Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề

 
Có bài mới 10.10.2017, 09:02
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 507 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10:

Nàng không muốn!

Nàng không muốn!

Nàng tuyệt đối không muốn mất đi tất cả!

"Tiểu Hoa cô nương!" Tìm kiếm cả buổi, Nguyệt nhi lo lắng muốn chết, vừa nhìn thấy Tiểu Hoa đứng lặng người trong đình giữa hồ, cuối cùng cũng giảm bớt lo lắng, không nhịn được càu nhàu: "Muội chạy đi đâu vậy? Nô tỳ tìm mãi không thấy."

Tiểu Hoa quay lại, mặt tái nhợt, thấy Nguyệt nhi đầu đầy mồ hôi, mấp máy môi.

Cứu muội.

"Tiểu Hoa cô nương, muội nói gì? Nguyệt nhi nghe không rõ. Còn nữa, đừng đứng gần hồ quá, nếu té xuống thì nguy."

Nguyệt nhi bước tới cầu thang lên đình, vừa nhắc nhở đã thấy Tiểu Hoa lay động, linh cảm có chuyện chẳng lành, thì không còn thấy bóng dáng màu trắng kia nữa.

"Tiểu Hoa cô nương!" Nguyệt nhi hoảng sợ kêu to, lập tức chạy tới.
Bọt nước văng tung tóe, người vừa ngã xuống hồ không hề giãy dụa, chìm thẳng xuống đáy hồ.

Nguyệt nhi thoáng nhìn thấy khuôn mặt đầy bi thương đung đưa trong làn nước xanh biếc, chớp mắt đã không còn thấy bóng dáng.

"Người đâu!" Nguyệt nhi xoay người vừa khóc vừa gọi: "Người đâu! Tiểu Hoa cô nương ngã xuống hồ! Cứu với!"

Tiểu Hoa toàn thân ướt sũng bị Tiểu Chu vừa khéo ở gần đó cứu được, kéo lên bờ.

Nàng vừa ngã xuống đã được cứu lên, chỉ uống một ít nước, không đáng ngại lắm, vừa nằm lên giường đã tỉnh lại.

"Tiểu Hoa cô nương, muội vừa được cứu khỏi hồ, mau nằm nghỉ trước đi."
Nguyệt nhi nói xong, Tiểu Hoa vội vàng ngồi dậy, dùng tay kéo chân lên xem, váy bị ướt nhưng vẫn trắng tinh, chỉ dính một ít bùn.

Hài tử của nàng... Vẫn còn?

Người ngoài nhìn không ra, nhưng bản thân nàng biết mình cố ý ngã xuống nước.

Nếu ông trời giúp nàng thì mang hài tử đi, nếu không tán thành còn trách nàng ác độc thì hãy lấy cả mạng của nàng, lúc đó nàng sẽ không oán hận gì, nhưng bây giờ nhớ lại, khi nước hồ tràn vào mũi miệng, khoảnh khắc sắp không thở được nữa, cảm giác đó dọa nàng sợ phát run.

Nàng muốn sinh hài tử này, muốn có cốt nhục của Đồng Tiếu Ngộ, nhưng tình hình trước mắt không cho phép nàng giữ nó lại, nhất định nàng phải làm một mẫu thân nhẫn tâm nhất, vì tương lai của mình không thể không tìm cách phá đi.

Nàng tàn nhẫn như thế, có phải ông trời cũng không muốn giúp nàng! Nên phải giữ hài tử lại khiến nàng phải nếm thử cảm giác bị bỏ rơi?
Thấy Tiểu Hoa cư xử kỳ lạ, Nguyệt nhi chợt bừng tỉnh, vội bảo Tiểu Chu ra ngoài.

"Muội giúp Tiểu Hoa cô nương thay quần áo, huynh ra ngoài trước đi."
"À! Được, được." Tiểu Chu vội ra khỏi phòng, không quên đóng cửa lại.

