Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 02.10.2017, 13:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12298 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 77
Chương 54: Vương Kim Tỏa muốn phản kích.
Editor: ChieuNinh

Hơn nữa làm sao Mai quả phụ này lại chạy đến bên kia chứ? Phỏng chừng mọi người đều đang rất loạn vì chuyện của Đại bá, không thể nghĩ đến phương diện này. Nhưng mà cho dù có nghĩ tới, Đại bá bị người ta bắt kẻ thông dâm ở trên giường, cũng trốn không thoát, chuyện mà nháo lớn hơn, ngươi còn nói là bị người ta thiết kế, vậy chứng cớ đâu? Có lẽ người ta sẽ nói là tới khách điếm tìm người khác, dù sao Mai quả phụ bị ngủ là sự thật. Kiện cáo kéo đến quan phủ, khẳng định Đại bá bên này sẽ không chiếm được lý lẽ.

Vương Phúc Nhi cảm thấy không thể nói ra chuyện Mai quả phụ vốn coi trọng là cha nhà mình. Bằng không Đại bá và Đại bá mẫu cảm thấy bọn họ bị tai bay vạ gió, ngược lại sẽ đổ toàn bộ mọi chuyện lên trên người nhà mình, thật đúng là đòi mạng. Vì thế quyết định không nên hỏi nhiều, mà Thích thị như có vẻ đăm chiêu.

Lại đến thời điểm chạng vạng, người đi thị trấn mới trở về, Thích thị vội vàng bưng nước cho Vương Đồng Tỏa, để cho hắn rửa mặt, hôm nay trời dần dần nóng lên: "Chuyện thế nào rồi?" Thích thị hỏi.

"Khuyên can mãi, mới không để cho Mai quả phụ báo quan, nhưng mà muốn đại ca đền chút tiền." Vương Đồng Tỏa nói.

"Muốn đền bao nhiêu?" Thích thị hỏi.

"Năm lượng."

"Năm lượng? Nàng ta thật đúng là dám công phu sư tử ngoạm, là giá của một mẫu ruộng nước tốt nhất." Thích thị nói.

"Vậy thì vẫn tốt, ban đầu Vương ngốc tử là muốn con la của chúng ta, bằng không sẽ đi làm chứng. Sau đó cha lại nói, nếu thực là như thế, vậy bọn họ cứ đi báo quan, có một số việc chúng ta cũng muốn nói, đừng cho là người Vương gia ta dễ bắt nạt. Rốt cuộc mọi chuyện như thế nào, trong lòng mọi người đều rõ ràng. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Nếu thật sự là bức cho nóng nảy, lên quan phủ thì lên quan phủ. Phỏng chừng trong lòng Vương ngốc tử và Mai quả phụ có quỷ, cho nên cũng chưa nói chuyện này, cuối cùng mới thương lượng được năn lượng." Vương Đồng Tỏa có chút ấp úng: "Ta nghĩ lấy ba lượng bạc cho đại ca bọn họ, nàng trước đừng tức giận, có một số việc, ta cũng chỉ có thể với nói nàng. Kỳ thật tối hôm đó, cái phòng đại ca ở kia vốn là Vương ngốc tử an bài cho ta, sau đó ta đi nhà xí, đại ca cũng đi tiểu đêm. Phòng ở của hai người chúng ta kề bên nhau, đại ca vào cái phòng ta ở trước đó, ta chỉ đành phải đi sang gian phòng của đại ca, kết quả thì đã xảy ra chuyện. Ta phỏng đoán hai người kia là muốn tính kế ta, cho nên cảm thấy đại ca có chút oan."

Thích thị vội hỏi: "Hôm nay thì sao! Chuyện chàng và đại ca đi nhầm phòng ở, đại ca có biết hay không?"

Vương Đồng Tỏa lắc đầu: "Đại ca vẫn luôn choáng váng hồ hồ, ngay cả gian phòng ban đầu vào nghỉ cũng không rõ ràng lắm, bằng không cũng sẽ không đi đến gian phòng của ta rồi. Hôm nay nghe Vương ngốc tử trực tiếp nói muốn con la của ta, ta liền biết là bọn họ muốn tính kế ta. Trong lòng ta cảm thấy băn khoăn, nương Cúc nhi, nàng đồng ý không?"

Có đồng ý hay không, đến cuối cùng vẫn phải lấy ra, Mai quả phụ này, thật sự là quá không biết xấu hổ. Hôm nay Phúc nhi đặt câu hỏi, nàng liền nhớ ở trong lòng, Thích thị là nữ nhân, biết ý tưởng của nữ nhân này là không giống như vậy. Chỉ sợ Vương ngốc tử là thật sự muốn con la nhà mình, mà Mai quả phụ có khả năng muốn bám vào nam nhân của mình. May mắn không có để cho nàng ta thực hiện được, bằng không thật sự là còn muốn ghê tởm hơn cả nuốt một con ruồi.

Nhưng mà, nàng sẽ không nói cho hắn biết thật ra là Mai quả phụ coi trọng hắn, chỉ cho là Mai quả phụ và Vương ngốc tử thiết kế muốn con la của nhà mình thôi. Như vậy, Mai quả phụ ở trong mắt Đồng Tỏa lại càng quá quắt.

"Chàng là chủ gia đình, chàng định đoạt."

Mà Vương Phúc Nhi biết cha nhà mình muốn xuất ra ba lượng bạc trợ cấp Đại bá liền nói: "Cha, nếu thật sự cha cho Đại bá, về sau không phải Đại bá có chuyện đều đến tìm cha sao?"

"Đúng vậy, cha, ban đầu xảy ra chuyện, Đại bá mẫu còn mắng cha đó. Nói là cũng tại cha làm hại Đại bá." Vương Hoa Nhi cũng nói: "Rõ ràng là hắn muốn tham chút tiền, muốn chiếm tiện nghi, cuối cùng bản thân mình lại xảy ra chuyện, lại còn đổ ở trên đầu chúng ta."

Trên mặt Vương Đồng Tỏa có chút mất tự nhiên, cũng không phải là chính mình hại đại ca sao? Thích thị cũng nói: "Dù sao cũng là nhà Đại bá các con, làm sao chúng ta có thể không ra chút lực? Chẳng lẽ thật sự cho Đại bá các đi ngồi tù?"

Xem ánh mắt cha nương nhà mình, Vương Phúc Nhi liền khẳng định là hai vị cảm này cảm thấy là nhà mình liên lụy Đại bá. Nhưng mà nếu Đại bá không tham tài, cũng sẽ không trúng kế, khẳng định tứ thúc cũng sẽ không bị giống vậy. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Cho nên việc này, có hơn phân nửa trách nhiệm đều là của Đại bá bên kia: "Cha, ban đầu chúng ta cũng nói vốn không có nhiều tiền mua con la như vậy, hiện tại cha thống khoái lấy ra ba lượng bạc nữa, Đại bá mẫu bên kia có thể suy nghĩ nhiều hay không. Vì sao lại dễ dàng xuất bạc ra đến như vậy đây?" Vương Phúc Nhi ám chỉ, cha à, người áy náy cũng chú ý sách lược chứ. Bị nhìn ra rõ ràng như vậy, đến lúc đó nói không chừng đều do nhà mình mà ra cả.

