Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu

 
Có bài mới 08.09.2017, 17:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 07.07.2015, 21:37
Bài viết: 222
Được thanks: 121 lần
Điểm: 0.32
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 1
Truyện hay .... tks nàng



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ta mê Thần Quân về bài viết trên: lamnguyetminh
     

Có bài mới 11.09.2017, 08:08
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1405
Được thanks: 7412 lần
Điểm: 19.91
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 42
Chương 23: Tranh giành người


"Tiểu công tử, ngài xem đi, đây đều là những cô nương đẹp nhất Phú Quý lâu! Ta giới thiệu một chút với ngài: vị này là Liễu Y Y băng thanh ngọc khiết, là chiêu bài của Phú Quý lâu chúng ta! Cầm kỳ thư họa, giỏi ca múa, tinh thông mọi thứ! Mấy vị này cũng là cô nương vô cùng có tài sắc trong Phú Quý lâu. Tiểu công tử lựa chọn ai?" Từ nương dẫn năm vị cô nương có dung mạo thật tốt vào, giới thiệu xong liền nịnh nọt hỏi Lâm Thư.

"Ừ, dáng dấp cũng được. Các ngươi tự chia ra giới thiệu mình một chút đi!" Vuốt cái cằm sáng bóng, Lâm Thư bỉ ổi cười một tiếng.

"Viễn khách chiết dương Liễu, Y Y lưỡng hàm tình. Ta là Liễu Y Y." Nữ tử cầm đầu, Liễu Y Y lạnh nhạt mở miệng trước. Vóc người xác thực cực kỳ đẹp, diễm nhược đào lý (xinh đẹp như hoa đào), lạnh lùng như băng sương, chính là nói đến kiểu mỹ nhân lạnh lùng như Liễu Y Y.

"Thiếp tên San nhi, biết ca hát!" Nữ tử vận hồng y cúi người trước Lâm Thư, xấu hổ giới thiệu.

"Thiếp tên Thúy nhi, sở trường là xoa bóp, nhất định sẽ hầu hạ công tử thoải mái!" Thúy nhi mặc một bộ áo váy màu lam lên tiếng, rồi liếc mắt với Lâm Thư.

Nhận được mị nhãn (ánh mắt quyến rũ), Lâm Thư run rẩy nhẹ, thân thể tê dại vội vàng xua tay, nói: "Được rồi, kêu Liễu Y Y và San nhi ở lại." Cũng không nghe hai người đằng sau giới thiệu, nàng vội vàng chọn người.

Từ nương còn chưa kịp mở miệng đồng ý, cửa phòng lại bị người đẩy ra, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía cửa.

"Bản công tử nghe nói Liễu cô nương của Phú Quý lâu là một tài nữ phong trần hiếm có, liền đặc biệt đến xem, không ngờ đã bị người chọn rồi." Thay đổi vẻ lạnh lùng trước đây, Hàn Lạc Tuyển như biến thành một người khác, dáng vẻ ăn chơi trác tác không chê vào đâu được.

Thấy hắn, Lâm Thư ngây ra như phỗng. Sao hắn lại xuất hiện ở đây! Hơn nữa còn là vì kỹ nữ Liễu Y Y kia! Trong lòng nàng vô cùng buồn bực, nghiêm mặt không lên tiếng.

Ngoại trừ Lâm Thư là nữ giả trang nam thì đám nữ nhân trong phòng vừa thấy Hàn Lạc Tuyển đã ngây người như được thấy tiên nhân. Ngay cả Liễu Y Y lạnh mặt vào phòng rồi trên mặt cũng có chút biến hóa.

Thấy đám nữ nhân này đều nhìn chằm chằm Hàn Lạc Tuyển, trong lòng Lâm Thư liền dâng lên một ngọn lửa giận, nghiêm mặt, đanh giọng nói: "Mấy người các ngươi nhìn cái gì vậy! Bản công tử mới là kim chủ của các ngươi, nhìn khuôn mặt hắn thì có tiền à!" Bộ dạng hung ác của nàng giống như ác bá ở đầu đường.

Nghe vậy, nhìn bộ dạng xù lông của nàng, Hàn Lạc Tuyển không nhịn được khẽ cười, nói: "Lời này quá đúng, nhìn chằm chằm mặt bản công tử cũng chẳng có chút tiền nào đâu."

Lúc này Lâm Thư vô cùng bực bội với vẻ tươi cười của Hàn Lạc Tuyển, trong lòng chỉ muốn đánh hắn một trận. Sắc mặt tồi tệ chuyển mắt không nhìn hắn, mở miệng nói với Từ nương: "Còn ngây ra đó làm gì! Không thấy tên kia định tranh giành người với bản công tử hả! Còn không mau đuổi hắn ra ngoài cho ta! Liễu cô nương là bản công tử đã chọn trước rồi!"

