Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

 
Có bài mới 26.08.2017, 13:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11485 lần
Điểm: 29.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 69
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66: Ép lên tuyệt lộ

Ra khỏi xe ngựa, vừa nhìn hai bên ở nơi đầu hẻm này, nhất thời tam lang có chút cảm thấy có cái gì đó không đúng, không ngờ có một đống người đứng chặn ở ngõ hẻm nói chuyện, khó trách xe ngựa dừng lại vẫn luôn không thấy nhúc nhích.

Ngay phía trước, đứng ở bên cạnh con ngựa cao to chính là Ôn thất lang nhà trưởng công chúa Tương Dương, trên xe ngựa phía sau không có ký hiệu Ôn gia lại được gia đinh che chở, cũng không biết hắn đang đi chơi với ai, lại có mười mấy vú già theo ở phía sau chắc là nữ quyến nhỉ?di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

Mà phía trước Ôn thất lang có một tiểu nương tử mặc hoa phục đang nói gì đó, mặc dù nàng ta đưa lưng về phía Tiếu Dương, nhưng cũng có thể từ trên kiểu dáng y phục hợp thời và thân hình là nhìn ra một thiếu nữ yểu điệu, hơn nữa, còn là một mỹ nhân tuyệt sắc.

Bởi vì, từ nụ cười ân cần của Ôn thất lang là biết hắn có chút động tâm với tiểu nương tử kia.

Tiếu Dương thấy lại khẽ mày cau lại, hắn cảm giác nàng kia có cái gì đó không đúng.

Tuy nói Đại Tề cởi mở nhưng cũng không có chuyện nữ tử thế gia mặc cho người vây xe, theo như lời phu xe thì rõ ràng tiểu nương lao ra từ trong ngõ nhỏ kia mặc tơ lụa, lại chỉ mang theo một tỳ nữ đang đi bộ ở giữa ngã tư đường, còn đúng lúc đụng vào Ôn thất lang cũng làm rơi nón che mặt xuống.

Chẳng lẽ là “giả bị đụng”*? Ấu tử của trưởng công chúa, thân phận này đủ người bí quá hoá cố ý đụng vào. Tiếu Dương nghĩ tới đây thì lập tức nhấc chân đi qua, dù sao cũng là huynh đệ nhà đường di quan hệ với nhà mình không tệ, nên chăm sóc vẫn phải hỗ trợ trông nom một chút.

(*giả bị đụng: là “bính từ” là "phát minh" của con cháu bát kỳ đang xuống dốc vào năm cuối Thanh triều. Những người này tay nâng một đồ sứ "quý báu" (đồ dỏm), hành tẩu ở phố xá sầm uất. Sau đó cố ý không cẩn thận "đụng” phải xe ngựa rơi xuống vỡ vụn, sau đó nữa là cuốn lấy chủ xe bồi thường theo như giá tiền của đồ sứ quý báu.)

Cũng mang suy nghĩ như hắn, hoặc là nói, nhanh hơn một bước chạy tới còn có Trịnh Cung Lượng con của Binh bộ thượng thự Tương Vũ Quận Vương -- Cháu ngoại nhà đường tỷ há có đạo lý không che chở?

Ngày hôm trước, Trịnh Cung Lượng dựa vào quan hệ đi từ Huân Vệ nơi không có tiền đồ kia sang làm thành viên của Vũ Lâm quân, đang dọc phố tuần tra, từ một hướng khác trong ngõ hẻm trơ mắt nhìn tiểu nương tử kia lao ra đụng phải Ôn thất lang.

Hắn vỗ ngựa chạy tới rất nhanh, lại không kịp ngăn cản Tiểu Thất Ôn gia xuống ngựa khách khí đỡ người “không cẩn thận ngã nhào” kia dậy.

Không chỉ có đỡ, vị lang quân phong lưu phóng khoáng này còn rất nhiệt tình, rất ân cần thăm hỏi: “Tiểu nương tử có bị thương không? Sao chạy vội như thế?”

Đỡ cánh tay hỏi lên như vậy, dĩ nhiên không bị thương cũng phải bị thương, nữ tử tuyệt mỹ cau mày rưng rưng trả lời: “Giống như, trặc chân rồi. . . . . . Vừa rồi không cẩn thận thất lạc người nhà lại bất hạnh gặp phải tên háo sắc, lúc này mới, mới. . . . . . Đa tạ lang quân tương trợ!”

Tiểu nương tử cụp tầm mắt xuống vẻ mặt đỏ bừng buông cánh tay đang lôi kéo của thất lang ra, muốn khụy gối hành lễ, rồi lại bởi vì mắt cá chân bị thương mà đứng không vững, ngược lại ngã lên trên người đối phương lần nữa.

“Ưm hừm, thật sự làm mù mắt ta rồi, đỡ dậy còn phải ôm à?” Rốt cuộc trước khi Ôn thất lang kéo tiểu nương tử kia vào lòng Trịnh Cung Lượng đã nhào tới trước mặt hai người, lúc nói chuyện nâng trường đao chưa rút ra khỏi vỏ của mình để xuống trên đầu vai của tiểu nương tử kia, khiến cho nàng ta hơi ngưỡng về phía sau, lại đảo lui nửa bước được tỳ nữ bên người đỡ.

“Aiz á!” Tiểu nương tử kêu đau một tiếng, ôm đầu vai hoảng sợ nhìn về phía hán tử thô lỗ đột nhiên xuất hiện này.

Bị chọt một cái này thật sự làm cho nàng ta sợ hãi – sao không giống như kịch bản, không phải là Ôn thất lang thương tiếc ôm lấy mình sau đó mượn xe ngựa tốt bụng đưa về nhà sao?

“Nhìn cái gì? Giữa ban ngày, chẳng lẽ hai ngươi còn phải cầm tay nhìn nhau hai mắt đẫm lệ sao?” Trịnh Cung Lượng nghiêm mặt trừng mắt về phía nàng ta, quát lên: “Cô nương là người phương nào? Nhà ở đâu? Vì sao rêu rao khắp nơi đụng phải quý nhân?”

Giọng điệu như kẻ trộm nhất thời khiến cho tiểu nương tử cứng ngắc, nhìn bộ dạng muốn khóc lại cứng lại rất đáng thương, Ôn thất lang không nhịn được giơ tay lên vái chào phụ họa nói lời hữu ích: “Bái kiến đường cữu. Nàng nói là thất lạc với người nhà lại bị kẻ xấu truy đuổi mới chạy tới, không hề đụng vào cháu.”

Trịnh Cung Lượng mắt trợn lên, hết ý kiến. Không phải đang nói nhảm sao, ngươi cưỡi ngựa nàng ta dùng chân chạy là có thể dụng nhau ư? Xông tới không chỉ va phải thôi đâu!

“Tặc nhân? Phát hiện ở chỗ nào? Chỉ cho hai ta xem một chút.” Vốn cũng đang trong phiên trực của Vũ Lâm quân, Trịnh Cung Lượng không chút nào mơ hồ lập tức phái người đi dò xét, rồi sau đó lại kiên nhẫn hỏi: “Nhà cô nương là ai? Sao không mang nhiều hạ nhân chút?”

“Nô tỳ tên là Liễu Y Y, là nữ nhi của Thái Thường Tự thự lệnh của Thái Nhạc Thự.” Gương mặt của Tiểu nương tử trắng bạch nghiêm mặt đáp lại, còn chưa có nói xong thì nửa chống chân một bộ dạng lảo đảo muốn ngã.

“Tích ngã vãng hĩ, dương liễu y y. Kim ngã lai ty, vũ tuyết phi phi*. . . . . . Tên rất hay, tên rất hay!” Ôn Thất Lang đọc câu thơ trong《Thái Vi》, rồi sau đó lập tức cho tùy tùng đi mời người trong xe ngựa nhường cho nương tử Liễu gia ngồi.

(*dịch: Khi đi tha thướt cành dương, Khi về mưa tuyết phũ phàng tuôn rơi. Thấp cao dặm thẳng xa xôi, Biết bao đói khát, khúc nhôi cơ cầu. theo nhantu.net)

“Như vậy thì làm sao được! Y Y không thể tu hú chiếm tổ chim khách được đâu ạ?” Liễu Y Y vội vàng từ chối, rồi lại vẫn là bộ dạng đứng không vững cần có người tới đỡ.

