.

Vu Xuân chưa từ bỏ ý định: “Nhưng mà chị Nhân, lỡ như……”

Đường Nhân liếc cậu ta một cái: “Mày đánh không lại sao?”

Vu Xuân vội vàng lắc đầu, đây chính là vấn đề liên quan đến tôn nghiêm: “Đương nhiên có thể, chỉ là muốn cho bọn nó biết được chị Nhân lợi hại như thế nào.”

Đám Nhị Trung thật sự cho rằng bản thân chúng lợi hại hơn trời rồi.

Nếu không phải do trường tư thục Gia Thủy có ký túc xá, chỉ có buổi tối thứ sáu mới có thể đi ra ngoài, bằng không thì bọn nó làm gì có tư cách hếch mũi lên mặt?

Trước kỳ nghỉ lễ quốc khánh, hai người bên Nhị Trung chặn một học sinh nữ yếu đuối, miệng lưỡi cợt nhả. Khi đó may mắn là Đường Nhân đi từ kia qua, một người ra chặn lại, kết quả trở về mẹ nhận không ra.

Vu Xuân líu lưỡi, những người kia toàn là óc chó, dám đến tìm bọn họ để gây sự. Cậu ta nghĩ một lát, lại ngẩng đầu, thì thấy Đường Nhân đã nằm sấp ngủ trên mặt bàn, tóc dài xõa trên bờ vai, kiến người khác nhìn vào mà xao xuyến.

Cậu ta không dám quấy rầy, dùng hai tay mang ghế đi.

~

Giám thị coi thi cầm túi bài thi tiến vào.

Những học sinh cấp ba đã quá quen với bài thi, hơn nữa giám thị cũng đều là thầy cô giáo, tránh để xuất hiện tình huống ngoài ý muốn.  

Hôm nay giám thị là một cô giáo. Cô giáo mang mắt kính, tròng kính hình tam giác, trông có vẻ cực kỳ nghiêm khắc, ăn mặc rất cẩn thận chỉnh chu.

Hoàng Mẫn đẩy gọng kính lên, quét một vòng lớp học, ánh mắt dừng lại trên người một học sinh nữ đang ngủ gục trên bàn, hừ lạnh một tiếng.

Trường học cấp ba quả nhiên chẳng có gì đặc sắc, kiểm tra khảo sát trước khi khai giảng đều như vậy, về sau có thể như thế nào đây. Hay là muốn xem sức lực của học sinh, lúc đi vào đều là học sinh khá giỏi, lúc rời đi cũng chỉ biết là học sinh khá giỏi: “Bây giờ đặt sách lên phía trước, không được phép giữ bất kỳ vật gì, tôi sẽ kiểm tra giấy nháp.”

Bài thi được phân phát xuống, bạn học sinh nam ngồi phía trước Đường Nhân thấy cô đang ngủ, tự giác để một đề ở bên cạnh, sau đó đứng lên đi đưa bài thi cho bạn ngồi phía sau Đường Nhân.

“Bây giờ bắt đầu kiểm tra, cấm liếc ngang liếc dọc.”

Hoàng Mẫn gõ gõ cái bàn, đáng tiếc bên kia không có phản ứng gì.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Vu Xuân thỉnh thoảng liếc nhìn Đường Nhân đang ngủ, có chút lo lắng. Lỡ như danh tiếng của chị đại bị người khác bôi xấu, thì hỏng bét hết.

Cậu ta làm bộ đánh rơi bút xuống đất, lén đá đá cái ghế.

Hoàng Mẫn vừa quay đầu lại đúng lúc chứng kiến học sinh nữ kia đang nhìn chằm chằm học sinh nam ngồi bên cạnh, còn làm bộ như nhặt bút, cái loại tiểu xiếc kia cô ta đã được xem qua vô số lần rồi.

Nhưng lại không có chứng cứ, nên cô ta cũng không thể nói được.