Liễu Y Y đứng một bên nghe Lâm Thư nói, lại quan sát hành động của Lâm Thư, liền nhăn đôi mày liễu, mặt hơi đanh lại, nói với Lâm Thư: "Vị công tử này, mặc dù là ngài tới trước cũng đã chọn xong người, nhưng Lưu mụ mụ vẫn chưa đồng ý mà. Cho nên, vị công tử kia vẫn có quyền lựa chọn Y Y!"

Nghe Liễu Y Y nói, Lâm Thư đã nhìn ra nữ nhân này muốn hầu hạ Hàn Lạc Tuyển. Ánh mắt nàng hung ác giống như muốn ăn thịt người nhìn tú bà, tức giận hỏi: "Tú bà kia, rốt cuộc bà để cho Liễu Y Y hầu hạ ai?"

"Đây, đây là đương nhiên, đương nhiên....." Là ai có tiền có thân phận sẽ để Liễu Y Y hầu hạ kẻ đó! Nhưng Lưu mụ mụ cũng không dám nói ra lời ấy, bởi vì chưa biết bối cảnh của cà hai, bà ta sợ đắc tội với kẻ có quyền thế nên chưa dám ra quyết định.

"Khiến chư vị chê cười, bản công tử và hắn là bằng hữu tốt. Lúc trước vì một quển sách mà Tô huynh đệ giận ta, nếu như hắn muốn Liễu cô nương hầu hạ thì ta không tranh nữa, cũng chọn một người ở cùng phòng này để tâm sự cùng hắn." Hàn Lạc Tuyển phẩy nhẹ chiếc quạt trong tay, thản nhiên nói. Bộ dạng y phục lụa là đầy phong lưu kia vừa xứng với bề ngoài như thiên tiên, thoạt nhìn tác phong vô cùng nhanh nhẹn.

Hắn như vậy khiến cho người ta không thể xem nhẹ một thân quý khí, khiến Liễu Y Y yên lặng nổi lên tâm tư, không dám xem nhẹ đối phương.

Lưu mụ mụ nghe hắn nói vậy, lập tức cười hòa ái, chân thành nói: "Thì ra là như vậy! Vậy ta sẽ gọi thêm vài cô nương có tư sắc đến cho vị công tử này chọn!"

Hàn Lạc Tuyển phất tay, từ chối: "Không cần phiền phức như vậy, cứ chọn cô nương mặc y phục màu lam đi, bản công tử và Tô huynh đệ hàn huyên một chút, trò chuyện xong là đi rồi. Trong nhà còn có thê thiếp chờ đợi, sẽ không qua đêm ở bên ngoài."

"Ai, công tử là một người biết lo cho gia đình nhỉ! Vậy đi, Thúy nhi ở lại đi, hầu hạ tốt vị công tử này đấy!" Lưu mụ mụ nói với Thúy nhi xong, lại nói với hai nữ tử không được tuyển chọn: "Hai người đi ra ngoài cho ta."

Đưa người ra cửa, trước khi đóng cửa, Lưu mụ mụ liền nịnh hót Hàn Lạc Tuyển và Lâm Thư: "Hai vị công tử chơi vui vẻ!"

Chờ cửa đóng lại, Hàn Lạc Tuyển bình thản ung dung đi về phía Lâm Thư, ngồi xuống bên cạnh nàng.-₫-₫--ll,,..qq...qd....o...n,,..₫₫₫-- Vung tay lên, tùy ý ra lệnh cho mấy nữ tử đang đứng trước mặt: "Biết đàn thì đàn, biết hát thì hát đi, bản công tử muốn xem tài nghệ của các ngươi như thế nào."

"Thiếp thiên về cổ cầm, chi bằng thiếp và San nhi hợp tấu một khúc ‘Túy Đông Phong’ cho nhị vị công tử nghe nhé. Thủ khúc đó là tác phẩm mới của thiếp, cần chuẩn bị một chút." Liễu Y Y ngoan ngoãn lên tiếng.

"Ừ, được. Cho các ngươi hai khắc (30p), các ngươi đi chuẩn bị đi!" Hàn Lạc Tuyển nhàn nhạt gật đầu.

"Công tử, thiếp thiên về xoa bóp, hay là thiếp xoa bóp cho ngài nhé! Nhất định phục vụ công tử thoải mái dễ chịu!" Khuôn mặt Thúy nhi hàm xuân, nhướn mày nhẹ với Hàn Lạc Tuyển.

"Cũng được, chỉ là bản công tử không thích màu sắc y phục của ngươi, ngươi đổi đồ trước rồi quay lại. Nhìn mà chướng mắt!" Hàn Lạc Tuyển ghét bỏ nói.

Thúy nhi hơi xấu hổ hỏi: "Vậy công tử thích y phục màu gì, Thúy nhi lập tức đi đổi."

