Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 01.10.2017, 23:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.03.2016, 14:15
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 163
Được thanks: 1491 lần
Điểm: 27.74
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 29
Chương 3.2
Editor: Hạ Tiểu Phong
Beta: Maybe

"Vương phi, hôm nay người làm như vậy chính là đánh vào mặt của Phùng Trắc phi." Kim Trản đã hả giận giờ mới lo lắng nói: "Nếu như Vương gia biết, trách tội người..."

"Không cần lo lắng." Khúc Khinh Cư cười khẽ, tầm mắt nhìn về phía thư phòng, "Vương gia không phải người tầm thường." Nam nhân như vậy, sẽ không quản mấy chuyện nhỏ nhặt này, chỉ cần Vương phi nàng đây không làm tổn hại lợi ích của hắn, Đoan vương cũng sẽ chừa lại chút mặt mũi cho Vương phi của mình.

Mặc dù phủ Xương Đức Công không muốn gặp nàng, nhưng cữu cữu ruột của nàng là người có tước vị chư hầu, lại giữ chức Thiếu Khanh trong Đại Lý Tự, phụ thân là Binh Bộ Thượng Thư, dưới gối hai người không có nữ nhi, chỉ có hai người nhi tử, cho nên rất quan tâm đến ngoại sanh nữ (cháu ngoại gái), nếu không nhờ có hai người, nguyên chủ đâu thể bảo vệ được đồ cưới của mẫu thân?

Có lẽ Đoan vương cũng không cần phải dựa vào Vương phi để lo liệu mọi việc, nhưng có thể khẳng định một điều, nhất định hắn sẽ không vì chuyện sủng thiếp diệt thê mà gây mâu thuẫn với những người này (chỉ họ ngoại của nữ chính). Hiện giờ các Hoàng tử đã bắt đầu rục rịch, Đoan vương không phải là nam nhân không có dã tâm.

Nàng không phải là người thích tự làm mình uất ức, nếu thật sự muốn nàng kìm nén bực tức mà chịu khuất phục cả đời, còn không bằng lúc này nhảy về trong ao. Về phần của Đoan vương, nếu như thật sự chiếm được ngôi vị Hoàng Đế, sẽ đối với nàng như thế nào, nàng cũng lười nghĩ đến, chuyện sau này không ai biết trước, dù sao nếu mình hiền lương thục đức, vị Đoan vương không có cơ hội được thấy này sẽ rất vui lòng đi.

Kim Trản không rõ ý tứ trong lời nói của Vương phi, nhưng mà Vương phi không muốn giải thích, nàng cũng không dám hỏi, sau đó nàng và đám người Mộc Cận cẩn thận hầu hạ Vương phi quay về chính viện, đã thấy quản sự trù phòng đã đến đợi xin gặp từ lâu rồi.

Quản sự trù phòng vừa nhìn thấy các nàng, đã tiến lên hành đại lễ, sau đó liên tục nói xin lỗi.

Bọn họ đúng là xui xẻo, ngày xưa trình bữa ăn lên cho Vương phi luôn là như vậy, ai ngờ hôm nay Vương phi lại phát cáu, nếu chỉ như vậy thì cũng thôi đi, mới vừa rồi ngay cả Minh Hòa công công hầu hạ bên người Vương gia cũng đến mắng bọn họ một trận, thậm chí quản sự còn bị cách chức, hắn vốn là phó quản sự, vô tình nhặt được món lời, trở thành tổng quản sự, cũng không dám khinh thường, lập tức đến chính viện chờ thỉnh tội.

Khúc Khinh Cư nhìn vị quản sự này, vóc dáng không cao, có vẻ thật thà phúc hậu, nhìn cố gắng thành thật, bất quá trong vương phủ này có thể lăn lộn đến chức quản sự, làm gì có chuyện là người thành thật. Khúc Khinh Cư không muốn nghe những lời thỉnh tội vô nghĩa này, nàng nói: "Trù phòng ra sao, ta không quan tâm, nhưng mà nếu như sau này ta phát hiện ngươi không tận tâm, cho dù ngươi quỳ gối ở đây cũng vô nghĩa."

Quản sự liên tục gật đầu, lại trình món ăn ra, để cho Vương phi chọn món ăn hôm nay và sáng mai.

"Ngày xưa các ngươi nói dựa theo quy định mà làm, hóa ra là chọn như vậy à." Khúc Khinh Cư không nói tiếp, tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn quản sự.

Quản sự nghe vậy bật người nói: "Sợ là tên tiểu tử truyền lời có chút nhầm lẫn, Vương phi cũng sẽ dựa theo quy định mà làm, nhưng mà cho dù là chức vụ gì cũng sẽ được chọn món." Nói xong, hắn lại mắng to người truyền lời ăn nói hồ đồ, nói lời sai lầm vân vân.

Khúc Khinh Cư chẳng muốn nghe những lời giả dối của hắn, mở miệng nói: "Thôi, ta cũng biết ngươi tận tâm, Ngân Liễu, cầm cái đó dâng lên."

Cầm tờ đơn trong tay, thấy trên đó là các món chưng chiên xào nấu, đồ ăn gì cũng có, nàng muốn ăn một chút rau củ, sau đó lên tiếng: "Buổi sáng ta không thích ăn những đồ ngấy, trù phòng các ngươi cứ dựa vào đó mà làm, nếu hợp ý ta, ta tất sẽ ban thưởng cho các ngươi."

Quản sự thầm kêu khổ trong lòng, ai mà có thể biết được thế nào mới hợp khẩu vị Vương phi chứ, nhưng ngoài miệng lại không ngừng nói Vương phi khoan dung rộng lượng.

Quản sự vừa rời khỏi phòng, Ngân Liễu giúp Khúc Khinh Cư ấn bả vai, thầm hận nói: "Bọn cẩu vật bắt nạt kẻ yếu.”