"Tiểu Hoa cô nương, tỷ giúp muội thay y phục ướt ra, tuy thời tiết oi bức nhưng mặc y phục ướt sẽ dễ bị nhiễm phong hàn." Nguyệt nhi mang y phục và khăn mặt khô đến.

Tiểu Hoa ủ rũ xoay người cúi xuống, đôi mắt ngập nước nhìn chằm chằm bụng mình.

Nguyệt nhi giúp nàng thay quần áo, gỡ bím tóc ra, lấy khăn mặt lau khô gương mặt ẩm ướt của nàng.

"Tiểu Hoa cô nương, muội không cần lo lắng, chắc hài tử không sao đâu."
Tiểu Hoa ngẩn đầu trừng mắt: "Tỷ nói gì... Hài tử?"

"Tỷ thấy muội tỉnh lại đã lo lắng nhìn bụng, chắc muội lo lắng cho hài tử đúng không."

"Không có hài tử nào cả!" Tiểu Hoa hung hãn bắt lấy cánh tay của nàng, vẻ mặt dữ tợn: "Không hề có hài tử nào cả!"

Nguyệt nhi bị sự hung hãn của nàng dọa sợ.

"Sao muội khẳng định như thế? Nguyệt tín của muội đã trễ gần hai tháng rồi, tỷ đã mời đại phu về chẩn đoán cho muội rồi!"

"Đừng! Đừng! Muội biết rõ thân thể mình mà." Tiểu Hoa hất cánh tay đang lau giúp mình: "Đừng mời đại phu mà!"

"Tiểu Hoa cô nương..."

Nguyệt nhi thật không hiểu, cứ hễ nhắc tới hài tử, mặt Tiểu Hoa vốn đang tươi cười lại biến sắc, đầy tức giận.

Không giống muội ấy chút nào.

"Nguyệt nhi, đại phu tới rồi, ông ấy vào được không?" Tiểu Chu ở bên ngoài hỏi.

"Được, cho ông ấy vào đi."

"Muội không sao, mời đại phu về cho." Tiểu Hoa hô lớn.

"Tiểu Hoa cô nương, muội vừa rơi xuống nước, nhất định phải để đại phu khám." Nguyệt nhi có ý tốt khuyên nhủ.

"Muội đã nói muội không sao rồi!" Tiểu Hoa tức giận hét lên.

"Tiểu Hoa cô nương, không phải chỉ cần muội nói không sao là được, nếu lỡ muội xảy ra chuyện gì, muội muốn tỷ giải thích sao đây? Dù tỷ là nha hoàn của muội, nhưng đã bán thân cho Đồng gia, nếu để thiếu gia biết tỷ không mời đại phu chẩn đoán bệnh cho muội, đến lúc đó người bị đuổi đi ăn xin là tỷ!"

Nếu Tiểu Hoa có chuyện thật, nhất định thiếu gia sẽ lột da nàng, nàng không muốn đùa giỡn với tính mạng của mình.

Mặt Tiểu Hoa tái nhợt, mười ngón tay trắng nõn túm lấy đệm giường, không biết nên làm thế nào.

Tuy Nguyệt nhi đối xử tốt với nàng, nhưng nguyên tắc tiên quyết là, chỉ cần việc tỷ ấy làm có khả năng làm trái lời cảnh cáo của Đồng Tiếu Ngộ, hoặc khiến bản thân bị người khác mắng thì tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp.

Điều này chứng tỏ, nàng có thể sống an nhàn sung sướng ở Đồng gia  hoàn toàn dựa vào sự sủng ái của Đồng Tiếu  Ngộ, không có hắn, nàng không là gì cả!

Thấy nàng không cãi lại nữa, Nguyệt nhi đứng dậy mở cửa mời đại phu vào.

Đại phu bắt mạch cho Tiểu Hoa, cả người nàng hồi hộp căng thẳng, thậm chí còn tự trấn an trong lòng.

"Cô nương, xin cô nương thả lỏng, cứ như vậy ta không thể xem mạch chính xác cho cô được." Đại phu nhẹ giọng trấn an.

