Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề

 
Có bài mới 05.10.2017, 09:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 511 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5

Nghe vậy, Nguyệt Nhi tán thành: “Ta cũng cảm thấy như vậy, lẽ ra thiếu gia nên cho Tiểu Hoa cô nương một danh phận mới phải.”

Danh tiết của nữ nhân rất quan trọng, chưa xuất giá đã ân ái với nam nhân, nếu bị truyền ra ngoài sẽ không hay ho gì!

“Muội cảm thấy có khả năng không?”

“Sao lại không được?”

“Ta vừa nghe phu nhân nói, đang chọn đối tượng thành thân cho thiếu gia rồi, mấy ngày nữa sẽ có tin tức.”

Thiếu gia muốn thành hôn? Nguyệt Nhi kinh ngạc.

“Nhưng… Nhưng dù như thế, vẫn có thể nạp Tiểu Hoa cô nương làm thiếp mà!” Nguyệt Nhi ngây thơ nói: “Thiếu gia thích Tiểu Hoa cô nương như vậy, nhất định được mà.”

“Ta lại không nghĩ vậy.”

“Thế nào?”

“Nếu thiếu gia thật sự có ý muốn nạp Tiểu Hoa cô nương làm thiếp, thì lúc cậu ấy có được muội ấy đã sớm nói với lão gia, phu nhân từ lâu rồi, nhưng cậu ấy lại không nói, vì sao?”

“Tại sao?” Nàng không hiểu.

“Bởi vì cậu ấy không hề có ý định đó!” Tiểu Chu lắc đầu: “Ngay từ đầu thiếu gia đã nói Tiểu Hoa cô nương là vật cưng, địa vị của vật cưng thì cũng chỉ như con chó con, mèo con, dù muội có thích chó con, mèo con thì cũng không thể thành thân với chúng được! Cho nên ta mới nói  thiếu gia vốn không có ý định thành thân với Tiểu Hoa cô nương.”

“Vậy không phải Tiểu Hoa sẽ thiệt thòi sao?”

“Sao lại thiệt thòi? Nếu không có thiếu gia, Tiểu Hoa cô nương đã sớm chết đói ở đầu đường, nào được như bây giờ được ăn no mặc ấm chứ.”

“Hình như huynh nói cũng đúng…” Nhưng hình như cũng không đúng lắm…

“Cách tốt nhất là sau khi thiếu gia cưới chính thất, giúp Tiểu Hoa cô nương tìm một cọc hôn sự gả đi, nếu không ta sợ thiếu phu nhân thấy muội ấy được sủng ái, lại ghen, rất bất lợi cho Tiểu Hoa cô nương. Nếu không như vậy, cũng có thể sau khi thiếu gia thành thân, lại không yêu thương Tiểu Hoa cô nương nữa. Phải biết, địa vị của muội ấy trong phủ có được nhờ có chỗ dựa là thiếu gia, nếu thiếu gia không còn thích muội ấy nữa, muội ấy không danh không phận, lại không có nghề gì, chỉ sợ ngày tháng sau này sẽ khó sống.”

“Nhưng Tiểu Hoa cô nương đã trao thân cho thiếu gia rồi, ai còn dám lấy muội ấy chứ?”

Tiểu Chu trầm mặc một lúc, thấp giọng nói: “Nhất định sẽ có người đồng ý.”

Cái gì? Nguyệt Nhi kinh ngạc.

“Nếu thật sự thích một cô nương, sẽ không quan tâm xuất thân, tuổi tác, địa vị của nàng ấy, không quan tâm nàng ấy có còn trong sáng hay không.” Tiểu Chu bình tĩnh nhìn nàng, ánh mắt kiên định.

Ý mà Tiểu Chu nói có phải là…

“Ha ha! Ta đùa thôi!” Bỗng ý thức được mình đang nói gì, Tiểu Chu đỏ mặt, cố ý cười to rất khoa trương: “Muội đừng nghĩ nhiều, đừng nghĩ nhiều nhé!”

Để che giấu sự xấu hổ, Tiểu Chu bước nhanh hơn.

Lẽ nào…

Tiểu Chu có ý với Tiểu Hoa cô nương?

Nguyệt Nhi ngây ngốc.

Tiểu Chu thích Tiểu Hoa cô nương?

