Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 17.09.2017, 16:58
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 34.2 - Điểm: 32
Chương 34.2: Tìm cha!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lời này mơ hồ có mùi vị khích bác, giống như đang nhắc nhở Vân Phàm, Lương Tuấn Đào ưu ái thưởng thức cậu cũng chỉ vì để muốn cho cậu quyết một lòng giúp bán mạng cho mình mà thôi.

Nụ cười trong cặp mắt đào hoa xinh đẹp của Vân Phàm không hề giảm, giống như vốn nghe không hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của Tào Dịch Côn.

Lương Tuấn Đào không biến sắc phản kích, “Lão Thất! Hai anh em chúng ta còn nói vài lời xã giao như vậy sao? Chẳng lẽ quan hệ sống chết đều dùng miệng ngọt nói khéo như rót ra?”

Những lời này không chút khách khí khiến cho Tào Dịch Côn mặt mày xám tro! Đúng vậy, nếu như không móc tim móc phổi, vĩnh viễn sẽ không thể có bạn bè có khả năng giao ra thật tình! Nhiều lắm thì giống như những trùm buôn thuốc phiện kia, vì nhận thức chung đạt được về phương diện lợi ích, vậy không gọi là bạn bè, mà gọi là đồng minh!

Trong lúc cười nói, chiến đấu đã kết thúc.

“Tất cả không được nhúc nhích! Đầu sói Thạch Vũ của các người đã rơi vào trong tay của chúng tôi! Ai dám nổ súng? Còn ai dám nổ súng? Không sợ sẽ làm thương tổn đến anh Thạch của các người à?” Phùng Trường Nghĩa bắn lên trời ba phát, dùng loa công suất lớn càng không ngừng lặp đi lặp lại kêu gọi những thợ đào mỏ kia đầu hàng.

“Tất cả không được nhúc nhích! Đầu sói Thạch Vũ của các người đã rơi vào trong tay của chúng tôi! Ai dám nổ súng? Còn ai dám nổ súng? Không sợ sẽ làm thương tổn đến anh Thạch của các người à?”

Loa công suất lớn thét chuyện Thạch Vũ bị bắt ra không ai không nghe thấy, vì vậy tiếng súng thưa thớt yếu đi, những thợ đào mỏ kia như đám sói không đầu, trong lúc nhất thời trận cước hơi rối loạn.

“Không cho tổn thương anh Thạch, nếu không chúng tôi sẽ chiến đấu tới cùng với các người!” Những thợ đào mỏ sùng bái Thạch Vũ kia đều lo lắng quát lên.

“Yên tâm! Thạch Vũ ở chỗ chúng tôi rất an toàn, chỉ cần các người thu súng lại, có lời gì từ từ nói, sẽ không có bất kỳ kẻ nào bị thương chảy máu!” Phùng Trường Nghĩa cầm loa công suất lớn lặp đi lặp lại làm công tác trấn an những thợ đào mỏ hung tàn này, “Sá Đặc đã chết! Chỉ có điều lúc này đây khu vực khai thác mỏ vẫn còn thuộc về các người! Anh Thất đáp ứng cho các người hoa hồng cao hơn, về sau các người sẽ không bị lặp lại chuyện mệt mỏi gần chết mà chỉ có một chút xíu mảnh vụn vàng!” di3nd@nl3qu.yd0n

“Đùng!” Có tiếng súng vang lên, đây là ra oai phủ đầu cho anh. Những thợ đào mỏ nóng nảy này nào có chuyện chỉ vài lời có ích đã có thể thu mua trấn an.

Phùng Trường Nghĩa vội vàng nằm xuống, đạn vừa đúng lướt qua lỗ tai anh, đau rát! “Fuck!” Anh mắng, “Một đám sói hoang không hiểu tính người!”

Lương Tuấn Đào mím chặt môi mỏng, trong mắt sáng hiện lên sương lạnh! Anh tự mình tiến lên, nhấc Thạch Vũ còn đang trong tình trạng hôn mê lên, dưới tình huống rất nhiều họng súng yểm trợ, làm hết sức đến gần những thợ mỏ kia, “Nổ súng hả! Có khí phách lại nổ súng! Nào, bắn lên người anh ta! Ai muốn giết chết Thạch Vũ, cứ việc nổ súng!”

“Buông anh Thạch xuống!”