"Cháu không sao." Tiểu Hoa thấp giọng nói.

"Có vẻ như không sao, chỉ là..." Đại phu do dự.

"Nếu không sao, đại phu có thể về rồi."

"Cô nương, có phải nguyệt tín của cô nương bị trễ không?"

Khuôn mặt trắng nõn của Tiểu Hoa lập tức tái nhợt không còn chút máu.

"Xin hỏi đại phu, có phải muội ấy có thai không?" Nguyệt nhi bên cạnh đầy mong đợi hỏi.

"Có lẽ là có thai."

"Trời ạ! Tiểu Hoa cô nương, chúc mừng muội, nhất định tỷ phải báo tin vui này cho thiếu gia ngay..."

"Không được nói!" Tiểu Hoa hung tợn ngẩng đầu nói: "Không được nói với ai hết!"

"Tại sao?" Nguyệt nhi khó hiểu: "Đây là tin vui mà!"

"Muội..." Nếu nàng không có lý do hợp lý, nhất định Nguyệt nhi sẽ tiết lộ chuyện này: "Muội... Muội muốn tự mình nói, dù là chỗ thiếu gia hay lão phu nhân, xin tỷ hãy để muội tự nói."

"Cũng phải." Nguyệt nhi chợt hiểu ra: "Loại chuyện vui thế này, đúng là nên để Tiểu Hoa cô nương tự mình nói ra, nô tỳ nhiều chuyện."

"Tỷ tiễn đại phu ra ngoài đi! Đúng rồi, bảo Tiểu Chu cũng phải tuyệt đối giữ bí mật."

"Được." Ai nói cũng được, việc Tiểu Hoa cô nương có thai cũng đồng nghĩa muội ấy sẽ trở thành thiếu phu nhân Đồng gia, vậy thì Tiểu Chu sẽ hết hi vọng. Trong lòng Nguyệt nhi rất vui vẻ.

Tuy nói Tiểu Hoa cô nương từng nhắc chuyện muốn nàng thành thân với Tiểu Chu, nhưng suốt ngày đi theo Tiểu Hoa cô nương nàng mới thật sự hiểu được, một nam nhân nếu có tình cảm sâu đậm với một nữ nhân, sẽ giống như thiếu gia cưng chìu Tiểu Hoa cô nương, nếu tình cảm của Tiểu Chu đang đặt trên người Tiểu Hoa cô nương, sao huynh ấy có thể yêu nàng? Sao có thể cưng chìu nàng?

Nên chỉ có thể khiến Tiểu Chu mất hết hi vọng, lại thấy được điểm tốt của nàng, thích nàng thì cuộc sống sau khi thành thân của nàng mới có thể hạnh phúc như Tiểu Hoa cô nương được.

Tiểu Hoa cô nương và thiếu gia có thể hạnh phúc là mong mỏi của nàng, nàng cũng muốn cùng Tiểu Chu trở thành một đôi phu thê ân ái, nếu không nàng thà yêu người khác!

"Tiểu Hoa cô nương, muội nói với thiếu gia và mọi người chuyện có thai chưa?" Nguyệt nhi hỏi Tiểu Hoa lúc này đang ngồi chơi bao cát trên thảm cỏ mềm.

Bao cát được ném lên không rơi xuống, Tiểu Hoa chụm tay đón lấy, bao cát rơi xuống đất.

"Chưa nói."

"Tỷ đang nghĩ, muội có thai nhưng lão gia phu nhân bọn họ sao không thấy tỏ vẻ vui mừng khôn xiết, quả nhiên là muội chưa nói."

Vui mừng khôn xiết?

Sẽ có người vui mừng khôn xiết thật sao? Tiểu Hoa im lặng.

"Chuyện vui thế này muội phải mau nói mới phải! Để cho bọn họ làm chủ cho muội, cho muội một danh phận."

"Nguyệt nhi, trả cho tỷ." Tiểu Hoa đặt bao cát vào tay Nguyệt nhi lúc này đang lải nhải.