Lực độ (độ mạnh yếu) xoa ấn của Ngân Liễu rất khá, Khúc Khinh Cư thoải mái dựa vào giường êm, nghe được lời nói của Ngân Liễu, liền cười rồi nói: "Mọi người trên đời này, tất cả cũng đều như vậy mà thôi, chỉ là một quản sự nho nhỏ, có đáng gì để tức giận."

Mộc Cận bưng một chén trà mật táo cống phẩm tới, nghe được lời nói của Vương phi, thấp giọng cười nói: "Vương phi nói rất đúng, nô tỳ thấy từ nay về sau, trong hậu viện này sẽ không còn nô tài bằng mặt không bằng lòng nữa."

Nghe nói như thế, Khúc Khinh Cư mở mắt ra, thở dài: "Ngày xưa ta luôn hướng tới cái thiện, nhưng tới ngày hôm nay ta chợt nhận ra, lấy thiện báo thiện, lấy ác báo ác, như vậy mới có thể đứng vững trong hoàng thất này được."

Mộc Cận cười cười, đặt chung trà trong tay lên bàn gỗ lim tròn, lại thay Khúc Kinh Cư đắp lên chăn mỏng: "Vương phi có thể nghĩ như vậy, cũng là đại thiện." Ở giữa những nha đầu nhất đẳng, nàng lớn tuổi nhất. Lúc trước phu nhân mua nàng vào phủ, tiểu thư chỉ mới có một tuổi, bây giờ tiểu thư đã thành Vương phi, nàng cũng đã qua tuổi hai mươi. Nàng sớm đã nói không muốn lập gia đình, chăm sóc tốt cho Vương phi là ý niệm lớn nhất cả đời nàng, lần thay đổi này của Vương phi, quả thật không thể tốt hơn.

Khúc Khinh Cư nhìn thấy Mộc Cận, đột nhiên lại nghĩ đến ý nghĩa hoa Mộc Cận, dịu dàng kiên định, cái tên này thích hợp với người nữ tử trước mặt này nhất. Đời trước có một nha đầu toàn tâm toàn ý như nàng ấy ở bên cạnh, quả thật là một điều may mắn.

Nhắm mắt lại, Khúc Khinh Cư không nhìn sâu vào đôi mắt chân thành tha thiết của đối phương: “Tâm ý của Mộc Cận, ta hiểu được."

Hốc mắt Mộc Cận ửng đỏ, cũng cười nói: "Lời nói này của Vương phi làm nô tỳ xấu hổ chết đi được." Nói xong, liền che mặt đi ra ngoài.

Trong thư phòng Vương phủ, Hạ Hành khép một lại phong mật tín, vứt nó vào chậu nước, sau đó mới nói với Minh Hòa: "Không cần quản chuyện phía Nam, Đại ca và Tam đệ ầm ĩ kịch liệt, ta cảm thấy rất tốt."

Minh Hòa gật đầu, mắt nhìn mật tín đã tan gần hết trong chậu, ngược lại nói: "Vương gia, đã đánh người của trù phòng, quản sự mới lên cũng thông minh, đã đến chính viện thỉnh tội rồi."

Hạ Hành gật đầu, đối với chuyện này cũng không để trong lòng, nhưng mà lại nói: "Khúc thị là chính thê, nên không thể thiếu thể diện." Nhớ tới Khúc thị mộc mạc ngày xưa giờ ăn mặc hoa lệ, đuôi lông mày khẽ động: "Về phần hành động sau này của Vương phi thế nào, cứ xem trước đã."

Minh Hòa im lặng gật đầu, chuyện của các chủ tử, hắn là hạ nhân nên không thể nhiều lời, nhưng mà hắn cảm thấy Vương phi của hôm nay không giống Vương phi của ngày xưa, không chỉ cách ăn mặc mà ngay cả ánh mắt cũng thay đổi. Hắn thân là tổng quản trong phủ, cũng đã gặp Vương phi không ít lần, cảm thấy trong một cái chớp mắt, Vương phi đã từ con thỏ lông xám biến thành... Hồ ly cái hung hãn?

Ý thức được mình lại ngông cuồng suy đoán chủ tử, Minh Hòa cúi đầu thấp hơn, A di đà phật, nên đánh nên đánh.

Hết chương 3



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.11.2017, 21:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.12.2015, 14:42
Tuổi: 102 Nữ
Bài viết: 899
Được thanks: 2977 lần
Điểm: 12.19
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 43
Chương 4: Khó chịu.

Ngày mới đến, nhóm Trắc phi, thị thiếp trong Vương phủ đều đàng hoàng đến chính viện thỉnh an, kết quả đợi gần nửa canh giờ vẫn chưa thấy mặt Vương phi đâu.

Ba người khác còn đỡ, chỉ ngồi thẫn thờ, duy chỉ có Phùng Tử Căng tỏ vẻ không kiên nhẫn, nhưng dù vậy, cũng không dám hất tay áo bỏ đi.

Nhấp một ngụm trà kìm chế sự nôn nóng trong lòng, Phùng Tử Căng hạ giọng hỏi nha hoàn ở phía sau: "Xuân Vũ, đã là mấy giờ rồi?"

Xuân Vũ đưa mắt ra ngoài cửa, mặt trời đã lên cao, đành phải nói: "Thưa chủ tử, đã qua giờ Thìn rồi ạ."

Giang Vịnh Nhứ thờ ơ nhìn chủ tớ Phùng Tử Căng, rồi rũ mắt nhìn làn váy màu hồng cánh sen trên người, nàng ta như một cái cọc gỗ không có cảm giác, chỉ ngồi lặng thinh chờ Vương phi đến.

Lại qua nửa nén hương nhỏ, mấy người mới thấy đại nha hoàn bên cạnh Vương phi - Mộc Cẩn thong dong bước đến, vừa cúi đầu vừa xin lỗi bốn người: "Mời nhóm Trắc phi và Di nương về cho, Vương phi nói mỗi ngày đều phải thỉnh an cũng làm khổ mọi người, sau này chỉ cần ba ngày thỉnh an một lần là được."

