Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 

Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

 
Có bài mới 27.08.2017, 16:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 28.02.2017, 02:52
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 238 lần
Điểm: 18.85
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 47
Chương 72

Editor: Nguyễn2

Ta ngồi uống trà trong phòng đánh đàn của A Nam, trong phòng chỉ có cái lò nhỏ bằng đất sét, A Qua đang coi chừng lửa. A Qua hướng về phía lò nhỏ khóc thút tha thút thít, lại không dám cao giọng.

Lúc này A Nam nằm rạp người trên đùi của ta, dáng vẻ miễn cưỡng, nàng bị thương ở đầu nên luôn muốn ngủ, là ta kiên quyết gọi nàng dậy. Nàng mặc áo lông cừu trắng, đầu cũng không chải, tóc dài tùy ý để trên vai. Dáng vẻ không có tinh thần như mấy con mèo nhiều màu sắc của Mẫu hậu.

"Vẫn muốn ngủ sao?" Ta nhẹ nhàng sờ gáy A Nam, vết sưng đã bé đi rất nhiều. Lúc này chạm vào, mặc dù còn sưng lên một ít, nhưng A Nam đã không cảm thấy đau đớn.

"Hoàng thượng, người nói xem tại sao Mẫu hậu lại giữ Huyền Tử lại?" A Nam hỏi ta.

Ta nở nụ cười,"Mẫu hậu hình như muốn đền bù trước kia Mẫu hậu dạy con chưa tốt. Lão nhân gia cảm thấy ta đây là một nhi tử không tốt." Ta cảm thấy, hôm nay Mẫu hậu nói với ta lời này, đủ để tỏ rõ nàng tiếc nuối giáo dục ta lúc trước. Hiện tại nàng muốn đền bù cho Huyền Tử."Nàng yên tâm, nàng nhìn Nguyên Quân Diệu ta uy phong sáng suốt, cũng biết Mẫu hậu sẽ không dạy hư Huyền Tử." Ta cười.

A Nam “Xì” một tiếng, nâng má nghĩ, "Không biết bây giờ Mẫu hậu cùng Huyền Tử đang làm gì?"

Ta bất đắc dĩ lắc đầu, "Đến lúc này rồi, còn có thể làm gì chứ." Lúc này trăng cũng lên rồi, đến lúc nên đi ngủ, theo như trước kia mẫu hậu dạy ta, lúc này nhất định là kín đáo đưa cho Huyền Tử một quyển “Binh sách” hoặc “Thập lược nghệ văn” các loại, nói không chừng ngày mai còn phải làm bài tập khảo sát. Thật ra Mẫu hậu rất thích đứa bé này. Năm đó Phùng Yên Nhi mới tới, đã mười ba mười bốn rồi, Mẫu hậu còn đối đãi như với đứa trẻ. Huống chi lúc này Huyền Tử nhỏ hơn. Mẫu hậu cả đời chỉ có một đứa con là ta, nàng luôn cảm thấy không đủ.

"A Nam thay ta sinh mấy đứa bé thôi." Tay của ta không thành thật, nhất thời lượn quanh tóc A Nam, gãi gãi lỗ tai của nàng."Nàng sinh hạ nhiều nhi tử, Mẫu hậu sẽ có chuyện làm, nhất định sẽ nuôi dạy từng người một. Mẫu hậu đã sớm nói, nếu ta có nhi tử, nàng sẽ gọi hắn là A Uông. Tên xấu dễ nuôi." Nếu quả thật có thể như vậy, nói không chừng Mẫu hậu có thể sống lâu hơn chút.

A Nam “Xì” một tiếng cười.

Ta uống một hớp trà trong tay, lúc này uống có vị kỳ lạ, trong trà hình như có gừng có táo, mùi vị tinh khiết và thơm, uống xong cảm giác dạ dày rất ấm. Trà này là nấu trong hỏa lô đồng thau đất đỏ.

“A Nam không ngại hôm nay ta phạt bổng lộc của nàng chứ?" Ta hỏi A Nam, "Ta nghĩ qua, nàng cũng không cẩn thận, đây cũng là một nhắc nhở." Thật ra đây là ý tứ mẫu hậu. Mẫu hậu nói đến chuyện người nhà Hòa phi cũng bị đánh, là vì nhắc nhở ta, trong cung gặp chuyện không may, mỗi một người đều có trách nhiệm. Nhất là người trong cuộc. Mẫu hậu  suy tính là vì lợi ích chung. Mà ta vừa phải cân nhắc lợi ích chung, vừa phải đối mặt với A Nam. Nếu không phạt A Nam, ta không thể danh chính ngôn thuận xử phạt người khác.

A Nam nằm ở trên đùi ta ê a, cũng không biết là ý tứ gì. Ta đoán nàng vẫn mất hứng, chỉ là không tiện bày tỏ thôi. Tính ra, A Nam là Tần phi nghèo nhất trong cung, người khác ít nhiều còn có nhà mẹ ủng hộ. Ngoài bổng lộc của Hiền phi, A Nam không có nguồn tiền bạc nào khác.

"Ta sẽ sai người đưa bạc tới đây," ta an ủi vuốt ve lỗ tai A Nam, không trông cậy vào vật nhỏ này sẽ chủ động mở miệng yêu cầu ta, chuyện tiền bạc nàng không phải lo lắng, phạt, chỉ là trên mặt nổi. Tiền của ta sẽ là tiền của nàng."

"Không cần." A Nam lật người, đổi thành nằm trên đùi ta. Nàng nhìn mặt ta, mắt chợt lóe, không bao lâu, lộ ra giảo hoạt y hệt tiểu hồ ly, "Hoàng thượng, thiếp có thể nói nhỏ cho người biết, thiếp có tiền riêng." Bộ dáng nhỏ hết sức hài lòng, "Nhưng đó là của thiếp, không cần Hoàng thượng trông nom." Ừ, không chỉ là hài lòng, còn có chút ngạo khí.

Ta chỉ vào cái mũi của nàng, "Tiền riêng! Nói! Ở đâu ra?"

A Nam lại có tiền riêng, đây cũng là chuyện lạ rồi.

"Tự thiếp dữ trự." A Nam bĩu môi, đẩy tay ta ra, ngay sau đó mặt mày lại hớn hở, "Những năm này Tiên hoàng ban thưởng chức vị Nam Hương công chúa cho thiếp, thiếp vẫn luôn có bổng lộc. Thiếp lại không tiêu pha gì. Tích mấy năm, cũng có hơn 100 200 rồi. Lúc đi Giang Nam, tất cả đều giao cho Vân ca, để Đặng Vân ở Phương Nam chọn mua tơ lụa thượng hạng mang tới Phương Bắc." Nàng rất hài lòng, "Hoàng thượng đoán, bọn họ biến 200 thành bao nhiêu rồi?"

Ta không đoán, hôm nay coi như là lần đầu ta thấy rõ A Nam là thần giữ của, không ngờ nàng lại kinh doanh.

