Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 

Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

 
Có bài mới 15.09.2017, 16:34
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 37
Chương 166: Ôm cháu không ôm con

(Phần cuối)

Editor : Hương Cỏ


     Sau khi hoàng đế rời khỏi, hoàng hậu trở lại vị trí của mình, cười nói với các vũ cơ: "Tiếp tục nhảy múa đi, trong ngày vui này Bản cung cùng chư vị tỷ muội hậu cung cùng vui mừng. Bản cung thay mặt mọi người kính rượu thái hậu nương nương, chúc thái hậu nương nương thân thể khoẻ mạnh, mọi sự như ý."

     Hoàng hậu đã đưa bậc thang, thái hậu không thể không thuận đi xuống, thật sâu nhìn hoàng hậu một cái, rốt cục vẫn bưng ly rượu lên, "Hoàng hậu có lòng."

     "Đây đều là bổn phận của con, cần phải làm mà." Hoàng hậu tươi cười nói.

     Đây cũng là lần đầu tiên biểu lộ rất rõ ràng thái độ của Tiêu Kỳ với Đại hoàng tử trước mặt mọi người. Đã khiến cho người ta rung động không thể dùng lời mà miêu tả, nhìn hoàng đế bế con trai thành thạo như vậy, thấy rõ chuyện này là thường xuyên làm. Hơn nữa, Đại hoàng tử hôn lên mặt hoàng đế, để lại đầy nước miếng, cũng không thấy Hoàng thượng tỏ vẻ không vui, thấy rõ cực kỳ sủng ái.

     Khó trách Hi Phi không sợ hãi, có một đứa con trai như thế ở bên người, trái tim Hoàng đương nhiên là bị buộc chặt thôi.

     Nếu như trước đây nói tới tương lai của Đại hoàng tử, mọi người còn cảm thấy Hi Phi chưa đủ lo lắng. Như bây giờ không thể không tự suy nghĩ lại một lần.

     Náo nhiệt rồi cũng tan, uống ba lượt rượu, thái hậu rời đi trước, sau đó hoàng hậu cũng về. Ngày mai là tiệc tròn tuổi của Đại hoàng tử, lại một ngày náo nhiệt, tất cả mọi người phải đi về nghỉ ngơi. Hoàng hậu cố ý phân phó, ngày mai không cần đến thỉnh an là cho mọi người thêm chút thời gian nghỉ ngơi.

     Đợi đến khi Phượng Hoàn Cung cuối cùng an tĩnh lại, hoàng hậu cũng thay y phục, rửa mặt ngồi trước gương, nhìn khuôn mặt trong gương kia, ngay cả nàng ta cũng cảm thấy xa lạ. Bây giờ càng ngày nàng ta càng không thích soi gương, người trong gương xa lạ quá.

     "Đại hoàng tử biết rõ Bản cung." Hoàng hậu khẽ nói với Đồng cô cô.

     Gương mặt Đồng cô cô cũng thật sự kích động, "Rốt cuộc Hi Phi nương nương không cô phụ nương nương ưu ái, Đại hoàng tử được Hi Phi nương nương dạy bảo rất tốt, rất tốt." Nói đến đây Đồng cô cô cũng hơi nghẹn ngào. Hoàng hậu không có con bên cạnh, ở trong hậu cung này lúc nào cũng có chút thiếu quyền lực.

     Nhưng Đại hoàng tử thân cận với Hoàng hậu nương nương, thì đền bù được tiếc nuối này.

     Chỉ cần Đại hoàng tử thân cận với Hoàng hậu nương nương, nửa đời sau của nương nương coi như là có dựa vào, Đồng cô cô đương nhiên là vui mừng.

     "Đúng vậy, Hi Phi dạy dỗ con trai rất giỏi." Hoàng hậu sâu kín thở dài, nếu đổi lại là mình... Chỉ sợ cũng chưa chắc có thể có sự hào phóng như Hi Phi, lòng người đều ích kỷ, xu lợi chính là bản tính. Hi Phi để Đại hoàng tử thân cận với nàng ta, kỳ thật chính là mịt mờ biểu đạt, nàng ấy không có bất kỳ mơ ước đối với địa vị của nàng ta.

     Có hoàng sủng, có con nối dòng, còn có thể giữ vững bản tâm, không tham lam, Hi Phi...

     Giây phút đó Hoàng hậu mới thật bội phục Hi Phi. Có thể kiềm chế lòng tham, mới là người có ý chí kiên định nhất. Trước kia, là nàng ta xem thường Hi Phi. Lại nhớ tới Hi Phi tự biện luận trong chuyện Đậu Phương Nghi chết và thanh mai trúc mã, Hoàng hậu không phải không thừa nhận, nàng ta thật sự nhìn nhầm rồi.

     Hi Phi không phải là người nhu nhược bất lực, ngược lại, nàng ấy mạnh mẽ hơn, lý trí hơn, có trí tuệ hơn so với mình.

     Người thế này dứt khoát không thể trở thành kẻ địch của mình.

     Lần đầu tiên Hoàng hậu cảm thấy, chuyện của Hi Phi là việc thành công nhất nàng ta đã làm từ khi ngồi lên vị trí hoàng hậu này.

     Lúc trước vô tình trồng liễu, không nghĩ bây giờ xanh tươi từng mảnh, phúc khí cũng đến.

     Đồng cô cô tháo hết những trâm cài trên đầu hoàng hậu, vừa làm vừa nói: "Hi Phi nương nương có lòng biết ơn, Đại hoàng tử lại thông tuệ cơ trí, tương lai phúc khí còn ở phía sau này." Chỉ cần hết thảy có thể bình ổn vượt qua, vị trí thái tử tất nhiên là chạy không thoát. Đến lúc đó, thái tử còn thân cận với hoàng hậu, đương nhiên là không có gì tốt hơn.

