Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

 
Có bài mới 29.09.2017, 18:05
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1377
Được thanks: 7178 lần
Điểm: 19.79
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 45
Chương 27: Đến Hàn Sơn tự


Bên trong nhã gian trên lầu hai của Phúc Lai cư, Hàn Cửu do dự lên tiếng hỏi: "Công tử, ngài chắc chắn Lâm tiểu thư thật sự sẽ đến Phúc Lai cư sao? Nếu như nàng ấy không đến, chẳng phải chúng ta uổng công chạy tới đây sao! Mới thi võ xong, ngài đứng đầu bảng, những công tử không cam lòng kia nhất định sẽ tìm ngài so tài! Nếu như Lâm tiểu thư không đến, chúng ta nên mau chóng về đi! Nếu để ai phát hiện chúng ta chuồn ra đây, báo lên phu tử, vậy sẽ bị phạt nặng đó!"

"Nếu như ngươi lo lắng thì cứ trở về đi! Bản công tử ở đây đợi, ngươi trở về ứng phó với đám người kia." Hàn Lạc Tuyển cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục nhìn chằm chằm đường cái phía dưới.

Nghe vậy, sao Hàn Cửu còn dám nói chuyện, vội vàng ngậm miệng lại.

Ước chừng qua một khắc, Lâm Thư đi theo A Cường cải trang đến Phúc Lai cư thì Hàn Lạc Tuyển liếc một cái đã nhận ra nàng trong đám người.

"Ngươi đi xuống mời Lâm Thư lên đây."

"Hả? Lâm tiểu thư tới thật à?" Hàn Cửu có chút không phản ứng kịp.

"Ngươi đi xuống nhìn là biết." Lười phải nhiều lời, ngón tay hắn ma sát nhẹ chén trà, như có điều suy nghĩ.

Hàn Cửu không hỏi nữa, ngơ ngẩn xuống lầu nghênh đón Lâm Thư.

Lâm Thư không ngờ sẽ thấy Hàn Cửu ở Phúc Lai cư, sửng sốt chốc lát, hỏi: "Sao ngươi lại ở đây? Chẳng lẽ công tử nhà ngươi cũng tới à?"

"Công tử nhà ta đợi đã lâu, xin các hạ dời bước cùng tại hạ lên lầu." Hàn Cửu hạ thấp giọng nói với nàng.

Mang theo lòng tràn đầy nghi vấn, Lâm Thư đi theo Hàn Cửu lên lầu. Vừa vào phòng, liền thấy Hàn Lạc Tuyển ngồi thẳng tắp, tự nhiên uống trà. Lâm Thư thầm nghĩ, chẳng lẽ nàng đánh bậy đánh bạ tới Phúc Lai cư, là khớp với ý tứ đưa điểm tâm đến phủ của Hàn Lạc Tuyển sao?

"Tới rồi thì ngồi xuống đi, để cho người của ngươi ra canh cửa. Hàn Cửu, ngươi cũng đi ra ngoài đi." Uống hớp trà, mím mím môi, hắn khẽ mở miệng.

Lâm Thư không hiểu hắn muốn làm gì bí hiểm, dựa theo lời hắn nói, kêu A Cường đi ra ngoài. Đuổi người xong, nàng liền hỏi thẳng hắn: "Dùng điểm tâm của Phúc Lai cư dẫn ta đến đây, có phải huynh muốn nói gì với ta không?"

Hàn Lạc Tuyển nâng mắt liếc nàng một cái, ngậm miệng không nói, từ trong lồng ngực lấy một tờ bản thảo giấy trắng mực đen, bỏ xuống trước mặt Lâm Thư.

Mang theo tò mò, nàng cầm lên xem qua. Đợi sau khi xem xong, hổi lâu Lâm Thư mới lên tiếng: "Ngắn ngủn mấy ngày, huynh vậy mà tìm được tất cả nhân vật có liên quan rồi. Huynh đã giải được toàn bộ âm mưu này, vậy huynh định làm thế nào?"

"Những người này ta đều phái người âm thầm theo dõi, bây giờ ta chỉ cần biết người đứng phía sau thao túng, thu thập tốt chứng cớ, là có thể phá hủy âm mưu trong một lần." Hắn không hề nhìn Lâm Thư, ánh mắt bình tĩnh như nước nhìn cảnh nhốn nháo dưới lầu.

"Đêm đó không phải ta đã nói cho huynh biết rồi sao? Chẳng lẽ huynh không tin người nọ? Mặc dù bây giờ, hắn ta bị cưỡng chế ở Lục gia, nhưng vẫn lén lút cải trang ra ngoài làm việc.---ll,,..,ê,...le....l3.... Thân phận của hắn ta như vậy, muốn leo lên vị trí cao, nhất định phải lấy được sự ủng hộ của các đại thần. –qu,,,..uu....y,,,,u...y.....Bồi dưỡng kỹ nữ, lọt vào mắt đại thần, nếu như kỹ nữ bỏ thuốc bột đó vào trong đồ ăn của đại thần, -do,,,,ô....nn....,....- bọn họ sẽ dễ dàng bị hắn ta khống chế, để cho hắn ta sử dụng!" Cho là hắn không tin nàng, Lâm Thư kích động nói.

Nghe nàng nói xong, bàn tay nắm chén trà của Hàn Lạc Tuyển xiết chặt. Cưỡng chế ở Lục gia? Thân phận như vậy? Leo lên vị trí cao? Các đại thần ủng hộ? Nhớ kỹ những trọng tâm trong lời nói của nàng, cả chuyện kẻ thao túng sau lưng, trong lòng hắn lập tức có ý định.

Đã lấy được tin tức hắn muốn biết từ trong miệng Lâm Thư, Hàn Lạc Tuyển cảm thấy không cần thiết ở chung với nàng nữa. Không phải hắn chán ghét nàng, hơn nữa còn cảm thấy, không biết bắt đầu từ lúc nào, lúc hai người ở cùng nhau đã có điều gì đó lặng lẽ thay đổi, cảm giác ấy khiến hắn khó chịu. Hắn không phải là kẻ để mình chịu thiệt, nếu như ở cùng nàng làm hắn không thoải mái, dĩ nhiên hắn sẽ chẳng miễn cưỡng bản thân.

Chợt đứng dậy, Hàn Lạc Tuyển lạnh nhạt mở miệng: "Ừ, bản công tử đã biết, ta sẽ phái người đi theo dõi hắn ta. Phải biết rõ mọi chuyện, chờ nắm giữ được chứng cớ chắc chắn, bản công tử liền bẩm báo với phụ vương ta, để ông ấy tấu lên chuyện này."

Thấy Hàn Lạc Tuyển phải đi, Lâm Thư cũng đứng dậy theo, vội vàng lên tiếng: "Không phải huynh đã biết rõ ràng sao? Muốn chứng cớ, chỉ cần bắt những người kia lại tra hỏi một phen, tìm ra loại thuốc phấn kia là được mà. Tại sao phải đợi chứ?" Ngày nào còn chưa xử lý được Triệu Á Thanh, trong lòng nàng vẫn có chút lo lắng.

