Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 

Duyên phận kiêu ngạo - Lâm Mỵ Mỵ

 
Có bài mới 01.10.2017, 20:35
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 20.07.2016, 14:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 117
Được thanks: 143 lần
Điểm: 27.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên phận kiêu ngạo - Lâm Mỵ Mỵ - Điểm: 76
CHƯƠNG 2:

VỠ MỘNG NAM THẦN

"Nhất kiến khuynh thành, nhị kiến khuynh tâm"


Phòng bệnh 302 khu VIP, lầu 3 khu A, bệnh viện Tinh Tú.

Bệnh nhân Lâm nhà chúng ta, vẫn nằm ường trên giường đến tận 12 giờ trưa. Thậm chí vô sỉ tự thuyết phục bản thân là lâu lâu bệnh một lần, nằm một ngày liền tính tiền một ngày, nằm trước rồi tính.

Giữa trưa, giờ cơm trưa hàng ngày đã đến, bạn nhỏ Lâm vẫn vô sỉ nằm trên giường không muốn dậy. Cuộc sống thường ngày quá bận rộn tốn bộn tiền cho bệnh viện thì nằm luôn khỏi ăn đỡ tốn chi phí.

Rốt cuộc đói không chịu nổi cũng đành lê bước xuống giường, vào vào tolet làm vệ sinh cá nhân, tắm rửa một chút, thay một bộ đồ bệnh nhân mới thoáng mát sạch sẽ. Lâm An Mỵ cảm thán, bệnh viện khu VIP có khác, mỗi ngày nằm không cũng tốn mấy chục triệu, còn hơn cả khách sạn cao cấp, nhưng mà quả thật phòng bệnh còn tốt hơn mấy khách sạn trước nay cô từng đến. Nhưng mà hưởng thụ nhiêu đủ rồi, lát nữa cô phải gọi cho Raymond đến làm thủ tục xuất viện.

Hiện tại cô là người 'giàu có', nhưng mà cô xót tiền. Cô không có xuất thân là thiên kim tiểu thư nhà nào, ba mẹ cô cũng chẳng phải là người khá giả gì, chỉ vì có chút quan hệ đặc thù nên cô mới được nhà họ Lương giúp đỡ. Cô cảm thấy dù cho Lương Đình bắt cô diễn vai một nữ Tống giám đốc đọc tài tàn nhẫn, vô nhân đạo, biến thái, quái thai cỡ nào, mệt mỏi và áp lực cỡ nào cũng vẫn phải cố gắng diễn thật tốt vai này. Bởi nó là 'bát cơm' của cô.

Không có Lương Đình, sẽ không có Lâm An Mỵ hôm nay. Anh là người anh, một người lớn dạy dỗ cho cô từng bước tiếng vào giới kinh doanh, là người cô hết sức tôn kính cùng kính trọng. Thiếu điều, cô còn muốn ôm chân gọi anh một tiếng "anh ruột thịt". Dù cho bản chất Lương Đình rất lập dị nhưng mà người ngoài nhìn vào chỉ có mỗi Lâm An Mỵ- cô là bất thường thôi.

Bởi vì sao ư? Bởi vì anh ta đã phân vai sẵn, anh ta diễn vai Chủ tịch nhu nhược chịu sự áp bức và cường quyền của Tổng giám đốc xấu xa. Mà có ai biết được, thật ra cô diễn càng lúc càng hăng đến nỗi, áp lực tăng mạnh dẫn đến đề kháng yếu. Tiền của cô là dựa hơi của Lương Đình để kiếm chát, đi theo làm tay sai cho anh ta bao nhiêu năm qua thì tài sản của cô cũng không tệ lắm. Cô có thể vượt lên xếp hàng trong top những người nắm trong tay phần lớn cổ phiếu có giá trị.

Tóm lấy túi xách của mình, cô nhắn tin cho Raymond bảo cậu ta đến làm thủ tục xuất viện giúp cô, sau đó tự mình lục lọi đồ trang điểm. Cố gắng điểm trang lại tươi tắn một chút, gương mặt của cô vốn thích hợp diễn vai ác, mặc dù không thích lắm nhưng mà bản thân cô cũng như mọi người xung quanh đều công nhận cô có một gương mặt khá là 'đểu', dễ khiến cho người khác không thích. Nhưng cô không ngờ bản thân sau khi tô son đỏ chót hoàn toàn thuyết phục người khác về trình độ 'đểu cáng' của bản thân.

Chăm chút cho bản thân vừa xong, nhìn lại đồng hồ đã là 2 giờ chiều. Cô bèn lên mạng đăng nhập vào diễn đàn của Tập đoàn Lương Đình.

Diễn đàn này do Lương Đình thiết kế chính, chủ yếu là dùng trong nội bộ tập đoàn ngoài ra còn mở rộng cho tất cả mọi người cùng sử dụng. Diễn đàn này thật ra được lập ra nhằm mục đích quảng bá cho Tập đoàn từ những ngày mới thành lập, sau này Tập đoàn phát triển theo đó cái diễn đàn xưa cũ cũng dần nổi tiếng theo.

Thấy chẳng có gì hay ho, nên cô lên mạng tìm vài bộ tiểu thuyết ngôn tình giải trí, sẵn tiện gọi y tá đem thức ăn cho cô.

Hơn một tiếng sau, cô nhận được tin nhắn từ Lương Đình, anh ta bảo cô ở lại bệnh viện cho tròn bốn ngày, viện phí anh ta sẽ thanh toán, nếu tự ý rời đi thì bị trừ lương. Đọc xong tin nhắn, Lâm An Mỵ đen mặt.

Nhưng dù sao thì cô cũng được nghỉ ngơi vài ngày không cần cứ tô vẽ mấy thứ 'quỷ dị' kia lên mặt, cơ mặt của cô được thả lỏng hơn nhiều. Thế nhưng chưa vui vẻ được bao lâu thì đã có người đến thăm bệnh.

--- ----

Bác sỹ Trình vừa bước ra khỏi phòng của khoa khám bệnh. Một ngày khám cho 10 bệnh nhân cũng là hơi nhiều đối với đại bác sỹ như anh đây. Trình Duệ duỗi lưng, cào loạn tóc, hình như do gần đây viết mấy bản luận án y học của anh đều không đạt được những gì viện trưởng yêu cầu nên làm tâm tình anh không được tốt.

Nơi công cộng nên bác sỹ Trình không dám uốn éo lộn xộn, anh chợt nhớ đến bệnh nhân ngày hôm qua. Anh xem qua một vài bài trắc nghiệm tâm lý đơn giản nên cũng coi như hiểu đôi chút về cô gái này, có chút triệu chứng rối loạn thần kinh, tốt nhất là nên xem xét và tìm ra phương pháp điều trị sớm nếu không dẫn đến bệnh tâm thần.

Áo blue trắng phấp phới, phiêu dật theo dáng người đàn ông.

--- -----

Lâm An Mỵ cảm thấy đời này cô dường như đang trả nợ cho kiếp trước, Raymond thì không thấy đâu thì Alice lại đến.