     "Đúng, cho dù không có phúc khí kia, Bản cung cũng sẽ cho nó phúc khí." Hoàng hậu cầm chiếc lược ngọc trong tay đập xuống bàn trang điểm, quốc mẫu quý trọng, không thể đơn giản dao động. Chỉ cần nàng ta đứng bên Đại hoàng tử, tương lai lập trữ, Hi Phi và Đại hoàng tử sẽ có thêm nhiều sức mạnh, có thể ngăn chặn những bất mãn trên triều đình.

     Chỉ cần người khác, không sinh ra hoàng tử...

     Trong hậu cung này cũng sẽ không có tranh chấp.

     Hoàng hậu nhíu mày trầm tư, Đồng cô cô đứng ở một bên cũng không dám quấy rầy, khoanh tay đứng yên.

     Tiêu Kỳ bế con trai về Hợp Nghi Điện, Tự Cẩm ra đón, nhìn con trai ngủ, trước tiên bế con trai vào tẩm điện an trí, sau đó hai người mới dắt tay nhau về tẩm điện của mình.

     Đên nay Tiêu Kỳ bận rộn, trên người toàn mùi rượu với mùi hương phấn, Tự Cẩm đẩy hắn đi tắm trước, sai người bưng nước nóng đã chuẩn bị sẵn vào. Nàng đưa y phục vào, nhìn hai gò má Tiêu Kỳ ửng đỏ cũng biết đêm nay hắn uống không ít.

     Duổi hết cung nhân bên trong ra ngoài, người hầu bên cạnh cũng sớm đã hiểu thói quen của chủ tử, khép cửa rời đi hết.

     Tự mình trải giường, Tự Cẩm thả màn rơi xuống, còn chưa đứng lên thì đã bị người ôm lấy sau lưng, thân thể bị nâng lên, ngã xuống nệm mềm mại. Xoay người lại thì bị cơn mưa hôn của Tiêu Kỳ ùn ùn kéo tới, tiếng thở hổn hển vờn quanh màn, xiêm y dây lưng cũng bị kéo ra, lộ ra yếm hoa sen bên trong.

     "Thái hậu kêu trẫm phải sinh con đàn cháu đống."

     Thân thể Tự Cẩm cứng đờ, nàng đã biết chắc chắn thái hậu sẽ không yên tĩnh.

     "Chúng ta lại sinh một đứa nữa đi, sinh một tiểu công chúa giống như nàng, xinh đẹp mềm mại thật tốt." Tiêu Kỳ nỉ non bên tai Tự Cẩm, tốt nhất sinh một lúc năm sáu đứa, Tự Cẩm sẽ không có tinh thần đi nghĩ tới trúc mã gì đó.

     "Được." Tự Cẩm trả lời. Kỳ thật nàng vẫn nghĩ lần tới sinh con trai, một con trai là chưa đủ. Ít nhất phải có hai con trai bên người thì mới coi là chân chính ổn định. Nhưng, trong lòng nàng cũng thích con gái. Mỗi lần nhìn thấy Ngọc Trân công chúa, đều nghĩ mình có con gái thì tốt lắm, con gái lớn lên giống Tiêu Kỳ.

     Quan trọng nhất là, chỉ cần nàng có thể sinh con, bất kể là hậu cung hay là tiền triều, cũng sẽ không thể lấy lý do hoàng đế không con hoặc con nối dòng ít ỏi mà nhúng tay vào chuyện trong hậu cung.

     Nam nhân uống rượu, lại muốn sinh con, nhiệt tình như lửa, vùi đầu cày cấy không chỉ một lần.

     Mấy ngày này tiết trời không được tốt lắm, bên ngoài Quản Trường An vừa gọi, Tự Cẩm cảm giác được người bên gối động cũng tỉnh theo. Mở mắt ra nghiêng đầu sang liền nhìn thấy trên lưngTiêu Kỳ vừa ngồi dậy, đầy những vết cào do nàng lưu lại tối qua, trong lúc nhất thời mặt cũng đỏ lên.

     Tiêu Kỳ hiếm khi nhìn thấy dáng vẻ này của Tự Cẩm, nhịn không được bật cười, nhướn mày nói: "Trong hậu cung này, dám bắt ta cũng chỉ có một mình nàng."

     Tự Cẩm trợn trắng mắt, không thèm phản ứng đến hắn. Người khác cái gì, có cần phải nói khó nghe như thế hay không. Còn nữa, có thể trách nàng sao? Tối qua là ai như lang như hổ lăn lộn hoài không đủ, không có một cước đạp đi xuống đã rất nể tình rồi.

     Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm dùng sức cuốn chăn quanh người, cười càng thêm vui vẻ, Tự Cẩm phía sau cũng bật cười.

     Tự Cẩm: ...

     Nhìn nàng ghen buồn cười như vậy sao?

     Trong màn là một đống hỗn độn, Tự Cẩm mang giày cho Tiêu Kỳ, lấy y phục cho hắn thay. Người hầu bên ngoài nghe gọi mới đẩy cửa ra bưng chậu đồng và khăn theo thứ tự đi tới. Vân Thường dẫn theo Kim Chức Ngọc Tú vào phòng thay nêm, xếp chăn. Tự Cẩm mặt đỏ như máu tỏ vẻ không nhìn thấy gì hết.

     Kỳ thật mấy thứ riêng tư này bị người khác tháo ra mang đi như thế, mặc dù không phải là lần đầu tiên vẫn rất khảo nghiệm da mặt dày của Tự Cẩm.