Mức táo xanh bị ném lên không trung, một thân thể màu trắng lao đến, khéo léo ngậm lấy miếng táo không sai một li, rồi lại nhanh chóng rơi xuống đất.

“Tiểu Hoa giỏi quá!” Đồng Tiếu Ngộ vỗ tay tán thưởng.

Tiểu Hoa được khen vui mừng chạy ra đằng trước, sau khi ngậm thêm một miếng táo, lại đến gần miệng của Đồng Tiếu Ngộ, hắn cũng cắn một cái chỗ mà Tiểu Hoa vừa cắn xong.

“Ngon không?” Tiểu Hoa hỏi.

“Ngon lắm, chỗ nàng cắn qua là ngon nhất.” Đồng Tiếu Ngộ sờ cái ót của nàng, rồi xoa phía sau cổ nàng, ánh mắt đầy dịu dàng.

“Hi!” Tiểu Hoa thích thú cười một tiếng, lại cắn một miếng, sau đó muốn cùng Đồng Tiếu Ngộ cùng nhau ăn sạch mức táo.

Nha hoàn vừa nhập phủ Miêu Nhi bưng mâm mức táo bên cạnh, thấy vậy ngẩn người.

Trước mắt rõ ràng là hai người, còn là một đôi nam nữ trẻ tuổi, sao nàng lại có ảo giác đang nhìn thấy chủ nhân và chó con đang chơi đùa vậy.
Miêu Nhi tới gần Nguyệt Nhi, nhẹ giọng hỏi: “Nguyệt Nhi tỷ, thiếu gia thường hay chơi cùng Tiểu Hoa cô nương như vậy sao?”

“Đúng vậy!” Nguyệt Nhi gật đầu.

“Nhưng chơi như vậy không phải rất lạ sao?”

Người với người sẽ chơi loại trò chơi ta ném ngươi nhặt thế này à? Hơn nữa, không phải nghe nói là thiếu gia cưng chiều Tiểu Hoa cô nương nhất sao, xem ra cũng không khác cưng chiều vật cưng là mấy?

“Không đâu! Bởi vì Tiểu Hoa cô nương là vật cưng của thiếu gia mà.”

“Hả?” Là vật cưng  thật sao? “Nhưng Tiểu Hoa cô nương không phải là con người sao?”

Lẽ nào nàng ấy là hồ ly tinh biến thành người?

“Tiểu Hoa cô nương là cô nhi được thiếu gia nhặt được lúc nhỏ, cậu ấy nói muội ấy là vật cưng, ai cũng không ngăn được! Ngươi không thấy, tuy Tiểu Hoa ở trong phủ có sân riêng, còn có thể dùng cơm chung một bàn với chủ nhân, nhưng không ai gọi muội ấy là tiểu thư, lại gọi là cô nương, bởi vì địa vị của muội ấy trong phủ không giống người bình thường.”

“Thì ra là thế.” Miêu Nhi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Thì ra Tiểu Hoa cô nương quả đúng là vật cưng.

Đồng Thiếu gia cũng thật kỳ quái, vậy mà lại nuôi một cô nương như hoa như ngọc làm vật cưng! Suy nghĩ của người giàu có đúng là không bình thường.

“Lấy thêm mứt táo ra đây.” Đồng Tiếu Ngộ quay đầu phân phó.

Miêu Nhi lấy một miếng táo trong khay ra, nghĩ thầm, nếu Tiểu Hoa cô nương là vật cưng, vậy trực tiếp quăng cho nàng không được sao.

“Tiểu Hoa cô nương!” Miêu Nhi hô lớn, đồng thời ném đi táo trong tay.
Mức táo bị ném theo hình vòng cung, Tiểu Hoa mới có phản ứng, ai ngờ, một thân thể cường tráng lại che trước mặt nàng,  tức giận đưa tay cầm lấy miếng táo đang bay xuống.

Năm ngón tay bóp chặt, miếng táo xốp cuối cùng vỡ vụn trong tay hắn.
“Ngươi ở đâu ra? Ai cho ngươi chơi với Tiểu Hoa của ta?” Đồng Tiếu Ngộ lửa giận ngút trời tiến lên phía trước, ngũ quan tuấn mĩ bị bao phủ bởi một màu đen u ám, ánh mắt mang sát khí kinh người.

“Thiếu… Thiếu gia…” Miêu Nhi sợ hãi, ngẩn ngơ tại chỗ.

