Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 29.09.2017, 12:26
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 36.1 - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36.1: Mang bầu

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lâm Tuyết cảm thấy Lương háo sắc càng ngày càng tệ rồi! Tối hôm qua “Ngầm mà không bắn” để cho anh ngoài ý muốn phát hiện cô khát vọng anh, lúc ấy ý loạn tình mê của cô khiến cho anh nhớ kỹ, tối nay lại diễn lại trò cũ, lại tìm mọi cách vỗ về chơi đùa cô, chính là không chịu cho.

“Anh...” Lâm Tuyết giận đến dùng sức nhéo anh, đã muốn đến khó chịu chết được! Đồ hư hỏng này, càng ngày càng hư! Yêu kiều thở hổn hển, nụ cười của cô như mây ửng hồng, rồi lại thật sự không thể nói ra khỏi miệng lời đòi hỏi!

“Quai, tiểu quai *!” Lại giống như lúc quan hệ thường ngày, anh đều thích lấy những danh hiệu kỳ kỳ quái quái cho cô, “Cầu xin gia một tiếng, sẽ cho em!”

(*) quai: ngoan, láu lỉnh, thông minh

Muốn cô cầu xin anh? Đồ gia hỏa thích kéo rắm thúi kia càng đắc ý hơn, sau này nhất định sẽ lấy chuyện này ra giễu cợt cô! Không được, nhất định phải chịu đựng, không chịu khuất phục! Cô hít sâu một hơi, trừng mắt nhìn anh, ác độc chất vấn: “Có phải mệt muốn chết rồi không? Không được?”

“...” Lại dám chất vấn năng lực của anh? Thật sự không thể nhẫn! Thủ trưởng Lương nổi giận, lập tức không hề khách khí công thành chiếm đất để cho cô kiến thức được hơi sức vô cùng thần dũng của anh!

“Ưm!” Lâm Tuyết hơi không chịu nổi anh đột nhiên xâm chiếm, hơn nữa còn lực lớn như vậy, liền hung ác nhéo anh một cái, sẵng giọng, “Heo, nhẹ chút!”

“Ai là heo? Gia là cọp, ăn em!” Anh hung hăng hôn cô, nhưng không lập tức ăn ngấu ăn nghiến, mà cười xấu xa hỏi, “Thèm hay không thèm? Hả? Có muốn để gia ăn em không?”

Đồ lưu manh háo sắc này rốt cuộc đạt đến cấp độ boss rồi! Lâm Tuyết dứt khoát diễn lại trò cũ với anh, dùng ánh mắt khinh thường liếc nhìn anh, hừ lạnh: “Anh rốt cuộc có được hay không đây? Không được chị đây buồn ngủ!” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Em ngủ! Có thể ngủ về sau gia sẽ không lên trên em!” Đây quả thật là miệt thị trần trụi Lương lão nhị anh, anh không để cho cô nhớ sự lợi hại của anh, sẽ viết ngược tên lại!

“A, anh... Có thể đừng cầm thú như vậy không!” Phép khích tướng dùng hơi quá, cô không chịu nổi! Người này, hoặc mè nheo, hoặc nôn nóng, giống như đói bụng ngàn năm vậy!

“Cho em một chút dạy dỗ, xem lần sau còn dám hoài nghi năng lực của gia nữa không!” Anh nghiêm nghiêm thật thật đè lên cô, bắt đầu hung ác thưởng thức con cừu nhỏ tươi non này!

Thật ra thì tối hôm qua thèm mà không được ăn đâu chỉ có cô? Anh cũng sắp khiến lão nhị nghẹn hỏng! Lúc đó trong lòng anh nảy sinh ý nghĩ ác độc, tối nay nhất định phải bù lại gấp bội, ăn đủ ăn đã nghiền!

Vì vậy, một đêm này, Lâm Tuyết bị con cầm thú nào đó lột da hủy xương, nuốt hoàn toàn ngay cả cặn bã cũng không còn! Thậm chí đến cuối cùng ngủ như thế nào, cô đều không nhớ rõ! Chỉ nhớ rõ trong lòng vẫn còn buồn bực con cầm thú này rốt cuộc làm từ chất liệu đặc biệt gì? Sao anh lại không mệt chứ?

Tình ái chất lượng cao có trợ giúp nâng cao chất lượng giấc ngủ, cho nên, cả đêm gần như Lâm Tuyết không hề mộng mị, khi tỉnh ngủ có cảm giác ngọt ngào, mở to mắt bên trong phòng đã sáng trưng.

Kim giờ đồng hồ treo trên vách tường chỉ chín giờ rồi! Lâm Tuyết vội vàng trở mình một cái ngồi dậy, chăn thật mỏng chảy xuống từ trên thân, lộ ra thân thể đầy vết yêu.

Lương Tuấn Đào con cầm thú kia mỗi khi động đực đều sẽ không kịp chờ đợi mà xé rách quần áo của cô, kết quả quần áo tối hôm qua thay lại bị anh xé rách. Hết cách rồi, Lâm Tuyết không thể làm gì khác hơn là thân thể trần truồng đi về phía tủ quần áo tìm kiếm.

Quần áo đều mang từ trong nước ra, hơn nữa đều do đơn vị mua căn cứ theo số đo mọi người, mỗi người đều có năm sáu bộ đồ theo quý, đây thuộc trang phục quân đội dự bị! Nhưng cứ theo tiết tấu xé rách này tiếp, đoán chừng không bao  lâu nữa cô sẽ phải bọc ga giường ra cửa.