Lúc thời gian kiểm tra còn lại 40 phút, cô ta nhìn thấy học sinh nữ kia ném bút cho học sinh nam, cuối cùng cô ta đứng lên, bước nhanh qua: “Hai em, không lo tập trung làm bài thi, mà lại tính gian lận hả!”

Nói là hai em, nhưng ánh mắt cô ta chỉ tập trung trên người Đường Nhân.

Đường Nhân nhếch môi, đẩy cái bàn về phía trước, phát ra âm thanh “Kít kít” chói tai.

Toàn bộ học sinh trong phòng đều không dám lên tiếng.  

Hoàng Mẫn chứng kiến bộ dạng này của cô, lại xem những học sinh khác trong phòng học câm như hến, cảm thấy hiểu rõ: “Tôi tận mắt thấy, em và em ở bên cạnh…….”

Đường Nhân không kiên nhẫn cắt ngang: “Em không gian lận.”

Liếc mắt thấy nét chữ xinh đẹp ngay ngắn trên bài thi, sợ người bình thường nhìn vào còn tưởng là học trò ngoan.

“Em dám ăn nói như vậy với giáo viên hả? Lớp nào?” Giọng nói Hoàn Mẫn run run, cô ta liếc thấy tên lớp trên tờ giấy thi: “Thì ra là lớp 14? Hèn gì.”

Trường tư thục Gia Thủy phân bố từ lớp một đến lớp 14 là lớp thường, sau đó lớp 15 là lớp chuyên, rồi sau đó năm lớp còn lại chính là khoa Văn.

Cho nên tính thành tích, thì lớp 14 là lớp kém cỏi nhất toàn trường.

“Lớp 14 thì sao?”

“Chỉ có học sinh kém cỏi lớp 14 mới có thể làm ra cái loại chuyện như thế này thôi.” Hoàng Mẫn thốt ra.

Thấy vẻ mặt Hoàng Mẫn đắc ý, Đường Nhân cầm bài thi lên, sau đó ở trước mặt Hoàng Mẫn, nhẹ nhàng xé bài thi thành vài miếng: “Lớp 14 còn có thể làm nhiều hơn thế.”

Mảnh vụn bài thi thiếu chút nữa là ném tới mặt Hoàng Mẫn.

Vu Xuân thở dài, đứng lên muốn giải thích, bị Hoàng Mẫn nâng tay lên không cẩn thận đánh trúng, đau đến nửa ngày không nói ra lời.

Bởi vì đánh nhau, Đường Nhân bị đình chỉ học ở nhà một tuần, hôm nay mới đến trường đã phải làm kiểm tra, cho nên trong người cực kỳ khó chịu, lại còn bị giáo viên coi thường nữa chứ.

Hoàng Mẫn tức giận đến phát run.

Hoàng Mẫn chuyển từ Nhất Trung qua đây, không biết nhiều về học sinh trường này, chỉ cảm giác so với Nhị Trung và Tam Trung thì học sinh ở trường này khá hơn một chút, hiện tại lại có một học sinh nữ dám tùy tiện cãi tay đôi với cô ta. Không chỉ không thừa nhận gian lận, mà còn lên mặt với giáo viên, phẩm chất của học sinh này quá tồi tệ rồi!

“Lên văn phòng cho tôi! Dám coi trời bằng vung! Gian lận mà không chịu thừa nhận, thái độ lại còn tệ như vậy, không xem giáo viên ra gì, em muốn làm gì, nghĩ mình là con trời sao?!”

Hoàng Mẫn muốn chế trụ Đường Nhân, không nghĩ tới lại bị tức nghẹn thêm.

Đường Nhân cười như có như không: “Mới tới?”

Bây giờ Hoàng Mẫn đang bốc hỏa, thấy Đường Nhân nhìn cô ta khiêu khích, lại thấy Đường Nhân có vẻ không quan tâm đến sự áp chế của cô ta, nên Hoàng Mẫn đi ra phía ngoài, giận càng thêm giận.