“Trả anh Thạch cho chúng tao!”

“Dám tổn thương một cọng tóc gáy của anh ấy, ông đây nhất định lột sống da mày!”

...

Lương Tuấn Đào khẽ nheo mắt, từ trong vẻ mặt hơi căm phẫn của nhóm thợ đảo mỏ cũng có thể thấy được bọn họ đúng là tồn tại tình cảm không thể dùng tầm thường để so sánh với Thạch Vũ, ánh mắt bọn họ đối xử với Thạch Vũ gần sùng kính, anh vô cùng quen thuộc, bởi vì khi anh ở bộ đội, những cấp dưới của anh chính là dùng ánh mắt như vậy nhìn anh!

Rất tốt, đám sói có thủ lĩnh hơn đám người ô hợp! Tinh thần Lương Tuấn Đào run lên, buông Thạch Vũ xuống, ra lệnh Vân Phàm: “Tiêm thuốc giải cho anh ta!”

Vân Phàm lấy ống tiêm ra, tiêm thuốc giải vào bắp tay Thạch Vũ, rất nhanh Thạch Vũ đã tỉnh táo lại, chỉ có điều trong thời gian ngắn không biết rõ tình huống trước mắt.

“Anh Thạch, anh làm sao vậy?” Thấy Thạch Vũ tỉnh lại, những thợ mỏ kia lại bắt đầu kích động, lập tức định tiến lên đoạt anh ta lại. di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Lúc này, những phần tử vũ trang mà Tào Dịch Côn mang đến đã có đất dụng võ, bọn họ khẽ nâng súng tự động, họng súng đen ngòm nhắm vào những thợ đào mỏ kích động, quát mắng: “Đều lui ra phía sau, không được tiến lên!”

Bởi vì để ý đến an toàn của Thạch Vũ, những thợ mỏ này cũng sẽ không nổ súng, chỉ có điều trong miệng bắt đầu mắng, tuyên bố nếu như không thả anh Thạch của bọn họ thì sẽ như thế nào.

Lương Tuấn Đào thấy Thạch Vũ tỉnh lại, chậm rãi ngồi xổm thân thể anh tuấn xuống, liếc nhìn Thạch Vũ ngồi nghiêng nửa nằm, nói với anh ta: “Người anh em, chúng ta nói chuyện một chút đi!”

Thạch Vũ vuốt đầu hơi mờ mịt của mình, bắp thịt ở quai hàm kéo lên, nhìn thẳng vào mắt Lương Tuấn Đào, ánh mắt lạnh lẽo như sói: “Mẹ nó, mày ở đâu ra?”

“Tổ tiên của tôi với anh đều từ Trung Quốc tới!” Lương Tuấn Đào chủ động chìa tay, nói, “Kết giao bạn bè!”

“Cút con mẹ mày đi!” Thạch Vũ không chút khách khí tung quyền công kích anh, “Khốn kiếp, mới vừa chạy tới lại dám ra oai phủ đầu chúng tao?”

Lương Tuấn Đào tránh thoát một quyền anh ta vung tới trong gang tấc, hơi giật mình –– mới vừa tỉnh táo lại có tốc độ và lực độ như vậy? Chỉ có điều anh vẫn nắm chặt cơ hội giải thích với Thạch Vũ: “Thuần túy là hiểu lầm! Cũng không biết người nào bắn loạn một súng, không làm tổn thương đến mọi người chứ!”

Thạch Vũ thấy ra tay đánh anh ta, đối phương chẳng những không tức giận chút nào, ngược lại còn giải thích với mình, tim hơi đập mạnh và loạn nhịp.

“Sá Đặc chết, chúng ta đều còn sống đúng không? Còn phải tiếp tục làm việc, còn phải tiếp tục kiếm tiền, còn phải tiếp tục nuôi sống vợ con!” Lương Tuấn Đào nheo mắt nhìn vẻ biến hóa trên mặt Thạch Vũ, nói tiếp, “Anh còn có một cô con gái đáng yêu cần nuôi dưỡng, chẳng lẽ cũng bởi vì Sá Đặc chết rồi, anh nhất định cũng chôn theo anh ta? Cho dù anh muốn chôn theo, anh định để những người anh em này của anh cũng chôn theo? Được rồi, coi như mấy người những kẻ tinh trùng lên não này không thích cuộc sống yên ổn, cứ muốn cố tình tìm chết, vậy con gái sáu tuổi của anh thì sao? Cũng định để cho con bé xui xẻo giống như các anh?” die ennd kdan/le eequhyd onnn

