Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 03.10.2017, 19:27
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 103.1 - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103.1: Một quyển cuối cùng (hạ)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Dừng tay!” Quân Hạo Thiên gào lên giận dữ ra tiếng, nhưng âm thanh của hắn lại bị mưa tên gào thét đầy trời bao phủ lại.

Màn mưa nghiêng trời đột nhiên ở dưới nội lực của Quân Dập Hàn ngưng tụ lại thành một cái lồng nước cực lớn che chở hai người ở trong đó, ngàn vạn mũi tên bị ngăn cản, tên dần dần dày đặc không ngừng tích lũy, khiến lồng nước trong suốt trở nên đen đậm, tiếng vang chém giết vang lên nơi xa, người của Quân Dập Hàn mang đến đang chém giết người của Mộ Dung Tịnh, dòng máu đỏ sẫm mới vừa văng tung óe được màn mưa to cọ rửa, không lâu lắm, trên đài Phượng hoàng nước mưa vốn trong trẻo bị nhuộm đỏ bao trọn lấy cả đài Phượng hoàng.

Nhân mã hai phe đánh tới hăng say, lồng nước bao phủ hai người ầm ầm nổ tung, Quân Dập Hàn ôm Ôn Noãn bay lên ra ngoài Hoàng cung.

“Chặn bọn họ lại cho ai gia!” Mộ Dung Tịnh gầm lên giận dữ, giống như để cho hai người bọn họ chạy thoát là hậu hoạn vô cùng.

“Hoàng thượng.” Mục An cuối cùng đột phá được nhân mã của Mộ Dung Tịnh ngăn cản đi tới trước người Quân Hạo Thiên.

“Dẫn người chặn người của Thái hậu lại, cần phải để cho Hàn Vương và Hàn Vương phi an toàn rời cung.” Tròng mắt Quân Hạo Thiên nhìn mưa to gió dữ, trầm giọng hạ lệnh, Mộ Dung Tịnh đây là rốt cuộc không nhẫn nại được cuối cùng phải ra tay sao? Thế mà lại dám công khai làm loạn trước mắt hắn. die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Vâng.” Mục An lưu lại một nhóm người bảo vệ Quân Hạo Thiên, lại dẫn đầu những người khác xông vào màn mưa gia nhập đội ngũ của Hàn Vương phủ, ra sức chém giết người của Mộ Dung Tịnh.

Càng mưa càng lớn, nước mưa của đài Phượng hoàng càng lúc càng đỏ, một màn thảm thiết này lại bị mai một trong bụi bặm của lịch sử.

Quân Dập Hàn mang theo Ôn Noãn ra khỏi cung đến ngoại ô của Kinh thành, hắn đang cầm mặt nàng, đe dọa nhìn nàng, cắn răng nghiến lợi hỏi, “Tại sao muốn làm như vậy? Nói cho ta biết đáp án.”

"Ta...” Nàng nhìn hắn đang tức giận nhìn mình, hung hăng cắn răng chịu đựng đau đớn nơi cõi lòng, nỗ lực kéo ra ý cười, đưa tay vuốt ve mặt hắn nói, “Không có tại sao, chỉ có điều một đường đi tới đây đều là chàng che chở cho ta, bỏ ra vì ta, ta chỉ muốn làm một chút vì chàng, thật ra thì mới vừa rồi ta cũng không phải muốn tự sát thật, đó chẳng qua chỉ là một màn kịch giả mà thôi, đoản kiếm kia là giả.”

“Thật?” Cơn giận của hắn dần dần biến mất, nhìn chằm chằm vào hai mắt của nàng chờ đợi đáp án cuối cùng.

“Thật.” Ôn Noãn trả lời khẳng định, giờ khắc này nàng cảm tạ ông trời đã cho trận mưa to hoàn toàn che giấu nước mắt của nàng đang tùy ý chảy, để cho nàng ở trong sân khấu này không đến nỗi lộ ra quá nhiều sơ hở.

“Về sau không cho làm tiếp chuyện ngốc như vậy.” Hắn ôm nàng thật chặt, từng chút một hôn lên tóc nàng, giọng khàn khàn lên, “Ta không cần nàng làm cái gì vì ta, ta chỉ muốn nàng sống thật tốt ở bên cạnh ta, ta đã hài lòng, nàng không biết vừa rồi khoảnh khắc nàng cầm đoản kiếm đâm vào ngực ta có bao nhiêu sợ, phu nhân, đồng ý không được rời khỏi ta.” Thân thể hắn căng thẳng ôm lấy nàng, trong tiếng nói mang theo khẽ run, giống như dư âm sợ hãi một màn vừa rồi vẫn quanh quẩn trong lòng hắn không đi.

Trong lòng Ôn Noãn đau như xé nát, nàng rất muốn mở miệng đồng ý hắn sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh hắn, sẽ vì hắn sinh con dưỡng cái, sẽ cùng hắn đầu bạc đến lão với nhau, thế nhưng căn bản là hy vọng xa vời, nếu nàng còn sóng, chỉ biết biến thành con rối không ra người không ra quỷ trong tay Mộ Dung Tịnh, chỉ sẽ tổn thương hắn, nguyên nhân chính là như thế, nàng mới có thể chọn lựa trái với lời hứa với hắn mà kết thúc sinh mạng, mà lúc đó, nàng vốn không nên hứa hẹn với hắn, nhưng cuối cùng nàng vẫn không thể khống chế được tim mình, cho tới bây giờ, nàng thật sự không định lại hứa lời hứa không cách nào thực hiện để lừa hắn.