Trong khoảnh khắc đó, trong xe ngựa đi xuống một vị nữ tử xinh đẹp mặc hở ngực mang theo nón che mặt, dịu dàng nói: “Lang quân nói đúng lắm, vị nương tử này có thể ngồi cùng xe với thiếp ư? Không bằng, ngài cưỡi ngựa mang thiếp đi được không?”

Liễu Y Y âm thầm cắn răng, chắc hẳn vị này chính là hoa khôi diễm kỹ Đào Truyền Tịch của Bình Khang Lý rồi, quả nhiên phong cách không tầm thường. Phụ thân mình thân là Thự lệnh của Thái Nhạc Thự dù cũng chỉ mới là thất phẩm, nhưng dầu gì tổ phụ cũng là quan lại có tước vị tứ phẩm, trong nhà cũng coi là thế gia nhị lưu quả thật không thể cùng xe với kỹ nữ.

Nhưng mà, vẫn không thể chung đụng thân mật với Ôn thất lang tạo thành việc đã định, có thể dễ dàng buông tha ư? Mình không như ý, còn để cho ả ta và Ôn thất lang cưỡi ngựa rêu rao khắp nơi, đây càng làm cho người khó chịu.

Đều do Tiểu đội trưởng Vũ lâm quân chết tiệt nọ! Chỉ thiếu chút nữa. . . . . . trong lòng Liễu Y Y khó chịu không thôi không nhịn được âm thầm trợn mắt nhìn Trịnh Cung Lượng, lại tiếp tục nhìn trộm người thương, lại quên kẻ phá đám này là đường cữu của Ôn thất lang, theo như bối phận, không thể đắc tội với người này.

“Xe ngựa này là của ai đây. Của nương tử Liễu gia đúng không? Sát vách chính là tiệm trà, cô nương cứ ngồi một lát, cho hắn sai người đi đến nhà của cô nương nói một tiếng phái xe ngựa tới đón.” Trịnh Cung Lượng cũng không dễ dàng bị nữ nhân xoay vần như Ôn thất lang, liếc mắt một đã thấy ngay mưu kế của Liễu Y Y.

“Đa tạ ý tốt của lang quân, nhưng lần này là Y Y tự mình ra cửa, nếu gióng trống khua chiêng gọi xe, chuyện này. . . . . .” Nói xong, nàng ta lại mắt ướt nhòa nhìn Ôn thất lang.

“Vậy thì đi thuê một chiếc xe ngựa. Truyền Tịch, nàng còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhanh cho người đỡ nương tử Liễu gia qua đó nghỉ tạm.” Nữ tử thế gia chó má gì, cứ luôn miệng nói khuê danh của mình ra, thật sự quá kỳ lạ! Trịnh Cung Lượng khinh thường, phất tay cho tỳ nữ của nương tử hoa khôi đi đỡ Liễu Y Y, không thể để cho nàng ta dán lên trên người Ôn thất lang.

Liễu Y Y rút cánh tay lại trốn tránh, vẻ mặt lúng túng giống như không thích khi bị một nô tỳ đụng phải. Động tác này khiến cho sắc mặt của Trịnh Cung Lượng càng khó coi hơn -- nam nhân cũng đụng đến rồi, nữ nhân lại không được?

“Đường cữu, biểu đệ, các ngươi đang làm cái gì đó?” Tiếu tam lang đi lên phía trước làm lễ ra mắt thì vừa đúng lúc thấy bọn họ giằng co.

Dựa vào thính lực tuyệt hảo từ xa đã nghe thấy tất cả rồi, tam lang không khỏi cười thầm, thì ra là không phải “giả bị đụng”, mà là tiểu nương tử tú kỹ xuất sắc trên hội đấu hoa xuân kia ra vẻ yếu ớt “chặn ngang”!

Quả nhiên là ứng với câu nói trước đó của mình: chuyện này mấu chốt là ở trên người Ôn thất lang, trưởng công chúa thích người nào cũng không làm gì được, có bản lãnh ngoại trừ lấy lòng trưởng bối ra, quan trọng nhất vẫn phải làm cho nam nhân hợp nhãn.

Liễu Y Y kia, thật là gan lớn, đáng tiếc, không đủ thận trọng.

Tự gọi tên mình lên là có vấn đề rồi, chỉ mang theo một tỳ nữ mà chạy ra cửa thì đã là một nét bút hỏng rồi, nào có nữ tử thế gia không tôi tớ thành đoàn ra cửa? Không thấy hoa khôi trong Bình Khang Lý cũng còn có một đội thị nữ sao, nói là thất lạc với người nhà tại sao lại biến thành chuồn êm ra cửa? Còn có gặp phải tặc nhân gì đó, nếu chỉ Ôn thất lang nghe có lẽ là được, nhưng lời này không lừa được người biết chuyện.

Khu vực quan trọng nhất dưới chân thiên tử, trị an còn chưa có kém đến nỗi loại trình độ này, Tiểu đổi trưởng Vũ Lâm quân Trịnh Cung Lượng gánh vác nhiệm vụ tuần tra khu vực đó không đời nào để cho nàng ta nói dối đập chân mình, lập tức phái người đi tra xét hơn nữa tay không mà về.

Mà Liễu Y Y cũng không biết lời nói dối của mình đã bị người nhìn ra, khi Tiếu Dương vừa mở miệng nói chuyện nàng ta đã đầy cõi lòng mong đợi nhìn sang, nghĩ thầm hắn cũng sẽ không phải là một người có tâm địa sắt đá, có lẽ có thể giúp mình nói đôi câu hữu ích.

Vừa nhìn thấy gương mặt của tiểu nương tử Liễu gia, ánh mắt của Tiếu Dương không khỏi sáng ngời, dựa vào định lực cường đại áp chế sóng to gió lớn tựa như chấn động trong lòng lúc này mới không thất bại ngay tại chỗ.

Giống, quá giống, dung mạo này với nữ tử mà Tiếu Lực Dương thầm mến ở thế giới kia giống như tỷ muội song sinh! Trong nháy mắt nhìn thấy Liễu Y Y đó, tam lang cảm giác được hô hấp của mình cũng dừng lại, dường như vạn vật bốn phía đều không có tiếng vang chỉ có thể nghe được nhịp tim mãnh liệt của mình.

Đồng thời lúc đó, Trịnh Cung Lượng nói những gì, trong đầu Tiếu Dương đã ông ông một chữ cũng không nghe rõ, cuối cùng chỉ nghe hắn cười hỏi: “. . . . . . Tam lang, cháu có đồng ý với ý kiến của ta hay không?”

Có ý gì? Tiếu Dương không tiện nói thẳng mình không nghe rõ, chỉ cười nói: “Cữu cữu, nương tử nhà cháu đang ở bên kia, đưa cho nàng ta một chiếc xe ngựa là được ạ.”

Uyển Như lên đường ít nhất phải đi theo một xe tỳ nữ trẻ tuổi, một xe vú già tráng kiện, ra cửa đi dạo còn phải có một chiếc xe trống để mua vật phẩm lẻ tẻ, tùy tiện lấy ra một chiếc là có thể đưa cho người khác.

Xe ngựa có, vú già giúp một tay có, mặc kệ trước đó Trịnh Cung Lượng nói cái gì thì cũng xem một loại trả lời, tùy tùng không rời khỏi cũng có thể an bài cho nương tử Liễu gia kia.

Hai người chỉ cần hai ba câu nói đã quyết định chuyện này, lúc Liễu Y Y đang được người đỡ đi về phía xe ngựa vẫn còn cẩn thận mỗi bước đi mặt mày đưa tình với Ôn thất lang.

Trịnh Cung Lượng rơi ở phía sau một bước đụng khuỷu tay Tiếu Dương, cười đùa nhẹ giọng hỏi: “Lúc nãy cháu bị gì thế, cũng bị kinh diễm?”

“Không, là cháu đang suy nghĩ, nói cho di mẫu người này có chút không ổn, cũng đừng ra khỏi ổ sói lại vào miệng cọp.” Tiếu Dương than khẽ, lực sát thương của Liễu Y Y này cũng không yếu so với Đào Truyền Tịch, người sau trực tiếp có thể bỏ, người trước nhập môn vẫn còn phải sợ ném chuột vỡ bình.