     Đồ ăn sáng đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, Đồng Ý mang theo thức ăn bên Ngự Thiện phòng, bày thức ăn nóng hổi lên bàn, đế phi dắt tay nhau đi ra.

     Bữa ăn sáng vội vàng, Tự Cẩm xem thời gian hỏi hành trình hôm nay của Tiêu Kỳ, xác định tiệc tròn tuổi sẽ không xuất hiện bất luận cái gì ngoài ý muốn.

     Sau khi Tiêu Kỳ nói với Tự Cẩm, không có bất kỳ chuyện gì không ổn, Tự Cẩm múc thêm một chén cháo cho hắn, "Người ăn nhanh lên, mau không kịp."

     Tiêu Kỳ tăng nhanh tốc độ ăn cơm, vừa ăn vừa dặn dò mấy chuyện vụn vặt hôm nay.

     Quản Trường An đứng bên cạnh mặt không chút thay đổi quay sang. So với trước đây Hi Phi nương nương càng ngày càng to gan, dám thúc giục Hoàng thượng dùng bữa. Nhìn Hoàng thượng cũng chẳng biểu đạt bất mãn, hắn ta chỉ là một thái giám bên người, không cần làm gì bị người ta ghét, lặng yên, lặng yên cúi đầu xuống.

     Chà chà, nhìn nụ cười tươi như hoa đào nở trên gương mặt Hoàng thượng kia, còn không hiểu sao?

     "Ta sẽ bế Dục Thánh đi yến hội trước, khi nào chọn đồ vật đoán tương lai lại bế con về. Ta để Đồng Ý ở lại cho nàng sai sử, có chuyện gì hắn ta có thể trực tiếp đi đằng trước thông truyền."

     Gần đây tần suất Đồng Ý bị lưu lại ở Hợp Nghi Điện sai sử rất cao, Tự Cẩm sớm đã quen. Có một chân chạy tốc hành như thế trước ngự tiền, xác thực so với Trần Đức An phải trải qua từng cửa từng lớp mới vào được thuận tiện hơn nhiều. Nàng liền gật gật đầu, hỏi Tiêu Kỳ: "Có lẽ Thái hậu nương nương sẽ không đi qua, bên Thọ Khang Cung phải làm sao bây giờ?"

     Tiêu Kỳ lặng yên một cái, "Chuyện này nàng đừng quan tâm, ta sẽ an bài thỏa đáng." Gặp được thái hậu, Tự Cẩm cũng không cần đối mặt chống lại, đối với nàng rất bất lợi, hắn đến là được rồi. Huống chi, tối qua thái hậu cố ý nhúng tay vào việc của Dục Thánh, hôm nay Tự Cẩm mà biết chỉ sợ cũng sẽ tâm tồn khúc mắc, cho nên không chạm mặt thì tốt hơn. Cũng tránh cho ngày vui mà thái hậu lại khó xử Tự Cẩm trước mắt mọi người.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.09.2017, 09:49
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 40
Chương 167: Khoe khoang

Editor : Hương Cỏ

     Trong Hợp Nghi Điện dần dần náo nhiệt lên, đến đầu tiên là Hoàng hậu nương nương. Tự Cẩm tự mình đi ra ngoài nghênh đón. Hoàng hậu tự tay đỡ Tự Cẩm dậy, vừa cười vừa nói: "Hôm nay khí sắc muội không tệ, Đồng cô cô nói muội chuẩn bị rất chu đáo, Bản cung nghe vậy mới an tâm."

     Tự Cẩm đi theo cười một tiếng, "May mà nương nương đưa Đồng cô cô đến giúp thần thiếp nên mọi chuyện mới có thể thuận lợi như vậy, nếu không nhất định hôm nay không thể an bài thoả đáng thế này."

     Bây giờ Hoàng hậu kỳ thật đã hiểu được Tự Cẩm là người có thủ đoạn. Nhưng nàng nói như vậy không thể nghi ngờ là giữ thể diện rất lớn cho hoàng hậu, biểu lộ rõ ràng mình không phải là người vong ân bội nghĩa, đến bây giờ vẫn lấy hoàng hậu làm chủ.

     Vứa đón Hoàng hậu vào thì Quý phi cũng đến. Tự Cẩm vốn còn hơi bận tâm thái hậu, nhưng nếu đã nói là giao cho Tiêu Kỳ thì nghĩ đến hắn nhất định sẽ an bài thỏa đáng. Hơn nữa Quý phi cũng không đến cùng Thái hậu, Tự Cẩm liền đoán được mấy lý do.

     "Thần thiếp tham kiến quý phi nương nương." Tự Cẩm cười quỳ gối hành lễ.

     Hôm nay Quý phi mặc một bộ cung trang xanh nhạt viền vàng, bên hông đeo ngọc bội tua lụa hoa, tóc chải thành búi cao, kiêu kỳ diễm lệ. Lúc ấy nhìn Tự Cẩm khóe môi kín đáo cười, khẽ nói: "Hi Phi mau đứng lên đi, không cần đa lễ, hôm nay là ngày vui của Đại hoàng tử, cô cứ lo công việc là được."

     Giọng nói Quý phi hiền hòa như thế, thật ra khiến Tự Cẩm rất bất ngờ ngoài ý muốn, nhìn quý phi một cái, tự mình đón người vào, vừa cười vừa nói: "Quý phi nương nương giá lâm, thần thiếp đương nhiên phải đích thân phụng dưỡng."