Thạch Vũ giật mình không ít, người trước mắt này rõ ràng vốn không quen biết, nhưng anh ta lại tìm hiểu được rõ ràng gốc gác của anh, nhất là nhiều lần nhắc tới con gái anh, điều này khiến cho trong lòng anh sinh ra kiêng dè. Một hồi lâu sau, anh mới chần chừ hỏi: “Mày rốt cuộc muốn như thế nào? Tao cho mày biết, đừng động vào Mộng Mộng, nếu không...”

Nếu không như thế nào? Hiện giờ anh đã rơi vào trong tay đối phương, lại nói lời tàn nhẫn hiển nhiên hơi không biết tự lượng sức.

Chỉ có điều Lương Tuấn Đào cũng không giận, anh đột nhiên cười một tiếng thoải mái, lộ ra tám chiếc răng chỉnh tề trắng như tuyết, dưới ánh mặt trời lại càng có thêm tính thân thiện: “Người anh em, thật ra thì vấn đề anh hỏi cũng chính là điều tôi muốn hỏi anh! Nói đi, anh nghĩ như thế nào? Tôi đã nói rồi, phát súng kia chỉ là hiểu lầm! Tôi thật sự muốn sống chung với anh, tiếp tục khai thác mỏ vàng này! Sá Đặc chết rồi, tôi thay thế được vị trí của anh ta vì anh Thất dốc sức, mọi người cũng giống vậy! Nên có tất cả đều sẽ không thay đổi, hơn nữa tôi có thể hứa hẹn chia nhiều tiền lời hơn cho các người! Chuyện thật tốt, làm náo loạn cái gì chứ? Tại sao chúng ta không bắt tay giảng hòa, tại sao không cùng nhau hòa khí sinh tài!”

Anh lại chìa một bàn tay, thấy Thạch Vũ vẫn cứ do do dự dự, lại nói tiếp: “Yên tâm đi, tôi thật sự thích con nít, sẽ không làm tổn thương đến Mộng Mộng của anh!”

Thạch Vũ từ chối bắt tay với anh ta, lấy tay chống mặt đất đứng dậy, anh cuồng vọng cười lạnh: “Muốn làm Sá Đặc thứ hai? Vậy mày phải lấy bản lĩnh thật sự ra để cho chúng tao tin phục!”

Sá Đặc sử dụng thực lực của mình chứng minh với đám thợ mỏ, chỉ có anh ta mới có thể bảo vệ được bọn họ không bị bất kỳ giới bên ngoài quấy nhiễu, có thể an tâm ở khu vực này khai thác mỏ đào vàng. Cho dù là quân đội chính phủ hay phần tử vũ trang, đều không có chuyện đặt chân ở nơi này tìm những thợ đào mỏ!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Sabrina76, Tthuy_2203, meoluoi127, xichgo
     

Có bài mới 19.09.2017, 19:59
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 34.3 - Điểm: 31
Chương 34.3: Tìm cha!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nơi này giống như thế ngoại đào nguyên nhảy ra ngoài tam giới không ở trong ngũ hành*, cho dù trước kia đã làm gì, chỉ cần đi vào thì đồng nghĩa với có ô dù, bất kỳ kẻ nào bất đắc dĩ bất cứ cớ gì tới nơi này trả thù gây chuyện, nếu không sẽ bị bắn loạn chết tại chỗ.

(*) Không trong ngũ hành ra ngoài tam giới: Không trong ngũ hành, theo thuyết ngũ hành, ngũ hành gồm kim mộc thủy hỏa thổ. Không trong ngũ hành chỉ ngoài thế giới vật chất của chung ta. Tam giới chỉ trên trời, mặt đất và dưới đất. Ra ngoài tam giới chỉ ở mức rất cao. Trong trường hợp này không trong ngũ hành ra ngoài tam giới chỉ nơi không chịu sự cai quản của bất kỳ thế lực nào.

