Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 06.10.2017, 21:28
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8953 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13: Gợn sóng (04)

Edit: Thu Lệ

Trước tiên, lái xe đến đại học Sùng Thành đón Đàm Cát. Đến cổng, Đàm Như Ý xuống xe gọi điện thoại cho Đàm Cát. Hạ Lam hạ cửa kính xuống, chống cùi chỏ trên cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ chốc lát sau liền nhìn thấy một thanh niên trẻ tuổi chạy ra khỏi đám người, mặc Táo sơ mi trắng quần đen, mang balo chéo trên vai, chạy đến trước mặt Đàm Như Ý, gãi gãi đầu cười lên lộ ra hàm răng trắng noãn chỉnh tề.

Hai chị em đứng tán gẫu mấy câu, Đàm Như Ý liền dẫn Đàm Cát tới, cô kéo cửa phía sau ra, Hạ Lam lại nói: "Như Ý, cô cứ ngồi ở phía trước đi, để Đàm Cát ngồi cùng tôi cũng được."

Đàm Như Ý quay đầu lại hỏi ý Đàm Cát, Đàm Cát cởi mở cười một tiếng, "Chị, chị ngồi phía trước đi."

Đàm Cát vừa chui vào xe, Hạ Lam đã duỗi tay về phía cậu, "Tôi tên là Hạ Lam, là bạn của chị gái cậu."

Đàm Cát nhẹ nhàng bắt tay cô, cười nói: "Chào chị Hạ Lam."

Có Hạ Lam ở trên xe nên không khí rất thân thiện. Bản lĩnh gợi đề tài của cô gần như là hạng nhất, vừa nói vừa khoa chân múa tay làm cho người ta ứng phó không xuể. Rất nhanh xe đã lái ra nội thành sắp lên đường cao tốc, Thẩm Tự Chước cho xe chậm lại, nói với Đàm Như Ý: "Cài nút dây an toàn lại, trên đường cao tốc có camera."

Đàm Như Ý vội vàng nghiêng người kéo dây nịt an toàn trên ghế ngồi, sờ soạng một hồi vẫn không tìm được, Thẩm Tự Chước chợt giẫm thắng xe, nghiêng người qua kéo dây an toàn ra, "Cộp" một cái cài nút lại.

Tầm mắt của hai người giao nhau trong một chút ngắn ngủi, ánh mắt của Thẩm Tự Chước dừng trên mặt cô một chút, sau đó lập tức dời đi. Xe đã chạy một hồi lâu mà Đàm Như Ý vẫn có thể cảm thấy hô hấp nóng hổi của Thẩm Tự Chước vẫn còn trong gang tấc.

Ba mươi phút sau, xe dừng lại. Đưa mắt đã nhìn thấy hồ Thương Sắc, hai ba du thuyền màu trắng khuấy động ra bọt sóng như tuyết, mở cửa sổ ra gió đập vào mặt dường như cũng mang theo hơi thở ẩm ướt.

Bốn người xuống xe, Đàm Cát giúp Thẩm Tự Chước tháo đồ, Hạ Lam thì kéo Đàm Như Ý qua bắt đầu chụp hình. Tự chụp một lát, vẫn cảm giác không hài lòng, chợt gọi Thẩm Tự Chước: "Anh Thẩm, có thể chụp giúp tôi và Như Ý tấm hình không?"

Đàm Như Ý vội liếc mắt nhìn Hạ Lam, Hạ Lam lại bóp tay cô một cái, nhỏ giọng nói, "Không có việc gì."

Thẩm Tự Chước thả cái thùng xuống đất, đi tới nhận lấy máy ảnh mini trong tay Hạ Lam.

Hạ Lam ôm đầu vai Đàm Như Ý, "Nhìn ống kính, đừng căng thẳng, cười lên nào."

Đàm Như Ý làm theo, lại cảm giác mỗi sợi dây thần kinh trên mặt đều không nghe theo sai bảo của mình, cơ mặt cứng ngắc giống như một tấm sắt. Thẩm Tự Chước cũng không vội vã chụp, mà là giơ máy ảnh lên tìm đủ mọi góc độ.

Chợt có một cơn gió thổi qua từ phía bắc làm tóc Đàm Như Ý bay lên, cô vội vươn tay giữ lại, cùng lúc đó, Thẩm Tự Chước nhấn nút chụp. Anh cuối đầu liếc mắt nhìn ảnh đã chụp, đưa trả lại cho Hạ Lam.

Hạ Lam nhận lấy rồi xem, sợ hãi than, "Anh Thẩm, kỹ thuật chụp hình không tệ nha!" Dứt lời giơ máy ảnh lên trước mặt Đàm Như Ý.

Mặt hồ nước mênh mông, bầu trời trong veo, Đàm Như Ý mặc một bộ váy dài màu đỏ thẩm, mép váy nhẹ d/đ;l'q'd phất, sắc thái tình cảm mãnh liệt như thế nhưng lại rất hài hòa. Cô đang nhẹ vuốt sợi tóc đang bay qua mặt, trong động tác lại hiện ra mấy phần thoải mái.

"Nét bút hỏng duy nhất trong tấm hình này chính là tôi, tôi phải cắt ra mới được." Hạ Lam hài lòng thu máy chụp hình lại, cười hì hì nói.

Chỗ nướng là trên bãi đất trống ở ven hồ, bốn người xách nguyên liệu và vật dụng qua thì thấy có ba người đã đến, hai nam một nữ. Đàm Như Ý nhìn lướt qua, lập tức nhìn thấy cô gái tóc ngắn đang ngồi rửa rau dưới vòi nước, cô nhất thời ngẩn ra, khẽ gọi: "Hạ Lam."

Hạ Lam dừng bước, lại gần, "Sao vậy?"

Đàm Như Ý đưa tay chỉ, "Người đó, chính là người tôi đã nói với cô lần trước. . . . . ."

Hạ Lam nhìn sang, nhìn thấy một cô gái mặc một chiếc áo bó màu trắng phía trong, bên ngoài khoác áo dệt kim màu đen hở cổ, phía dưới là quần bút chì màu xanh đậm. Trang phục bình thường và vô cùng tùy ý, lại nổi bật lên chân dài eo nhỏ, càng hiện ra vẻ lưu loát và lão luyện.