“Cô giáo nên đến bệnh viện kiểm tra mắt một chút, tùy ý vu oan cho người khác không phải là chuyện tốt đâu.”

~

Chủ nhiệm của lớp 14 là Lâm Nhữ, là một cô giáo trẻ tuổi, cực kỳ dịu dàng, thấy Hoàng Mẫn bày ra bộ dáng này cũng không hiểu là chuyện gì, cô ta chỉ biết Hoàng Mẫn là giám thị rất khó tính.

Hoàng Mẫn lập tức kể ra hết tất cả sự tình: “…. Cô xem, trò kia còn dám xé bài thi trước mặt tôi, cô xem học sinh mà có thái độ như vậy sao?”

Lâm Nhữ nghe được thì lập tức sửng sờ, học trò đó cô ta biết rất rõ.

Lúc trước đứng nhất trường, sau khi bỏ thi hai môn chính trong ngày thi phân chia khối, nên mới phải vào lớp của Lâm Nhữ. Lần này là vì trước kỳ nghỉ quốc khánh lại bị phạt vì đánh nhau, nếu không bỏ thi, thì bây giờ chắc chắn đã đứng nhất.

Gian lận? Chuyện đó tuyệt đối là không thể nào, trong trường này có học sinh nào bì được thành tích hoàn hảo của học sinh đó?

Đường Nhân lười biếng nghe Hoàng Mẫn thêm dầu thêm mỡ, thỉnh thoảng phối hợp mỉm cười một tiếng, khiến cô ta tức chết.

Hoàng Mẫn chĩa về phía cô: “Cô xem, trò đó còn dám cười nhạo tôi!”

Đúng lúc này, ở cửa truyền đến giọng nói: “Báo, báo cáo.”

Giọng nói mát lạnh nhưng rất thấp, nội tâm Đường Nhân khẽ nhúc nhích, nhìn về phía phát ra giọng nói.

Người đó không mặc đồng phục của trường, áo sơ mi trắng ôm vào thân hình mỏng manh, chân dài eo thon, tóc đen hơi ngắn, nổi bật trên làn da trắng, một cặp mắt kính gác trên sống mũi cao thẳng.

Đường Nhân nghiêng nghiêng người.

Nhìn một chút, phát hiên nút áo sơ mi được gài lên tận trên cùng, ngăn chặn toàn bộ phong cảnh, kín đáo mười phần.

Anh trực tiếp đi đến bên cạnh bàn chủ nhiệm lớp tự nhiên, đứng bên cạnh cô. Cô biết chủ nhiệm lớp tự nhiên, là một thầy giáo rất cởi mở, họ Ngô.

“Lục Trì, em nộp bài rồi hả? Mà em tới đúng lúc lắm, đây là đồng phục của em. Em chuyển đến đây cũng được một tuần rồi, đã quen với trường lớp chưa? Đừng căng thẳng quá.”

Thầy ấy gọi học sinh nam kia là Lục Trì. Đầu lưỡi Đường Nhân lặp lại cái tên này.

Lục Trì lắp bắp trả lời: “Dạ, dạ được.”

Nói chuyện lắp bắp không rõ, lại thu hút người khác ngoài ý muốn. Ngược với vẻ ngoài tạo nên sự đối lập mãnh liệt, càng khiến cho Đường Nhân hứng thú.

Thầy giáo Ngô vỗ vỗ bả vai Lục Trì: “Về lớp đi, cố gắng lên, lần này đứng nhất trường có thể là em lắm, đừng làm cho thầy thất vọng.”

Lớp 14 là lớp kém cỏi nhất quả không sai, nhưng kỳ lạ là, bọn họ lại là hàng xóm bên cạnh lớp tự nhiên. Mà bây giờ, Đường Nhân lại thích cái loại an bài này.

“….. Đường Nhân?” Lâm Nhữ gọi Đường Nhân hoàn hồn.