"Vương phi săn sóc quá." Đợi cả một buổi sáng, không ngờ chỉ để nghe một câu như vậy, bốn người ngồi đó ngũ vị tạp trần(*), mỗi người một nét mặt riêng, Giang Vịnh Nhứ thân là Trắc phi, lại cũng lớn tuổi, liền thay mặt mọi người cười trả lời: "Nếu vậy, chúng thiếp sẽ không quấy rầy Vương phi nữa."

(*)  Ngũ vị tạp trần : Ngũ vị, hay năm vị (chỉ các vị ngọt, chua, cay, đắng, mặn); ý nói nhiều cảm xúc lẫn lộn khó tả.

"Thời gian của Vương phi quý báu xiết bao, nếu hôm qua nói trước cho thiếp biết, nay đã không đến quấy rầy rồi, chúng thiếp đã hơi lỗ mãng thật." Phùng Tử Căng cười giả dối đáp: "Chúng thiếp toàn người thô lỗ, quen phân tán, tóm lại vẫn chưa tỉ mỉ kĩ lưỡng, còn cần Vương phi bao dung nhiều hơn."

Nghe Phùng Trắc phi dương âm quái khí nói, vẻ mặt Mộc Cẩn vẫn vậy, chỉ khuỵu gối thi lễ: "Phùng Trắc phi không cần lo nhiều thế đâu ạ, xưa nay Vương phi rất nhân hậu, sẽ không tức giận vì một chuyện cỏn con như thế này."

Hai người họ nhìn thẳng vào mắt nhau, mắt Mộc Cẩn mang theo ý cười, cằm hạ thấp xuống, tỏ ra kính cẩn. Nụ cười trên môi Phùng Trắc phi càng ngày càng nguội, sau cùng hất tay áo mang theo nha hoàn thân cận là Xuân Vũ và Hạ Vân rời đi.

Ba người còn lại khiêm tốn hơn nhiều, ai cũng cười khẽ rời khỏi chính viện.

Ra đến ngoài, ba người mới thở phào một hơi, La Ngâm Tụ không kìm chế được, thấp giọng xì xào: "Khí thế chính viện bây giờ đúng là dọa người thật đấy."

Giang Vịnh Nhứ che miệng cười, nhưng trong mắt chẳng có bao nhiêu vui vẻ: "Người đó là Vương phi mà, chúng ta có được sủng ái hay không, cũng không thể chậm trễ được."

Trong bốn người, Hàn Thanh Hà lớn tuổi nhất, hơn nữa còn là nha hoàn ở trong cung xếp đến bên cạnh Vương gia, mặc dù mất hứng khi nghe Giang Vịnh Nhứ nói thế, song trong lòng vẫn phải ngầm thừa nhận, nàng ta vốn nghĩ rằng hôm nay có thể được chia thức ăn cho Vương phi, nào ngờ Vương phi còn chưa lộ mặt đã cho họ về hết.

"Nếu được Vương gia coi trọng thì còn đỡ, bằng không..." Nàng ta cười khổ, quay đầu nhìn chính viện: "Sau này còn có ngày gì tốt lành nữa đây?"

Nàng ta dứt lời, ba người đều trầm mặc, giờ những người ở đây ai cũng không có con nối dòng, tương lai sau này khó nói trước, nếu Vương phi muốn gây khó dễ cho họ, cũng chỉ cần một hai câu nói là được.

Trong chính viện, Khúc Khinh Cư rửa mặt chải đầu xong liền ngồi ngay ngắn trước gương đồng, ngắm một viên ngọc như ý. Thấy Mộc Cẩn tiến vào, mới miễn cưỡng đứng lên, được Ngân Liễu dìu ngồi xuống bàn, mới mở miệng hỏi: "Có ai bất mãn không?"

"Mấy người khác còn tạm, chỉ là Phùng Trắc phi có châm chọc mấy câu." Mộc Cẩn tiến lên gắp thức ăn cho nàng, cười nói: "Nô tì cũng chẳng thèm khách khí gì với nàng ta hết, thế nên lúc ra về vẻ mặt Phùng Trắc phi có vẻ không tốt lắm."

Tỏ ý bảo không cần người chia thức ăn nữa, Khúc Khinh Cư súc miệng xong, khen: "Làm tốt lắm, lính gác nhà tể tướng ngang quan nhất phẩm, ngươi là đại nha hoàn của ta, mỗi lời ăn tiếng nói, hay cử động đều đại diện cho chính viện chúng ta, ngươi có thể lễ độ nhưng không thể yếu đuối lùi bước, chúng ta nhường một bước, người ta cũng không kính nể ta thêm phần nào."

Nghe những lời này của Vương phi, Mộc Cẩn hiểu, Vương phi đang muốn đặt mình vào vị trí cao nhất, trong lòng kích động, nhưng trên mặt vẫn giữ được nụ cười bình tĩnh: "Nô tì xin khắc ghi."

Khúc Khinh Cư gật gật đầu, rồi bắt đầu ăn sáng, đợi đến khi buông đũa xuống, súc miệng, rửa tay, dọn dẹp xong, một ngày mới bắt đầu.

"Vương phi, nô tì không hiểu, sao lại để nhóm Trắc phi, thị thiếp cách ba ngày mới thỉnh an một lần." Ngân Liễu khó hiểu hỏi: "Chưa kể đến trong phủ chúng ta, mà ngay cả trong phủ Xương Đức Công, kế phu nhân cũng để nhóm Di nương ngày ngày thỉnh an đấy ạ."

"Họ không đến càng lợi cho ta, ta đỡ phải dùng chung một bữa sáng." Khúc Khinh Cư đỡ tay nàng bước đến bậc cửa, nhìn sắc xanh trong viện, nàng tâm trạng tốt nói: "Ta cũng lười dậy sớm trang điểm chờ các nàng thỉnh an."