Vương Đồng Tỏa và Thích thị cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ, đúng vậy, ba lượng bạc không phải con số nhỏ, lập tức lấy ra, có thể không làm cho người ta hoài nghi sao? Không phải ngươi thì cũng biến thành của ngươi. Vương Đồng Tỏa nhớ tới hôm nay Vương ngốc tử nói muốn con la của mình là xong chuyện, đại ca nhà mình thì vạn phần đồng ý. Nếu thật sự thống khoái lấy ra ba lượng bạc, quả thật là thực không thích hợp.

"Vậy, Phúc nhi, con nói làm sao bây giờ?" Vương Đồng Tỏa hỏi.

Vương Hoa Nhi vụng trộm giơ ngón tay cái cho Vương Phúc Nhi, Vương Cúc Nhi cũng mỉm cười với Vương Phúc Nhi.

"Cha, ở chỗ chúng ta, ai lập tức có thể lấy ra đuôc năm lượng bạc? Trừ phi là bán đất, chúng ta sẽ chờ Đại bá bọn họ tới cửa mượn, đi mượn vài lần, thì cho một chút, không thể thống khoái đưa, còn phải nói chính mình cũng khó xử." Dù sao Đại bá mẫu cũng không phải ngồi không, Vương Phúc Nhi không tin nàng ta sẽ thống thống khoái khoái lấy ra năm lượng bạc.

Vương Đồng Tỏa thở dài: "Được rồi, cứ như vậy đi. Cũng không phải cha nghe không hiểu người ta nói, biết phải làm sao tốt đối với chúng ta."

Bên kia Đinh thị nhìn giấy nợ đã viết năm lượng bạc, thật sự là tâm tư giết người cũng có. Trong nhà vốn cũng không có bao nhiêu tiền, lúc này nam nhân còn đi gây chuyện, bị nợ nần sạch mông. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Nếu vì cái khác cũng tốt, cố tình là nợ phong lưu, lại còn là cái hàng quả phụ kia! Thực con mẹ nó làm cho người ta khó chịu.

Vương Kim Tỏa mặt xám mày tro, việc này khiến cho mình không có kiếm được tiền, còn thiếu năm lượng. Thực con mẹ nó xui, mình ngủ với Mai quả phụ, nhưng mà thật choáng váng hồ hồ, ngay cả là cái tư vị gì cũng không nhớ rõ, còn bị ăn một cái tát. Giả bộ trinh tiết liệt phụ cái gì, trong thôn này ai mà chẳng biết cái đức hạnh của ngươi?

Con chó đẻ Vương ngốc tử, ngươi muốn hẹn hò với tình nhân của ngươi, ngươi tìm ngày khác không được sao, vì sao nhất định phải ngày đó?

Đến bây giờ Vương Kim Tỏa còn tưởng rằng là Mai quả phụ và Vương ngốc tử hẹn hò, sau đó Mai quả phụ đi vào lộn phòng.

Năm lượng bạc, năm lượng bạc, suy nghĩ một chút tâm can đều bị đau. Về trong nhà, phụ nữ nhà mình còn bày ra sắc mặt, làm gì hả, cũng không phải mình cố ý? Không phải là không cẩn thận ngủ với đàn bà khác sao? Đồ khốn khiếp, năm lượng bạc còn không biết để cho mình ngủ được bao nhiêu nữ nhân, ngươi là một quả phụ có quý như vậy sao?

Vương Kim Tỏa càng nghĩ càng cảm thấy không cam lòng, ta sẽ không trả cho ngươi, xem ngươi có thể làm gì ta! Công phu sư tử ngoạm, ai mà chẳng biết Mai quả phụ ngươi có thật nhiều nam nhân hả?

Đinh thị nhìn bộ dạng không có tiền đồ của nam nhân nhà mình thì nói: "Sao rồi, ngươi ngủ kỹ nữ, thì đàn bà kia có công lao rồi hả? Người khác còn phải hầu hạ ngươi sao?"

"Đi đi đi, ngươi cho rằng ta tự nguyện sao. Ta nói với ngươi, ta lớn thế này còn chưa có ăn qua thiệt thòi như vậy bao giờ, muốn ta cho năm lượng bạc này, bọn họ nằm mơ!"

Đinh thị vừa nghe, thì hưng trí rồi: "Sao, ngươi muốn làm gì?"

"Làm gì? Lão Tử cũng đi qua bắt kẻ thông dâm! Không chỉ có không còn cần năm lượng bạc này, ta còn để cho bọn họ nhổ ra!" Vương ngốc tử, ngươi chờ đó cho ta! Vương Kim Tỏa ta cũng không phải dễ chọc đâu. Có thể nói, Vương Kim Tỏa đối với chuyện đường ngang ngõ tắt cũng có chút thiên phú, nhanh như vậy đã nghĩ ra chủ ý này.

Đinh thị vội hỏi: "Biện pháp hay, vậy chúng ta hãy mau đi làm."

"Đàn bà ngu ngốc, hiện tại vừa mới xảy ra việc này, khẳng định bọn họ sẽ cẩn thận, còn phải một đợi chút. Lần này Lão Tử là bị Vương ngốc tử hại mất một khoản tiền, hiện tại ta khiến cho hắn phải nhổ ra! Thời điểm bọn họ tới cửa đòi tiền, ngươi kéo cho ta, ta cũng không tin cái đồ đàn bà lẳng lơ kia sẽ nhịn được mà không đi ăn vụng."

Một nhà Vương Đồng Tỏa và Thích thị còn đang chờ lão đại gia tới đây vay tiền, ngay cả lấy cớ kéo dài cũng đã chuẩn bị sẵn vài cái, nhưng mà chờ mãi vẫn không thấy tới. Chẳng lẽ lão đại gia đổi tính rồi? Hoặc là nói bọn họ phát tài, có thể có năm lượng bạc trả rồi? Nhưng mà, y theo tính tình bọn họ, cho dù là có tiền, cũng sẽ để cho người khác đi theo mất chút máu mới đúng. Nhất là dưới tình huống biết rõ hiện tại Vương Đồng Tỏa có năng lực.

Nhưng mà việc này cũng không thể chạy tới hỏi, vì thế cứ như vậy không mặn không nhạt mà qua đi. Mà về sau Mai quả phụ vốn không có lắc lư ở trước cửa nhà Vương Phúc Nhi nữa. Thời điểm Vương Phúc Nhi đi sang nhà tú tài công bên kia, trên đường tình cờ gặp nàng ta một lần, thấy nửa bên mặt nàng ta cũng bị sưng lên, vừa thấy liền biết chính là bị đánh. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Dưới tàng cây hòe già mấy người phụ nhân chỉ trỏ nàng ta, lấy phẩm chất bên trong là người trưởng thành nên Vương Phúc Nhi nghe hiểu được. Thời điểm Mai quả phụ này này kia cùng với người khác, thì bị nương tử người ta bắt được, cho nên trên mặt là kiệt tác của nương tử người ta. Hơn nữa trong thôn lại giống như đột nhiên đã không còn có Mai quả phụ này, cũng không biết nàng ta đã đi nơi nào.

Đáng! Tuy rằng nói làm quả phụ thì thật khó khăn, nhưng mà cũng có thật nhiều quả phụ tốt, trước kia chính là Tứ thẩm cũng không phải như vậy sao? Bản thân mình không có tự trọng, làm sao người khác sẽ tôn trọng ngươi? Ruồi bọ không bâu vào trứng không nứt.