Đàm Như Ý không khỏi liếc nhìn bản thân mình một cái, váy đẹp thì tốt đấy, nhưng bởi vì quá mức long trọng mà có vẻ cố ý —— người ta thế này mới là trang phục đơn giản nên có khi ra ngoài.

Hạ Lam cẩn thận quan sát cô gái đó từ đầu đến chân một lần nữa, "Đẳng cấp mặc quần áo không tệ, chân không tồi, gương mặt cũng không tệ, chỉ có điều. . . . . ."

"Chỉ có điều sao?" Đàm Như Ý vội hỏi, rất cần tìm về chút tự tin từ trong miệng Hạ Lam.

"Thiếu chút hương vị phụ nữ. Tôi dám đánh cuộc, với tính tình của Thẩm Tự Chước, sẽ không thích kiểu người như cô ấy."

"Làm sao cô biết?" Đàm Như Ý tò mò, "Tôi cũng không biết Anh Thẩm thích gì kiểu người như thế nào."

Hạ Lam liếc nhìn cô một cái, cười nói, "Trước kia anh ấy thích kiểu người như thế nào tôi không biết, nhưng sau này anh ấy nhất định thích kiểu người như cô rồi."

"Cô đừng nói bậy."

"Tôi chưa bao giờ nói bậy, không tin cô cứ chờ xem." Hạ Lam cũng không nói nhiều, kéo tay Đàm Như Ý đuổi theo bước chân của Thẩm Tự Chước và Đàm Cát.

Đến chỗ nướng, Thẩm Tự Chước bắt đầu giới thiệu người của hai bên. Trong lòng Đàm Như Ý có chuyện, Thẩm Tự Chước nói gì cô đều không nghe rõ, ánh mắt vẫn dừng trên người cô gái tóc ngắn đang rửa rau.

Chờ Thẩm Tự Chước giới thiệu mọi người xong, cô gái tóc ngắn đóng vòi nước đi về phía bên này. Không đợi Thẩm Tự Chước giới thiệu, cô ấy chủ động vươn tay về phía Đàm Như Ý, cười nói: "Cô Đàm, tôi là Đường Thư Nhan, đồng nghiệp với Tự Chước, lần trước đã gặp."

Đàm Như Ý vội bắt tay với cô ấy, "Chào cô Đường."

"Thật ra thì hôm đám cưới của cô và Tự Chước tôi cũng có tham gia, chỉ có điều hôm đó nhiều người, có lẽ Cô Đàm không để ý đến tôi."

Đàm Như Ý đâu nào còn ấn tượng, nghe Đường Thư Nhan nhắc tới chuyện này, cũng không hiểu rõ dụng ý của cô ta là gì, không thể làm gì khác hơn là vâng vâng nói câu "Xin lỗi".

Hạ Lam ở bên cạnh chợt chen vào nói, "Tôi nói kết hôn mà, bản thân là nhân vật chính vui vẻ còn không kịp nữa, làm gì còn tâm tư để chú ý đến người tham dự, cô thấy có đúng không cô Đường?"

Ánh mắt Đường Thư Nhan dừng lại trên người Hạ Lam trong giây lát, cười đưa tay, "Chào cô."

Hạ Lam nhìn lướt qua tay cô ta, ý nghĩa không rõ cười một tiếng, đưa tay ra nhẹ cầm tượng trưng, "Hạ Lam, bạn tốt của Như Ý."

Chỉ giới thiệu thôi mà cũng có chút sóng ngầm, Đàm Như Ý ngầm thở dài, tâm tình lại thấp đi mấy phần.

Bên này, mấy người đàn ông đã chuyển hai bàn thịt nướng đến cùng một chỗ, phía dưới cái giá đã thêm than cháy đỏ. Ba người Đàm Như Ý lấy từng nguyên liệu nấu ăn ra, bắt đầu xử lý trước.

Đàm Như Ý nhìn thấy khoai tây mang tới vẫn chưa cắt, liền xách túi lên đi tới bồn rửa tay. Cô lấy khoai tây ra gọt vỏ rồi rửa sạch, đặt trên thớt gỗ rồi bắt đầu cắt thành miếng. Làm được d/đ;l;q'd một nửa, sau lưng bỗng vang lên một loạt tiếng bước chân, Đàm Như Ý quay đầu nhìn lại nhìn thấy Thẩm Tự Chước đang đi tới. Cô vội chào hỏi, "Anh Thẩm."

Thẩm Tự Chước đi tới bên cạnh cô, dùng tay mở vòi nước ra rửa tay, ánh mắt cũng nhìn về bàn tay đang cầm dao của Đàm Như Ý, "Có lạnh không?"

Ngón tay Đàm Như Ý khẽ cong, cười nói, "Không sao."

Nước ở đây được dẫn tới từ hồ chưa nước, gió ở vùng ngoại ô lại lớn, thổi tới vẫn có chút lạnh.

Thẩm Tự Chước rửa tay xong đóng vòi nước lại, cũng không đi vội mà chống một tay dọc theo mép hồ, cúi đầu nhìn động tác của Đàm Như Ý. Động tác của cô nhanh chóng lưu loát, kỹ thuật xắt rau thuần thục. Thẩm Tự Chước nhặt một miếng, "Cắt tốt lắm."

"Anh Thẩm gọt táo cũng rất tốt." Vừa nói ra khỏi miệng, Đàm Như Ý đã muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình, nhưng câu nói này giống như từ trong miệng bật ra vậy, hoàn toàn không trải qua suy nghĩ.

Thẩm Tự Chước trầm mặc chốc lát, "Còn bao nhiêu nữa?"

"Chỉ còn ba củ nữa, sẽ xong ngay thôi, Anh Thẩm đi vào trước đi."

"Vậy tôi chờ cô."

Trong lòng Đàm Như Ý không được ổn, nhanh chóng xắt ba củ khoai tây còn lại cho xong, rửa lại lần nữa rồi bỏ vào trong túi sạch. Thẩm Tự Chước xách túi lên, sau khi Đàm Như Ý rửa sạch dao, thớt và rửa tay xong cùng Thẩm Tự Chước trở lại bàn nướng thịt.

Thẩm Tự Chước nhanh chóng rút mấy tờ khăn giấy nhét vào tay Đàm Như Ý, "Mau lau khô đi, lạnh đỏ cả rồi."

Đàm Như Ý làm theo, vừa nâng mắt đã thấy Đường Thư Nhan đang nhìn bọn họ. Cô vội vàng cúi đầu, làm như không thấy.