"Thừa dịp mùa đông, thiếp lại để Vân ca dùng tiền chọn mua da cừu thượng hạng buôn bán tới Phương Nam, người đoán xem thiếp kiếm được bao nhiêu?" A Nam chống một đôi chân trước mặt ta , còn đánh nhịp, đôi chân trắng thấp thoáng trước mặt ta, "Còn nữa, thiếp để bọn họ về Phương Nam chọn mua cây trúc tinh luyện thành than, để cho bọn họ bán. Trúc than này cháy không có khói, những nhà lớn ở Lạc Kinh mua dùng trong ngày Tết. Người người tranh nhau mua, thiếp mới bán ba ngày đã hết sạch. Dĩ nhiên lại bán giá tốt." A Nam mặt mày hớn hở, "Hoàng thượng đoán xem, mấy trăm lượng bạc này, hiện tại biến thành bao nhiêu?"

Ta còn lâu mới đi đoán trong kho bạc nhỏ của nàng có bao nhiêu tiền, nhiều tiền hơn nữa cũng là của nàng. Ta giữ lấy đôi chân trắng đang đung đưa của nàng, đặt trên nệm gấm, lấy tay sờ sờ, cảm thấy vẫn còn hơi lạnh, ta dùng áo khoác che chân nàng lại, "Nàng có bao nhiêu đều là của nàng. A Nam tự xài đi. Sáng sớm ngày mai ta gọi Như Ý đưa bạc tới đây. Còn có mấy thứ Kim Châu thượng hạng sớm muốn đưa cho nàng, ngày mai cũng mang tới."

Ban ngày A Nam còn nói với ta chuyện Nam Bắc mua bán, năm xưa bởi vì chiến tranh, Đại Triệu cấm Nam Bắc mua bán. Sau nàu đất nước thống nhất, nhưng cũng không sửa đổi luật pháp. Cho nên cũng ít thấy Nam Bắc đi lại, triều đình cũng không nghĩ tới thu thuế.

Ta cũng thường nghe nói Nam Bắc buôn bán, có thể lãi gấp 7, 8 lần. A Nam từng thấy tiền của công chúa, nàng sướng gật gù hả hê, có thể thấy được lời này nói không ngoa. Lãi lớn như vậy, nếu là triều đình khích lệ nâng thuế , khắp nơi sẽ được chỗ tốt, không chỉ riêng phương diện thuế ngân.

Ta phải nghiêm túc suy tính chuyện này.

"Hoàng thượng thay vì cho thiếp bạc, không bằng nhanh chóng điểu tra người đánh lén thiếp." Bởi vì chân của nàng không thể lộn xộn, A Nam phồng miệng, "Nếu bị thiếp bắt được, là một vị ái phi của Hoàng thượng làm, đến lúc đó đừng trách thiếp ra tay trước chiếm được lợi thế." A Nam nhớ tới đầu đau, tự sờ gáy. Lại cảm thấy nằm như vậy không thoải mái, xoay người thành tư thế nằm sấp."Đến lúc đó Hoàng thượng chớ đau lòng mà tới oán giận thiếp."

Ta không chút khách khí vỗ mông nàng một cái. Trừ Phùng Yên Nhi, đã bao lâu ta không đau lòng qua nữ nhân khác, Phùng Yên Nhi hôm nay cũng như thế mà thôi.

Chắc là nước trong bình cũng nhanh hết, A Qua ôm bình sứ xuống, thêm nước, lại đem nó lên trên tiểu lò. Lúc này, A Qua phản ứng chậm nửa nhịp, nghe A Nam nói đến bị chuyện bị đánh, giống như thật sự đã biết sợ.

"Hiền phi, " nàng ta nước mắt lưng tròng, vẫn nói, "Nô tỳ không tránh được. Nếu nô tỳ có thể tránh, nhất định sẽ bảo vệ Hiền phi ."

A Nam vẫn nằm ở trên đùi ta, "A Qua đừng nói nữa, ta bảo ngươi đừng nói chuyện này nữa! Chỉ một mình em cũng không cứu được ta."

A Qua ngồi trở lại vị trí của nàng ta, tiếp tục rơi nước mắt.

"Lại nói, A Qua nói cũng có chút đúng, " ta nói, "Tối thiểu bây giờ biết bọn tập kích có ít nhất hai người, hơn nữa A Qua còn thấy một đôi giày hoa, đủ để chứng minh chuyện này còn có nữ nhân ra tay. Trong cung thái giám đều đi giày nhỏ."

"Nhất định là nữ nhân!" A Nam gật đầu, "Nếu là thái giám thì đã sớm đánh thiếp nở hoa rồi. Nữ nhân thích hợp là hạ độc đánh lén." A Nam đột nhiên nhỏm dậy, đưa tay lấy ly ngọc Tiểu Bích bên cạnh nàng."Trong lòng Hoàng thượng không phải đã tìm được hung thủ rồi sao?"

Ta nắm vai của nàng ấn xuống, cầm chén nhỏ đưa đến bên miệng nàng. Không để ý tới lời nàng thăm dò."Ta điều tra ghi chép xuất cung, sau khi nàng mất tích, xuất cung có một chiếc xe Hoán Y Cục trống không, đi lấy vải dùng cho năm mới. Một đội vận guồng nước, trong xe trống không, đi kéo nước ngày mai, mỗi ngày đều là canh giờ đó đi ra ngoài, buổi sáng ngày hôm sau trở lại. Xe của Thượng thiết tư cũng đi ra ngoài hai chiếc, chở năm cái đèn mới. Ngự Thiện Phòng ra đi chở đồ tết. . . . . . Tóm lại rất nhiều xe đi ra ngoài. Hơn nữa còn đều là trống không. A Nam thấy thế nào."

A Nam ngồi uống trà nghe ta nói, lúc này lại không có tinh thần nằm trên đùi ta ngáp, "Thiếp nghi ngờ Tư Hôn không nhìn những xe này sao?"

Ta gật đầu, nếu không điều tra tốt, lén mang người ra ngoài cung, nghe cũng quá kinh người rồi, nếu thật sự tra xét sẽ không xét tới.

"Ta sẽ xử phạt bọn họ." Ta nói.

A Nam nở nụ cười, "Chỉ bằng những xe này ra vào không tra nghiêm, thiếp nắm chắc là ai làm."

Ta trầm mặc, thật ra thì ta cùng A Nam nghĩ đến cùng một người, những xe này không phải là Phùng Yên Nhi sai khiến sao?

"Thiếp chỉ nhớ, xa xa ở bên ngoài Mai Lâm, thấy một nữ nhân tóc tai bù xù chạy trong rừng mai. Mà có người khác gọi là bà điên." A Nam thở dài, tựa mặt trên chân của ta, "Thiếp nên biết, trong cung đình luôn có nguy cơ tứ phía."

"Làm sao nàng biết những điều này!" Ta vuốt ve bả vai gầy của nàng, "Phụ hoàng nàng chỉ có một mình Mẫu hậu." Đây là lỗi của ta, nơi này phức tạp là do ta tạo thành, ta đột nhiên ý thức được điểm này. A Nam là công chúa, phụ hoàng của nàng cho nàng một cuộc sống cao quý đơn thuần của công chúa. Lại so sánh, ta có thể cho nàng cái gì? Càng làm cho ta khó chịu hơn là: A Nam thậm chí không thèm nhờ vả ta. Nàng đại khái chưa bao giờ trông cậy vào ta.