“Phu nhân?” Lâu không nghe được câu trả lời của nàng, trong lòng hắn chợt co rút lại, trợn tròng mắt nhìn nàng. dfienddn lieqiudoon

“Mưa quá lớn, chúng ta tìm chỗ trốn tránh trước đã.” Ôn Noãn tránh tầm mắt của hắn, xoay người đi tới cách đó không xa.

“Nàng có chuyện gạt ta?” Giọng Quân Dập Hàn truyền tới từ trong màn mưa, trong giọng nói mang theo khẳng định, mới vừa rồi hắn thiếu chút nữa tin lời của nàng, nhưng thái độ chần chừ giờ phút này của nàng, thêm vào đó hồi tưởng lại thái độ tuyệt vọng khi nàng tìm chết vốn không giống như giả.

“Làm sao có thể?” Thân thể nàng cứng đờ, ngay sau đó giọng nói cố tình thả lỏng trả lời, dừng lại một hồi lâu vẫn không thấy hắn theo kịp, nàng ngoái đầu lại nhìn về phía hắn, lại thấy hắn cách màn mưa nhìn nàng chăm chú, giống như muốn nhìn vào tận đáy lòng nàng, nụ cười bên môi nàng sắp không giữ được lại cố gắng treo lên, “Còn thất thần...”

“Cẩn thận!” Nàng còn chưa nói xong, lại thấy sắc mặt hắn hoảng sợ, ngay sau đó là một màn trời lật đất chuyển, mưa dần dần dừng lại, thế nhưng hắn vẫn duy trì động tác giữ nàng trước ngực không nhúc nhích.

“Quân Dập Hàn?” Giọng Ôn Noãn vô cùng nhẹ mang theo khẽ run gọi hắn, nàng đưa tay đi lắc hắn, lại chỉ cảm giác dưới lòng bàn tay ấm áp, nhưng mà hắn lại hai mắt nhắm nghiền.

Ôn Noãn hoảng hốt chống mặt đất đỡ hắn lên, lúc này mới nhìn thấy trên lưng hắn trúng một mũi tên, nhưng vị trí mũi tên ở gần bả vai, Quân Dập Hàn cũng không đến nỗi bất tỉnh, tay nàng khẽ run mò về phía mạch hắn, vừa kiểm tra nàng chỉ cảm thấy hơi sức toàn thân đã bị rút đi, ngàn vạn đao nhọn hung hăng đâm vào lòng nàng khuấy động.

Trên mũi tên kia có độc, mà độc này là độc “Tuyệt trần” do tự tay nàng nghiên cứu chế ra, hôm qua nàng đã chôn ở trong hang núi, vả lại không thuốc nào chữa được!

Không, hắn không thể chết được, tuyệt đối không thể chết, nàng làm nhiều như vậy, làm tất cả không phải chỉ vì cho hắn có thể sống tốt sao, sao hắn có thể cứ như vậy mà chết đi? Ôn Noãn ôm chặt Quân Dập Hàn vào trong ngực, tay hốt hoảng tìm trong ống tay áo định cầm máu cho hắn trước, nhưng sờ soạng một hồi lâu chẳng có gì cả, lúc này nàng mới nhớ ra vốn ôm một lòng định chết, trừ một cây đoản kiếm ra, trên người không mang theo thứ gì.

Sau mưa to, ánh mặt trời nóng bỏng thiêu mặt đất, Ôn Noãn cõng Quân Dập Hàn từng bước từng bước đi về phía Minh Nguyệt các, cho dù thân thể nàng yếu đuối giống như bất cứ lúc nào cũng có thể lộn nhào, nhưng nàng lại cắn môi kiên định dời bước, nhất định có biện pháp, ở Minh Nguyệt các nàng góp nhặt rất nhiều dược liệu hiếm thấy trên thế gian, nhất định có biện pháp, nhất định có biện pháp giải được độc của nàng.

Kể cả lừa mình dối người, nàng cũng không muốn đối mặt với sự thật kia, thuốc kia do nàng hao tốn ba năm tâm huyết nghiên cứu chế tạo, láy các loại dược liệu không độc luyện chế thành độc dược, trên đời này cho dù là nàng cũng không có cách nào luyện chế ra thuốc giải.

Sắc mặt nàng tái nhợt, màu máu mất hết, hết bước này đến bước khác dẫm vào trong đất bùn, bước chân kiên định không thay đổi di chuyển lên phía trước, cho dù ngã xuống không biết bao nhiêu lần, chân đã đẫm máu tươi đầm đìa, nhưng nàng vẫn chống đỡ thân mình tê dại cõng Quân Dập Hàn đi về phía Minh Nguyệt các. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Ôn Noãn, ngươi đồ yêu nữ!” Một giọng nói căm giận đâm vào trong đầu hôn mê của Ôn Noãn, khi nàng còn chưa kịp phản ứng, ngực đã bị đánh trúng một chưởng, thân thể như diều đứt dây bay xéo ra.

Mũi chân Ngọc Dao hạ xuống đất, đỡ lấy Quân Dập Hàn đang nghiêng ngả, hai mắt căm hận nhìn Ôn Noãn ngã xuống đất không dậy nổi, “Ban đầu nhìn thấy ngươi thì ta đã biết ngươi không phải hạng tốt lành gì, lại không nghĩ tới ngươi lại là yêu nữ, bây giờ hại Vương gia thành như vậy, bây giờ ta tạm bỏ qua cho ngươi, đợi sau khi Vương gia tỉnh lại sẽ để tự Vương gia xử trí ngươi, nhưng nếu Vương gia không tỉnh lại, ta nhất định sẽ rút gân lột da ngươi báo thù cho Vương gia.” Ngọc Dao nói xong, trực tiếp mang Quân Dập Hàn phi thân rời đi.