Nhìn tác phong làm việc của nàng ta không giống nữ tử tầm thường, cũng có chút giống tình tiết gặp gỡ kinh điển trong tiểu thuyết xuyên không của chiến hữu bên thế giới kia, không thể mặc kệ người cổ quái khó nắm lấy ở trong tay bực này lừa gạt Ôn thất lang được?

Lúc trước, đúng là Tiếu Dương hoảng hồn trong khoảnh khắc, nhưng lập tức hắn vô cùng rõ ràng, tại sao Viên Viện có thể là loại nữ tử tính toán tỉ mỉ này được? Có thể vì gả cho quyền quý liền làm mỹ nhân kế ư? Có thể cam nguyện làm thiếp chia sẻ trượng phu với người khác?

Dung mạo giống nhau cũng không thể là người kia! Mặc dù nàng là. . . . . .

Tiếu Dương giương mắt nhìn về phía một chiếc xe ngựa khác, nhìn thê tử bởi vì hoài nghi và lo lắng rèm xe vén lên giương mắt nhìn tới, nở nụ cười với nàng, rực rỡ như hoa xuân.

Cho dù đúng thì như thế nào? Sau khi lỡ mất rồi không thể nào lại có kế tiếp nữa, Viên Viện bởi vì không hy vọng trượng phu vì là quân nhân không chăm lo được nhà cửa mà cự tuyệt mình, Uyển Như lại nguyện ý cùng hắn vào sinh ra tử, đầu tiên là không chút nghĩ ngợi tiễn phu xuất chinh, hôm nay thậm chí vui vẻ chuẩn bị hành trang muốn đi theo đến nơi man di chưa được khai hóa trong truyền thuyết kia. . . . . .

Bên cạnh đã có người chân chính có thể cầm tay đến đầu bạc, sao lại có thể theo đuổi giấc mộng vô căn cứ kia nữa chứ?

Về phần Liễu Y Y kia, với gương mặt giả tạo kia tam lang càng không thể nào để ở trong lòng, bởi vì nàng ta tính toán, chỉ vì huynh đệ trong nhà mà thôi, quan hệ giữa trưởng công chúa và mẫu thân tương đối tốt, tại sao có thể trơ mắt nhìn Ôn thất lang thua bởi nữ sắc?

“Nói đúng. Chậm chút ta chuẩn bị đi bái phỏng nhà đường tỷ, cháu đi không?” Thủ hạ của Trịnh Cung Lượng hoàn toàn không tra được có người truy đuổi Liễu Y Y, hắn đang chuẩn bị tố cáo.

“Đi, đương nhiên là muốn đi, cháu đang định tìm ngài thương lượng chút chuyện.” Tiếu Dương gật đầu, hẹn xong chờ mình đưa thê tử về nhà, Trịnh Cung Lượng xong chuyện rồi cùng nhau đi qua.

Hắn âm thầm suy nghĩ, Ôn thất lang làm ra những chuyện này thuần túy cũng bởi vì quá rảnh rỗi, trong nhà quá phóng túng, không bằng đề nghị di mẫu độc ác trừng trị cậu ta, nên sử dụng phương pháp cai nghiện theo như thế giới kia -- ngăn cách với môi trường xấu xa!

Về phần chuyện tìm Trịnh Cung Lượng thương lượng, dĩ nhiên là có liên quan tới Thôi Văn Viễn.

Thủ hạ của tam lang là có người tài ba có mật thám có thích hợp theo dõi có vào nhà cướp của, Thanh Giang quận chúa cũng có thôn trang có môn nhân, nhưng mà, Trịnh Cung Lượng này mới là địa đầu xà ở trong kinh.

Nếu muốn lấy được sơ hở của kế mẫu Uyển Như, tìm được chứng cứ gian trá của Thôi Văn Viễn, tuy tam lang làm được, nhưng dùng đủ loại con đường thích hợp nhanh chóng tuyên dương ra ngoài, thì còn cần trợ thủ. Trịnh Cung Lượng lại giao du rất rộng tiểu đệ khắp thiên hạ, mà công công của trưởng công chúa là cận thần với thiên tử so với nhà ngoại của Uyển Như thì tốt hơn, đều có thể giúp đại ân.

Nửa tháng sau, tam lang và Uyển Như cùng nhau góp nhặt các loại chứng cớ mọi chuyện đã sẵn sàng, chỉ còn chờ cơ hội.

Hai mươi ngày sau, ở khuê phòng Trần Ngọc Dung bị khuyến khích coi trọng phong lưu tài tử Tạ Tuấn Dật giống như kiếp trước, ồn ào phải gả vào Tạ gia, kế phi Vĩnh An vương Chu thị cũng không quá thích, bởi vì Tạ bát lang còn chưa thú thê đã trắng trợn nạp hai phòng thiếp, hơn nữa còn là hoa tỷ muội, danh dự không tốt.

Một tháng sau, thiên tử cận thần Môn Hạ Thị Lang nhẹ lời cười nói với kim thượng, giữa phố phường có lời đồn, bài thơ “mã trĩ thiền huỳnh” do thần đồng Thôi Văn Viễn nhà Thôi Tương viết kia nghi ngờ là gian dối, tác giả của bài đó là một thư sinh nghèo khó đã bị ép phải tha hương.

Thánh thượng băn khoăn mặt mũi của cựu thần, chỉ sai người lén lút điều tra kỹ, Trịnh Cung Lượng vừa vặn nhận mệnh lệnh này. Bởi vì chứng cớ xác thật từ thư sinh và vật chứng được Tiếu Dương làm ra được đưa tới trong tay, bọn họ cũng không sợ tiếng gió, thậm chí Thôi Văn Khang cố ý tiết lộ một chút đi đe dọa Thôi Văn Viễn, hắn ta bị dọa đến mức đóng cửa ở nhà cơm nước không ăn, đêm không thể say giấc, ngắn ngủn mấy ngày đã gầy đi một vòng lớn.

“Cõi đời này, đáng sợ nhất không phải là bị người giết, mà là biết rõ có đao sắp sửa rơi xuống lại không biết rốt cuộc nên trốn ở chỗ nào -- áp lực chờ chết hơn xa với thật sự đi tìm chết, aizz, tàn nhẫn, thật tàn nhẫn!” Trịnh Cung Lượng nghiêng dựa vào trên ghế bành trong trong thư phòng tam lang ăn dưa và trái cây, bắt chéo hai chân hỏi: “Rốt cuộc chuẩn bị bao lâu thì phát tác lên người tiểu cửu tử cháu?”

“Chờ một chút, còn chưa tới thời điểm.” Tiếu Dương chuẩn bị chờ Trương thị động đến đồ cưới mới xuống tay, tránh cho đả thảo kinh xà. Ai biết hiệp khách bà ta thuê lại kéo dài như thế này, thời gian yên tĩnh đã lâu mà vẫn không xuất hiện.

Ừmh, tam lang hắn tuyệt không thừa nhận mình cố ý giày vò Thôi Văn Viễn là bởi vì bực mình khi chờ mẫu thân của hắn ta xuống tay.

Không tới hai ngày, ở một đêm nguyệt hắc phong cao (ban đêm thích hợp làm chuyện xấu), thôn trang cất giấu đồ cưới của Trịnh Oánh rốt cuộc nghênh đón một nhóm khách không mời mà đến, bị hắc giáp kị binh của Tiếu gia bắt lấy hết, trải qua thay nhau tra hỏi bọn họ lại không như mọi người mong muốn khai ra cố chủ rốt cuộc là ai.

“Không phải hỏi không ra được, mà là quả thật bọn họ không biết, không thể không nói, các biện pháp đề phòng của người cố chủ này làm rất tốt.” Tiếu Dương rất tiếc nuối nói cho thê tử.

“Như vậy, chỉ có thể đợi đối chiếu danh sách nhưng lại không thể giải thích được thiếu hụt? Nhất định Trương thị sẽ tìm nô tỳ gánh tội thay.” Uyển Như rất không cam lòng cắn môi.