"Ngươi đi đổi y phục màu thân cây nghệ đi! Đi nhanh về nhanh!" Hàn Lạc Tuyển thờ ơ nói.

Nghe hắn nói, Thúy nhi liền kéo Liễu Y Y rời khỏi phòng. Trong phòng chỉ còn lại Hàn Lạc Tuyển và Lâm Thư, còn có A Cường đứng thẳng, bất động như một pho tượng.

Ban nãy, Lâm Thư vẫn luôn im lặng kìm nén, trước mắt thấy không có ai, vừa định mở miệng, đã bị Hàn Lạc Tuyển đưa ngón trỏ ra chặn lại. Ngay sau đó, hắn tiến gần đến bên tai nàng nói nhỏ: "Đừng bại lộ thân phận, có người đang bí mật giám thị ở phía sau phòng này."

Nghe vậy, Lâm Thư mở to hai mắt, khó tin nhìn hắn, dùng giọng nói mà chỉ hai người nghe được hỏi: "Thật sao?"

"Lừa ngươi làm chi! Cẩn thận đừng lộ thân phận. Bây giờ ta tên là Đường Cẩn Ngôn, ngươi gọi ta là Đường huynh đi. Ngươi giả họ Tô, nếu những nữ nhân kia định thăm dò thân phận của ngươi, ngươi cứ đáp qua loa, đừng nói lỡ miệng."

Lâm Thư nhẹ nhàng gật đầu, nàng không ngờ có người đang bí mật giám thị ở phía sau phòng này, đột nhiên cảm thấy đằng sau lưng có chút lạnh  lẽo. ˆˇˆ d,.,i,,,iê,,nn...._-_Nàng nhớ đến đoạn đối thoại của mình và A Cường sau khi bước vào phòng, -‘’’d....da....n,,,,....;;;tuy rằng nhỏ giọng nhưng không biết đối phương có nghe được không.---ll..///qqq,,,,,dô,,,,nnn=-=  Trong lòng lo lắng, bất an, nàng dán môi đến bên tai Hàn Lạc Tuyển hỏi: "Lúc trước vào phòng, hộ vệ bên cạnh nhỏ giọng gọi ta là tiểu thư, không biết có thể bị nghe lén không?"

Bị hơi nóng phả ra từ miệng nàng làm cho hơi nhột trong lòng, hắn đễnh đãng đáp: "Sẽ không, người nọ không biết võ công, lại cách khá xa nên nghe không rõ."

Nghe hắn nói vậy, nàng yên tâm rồi, chuyển chủ đề hỏi: "Lúc này đâu rời được học viện nhỉ? Sao huynh cũng chạy tới đây? Là tới tra chuyện phát hiện được ở trấn Thanh Hà hả?" Lúc này nàng đã bình tĩnh lại, dựa theo sự hiểu biết của nàng về hắn thì hắn luôn giữ mình trong sạch, nếu như không có việc gì sẽ không đặt chân vào chốn trăng hoa này. Lúc trước đầu óc nàng bị co rút, mới có thể nổi giận.

"Không, bản công tử chỉ đơn thuần đến uống tửu hoa thôi." Hàn Lạc Tuyển không chịu nổi lỗ tai tê dại, liền cách xa nàng.

"Huynh không thể thành thật chút à!" Nàng đã xác định hắn tới đây là có chung mục đích với mình, thấy hắn để tâm đến chuyện kia, nàng liền mừng thầm. Nhưng thấy hắn cứ nói xạo thì nàng hơi bất mãn nói.

A Cường đang đứng bên cạnh như pho tượng, thấy tiểu thư nhà mình và một nam tử tựa gần vào nhau nói chuyện, không nhìn nổi nữa bèn nói: "Công tử, đừng dính vào nhau nữa, người ta nhìn sẽ tưởng bị đoạn tụ đó."

Hàn Lạc Tuyển nghe thế, nhíu mày nhìn nàng. Bị hắn nhìn chế giễu, Lâm Thư hơi ngượng ngùng, quay đầu trách cứ A Cường: "Ngươi chỉ cần đứng bên cạnh bảo vệ ta là được! Đừng nói nhiều!"

Bị nàng khiển trách, A Cường vô tội ngậm miệng. Lúc này, Thúy nhi đã đổi xong y phục vừa đẩy cửa đi vào, hơi ngượng ngùng nhìn Hàn Lạc Tuyển, nhẹ giọng hỏi: "Công tử, thiếp chỉ có xiêm y màu cam thảo, ngài nhìn thuận mắt chưa?"

"Ừ, tạm thời nhìn được! Ngươi qua đây xoa bóp vai cho ta, để bản công tử xem xem có sảng khoái như ngươi nói không, nếu khó chịu thì sẽ không có thưởng đâu." Hàn Lạc Tuyển đùa giỡn nói.