"Xui xẻo! Nương tử Vương ngốc tử thế nhưng lại có tư tưởng giống ta, vậy mà có một ngày tới bắt gian! Vốn đang nghĩ làm chút tiền, hiện tại lại không gặp may." Vương Kim Tỏa trực tiếp kêu chịu thiệt, nhưng mà cũng may hắn uy hiếp để cho bọn họ trả lại giấy nợ, coi như là có chút thu hoạch.

Cẩu nam nữ, thật sự muốn giao cho các ngươi cho trong thôn, sau đó trầm đường. Dám lừa tiền của ta! Vương Kim Tỏa tức giận không thôi. Đinh thị lại vừa nói: "Chớ không phải ngươi là bởi vì Mai quả phụ vui vẻ với người khác, trong lòng ngươi không thoải mái đi."

"Thúi lắm! Cái loại thối nát đó, Lão Tử mới chướng mắt, lại nói hươu nói vượn, cẩn thận ta cho ngươi cút!" Vương Kim Tỏa mắng.

Đinh thị nói: "Chỉ biết phát giận ở trước mặt ta, ở trước mặt lão cha, ngươi một hơi cũng không dám ra. Mùng năm tháng năm cũng sắp đến, ngươi nói mang gì cho nhà mẹ đẻ ta đây?"

Quá tiết Đoan Ngọ, người nhà bình thường phải về nhà mẹ đẻ, đương nhiên lễ lạc cho tiết Đoan Ngọ là không thiếu được.

"Đại Bảo cũng sắp thú tức phụ, còn về nhà mẹ đẻ? Trước mắt thì thôi đi!" Vương Kim Tỏa nói.

"Không được! Chỉ cần Đại Bảo chưa có hỏi tức phụ thì phải đi! Ta làm trâu làm ngựa ở lão Vương gia các ngươi nhiều năm như vậy, ngươi đưa chút đồ cho nhà mẹ đẻ của ta thì có làm sao? Chẳng lẽ ngươi còn thiệt thòi? Ngươi xem xem tiểu muội phu người ta, qua vài ngày sẽ đưa tới một con gà rừng gì đó qua đây, còn không tốt hơn ngươi à." Đinh thị thực đỏ mắt, Hà Hoa gả người tốt, Vương lão đầu và Triệu thị chưa bao giờ thiếu thịt. Mặc dù có thời điểm có thể kêu mấy đứa tôn tử qua ăn, nhưng mà người lớn vốn không có phần. Cái đuôi của Triệu thị cũng muốn vểnh lên trời, cũng không biết trước kia là ai xem thường Thích gia!

"Nhà mẹ đẻ của ngươi lại là cái thứ tốt gì, trừ bỏ chiếm tiện nghi, không có chuyện gì tốt khác, ta cũng không hiếm lạ!" Vương Kim Tỏa không cam lòng yếu thế.

Hai người này vạch trần khuyết điểm của nhau, ngươi một câu ta một câu, sau đó không biết là ai động thủ trước, lập tức lao vào đánh nhau. Mã thị thì ước gì đại phòng làm ầm ĩ, nghe được động tĩnh, liền hướng nhà giữa mà kêu lên: "Cha, nương, đại ca và đại tẩu đánh nhau, các ngươi mau đến xem đi."

"Nói lung tung cái gì hả? Cũng chẳng có thứ gì có thể lấp kín được miệng của ngươi!" Triệu thị ngoan độc trừng mắt liếc nhìn Mã thị một cái, Vương lão đầu ở phía bên ngoài cửa sổ đại phòng nói: "Lão đại, ngươi là đàn ông mà đánh nữ nhân thì có bản lĩnh gì? Vừa gây chuyện xong cũng không chịu yên tĩnh! Có phải ngươi cũng không để lão cha vào mắt hay không?"

Vương lão đầu nói, tự nhiên Vương Kim Tỏa không dám dong dài, nhưng mà Đinh thị nhân cơ hội cào mấy cái ở trên mặt Vương Kim Tỏa. Chờ Vương Kim Tỏa đi ra, Triệu thị vừa thấy vết thương trên mặt hắn, phải nói là đau lòng. Dù sao nhi tử vẫn hơn con dâu: "Ngươi cái đàn bà chết tiệt, ngay cả nam nhân của ngươi mà ngươi cũng dám đánh hả, người Đinh gia dạy nữ nhi thế này sao? Kim Tỏa, con của ta, ngươi không sao chứ."

Đinh thị vừa nghe lời này, không nói hai lời, liến cuốn một bao quần áo bỏ đi.

"Đi đi, để cho nàng ta đi, đi rồi cũng đừng trở về! Còn quan tâm làm gì!"

Vương lão đầu nói với Triệu thị: "Chuyện phu thê của bọn nó, ngươi trộn vào làm cái gì? Hiện tại con dâu đi rồi, ngươi nói làm sao?"

"Ngươi cái lão nhân chết tiệt, chuyện khác, ta đều nghe lời ngươi, việc này ta không thể nghe. Một người đàn bà, ngay cả nam nhân của mình cũng đánh, đây là làm phản rồi. Kim Tỏa, ngươi nghe nương, đừng đi đón nàng, ta xem nàng ta có thể ngốc bao lâu ở nhà mẹ đẻ của nàng ta!" Triệu thị muốn tiêu diệt uy phong của Đinh thị, nói ở riêng xong, con dâu này cũng không đặt mình vào trong mắt. Nhà mẹ đẻ của đại tức phụ nhi này đều là nịnh hót, xem Đinh thị đi trở về như vậy, còn có thể có sắc mặt tốt sao. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Ngốc vài ngày, nàng ta sẽ ngoan ngoãn đi trở lại! Về sau xem nàng ta dám hở một cái liền về nhà mẹ đẻ không! Dù sao mấy đứa Tứ Bảo cũng lớn, buổi tối cũng không phải còn cần nương. Thật đúng là cho rằng mình là bảo bối hả, mọi người đều không thể thiếu được ngươi, thật sự chọc cho nóng nảy, còn có thể hưu bỏ ngươi.

Vương Kim Tỏa buồn bực lại vào nhà đi ngủ, mấy đứa Đại Bảo cần làm cái gì thì liền làm cái đó, còn Tứ Bảo người ta thì trực tiếp chạy đến bên nhà Vương Phúc Nhi. Cho nên mấy người Vương Phúc Nhi biết Đại bá mẫu bởi vì đánh nhau với Đại bá phụ mà về nhà mẹ đẻ.

"Tam thẩm, nương của con không ở nhà, con không có cơm ăn, con ở chỗ này của các ngươi ăn cơm có được hay không?"

"Đương nhiên là có thể." Thích thị sẽ không cự tuyệt yêu cầu như vậy.

Tứ Bảo cũng biết ở bên nhà Tam thúc có thể được ăn ngon, cho nên trực tiếp chạy tới đây. Vương Cúc Nhi đi qua nhà cũ bên kia truyền lời, miễn cho đến lúc đó tìm không thấy Tứ Bảo, cho rằng người đã bỏ đi.

Đại Bảo và Nhị Bảo cảm thấy Tứ Bảo rất là giảo hoạt, còn tưởng rằng hắn là vì nương bỏ đi mà khó chịu, kết quả nhanh như vậy đã tìm được chỗ tốt.