Lâm Nhữ vừa vặn nghe được lời nói của chủ nhiệm lớp tự nhiên, ngược lại thân thiết nói: “Đường Nhân, em về lớp đi, cô sẽ giải thích cho cô giáo Hoàng Mẫn biết, không có việc gì đâu. May là đáp án của em vẫn còn ở đây, làm văn hai mươi phút là đủ rồi, đợi lát nữa làm thêm một bài thi nữa. Cứ an tâm làm bài, dốc sức giành được hạng nhất.”

Lục Trì mang theo túi đồng phục xoay người, khớp xương rõ ràng, xương ngón tay thon dài. Nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ căng thẳng, vành tai đỏ ửng.

Đường Nhân nghe được lời nói của Lâm Nhữ, trong lòng lập tức huýt sáo.

Sự tương phản này thật sự rất đáng yêu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.10.2017, 10:51
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Kim Lân Thư Trà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 05:40
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 482
Được thanks: 4361 lần
Điểm: 35.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C1] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Editor: Trà Đá.

Nghe được từ “Đứng nhất”, Lục Trì giương mắt nhìn thoáng qua.

Một cô gái mặc đồng phục có vẻ rộng thùng thình ở đối diện, hơi thoải mái, nhưng vẫn không thể che đi được cái eo nhỏ chưa đầy nắm tay.

Ánh mắt anh đánh giá.

Thấy anh nhìn về phía này, Đường Nhân ý vị sâu xa nói bằng khẩu hình miệng: Tiểu nói lắp.

Lục Trì lập tức đỏ mặt, lùi về phía sau một bước nhỏ, sau đó giống như bị ai đó đuổi theo, chạy như bay ra khỏi phòng giáo viên.

Tiếng đóng cửa phòng giáo viên cực kỳ nhẹ, khiến trong lòng Đường Nhân than thở một tiếng.

Bộ dáng kia thật khiến cho cô xao xuyến vô cùng.

“… Lần này là hiểu lầm thôi, bình thường thành tích của Đường Nhân rất tốt, gian lận là việc không thể nào, cô giáo Hoàng cũng không cần để trong lòng, lần sau nhất định sẽ không xảy ra việc như vậy nữa.”

Lâm Nhữ dịu dàng chuyển tới phía Đường Nhân: “Đường Nhân, em xin lỗi cô giáo Hoàng đi.”

Hoàng Mẫn cũng có chút lúng túng, dù sao cô ta cũng mới chuyển đến đây đã gặp phải tình huống này: “Cũng do cô nhìn lầm, không cần xin lỗi đâu, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm. Bây giờ còn đang kiểm tra, mau trở về làm bài đi.”

Hoàng Mẫn cũng đang trong cơn giận dữ, cô ta mới chuyển từ trường Nhất Trung lại đây, trường tư thục trả tiền lương rất cao, cho nên không thể gây ầm ĩ được. Lại thấy chủ nhiệm đối xử với Đường Nhân rất dịu dàng, chắc chắn là không bình thường.

Hai người nói đi nói lại, khen ngợi lẫn nhau.

Tâm tư của Đường Nhân đã sớm bay đi mất rồi, không còn tâm trí để nghĩ tới chuyện này.

Hoàng Mẫn thấy vẻ mặt cô không có biểu hiện gì, âm thầm cắn răng, giả tạo đẩy cô ra ngoài: “Mau quay lại lớp làm bài kiểm tra đi, thời gian không còn nhiều nữa, bài thi của em cô sẽ thu muộn một chút.”

~

Sau khi trở lại phòng thi thì thời gian thi chỉ còn dư lại mười mấy phút, bài thi nhanh chóng được đưa ra, cuối cùng mặc kệ viết đại cho xong.

Đối nghịch với bài thi có chữ của Đường Nhân, thì trong đầu cô đều là khuôn mặt thẹn thùng căng thẳng của Lục Trì.

Bộ dáng đó thật sự rất hợp khẩu vị của cô.

Cô cảm giác bản thân lạnh lùng mười mấy năm cuối cùng cũng có điểm xao động.

