Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 336 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 18.09.2017, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3616
Được thanks: 14758 lần
Điểm: 21.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch 65.4 - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 2: Sóng gió thương trường

Chương 1.4 : Lần đầu tiên gặp mặt

Editor: Mẹ Bầu

Cố Tử Thần nhắm mắt lại, "Ngủ đi."

     "Vâng." Kiều Tịch Hoàn liền áp sát cả người lên bên trên người của anh.

     Thật sự, cô cảm thấy cực kỳ lạnh, lạnh từ bên ngoài thấu vào tận đến bên trong cơ thể.

     Nhưng mà người Cố Tử Thần thật ấm áp, thân thể của anh tỏa ra một nguồn nhiệt lượng làm cho cô cảm thấy rất ấm áp.

     Cô nhấc đầu lên chôn vào nơi cổ của anh, nước mắt của cô chảy từ cổ luồn vào lồng ngực của anh. Một Cố đại thiếu gia đã từng là một con rùa thích sạch sẽ đến từng cái lông, Dieenndkdan/leeequhydonnn nhưng ngày hôm nay đã phá lệ không hề rống hét cô, không hề ghê tởm nước mắt của cô.

     Phảng phất như anh đang ở đó để dung túng đến từng nhất cử nhất động của cô.

     Chỉ có điều là, một Cố đại thiếu gia vốn lạnh lùng vô tình là thế, không biết từ khi nào lại đã bắt đầu biết thương hương tiếc ngọc như vậy chứ?!

******************

     Cô không nghĩ ra, cũng mà không muốn đi suy nghĩ gì thêm nữa! Cô tựa vào trên người của anh, chìm vào trong giấc ngủ.

     Thật ra thì trong khoảng thời gian này Kiều Tịch Hoàn cũng đã phải gánh vác công việc cực kỳ mệt mỏi rồi, cô cần có một giấc ngủ say như vậy.

     Mà ở một giây kia, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn khi ngủ thiếp đi hình như cô đang có suy nghĩ, đã từ lâu lắm rồi, cho tới tận bây giờ, có phải là cô cũng vẫn đang luôn tìm cho mình một vòng tay ôm thực ấm áp hay không. Một mình thật sự rất lạnh, quá mức lạnh lẽo...

     ...

     Trong phòng truyền đến tiếng hít thở đều đều, thỉnh thoảng còn có tiếng ngáy vang lên cực kỳ khẽ.

     Có người nói, ngủ có tiếng ngáy là bởi vì trong ngày đã quá mệt mỏi.

     Kiều Tịch Hoàn bận rộn rất nhiều công việc, cho nên cô rất mệt mỏi.

     Cố Tử Thần mở mắt, diễ↕n☾đ↕àn☾lê☾q↕uý☾đ↕ôn quay đầu nhìn vào cái đầu của Kiều Tịch Hoàn đang chôn ở nơi cô của anh, nhìn hàng lông mi của cô thật dài, trên đó tựa như  vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt chưa khô.

     Tại sao cô lại phải khóc? !

     Anh đã từng có lần cho rằng, khi đàm phán thành công hạng mục này, thế nào cô cũng sẽ phải diễu võ dương oai.

     Cô không giống như là một con người đa sầu đa cảm, ít nhất là từ sau khi ra tù, cô không còn giống như trước nữa.

     Rốt cuộc cô cũng đã phải trải qua những chuyện gì, để khiến cho bản thân cô đến nửa đêm gặp phải ác mộng, di◕ễn♠đà‿n♠lê♡♠q◕uý♠đôn đến mức căn bản không thể nào mà ngủ yên giấc được như vậy?

     Thật ra thì từ trước đây thật lâu, anh đã phát hiện ra rồi. Kiều Tịch Hoàn vẫn cứ bám chặt lấy giường của anh không chịu rời đi, thực chất cũng không phải là bởi vì anh, mà là bởi vì cô sợ, cô sợ phải ngủ một mình! Cho dù cô ngủ ở bên cạnh anh, thì anh cũng vẫn có thể cảm giác được rất rõ ràng, đến nửa đêm đột nhiên có tiếng cô chuyển động người ngợm co rúm cả lại, luôn luôn bị kinh hoảng, mãi vẫn chưa ổn định lại được!

     Ba năm qua ở trong ngục giam, Kiều Tịch Hoàn đã có chuyện gì đó xảy ra thê thảm đến không nỡ nhìn hay sao? !

     Cố Tử Thần nhíu chặt lông mày lại.

     Kiều Tịch Hoàn đột nhiên thấy không thoải mái.  Cô chợt nhúc nhích người, vùi đầu thật sâu hơn nữa ở nơi cổ của anh, diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn từ trong miệng bật lên một tiếng nỉ non, "Phong..."

     Phong? !

     Là tên của một người nào đó, hay chỉ là một câu nói mớ vô ý thức trong cơn ngủ mê của cô?

     Thân thể của Cố Tử Thần giật giật, anh nghĩ muốn đẩy Kiều Tịch Hoàn ra. Nhưng bởi vì anh bị Kiều Tịch Hoàn ôm rất chặt, tựa như cô đã đặt một nửa thân thể mình ở trên người của anh rồi! Cô cần phải tìm chỗ để dựa vào nhiều đến bao nhiêu mới đủ đây? !

     Mà giờ khắc này tựa như Kiều Tịch Hoàn cảm nhận được đang bị người đẩy ra, cho nên cô lại càng không chịu thuận theo hơn, lực ôm Cố Tử Thần càng lúc càng lớn, tựa như một con bạch tuộc hung ác quấn chặt lấy anh.

     Cố Tử Thần bị cô siết chặt đến mức sắp không sao thở nổi nữa.

     Giờ phút này cho dù anh có muốn ngủ cũng không thể ngủ được, anh chỉ sợ, nếu như anh thật sự ngủ đi mất, có khi lại bị cô ghì chặt đến chết ngạt.

     ...

     Kiều Tịch Hoàn ngủ thẳng một giấc đến tận 9 giờ tối.

     Cô mở mắt ra, tròng mắt giật giật, phảng phất như đang suy nghĩ tại sao mình lại ở chỗ này?

     Cô ngẩng đầu lên nhìn người bên cạnh, không nhìn thì không biết, vừa nhìn thấy liền giật mình.

     Cố Tử Thần bị cô áp dưới thân thể của mình, cổ anh bị cô cố sức mà ôm lấy, cả người cô nhìn tựa như một con bạch tuộc đang quấn lấy anh. Mà giờ phút này, ánh mắt của Cố Tử Thần đang nhìn cô chằm chằm, sắc mặt nói có bao nhiêu khó chịu thì có bấy nhiêu khó coi.

     "Tỉnh ngủ rồi mà vẫn còn không chịu đi xuống cho tôi!" Cố Tử Thần rống giận.