Kỳ thật bọn họ cũng đã chết lặng đối với cha nương mình hay sinh sự, hơn nữa còn có nãi nãi Triệu thị, thật sự là tê liệt. Quên đi, đợi đến lúc ăn cơm, chúng ta cũng đi qua nhà Tam thúc là được, ít nhất sẽ không nói nhao nhao.

Vương Hoa Nhi nhìn Vương Tứ Bảo, liền dẩu môi, tiểu tử này, thật đúng là, quên đi quên đi xem ở phân thượng hắn đệ đệ mình, cũng đừng nói gì hắn.

"Một lát không được giành ăn, biết không?" Vương Hoa Nhi cảnh cáo.

Vương Tứ Bảo vội vàng nói: "Hoa nhi tỷ, ta không giành ăn."

"Được rồi, được rồi, nhanh chóng đi rửa tay đi, nhìn tay ngươi kìa, đen như vậy."

Vương Phúc Nhi mang theo Vương Tứ Bảo đi rửa sạch móng vuốt cáu bẩn của hắn. Vương Tứ Bảo nói: "Phúc nhi, một lát nữa ta không giành ăn với ngươi."

Tiểu tử này, cũng không hề giống với Đại bá Đại bá mẫu. "Nếu ngươi cướp, vậy là không lễ phép!" Vương Phúc Nhi thực nghiêm túc gật gật đầu.

"Cái kia, Phúc nhi, cho ngươi nè." Vương Tứ Bảo lấy ra một cục đá hồng hồng từ trong túi của mình: "Ta tự mình nhặt được, đẹp phải không." Vương Tứ Bảo lấy lòng nói.

Cục đá thì đẹp hơn so với bình thường một chút, nhưng cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng mà phỏng chừng Tứ Bảo cũng lo lắng mình ăn được bữa có bữa không, cho nên mới đến hối lộ Vương Phúc Nhi. Ài, ai nói tiểu hài tử thì không hiểu chuyện chứ? Tứ Bảo rất thông minh đấy thôi.

Suy nghĩ một chút, tiểu tử này cũng sống rất không tốt, trước kia mọi người ở cùng một chỗ, cho dù hắn là nam oa, cũng không được ăn no bụng. Hơn nữa Đại bá phụ và Đại bá mẫu thì nhiều con trai, cũng không hiếm lạ. Sau khi ở riêng, hai người cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, bằng không, sao hắn lại qua đến bên này ăn ké? Được rồi, mình cũng không so đo với hắn, khẳng định cha và nương cũng sẽ quan tâm hắn. Vậy thì chung sống hoà bình đi.

Vương Tứ Bảo thấy Vương Phúc Nhi cầm cục đá thì thật cao hứng, ngay cả rửa tay cũng vui vẻ không ít.

Chỉ là ở lúc ăn cơm, thấy đại ca và nhị ca mình lại tới đây, nó còn có chút mất hứng, vụng trộm nhìn nhìn Tam thúc và Tam thẩm, thấy bọn họ không có mất hứng, mới bưng cơm lên ăn.

Vẻ mặt Vương Hoa Nhi thì mất hứng, dựa vào cái gì hả, đều chạy đến trong nhà mình ăn, lại còn không nói trước một tiếng, nhà mình cũng không có ăn no. Đại bá mẫu thì về nhà mình, vì sao các ngươi phải chạy đến chúng ta ăn cơm hả, hơi quá đáng!

Nàng oán hận thu thập bát đũa, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng biết mình rất không biết xấu hổ, cho nên cơm nước xong thì bắt đầu làm việc. Đại Bảo có chút khí lực, liền đi chẻ củi. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Vương Đồng Tỏa vội vàng nói: "Đại Bảo, con bỏ xuống, chút chuyện ấy thúc con làm được."

"Tam thúc, không có việc gì, con nhàn rỗi thì cũng nhàn rỗi, con rất vui vẻ làm việc ở bên nhà Tam thúc." Lúc ăn cơm, cũng không có ai mắng, còn ăn rất ngon. Khó trách tiểu tử Tứ Bảo này đã chạy tới đây.

Nhị Bảo thì muốn đi chơi, nhưng mà thấy mọi người đều đang bận rộn, cũng đi gánh nước tưới vườn rau rồi.

"Bọn họ chính là muốn ăn ở chúng ta đi." Vương Hoa Nhi nói với Vương Cúc Nhi và Vương Phúc Nhi.

"Hoa nhi, hiện tại đại ca bọn họ không có người nấu cơm cho bọn họ, đến chúng ta ăn bữa nào thì hay bữa ấy đi, bọn họ cũng không dễ dàng." Vương Cúc Nhi nói.

"Ai dễ dàng chứ? Đồ của chúng ta cũng không phải gió lớn thổi vào, tỷ xem mỗi ngày chúng ta lên núi đi hái đồ, tay cũng rách nát, mới buôn bán kiếm được chút tiền như vậy, bọn họ còn lớn hơn chúng ta, mỗi ngày chỉ biết có ăn."

Vương Phúc Nhi nói: "Nhị tỷ, ta thấy đại ca bọn họ tốt hơn nhiều so với Đại bá mẫu, trước kia đều là người lớn không chăm sóc tốt bọn họ. Nếu không, chúng ta để cho đại ca cũng đi theo chúng ta đi trên núi hái đồ đi, dù sao bọn họ tự kiếm tiền vẫn tốt hơn bây giờ."

Ít nhất bọn họ không phải loại người thích chiếm tiểu tiện nghi, sau đó ở sau lưng ngầm bới móc, lại cũng không phải chỉ ăn mà không chịu làm, cho nên mới sẽ như vậy.

"Vậy, được rồi, cũng không phải ta không thích bọn họ, nếu bọn họ có thể tự mình chia sẻ gánh nặng trong nhà, cũng tốt, mà Đại bá và Đại bá mẫu như vậy, không trông cậy vào được."

Vương Cúc Nhi cũng nói: "Chủ ý này của Phúc nhi hay, đại ca bọn họ không giống chúng ta, còn có thể làm chút châm tuyến, bán chút tiền, cũng không có bao nhiêu, nếu có thêm chút tiền đối với nhà bọn họ cũng tốt."

Cho nên thời điểm Vương Phúc Nhi nói kế hoạch này cho đám người Vương Đại Bảo, bọn họ đều thật cao hứng gật đầu. Trước kia là không có chuyện để mà làm, hiện tại có thể tự mình kiếm chút tiền, cũng không phải là tốt lắm sao? Hơn nữa mắt thấy Tam thúc, còn có Tứ thúc đều cất được nhà mới, mà ngay cả Nhị thúc cũng chuẩn bị xây nhà, nhà bọn họ còn chen chúc trong phòng ở nhà cũ, Đại Bảo thân là Trưởng tôn Vương gia cũng có chút đỏ mặt. Cha nhà mình thì có chút thông minh nhỏ, nhưng mà chuyện đứng đắn thì không được. Mình không muốn giống như ông ấy, sống qua nửa đời người, cũng không thể cất được một cái nhà.

"Nhưng mà, ta nói trước, đến lúc đó hái được đồ, các ngươi phải tự mình chuẩn bị cho tốt, tự mình đi bán, không có liên quan gì với chúng ta." Nàng sợ Đại bá mẫu đã biết được, còn hoài nghi nhà mình có phải chiếm tiện nghi của ba người bọn họ hay không. Cho nên trực tiếp nói cho bọn họ cái gì có thể bán được tiền, để cho tự bọn họ đi làm, như vậy Đại bá mẫu lại muốn gây phiền toái thì cũng không nói được.