Ngân Liễu giật mình gật đầu, cẩn thận dìu Vương phi vào trong viện, cái viện này khá lớn, có không ít hòn giả sơn, hồ nước xanh biếc bên trên là cầu vòm, hoa tươi chen nhau nở rộ, hạ nhân ai nấy đều có chức của mình, song, Ngân Liễu cảm thấy, cái viện này có phần quạnh quẽ.

"Vương phi, có cần gọi tiểu thái giám mà người muốn nhận hôm qua đến gặp mặt không ạ?" Mộc Cẩn thấy Vương phi đứng ở trên cầu lấy thức ăn trêu chọc mấy con cá dưới nước, nhẹ giọng mở miệng: "Nếu không gặp, vậy người định để hắn ta làm gì thế ạ?"

Ném toàn bộ thức ăn cho cá xuống nước, nhìn đám cá nhỏ chen nhau giành giật, Khúc Khinh Cư cười nói: "Gọi hắn đến đây đi."

Chỉ chốc lát sau, thái giám đã được đổi tên thành Hoàng Dương đã quỳ gối trước mặt nàng, Khúc Khinh Cư cẩn thận đánh giá hắn, khuôn mặt thanh tú, trông có vẻ thật thà, nàng cười nói: "Đứng lên đi, thái giám hầu hạ trong viện cũng cần người đứng đầu, sau này ngươi cứ quản lí họ đi, về phần phải làm gì tiếp theo, trong lòng ngươi ắt đã có suy tính cả rồi chứ?"

"Vâng." Nói xong, hắn lại quỳ xuống tạ ơn lần nữa, Khúc Khinh Cư thấy thế cũng không nói gì, liếc Mộc Cẩn một cái: "Mộc Cẩn là người đã hầu hạ ta nhiều năm, chuyện gì không hiểu, ngươi cứ hỏi nàng ấy."

Hoàng Dương đáp "Dạ" rồi thi lễ với Mộc Cẩn. Mộc Cẩn đáp lễ, cười trả lời: "Vương phi thấy ngươi nghe lời mới cất nhắc ngươi, hi vọng ngươi không lãng phí phần tâm ý này."

"Mộc Cẩn cô nương hãy yên tâm, nô tài sẽ hầu hạ Vương phi thật tỉ mỉ." Hoàng Dương không nói quá lắm, hắn nhận ra Vương phi không thích nghe mấy lời nói suông dụng. Mộc Cẩn thấy thế thầm tán thành trong lòng, mặc dù không biết sẽ có tác dụng thế nào, nhưng ít nhất cũng có mắt nhìn, không tính là vụng về. Những lời vừa rồi của Vương phi cho thấy mình sẽ là người đứng đầu hạ nhân trong viện này, mình không có gì báo đáp Vương phi, chỉ có thể cẩn thận chú ý mọi chuyện rồi báo lại cho người thôi.

Hoàng Dương không ngờ rằng bản thân sẽ được Vương phi coi trọng, lòng mừng như điên, đừng nói là chỉ thi lễ với Mộc Cẩn, có bảo y dập đầu y cũng vái. Đợi đến khi lui ra ngoài, nét hân hoan mới tràn đầy trên mặt, y quay đầu nhìn Vương phi vẫn còn đang đứng trên cầu. Kẻ nào dám bịa đặt Vương phi ngu ngốc chứ, y chưa thấy nữ nhân nào trong cái phủ này có thể so sánh với Vương phi đâu.

Mặt thấy Hoàng Dương lui xuống, Khúc Khinh Cư thở dài, hơi chán nản dựa vào cột cầu, chợt nghe thấy có tiếng sáo xa xa vẳng lại, tiếng sáo như ưu sầu như oán thán, lại giống như lời oán của một cô gái, nhìn theo hướng truyền đến tiếng sáo, nàng tò mò hỏi: "Giờ này có ai còn thổi sáo thế?"

Sắc mặt đám người Mộc Cẩn thay đổi, nhưng chẳng có ai mở miệng trả lời.

Khúc Khinh Cư thấy thế, cười khẽ nói: "Chẳng lẽ ta không thể biết đó là ai à?"

"Vương phi, đằng đó là Thúy U uyển, nghe nói người ở trong đó là hoa khôi được một vị đại nhân nào đó tặng cho vương gia." Mộc Cẩn thấy vẻ mặt Vương phi không có gì khác thường, mới nói tiếp: "Nô tì nghe nói nàng hoa khôi tên là Vân Khuynh này nổi danh khắp kinh thành, cầm kỳ thi họa, mọi thứ đều tinh thông, Vương gia thường tới chỗ nàng ngồi, chỉ là cô nương Vân Khuynh này tính tình thanh cao, đến giờ vẫn còn là cô gái."

Ý nàng ấy là giờ Vương gia này vẫn chưa nuốt cô nương hoa khôi kia vào bụng? Khúc Khinh Cư cười thành tiếng, hứng thú với tiếng sáo giảm hơn nửa, nếu thật sự là người thanh cao, sao có thể mặc cho người khác tặng mình vào vương phủ rồi mới bày ra tư thái đó, muốn kháng cự còn nghênh đón đúng là thủ đoạn tốt được nhiều mỹ nhân sử dụng.

Phủi tay, Khúc Khinh Cư đỡ tay Ngân Liễu: "Đến nơi khác ngắm đi."

Mấy người còn chưa đi xa được mấy bước, đã thây một tiểu thái giám chạy về phía họ, y vừa thấy Khúc Khinh Cư đã vội vàng hành lễ: "Nô tài Tiểu Cam Tử bái kiến Vương phi, Vương gia sai nô tài tới báo Vương phi một tiếng, rằng bữa trưa hôm nay Vương gia muốn đến chính viện dùng."

"Bổn Vương phi đã biết." Khúc Khinh Cư nghĩ mãi, mới nhớ ra này là thái giám Tiểu Cam Tử thường được Đoan Vương sai sử, gật gật đầu tỏ ra đã biết, nàng hỏi: "Vương gia hồi phủ rồi ư?"