“Mau quỳ xuống xin tha tội!” Biết có chuyện không hay, Nguyệt Nhi vội nhắc.

Nhưng Miêu Nhi chưa từng thấy người nào trở mặt nhanh như vậy, rõ ràng vừa nãy còn cùng Tiểu Hoa cô nương cười cười nói nói, nam nhân vẻ mặt dịu dàng như nước, nào ngờ vừa quay đi, vẻ mặt giống như uống phải lọ mực vậy, nàng thấy lạnh sau cổ, toàn thân cứng ngắt, lúng ta lúng túng.

“Tiểu Hoa là thân phận gì? Còn thân phận của ngươi thấp kém thế nào? Nếu ngươi muốn chết, ta lập tức tìm người giúp ngươi lấy đầu xuống, hoặc là ngũ mã phanh thây, hay là chém đứt tay chân làm người lợn? Để xem ngươi thích loại nào, ta đều chiều theo ý muốn của ngươi!” Chuẩn xác quẳng hạt táo trên tay vào giữa trán của Miêu Nhi, chỗ đó nhanh chóng sưng đỏ lên: “Nói đi! Ngươi muốn chết thế nào?”

“Mau quỳ xuống!” Nguyệt Nhi thấy Miêu Nhi sợ đến mức hoàn toàn không biết phản ứng thế nào, dứt khoác giúp nàng, dùng mũi chân đá đầu gối nàng một cước, nàng bất ngờ không phòng bị liền ngã sấp xuống.
Cú ngã này rốt cuộc giúp thần trí Miêu Nhi quay về.

“Thiếu gia… Nô tỳ không cố ý!” Miêu Nhi hoảng sợ, nước mắt giàn giụa, dập đầu không ngừng: “Cầu xin thiếu gia tha tội! Xin thiếu gia tha cho nô tỳ!”

“Tha cho ngươi? Dễ như vậy sao?”

“Thiếu gia, Miêu Nhi mới vừa vào phủ…”

“Ngươi dám nói giúp nàng ta, thì cùng nàng ta chịu tội!” Đồng Tiếu Ngộ tức giận trừng Nguyệt Nhi.

Nguyệt Nhi vội ngậm miệng, chỉ thiếu không khâu miệng lại.

“Nói! Muốn chết thế nào?” Đồng Tiếu Ngộ nâng chân lên đang muốn đá vào lưng Miêu Nhi, lúc này,  một gã gia đinh thở hổn hển từ hoa viên chạy vào, gọi to.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân có việc tìm cậu.”

“Việc gì?” Đồng Tiếu Ngộ bực mình quay lại, trước khi rút chân về còn không quên đá nô tỳ đang mơ màng một cước.

“Nô tài không biết.” Gia đinh lắc đầu: “Phu nhân chờ cậu trong phòng, nói có chuyện quan trọng, xin cậu lập tức qua đó.”

“Phiền quá!” Đồng Tiếu Ngộ chặc lưỡi một cái, nói với Nguyệt Nhi: “Chăm sóc tốt cho Tiểu Hoa cô nương.”

“Vâng, thưa thiếu gia.”

“Tiện nhân kia giao cho ngươi xử lý.” Hắn lại đạp Miêu Nhi một cái.
Miêu Nhi bị đau nhưng không dám phản kháng, lại càng không dám rút tay bị đá về.

“Vâng, thiếu gia.” Nguyệt Nhi cúi đầu nhận lệnh.

Đồng Tiếu Ngộ xoay người, xoa hai má trắng noãn của Tiểu Hoa: “Ta đi xem mẫu thân tìm ta có chuyện gì, đợi ta quay về sẽ chơi cùng nàng.”

“Được.” Tiểu Hoa gật đầu, còn nói: “Buổi tối chàng ra ngoài đi dạo với ta được không?”

“Được, nàng muốn sao cũng được cả.”

“Vậy ta đợi chàng.” Tiểu Hoa kiễng mũi chân, hôn một cái lên gò má Đồng Tiếu Ngộ.

“Ngoan.” Đồng Tiếu Ngộ lướt nhẹ qua đôi môi non mềm: “Ta về ngay.”

Giống như hai người phải chia cách lâu ngày, như không gặp mười năm, hôn qua hôn lại lưu luyến không rời, dây dưa một lúc mới buông ra.

Đồng Tiếu Ngộ đi rồi, Miêu Nhi đang quỳ rạp dưới đất vẫn không có gan đứng dậy, ngay cả ngẩng đầu cũng không dám.