Ta nói chuyện nghe được hai nữ nhân kia nói chuyện cho A Nam."Trong cung sợ là còn có  đại sự, " ta thở dài, việc đã đến nước này, ta không cách nào nói xin lỗi với A Nam, chỉ có thể nhắc nhở nàng, "Thương thế của nàng vừa vặn tránh né một chút rồi nói sau." Ta không chỉ muốn tránh phiền phức cho A Nam, còn muốn để cho nàng tránh thoát lời đồn đãi sắp tới. Vừa nghĩ tới Mính Hương tiên sinh, ta liền nhức đầu.

"Không cần, " A Nam nghịch ngợm gặm bắp đùi của ta, nàng không biết ta đau buồn trong lòng, "Thiếp nên làm gì, có chuyện muốn tránh cũng không tránh khỏi. Thiếp muốn bắt được người dám ám toán thiếp!" A Nam nói, cắn chân ta. Nàng cũng không phải là người dễ dàng nhận thua, nhìn sức nàng trước kia cùng ta gây gổ là ta biết.

"Vậy cũng phải dưỡng thương tốt, như bây giờ, nàng mau nhắm mắt lại, " ta đặt ly trà trên tay, ôm lấy nàng , "Đi ngủ đi." Ta nói, "Đầu bị thương, cũng đừng nghĩ nhiều mà phiền não." Nàng càng nói càng hung ác, ngay cả ta cũng hơisợ, ta đã thấy dáng vẻ nàng ở Giang Nam đối phó Lão Cửu, biết nàng là một cô gái bất chấp tất cả.

A Nam cũng nghe lời, bây giờ nàng cũng không còn hơi sức giãy giụa, chỉ nằm ở đầu vai ta, mặc cho ta ôm nàng đi lên giường.

Đi thẳng đến cạnh giường, đặt nàng đến trên giường, ánh mắt A Nam  rơi vào đôi giày bên giường, "Mới vừa rồi thiếp muốn hỏi, " A Nam vừa cởi quần áo hướng trong chăn chui, vừa tò mò hỏi ta, "Sao đôi giày bông vải lại ở đây? Đã bị ngâm trong khe nước, đi cũng không ấm nữa rồi."

Đôi giày kia bị ngâm,  nước lúc này đặt trong góc phòng An nam, nhìn qua vừa bẩn vừa xiêu vẹo, không có dáng vẻ.

"Là ta sai bọn họ đi lấy về." Ta nói, "Sau khi ta ôm nàng về, phát hiện nàng đi chân trần, liền sai tiểu thái giám chạy đi tìm một chuyến."

Ánh mắt A Nam ngừng ở trên mặt ta. Ngừng thật lâu, đột nhiên như tỉnh hồn lại, "Mính Hương tiên sinh sẽ xử lý hết."

"Ta biết, " ta cũng bắt đầu cởi quần áo của mình, "Hắn là người một chững chạc tỉ mỉ." Ngừng lại một chút, ta lại hỏi, "Hai người đã quen biết rất nhiều năm sao?"

A Nam ở trong chăn đã nằm xuống, chỉ lộ ra cái đầu, nàng ừ một tiếng, hai mắt lại nhìn lên trần nhà, không biết đang suy nghĩ gì.

Ta lẳng lặng nằm xuống bên cạnh, dán vào A Nam, kéo nửa chăn qua, che thân mình, rốt cuộc ta không nhịn được, "Năm đó Đặng Hương là vì nàng, vẫn đi theo nàng đến Lạc Kinh? Những năm này, cái dây thừng phía dưới kia vẫn là nàng và hắn liên lạc, có đúng hay không? Hắn vì nàng mới đi đón đệ đệ nàng, vì nàng mà bất chấp tất cả, buông bỏ danh lợi." Ta quay người lại, ôm lấy A Nam, "A Nam, ta có lời muốn hỏi nàng."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn2 về bài viết trên: Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, chumnhoxanh, xichgo
     

Có bài mới 04.09.2017, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 28.02.2017, 02:52
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 238 lần
Điểm: 18.85
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 52
Chương 73

Editor: Nguyễn2

Ta quay người lại, ôm lấy A Nam, "A Nam, ta có chuyện muốn hỏi nàng."

A Nam hơi nghiêng mặt qua, ánh mắt nàng lóe lên ánh sáng rạng rỡ giống như sao trên trời bay vào phòng nhỏ, nàng đặt đầu ngón tay trắng mịn lên trên môi ta, không để cho ta nói, "Nếu trong lòng Hoàng thượng không chắc, hỏi chưa chắc đã rõ. Nếu trong lòng Hoàng thượng đã rõ, cần gì phải để ý người khác như thế nào. Thiếp nợ Mính Hương tiên sinh rất nhiều, ban đầu tiên sinh theo thiếp vào Lạc Kinh, thoáng một cái đã qua bốn năm, hôm nay, thiếp không muốn thiếu nợ nữa." A Nam rũ mi, thu hồi toàn bộ những ánh sao kia vào đáy mắt.

Quả nhiên Đặng Hương đã ở bên A Nam bốn năm, chúng ta đã từng này tuổi, có thể có mấy lần bốn năm! Lời A Nam nói không phải là câu trả lời ta mong muốn, ta cũng không nói được rốt cuộc ta muốn cái gì. Cõi đời này,  có lẽ vốn không có gì hoàn mỹ, ta có A Nam, cuộc đời này không ai có thể may mắn hơn ta.

Trái tim của ta hơi đau, một ít nước mắt của A Nam làm ta hồi phục trí nhớ. Ta vốn có ngàn vạn lời muôn nói, mà ta không muốn làm nữ nhân trong ngực ta khóc.

Chúng ta không tiếp tục nói chuyện, lẳng lặng ôm nhau.

A Nam ngủ thiếp đi, lúc A Qua đi vào tắt đèn thì nàng ngủ đã sâu. Nàng ở trong lòng ta, tay nắm thật chặt vạt áo ta, hơi thở nhè nhẹ như tiết tấu kéo dài. Nàng ngủ cũng rất yên lặng.

Ta cẩn thận bảo vệ đầu nàng, cũng nhắm hai mắt lại.

Chúng ta không thể ngủ tới hừng sáng, sáng sớm ta nghe được ngoài phòng có tiếng bước chân, "Ai?" Ta ngạc nhiên hỏi, lúc này trong góc cửa sổ mới vừa vặn có âm thanh.

"Nô tài Như Ý," Như Ý bên ngoài đã đốt đèn, "Xin hoàng thượng tới chỗ Lâm mỹ nhân."

"Sinh?" Đây là cái đầu tiên ta nghĩ tới.

"Không phải." Như Ý nói, "Thái hậu đã thức dậy, sai người tới gọi Hoàng thượng."

Bên cạnh, tay A Nam buông lỏng vạt áo của ta ra, cũng nhớ tới chuyện này.

Ta đưa tay nắm lấy tay nàng, "Nàng ngủ tiếp đi, ta đi xem một chút."

"Không, thiếp cũng đi, chuyện Lâm mỹ nhân chắc là chuyện lớn. Mẫu hậu thấy mình thiếp không tới sẽ không tốt."

Ta thở dài một cái, đành phải thả nàng.

Chúng ta tới Tử Lưu cung, vừa nhìn tình hình kia, ta biết ngay là A Nam nói đúng. Lúc này trong Tử Lưu cung đã có rất nhiều người ngồi, phàm là người có chút diện mạo đều tới, chỗ ngồi không đủ, rất nhiều người phải đứng.