Nếu lần kiểm tra phân lớp lần trước cô không bỏ thi, thì bây giờ đã có thể học cùng lớp tự nhiên với anh rồi, nhiều cơ hội gần gũi rồi.

Lục Trì trông cao ráo đẹp mắt như thế, nhất định là có rất nhiều người để ý.

Đường Nhân suy nghĩ thích thú, nhưng tiếp đến thi xong cho đến trưa, thế nhưng lại không hề thấy bóng dáng anh, đành phải để người khác đi tìm.

Rất nhanh sau đó, Vu Xuân quay lại báo cáo: “Lộc Dã ở lớp bên cạnh có nói, Lục Trì chuyển từ Nhất Trung qua, tính đến hôm nay mới đến đây được một tuần, đúng lúc chị bị đình chỉ học phải ở nhà, hơn nữa lần trước vượt qua kỳ thi, đứng nhất toàn trường.”

Cậu ta hạ giọng: “Chị Nhân, hắn ở phòng thi số một, bọn họ nói lúc nào thi xong cũng đều bỏ chạy, hơn nữa còn là người nộp bài thi sớm nhất!”

Cô ở phòng thi số 14, lầu ba. Phòng thi số một, lầu một.

Con mẹ nó xa.

Lúc Đường Nhân đến lầu một, thì đã không còn thấy bóng dáng của Lục Trì đâu, vài học sinh ở trong phòng thi khác đi ra ngoài mà cũng thể tìm thấy anh.

Thật không thể tưởng tượng được, tên tiểu nói lắp này ăn nói rụt rè, vậy mà chạy lại nhanh hơn người khác rất nhiều.

“Chị Nhân, chị thích hắn rồi hả?”

“Chứ chẳng lẽ thích mày?”

“Sao có thể được, chỉ là em hơi tò mò, hiếm khi thấy ai trúng tiếng sét ái tình ha ha ha………”

~

Lúc xế chiều, còn lại môn vật lý thi muộn, nên không ít người cảm thấy thoải mái.

Thừa dịp chưa tới giờ kiểm tra, Tô Khả Tây tìm Đường Nhân.

Lớp 14 ở lầu ba, phòng giáo viên ở bốn phía, ở giữa là khu vực công cộng, đối diện là lớp 11, đằng sau là phòng thí nghiệm.

Hai người nằm sấp trên lan can, xem học sinh chạy tới chạy lui ở phía dưới.

“Lần này tớ xong thật rồi, tối hôm qua một giờ sáng mới ngủ, hôm nay kiểm tra nhìn mấy con số cứ có cảm giác như bị thôi miên.” Tô Khả Tây líu ríu nói.

Cả ngày không tìm được người, nên tâm trạng Đường Nhân không tốt, thuận miệng trả lời qua loa, cô hoàn toàn không có hứng thú.

“Đang nghĩ gì vậy?” Tô Khả Tây hỏi.

Cô ta chơi với Đường Nhân từ nhỏ, có thể nói là cô ta hiểu rõ Đường Nhân, nhưng hôm nay lại không hiểu.

“Chao ôi, tối hôm qua quên hỏi cậu, nghe nói cậu bị đưa lên phòng giáo viên, lại còn bị nói là gian lận, giáo viên nào mà không chịu mở to mắt ra như thế, thật là mắc cười muốn chết mà!”

Trên cơ bản, tất cả giáo viên ở tư thục Gia Thủy đều biết Đường Nhân, bởi vì phòng làm việc của hiệu trưởng trưng bày rất nhiều ảnh con gái ông ta. Mặc dù cô không biết bọn họ.

Sự kiện này sớm được truyền đi khắp trường, ở trong mắt bọn họ, thành tích của Đường Nhân rất tốt, loại chuyện gian lận như thế này là tuyệt đối không có.

“Sao cậu không chết cười luôn đi?”

“Tớ muốn cười đến chết, nhưng nghĩ lại tớ chết thì ai chơi với cậu?”