“Không, nhất định là có biện pháp có thể kéo bà ta vào, phải nghĩ tiếp!” Tham dự thảo luận, Thôi Văn Khang cũng không cam lòng dễ dàng buông tha Trương thị như vậy, nếu chứng cớ chưa đủ không tới nông nỗi hưu thế, huynh muội bọn họ còn phải bị chữ “hiếu” đè ở trên đầu cả đời.

“Điều tra, ngoài có thể tra từ dưới đi lên, cũng có thể cắt tỉa từ trên hướng xuống, ngang cũng cần suy tính.” Tiếu Dương từ trên phương hướng nhắc nhở bọn họ, bởi vì chuyện đồ cưới thật sự không có quan hệ lớn với hắn lắm, hiểu rõ rất ít, cho dù hắn dụng binh mưu kế đa đoan lúc này cũng không nghĩ ra chủ ý gì tốt.

“Đúng, nhất định là có biện pháp!” Trên mặt Uyển Như lộ vẻ hung dữ, lấy ra danh sách đồ cười, lại cẩn thận đọc một lần nữa đau khổ tìm các lý do thoái thác của các nô bộc, còn có tất cả lời khai của các hiệp khách bị bắt.

Nàng cũng không tin, mình sống lại nắm giữ tiên cơ còn phải biệt khuất không thành được đại sự!

Nửa tháng sau, Ngự Sử đài Lan Thị ngự sử buộc Lại bộ Trương thị lang dùng vật ngự tứ đút lót. (vật được vua ban thưởng)

Vốn gầy đến gió thổi cũng có thể bay lên, sau khi Thôi Văn Viễn biết được tin tức này nhất thời ngất đi, thiếu niên này nói là thần đồng thật ra thì cũng không phải hoàn toàn hư danh nói chơi, ít nhất hắn ta biết rõ tại sao hai năm gần đây mẫu thân mình có thể diễu võ dương oai ở Thôi gia, tại sao mình và muội muội được đối xử càng ngày càng tốt. Bởi vì, tổ phụ dần dần tuổi già mà con đường làm quan của ngoại công lại thuận lợi.di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn

Hôm nay, tội danh dùng vật ngự tứ hối lộ, còn có mình gian dối lấy trộm thi phú, đây là bức người đến tuyệt lộ mà!

Nói lớn chuyện ra, tội khi quân khám nhà diệt tộc cũng không quá phận, trừ phi, đây là vu cáo? Nhưng nếu dám buộc tội, tất nhiên là có chứng cớ, nhà ngoại có vật ngự tứ sao? Có thế nào cũng không thể lấy ra hối lộ được, trừ phi, là ở dưới tình huống không biết. . . . . . ?



Đã sửa bởi hoa hồng lúc 04.01.2019, 14:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Hồng Gai, LittleMissLe, Mayy3300, TTripleNguyen, Yenxinhgai, antunhi, chalychanh, dao bac ha, girl051, longhaibien, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
     

Có bài mới 29.08.2017, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11485 lần
Điểm: 29.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 67: Mở tân sinh (1)

Thôi Văn Viễn người gầy như que củi với đôi mắt đen như mực sau khi tỉnh lại thì lập tức lăn một vòng chạy về nhà ngoại, chuẩn bị thăm dò tình hình cụ thể và tỉ mỉ của chuyện buộc tội, rồi sau đó nói cho biết sự thật chuyện mình gian dối ở trường thi.

Việc đã đến nước này, kẻ ngu cũng biết có người đang cố ý nhằm vào Trương gia và bản thân mình rồi, phải nói rõ mới có thể trợ giúp ngoại công phân tích, tìm phương án giải quyết.

Hắn ta cũng không dám đi tìm tổ phụ làm chủ, cũng không lấy cớ vì tình riêng mà  nói cho Thôi Tương biết nếu không có thể bị đại nghĩa diệt thân (vì việc đại nghĩa không quản người thân), hơn nữa, đều là cháu nhưng Thôi Văn Khang lại là trưởng tử do nguyên phối sinh, gần đây chẳng những thoát khỏi tiếng xấu ăn chơi trác táng mà còn đạt được giải cao ở trong kỳ thi giải thứ nữa.

Hai bên đối lập cho dù mình không phạm sai lầm lớn cũng không chiếm được chỗ tốt.

Khi Thôi Văn Viễn đến Trương phủ thì Trương thị lang đang thảo luận chuyện buộc tội với trưởng tử.

Giống Trương thị, dáng người của Trương thị lang cũng mập bụng to như phụ nhân mang thai, phần lớn dưới tình huống này, mập mạp đều thoạt nhìn hòa ái dễ gần, nhưng giờ phút này ông ta lại không phải như thế, môi mỏng, mũi tỏi cùng với mắt nhỏ híp lại, phối hợp ở chung một chỗ cùng với vẻ mặt cắn răng nghiến lợi, lại lộ ra vẻ hung dữ khó có thể nói nên lời.

“Buộc tội, tiểu tử nghèo kiết hủ lậu kia lại dám tố cáo ta!” Trương thị đánh mạnh lên bàn đọc sách, nhớ lại rõ ràng tình cảnh khi thượng triều. Lan Thị Ngự sử Ngự Sử đài nói ra tại chỗ, buộc tội ông ta vào tám năm trước hối lộ cho Lại Bộ Thượng Thư để được ngài ấy tiến cử vào vị trí Thị Lang.

Chuyện này đã lâu nhưng lại liên quan trọng đại, cộng thêm ba năm trước Lại Bộ Thượng Thư đã cáo lão từ chức, kim thượng cũng kéo dài không cho lập tức nghị luận chuyện này, chỉ cho Trương thị lang bãi triều để nhớ lại chuyện cũ, đợi ngày mai tuyên triệu hai bên đối chất.

Từ khi bãi triều đến khi trở về nhà, dọc theo con đường này Trương thị lang thật sự hoảng sợ vừa cảm giác chính mình bị không ít ánh mắt lạnh nhìn vừa phải giả bộ bình tĩnh, cho đến khi trở về phòng mới bắt đầu thở mạnh, hùng hùng hổ hổ sau đó cùng thảo luận với trưởng tử của ông ta – rốt cuộc trong tiểu triều ngày mai nên đi thỉnh tội hay tự biện bạch cho bản thân?

“Phụ thân không cần quá gấp gáp, bởi vì trong tang hoạch tội* chia làm sáu mức, hối lộ chỉ là án nhất đẳng thấp nhất bàn về tội tham ô, không quá nghiêm trọng.” Con của Trương thị lang xoa lưng phụ thân khuyên: “Chỉ là, vật ngự tứ đó có từ đâu?” (*tang hoạch tội: đồ vật có nguồn gốc từ hối lộ hoặc trộm cắp)

Tội tham ô, theo như luật pháp Đại Tề nhận một thì đánh hai mươi gậy, nhận hơn ba thì đánh ba mươi gậy, mười thì một năm, hơn mười thì thêm nửa năm, có khi phải đến ba năm sau.

Nói cách khác, nói riêng về hối lộ, thì tối đa cũng chỉ là trục xuất quan chức cưỡng bức lao động ba năm, còn có thể tìm người biện hộ để phạt tiền đền tội, nhưng lấy trộm vật ngự tứ, hình phạt lúc đầu chính là lưu đày hai nghìn dặm, càng khỏi nói đến theo như trình độ tình tiết nghiêm trọng còn có thể bị xét nhà diệt tộc!

Tặng lễ là chắc chắn phải tặng, chỉ là tám năm trước, rốt cuộc vào tám năm trước đã tặng cho Thượng Thư cái gì? Trương thị lang đổ mồ hôi lạnh đầy trán, chỉ huy nhi tử lấy từ trong hốc tối của giá sách ra một quyển sổ, cẩn thận tra xét danh mục quà tặng.

Vàng bạc tuyệt đối không thành vấn đề, mấu chốt ở trên dụng cụ. Tiền Lại Bộ Thượng Thư thích đồ bằng ngọc, Trương thị lang tặng một đôi ngọc thú may mắn để bài biện, cộng với tức phụ trưởng tôn đã ba năm chưa có thai, vì vậy còn đưa thêm vào một pho tượng bạch ngọc Tống Tử Quan Âm.