Nếu như không phải cùng đường, ai cũng sẽ không thể chạy tới đây làm thợ đào mỏ, thân phận trước kia của bọn họ không phải là tội phạm tử hình cũng chính là bị kẻ thù đuổi giết đến cùng đường, rời khỏi khu vực khai thác mỏ chỉ có một con đường chết! Chính vì vậy, sức chiến đấu của bọn họ cực mạnh, có danh hiệu đàn sói hoang, mà Thạch Vũ chính là ở chỗ mấy ngàn con sói hoang dã này, lấy tàn nhẫn khát máu mà nổi tiếng xa gần.

Giữa bọn họ và Sá Đặc là mối quan hệ giữa nước và cá, lực lượng vũ trang mạnh mẽ của Sá Đặc có thể bảo vệ làm lá chắn cho bọn họ, tính sói hung tàn của bọn họ có thể khiến cho khu vực khai thác mỏ của Sá Đặc không bị kẻ địch bên ngoài mơ ước. Nhưng mà, chuỗi quan hệ mắt xích ổn định này lại theo cái chết của Sá Đặc mà hỏng gãy! dfienddn lieqiudoon

Sá Đặc có thể che chở cho bọn họ đã chết, lão đại mới đi lên thì ra oai phủ đầu bọn họ, bọn họ vì tự vệ đương nhiên phải chống lại.

Không ngờ vừa mới bắt đầu chiến, Thạch Vũ đã bị bắt, áp chế bao nhiêu nhuệ khí của đàn sói hoang. Vị “Phương tiên sinh” này, xem ra cũng rất sảng khoái, rất hợp khẩu vị với những người đàn ông ơn thù sảng khoái này, nhưng mà thủy chung anh vẫn mang thái độ hoài nghi với việc anh ta có thể thành công thay thế vị trí của Sá Đặc hay không.

Lương Tuấn Đào biết là lúc nên lấy thực lực ra, nên tiếp lời Thạch Vũ: “Không thành vấn đề! Anh nói tôi nên chứng minh như thế nào thì các người mới tin tôi không thể kém hơn Sá Đặc?”

Thạch Vũ không lên tiếng, mà nắm chặt quyền lại, hơi dùng sức siết chặt, chỉ nghe thấy khớp xương cả người cũng vang lên “Răng rắc”, bắp thịt nhảy lên, giống như một con bò đực ham đấu, “Đấu một mình với tao! Trong vòng nửa canh giờ nếu như mày không bị tao đánh ngã, coi như mày thắng!”

Phùng Trường Nghĩa ở bên cạnh huýt sáo, dùng loa công suất lớn thét: “Thạch Vũ, mày nói chuyện hay là đánh rắm!”

“Mày mới đánh rắm!” Thạch Vũ quay đầu lại mắng Phùng Trường Nghĩa.

“Được!” Phùng Trường Nghĩa vội vàng tiếp lời Thạch Vũ nói, dùng loa công suất lớn nói với những thợ đào mỏ giàu tính công kích như sói hoang kia: “Mọi người đều nghe rõ chưa? Thạch Vũ nói muốn đấu với một mình lão đại của chúng tôi! Trong vòng nửa canh giờ nếu như lão đại của chúng tôi không bị anh ta đánh ngã, coi như lão đại của chúng tôi thắng! Sau này mọi người phải ngoan ngoãn nghe lời, không cho tạo phản nữa, nếu ai gây chuyện, trực tiếp một phát súng giết chết kẻ đó, có ý kiến gì không?”

Cảm xúc của những thợ đào mỏ kia đều rất kích động, cổ vũ cho đầu sói mà bọn họ sùng kính: “Anh Thạch tất thắng! Anh Thạch tất thắng!...”

Lương Tuấn Đào cũng không sợ Thạch Đầu chối quanh, bởi vì lăn lộn trên giang hồ đều xem trọng nhất ngôn cửu đỉnh, nếu như nói xạo, như vậy uy danh của người này không thể nghi ngờ cũng xong rồi! Nhưng mà anh cũng không muốn chiếm tiện nghi của Thạch Vũ này!