"Ngươi cho rằng đối phó với một hoàng tử rất đơn giản sao? Dù là vị hoàng tử này không có bối cảnh, cũng đừng xem nhẹ sự bảo vệ của hoàng gia với người nhà! Chuyện này liên quan đến quan viên trong triều, phải điều tra rõ những quan viên đã bị khống chế, giữa bọn họ có hay truyền lưu tin tức không. –ll,., ♥L....333,,,Qu....u,,,,¥----d0000...nn....-=- Nếu như không có đầy đủ chứng cớ, một khi thượng tấu chuyện này sẽ bứt dây động rừng, hậu quả khôn lường đấy. Đến lúc đó chúng ta sẽ chuyển thành phe bất lợi!" Hắn nói đơn giản nhưng có ý tứ kinh hoàng. Nói xong, cũng không quay đầu nhìn Lâm Thư, mở cửa, vẻ mặt như thường rời đi, để lại mình Lâm Thư mất hồn tại chỗ.

Quả nhiên, vẫn là nàng nghĩ quá đơn giản! Triệu Á Thanh bất kể ra sao nhưng trên người vẫn chảy dòng máu của Triệu gia. Coi như Văn Đế Triệu Hạo Uyên có chán ghét Triệu Á Thanh đến đâu thì vẫn là con vua, vẫn phải bảo vệ. Nhưng nếu như có chứng cớ chính xác về việc Triệu Á Thanh cấu kết, thông đồng với triều thần, mơ ước ngôi vị Hoàng đế thì bệ hạ sẽ bỏ qua cho hay sao?

Thấy mọi người đều đi hết, mà tiểu thư nhà hắn vẫn còn sững sờ, A Cường đi tới, gọi nàng: "Công tử, nếu bàn chuyện xong rồi, chúng ta trở về phủ đi!"

Lâm Thư lắc đầu, nói: "Đi theo ta đến Hàn Sơn tự một chuyến, gần đây ta gặp phải quá nhiều chuyện sốt ruột, muốn đi bái Phật, xua đi một thân xúi quẩy."

A Cường suy nghĩ một chút, cảm thấy Lâm Thư nói không sai. Hai tháng gần đây tiểu thư nhà hắn gặp quá nhiều vận rủi, đúng là phải lên chùa làm tiêu tan xúi quẩy mới được. Nghĩ thông suốt, A Cường gật đầu một cái.

Lâm Thư vốn là hồn phách sống lại, vốn không nên tới gần chùa miếu cúng bái thần linh. Nhưng chẳng biết tại sao, nàng chợt muốn đến chùa miếu đi dạo một chút. Sống lại gặp phải quá nhiều chuyện rủi, nàng thấy hơi mệt rồi. Nàng muốn hỏi Phật tổ một chút, cầu xin Phật tổ chỉ đường cho nàng.

Ngồi vào xe ngựa, lắc la lắc lư đến Hàn Sơn tự, nghe A Cường nói đã đến, Lâm Thư liền từ trong xe ngựa đi ra ngoài. Thấy chùa chiền đơn sơ, cổ kính, lòng Lâm Thư lập tức phẳng lặng, bình tĩnh như mặt nước.

Lúc này đang vào mùa lá rụng, trên mặt đất trải thêm một tầng lá khô, bước lên những bậc thang, lá khô bị dẫm đạp, kêu lên rôm rốp. Tiếng vang vọng lại giữa rừng núi yên tĩnh, rất là vui tai. Chú tiểu quét rác bên ngoài chùa nhìn thấy Lâm Thư, cảm thấy lạ mắt, tốt bụng tiến lên hỏi thăm: "Thí chủ lạ mặt mới tới Hàn Sơn tự, là tới thắp hương hay là lễ tạ thần linh?"

"Ta tới đốt nén hương, cầu ước nguyện ." Lâm Thư cười yếu ớt trả lời.

"Vậy mời thí chủ đi thẳng về phía trước, trong Phật điện sẽ có người dẫn thí chủ đi cầu nguyện." Chú tiểu hơi khom người với nàng, rồi tiếp tục quét sân.

Lâm Thư khẽ gật đầu, dựa theo lời chú tiểu đi về phía trước, còn chưa bước vào Phật điện, đã ngửi thấy mùi đàn hương nhàn nhạt. Hít thở sâu, nàng bước vào. Dựa theo tăng nhân chỉ dẫn, Lâm Thư tham bái hết tượng Phật  liền cúng thêm chút tiền nhang đèn.

Lúc này nàng vẫn chưa muốn trở về phủ sớm như vậy, cảm thấy chùa chiền rất thanh tịnh, cảnh trí khá đẹp. Nàng hỏi tăng nhân một tiếng, có thể đi dạo quanh chùa không. Được sự cho phép của tăng nhân, nàng liền dần theo A Cường bắt đầu đi loanh quanh.

"A Cường, phong cảnh ở đây rất đẹp, ngươi cảm thấy thế nào?" Cố gắng hít sâu bầu không khí trong lành, nàng quay đầu lại hỏi A Cường.

"Vâng, thanh tịnh." A Cường vô vị gật đầu. ==--d,,,..i^e,,,nn,,,da....^n....l,,,ê...q,,,uy,,,;;do...nnnn

Đi tới một góc rẽ, Lâm Thư cảm thấy bình thường nhưng A Cường có nội lực cực tốt lại nghe ra sự bất thường. Hắn vội vàng ngăn Lâm Thư, nhỏ giọng nói: "Tiểu thư, phía trước có động tĩnh. Chúng ta trở về đi thôi."

Lâm Thư kỳ quái hỏi: "Có động tĩnh gì? Sao ta không nghe thấy?"

"Tiểu thư, A Cường sẽ không lừa ngài. Chúng ta đi thôi!" Thái độ A Cường can ngăn và khuyên nàng rời đi rất rõ ràng.

"Sao hả? Ngươi phát hiện ra điều bất thường à? Làm gì khẩn trương như vậy?" A Cường càng không muốn Lâm Thư biết, nàng lại càng tò mò rốt cuộc phía trước có động tĩnh gì.

"Tiểu thư, trở về đi thôi! Chúng ta ra ngoài đã lâu, nếu như không hồi phủ, chỉ sợ nhị vị công tử sẽ lo lắng đấy." A Cường tránh né vấn đề của nàng, không đáp còn nói lại.

"Chùa chiền là nơi thanh tu, có gì ám muội chứ? A Cường, ngươi tránh ra, để ta qua xem!" Lâm Thư mất hứng vì A Cường can ngăn nàng, liền bày ra dáng vẻ không nhìn không được.

A Cường khó xử giằng co với nàng, hai người đột nhiên im lặng, khiến Lâm Thư nghe được động tĩnh từ phía trước truyền tới.

Tiếng rên này....Nàng không ngờ lại có kẻ đến nơi chùa chiền thanh tịnh làm chuyện nam nữ kia, trong lòng thầm mắng cẩu nam nữ, không biết hổ thẹn. Không đợi A Cường khuyên nữa, nàng tự mình chạy trước.