"Tiểu Hoa cô nương, không phải là muội không định nói đó chứ?" Nguyệt nhi cầm bao cát hỏi.

Chẳng lẽ Tiểu Hoa cô nương không yêu thiếu gia thật, không muốn sinh con cho thiếu gia?

"Không phải!" Tiểu Hoa tránh ánh mắt bức người của Nguyệt nhi, ngẩng đầu nhìn chim đang bay vút qua bầu trời: "Chỉ là muội muốn từ từ nói."
"Tại sao?"

"Không tại sao hết chỉ muốn vậy thôi."

Đại phu nói ba tháng đầu mang thai là thời gian không ổn định nhất, bảo nàng phải cẩn thận mọi thứ, tránh sinh non, nhưng nàng vừa rơi xuống hồ, còn chạy đi bắt bướm, từng vấp ngã, té, nhưng hài tử vẫn cố gắng trụ lại trong bụng của nàng, hơn nữa sau lần bị ngã, Nguyệt nhi sợ tới mặt biến sắc, trông nom nàng cẩn thận, nàng hoàn toàn không có cơ hội sảy thai.

Chàng không muốn có hài tử này, cho nên nàng cũng không muốn có.
Chỉ cần chàng ấy không cần, nàng cũng không cần, cho nên chàng không muốn có hài tử, không muốn thành thân, nàng muốn duy trì tình trạng hiện giờ, mãi mãi... Mãi mãi...

"Nhưng nếu còn chậm trễ, bụng sẽ to lên!" Nguyệt nhi nhìn bụng bằng phẳng của nàng.

"Lúc đó mọi người sẽ tự phát hiện ra thôi." Nhất định nàng sẽ thu xếp ổn thỏa trước khi bị lộ bụng.

"Không lẽ muội định chờ bọn họ tự phát hiện ra?"

Tầm mắt đang nhìn xa xăm quay lại rơi trên mặt Nguyệt nhi.

"Đúng vậy!" Đột nhiên Tiểu Hoa nở nụ cười: "Để bọn họ tự phát hiện mới gọi là kinh hỉ chứ."

"Thì ra Tiểu Hoa cô nương có ý này!" Nguyệt nhi cũng mỉm cười theo: "Tỷ còn tưởng muội không muốn có hài tử!

Ngực Tiểu Hoa nhói lên: "Sao tỷ có thể nghĩ như vậy?"

"A! Tỷ... Tỷ không có ý gì đâu, chỉ là tỷ thấy sau khi muội biết mình mang thai, không chỉ không hề vui mừng mà ngược lại giống như... Giống như sợ cái gì, nên tỷ mới đoán thế."

"Đương nhiên muội sợ." Tiểu Hoa thấp giọng nói: "Đột nhiên trong bụng có thêm một sinh mạng nhỏ, tỷ có thể không sợ không?"

"Việc này... Tỷ nghĩ là không, nếu tỷ biết mình mang thai, nhất định sẽ rất vui."

"Vừa rồi tỷ ngập ngừng, có phải nghĩ đến phụ thân tương lai của hài tử không?" Tiểu Hoa cố ý lảng sang chuyện khác.

Nàng biết rõ nhược điểm của Nguyệt nhi, chỉ cần nhắc tới Tiểu Chu, Nguyệt nhi sẽ thẹn thùng không biết làm sao.

"Tiểu Hoa cô nương, muội xấu thật, lần nào cũng chọc ghẹo tỷ với Tiểu Chu."

"Lần này muội có nhắc tới Tiểu Chu à?" Tiểu Hoa cười khì: "A... Giầu đầu lòi đuôi rồi nhé."

"Tiểu Hoa cô nương!" Nguyệt nhi xấu hổ đỏ mặt hồng tai: "Không đếm xỉa tới muội nữa."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: Huykngan94, HuyềnTrang, LittleMissLe, Mặc Lãnh Nguyệt, Nguyên Ngọc, TTripleNguyen, antunhi, giangsoo1201, phuochieu90, xichgo
     

Có bài mới 11.10.2017, 16:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 507 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11:

Nguyệt nhi xoay người sang phía khác ném bao cát.