Nàng ta khóc hết nước mắt, sợ không giữ được cái mạng nhỏ, toàn thân run rẩy.

Tiểu Hoa bước đến, ngồi chồm hỗm trên mặt đất, nhặt miếng mứt táo lên.
“Tiểu Hoa cô nương…” Nguyệt Nhi muốn nói lại thôi.

Tiểu Hoa đưa tay lau lau miếng táo, cắn một miếng: “Còn may, chưa bị nát vụn.”

“Tiểu Hoa cô nương, Miêu nhi… Muội muốn xử lí Miêu nhi thế nào?” Nguyệt nhi hỏi.

“Không phải thiếu gia nói giao cho tỷ xử lí sao? Sao lại hỏi muội?” Tiểu Hoa ngẩn đầu, cười ngây thơ.

“Nô tỳ không biết phải làm gì mới hỏi Tiểu Hoa cô nương.”

“Tiểu Hoa cô nương, xin người tha cho nô tỳ!” Miêu nhi dập đầu không ngừng.

Tiểu Hoa nhặt những miếng táo rơi vãi, đặt trở lại mâm gỗ: “Nguyệt nhi muốn làm gì thì làm, muội chỉ là vật cưng, không có quyền quyết định.”
Từ đầu tới cuối, nàng đều mỉm cười, khiến Nguyệt nhi không thể biết được tâm tư thật sự của nàng là gì.

Nói ra thì, nàng hầu hạ bên cạnh Tiểu Hoa cô nương cũng gần mười năm rồi, thoạt nhìn Tiểu Hoa cô nương đơn thuần, hồn nhiên,  lại hơi ngốc, nhưng có lúc, nàng cảm thấy Tiểu Hoa cô nương thâm sâu khó dò, tiếp xúc với người khác luôn cách một tầng sa, không biết đâu mới là bản tính thật sự của muội ấy.

Nghĩ kỹ thì, có ai lại mỉm cười suốt ngày chứ! Nhưng Tiểu Hoa có thể, thỉnh thoảng Đồng Tiếu Ngộ cố ý chọc giận muội ấy, muội ấy cũng chỉ hờn dỗi chu miệng, nhưng chỉ cần dỗ dành một chút, muội ấy lại trở lại đáng yêu như trước.

Mà muội ấy đối xử với hạ nhân, đều ôn hòa mềm mỏng, giống như việc xảy ra hôm nay, muội ấy cứ như người ngoài cuộc, thờ ơ lạnh nhạt đứng bên cạnh, dù có hỏi ý muội ấy, muội ấy cũng rũ bỏ liên can.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: HuyềnTrang, Mặc Lãnh Nguyệt, Nguyên Ngọc, TTripleNguyen, antunhi, giangsoo1201, phuochieu90, xichgo, ●Ngân●
     

Có bài mới 06.10.2017, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2017, 22:06
Bài viết: 104
Được thanks: 511 lần
Điểm: 38.99
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6

Muội ấy luôn tự biết địa vị của mình, nhưng không phải ai cũng xem muội ấy là vật cưng như thiếu gia, ít ra Tiểu Chu không như thế.

Nghĩ đến việc Tiểu Chu biết rõ Tiểu Hoa cô nương có quan hệ thân mật với thiếu gia, lại còn đồng ý cưới muội ấy, lòng Nguyệt nhi không khỏi thắt lại.

Tiểu Hoa cô nương đẹp như vậy, dù không còn trong trắng, cũng đủ khiến người khác động lòng.

“Nguyệt nhi tỷ tỷ…”  Miêu nhi khóc lớn với Nguyệt nhi.

Nguyệt nhi suy nghĩ một lúc, căn dặn gia đinh: “Nhốt Miêu nhi vào phòng củi, không cho ăn cơm, ngày mai thả ra.”

“Cám ơn Nguyệt tỷ!” Miêu nhi mừng rỡ ra sức gật đầu.

Không bị mất đầu, thật tốt quá!

“Mấy ngày tới đừng để thiếu gia nhìn thấy muội, tới phòng bếp hoặc phòng giặt quần áo làm việc đi!” Nguyệt nhi dặn dò đề phòng bất trắc.

“Miêu nhi sẽ ghi nhớ.”

“Đi thôi!” Gia đinh thúc giục.