Trước đây cô và cô ta cùng cô ta là bạn cùng khoa đại học, quan hệ giữa hai người vốn không tệ. Tên thật của Alice là Phạm Thiên Thư, lúc đó hai người cũng qua lại một thời gian, sau đó cùng tiến vào Lương Đình làm việc. Từ đó cũng xảy ra tranh chấp, bác của cô ta vốn là cổ đông của Tập đoàn Lương Đình, ý định của bọn họ là lợi dụng cơ hội giẫm lên cô cũng như những người khác để lên cao.

Tuy nhiên, bọn họ không biết giữa Lâm An Mỵ và Lương Đình có quan hệ khá đặc biệt. Thế nên Lương Đình, cái người keo kiệt nào để cho 'nước phù sa chảy ruộng ngoài', lợi dụng đòn bẩy mà nhà họ Phạm đã dựng sẵn đem Lâm An Mỵ một bước lên mây. Lâm An Mỵ lúc đó cực kỳ sùng bái đầu óc của Lương Đình.

Từ đó cô và Alice đi đến đâu là kết thù đến đó, nói nhỏ thêm một xíu là Alice càng xem cô là tình địch mà đấu đá.

Phạm Thiên Thư mặc trên người là bộ sưu tập mới nhất của Dior, liếc mắt nhìn đã biết là hàng hiệu mắc tiền, cô ta cao ngạo khoanh tay trước ngực nghênh ngang bước vào phòng bệnh.

Lúc này, Lâm An Mỵ vừa được bác sỹ Trình 'tiêm' thuốc vào 'mông'. Thật ra thì bác sỹ Trình dù không thích đeo khẩu trang y tế nhưng vì lí do 'nhan sắc', anh không chỉ đeo khẩu trang mà còn đeo thêm gọng kính. Nghiệp vụ bác sỹ phải xuất hiện những pha 'đụng chạm' bất đắc dĩ, nếu như cô thấy mặt anh chắc chắn không dám cho anh ta tiêm thuốc.

Phạm Thiên Thư bước vào phòng bệnh, nhìn Lâm An Mỵ đang nằm nhàn hạ xem tạp chí bên cạnh là bác sỹ đang chuẩn bị rời đi cùng với cô y tá đang tất bật thay bình nước biển khác. Một màn này vào mắt khiến cô ta cảm thấy khinh thường, hừ lạnh một tiếng.

Lâm An Mỵ làm bộ như không thấy cô ta.

Phạm Thiên Thư khoanh tay đứng cạnh giường đợi bác sỹ rời đi. Cô ta không lên tiếng, Lâm An Mỵ cũng không lên tiếng.

Đến khi Trình Duệ rời đi cô ta liền cất giọng phá vỡ trầm mặc: "Lâm Tổng thật tài giỏi, đã bệnh đến vậy mà còn cố gắng vì thể diện của Tập đoàn Lương Đình mà cố gắng nhiều như vậy!" Cô ta nở một nụ cười mỉa mai: "Army, tôi thật khâm phục sự quỷ quyệt của cô!"

Lâm An Mỵ lạnh nhạt liếc cô ta một cái: "Nếu so quỷ quyệt, tôi sao dám so với Alice cô! Dựa vào bác cô và Quý Thư Hàn, mà muốn đạp tôi xuống, cô xem thường tôi quá rồi!" Cô cười châm chọc thêm một câu: "Nếu có khả năng, cô sao lại để tôi nhởn nhơ làm Tổng giám đốc, còn bản thân mình thì chỉ làm được chức Trưởng phòng."

"Cô..."

"Alice, nếu tôi là cô. Thứ 'đá lót chân' cho cô như tôi vẫn tác quái trên đầu mình như vậy, tôi đã sớm không chịu nổi!"

"Army, cô đừng có quá đáng!"

"Suỵt!!!... Đây là bệnh viện, cô nhỏ tiếng một chút, nếu không sẽ có bác sỹ tới mang cô đi!" Nụ cười trên môi Lâm An Mỵ càng rạng rỡ bên ngoài bao nhiêu thì trong lòng càng lạnh lẽo bấy nhiêu.

Phạm Thiên Thư gào hét như kẻ điên, cô ta tuôn một trào giận dữ: "HỪ!!! Lâm An Mỵ, cô nghĩ bản thân mình là thiên kim đại tiểu thư sao? Cô vốn chỉ là một kẻ quê mùa. Cô nghĩ bản thân cô hôm nay mặc hàng hiệu thì cô chính là Lâm tiểu thư sao? Cô lầm rồi, trong giới kinh doanh ai chẳng biết cô vốn xuất thân nghèo hèn, bần tiện. Loại phụ nữ ham hư vinh như cô không biết đã sẵn lòng lên giường với biết bao nhiêu kẻ có tiền rồi. Cô có được ngày hôm nay không phải chỉ vì cô được Lương Đình bao nuôi thôi sao? Tôi nói cho cô biết. Cô cùng lắm chỉ là con điếm ...."

"CHÁT!!!" Một cái tát vang dội lên khuôn mặt mĩ miều của cô ta.

Không chỉ Phạm Thiên Thư mà ngay cả Lâm An Mỵ cũng sững sờ. Một cái tát, như dùng hết sức để đánh, không chỉ đau rát mà còn để lại năm ngón tay đỏ bừng.

Phạm Thiên Thư ôm má trái đau rát ngẩn ngơ nhìn người đàn ông đó...

Qúy Thừa Dư, người mà cô ta vẫn luôn muốn tranh giành với Lâm An Mỵ. Anh ta đánh cô, vì con nhóc nghèo hèn họ Lâm, vì con nhỏ đê tiện Army. lửa giận trong lòng cô ta bừng bừng, nhưng ra khỏi miệng lại là: "Anh...!?...."

Qúy Thừa Dư sắc mặt sắc lạnh nhìn chằm chằm cô ta buông một câu lạnh ngắc:
"Xin lỗi cô ấy, mau lên! Sau đó cút khỏi đây cho tôi!"

Phạm Thiên Thư quật cường im lặng không lên tiếng, đôi mắt cô ta chống lại hai mắt khủng bố của Qúy Thừa Dư.

Anh ta dường như không kiên nhẫn gầm lên: "ALICE!!!! Mau xin lỗi!" Anh ta tóm cổ áo phía sau lừng cô ta kéo về phía Lâm An Mỵ mà cúi đầu.

Cô ta uất ức nức nở hai tiếng, nhỏ giọng nói xin lỗi rồi vùng khỏi tay anh ta chạy đi. Chưa bao giờ cô ta phải chịu cảnh bị người ta đánh mà còn phải xin lỗi như vậy.

Lâm An Mỵ im lặng nhìn theo hướng Phạm Thiên Thư vừa chạy đi, không thèm liếc ánh mắt đến chỗ của Qúy Thừa Dư.

"Thật xin lỗi, nhà họ Quý thật có lỗi với em! Anh thay mặt ba anh xin lỗi em." Quý Thừa Dư cúi người chín mươi độ bên giường bệnh.