A Cường thấy Lâm Thư thẹn thùng, nghiêm mặt chạy, trong lòng buồn bực. Chẳng lẽ tiểu thư nghe được phía trước đang làm chuyện gì à?

Lâm Thư chạy như bay về xe ngựa, ở trên xe ngồi một lúc lâu, mới thở nổi. Lúc này, mới phát hiện ngọc bội mình đeo bên hông từ khi xuất phủ đã rơi mất.-LL..,.Q...,Q..D,,..D0,,,n... Ngọc bội đó là quà tam ca Lâm Kỳ tặng nàng trong sinh thần mười tuổi, là rất có ý nghĩa. Thấy A Cường muốn đánh xe, Lâm Thư liền kêu hắn lại.

"A Cường, ta bị rơi mất miếng ngọc bội, là một miếng hồng ngọc khắc hoa mai. Nhất định là vừa rồi chạy nhanh quá nên rơi trên đường, ngươi mau đi tìm về giúp ta. Mau mau, đừng để ai đó lượm được."

A Cường nghe thế, đáp một tiếng liền quay về đường, tìm ngọc bội cho nàng.

Lâm Thư sốt ruột chờ ở trên xe ngựa, chưa thấy A Cường, ngược lại thấy được một nữ tử vội vàng chạy ra từ hậu viện chùa. Cách khá xa, Lâm Thư không thấy rõ tướng mạo nàng ta, nàng dứt khoát xuống xe, đi về chỗ người kia.

Cách rất gần, đợi thấy rõ tướng mạo của nữ tử, Lâm Thư thầm khiếp sợ trong lòng.

Đỗ Linh Nguyệt! Lại là ả ta! Tại sao ả ta lại ở trong chùa? Quan sát cẩn thận thân thể Đỗ Linh Nguyệt, nàng phát hiện chân ả ta đang run rẩy, mặt đầy sắc xuân! Dáng vẻ rõ ràng là vừa được mây mưa một phen!

Hai người gặp thoáng qua, Lâm Thư đã quên động tác chân, ngây người như phỗng đứng tại chỗ. Cho đến lúc A Cường trở lại mới đánh thức nàng.

"Tiểu thư, thuộc hạ tìm ba lần, cũng không tìm được ngọc bội. Có lẽ là ngài không cẩn thận bỏ quên ở Phúc Lai cư rồi."

"Không thể nào! Trước khi đến chùa, rõ ràng ngọc bội còn treo trên người ta mà! Nhất định là lúc trước chạy trốn quá nhanh, nên rơi mất! Ngươi trở về cẩn thận tìm kỹ xem!" Lâm Thư cao giọng phản bác.

Nàng đang hoảng loạn trong lòng, rốt cuộc Đỗ Linh Nguyệt đang tư tình với ai, có phải ngọc bội đã bị Đỗ Linh Nguyệt nhặt được không?

A Cường bất đắc dĩ, nghe lời trở về tìm lại.

Còn Lâm Thư thì bò vào xe ngựa, sắp xếp lại suy nghĩ. Đỗ Linh Nguyệt lớn hơn nàng hai tuổi, giờ đã đến tuổi cập kê, mà vẫn chưa có tin tức kết thân. Mãi cho đến khi Đỗ Linh Nguyệt hai mươi tuổi mới bị Triệu Á Thanh nạp làm trắc phi. Lâm Thư chợt nghĩ đến trọng điểm trong đó: Rốt cuộc vì sao Đỗ Linh Nguyệt vẫn không thành thân chứ?

Chẳng lẽ do Đỗ Linh Nguyệt có tình nhân ở Hàn Sơn tự, cho nên vẫn không chịu thành thân? Ý tưởng này vừa xuất hiện, Lâm Thư liền lắc đầu lia lịa. Quen biết Đỗ Linh Nguyệt nhiều năm, nàng không tin Đỗ Linh Nguyệt là một người si tình. Nhưng vì sao ả ta vẫn không chịu gả chứ? Lâm Thư nghĩ mãi mà không ra, phiền chán vò vò tóc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Manchannie, Murasaki, Phụng, antunhi, haiyen2381, hienheo2406, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06
     

Có bài mới 01.10.2017, 17:46
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1377
Được thanks: 7178 lần
Điểm: 19.79
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 53
Chương 28: Chứng cớ xác thật


A Cường lần nữa trở về, cuối cùng vẫn không có thu hoạch. Lâm Thư lo lắng trở về phủ, theo thường lệ chạy về Tam Tinh viên trước, còn chưa có vào nhà, liền thấy nhị ca và tam ca nàng đan thong thả đi dạo trong viện.

"Nhị ca, Tam ca, sao các huynh không ở trong phòng hả? Ở bên ngoài đi loanh quanh thế hả?" Lâm Thư kỳ quái hỏi.

Vừa nhìn thấy muội muội, Lâm Ngọc và Lâm Kỳ liền dừng lại, Lâm Ngọc kích động đi tới bên cạnh nàng, mở miệng: "Thư nhi! Tô di nương đúng là chủ mưu bắt cóc muội! Nửa canh giờ trước, phủ Triệu Duẫn Kinh đã phái người tới truyền lời, nói đã bắt được kẻ bắt cóc muội rồi, hơn nữa bọn họ đã khai hết rồi. Đều chỉ ra, người thuê bọn họ bắt cóc muội chính là Tô di nương!"

Lâm Thư nghe xong, nỗi u ám trong lòng liền tiêu tan, mặt mày mừng rỡ hỏi: "Thật sao? Tổ mẫu, phụ thân và mẫu thân có biết chuyện này không?"

"Đương nhiên là thật! Mẫu thân và tổ mẫu ra ngoài, còn chưa biết đâu. Phụ thân đã biết, bị chọc tức đến hôn mê, đã kêu đại phu qua xem, ông ấy vẫn ổn. Người của phủ Triệu Duẫn Kinh truyền tin cho Lâm gia, để cho chúng ta chuẩn bị một chút, ba ngày sau thăng đường thẩm lý vụ án này. Đến lúc đó, Tô di nương và những kẻ làm hại muội cùng những tặc nhân kia đối chất tại chỗ." Lâm Ngọc cũng bày ra vẻ vui mừng.

Lâm Thư vui không chịu nổi, mừng rỡ gật đầu. Nàng không ngờ trước đó vẫn còn đang ưu phiền về vụ án của Tô di nương, đến chùa thắp nén hương cầu nguyện, lập tức thành hiện thực. Thầm nghĩ Hàn Sơn tự có thần phật hiển linh, nhưng sau đó nhớ đến Đỗ Linh Nguyệt làm chuyện bẩn thỉu ở chùa, Lâm Thư liền buồn nôn. Không biết ở dưới mắt thần linh làm chuyện cẩu thả đó thì Đỗ Linh Nguyệt có thể bị thần linh trừng phạt hay không.

"Nghĩ gì thế! Sao một khắc trước còn hưng phấn gật đầu, sau một khắc liền nhíu chặt mày thế?" Lâm Ngọc bất mãn vì nàng đang mất hồn, vỗ đầu nàng một cái.