Tất cả đều chuẩn bị xong, bắt đầu nướng. Dễ nhận thấy, Đường Thư Nhan rất thông thạo việc này, làm từng bước từng bước đâu vào đấy, loay hoay trông rất vui vẻ. Mấy người khác vốn dĩ muốn giúp một tay, nhưng nhìn thấy điệu bộ của Đường Thư Nhan nên cũng không dám múa rìu qua mắt thợ.

Chỉ chốc lát sau, trong không khí liền bay ra một mùi thơm đậm đà, Đường Thư Nhan đặt ngó sen đã nướng xong qua một bên, đặt thêm mấy cái chân gà, bắt đầu nướng đậu hũ. Nướng một lát, cô ta chợt ngẩng đầu cười nói với Thẩm Tự Chước đang nói chuyện phiếm với mọi người: "Đưa hạt tiêu tới giúp tôi."

Thẩm Tự Chước theo lời đưa tới, Đường Thư Nhan rắt một chút trên đậ hủ, nheo mắt nhìn Thẩm Tự Chước, cười nói: "Cậu tới giúp tôi một chút đi."

Thẩm Tự Chước nhìn Đường Thư Nhan một cái, đứng dậy đi vòng qua bên cạnh cô ta.

Đàm Như Ý vội nói: "Cô Đường, chúng tôi cũng tự nướng đi, một mình cô không nướng hết đâu."

Đường Thư Nhan cười nói, "Không có việc gì, Tự Chước giúp tôi là đủ rồi. Trước kia, lúc đi nướng thịt cậu ấy đều giúp tôi. Cô Đàm cứ ngồi chơi là được rồi, tránh làm dơ váy."

Đàm Như Ý cắn cắn môi, nhất thời khó chịu không nói nên lời. Đàm Cát lấy mấy lon trà lạnh trong thùng ra, đưa cho từng người. Hạ Lam khui nắp, cắm ống hút vào uống một hớp, cũng không nhìn Đường Thư Nhan, cười nói, "Nướng thịt nha, điều thú vị chính là trong quá trình nướng, nếu như chỉ ngồi  chờ chi bằng đi vào những d/đ;l;q'd cửa hàng nướng chuyên nghiệp cho rồi, vừa nhanh lại ăn ngon nữa. Nhưng nếu cô Đường đây bằng lòng nướng một mình thì chúng tôi vui vẻ nhàn rỗi." Cô liếc mắt nhìn Đàm Cát và Đàm Như Ý, "Tôi có mang bài Tú – Lơ – Khơ tới đây, có muốn đấu một ván Đấu địa chủ không?"

Đường Thư Nhan vẫn cười, "Nếu cô Hạ đã muốn tự nướng thì tùy ý cô vậy."

"Tôi không muốn gây phiền phức cho cô Đường đâu, tôi là kẻ rất lười, làm gì cũng thích ngồi không chờ người khác phục vụ, cho nên chỉ có thể làm phiền cô Đường thôi."

Đường Thư Nhan vẫn không tức giận, gắp hai miếng đậu hũ vừa nướng xong vào trong đĩa trước mặt Hạ Lam, cười nói, "Vừa nhìn đã biết cô Hạ quen sống trong nhung lụa rồi, không giống như mấy người học kiến trúc chúng tôi, thực tập còn phải tan ca, gây dựng sự nghiệp còn phải làm cùng với đội lắp đặt thiết bị."

"Tôi đúng là kẻ lười biếng, nhưng cô Đường cũng đừng nói ‘sống an nhàn sung sướng’ dễ nghe như vậy. Nhưng nếu muốn nói ai sống bằng sức của mình, khổ cực hơn, sợ rằng mọi người đang ngồi ở đây cũng không có ai bằng Như Ý."

Động tác trong tay Đường Thư Nhan dừng lại, liếc Đàm Như Ý một cái, cười nói: "Tôi cũng chỉ nghe Tự Chước nói sơ về thân thế của cô Đàm chứ không hiểu nhiều lắm, thật sự cũng có chút tò mò."

"Cũng không có gì. Không những đi dạy ở vùng sâu vùng xa, đến những nơi thiên tai làm tình nguyện viên mà còn tài trợ cho hai đứa trẻ trong núi nữa. Có câu nói như thế nào ấy nhỉ?" Cô gắp miếng đậu hũ, cắn một miếng, "Tuy cảnh ngộ khó khăn nhưng ý chí vẫn kiên định, quyết sẽ không đánh mất chí hướng?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Furong, Huogmi, MicaeBeNin, Trà Hoa Nữ 88, dtml05, linhkhin, monkeylinh, san san, syrachen, thanh.truc.thai, thuhanguyenthj, zinna
     

Có bài mới 14.10.2017, 14:32
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8953 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 14: Gợn sóng (05)

Editor:Thu Lệ

Đường Thư Nhan chỉ cười một tiếng, "Tôi chỉ có thể lo cho bản thân mình, khó có lòng lo cho thiên hạ như cô Đàm đây, về điểm này thì không thể không phục."

Làm sao Đàm Như Ý không nghe ra lời nói châm chọc của Đường Thư Nhan. Cô hết sức cảm kích Hạ Lam đã ra sức giúp đỡ, lại ảo não mình không giúp được gì, hôm nay nghe thấy lời nói bên ngoài thì tán dương nhưng bên trong lại châm chọc của Đường Thư Nhan, rốt cuộc cũng không ngồi yên nữa, cười một cái nói: "Cũng không thể nói là có lòng lo cho thiên hạ, chỉ tiện tay làm trong khả năng của mình mà thôi."

Ánh mắt của Đường Thư Nhan từ từ chuyển qua, dừng lại trên mặt Đàm Như Ý, vẻ mặt vẫn mỉm cười, "Tôi vốn tưởng rằng phải đủ dư thừa mới được xem là tiện tay làm trong khả năng của mình, nghe Cô Đàm nói như vậy, quả nhiên trình độ còn tăng thêm một bậc. Tôi là người phàm tục, ăn, mặc, ở, đi lại giải trí hàng ngày đều cần tiêu tốn, khó khăn lắm cũng chỉ cân bằng thu chi mà thôi."