Thật hâm mộ Nguyệt nhi! Vì Nguyệt nhi đã xoay sang bên kia, nên Tiểu Hoa không cần miễn cưỡng gượng cười nữa, nàng đau khổ nghĩ.

Nàng cũng muốn xem chuyện có thai là chuyện vui, nhưng vẫn không thể.
"Nguyệt nhi."

"Đừng cười tỷ nữa!" Tiểu Hoa đáng ghét, lần nào cũng chọc nàng.

"Muội chỉ muốn nói, muội khát rồi, tỷ có thể mang trà đến cho muội không?"

"Được." Chỉ cần không chọc nàng nữa là tốt.

Nguyệt nhi vừa biến mất khỏi tầm mắt, Tiểu Hoa vén váy đứng lên, nhanh chóng rời khỏi Đồng phủ.

Đến lúc Nguyệt nhi bưng nước trà về, chỉ thấy bao cát nằm rải rác trên thảm cỏ, không thấy bóng dáng Tiểu Hoa đâu.

Hai ngày trước, Tiểu Hoa ra phố cùng Nguyệt nhi đã để ý một hiệu thuốc bắc nhỏ.

Nhìn trái nhìn phải, xác định không có ai quen ở gần đó mới dám bước vào.

"Cô nương, xin hỏi muốn mua gì?" người gác quầy hỏi.

"Xin cho ta thuốc phá thai." Tiếng nàng nhỏ như muỗi kêu.

"Cái gì?"

Tay Tiểu Hoa chống lên mặt quầy, nghiêng người về phía trước, thấp giọng nói: "Xin cho ta thuốc phá thai."

"Cô nương, cô chắc chứ?" Người trong quầy chần chờ đánh giá Tiểu Hoa từ trên xuống dưới.

Tiểu Hoa có tật giật mình, bị người khác nhìn chằm chằm không được tự nhiên.

"Tôi... Tôi giúp tiểu thư nhà tôi mua, tiểu thư nhà tôi gặp chuyện không may, nên nhất định phải mua loại thuốc này." Nàng cố tình thể hiện vẻ mặt đau khổ chực khóc.

"Chuyện không hay? Chẳng lẽ bị cường bạo? Hắn tỏ vẻ đồng tình.

"Tôi hiểu rồi." Hắn ngồi xổm người xuống, lấy thuốc phá thai trong ô phân loại thuốc, gói thành một gói: "Mang về ba bát sắc thành một bát , uống vào là được."

"Vâng, cảm ơn."

"Có điều thuốc này không tốt cho cơ thể, sau khi phá thai, tốt nhất nên ở cữ tẩm bổ điều độ, nếu không sau này có thể không mang thai được nữa."

Không thể mang thai? Tiểu Hoa mừng như điên trong lòng.

Hình như hắn thấy mắt tiểu cô nương lóe sáng? Nhìn Tiểu Hoa vui sướng hắn lại thấy buồn bực.

"Tôi hiểu rồi, cảm ơn."

"Cô nương có muốn hốt thêm thang thuốc tẩm bổ không?"

"À... Việc này... Để tôi về hỏi tiểu thư nhà tôi đã, nói sau nhé." Để ngân lượng lại, Tiểu Hoa nhanh chóng rời khỏi.

Ra khỏi hiệu thuốc bắc, Tiểu Hoa sợ lỡ như liền mở gói thuốc ra xem, xác định bên trong thật sự có thuốc, mới yên tâm thở một hơi dài.

Chỉ cần uống thuốc này xong sẽ không còn hài tử nữa, lo sợ trong lòng nàng cũng sẽ biến mất.

Hơn nữa có thể không mang thai được nữa, cuối cùng nàng cũng không cần lo lắng có một ngày bị Đồng Tiếu Ngộ vứt bỏ vì hài tử nữa.

Thật tốt quá...

"Tiểu Hoa."