"Muội đang suy nghĩ, nếu như Tô di nương bị định tội, vậy Lâm Thiến phải làm thế nào? Tổ mẫu và mẫu thân chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ, họ cũng đã bàn bạc xong, gả tỷ ấy đến nơi xa. Muội sợ đến lúc ấy Lâm Thiến khóc rống không chịu gả, phụ thân sẽ mềm lòng." Sờ sờ chỗ bị Lâm Ngọc đánh, Lâm Thư lo lắng nói.

"À, Lâm Thiến cũng chỉ là thứ nữ do một di nương sinh ra, huống chi tuổi cũng không còn nhỏ. Tổ mẫu và mẫu thân chọn hôn sự cho muội ta, phụ thân có thể ý kiến gì? Cho dù có ý kiến, cái nhà này vẫn chưa tới phiên ông ấy quản!" Vẫn im miệng không nói, Lâm Kỳ đột nhiên lên tiếng, trong đôi mắt lạnh toàn là khinh thường.

Lâm Thư không hiểu vì sao tam ca nói phụ thân như thế, có điều cố kỵ nói: "Tam ca, lời này của huynh hơi nghiêm trọng rồi. Nếu để bị truyền đi, chắc chắn sẽ kêu huynh bất hiếu. Lời nói bất kính ấy cứ ít nói đi thì hơn, chúng ta hiểu ở trong lòng là được."

Lâm Kỳ nhíu chặt đôi lông mày đen như mực, gương mặt ẩn nhẫn, không nói gì nữa, xoay người đi vào phòng. Lâm Thư khó hiểu nhìn về phía Lâm Ngọc, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Lâm Ngọc nhún vai, xòe tay, đáp: "Đừng nhìn ta, ta cũng không biết Lâm Kỳ bị trúng gió gì. Thành kiến của hắn với phụ thân hình như bắt đầu từ lúc tổ phụ qua đời.-;;--ll,,..,ll..ê...q,,,,u,,,y...do,,,,n...-=- Hơn nữa, sau khi tổ phụ qua đời, một mình hắn thường đi ra ngoài du ngoạn, cũng không biết đang làm những gì, hỏi cũng không ra. Ta từng tìm hiểu nhiều lần, muội cũng biết hắn trầm tư ít nói, tính khí bực bội mà. Chỉ cần hắn không muốn nói, không ai có thể cạy ra được."

Lâm Thư vẫn nghi ngờ trong lòng, tam ca có thành kiến với phụ thân, đời trước nàng chưa từng chú ý đến điểm này. Ngoại trừ phụ thân hay bảo vệ mẫu tử Tô di nương, còn có gì khiến cho tam ca bất mãn với phụ thân chứ?

Nghĩ đến tam ca hay ra ngoài một mình, Lâm Thư bèn hỏi: "Nhị ca à, huynh không phái người theo dõi xem tam ca đang làm những gì à?"

"Ta đây nào dám! Mặc dù tam ca muội ra đời muộn hơn ta, nhưng mà hắn tinh ranh lắm! Đừng thấy hắn như hũ nút, cả ngày nghẹn không ra mấy câu, nhưng là kẻ khôn khéo nhất trong đám huynh muội. Huống chi, hắn có thiên phú dị bẩm, võ nghệ cực tốt. Trong phủ chỉ có mình A Cường có thể đánh ngang tay với hắn. Muội nói xem, tam ca muội văn võ song toàn, khôn khéo như hồ ly, ai dám trêu chọc hắn chứ!" Lâm Ngọc buồn bực, nghiêm mặt nói.

Nhìn lên nhìn xuống đánh giá Lâm Ngọc một chút, Lâm Thư ghét bỏ nói: "Nhị ca, muội vẫn luôn không hiểu: tại sao huynh và tam ca là song thai, nhưng một người là trời, một là đất vậy?"

Nghe thế, Lâm Ngọc cáu kỉnh gõ đầu nàng một cái, cả giận nói: "Được lắm! Lần nào muội làm sai đều là ta giúp muội thu dọn, còn dám ghét bỏ ta! Về sau nếu có việc gì đừng đến tìm ta nữa!"

Thấy nhị ca có vẻ tức giận, Lâm Thư vội vàng nịnh nọt: "Nhị ca, huynh nghĩ nhiều rồi! Ý của muội là huynh là trời, tam ca tất nhiên...., là huynh tự mình hiểu lầm đó. Sao huynh có thể coi thường mình chứ!"

Lâm Ngọc giận đến đau gan, hừ một tiếng, dứt khoát phớt lờ nàng, xoay người rời đi.

Lâm Thư im lặng nhìn bóng lưng Lâm Ngọc, vừa mới xoay người, liền thấy Lâm Kỳ đã rời đi lúc trước. Bị sợ đến mức che ngực, vội vàng lui về sau mấy bước, nói: "Tam ca! Sao huynh lặng lẽ bước đi như ma vậy! Đột nhiên đứng ở sau muội, dọa chết người rồi!"

Lâm Kỳ cười nhạt, đi tới sờ sờ đầu nàng, đáp: "Thư nhi, muội làm việc bên ngoài phải cẩn thận. Mặc kệ xảy ra chuyện gì, sau lưng muội đều có Lâm gia chống đỡ, Lâm gia sẽ bảo vệ muội!"

Trong lòng Lâm Thư đánh cái ‘bộp’, chẳng lẽ Tam ca đã biết gì rồi?

Thấy vẻ mặt ấy của nàng, Lâm Kỳ cũng biết trong lòng nàng đang suy nghĩ gì, thở dài, nói: "Thư nhi, nếu trưởng thành rồi thì phải học cách che giấu tốt cảm xúc. Không nên lộ hết tất cả suy nghĩ lên mặt."

"Tam ca, huynh có ý gì?" Nàng không hiểu hôm nay Lâm Kỳ nói những lời kỳ quái này là có ý gì.

Lâm Kỳ không đáp, cười yếu ớt, liền quay người bỏ đi. Lâm Thư thầm lo lắng, muốn hỏi lại không dám hỏi rõ ràng. Cuối cùng đành buông tha cho ý tưởng đuổi theo hỏi rõ.

Thời gian trôi qua mau, loáng cái đã qua ba ngày. Mới hừng sáng, Lâm lão phu nhân đã chuẩn bị hết sức trang trọng, dẫn già trẻ Lâm gia, áp giải Tô di nương đến phủ Triệu Duẫn Kinh. Để lại Lâm Thiến không biết tin tức gì ở trong phủ.

Quan phủ Triệu Duẫn Kinh là Lý Minh có thủ đoạn phá án nhất định, cũng là người tinh mắt.-ll,,ll,,,,ê,,,qu,,,,y....do,,,,nn....Cho nên Lâm Thư mới nghe theo đề nghị của Hàn Lạc Tuyển, báo án với phủ Triệu Duẫn Kinh, do Lý Minh tới thẩm lý.