Trên thảm cỏ bằng phẳng, chỉ còn sót lại hai người Nguyệt nhi và Tiểu Hoa.

Tay Tiểu Hoa bưng một mâm gỗ đầy táo, ngồi trên bãi cỏ vừa phơi nắng vừa gặm táo, Nguyệt nhi thấy thế, đến ngồi bên cạnh nàng.

“Cho tỷ.” Tiểu Hoa đưa một miếng táo cho Nguyệt nhi.

Nguyệt nhi lắc đầu: “Tiểu Hoa cô nương ăn đi.”

Táo của thiếu gia, nàng cũng không có can đảm ăn.

“À!” Tiểu Hoa không ép, nhìn từng đám mây trắng phía xa bầu trời, không ngừng gặm mức táo.

“Tiểu Hoa cô nương.”

“Chuyện gì thế?”

“Tuổi của muội cũng không còn nhỏ, có từng nghĩ tới chuyện tương lai chưa?”

“Tương lai?” Tiểu Hoa quay đầu nhìn Nguyệt nhi bên cạnh, hai chữ này dường như rất xa vời.

“Nghĩa là muội cũng đến tuổi có thể thành thân rồi, có muốn gả cho thiếu gia không?”

“Muội là vật cưng.” Tiểu Hoa lạnh nhạt nói.

“Có thể muội không được làm chính thất, nhưng tỷ nghĩ, thiếu gia có thể nạp muội làm thiếp.”

Chưa từng thấy thiếu gia cưng chiều ai như vậy, nàng tin tương lai nhất định thiếu gia sẽ nạp Tiểu Hoa cô nương làm thiếp.

“Muội là vật cưng.” Tiểu Hoa nhấn mạnh lời mình.

“Chẳng lẽ Tiểu Hoa cô nương không nghĩ đến việc thành thân? Tìm một nam nhân phó thác cả đời?”

Tiểu Hoa im lặng một lúc, bỗng nói: “Ông chủ tiệm cơm.”

“Chủ tiệm cơm gì chứ?” Nguyệt nhi không hiểu.

Rõ ràng là hỏi một đằng trả lời một nẻo.

“Lần trước chúng ta ra ngoài đã mua được bánh hạnh hoa rất ngon phải không?” Tiểu Hoa hưng phấn nói: “Còn nhớ ở Phố Nghĩa Dân có một tiệm bán đồ ăn rất ngon!”

“A!” Nguyệt nhi nhớ ra rồi: “Muội nói tiệm cơm Duyệt Khách?”

“Đúng! Nếu muốn thành thân thật, thì gả cho chủ tiệm cơm, vậy cả đời đều có cơm ăn.” Vẻ mặt Tiểu Hoa đầy thỏa mãn.

“Nhưng gả cho thiếu gia cũng có cơm ăn mà!”

Tiểu Hoa nhíu mày: “Muội muốn gả cho ông chủ tiệm cơm!”

“Muội không muốn gả cho thiếu gia?” Nàng tuyệt đối không ngờ Tiểu Hoa cô nương thế mà lại không muốn gả cho thiếu gia.

Nếu đã như vậy, hà tất phải trao thân cho thiếu gia? Nguyệt nhi không hiểu.

“Ông chủ tiệm cơm có thể nấu cơm cả đời, Tiểu Hoa cũng có cơm ăn cả đời.”

Nguyệt nhi mất kiên nhẫn khuyên nhủ nàng: “Tiểu Hoa cô nương, thiếu gia là người thừa kế duy nhất của Đồng gia, của cải của ông chủ tiệm cơm không thể sánh được với cậu ấy, gả cho thiếu gia, không chỉ có cơm ăn cả đời, mà còn có sơn hào hải vị, hơn ông chủ tiệm cơm rất nhiều.

Chỉ cần Tiểu Hoa cô nương được gả cho thiếu gia, người thầm mến muội ấy sẽ hết hi vọng!

“Vậy chi bằng muội gả cho ông chủ cửa hàng điểm tâm!” Tiểu Hoa cắn một miếng mứt táo ngọt: “Mỗi ngày đều được ăn điểm tâm ngon, quá tuyệt!”

“Tiểu Hoa cô nương, sao trong đầu muội toàn nghĩ đến chuyện ăn vậy? ông chủ cửa hàng điểm tâm chỉ cho muội ăn điểm tâm, không thể cho muội mứt táo, nhưng thiếu gia thì có thể!”