"Thủ nghệ của Thúy nhi nhất định sẽ làm cho công tử hài lòng!" Thúy nhi lắc lắc cái mông đầy đặn đi ra sau lưng Hàn Lạc Tuyển, vươn những ngón tay mảnh khảnh đặt trên vai Hàn Lạc Tuyển, bắt đầu xoa bóp.

Lâm Thư cảm thấy cảnh trước mặt thật chói mắt, nàng không thể chịu được Hàn Lạc Tuyển và nữ nhân khác thân mật như thế, thấy chán ghét như đụng phải cặn bã. Quay đầu đi, nàng không nhìn bọn họ, nhắm mắt làm ngơ. ♪,,..,£e...^.^ Qu,,..yy,,,,♫Ŋ0Ŋ,,,,d....o...nnn♥ Trong lòng khó chịu, muốn tìm chút gì đó để giảm bớt. Thấy trên bàn có bánh ngọt, đầu nàng nóng lên, vươn tay cầm lên, nhét vào miệng.

A Cường đứng bên cạnh trợn tròn mắt, Hàn Lạc Tuyển muốn lên tiếng ngăn cản, nhưng không kịp nữa. Hai đấng mày râu chỉ có thể trợn mắt nhìn nàng. Mà đương sự lại không hề cảm nhận được hai ánh mắt mãnh liệt đó, còn phối hợp phiền lòng gặm bánh ngọt.

Hàn Lạc Tuyển không nhìn nổi, cười đùa lên tiếng: "Tô huynh đệ đừng nên ăn, chờ tiêu khiển xong Đường mỗ sẽ dẫn ngươi đến Phúc Lai cư ăn nhé. Mấy ngày trước đã đồng ý với ngươi, vẫn chưa có cơ hội mời thưởng thức đấy."

Lâm Thư nghe lọt lời của hắn nhưng trên mặt vẫn tỉnh bơ, vẫn còn gặm bánh ngọt, nhưng trong lòng vẫn đang hừ hừ, thầm mắng Hàn Lạc Tuyển nói chuyện không giữ lời. Trước lúc nàng hồi phủ đã đáp ứng là ngày khác sẽ đóng gói điểm tâm của Phúc Lai cư rồi đưa đến phủ cho nàng. Nhưng Lâm Thư trở về Lâm gia hơn một tháng mà chẳng thấy bóng dáng bánh ngọt đâu, sao không khiến nàng buồn bực cơ chứ. Mặc dù biết đồ trong trong thanh lâu không sạch sẽ, nhưng Lâm Thư cho là, nếu như bỏ thuốc thì tám phần là trộn lẫn ở trong rượu. Nam nhân đến dạo thanh lâu chắc chắn là phải uống rượu, nếu không tại sao lại nói tới thanh lâu uống rượu hoa chứ. Cho nên Lâm Thư không hề cảm thấy điểm tâm có vấn đề, cứ yên tâm dùng thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: HNRTV, Manchannie, Murasaki, Phụng, antunhi, hienheo2406, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06, xichgo
     
Có bài mới 14.09.2017, 09:06
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1405
Được thanks: 7412 lần
Điểm: 19.91
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Kế sách theo đuổi phu quân sau khi sống lại - Tô Nhị Thiếu - Điểm: 52
Chương 24: Nam tử thọt chân


Đứng sau lưng xoa bóp, Thúy nhi nghe Hàn Lạc Tuyển nói vậy, không nhịn được lên tiếng: "Điểm tâm của Phú Quý lâu chúng ta đương nhiên không thể so sánh được với Phúc Lai cư. Điểm tâm của Phúc Lai cư là mỹ vị không thể so sánh được! Nói đến cũng kỳ, ba năm trước thiếp từng ăn qua thấy rất bình thường, nhưng hai năm trước, điểm tâm đó đột nhiên lại có sự biến hóa nghiêng trời lệch đất, đột nhiên trở nên cực kỳ ngon miệng! Lúc ấy, thiếp còn đặc biệt hỏi do tiểu nhị của quán, nghe nói có một vị nam tử thần bí chạy tới quán bọn họ, mang theo rất nhiều điểm tâm, muốn bàn chuyện làm ăn với chủ lâu. Sau khi ăn điểm tâm của hắn ta, chủ lâu định bỏ giá cao mua lại bí kíp, nhưng bị hắn ta từ chối. Hắn ta nói chỉ có thể hợp tác với chủ lâu làm điểm tâm bí truyền, nhưng bán được một phần điểm tâm thì hắn ta muốn lấy ba phần lãi. Nam tử này thật đúng là nhân tinh!"

"Sau đó thì sao?" Hàn Lạc Tuyển có chút hăng hái hỏi.