Nụ cười của Đàm Như Ý nhạt đi, yên lặng một lát mới bình thản mở miệng, "Hiện giờ học phí của tiểu học và trung học đều được miễn hoàn toàn, hai đứa trẻ mà tôi giúp đỡ một năm chẳng qua chỉ tiêu tốn 1000 tệ. Cho dù giải trí hàng ngày có lớn hơn nữa d/đ;l;q'd thì làm sao không góp được 1000 tệ hả? Cho nên tôi nói chỉ tiện tay làm trong khả năng của mình cũng không xem là khoa trương chứ." Cô chậm rãi nhìn Đường Thư Nhan một cái, "Ở miền núi mà tôi dạy có rất nhiều đứa trẻ như vậy."

Đường Thư Nhan lại nhất thời cứng họng, mím chặc miệng cúi đầu lật nướng đùi gà, không mở miệng nữa. Hạ Lam âm thầm cho Đàm Như Ý một ánh mắt tán thưởng, hiệp đấu lần này tạm thời chấm dứt.

Rất nhanh đã nướng xong một nửa nguyên liệu nấu ăn mang tới, Đường Thư Nhan để kẹp và đũa xuống, nghỉ ngơi một chút rồi cười nói: "Tôi sợ có người không thể ăn cay nên khẩu vị nướng tương đối nhẹ. Mang theo gia vị tới đây, mọi người có thể tự thêm." Nói xong bày hành, gừng, tỏi băm, hương dấm, dầu vừng, rau thơm, chao ra.

Đàm Cát đứng dậy giúp Hạ Lam và Đàm Như Ý lấy đồ chấm vào đĩa, Hạ Lam mừng rỡ nhàn rỗi, uống trà lạnh dặn dò: "Lấy nhiều chao một chút giúp tôi nha."

Thẩm Tự Chước ngồi trở lại bên cạnh Đàm Như Ý lần nữa, Đàm Cát nghiêng đầu hỏi anh: "Anh rể, anh có muốn lấy không?"

Thẩm Tự Chước gật đầu. Đàm Như Ý chợt nhớ tới Thẩm Tự Chước có món không thích ăn, đang muốn nói cho Đàm Cát biết thì Đường Thư Nhan ở phía đối diện lại cười nói: "Tự Chước không thích ăn rau thơm và tỏi, cậu Đàm nhớ đừng để nha."

Đàm Như Ý lập tức chấn động, không khỏi giương mắt nhìn Đường Thư Nhan. Đường Thư Nhan đang cúi đầu pha nước tương cho mình và hai người bạn cùng đi, những lời vừa rồi chỉ giống như thuận miệng nhắc tới.

Bạn của Đường Thư Nhan lại nhận ra chuyện này, "Thư Nhan, chỉ dựa vào một lần ra ngoài ăn, lão Thẩm nói mình không thể ăn rau thơm và tỏi hồi ĐH năm 3 mà cậu vẫn nhớ rõ như thế."

Đường Thư Nhan cười cười, "Bạn bè nhiều năm như vậy, chút chuyện nhỏ này còn nhớ không rõ sao? Không riêng Tự Chước, món ăn các cậu thích tôi vẫn nhớ rất rõ." Cô ta đưa đĩa cho người bên trái, "Cậu, một chút ớt và gừng."

Người đó nhận lấy cái đĩa, hớn hở cười đáp: "Đúng vậy. Trước kia, lúc nào hợp tác hai người cũng ở chung một tổ, nếu chút việc nhỏ này cũng không biết thì uổng công hai người sớm chiều chung đụng như vậy rồi."

Đàm Như Ý ở bên cạnh nghe thấy, trái tim dần dần chìm xuống, cắn xâu thịt đã nướng đến cháy vàng một cái, chỉ cảm thấy nhạt như nước ốc. Ai ngờ Hạ Lam lại đưa đầu tới, d/đ'l;q'd nhỏ giọng rỉ tai: "Quen biết với Thẩm Tự Chước lâu như vậy, tốn mười năm cũng không có bản lĩnh đội được danh hiệu bà Thẩm lên đầu, tôi cũng có chút đồng cảm với Đường Thư Nhan rồi."

Đàm Như Ý lại không cho là đúng, nhỏ giọng đáp: "Tôi cũng chỉ nhờ ông cụ Thẩm ban tặng. . . . . ."

Hạ Lam đang muốn nói lại, Đàm Cát đã đưa đĩa tới. Hạ Lam vội vàng nhận lấy, thoáng nhìn vào bên trong, gần như là nửa đĩa chao. Đàm Cát cười một tiếng với cô, "Có đủ không? Nếu không thì thêm chút nữa."

Hạ Lam cười nói: "Đủ rồi đủ rồi, ăn nhiều cũng rất mặn."

Bên này Đàm Như Ý vẫn cảm thấy buồn bã, Thẩm Tự Chước chợt gắp mấy miếng khoai tây, bỏ vào đĩa trước mặt cô, nhỏ giọng nói: "Đây là khoai tây tôi nướng, nếm thử một chút xem."

Lúc này, Đàm Như Ý mới phục hồi tinh thần lại, cuống quít đáp một tiếng, gắp miếng khoai tây vừa vàng vừa giòn lên nếm thử, có mùi thơm của nhiều nguyên liệu hòa vào nhau, vô cùng ngon miệng. Món mà Đàm Như Ý thích ăn nhất chính là khoai tây, một ngày ba bữa đều ăn không ngán, huống chi đây là tự tay Thẩm Tự Chước nướng, nuốt khoai tây trong miệng xuống, không ngừng gật đầu liên tục, "Ngon lắm."

Nghe vậy, Thẩm Tự Chước lại gắp thêm vào đĩa cô mấy đũa, Đường Thư Nhan ở phía đối diện nhìn thấy, cười nói: "Tự Chước, dầu gì cũng chừa lại cho người khác một ít chứ."

Đàm Như Ý vội nói, "Đủ rồi anh Thẩm, nhiều nữa cũng không ăn hết."

Thẩm Tự Chước lại gắp thêm hai đũa, lúc này mới dừng tay.

Mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, không khí ngược lại hài hòa hơn lúc đầu. Đàm Như Ý và Đàm Cát cũng đã hơn một tuần không gặp, không khỏi nói với cậu thêm vài lời, tán gẫu tình hình bây giờ của nhà họ Đàm, cuối cùng hỏi cậu: "Tháng sau là sinh nhật của em, có dự định gì chưa?"

Đàm Cát đang cầm chiếc đũa sạch sẽ giúp Hạ Lam gỡ xương cá, "Sao cũng được ạ, đơn giản là được rồi."