Nắm lại quả đấm từ từ xoay cổ tay, anh đang thầm nghĩ trong lòng, đã lâu không đụng phải một đối thủ mạnh mẽ rồi! Ngước mắt nhìn Thạch Vũ, không thể phủ nhận lực chỉ số bộc phát và tính công kích của đối thủ cũng cực cao, đây không thể nghi ngờ là đối thủ rất mạnh mẽ, mà anh... Chỉ thích đối thủ có tính khiêu chiến! die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

“Anh là người gốc Hoa, chỉ có điều nhiều thế hệ sống ở nước Thái, từng liên tục ba năm đoạt được quán quân quyền anh ở nước Thái, là vô địch khắp Đông Nam Á!” Trước khi làm mỗi một chuyện Lương Tuấn Đào đều sẽ làm đủ công tác chuẩn bị, không hiểu thấu đối thủ anh sẽ không hành động mù quáng, “Chỉ có điều một lần khi anh ra nước ngoài tranh tài, có một quyền nhị đại * cưỡng gian rồi giết chết bà xã anh, khiếu nại không được, anh dứt khoát giết người công tử kia rồi mang theo con gái chạy trốn tới nơi này!”

(*) quyền nhị đại: con nhà quyền thế.

“...” Thạch Vũ quá giật mình, tuyệt đối không thể ngờ lai lịch của mình lại bị đối phương điều tra rõ ràng như thế, không khỏi một lần nữa quan sát vị “Phương tiên sinh” ở trước mắt này.

“So chiêu với quán quân quyền anh tôi không dám sơ ý, cũng không muốn vì phân thắng bại mà đánh tới tiêu hao thể lực! Đề nghị anh nói rất tốt, nửa giờ, chỉ cần chúng ta đánh ngang tay, coi như xong, như thế nào?”

Tất cả mọi người nhìn thế này đều sợ run, bởi vì có thể đánh nhau nửa giờ với Thạch Vũ mà không nằm sấp dưới đất đều là phượng mao lân giác *, vị “Phương tiên sinh” này dám nói muốn đánh ngang tay, quả thật là cực kỳ cuồng vọng.

(*) phượng mao lân giác: lông phượng sừng lân, chỉ thứ quý hiếm, hiếm có.

Phùng Trường Nghĩa liều mạng nháy mắt ra dấu với Lương Tuấn Đào, nhắc nhở: “Lão đại, khi không nên chiến đấu tàn nhẫn thì không nên chiến đấu tàn nhẫn, đây chính là trong ngày thường anh dạy tụi em!”

Tiếp nhận điều kiện của Thạch Vũ tốt biết bao! Phần thắng lớn hơn một chút! Ai cũng biết có thể chinh phục những thợ đào mỏ hung tàn như sói hoang này để cho bọn họ cam tâm tình nguyện thần phục, có thể thấy được nắm đấm của Thạch Vũ cứng rắn như thế nào!

Lương Tuấn Đào ngạo nghễ ngửa đầu, cười nói: “Không có việc gì, tin lão đại của cậu, tôi tuyệt đối sẽ không thua!”

Nhanh chóng nhường ra một khối đất trống, hai người bắt đầu đánh giáp lá cà. Khi bắt đầu, cả hai đều hơi khiếp sợ, bởi vì thực lực của đối phương thật sự vượt quá xa mức tưởng tượng của mình.

Thấy hai người khai chiến, những thợ mỏ kia cũng không để ý tìm chuyện gây sự, đều tìm một vị trí thích hợp xem cuộc chiến, đến thời điểm hưng phấn, áo cũng cởi ra, cầm trong tay dùng sức vung lên: “Anh Thạch giỏi lắm! Đánh ngã thằng nhóc Phương!” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Đánh cho thằng này răng rơi đầy đất, nhìn xem còn có dám cuồng vọng nữa không!”

“Wow, thằng nhóc này thật sự có tài, lại dám đánh nhau với anh Thạch!”

Thỉnh thoảng, tiếng trầm trồ khen ngợi ủng hộ xen lẫn tiếng sợ hãi than nhẹ, là thán phục “Phương tiên sinh” ngoài ý muốn...

Đấu hai quyền với Thạch Vũ, Lương Tuấn Đào cũng cảm thấy xương tay có nguy cơ nứt vỡ, trong lòng âm thầm kinh hãi, biết lần này thật sự đụng phải kình địch rồi!

Anh am hiểu đánh cận chiến, đây đều là chương trình dạy trong quân đội cần huấn luyện, mà Thạch Vũ am hiểu võ Thái, hai người có sở trường riêng, đá đạp lung tung đánh nhau, đảo mắt đã vượt qua mười mấy chiêu.

Kiểu chiến đấu cận chiến này cực kỳ hao tổn thế lực, hai người đã sớm cởi áo, anh dũng chiến đấu dưới ánh mặt trời lúc chín giờ, hơn nữa càng đánh càng hăng, càng đấu càng ác.