Lúc này quỳ gối dưới công đường, tuy trong lòng Tô di nương có chút hốt hoảng, nhưng bà ta tin tưởng người nọ, chuyện người nọ đồng ý, nhất định dứt khoát hoàn thành. Tự nhiên an ủi một phen, Tô di nương cho nữ nhi một ánh mắt trấn an.

Mà khi Lý Minh sai người đưa tòng phạm lên công đường, Tô di nương lướt qua những người đó, nhất thời an tâm rồi. Bà ta không khỏi ưỡn cao ngực, bộ dạng rất thản nhiên.

Lâm Thư vẫn bí mật quan sát động tĩnh của Tô di nương, sao Tô di nương vốn đang chau mày hoảng loạn, vừa nhìn thấy đám người này, đột nhiên trở nên bình tĩnh vậy?

"Bọn tặc nhân kia, nhìn thử xem có nhận ra vị phụ nhân và tiểu thư ở dưới công đường kia không?" Lý Minh cao giọng nói với những người vừa được đưa vào.

Ba vị phạm nhân y phục tả tơi, tay chân đeo gông quỳ xuống, đều không hẹn mà cùng gật đầu.

"Bẩm đại nhân, tiện phụ ở chốn phòng sâu, chưa từng thấy qua bọn họ!" Tô di nương thấy ba người kia gật đầu, trong lòng hơi kinh ngạc, giành nói trước những người kia.

"Điêu phụ lớn mật! Chưa được bản quan hỏi thì đừng có chen miệng!" Lý Minh bất mãn vì Tô di nương chen miệng vào, hung dữ trách cứ.

Thấy Tô di nương đàng hoàng lại, Lý Minh đổi sang thái độ hữu thiện hỏi Lâm Thư: "Lâm tiểu thư có nhận ra những người này không?"

Đã xa cách nhiều năm, nàng đã không còn nhớ những kẻ ban đầu bắt cóc mình trông như thế nào. Nâng mắt nhìn kỹ ba người này một lượt, Lâm Thư dò lại trong ký ức, vẫn chẳng có ấn tượng với bọn họ. Nàng hết sức xác định mình chưa từng gặp qua mấy người này. Trong lúc nhất thời nàng nhíu mày, không lên tiếng.

Lâm Thư im lặng nhưng kẻ đứng đầu trong ba phạm nhân kia lại hô to: "Đại nhân! Tiểu nhân nhận ra vị tiểu thư này! Tiểu nhân cũng nhận ra vị phụ nhân đó! Chính vị phụ nhân đó đã kêu chúng tiểu nhân bắt cóc vị tiểu thư này!"

Người này vừa nói, hai phạm nhân khác đều nhao nhao gật đầu phụ họa, hết sức khẳng định chỉ vào Tô di nương, nói chính là bà ta kêu bọn họ đi bắt cóc Lâm Thư.

Nghe mấy người nói vậy, Tô di nương lập tức hiểu ra, chỉ vào ba người kia, kêu lên: "Nói bậy! Ngay cả các ngươi là ai, ta cũng chẳng biết, sao lại kêu các ngươi bắt cóc Lâm Thư! Tuy là muốn vu oan cho tiện phụ, ít nhất cũng phải lấy ra được chứng cớ! Nói là ta muốn các ngươi đi bắt cóc nàng, các ngươi hãy nói xem ta gặp mặt các ngươi khi nào chứ, dặn dò làm việc ra sao, có chứng cứ gì chứng minh nhất định là ta làm!"

Mắt Tô di nương tựa như một cây đao sắc, đâm vào những người kia. Nói xong với bọn họ, lại quay đầu, cao giọng kêu oan với Lý Minh: "Đại nhân! Oan uổng quá! Tiện phụ chưa từng gặp qua mấy người này! Nhất định là có người uy hiếp bọn họ tới vu oan cho tiện phụ!"

Lý Minh chán ghét nhất là phụ nhân gào thét ở trên công đường, bất mãn đập đường mộc.

"Yên lặng! Nếu ngươi bị oan uổng, bản quan đương nhiên sẽ trả lại trong sạch cho ngươi! Ngươi yên tĩnh quỳ một bên nghe bọn họ khai báo đi! Mấy người các ngươi, nếu nói vị phụ nhân này thuê các ngươi bắt cóc vị tiểu thư kia, vậy có chứng cứ gì không?"

"Bẩm đại nhân, chúng tiểu nhân vốn sống trong quân doang vài năm, bởi vì phạm lỗi mà bị bãi chức. Mấy năm qua không có việc gì, thích chọn những nữ khách hành hương trong chùa miếu để xuống tay, cướp chút tiền tài. Ngày ba tháng hai trước, tiểu nhân và huynh đệ theo thường lệ ngồi ở bên ngoài chùa miếu, cướp một chiếc xe ngựa. -ll,,..lle...quu...do,,,,nn....=- Lúc ấy ngồi bên trong xe ngựa chính là vị phụ nhân đó. Khi đó chúng ta bắt bà ta giao tiền bạc ra, bà ta ngoan ngoãn giao nộp toàn bộ, còn cười cười nói muốn làm ăn một vụ với chúng ta. Hứa cho chúng ta một ngàn lượng bạc, muốn chúng ta bắt cóc một vị cô nương. Chúng ta cũng từng nghe qua bên trong thế gia hay có nội đấu, đoán rằng bà ta không ưa cô nương đó, cho nên mới thuê chúng ta đi giải quyết. Lúc ấy chúng ta bị tiền tài làm u mê, đã đồng ý giao dịch. Sau khi vị phụ nhân này trở về đã kêu người đưa đến một bức họa và năm trăm lượng bạc đặt cọc, cũng kêu chúng ta canh giữ trong một ngõ nhỏ ở bên ngoài phủ Định Quốc Công, chuẩn bị tốt thuốc mê, nhìn thấy người trên bức họa lập tức chụp thuốc rồi đưa đi. Kêu chúng ta đưa cô nương đó đến nơi khác, ném càng xa càng tốt. Tốt nhất là vứt xuống nơi hoang dã, để tiểu thư đó tự sanh tự diệt!"

Tên cầm đầu nói xong, hai kẻ khác liên tục gật đầu, ra sức khẳng định chính là Tô di nương sai khiến.

"Mấy người các ngươi nói bậy! Vu oan cho ta! Ngày ba tháng hai đó, đúng là ta có xuất phủ lên chùa thắp hương, nhưng một đường thuận lợi, bái Phật xong liền trở về phủ. Đại nhân có thể truyền những nha hoàn và phu xe đi cùng ta để tra hỏi, sẽ biết đám người này đang vu oan cho tiện phụ!"

Tô di nương đã chắc chắn trong lòng, đám người này nhất định là cố ý đến vu oan! Nghĩ vu oan cho bà ta à? Không dễ dàng vậy đâu! Tô di nương hết sức tin tưởng nha hoàn do một tay mình bồi dưỡng, hoàn toàn không lo lắng chút biến cố nào.

Quan phủ Triệu Duẫn Kinh là Lý Minh nhìn Lâm lão phu nhân đang ngồi một bên, dùng ánh mắt dò hỏi. Sau khi thấy bà gật đầu đồng ý, lập tức truyền nha hoàn và phu xe theo Tô di nương xuất phủ vào hôm đó, tra hỏi trước tiên.