Tiểu Cam Tử trả lời: "Vốn là đã về, nhưng vẫn chưa kịp vào phủ đã gặp Thành Vương điện hạ, liền sai nô tài đến thông truyền, ngài sẽ về muộn một chút."

Như vậy, tiếng sáo vừa rồi ở Thúy U uyển này cũng khéo thật, vừa đúng lúc Đoan Vương hồi phủ ha.

Tiếng sáo du dương đến thế lại không có ai thưởng thức, cũng thật cô quạnh, không bằng mình đi thưởng thức một hai?

"Vương gia đã chưa kịp hồi phủ, truyền lệnh xuống bảo người phòng bếp chuẩn bị bữa trưa đi, sai người đến Thúy U uyển nói một tiếng, bổn Vương phi rất thích tiếng sáo của Vân Khuynh cô nương, lát nữa sẽ qua đó bái phỏng." Bộ diêu đôi bướm tung cánh cài trên tóc mai Khúc Khinh Cư lay động, nàng cười tủm tỉm nói.

Tiểu Cam Tử sửng sốt rồi lập tức cúi người thi lễ lui xuống, xoay người đi đến Thúy U uyển. Mặc dù Vương gia có mấy phần hứng thú với nữ nhân trong Thúy U uyển, nhưng đã hầu hạ bên cạnh người nhiều năm, y hiểu, một hoa khôi bé nhỏ sao có thể quý trọng bằng Vương phi.

Vừa vào Thúy U uyển, liền bắt gặp Vân Khuynh cô nương đang dựa người vài rặng nho thổi sáo, bất chấp tiếng sáo đang du dương, Tiểu Cam Tử tiến lên phía trước nói: "Vân Khuynh cô nương, Vương phi rất thích tiếng sáo của cô, lát nữa sẽ hạ mình đến đây, mong cô nương chuẩn bị tốt."

Tiếng sáo nhất thời im bặt, Vân Khuynh lạnh lùng nhìn Tiểu Cam Tử, nhàn nhạt mở miệng nói: "Nơi này của ta nhỏ hẹp, không đáng để Vương phi hạ mình đến."

Nghe thế, Tiểu Cam Tử cười quái dị đáp: "Nơi đây của cô nương có tốt hay không, tiểu nhân không biết, nhưng Vương phi hạ giá đã là rất nể mặt cô rồi, thông truyền cho cô biết để cô chuẩn bị thôi, chẳng lẽ Vương phi còn phải xin phép cô ư?" Cũng chỉ là trò xiếc vặt, thật sự cho mình là ngọc quý à? Từ trên xuống dưới trong phủ này, trừ bỏ mấy người đắc dụng bên người Vương gia, ai dám lên mặt với y chứ, đúng là được nước lấn tới mà.

Vân Khuynh thấy Tiểu Cam Tử hất tay áo bỏ đi, gương mặt như đóa phù dung vừa trắng vừa xanh, khó chịu không nói nên lời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.01.2018, 11:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 242
Được thanks: 2165 lần
Điểm: 38.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 54
Chương 5: Ta là người biết thương hoa tiếc ngọc

Editor: Mèo ™



Thúy U uyển nằm ở phía tây của vương phủ, tuy rằng có hơi vắng vẻ, nhưng cảnh vật xung quanh đúng là rất đẹp đẽ thanh tịnh, Khúc Khinh Cư vịn tay Mộc Cận, đi xuyên qua cánh cổng hình bán nguyệt, thì cửa lớn của Thúy U uyển đã xuất hiện ngay trước mắt, ma ma gác cửa và ma ma quản sự của Thúy U uyển đã đứng hầu trước cửa từ sớm, nhìn thấy Khúc Khinh Cư, liền vội vàng bày ra vẻ mặt tươi cười bước ra nghênh đón.

Chuyện của thiện phòng đã lan truyền khắp trong phủ, chỉ trong một đêm không ai dám không nể mặt vương phi. Nhìn đi! Ngay cả vương gia cũng đứng về phía của vương phi, bọn họ chẳng qua chỉ là đám người hầu, nào dám đắc tội với chủ tử chứ.

“Chúng nô tài tham kiến vương phi.”

Ma ma quản sự bước lên trước, hành đại lễ với Khúc Khinh Cư, lại tươi cười lấy lòng mấy đại nha đầu hầu hạ bên cạnh vương phi.

“Bên trong đã chuẩn bị trà bánh rồi ạ, mời vương phi mau vào trong nghỉ ngơi.”

“Vất vả rồi.”

Khúc Khinh Cư khẽ gật đầu, bỏ qua nụ cười nịnh bợ của ma ma quản sự và ma ma trông cửa, gót sen nhẹ bước vào bên trong Thúy U uyển.

Rõ ràng là vương phi đối xử với bọn họ rất khách khí, nhưng cả hai ma ma đều cảm thấy cả người vương phi toát ra khí chất cao quý, nên dáng vẻ lại càng cung kính hơn nữa.

Thúy U uyển không rộng lắm, nhưng lại hơn ở chỗ rất tinh tế, ánh mắt Khúc Khinh Cư quét khắp bốn phía xung quanh âm thầm đánh giá, cuối cùng tầm mắt dừng lại trên người cô gái áo trắng đang đứng trong đình viện. Trong tay cô gái đó đang cầm một cây sáo trúc rất đẹp, toàn thân mặc một bộ váy áo màu trắng ống tay rộng, càng tôn lên vẻ thoát tục không vương bụi trần của nàng ta, nhìn qua thì thật sự không giống một ca kỹ xuất thân từ kỹ viện.