Người vây xem càng lúc càng nhiều, cho dù là thợ đảo mỏ hay là trùm buôn thuốc phiện hoặc quan quân và chiến sỹ mà Lương Tuấn Đào mang tới, toàn bộ nhìn thấy mà nhiệt huyết sôi trào, hận không thể nhảy vào trong vòng thay thế anh hùng của mình ra quyền hung ác...

Mấy người Phùng Trường Nghĩa càng thêm không ngừng động viên Lương Tuấn Đào: “Lão đại, cố gắng lên!”

“Lão đại, giỏi lắm!”

“Lão đại, chịu đựng!”

Một câu cuối cùng là Vân Phàm kêu, anh nhìn ra được tình hình của Lương Tuấn Đào không phải rất khả quan, có thể chịu đựng nửa giờ mà không thua đã coi là tốt rồi!

Mười mấy phút trôi qua, Lương Tuấn Đào rõ ràng thở hổn hển, mà hai mắt Thạch Vũ đỏ ngầu, càng đánh càng hăng, giống như giết đỏ mắt, một lòng muốn đưa đối thủ vào chỗ chết!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Sabrina76, Tthuy_2203, kemlanh, meoluoi127, xichgo
     
Có bài mới 21.09.2017, 20:05
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang 34.4 - Điểm: 32
Chương 34.4: Tìm cha!

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đều nói thợ đảo mỏ ở khu vực khai thác mỏ này giống như sói hoang, nói đúng là bọn họ khát máu hiếu chiến! Thật ra thì cũng không phải trời sinh như thế, hoàn cảnh sinh tồn quyết định tính cách hướng tới! Ban đầu khi Thạch Vũ mới vào khu khai thác mỏ thì bị ma cũ bắt nạt ma mới thợ mỏ cũ vây đánh, vì bảo vệ con gái, anh đều giết đỏ cả mắt rồi, liều chết cũng không để bất kỳ kẻ nào tổn thương đến Mộng Mộng của anh!

Lúc ấy thợ đào mỏ chết dưới tay anh nhiều đến mười mấy người, người tàn tật cũng không phải số ít, từ đó về sau, anh dựa vào nắm đấm sắt nhuốm máu gây dựng địa vị bá chủ ở khu vực khai thác mỏ này! Nếu như nói mấy ngàn thợ đào mỏ là sói hoang hung tàn, như vậy anh chính là sói vương khát máu nhất tàn bạo nhất trong đàn sói hoang.

Vì củng cố địa vị, mỗi ngày quyết đấu với người đến gây sự là giờ học anh nhất định phải luyện, hơn nữa mỗi một lần khiêu chiến, anh đều dốc hết toàn lực, không đưa kẻ địch vào chỗ chết không chịu bỏ qua!

Thời gian lâu dài, không ai dám khiêu chiến anh! Lúc này đây khu vực khai thác mỏ cuối cùng yên tĩnh, bầy sói có sói vương sẽ không tự giết lẫn nhau nữa, nhưng nếu như có người ngoài tới biến động, sẽ khiến cho những người khát máu thích chiến này bạo động. dieendaanleequuydonn

Bàn về thực lực, Lương Tuấn Đào cũng không kém Thạch Vũ bao nhiêu, vấn đề là anh ít đi vẻ nhẫn tâm không chết không thôi, điều này khiến cho anh thua Thạch Vũ về mặt khí thế.

Hai mươi phút sau, cả người cũng bị mồ hôi ướt đẫm, thể lực tiêu hao nghiêm trọng, chỉ miễn cưỡng duy trì ngang tay, còn không lộ ra vẻ thua trận.

Cố thêm mười phút! Lương Tuấn Đào tự nhủ, nếu quả thật nửa giờ bị đánh gục đó thật sự là mất thể diện vứt xuống nhà bà ngoại rồi!

Đám người Phùng Trường Nghĩa thầm kinh hãi, đều nhìn ra tình hình “Lão đại” của bọn họ dường như không phải rất tốt! Nhưng đám thợ mỏ kia lại đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Lương Tuấn Đào, cũng không có miệt thị như lúc đầu.