Lâm An Mỵ không cho anh ta chút mặt mũi nào liền đuổi khách: "Marco, tôi đã từng nói cho dù nhà họ Quý các người gây cho tôi những chuyện kinh khủng cỗ nào thì anh chỉ cần chuyển thành chi phiếu gửi cho tôi là được rồi! Tôi không hề muốn gặp lại anh!"

"Army ,thật xin lỗi, đều là lỗi của anh. Anh sẽ nói chuyện với ba anh, khuyên ông ấy không nên quấy rầy em! Đều là do anh và nhà họ Quý nợ em!"

"Marco, tôi cho anh một cơ hội rời khỏi đây trước khi tôi gọi bảo vệ tống cổ anh đi!" Lâm An Mỵ cực kỳ không muốn nói chuyện cùng cái người họ Qúy này thêm chút nào, cô còn cố ý nhấn mạnh: "Hay anh muốn để nhiều người biết tại sao tôi và anh chia tay..."

"... ......"

"Anh muốn xin lỗi thì quy ra thành chi phiếu đi, 4 ngày nằm viện của tôi là 100 triệu cộng thêm bồi thường tinh thần. Nếu anh còn áy náy với chuyện cũ thì cũng quy ra thành chi phiếu hết đi!" Lâm An Mỵ- cô thà lấy tiền chứ không thèm lời xin lỗi vô ích của người nhà họ Quý.

Anh ta chậm chạp không lên tiếng, im lặng một lát anh ta lên tiếng: "Thật ra lần này anh muốn hợp tác với em!"

Lâm An Mỵ cười lạnh: "Hợp tác!? Với kẻ lừa gạt tình cảm thiếu nữ của tôi! Không rảnh!!!"

Lâm An Mỵ, cô hận không thể xẻ thịt lột da Quý Thừa Dư. Năm cô mười chín tuổi cực kỳ trẻ người non dạ, lại đi bằng lòng yêu đương với anh ta. Để cuối cùng là anh ta không thích cô, à không, phải nói là không thể thích cô!

CMN!!! Cũng may lúc đó còn chưa nắm tay nhau là cô đã phát hiện bí mật của anh ta, nhưng cũng đã là chuyện của một năm sau đó! Lúc đó cô cảm thấy trời đất quay cuồng, người trên danh nghĩa là bạn trai của cô lại là thích đàn ông.

Mà người đàn ông, anh ta thích chính là Lương Đình. Nghĩ lại chuyện cũ thật khiến cô buồn nôn, nhưng mà cô lại không dám nói với Lương Đình chuyện kinh khủng này. Tuy rằng chuyện nam thích nam cũng không phải là chuyện gì đáng xấu hổ nhưng mà trong lòng cô vẫn có một bóng ma ám ảnh.

Dù cô không bài xích nhưng mà suốt một năm đó cũng coi như cô đối xử thật tâm  với anh ta còn có ý định sẽ cố gắng tiến xa hơn với anh ta nhưng may mà ông trời thương cô. Cho cô cơ hội phát hiện chuyện này, lúc đó vẫn còn trẻ dại nên làm ầm một trận rồi chia tay. Cho dù có chút tình cảm với anh ta cũng bị tiêu tan không còn một mảnh.

Có thể nói số đào hoa của cô cự kì thối nát.

Có thể nói là trong hai mươi sáu năm cuộc đời cô, chưa bao giờ được biết rốt cuộc yêu đương là cái dạng gì!?

Nay anh ta lại tìm cô hợp tác!? Cái khỉ ấy, cô không muốn hợp tác.

Quý Thừa Dư vẫn bình tĩnh im lặng, nhẫn nại hết sức có thể: "Lợi ích chia đôi! Anh cần sự giúp đỡ từ Tập đoàn Lương Đình để kéo Quý Điền xuống nước!"

Lâm An Mỵ ngạc nhiên nhìn anh ta không lên tiếng, cô cố gắng quan sát cử chỉ của Quý Thừa Dư để xem xét chuyện này.

Anh ta vẫn thể hiện thái độ ôn hoà: "Chỉ cần cổ phiếu Quý Điền hạ giá, địa vị của ba anh sẽ lung lay, anh có thể vung tay mua cô phiếu nhưng bản thân anh lại không đủ tiềm lực thu mua. Số cổ phiếu bên anh tự xoay xở trước mắt chỉ có thể là 20%, ba và anh trai của anh vẫn nắm trong tay 40% cổ phần, chỉ cần có người đồng ý thu mua  thì dù anh trai và ba anh có hợp lực thì anh cũng vẫn sẽ có được chức vụ Tổng giám đốc. Đương nhiên làm ăn phải có lời có lỗ, chỉ cần Quý Điền rơi vào tay anh, tin chắc với số tiền huê hồng từ cổ phần mà em nhận được cũng không ít hơn từ Lương Đình."

Lâm An Mỵ lạnh nhạt như không quan tâm: "Nếu như chuyện xảy ra không như kế hoạch của anh thì số cổ phần trong tay của tôi không khác gì đồ bỏ sao?"

"Anh tin với năng lực phán đoán của em, vả lại không lẽ em trơ mắt nhìn tiền 'sẽ' vào túi của em lại trôi vào túi kẻ khác! Chuyện cũ là lỗi của anh, cảm ơn em đã không tiết lộ chuyện đó với Lương Đình, nhưng chuyện lần này hai ta đều cùng có lợi không lẽ em lại bỏ qua!"

Lâm An Mỵ cười nhạt: "Đem bảng kế hoạch đến gặp tôi rồi nói sau!"

"Được rồi! Danh thiếp anh để lên bàn cho em, sau ba ngày anh sẽ đến tìm em." Nói rồi anh ta, đặt danh thiếp lên bàn rồi rời đi!

Tiếng đóng cửa vang lên, Lâm An Mỵ nhìn chằm chằm vào tờ danh thiếp đặt trên bàn. Ích lợi như vậy thật sự khiến cô cảm thấy dao động. Nhưng mà không thể tuỳ tiện nhận lời, thương trường như chiến trường.

Được Lương Đình chỉ dẫn bao nhiêu năm nay cô vẫn luôn phải khắc cốt ghi tâm câu nói của Jim Cramer:

"Trong chớp mắt thị trường có thể cướp đi mọi thứ của bạn!"

--- ----

Ngây người cả ngày, chớp mắt một cái trời đã tối. Lâm An Mỵ hưởng thu đãi ngộ phục vụ từ mấy cô ý tá 'chân dài'.

Cô cũng được xem là một người cuồng cái đẹp, không cần biết là trai đẹp hay gái đẹp, chỉ cần khiến cô bổ mắt là được. Liếc ngang liếc dọc, dù cô đang nằm trong phòng bệnh chán ngắc nhưng vẫn 'nghe ra mùi' bác sỹ đẹp trai, y tá xinh gái, xứng đôi quá trời còn gì.

Mặc cho trí tưởng tượng phong phú của cô bay càng cao càng xa, Lương Đình ưu nhã bước vào phòng bệnh của cô. Nhìn bộ mặt đam mê 'nữ sắc' của cô, Lương Đình xì mũi coi thường: "Bỏ cái bộ mặt ghê tởm của em xuống đi! Ghê chết đi được!"