Ta và A Nam cùng đến, một phòng đầy người đều nhìn chúng ta bằng ánh mắt làm cho người ta không chịu nổi.

Không đợi ta mở miệng hỏi, Mẫu hậu đã phát giận trước, "Hoàng thượng còn có thể ngủ được! Một phi tử bị người đánh, một phi tử lại bị hù dọa phát điên. Hậu cung như vậy mà Hoàng thượng còn có thể ngủ được sao!"

Đã xảy ra chuyện gì? Ánh mắt ta quét đến Phùng Yên Nhi, thấy nàng ta giống như không thèm đếm xỉa đến ta.

"Lâm mỹ nhân sao vậy?" Ta vừa hỏi.

Giống như trả lời ta, bên trong truyền đến tiếng hát: "Lạc Thủy cuồn cuộn, cung khuyết leng keng, Nam Yên bay, Yên Phi , mổ hoàng tôn, hoàng tôn chết, hoàng tôn chết, mỹ nhân Thương." (1) Ngay sau đó, là hai tiếng cười cổ quái như tiếng rên.
(1)      Lạc Thủy cuồn cuộn, cung khuyết leng keng, Nam Yên bay, Yên Phi, mổ hoàng tôn, hoàng tôn chết, hoàng tôn chết, mỹ nhân Thương: cái này minh cũng không rõ lắm, chỉ biết là chim Yến phía nam mổ chết hoàng tôn, chim yến phía Nam ám chỉ A Nam sẽ giết hoàng tôn, ai biết giải thích giúp mình nha ^^

Trong phòng không có một ai nói chuyện, tất cả đều lẳng lặng nghe bài hát. Ánh mắt của các nàng, dù vô tình hay cố ý, tất cả đều tránh né A Nam.

A Nam lẳng lặng ngồi ở bên cạnh Phùng Yên Nhi, sắc mặt nàng không tốt, nhưng thần thái cũng rất tự nhiên, giống như hoàn toàn không biết bài hát này đang ám chỉ nàng.

Mẫu hậu nhìn chằm chằm ta, "Hoàng thượng thấy thế nào."

Ta nở nụ cười, "Bài hát này đã hát gần một tháng, lời ca cũng thay đổi mấy lần, đây là lần đầu tiên trẫm nghe được toàn bộ."

"Tối nay có người ở bên ngoài Tử Lưu cung hát bài này," Mẫu hậu nói, "Người của Tử Lưu cung đi ra ngoài xem, nói là thấy một nữ nhân tóc tai bù xù chạy mất."

Ta thấy Tống ma ma vội quỳ gối tiến lên, "Lão nô mở cửa để cho bọn họ đuổi theo thì lão nô tậm mắt thấy bóng dáng đó bay về hướng Ngự Hoa Viên, bay không nhanh, nhưng vẫn không đuổi theo được. Trong cung thái giám, cung nữ vốn hơi sợ, đuổi theo mấy bước cũng không dám đuổi theo nữa. Vội vàng trở lại đóng chặt cửa, không lâu sau Lâm mỹ nhân liền bắt đầu sợ hãi kêu phía dưới có nước, trong nước có máu, lão nô sợ quá, đành phải kêu mọi người đến xem."

Nói xong, lại đọc mấy tiếng kinh Phật, liên tiếp dập đầu, "Lão nô thật sự không kham nổi trách nhiệm này. Lâm mỹ nhân sinh Hoàng tử khó khăn hơn so với người khác. Hôm nay người đã như vậy, lão nô không biết nên làm thế nào."

Tống ma ma luôn miệng nói là có một bóng dáng, còn nói bóng dáng đó biết bay. Ta biết rõ Tống mama đã nhận định đó là nữ quỷ. Chỉ là trong cung không dám nói quỷ,  nên Tống ma ma không dám nói rõ thôi.

Mẫu hậu cũng không để ý, nói với ta, "Tống ma ma là người chăm sóc hai công chúa của con ra đời, là ma ma lão thành, Tống ma ma nói chưa từng thấy qua đứa bé ra đời gian nan như vậy, Hoàng thượng nói, Lâm mỹ nhân nên làm thế nào?"

"Vậy. . . . . . Đứa bé. . . . . . Rốt cuộc ra sao?" Ta nói chuyện có chút lắp bắp.

"Nếu có thể sinh ra được thì tốt, " Mẫu hậu hừ lạnh, "Hoa thái y nói có thể mổ đưa đứa bé ra ngoài, nhưng như vậy thì sẽ khó giữ được tính mạng người mẹ. Nếu không mổ, Lâm mỹ nhân sẽ rất khó sinh, có thể còn phải mất mấy ngày. Mấy ngày sau, mẹ con hai người sống hay chết chưa thể xác định. Cho nên ai gia sai bọn họ kêu Hoàng thượng tới định đoạt."

Nhanh như vậy, ta mờ mịt, giống như nghe không hiểu Mẫu hậu đang nói cái gì. Ta nhìn tất cả mọi người trong phòng một lần, họ dĩ nhiên sẽ không góp ý cho ta. Mẫu hậu cùng Phùng Yên Nhi, tất cả đều chờ ta nói chuyện, A Nam cũng chỉ cúi đầu.

Chỉ có một người, lúc này ánh mắt có chút mong đợi nhìn ta chằm chằm, người đó là Tiễn Bảo bảo.

Ta đột nhiên hiểu ra, nếu lúc này ta hạ lệnh mổ, đứa bé sẽ là của nàng ta! Tiễn Bảo Bảo! Cho nên lúc này, ta sắp sửa đưa ra một quyết định trọng đại. Nó quyết định mẫu thân của trưởng Hoàng tử là ai.

Hoa thái y đi ra, hắn thấy ta cũng không nhiều lời, chỉ cung kính chờ ở bên cạnh, làm cho ta càng sốt ruột.

"Đúng rồi, " ta đột nhiên nghĩ, "Vinh An cung không phải cạnh Tử Lưu cung sao? Tiễn Chiêu Nghi có từng nghe nàng kia hát chưa?" Hai cung này chỉ cách có một bức tường. Ban đầu để Tiễn Bảo Bảo tiện chăm sóc Lâm mỹ nhân, lúc này nghĩ đến, trong Tử Lưu cung nghe được tiếng hát, Vinh An cung chắc cũng nghe được."Tiễn Chiêu Nghi không phái người ra xem sao?"

Nhưng lúc ta vừa quay đầu hỏi, rất nhiều ánh mắt quái dị nhìn ta. Họ nhất định ngạc nhiên vì sao ta không nói mổ hay không mổ trước, mà lại đến hỏi Tiễn Chiêu Nghi có nghe thấy động tĩnh không. Nhưng ta cảm thấy vấn đề này quan trọng hơn.

Sắc mặt Tiễn Bảo Bảo thay đổi, nàng ta không nhìn ta chằm chằm nữa, ánh mắt bắt đầu dao động, giống như đang cân nhắc. Mẫu hậu cũng cảm thấy   khác thường, nhìn Tiễn Bảo Bảo chân mày cau lại.

Một lúc lâu, Tiễn Bảo Bảo cắn răng nói, "Thiếp nghe được, nhưng không ra xem. Bởi vì thiếp sớm nghe thấy Lâm mỹ nhân hát bài này. Tối nay thiếp cho là Lâm mỹ nhân lại đang hát. Không sai! Thiếp cho là chính là Lâm mỹ nhân đang hát." Tiễn Bảo Bảo căm hận nói.