Dưới nắm đấm sắt điên cuồng của Thạch Lại, gần nửa giờ thế mà không lộ vẻ thua trận, đây quả thật là... Người đầu tiên! Có thợ đào mỏ tỏ vẻ kinh sợ trên mặt, có lén lút nhỏ giọng bàn luận: “Anh chàng này quả thật không đơn giản!”

Nửa giờ vừa đến, Vân Phàm lập tức nhảy vào trong sân, kêu gọi Thạch Vũ đầu hàng: “Đã hết giờ! Này, đã hết giờ! Sói điên, hết giờ rồi! Ngừng!”

Thạch Vũ không dừng lại được, nhiều năm khẩn trương cao độ đã thành thói quen, khi bắt đầu chiến đấu không chết không ngừng nghỉ, đối thủ còn chưa ngã xuống đất không thể ngừng, nếu như dừng lại tiếp theo sẽ bị vây đánh phản công!

“Con mẹ nó!” Nhìn ánh mắt đỏ ửng của Thạch Vũ và mất lý trí công kích điên cuồng, Lương Tuấn Đào rốt cuộc hiểu rõ, trên thế giới này đối thủ đáng sợ nhất chính là kẻ điên! “Đã hết giờ, mày con mẹ nó giữ lời đi!”

Không có cách nào, Thạch Vũ không nghe được! Con mắt khát máu của anh chăm chú khóa “Kẻ địch” lại, trong lòng vĩnh viễn chỉ có một suy nghĩ –– nhất định phải đánh anh ta nằm xuống, nếu không anh sẽ bị anh ta giẫm dưới chân!

Vân Phàm ở bên cạnh càng không ngừng hô ngừng lại, rốt cuộc chọc giận Thạch Vũ, anh đột nhiên quay đầu lại nheo tròng mắt nhìn Vân Phàm, giống như sói hoang gào lên một tiếng, ngược lại nhào về phía Vân Phàm.

Cũng may Vân Phàm có bản lĩnh nhanh nhẹn, tránh được công kích bất ngờ của Thạch Vũ. Nhưng mà anh cũng biết mình không thể đối chọi trực tiếp với Thạch Vũ, không thể làm gì khác hơn là càng không ngừng trốn tránh.

“Mẹ nó, hai người đánh một anh Thạch của chúng ta! Mấy người là cái khỉ gì?”

“Lấy nhiều bắt nạt ít, tất cả chúng ta cùng nhau lên!”

“Lên đi! Giết bọn họ!”

...

Đàn sói hoang nóng nảy hiếu chiến này nguy hiểm giống như thuốc nổ, một tia lửa cũng có thể nổ tung. Đã có người xông lên không kịp chờ đợi gia nhập vào vòng chiến, hung ác giúp đỡ Thạch Vũ công kích Lương Tuấn Đào và Vân Phàm. Đám người Phùng Trường Nghĩa bên cạnh dĩ nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn, cũng xông lên hỗ trợ, vì vậy, không thể tránh được một cuộc quần chiến thảm khốc. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Ai cũng không ngờ chuyện diễn biến thành tình hình như vậy, giống như bất kỳ kẻ nào cũng không có cách nào cứu vãn.

Tào Dịch Côn núp trong bóng tối xem cuộc chiến không khỏi bật cười, hả hê oán thầm nói: Lương Tuấn Đào à Lương Tuấn Đào, thì ra cũng có lúc mày không chống đỡ được! Thật sự cho rằng bọn sói hoang này dễ thu phục sao? Để cho mày nếm chút lợi hại, tránh cho cả ngày ở trước mặt tao bày ra vẻ thần toàn năng, hừ!”

Cả người Lương Tuấn Đào đều là mồ hôi như nước, giống như vừa mới tắm rửa sạch sẽ. Anh dốc hết toàn lực chiến đấu kịch liệt với Thạch Vũ nửa giờ, lại đổi thành kết quả như thế! Thở dài một tiếng, có lẽ đây chính là ý trời đi!

Sói hoang chính là sói hoang, văn minh nhân loại không cách nào tới khai thông.

“Cha Mộng Mộng! Ai là cha Mộng Mộng?” Trong tiếng chém giết kịch liệt, đột nhiên vang lên một giọng nữ dễ nghe thanh thúy như chuông bạc, “Mộng Mộng muốn tìm cha! Ai là cha Mộng Mộng!”

Trừ Thạch Vũ, người ở đây bất cứ kẻ nào cũng sẽ không có bất kỳ phản ứng gì với lời nói này, nhưng Thạch Vũ nghe được!