Vừa truyền, đám nha hoàn và phu xe kia còn chưa có đáp lời, khi thấy mấy phạm nhân đeo gông trong nội đường thì vẻ mặt đầy kinh hãi. Lý Minh thấy vậy, trong lòng đã tin tám phần. Bắt đầu tra hỏi đám nha hoàn và phu xe kia, vào ngày mùng ba tháng hai, khi họ cùng Tô di nương xuất phủ đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi biết được Tô di nương đúng là bị mấy phạm nhân này đánh cướp, Lý Minh đập miếng đường mộc, trung khí mười phần nói: "Ác phụ Tô thị, khẩu cung đã đúng rồi, bức họa và tiền bạc, bản quan cũng đã lục soát ra được từ chỗ mấy người này, nhân chứng vật chứng đều đủ cả, ngươi còn nguỵ biện gì!"

Tô di nương ngây ngẩn cả người, bà ta không ngờ đối phương lại chuẩn bị đủ như vậy. Không chỉ tìm được đám người này tới vu oan cho mình mà còn mua chuộc hết nha hoàn của mình! Tô di nương cam tâm được sao!

Hung hăng nắm chặt bàn tay trong ống tay áo, trong lòng cực kỳ hận Lâm Thư. Tô di nương khóc lớn gào thét: "Đại nhân, những thứ này đều là có người cố ý vu oan cho tiện phụ! Tiện phụ vẫn nói câu kia, không phải tiện phụ làm, tiện phụ sẽ không nhận!"

"Lý đại nhân, nếu có chứng cớ xác thực, nên phán xử thế nào thì phán đi!" Lâm lão phu nhân lên tiếng đúng lúc, không cho Tô di nương có cơ hội cãi lại.

Được bà tiếp lời, Lý Minh lưu loát dựa theo vương pháp Đại Chu phán xử Tô di nương, sau đó liền bãi đường.

Trên đường trở về, trong đoàn người trừ Định Quốc Công Lâm Chí Viễn thì tất cả đều lộ vẻ vui mừng, đều là chấm dứt một mầm tai họa, hết sức vui mừng, vẻ mặt thoải mái.

Lâm Chí Viễn nhất định có tình cảm với Tô di nương, Tô di nương bị như thế, hắn không thể cầu xin tha thứ cho Tô di nương, trong lòng đau như dao cắt, hết sức khó chịu. Trở lại phủ Định Quốc Công , Lâm Chí Viễn không nhịn được, đi theo Lâm lão phu nhân đến Tây Uyển.

"Mẫu thân, Tô thị làm sai nhưng Thiến nhi là vô tội. Người thả Thiến nhi đi ạ!" Quỳ xuống, vẻ mặt Lâm Chí Viễn vô cùng khổ sở cầu xin Lâm lão phu nhân.

Lâm lão phu nhân không muốn thấy nhất là dáng vẻ uất ức quỳ xuống cầu xin vì một nữ nhân khác của nhi tử bà, hừ lạnh một tiếng, nói: "Nó không còn nhỏ nữa, ta và mẫu thân của Thư nhi đã chọn một mối hôn sự tốt cho nó. Là trưởng tử của Định Viễn, mười năm tháng sau thành thân."

Lâm Chí Viễn há miệng, phát hiện hắn hoàn toàn không thể phản bác. Lâm Thiến đúng là đã đến tuổi thành thân, hơn nữa còn gả cho Thế tử Bá gia, con thứ gả cho con chính, đúng là gả cao.

"Trước khi Lâm Thiến xuất giá sẽ ở Tây Uyển, do ta chăm sóc. Không có việc gì thì con cũng đừng tới Tây Uyển nữa." Lúc nói lời này, bà cũng chẳng thèm nâng mí mắt, lười phải nhìn nhi tử.

"Vậy, hài nhi xin cáo lui. Kính xin mẫu thân chú ý thân thể, đừng quá lo lắng." Nói xong, đợi trong chốc lát, không thấy Lâm lão phu nhân đáp lại, Lâm Chí Viễn ủ rũ cúi đầu đi ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Murasaki, Phụng, antunhi, haiyen2381, hienheo2406, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06
     
Có bài mới 04.10.2017, 14:24
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1377
Được thanks: 7178 lần
Điểm: 19.79
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 42
Chương 29: Để cho ta đi theo


Lâm Thư luôn cảm thấy hôm đó ở phủ Triệu Duẫn Kinh thẩm lý vụ án Tô di nương đã có vấn đề. Tô di nương một mực kêu oan, vẻ mặt tức giận ấy là phát ra từ nội tâm, không giống như giả vờ đáng thương ở trước mặt cha nàng lúc còn ở đại sảnh Tây Uyển. Tô di nương luôn miệng nói là có người uy hiếp mấy phạm nhân kia vu oan cho bà ta, Lâm Thư thấy nửa tin nửa ngờ.

Nàng vô cùng chắc chắc ba phạm nhân kia không phải là người đã bắt cóc nàng. Nhưng nàng không nghĩ ra, vì sao ba người kia lại chỉ Tô di nương? Chẳng lẽ bọn họ không sợ chết sao? Còn cả nha hoàn bên cạnh Tô di nương, đây chính là trợ thủ đắc lực của bà ta, vì sao họ lại chứng thực lời của ba phạm nhân kia?

Lâm Thư không nghĩ ra, liền tin tưởng lời của Tô di nương. Tán thành đây là có người sắp xếp tốt để bà ta mang tội bắt cóc. Người đứng phía sau sắp đặt tất cả là ai chứ? Có thể khiến nha hoàn bên cạnh Tô di nương phản chủ, nhất định là người của Lâm gia! Nghĩ đến đây, trong lòng nàng đã có một người. Có thể sử dụng cách ngoan độc này đối phó với Tô di nương, sợ rằng chỉ có tổ mẫu của nàng thôi. Nghĩ đến tổ mẫu cho nàng một lời công bình như thế, trong lòng nàng vô cùng cảm động.

Giải quyết xong Tô di nương, Lâm Thư thoải mái rất nhiều, trong lòng đã bớt đi gánh nặng. Trừ bỏ tai họa bên trong, còn có một Triệu Á Thanh cần đối phó ở bên ngoài, nàng liền hơi nhức đầu. Nhớ tới thái độ khó hiểu của Hàn Lạc Tuyển ở Phúc Lai cư, trong lòng nàng vô cùng khó chịu. Qua hai ngày sống khốn khó, Lâm Thư nghĩ ra một chủ ý, chạy đến Tây Uyển tìm Lâm lão phu nhân. Không biết tổ tôn hai người đã nói những gì, sau đó Lâm Thư biến mất khỏi Lâm gia một thời gian.

Đối với sự nghi ngờ của mọi người, Lâm lão phu nhân cho mọi người đáp án là: "Ta thấy Thư nhi cũng không nhỏ, đưa nó vào cung để đi theo đám công chúa học một chút lễ giáo."