Thay một áo mỏng, cộng thêm một quần bằng vải 50% bông, ăn mặc rất khiêm tốn lại mát mẻ. Rửa mặt rồi, cô đi ra phòng ngủ, một chiến sĩ bưng thức ăn sáng tới cho cô.

“Khi lão đại ra ngoài dặn dò nhất định để chị dâu ăn gì đó!” Vị chiến sĩ kia nói xong cũng lui xuống. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Thấy bữa sáng ngon miệng phong phú đều là món cô thích, Lâm Tuyết khẽ mỉm cười. Trước khi đi, lo lắng đến khả năng bọn họ không thích ứng được khẩu vị thức ăn địa phương, Lương Tuấn Đào cố ý yêu cầu đơn vị điều một đầu bếp từ ban cấp dưỡng đi theo, như vậy mỗi bữa cơm có thể ăn được đồ ngon miệng.

Dĩ nhiên, Lâm Tuyết biết anh làm tất cả cũng vì cô! Nếu không, trước kia khi Lương Tuấn Đào ra nước ngoài làm nhiệm vụ, chưa bao giờ nghe nói anh còn mang theo đầu bếp đi!

Uống nửa chén cháo gà xé sợi, trước kia đây là món cô thích nhất, nhưng sáng sớm hôm nay không biết vì sao ăn lại có cảm giác hơi dầu mỡ!

Hai ngày nay khẩu vị không tốt lắm, cô cho rằng thủy thổ không hợp, qua một thời gian ngắn nữa sẽ tốt, không ngờ thật sự giống như có xu thế càng ngày càng nghiêm trọng.

Như thế này để Vân Phàm kiểm tra một chút, không được thì uống chút thuốc đi! Cô thầm nghĩ trong lòng, nhưng thời gian không còn sớm, hay là đi thăm Mộng Mộng trước, trở về lại nói.

Miễn cưỡng ăn xong bữa sáng, thật ra cũng không ăn bao nhiêu. Bởi vì cảm giác béo ngậy nên chỉ uống nửa chén cháo gà xé sợi, ăn miếng bánh mỳ cùng mấy gắp rau xào.

Buông chén đũa xuống, Lâm Tuyết đứng dậy đi ra tủ quần áo lấy bộ váy nhỏ làm cho Mộng Mộng ra, cẩn thận gấp gọn lại, bỏ vào trong túi nhựa, lúc này mới cầm lấy ra cửa.

Tam giác vàng nóng bức một năm bốn mùa đều không thiếu ánh mặt trời mãnh liệt chiếu xuống hàng ngày, hàng năm cây xanh bao quanh, cỏ xanh tươi tốt um tùm, hoa tươi nở rộ, không có biến hóa mùa rõ ràng.

Từ chỗ ở đến khu nhà thợ đào mỏ, khoảng cách đi bộ cũng không ngắn, mặc dù mới hơn chín giờ sáng, chờ khi Lâm Tuyết đến khu nhà thợ đào mỏ thì đã mồ hôi đầy đầu.

Thời gian này, những thợ đào mỏ cũng đi đãi cát, cho khắp khu nhà ở đều rất yên tĩnh. Từng hàng nhà ngói ngược lại rất chỉnh tề, chỉ có điều cửa phòng đa số nửa đóng, không khóa lại, dù sao  bên trong cũng không có gì đáng giá.

Lâm Tuyết đi tới một cửa trong đó nhìn xem coi như sạch sẽ chút, khẽ gõ một cái.

Rất nhanh, có người chạy tới mở cửa, cửa phòng mở ra, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tràn đầy vui sướng.

“Dì Lâm Tuyết!” Mộng Mộng vui vẻ chạy đến, ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn uất ức nhíu lại, “Con đợi dì thật lâu!” dfienddn lieqiudoon

Lâm Tuyết cúi người ôm lấy Mộng Mộng, áy náy nói: “Xin lỗi, dì ngủ quên!”

Đều do Lương Tuấn Đào! Nếu không phải tối hôm qua anh chơi đùa cô ác như vậy, làm gì có chuyện sáng nay ngủ thẳng tới chín giờ. Dĩ nhiên, lý do này không thể nói với Mộng Mộng.

“Dì, con cho dì ăn món ngon!” Đôi mắt to đen nhánh của Mộng Mộng chớp chớp hưng phấn, nhìn thấy dì Lâm Tuyết là một chuyện vui nhất của bé!

“Món ngon gì?” Lâm Tuyết tỏ vẻ rất hứng thú, vừa nói chuyện đã ôm đứa bé vào trong phòng.

Chỗ Thạch Vũ ở có ba gian phòng, hai gian phòng ngủ trống không một gian làm chỗ chứa đồ lặt vặt, một gian phòng ngủ khác là phòng ngủ của anh và con gái, bên ngoài một gian lớn, vừa làm phòng khách vừa làm phòng bếp, bên trong phòng đen thui như mực, chỉ có điều điều kiện ở coi như tốt hơn những thợ đào mỏ khác, tối thiếu anh có chỗ ở độc lập, mà phần lớn thợ đào mỏ đều ở trong phòng thông nhau, có chỗ ngay cả giường cũng không có, chỉ có thể ngả ra đất nghỉ.