Ôn Noãn chịu đựng đau đớn trước ngực, bước chân vội đuổi lên trước, nhưng dưới bàn chân trượt đi, nhếch nhác ngã vào trong vũng bùn, đầu ngón tay vừa chạm qua áo bào Quân Dập Hàn, ngay cả chút hơi ấm của hắn cũng không lưu lại, nàng quỳ rạp trên mặt đất, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng của hắn ngày càng xa cho đến khi biến mất không thấy gì nữa.

Nàng không muốn hắn chết, nàng nên cứu hắn như thế nào?

“A...” Tiếng kêu tuyệt vọng của Ôn Noãn vang dội trong hoang dã.

Cách đó không xa, nam tử áo xám đeo mặt nạ màu đen vẫn đi theo các nàng, khuôn mặt dữ tợn lộ ra nụ cười âm trầm cực kỳ vui sướng, nhìn bóng dáng cực kỳ bi thương này hắn chỉ cảm thấy lòng tràn đầy sảng khoái, trên thế giới này khổ sở lớn nhất không phải chết rồi, mà hai người yêu nhau rất sâu, một chết rồi, một lại sống mà khổ sở, hắn nhất định phải nhìn xem nàng ta khổ sở như thế nào, nhằm báo huyết hải thâm cừu * này!

(*) huyết hải thâm cừu: thù sâu như biển

Nếu không phải do bọn họ, hắn đường đường là công tử Nam Cung thế gia sao đến nỗi rơi vào kết quả còn sống nhưng người không ra người quỷ không ra quỷ, ngày đó nếu không phải Đồ Long lấy bản thân ra cứu giúp bảo vệ hắn ở phía dưới, cái mạng này của hắn sợ rằng đã sớm vùi trong miệng sói; nếu như không phải do bọn họ, Nam Cung thế gia của bọn họ sao đến nỗi cơ nghiệp trăm năm chỉ trong một chiêu đã hủy hết cửa tan nhà nát!

Mỗi một việc mỗi một sự kiện này, đều do bọn họ tạo thành!

Nếu như thế, hắn liền để cho bọn họ nếm thử một chút mùi vị khổ sở đến tận cùng này!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hoàng Thiên, MicaeBeNin, Una, antunhi, bichvan, lyquanhuyen, san san, xichgo, ●Ngân●
     

Có bài mới 05.10.2017, 19:25
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 103.2 - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103.2: Một quyển cuối cùng (hạ)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hắn nhìn Ôn Noãn một cái sâu sắc, xoay người cười điên cuồng rời đi, Ôn Noãn bị tiếng cười mà thức tỉnh từ trong đau thương, xoay người lại chỉ nhìn thấy một bóng dáng màu xám tro khập khễnh nhanh chóng biến mất trong tầm mắt, chẳng lẽ mới vừa rồi bắn tên trộm chính là hắn?

Ôn Noãn siết chặt hai bàn tay, sắc mặt cực kỳ kinh khủng, nếu thật sự là hắn, nàng nhất định sẽ giữ cái mạng này lại bầm thây hắn vạn đoạn, nàng cũng sẽ không bỏ qua cho Mộ Dung Tịnh!

Cho dù nàng trở thành người không ra người quỷ không ra quỷ, nàng cũng phải sống tiếp, tất cả thù nàng sẽ tự mình đòi lại từng món một!

Nhưng bây giờ việc quan trọng là về Minh Nguyệt các trước, nàng giùng giằng đứng dậy, nhanh chóng bước về phía Minh Nguyệt các!

“Ngươi là ai, tới Minh Nguyệt các làm gì?” Ôn Noãn chống đỡ đi tới Minh Nguyệt các, Huyền Nguyệt đã ngăn cản trước người nàng, lạnh lùng nói.

“Ta là Các chủ Âu Dương Minh Nguyệt, đỡ ta đi phòng thuốc.” Ôn Noãn tái mặt, thở hổn hển nói. di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Các chủ?” Huyền Nguyệt nhìn nữ tử trước mắt, người đã bị thương nặng cực kỳ nhếch nhác, mặc dù khí thế cực kỳ tương tự, nhưng tướng mạo thật sự không cách nào đánh đồng với Các chủ phong lưu phóng khoáng của mình, huống chi Các chủ danh là nam tử, chân mày nàng rét lạnh định đuổi nàng ta ra ngoài, lại thấy Vu Di tỏ vẻ lạnh lẽo mới từ hậu viện ra ngoài bước nhanh về phía trước ôm nàng ta lên, bước vào trong phòng.

Chẳng lẽ nàng ta thật sự là Các chủ? Sắc mặt Huyền Nguyệt căng thẳng bước nhanh đuổi theo.

“Vu Di, mang ta đi phòng thuốc.” Ôn Noãn nắm chặt ống tay áo của Vu Di nói.

“Lúc này ngươi bị thương rất nặng.” Mặt Vu Di đông lạnh.

“Ta biết rõ.” Nàng tỏ vẻ kiên định, “Nhưng bây giờ ta cần phải đi phòng thuốc, nếu như ngươi không mang ta đi, vậy thả ta xuống, ta tự đi.”

Vu Di lạnh lùng nhìn nàng không nói.

“Nếu như ngươi còn định dùng biện pháp điểm huyệt lần trước vây khốn ta, vậy ngươi giết chết ta luôn đi.” Nàng dùng đôi mắt vừa sắc lại còn lạnh nói, “Lần này ta làm chuyện còn quan trọng hơn mạng của ta, nếu chuyện này không làm được, cái mạng này của ta đây cũng mất giá trị tồn tại.”

“Được.” Giọng Vu Di lạnh thấu xương, bước chân thay đổi ôm nàng đi vào phòng thuốc.

“Ngươi đi làm việc của ngươi trước, có chuyện ta sẽ bảo ngươi.” Ôn Noãn vịn tường, lập tức ngăn cách Vu Di ngoài cửa phòng.