Đây là lần đầu tiên Vân Khuynh nhìn thấy vị vương phi không được vương gia sủng ái trong lời đồn, vốn dĩ cứ tưởng đó là một cô gái bình thường, không ngờ lại là một mỹ nhân rực rỡ đến thế. Mắt phượng mày liễu, mái tóc được vấn theo kiểu phi tiên rất đẹp, viên đá hồng ngọc rủ từ trên trán xuống dừng vừa đúng ở mi tâm, lại càng tôn lên làn da trắng nõn mịn màng. Bộ váy với ống tay rộng màu trắng ngà được may bằng gấm Tứ Xuyên hoa lệ cao quý, mặc trên người khiến nàng ta trông như một tiên nữ trên trời xuống trần dạo chơi, dường như bộ váy này chỉ dành riêng cho mình nàng ta mặc, xinh đẹp rực rỡ nói không nên lời. Miếng ngọc bội khảm trên dây lưng buộc ở eo, cũng quý giá hơn tất cả những thứ mà nàng có cộng lại.

Đây chính là vị Đoan vương phi trong lời đồn sao?

Vân Khuynh ngây ra, không hiểu sao bỗng có cảm giác tự thẹn không bằng người, siết chặt cây sáo trúc trong tay, nàng ta nhẹ nhàng nhún mình hành lễ, nói:

“Vân Khuynh tham kiến vương phi nương nương.”

“Vân Khuynh cô nương không cần đa lễ.”

Khúc Khinh Cư vịn tay Mộc Cận ngồi xuống chiếc ghế chạm trổ bằng gỗ lim dưới giàn nho, uống một ngụm trà do một tiểu nô tỳ dâng lên, nói:

“Trà ngon.”

“Nước trà này đều do ta lấy từ những giọt sương đọng vào sáng sớm để pha, được vương phi yêu thích, thì coi như ta không uổng công rồi.”

“Vương gia cũng rất thích loại trà này.”

Vân Khuynh tiến lên trước hai bước, cười đáp.

Mộc Cận nghe thấy những lời tự xưng của nàng ta, lông mày liền nhíu lại, nhưng cúi đầu xuống thấy sắc mặt vương phi vẫn bình thường, nên vẻ mặt cũng khôi phục lại như cũ.

Tay bưng tách trà chợt khựng lại, Khúc Khinh Cư liền đặt tách trà xuống, lấy khăn tay chấm chấm khóe miệng.

“Thiết nghĩ Vân Khuynh cô nương chắc cũng biết tại sao bổn vương phi lại tới đây, không biết ta có vinh hạnh được thưởng thức tiếng sáo của Vân Khuynh cô nương hay không.”

Nàng chẳng thích thú gì uống cái thứ nước sương đọng trên hoa, vương trên cỏ này chút nào, ai mà biết được chúng có vệ sinh không.

“Vương phi, ta không phải hạng thiếp mua vui của quý phủ.”

Sắc mặt Vân Khuynh trắng bệch, dáng vẻ như đang chịu nhục nhã nhìn Khúc Khinh Cư.

“Vân Khuynh tài nghệ vụng về, không dám làm bẩn đôi tai ngọc ngà của vương phi nương nương.”

Vừa dứt lời, đã khiến cho toàn bộ sân viện lập tức im ắng hẳn đi, nô tỳ hầu hạ Vân Khuynh càng khiếp sợ đến mức phát run, hận không thể làm cho mình biến mất ngay tại chỗ, ngay cả dũng khí liếc nhìn về phía Khúc Khinh Cư cũng không có.  DĐ.LeêQuyýĐoôn ͐

Mỉm cười nhìn dáng vẻ cao khiết thà chết chứ không chịu nhục của đối phương, Khúc Khinh Cư ném chiếc khăn tay lau miệng lên trên bàn, một tay chống cằm, ngón tay thanh mảnh vân vê miếng bánh ngọt tinh tế.

“Hỗn xược!”

Mộc Cận sầm mặt xuống.

“Chẳng qua chỉ là một ca kỹ được người khác tặng cho vương phủ, mà lại dám nói những lời đó với vương phi. Đúng là xuất thân từ nơi nhơ bẩn, nên không có chút quy củ nào hết, người đâu, vả miệng.”

Hai mắt Vân Khuynh bỗng trợn to, không dám tin vương phi lại dám đối xử với mình như thế, lẽ nào nàng ta không sợ vương gia cho rằng mình không hiền lương thục đức ư?

Vân Khuynh còn chưa kịp nghĩ xong, thì đã cảm nhận được cơn đau bỏng rát bên má trái, người đánh nàng ta lại chính là ma ma quản sự vẫn luôn xun xoe lấy lòng mình lúc trước, nàng ta ôm má run rẩy nói: “Ngươi dám…”

“Vân Khuynh cô nương, đắc tội rồi.”

Khuôn mặt ma ma quản sự nhăn nhó như đang khóc lại giáng cho Vân Khuynh thêm mấy cái tát nữa, trong lòng thầm kêu khổ, giờ bà ta động vào Vân Khuynh, có thể sẽ khiến vương gia nổi giận, nhưng nếu không động vào Vân Khuynh, thì nhất định sẽ đắc tội với vương phi. Có trách thì nên trách bà ta xui xẻo, tự dưng lại bị phân đến nơi này hầu hạ làm gì. Vốn dĩ đang nghĩ có thể sẽ có chút tài vật bỏ túi, ai ngờ lần này lại thành tay trắng mất lòng cả hai bên.

Mắt thấy mỹ nhân đã ăn mấy cái tát, khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp giờ cũng trở nên tả tơi thảm hại, Khúc Khinh Cư ngẩng đầu lên, nhíu mày nói:

“Làm cái gì vậy hả? Bổn vương phi trước giờ là người biết thương hoa tiếc ngọc, tính tình Vân Khuynh cô nương thanh cao lãng ngạo, các ngươi không được làm khó nàng ta.” Nói xong, liếc xéo Mộc Cận một cái đầy yêu kiều quyến rũ.

“Mộc Cận, còn không mau tạ lỗi với Vân Khuynh cô nương, trước đây ta thấy Ngân Liễu nóng nảy bộp chộp, sao giờ nha đầu ngươi cũng học theo Ngân Liễu thế hả?”.