Sau lưng vang lên tiếng nói không thể quen thuộc hơn, Tiểu Hoa sợ đến mức buông lỏng mười ngón tay, gói thuốc trên tay rơi xuống, thuốc văng khắp nơi.

"Sao nàng ở đây một mình? Nguyệt nhi đâu?" Đồng Tiếu Ngộ đi đến: "Nàng mua gì vậy?"

Hắn cúi đầu nhìn kỹ, mặt biến sắc: "Thuốc? Sạo nàng lại mua thuốc? Nàng bị gì vậy?"

"Ta..." Nàng bối rối không biết ứng phó thế nào.

"Dạo gần đây ta luôn cảm thấy nàng bất thường." Đồng Tiếu Ngộ bế nàng lên, đánh giá nàng bằng đôi mắt tuấn tú sắc bén như chim ưng.

Tiểu Hoa nuốt nước miếng, ngực thắt chặt, tim đập điên cuồng.

Hắn đã phát hiện ra? Hắn phát hiện nàng mang thai rồi sao?

"Thần sắc của nàng không được tốt, gần đây nàng ăn ít, người cũng gầy đi." Hắn đau lòng đưa hai ngón tay vuốt nhẹ cằm nhọn của nàng: "Không phải vì buổi chiều ăn nhiều mà buổi tối nàng ăn ít, vì nàng không khỏe đúng không?"

Hắn chưa phát hiện ra!

Tiểu Hoa thở mạnh, nói hùa với hắn: "Đúng! Sau này ta phát hiện thật ra do ta không thèm ăn chứ không phải do ăn quá nhiều buổi chiều, nên mới đi hốt thuốc kích thích khẩu vị."

"Đại phu có nói tại sao không?"

"A... Là... là do thời tiết quá nóng."

"Ta biết ngay mà! Khi nào về ta sẽ bảo nữ đầu bếp ướp một ít nước ô mai lạnh cho nàng, sau này trước khi ăn uống một ít, nàng sẽ thèm ăn lại thôi."

"Ừm! Ta nghĩ uống chút nước ô mai là được."

Đồng Tiếu Ngộ xoay người nhặt gói thuốc lên: "Bẩn hết rồi, vứt đi! Ta bảo người làm hốt lại một thang cho nàng...."

"Đừng, không sao đâu!" Tiểu Hoa vội túm lấy Đồng Tiếu Ngộ đang định đi về phía hiệu thuốc bắc: "Tự ta làm được, chàng còn có việc! Chàng lo việc của chàng đi, đừng lo cho ta."

"Thời gian không còn sớm." Chợt Đồng Tiếu Ngộ nhớ ra hắn vừa quên mất có việc cần làm, nhìn trái nhìn phải: "Đúng rồi, Nguyệt nhi đâu? Ta thấy lạ sao nãy giờ không thấy nàng ấy, chẳng lẽ nàng ấy để nàng ra phủ một mình?"

"Không có, không có!" Tiểu Hoa lắc đầu: "Tỷ ấy đi mua đồ giúp ta, lát nữa sẽ trở lại."

"Vậy ta ở đây chờ với nàng." Hắn kéo tay nàng: "Vào tiệm thuốc bắc hốt thuốc trước đã!"

Nguy rồi, hắn cố chấp nhất định  phải đi hốt thuốc với nàng, vậy việc nàng hốt thuốc phá thai nhất định sẽ bị phát hiện, nếu hắn nghi ngờ tiếp tục truy hỏi, chuyện nàng có thai chắc chắn không giấu được nữa.

"Ấy... A! Nguyệt nhi, Nguyệt nhi quay lại rồi." Tiểu Hoa ra sức vẫy tay với đám đông: "Nguyệt nhi, muội ở đây."

"Nguyệt nhi về rồi?" Đồng Tiếu Ngộ xoay người, hạ tầm mắt nhìn theo hướng mà Tiểu Hoa đang vẫy tay: "Đâu?"

Sao hắn không thấy?