Nàng lật toàn bộ dược liệu ra, tất cả dược liệu đều là dược liệu quý giá, nhưng suy cho cùng giống như đáp án trong đáy lòng nàng, không có một thứ gì có thể sử dụng được, nhưng nàng không buông tha, chỉ như chết lặng lật, giống như muốn lật cả phòng thuốc lên.

Âm thanh “Lạo xạo lộp bộp” bên trong không ngừng truyền ra, ba năm qua lần đầu tiên Huyền Nguyệt nhìn thấy dáng vẻ chân thực của Các chủ cũng là lần đầu tiên thấy nàng ấy luống cuống như thế, nàng không khỏi nói với Vu Di ở bên cạnh; “Chúng ta có nên đi vào nhìn một chút không?”

“Không cần.” Vu Di lạnh lẽo phun ra hai chữ, xoay người rời đi, nếu chính nàng tự tìm chết hắn cần gì phải áp đặt ngăn cản, nhưng không biết từ khi nào chân mày của hắn đã nhíu lại thật chặt. dieendaanleequuydonn

Sau hai canh giờ, Ôn Noãn gần như phá hủy cả phòng thuốc, dược liệu trước kia cực kỳ như bảo bối, lúc này lại giống như đồ bỏ đi bị nàng ném lung tung lộn xộn xuống đất, hai mắt của nàng dần trở nên trống rỗng mất đi tất cả màu sắc, cả thân thể trượt xuống dọc theo bức tường ngồi xuống đất, nguyện ước ban đầu của nàng chính là muốn để cho hắn sống tốt, nhưng vì cái gì quay đầu lại muốn tính mạng của hắn?

Mắt khô khốc đã không có lệ rơi xuống, tim đã đau không cách nào hô hấp, nàng cuộn tròn thân mình ngơ ngác nhìn nóc phòng, có một khoảnh khắc kia nàng nghĩ nếu một tia sấm sét đột nhiên đánh xuống chết nàng thì tốt biết bao, như vậy nàng không phải đối mặt với tất cả, nhưng bây giờ nàng không thể chết, bởi vì Quân Dập Hàn vẫn chờ nàng cứu.

Nàng lảo đảo đứng dậy, định tiếp tục tìm kiếm xem có chỗ nào bỏ sót không, ai ngờ vừa mới đứng dậy, dưới chân mềm nhũn, cả thân thể ngã xuống va vào giá thuốc bên cạnh, giá thuốc lung lay hai cái đánh lên xà nhà.

“Rầm.” Một cái hộp bị nện trúng rớt xuống, tất cả các hạt châu lớn nhỏ tán loạn rơi đầy đất chiếu lên ánh sáng sáng ngời chỗ góc ánh sáng ảm đạm Ôn Noãn đứng, một hạt châu màu đỏ trùng hợp nhanh như chớp lăn đến chân nàng rồi dừng lại.

Nàng khom lưng nhặt hạt châu lên nhìn kỹ, trong đầu đột nhiên giống như điện quang hỏa thạch lóe lên thật lâu rồi biến mất, đây là khi nàng bị Sở Hoan bắt cóc đã cứu một nam tử y hệt yêu nghiệt trong núi, nhận lấy “Tiền xem bệnh” ở chỗ hắn – Huyết châu!

Hai tròng mắt trống rỗng của Ôn Noãn thoáng chốc lung linh ánh sáng, nàng ăn mấy viên thuốc bổ sung thể lực rồi thu huyết châu lại, mở cửa sổ nhảy ra ngoài, ở ngay tại địa bàn của mình còn phải trốn đi thật sự là một chuyện cực kỳ mất mặt, nhưng nếu như hôm nay nàng đi ra ngoài với dáng vẻ này, nếu bị Vu Di nhìn thấy nhất định không thiếu được một trận phiền toái, vì vậy, nàng tình nguyện bị mất mặt.

“Ngươi lại dám tìm đến?” Ngọc Dao nhìn Ôn Noãn xuất hiện ngay trước mắt, lạnh lùng nói, “Nếu ngươi chủ động tới cửa tìm chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi.” Ả ta nói đồng thời vung roi da hung hăng quất về phía Ôn Noãn.

Ôn Noãn lắc mình tránh qua, nhìn nàng ta không nhanh không chậm nói: “Ngọc Dao, cho dù giữa ngươi và ta kết thù kết oán, nhưng bây giờ cứu Vương gia quan trọng hơn, Vương gia bị trúng độc của Minh Nguyệt các, bây giờ chỉ có ta có thể cứu hắn.” die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Trúng độc?” Ngọc Dao chậm rãi bước xuống bậc thềm, giễu cợt nhìn Ôn Noãn, “Ngươi nói dối nhưng bịa đặt không thể cao minh hơn sao, Vương gia không có dấu hiệu trúng độc, lúc này chỉ ngủ mê man đi mà thôi, tin tưởng rất nhanh có thể tỉnh lại, đợi sau khi tỉnh lại, ta muốn xem xem Vương gia sẽ xử trí ngươi đồ yêu nữ này như thế nào.”

“Nếu như vậy, Ngọc Dao cô nương có thể nhìn chỗ cổ tay Vương gia có tia máu màu đỏ đang tràn ra từ trong tim không, sẽ biết ta nói thật hay giả.”

Ngọc Dao nhìn vẻ mặt Ôn Noãn không hề giống như đang giả bộ, chân mày hơi nhíu gọi tỳ nữ tới nhỏ giọng phân phó mấy câu, chỉ trong chốc lát tỳ nữ này đã nhanh chóng trở lại nhỏ giọng nói vài câu bên tai nàng, trong nháy mắt sắc mặt nàng thay đổi lớn.