Cô liếc anh ta một cái, sau đó tiếp tục ngắm y tá đáng yêu của mình.

Lương Đình bực bội nhíu mày: "Lão già họ Quý thật đúng là quá đáng, hại em vào bệnh viện. Có biết mấy việc vặt vãnh bình thường Alice còn không đảm nhận nổi huống chi là chức Tổng giám đốc."

Lâm An Mỵ chớp chớp mắt đáng yêu nhìn anh ta: "Anh đang có ý khen em à?"

Y tá sau khi làm xong nhiệm vụ của mình liền rời đi. Lương Đình cũng không cố kỵ nữa, anh ta lao lên sô pha nằm 'chình ình' một đống, lười nhát nói: "Nhiệm vụ của anh hôm nay là báo cho em biết, anh đã thuê bác sỹ riêng cho em rồi!"

Cô bĩu môi xem thường: "Người keo kiệt như anh lại bỏ tiền thuê bác sỹ riêng cho em? Trừ phi là miễn phí!"

"Sao em lại nghĩ anh như thế chứ? Không thấy anh đối với em quá tốt sao?"

"Xuỳ, em đây vào bệnh viện không ai giúp anh làm việc chứ gì!"

"Đừng nghĩ xấu đi lý tưởng cao đẹp của amh chứ!"

"Anh cũng có lý tưởng cao đẹp sao?"

"Bác sỹ này là mỹ nam ấy nhé!"

"Xuỳ, trai đẹp anh giới thiệu có ai bình thường đâu chứ!"

"Này đừng vội kết luận chứ! Em nhìn lại xem, em cũng đã sắp 30 tuổi tới nơi..." Lương Đình chưa nói hết một cái gối đầu đập thẳng vào mặt anh.

"Anh mới sắp ba mươi!!! Em là hai mươi sáu tuổi sáu tháng rõ chưa hả?" Đối với phụ nữ, không nên nói họ già, mập và không có mắt thẩm mĩ. Trừ phi tâm trạng cô ấy vô cùng tốt nếu không thì bạn rơi vào sổ đen của họ là cái chắc.

"Được được em mới hơn hai mươi lăm tuổi ấy nhỉ?"

"Ừk."

Điện thoại của Lương Đình vang lên âm báo tin nhắn, anh ta nhắn trả lời. Sau đó cười cười nói: "Đến rồi, đến rồi!"

Tiếng gõ mở cửa vang lên, Lâm An Mỵ nghiêng đầu nhìn theo hướng cửa phòng chăm chú theo dõi.

Cô nuốt nước miếng, hồi hộp quan sát. Người đàn ông bước vào có dáng người khá cao, nhìn qua khá nho nhã chứ không có cảm giác thô kệch cũng không có cảm giác yếu đuối. Giữa người với người có sự khác biệt rõ rệt nhất là khí chất. Anh ta chính là loại người có khí chất, nhìn bóng lưng cũng đủ khiến con gái bị mê hoặc.

Chậc, chậc... Cô âm thầm tặc lưỡi, một cái bóng lưng đã rung động lòng người thế kia gương mặt chắc không đến nỗi tệ. Lương Đình bĩu môi, tên đó chỉ đẹp mắt xíu thôi mà.

Trình Duệ có xuất thân tốt, gia đình cũng rất trọng quy tắc nên từ nhỏ anh đã được dạy bảo cực kỳ nghiêm khắc, từng cử chỉ ưu nhã lễ độ đã ăn sâu vào máu của anh nên càng tạo thêm cho anh khí chất nổi bật. Dù là mở cửa cũng khiến cho người ta cảm thấy bị mê hoặc.

Lâm An Mỵ không dám thở mạnh nhìn chằm chằm từng cử chỉ của người đàn ông mặc áo blue trắng, đồng tử của cô hơi giãn ra vì ngạc nhiên đến ngây người. Anh ta mặc áo bleu trắng, dáng thon dài cao ngất, hai chân thon dài, An Mỵ chẹp chẹp nước miếng. Chân thật dài a~ Vai rộng eo thon a~ Mỹ nam sao!? Không phải là nam thần ấy chứ!

Trình Duệ trên mặc vẫn còn đeo khẩu trang, lạnh nhạt đi vào, hai mắt anh lia qua cô gái đang ngồi ngốc trên giường, đôi mắt cô ấy nhìn anh chằm chằm như tia laze quét qua quét lại trên người anh. Cảm giác cứ như sắp 'trần trụi' đối mặt với ánh mắt ấy khiến anh co giật khoé miệng. Cảm giác mãnh liệt cứ như là sắp bị cô mang ra 'lột sạch' từ trên xuống dưới, nếu những cô gái khát mong muốn leo lên giường của anh thì anh nghĩ cô gái trước mắt này chỉ đơn thuần muốn 'lột sạch' anh để ngắm.

Cảm giác kì lạ cứ lẩn quẩn trong lòng anh, đôi mắt kia rõ ràng là nhìn anh chằm chằm rất không có lịch sự, nhưng mà anh lại thấy nó dễ chịu hơn ánh mắt của y tá trong bệnh viện. Ánh mắt cô lộ liễu, tràn đầy cảm giác thưởng thức nhưng cũng có chút gì đó như là 'sạch sẽ', thuần khiết.

Lương Đình chợp nhận thấy không khí có gì đó kì lạ, con ngươi liếc qua liếc lại giữa Lâm An Mỵ và Trình Duệ. Anh ta cười trộm trong lòng, thật đúng là duyên phận. Lần đầu đã giao mắt tình cảm thế này chắc chắn lần này sẽ thành đôi.

Tim của Bác sỹ Trình đột nhiên rung lên một cái, chợt nhận ra là suy nghĩ của anh chợt trống rỗng suốt 30 giây, đây là kỉ lục từ trước đến nay chưa từng có trong anh. Anh nhíu mày, cởi khẩu trang y tế trên mặt ra.

Lần này Lâm An Mỵ mới thực sự sững sờ, cô hít một ngụm khí lạnh.

Khuôn mặt của anh ta hoàn toàn điển trai ngoài sức tưởng tượng, gương mặt trắng mịn cứ như nam minh tinh của giớ giả trí vậy. Sự lạnh nhạt ưu nhã, gương mặt mỹ nam, dáng người cứ như nam người mẫu, khí chất bất phàm tập hợp tất cả điểm trên anh ta thật sự là nam thần trong mắt mọi thiếu nữ.

Lâm An Mỵ cảm thấy lòng cô cứ như đang nở hoa vậy. Cảm giác cứ như gặp được thần tượng trên TV đang xuất hiện trước mắt, cực kì kích động trong lòng. Cô cảm thấy nếu anh ta cười rộ lên một cái cô có bị kích động đến ngất không nhỉ?

Lương Đình nhìn cảnh tượng 'sét đánh' trước mắt, cảm thấy cực kỳ chướng mắt, bắt đầu phá đám: "Khụ Khụ!" Anh ta phải thức tỉnh hai người đang tự chìm đắm trong viễn tưởng kia. Xuỳ, đừng tưởng anh ta không nhìn ra Lâm An Mỵ đang kích động muốn chết, cứ như hoa si nhỏ đối với nam thần, đừng tưởng anh ta không nhận ra, Trình Duệ đang giả bộ bình tĩnh, hai tay cũng cứng đơ của lên rồi, cứ như lần đầu tiên quen bạn gái không bằng!... Qủa thật là cậu ta chưa từng quen bạn gái, xuýt nữa anh quên mất.