     Cả người anh cũng đã cứng ngắc lại rồi.

     Tậm chí Cố Tử Thần anh đã phải giữ vững cái tư thế này đến hơn ba tiếng đồng hồ rồi! Quả thực anh đã tự mình tìm tội để chịu mà.

     Kiều Tịch Hoàn bị Cố Tử Thần rống lên một câu như vậy, vội vàng buông anh ra, để cho mình giữ vững một khoảng cách với anh. Giờ phút này chỉ cần nhìn sắc mặt “hãy coi chừng” kia của Cố Tử Thần cũng biết, cô không nên trêu chọc anh, thức thời né tránh luôn.

     Cố Tử Thần hoạt động cánh tay và cổ của mình một lúc, cả người thấy khó chịu vô cùng.

     Kiều Tịch Hoàn ôm chăn ngồi ở đầu giường nhìn Cố Tử Thần, "Tại sao anh lại không đẩy em ra?"

     Cô còn nói chưa dứt lời, vừa nghe cô hỏi như vậy sắc mặt của anh đã kém hơn rồi.

     Cô cho là anh không muốn đẩy cô ra sao? Mỗi lần anh muốn đẩy cô ra, cô lại càng ôm anh chặt hơn, cảng cố đẩy cô thì lại càng bị cô ôm chặc hơn nữa, thiếu chút nữa anh đã bị cô ôm đến đứt hơi rồi !

     "Bất kể như thế nào, em cũng phải cám ơn anh đã ngủ cùng với em." Kiều Tịch Hoàn ngọt ngào cười lên một tiếng.

     Sắc mặt của Cố Tử Thần không chút thay đổi, anh cố gắng để cho thân mình từ trên giường đi xuống đất, ngồi lên xe lăn.

     "Anh đi đâu vậy?" Kiều Tịch Hoàn nhìn anh.

     "Tắm."

     "Tắm sao?" Kiều Tịch Hoàn buồn bực, "Anh đã ăn cơm tối chưa?"

     Hiện tại đã là buổi tối đi, cô lại lôi kéo Cố Tử Thần cũng ngủ từ lúc 5 giò chiều đến giờ, Cố Tử Thần cũng vẫn chưa được ăn cơm tối là cái chắc.

     "Làm cái gì?" Cố Tử Thần nhướng mày.

     "Chẳng phải em đã nói rồi sao, sau khi đàm phán hạng mục này thành công em sẽ mời anh đi ăn cơm mà. Em nhận thấy đến giờ này chắc mọi người trong nhà cũng đã ăn cơm tối xong rồi! Để em mời anh đi ra ngoài ăn cơm một bữa."

     "Không đi." Một câu từ chối đáp lại.

     "Tại sao anh lại không đi? Anh sợ phải ra cửa sao?"

     "Không sợ."

     "Không sợ, thế tại sao lại không đi ra ngoài chứ? Anh thích ăn cái gì, em mời anh ăn." Kiều Tịch Hoàn mời mọc rất nhiệt tình.

     "Không thích ăn gì hết."

     "Anh có thích ăn hải sản không?" Kiều Tịch Hoàn khéo léo hỏi lại.

     "Tôi dị ứng với hải sản."

     "Vậy anh có thích ăn thịt bò bít tết không?" Kiều Tịch Hoàn kiên nhẫn hỏi tiếp.

     "Tôi không thích."

     "Vậy thì anh thích ăn gì?"

     "Kiều Tịch Hoàn!" Cố Tử Thần không chịu nổi Kiều Tịch Hoàn cứ quấn quít chặt lấy mình như thế.

     "Được rồi, em biết rồi, anh thích ăn những món ăn gia đình. Em biết có một nhà hàng chuyên làm những món ăn gia đình cực ngon, trước kia khi phải làm thêm giờ, em thường..." Kiều Tịch Hoàn hơi dừng lại một chút, "Phải nói là ăn cực kỳ ngon! Để em đi thay bộ quần áo, chúng ta lập tức ra ngoài để ăn."

     "Tôi chưa nói là muốn đi mà." Cố Tử Thần nhìn cô.

     "Cứ quyết định như vậy đi." Nói xong, Kiều Tịch Hoàn liền tự mình đi vào gian phòng nhỏ tìm quần áo để thay ra, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, cô quay đầu lại: "Anh đừng tắm rửa nữa, trở lại lại phải tắm lại lần nữa, mất thời gian."

     "Cô sợ bị mất thời gian thì cô cũng đừng mời tôi đi ăn cơm nữa!"

     "Như vậy ý của anh là anh đồng ý ra ngoài đi ăn cơm với em phải không? Được rồi, em không ngại chờ anh một lát."

     "..." Cố Tử Thần, không thể phản bác được.

     Kiều Tịch Hoàn đi thay quần áo. Cô ngồi đợi Cố Tử Thần tắm xong, sau khi mặc quần áo vào, liền đẩy anh đi xuống phòng khách ở lầu dưới.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Puck, Sóc Là Ta, Tiểu Linh Đang, Táo đỏ phố núi, Vân Cà Bông, Windyphan, hatrang221, heodangyeu, lebang19942013, nammoi
     

Có bài mới 19.09.2017, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3616
Được thanks: 14758 lần
Điểm: 21.21
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch 65.4 - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


]Quyển 2: Sóng gió thương trường

Chương 1.4 : Lần đầu tiên gặp mặt

Editor: Mẹ Bầu

Trong phòng khách, những người khác trong nhà  đang ở đó xem ti vi. Nhìn thấy hai người bọn họ xuất hiện thì Tề Tuệ Phân liền cất giọng nói, âm điệu đúng khí phách của “đương gia chủ mẫu” (*): "Đã trễ thế này rồi hai đứa mới xuống để dùng cơm, còn ra thể thống gì nữa."

(*) Đương gia chủ mẫu: Bà chủ giữ vai trò quản lý trong gia đình.

     Kiều Tịch Hoàn cười nói, "Xế chiều hôm nay chúng ta quả thật đã ngủ quên mất. Hiện tại con cùng Tử Thần đi ra ngoài để ăn cơm."

     Lời nói vừa ra, tất cả mọi người trong phòng khách đều trở nên an tĩnh, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn ánh mắt không tự chủ đổ dồn vào ngắm nghía trên người Cố Tử Thần.

     Cố Tử Thần ngồi ở trên xe lăn vẫn rất bình tĩnh tự nhiên, không có gì vẻ gì khác thường.

     Nếu như mọi người nhớ không lầm, thì từ sau khi Cố Tử Thần bị tàn tật đến giờ, anh chưa từng bước ra khỏi cửa chính của nhà họ Cố một bước.

     Lần này đột nhiên Kiều Tịch Hoàn nói bọn họ muốn đi ra ngoài ăn cơm, thật sự đã làm cho mọi người phải kinh ngạc đến rớt cằm!