"Sinh nhật hai mươi tuổi không thể qua loa được. Có muốn tổ chức một bữa tiệc với bạn học của em không?"

"Cần gì lãng phí số tiền này." Đàm Cát suy nghĩ một chút, "Đón ông nội lên đây ăn chung một bữa cơm đi, lâu rồi em không ăn cơm chị nấu."

Nghe được câu này, Thẩm Tự Chước nhìn về phía Đàm Cát, "Nếu Chủ nhật cậu rảnh thì có thể tới ăn cơm."

"Chủ nhật em bận dạy kèm tại nhà, nếu có thời gian em sẽ gọi điện trước cho anh chị."

Hạ Lam không khỏi nhỏ giọng cười một tiếng, đưa khuỷu tay đụng đụng Đàm Như Ý, nhỏ giọng nói: "Như Ý, lúc nào cô hãy nấu cơm cho tôi nếm thử một chút nhé? Khiến cho hai người đàn ông này đều nhớ mãi không quên, mùi vị chắn hẳn không tầm thường."

Mặt Đàm Như Ý thoáng nóng lên: "Hạ Lam, cô đừng nói bậy."

Đường Thư Nhan đang nói chuyện phiếm với hai người bạn của mình ở phía đối diện, nghe vậy chợt liếc Đàm Như Ý một cái, cười nhạt nói: "Thì ra, gần đây Tự Chước luôn về nhà sớm hơn bình thường là bởi vì tài nấu nướng của cô Đàm."

Bất kì một câu nói nào của Đường Thư Nhan nghe vào trong tai Đàm Như Ý cũng đều có ý châm chọc, nhưng có lúc lại không hiểu rốt cuộc cô ta muốn nói lên điều gì, giống như câu này vậy. Đàm Như Ý miễn cưỡng cười cười, "Ở nhà làm sạch sẽ một chút mà thôi."

Đường Thư Nhan không nhanh không chậm gỡ quả cà đã nướng xong từ trên cây xiêng tre xuống, "Thật ra nếu có người cùng tôi mướn chung còn vui lòng nấu cơm, nhất định tôi cũng nóng lòng trở về, dù sao ăn cơm ở nhà cũng tốt hơn là ồn ào bên ngoài. d/đ;l;q'd Chỉ có điều, Tự Chước à…" Đường Thư Nhan ngước mắt lên nhìn Thẩm Tự Chước, giọng nói nửa đùa nửa thật, "Cậu cũng đã ăn mấy tuần rồi, tất cả món ăn đều do Cô Đàm bỏ tiền mua, cậu có đưa phí ăn uống cho cô ấy không thế?"

Chân mày Thẩm Tự Chước nhẹ nhàng nhăn lại không dễ phát hiện, không trả lời.

Đàm Như Ý hiểu được, khóe miệng giật giật, "Sao tôi có thể thu phí ăn uống của anh Thẩm chứ."

Nụ cười trong mắt Đường Thư Nhan sâu hơn, "Cũng đúng, dù sao. . . . . ." Chỉ nói đến một nửa, để lại một nửa cho mọi người tự suy nghĩ viễn vong.

Thẩm Tự Chước liếc Đường Thư Nhan một cái, giọng nói vô cùng nhạt, nghe không ra chút cảm xúc nào, "Mau ăn đi, đều nguội cả rồi."

Một bữa tiệc nướng mà ăn đến quá mệt mỏi. Sau khi ăn xong mọi người nhanh chóng dọn dẹp tàn cuộc, thấy thời gian còn sớm mà thời tiết đẹp trời, liền bàn bạc mướn một chiếc du thuyền để đi dạo trên hồ.

Đàm Như Ý say sóng, chỉ có thể tiếc nuối rút lui. Hạ Lam vốn định ở lại cùng cô nhưng hứng thú đi chơi quá độ, thật sự không cam lòng. Đàm Cát cũng muốn ở lại nhưng bị Đàm Như Ý ngăn cản, "Không tốn bao nhiêu thời gian, để chị đi dạo một vòng là được rồi."

Đàm Như Ý đưa mắt nhìn bóng lưng mọi người đi đến bến tàu, còn mình thì từ từ về phía trước dọc theo bờ hồ. Làn sóng vỗ nhẹ vào bờ, vang lên từng hồi, trời đất rộng lớn mênh mông bát ngát. Đàm Như Ý đi một hồi, tâm trạng dần dần tốt lên, giương mắt nhìn cây liễu xanh tươi dọc theo bờ hồ. Cô thấy bốn bề vắng lặng, len lén bẻ một cành liễu, vừa đi vừa bện lại.

Lại đi thêm vài bước, chợt nghe một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên sau lưng. Đàm Như Ý quay đầu lại, ngạc nhiên phát hiện Thẩm Tự Chước đang đi nhanh về phía này, cô không khỏi dừng lại, lắp bắp gọi: "Anh Thẩm. . . . . ."

Thẩm Tự Chước ba chân bốn cẳng chạy đến trước mặt cô, yên lặng chốc lát, đợi hô hấp đều đặn lại mới nói: "Đi thôi."

Đàm Như Ý nghi ngờ, "Đi chỗ nào?"

"Đi tiếp về phía trước."

Đàm Như Ý "Vâng" một tiếng, cùng anh đi sóng vai, "Sao anh Thẩm không ngồi thuyền?"

"Gió lớn, lạnh lắm."

Đàm Như Ý không khỏi hơi cong môi một cái, "Đúng là có chút lạnh, Anh Thẩm nên mặc áo khoác vào."

Thẩm Tự Chước "Ừ" một tiếng.

Hai người đều không nói gì nữa yên lặng đi về phía trước, ngược lại cũng không cảm thấy lúng túng. Trong lòng Đàm Như Ý vui mừng cũng giống như nước hồ vỗ bờ, lên lên xuống xuống. Đi tới dưới một gốc cây hải đường, Thẩm Tự Chước chậm bước chân lại, nhìn đồ trong tay, "Đang bện cái gì vậy?"

"À… " Đàm Như Ý cũng dừng bước lại theo, giơ cành liễu đã bện thành vòng lên, "Vòng hoa?"

Thẩm Tự Chước nhận lấy liếc mắt nhìn, Đàm Như Ý cười nói: "Khi còn bé còn có thể dùng lá cọ đan châu chấu và con ếch, bây giờ đã quên sạch rồi." Cô xoay người, đi tiếp về phía trước.