Mọi người có mặt ở đó đều cúi đầu yên lặng, lắng nghe vương phi chê trách Mộc Cận cô nương, trong lòng không khỏi nghĩ thầm, tát lên mặt người ta rồi mới nói mình là người biết thương hoa tiếc ngọc, thủ đoạn này của vương phi, đâu có giống một người đầu gỗ. Có là gỗ, thì cũng sẽ là gỗ của cây liễu mềm mà dai, đánh người ta rồi, lại còn oán trách gió lớn quá, mới khiến nhành liễu không cẩn thận quẹt phải.

Mộc Cận nghe Khúc Khinh Cư nói vậy, bèn tiến lên vài bước, đứng cách Vân Khuynh tầm năm bước chân thì dừng lại, khuỵu gối hành lễ:

“Xin Vân Khuynh cô nương lượng thứ, hôm nay nô tỳ đã mạo phạm rồi.”

Vân Khuynh đẩy bà vú đang chắn trước mặt mình ra, tay ôm má hậm hực nhìn Khúc Khinh Cư nói:

“Mộc Cận cô nương nặng lời rồi, cô là tỳ nữ tâm phúc bên người vương phi nương nương, Vân Khuynh chẳng qua chỉ hạng người thấp kém, đâu dám ghi hận trong lòng.”

Ngón trỏ của Khúc Khinh Cư nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn, nghe thấy những lời của Vân Khuynh, nhướn mày cười cười nói:

“Vân Khuynh cô nương được vương gia yêu chiều sủng ái như vậy, sao lại có thể không bằng một nô tỳ như Mộc Cận được chứ.”

Nói xong, sai người ban thuốc chữa thương, thấy dáng vẻ chịu nhục nhã của Vân Khuynh, nở nụ cười vạn phần quyến rũ: “Nếu Vân Khuynh cô nương đã cho rằng bổn vương phi không xứng nghe tiếng sáo của cô, thì đành thôi vậy.”

Vị ma ma quản sự vừa bị đẩy sang một bên thở hắt ra một hơi nặng nề, loại người không hiểu được ý tốt của người khác, lại còn bày ra cái dáng vẻ đó trước mặt vương phi, tưởng mình ở trong lòng vương gia quan trọng lắm chắc?

Sắc mặt nô tỳ bên cạnh Vân Khuynh càng lúc càng trắng bệch, sau khi nghe Khúc Khinh Cư nói xong, đã sợ đến mức quỳ sụp xuống đất, cả vương phủ này trừ vương gia ra thì người cao quý nhất chính là vương phi, chủ tử nhà mình hành sự như vậy, rõ ràng là đang coi thường vương phi. Đừng nói là vương gia chẳng qua chỉ có ý định đùa chơi với chủ tử, mà dù có thật sự yêu thương chủ tử đi nữa, thì chuyện hôm nay chủ tử cũng đang lâm vào tình thế bất lợi.  Dđ • LˆQ’Đˆ

“Vương phi thứ tội, vương phi thứ tội.” Nô tỳ sợ hãi liên tục dập đầu. “Vân Khuynh cô nương không hiểu rõ quy tắc trong phủ, xin vương phi thứ tội.”

“Tiễn Vân, ngươi làm gì vậy hả?”

Vân Khuynh ôm mặt, nhưng lại không rơi một giọt nước mắt nào, nàng ta trợn trừng hai mắt đầy quật cường.

“Ngươi không sai, tại sao phải quỳ?!”.

“Cô nương, người bớt nói lại một hai câu đi.”

Nha hoàn quỳ dưới đất cũng chính là Tiễn Vân trong lòng đang thầm kêu khổ, từ mấy ngày trước khi được phân đến hầu hạ Vân Khuynh cô nương, nàng ta đã cảm thấy với kiểu hành sự như của Vân Khuynh sớm muốn gì cũng gây ra chuyện, lo lắng thấp thỏm suốt mấy ngày nay, quả thật đã gây ra tai họa rồi này. Nghĩ tới đây nàng ta chỉ dành tiếp tục dập đầu thêm hai cái nữa, không dám nói gì thêm.

Khúc Khinh Cư thở dài, theo nàng thấy, dáng vẻ của Tiễn Vân chẳng qua chỉ tầm mười ba mười bốn tuổi, có lẽ thời gian cô bé này ở trong vương phủ quá lâu, nên xem ra còn hiểu chuyện hơn cả Vân Khuynh. Không định làm khó một cô bé, Khúc Khinh Cư ra hiệu cho một nô tỳ khác đỡ Tiễn Vân đứng dậy, không có hứng thú liếc nhìn dáng vẻ vừa trung trinh vừa quật cường của Vân Khuynh, đứng dậy nói với Mộc Cận đứng bên cạnh.

“Về thôi. Vân Khuynh cô nương đã không xem trọng vương phủ, thì sau này chi phí trong Thúy U uyển giảm đi một nửa.”

Nói xong lại chỉ chỉ tay về phía Tiễn Vân đang dập đầu đến đỏ cả trán.

“Cô bé này cũng không cần phải hầu hạ ở đây nữa, bổn vương phi thấy dáng vẻ cô bé gọn gàng, cho làm người hầu hạ trà nước trong phòng đi.”

Tiễn Vân nghe vậy thích lắm, nàng trở thành người của vương phi rồi ư? Lập tức vui mừng khôn xiết, ra sức tạ ơn.

“Hôm nay trong nhà náo nhiệt quá.”

Nghe thấy một giọng nói vừa quen lại vừa lạ, Khúc Khinh Cư nhìn ra phía cổng, thì thấy Đoan vương đang dẫn theo hai thái giám bước vào, trong trí nhớ của Khúc Khinh Cư cũng có chút ấn tượng với hai tên thái giám này, chính là Minh Hòa và Tiền Thường Tín - hai tên hầu cận đắc lực đi theo Đoan vương, so với tên Tiểu Cam Tử lúc nãy thì được Đoan vương tin dùng hơn nhiều.

Khúc Khinh Cư vừa mới há miệng, thì đã nghe thấy giọng nói bi thương của Vân Khuynh:

“Vương gia.”