"Nghe tiểu nhị nói ông chủ lâu không ăn không uống suy nghĩ mấy ngày, sau đó cắn răng đồng ý. Ba phần lãi đó! Một phần điểm tâm của Phúc Lai cư thấp nhất cũng phải mười lượng bạc, đối với người bình thường mà nói, đây chính là giá trên trời. Nam tử kia cũng không phí sức gì mà được ba phần lãi, thật là một tay tính toán cừ khôi! Nam tử này cũng coi như là một kỳ nhân đi, người bình thường chạy đến quán ăn đều là bán bí kíp, còn nam tử kia chỉ cung cấp nguyên liệu, hương liệu cũng được chia lãi. Phương thức giao dịch này đúng là không bình thường." Thúy nhi sinh lòng hâm mộ nói, vẫn không quên đấm lưng cho Hàn Lạc Tuyển.

"Hả? Tiểu nhị kia chưa nói nam tử thần bí đó là người phương nào sao?" Hàn Lạc Tuyển tò mò hỏi.

"Ừm, để thiếp ngẫm lại. A, nhớ ra rồi! Lúc ấy, hình như tiểu nhị nói là nam tử thần bí đó bị thọt chân, đi đứng không linh hoạt, khập khễnh. Những thứ khác như tên họ, là người phương nào thì không biết." Thúy nhi nhíu mày nói.

"Nam tử thọt chân thần bí à? Thật là ý vị sâu xa. Sao Liễu cô nương và một cô nương khác đi chuẩn bị lâu như vậy vẫn chưa trở lại?" Hàn Lạc Tuyển tùy ý xoay xoay cây quạt trong tay, dáng vẻ cực kỳ tự nhiên, hỏi.

Thấy hắn hỏi đến Liễu Y Y, Thúy nhi cho là hắn cũng có ý với Liễu Y Y. Trong lòng không vui, liền nói xấu Liễu Y Y: "Công tử, ngài không biết đâu, Liễu Y Y kia cậy vào bản thân có chút tài nghệ nên không tiếp khách, nói dối mình là một thanh quan (ca kỹ trong sạch). Thật ra thì, trước khi nàng ta lên đài đã sớm thất thân rồi!" Lúc nói lời này, Thúy nhi cúi đầu dựa sát bên tai Hàn Lạc Tuyển, nhẹ giọng nói.

"Còn có chuyện đó ư? Nói nghe một chút đi." Hàn Lạc Tuyển giả vờ tò mò.

Thúy nhi giậu đổ bìm leo, liếng thoắng nói ra những điều mình biết.

"Thiếp tận mắt nhìn thấy, vậy còn là giả được à! Từ nhỏ thiếp và nàng ta đều bị bán vào Phú Quý lâu, bởi vì cùng bị bán vào nên quan hệ khá tốt, tốt tận năm năm mà. Nàng ta bởi vì dung mạo không tệ, từ nhỏ đã bị bồi dưỡng thành chiêu bài rồi. Hai năm trước, chúng ta cùng đi dạo phố, trên đường gặp phải đám du côn, lưu manh, thiếp trốn thoát được, còn nàng ta lại bị đám lưu manh cưỡng bức rồi, vài tên cưỡng bức nàng ta cơ mà! Lúc đó thiếp thoát được, liền chạy thẳng về Phú Quý lâu tìm tú bà cứu mạng. Dẫn người đến liền thấy được thảm trạng của nàng ta, vì thế, Liễu Y Y còn ầm ỹ, đòi tự sát mấy lần!"

Nói đến đây, Thúy nhi đột nhiên hạ giọng: "Khi đó chúng ta an ủi rất nhiều nhưng nàng ta đều không nghe, sau đó bị Ngô mụ mụ là bà chủ của Phú Quý lâu uy hiếp một lần, nàng ta mới buông tha cho ý định tự sát.=-=-ll,,,..eeqq,,,uu,,,,y....do....oonnnn,,..---Ngô mụ mụ đổi cho nàng ta là thanh quan bán nghệ không bán thân. Mà đầu năm ngoài, sau khi lên đài biểu diễn lần đầu tiên, nàng ta đã kết giao với một nam tử. Tướng mạo bình thường, nhưng lại vô cùng bạo tay, hào phóng."

Dừng một chút, Thúy nhi tiếp tục nói: "Nhắc tới cũng khéo, nam tử kia vừa khéo giống với nam tử thần bí mà thiếp nói ở Phúc Lai cư, đều bị thọt chân. Liễu Y Y bị hắn ta bao cấp một thời gian, con người liền thay đổi hẳn. Nàng ta vốn chỉ theo lề lối cũ là ôm cầm đàn mấy khúc, lại đột nhiên trở nên hết sức ưa thích sáng tác tân khúc. Hơn nữa, nàng ta vậy mà còn làm cả thơ nữa! Làm thơ được vài đại nhân công tử có học thức nào đó nghe được nên vô cùng tán thưởng! Thiếp đã nhìn theo nàng ta bao năm, trong bụng nàng ta có những gì, thiếp còn không biết sao! Trước kia, nhiều nhất cũng chỉ nhận biết được hết mặt chữ, không ngờ ở cùng nam tử thọt chân giàu có mới mấy ngày mà cả người đã biến hóa nghiêng trời lệch đất, đây thật sự là quỷ dị!"