     "Cô đang nói cái gì, cô đưa Tử Thần thần đi ra bên ngoài..." Tề Tuệ Phân có cảm giác như mình đã nghe lầm thì phải.

     Cố Diệu Kỳ nháy mắt cho Tề Tuệ Phân, di@en*dyan(lee^qu.donnn),  ý nhắc nhở bà chớ có mở miệng hỏi nữa.

     Tề Tuệ Phân nói được một nửa câu lại nuốt trở vào.

     "Hai đứa đi ra ngoài ăn cơm đi, nhớ đừng trở lại quá muộn đấy." Cố Diệu Kỳ khó khi có được sự hòa ái dễ gần, nói một câu.

     Kiều Tịch Hoàn gật đầu cười một tiếng, "Vâng ạ!"

     "Tuệ Phân, em dặn người làm bố trí cho hai đứa một chiếc xe." Cố Diệu Kỳ hướng về phía Tề Tuệ Phân dặn dò.

     "Đượ rồi! Để mẹ gọi điện thoại cho tài xế, dặn cậu ta ở cửa chờ hai đứa ở ngoài cửa."

     "Cảm ơn mẹ." di◕ễn♠đà‿n♠lê♡♠q◕uý♠đôn Kiều Tịch Hoàn khẽ mỉm cười, ở dưới ánh mắt của mọi người đẩy Cố Tử Thần rời đi...

     Lúc rời đi, bên tai cô còn nghe thấy giọng nói đầy sự buồn bực của  Cố Tử Nhan: "Từ lúc nào thì anh cả lại chủ động nguyện ý đi ra khỏi cửa như vậy chứ?"

     "Con đúng là đồ nhóc con, anh cả của con chấp nhận chuyện đi ra cửa là một chuyện rất tốt đấy, chớ có nói lung tung."

     "Chỉ là con thuận miệng nói ra một chút thôi mà..." Cố Tử Nhan nói một câu có chút oán trách.

     Cố Tử Hàn lạnh lùng die,n;da.nlze.qu;ydo/nn nhìn theo phương hướng mà hai người bọn họ vừa mới rời đi.

     Tròng mắt càng ngày càng sâu hơn.

     ...

     Kiều Tịch Hoàn cùng Cố Tử Thần ngồi ở chỗ ngồi phía sau.

     Kiều Tịch Hoàn nhoài người ra ở trên cửa sổ xe bằng thủy tinh, nhìn phong cảnh ban đêm trên đường đi.

     "Anh rất ít khi đi ra ngoài phải không?" Kiều Tịch Hoàn phá vỡ không khí an tĩnh bên trong xe, hỏi.

     "Không thích ra cửa."

     "Thế giới bên ngoài có nhiều thứ đặc sắc lắm, tội gì anh phải tự giam mình ở trong nhà như vậy."

     Cố Tử Thần trầm mặc, dường như không muốn nhiều lời.

     Kiều Tịch Hoàn cũng nhún vai không hỏi nhiều nữa. Hai người cùng yên tĩnh trở lại, dieendaanleequuydonn, cho tới khi đến nhà hàng chuyên các món ăn gia đình mà Kiều Tịch Hoàn đã nói.

     Nhà hàng cơm gia đình nằm cách tòa Cao ốc Hoàn vũ không xa, nhưng lại nằm trong một ngõ hẻm của trung tâm thành phố. Tuy không nằm ở vị trí gần đường lắm, nhưng ở đây lại có rất nhiều các món ăn dân tộc của nhiều địa phương nên khách hàng rất thích đến đây ăn. Ngày trước cô cùng Tề Lăng Phong không ít lần tới nơi này ăn cơm, cho nên giữa ông chủ nhà hàng và bọn họ gần như cũng đã quá quen thuộc.

     "Không phải giống như ở trong các bữa tiệc ở sảnh lớn, nhưng mà mùi vị ở nhà hàng này tuyệt đối rất tốt." cái này dáng vẻ đẩy Cố Tử Thần đi vào nhà hàng món ăn gia định. diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn Cho dù hiện tại đã hơn 9 giờ tối rồi, nhưng trong nhà hàng vẫn còn có vài bàn có người đang dùng cơm, việc buôn bán vẫn rất sôi động.

     Cố Tử Thần cũng không để lộ ra biểu cảm gì đặc biệt, nhưng cũng không giống như cái này dáng vẻ ghét bỏ như trước nữa. Kỳ thực ra thì Kiều Tịch Hoàn vẫn còn có một chút thấp thỏm, cái người đàn ông này có tính cách giống như một con rùa già cáu kỉnh(*), ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn cô sợ anh sẽ không nhịn được mà phá hư mất cảnh tượng ở nơi này.

(*) Nguyên văn: 龟毛 – âm đọc “quy mao”: Quy- con rùa; Mao- nghĩa theo động từ: cáu giận, tức giận, nổi giận.

Ở đây ý tác giả muốn nói nhân vật Cố Tử Thần do bị tai nạn nên thành người tàn tật, do đó anh trở nên khó tính, hay cáu giận vô cớ.

     Hai người ngồi vào ở một góc nhỏ trong nhà hàng, thậm chí còn  không phải là phòng bao.

     Nhân viên phục vụ nơi này cũng không phải là đặc biệt nhiệt tình, hai người còn phải đợi một lát nhân viên phục vụ mới lần lượt đưa tới một thực đơn, diễn✿đàn-lê-quý✿đôn ặt xuống đó một cây bút và một cuốn sổ rồi rời đi.

     Kiều Tịch Hoàn dường như đã rất quen thuộc, cô cầm lên bút viết vào trong cuốn sổ đó những món ăn mà mình yêu cầu.

     Viết các món ăn xong, sau đó Kiều Tịch Hoàn xé tờ giấy xé đó ra, ngẩng đầu lên nói, "Lần đầu tiên tới ăn ở nơi này, em lại không hỏi xem anh thích ăn món gì, đoán chừng anh cũng không biết ở chỗ này có những món ăn gì, em cứ gọi món chúng ta cùng ăn như nhau nhé."

     Cố Tử Thần gật đầu, không có ý kiến gì.

     Kiều Tịch Hoàn đưa thực đơn nhân viên phục vụ.

     "Anh có để ý đến việc có nhiều thêm một người nữa cùng ăn cơm ở đây không?" Kiều Tịch Hoàn đột nhiên hỏi Cố Tử Thần một câu.

     Cố Tử Thần cau mày.

     "Một người bạn." Kiều Tịch Hoàn cười nói, trong lòng lặng lẽ bổ sung, có lẽ là anh cũng quen biết đấy, "Lần trước chẳng phải là em đã cầm của anh hai trăm vạn (200 vạn) đó sao? Em nói là em mượn để đưa cho một người bạn mua phòng ở, đồng ý sau này sẽ giới thiệu người ấy cho anh biết."