     Vẻ mặt Quý phi nhu hòa, vừa đi vào vừa quan sát Hợp Nghi Điện. Bây giờ trang trí trong Hợp Nghi Điện đã khác rất nhiều so với ký ức trước đây. Trong trí nhớ Hợp Nghi Điện bài trí đều dựa theo quy chế trong cung mà làm. Mà bây giờ Hi Phi vào ở đã thay đổi rất nhiều. Trên giường trải một lớp nệm thổ cẩm mềm mại dày dặn. Các đồ vật vàng bạc, ngọc bích bày trên bệ đều tinh xảo lai lịch phi phàm. Bàn tròn lớn bằng gỗ tử đàn đặt giữa phòng, trải khăn bằng gấm thêu hoa cỏ bốn mùa màu đỏ thẫm, trên bàn bày rất nhiều khay ngọc nhỏ, trên khay ngọc đựng các loại đồ vật đoán tương lai, đủ loại đủ kiểu.

     Hơi thở Quý phi hơi chậm lại, lập tức lại tỏ vẻ bình thản vô sự, nhấc chân đi vào đại điện. Hoàng hậu đã ngồi ngay ngắn trên đó, nàng ta dịu dàng tiến lên hành lễ vấn an.

     Hoàng hậu nhìn quý phi cũng bày tỏ tình cảm tỷ muội thân thiết, cười cười nói chuyện với nàng ta. Tự Cẩm sai người đưa trà đến, tự tay dâng lên, trà cực phẩm Ngọc Điền Thúy Mi, một năm sản xuất ra không được mấy cân, trong cung có thể uống loại trà thượng hạng này, vậy thật sự là người trên đầu quả tim của hoàng đế rồi.

     Chỗ Thái hậu đương nhiên có, hoàng hậu cũng có, quý phi đương nhiên cũng sẽ không thiếu. Nhưng Hi Phi lấy này trà này tiếp khách, hôm nay tiệc đầy năm, nhiều tần phi như thế, trà cần dùng... Quý phi hơi cúi mặt, ánh mắt chợt lóe.

     Mấy người Hiền phi, Mai Phi, Khúc phi, Lý Chiêu Nghi cũng đến, đi theo sau lưng các nàng đều là các tần phi có vị phần thấp hơn trong cung. Sau khi mọi người đến mới giật mình, không nghĩ tới hoàng hậu và quý phi đã đến từ sớm.

     Hoàng hậu nương nương dắt Đại hoàng tử hái hoa trong sân, xung quanh là một đoàn người vây quanh. Tiểu tử còn rất nhỏ nhưng cũng rất biết chọn lựa. Bé nhìn trúng đóa hoa nào, không chỉ phải đẹp, hơn nữa nhất định không bị dập nát hay tì vết gì. Chỉ cần trên đóa hoa có bất kỳ điểm xấu nào, Đại hoàng tử nhìn cũng không thèm nhìn một cái.

     Dáng vóc nhỏ bé chững chạc khiến Hoàng hậu nương nương cực kỳ yêu thích, bế bé không chịu buông tay. Cứ để Đại hoàng tử tùy ý dẫn nàng ta đi chỉ trỏ trong sân, sau đó bé nhìn trúng đóa hoa nào thì Hoàng hậu nương nương cầm kéo bạc tự mình cắt xuống, cắm vào bình hoa.

     Cái bình nhất định cũng phải tinh xảo!

     Cung nữ nâng bình hoa cũng phải xinh đẹp!

     Bị hành động của Đại hoàng tử gây chú ý, mọi người không cẩn thận mới bừng tỉnh phát hiện, cung nhân trong Hợp Nghi Điện ai nấy đều xinh tươi. Mặc dù không sánh được với Hi Phi tươi đẹp độc nhất vô nhị, nhưng cũng là mặt mày đoan chính rất đặc sắc. Cả một cung toàn mỹ nhân như thế, đặt ở bên miệng hoàng đế, Hi Phi... Thật là kiêu ngạo!

     Vương Tịnh Uẩn đưa một trái cầu hoa sen màu bạc cho Đại hoàng tử, quả cầu lớn nhưng cũng không nặng, rơi xuống đất lăn một vòng liền phát ra tiếng chuông lảnh lót. Những đồ vật loại này không đáng giá bao nhiêu nhưng hay ở chỗ làm rất khéo, đủ để khiến trẻ con ưa thích.

     Tự Cẩm đứng ở một bên xem cũng không nói lời nào. Đồ Vương Tịnh Uẩn lấy ra xác thực rất là tinh xảo. Trong cung ít trẻ con, mọi người cũng không có kinh nghiệm tặng đồ cho con nít, quà tặng đưa tới phần lớn là các loại vòng cổ, khóa trường mệnh, vòng tay. Cái này lại khá độc đáo. Nhưng từ khi Dục Thánh còn chưa lật được mình thì phụ hoàng bé đã đưa tới không ít đồ chơi, kiểu đồ chơi như vậy trong rương đựng của bé cũng có hơn mười cái khác nhau.

     Ngay từ đầu Tự Cẩm còn xót của, ngọc tốt như thế mà làm thành quả cầu để chơi, đúng là phá sản! Về sau những thứ còn trân quý hơn so với loại này đều bị Tiêu Kỳ đưa tới, Tự Cẩm cũng chỉ biết câm lặng. Vàng, bạc, ngọc, ngà voi, gỗ … một tay cũng đếm không hết.

     Có một trượng phu giàu có, nhất là dưới sự nỗ lực của cha nàng, kho cá nhân của Hoàng đế bệ hạ liên tục được mở rộng, đồ tốt đồ quý không hề thiếu. Sau đó Tự Cẩm cũng không để trong lòng nữa.