Thẩm Tự Chước bỗng nhiên thò tay bắt được cổ tay cô. Ngón tay anh có chút lạnh, vậy mà chỗ bị anh nắm chặt lại âm thầm nóng lên.

Đàm Như Ý cuống quít quay đầu lại, "Sao vậy anh. . . . . ." Cô nói còn chưa dứt lời, đột nhiên phát hiện ánh mắt Thẩm Tự Chước sâu thẳm, mà cô rõ ràng nhìn thấy cái bóng của mình trong con ngươi của anh.

Thẩm Tự Chước giơ tay đeo vòng hoa cành liễu lên đầu cô, rồi sau đó thuận thế kéo cô về phía mình nửa bước.

Đàm Như Ý lập tức quên hô hấp, trái tim chợt ngừng đập một cái sau đó đập lên điên cuồng, cô không tự chủ được ngửa đầu nhìn Thẩm Tự Chước, "Anh Thẩm. . . . . ."

Thẩm Tự Chước vẫn không lên tiếng, giơ ngón tay lên nhẹ nhàng lấy lá liễu dính trên trán cô xuống, rồi sau đó bàn tay dán lên cái ót của cô, yên lặng chốc lát, khẽ nhấn về phía trước một cái. . . . . .

"Tự Chước!"

Sau lưng chợt truyền đến một tiếng gọi to, Đàm Như Ý như tỉnh khỏi giấc mộng, lập tức lui về phía sau một bước, nhìn Đường Thư Nhan đang chạy về phía bọn họ, cuống quít lấy vòng hoa trên đầu xuống.

Đường Thư Nhan dừng lại trước mặt hai người thở hồng hộc, giơ tay đưa điện thoại cho Thẩm Tự Chước, "Mới vừa rồi tiểu Củng gọi điện thoại tới nói hợp đồng vốn đã xong nay lại có vấn đề, hiện tại bên nhà cung cấp hàng đang giữ một số vật liệu của Châu Âu đang cập bến, nhất định không chịu giao hàng."

Sắc mặt Thẩm Tự Chước trầm trầm, nhìn chằm chằm điện thoại của Đường Thư Nhan, cũng không đưa tay nhận, qua một hồi lâu mới trầm giọng nói một câu, "Biết rồi." Quay đầu nhìn Đàm Như Ý, "Phải về rồi, nếu như cảm thấy vẫn chưa đủ, lần sau sẽ dẫn em đi nữa."

Đàm Như Ý vội vàng lắc đầu, "Không có chuyện gì đâu Anh Thẩm, công việc của anh quan trọng hơn."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Furong, Huogmi, MicaeBeNin, Trà Hoa Nữ 88, Yến khôi, dongtrivy, dtml05, linhkhin, monkeylinh, san san, shirleybk, syrachen, thanh.truc.thai, zinna
     
Có bài mới 21.10.2017, 23:57
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 8953 lần
Điểm: 23.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Gợn sóng (06)

Edit: Thu Lệ

Ba người trở lại chỗ bến tàu, đợi hơn mười phút sau mấy người khác trở lại từ trên hồ. Đường Thư Nhan giải thích nguyên do, bắt đầu hỏi thăm ý kiến của mọi người. Ý của Đường Thư Nhan là cô ta và Thẩm Tự Chước về công ty trước để xử lý công việc, mấy người còn lại cứ tiếp tục chơi, chừng nào bọn họ xong việc sẽ trở lại đón mọi người.

Hạ Lam lại nói: "Cùng trở về hết đi, bên này cũng không có gì để giải trí, nhìn một chút là được rồi."

Mọi người đều tán thành, bắt đầu đi đến chỗ đậu xe.

Hạ Lam lôi kéo Đàm Như Ý, cố ý rơi lại mấy bước, "Mới vừa lên thuyền, Thẩm Tự Chước chợt nói quên đồ không muốn đi nữa." Cô cười nhìn Đàm Như Ý một cái, "Có phải đi tìm cô không?"

Đàm Như Ý nhớ tới chuyện vừa rồi vẫn còn mấy phần hoảng hốt, trên mặt nóng lên, cúi đầu "Ừ" một tiếng, lại hỏi, "Cô Đường xuống thuyền lúc nào?"

"Lúc thuyền sắp khởi động, điên thoại di động của cô ta đột nhiên vang lên, nhận một cuộc điện thoại liền xuống." Hạ Lam thở dài, "Đoạn đường này cô ta cũng bỏ khá nhiều công sức, tôi cũng không nỡ đánh lại cô ta. Người sáng suốt nhìn một cái cũng biết thái độ Thẩm Tự Chước như thế nào, chỉ có cô ta là bịt mắt giả bộ không nhìn thấy."

Đàm Như Ý suy nghĩ một chút, hỏi: "Cô cảm thấy…. Thái độ của anh Thẩm là như thế nào?"

"Chẳng lẽ chính bản thân cô không hiểu?" Hạ Lam liếc cô một cái, "Vừa rút khăn giấy, vừa gắp khoai tây, còn bỏ lại tất cả mọi người trên thuyền vì cô."

Đàm Như Ý chần chừ lại chần chừ, ". . . . . . Tôi sợ là tự mình đa tình. Nhìn Anh Thẩm rất lạnh nhạt nhưng thật ra lại là người vô cùng tốt. Nhưng tôi cảm thấy loại người như anh ấy hoàn toàn làm theo bản năng, hoặc là nói do được dạy từ nhỏ. . . . . . Nên nói như thế nào nhỉ, một người có tinh thần thích giúp đỡ người khác?"

Hạ Lam cười lên, "Cô quả nhiên là dạy ngữ văn, coi bản thân như đang đọc hiểu nói dóc một đống lớn thế này. Tôi cho cô biết, đừng nghĩ nhiều, suy nghĩ nhiều dễ loạn. Cô cứ dựa theo tiết tấu như bây giờ của cô, nên nấu cơm thì nấu cơm, nên làm nũng thì cứ làm nũng. . . . . ."

"Tôi không làm nũng."

Hạ Lam bật cười, "Được, cô không làm nũng, cô vốn đủ dễ thương rồi  —— chờ Thẩm Tự Chước chủ động hành động thôi."

Những người khác đã lên xe, Đàm Cát thò đầu ra cửa xe, "Chị, hai người nhanh lên một chút!"