     Vẻ mặt của Cố Tử Thần cũng không có gì đặc biệt, "Tùy cô."

     "Vậy thì em không khách khí nữa." Kiều Tịch Hoàn lấy điện thoại ra, cho gọi cho Vũ Đại.

     Bên kia nghĩ một lát, "Kiều Tịch Hoàn."

     "Đã ăn cơm tối chưa vậy?"

     "Ăn rồi."

     "Có thể ăn thêm một chút nữa không?"

     Bên kia tựa như là nghĩ ngợi một lát: "Có thể."

     "Vậy thì hãy đến nhà hàng món ăn gia đình, ở trong ngõ phía đông ngã tư Hoa Tuyết nhé!."

     "Được."

     Kiều Tịch Hoàn cúp điện thoại, "Cô ấy sẽ lập tức đến ngay."

     Dường như Cố Tử Thần cũng không có hứng thú lắm, ánh mắt anh nhìn quanh ở trong nhà hàng một vòng.

     "Anh thấy rất mới lạ sao? Em đoán chừng kiểu người Đại thiếu gia như anh chắc chắn cũng chưa từng bao giờ bước vào những nơi này đâu nhỉ? Thật ra thì em vẫn luôn cảm thấy, nếu như cứ để bản thân mình chìm đắm trong những chuyện ngày trước, sẽ làm giảm đi rất nhiều niềm vui thú. Có những chuyện thật không cần phải đến mức quan trọng quá như vậy, ví dụ như thân phận của mình, ví dụ như sự cao quý của mình!"

     "Tôi không phải là loại người thô lỗ, hiểu biết nông cạn như cô đã nghĩ đâu." Cố Tử Thần nói ra từng chữ từng câu.

     Kiều Tịch Hoàn không nhịn được cười phá lên, "Vậy sao? Người đàn ông mà cửa chính không ra cửa phụ cũng không bước."

     Sắc mặt của Cố Tử Thần không được tốt lắm.

     Kiều Tịch Hoàn cũng không quan tâm, cô nhìn anh, "Sau này em sẽ đưa anh ra ngoài nhiều hơn nữa để cho anh gặp gỡ mọi người ngoài xã hội."

     "Không cần."

     "Không cần phải từ chối người khác từ ngàn dặm như vậy! Xế chiều hôm nay chẳng phải là anh đã ôm em ngủ đó sao? Chúng ta vẫn đang là vợ chồng đấy." Kiều Tịch Hoàn cố ý nói.

     Không biết tại sao, nhìn gương mặt của Cố Tử Thần lúc này đã đen thui hoàn toàn, nhưng bộ dạng lại không có cách nào để túm được cô, Kiều Tịch Hoàn không khỏi có cảm giác vô cùng mãn nguyện.

     "Là cô đã ôm người tôi ngủ đó chứ!" Cố Tử Thần phản bác lại.

     "Chuyện này có điều gì khác nhau đâu?! Kết quả cuối cùng chẳng phải là hai chúng ta cùng ôm lẫn nhau, cùng ngủ chung một chỗ với nhau sao!" Kiều Tịch Hoàn cười hì hì, nói lại một câu vẻ gian tà.

     "..." Cố Tử Thần nhìn cô, "Cô có thể hay không ăn nói dè dặt hơn một chút được không?"

     "Chúng ta cũng đã kết hôn rồi, em cũng là người phụ nữ đã sinh con rồi, làm sao mà phải ăn nói dè dặt chứ?!"

     Tròng mắt của Cố Tử Thần đột nhiên nhíu chặt lại một chút, "Cô vẫn  còn chưa nhớ ra được những chuyện đã từng xảy ra hay sao?"

     "Anh nói cái gì cơ?" Kiều Tịch Hoàn hỏi lại anh.

     "Coi như tôi chưa nói gì hết." Cố Tử Thần căn bản cũng không muốn cùng tán gẫu với cô thêm.

     Kiều Tịch Hoàn da mặt dày, dù chỉ một chút xíu cũng không cảm thấy có chuyện gì qan trọng, lại mặt dày mày dạn nói, "Thật ra thì, anh vẫn còn rất quan tâm đến em đấy chứ!"

     "Cô vẫn còn có thể không biết xấu hổ một chút nào hay sao?"

     "Lúc xế chiều hôm nay em yêu cầu anh ngủ cùng với em, em vẫn cảm nhận được anh vẫn có cảm giác khi nằm ngủ cùng với em như vậy. Em khóc, nước mắt cũng ướt hết cả trên người của anh, vậy mà anh cũng không ngại..."

     "Tôi mà không ngại sao? Tôi không ngại mà khi rời giường, chuyện đầu tiên mà tôi làm là phải đi tắm đó thôi!" Cố Tử Thần hung hăng nói lại.

     Trong nháy mắt Kiều Tịch Hoàn liền hóa đá.

     Cô cũng biết ở trên người Cố Tử Thần cô không chiếm được chút tiện nghi gì.

     Kiều Tịch Hoàn chu môi ra, tỏ vẻ khó chịu, "Thế anh cũng không thèm quan tâm tại sao em lại khóc sao? Em vậy mà đã đàm phán thành công, lấy được rất một hạng mục béo bở như thế, lẽ ra hẳn nên cao hứn mới đúng."

     "Hỉ cực sinh bi." (*) Cố Tử Thần nói, nhìn qua tưởng chừng như anh chẳng chút quan tâm.

(*) Hỉ cực sinh bi: Câu thành ngữ, ý tương tự như câu “Vui quá hóa buồn” ở Việt Nam.

     Kiều Tịch Hoàn trầm mặc một hồi, "Cứ coi là như vậy đi."

     Đúng lúc đó thì nhân viên phục vụ bắt đầu từng bước từng bước mang thức ăn lên.

     "Ăn cơm đi." Kiều Tịch Hoàn bảo Cố Tử Thần.

     "Bạn của cô đâu rồi"

     "Cô ấy phải thuê đi xe tới nơi này, có thể còn phải mất một chút thời gian nữa. Chúng ta cũng chưa ăn cơm, không cần phải đợi cô ấy đâu, như vậy sẽ làm cho mình đói bụng không tốt." Kiều Tịch Hoàn nói xong, đã bắt đồng cầm đôi đũa lên rồi.

     Cố Tử Thần nhìn bộ dáng của Kiều Tịch Hoàn.

     Xế chiều hôm nay, cái người con gái có tên Kiều Tịch Hoàn mà phảng phất tựa như đã bị toàn bộ thế giới từ bỏ kia, rốt cuộc là người nào vậy? !

     Mà hiện tại, người con gái đang ở nơi này, không có tim không có phổi, rõ ràng sống rất thư thản kia là ai vậy? !