“Như thế nào, ta nói có sai không?”

“Sao ngươi biết Vương gia trúng độc của Minh Nguyệt các?” Ánh mắt Ngọc Dao tối đi, “Chẳng lẽ độc này do ngươi hạ?”

“Nếu hạ độc là ta, ta cần gì phải tới giải độc cho Vương gia.” Tay Ôn Noãn siết chặt trong ống tay áo, không lùi không tránh nhìn thẳng vào mắt nàng ta.

“Ta nghe nói Các chủ Minh Nguyệt các từ trước đến giờ chỉ chế thuốc độc không chế thuốc giải, là độc của Minh Nguyệt các, ngươi có thuốc giải như thế nào?”

“Độc này vốn không có thuốc giải.” Giọng nàng không hề phập phồng, mở lòng bàn tay cầm huyết châu ra, “Cũng chính là, lấy máu thay máu mà thôi, nếu Ngọc Dao cô nương muốn tự thân tự lực, ta không ngại nói cho Ngọc Dao cô nương biết như thế nào gọi là thay máu.”

“Nếu là thay máu, sau đó ngươi sẽ như thế nào?”

“Chết.”

Ngọc Dao lạnh lùng cười một tiếng, “Nếu ngươi đã định chuộc tội thì ta sẽ thành toàn cho ngươi.” Nàng kêu tỳ nữ ra hạ thấp giọng căn dặn mấy câu, không lâu lắm một đám tỳ nữ cầm bình hoa chén ly “Choang choang choang” đập không ngừng, lại quét những mảnh vụn kia vào thành một con đường nhỏ quanh co.

“Đường này làm chính là vì ngươi, nó nối thẳng đến trong phòng Vương gia, nếu như ngươi thật tâm thật ý cứu Vương gia thì chân không đi qua con đường này, nếu không...” Nàng liếc mắt nhìn Ôn Noãn, “Ta tuyệt đối không tin tưởng ngươi tên yêu nữ này.”

Ôn Noãn lạnh nhạt cởi giày vớ ra, từng bước từng bước một dẫm lên những mảnh vụn kia, máu tươi đỏ nhuộm dần từng mảnh vụn, đau đớn tan lòng nát dạ thấu xương mà đến, nhưng nàng lại không có dấu hiệu dừng lại, sắc mặt Ngọc Dao thay đổi thành rét đậm, nàng ta căn dặn người bên cạnh: “Canh chừng ở cửa phòng, nếu ả ta còn sống ra ngoài trực tiếp bắt lại cho ta, ta muốn từ từ hành hạ ả ta.”

Quân Dập Hàn lẳng lặng nằm trên giường, dung nhan tái nhợt như nàng, miệng vết thương cũng không ngăn nổi nữa mà tràn lan ra tứ chi bách hài, nàng nhịn lệ như muốn tràn mi, nhanh chóng mở lòng bàn tay hắn ra, ngay sau đó đặt huyết châu vào lòng bàn tay hắn mười ngón tay nắm chặt.

Lấy máu ra, thay máu vào, huyết châu tản mát ra màu đỏ có vẻ đẹp cực kỳ quỷ dị.

Sau nửa canh giờ, Ôn Noãn thu hồi huyết châu, khi đang định rút tay đang nắm chặt tay hắn về thì bị hắn cầm thật chặt, trong lòng nàng căng thẳng cho rằng hắn đã tỉnh, nhưng ngước mắt nhìn lại thấy hắn vẫn còn đang ngủ mê man, không biết là thất vọng hay là may mắn, nàng từ từ tách từng ngón tay hắn ra.

Cuối cùng khẽ hôn, hôn lông mày mắt của hắn gò má của hắn mũi của hắn... Đến môi, nếm thấy nước mắt chua xót vô tận ròng ròng rơi xuống.

Mở cửa sổ, nàng không quay đầu mà nhảy xuống.

Từ đây, ở trong hồi ức của ta chỉ có chàng, mà trong hồi ức của chàng có tất cả mọi người, chỉ không có ta!

Ôn Noãn vô tri vô giác đi tới, cuối cùng thân thể mềm nhũn nặng nề ngã xuống, huyết châu nắm chặt trong tay vì tay hơi thả lỏng mà lăn tới bên cạnh gò má tái nhợt.

Một bộ áo đỏ dừng lại trước người nàng, hắn duỗi tay nhặt huyết châu kia lên, khóe môi chậm rãi nhếch lên một nụ cười xinh đẹp lộng lẫy, thì ra là nàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, Hothao, Hoàng Thiên, Hồng Gai, MicaeBeNin, Nguyêtle, Una, antunhi, bichvan, lyquanhuyen, san san, xichgo, ●Ngân●
     
Có bài mới 08.10.2017, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32039 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu 1 - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 2:
Chương 1: Khởi binh

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Chủ thượng, Hàn Vương dùng binh riêng lấy tên Thanh Quân Trắc*, đã khởi sự** từ Ký Châu.” Thanh Nham nói.

(*) Thanh Quân Trắc: chỉ thanh trừ thân tín, gian thần bên cạnh quân vương (vua)

(**) khởi sự: phát động đấu tranh chính trị bằng vũ trang

“Hả?” Nam tử ngồi trên chỗ chủ vị nhếch môi cười, thật sự hài lòng nói, “Rốt cuộc tạo phản.” Hắn lấy tay vuốt cằm, mặt mày hơi đổi, “Hiện giờ đại quân nước Kim áp sát biên giới, nước Linh lại nội loạn không ngừng, Thái hậu cầm quyền, thật sự khiến cho người ta lo lắng.” Hắn nhàn nhạt hạ lệnh, “Tạm thời án binh bất động, đợi đến...”