Vương Đại Bảo có chút hổ thẹn, cũng biết vì sao Vương Phúc Nhi phải nói như vậy, cũng đại biểu cho bọn đệ đệ mà đồng ý. Vì thế đều trở về chuẩn bị. Triệu thị thấy ba tôn tử đã trở lại, biết là trở về từ nhà lão Tam, cũng không có nói cái gì. Dù sao bà cũng biết lão Tam và nương tử lão Tam sẽ không mặc kệ tôn tử của bà.

Hết chương 54.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.10.2017, 21:47
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12298 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 48
Chương 55: Công việc của Vương Đại Bảo.
Editor: ChieuNinh

Cứ như vậy, mỗi ngày mấy người Vương Đại Bảo lên núi đi hái thuốc, đương nhiên đều là loại bình thường, thứ quý báu không tới tay mọi người hái. Lại nói, có nam oa đi theo, còn có thể đi vào chỗ sâu trong núi, mấy người Vương Phúc Nhi cũng hiểu được so với trước kia thì hái cũng được nhiều hơn, đó là một kết quả thắng lợi kép. Có đôi khi vác không nổi, mấy người Đại Bảo còn giúp đỡ rất nhiều, hơn nữa bọn họ cảm nhận phương hướng mạnh hơn nhiều mấy người Vương Cúc Nhi, cũng tránh cho khả năng bị lạc đường.

Cứ tiếp tục như vậy, mấy huynh đệ Vương Đại Bảo đều buôn bán kiếm một ít tiền. Mã thị thấy huynh đệ Vương Đại Bảo làm việc này, cũng muốn để cho Tam Bảo đi theo. Kết quả Tam Bảo là quá được nuông chiều, nói trên núi quá xa leo trèo không tốt, hơn nữa nắng gắt, hắn cũng không muốn đi, làm cho Mã thị tức giận đến kêu trời. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Sau đó là muốn cho Vương Chi Nhi đi theo, Vương Đại Bảo trực tiếp cự tuyệt. Nói giỡn sao, Vương Chi Nhi vừa nhìn liền biết là bao nước mắt, tuy rằng lớn hơn Phúc nhi, nhưng mà đoán chừng lên đến trên núi chỉ còn phải chiếu cố nàng thôi. Dù sao hắn cũng không sợ Nhị thẩm, nói không dẫn theo thì sẽ không dẫn, hắn lại là đại tôn tử, Triệu thị coi trọng, Mã thị cũng không dám làm gì với Vương Đại Bảo, vì thế chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác kiếm tiền.

Vương Ngân Tỏa nói: "Mới có được chút tiền trinh đó, ngươi liền đỏ mắt hay sao? Chúng ta cũng cần phải cất nhà, ngươi cũng đừng nhìn."

"Không phải ta đây tức giận sao? Lúc nào thì mấy đứa Đại Bảo cùng với mấy đứa nha đầu nhà lão Tam lại tốt như vậy, ngay cả việc này cũng làm chung với nhau. Chẳng lẽ Tam Bảo và Chi nhi không là huynh đệ tỷ muội bọn nó?"

"Còn không phải ngươi keo kiệt mà biến thành như vậy, đại tẩu không ở nhà, cả nhà cũ này cũng chỉ có chúng ta ở, ngươi không kêu bọn nhỏ tới đây ăn cơm, người ta thân cận với ngươi mới là lạ." Vương Ngân Tỏa nói.

"Ngươi thì đứng nói chuyện không sợ đau thắt lưng, bọn họ là ba đứa con trai, lượng cơm ăn lớn như vậy, ta lo nổi sao? Dù sao hiện tại nhà lão Tam phát tài, không ăn của bọn họ ăn thì ăn của ai? Ta nói đại tẩu thật đúng là giỏi tính, mình trở về ăn ở nhà mẹ đẻ, nam nhân và nhi tử của mình cũng ăn của người khác, tiếp tục như vậy có thể tiết kiệm được bao nhiêu tiền?"

"Nếu không, ngươi cũng về nhà mẹ đẻ đi?" Vương Ngân Tỏa nói giỡn.

"Đi tìm chết đi, ta phải về nhà mẹ đẻ làm gì? Để nương lại cưới hoa cúc khuê nữ cho ngươi hả, ngươi đừng mơ tưởng chuyện tốt đẹp."

Bởi vì đất đai phì nhiêu, hai mẫu đất Vương Đồng Tỏa khai hoang mọc lên rất tươi tốt, dây khoai lang đủ cho hai con heo ăn, đến lúc đó khoai lang lớn lên, cũng có thể làm lương thực, còn có chính là khoai tây, cũng là món ăn không tệ.

Tiết Đoan Ngọ tháng năm sắp đến, năm nay Thích thị làm cho Hồ thị và Thích Lão Hán mỗi người một bộ quần áo. Trước kia thì không có tiền tẫn hiếu, hôm nay xem như là thỏa mãn tâm nguyện, mặt khác còn chuẩn bị một rổ trứng gà. Gà trong nhà bắt đầu đẻ trứng, nhưng mà không nhiều lắm, nàng lại đi trong thôn mua thêm một ít. Thời tiết nóng nực, thịt lại không để lâu được, nên vốn không có mua. Mặt khác ở thời điểm đi họp chợ, mua hai cân đường đỏ, ngoài ra còn mang theo chút nấm các nàng Phúc nhi phơi nắng làm ra. Đến buổi sáng mùng năm, cả nhà đều ăn mặc rực rỡ hẳn lên, Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Vương Đồng Tỏa sớm chuẩn bị tốt xe kéo. Đám người Vương Phúc Nhi hoan hoan hỉ hỉ đi Thanh Sơn thôn thăm người thân, trên đường gặp được người quen, cũng chở theo đoạn đường. Mọi người đều có chút hâm mộ Vương Đồng Tỏa, nhìn xem, cuộc sống của người ta này, trôi qua tốt hơn nhiều so với trước kia. Ban đầu còn nói hắn là người tuyệt hậu, không có con trai chăm sóc trước lúc lâm chung, hiện tại thì tốt rồi, người ta cũng có con trai, cũng xây xong nhà mới, cũng mua được xe la, cuộc sống trôi qua càng ngày càng dễ chịu.

Có người nghĩ, có thể là phong thuỷ nhà cũ trước kia của bọn hắn không tốt hay không, bằng không vì sao một khi vừa chuyển nhà thì sống tốt như vậy? Càng nghĩ thì càng thấy đúng, ngay cả nhà Vương lão tứ hiện tại cũng rất tốt. Mà Vương lão đại, và Vương lão nhị ở nhà cũ trôi qua thì không tốt, cho nên Vương lão nhị cũng muốn chuyển nhà rồi.

Mỗ mỗ (bà ngoại) Hồ thị thấy cả nhà đại nữ nhi, thì cao hứng không thôi, hiện tại Tiểu Bảo càng lớn càng béo, rất là chọc người yêu thích, Hồ thị ôm rồi thì luyến tiếc buông tay. Vương Hà Hoa nhìn có chút hâm mộ, vụng trộm sờ sờ bụng của mình. Hồ thị đưa Thích thị vào trong phòng, sau đó nói cho Thích thị một tin tức tốt, Hà Hoa mang thai.