Trương thị lang nhìn nhi tử nói: “Ngọc thú may mắn là con mang về.”

“Đó là mua ở chỗ Trân Bảo Trai, tuyệt đối không thành vấn đề.” Lang quân Trương gia lập tức thoát khỏi hiềm nghi của mình, tiệm bán đồ cổ hạng nhất kinh thành không thể nào phạm vào loại lỗi này, rồi sau đó, hắn đột nhiên đề cao giọng kinh hô: “Tượng phật bạch ngọc Tống Tử Quan Âm là muội muội lấy ra! Chẳng lẽ?”

Tượng phật bạch ngọc Tống Tử Quan Âm kia ban đầu muội muội nói là phu quân nàng đưa, bởi vì nhi tử của mình đã được nhận vừa đúng có thể tặng cho phụ thân, chẳng lẽ, đây là nàng cho người làm càn lấy được?!

Đúng rồi, khi đó tình huống trong nhà không tính là quá tốt, Văn Viễn cũng mới nhập học chưa truyền ra tài danh, nàng ở phu gia còn phải khiêm tốn làm người, Thôi Thừa Vọng là người thích vơ vét của cải, muội muội có tài đức gì mà có thể lấy được chỗ tốt gì từ trên tay trượng phu chứ?

“Chẳng lẽ, đây là vật của Trịnh Oánh?” Sắc mặt Trương thị lang trắng bạch, che ngực chỉ cảm thấy trái tim phát đau từng trận. Đồ cưới, nữ nhi tham ô đồ cưới của nguyên phối trượng phu!

Nữ tử tôn thất dòng họ hoàng tộc có vật ngự tứ thì cũng bình thường, hơn nữa, trừ khi có thánh chỉ, ý chỉ hoặc văn tự ban tặng vật nếu không những thứ khác ở trong mắt các nàng đều là bài biện tầm thường, cơ bản sẽ không cho những vật này vào chung những đồ khác, trong danh sách đồ cưới hơn phân nửa cũng không ghi chép cặn kẽ, nữ nhi không được sử dụng loạn những thứ đồ kia?

Tượng phật bạch ngọc Quan Âm đúng là vật của Trịnh Oánh, cả đời Tiên Bình Nhạc Quận Vương phi không có nhi tử rất tiếc nuối, cho nên, khi nữ nhi của bà xuất giá đã tỉ mỉ trang bị các loại vật cầu may để sinh nhi tử.

Chuyện như vậy nữ quyến tôn thất cũng rất rõ ràng, vì vậy lúc thêm trang mọi người cũng chọn tặng đồ vật may mắn, khi đó Vương hoàng hậu còn chưa qua đời, đồ bà ấy ban tặng chính là tượng phật bạch ngọc Quan Âm, cái gọi là vật ngự tứ, tất nhiên bao gồm đồ Hoàng đế, Thái hậu cùng với Hoàng hậu ban tặng. Nói cách khác, cho dù là thân quyến tiện tay để đồ vật có lai lịch tức vào thêm trang thì cũng coi như vật ngự tứ, nặng nhẹ tất cả phụ thuộc vào một ý nghĩ của hoàng thất.

“Đây là, trộm cắp, phạm vào thất xuất!” Đại lang quân Trương gia đột nhiên đánh lên mặt bàn, muội muội đang làm trò gì? Không chỉ hại chính mình còn hại cả phụ thân! Hắn nghĩ lại, đề nghị: “Chuyện này vẫn rơi vào trên người Thôi gia, Vương hoàng hậu đã mất, nếu Thôi gia có thể nói tượng phật Quan Âm này không phải là vật ngự tứ, không phải đồ cưới của Trịnh Oánh chỉ là đồ vật tương tự. . . . . . ?”

“Hoang đường! Nếu Lan Thị Ngự sử dám buộc tội, đó nhất định là lấy được nhân chứng vật chứng, cái tội hối lộ này, chỉ có thể nhận.” Trương thị lang chán nản ngồi ở bên trong ghế bành, rồi sau đó lại đột nhiên chống thân thể lên cắn răng nói: “Còn chỉ có thể nói là cho quan trên mượn thưởng thức! Không thể thừa nhận muội muội con trộm đồ cưới, chỉ có thể là Thôi Thừa Vọng cho. Trộm cắp vật ngự tứ, cái tội này nó đảm đương không nổi!”

Phụ tử Trương gia đang bể đầu sứt trán muốn tìm ra giải thích hợp lý, muốn tìm được lý do hợp lý hoặc bỏ ra giá cao xin Thôi gia phối hợp, Thôi Văn Viễn lại vội vã chạy tới, “bịch” một tiếng quỳ xuống khóc kể lể: “Cầu xin ngoại công cứu cháu!”

Nghe xong ngoại tôn bất hiếu này kể rõ, Trương thị lang thiếu chút nữa thổ huyết, luôn miệng thở dài nói: “Gia môn bất hạnh, gia môn bất hạnh! Thư sinh hàn môn kia cháu đã đuổi đi đâu?”

“Cho chút tiền tài lại đe dọa, đuổi hắn hồi hương rồi.” Thôi Văn Viễn thành thật quỳ trả lời.

“Ngu xuẩn! Đã làm, sao không khống chế vững vàng trong tay?” Trương thị lang thật hận không thể đá đứa cháu này một cước, chắc hẳn, hiện tại người này cũng không thể đàng hoàng ngây ngô ở đây được nữa rồi. “Đi, theo ta bái kiến ngoại tổ của cháu!”

Chuyện này không thể nào bỏ qua, tôn tử Thôi gia hỏng chuyện cũng không thể chỉ Trương gia tới xử lý, ông ta vốn đã tự lo cũng không xong, dứt khoát, dùng quan hệ người thân cầu xin Thôi Tương cùng cứu!

Khi Thôi Văn ở trước mặt ngoại tổ khóc lóc cầu cứu, Uyển Như cũng tới tìm tổ phụ và đại bá của mình, đưa ra danh sách đồ cưới chỉ những đồ Trương thị trộm cắp, bất đắc dĩ nói: “Hai ngày trước nghe đại tẩu nói Lan Thị Ngự sử buộc tội ngoại gia mẫu thân dùng vật ngự tứ hối lộ, cháu cũng có hoài nghi này, hôm nay xem lại quả thế, tượng phật bạch ngọc Tống Tử Quan Âm kia đúng là đồ cưới của mẫu thân, thật không nghĩ tới. . . . . .”

Uyển Như nói xong liền nghẹn ngào, thở dài một tiếng không nói tiếp nữa, một lát sau đó mới sâu kín nói: “Một tuần trước, thôn trang bị cướp, tính toán mang đi những vật này còn định thiêu hủy khố phòng, cháu mơ hồ đoán được đây là bút tích của ai, nghĩ tới việc xấu trong nhà. . . . . . Aizz, không báo quan cũng không tra cứu, ai ngờ, tám năm trước đã -- cháu vẫn xem bà ta như thân mẫu mà hiếu kính, thật sự là quá làm cho người ta lạnh lẽo!”

“Chuyện này còn ai biết nữa?” Thôi Thừa Tổ nghe Uyển Như nói rất chú ý đến câu “đại tẩu nói” kia, đại tẩu nàng cũng không phải là nữ nhi của Ngự Sử đại phu Mai gia sao?

“Phu gia (nhà chồng), cũng biết.” Uyển Như cúi thấp đầu rất khó chịu trả lời: “Bởi vì, ban đầu cháu xuất giá không có đồ cưới, chỉ dùng sính lễ gom góp, cho nên. . . . . .”

Cho nên, chuyện kế mẫu cắt xén lãng phí đồ cưới của nguyên phối đã sớm truyền ra ngoài?! Còn có ý đồ để con riêng cưới nữ nhi thương hộ, tin tức Uyển Như nhanh nhạy chắc hẳn cũng có phần do Tiếu gia.

Lan Thị Ngự sử buộc tội có phải Tiếu gia bày mưu hay không? Trương thị ngầm chiếm đồ cưới của con riêng thì Thôi Tương không biết rõ tình hình cụ thể, Thôi Thừa Tổ lại tương đối rõ ràng, thậm chí ông ta biết Uyển Như vẫn luôn canh cánh chuyện này trong lòng, đã sớm cầu xin thê tử mình giúp một tay điều đình.