“Chủ thượng, động Huyền Băng sụp.” Hắn còn chưa nói xong, một thị vệ chạy vào trong điện bẩm báo.

“Sụp?” Nụ cười trên khóe môi hắn đông lạnh, “Chuyện xảy ra khi nào?”

“Bẩm Chủ thượng, nửa canh giờ trước.”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ôn Noãn đứng bên bờ sông rửa mặt, nhìn mặt mũi hơi gầy gò hơn trước kia, suy nghĩ vẫn hơi rối loạn, nếu nàng nhớ không lầm cổ độc trên người nàng và độc “Tuyệt trần” nàng trúng do thay máu cho Quân Dập Hàn, theo lý nên đến điện Diêm Vương uống trà mới phải, sao khi tỉnh dậy lại nằm ngủ trên giường huyền băng * cực kỳ hiếm thấy?

(*) huyền băng: băng ngàn năm

Chẳng lẽ nàng được cứu?

Theo lẽ thường nếu chính xác là được cứu rồi, chỉ có điều ai có y thuật giỏi đến mức có thể giải được độc nàng mất ba năm tâm huyết chế thành? Người này nếu như có cơ hội nàng nhất định sẽ gặp.

Nàng nghỉ ngơi chốc lát, đứng dậy nhìn chung quanh, trước mặt lớn nhỏ có ba con đường, nàng nghĩ, lần này cho nàng mà nói cũng được tính là trùng sinh, nếu là trùng sinh thì nên đi theo con đường lớn mới đúng.

Không biết Quân Dập Hàn bây giờ như thế nào? Nghĩ đến hắn, trong lòng lại căng lên đau đớn dữ dội. dinendian.lơqid]on

“Tiểu nương tử, có phải không tìm được đường về nhà không, ca ca dẫn nàng về nhà có được không?” Lòng nàng đang co rút đến lợi hại, bên tai lại đột nhiên truyền đến một giọng nói thô bỉ cắt đứt co quắp trong lòng nàng, trong đó còn kèm theo vài tiếng cười phóng đãng của người khác.

“Thức thời cút ngay.” Chân mày Ôn Noãn hơi nhíu lại, lạnh giọng quát lớn.

“Ơ, tính khí của tiểu nương tử còn rất cay, ca ca thích.” Nam tử kia cười toét miệng lộ răng vàng khè, lắc lư đi về phía nàng, rồi thò tay đi vuốt cằm nàng.

“Bốp.” Một cái tát mạnh mẽ của Ôn Noãn đập lên mặt hắn, kết quả sau khi tay đập dính đầy dầu khiến dạ dày nàng sôi trào căm ghét không thôi.

“Dữ mụ nội nó, lại dám đánh ông đây.” Nam tử trợn tròn mắt, bàn tay mập mạp lật tay hung hăng đập về phía nàng, Ôn Noãn nghiêng người tránh thoát, nhấc chân hung hăng đạp trúng bụng hắn.

“Ngươi đồ đê tiện, các huynh đệ lên cho ta, lão tử nhất định cưỡi trên người ả ta, không chơi đùa chết ả ta không thể.” Nam tử ôm bụng cuộn tròn người gầm lên giận dữ.

Nhưng một lát sau, từng tiếng kêu rên nổi lên bốn phía, trong tay Ôn Noãn tung tung tảng đá, chân đạp bụng nam tử, khẽ cúi người hỏi hắn: “Ngươi vừa mới nói gì, lặp lại lần nữa, hử?”

“Nữ hiệp tha mạng nữ hiệp tha mạng, ta ăn nhiều cứt nói chuyện thối, ngài đừng chấp nhặt với ta, hãy tha cho ta đi.” Nam nhân bỉ ổi đau đến nhe răng nhếch miệng cầu xin tha thứ.

Ôn Noãn nghe lời nói kia, nhìn lại hàm răng vàng khè của gã, chỉ cảm thấy dạ dày sôi trào dữ dội, nàng dời ánh mắt đi, lạnh lùng nói, “Giao toàn bộ tiền trên người ra.” Bây giờ nàng người không đồng nào, cần phải lấy một chút ăn cơm.

“...”

Sau nửa canh giờ, cuối cùng nàng đã tới một khách điếm trong trấn nhỏ bên cạnh ăn cơm, đợi sau khi thức ăn dâng lên đầy đủ, nàng hỏi tiểu nhị: “Không biết từ đây đi Kinh thành như thế nào?”

“Cô nương muốn đi Kinh thành?”

“Ừ.”

“Nơi đây là biên giới nước Linh và nước Tịch Nguyệt, cách Kinh thành xa ngàn dặm, hiện giờ binh mã loạn lạc, nếu cô nương không có việc gì quan trọng, vẫn nghe tiểu nhân khuyên một câu đừng đi.” Tiểu nhị rất tốt bụng nói.

“Binh mã loạn lạc?”

“Đúng vậy.” Tiểu nhị nhìn chung quanh không thấy bóng người, lại nhìn bên này nhỏ giọng nói, “Bây giờ Hoàng thái hậu lộng quyền chấp chính, Hàn Vương khởi binh ở Ký Châu, người ngựa hai phe chính là đánh nhau túi bụi, nhìn khí độ cô nương chắc là đại gia khuê tú nuôi dưỡng trong khuê phòng, không biết những chuyện này cũng rất bình thường.”

Ôn Noãn vội vã dùng cơm xong, lập tức mướn xe ngựa chạy tới Ký Châu, ngàn tính vạn tính lại tính sai Quân Dập Hàn cuối cùng bị trọng thương, Mộ Dung Tịnh mất đi Quân Dập Hàn kiềm chế nhân cơ hội cầm quyền.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Chủ thượng, Ôn cô nương không có ở bên trong.” Thanh Nham thở phào nhẹ nhõm nói với nam tử mặc áo đỏ mặt đông lạnh.