Lâm Tuyết để Mộng Mộng xuống, đứa bé liền chạy tới trước bàn ăn, nhấc cái chén ra, sau đó múc một đĩa thịt hươu kho tàu đặt trước mặt Lâm Tuyết, như hiến vật quý nói: “Cha con làm đó, mùi vị rất thơm! Còn nóng, dì nếm thử một chút!”

Mùi vị quả thật rất thơm, đồ hoang dã có mùi thơm đặc biệt, là mùi mà bất kỳ súc vật nuôi nhốt nào cũng không thể so sánh!

“Ngửi cũng rất thơm!” Khó chối bỏ thịnh tình của đứa nhỏ, mặc dù Lâm Tuyết rất không có khẩu vị, nhưng cô vẫn dùng đũa gắp một miếng lên đút vào trong miệng.

“Như thế nào?” Mộng Mộng mong đợi hỏi, mắt to sáng lên nhìn cô.

Gắng sức nuốt xuống, cô khẽ mỉm cười với cô bé: “Ăn thật ngon!”

“Vậy dì ăn cả đĩa này đi! Kỹ thuật bắn súng của cha con rất tốt, cha thường đi săn hươu!” Mộng Mộng đẩy cả đĩa thịt hươu tới trước mặt Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết vội nói: “Dì đã ăn no, hôm nào trở lại ăn đi!” Ăn thật sự không có khẩu vị, không ăn lại sợ làm tổn thương con bé, nên vội vàng lấy túi nhựa ra quơ quơ trước mặt Mộng Mộng, cố ý thần bí nói: “Đoán thử coi, bên trong là quà gì?”

Còn có quà sao! Mộng Mộng càng vui vẻ hơn rồi! Mắt to cong cong, tròng mắt dưới hàng mi thật dày chớp chớp giống như ngọc đen óng ánh, đáp giòn tan: “Là quần áo mới!”

“Mộng Mộng thật thông minh!” Lâm Tuyết thán phục sờ đầu nhỏ của cô bé, sau đó lấy cái váy ở trong túi nhựa ra mở ra trước mặt cô bé, hỏi, “Như thế nào? Đẹp không!”

Mộng Mộng kích động đến nói không ra lời! Quá đẹp! Cô bé nằm mơ cũng muốn có một bộ váy, nhưng mà... Cha rất ít đi lên trấn trên, thỉnh thoảng để cho người mang cho bé một bộ quần áo, không phải rộng chính là chật, khó có được mặc vừa người!

Mắt to y hệt ngọc đen sáng trong suốt, bé vui vẻ đến gần như phát khóc! Khi cầm lấy váy, không vội mặc thử, mà nói với Lâm Tuyết: “Dì Lâm Tuyết, dì ngồi xổm xuống được không? Con có lời muốn nói với dì!”

Lâm Tuyết liền ngồi xổm xuống, cười nói: “Nói đi!”

Mộng Mộng hôn một cái lên gò má Lâm Tuyết, sau đó cầm váy đi vào trong phòng ngủ rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Jolie Quynh, Sabrina76, Tthuy_2203, meoluoi127, shirleybk, xichgo
     

Có bài mới 01.10.2017, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 36.2 - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36.2: Mang bầu

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Thật sự là một tiểu yêu tinh đáng yêu! Lâm Tuyết sờ chỗ được đứa nhỏ hôn, cảm thấy trong lòng ngọt ngào! Đứa nhỏ đáng yêu giống như thiên sứ, khi nào thì cô cũng có thể...

Có người đẩy cửa ra, theo đó có một bóng dáng cao lớn đi tới, chặn ánh sáng ngoài cửa.

Lâm Tuyết quay đầu lại, thấy là Thạch Vũ trở về.

Nhìn thấy Lâm Tuyết, Thạch Vũ cũng hơi ngẩn ra. Nhưng mà anh nhớ ngày hôm qua cô kể chuyện cổ tích cho con gái nghe còn có con gái thích cô không muốn xa rời cô, nên khẽ mím môi, gật đầu một cái với cô, coi như chào hỏi.

“Tôi tặng cho Mộng Mộng chiếc váy, con bé rất thích!” Lâm Tuyết vội vàng nói rõ ý đến với anh, tránh khỏi anh lại một lần nữa hiểu lầm cô có ý đồ xấu.

“Oh!” Thạch Vũ đi tới, vẻ mặt rất bình thản, cũng không có dáng vẻ nghi ngờ. Anh giống như đại đa số đàn ông ở đây, màu da ngăm đen, nhưng đường nét khuôn mặt sắc sảo, dáng vẻ khắc sâu, bề ngoài được cho là anh tuấn. Anh chỉ vào thịt hươu kho tàu đã nguội trên bàn ăn nói: “Làm sáng sớm hôm nay, Mộng Mộng nhất định giữ lại cho cô, đã nguội... Còn có thịt hươu sống, nếu cô thích ăn, vậy tặng cho cô một miếng đi!”

“Cám ơn!” Lâm Tuyết không từ chối đồ anh tặng, có qua có lại mới có thể từ từ thành lập hữu nghị. Khó khăn lắm mới bắt được khu vực khai thác mỏ này, Thạch Vũ là nhân vật mấu chốt, chỉ có kéo anh ta đi lại, Lương Tuấn Đào mới có thể triển khai bước kế tiếp.