Tiếng ho của Lương Đình kéo Lâm An Mỵ khỏi sự kích động và sôi trào đang bủa vây trong lòng. Xấu hổ cụp mắt xuống không dám nhìn nữa.

Trình Duệ cũng bình tĩnh hơn, ánh mắt liếc về phía Lương Đình, bước chân cũng di chuyển về phía anh ta.

Lương Đình tươi cười đứng dậy đến ôm bả vai Trình Duệ, hai người đang ông dùng ha đấm tay chào hỏi đối phương, cả hai đều tươi cười thân thiết.

Lương Đình sau khi cháo hỏi xong thì quay sang giớ thiệu với cô: "Army, đây là Vincent. Anh ta sau này sẽ là bác sỹ riêng cho em, có gì cứ gọi cho anh ta." Sau đó anh ta quay sang nói với Trình Duệ: "Vincent, Army giống như em gái ruột của tôi cho nên cậu nhất định phải chăm sóc nó cho tốt. Tiền của tôi còn chờ con bé giúp tôi kiếm về, cậu phải đảm bảo nó khoẻ như trâu."

Trình Duệ lạnh nhạt gạt bàn tay đang ở trên vai mình vỗ vỗ cười nhạt: "Cậu lo cho bệnh 'trĩ' của cậu trước đi!"

Lương Đình liếc xéo anh, hừ một tiếng khinh bỉ.

Đáy lòng Lâm An Mỵ có cái gì đó vỡ nát. Má nó!!!

Sao này cô sẽ không tin Lương Đình cho cô gặp trai đẹp nữa. Nam thần gì chứ, ưu nhã lễ độ gì chứ!? Hình tượng nam thần trong lòng cô sụp đổ.

Oa~~aaaaaa *KHÓC LỚN*

Gặp phải kẻ độc miệng á.

--- ------ ---------

Truyện ngắn nhỏ 1

BỆNH NGHỀ NGHIỆP


Trình Duệ: "Nói thật mông cô quá lép!"

Lâm An Mỵ: "Tại sao anh biết chứ?"

Trình Duệ: "À, hôm trước tôi tiêm thuốc cho cô!"

Lâm An Mỵ: "Mông lép liên qua đến anh à, liên quan đến gia đình, nhân sinh của anh à? Mông lép thì thì chứ! Tôi mông lép thì sao chứ? Liên quan cái khỉ gì tới anh?" *Hét lớn*

Trình Duệ: "Không liên quan. Nhưng mà cô không phải lo, nhìn chung sắc làn ở đó cho thấy nó khá mền mịn, nhẵn nhịu, chắc là xúc cảm rất tốt!"

Lâm An Mỵ: "BIẾN THÁI!!!!!!!!!!!!!!!!"



Đã sửa bởi Lâm Mỵ Mỵ lúc 03.11.2017, 21:25, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lâm Mỵ Mỵ về bài viết trên: Lãnh Phong Thần, lovenoo1510, phuochieu90
     

Có bài mới 08.10.2017, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 20.07.2016, 14:00
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 117
Được thanks: 143 lần
Điểm: 27.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên phận kiêu ngạo - Lâm Mỵ Mỵ - Điểm: 61
CHƯƠNG 3:

BÁC SỸ VẠN NGƯỜI MÊ


"Thanh xuân của anh chưa từng lãng phí trên bất kì một cô gái nào!"

Lâm An Mỵ cảm thấy bản thân cực kì thông minh mới có thể kịp thời nhận ra nam thần bác sỹ mà cô thấy chỉ là vẻ ngoài thôi. Nội tâm của anh ta chắc chắn không thể nào tưởng tượng được. Trong lòng âm thầm nhắc nhở bản thân cách xa anh ta một chút.

Thế nhưng tình thế dường như không còn giống như cô tưởng tượng.

"Army à, sau này có gì thì cứ gọi cho Trình... D... à không Vincent! Haha sau này chiếu cố lẫn nhau nhé!" Lương Đình cười cực kỳ phấn khích.

Lâm An Mỵ liếc nhìn Trình Duệ một cái lông tóc dựng ngược, cũng may là cô và anh ta vốn không thân thuộc, nếu không ngày ngày nhìn bản mặt dụ người kia cô không có khả năng phản kháng. Đối với sắc đẹp cô không có sức đề kháng. Lâm An Mỵ ảo não khóc ròng trong lòng.

Lương Đình cảm thấy quỷ kế đang từng bước được thực hiện lại càng vui vẻ phấn khích, trong khi đó bác sỹ Trình không có biểu lộ cảm xúc.

--- -------

Sáng thứ tư, kể từ khi Lâm An Mỵ nhập viện đến nay đã được hai ngày hai đêm. Công việc của công ti giao lại cho cấp dưới một ít, cô thì lại chán chường bắt đầu 'tham quan' bệnh viện.

Đầu tiên, sáu giờ sáng cô đã thức dậy đi loanh quanh tìm nhà ăn. Vào được nhà ăn của bệnh viện Tinh Tú, Lâm An Mỵ cảm thấy muốn rớt cả tròng mắt xuống. Nhìn xem nhìn xem, thực đơn chỉ có món cháo cô ghét cay ghét đắng là khó nuốt thôi còn ngoài ra thực đơn không hề thua kém nhà hàng Á My của cô bao nhiêu.

Chọn vài món ăn nhẹ xong buổi sáng, cô mặc luôn bộ đồ bệnh nhân đi tản bộ ở dưới sân. Đi một vòng cô phát hiện bệnh viện này đầu tư thật sự rất tốt, có cả khu vực trò chơi cho trẻ em. Khu vực tụ tập cho bệnh nhân lớn tuổi, không chỉ cơ sở vật chất tốt mà còn khiến cho tinh thần bệnh nhân mau chóng tốt lên.

Đi dạo một hồi, cô bắt đầu quẹo trái quẹo phải như đứa nhỏ đi lung tung tò mò khám phá, cô đi ngang qua phòng khám, phòng trực y tá, phòng trực bác sỹ, sảnh bốc số khám bệnh, phòng cấp cứu đi loanh quanh đột nhiên cô nhận ra một chuyện hết sức nghiêm trọng, cô bị lạc rồi.

Lâm An Mỵ nhăn mày đi vòng qua quẹo lại rốt cuộc cảm thấy chắc là lạc tại đây luôn rồi, đồ bệnh nhân trên người không có tiền cũng không có điện thoại, hiện tại cô không thể liên lạc với ai.

Khu vực cô đi vào là trước cửa khoa sản, băng ghế đá dưới tán cây có một ông cụ đang ngồi, cô đang định đi vào như ông cụ lại bất ngờ lên tiếng.

"Cháu gái à, lại đây chút nào."