Chẳng lẽ? Không, sao nữ tử thế gia có thể không biết đạo lý mất mát và vinh quang, nếu thật sự có chứng cứ này thì lén lút bắt bớ uy hiếp Trương thị lang phụ thân của Trương thị là được rồi, cần gì phải náo đến trước ngự giá chứ? (xe vua)

Nếu tội danh Trương thị trộm cắp vật ngự tứ được chứng thực, tuyệt đối liên quan rất rộng, dù sao bà ta cũng là nữ tử đã xuất giá, là tức phụ Thôi gia, sau khi phạm tội chịu ảnh hưởng không chỉ là nhà mẹ đẻ, nhà chồng càng sẽ bị liên lụy.

Trương gia sụp đổ, Thôi gia cũng chiếm không được chỗ tốt, nếu Thôi gia thua, nữ tử Thôi thị có thể ổn định vị trí vợ cả ở phu gia ư? Khuyến khích, thiết kế phụ thân mình hưu thê, chuyện hung ác như thế chất nữ sẽ không làm, nếu làm, sao có thể thẳng thắn vô tư nói cho trưởng bối của nàng hành vi của Trương thị được?

Không biết, chuyện Lan Thị Ngự sử buộc tội đó là bởi vì lấy được sơ hở từ Uyển Như do Tiếu gia bày mưu đặt kế gây nên, dụng kế này, thì phải hư hư thật thật làm cho người ta không thấy rõ.

“Khó trách mẫu thân con muốn ta nhanh chóng cần thân với nhà Dư Thượng Thư, thì ra là duyên cớ này! Việc lớn như thế, sao các con không nói sớm?” Chuyện Trương thị Thôi Tương chẳng hay biết gì, hôm nay vừa nghe thật sự khí huyết cuồn cuộn, ân hận lúc đầu đã làm sai!

Còn tưởng rằng Trương thị kia là một người tốt, lúc ở kinh thành nhìn nàng ta đối xử với Văn Khang, Uyển Như cũng không tệ lắm lúc đó mới yên tâm cho tôn nhi tôn nữ đi theo đến vùng biên cương, vẫn chưa tới một năm, tôn nữ vội vàng xuất giá, tôn nhi thì như biến thành người khác liều mạng cố gắng.

Chắc hẳn, ở bên kia bị uất ức lớn mới về Kinh thành tự bản thân giành lấy tiền đồ? Nếu có thể sớm biết, nhất định có thể hung hăng dạy dỗ độc phụ kia! Đáng tiếc, việc đã đến nước này liên lụy đến vật ngự tứ, trước hết phải bảo vệ nàng ta bảo vệ Thôi gia.

“Con lo lắng cho thân thể của phụ thân, không dám nói thẳng.” Thôi Thừa Tổ xấu hổ trả lời, lại không biết làm thế nào, nói: “Thật ra thì, còn một chuyện nữa, tháng trước Thôi Văn Viễn có dính líu đến việc gian dối ở trường thi.”

“Cái gì?!” Nhất thời trước mặt Thôi Tương bỗng tối sầm, lảo đảo hai bước. Văn Viễn gian dối ở trường thi? Tôn tử ông coi trọng lại gian dối ở trường thi?! Đây là, thượng bất chính hạ tắc loạn sao?

Sau khi cơn tức qua đi, Thôi Tương lại suy nghĩ trong lòng, đột nhiên có nhiều chuyện như vậy có phải có kẻ thù ra tay hay không?

Khi Trương thị lang mang theo Thôi Văn Viễn nói chuyện với Thôi Tương thì quả nhiên Thôi Tương không đoán chuyện này do Tiếu Dương và Uyển Như gây ra, chỉ nhận đây là có người cố ý muốn kéo xuống, liên hoàn kế mưu từ Trương thậm chí đến Tiếu gia, phá vỡ từ Trương gia trước, kế tiếp sau đó không biết còn hậu thủ gì nữa không.

“Chuyện gian dối ở trường thi ngược lại đơn giản nhất, chỉ mong chờ thư sinh kia còn sống tốt!” Thôi Tương chỉ trưởng tử mình phân phó nói: “Nhanh tìm được thư sinh kia, bảo hắn đổi lời khai.”

Ông gần như lập tức làm ra lấy hay bỏ, hi vọng thân gia (thông gia) nhận tội hối lộ -- Thánh thượng sẽ không nguyện ý nghe ngụy biện gì, nhưng về chuyện trộm cắp đồ cưới, Thôi gia sẽ hết sức cung cấp lý do thoái thác.

Không thể dính dấp quá lớn, hơn nữa nếu bà ta bị hưu, tuy Thôi Văn Viễn, Thôi Uyển Lan không biến thành thứ tử thứ nữ nhưng dù sao địa vị sau đó cũng hạ xuống, làm mai không dễ.

Thôi Tương còn ôm ấp chờ mong với tài văn chương nổi bật của Thôi Văn Viễn, bình thường ông cũng kiểm tra, chỉ xem tôn tử này nhất thời xúc động mới có chuyện gian dối ở trường thi, tôn tử này còn có thể cứu được.

“Chúng ta già rồi, chỉ cầu giữ được bọn nhỏ phía dưới.” Ông sâu sắc nhìn Trương thị lang, chỉ dùng ánh mắt đã cho ông ta áp lực vô hình.


Đã sửa bởi hoa hồng lúc 04.01.2019, 14:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Aanh Đào, LittleMissLe, Mayy3300, NTVH, TTripleNguyen, abc1212, antunhi, chalychanh, dao bac ha, girl051, longhaibien, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
     
Có bài mới 30.09.2017, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11485 lần
Điểm: 29.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123 - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 67: (2)

Ngày kế, quan đại thần mới có thể tham dự tiểu triều, Trương thị lang quỳ xuống đất xin tội, Lan thị Ngự sử hùng hồn phân trần, liệt kê từng chứng cứ phạm tội của Sử thượng thư và Trương thị lang, hơn nữa quả nhiên như Thôi Tương đoán Thôi Trương thị cũng bị liên lụy vào, hơn nữa chứng cớ xác thật ngay cả thuê du hiệp cũng tính vào.

Ngay cả Mai Ngự sử đại phu tham dự chuyện này cũng chưa từng nghĩ tới, ông đột nhiên ý thức được Lan thị Ngự sử thuộc hạ đắc lực của mình đã bị người khác đầu độc rồi.

Mai Ngự sử đại phu có ý định làm ồn ào chuyện này, lại không tính toán toàn bộ đầu đuôi gốc ngọn của câu chuyện sẽ lộ ra làm không cách nào thu tay được thế này, hôm nay, chuyện như vậy đã dần dần thoát khỏi tầm kiểm soát.

Nguyên Lại bộ Sử thượng thư là nhà cậu của Vương hoàng quý phi, vây cánh của Lục hoàng tử, Trương gia cũng theo đuổi bước tiến của ông ta âm thầm có chút khuynh hướng phụ thuộc vào. Xem ra, là có người muốn mạng của hai bọn họ, dọn sạch vị trí Lại bộ.

Đây là ai hạ thủ? Tam hoàng tử hay Thất hoàng tử? Hay là những người khác? Lúc Mai Ngự sử đại phu suy nghĩ, tại đây mấy người bị buộc tội danh kia đã khẩu chiến một phen.

“Tiền Lại bộ Thượng thư là thuộc loại ‘Quan viên nhận tài vật trái luật’, bởi vì nhận hối lộ mà ngoại lệ đề bạt Trương thị lang, theo như luật, một thước (mét) một trăm trượng, một cuộn tăng thêm một bậc, mười lăm cuộn, treo cổ!” Có người lạnh lùng cao giọng nói xong, cũng bày tỏ phân lượng Tiền Lại bộ Thượng Thư thu nhận hối lộ đáng bị treo cổ nhiều lần.

Có người cho rằng phán quyết mức hình phạt như vậy là quá nặng, Tiền Thượng thư cũng không trái luật, Trương thị lang vẫn có tài hoa, đây thuộc loại “Quan viên nhận tài vật không trái luật”, ứng theo như loại “phạm tội tham ô” tăng thêm hai bậc để xử lý. Dĩ nhiên, cũng có người nói đó không phải là nhận hối lộ, chỉ là đồ dùng đồng liêu bỏ đi lúc đang ngắm cảnh mà thôi, dĩ nhiên lời này không ai tin.