“Vậy gả cho ông chủ bán mứt táo!”

Nguyệt nhi sắp bị Tiểu Hoa chọc đến ngất đi rồi.

Tiểu Hoa cô nương thật sự bị ngốc đúng không? Dù nàng chỉ là nha hoàn, cũng hiểu được những “ông chủ” mà Tiểu Hoa đề cập tới, không ai có thể so được với thiếu gia!

“Quên đi, không nói với muội nữa, nói sao muội cũng không hiểu được.” Nguyệt nhi bất lực thở dài.

“Muội buồn ngủ rồi.” Bỏ hạt táo trên tay xuống, Tiểu Hoa nghiêng người ngủ ngay trên bãi cỏ, cuộn mình lại như đuôi tôm bị nấu chín.

“Tỷ vào phòng lấy thảm ra cho muội.” Nguyệt nhi đứng dậy.

Giống như Tiểu Hoa muốn ăn thì ăn, muốn ngủ thì cứ tự do, thảnh thơi mà ngủ, nói không chừng thiếu phu nhân tương lai còn không tốt số bằng muội ấy!

Khó trách muội ấy chỉ muốn làm vật cưng! Nguyệt nhi bất đắc dĩ nhún vai.
Đồng phu nhân vừa thấy nhi tử vào phòng, vui vẻ ra đón.

“Con à, mẫu thân có tin tốt muốn nói con biết.”

“Tin tốt gì vậy?”

“Mang đồ ra đây.”

Nha hoàn bên cạnh được phân phó, đưa tới một quyển đầy tranh.

“Mẫu thân nhờ mấy bà mối đi nghe ngóng, chọn ra mấy cô nương nhà lành.” Đồng phu nhân mở một quyển tranh: “Đều là những vị tiểu thư khuê các vừa xinh đẹp lại hiền đức, đủ tư cách lên làm đương gia chủ mẫu của Đồng gia.”

Thì ra gọi hắn tới vì việc hôn sự!

“Mẹ, con còn chưa muốn thành thân.” Đồng Tiếu Ngộ đẩy quyển tranh ra. ngay cả xem cũng không muốn.

“Con cũng không nghĩ xem con đã bao nhiêu tuổi rồi, vẫn không chịu thành thân!” Đồng phu nhân nhìn chằm chằm nhi tử: “Đồng gia chúng ta chỉ có một mình con, đã cho con tự do đến hai mươi tuổi rồi, con còn không nhanh chóng cưới thê tử, giúp Đồng gia khai chi tán diệp, chẳng lẽ muốn Đồng gia bị tuyệt hậu ở đời con sao?”

“Mẫu thân, người đang nguyền rủa con chết sớm sao?”

“Sao ta có thể có ý này chứ!” Nghịch tử, dám xuyên tạc lời của bà: “Con suốt ngày cứ ở cùng với con vật cưng đó, còn ra thể thống gì? Đừng tưởng ta không biết con với con vật cưng đó cái gì nên làm cái gì không nên làm đều đã làm rồi, nếu nó là một đứa tốt, thì cũng nên có thai sinh con rồi! Nhưng sự thật chứng minh, cả một cái rắm nó cũng không có, thân làm mẫu thân sao có thể không bận tâm chứ?”

“Có lẽ do con không sinh được.” Đồng Tiếu Ngộ chán nản nói.

“Nói bậy!” Đồng phu nhân tức đến nhíu mày: “Con ta sao có thể không sinh được! Thầy tướng số nói con có hai nhi tử, ai nói không có!”

“Vậy chứng tỏ là chưa tới lúc.”

“Vậy chứng tỏ con phải lấy đúng thê tử mà duyên số đã định để giúp Đồng gia khai chi tán diệp.”

“Bằng không con lấy bát tự của Tiêu Hoa xem thử! Xem có phải thật sự số con bé đã định sẵn không có nhi tử không?”

“Ngay cả năm nay bao nhiêu tuổi Tiểu Hoa còn không biết, làm sao có thể biết bát tự của nàng ấy được chứ.”

“Dù gì bây giờ con cũng không muốn thành thân! Vài năm nữa mới tính đi.” Hắn vẫy vẫy tay, chuẩn bị đi.

“Chắc không phải con định cưới Tiểu Hoa thật chứ?” Đồng phu nhân nghiến răng.