Cô xoay tới xoay lui xung quanh chỉ có mỗi cô và ông cụ này và cô thôi, cô chớp chớp mắt hỏi: "Cháu ạ?"

"Đúng, cháu gái gì đó. Lại đây đỡ ông chút nào!"

"Dạ!" Dù không quen biết nhưng theo thói quen Lâm An Mỵ cũng sẽ giúp đỡ người khác trừ khi làm Tổng giám đốc.

Ông cụ hiền lành để cô đỡ một bên cánh tay, bên tay còn lại ông ấy chống một cái gậy từ tốn đi. Đỡ ông ấy đứng lên... Lâm An Mỵ sựt nhớ bản thân mình đang lạc đường. Cô ấp úng định mở miệng nói là cô không biết đường đi: "Ông ơi, cháu..."

"Cháu để ông đứng đây là được, phiền cháu thay ông cúi đầu trước góc cây phía trước giúp ông!"

"Dạ!" Lâm An Mỵ cảm thấy mờ mịch nhưng vẫn làm theo lời ông cụ, cúi đầu thành kính trước gốc cây ông ấy chỉ.

Một lát sau, ông chỉ dẫn cô đưa ông về sảnh chính của bệnh viện, lúc này cô mới thở phào một hơi, thoát nạn lạc đường.

"Cô gái nhỏ!"

Lâm An Mỵ dựng tóc gáy, cô mà là cô gái nhỏ sao!? Cô hiện tại đã là 26 tuổi sáu tháng, không phải quá lớn nhưng cũng sắp coi như cô gái lớn tuổi. Dù bất ngờ nhưng do phản xạ có điều kiện cô lên tiếng: "Dạ!"

Ông cụ mỉm cười hiền từ, gương mặt đôn hậu, dù chống gậy nhưng dáng đứng vẫn thẳng tấp. Nhìn ông cụ khoảng chừng sáu mươi tuổi, tóc bạc trắng nhưng dưới sự tàn phá của thời gian kia chắc chắn thời trẻ nhất định có gương mặt dễ nhìn. Ông cười cười nói với cô: "Cảm ơn cháu giúp ta thành kính thương tiếc với bọn trẻ!"

Cô càng mờ mịch, "bọn trẻ"!? Lâm An Mỵ xanh mặt. Nụ cười trên mặt trở nên cứng ngắc.

"Hahaha!" Giọng cười lanh lảnh của ông cụ vang lên từng hồi, trong khi cô cảm thấy da đầu tê dại. Ông cụ cười tủm tỉm ý vị sâu xa nhìn cô một cái rồi quay đầu bỏ rời đi, trước khi đi xa còn không quên ngoái đầu nhìn lại chỗ Lâm An Mỵ đang ngây ngốc, châm thêm một câu: "À, hình như bọn trẻ rất thích cháu đấy!" Câu nói ấy của ông cụ làm cô tê cứng cả người.

Lâm An Mỵ gương mặt xanh lét vì mấy lời của ông cụ kì lạ, cơ thể đã run lẩy bẩy nhưng vẫn thể hiện tư thế hiên ngang liều mình mạnh miệng: "Haha, ông đừng doạ cháu!"

Ông cụ cười cười, gương mặt hồng hào tràn đầy sinh khí. Nụ cười đầy ấm áp thế kia khẳng định rằng ông ấy khó mà đi gạt người, vả lại ông ấy khi không đi gạt cô làm quái gì chứ!? Nụ cười ấm áp của ông cụ làm lòng cô lung lay, cô thật sự không muốn tin "bọn trẻ" đó thích cô à nha! T__T .

Ông cụ dường như cảm thấy đã đả kích lòng cô tan nát xong thì lại nói một câu cứ như là ánh sáng trong ác mộng của cô: "Cháu biết bác sỹ Trình không? Cái người cao cao đẹp trai là bác sỹ đa khoa ấy? Lần trước ông gặp cậu ta..." Ông cụ ẩn ý cứ như muốn vô tình tiết lộ cho cô: "Bọn trẻ không hề yêu thích cậu ta như yêu thích cháu. Haiz, trong bọn trẻ sợ cậu ta chết khiếp." Nói rồi liền quay người rời đi.

Lâm An Mỵ, cô có hai nỗi sợ "bự chảng" là côn trùng và cái thứ "đó đó"...

"..." Nó là gì ư? Nó là một thứ tâm linh đáng sợ hay còn gọi với tên gọi mĩ cảm "linh hồn". Còn có tên gọi trần tục là "ma".

Nỗi sợ thầm kín này của cô chỉ cần không ai khơi gợi thì cô chẳng hề sợ sệt gì hết nhưng mà ông cụ lúc nãy lại gợi chuyện đáng sợ này khiến cô rơi vào tình trạng sợ hãi.

Lâm An Mỵ cuống cuồng tìm đường chạy về phòng. Vừa về đến phòng cô liền chạy xộc vào mở cửa sổ, chợt cô nhận ra mình đang ở lầu ba, cái đầu nhỏ chuyển động suy diễn tình hình từ lầu ba rơi xuống nhất định là... "Rầm!" Cô đóng cửa sổ lại, từng tế bào trong người cô càng ngày càng căng thẳng.

Cô vốn không thích bệnh viện nhưng mà mấy ngày nay ở trong phòng được phục vụ như khách sạn cao cấp vậy nên cô cũng quên mất mình đang ở đâu.

"Bệnh viện" nơi có nhiều ma nhất trong suy nghĩ của con người, cô lại quên mất mấy chuyện đó mà còn nằm lì ở đây.

Lâm An Mỵ bắt đầu nổi cơn dọn đồ đạc sạch sẽ, thay một bộ đồ khác, trang điềm chỉnh trang lại sau đó xách hành lý, dọn đồ đi thanh toán toàn bộ viện phí. Trong đầu cô có ý nghĩ duy nhất chính là mau chóng rời khỏi nơi này.

Trình Duệ đang bân rộn làm việc trong phòng chuẩn đoán thì nhân được điện thoại của hộ lý thông báo là bệnh nhân của anh, cô gái ở phòng vip đã làm thủ tục xuất viện. Anh hơi cau mày khi nghe tin này, theo như anh được biết thì Lương Đình muốn cô ấy ở lại đây bốn ngày, anh ta cũng đã nhờ anh trông chừng cô gái này giúp. Như vậy có thể hiểu là cô ấy tự ý rời đơn vị trị liệu.

Anh nói một câu "Đã biết!" với hộ lý rồi cúp máy. Trình Duệ cất điện thoại vào túi, dù sao cũng chỉ là rời bệnh viện, bệnh của cô ấy cũng chẳng có gì, còn nhiều thời gian gặp mặt.

Thế nhưng tâm tình của bác sỹ Trình thường ngày ác liệt, nay xung quanh bán kính 5m đều cố gắng tránh xa. Bác sỹ Trình ngày thường đều rất là lạnh nhạt nhưng lời nói lại ít khi nể mặt này nọ, tính khí hoàn toàn là kẻ "trên". Con người hoàn toàn thanh cao lạnh lùng.