     Không phải là nàng hoang phí, mà là hoàn cảnh này dưỡng thành ánh mắt quá cao.

     Dục Thánh chớp chớp mắt mấy cái, ánh mắt nhìn chằm chằm quả cầu bạc kia, cũng không giơ tay lấy mà quay người chạy về phòng mình.

     Mọi người hai mặt nhìn nhau, hoàng hậu liền nhìn về phía Hi Phi, Tự Cẩm nháy mắt đối với nàng ta, hoàng hậu liền an ổn như núi ở chỗ đó chờ không nói lời nào. Hoàng hậu mỉm cười đứng không rời đi, mọi người đương nhiên cũng chỉ có thể đứng chờ chỗ này, trong lòng cũng không nhịn được suy đoán, Đại hoàng tử làm cái gì vậy nhỉ.

     Dục Thánh trở lại rất nhanh, Kim Chức đi theo phía sau, ôm theo một cái hộp chạm hình rồng bốn góc mạ vàng. Kim Chức đặt cái hộp lên mặt đất trải đá xanh, mở nắp hộp ra. Khi mọi người còn chưa nhìn thấy rõ ràng thì Dục Thánh đã lật ngược chiếc hộp xuống. Bảy tám quả cầu đủ màu đủ kiểu lăn ra. Trong nháy mắt tiếng chuông đủ kiểu khác nhau vang lên lanh lảnh trong viện.

     Tất cả mọi người ngây người!

     Cuối cùng Hoàng hậu cũng hiểu được ý của Tự Cẩm ý tứ. Đại hoàng tử mang đồ của mình ra, chính là ý nói không lạ gì với đồ Vương Tịnh Uẩn đưa tới. Nhưng là đứa bé cũng không có ý khoe khoang gì. Đại khái là cảm thấy ngươi có đồ chơi thật thú vị, ta cũng có vậy, so với ngươi còn nhiều hơn, có lẽ là nghĩ như vậy thôi.

     Hoàng hậu ngắm Đại hoàng tử, ánh mắt chăm chú không chuyển, đứa bé này quá thông minh, làm sao mà biết lấy đồ của mình ra vậy chứ.

     Tự Cẩm không biết rõ hoàng hậu đang bị mê hoặc. Kỳ thật chuyện này rất dễ giải thích. Trẻ con ở độ tuổi này, vừa nghịch ngợm lại thích chơi. Có lẽ bé cho rằng Vương Tịnh Uẩn muốn so cầu với bé nên mới hồng hộc lấy đồ của mình ra.

     Đại hoàng tử đá cầu, cơ thể mập mạp nhỏ bé chơi cực kỳ cao hứng, còn kéo tay áo Vương Tịnh Uẩn, ý bảo nàng ta chơi với bé. Tiếng chuông văng vẳng khắp sân, rơi vào tai mọi người, không rõ là tư vị gì.

     Kiều Linh Di đứng bên cạnh Sở Trừng Lam bên cạnh, nhìn Vương Tịnh Uẩn bị Đại hoàng tử kéo lại chơi cầu, rất nhanh cũng có người khác đi lên chơi cùng, trong sân náo nhiệt hẳn lên. Sở Trừng Lam cũng không đi qua, chỉ đứng đó xem mà không lên tiếng. Kiều Linh Di nhìn sang mặt nàng ta, một hồi lâu mới nói: "Đại hoàng tử thật sự là vừa đáng yêu, vừa thông minh."

     Sở Trừng Lam nghe vậy cũng không quay đầu lại nói: "Ngọc Trân công chúa cũng rất thông minh."

     "Đúng vậy, con cái của Hoàng thượng đều thông minh, cô xem Đại hoàng tử có giống Hoàng thượng không, y như một khuôn đúc ra vậy." Kiều Linh Di sâu kín thở dài, "Khó trách Hoàng thượng yêu thương bé như thế, ngay cả chúng ta nhìn cũng thích có phải hay không."

     Sở Trừng Lam mím môi không nói gì, mạnh quay đầu lại nhìn Kiều Linh Di một cái, sau đó mới nói: "Kiều Tiểu Nghi nói đúng lắm, Đại hoàng tử xác thực khiến người ta yêu thích."

     Kiều Linh Di cười cười, không nói gì thêm.

     Sở Trừng Lam quay đầu lại, ánh mắt nhìn Đại hoàng tử thật lâu, lại nghiêng đầu nhìn nhìn đích tỷ đang đứng bên cạnh Hi Phi. Lúc ấy nàng ta quay mặt sang Hi Phi cười cười, không biết rõ nói gì đó mà khiến cho Hi Phi mặt ửng hồng hoa đào, cười nhẹ nhàng.

     Thật giống như mọi người ở chỗ này đều quên một sự thật là, Hi Phi còn có hiềm nghi giết người, đang bị cấm túc.

     Trong Hợp Nghi Điện nàng ta chưa từng vào nhưng cũng đã được nghe nói chỗ này là nơi mấy đời hoàng đế sủng hạnh tần phi. Hoàng thượng để Hi Phi vào ở như vậy, Di Cùng hiên đã sửa chữa xong từ sớm, vẫn không cho phép chuyển về, thấy rõ thịnh sủng sâu. Mà thịnh sủng này, ánh mắt Sở Trừng Lam nhìn sang Đại hoàng tử.

     Nếu Đại hoàng tử không có phúc phận sống lâu trăm tuổi...

     Ý niệm này tựa như mọc rễ vậy, ở trong lòng của nàng ta liên tục nảy nở đâm chồi, kêu gào. Nàng ta đã thật sự chịu đủ rồi. Tiến cung lâu như thế, mỗi ngày buồn tẻ hành hạ nàng ta muốn nổi điên. Sớm biết như thế, lúc trước không nghe nghe lời di nương đầu độc mà tiến cung.