Vốn đang gặm bánh ngọt, lúc Thúy nhi kể chuyện của Phúc Lai cư thì Lâm Thư đã dừng động tác ăn, luôn an tĩnh nghe nàng ta kể chuyện. Nghe Thúy nhi nói tới đây, trong lòng nàng liền kêu lộp bộp, quay đầu, nóng nảy hỏi: "Ngươi có biết Liễu Y Y làm bài thơ nào hay không?"

"Biết chứ. Ban đầu chỉ bằng một bài thơ ẩm rượu liền giành được ánh mắt tán thưởng của chư vị, một phát thành danh. Thiếp còn nhớ rõ nội dung bài thơ là: ‘Quân bất kiến hoàng hà chi thủy thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi. Quân bất kiến cao đường minh kính bi bạch phát, triêu như thanh ti mộ thành tuyết. Nhân sinh đắc ý tu tẫn hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt. Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên kim tán tẫn hoàn phục lai. . .' " Thúy nhi ngâm nga có thanh có sắc.

Đợi Thúy nhi đọc đến đây, Lâm Thư thì thầm đọc tiếp: "Phanh dương tể ngưu thả vi nhạc, hội tu nhất ẩm tam bách bôi. Sầm phu tử, đan khâu sinh, tương tiến tửu, bôi mạc đình. Dữ quân ca nhất khúc, thỉnh quân vi ngã khuynh nhĩ thính. Chung cổ soạn ngọc bất túc quý, đãn nguyện trường túy bất phục tỉnh. ^-^...£ê,,,,♥Q...♫Qu.....yyy,,,,,.D0Ŋ.,...-Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch, duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh. Trần vương tích thì yến bình nhạc, đấu tửu thập thiên tứ hoan hước. Chủ nhân hà vi ngôn thiểu tiễn, kính tu cô thủ đối quân chước. Ngũ hoa mã, thiên kim cầu, hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu, dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu."

Nghe Lâm Thư đọc xong, Thúy nhi kích động nói: "Đúng đúng đúng! Vị công tử này đọc chuẩn quá! Thì ra bài thơ này đã nổi danh như vậy, ta còn tưởng rằng chỉ có người từng dạo qua Phú Quý lâu mới biết chứ, không ngờ khách lạ như công tử cũng biết rõ." Trong lời nói của Thúy nhi có chút ghen tỵ, nàng ta không vui khi thấy Liễu Y Y luôn nổi danh.

Được Thúy nhi xác nhận, vẻ mặt Lâm Thư hơi cứng lại. Sợ bị người đứng đằng sau căn phòng nhìn ra vẻ bất thường, vội vàng cúi đầu. Ném nửa miếng bánh ngọt ở trong tay vào đĩa trên bàn ăn, rồi giấu bàn tay vào trong ống tay áo. Hai ống tay áo chồng khít lại, trong ống tay áo kín mít, tay phải của nàng hung hăng nắm chặt tai trái.

Vì sao kiếp trước nàng lại quyết một lòng với Triệu Á Thanh chứ ? Không chỉ bị lời ngon tiếng ngọt của hắn ta là mờ mắt, mà còn vì biết được một bí mật quan trọng của Triệu Á Thanh. Lâm Thư từ miệng hắn ta biết được, hắn ta là một ‘kẻ xuyên không’, bởi vì hắn ta gặp bất trắc ở thế giới kia, linh hồn xuyên qua thời không mà đến, mượn xác hoàn hồn với vị Cửu hoàng tử trùng họ trùng tên ở Đại Chu. Mà lúc Triệu Á Thanh đi tới Đại Chu là năm Kiến An thứ mười, đúng là năm mà Liễu Y Y lên đài theo lời Thúy nhi nói! Cũng là năm mà nam tử thần bí làm giao dịch với Phúc Lai cư!

Khi nàng biết được Triệu Á Thanh là mượn xác hoàn hồn đi tới Đại Chu, đã kinh sợ đến á khẩu, trốn tránh mấy ngày, cuồi cùng cũng tiêu hóa được bí mật đó. Bởi vì biết được bí mật quan trọng nhất của Triệu Á Thanh nên nàng và hắn ta càng thêm ân ái hơn. Điều chỉnh tâm trạng xong, nàng liền nổi lòng hiếu kỳ, hỏi khá nhiều chuyện về cuộc sống ở thế giới cũ, trước khi hắn ta xuyên đến Đại Chu. Lúc ấy, Triệu Á Thanh đều nghe theo Lâm Thư hết, hận không thể cưng chiều nàng đến tận trời. Lâm Thư muốn biết cái gì, hắn ta đều nói hết cho nàng.