Giọng điệu gọi vương gia dịu dàng ấm áp, nhẹ nhàng như tiếng chim oanh, đinh đang như tiếng chuông bạc, lại mang theo một phần quyến luyến, hai phần trách móc, ba phần bi thương, bốn phần kiên cường, thật sự khiến cho cảm xúc của người ta khi nghe xong thoáng run lên, trong lòng liền nảy sinh niềm thương tiếc.

Khóe miệng nhếch lên cười cười, Vân Khuynh không hổ là ca kỹ nổi danh một thời, chẳng trách viên quan đó lại đặc biệt mang nàng ta đi tặng, có bản lĩnh như vậy người bình thường đúng là không thể địch lại được. Kiếp trước nàng đã từng gặp rất nhiều người giả vờ giả tạo trong ngành truyền thông giải trí, liếc mắt một cái là đã nhìn ra được cô nàng Vân Khuynh cao ngạo thanh khiết này đang nghĩ gì.

Hạ Hành nghe thấy tiếng gọi của Vân Khuynh, liếc nhìn bằng ánh mắt hờ hững, rồi di chuyển tầm mắt đến chỗ Khúc Khinh Cư.

“Bổn vương nghe Tiểu Cam Tử nói vương phi tới đây thưởng nhạc, nhưng sao không nghe thấy tiếng nhạc vậy?”.

Vân Khuynh ý thức được có điều gì đó không đúng, sắc mặt chợt tái, khuôn mặt lại càng mong manh đáng thương nhìn Hạ Hành, ai ngờ ánh mắt của vương gia lại đặt trên người vương phi, không hề liếc nhìn đến nàng ta lấy một cái.   d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

“Vừa rồi không biết vương gia cũng đến thưởng nhạc, là thiếp không phải rồi.”

Khúc Khinh Cư đi đến bên cạnh Hạ Hành, ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối nhìn khuôn mặt hơi sưng của Vân Khuynh.

“Giờ làm sao mới được đây?”

Lúc này Hà Hạnh mới nhìn đến khuôn mặt vừa đáng thương vừa tả tơi của Vân Khuynh, không hề ngạc nhiên:

“Bỏ đi, mặt mũi như vậy cũng không có tâm tình đâu mà thưởng nhạc, bổn vương nên quay về thôi.”

Nói xong, nhìn thấy dáng vẻ cười nhạt của Khúc Khinh Cư, chỉ cảm thấy chiếc trâm rủ cài bên mai của đối phương khẽ lóe sáng, khiến mắt mình thấy hơi ngứa, bèn bổ sung thêm một câu.

“Chúng ta sớm quay về chính viện, bổn vương còn đang đợi cùng ăn bữa cơm với vương phi đây.”

“Lời của vương gia sao thiếp có thể quên được chứ.”

Khúc Khinh Cư cười khẽ một tiếng, sóng mắt đưa tình mang theo phong thái mê hoặc.

“Vương gia không được quên mới đúng.”

Hạ Hành không nhịn được duỗi tay ra chạm nên chiếc trâm rủ đang đung đưa, rồi bật cười rời đi, ra khỏi Thúy U uyển rồi, liền quay đầu lại liếc nhìn nơi đây một cái, nói với Tiền Thường Tín và Minh Hòa:

“Bổn vương nhớ trong phủ có một cây trâm rủ làm bằng vàng hình chim loan tung cánh được chế tác rất tinh xảo, các ngươi bảo người mang đến chính viện tặng cho vương phi đi.”

Ánh mắt hai tên Tiền Thường Tín và Minh Hòa liền thay đổi, miệng thì rối rít vâng dạ. Nhưng trong lòng đều có chút cảm khái, trước đây nhìn dáng vẻ yếu ớt mỏng manh của vương phi, hôm nay mới biết mình sai rồi, thủ đoạn quả thật vừa độc lại vừa gọn. Càng ngạc nhiên hơn là, vương gia lại không hề tức giận, xem ra là muốn để cho vương phi tùy ý quản lý hậu viện rồi.

Sau khi Hạ Hành đi rồi, Khúc Khinh Cư nhìn sắc mặt u ám của Vân Khuynh, cười tủm tỉm vịn vào tay Mộc Cận, ánh mắt quét khắp sân, mở miệng nói:

“Bổn vương phi đã nói từ trước rồi, bổn vương phi là người vừa biết phân rõ đúng sai lại vừa là người biết thương hoa tiếc ngọc, hôm nay cô dĩ hạ phạm thượng tuy rằng là lỗi lớn, nhưng mỹ nhân hiếm có, nên tha cho cô.”

Nói xong, lười biếng nhướn nhướn mi mắt lên, nói với ma ma quản sự: “Sau này bà phải sắp xếp Thúy U uyển cho tốt, tuy rằng giảm một nửa sinh hoạt phí của Vân Khuynh cô nương, nhưng không được bỏ bê nàng ta.”

Ma ma quản sự luôn miệng vâng dạ, nhưng đợi đoàn người của vương phi đi rồi, ma ma quản sự bèn xì một tiếng với Vân Khuynh, cao giọng nói:

“Còn không mau hầu hạ Vân Khuynh cô nương cao quý của chúng ta về phòng đi, ngay cả vương phi cũng không xứng để nàng tiên như nàng ta hầu hạ, nhưng đám người trần tục như chúng ta thì phải hầu hạ cho tốt vào, tránh để vương gia trách phạt.”

Dứt lời, xung quanh liền có người bật cười khẽ, vừa nãy vương gia còn chẳng thèm liếc nhìn Vân Khuynh lấy một cái, ma ma quản sự nói vậy thật đúng là xát muối vào tim nàng ta.



Hết chương 5

**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anamini564, fallen2, Minminmin, Mèo già, Trương Hương 305 và 700 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C951

1 ... 134, 135, 136

10 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 50, 51, 52

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

20 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26



Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bàn trang điểm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước cam dâu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 384 điểm để mua Cánh cụt đưa thư
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 563 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 264 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 258 điểm để mua Người tuyết 3

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.