Đàm Như Ý đáp một tiếng, vội lôi kéo Hạ Lam đi như chạy.

Dọc theo đường đi, điện thoại di động của Thẩm Tự Chước rung không ngừng, Hạ Lam đưa máy ảnh kỹ thuật số cho Đàm Cát ngồi bên cạnh, "Cầm giùm chị." Sau đó nói với Thẩm Tự Chước, "Để tôi lái cho, anh đừng để lỡ điện thoại quan trọng."

Thẩm Tự Chước trầm ngâm chốc lát, dừng xe bên vệ đường.

Hai người đổi vị trí, sau khi Thẩm Tự Chước ngồi vào chỗ ngồi phía sau liền nhận mấy cuộc điện thoại. Đàm Như Ý nghe hiểu đại khái, biết chuyện tuy khẩn cấp nhưng không đến nỗi quá nghiêm trọng nên cũng yên lòng.

Xe lái thẳng đến phòng làm việc, Thẩm Tự Chước và Đường Thư Nhan đồng bước xuống xe, tiến tới nói mấy câu rồi nhanh chóng đi vào trong tòa văn phòng. Đàm Như Ý nhìn ra ngoài cửa sổ xe, hai người đều đang bước đi vội vàng, bóng lưng cũng lộ ra khí thế căng thẳng.

Hạ Lam quay đầu, hỏi Đàm Cát muốn đến trường học trước hay đến nhà Đàm Như Ý, Đàm Cát đáp: "Đến thẳng trường học đi ạ."

Lái xe đến trước cổng đại học Sùng thành, Đàm Cát nhảy xuống xe, Đàm Như Ý thò đầu ra dặn dò: "Khi nào rãnh nhớ tới dùng cơm!"

Đàm Cát khoát tay áo, "Dạ!"

Trên xe chỉ còn lại Hạ Lam và Đàm Như Ý, yên lặng chốc lát, Hạ Lam chợt nói: "Em trai cô thật thú vị, tính tình cởi mở hơn cô nhiều."

Đàm Như Ý cười cười, "Con người nó đôi khi cũng không mấy để tâm, có đôi khi lại vô cùng săn sóc tỉ mỉ."

"Quan hệ chị em của hai người rất tốt."

"Ừ." Đàm Như Ý nhấn cửa kiếng hạ xuống một đoạn, "Mẹ tôi chạy theo người đàn ông khác khi nó mới năm tuổi, cho nên cũng coi như do một tay tôi nuôi nó lớn. Nó rất biết nghe lời, không kén ăn, lại càng không nghịch ngợm gây sự như những đứa trẻ khác, chỉ có lúc trưởng thành sức ăn rất lớn, còn có chút tràn đầy tinh lực."

"Có thể thi đậu đại học Sùng thành, thành tích vậy cũng rất tốt rồi chứ?"

Nói tới điểm này, Đàm Như Ý không khỏi hả hê, "Nó học Khoa học tự nhiên rất giỏi, nếu không phải do môn tiếng Anh hơi kém một chút thì thi đại học Thanh Hoa cũng không thành vấn đề."

"Bây giờ đang học nghành gì?"

"Tua-bin công trình."

"Vậy sau này phải ra biển?"

"Cũng có thể không cần ra biển, có thể đến xưởng tàu làm kỹ sư hoặc giám sát chế tạo."

Hạ Lam cười lên, "Mới vừa rồi ở trên thuyền đã nhìn ra, cậu ấy đặc biệt có hứng thú máy móc, phổ cập cho tôi một đống đồ. Chỉ có điều bản thân tôi ngoài trừ có chút nhạy cảm con số ra thì mấy cái khác không biết một chữ."

Đàm Như Ý cười cười, "Lúc nó còn học cấp 2, đã biết dùng mấy vật liệu vứt bỏ làm cho tôi một chiếc radio bằng chất bán dẫn, nói lúc tôi nấu cơm thì có thể nghe nhạc. Chỉ có điều khi đó chúng tôi còn ở trong núi nên tín hiệu rất kém khi có khi không. Sau dọn nhà lên trấn, chiếc radio cũng không tìm được nữa."

Nhắc tới Đàm Cát, Đàm Như Ý cũng có chút thao thao bất tuyệt, trong lúc vô tình đã đến lầu dưới khu nhà trọ, Hạ Lam không có chìa khóa nhà để xe của Thẩm Tự Chước nên dừng xe bên lề, sau đó xuống xe ra ghế sau lấy máy chụp ảnh của mình. Vậy mà mở cửa xe ra nhìn lại không thấy vật gì trên ghế cả.

"Như Ý, gọi điện thoại cho em trai cô hỏi cậu ấy xem máy chụp ảnh của tôi có ở chỗ cậu ấy không?"

Đàm Như Ý vội lấy điện thoại di động ra, sau khi xác nhận với Đàm Cát xong liền nói xin lỗi Hạ Lam, "Thật xin lỗi, có lúc nó hơi lơ là. Để tôi bảo nó ngày mai mang máy chụp hình đến cho cô."

Hạ Lam lại nói: "Không cần, hôm nay tôi tan sở tiện đường đi qua đại học Sùng thành rồi lấy luôn. Cô nói số điện thoại của cậu ấy để tôi lưu lại."



Ngày hôm đó Thẩm Tự Chước không về nhà ăn cơm tối, đến 11h đêm vẫn chưa về về. 10h Đàm Như Ý đã lên giường, nhưng nhớ lại chuyện của Thẩm Tự Chước nên không hề buồn ngủ. d/đ;l;q;d Nhiều lần cầm điện thoại di động lên muốn hỏi tình hình của anh một chút, nhưng lại sợ nếu anh đang bận mà gọi tới thì quấy rầy.

Trong lúc đang suy nghĩ mơ mơ màng màng, chợt nghe thấy chuông cổng tòa nhà vang lên. Đàm Như Ý bỗng giật mình, lập tức bò dậy khỏi giường, chạy ra cửa nghe.

Trong hình ảnh theo dõi hiện lên khuôn mặt của Đường Thư Nhan, "Tôi không tìm được chìa khóa của Thẩm Tự Chước, cô có thể mở cửa chính giúp một tay được không."

Đàm Như Ý vội vàng ấn nút mở cửa, lại hỏi: "Anh Thẩm đâu . . . . ."