     Nếu như không có Đại hoàng tử thì tốt lắm.

     Lúc Tiêu Kỳ đến, cả sân đầy tiếng cười. Đại hoàng tử đi từng bước ngắn vững vàng, khoan khoái đi tới chỗ phụ hoàng, trong miệng không ngừng, "Phụ hoàng, bế, bế, bế!"

     Khom lưng dùng một tay bế con trai lên, Tiêu Kỳ thấy trán bé cũng lấm tấm mồ hôi, lấy khăn tay của mình ra lau mồ hôi cho con. Toàn bộ người trong sân đều khom người hành lễ, lập tức độ cao thấp đi một đoạn, Dục Thánh tò mò nhìn lướt qua.

     "Các vị ái phi bình thân." Tiêu Kỳ quay đầu con trai lại rồi mới phất tay nói, bế con trai đi về đại điện. Lúc đi qua hoàng hậu bên giơ tay đỡ nàng ta một cái, sau đó lại dắt tay Tự Cẩm đi vào đại điện.

     Hôm nay là ngày vui của Đại hoàng tử và Hi Phi, vinh sủng như thế cũng là hợp tình hợp lý. Hoàng hậu mỉm cười cũng không tỏ ra bất kỳ không vui nào, mọi người cũng đi theo vào đại. Ánh mắt quý phi lơ đãng lướt qua Kiều Linh Di, khóe môi khẽ nhếch, cũng đi vào theo.

          


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.09.2017, 08:25
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 19.05.2012, 07:51
Bài viết: 728
Được thanks: 9796 lần
Điểm: 23.63
Có bài mới Re: [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương - Điểm: 39
Chương 168: Nhắc nhở

Editor : Hương Cỏ


     Giấy bút nghiên mực, vàng bạc, ngọc ngà, hà bao, túi thơm, hộp phấn son, cung tiễn, con dấu, sách cổ, đồ chơi bài trí cái gì cần có đều có, xếp đặt tràn đầy một bàn lớn.

     Dục Thánh được Hoàng thượng đặt lên bàn, trên mặt bàn lớn tỏa ra hào quang ngũ sắc. Ánh mắt mọi người đều rơi lên người bé, muốn nhìn xem Đại hoàng tử sẽ bắt vật gì đây.

     "Đại hoàng tử của chúng ta thích cái gì thì lấy cái đó." Hoàng hậu cười nói với Dục Thánh.

     Dục Thánh nhìn qua hoàng hậu, ánh mắt lại nhìn sang mẫu phi của mình. Trước đó vài ngày Tự Cẩm đã không ít lần luyện cho Dục Thánh chọn đồ. Tóm lại trong trường hợp này chọn quyển sách là tốt nhất, không mất mặt cũng không khoe khoang, phù hợp với suy nghĩ của Tự Cẩm. Do đó những khi luyện cho bé, nàng thường cầm một quyển sách dụ dỗ.

     Ánh mắt liền nhìn về phía quyển sách kia, đôi mắt Dục Thánh cũng nhìn theo về phía quyển sách. Bé cắn ngón tay suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi đứng lên, từng bước từng bước đi tới, cầm quyển sách kia ôm vào trong ngực.

     Mọi người kinh ngạc nhìn Dục Thánh một cái. Rốt cuộc Tự Cẩm cũng coi như thở phào nhẹ nhõm. Đứa bé này cũng không phụ công nàng dạy dỗ. Nhưng mà, Tự Cẩm vừa mới thả lỏng một hơi thì lại thấy Dục Thánh lấy luôn cả cây kiếm vàng nhỏ đặt bên cạnh chồng sách ôm vào lòng.

     Lấy thanh kiếm cũng được, văn võ song toàn, điềm tốt.

     Trên đường trở về, bé thuận tay lấy luôn con dấu.

     Tự Cẩm: ...

     Tiêu Kỳ nhìn con trai cười sung sướng. Con dấu vốn rất nhỏ, lại khó thấy, nhất là màu sắc của con dấu kia cũng không phải là nổi bật. Vậy mà bé cũng biết mà lấy. Hắn còn nhớ có lần mình ngồi bế con trai duyệt tấu chương có dùng con dấu đóng lên các tấu chương. Có lẽ bé nhớ con dấu này là gì.

     Đứa bé cũng rất cơ trí.

     Trong lòng ôm ba thứ, trên cơ bản có thể không bị rớt đã là không tệ, cũng không thể lấy thêm được thứ khác nữa. Bé lắc la lắc lư trở về, nhào vào trong lòng phụ hoàng, cầm con dấu nhét vào tay phụ hoàng.

     Tiêu Kỳ: ...

     Tự Cẩm cũng hơi nhướn mày, nhất thời nghĩ không ra. Sao con trai lại biết lấy con dấu chứ, nàng không hề bày thứ này cho bé thấy.

     Hoàng hậu nhìn Đại hoàng tử chọn sách vở, kim kiếm cùng con dấu, không nghĩ tới đứa bé này cũng là người có chí khí, không chỉ muốn văn võ song toàn, còn có kiêu ngạo nắm đại quyền!

     "Đại hoàng tử của chúng ta thật là người có chí khí, đây là muốn học giỏi kinh thư, chuyên cần võ nghệ, tương lai giúp Hoàng thượng trị vì đây." Hoàng hậu mở lời đầu tiên, nụ cười trên mặt chân tâm thật ý, ánh mắt nhìn Dục Thánh đầy vẻ nhu hòa, đứa bé này càng có chí khí càng tốt.