Một câu kinh động tứ phía.

Mẫu hậu cũng kinh ngạc than một tiếng.

Vốn đã quỳ dưới đất, Tống ma ma kêu lên một tiếng sợ hãi, đập đầu trên đất như bằm tỏi.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Ta nghiêm nghị hỏi.

"Lão nô nói thật, " Tống ma ma cuống quít giải thích, "Đúng là Lâm mỹ nhân có hát vài ngày rồi. Lão nô cũng không biết từ đâu mà một ngày nọ, Lâm mỹ nhân bắt đầu hát bài này. Chỉ nhớ rõ từ chỗ Lý Tu nghi trở về liền bắt đầu hát, không biết bao lâu, nhưng hát rất đầy đủ. Lão nô không muốn nhiều chuyện, không dám báo lên. Nhưng tối hôm qua, đúng là có người khác ở ngoài cung hát bài này, lão nô không dám nói dối."

Ta thấy được trên mặt A Nam phủ đầy khí lạnh, như có điều suy nghĩ, nghiêng đầu không biết đang suy nghĩ gì.

Mẫu hậu lạnh mặt, nàng hung ác nhìn Tiễn Bảo Bảo, làm Tiễn Bảo Bảo co rúm lại. Sau đó hướng về phía ta như đinh chém sắt nói: "Hoàng thượng, bây giờ có thể quyết định rồi."

Trong cung kiêng kỵ nhất chính là nói đến ma quỷ. Thì ra là có thể có người muốn đem việc này đổ cho quỷ thần. Tiễn Bảo Bảo vừa nói, hôm nay xem ra rõ ràng là có người làm. Lâm mỹ nhân hát bài này đã là tội lớn, Tiễn Bảo Bảo biết mà không báo cũng khó thoát khỏi có liên quan. Trong cung, mỗi người đều có mục đích riêng, muốn mượn quỷ thần chèn ép A Nam.

Hoa thái y đang chờ, ta không thể để cho hắn chờ lâu.

"Không mổ, " ta than thở nói, xen lẫn thất vọng sâu đậm, "Lâm mỹ nhân sinh đứa nhỏ này thật khổ cực, hôm nay thành ra như vậy, thật đáng thương. Dù gì cũng là một mạng người, trẫm không đành lòng. Về phần đứa bé, là phúc hay họa, tạo hóa cho phép, mấy ngày nữa sẽ biết."

Hoa thái y không nói gì, chỉ cúi đầu, lại tiến vào.

Mẫu hậu gật đầu, "Tất cả đều là số mệnh, không phải do con người!" Mẫu hậu nói lời này thì chỉ nhìn chằm chằm Tiễn Bảo Bảo.

Tiền Bảo Bảo đột nhiên đứng dậy, bùm một cái đã quỳ gối trước ta và Mẫu hậu.

"Thiếp biết sai rồi, Lâm mỹ nhân là một phụ nữ có thai, thiếp chỉ không muốn cho nàng ta thêm phiền toái thôi. Cũng không có cố ý truyền lời đồn đại này." Nói xong, nàng cũng lắp bắp khóc."Là thiếp nghĩ sai làm hỏng hết." Nàng khóc, nhìn càng xấu hơn.

Mẫu hậu dùng ngón tay chỉ Tiễn Bảo Bảo, run lên nửa ngày, không thể nói ra một chữ .

Ta hỏi Tống ma ma, "Lâm mỹ nhân thường ngày cùng ai lui tới, từ nơi nào học được bài hát này? Lúc trước, không phải các người cũng nói không nghe rõ bài hát sao? Vì sao một tháng qua, trẫm nghe được toàn bộ bài hát này? Các ngươi ngày ngày đi theo Lâm mỹ nhân thì phải biết chứ."

Bên trong Lâm mỹ nhân lại bắt đầu hát. Lần này nghe không quỷ dị như trước, ngược lại nghe được ác ý. Ta thấy có ít cung tần nhát gan, mặt đã không còn chút máu, chỉ muốn chạy ra.

Tống ma ma lập tức nói: "Trong Tử Lưu cung không ai biết hát. Đến Tử Lưu cung, trừ người của Trích Tinh Các cũng chỉ có người của Vinh An cung."

"Thiếp không biết hát." Tiễn Bảo Bảo lập tức nói. Nàng khóc nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo.

Không tệ, Tiễn Bảo Bảo không biết ca hát, không khí Vinh An cung cũng trầm lặng như nàng ta vậy, chưa từng tiếng nhạc.

Cho nên ánh mắt của người đều nhìn về phía Phùng Yên Nhi.

Phùng Yên Nhi giống như không biết, nàng vô tội nhìn mọi người, giả vờ bừng tỉnh hiểu ra loại cười một tiếng, "Đều nhìn thiếp làm gì?"

Nàng rất thản nhiên, cũng không rời ghế, "Thiếp quản một đống chuyện trong cung, thiếp không tới Tử Lưu cung, còn ai nguyện ý tới? Từ lần trước Lâm mỹ nhân xảy thai, ngày ngày đều cau có, bọn tỷ muội cũng không phải không biết." Nàng vòng vo đến chỗ A Nam, "Hiền phi muội muội lại một ngày ba tai họa, hai ngày bệnh. không thể giúp thiếp. Mỗi lần thiếp tới đây đều là bất đắc dĩ! Nếu nói là thiếp dạy Lâm mỹ nhân hát, " Phùng Yên Nhi chỉ vào đám nô tài đang quỳ dưới đấy, "Trước trước sau sau bao nhiêu cặp mắt đều nhìn thấy, thiếp dạy hay không còn có thể lừa gạt được người sao?" Dường như nàng ta nói vô cùng nhẹ nhàng, không để việc này ở trong lòng.

Nàng ta nói cũng có lý.

A Nam ho khan hai tiếng.

"Chẳng lẽ là. . . . . . Dạy? Thật là đáng sợ." Liễu Tu Viện nói, nàng ta  không dám nói ra chữ "Quỷ", liền nhẹ nhàng bỏ qua. Lúc nói xong, trên mặt còn lộ ra vẻ mặt kinh hãi, đôi mắt mở thật lớn.

Nàng ta vừa nói, lại dọa thêm vài người.

Mẫu hậu gầm nhẹ một tiếng: "Câm miệng!" Tiếp đó lại đọc một tiếng Phật.

A Nam lại ho khan.

Mẫu hậu giống như mới phát hiện A Nam, "Sao Sở Hiền phi cũng tới? Không phải đang bị thương sao? Thân thể không khỏe, sao không nghỉ ngơi cho tốt, trời lạnh như vậy chạy đến làm gì?" Mẫu hậu trách nhẹ A Nam.

A Nam vội hướng về phía mẫu hậu cười hì hì, "Thiếp nghe thấy Mẫu hậu gọi, thầm nghĩ nhất định là đại sự, cho nên nhanh chóng tới đây rồi. Lâm mỹ nhân đang mang long thai, đúng là chuyện lớn trong cung. Nhưng nói đến bài hát này, cũng làm cho thiếp nhớ tới chuyện xưa hơi có liên quan đến long thai."

Ánh mắt mẫu hậu sáng lên, "Sở Hiền phi muốn nói cái gì?"