Thạch Vũ thuận tay kéo một áo tay ngắn ở trên dây phơi quần áo, vội vàng mặc vào, giống như không tiện để lộ cánh tay trần trước mặt Lâm Tuyết. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Từ hành động của anh có thể thấy được tư cách người này coi như không tệ, tối thiểu hiểu được tôn trọng phái nữ. Đoán chừng anh được nhận giáo dục rất tốt, chỉ vì sinh hoạt bức bách mới mang theo đứa nhỏ đến đây kiếm sống.

Lúc này, Mộng Mộng mặc váy mới đi từ trong phòng ngủ ra, xinh đẹp giống như con bướm, “Cha, mau nhìn váy dì Lâm Tuyết mới tặng con nè, xinh không?”

Thạch Vũ thấy con gái thay bộ váy mới đẹp như tiểu thiên sứ, không khỏi hai mắt tỏa sáng, ôm đứa nhỏ, hôn rồi lại hôn, cười nói: “Rất đẹp!”

“Là Mộng Mộng xinh đẹp hay quần áo đẹp?” Mộng Mộng hỏi rất nghiêm túc.

“Đều đẹp!” Thạch Vũ quay đầu lại, ánh nhìn cảm kích bắn về phía Lâm Tuyết, chân thành nói, “Cám ơn cô!”

“Còn có nè!” Lâm Tuyết móc nơ con bướm cùng kiểu vải với chiếc váy từ trong túi ra, đi lên phía trước, cột trên tóc Mộng Mộng, vừa đúng tương xứng với váy.

Hơi thở tươi mát trên người cô gái chui vào trong mũi Thạch Vũ, anh hơi gấp gáp, vội lui về sau một bước.

“Cám ơn dì Lâm Tuyết!” Mộng Mộng thật vui mừng, hôm nay là một ngày bé vui nhất! Rời khỏi ngực cha, bé lôi kéo tay Lâm Tuyết nói, “Dì, di kể thêm chuyện cổ tích cho con nghe được không?”

“Được!” Lâm Tuyết cầu còn không được, liền cầm tay nhỏ bé của Mộng Mộng, cùng bé ngồi vào trên ghế đẩu, kể một câu chuyện cổ tích mới.

Thạch Vũ đi rửa ly trà, tự tay pha trà rót nước cho cô, còn cầm một bọc điểm tâm và mấy quả núi đặc biệt hái vì con bé, đồ đãi khách chỉ cần anh có thể có bản lĩnh lấy được gần như lấy hết ra rồi.

“Ôi, anh không cần thu xếp! Hai ngày nay khẩu vị của tôi không tốt, cái gì cũng ăn không vô!” Cô nói đúng sự thật, thật sự ăn không vô! Thấy đồ sẽ buồn nôn. Chỉ có điều... Nhìn quả núi xanh xanh trái lại rất mê người, không nhịn được đưa tay chọn trái xanh nhất, đưa cho Mộng Mộng trước, Mộng Mộng xua tay không cần, nói quá chua, cô mới đưa lên môi mình.

Cắn một cái, ngọt giòn dễ ăn, nào có chua! Bất tri bất giác gặm chỉ còn dư lại hột, thuận tay ném vào thùng rác, tiếp tục chuyện cổ  tích cô chưa kể xong.

“Dì, dì không cảm thấy chua sao?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộng Mộng nhíu lại, giống như nhìn Lâm Tuyết ăn trái cây xanh này chua đến không xong.

“Không có, ăn rất ngon!” Lâm Tuyết lau khóe miệng, xem thường.

Kể chuyện cổ tích một lát, Lâm Tuyết lại giúp đỡ Thạch Vũ quét dọn trong nhà một lần, còn tìm ra rất nhiều quần áo dơ tất thối, nói muốn giặt giúp anh. di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Không cần, tự tôi giặt!” Gương mặt của Thạch Vũ cũng biến thành màu đỏ tím, thế nào cũng không cho Lâm Tuyết giặt tất thối cho anh.

“Anh người làm cha rất tốt á! Quần áo của Mộng Mộng được anh giặt sạch sẽ cho, của mình thì cóp lại đó!” Lâm Tuyết nhìn ra được anh thật sự hết sức yêu thương đứa bé này, có gì tốt nhất đều để lại cho đứa bé, cho dù mình ăn mặc bẩn rách một chút, cũng không muốn để cho đứa bé bẩn thỉu.

Bưng một chậu quần áo dơ tràn đầy ra cửa, đi tới bên vòi nước dưới gốc cây lớn, bắt đầu giặt quần áo.

Thạch Vũ đứng ở cửa một lát, cảm giác tay chân luống cuống. Ở khu vực khai thác mỏ mấy năm, anh đã có thói quen đánh đánh giết giết, cũng quen chơi trò chơi dũng cảm, chưa từng có người cho anh quan tâm ấm áp như thế.

Mộng Mộng mặc váy mới, nhảy nhảy nhót nhót đi tới bên cạnh Lâm Tuyết, giúp đỡ cô cùng nhau giặt quần áo. Lúc này có mấy thợ đào mỏ trở lại nghỉ ngơi, thấy tình cảnh này, không khỏi trêu ghẹo Thạch Vũ.

“Anh Thạch, người phụ nữ của lão đại mới giống như có ý tứ với anh, sao không có việc gì cứ thích chạy tới chỗ anh vậy?”

“Lại mua quần áo mới cho Mộng Mộng rồi hả?”