     "Thế nào, anh vẫn chưa đói sao?" Kiều Tịch Hoàn nhìn anh không động đến chiếc đũa, chủ động gắp một miếng thịt kho đặt vào trong bát của  Cố Tử Thần, "Anh nếm thử một chút đi, món ăn nơi này ngon nổi tiếng."

     Cố Tử Thần cúi đầu nhìn này miếng thịt nửa nạc nửa mỡ cuộn vào nhau, cầm đũa lên gắp bỏ vào trong miệng, nhai nhai.

     "Anh không sợ em gắp đưa cho anh miếng thịt kho trên có nước miếng của em à? Em đã dùng đôi đũa của em để gắp thịt cho anh đấy!" Kiều Tịch Hoàn nghiêm trang nói.

     Sắc mặt của Cố Tử Thần thoáng một cái liền tối sầm lại, miếng thịt nhai ở trong miệng, nuốt vào cũng không được, mà nhả ra cũng không xong.

     "Dù sao chúng ta cũng đã kết hôn, đã sinh con rồi, anh cũng không thèm để ý sao!" Kiều Tịch Hoàn cố ý.

     Cô cố ý để cho Cố Tử Thần nổi giận đến cắn răng nghiến lợi mà lại không có nơi để phát tiết.

     "Anh ăn nhiều một chút, em gị rất nhiều đồ ăn. Không ăn hết thì lãng phí lắm" Kiều Tịch Hoàn thúc giục, "Anh mà không gắp thức ăn, em sẽ lại gắp giúp cho anh đấy..."

     Cố Tử Thần liền gắp đồ ăn ở trước mặt mình, mỗi một món ăn đều gắp một miếng vào trong bát của mình.

     Kiều Tịch Hoàn không nhịn được bật cười thành tiếng, thoái mái vui vẻ đến mức không sao tả xiết. Cô nhìn gương mặt của Cố Tử Thần luôn giữ cái kiểu vạn năm không thay đổi, giờ đây trên mặt anh đang biến đổi có đến trăm nghìn những biểu cảm kỳ quái khác nhau kia, cảm thấy thật là đáng giá!

     Phảng phất như tâm tình bi thương đột nhiên hiện lên vào lúc xế chiều hôm nay, hiện tại vào giờ khắc này tựa như cũng đã biến thành những chuyện râu ria rồi.

     Cô muốn, bất kể là ở kiếp trước hay là ở hiện tại, cô thực sự vẫn là con người không có tim không có phổi!

     Khóe miệng cô mím lại, cười lên một tiếng, nhìn Cố Tử Thần đang đang ăn cơm với các món ăn vô cùng lịch sự.

     Cho dù ở cái nơi này, bộ dáng ăn cơm của anh cũng làm cho người ta cảm thấy vô cùng cao quý, tao nhã, cộng thêm bộ dáng đẹp trai của anh có chút “kinh thiên địa khiếp quỷ thần” (*) kia, đã làm cho rất nhiều cô gái ngòi ở gần đó, không nhịn được cũng phải có chút hướngcái nhìn sang bên này...

(*) Kinh thiên địa khiếp quỷ thần: Trời đất kinh hãi, quỷ thần khiếp sợ. Ý nói vẻ đẹp của Cố Tử Thần làm cho trời đất, quỷ thần đều phải sợ hãi, ghen tị

     "Cố Tử Thần." Kiều Tịch Hoàn đột nhiên gọi anh.

     "Hả?" Cố Tử Thần vẫn đang vùi đầu vào ăn cơm.

     "Anh nói xem, nếu như em thật sự thích anh thì có được hay không?" Kiều Tịch Hoàn hỏi Cố Tử Thần một câu.

     Ngón tay của Cố Tử Thần đang gắp đồ ăn chợt ngẩn ra.

     "Đột nhiên cảm thấy..."

     Còn chưa kịp nói xong, bên tai liền vang lên một giọng nói của một phụ nữ , "Kiều Tịch Hoàn."

     Kiều Tịch Hoàn nhìn người trước mặt, "Vũ Đại, tới chậm như vậy, không đợi cậu nữa"

     "Không có chuyện gì." Vũ Đại ngồi ở bên cạnh cô, đáp lại vẻ không quan tâm.

     Vũ Đại không câu nệ tiểu tiết, những chuyện này cô căn bản cũng không để ở trong lòng.

     Cố Tử Thần nhìn lên hai người phụ nữ ở trước mặt.

     Đột nhiên cảm thấy có cái gì đó?

     Anh mím môi, cũng không chào hỏi gì.

     Kiều Tịch Hoàn và Vũ Đại nói với nhau mấy câu, sau đó cô vội vàng cho Cố Tử Thần biết, "Tử Thần, đây là Vũ Đại, là người bạn mà lần trước em đã nói với anh đấy, mặc dù cô ấy dáng dấp rất cao, nhưng xác xác thật thật là phụ nữ đó."

     Cố Tử Thần nhìn Vũ Đại.

     Vũ Đại nhìn Cố Tử Thần.

     "Đây là ông xã của tớ, Cố Tử Thần, tiền tớ đưa cho cậu để mua căn phòng nhỏ kia là do anh ấy đưa cho đấy!"

     Vũ Đại cùng Cố Tử Thần mặt đối mặt.

     Kiều Tịch Hoàn nhìn sắc mặt biến hóa của hai người bọn họ.

     Nếu như chỉ là người xa lạ, như vậy có thể nói, trên cái thế giới này cũng có quá nhiều sự trùng hợp, mà cô luôn luôn có cảm giác mình là một người bình thường, một người bình thường mà xác suất gặp được có thể nói là rất khó xảy ra!

     Chân mày của cô nhướng lên, ngồi đó chờ hai người, "lần đầu tiên" gặp mặt!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Puck, Sóc Là Ta, Vân Cà Bông, Windyphan, hatrang221, heodangyeu, lanvy06, lebang19942013, nammoi, phuochieu90
     
Có bài mới 21.09.2017, 22:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 21.02.2016, 10:18
Bài viết: 874
Được thanks: 3052 lần
Điểm: 31.27
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch 65.4 - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2.1:  Em bao nuôi anh thì sao?

Edit : Sóc Là Ta - diễn đàn Lê Quý Đôn

Trong một nhà hàng khá yên tĩnh, Vũ Đại và Cố Tử Thần bốn mắt nhìn nhau. Khoé miệng Cố Tử Thần nhếch lên, trầm thấp mở miệng: "Chào em."

"Chào anh."

Hai người bình thản chào hỏi nhau, hoàn toàn không có vẻ gì là giả vờ, cũng không có đấu tranh hay cảnh trời long đất lở nào xảy ra như suy nghĩ của Kiều Tịch Hoàn. Vẻ mặt và biểu hiện của hai người rõ ràng không giống như là đã từng quen biết mà lúc này trông hai người họ giống như hai kẻ xa lạ chỉ vô tình gặp nhau mà thôi. Sau đó, hai người cúi đầu, bình tĩnh ăn phần cơm của mình.