"Ngay đằng kia!" Tiểu Hoa chỉ bậy: "A! Tỷ ấy bị che mất rồi, có một đại thúc chắn ngang đường tỷ ấy."

"Vậy sao?" Hắn híp mắt lại nhìn kỹ hơn.

"Nếu Nguyệt nhi trở lại rồi, chàng không cần lo lắng cho ta, lo chuyện của chàng đi!" Tiểu Hoa vỗ nhẹ vào ngực hắn.

"Không sao, ta chờ Nguyệt nhi, nàng ấy dám bỏ nàng một mình ở đây, ta sẽ dạy dỗ nàng ấy."

"Đừng làm vậy!" Tiểu Hoa làm nũng nói: "Là ý của ta, chàng mắng tỷ ấy, sau này tỷ ấy không nghe lời ta nữa thì làm thế nào?"

"Nếu nàng sai, đương nhiên không được nghe theo." Hắng phải dạy Nguyệt nhi thế nào là nguyên tắc của người hầu!

"Nếu nô tỳ cũng không nghe lời của người ta, vậy phái người chăm sóc ta làm gì!" Nàng nũng nịu dậm chân: "Cũng chỉ sai tỷ ấy đi mua giúp ta ít đồ, ta ở hiệu thuốc chờ, đâu phải là thất lạc."

"Vậy thì không chắc, sắp cuối năm, có nhiều kẻ xấu."

"Còn nửa năm nữa mới đến năm mới." Hắn xem nàng như tiểu hài tử ba tuổi thật sao.

"Kẻ xấu sẽ có thời gian chuẩn bị."

"Thời gian chuẩn bị?

"Nàng nghĩ gây án không cần có kế hoạch à?"

"Ta chưa từng làm người xấu, không biết." Huhu... Chàng vẫn cố chấp không chịu đi.

"Cả đời Tiểu Hoa cũng không làm người xấu được." Hắc yêu chiều nhéo mũi nàng.

Hắn lầm rồi! Nàng rất xấu xa! Vì nàng đang định giết chết một sinh mệnh, là máu mủ của nàng, là người thân nhất của nàng...

Hắn lại ngẩng đầu: "Nguyệt nhi đi quá chậm."

A a! Lại quay lại chuyện của Nguyệt nhi.

Huhu... Nguyệt nhi đang ở trong phủ mà! Nói không chừng đang tìm nàng gấp đến mức muốn giết người rồi!

"Đã nói tỷ ấy bị đại thúc che mất rồi, hình như còn đang cãi nhau." Tiểu Hoa như không có gì tiếp tục bịa ra tình tiết mới.

"Cãi nhau?" Sao ta không thấy gì?

"Cãi xong rồi." Tiểu Hoa xoay mặt hắn lại để hắn khỏi phát hiện Nguyệt nhi vốn không có ở đó: "Chàng về trước đi!"

"Trễ chút cũng không sao."

Nàng sắp hết chuyện bịa rồi, không biết phải làm sao mới có thể khiến hắn cam tâm tình nguyện 'Buông tha' cho nàng.

Lúc này, có một nam nhân mặc trường sam đi tới, Tiểu Hoa vừa thấy, mặt hớn hở.

Tốt quá! có cứu tinh rồi!

Tổng chưởng quầy của hiệu gỗ Đồng gia đi tới: "Thiếu gia, những vật liệu gỗ vừa được vận chuyển đến có chút vấn đề."

"Vấn đề gì?" Đồng Tiếu Ngộ không quay đầu lại hỏi.

"Có mối."

"Mối?" Đồng Tiếu Ngộ tức giận xoay người: "Người phụ trách lần này là ai?"

"Nghiêm Dục của Lâm Trường Sơn Tây."

Tiểu Hoa kéo tay hắn: "Tiếu Ngộ, nếu có việc gấp, chàng đi trước đi! Ta có Nguyệt nhi rồi, đừng lo."

"Được rồi!" Đồng Tiếu Ngộ miễn cưỡng đồng ý: "Chờ ta về sẽ tính sổ với Nguyệt nhi, bảo nàng ta kéo da căng một chút."