“Được đó, kiếm không một người vợ, ban ngày giặt quần áo nấu cơm cho anh, buổi tối...”

“Câm miệng!” Thạch Vũ trừng mắt với bọn họ, lại bóp bóp nắm tay.

Nhìn như thế những thợ đào mỏ kia cũng đàng hoàng, không tiếp tục nói lung tung nữa.

Giặt xong quần áo, phơi nắng từng món trên sợi dây trong sân, lúc này Lâm Tuyết mới bưng chậu không trở lại cùng Mộng Mộng.

Thạch Vũ đã đi rồi, không biết do bận hay cố ý tránh né cô.

Lâm Tuyết lơ đễnh, dứt khoát một lần nữa quét dọn thu thập.

Phòng khách và phòng bếp dùng chung, cho nên khiến cho trong nhà khói hun lửa đốt, cô bưng nước tới, lau sạch sẽ bàn ghế còn có đồ làm bếp, trở lại màu sắc như cũ, làm vệ sinh xong rồi, lại bắt đầu chuẩn bị cơm trưa.

Lại có một cái tủ lạnh nho nhỏ, cái này rất khó được! Bên trong chứa thịt rất phong phú, đa số là vị hoang dã do Thạch Vũ tự mình bắt được.

Lâm Tuyết lấy ra rất nhiều thứ ngon, hiển nhiên định chuẩn bị bữa trưa phong phú một chút.

Cho dù cô làm cái gì, Mộng Mộng giống như cái đuôi nhỏ, một tấc không rời kề cận bên cô, còn hỏi đông hỏi tây, vấn đề vĩnh viễn giải thích không xong. dieendaanleequuydonn

Hai người phụ nữ một lớn một nhỏ, rốt cuộc làm xong một bàn bữa trưa phong phú, Lâm Tuyết đứng trước một cái quạt gió cũ thổi mát, tiện thể gửi tin nhắn cho Lương Tuấn Đào: “Giải quyết tất cả, buổi trưa tới dùng cơm!”

Thời gian rất quý giá, bọn họ nhất định phải bằng tốc độ nhanh nhất lôi kéo Thạch Vũ, cứ điểm này mới có thể vững chắc xuống.

Sắp đến trưa, Thạch Vũ trở lại. Thấy nhà cửa chỉnh tề lại có bữa trưa phong phú, anh thật sự quá không thích ứng, lại hỏi một câu hỏi rất ngu: “Cô, cô ở đây ăn cơm sao?”

“Dì Lâm Tuyết dĩ nhiên ở nhà chúng ta ăn cơm! Cha, cha có mang đồ ăn ngon cho chúng con không?” Mộng Mộng nhắc nhở.

Thạch Vũ đổ quả núi xanh đỏ từ trong túi giấy thật dày ra, nói với Lâm Tuyết: “Tôi thấy cô rất thích ăn!”

Không sai, Lâm Tuyết quả thật rất thích ăn! Những ngày này đều không có khẩu vị ăn cái gì, chỉ có quả núi này ăn vào trong bụng đặc biệt hợp lòng.

“Nhiều như vậy sao!” Lâm Tuyết quyết định chia đều với Mộng Mộng, “Mộng Mộng, cho con màu đỏ, dì muốn màu xanh!”

“Con không muốn! Tất cả đều cho dì.” Mộng Mộng rất rộng rãi nói.

Thạch Vũ ngồi xuống bên cạnh, tròng mắt màu đen sắc bén dò xét chỗ bọn họ sau đó dần ấm lên, khóe miệng kéo ra vết cười nhàn nhạt.

Ăn cơm, Lâm Tuyết bưng món ăn, canh lên, tất cả đều làm xong, chỉ không thấy Lương Tuấn Đào tới đây, trong lòng không khỏi gấp gáp.

Người này, đang làm cái gì?

Thạch Vũ rót ly rượu trắng, lễ độ mời cô một câu: “Có muốn uống một chút không?”

“Không cần, cám ơn!” Trong lòng Lâm Tuyết thật gấp gáp, công việc tiếp rượu này phải do Lương Tuấn Đào làm, nhưng cho đến bây giờ anh còn không thấy bóng người!

Sáu món ăn hai món canh, mặn chay phối hợp cực kỳ quá phong phú. Lâm Tuyết và Mộng Mộng chậm rãi ăn, Thạch Vũ chậm rãi uống rượu, xem ra bữa cơm này cứ như vậy.

Đúng khi đang ăn trưa, những thợ mỏ kia nghe được tin tức, cũng chạy tới, đứng ở cửa lén lén lút lút nhìn vào trong. Có lúc Thạch Vũ ngẩng đầu lên, bị ánh mắt của anh nhìn chằm chằm đến, bọn họ liền hì hì cười gượng hai tiếng: “Anh Thạch, tìm chị dâu mới cho tụi em rồi hả?”

Thạch Vũ hơi nhếch môi, một hồi lâu lạnh lùng trách mắng: “Cút!”

Lời của anh rất ít, nói nhảm ít hơn, cho nên nói ra từng chữ đều không khiến người ta khinh thường.

Nhưng hôm nay tình hình hơi khác, trong nhà Thạch Vũ nhiều hơn một người phụ nữ, đây chính là chuyện trước giờ chưa từng có! Phải biết anh cũng không gần nữ sắc, càng sẽ không tùy tiện để người phụ nữ khác đi vào trong nhà anh.