Trong suốt bữa cơm, hầu như bọn họ không nói lời nào, trông họ cũng không phải cố ý lơ là lẫn nhau. Bên cạnh đó, không biết tại sao khi nhìn cảnh này Kiều Tịch Hoàn lại dấy lên suy nghĩ rằng chắc chắn hai người bọn họ có chuyện gì lớn đang xảy ra.

Dựa theo tính cách của Vũ Đại, hẳn là cô ấy sẽ không dễ dàng thích ai, giống như Cố Tử Thần vậy ...

Kiều Tịch Hoàn vẫn luôn cho rằng người mình yêu chính là Cố Tử Thần và lúc này cô cũng cảm nhận được năng lực của Cố Tử Thần dù hiện tại hạ thân anh đang bị tàn tật. Mà cái gọi là hạ thân tàn tật đó là mới nhìn qua chỉ như hời hợt, hững hờ đến đau lòng nhưng trong lòng anh lại không như vậy.  

Kiều Tịch Hoàn thật sự đoán không ra, cô luôn cảm thấy anh thật sự không đơn giản, nhưng lại không thể biết anh có bao nhiêu năng lực, cũng như không thể đo đếm hay suy đoán khả năng của anh đến đâu. Không nhịn được, Kiều Tịch Hoàn lại ngẩng lên nhìn hai người kia lần nữa. Trong toàn bộ bữa cơm, đúng là có chút kỳ quái.

Sau bữa cơm, Kiều Tịch Hoàn đến quầy thu ngân tính tiền, trên bàn cơm chỉ còn lại Vũ Đại và Cố Tử Thần. Hai người vẫn như vậy, thâm sâu khó dò, cũng không thể đoán được họ đang nghĩ gì.

Cuối cùng Vũ Đại đột nhiên mở miệng nói: "Đã lâu không gặp."

Ánh mắt Cố Tử Thần bình tĩnh nhìn cô: "Ra tù sớm vậy sao?"

"Sớm ba tháng."

"Ừm." Tỏ vẻ như mình đã biết rồi, anh khẽ gật đầu một cái, cũng không thể hiện quan tâm quá nhiều.

"Con trai..." Vũ Đại nhìn anh.

Ánh mắt Cố Tử Thần nhìn về phía Kiều Tịch Hoàn đang đứng tính tiền nói: "Trước tiên đừng nói đến chuyện này nữa."

Vũ Đại nhìn xuống bàn, cũng không nói thêm lời nào.

Không bao lâu, Kiều Tịch Hoàn đã thanh toán tiền xong, nhìn vẻ mặt hai người kia vẫn như cũ thì thở dài. Nếu như nói là đang diễn xuất thì hai người kia quả thật diễn quá sâu.


Sau đó, ba người cùng bước ra khỏi quán cơm, Kiều Tịch Hoàn quay về phía hai người la lớn: "Tớ đưa cậu về."

"Không cần, tớ tự bắt xe về."

"Tớ tiện đường."

"Không được, tớ còn có chút việc, muốn đi chỗ khác nữa." Vũ Đại nói.

Kiều Tịch Hoàn cũng không muốn làm khó nên nói: "Vậy cậu đi cẩn thận, chúng tớ đi trước."

"Ừm."

Sau khi Kiều Tịch Hoàn và Cố Tử Thần ngồi vào xe thì Vũ Đại cũng xoay người bước ra đường.

Còn Kiều Tịch Hoàn vẫn nhìn theo bóng dáng của Vũ Đại, nhìn dáng cô cao gầy dần dần biến mất trong đêm tối.

"Anh cảm thấy Vũ Đại là người thế nào?" Kiều Tịch Hoàn hỏi Cố Tử Thần .

"Không có gì đặc biệt."

"Thật sao?" Kiều Tịch Hoàn mím môi "Em luôn cảm thấy cô ấy trông như bình thản nhưng thật ra có lẽ có nỗi lòng khó nói."

"Có quan hệ gì đến anh?" Cố Tử Thần nhướng mày hỏi cô.

"Coi như em chưa nói gì." Kiều Tịch Hoàn đầu hàng nói. Đối với Cố Tử Thần, giữa bọn họ có lẽ mãi mãi không có cách nào để nói chuyện tử tế được.

Trời nhá nhem tối, hai người ngồi xe trở về biệt thự nhà họ Cố. Vào lúc ấy những người khác đều đã ngủ, trong biệt thự đặc biệt yên tĩnh.

Kiều Tịch Hoàn đẩy Cố Tử Thần lên tầng hai và trở về phòng.

"Đêm nay em sẽ ngủ ở đây." Kiều Tịch Hoàn nói.

Nghe xong, lông mày Cố Tử Thần dựng đứng.

“Sau này em sẽ ngủ ở đây kẻo Hân Đồng lại nói xấu sau lưng em, nói em bị anh chán ghét mà phân phòng, khiến mẹ cũng lo lắng không yên. Nếu vậy theo anh, em còn có thể sống tốt trong căn nhà này nữa không?" Kiều Tịch Hoàn oán giận nói.

Cố Tử Thần nhìn cô nói một hơi dài, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện.

"Anh im lặng chính là đồng ý." Kiều Tịch Hoàn vội vàng nói.

Cố Tử Thần tái mặt, tức giận đến nghẹn họng.

"Em đi tắm, em muốn mình sạch sẽ khi nằm trên chiếc giường này." Kiều Tịch Hoàn cầm áo ngủ chạy vào phòng tắm.

Cố Tử Thần nhìn theo bóng lưng Kiều Tịch Hoàn dần khuất sau cánh cửa.

Người phụ nữ này...

...

Kiều Tịch Hoàn bắt đầu nghênh ngang hò hét lại ngang ngược ngủ trên giường lớn của Cố Tử Thần.

Khi ngủ Cố Tử Thần cũng có quy tắc, cũng không biết có phải vì do hạ thân tàn tật mà cách ngủ của anh hầu như bất động. Ngược lại, tư thế ngủ của Kiều Tịch Hoàn lại đặc biệt thiên biến vạn hoá (ý nói chuyển động không ngừng), bình thường thì thân thể nghiêng về một bên, mông quay về Cố Tử Thần, còn nếu không thoải mái thì cả thân thể quay về phía anh, gác một chân lên người Cố Tử Thần, thậm chí có lúc chân còn lại cũng ép lên cổ Cố Tử Thần. Có khi suýt chút nữa Cố Tử Thần cảm thấy mình bị ép đến không thở nổi.