“Chơi cái rắm.”

“Cậu có nghĩ là quỷ cũng biết yêu không. Chị đại biết yêu nghe cũng hấp dẫn đấy chứ.”

Nói là nói như thế, Tô Khả Tây vẫn phát hiện cô có điểm gì là lạ: “Hôm nay trông cậu phờ phạc quá? Có chỗ nào không thoải mái không?”

Đường Nhân tựa ở bên cạnh Tô Khả Tây, lộ ra nửa bên gò má, huênh hoang tỏa ra hào quang trong sắc trời chiều, quyến rũ mà không lẳng lơ, ngọt mà không ngán, sự xinh đẹp nổi bật động lòng người, mang một chút trầm tĩnh thấu đáo.

Thật sự là một cảnh đẹp, Tô Khả Tây chậc chậc lưỡi.

Lầu dưới ở khu vực công cộng, vài học sinh nam cao cao đang chơi bóng rổ, tiếng bóng va chạm với mặt sân vang vọng trong không gian, bên cạnh kèm theo tiếng hô hào.

Đường Nhân dựa vào lan can, không đếm xỉa nghĩ: Thật muốn nhìn lại bộ dạng lúc Lục Trì đỏ mặt quá.

~

Lầu dưới truyền đến tiếng nói chuyện mơ hồ.

“Ôi chao, Lục Trì, hôm nay kiểm tra có được không mà nộp bài sớm vậy?”

Đường Nhân nhìn xuống phía dưới lần nữa, sát vách tường là một nam sinh chạy qua, mà ở phía trước cậu ta, là một nam sinh khác ôm sách chậm chạp đi tới, thân hình thon gầy.

“Làm được.... Hết.”

Đường Nhân thấy phản ứng của anh, giọng nói êm tai dễ nghe, dường như đó là tông giọng mê hoặc lòng người.

Cô nhịn không được nheo mắt, âm thầm liếm liếm môi.

“Lợi hại vậy, nhanh như vậy, quả nhiên là học giỏi! Nói đến cái này, cậu có thành tích giỏi như vậy sao lại chuyển từ Nhất Trung qua đây, không phải chỗ đó giáo viên giỏi hơn sao?” Nam sinh kia lại hỏi.

Đường Nhân căng tai lên nghe lén.

Tô Khả Tây ở bên cạnh vừa đúng lúc chứng kiến bạn mình rón rén va vào tường bên ngoài phòng vệ sinh, cười đến run cả tay chân.

Bị Tô Khả Tây quấy rầy, Đường Nhân không nghe được câu trả lời của Lục Trì, có hơi thất vọng.

Tô Khả Tây quay đầu, chợt phát hiện ra không đúng, cô ta quay qua quay lại, cảm thấy bộ dáng của Đường Nhân hôm nay….. Chẳng lẽ vì phía dưới lầu có nam sinh kia?

“…. Có câu này không biết tớ có nên nói hay không.”

“Câm miệng.”

“Không, tớ phải nói.”

Đường Nhân lười biếng nhìn cô ta.

Tô Khả Tây cảm thấy ánh mắt này giống như một đứa trẻ bị chậm phát triển đang yêu.

“Đừng đùa nữa.” Cuối cùng Tô Khả Tây nhịn không được, “Cậu xem, hắn đeo mắt kính, áo sơ mi thì cài kín đến nút đầu tiên, cậu xem…. Loại người đó không để ý chuyện bên ngoài, là con mọt sách, con mọt sách là gì cậu không biết sao, trong mắt chỉ có sách, cậu đừng có đùa giỡn nữa.”

Cũng giống như bọn lớp chuyên, cả ngày hăng hái học tập, đắm chìm trong thư viện nghiên cứu, học tập tiến bộ.

Đường Nhân không lên tiếng, đôi mắt sáng lạng như ngôi sao.

Tô Khả Tây cân nhắc một cái, quan sát thân hình mỏng manh của cậu nam sinh kia, đổi ý kiến: “Xem bộ dạng này của hắn, chắc chắn không biết chơi bóng rổ.”