"Nương, đây chính là việc vui cực lớn, Thích gia chúng ta có hậu!" Thích thị cũng thực kích động. Vương Hà Hoa ở một bên ngượng ngùng. Thích thị lôi kéo tay nàng nói: "Hà Hoa, nếu muội muốn ăn gì thì nói, để cho Tam ca của muội đánh xe đi trấn trên, lập tức mua về."

Hồ thị ở vừa nói: "Ta cũng kêu nàng muốn ăn gì thì cứ nói ra, chỉ là đứa nhỏ này quá thành thật." Hồ thị cười nói.

Vương Hà Hoa vội nói: "Tỷ, nương, con chỉ thấy giống như bình thường, không đặc biệt muốn ăn gì. Nếu con thật sự muốn muốn ăn, cũng sẽ không khách khí với nương."

"Đúng, Hà Hoa là người tính tình ngay thẳng, nương, người đừng lo lắng, chúng ta cũng đều có kinh nghiệm, còn chiếu cố không tốt sao? Đúng rồi, chờ ta về nhà, lấy vài món quần áo lót của Tiểu Bảo tới đây, đến lúc đó có thể cho chất nhi của ta mặc."

"Đúng đúng, đợi lát nữa Gia Mẫn đến đây, ta cũng phải nói với nó." Hồ thị vội nói.

Vương Phúc Nhi cảm thấy sao cữu cữu của mình cứ luôn cười ngây ngô, cuối cùng chờ a di về đây, a di lớn giọng thì mới biết được cô cô kiêm cữu mẫu của mình mang thai, ha ha, cái này thì mọi người nên yên tâm rồi. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Nữ nhân ấy, xuất giá rồi, liền lo lắng vấn đề đứa nhỏ này, mang thai đứa nhỏ, liền lo lắng có sinh nam oa hay không, thật sự là mệnh khổ.

Bởi vì Vương Hà Hoa mang thai, cho nên này đi qua tặng lễ cho Triệu thị thì chỉ còn lại một mình Thích Gia An, Vương Đồng Tỏa còn đặc biệt đưa Thích Gia An về nhà cũ. Mặc kệ thế nào, lễ cho nhạc phụ và nhạc mẫu là không thể thiếu, bằng không đến lúc đó có thể phiền toái.

Bên kia Triệu thị nghe nói tiểu nữ nhi mang thai, thì cũng thả một nửa tâm, còn có một nửa sợ là Hà Hoa sinh ra không phải nam hài. Bản thân bà cũng làm bà bà, bởi vì Thích thị toàn sinh khuê nữ mà chán ghét nàng, đương nhiên, cũng sợ Hà Hoa bị Hồ thị ghét bỏ, đây thật đúng là báo ứng đến ngay mà. Nhưng mà Triệu thị quyết định ngày mai đi miếu nương nương dâng hương, phù hộ nữ nhi của mình có thể một lần liền được con trai.

Mà Vương Mai Hoa thấy Thích Gia An đưa lễ tới vừa là gà sống lại còn hoa quả khô, lại nhìn mấy quả trái cây mình mang tới thì hoàn toàn không thể lên được mặt bàn, trong lòng là hâm mộ ghen tị hận, lại nghĩ một lát nữa thế nào cũng phải cầm về một ít từ trong tay lão nương, cũng không uổng chuyến này.

Thanh Sơn thôn, ăn qua cơm trưa phong phú, hai tỷ muội Thích thị nói chuyện riêng với nhau, Thích thị nghĩ đến chuyện của Vương Đại Bảo, nên nói với Thích Gia Mẫn: "Nhị muội, trong tiệm tạp hoá của muội có thiếu nhân thủ không?"

Thích Gia Mẫn nói: "Sao mà không thiếu? Hiện tại sinh ý tốt hơn trước kia, muội muốn tìm thêm một tiểu nhị. Sao vậy, tỷ, tỷ chọn được người tốt?"

Thích thị nói: "Nếu là trước kia, tỷ cũng không dám cam đoan. Đại Bảo nhà đại tẩu của tỷ, cũng thật là không tệ. Mắt thấy cũng một ngày một lớn, trong nhà nó chỉ có một mẫu ruộng, hai người làm cha nương lại như thế."

"Cho nên tỷ liền quan tâm sao, ta nói tỷ, sao tỷ cứ lo lắng nhiều thế, không phải các ngươi ở riêng sao? Sao tỷ còn quản đông quản tây?" Thích Gia Mẫn có chút căm tức nói.

"Nhị muội, muội không có trục lý, cho nên không biết chuyện về phương diện này. Được rồi, muội nói xem, nếu đến lúc đó đại phòng thật sự sống không nổi nữa, mà tỷ bên này thì mỗi ngày vẫn ăn thịt, vậy người khác sẽ nói tỷ thế nào? Còn có mấy đứa Cúc nhi? Diendanlequydon~ChieuNinh Về sau tìm phu gia (nhà chồng), người ta đều nói chúng ta là thấy chết mà không cứu, không có thân tình, lãnh huyết. Tục ngữ nói đánh gãy xương cốt vẫn còn gân, nếu đại phòng thật sự xảy ra chuyện, chẳng lẽ chúng ta có thể không giúp sao? Hiện tại tỷ chỉ muốn nói, tốt xấu gì thì nhân phẩm Đại Bảo không tệ, làm việc cũng không kém, có thể cho nó tìm việc này, đến lúc đó đại phòng coi như là có chỗ dựa vào, tỷ bên này cũng có thể ít quan tâm chút. Nhị muội, từ lần trước đại tẩu về nhà mẹ đẻ, đến bây giờ cũng không có trở về, mấy đứa Đại Bảo bình thường đều là giúp tỷ chút việc. Trước đó mấy ngày đều ăn cơm ở nhà của tỷ, nhưng mà từ khi Phúc nhi dẫn bọn nó đi lên núi, bọn nó kiếm được tiền rồi, thì tự mình làm ăn. Tỷ là thật tâm cảm thấy không tệ, muội suy nghĩ một chút, nếu như thật sự không biết xấu hổ, bọn nó lại ở nhà muội mặc kệ không làm việc mà cứ ăn uống, muội có thể đuổi nó sao? Đuổi đi sẽ có người nói muội bỏ mặc chất nhi (cháu trai chồng). Ta cảm thấy Đại Bảo cũng là bởi vì không có việc làm, cho nên mới mỗi ngày chỉ có vui chơi, nếu như có việc làm, khẳng định sẽ làm tốt."

"Tỷ, tỷ vừa nói như vậy, Đại Bảo này thật đúng là không tệ, được rồi, được rồi, trước hết muội để cho hắn đến trong tiệm thử xem. Nếu thật sự được, thì định ra, muội cũng không sợ nương hắn tới làm ầm ĩ, dù sao muội là lão bản nương (vợ ông chủ). Còn làm không được, muội trực tiếp đuổi đi."

"Được, tỷ cũng không kêu muội chiếu cố nhiều, muội coi như tiểu nhị bình thường là được. Nó có việc làm này rồi, về sau cũng có thể chống đỡ được cho đại phòng."

Hai người thương nghị xong, chờ trở lại Vương gia thôn, Thích thị liền nói việc này với Vương Đại Bảo. Vương Đại Bảo trực tiếp quỳ xuống dập đầu cho Tam thúc và Tam thẩm nói: "Tam thúc, Tam thẩm, để cho con dập đầu đi, chuyện trước kia con khó mà nói gì, về sau con nhất định sẽ làm việc thật tốt, tuyệt đối không cô phụ một mảnh tâm tư của hai người."