Cố Tử Thần đẩy cô nằm sang một bên, cô nằm yên được một lúc nhưng sau đó lại tiếp tục xoay ngang xoay dọc khiến người khác không cách nào đỡ nổi. Mông lắc qua lắc lại, thân thể úp xuống, khuôn mặt chôn trong gối, tư thế như vậy kéo dài trong quãng thời gian rất lâu. Nhiều lần Cố Tử Thần muốn đẩy cô ra nhưng người phụ nữ này nằm như chết, cứng đơ không nhúc nhích khiến anh không đẩy cô ra nổi.

Như thường lệ, cuối cùng anh cũng trải qua một đêm với cô lại thấy ánh mặt trời mọc lên bừng sáng khắp gian phòng.


Kiều Tịch Hoàn duỗi người, thỏa mãn rời giường. Hôm nay cô chính thức được bước vào tập đoàn nhà họ Cố để làm việc. Lòng cô vui sướng đi phòng tắm rửa mặt, thay một bộ đồ công sở cảm thấy mình có vẻ chín chắn hơn một chút.

Khi cô tắm xong thì vẫn thấy Cố Tử Thần đang say giấc trên giường ngủ.

Thật kỳ lạ, bình thường người đàn ông này thức dậy rất sớm mà hôm nay thời gian cũng không còn sớm nhưng anh vẫn chưa dậy. Sao hôm nay Cố Tử Thần lại mệt mỏi đến thế? Mặt trời mọc đằng tây rồi sao?

"Rửa mặt xong thì đi làm thôi." Kiều Tịch Hoàn giật mình.

Người đàn ông này có con mắt thứ ba sau ót hay sao? Cô đang nhìn anh thì tự nhiên anh nói lớn tiếng, muốn hù cô chết hay sao?

Cô tức giận nói: "Mặt trời đã lên đến mông mà anh cứ nằm đó ngủ thẳng cẳng vậy sao?"

"Đó là do ai?" Cố Tử Thần cũng thét lớn. Một đêm không ngủ, anh có thể ngủ ngon sao?

"A?" Kiều Tịch Hoàn buồn bực nhìn anh. Anh nói vậy có ý gì? Cô làm gì sai sao?

Lúc này cô trông sắc mặt của Cố Tử Thần cực kỳ khó coi, tròng mắt thấp thoáng còn tơ máu, đôi mắt hình như còn sưng phù, bộ mặt rõ ràng là ngủ không ngon. Như đã lấy lại tinh thần, Kiều Tịch Hoàn cũng nhanh chóng chạy ra ngoài.

Cô luôn luôn ngủ không ngon, có lúc bản thân cô cũng cảm thấy không hiểu ra sao. Rõ ràng tướng ngủ rất tệ, sáng sớm còn để chân thẳng ra tới phía bên kia, chăn còn rơi quá nửa xuống đất, quần áo xốc xếch, tóc rối bù, quả thực rất khó coi.

Mà kiếp trước, cũng bởi vì tướng ngủ quá khó coi nên cô bị Tề Lăng Phong nhìn thấy...

Cô hít sâu, thở dài thầm nghĩ mình không nên nhớ gì về kiếp trước như vậy. Có lẽ kiếp trước mắt cô bị mù nên mới gặp Tề Lăng Phong.

Sau khi đi xuống lầu, ra khỏi cửa chính cũng nhìn thấy Cố Tử Hàn đang đứng ở cửa, bên cạnh anh là Hân Đồng đang muốn quá giang xe anh đi làm.

Làm vợ của Cố Tử Hàn, Hân Đồng cũng coi như là một người vợ hiền lương thục đức. Nếu không phải do tính kế hại người thì có thể nói so với những người làm dâu trong dòng họ Cố này, cô ta chẳng thua kém ai.

Kiều Tịch Hoàn lạnh nhạt nhìn hai người trước mặt, Cố Tử Hàn đã ngồi vào trong xe, cửa xe cũng chưa đóng như đang muốn chờ cô.

Sáng sớm, đi làm đều đi nhờ xe của Cố Tử Hàn, lâu dần thành thói quen. Nhưng chỉ có một thói quen duy nhất mà cô không thể chịu nổi đó là có sự tồn tại của Hân Đồng. Chỉ nhìn khuôn mặt của cô ấy thôi, Kiều Tịch Hoàn cũng có thể đoán được, Hân Đồng đang muốn xé nát mình ra thành trăm mảnh.

Hiện tại cô càng ngày càng cảm thấy Hân Đồng được gả vào Cố gia này chính là đang muốn đào cho cô một phần mộ. Năng lực hại người và thủ đoạn tính kế của cô ấy quá cao siêu, bên cạnh đó căn bản Kiều Tịch Hoàn cô cũng không phải là đối thủ của Cố Tử Hàn cho nên cô vẫn bị người khác ức hiếp hết lần này đến lần khác thôi.

Vậy cuối cùng, kết quả ra sao? Cô cũng không biết trước được, chỉ có thể mỏi mắt mong chờ.

Xe chạy một đường vững vàng hướng về toà cao ốc Cố thị. Trong không khí im lặng lúc này, Cố Tử Hàn đột nhiên chủ động mở miệng: "Anh sẽ nói ba cấp cho em một chiếc xe."

Khoé miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên nghĩ thầm: “Cố Tử Hàn, anh đang phiền chán vì ngồi chung với tôi sao?” Mà cô cũng không có tâm tình gì đặc biệt, chỉ cười nhạt nhòa: "Ừm, em sẽ đề nghị với ba."

Cố Tử Hàn nhìn vẻ mặt thản nhiên của Kiều Tịch Hoàn thì càng ngày càng không hiểu rốt cuộc cô đang nghĩ gì? cũng càng ngày càng cảm giác mình thật giống như không có cách nào khống chế cô. Đã có lúc anh như nắm được cô nhưng giờ đây cô đột nhiên lại như là ngựa hoang mất cương, bắt đầu chạy, không gì có thể ngăn cản. Con ngươi anh căng thẳng, thầm nghĩ không thể xem thường cô được.

Mỗi người một ý, hai người đồng thời đến cao ốc Cố thị, một trước một sau cùng bước vào. Tất cả nhân viên ở Cố thị dường như cũng không cảm thấy kinh ngạc mấy vì có mấy người đã biết lai lịch của Kiều Tịch Hoàn nhưng cũng có mấy người không biết. Mặc dù vậy, bọn họ vẫn nghĩ chỉ trong một thời gian ngắn mà có thể lên vị trí trợ lý quản lý thị trường thì cũng không phải là nhân vật đơn giản.

Kiều Tịch Hoàn đi tới bộ phận quản lý thị trường, tuy rằng tin tức cô chính thức nhậm chức OA còn chưa được công bố nhưng ngày hôm qua phòng thị trường Tần Văn cũng đã nhận được tin tức.

Tuy văn phòng có chút cũ kỹ nhưng đã được dọn dẹp cẩn thận. vì thế cô bắt đầu chuyển đồ đạc của mình vào phòng. Đây không phải là phong cách thiết kế mà cô yêu thích, hơn nữa đây cũng không phải là văn phòng mới, có lẽ nó đã bị bỏ trống từ lâu.