Đối với lời của bà, người khác không dám hỏi, nhưng có một người dám hỏi. Lâm Kỳ mặt ủ mày chau, một mình  đến Tây Uyển, hỏi thăm một phen: "Tổ mẫu, ngài thật sự đưa Thư nhi vào cung ạ?"

"Đương nhiên là không rồi. Thư nhi đến học viện của Sóc nhi, tìm kiếm duyên phận của nó rồi." Lâm lão phu nhân thản nhiên trả lời vấn đề của Lâm Kỳ.

"Duyên phận? Hàn thế tử của phủ Dịch Vương ạ? Thư nhi chủ động như vậy, Hàn thế tử có coi thường nó không?" Lâm Kỳ lo lắng nói.

"Là của nó thì sẽ là của nó, không phải là của nó thì coi như là bị dạy dỗ đi! Nha đầu Thư nhi kia, chúng ta đừng bảo vệ quá tốt, cứ để nó tự mình lớn lên mới được. Không nói đến nha đầu kia nữa, nói chút chuyện trong quân đi. Gần đây có sống yên ổn không?" Thở dài, Lâm lão phu nhân day trán hỏi khẽ.

Thấy Lâm lão phu nhân nhức đầu, Lâm Kỳ đi tới, đặt tay lên huyệt thái dương của bà, vừa day vừa nói: "Tất cả cấm quân đều bình thường, không có điều gì lạ. Chỉ có phụ thân, mấy ngày nay ông ấy cứ chạy ba lượt đến phủ Triệu Duẫn Kinh, muốn gặp Tô di nương, đều bị Lý đại nhân ngăn lại, không để cho bọn họ gặp nhau."

"Hừ, cha con thật không có tiền đồ! Ngàn vạn lần đừng để cho hắn thấy nữ nhân kia. Nữ nhân kia tâm kế đầy bụng, thấy cha con chắc chắn sẽ xúi hắn làm chuyện ngu xuẩn.-lll.,,,ll....q,,,,q....d....o,,,n....Thật là bất đắc dĩ, con đến cho nữ nhân kia uống chút thuốc, khiến nữ nhân kia điên đi. Như thế, coi như cha con thấy ả, thấy bộ dạng đó cũng không dám nhìn nữa."

Tay phải vuốt khẽ tay trái đeo nhẫn, trong mắt bà tràn đầy lạnh lẽo. Nhi tử do mình sinh ra như thế nào thì bà biết rõ nhất, Tô di nương giả bộ nhu nhược ở trước mặt con bà còn được, nếu như bị điên, nhi tử của mình tiếc mạng yêu bản thân còn có thể tới gần nữ nhân điên không?

Nghe được kết quả mình muốn, Lâm Kỳ hài lòng gật đầu. Tổ tôn hai người lại nói những chuyện khác, rồi Lâm Kỳ cáo lui.

Nói đến Lâm Thư, giả trang thành gã sai vặt, cầm thư của Lâm lão phu nhân nghênh ngang đi vào học viện Thánh Tài, hù dọa Lâm Sóc và Hàn Lạc Tuyển. Hàn Lạc Tuyển quả thật không thể hiểu nổi, không biết lão thái thái Lâm gia nghĩ như thế nào, vậy mà đồng ý để Lâm Thư đóng giả thư đồng của Lâm Sóc, sống ở trong học viện Thánh Tài. Không nghĩ ra, Hàn Lạc Tuyển dứt khoát cách xa huynh muội Lâm gia. Có Lâm Thư ở đây, hắn cảm giác không có chuyện tốt gì.

Đồng dạng cảm thấy phi lý còn có Lâm Sóc, tổ mẫu đang làm gì thế, vậy mà để Lâm Thư chạy đến học viện của bọn họ và làm thư đồng cho hắn nữa! Nếu như không có bức thư tay của Lâm lão phu nhân thì Lâm Sóc thật sự cho là Lâm Thư đang gây rối.

Người vui mừng nhất chính là Lâm Thư, nàng không ngờ mình chỉ lờ mờ nhắc đến với tổ mẫu, muốn vào học viện để đến gần Hàn Lạc Tuyển, tổ mẫu vậy mà đồng ý rồi. Còn kêu nàng nắm chắc cơ hội, bắt được Hàn Lạc Tuyển sơm một chút.

Được người cưng chiều đúng là quá tốt!

Cứ như vậy Lâm Thư trở thành thư đồng của Lâm Sóc, cùng Lâm Sóc đi học, chăm sóc Lâm Sóc giống như Lâm Trúc.

Lâm Thư vào học viện mấy ngày, phần lớn thời gian đều quấn lấy Hàn Lạc Tuyển, Lâm Sóc hình như đã hiểu vì sao Lâm lão phu nhân lại đồng ý để Lâm Thư vào đây. Chắc tình là gần quan được ban lộc, sớm một chút bắt được Hàn Lạc Tuyển!

Mặc dù mơ hồ đoán được, nhưng Lâm Sóc vẫn muốn Lâm Thư mở miệng xác nhận. Vì vậy, sau giờ học, Lâm Sóc liền lôi kéo Lâm Thư chạy đi. Chờ đến một góc hẻo lánh, mới ép hỏi nàng: "Thư nhi, mục đích muội đến học viện, ờ, có phải là vì Hàn thế tử không? Mấy ngày trước, muội còn kêu Lâm Trúc truyền lời cho ta, kêu ta theo dõi kỹ Hàn thế tử. Rốt cuộc là có ý gì hả?"

"Đại ca, huynh quản nhiều làm chi. Hiện tại muội đã vào học viện, tự muội theo dõi là được, không cần huynh lo lắng nữa. Có vấn đề gì, chờ lần sau nghỉ cuối tuần, huynh đi về hỏi tổ mẫu đi!" Nói xong lời này, Lâm Thư nhanh chân bỏ chạy.

Mới vừa tan lớp, lúc nàng nhìn thấy Hàn Cửu ghé vào tai Hàn Lạc Tuyển nói gì đó, sắc mặt Hàn Lạc Tuyển trở nên nghiêm túc. Lâm Thư tò mò, muốn đi theo xem lại bị đai ca túm đi. Hiện tại đuổi theo không chừng còn có thể đuổi kịp. Nghĩ vậy, nàng liền tăng nhanh tốc độ.

"Ta hận! Đồ vô lương tâm! Lại dám lấy tổ mẫu ra khắc chế ta!" Không hỏi được gì từ trong miệng Lâm Thư, còn để người trốn thoát, Lâm Sóc giận đến giậm chân.

Lâm Trúc ở bên cạnh vội vàng ngó xem xung quanh có ai không, vội lên tiếng ngăn cản Thế tử nhà hắn nói tục tiếp.

"Thế tử, đừng nói nữa! Nếu để cho người ta nghe thấy ngài nói tục, bẩm báo với phu tử, với ngôn hành của ngài, phạt chép sách là nhẹ đấy!"