"Cậu ấy uống say rồi." Đường Thư Nhan nói xong, vội vàng cúp.

Đàm Như Ý sửng sốt một chút, vội vàng chạy vào thư phòng, khoác áo vào, cầm chìa khóa trên tủ rồi vội chạy ra ngoài cửa, ngay cả giày cũng không thay.

Lúc Đàm Như Ý chạy xuống dưới lầu, Đường Thư Nhan đang dìu Thẩm Tự Chước lảo đảo đi tới. Đàm Như Ý vội vàng chạy tới, bắt được một cánh tay của Thẩm Tự Chước, "Để tôi giúp một tay."

Đường Thư Nhan lại đẩy cô về phía trước, không nhịn được nói: "Không cần làm phiền."

Đàm Như Ý há miệng, không nói nên lời. Đường Thư Nhan tiếp tục đi về phía trước, Đàm Như Ý sợ run chốc lát, nhắm mắt đi theo. Cô chỉ sợ Đường Thư Nhan té ngã nên ở phía sau chuẩn bị chìa tay giúp đỡ bất cứ lúc nào. Mãi cho đến cửa, Đường Thư Nhan thở hổn hển chửi thề một câu rồi quay lại nói với Đàm Như Ý: "Mở cửa nhanh."

Đàm Như Ý vội vàng móc chìa khóa ra, vậy mà càng vội càng loạn, cắm mấy lần mới nhắm ngay vào lỗ, Đường Thư Nhan nặng nề đỡ một người không khỏi mất hết kiên nhẫn, "Cô nhanh lên một chút được không!"

Cuối cùng cửa cũng mở ra, Đường Thư Nhan đặt Thẩm Tự Chước nằm trên ghế sa lon, rồi sau đó đi tới máy đun nước lấy một ly nước ấm tới đút Thẩm Tự Chước uống, sau đó đi d/đ;l;q'd vào phòng tắm vắt một cái khăn lông lau mặt cho anh. Cô ta ngồi nghỉ ngơi một lát, rồi đỡ Thẩm Tự Chước dậy đi vào giường trong phòng ngủ, cởi giày vớ, đắp kín mền cho anh, lúc này mới đi ra ngoài.

Cô ta quen thuộc mọi ngóc nhách, hết sức hiểu rõ kết cấu nhà trọ, hiển nhiên không phải là lần đầu tiên tới đây. Mà động tác cô ta phục vụ Thẩm Tự Chước, thậm chí bao gồm cởi giày cho Thẩm Tự Chước, đều nhìn không ra chút khó chịu nào, hoàn toàn săn sóc tỉ mỉ.

Đàm Như Ý ở một bên nhìn, chợt thấy bản thân mình giống như một người ngoài.

Hoặc là nói, cô vốn chính là một người ngoài.

Đường Thư Nhan rót cho mình ly  nước, uống một hơi cạn sạch, quay đầu lại nhìn thấy Đàm Như Ý đang đứng dưới ánh đèn, trên mặt không khỏi lại lạnh mấy phần, "Vì xoay chuyển hợp đồng này mà Tự Chước đã liều mạng uống say như vậy đấy."

Đàm Như Ý không lên tiếng.

"Cậu ấy là người không thích bị người khác khống chế, nhất là bóp cổ ép đến bước này. Nhưng hôm nay chẳng những gặp phải chướng ngại trên sự nghiệp mà ngay cả cuộc sống riêng tư cũng. . . . . ." Cô ta liếc Đàm Như Ý một cái, như muốn nói ra tất cả những lời nói đã nghẹn cả ngày nay, "Tự Chước rất coi trọng ông nội, cậu ấy bằng lòng hy sinh mình để làm vui lòng ông nội nhưng không có nghĩa cậu ấy bằng lòng với danh phận này. Cô Đàm, tôi thấy cô là một người hiểu chuyện, lòng dạ thiện lương, lại có nguyên tắc của mình nên cũng không cần thiết phải Hư Dĩ Ủy Xà(*) với Tự Chước. Nói trắng ra, quan hệ của hai người chỉ là chủ nợ và người đi vay nợ, ngay cả mướn chung phòng cũng không bằng."

(*): Đề cập đến việc giả tạo, giả tưởng.

Đàm Như Ý vẫn không lên tiếng.

"Tôi cũng không che giấu suy nghĩ của mình nữa, đúng vậy, tôi thích Thẩm Tự Chước. Dốc sức làm việc cùng cậu ấy nhiều năm như vật, thật vất vả mới có được thành tựu là phòng làm việc ngày hôm nay, cuối cùng cũng coi như có thời gian rảnh rỗi tính toán đến vấn đề cá nhân." Cô ta nhìn Đàm Như Ý, "Lời nói không dễ nghe, nếu như không phải do ông nội can thiệp vào thì nhất định tôi và Tự Chước đã nước chảy thành sông rồi."

Đường Thư Nhan thuận tay lấy chìa khóa xe mà cô ta mới vừa đặt trên bàn lên, sửa sang lại quần áo dự định rời đi, vừa mới đi tới cửa đã quay đầu lại, "Tôi không tiện ở lâu, nếu d/đ'l;q;d Tự Chước có cần gì thì nhờ Cô Đàm giúp một tay. Cô đã ăn ở miễn phí trong nhà Tự Chước thì chút việc nhỏ này cũng không quá đáng chứ."

“Ầm” một tiếng, Đường Thư Nhan đóng cửa lại, thân thể của Đàm Như Ý cũng theo đó mà chấn động. Sau một lúc lâu, cô từ từ đi tới tắt đèn phòng khách, vốn định trở về thư phòng ngủ tiếp nhưng đi tới một nửa lại ngồi xuống ghế sa lon. Ngơ ngác ngồi một hồi lâu mới cởi giày ra cuộn hai chân lên.

Đêm dài yên tĩnh vô biên, bóng đêm ngoài cửa sổ nặng nề. Đàm Như Ý vùi đầu trong cánh tay, rất lâu sau cũng không hề nhúc nhích.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Furong, Huogmi, MicaeBeNin, Trà Hoa Nữ 88, Yến khôi, dongtrivy, dtml05, linhkhin, monkeylinh, san san, syrachen, thanh.truc.thai, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chính Tuyết, hellen_ngoc, Huong Thanh, langthangkt, Ngockhue19, NgọcHạnh14902107, Ruby0708 và 149 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

8 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.