A Nam vẫn cười, cười còn nhẹ nhàng hơn Phùng Yên Nhi."Thật ra bài hát này, trước kia thiếp từng nghe người ta hát qua, ca từ cũng có chút thay đổi, cho nên thiếp nhất thời không thể nhớ ra. Mới vừa rồi mọi người bàn về chuyện này, thiếp mới nhớ lại trước kia trong cung Ngụy Sở có người hát qua bài hát này. Nhắc tới cũng là có người cố ý truyền ra, làm vậy là để nhiễu loạn hậu cung Quy Mệnh hầu. Kết quả ra sao, mọi người đều biết. Chuyện này cuối cùng là Lý phu nhân bên cạnh Quy Mệnh hầu hạ độc các vị hoàng tử. Những hoàng tử kia đều mất đi khả năng sinh đẻ, Quy Mệnh Hầu không có hoàng tôn."

Ánh mắt A Nam sáng quắc nhìn mẫu hậu, "Mẫu hậu, Lý phu nhân này hình như cũng xuất thân từ Đại Triệu."

Mẫu hậu hình như nhớ lại cái gì, ánh mắt biến ảo không ngừng, "Bắc Yên hướng nam bay, yểu yểu hai khuyết , mổ mất hoàng tôn chết, mỹ nhân về Bất Quy." Mẫu hậu thuận miệng hát lên, lúc buồn bã lúc uyển chuyển, rung động lòng người. Rất nhiều người không biết Mẫu hậu có thể hát, đều sợ ngây người.

A Nam nhẹ nhàng nói, "Mỹ nhân về, mỹ nhân về, Bắc Yên bay về phía nam cuối cùng có trở về." Có thể cùng mẫu hậu âm hợp khúc sướng, kết hợp chặt chẽ.

Ánh mắt của Mẫu hậu lập tức có chút trở nên mê ly thâm trầm, nàng nhìn A Nam, "Lý phu nhân sau này ra sao?"

A Nam lắc đầu, "Thiếp khi đó ở trong một ngóc ngách cũ trong cung Ngụy Sở, tên cũng có một chữ Lưu, gọi là Lưu Hoa cung. Thường ngày thiếp chỉ để ý đệ đệ, tỷ đệ sống nương tựa lẫn nhau. Chuyện Quy Mệnh hầu, thiếp không để ý. Thiếp chỉ biết, Lý phu nhân không chết, mà là mất tích."

Mặt của Mẫu hậu càng lúc càng âm u.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn2 về bài viết trên: Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, chumnhoxanh, xichgo
     
Có bài mới 14.09.2017, 15:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 28.02.2017, 02:52
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 238 lần
Điểm: 18.85
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 49
Chương 74

Editor: Nguyễn2

Từ chỗ Lâm mỹ nhân đi ra, ta mới giật mình nhìn bầu trời thấy tuyết đang rơi. Mẫu hậu nghĩ tới Huyền Tử nên dậy rồi, vội vã giải tán mọi người."Đứa bé lớn như vậy dậy đúng giờ, mỗi ngày không thể bỏ bê luyện công." Mẫu hậu đi gấp.

Mọi người đều tản đi, lúc này ta mới đứng lên, lúc đi có chút chần chờ, bởi vì còn có thể nghe được Lâm mỹ nhân ca hát ở bên trong. Trong lòng ta cũng biết, hôm nay ta quyết định để lại cái mạng của nàng, nhưng về sau nàng ta sống cũng không có ý nghĩa nữa rồi. Dù như thế nào, có thể mẹ tròn con vuông là kết quả tốt nhất ta có thể kỳ vọng.

Ta không có dũng khí đi vào nhìn nữ nhân này, ta cảm thấy được tất cả chuyện xảy ra trên người nàng, thật ra cũng là lỗi của ta.

Lúc Phùng Yên Nhi đi thì cười ngọt ngào với ta, lúc A Nam đi lại làm mặt quỷ với ta. Hai người bọn họ thật ra thì đều thấy được Tiễn Bảo Bảo nhìn ta, biết Tiễn Bảo Bảo có chuyện muốn nói với ta.

Ta đi thẳng ra bên ngoài Tử Lưu cung mới đứng lại chờ Tiễn Bảo Bảo theo kịp.

"Hoàng thượng, " Tiền Bảo Bảo lại muốn quỳ.

Ta nói: "Đứng nói đi."

Tiễn Bảo Bảo khóc, miệng rộng đến khó coi, "Hoàng thượng, thiếp không chăm sóc được Lâm mỹ nhân. Thiếp vô dụng, cô phụ sự nhờ vả của Hoàng thượng cùng Thái hậu."

Bây giờ nói gì cũng đã muộn. Ta lắc đầu, đi đường của ta. Đây là chính nàng ta lựa chọn, ban đầu sau khi Mẫu đồng ý thỉnh cầu của nàng ta, để cho nàng ta chăm sóc Lâm mỹ nhân thì vốn đã gửi kỳ vọng đối với nàng ta.

Ta đi trước, Như Ý hô một tiếng: "Đi."

Ta từ từ đi. Tiếng khóc của Tiễn Bảo Bảo lập tức càng to.

Trên triều đình, ta nói đến chuyện khai thông mua bán Nam Bắc, dẫn tới phản ứng không ngoài dự liệu của ta. Có người phản đối, có người ủng hộ, cái này theo ta đều là bình thường.

Chỉ có Phùng Ký đột nhiên nói lên vấn đề có phải ta muốn trọng dụng Nam Thần không.

Câu trả lời của ta rất đơn giản: "Đại Ti Mã cho là có thể dùng Bắc Thần thống trị cả Đại Triệu sao? Nếu không thu nhỏ phạm vi hơn nữa, chỉ dùng con em lập quốc công thần Đại Triệu , đời đời thế thế thống trị Đại Triệu?" Nếu quả thật là như vậy, hôm nay trên triều đình cũng không còn chuyện gì của Phùng Ký. Ta hiểu rõ Phùng Ký muốn dẫn đề tài tới đâu, hôm nay hắn leo lên vị trí cao, chỉ hy vọng tất cả sẽ không thay đổi, bảo vệ cho lợi ích của hắn, hắn nằm mơ đấy à!

Chuyện Nam Bắc mua bán ta cũng không vội phổ biến, bởi vì chỗ trung gian hơi nhiều, giao thông, thuế vụ, người ghi danh... tất cả đều là phải xâm nhập chi tiết mới được. Ta chỉ để các đại thần thương nghị.

Bãi triều, ta vội vàng đi gặp Mẫu hậu.

Không ngoài dự đoán của ta, A Nam đang ở chỗ Mẫu hậu, Huyền Tử cũng ở đây. A Nam ở dưới cửa sổ, thuần thục bắt mấy con vẹt, bắt từng con ra ngoài, cho vào bãi cát trong chậu để chúng nó tắm. Mà Huyền Tử dựa vào Mẫu hậu, đang nhìn cung nữ hướng phủi bụi trên mấy thanh sắt. Trên đùi Mẫu hậu còn có một con mèo đang ngủ.

Có vẻ như đây là hình ảnh gia đình mẹ hiền dâu thảo, làm lòng ta thả lỏng không ít.