“Không có ở đây?” Mặt hắn nghiêng nghiêng, “Phái người truy xét các đầu đường thông đến Ký Châu.” Cho dù nàng thoát được động Huyền Băng này cũng không bay ra khỏi năm ngón tay của hắn.

“Vâng.” Thanh Nham lĩnh mệnh rời đi. diee ndda fnleeq uysd doon

“Chủ thượng, Hoàng thượng gấp gáp cho đòi ngài hồi cung.” Đoạn Lăng tiến lên nói.

“Có biết vì chuyện gì?”

“Hình như là chuyện về nhị Điện hạ.”

“Hả?” Hắn không chút để ý sửa sang lại ống tay áo, nói, “Hồi cung.”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Vương gia, đây là chén súp ta mới nấu xong, ngài uống lúc còn nóng.” Ngọc Dao vén màn trướng lên tiến vào, khóe môi mỉm cười, đặt chén canh trong tay trước mặt Quân Dập Hàn đang xem bản đồ hành quân bố trận.

“Bổn Vương nhớ từng nói không có lệnh của bổn Vương không được tùy ý tiến vào quân trướng của bổn Vương?” Giọng Quân Dập Hàn vô cùng nhạt nhẽo, gạt chén canh sang một bên.

“Dạ, Ngọc Dao nhất định ghi nhớ.” Nụ cười trên môi Ngọc Dao cứng lại, lại nói: “Vương gia, canh này ta náu chừng ba canh giờ, bên trong có thêm dược liệu đều rất tốt cho sự khôi phục thân thể của ngài, nguội rồi uống không tốt.”

Tay đang cầm bút của Quân Dập Hàn khựng lại, cuối cùng bưng chén canh uống một hơi cạn sạch.

Ngọc Dao vội vàng nhận lấy chén canh, cười tươi như hoa nói: “Vậy Ngọc Dao không quấy rầy Vương gia nữa, lui xuống rời đi trước.”

Khi nàng ta đi ra ngoài, vừa đúng lúc chạm mặt Lạc Phi đang đi vào trong trướng, khóe mắt lạnh lùng liếc nhìn Lạc Phi, ngay sau đó mang theo ý cười đắc ý rời đi, Lạc Phi nhíu nhíu mày, chỉ cảm thấy nữ nhân này thật sự da mặt dày vô cùng không biết xấu hổ, cậy vào chính mình cứu Vương gia liền dây dưa không thôi đi vào doanh trại, nói cho oai là chăm sóc Vương gia, thực tế có tâm tư gì chỉ cần có mắt đều có thể nhìn ra được.

“Vương gia, Mộ Dung Tịnh phái mười vạn đại quân đi tới Ký Châu.” Lạc Phi trầm giọng nói.

“Bên nước Kim có động tĩnh gì không?” Chân mày Quân Dập Hàn hơi nhíu nói.

“Thám tử báo về bên nước Kim điều động tám vạn đại quân tập trung nơi biên giới, mang binh là Thái tử Mộ Dung Hi.”

“Định lấy máu rửa nhục?” Quân Dập Hàn tỏ vẻ lạnh lùng, “Còn phải xem bổn Vương có cho hắn cơ hội này hay không.”

Về điểm này Lạc Phi cũng không lo lắng, giọng hắn hơi ngập ngừng nói: “Đến nay vẫn không thấy tung tích của Vương phi, Vương gia có muốn tăng thêm nhân thủ đi tìm không?”

“Một nữ nhân thôi, cần gì phải như vậy, rút toàn bộ người về, hiện giờ tập trung tinh lực chủ yếu ở chuyện chiến sự.” Giọng Quân Dập Hàn lạnh nhạt, không hề có cảm xúc phập phồng.

“Vương gia, ngài chắc chắn chứ?” Chân mày Lạc Phi nhíu chặt.

“Ngươi hoài nghi lời bổn Vương nói?” Quân Dập Hàn ngước mắt nhìn hắn, “Ngươi cho rằng bổn Vương sẽ để ý đến nữ nhân mà Mộ Dung Tịnh gả tới?”

“Ngài không ngừng để ý nàng ấy, càng thêm yêu nàng ấy.” Lạc Phi nhắc nhở.

“Nếu thật sự yêu như các ngươi thấy, chẳng qua cũng chỉ là gặp dịp mà chơi cho mụ kia xem mà thôi.” Hắn hơi mệt mỏi vuốt trán, “Về chuyện này sau này không nên nhắc lại nữa, ngươi lại đi thăm dò tình huống nước Tịch Nguyệt.” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

“Vâng.” Lạc Phi định nói tiếp khựng lại, xoay người đi ra.

Dưới ánh nến, hai mắt Quân Dập Hàn hơi mất hồn.

“Vương gia nói như thế nào?” Lạc Phi vừa mới đi ra khỏi doanh trướng không xa, Bạch Ưng đã kéo hắn hỏi tới.

“Còn có thể nói như thế nào?” Lạc Phi lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn, không âm không dương * lặp lại lời Quân Dập Hàn nói cho hắn.

(*) Không âm không dương: chỉ thái độ ẩn dụ, mơ hồ, không chắc chắn.

“Vương gia thật sự nói như vậy?” Bạch Ưng nhíu chặt chân mày, nói khẳng định, “Ta khẳng định Vương gia động chân tình với Vương phi, không phải gặp dịp thì chơi.” Hắn ngẫm nghĩ nói, “Chẳng lẽ Ngọc Dao nhân cơ hội Vương gia bị thương, động tay động chân gì đó khiến Vương gia mất trí nhớ?” Hắn vừa mới nói xong lại lắc đầu tự phủ nhận, “Đây là không thể nào, người nào mất trí nhớ lại có thể nhớ tất cả mọi người, chỉ không nhớ rõ duy nhất một người mình yêu nhất?”