Cô nhẹ nhàng xoay ghế, cửa sổ cũng không phải dạng thiết kế mà cô thích, toàn bộ văn phòng không lớn nhưng cũng coi như có đủ trang thiết bị cần dùng. Khóe miệng cô chợt nở nụ cười, sau đó rời khỏi phòng.

Cô không biết mình sẽ có thể ngồi ở vị trí này bao lâu, nói không chừng cũng sẽ sớm rời khỏi đây thôi.

Cô mỉm cười, lấy những tập tài liệu và bắt đầu sắp xếp gọn gàng để trên bàn.

Không bao lâu sau, Milk gõ cửa phòng "Kiều tổng... Không đúng, quản lý Kiều, em đến trình diện."

Vì Milk là nhân viên tầng dưới cùng nên khi cô chuyển công tác thì cô phải tự mình đi làm thủ tục. Bàn làm việc của cô được đặt ngay ở bên ngoài với vị trí là thư ký riêng của Kiều Tịch Hoàn.

"Thật trùng hợp." Kiều Tịch Hoàn nhìn cô ta.

"Được làm việc bên cạnh chị, em cảm thấy cực kỳ vui vẻ. Em không phải đang nịnh hót, mà em thật sự cảm thấy chị cũng là người có tài, tương lai nhất định  thành công trong sự nghiệp.” Vẻ mặt Milk rất chăm chú nói.

Kiều Tịch Hoàn nhịn không được cười phá lên "Chị cũng hy vọng là thế."

"Đúng rồi quản lý Kiều, hôm qua chị đi lúc nào, chúng em cũng không biết."

"Có chút việc bận nên rời đi trước, thấy các em chơi vui vẻ nên không muốn quấy rầy. Hơn nữa nếu có chị ở đó, các em chơi không thoải mái."

"Ha ha, thì ra là như vậy. Có điều sau đó mọi người đều uống say, em vừa xuống dưới lầu thì đụng phải bọn họ, người nào cũng có dáng vẻ xiêu vẹo, trông thật tức cười."

"Mọi người vui vẻ là được." Từ trên ghế làm việc, Kiều Tịch Hoài đứng lên nói "Vì vậy bắt đầu từ hôm nay, chúng ta phải làm việc nghiêm túc."

"Vâng, em nhất định dốc hết sức mình cố gắng làm việc giúp đỡ quản lý Kiều."

"Chị nói em nịnh hót cũng không sai." Kiều Tịch Hoàn cười "Hiện tại cũng không có chuyện gì, trước tiên em nên làm quen một chút về chỗ làm việc của mình."

"Vâng." Milk lui ra khỏi phòng.

Kiều Tịch Hoàn đứng cạnh cửa sổ, từ trên lầu cao nhìn xuống đoàn người phía dưới. Bắt đầu từ hôm nay, nơi đây chính là khởi điểm của cô. Cô mím đôi môi lại đứng trông về phía xa, đột nhiên điện thoại vang lên.

Cô nhìn màn hình điện thoại, sau đó bắt lên nói: "Ba."

"Ở công ty, hãy gọi ba là chủ tịch."

"Vâng, thưa chủ tịch." Kiều Tịch Hoàn trợn mắt nói.

Trước đây lúc ở cao ốc Hoàn Vũ, ba cô còn là chủ tịch, cô thường gọi ông ấy là “lão già” ngay ở trước mặt mọi người. Ba cô lúc đó vẫn thoải mái bình thản thậm chí còn rất vui lòng.

Cô nhẹ nhàng cắn môi, khống chế chính mình, cũng không muốn tâm tình mình suy sụp hơn nữa.

"Tiên sinh James vừa hẹn ăn cơm tối, con cũng chuẩn bị một chút."

"Vâng."

"Con cũng đừng dẫn theo thư ký vì ba đã sắp xếp nhân viên đi cùng."

"Dạ được."

"Mặt khác, ba cũng vừa dặn dò bên bộ phận tổng hợp sắp xếp cho con một chiếc xe. Mỗi ngày con cùng Tử Hàn ngồi cùng một xe tan ca cũng không tiện lắm, hơn nữa một người bình thường như con cũng nên có một chiếc xe cho riêng mình."

"Cảm ơn chủ tịch." Kiều Tịch Hoàn đang chuẩn bị nói chuyện này thì Cố Diệu Kỳ đã chu đáo suy nghĩ thay cho cô.

"Có điều thưa chủ tịch, ngài cũng không cần cử tài xế đến lái xe cho con vì con cũng có một người bạn, hiện giờ cô ấy đang thất nghiệp nên con nghĩ hay là thuê cô ấy làm tài xế chở con cũng được."

"Bạn bè cũ bị thất nghiệp sao?" Cố Diệu Kỳ cau mày "Ba không muốn giao việc này cho một người bạn vớ va vớ vẩn của con đâu."

"Con biết thưa chủ tịch, có điều người bạn này rất đặc biệt, ý con là như vậy, mong rằng ngài đồng ý."

"Nam hay nữ?"

"Là nữ." Kiều Tịch Hoàn vội trả lời, trong lòng nghĩ dòng họ Cố gia này thật giống nhau.

"Dù gì cũng chỉ là một tài xế thôi mà, con cứ tùy ý quyết định." Cố Diệu Kỳ thỏa hiệp nói.

"Cảm ơn chủ tịch."

"Ừm." Cố Diệu Kỳ cúp điện thoại.

Kiều Tịch Hoàn cũng đã sớm biết trước về vị trí của Vũ Đại rồi nhưng thân phận cô ấy khá đặc biệt, cô không thể nói muốn cô ấy làm vệ sĩ cho mình được. Hơn nữa Cố thị cũng không có vị trí nào lớn hơn dành cho cô ấy, vì vậy vị trí tài xế cũng rất xứng với cô ấy, mà cô cũng sẽ không khiến cho người khác hoài nghi.

Suy nghĩ một chút, cô gọi điện thoại, "Vũ Đại, cậu biết lái xe không?"

"Biết."

"Vậy thì quá tốt, bắt đầu chiều nay, cậu đến cao ốc Cố thị tìm tớ, sau đó cậu sẽ là tài xế riêng cho tớ."

"Được." Vũ Đại không từ chối nói.

Cô biết chỉ cần Vũ Đại có thể làm được thì cô ấy sẽ không từ chối.


Đã sửa bởi Sóc Là Ta lúc 26.09.2017, 14:51, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sóc Là Ta về bài viết trên: Puck, Vân Cà Bông, Windyphan, hatrang221, heodangyeu, lebang19942013, nammoi, phuochieu90
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 336 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Codai776020, moonandwind, tytyty và 148 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.