Nữ hài tử đó lớn lên quả thật xinh đẹp, thân thể nhờ Đồng gia dùng nhiều thuốc bổ mới khỏe mạnh, nhưng nó lại ngơ ngác, ngây ngô, đầu óc thì không thể uống thuốc mà thông minh được, con của nữ nhân ngốc sinh ra sao có thể thông minh được chứ?

Nữ nhân như vậy làm gì có tư cách làm đương gia chủ mẫu của Đồng gia!

“Con không hề muốn cưới Tiểu Hoa.”

“Con không muốn cưới Tiểu Hoa?” Đồng phu nhân mừng thầm trong bụng.
Bà luôn nghĩ nhi tử không chịu cưới nữ nhân kia vì để ý nó không rõ lai lịch, không ngờ nhi tử vốn không muốn cưới nó.

Cũng may, đầu óc nhi tử nhà mình vẫn còn minh mẫn.

“Đúng vậy! Ngay từ đầu con đã không có ý định cưới Tiểu Hoa.”

Thật tốt quá! Đồng phu nhân khó nén nổi vui mừng: “Vậy những bức tranh đó…”

“Nhưng con cũng không muốn cưới nữ nhân khác.”

“Tiếu Ngộ!” Nó cố ý chống đối bà sao?

“Mẫu thân, nếu thầy tướng số nói số mệnh con sẽ có hai nhi tử, chứng tỏ dù năm mươi tuổi con mới thành thân, thì cũng sẽ sinh được nhi tử, có gì mà lo lắng!” Nếu muốn khua môi múa mép, sao mẫu thân có thể giỏi hơn hắn!

“Con…” Đồng phu nhân giận đến nói không ra lời.

“Yên tâm, mẫu thân, người thân thể khỏe mạnh, đoán chừng sống đến bảy mươi tám mươi cũng không vấn đề gì, nhi tử nhất định sinh tôn tử trước khi người qua đời để mẫu thân không có gì phải tiếc nuối.”

“Hồ đồ! Đồ nhi tử bất hiếu!” Đồng phu nhân sắp bị chọc tức chết rồi.

“Nếu không có việc gì nữa thì con đi nhé, mẫu thân bảo trọng.”

Bỏ lại Đồng phu nhân lửa giận ngút trời phía sau, Đồng Tiếu Ngộ làm như chưa có chuyện gì bỏ đi.

Thành thân? Hắn mới không muốn chuốc thêm phiền phức!

Trước kia phụ thân thường nói, trước khi mẫu thân được gả cho ông, tính tình uyển chuyển dịu dàng bao nhiêu, mỗi khi gặp ông đều đỏ mặt thẹn thùng, chính dáng vẻ e lệ rụt rè đó đã khiến phụ thân ái mộ bà.

Nhưng những lời này vào tai Đồng Tiếu Ngộ, lại thành chuyện khó tin.

Từ khi hắn hiểu chuyện, ngoài lúc ở trước mặt nãi nãi mẫu thân tỏ ra khúm núm như tiểu nữ nhân ra, những lúc còn lại rõ ràng là một con cọp cái, hở một tí là tức giận, không vừa ý cũng tức giận, tính tình lại ngang ngược, nếu tính của hắn không ngang ngược hơn mẫu thân thì lúc hắn mười sáu tuổi đã sớm bị sắp đặt phải cưới một con cọp cái về nhà rồi.

Nữ nhân sau khi thành thân đều thay đổi lớn như vậy, hắn mới không muốn cưới một con cọp cái khiến cho bản thân không vui.

Tiểu Hoa chỉ là vật cưng, cho nên chưa bao giờ nàng tỏ ra không vui, nàng luôn rúc vào lòng hắn cười, vui vẻ đùa giỡn ngọt ngào với hắn, tốt biết mấy!

Nhưng không ai cam đoan, sau khi Tiểu Hoa thành thân với hắn, thì Tiểu Hoa đáng yêu như chó con sẽ không biến thành cọp cái Tiểu Hoa chứ!

Nghĩ đến việc mặt Tiểu Hoa biến thành mặt của mẫu thân, bộ dạng hung dữ, mất hết khí chất, hắn lại nhịn không được mà run rẩy.

Vẫn cứ duy trì tình trạng hiện nay là được rồi.

Để Tiểu Hoa mãi mãi đáng yêu như thế này, hắn tuyệt đối không thành thân với nàng!