Đã từng, có một lần vì lập công lớn cho trong mỏ, Sá Đặc thưởng cho Thạch Vũ một nữ hầu xinh đẹp, Thạch Vũ không động tới dù chỉ một sợi tóc của người phụ nữ kia, trực tiếp đưa cho một người anh em tốt của mình.

Anh cũng không có ý tứ lấy vợ, nhìn dáng vẻ chuẩn bị vẫn sống tiếp như vậy với con gái. Tình hình hôm nay khiến cho người ta rất ngoài ý muốn, trong nhà của anh chẳng những có phụ nữ, còn ngồi ăn cơm chung, nhìn từ bên ngoài, xem ra rất giống một nhà ba người ấm áp.

Những thợ đào mỏ ở ngoài cửa ra vào cười trộm bàn luận, Lâm Tuyết dĩ nhiên nghe thấy, cô hơi xấu hổ, không ngờ sẽ làm thành như vậy. Nhưng Thạch Vũ lại chỉ tập trung cúi đầu uống rượu, cũng không khiển trách những thợ đào mỏ kia.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Sabrina76, Tthuy_2203, shirleybk, xichgo
     
Có bài mới 03.10.2017, 20:45
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 36.3 - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36.3: Mang bầu

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cũng may tình huống lúng túng không kéo dài lâu, Lương Tuấn Đào đã tới.

“Sao không đi ăn cơm trưa? Tụ tập hết ở đây làm gì?” Lương Tuấn Đào cười tủm tỉm hỏi, giống như những thợ đào mỏ này là bạn bè quen thuộc nhiều năm.

Những người thợ đào mỏ chặn ở cửa kia thấy là lão đại mới tới, vội vàng đề phòng mà tránh ra, ngượng ngùng cười hai tiếng, hỏi: “Phương tiên sinh, ăn rồi sao?”

“Còn chưa!” Lương Tuấn Đào thoải mái nói, “Tới chỗ anh Thạch ăn chực!”

Thấy vẻ mặt Lương Tuấn Đào như thế nào cũng không giống tới hưng sư vấn tội *, những thợ đào mỏ này mới hiểu được, thì ra người phụ nữ của anh tới chỗ Thạch Vũ nấu cơm hẳn đã được anh cho phép.

(*) hưng sư vấn tội: mang binh đi hỏi tội.

Không có trò gì hay để nhìn, mọi người cũng ào một cái mà giải tán.

Thạch Vũ ra đón, khó có được nở nụ cười nhàn nhạt với Lương Tuấn Đào: “Chào cậu!”

Hai người bắt tay nhau một cái, lần này không khí rất hòa hợp, không hề giương cung bạt kiếm.

Vai kề vai cùng nhau vào phòng, Lâm Tuyết đứng dậy kéo ghế ngồi, Thạch Vũ rót ly rượu cho Lương Tuấn Đào, sau đó ngồi xuống lần nữa.

Lần này thái độ của Thạch Vũ rất hữu nghị, lúc nói chuyện với Lương Tuấn Đào, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Sau mấy câu hàn huyên khách sáo, Lương Tuấn Đào đổi chủ đề nói chuyện: “Chuyện tối hôm qua thương lượng với anh, anh suy tính như thế nào?” die~nd a4nle^q u21ydo^n

Thạch Vũ rất sảng khoái nói: “Không thành vấn đề!”

“...” Ngẩn ngơ, có lẽ không ngờ đối phương trả lời chắc chắn sảng khoái như vậy!

“Tôi cảm thấy được... Cậu không giống như tiểu nhân lật lọng!” Thạch Vũ liếc nhìn Lương Tuấn Đào lại nhìn Lâm Tuyết, trầm ngâm một lát, nói tiếp: “Còn nữa, Mộng Mộng rất thích người phụ nữ của cậu...”

Thấy vậy không phí Lâm Tuyết tới làm bữa cơm này! Lương Tuấn Đào khẽ nhếch môi nói: “Được! Một lời đã định!”

Uống rượu một lát, Thạch Vũ đột nhiên nhắc đến một chuyện xưa: “Trước kia tôi lập công lớn ở khu vực khai thác mỏ, Sá Đặc thưởng cho tôi, đưa một nữ hầu anh ta yêu mến nhất cho tôi!”

“Ừm!” Lương Tuấn Đào hé mắt, vẻ ngoài cười nhưng trong lòng không cười, “Lần này anh muốn gì? Chỗ anh Thất cũng có rất nhiều nữ hầu xinh đẹp, nếu anh thích...”

“Lâm Tuyết là của cậu...” Thạch Vũ hỏi dò, “Quan hệ của hai người là?”

“Cô ấy là vợ tôi!” Lương Tuấn Đào vội nói rõ quyền sở hữu, “Hai chúng tôi lĩnh chứng nhận bái đường, danh chính ngôn thuận!”

“Ừmh.” Thạch Vũ đáp lời, trên mặt hình như có thất vọng mờ mờ ảo ảo.

Lúc này Lương Tuấn Đào mới hiểu được, thì ra Thạch Vũ cố ý mở miệng muốn Lâm Tuyết, chỉ có điều nghe nói bọn họ là vợ chồng danh chính ngôn thuận mới bỏ đi ý niệm.