Vương lão đầu và Triệu thị cũng biết chuyện này, Vương lão đầu nói với Triệu thị: "Xem đi, xem đi, thời điểm mấu chốt vẫn phải nhìn nhà lão Tam, trước kia ngươi còn đối đãi người ta như vậy."

"Đây không phải là nàng nên làm sao?" Triệu thị nhỏ giọng nói, nhưng mà rốt cuộc cũng không có dong dài gì khác.

Vương Kim Tỏa biết con lớn nhất có việc làm, trong lòng thở dài một hơi, không biết phải nghĩ làm sao.

Tiết Đoan Ngọ năm nay, hắn cũng không có về nhà nhạc phụ mình đón người, đến ngày hôm sau, Đinh thị tự mình xám xịt trở về. Nếu nàng ta mà không trở về, thì ca ca tẩu tẩu đều hận không thể đuổi mình ra khỏi nhà, vì ngại mình là người ăn không ngồi rồi. Diendanlequydon~ChieuNinh Vốn cho rằng mình cố chống đỡ, đến tiết Đoan Ngọ, Vương Kim Tỏa khẳng định sẽ đưa lễ qua đây đón mình về, đến lúc đó mình liền biết thời biết thế đi theo trở về là được. Kết quả ngày hôm qua nàng ta đợi cả một ngày cũng không thấy bóng người, nhị tẩu liền châm chọc khiêu khích. Nói cái gì lão Vương gia ước gì mình sẽ không về, đến lúc đó sẽ tìm người tuổi trẻ cho Vương Kim Tỏa, trong lòng nàng ta cũng sợ hãi, cho nên ngày hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, liền gấp gáp trở về.

Mã thị lại chua chát nói chuyện Đại Bảo, nói trong nói ngòai ý tứ là lão Tam thiên vị, về sau nàng ta cũng muốn để cho Tam thúc hắn tìm việc làm cho Tam Bảo. Đinh thị biết Đại Bảo có việc đứng đắn để làm thì thật cao hứng, nghe Mã thị vừa nói như vậy, vừa muốn bắt đầu khoe khoang, đã bị Vương Kim Tỏa quát lớn trở về.

Vương Đại Bảo nghiêm nghị nói: "Nếu nương còn như thế này, về sau con liền không trở về."

"Làm sao hả, cái này là ghét bỏ nương ngươi hả? Có phải Tam thẩm ngươi cho ngươi chỗ tốt, ngươi liền đã quên người vất vả nuôi dưỡng ngươi hay không?"

"Câm miệng cho ta đi, nếu ngươi muốn việc làm của Đại Bảo thất bại, thì ngươi cứ việc nói, nói cho chúng ta tan tác ra, chính là bản lĩnh của ngươi."

Đinh thị thấy Đại Bảo Nhị Bảo và Tứ Bảo đều dùng một loại ánh mắt khác nhìn mình, trong lòng không khỏi hốt hoảng, thế này thì cho dù có nhiều lời cũng không nói ra được.

Vương Đại Bảo chính thức làm tiểu nhị ở trong tiệm hóa của nhà a di Vương Phúc Nhi, Khương di phu thông qua một đoạn thời gian quan sát, cảm thấy đứa nhỏ Đại Bảo này chịu dốc sức làm việc, hơn nữa người cũng chịu khó, liền nhận định hắn.

Hết chương 55.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.10.2017, 11:49
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12298 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 31
Chương 56.
Editor: ChieuNinh

Triệu thị đi miếu nương nương thấp một nén nhang cho Vương Hà Hoa, còn cầu nguyện, nếu Vương Hà Hoa một lần được con trai thì bà sẽ như thế nào như thế nào. Chỉ là sau khi trở về, lại nghĩ tới tức phụ lão Tứ vẫn là thành thân trước, sao đến bây giờ còn không có động tĩnh?

"Sẽ không phải là nàng ta không thể sinh đi." Triệu thị vỗ đùi nói.

"Nói bừa cái gì, ta nói ngươi không bớt lo lắng đi được sao, hơn nửa đêm, ngươi muốn hù chết người khác à." Vương lão đầu nói.

"Vì sao kêu là quan tâm mù quáng? Nếu lão Tứ không có hậu, thì ngươi thỏa mãn hả." Triệu thị vẫn là ngủ không được.

"Được rồi, đàn bà thì thích đông một búa tây một cây gậy." Vương lão đầu cảm thấy thực khốn khổ, để cho bà nương này đi mà quan tâm mù quáng đi.

Sở thỉ biết được tin tức Vương Hà Hoa mang thai, tuy rằng cũng mừng cho Hà Hoa, nhưng mà nhìn lại cái bụng quắt quéo của mình, không khỏi bi ai trong lòng. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Vì sao người khác đều dễ dàng sinh đứa nhỏ như vậy, mà mình muốn một đứa thì lại khó khăn như thế. Nàng nhớ tới trượng phu trước kia, lúc ấy mình cũng đã từng mang một cái thai, nhưng mà vì trượng phu yếu đuối, bị người bắt nạt tới cửa, nàng tranh chấp với người khác, về sau đứa nhỏ cũng không còn nữa.

Nay gả cho Thiết Tỏa, nàng cũng rất muốn sinh cho hắn một đứa nhỏ, cho dù là nữ oa cũng được, nhưng mà ông trời hình như không có nghe thấy lời cầu nguyện của nàng, trực tiếp bỏ qua nàng.

Vương Thiết Tỏa hỏi: "Sao vậy?"

"Ta nghĩ tới Hà Hoa mang thai, nhưng mà bụng ta này còn không có động tĩnh? Chàng nói, có phải ta không thể sinh hay không, hay là trước kia ta làm hỏng thân mình rồi, nếu như vậy, ta phải làm sao bây giờ?" Cho tới bây giờ Sở thị chính là có chuyện thì nói ra.

"Đừng nói bừa, chúng ta mới thành thân không đến một năm, khẳng định sẽ có." Vương Thiết Tỏa nói.

"Nhưng vạn nhất nếu không có thì sao? Thiết Tỏa, ta nói với chàng, nếu ta thật sự không thể sinh, cũng không cho chàng sinh con với nữ nhân khác, trừ phi ta chết, nếu không, thì chàng hưu bỏ ta." Sở thị nói.

"Ta là hạng người như vậy sao? Nếu thật sự đến nông nổi kia, chúng ta xin một đứa ở chỗ ca ta bên kia cho làm con thừa tự, cũng là cháu ruột của ta. Lúc trước thời điểm ta hạ quyết tâm muốn thành thân với nàng, thì ta cũng chưa từng có hối hận qua."

"Thiết Tỏa, có những lời này của chàng, với ta là đủ rồi. Chàng yên tâm, ta quyết định rồi, ngày mai chúng ta liền đi xem đại phu, ta không muốn treo lửng lơ như vậy. Là nguyên nhân gì, thì ta phải sớm biết, nếu thật sự ta không thể sinh, chúng ta cũng chuẩn bị cho tốt, nếu không có vấn đề, như vậy chúng ta cũng không cần lo lắng." Sở thị thật sự là người ngay thẳng, một chút cũng không mơ hồ.