Lúc Đường Nhân mới học lớp mười, là học sinh mới vào trường, thành tích xuất sắc có tiếng, có một anh lớp trên không sợ chết theo đuổi Đường Nhân, kết quả bị cô nói một câu khiến anh ta bỏ cuộc.

Câu nói kia nói như thế nào ấy nhỉ…..

Bóng rổ cũng đánh không lại cô, thì có cái gì mà dám đứng trước mặt cô làm trò?

Nam sinh rất mê bóng rổ, anh lớp trên kia tự tin mười phần, một nữ sinh thì làm sao có thể so với anh ta, sau đó đôi bên kéo nhau ra sân bóng rổ, kết quả anh ta không thể thắng nổi Đường Nhân một quả, cũng khiến cho tất cả học sinh trong trường mất hồn.

Anh trai Đường Nhân nằm trong đội bóng rổ chủ lực của thành phố, từ nhỏ cô đã đi theo anh trai để học, trên cơ bản trong trường không ai chơi bóng rổ lại cô.

Phải nói như vậy để cô bỏ đi ý định trong đầu.

Đường Nhân lại khẽ lắc lắc đầu.

Không chơi bóng rổ thì cô cũng thích, ai bảo anh lại hợp khẩu vị của cô như thế, những cái khác đều thành mây bay đi hết.

Đường Nhân nhìn Tô Khả Tây, trong mắt là ánh trời chiều sặc sỡ xinh đẹp.

Sau đó cô đột nhiên quay đầu lại, nhìn xuống lầu dưới hô: “Lục Trì!”

Giọng nói không lớn không nhỏ, lại vừa vặn có thể để Lục Trì nghe thấy.

Nghe được tiếng gọi, Lục Trì ngẩng đầu, nheo mắt nhìn nữ sinh trên lầu ba cười nói ríu rít, là nữ sinh kia. Trước mắt anh lại hiện lên hình ảnh lúc sáng, da trắng eo thon.

Lục Trì nhăn mặt, há mồm, đứng im nửa ngày định nói, nhưng lại nhớ đến cô còn chưa hỏi gì mà.

Thấy anh nhìn sang, Đường Nhân cong mắt, cho dù là ai cũng có thể nhìn ra tâm tình đang vui của cô: “Lục Trì, cậu cũng chơi bóng rổ sao?”

Toàn bộ học sinh trong trường ai mà không biết Đường Nhân, cũng đều biết sự kiện năm đó, nghe được câu này thì vỗ tay ào ào. Hỏi Lục Trì có chơi bóng rổ hay không, vậy là cũng có coi trọng nam sinh kia.

Ồn ào.

Đường Nhân nhíu mày: “Câm miệng hết.”

Cô vừa lên tiếng, thì tất cả mọi người đang ồn ào lập tức yên lặng, cùng lắm thì mọi người vẫn nhìn chằm chằm Lục Trì.

Có thể được Đường Nhân xem trọng, nhất định là không đơn giản.

~

Mọi người chung quanh đều nhìn chằm chằm Lục Trì.

Lục Trì cúi thấp đầu, hít sâu. Từ Nhất Trung chuyển sang đây, đây là lần đầu tiên có nhiều người nhìn anh chăm chú như thế, Lục Trì có chút khẩn trương. Nam sinh ở bên cạnh còn đang thúc giục anh.

Không gian càng yên tĩnh.

Đường Nhân cho rằng mình sẽ không được nhận câu trả lời, nhưng một khắc sau đó nghe Lục Trì nói: “Không.”

Ngắn gọn mà trong trẻo.

Lục Trì thở dài một hơi nhẹ nhõm, mặt mày dần dần giãn ra.

Nam sinh ở bên cạnh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đang chuẩn bị nện cho anh một bài học. Đột nhiên một cục giấy từ bên trên ném xuống, trúng bả vai của nam sinh kia, khiến cậu ta sợ hết hồn.