Ở bệnh viện anh chỉ dùng tên Vincent, còn tên Trình Duệ chỉ có vài người thân thuộc gọi. Trình Duệ là mẫu đàn ông lý tưởng trong mắt đa số phái nữ, chiều cao 1m87, dáng người cao ráo không có vai u thịt bắp, hay thô thiển mà là dáng người nho nhã thanh lịch.

Nước da khá trắng, gương mặt điển trai mang nét trưởng thành chính chắn. Lâm An Mỵ cảm thấy nếu còn ở mười năm trước có lẽ sẽ tôn anh lên làm nam thần trong mộng ngày ngày ngắm hình mà điên cuồng. Nhưng mà thời trẻ ai chả kích động một chút với thần tượng của mình đúng không!? Có thời điểm đơn thuần chỉ thích nhìn ngắm thế thôi, thế nhưng cũng có thời điểm điên cuồng vì một bài hát vì một hình tượng nào đó.

Ví dụ như Lâm An Mỵ rất cuồng Tiêu Nại đại thần, ngay từ lần đầu tiên đọc bộ truyện võng du Yêu em từ cái nhìn đầu tiên của tác giả Cố Mạn, cô cảm thấy bản thân mình gục với Tiêu Nại luôn rồi! Có nhiều người cho rằng xem phim hay hơn nhưng khi đọc nguyên tác tiểu thuyết chúng ta mới cảm nhận hết được những gì mà tác giả muốn chúng ta biết.

Mẫu người trong lòng cô là người đẹp trai cao ráo, trưởng thành. Nhưng với chiều cao dưới ba mét bẻ đôi của cô thì loại đàn ông quá trời cao như Trình Duệ là quá không thích hợp. Cách biệt quá xa, sấp sỉ 30cm. Nhìn cứ như người lớn và trẻ em.  Mỗi lần nói chuyện chẳng lẽ cứ bắt cô ngước đầu, cô rất lười nên thôi đi. Cô vẫn nên tìm người đàn ông nào đó chừng 1m7 là được rồi.

Bác sỹ Trình nếu biết được ưu thế chiều cao của mình lại bị người ta xa lánh chắc chắn sẽ "hộc máu" nội thương. Thế nhưng cô vẫn rất ngưỡng mộ những người có chiều cao vượt trội như anh.

Nếu cô cảm thấy Tiêu Nại là đại thần trong mộng thì Trình Duệ là nam thần trong giới y học. Gia thế trong sạch, nhà có tiền, có xe, có cổ phiếu, có công việc ổn định, có tài hoa y đức, có gương mặt tuyệt mĩ. Muốn tìm được một người như vậy quả thật rất khó.

Thế nhưng người như bác sỹ Trình đây lại khó tránh khỏi số trời định "ế" suốt 28 năm qua. Chặng đường trưởng thành của anh được tóm tắt như sau:

"10 tuổi là cậu bé thông minh được bồi dưỡng kĩ lưỡng của nhà họ Trình!"

"16 tuổi tốt nghiệp cấp ba ở nước Mỹ, 23 tuổi hoàn thành xuất sắc chương trình Y đa khoa của đại học Harvard. Nhảy hai lớp rút ngắn thời gian học phổ thông, vào đại học "

Chương trình Sau đại học Y khoa ở Việt Nam có vài điểm khác với Hoa Kỳ.

Ở Việt Nam, học 6 năm Y khoa hay đa khoa được cấp bằng bác sĩ đa khoa. Bằng này chưa hành nghề được, phải làm việc ở một bệnh viện khoảng 18 tháng thì sẽ được cấp chứng chỉ hành nghề.

Ở Mỹ học 4 năm cơ bản và 4 năm Y khoa, được cấp bằng MD (Doctor of medicine - gần giống với bác sĩ đa khoa ở Việt Nam). Bằng này chưa hành nghề được, muốn hành nghề thì phải học tiếp chương trình Residency, tức là chương trình bác sĩ nội trú bệnh viện 3-5 năm tùy chuyên ngành. Năm đầu tiên của Residency gọi là Internship. Như vậy Residency ở Mỹ hầu như là bắt buộc và có thể xem như là đại trà. Ở Việt Nam thì khác, chương trình Bác sĩ nội trú bệnh viện được xem là chương trình đặc biệt, dành cho những bác sĩ mới ra trường giỏi. Được xem là chương trình đào tạo bác sĩ Y khoa trình độ cao (cả về nghiên cứu lẫn thực hành lâm sàng), là hạt giống Y khoa nước nhà. Bởi vì mỗi một chuyên ngành chỉ tuyển vài bác sĩ nội trú mỗi năm (ví dụ: năm 2012 Gây mê hồi sức tuyển 4 Bác sĩ, Da Liễu và Ngoại Niệu tuyển 4, Ngoại Thần Kinh tuyển 3... Năm 2011 da Liễu tuyển 2, Nội Tiết tuyển 4,...) nên số lượng ít (không giống Hoa Kỳ), các bác sĩ Nội trú được Giáo sư và các bác sĩ giàu kinh nghiệm ở bệnh viện hướng dẫn nên tiến bộ rất nhanh và kiến thức rất chuẩn. Cũng chính vì vậy mà Bác sĩ nội trú là niềm mơ ước của hầu hết các sinh viên Y khoa Việt Nam sau khi tốt nghiệp.

Sau khi học Y đa khoa 6 năm, nếu giỏi sẽ thi và học tiếp Chương trình Bác sĩ nội trú thêm 3 năm nữa (chưa kể thời gian 1 năm ôn thi hoặc chờ nhập học - tùy theo mỗi Đại học Y Dược khác nhau). Như vậy tối thiểu cần 9 năm để đào tạo ra một bác sĩ Giỏi cả về thực hành lẫn nghiên cứu khoa học.

Ở Việt Nam còn 2 chương trình học Sau đại học khác là Bác sĩ Chuyên khoa 1 học 2 năm (thiên về thực hành lâm sàng) và Cao học học 2 năm hay còn gọi là thạc sĩ y khoa (thiên về hướng nghiên cứu).-- Theo Wikipedia.

"23 tuổi nổi danh nhờ hàng loạt luận văn y học đăng trên tạp chí nổi tiếng."

"Những năm gần đây cuộc sống của Trình Duệ hoàn toàn rơi vào tình trạng mất tích."

"Theo như thông tin "lá cải" từ phía Lương Đình "đào bới" được thì gần đây bác sỹ Trình đang bí mật kinh doanh kiếm tiền cưới vợ!"

Bác sỹ Trình nhà ta rất đáng thương, không có được tốt số như Tiêu Nại đại thần tốt nghiệp đại học vài năm liền cưới được vợ. Bác sỹ Trình nhà chúng ta có gương mặt hết sức mĩ miều, mê hoặc không biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ thế nhưng trong cuộc sống của anh 28 năm trôi qua đều là "u tịch" trong tình trường.

Từ nhỏ đã gánh vác sứ mệnh người thừa kế của nhà họ Trình, suốt ngày xoay quanh bồi dưỡng cho anh. Chương trình học Y cũng khá nặng nề cho nên ngoài y học mà anh yêu thích ra anh không có nhiều tiếp xúc với phái nữ.