Lâm Tuyết không ngờ chuyện sẽ diễn biến thành như vậy, cô tập trung tinh thần muốn giúp Lương Tuấn Đào lôi kéo Thạch Vũ, không ngờ sẽ khiến cho anh ta hiểu lầm. Thật sự hết cách rồi, bởi vì Mộng Mộng chỉ thích cô, cho nên để cho cô làm công việc lôi kéo này dễ dàng hơn, lại không nghĩ rằng sẽ khiến Thạch Vũ sinh ra ý niệm như vậy.

Không khỏi một lần nữa nhìn kỹ anh ta, chẳng lẽ đàn ông đều như vậy? Thoáng thân cận một chút sẽ sinh ra ý niệm xấu? Nhìn cử chỉ của anh thỏa đáng, ngôn ngữ văn minh không giống như những người đàn ông xấu xa háo sắc kia!

Không khí hơi lạnh cứng, trong lúc nhất thời ba người trầm mặc không nói gì.

“Dì Lâm Tuyết, dì ăn cái này!” Mộng Mộng đại khái cảm thấy cha hơ lạnh nhạt dì Lâm Tuyết mà bé thích nhất, làm chủ nhân nhỏ, đương nhiên muốn vãn hồi một chút, vì thế chủ động gắp một cánh gà rừng vào trong chén Lâm Tuyết.

Lâm Tuyết khẽ cười với đứa nhỏ: “Cám ơn!” Vì không phật ý tốt của đứa nhỏ, cho dù không có khẩu vị, cô vẫn cắn một miếng cánh gà!

“Ọe!” Thật chết người, cảm giác ghê tởm nghiêng trời lệch đất mà đến, muốn kiềm chế mà không kiềm chế được. Cô bỏ chén đũa lại, đứng dậy lập tức lao ra. die nda nle equ ydo nn

Thạch Vũ và con gái đều rất kinh ngạc, khuôn mặt tuấn tú của Lương Tuấn Đào trầm xuống, cũng buông đũa xuống theo ra rồi.

Gục trên thân cây khô, Lâm Tuyết nôn ọe từng trận, ruột giống như siết chặt lại, khó chịu muốn chết, nhưng hết lần này tới lần khác cái gì cũng nôn không ra.

Lương Tuấn Đào bưng một chén nước tới, đưa cho cô xúc miệng, dặn dò: “Trở về nhất định để Vân Phàm kiểm tra cho em một chút, có phải dạ dày có vấn đề gì không?”

Như vậy cũng đã mấy ngày rồi, luôn như vậy, không thể khinh thường.

Thạch Vũ rửa quả núi màu xanh dưới vòi nước, sau đó kêu con gái đưa cho Lâm Tuyết.

“Dì Lâm Tuyết, cha kêu con đưa cho dì!” Mộng Mộng đưa tới trái cây núi màu xanh lá trong suốt kia.

Lâm Tuyết vội vàng đón lấy, cắn một miếng, chua giòn ngọt lập tức ép cảm giác buồn nôn xuống. Ăn như hổ đói xong trái cây, ngay cả hột cũng gặm sạch sẽ.

“Thích ăn cái này?” Thoạt nhìn trái cây nhìn còn non xanh như vậy mà cô ăn được đến ngọt ngào, Lương Tuấn Đào ở bên cạnh thấy vậy không khỏi nước miếng chảy ròng ròng, “Chua không?”

Lâm Tuyết lắc đầu, hơi ngượng ngùng nói với Thạch Vũ: “Quả này ăn ngon thật, có thời gian anh đi hái nhiều chút...”

Cô đã làm váy cho con gái anh, muốn anh một chút trái cây không đến nỗi ky bo mà từ chối đi! Lại nói, chờ nhận trái cây của anh, lại trả lễ lại, chuyện càng dễ làm rồi!

Nhìn nhân phẩm của Thạch Vũ cũng tạm được, chắc là một người trọng tình nghĩa đấy! Giao thiệp với người như vậy, cần phải bỏ ra chân thành và kiên nhẫn, không phải mới một ngày rưỡi đã có thể thu mua lôi kéo.

Mới vừa rồi Thạch Vũ cố ý yêu cầu cô với Lương Tuấn Đào, đoán chừng bởi vì nhìn cô và Mộng Mộng chung đụng hài hòa, muốn để cô chăm sóc đứa nhỏ thay anh, cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Hai người đơn độc chung đụng thì anh rất thận trọng, chưa bao giờ làm những cử động táy máy tay chân như những người đàn ông háo sắc kia thích làm.

Nhìn tròng mắt trong suốt như nước suối của Lâm Tuyết, Thạch Vũ khẽ do dự một chút, liền gật đầu nói: “Có thể!”

“Vợ, không sao chứ?” Lương Tuấn Đào vẫn còn lo lắng vấn đề dạ dày của Lâm tuyết, định mau cho cô trở về đi tìm Vân Phàm kiểm tra một chút, chỉ có điều bữa cơm này ăn được một nửa cứ bỏ đi như vậy, lại có cảm giác kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

“Không có chuyện gì!” Lâm Tuyết cảm giác tốt hơn nhiều, cô phát hiện gần đây mình không thể chạm dầu mỡ, chỉ cần lúc ăn cơm chú ý một chút, tránh đồ dầu mỡ ra là được.

Lúc này Thạch Vũ nói ra một câu khiến cho mọi người đều giật mình không ngờ: “Không phải cô ấy mang thai chứ?”