Cậu ta ngẩng đầu, cho dù ở một khoảng cách cũng có thể thấy rõ khuôn mặt Đường Nhân lạnh đến mức nào.

Chị Nhân vậy mà lại coi trọng Lục Trì như thế…….

Nam sinh kia lập tức rút tay trở về, ngoài miệng hạ giọng: “Lục Trì cậu bị ngốc hả, cho dù không biết cũng phải nhận là biết chứ, phải biết nể mặt chị đại chứ.”

Lục Trì mím môi lại thành một đường thẳng, sắc mặt hơi trắng bệch, ngón tay siết sách vở, trực tiếp đi vào bên trong phòng học.

Người vừa rời đi, ánh mắt sắc bén của Đường Nhân lại lướt qua đám đông náo nhiệt một vòng, thong thả nói: “Giải tán hết cả đi.”

Giọng nói của cô vang vọng khắp trường.

Người vây xem đột nhiên run lên, câu nói này rõ ràng là nói với bọn họ.

~

Đã cảnh báo bọn họ rồi, Đường Nhân tựa vào lan can, nheo mắt.

Bộ dáng vừa rồi của Lục Trì rõ ràng là rất đáng yêu.

Tô Khả Tây lắc lắc cánh tay cô: “Chị đại, người đã đi rồi, cậu nhìn vẻ mặt cậu bây giờ đi, bỉ ổi lắm đấy.”

Trùng hợp, tiếng chuông lớp vừa lúc vang lên, giám thị đã bắt đầu cầm đề thi lên, còn học sinh cũng ồn ào trở lại phòng học.

“Tớ về phòng thi đây, cậu cũng mau vào lớp đi.”

“Không tiễn.”

Đường Nhân phất phất tay, chậm rãi đi về phía phòng học.

Trong lòng cô toàn là hình ảnh mặt đối mặt lúc nãy, tựa như ở trong lòng có một cái bình. Mật ong ở bên trong đột nhiên bị tràn đầy, mà cô thì đang ngâm trong đó, ngọt ngào tê tái.

Lục Trì thật sự….. Giống như chọc trúng điểm ngứa của cô.

Tựa như một cô gái mặc chiếc váy hồng tung bay trong gió, làn váy cứ thu hút lấy lòng cô, quyến rũ người không thôi.

Bề ngoài thanh tú lại kín đáo, nhưng da mặt mỏng hay thẹn thùng, như quả bóng hơi, nhìn thấy anh thì muốn chọc cho một cái.

Tựa như vì cô mà sinh…… Đường Nhân đột nhiên có ý nghĩ này, cũng vì động tâm.

Lần đầu tiên nhìn thấy anh, cô đã cảm thấy anh thuộc về cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Giangmon79, Google [Bot], longxu2012, Thi98 và 261 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1596

1 ... 200, 201, 202

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

5 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

[Hiện đại] Cuộc hôn nhân dài lâu Vân Quán Phong

1 ... 67, 68, 69

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 221, 222, 223

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

10 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 134, 135, 136

14 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 77, 78, 79

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 51, 52, 53



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 238 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 378 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 406 điểm để mua Bò ngủ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 541 điểm để mua Cung Nhân Mã
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 248 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 322 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 445 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 371 điểm để mua Bướm đen
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 237 điểm để mua Song Tử Nam
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 423 điểm để mua Hamster cao và hamster bé
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 1447 điểm để mua Ngọc xanh 2
Công Tử Tuyết: @Lib lỡ tay xóa mất. sorry huhu :cry:
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1377 điểm để mua Ngọc xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 296 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 275 điểm để mua Harris Spin
Libra moon: Halo
Hàn Vy: chào tất cả mọi người,mình là người mới xin chỉ giáo ạ
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: chú mèo của gió vừa đặt giá 200 điểm để mua Kính cận
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 4377 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 4167 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 330 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: quynhle2207 vừa đặt giá 3967 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 3777 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.