Bên ngoài tuyết rơi, ta vừa vào cửa, A Nam đã thấy ta, nhưng nàng chỉ cười nhìn cung nhân phủi tuyết trên áo choàng cho ta, cũng không đi lên giúp một tay.

Ngược lại, Mẫu hậu quay đầu lại hỏi ta, "Hôm nay, trên triều đình không cãi vả chứ?"

Ta cũng không trả lời Mẫu hậu, chỉ hiếu kỳ nhìn họ ở mảnh thiết can thượng ghim ti tiền."Đang làm gì vậy?"

"Cho Huyền Tử dùng, " mẫu hậu nói, "Hôm nay trong cung không ai luyện võ, Huyền Tử lại không thể dùng vũ khí sắc bén, tiểu cung kia sẽ không có chỗ luyện tập. Ta sai người ta quấn ít sợi tơ trên thanh sắt, dùng nước ép vào bản, có thể biết mình bắn trúng hay không." (cái này mình không hiểu lắm, ai biết chỉ mình nhá ^^)

Huyền Tử khéo léo, lập tức nói tiếng: "Cám ơn Thái hậu."

Ta ngồi xuống đối diện Mẫu hậu, hơi ngạc nhiên, thường ngày đây luôn là Phùng Yên Nhi, sao hôm nay lại đổi thành A Nam.

Mẫu hậu nhìn thấy ta, "Hôm nay ai gia có chuyện hỏi Sở Hiền phi."

Lập tức A Nam ở một bên gật đầu, "Mẫu hậu trả lại hóa ứ tán cho thiếp."

Ta cảm thấy được Mẫu hậu không cần đi vòng vèo, "Mẹ, nhiều năm rồi con chưa nghe thấy mẹ hát, hôm nay thật khó có được." Ta nhìn Mẫu hậu, đợi người cho ta một đáp án.

Mẫu hậu cười, "Đúng vậy, lần trước ca hát là lúc Diệu nhi còn nhỏ." Mẫu hậu nhìn A Nam, "Mẹ biết con muốn hỏi cái gì, chuyện này không có gì là bí mật cả, Lý phu nhân nguyên là từ trong cung đi ra." Mẫu hậu thổn thức, "Hôm nay nghe Sở Hiền phi vừa nói, ta chỉ muốn đưa nàng ta tới."

"Bài hát ấy là Lý phu nhân từng hát?" Ta hỏi Mẫu hậu.

"Không chỉ như vậy, bài hát này do phụ hoàng con và mấy Văn Thần soạn ra, mục đích đúng là làm nội loạn cung đình Nam Sở." Mẫu hậu nở nụ cười, "Bài hát thay đổi, ca từ hơi đổi một chút, thật ra thì vẫn là ý tứ đó. Kỳ lạ là hôm nay lại có người thay lời bài hát này hát lại trong hậu cung của con."

Ta nghĩ nghĩ, quay đầu hỏi A Nam, "Mấy con trai của Quy Mệnh Hầu đều không thể sinh con sao?"

A Nam đang bắt một con Tiểu Bát Ca đen thùi trong lồng tre, Bát Ca vô lực giãy giụa, đợi vào lồng tre mới biết mình bị bắt tắm, giận dữ kêu một tiếng, "Tắm không trắng."

Toàn bộ người trong phòng đều cười.

A Nam cũng khanh khách cười, nhìn trộm ta, "Trước kia thiếp cũng có một con vẹt, toàn thân màu đen, nhưng không nói như con này của Mẫu hậu." Nói xong, hướng tới ta giả làm mặt quỷ.

Ta thấy áo đen trên người mình, cũng cười.

A Nam không trả lời vấn đề của ta, chắc là cảm thấy ngại Mẫu hậu.

Chẳng qua trong lòng ta đã hiểu là chuyện gì xảy ra, khó trách Quy Mệnh Hầu cũng không đau lòng mấy nhi tử kia, hẳn là đã bị nữ nhân kia mê hoặc đến hồ đồ.

Nhưng nữ nhân kia bây giờ còn đang bên cạnh Quy Mệnh Hầu sao?

Quả nhiên, mẫu hậu chủ động mở miệng, "Ai gia nghi ngờ Lý phu nhân trở về Lạc Kinh rồi, " Mẫu hậu nói, "Nói không chừng, cùng chuyện của Lão Cửu còn có chút quan hệ, nữ nhân kia nguyên bổn chính là cung nữ của Trầm Đức Phi, mẹ của Lão Cửu, vào cung làm cung nữ, sau lại bị phái đi Nam Triều. Hoàng thượng đề phòng người này một chút."

Chỉ là một nữ nhân thôi, không biết vì sao Mẫu hậu bảo ta đề phòng.

Lúc này mẫu hậu liếc mắt nhìn A Nam.

A Nam nhạy bén, lập tức đứng lên."Ai nha, Mẫu hậu, thiếp còn chưa ghi xong thiệp mừng năm mới, Thục phi còn hẹn thiếp cùng nhau phân ngày lễ các cung, sắp bước sang năm mới rồi."

Mẫu hậu gật đầu, "Vậy mau đi đi, chuyện này không trì hoãn được, hơn nữa chỗ các vị Thái phi, lão thái phi, nhất định phải đi mời sớm."

A Nam dẫn theo Huyền Tử đứng dậy cáo từ. Lúc gần đi cười nhìn ta một cái.

Tỷ đệ bọn họ vừa đi. Mẫu hậu lập tức cho lui hết, chỉ để lại một mình ta.

Tim ta đập nhanh, cảm thấy Mẫu hậu muốn nói chuyện lớn với ta.

Quả nhiên, thần sắc Mẫu hậu trên mặt nặng nề."Nói thật, mẹ đối với việc con sủng ái A Nam, trong lòng luôn có chút vướng mắc."

"Mẹ, " khi không có ai, mẹ con chúng ta luôn gọi bình thường."Sở Hiền phi an tĩnh nhu thuận, cũng không có làm gì xấu." Ta thay A Nam giải thích.

"Tuy nói bài hát này là có người hát, nhưng ngày gần đây trong cung rất nhiều chuyện đều đến có liên quan Sở Hiền phi, chẳng lẽ nàng ta không có một chút trách nhiệm nào sao? Ta còn nghe nói muội muội Phùng Thục phi bởi vì đã đắc tội nàng ta, nên bị đuổi ra cung. Thật là có chuyện này?"

Ta lắc đầu, "Cũng chỉ là gần đây con cưng chiều sở Hiền phi, muội muội Phùng Thục phi  thường xuyên ở trong cung cũng không tiện. Mẹ còn không nhìn ra chút chuyện trong hậu cung này sao?"

Mẫu hậu gật đầu, "Mẹ cũng không muốn trông nom những chuyện này, chỉ cần bụng nàng hăng hái một chút, có thể sinh cho mẹ một đứa cháu mập mạp, chuyện gì cũng dễ nói. Mẹ cũng chỉ là nhắc nhở con, nên có lòng phòng bị người khác." Nói rồi Mẫu hậu thở dài một tiếng, "Hôm nay Sở Hiền phi phát hiện này bài hát này từ đâu tới, cũng làm cho mẹ nhớ tới chút chuyện xưa. Chuyện kia cùng Trầm Đức Phi còn có chút quan hệ. Cho nên mẹ trong lòng đối với người Nam không yên tâm."

"Không phải nẹ nói này bài hát là do phụ hoàng sai người soạn sao?"