Giống như người bị mộng du đột nhiên tỉnh táo lại từ trong mộng, Thạch Vũ đang chém giết ngừng tất cả động tác, cặp mắt đỏ bừng cũng khôi phục trong trẻo. Anh quay đầu nhìn chung quanh trong đám người hỗn loạn, tìm kiếm giọng nữ dễ nghe đó.

“Cha Mộng Mộng! Con bé khóc, anh mau tới đây dỗ con bé!”

Dường như không có bất cứ do dự và suy tính nào, Thạch Vũ đẩy mọi người ra, sải bước chạy về phía âm thanh kia.

Cục diện sắp diễn ra gió tanh mưa máu lại bởi vì Thạch Vũ nửa đường rời đi mà không giải quyết được gì, mấy phần tử cực kỳ khát máu cũng dừng lại, ân cần đuổi theo Thạch Vũ, hỏi: “Anh Thạch? Có chuyện gì vậy?”

“Câm miệng!” Thạch Vũ quát một tiếng, thô bạo đẩy người cản trở tầm mắt ra, sau đó yên lặng lắng nghe, cuối cùng nhận được phương hướng. Anh bước vội mấy bước, đã thấy một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp mang theo một cô bé xinh xắn xuất hiện trong tầm mắt. die nda nle equ ydo nn

“Cha!” Bé gái chính là Mộng Mộng, người cũng như tên, đẹp như mộng như ảo. Lúc này bé giang hai cánh tay nhỏ, bước chân xiêu vẹo như cánh bướm bay vào trong lồng ngực Thạch Vũ.

Ôm lấy con gái, vẻ bất thường trên người Thạch Vũ lập tức biến mất sạch sẽ, đường cong mặt mày anh cũng trở nên vô cùng dịu dàng, trong miệng nói vài lời trách cứ qua loa, giọng nói lại hết sức ôn hòa, giống như lo lắng giọng cao lên một chút sẽ hù dọa đứa nhỏ trong ngực: “Chạy ra như thế nào? Không phải cha đã dặn không cho phép con chạy lung tung sao?”

“Dì dẫn con ra ngoài tìm cha, dì nói cha đang đánh nhau với người ta rất nguy hiểm, để cho con tới đây khuyên nhủ cha!” Mộng Mộng chớp hàng mi dài thon mảnh, nhỏ giọng nói, “Cha không cần đánh nhau với người ta có được không? Mộng Mộng sợ cha bị thương!”

Ánh mắt sắc bén liếc về phía người “Xúi giục” con gái mình, thấy là một cô gái rất trẻ, có một đôi mắt sáng trong suốt như nước suối, lúc này không hề sợ hãi mà nhìn anh, cánh môi đầy đặn tươi tắn nhếch lên vết cười.

“Con bé không hy vọng nhìn thấy anh bị thương, có thể vì con bé mà đừng đánh nhau nữa không?” Cô gái tiến nhanh tới một bước, nụ cười phơi phới như gió mát thổi qua mặt, “Anh đã nói chỉ cần Phương tiên sinh có thể một mình đấu với anh nửa giờ, hai người đấu ngang tay, hai người sẽ bắt tay giảng hòa, còn nhớ không?”

Trong đầu mơ hồ có ấn tượng về phương diện này, chỉ có điều về sau sao lại đánh đến dữ như vậy, còn xảy ra hỗn chiến thì anh giống như rất không rõ ràng. Bởi vì anh càng dốc toàn lực đánh nhau thì càng dễ dàng bị ma nhập, khi mất lý trí, anh vốn không có gì khác kẻ điên.

Quay đầu nhìn nhìn mấy ngàn anh em thợ đào mỏ theo anh đến đây, đều đang nhìn trộm nhau nheo mắt nhìn anh, giống như không rõ rốt cuộc anh định làm gì.

Tròng mắt sắc bén đột nhiên trở nên lạnh, anh quay đầu lại khóa chặt nụ cười chúm chím trên mặt cô gái kia, khàn giọng hỏi: “Cô là ai?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Jolie Quynh, Sabrina76, Tthuy_2203, meoluoi127, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alpha, lyht, Lê An Nhiên, meocon372000, Mèo Quên Thở, Mẹ Bầu và 457 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

7 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 210, 211, 212



Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 248 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.