Về chuyện Trương thị lang hối lộ vật ngự tứ, có người cho rằng ngoài phạm vào loại “phạm tội tham ô”, còn có bất kính với tiên hoàng hậu, ứng với lưu đày ba nghìn dặm.

Có người cho rằng, tượng Quan Âm bạch ngọc cũng không phải là hoàng hậu hạ ý chỉ ban tặng, chỉ là món đồ bình thường được tạo ra để nữ tử tôn thất ngắm mà thôi, không phải lấy trộm vật ngự tứ mà lưu đày, phạt tù ba năm như vậy đủ rồi.

Về “vật ngự tứ” từ đâu mà tới, có người cho là Trương thị trộm cắp tài sản của phu gia phạm vào một trong thất xuất điều lệ, ứng với bị hưu, cũng phán hình theo như luật, cần phải đánh năm mươi roi, Trương thị chịu đánh năm mươi roi xong cần phải thêm “tội phục dịch lưu đày”, bởi vì trộm cắp vật ngự tứ, phải xử nặng hơn.

Có người cho rằng bởi vì bà ta giúp kế tử kế nữ bảo quản tài vụ, ở bên trong quan hệ gởi nhờ, người được giao phó tự tiện sử dụng vật được giao phó là loại “phạm tội tham ô”, hình phạt ứng theo tội nhẹ nhất trong tội tham ô là phạt tù hai năm mà thôi.

Lại có người cho rằng, Trương thị này nhận được giao phó của người thân thuê du hiệp trộm cắp tài vật ở chỗ bảo quản, tự xưng là được giao phó nhưng lại cố ý lấy đi, ý đồ ngầm chiếm đoạt lâu dài làm của riêng, hành động này ứng với tội “gian trá lừa gạt tiền tài”, xử “phạm tội tham ô” là quá nhẹ.

Nghe một đống lời này, làm thánh thượng choáng váng đến đau cả đầu, đen mặt hạ lệnh lập tức bắt giữ Trương thị lang và Tiền Lại bộ Thị lang, do Ngự Sử đài lập án, Giám sát Ngự sử chủ thẩm, điều tra kỹ chuyện quan viên nhận hối lộ trái luật, phạm tội tham ô.

Lại bởi vì vật ngự tứ dính líu tới phụ nhân Trương thị, Hình bộ cũng tham dự vào, lập tức sai người áp giải Trương thị trở về kinh thẩm tra.

Đồng thời, Trịnh Cung Lượng phụ trách điều tra kỹ chuyện Thôi Văn Viễn gian lận đi tìm Tiếu Dương uống rượu, im lặng hỏi: “Rốt cuộc cháu nghĩ như thế nào, náo chuyện của nhạc phụ nhạc mẫu lớn như thế, làm mất thể diện nhà ngoại tổ mẫu. Theo ta thấy, Sử gia, Trương gia, Thôi gia đều không có mặt mũi gặp người rồi, lúc này nhà cháu không làm quan ở Kinh thành mới khá hơn chút.”

“Cũng không phải muốn làm lớn chuyện dư luận xôn xao.” Tiếu Dương chẳng hề để ý trả lời: “Quý phi cũng không phải là ngồi không, nhất định bảo toàn nhà cậu của mình, về phần chuyện của những người khác, rụt cổ về nhà đợi mới tốt.”

“Vậy, chuyện của Thôi Văn Viễn? Chừng nào thì giao thư sinh kia cho ta?” Trịnh Cung Lượng chỉ cảm thấy phu thê Tiếu Dương cũng điên khùng rồi, náo quá lớn mới có lợi sao? Thật là làm hại người thì không có lợi.

“À, chuyện này ư, quê quán của thư sinh kia là ở bên trong đất phong của mẫu thân cháu, đang nhờ người thân giúp một tay tìm kiếm một phen, người nói xem, giao cho người hay giao cho cậu ta?” Nếu theo như tính khí thường ngày của Tiếu Dương, ngược lại hắn muốn cho Thôi Văn Viễn để cậu ta mang tội diệt khẩu bịt miệng hơn.

Cũng không biết sao, sau khi hồn phách trở về vị trí cũ trái tim càng mềm yếu, gặp chuyện luôn nghĩ tới phải tam quan đúng đắn hơn nữa là không thể không tuân theo đạo nghĩa, đẩy một cái thì có thể, vu oan thì không được.

Cuối cùng, tội gian dối này lấy trừng phạt cảnh cáo để chấm dứt, thư sinh kia tự thuật lại là trước khi đi thi hắn đã làm thơ lúc cùng tham gia yến tiệc với Thôi Văn Viên, trong đó có bài thơ xuất thân từ trong tay Thôi Văn Viễn.

Vì vậy, án này chỉ trừng phạt Lễ bộ Thị lang Lưu Văn Đạt trái lệ làm lộ đề cho học trò mình, cách chức quan phạt gậy, mà Thôi Văn Viễn bị tước đoạt tư cách ba lượt kỳ thi mùa xuân.

Tiếu Dương rất tiếc nuối, hắn còn tưởng rằng chuyện ăn cắp này sẽ bị xử lý xóa vĩnh viễn ID, Thôi Tương thật là đại thủ bút, bỏ ra đồ cưới phong phú cho Thôi Bình, để nàng ta gả cho thư sinh hàn môn kia bịt mồm.

Hắn nằm ở trên đầu gối của ái thê, ăn một miếng trái cây đối phương đút cho, hàm hồ nói: “Thật là, tiện nghi cho cậu ta!”

“Có cái gì tốt mà tiếc nuối. Ba lượt, sang năm sẽ không thi, nói cách khác nếu không có gì ngoài ý muốn, phải mười hai năm sau cậu ta mới có thể tham dự kỳ thi mùa xuân, thời gian dài như vậy đủ phai mờ ý chí của một người.” Uyển Như khoác áo choàng ngồi ở dưới cây Mai, khẽ cười lại đút múi quýt vào trong miệng hắn.

Nghĩ thầm, kiếp trước là Dư Sơ Tình một con người thẳng thắn gả cho thư sinh kia, lúc này đổi thành Thôi Bình một lòng muốn gả cho hào môn, lại không biết giữa phu thê này có thể hòa bình chung đụng hay không? Nếu nàng ta không cảm thấy hạnh phúc, trong tức giận sẽ ghi hận Thôi Văn Viễn hại bản thân chứ? Rồi sẽ làm cậu ta ngột ngạt thế nào đây? Thật là, kỳ vọng đó.

Về phần vụ án của một người khác, nhờ Quý phi quay vần, không nói về vật ngự tứ, nhưng Ngự Sử đài vẫn theo như luật phán xử Sử thượng thư tử hình, bãi miễn chức quan của Trương thị lang, quan viên Lại bộ có liên quan đến vụ án bị giáng chức hơn phân nửa.

Quý phi cầu cạnh lần nữa, nhất thời Thánh thượng mềm lòng lại bởi vì Sử thượng thư tuổi già vả lại có công với xã tắc, miễn tử tội kia xử tù một năm, tịch thu bộ phận gia sản, Trương thị lang bị đánh năm mươi trượng, trục xuất cả đời không được làm quan.

Về phần Trương thị, ở dưới sự bảo vệ ngầm của Thôi gia, khổ chủ Thôi Văn Khang, Thôi Uyển Như không có cách nào có thể chân chính tố sang tội khác, cuối cùng bởi vì tôi tớ thiếp thân gánh tội thay -- tỳ nữ lấy trộm đồ do chủ mẫu bảo quản dùng để tranh công, chủ mẫu chỉ bị tội quản không nghiêm.

Trên mặt nổi tuy là như thế, nhưng có ai không biết sự tình bên trong chứ? Thôi Tương vì chuyện như vậy không còn mặt mũi nào đối mặt với mọi người, tự nhận lỗi từ chức.