"Đúng, bài hát này vốn là Lý tế và các cựu thần Thượng Thư năm đó biên soạn. Chuyện này con đi hỏi Lý tế, nhất định Lý tế vẫn còn nhớ rõ."

Ta âm thầm kêu may mắn chính là A Nam phát hiện bài hát này, để cho nàng dễ dàng thoát thân, nếu không vì lời đồn này, ở hậu cung là có thể khiến người ta đi vào chỗ chết. Hôm nay Lâm mỹ nhân hát bài này, ta những cung tần kia có bao nhiêu người hả hê!

Mẫu hậu cũng tin những thứ này, nhưng bây giờ xem ra, Mẫu hậu lo lắng chuyện khác quan trọng hơn rồi.

"Mẹ vừa rồi khó nói trước mặt Sở Hiền phi, " Mẫu hậu thừa nhận, "Thật ra thì Lý phu nhân cũng không chỉ là nha hoàn của Trầm Đức Phi. Sau khi hậu cung xảy ra chuyện, Trầm Đức Phi nói nàng tạm thời chọn mua một nha đầu đến. Về phần chọn mua từ nơi nào, chỉ có Trầm Đức Phi biết." Mẫu hậu phất tay một cái, hình như muốn vung phiền não đi, "Những thứ này đều không cần quan tâm! Người Nam xảo trá, lời nói cũng không thể tin hết toàn bộ. Mẹ chỉ lo lắng nếu còn sống Lý phu nhân có thể sẽ gây bất lợi với Diệu nhi."

Ta ngẩn người, một nữ nhân bị phụ hoàng phái đi làm gián điệp, có quan hệ gì với ta, sao lại gây bất lợi cho ta.

"Phụ hoàng của con từng sủng ái nữ nhân đó." Mẫu hậu thở dài một cái, tay của nàng bắt lấy tay ta, "Mẹ còn nhớ rõ, lúc mẹ mang thai con sắp được ba tháng, Trầm Đức Phi mang theo nữ nhân này vào cung. Từ đó, trong mắt phụ hoàng của con cũng chỉ có hai người chủ tớ Trầm Đức Phi, cũng không có tới thăm mẹ con chúng ta. Cho nên chuyện này, Trầm Đức Phi không thoát khỏi có liên quan."

Ta cười lớn một chút. Mẫu hậu vừa nhắc tới cái này, mỗi lần đều là trong lòng chua xót. Ta đây làm con trai, cũng không biết nên khuyên nàng như thế nào mới phải.

Cũng may mẫu hậu tiếp tục nói, "Không bao lâu, Lý phu nhân tuyên bố mang thai." Nói tới chỗ này, mẫu hậu vừa cười, "So với Trầm Đức Phi còn nhanh hơn. Lúc ấy là chấn động lớn, mới tuyên bố mang thai, phụ hoàng con đã phong nàng ta làm Mỹ nhân. Mỗi ngày ban thưởng không ngừng."

Ta thấy Mẫu hậu nói đến đây thì không thấy có hận ý, biết nhất định còn có đoạn sau.

Quả nhiên, mẫu hậu cười càng lợi hại, "Lý phu nhân công bố thân thể yếu đuối có thể sẽ sinh non, làm cho mọi người trong cung đều biết. Cái này cũng không có gì lạ, thân thể yếu đuối sinh non cũng là chuyện thường. Nhưng dù như thế nào, lúc nàng ta vào cung, mẹ cũng đã mamng thai Diệu nhi hơn hai tháng, nàng ta có sinh sớm thì cũng phải sau mẹ rất lâu." Mẫu hậu vỗ tay, không cần ta hỏi, một mạch nói ra, "Kết quả là nàng ta sinh ra đứa bé chỉ sau Diệu nhi một ngày." Nói rồi mẫu hậu rốt cuộc không nhịn được cười lớn.

Là sinh non sao? Ta không rõ những việc năm xưa trong cung, chỉ nghĩ đến Lâm mỹ nhân cũng sắp sinh non rồi.

"Còn kỳ quái hơn là" Mẫu hậu lôi kéo tay của ta, "khi đó mẹ mới sinh, không thể đi xem. Mọi người đi thăm trở lại đều nói. Đứa bé kia còn lớn mập hơn Diệu nhi rất nhiều. Diệu nhi sinh ra nặng bảy cân sáu lạng, không tính là gầy. Đứa bé kia theo người ta tính toán, có thể là hơn tám cân. Hơn sáu tháng, sinh non mà còn mập như vậy!"

Ta hiểu. Lâm mỹ nhân có thể sinh non một tháng, đã chấn động hậu cung.

"Sau đó thì sao?" Ta hỏi mẫu hậu. Nghĩ với tính tình của phụ hoàng, tuyệt không thể dễ dàng tha thứ chuyện này.

"Sau đó?" Mẫu hậu cười, "Ai mà biết được! Dù sao phụ hoàng con cũng không giết nàng ta. Phái nàng ta đi Nam Sở. Đứa bé kia cũng không biết đi đâu, có lẽ bị phụ hoàng con giết chết rồi. Bởi vì chuyện cũng xảy ra bên trong mấy canh giờ, đứa bé kia là nam hay nữ cũng không ai biết."

Ta trầm ngâm, cảm thấy chuyện này rất kỳ quái.

"Chỉ là, " mẫu hậu lại chỉnh sắc mặt ngay ngắn, "Mẹ nghe nói, nữ nhân kia lúc gần đi, từng giận lây sang hai mẹ con chúng ta. Nàng nói nếu không phải bị so sánh với mẹ, hoàng thượng chắc chắn sẽ tin tưởng nàng ta." Mẫu hậu cười lạnh, "Nàng còn tưởng rằng người trong thiên hạ đều là kẻ ngu, chưa đủ bảy tháng đã sinh non, lại mập mạp như vậy, lại còn nằm mơ có thể lừa gạt được phụ hoàng con. Mẹ tranh thủ tình cảm không tranh lại nàng ta, nhưng làm người trong sạch hơn so với các nàng, sẽ không sinh lòng vọng tưởng."

"Đứa bé kia khẳng định sẽ không chết." Ta cơ hồ bật thốt lên, "Phụ hoàng không tùy tiện để nữ nhân kia đi Nam Sở, phụ hoàng nhất định là lấy đứa bé uy hiếp nàng ta. Lúc này mới có thể khiến nàng ta giúp đỡ Đại Triệu." Ta nói với mẫu hậu."Bài hát gần đây cũng không phải là tự dưng vào cung, nhất định có liên quan tới Lý phu nhân và đứa bé kia."

Chuyện phụ hoàng làm rất dễ hiểu, nếu là ta, ta cũng sẽ như vậy làm. Chỉ là chặt cỏ không trừ tận gốc, hôm nay lại hồi sinh.

Ta và mẫu hậu hai mặt nhìn nhau, đồng thời nghĩ tới một chuyện: có người đến đòi nợ cũ hai mươi bốn năm trước rồi. Đứa bé kia có lẽ đã xuất hiện ở bên cạnh ta.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn2 về bài viết trên: HNRTV, Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, Thanh, antunhi, chumnhoxanh, linhkhin, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: conluanho, LinMin, pypyl, susublue, Thaole152, trang trảnh, Viola, y229917 và 1013 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.