"Đi, ngày mai chúng ta liền đi, ta hỏi một chút xem xe kéo của Tam ca có cần dùng không, ta mượn một chút."

"Được, lúc trở về, chúng ta mua chút điểm tâm cho mấy nha đầu Cúc nhi, Diendanlequydon~ChieuNinh bằng không luôn mượn đồ của Tam ca cũng không thể nào nói nổi. Hắn mua con la cũng là tiêu tiền, trả thứ gì khác khẳng định Tam ca bọn họ không cần."

Vương Thiết Tỏa cảm thấy vẫn là nương tử của mình hiểu lí lẽ, hơn nữa nói chuyện không cong cong quẹo quẹo. Mặc kệ nói thế nào, mình là muốn cùng nàng qua cả đời, trong nhà đại ca nhị ca tam ca đều có hậu, mình cũng không gấp gáp.

Ngày hôm sau hai người sớm đi trấn trên, ngược lại chạy tới muốn hỏi Triệu thị lại bị cho ăn canh bế môn (không tiếp đón). Lát nữa trở về nghĩ xem phải như thế nào để dỗ dành Sở thị một chút, mỗi ngày cứ phải trước nhà tính toán thế này sao?

Lại nói Thích thị nghe nói Tứ đệ và Tứ đệ muội muốn đi xem đại phu, liên tưởng đến Hà Hoa có thai, cũng đoán được bảy tám phần. Làm nữ nhân, thật sự là một chút đều không thể sai, Tứ đệ muội xem như là người mạnh mẽ, nhưng mà không có sinh con chính là lưng không thẳng được. Sinh nữ nhi còn bị bà bà Triệu thị mắng là hàng đền tiền, huống chi là không sinh chứ? Chỉ mong Tứ đệ muội có thể mang đến tin tức tốt.

Qua mùng năm tháng năm, sẽ thu hoạch lúa mạch, trong nhà Vương Phúc Nhi cũng chỉ có một mẫu ruộng, hơn nữa có con la, ngược lại một hai ngày có thể làm xong.

"Cha, địa tô của chúng ta ở Lý thôn thì làm sao?" Vương Phúc Nhi hỏi cha.

"Phúc nhi, con nói làm sao bây giờ?" Nếu chở trở về khẳng định sẽ bị nhà cũ trách móc. Tiểu nữ nhi của mình là đứa có chủ ý, hắn cũng vui vẻ thương lượng với nữ nhi của mình.

Vương Phúc Nhi nói: "Không bằng trực tiếp để cho bên kia thu xong bán lấy tiền là được, chúng ta cũng không quen mặt. Một mẫu đất trong nhà cũng đủ chúng ta bình thường ăn mỳ phở, chờ thời điểm thu lúa, để lại đủ khẩu phần cho chúng ta ăn, còn lại cũng bán hết đi."

"Biện pháp này được, ta bớt chút thời gian đi xem đi, nói rõ với bọn họ." Như vậy liền không thấy được, hắn không muốn có xung đột với người nhà cũ. Tuy rằng nói hiện tại không sợ bị người biết, nhưng mà nhiều một chuyện không bằng bớt đi một chuyện.

Vương Thiết Tỏa và Sở thị đi một chuyến lên Tú Thủy trấn, sắc mặt Sở thị có chút không tốt, Thích thị làm tẩu tử tự nhiên muốn hỏi cho rõ.

"Nói là trước kia đẻ non bị thương tổn thân mình, lại không có điều dưỡng kỹ càng, còn phải điều trị một đoạn thời gian mới có thể được." Sở thị nói.

"Chỉ cần có thể thành là được rồi, ngươi cứ yên tâm đi, lão Tứ là người tốt, chúng ta chỉ còn chờ thời gian." Thích thị vội nói.

"Đúng vậy, tam tẩu, nói thật lòng, tuy rằng ta nói cho dù không thể sinh, cũng không sợ, nhưng mà lại cảm thấy ủy khuất cho Thiết Tỏa. Hơn nữa, là nữ nhân không đứa nhỏ của mình cũng thật khó chịu. Diendanlequydon~ChieuNinh Hiện tại tuy rằng xảy ra chuyện như vậy, nhưng mà tốt xấu cũng có hi vọng. Không nói gạt tẩu, ta đã chuẩn bị tốt trận thế với bà bà chúng ta." Sở thị tự mình nói xong thì có chút buồn cười, khi nào thì mình lại sợ như thế?

Đối với phương diện này, Thích thị là không có kinh nghiệm, trước kia nàng chính là nhẫn nại, nhưng mà Tứ đệ muội không phải là người như vậy, cho nên liền dặn nàng phải uống thuốc đều đặn: "Về sau đừng cho gì cho mấy đứa Cúc nhi nữa, chúng ta đều là người nhà, ngươi như vậy chính là khách khí."

"Tam tẩu, chúng ta làm thúc thúc thẩm thẩm còn không thể mua chút đồ ăn cho cháu trai cháu gái của mình sao?"

Thấy Sở thị nói như vậy, ngược lại Thích thị không thể nói gì nữa. Mà Triệu thị thì lại khiêu khích Sở thị vài lần, nhưng đều là tả tơi mà về. Người ta cũng không phải là không thể sinh, chỉ là phải điều trị một đoạn thời gian, dù sao hiện tại ngươi cũng không thể liền vội vàng muốn hưu người ta đi. Vương lão đầu cũng cảm thấy Triệu thị là chuyên kiếm chuyện gây sự.

Đảo mắt liền đến ngày mùa gặt lúa mạch, cả nhà Vương Phúc Nhi trừ bỏ Vương Tiểu Bảo không thể làm việc, đều bắt đầu chuyển động. Một mẫu lúa mạch rất nhanh đã thu vào, trong viện cũng đủ rộng, liền quét sạch sẽ trực tiếp phơi nắng lúa mạch. Đại bá và Nhị bá bên kia cũng chờ nhà bọn họ xong việc thì đến mượn con la dùng. Chỉ là nhà người khác mượn đều cho con la được ăn no, hai nhà này mượn, bụng con la đều lép xẹp. Sau đó Vương Đại Bảo biết được, trực tiếp xách nửa gói lúa mạch to từ trong nhà đưa tới, đối với nương mình hắn coi như không thấy, cho tới bây giờ hắn vốn không có quá nhiều hy vọng.

Về phần người chi thứ hai, đám người Vương Phúc Nhi coi như là ăn thiệt thòi một lần đi, người như vậy cũng không hiếm lạ.

Một mẫu của Vương lão đầu và Triệu thị, là mấy huynh đệ giúp đỡ cùng nhau thu gặt, ngược lại cũng nhanh, lúc này lộ ra chỗ tốt có nhiều con trai rồi, Triệu thị khó có được lộ ra khuôn mặt tươi cười.

Trên cây quả đào lại chín một lần nữa, nhớ tới năm trước mình và nhị tỷ còn vụng trộm đi hái, hôm nay cũng không hiếm lạ thứ này nữa rồi. Vương lão đầu quyết định năm nay liền chia đều quả đào cho mấy nhà, vì thế nhà Vương Phúc Nhi cũng có được nửa sọt quả đào. Vương Phúc Nhi xách một rổ đưa đi cho tú tài công. Ở đó lại gặp được Tống Trường Khanh đã lâu không thấy.

Hết chương 56.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 126, 127, 128

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Guốc đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.