     Tiêu Kỳ nghe được long tâm vui mừng, "Hoàng hậu nói đúng lắm, nàng và Hi Phi dạy con rất tốt, trẫm rất an tâm."

     Hoàng hậu trên mặt bình tĩnh, trong lòng lại chợt chấn động. Hoàng thượng có ý gì? Đây là hy vọng mình thân cận với Đại hoàng tử sao? Rõ ràng mình cũng không nhúng tay vào việc dạy dỗ Đại hoàng tử. Nhưng Hoàng thượng lại nói vậy trước mặt mọi người. Đây là công khai ủng hộ quan hệ gần gũi giữa mình và Đại hoàng tử, là cho phép mình dạy bảo Dục Thánh sao?

     Hoàng thượng... Hoàng thượng kỳ thật trong lòng vẫn còn tình cảm phu thê với mình. Hoàng hậu cố giữ trấn định, mặt mỉm cười, nhưng trong ống tay áo rộng lớn, hai tay hơi run rẩy. Nàng ta tự tìm chỗ dựa, vĩnh viễn không sánh được với Hoàng thượng ban cho.

     "Đều là công lao của Hi Phi, thần thiếp không dám kể công. Đại hoàng tử thật là đứa bé làm người ta thương yêu, thần thiếp rất thích bé."

     Tiêu Kỳ cười một tiếng, nhìn hoàng hậu lại nói: "Vậy thì khai tiệc đi."

     Hoàng hậu gật đầu, bữa tiệc sớm đã chuẩn bị tốt. Mọi người đi theo đế hậu ngự giá lần lượt ngồi xuống. Hôm nay là ngày vui của Đại hoàng tử, Tự Cẩm là mẹ đẻ thập phần vinh hạnh được cho phép ngồi ở vị trí gần nhất với hoàng đế ngoại trừ Hoàng hậu nương nương. Ngay cả Quý phi lần này cũng đứng sau Tự Cẩm.

     Bên trong Hợp Nghi Điện trang hoàng rực rỡ đủ màu xanh đỏ vàng lóng lánh chói mắt. Ánh mặt trời treo cao ngoài cửa sổ phủ xuống mặt đất. Ánh sáng xuyên qua lớp màn cửa, nhu hòa rọi vào cũng không chói mắt. Cả phòng ồn ào náo nhiệt, vui vẻ ngập tràn. Hi Phi nương nương mặc cung trang ngồi ngay ngắn cạnh hoàng đế, dáng vóc lộng lẫy làm người ta không thể rời mắt.

     Được hơn nửa tiệc rượu, Tiêu Kỳ liền bế Đại hoàng tử đi tiền điện, cũng phải đưa Đại hoàng tử lộ diện trước bá quan văn võ. Đây cũng là cơ hội khó được. Huống chi đích thân hoàng đế bế qua, là vinh hạnh đặc biệt.

     Sau khi Hoàng đế rời khỏi, Hoàng hậu nâng chén lên cùng uống với mọi người. Tự Cẩm cũng nhân cơ hội nâng chén mời rượu, quả nhiên là vui vẻ hòa thuận, trên mặt mọi người đều mang vẻ tươi cười.

     Bóng nắng ngả về chiều, mái ngói lưu ly trên Hợp Nghi Điện tỏa ra ánh sáng rực rỡ dưới hoàng hôn. Ánh nắng chiều như lửa phủ kín hơn nửa bầu trời, như thể chiếu rọi một vùng trời đều tràn trề không khí vui mừng vậy.

     Hôm nay yến hội rất thành công, Tự Cẩm mỉm cười tự mình đưa tiễn mọi người về. Tề Vinh Hoa đi cuối cùng, lúc rời đi nhìn Tự Cẩm khẽ nói một câu, "Đậu Phương Nghi chết và cung nhân giả chứng có quan hệ với nhau, muội để ý nhiều hơn."

     Tề Vinh Hoa vội vã đi, Tự Cẩm không kịp hỏi kỹ, nhìn theo bóng lưng nàng ta lâm vào trầm tư.

     Tề Vinh Hoa có ý gì?

     Tự Cẩm về tẩm điện. Khương cô cô mang theo đám người Vân Thường thu dọn đại điện. Trần Đức An chỉ huy mấy tiểu thái giám quét sân. Sau tiệc rượu còn phải thu dọn mọi thứ. Nàng dựa vào gối, uống chút rượu nên đầu hơi lâng lâng say. Lời nói của Tề Vinh Hoa giống như một đạo thần chú, làm cho nàng không được an bình.

     Đậu Phương Nghi chết, mặc dù người không phải do nàng giết nhưng trước mắt nàng vẫn còn bị hiềm nghi. Huống chi, Tự Cẩm cũng biết, trong lòng hiểu rất rõ, Đậu Phương Nghi bị nàng liên lụy nên mới có thể mất mạng.

     Đây là nàng thiếu nàng ta.

     Vậy thì, cung nhân kia...

     Tự Cẩm gọi Khương cô cô tới, hạ giọng phân phó cô ta đi điều tra lai lịch cung nhân này.

     Khương cô cô thật sự hơi bất ngờ, nhưng vẫn thuận theo gật đầu đáp ứng, "Nô tỳ đi ngay. Nhưng bây giờ chuyện của Đậu Phương Nghi đều do Hoàng hậu nương nương thẩm lý. nô tỳ cũng không biết mình có thể gặp được cung nhân này hay không."

     Tự Cẩm suy nghĩ một chút, liền nói thẳng: "Nếu như không thấy người, ngày mai ngươi tự mình đi tìm Hoàng hậu nương nương, nói rõ ràng."