Muôn hình vạn trạng, muôn màu muôn vẻ. Đây là cảm giác của nàng với thế giới cũ của Triệu Á Thanh. Mặc dù kinh ngạc vì thế giới kia mọi người đều ngang hàng, chẳng phân biệt giàu nghèo, nhưng nàng lại rất thích chế độ nam nữ bình đẳng, một phu một thê của thế giới kia. Ở nơi đó, nam nữ bằng tuổi có thể cùng đi học, và học chung trong một gian phòng. Chuyện gì cũng là nam nữ cạnh tranh công bằng, không có nam tôn nữ ti, kỳ thị giới tính.

Hai người ở chung, khi nhàn hạ, nhàm chán, Triệu Á Thanh sẽ kể cho nàng nghe nhiều chuyện mà nàng chưa từng được nghe về những văn nhân thời xưa. Còn đọc một vài tác phẩm thi ca xuất sắc cho nàng nghe./...;;;’’’ll...ê,,,qu...y...do,,,,nn--== Mà bài ‘Tương kính tửu’ của Liễu Y Y thì nàng cũng nghe Triệu Á Thanh nói qua. Lúc ấy hắn ta có kể cho nàng nghe những vị đại thi nhân có tài nhưng không gặp thời, còn đặc biệt ngâm mấy câu thơ, trong đó có ‘Tương kính tửu’ của Liễu Y Y!

Lâm Thư đã xác nhận được, hai năm trước nam tử bao cấp cho Liễu Y Y một thời gian chính là Triệu Á Thanh! Về phần nam tử thần bí có giao dịch chia trác với Phúc Lai cư có phải là Triệu Á Thanh hay không, còn phải đợi điều tra chứng minh rồi kết luận. Ở trấn Thanh Hà, nàng phát hiện hắn ta giả trang thành có tật ở chân, mà khi hợp tác với Liễu Y Y, hắn ta cũng làm bộ như bị thọt chân. Nếu có thể giả bộ một lần, hai lần thì hắn cũng có thể giả bộ lần ba! Huống chi, trước khi xuyên qua, thân phận của hắn ta còn là một đầu bếp giỏi, nếu như điểm tâm của Phúc Lai cư thật sự do hắn ta làm ra thì nàng chẳng thấy có điểm kỳ lạ gì.

Trong lòng suy nghĩ thấu đáo, trong đầu cũng phân tích kỹ mọi chuyện, sắc mặt nàng từ từ khôi phục bình thường. Lấy lại tinh thần thì phát hiện không biết Thúy nhi đã nói những gì, chọc cho Hàn Lạc Tuyển vui vẻ đầy mặt. Đúng là cảnh đẹp ý vui, làm cho người ta vừa thấy liền si mê.

Thấy Hàn Lạc Tuyển bị nữ nhân khác chọc cười vui vẻ, trong lòng Lâm Thư nhất thời có cảm giác trống rỗng. Trầm tư không nói, nhìn chằm chằm bọn họ một lúc, mím môi một cái, nàng hỏi: "Vậy về sau nam tử thọt chân giàu có đó còn đến gặp Liễu Y Y nữa không?"

"Có chứ! 15 hàng tháng đều đến một lần! Cũng không biết là lão gia giàu có nào, thiếp từng dò hỏi Liễu Y Y, còn bị nàng ta mắng một trận, kêu thiếp bớt can thiệp vào chuyện của nàng ta." Lúc nói chuyện, trên mặt Thúy nhi vô cùng uất ức, giống như Liễu Y Y là một nữ nhân hung ác, bắt nạt, phụ bạc nàng ta vậy.

Lâm Thư còn muốn hỏi thêm, lúc này Liễu Y Y đã ôm cổ cầm, nhẹ bước sen, đẩy cửa vào. Đi theo phía sau còn có San nhi mặc hồng y, hai người đi vào, hạ thấp người, nói: "Khiến hai vị công tử đợi lâu rồi."

"Ngươi cũng biết là đợi lâu sao! Thật là mất hứng! Không chơi nữa!" Trong lòng Lâm Thư rất mất hứng, sắc mặt bất thiện nhìn Liễu Y Y, bỗng nhiên đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Tay ôm cầm nắm thật chặt, Liễu Y Y hít sâu một hơi, mặt không chút thay đổi nói: "Là lỗi của ta, xin công tử bớt giận, bây giờ ta sẽ bắt đầu biểu diễn."

"Biểu diễn? Diễn cái gì mà diễn! Hăng hái bị mất rồi, còn xem cái gì! Họ Đường kia, bản công tử đi đây, ngươi có đi không?" Giọng nói bất thiện nói với Liễu Y Y xong, Lâm Thư liền nghiêng đầu hỏi Hàn Lạc Tuyển.

Tới đây một lần, nàng đã thu hoạch được không ít, nàng ra ngoài khá lâu rồi, chắc chắn ngoài trời đã tối đen, nếu như không về phủ thì nhị ca sẽ nóng nảy mất.