Theo như anh thì hai mươi tám năm qua anh không có tiếp xúc hay yêu đương với bất kì một cô gái nào, đơn giản là không có thời gian và không có hứng thú. IQ của anh lẫn EQ đều không tệ nhưng mà vẫn chưa tìm được cô gái thích hợp với yêu cầu của anh.

Bác sỹ vạn người mê như anh vẫn không có bạn gái.

--- ----

Lâm An Mỵ vừa trở về từ bệnh viện liền nhanh chóng trở về căn hộ chung cư của cô. Cô chạy như bay về nhà, giày cao gót bị cô quẳng lộn xộn. Cô chạy xộc vào phòng ngủ lục tung tủ đầu giường "moi" ra một cái bùa hộ mệnh kiểu cổ.

Đây là lá bùa của một người ông tặng cho, người ông đó trong một lần đi chùa tận bên Trung Quốc rồi "thỉnh" về vài sợi để cầu cho con cháu bình an. Lâm An Mỵ sợ ma có tiếng, không ngờ ba mẹ cô có nói chuyện này với ông cụ đó nên ông ấy tặng cho cô một sợi dây đeo cổ. Từ năm 10 tuổi đến già lá bùa đó vẫn được cô giữ gìn cẩn thận.

Năm cô đi học đại học, một mình đến thành phố H, ở nhờ nhà người quen. Không lâu sau gặp lại Lương Đình trong mối quan hệ khá là rối loạn, sau đó cô theo anh học hỏi được khá nhiều điều. Quý Thừa Dư cũng là do Lương Đình vô tình giới thiệu cho cô, sau khi cô náo loạn khóc một trận thì Lương Định hận không thể "lóc xương" của của Quý Thừa dư để lấy lại mặt mũi của anh. Thật sự thì Lương Đình vẫn chưa biết chuyện Quý Thừa Dư thích anh ta.

Lâm An Mỵ khóc vì cảm thấy tức và buồn bực trong lòng, chứ cũng chẳng liên quan gì tới Quý Thừa Dư. Từ đó Lương Đình mang tâm tình có lỗi vì đã giới thiệu Quý Thừa Dư cho cô mà nâng đỡ cô nhiều hơn, nếu không có chuyện đó thì thực ra Lương Đình vẫn sẽ nâng đỡ cô, dù anh ta khá lười biếng nhưng cũng không đến nỗi dùng người không đáng tin.

Tâm tình mấy năm nay của Lâm An Mỵ cũng khá tốt, ngày ngày làm việc rảnh rổi thì đọc tiểu thuyết, viết chút tiểu thuyết để thoả lòng đam mê. Lương Đình giới thiệu khá nhiều người cho cô nhưng mà cô cảm thấy không hợp cho lắm, bọn họ đều rất có tiền có tài có gương mặt tốt nhưng mà hầu hết đều là con nhà "hào môn thế gia".

Xuất thân của cô vốn không phải "thiên kim tiểu thư" nên cũng ít nhà chịu một cô con dâu như vậy.

Nói là nói thế chứ thật ra Lương Đình mà tốt thì không có người chết đói rồi.

Mấy năm qua Tập đoàn Lương Đình cực kỳ có tiếng tăm nên cũng lấn sang đầu tư  bên giới giải trí. Mà hầu hết những người được Tập đoàn nâng đỡ đều đi kèm với scandal hẹn hò cùng Tổng giám đốc. Lúc đầu Lâm An Mỵ đem mấy tờ báo kia hầm hầm đến văn phòng của Lương Đình kể tội. Nhưng mà trở về lại càng thêm buồn bực, vì anh ta cho rằng như vậy không cần tốn tiền lăng xê mà người của chúng ta vẫn nổi như cồn.

Thế nhưng, sự thật cay đắng rằng, Lâm An Mỵ từ một Tổng giám đốc của Lương Đình chuyên lăng xê minh tinh lại bị đám nhà báo "bới móc". Cô cảm thấy bản thân mình xưa nay không làm điều ác mà lại gặp chuyện điên rồ như vậy nên càng buồn bực.

Nhưng mà giờ mấy chuyện đó không quan trọng, quan trọng là cô cảm thấy sợ mấy lời của ông cụ ngày hôm nay nói.

Lâm An Mỵ leo lên giường trùm chăn lại bật điện thoại vào UC Brower, lên mạng tìm tin tức. Theo một trang mạng khá đáng tin thì muốn xua đi "âm khí" phải dùng "dương khí" trấn giữ. Mà "dương khí" ở đây có thể là một người đàn ông tràn đầy "dương khí", theo tâm linh thì vật "âm" sợ "dương khí" nên muốn xua thứ đó phải có người mang khí "dương" này bên cạnh.

Một đống "âm, dương" quái khí cứ thế làm đầu cô xoay vòng vòng, nhưng mà Lâm An Mỵ không phải là cô gái thuộc dạng "tiểu bạch thỏ" toàn diện. "Tiểu bạch thỏ" trong cô cho rằng nên tìm cơ hội tiếp xúc nhiều với Trình Duệ để xua "âm khí", trong khi "nữ vương" lại cho rằng trực tiếp lừa anh ta về nhà cho xong.

Lâm An Mỵ bị chứng "tâm thần phân liệt" ảo tưởng lại bát đầu. Trong đầu suy nghĩ tìm biện pháp "lừa" bác sỹ về nhà.

Hành trình dụ dỗ "ngu ngốc" bắt đầu!"

--- ------ ------

Truyện ngắn nhỏ 2:

Ấn Tượng đầu tiên


Trình Duệ: "Tôi hoàn toàn không ngờ lại có kẻ ngờ nghệch đến thế!"

Lâm An Mỵ: "Tôi nghĩ tới sẽ phải gặp được một người độc mồm và vừa độc ác như thế!"

Lương Đình: "Bật mí cho mọi người là là bọ họ có ân tượng đầu tiên khá là tốt!"

Trình Duệ: "Trên người cô ấy toát ra một loại gọi là gì nhỉ!? Là... tiên khí,
một loại rất là trầm tĩnh, thoát tục."

Lâm An Mỵ: "Trên người anh ấy có một loại thần khí của nam thần, vừa nhìn là biết cao ngạo, lạnh lùng.

Lương Đình: "Ha Ha, thấy không? Thế còn ấn tượng về sau?

Trình Duệ: "Động kinh! Là khí chất của một con yêu nghiệt!"

"..."

Lâm An My: "Biến Thái! Khí chất của một tên thần kinh!


Đã sửa bởi Lâm Mỵ Mỵ lúc 03.11.2017, 21:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lâm Mỵ Mỵ về bài viết trên: lovenoo1510
     
Có bài mới 09.10.2017, 12:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 29.06.2017, 11:33
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 47
Được thanks: 78 lần
Điểm: 4.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Duyên phận kiêu ngạo - Lâm Mỵ Mỵ - Điểm: 1
Truyện hay ghê, bạn tả nam9 chuẩn soái ca


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hàn Ly về bài viết trên: Lâm Mỵ Mỵ, tieu-su-muoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: jenny.b1 và 101 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.