"Được."

Đồng Tiếu Ngộ vừa đi khỏi, Tiểu Hoa đang cố gắng mỉm cười lập tức suy sụp, nàng ôm đầu, thật muốn thét lên.

Hắn về sẽ tìm Nguyệt nhi tính sổ, Nguyệt nhi không rõ đầu đuôi nhất định sẽ vạch trần mọi việc bao gồm cả việc nàng mang thai!

Lúc trước nàng mua chuộc Nguyệt nhi rất lâu mới được, nhưng bây giờ nếu muốn mua chuộc nữa thì phải nói ra chuyện mua thuốc phá thai ra, chuyện động trời như vậy, nhất định Nguyệt nhi sẽ không để ý nàng ngăn cản, sẽ báo cáo hết đầu đuôi cho Đồng Tiếu Ngộ.

Lào sao đây? Nàng giương mắt nhìn đống thuốc rải rác trên đất.

Nàng không mang đủ ngân lượng, không thể mua thêm một gói, thuốc đó nhặt lên đem sắc không biết có giảm bớt công hiệu không.

Suy nghĩ hỗn loạn, đang không biết chọn biện pháp nào thì một chiếc xe ngựa lao nhanh đến.

"Tránh ra!" Người đánh ngựa la lớn.

Nàng bị dọa giật mình hoảng sợ, hoảng hốt lùi mấy bước về sau, tuy tránh được xe ngựa, nhưng thuốc đã bị nghiền nát, bánh xe quay nhanh khiến gió mạnh cuốn mất những mảnh vụn của thuốc.

Nàng ngồi xổm xuống, nhặt thuốc vụn còn sót lại, khóc không ra nước mắt.

"Cái gì? Thuốc phá thai?" Nguyệt nhi nhất thời quá khiếp sợ, ngã xuống đất.

"Nguyệt nhi, tỷ nghe muội nói..."

"Sao tỷ có thể nghe muội nói!" Nguyệt nhi thở hổn hển đứng dậy: "Đây là một sinh mệnh, là hài tử của thiếu gia, sao muội lại nhẫn tâm vứt bỏ!"

Nếu nàng không phải chỉ là một nô tỳ thấp kém, thật muốn tát Tiểu Ha cô nương hai bạt tai, để xem có thể khiến muội ấy tỉnh táo lại không!

"Muội có nỗi khổ riêng..."

"Có nỗi khổ nào quan trọng hơn hài tử của mình!" Nguyệt nhi hoàn toàn không muốn nghe lý do: "Tiểu Hoa cô nương, tỷ thật sự không hiểu, muội với thiếu gia đang tốt sao không chịu sinh hài tử cho cậu ấy, thậm chí còn không muốn gả cho cậu ấy? Có phải muội vốn không yêu thiếu gia nên không muốn kết tóc cả đời với cậu ấy, ngay cả hài tử cũng không muốn sinh cho cậu ấy?"

Nàng không yêu Đồng Tiếu Ngộ? Tiểu Hoa tuyệt đối không nghĩ tới việc làm của nàng sẽ khiển Nguyệt nhi hiểu lầm như thế.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: Huykngan94, HuyềnTrang, LittleMissLe, Mặc Lãnh Nguyệt, TTripleNguyen, antunhi, giangsoo1201, phuthuyanhsang, xichgo, ●Ngân●
     
Có bài mới 12.10.2017, 19:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 22.08.2017, 16:24
Bài viết: 6
Được thanks: 6 lần
Điểm: 0.83
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Nương Tử Được Cưng Chiều - An Tổ Đề
Bạn cho mình tên tiếng Hoa của truyện đc ko? email của mình nè: vhnhuhao@gmail.com. Thanks bạn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cucdai, kail811, Luongbaotram, Lãnh Lam, Mưa Hà Nội, nguyễn hằng123, Nhok miu, SanSan_SanSan, thanh hang, thanhnhanma, xnheg, yunamika và 292 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

12 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170



LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.