"Nếu Tô huynh đệ hết hứng thú rồi thì Đường mỗ cũng không ở lại nữa. Hôm khác sẽ trở lại gọi Thúy nhi cô nương xoa bóp giúp ta. Với cả, được Thúy nhi cô nương xoa bóp lâu như vậy, bản công tử đã dễ chịu nhiều. Hôm nay chỉ đến đây thôi, ngày khác sẽ trở lại. Cầm lấy, đây là tiền thưởng cho ngươi!" Lúc nói chuyện, Hàn Lạc Tuyển móc một tấm ngân phiếu từ trong lồng ngực ra, ném cho Thúy nhi.

Thúy nhi mừng thầm trong lòng, nhận lấy, hả hê nhướn mày với Liễu Y Y ở bên kia, ngoài miệng lấy lòng nói: "Hai vị công tử đi thong thả! Thúy nhi chờ hai vị đến tìm nữa!"

Đi ra cửa, Lâm Thư nghe tiếng nũng nịu như thế, cả người run rẩy một cái, tăng nhanh bước chân xuống lầu. A Cường theo sát phía sau, bảo vệ nàng.


Bài thơ ‘Thương Tiến Tửu’ (將進酒 – Xin mời rượu) của thi sĩ Lý Bạch

君不見 : 黃 河之水天上來 , 奔流到海不復回
君不見 : 高堂明鏡悲白髮 , 朝如青絲暮成雪
人生得意須盡歡
莫使金樽空對月
天生我材必有用
千金散盡還復來
烹羊宰牛且為樂
會須一飲三百杯
岑夫子丹丘生
將進酒君莫停
與君歌一曲
請君為我側耳聽
鐘鼓饌玉不足貴
但願長醉不願醒
古來聖賢皆寂寞
惟有飲者留其名
陳王昔時宴平樂
斗酒十千恣讙謔
主人何為言少錢
徑須沽取對君酌
五花馬千金裘
呼兒將出換美酒
與爾同消萬古愁


Dịch nghĩa

Quân bất kiến: Hoàng hà chi thủy thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi.
Quân bất kiến: Cao đường minh kính bi bạch phát, triêu như thanh ti mộ thành tuyết.
Nhân sinh đắc ý tu tẫn hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt.
Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên kim tán tẫn hoàn phục lai
Phanh dương tể ngưu thả vi nhạc, hội tu nhất ẩm tam bách bôi.
Sầm phu tử, đan khâu sinh, tương tiến tửu, bôi mạc đình.
Dữ quân ca nhất khúc, thỉnh quân vi ngã khuynh nhĩ thính.
Chung cổ soạn ngọc bất túc quý, đãn nguyện trường túy bất phục tỉnh.
Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch, duy hữu ẩm giả lưu kỳ danh.
Trần vương tích thì yến bình nhạc, đấu tửu thập thiên tứ hoan hước.
Chủ nhân hà vi ngôn thiểu tiễn, kính tu cô thủ đối quân chước.
Ngũ hoa mã, thiên kim cầu, hô nhi tương xuất hoán mỹ tửu, dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu


Dịch thơ:

Há chẳng thấy: Nước sông Hoàng từ trời tuôn xuống, chảy nhanh ra biển, chẳng quay về.
Lại chẳng thấy: Thềm cao gương soi rầu tóc bạc, sớm như tơ xanh, chiều tựa tuyết ?
Đời người đắc ý hãy vui tràn, chớ để bình vàng suông bóng nguyệt!
Trời sinh thân ta, hẳn có dùng, nghìn vàng tiêu hết rồi lại đến.
Mổ dê, giết trâu, cứ vui đi, uống liền một mạch ba trăm chén!
Bác Sầm ơi, bác Đan ơi!
Sắp mời rượu, chớ có thôi!
Vì nhau tôi xin hát, hãy vì tôi hai bác nghe cùng:
"Này cỗ ngọc, nhạc rung, chẳng chuộng,  muốn say hoài, chẳng muốn tỉnh chi!
Thánh hiền tên tuổi bặt đi, chỉ phường thánh rượu tiếng ghi muôn đời!
Xưa Trần Vương yến nơi Bình Lạc, rượu tiền muôn đùa cợt tha hồ."
Chủ nhân kêu thiếu tiền ru?
Để cùng dốc chén, ta mua đi nào!
Đây ngựa gấm, đây áo cừu.
Này con, đổi rượu hết, cùng nhau ta giết cái sầu nghìn thu!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Broken_crystal, HNRTV, Hoacamtu, Lac Lac, Linh Ngọc, Manchannie, Murasaki, Phụng, R.Quinn, antunhi, hienheo2406, minmapmap2505, nammoi, qh2qa06
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], hanhphucgiandon, natalicao, Snow cầm thú HD, thanhtam0209 và 421 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.