“Thiếu gia nói không muốn thành thân với Tiểu Hoa cô nương?” Nguyệt nhi há hốc mồm.

Ở phòng dành cho hạ nhân, Nguyệt nhi ở cùng với Mân nhi - một trong những nha hoàn tùy thân của Đồng phu nhân, đêm nay không phải lượt Mân nhi hầu hạ Đồng phu nhân ngủ nên không cần ngủ ở phòng nhỏ phía sau, hai tiểu nữ nhân vừa ăn điểm tâm vừa nói chuyện phiếm trong phòng.

“Đúng đó! Chính tai tỷ nghe thiếu gia nói.” Mân nhi chỉ vào tai mình: “Tỷ còn tưởng vì thiếu gia có tình cảm với Tiểu Hoa cô nương mới trì hoãn việc thành thân, không ngờ cậu ấy vốn không có ý định cưới Tiểu Hoa cô nương!”

Nguyệt nhi cúi đầu không nói.

Thiếu gia không muốn cưới Tiểu Hoa cô nương, còn Tiểu Hoa cô nương cũng không muốn gả cho thiếu gia, vậy… Không phải Tiểu Chu có hi vọng rồi sao?

Vậy… Vậy nàng nên làm gì mới phải đây?

Không biết được tâm sự của Nguyệt nhi, Mân nhi tiếp tục nói: “Tỷ thấy Tiểu Hoa cô nương rất đáng thương, từ nhỏ Tiểu Hoa cô nương đã ở bên cạnh thiếu gia, trong phủ ai mà không biết hai người bọn họ sớm đã sống như phu thê, nhưng thiếu gia lại không muốn cưới Tiểu Hoa cô nương, muội ấy đã không còn thuần khiết sao còn gả cho người khác được nữa?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocyen về bài viết trên: Huykngan94, Loewe, Mặc Lãnh Nguyệt, Nguyên Ngọc, TTripleNguyen, antunhi, giangsoo1201, phuochieu90, xichgo, ●Ngân●
     
 06.10.2017, 13:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 16.05.2017, 19:14
Bài viết: 57
Được thanks: 48 lần
Điểm: 1
 Re: [Cổ đại] Nương tử được cưng chiều - An Tổ Đề
Đọc đến đây cảm thấy nữ 9 không phải dạng vừa!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuncute, Hà Thủy, Liennt, MacSongVy, nguyennhatlinhsan@, pandainlove, toilatoi-84, xiwai, yenpham108 và 307 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

7 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

11 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

16 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

17 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 196, 197, 198



Libra moon: TT
Libra moon: Tấp nập ghê, nhưng box mình đủ mod rồi
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 256 điểm để mua Cún ăn chocolate
Độc Bá Thiên: Chọn tin có đc làm mod luôn ko Ri :))
Độc Bá Thiên: @Cò: ss sang cùng e, là e ứng tuyển liền :)2
Lục Bình: Ngủ ngon :)
Lục Bình: Hay chọn box hạt giống tâm hồn đi :D2
Lục Bình: Hông, chọn box tin học kìa :)2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Hà Lú U
cò lười: Thiên vô ứng tuyển đi em
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ thần mùa xuân
Độc Bá Thiên: Ri ới... phương tây nhiều truyện post ko nhể :v
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 201 điểm để mua Kim Ngưu Nam
Độc Bá Thiên: Ý yyy.... tuyển mod kìa :)2
Lục Bình: Tuyển mod cho các box:

viewtopic.php?style=2&t=400304

Sẽ bổ sung thêm.
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 200 điểm để mua Oddish
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 205 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 281 điểm để mua Ác quỷ 1
Độc Bá Thiên: 1 2 3 4 2 3 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 237 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 242 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Độc Bá Thiên: Giờ Ri già rồi ngủ sớm ghê  :lol:
Độc Bá Thiên: Tên này hay đó :)2
Lục Bình: Ngủ à, pp
Lục Bình: Vì công việc, cũng như bỏ caia quá khứ như shit nên đổi :)2
Lục Bình: T là t cảm giác t nghèo, rất nghèo
Độc Bá Thiên: Vắng là do bà đổi tên đó  :boxing3:
Độc Bá Thiên: :boxing3: Ri nghèo tài sản 6 số :cry:
Lục Bình: Cái dd nó vắng lặng te ơi :|

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.