Nghe vậy, Lâm Sóc phẫn hận đánh hai quyền lên cây Mộc Lan bên cạnh, ngậm miệng lại. Hắn xem như nhìn thấu, muội muội đã bị Hàn Lạc Tuyển câu hồn rồi. Mấu chốt là Hàn Lạc Tuyển lại bày ra dáng vẻ thản nhiên, hoàn toàn không coi trọng Lâm Thư.-,,l...e...le...,..,q..uy..d...,,,,o....1....-=- Mà Lâm Thư thì mặt dày sán vào người ta, thật làm cho Lâm Sóc cảm thấy mất mặt. Muốn quản lại không quản được, thật khiến hắn giận đến mức muốn cầm đao róc thịt người.

Lúc Lâm Thư chạy đến viện của Hàn Lạc Tuyển thì bị Hàn Cửu ngăn lại ở cửa viện.

"Lâm huynh đệ, thật sự xin lỗi, đêm qua Thế tử chưa nghỉ ngơi đủ, vừa trở về viện liền ngủ rồi. Có chuyện gì chờ ngài ấy tỉnh lại rồi hãy nói." Hàn Cửu khách khí ngăn ở cửa, tốt bụng nói với Lâm Thư.

"Đừng lừa ta! Hàn Lạc Tuyển nhất định không có ở bên trong, có phải hắn đã chạy ra ngoài rồi không?" Lâm Thư vừa nhìn đã biết Hàn Cửu đang nói dối, nàng luôn không quên là đã nhiều lần bắt gặp Hàn Lạc Tuyển ở bên ngoài.

Nghe Lâm Thư nói, đầu tiên Hàn Cửu nhìn nhìn xung quanh, thấy không có ai mới xụ mặt xuống, vẻ mặt đau khổ cầu xin: "Lâm tiểu thư, xin ngài thương xót, đừng làm khó dễ tại hạ. Thế tử đúng là không có ở đây, đã đi ra ngoài rồi. Ngài đừng nói chuyện này cho ai khác, nếu như để ai biết được Thế tử chuồn êm ra ngoài, chắc chắn sẽ bị phạt nặng!"

"Hắn quả nhiên đã đi ra ngoài! Hàn Cửu, ngươi hãy thành thật nói cho ta biết, lúc trước tan học ngươi đã nói gì với hắn, hắn đi ra ngoài làm chuyện gì?" Lâm Thư ép hỏi.

"Lâm tiểu thư, tại hạ là người của phủ Dịch Vương, nếu như nói cho ngài thì không phải là phản chủ sao! Xin thứ cho tại hạ không thể nói." Hàn Cửu kêu khổ trong lòng. Nếu như là đám công tử thì hắn nói một hai câu là đuổi được, vì sao lại là vị tiểu thư khó chơi này vậy. Thật là muốn chết quá!

"Không nói à? Vậy thì tốt, ta liền nói cho toàn bộ học viện biết Hàn Lạc Tuyển chuồn êm ra ngoài! Bình thường Thế tử nhà ngươi chọc cho rất nhiều người ganh ghét, làm cho người ta không thoải mái đi? Ngươi nói, nếu như ta truyền tin đó thì có bao nhiêu người ước gì Thế tử nhà ngươi bị phạt đây?" Nàng lại gần hắn, vẻ mặt âm trầm, nói.

Cuối cùng, Hàn Cửu đành cam chịu, nói cho nàng biết hướng đi của Hàn Lạc Tuyển.

Nghe nói Hàn Lạc Tuyển là từ sân huấn luyện bên kia leo tường đi ra, trong lòng nàng liền thấp thỏm, chạy theo hướng hắn rời đi. Nàng nhanh chân, mặc dù Hàn Lạc Tuyển đã đi được một lúc, nhưng liều mạng đuổi theo, nhất định có thể đuổi kịp!

Quả nhiên không phụ lòng nàng, chạy thục mạng, rốt cuộc ở dưới chân núi, đã đuổi kịp hắn.

Thấy nàng, toàn thân Hàn Lạc Tuyển đều không tốt, mặt đen thui, lạnh giọng hỏi: "Ngươi đuổi theo làm chi!"

"Chỉ cần có liên quan đến chuyện kia thì ta đều muốn biết!" Nàng thở gấp nói.

"Ta nói ngươi còn là cô nương không đó? Có tiểu thư nhà ai cứ đuổi theo nam nhân cả ngày giống ngươi không? Chuyện mà bản công tử đã đồng ý điều tra thì nhất định sẽ tra rõ! Không cần ngươi nhúng tay vào! Kể ngốc như ngươi chỉ biết gây thêm phiền toái thôi! Ngươi trở về đi! Đừng đi theo ta nữa!" Chuyện khẩn cấp, hắn không có kiên nhẫn khuyên nàng quay về, chỉ có thể nói hung ác đuổi nàng đi.

Nghe hắn nói khiến lòng nàng khó chịu, nhưng vẫn không chịu từ bỏ.

"Ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời, nhất định không gây phiền toái cho huynh. Huynh để cho ta đi theo nhé?"

Vẻ mặt Lâm Thư nhìn như sắp khóc, đáng thương vô cùng, Hàn Lạc Tuyển nhìn mà phiền lòng. Cuối cùng hắn đã biết vì sao nàng lại đòi vào học viện, hóa ra là muốn theo dõi hắn! Lửa giận bừng bừng, hắn lạnh mặt xuống, nheo mắt, hung hăng đâm chọc Lâm Thư, cười lạnh nói: "Lại đi theo ta nữa thì bản công tử sẽ không tra xét tiếp chuyện kia! Không phải ngươi rất lo lắng sao? Vậy tự ngươi đi thăm dò đi!"

"Ta, ta chỉ là lo lắng, lo lắng tình hình không đúng. Người kia xảo trá âm hiểm, ta sợ huynh sẽ mắc bẫy hắn ta!" Đôi mắt nàng đỏ hồng nhìn hắn.

Ngay từ lúc nghe Hàn Cửu nói người do bọn họ phái đi thro dõi Triệu Á Thanh hồi báo là Triệu Á Thanh đã ra ngoài. Mà Hàn Lạc Tuyển lại muốn tự mình đi dò xét Triệu Á Thanh, Lâm Thư liền vô cùng lo lắng.

"Sao ngươi biết người nọ âm hiểm xảo trá, đây là một cái bẫy chứ?" Hàn Lạc Tuyển tiến tới gần nàng.

"Dù sao hắn ta cũng không phải người tốt, ta còn hiểu rõ hắn ta hơn huynh. Mang ta theo, ta có thể giúp huynh." Trong lòng Lâm Thư có nỗi khủng hoảng khó hiểu, nàng có chút lo lắng Hàn Lạc Tuyển sẽ tự mình đi dò xét Triệu Á Thanh. Triệu Á Thanh nhìn giống như vô hại, nhưng trong lòng hắn ta rất thâm độc!

Hàn Lạc Tuyển như có điều suy nghĩ nhìn nàng, cuối cùng cũng đồng ý cho nàng cùng đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Hoacamtu, Lac Lac, Manchannie, Murasaki, Phụng, antunhi, haiyen2381, hienheo2406, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06, trần thanh duy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.