Lương Tuấn Đào ngơ ngẩn, một hồi lâu mới phản ứng được: “Sao anh biết?” d1en d4nl 3q21y d0n

Gương mặt ngăm đen cương nghị của Thạch Vũ hơi đỏ lên, nói: “Tôi nhớ được khi mẹ Mộng Mộng mới mang thai cũng cả ngày nôn mửa, khi nấu thức ăn ngửi thấy mùi khói dầu cũng ói!”

Thật ra thì khi Lâm Tuyết nấu thức ăn cũng ghê tởm, chỉ có điều chưa tới trình độ muốn ói. Lúc này nghe Thạch Vũ nói vậy, cảm giác mình thật sự có vài triệu chứng mang thai. Cùng Lương Tuấn Đào liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn ra được vui mừng của mình từ trong mắt của đối phương.

Còn không có bước phát triển mới cưới tuần trăng mật đâu, đã có con nít rồi, như vậy đứa bé hiển nhiên phải có trước hôn nhân rồi!

Nụ cười ửng hồng như mây, không biết là nóng hay thẹn thùng, Lâm Tuyết kéo Mộng Mộng nói: “Chúng ta đi vào ăn cơm!”

Lương Tuấn Đào định thần lại, vừa định cất bước, nghe được Thạch Vũ nói với mình: “Chúc mừng!”

Anh dừng bước, vui mừng gật đầu cười nói với Thạch Vũ: “Làm phiền anh!”

“...” Sắc mặt Thạch Vũ hơi quái dị.

“Haizzz.” Lương Tuấn Đào ngượng ngùng gãi đầu, vui mừng tới quá đột ngột khiến cho anh ngay cả nói chuyện cũng bừa bãi rồi, “Ý của tôi là, nhờ có anh kịp thời nhắc nhở tôi, nếu không tôi cũng không biết!”

Tối hôm qua giày vò cô mạnh mẽ như vậy, suy nghĩ một chút thật sự sợ! Vợ mang thai có thể so sánh với gấu trúc quốc bảo, sau này nhất định phải đối xử bảo vệ.

“Ha ha.” Thạch Vũ cười lên, dáng dấp ngũ quan của anh khắc sâu, tràn ngập hương vị cương nghị nam tính, khi cười lên rất đẹp mắt.

“Đi thôi! Chúng ta trở vào tiếp tục uống rượu!” Lương Tuấn Đào chìa tay khoác bả vai Thạch Vũ.

Thạch Vũ thoải mái cười một tiếng, anh không lên tiếng, gật gật đầu, đi vào nhà cùng Lương Tuấn Đào.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Vân Phàm làm kiểm tra nước tiểu cho Lâm Tuyết, xác định cô đã có thai.

Lương Tuấn Đào ngoài vui mừng ngoài ý muốn còn có vô cùng khẩn trương, một lần nữa nhắc tới muốn Vân Phàm đưa cô về nước.

Bởi vì có bầu, Lâm Tuyết cũng không kiên trì nữa, chỉ có điều hơi không yên lòng, nên thừa dịp không có người dặn dò anh: “Không học thói xấu của lão đại hắc bang ở đây, không cho nuôi nữ hầu!”

“Biết rồi, bình dấm chua nhỏ của anh!” Lương Tuấn Đào dở khóc dở cười, “Sao anh có thể nuôi nữ hầu chứ? Kỷ luật cũng không cho phép!” Thấy ánh mắt cáu giận của cô, vội vàng bổ sung một câu, “Dĩ nhiên, kỷ luật cho phép anh cũng không làm! Ngã vào lòng cũng không cần!”

Thật ra thì Lâm Tuyết lo lắng nhất là một chuyện khác, cũng là chuyện quan trọng nhất; “Chờ đơn vị tiến cử một nữ binh xinh đẹp tới cho anh, anh phải nhớ mình là người đã có vợ!”

Tròng mắt quyến rũ của Lương Tuấn Đào hơi nheo nhìn cô, chỉ cười không nói, vẻ đẹp trai cởi mở anh tuấn ấy sao mê người.

“Thế nào? Có phải không làm được?” Lâm Tuyết biết anh không phải người thất thường hay thay đổi, nếu không ở trong đơn vị nhiều nữ binh theo đuổi anh như vậy, chẳng phải anh đã có danh lừa đảo truyền khắp đơn vị/ Sự thật chứng minh người này thuộc về loại hình thỏ không ăn cỏ gần hang.

Kéo người vợ thích ăn giấm vào trong ngực, anh yêu thương nhéo chóp mũi thanh tú của cô, nói: “Anh không muốn nữ binh! Tình hình nơi này ổn định không sai biệt lắm, nên làm em đã đều làm vì anh rồi!”

Trong lòng có chút cảm động nho nhỏ, Lâm Tuyết hít mũi một cái, ôm lấy eo mạnh mẽ to lớn của anh, không muốn để cho anh thấy trong mắt trong veo của cô chớp động nước mắt, hỏi, “Chừng nào thì anh có thể hoàn thành nhiệm vụ? Em muốn khi sinh đứa nhỏ ra anh có thể làm bạn bên cạnh em!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Jolie Quynh, Sabrina76, Tthuy_2203, babygirl1201, meoluoi127, shirleybk, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, canhhoabuon34, Cúc An Nhỏ, Ng. H. Nâu Nâu, Ngânthảo, Quất Hồng Bì, Sunny Moon, tiểu anh hắc ám, yenbach1122 và 277 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.