“Tình huống này của hắn cho dù không mất trí nhớ cũng không khác gì không mất trí nhớ.” Khóe môi Lạc Phi nhếch lên, ném một mình Bạch Ưng lại khổ sở trong suy nghĩ.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Cô nương, đến rồi.” Bên ngoài vang lên giọng phu xe.

Nhanh như vậy?

Ôn Noãn vén rèm xe vừa định ra ngoài, trong nháy mắt trước mắt tối sầm lại, bị một người dùng bao bố trùm từ trên đầu xuống, sau đó bị vác ngang eo khiêng lên, bên tai truyền đến một giọng nữ nhân hơi bén nhọn: “Ừ, đây là ba lượng bạc của ngươi, cất đi, lần sau có mặt hàng gì tốt nhớ mang đến thêm cho ta.”

“Dạ dạ, cám ơn Hồng nương.” Hai tay phu xe nhận lấy bạc, nói cám ơn liên tục.

Tổ tông nhà hắn, nàng thế mà chỉ đáng ba lượng bạc? Trong lòng Ôn Noãn ấm ức không dứt.

“Đừng lộn xộn.” Hán tử khiêng nàng vỗ tay một cái vào vú nàng quát lớn.

Đại gia tổ tông nhà hắn, nàng vốn không động, tên khốn kiếp này lại cố ý ăn đậu hũ của nàng, Ôn Noãn âm thầm ghi nhớ điều này, nếu nàng không phế bàn tay quấy rối của hắn đi nàng không phải họ Ôn.

Không lâu lắm, nàng bị ném lên giường, ngay sau đó bao bố trên đầu được lột ra, một khuôn mặt to lớn thô kệch và một khuôn mặt son phấn vừa dầy vừa nặng đập vào tầm mắt nàng.

“Ơ, da mịn thịt mềm này ngược lại có dáng dấp không tệ.” Hồng nương khoanh tay nhìn nàng, chân mày vẽ cực mảnh hơi nhíu lại, mang theo chút bất mãn nói, “Đáng tiếc hơi gầy.”

“Cái này gọi là có vẻ đẹp của gầy.” Ôn Noãn chỉnh lại nếp áo hơi nhăn, hai mắt nàng đảo qua đảo lại ba vòng trên thân thể mập mạp của bà ta, thở dài nói, “Dĩ nhiên, ngươi sẽ không lĩnh hội được.”

“Nha đầu thối!” Hồng nương giận đến chân mày dựng lên, “Đến lúc này rồi ngươi còn mạnh miệng, đến tối khi tiếp khách ta xem ngươi còn mạnh miệng được hay không.” Bà ta nói xong, phẩy tay áo bỏ đi.

“Đợi chút...” Ôn Noãn gọi Hồng nương đã bước chân ra đến ngưỡng cửa lại, “Đưa bàn rượu và thức ăn lên.” Sống ở đâu thì yên ở đó, ăn no trước mới có hơi sức đánh người, còn có thể tiết kiệm tiền bữa cơm.

“Ngươi cho rằng chỗ của ta là chỗ cứu tế?” Hồng nương trợn tròn mắt nhìn nàng.

“Không phải.” Ôn Noãn ngồi xuống rót ly trà thấm giọng rồi lại nói, “Cái gọi là Hoàng đế không để binh đói, chẳng lẽ ngươi định để ta bị đói đi tiếp khách?”

“Nói cũng có đạo lý?” Hồng nương thấp giọng, ngay sau đó nói với hán tử bên cạnh, “Kêu người lấy rượu và thức ăn lên cho ta, ngươi tiếp tục ở lại đây canh chừng cẩn thận, lòng ta đây...” Bà ta vuốt ve ngực đầy đặn, cau mày nói, “Sao lại hơi bất ổn.”

Rượu và thức ăn nhanh chóng được đưa lên, Ôn Noãn thong thả ung dung ăn, đợi đến khi ăn no được bảy tám phần thì nàng buông lỏng cái ly “Choang” rơi trên mặt đất, sau đó người nằm sấp trên bàn “Ngủ” thiếp đi.

Hán tử giữ cửa nghe động tĩnh lập tức mở cửa thò mặt vào coi, nhìn thấy Ôn Noãn gục trên bàn, lại quay mặt nhìn bốn phía không thấy ai, lập tức lắc mình vào trong phòng, trở tay đóng cửa lại, đi về phía Ôn Noãn.

Không thể chơi thì chiếm tiện nghi cũng được.

Hắn đến gần, tay vừa mới sờ soạng lên mặt Ôn Noãn, đã thấy nàng ngước mắt dịu dàng mỉm cười với hắn, trong nháy mắt cổ họng bị siết chặt, một chân giò heo hung hăng nhét vào trong miệng hắn, nàng vỗ vỗ gương mặt hoảng sợ của hắn, cười đến cực kỳ hiền hòa nói: “Vốn định nhét cái phao câu gà cho ngươi, nhưng ai bảo miệng của ngươi quá lớn, chỉ có thể tiện nghi cho ngươi ăn cái chân giò này rồi.” Nàng nói đồng thời trở tay rút trâm bạc ra cắm một phát lên huyệt vị nào đó của hắn, hán tử to lớn thô kệch lập tức xụi lơ, trượt theo cái bàn xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Candy2110, Hoàng Thiên, Hồng Gai, MicaeBeNin, Mưa biển, Quỷ Yêu, Una, antunhi, bichvan, lyquanhuyen, san san, vân anh kute, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.