     Khương cô cô gật đầu "Vậy nô tỳ đi dò thám tin tức trước."

     Tự Cẩm phất phất tay, Khương cô cô vội vàng lui ra ngoài.

     Sau khi rời khỏi đây, Trần Đức An liền đi tới đón chào, "Cô cô, cô đi đâu vậy, có chuyện gì cứ sai bảo tôi là, tôi làm chân chạy cho cô cô."

     "Cũng không dám làm phiền Trần công công, câu cữ giữ bên trong này thật tốt, ta đi ra ngoài một chuyến." Khương cô cô cũng không ba hoa nói với Trần Đức An, nhấc chân liền đi luôn.

     Trần Đức An nhìn theo bóng lưng Khương cô cô rời đi, sau đó mới quay đầu lại. Chắc là có chuyện gì gấp, mới vội vàng ra ngoài như thế.

     "Sao đứng ngẩn ra đấy, việc của ông đã làm xong chưa?"

     "Ai da, Vân Thường cô nương." Trần Đức An cười tiến lên làm bộ cúi chào.

     "Bớt lắm mồm." Vân Thường tránh ra cũng không nhận lễ này của hắn ta, "Vừa rồi ông ngẩn người cái gì vậy?"

     Trần Đức An liền kể lại chuyện Khương cô cô, "Cô nói có thể có chuyện gì mà Khương cô cô lại vội vã đi làm như thế."

     "Khẳng định là chủ tử phân phó, ông không cần hỏi." Vân Thường trừng mắt với Trần Đức An. Bởi vì Khương cô cô đến, việc của chủ tử đều do cô ta quản lý, Trần Đức An khó tránh khỏi cảm thấy ủy khuất, muốn tìm sai lầm của cô ta để chiếm thượng phong xả giận.

     "Nhìn cô kìa, tôi là người như vậy sao, chỉ là hiếu kỳ mà hỏi thôi."

     "Tôi đã nói với ông, đừng tưởng rằng tôi không biết chút tính toán trong bụng ông. Khương cô cô là người do Hoàng thượng đưa tới, ông nên kiềm chế, đừng đưa mình đi vào rắc rối. Tôi thấy là gần đây Quản công công không cho ông mấy roi nên ông ngứa tay ngứa chân."

     Vân Thường và Trần Đức An đi theo Hi Phi lúc còn đang khốn khó. Một đường đi theo nước lên thì thuyền lên, khó tránh khỏi cũng có lúc chuyên quyền. Kể từ sau khi Khương cô cô đến, Trần Đức An cũng cảm giác được bị áp chế khắp nơi, trong lòng chỉ sợ đã sớm không thoải mái.

     Cũng đúng, một núi không thể chứa hai hổ.

     "Ha ha, cô đã coi nhẹ ca ca rồi, mặc dù trong lòng tôi không được tự nhiên, cảm thấy không thoải mái, nhưng chắc chắn không có can đảm phản bội chủ tử, không dám làm hỏng chuyện của chủ tử." Trần Đức An cợt nhả nói, "Khương cô cô cũng có thủ đoạn, nhưng hai tay khó địch bốn tay, tôi muốn giúp một tay có cái gì không được chứ?"

     Chắc là nghĩ tới phân quyền, trong lòng Vân Thường hiểu được, nhìn Trần Đức An lại nói: "Bây giờ chủ tử không yên ổn, người khác nhìn chỉ thấy vinh quang vô hạn, nhưng chúng ta thì biết rõ ràng." Nói đến đây dừng một chút, nhìn Trần Đức An thăm dò, hạ giọng nói: "Hôm nay tôi nhìn thấy Kiều Tiểu Nghi thầm thì gì đó với Sở Quý nhân ngồi bên cạnh, nét mặt Sở Quý nhân liền biến đổi. Nếu ông muốn lập công, cứ quan sát chặt chẽ Sở Quý nhân, không tốt hơn là ông cứ so đo hao tâm tốn sức với Khương cô cô sao?"

     "Ai da, cô quả thật là muội muội tốt, sau này tôi sẽ không quên ơn cô đâu." Trần Đức An hưng phấn xoa xoa tay, "Cô có thấy rõ ràng không?"

     Vân Thường trợn trắng mắt, "Ông cho tôi là ông sao, tôi không ưa Kiều Tiểu Nghi nên đương nhiên âm thầm theo dõi cô ta. Tóm lại, an nguy của Đại hoàng tử còn quan trọng hơn cả trời, ông tự mình ngẫm lại đi."

     Trần Đức An nhìn Vân Thường còn muốn hỏi điều gì đó, nàng ta lại nhất phất tay áo đi. Hắn ta sờ sờ mũi, Trần Đức An biết rõ Vân Thường không hài lòng chính mình đứng ngang hàng với Khương cô cô, nhưng suy nghĩ của nam nhân và nữ nhân không giống nhau, mặc dù hắn ta là thái giám, nhưng cũng là thái giám có lý tưởng, làm sao có thể bị một cô cô quản sự áp chế chứ,  quan hệ đến thể diện cả đời.

     Nhưng, quả thực Sở Quý nhân có vấn đề, đây là cơ hội lập công thật tốt đây.

     Trần Đức An hạ quyết tâm, nhìn chòng chọc Sở Quý nhân, tuyệt đối không thể bỏ qua cơ hội tốt này. Không được, hắn ta phải đi hỏi thăm một chút, thái giám quản sự bên cạnh Sở Quý nhân là ai, phải tóm chặt người này trước đã!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 411 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: tiểu khanh tử và 121 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 1006 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.