Đảo mắt, Trương thị bị đánh roi xong trở về Thôi gia lập tức bị nhốt vào thiên viện hậu trạch, hôm nay bà ta chỉ còn một thân một mình, phụ thân và huynh trưởng cũng bị dính líu, tiền đồ của nhi tử ảm đạm, nữ nhi không người nào hỏi thăm, có lẽ, không còn cơ hội ra ngoài nữa.

Vào đêm, Uyển Như đang tính đồ cưới mình được chia, cùng với tiền bồi thường của Trương gia, rồi sau đó đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Chàng đoán xem, bà ta có tự sát để tránh liên lụy đến danh tiếng của nữ nhi không?”

“Có chết hay không cũng không ảnh hưởng gì. Ta đoán, bà ta sẽ không nỡ chết.” Tiếu Dương không sao cả trả lời, vừa cười nhìn trán của Uyển Như, “Thật là tham tiền, cũng đã hưng phấn chừng ba ngày rồi, nàng lại vẫn tính lại.”

“Sắp ra cửa đi xa đấy, thiếp phải an bài quản sự cho thôn trang, còn phải đổi hết tơ lụa, da lông, dược liệu ..., những thứ đồ này để đã lâu lại sửa chữa không ổn cơ bản không đáng giá một đồng, có thể ra tay thì nhanh ra tay, đồ trang sức cũng phải dọn dẹp một phen.” Uyển Như rất nghiêm túc tính toán, nói: “Đi bên ngoài lại được nghỉ ngơi thật là nhiều năm, ưmh, cần mang nhiều chút tiền và vàng.”

“Bên kia không cần tiền đồng, nặng như vậy còn năm rương lớn -- đưa đến dọn đi không chê phiền toái sao?” Tiếu Dương chỉ vào một hàng chữ trên danh sách xuất hành của Uyển Như mà ôm bụng cười: “Tiền tệ địa khu Tây Nam Di lưu thông không phải tiền triều đình chế tạo, là bối tệ (tiền vỏ sò, xác của những vật có bề ngoài cứng như trai, bào ngư, ốc…). Hơn nữa, ở địa giới này thừa vàng, dùng vàng bạc của chúng ta qua bên kia, lỗ chết!”

“Hả? Sao chàng không nói sớm?” Nhất thời Uyển Như sững sờ, mấy ngày nay nàng bận rộn lăn qua lăn lại để làm gì? Tính toán vô ích rồi!

Từ sau ngày Mười Lăm tháng Bảy nàng luôn cảm giác lời nói của phu quân mình hơi có chút thay đổi, hình như trở nên nghiêm chỉnh hoặc là nói chính trực hơn rất nhiều, không ngờ, chỉ là hình tượng mà thôi, trong lòng hắn vẫn hẹp hòi mà láu cá như vậy, ngay cả thê tử của mình cũng muốn trêu!

“Không học vấn là bị thua thiệt ngay, thấy chưa?” Tiếu Dương lấy từ trên giá sách bên cạnh ra một quyển bút ký tự mình làm đưa cho thê tử, cười nói: “Ừ, các loại hạng mục chú ý, kỹ hơn trên sách nhiều.”

“Chàng thật sự xấu! Không đưa sớm cho thiếp.” Uyển Như nắm quyền hung dữ đấm trên người tam lang.

Sau trận ầm ĩ, hắn mới xin tha, nói: “Thật ra thì, ta cũng không hiểu rõ lắm, lý luận suông mà thôi. Chờ chúng ta đi, cần phải nâng đỡ lẫn nhau cùng nỗ lực!”

Một thoáng sau, vừa qua khỏi Tết Nguyên Tiêu, dưới sự hợp tác chung sức của trưởng công chúa và Tương Vũ Quận Vương, rốt cuộc kim thượng nhả ra không hề giữ Tiếu Dương nữa, hạ lệnh cho nhận chức Binh bộ.

Bởi vì đi Lũng Hữu đạo* đến Kiếm Nam đạo** dưới quyền quản lý của phủ Đô Đốc Mông Châu, nhậm chức Tả Quả Nghi Đô Úy ở phủ Chiết Xung Côn Lĩnh, nên người đi theo ngoài binh lính, gia quyến, còn mang theo hai người ‘con riêng’ là đường cữu Trịnh Cung Lượng, biểu đệ Ôn Thất Lang.

(*Lũng Hữu đạo: một con đường trong triều Đường, là một trong mười con đường Trinh Quán (niên hiệu Vua Đường Thái Tông, Lý Thế Dân, 627-649); địa phận quản lý bao gồm Cam Túc bây giờ và địa khu Tân Cương.

**Kiếm Nam đạo: một trong mười con đường thời Vua Đường Thái Tông, làm tên địa lý phân ranh giới.)

Đây là hiệp nghị được thành lập trước khi Trương thị lang bị buộc tội đã xin Tương Vũ Quận Vương và trưởng công chúa giúp một tay, Tiếu gia muốn tất cả người thân thoát khỏi vũng nước đục ở kinh thành, bọn họ cũng muốn để cho đứa con được yêu thương nhất của mình đi nơi xa ngao du một phen, tốt nhất là khi trở về phía trên đã không còn gây rối.

Con riêng không đáng sợ, đáng hận chính là, bởi vì Tiếu Dương nhậm chức có mang theo thê tử, đường cữu cũng mặt dày vô sỉ tiện thể mang theo thê tử của mình, rồi tiểu tử Ôn gia không thành thân kia không ngờ cũng mang theo Liễu Y Y thiếp của hắn.

Đối với lần này, Tiếu tam lang đánh giá là -- ăn no không có việc gì làm.

Một kéo hai, hai kéo ba, muốn mệt chết đại gia ta sao?

Tác giả có lời muốn nói:  Đồng là một loại đơn vị đo lường trong tiền tệ của Đại Đường, sáu tội về tài vật: tội cường đạo, tội trộm cắp, quan viên nhận tài vật trái luật, quan viên nhận tài vật không trái luật, quan viên dưới quyền nhận tài vật dưới danh nghĩa công việc nào đó, phạm tội tham ô. Phạm tội tham ô trong “luật Đường”: hành động chỉ quan lại hoặc người thường không phải bởi vì hướng đến chức quyền mà thu nhận tài vật trái luật.


Trong “luật đường” trừng phạt tội tham ô rất nghiêm khắc, loại tham ô thứ nhất quan viên chủ quản lợi dụng quyền lực, tham ô tài vật trong khu vật quản lý, ví dụ tham ô hơn 50 cuộn lụa, hình phạt là lưu đày hai nghìn dặm. Loại thứ hai là quan viên chủ quản tự mình sử dụng tài sản chung, mượn nô tỳ, trâu, ngựa, lạc đà, la, lừa, xa thuyền ..vv, sau khi điều tra ngoại trừ vật phải giao nộp, ngoài giá thuê ra, còn phải trị tội theo như loại tình huống thứ nhất. Loại thứ ba là lợi dụng chức vụ thu nhận biếu tặng hoặc lấy đi cũng bị tội như loại thứ nhất.

Loại hình trừng phạt nhận hối lộ, bản thân quan viên chủ quản “nhận trái luật”, là chỉ sau khi quan chủ quản thu nhận tài vật của kẻ đút lót, rồi cho hủy diệt chứng cứ, loại quan này nếu nhận hối lộ đạt mười lăm cuộn lụa, hình phạt là treo cổ. Không phải quan chủ quản nhận mà là do người tặng, cũng phải trị tội tham ô. Người đứng đầu tập thể nhận hối lộ thì thấy tổng số để luận tội, phía dưới thì chịu phạt theo như số được chia. Sau khi quan viên nhận hối lộ cũng bị phạt. Đối với quan viên phạm tội mà không bị xử tử, cho dù có được chiếu lệnh đặc xá của triều đình, cũng cả đời không được làm quan.


Tập tin gởi kèm:
Tiền vỏ sò.jpg
Tiền vỏ sò.jpg [ 41.56 KiB | Đã xem 14049 lần ]


Đã sửa bởi hoa hồng lúc 04.01.2019, 14:39.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: HNRTV, Mayy3300, Mưa biển, TTripleNguyen, Tearyruby, antunhi, girl051, hh09, longhaibien, ngoung1412, qh2qa06, xichgo, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Little Cheese, Nguyễn Thị Thúy Hoa, nuholoc, R.Quinn, Sưu tầm và 272 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.