Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 13.09.2017, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 169: Tôi không phải thủ thân như ngọc vì anh


Nam Cung Kình Hiên thật sự muốn bị đánh vào mười tám tầng địa ngục —— nếu như có thể chuộc tội.

Buổi chiều, thật vất vả mới dỗ được Tiểu Ảnh đến trường học, ở cổng trường, Tiểu Ảnh ngoắc ngoắc tay để Nam Cung Kình Hiên cúi người xuống.

Nam Cung Kình Hiên có chút tò mò, chỉ thấy Tiểu Ảnh cau mày ghé vào tai anh nói: "Chú có biện pháp nào làm cho mẹ không bắt cháu học lớp một hay không?"

Bề ngoài ưu nhã mị hoặc của Nam Cung Kình Hiên hấp dẫn quá nhiều ánh mắt, đôi mắt thâm thúy như biển cả sáng long lanh như kim cương, rực rỡ chói mắt, vuốt ve đầu Tiểu Ảnh một cái, cười yếu ớt nói: "Việc này, mẹ con định đoạt."

Tiểu Ảnh im lặng, âm thầm co tay thành nắm đấm, nghĩ, quả nhiên không thể giúp chú hư hỏng này, nếu không đến lúc đó chú ấy chỉ bênh vực mẹ mà thôi!

"Cháu đi học, sau khi tan học tiếp tục đi nhìn mẹ, chú nhớ là không được bắt nạt mẹ cháu nữa, *lê*quý*đôn*nếu không cháu sẽ tính sổ với chú!" Trước khi đi Tiểu Ảnh không quên quay đầu lại cảnh cáo anh.

Nam Cung Kình Hiên vỗ vỗ bả vai nhỏ của cậu bé, giọng nói trầm thấp: "Chú sẽ không bắt nạt mẹ con, nhưng sau khi tan học không nên tự mình tới bệnh viện, chú đón con."

Tiểu Ảnh kinh ngạc một hồi, nhìn chằm chằm vào anh, cảm thấy có chút quỷ dị.

Trên gương mặt tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên vẫn giữ sự ưu nhã và bình tĩnh, vỗ vỗ lưng cậu bé, dịu dàng nói: "Đi đi."

Tiểu Ảnh "Oh" một tiếng bỏ chạy vào trường, còn bất chợt quay đầu lại khó hiểu nhìn bóng dáng Nam Cung Kình Hiên, thân thể kia cao ngất to lớn giống như một bến cảng tránh gió, uy nghiêm bất động đứng nguyên tại chỗ chăm chú nhìn cậu bé, tựa hồ trong vô hình kết thành một tầng lưới thật dầy bảo vệ cậu bé, khí thế vô cùng hùng mạnh.

Bạn nhỏ bên cạnh cũng giống Tiểu Ảnh nghe tiếng chuông chạy vào trường học, há hốc miệng nhìn người đàn ông phía sau, hỏi: "Dụ Thiên Ảnh, đó là ba cậu à? ?"

Mặt Tiểu Ảnh đỏ lên không nói lời nào, trong cái đầu nhỏ hỗn loạn thành một đống, nắm chặt quai ba lô, chạy nhanh hơn.

Đó là chú bại hoại! Không phải baba!


*****


Bên trong bệnh viện.

Dụ Thiên Tuyết đã tỉnh lại, giơ tay che trán, phảng phất có cảm giác giống như đã cách một thế kỷ.

Khoát tay, mới phát hiện ra trên tay mình có ống truyền dịch, còn có trần nhà màu trắng cùng chút mùi nước sát trùng trên drap giường.

Cô lặng lẽ ngồi dậy, thấy mình mặc trên người bộ quần áo mỏng manh của bệnh nhân. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn:dd lequydon

Cửa bị đẩy ra, Nam Cung Kình Hiên thản nhiên liếc mắt về phía giường bệnh, ngay sau đó liền cứng ngắc không thể nhúc nhích, bỏ chìa khóa xuống, bước nhanh tới trước mặt cô, giơ tay vuốt ve trán cô, thấp giọng hỏi: "Thức dậy làm gì? Hết sốt rồi sao?"

Anh chậm rãi cau mày, cảm thấy mình có hơi kích động, kích động vì cảm thụ không ra độ ấm của cô.

"Em chờ một chút." Nam Cung Kình Hiên thấp giọng nói, vuốt ve mặt cô một cái, đứng dậy hướng ra phía ngoài kêu: "Bác sĩ!"

Y tá ở bên ngoài vội vàng chạy vào.

"Sao rồi sao rồi?" Y tá lấy nhiệt kế ra, nhìn tình trạng của Dụ Thiên Tuyết: "Tỉnh chưa?"

Dụ Thiên Tuyết vẫn không phản ứng kịp, nhiệt kế trên tay y tá đã xuyên qua cổ áo hơi rộng của cô dò xét vào, kéo cánh tay cô ra, kẹp ở dưới nách: "Đây, kẹp lại để tôi kiểm tra nhiệt độ một chút, ngoan ha."

Cần cổ của cô trắng nõn, cổ áo lại mở rộng, ánh mắt lạnh nhạt của Nam Cung Kình Hiên có chút nóng rực vội vàng nhìn qua chỗ khác.

"Ừ, hẳn là đã hạ sốt, rất không dễ dàng nha." Y tá than phiền, cau mày nhìn cô chằm chằm: "Rốt cuộc là cô làm sao vậy? Thời điểm đưa tới đây thì cả người đã lạnh như chết, chẳng lẽ là mở cửa sổ đông lạnh cả đêm? Cô như vậy thì thân thể thế nào chịu nổi, nhất định sẽ suy nhược."

Dụ Thiên Tuyết cũng cảm thấy xương cốt cả người cũng đau nhức, tái mặt, muốn mở miệng nói chuyện lại ho khan.

Nam Cung Kình Hiên nhanh chóng đi qua rót nước, cầm tay cô lên đưa cho cô.

Đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết có chút kinh ngạc, nhưng cũng mặc cho bàn tay anh bao bọc tay của mình bưng lấy cái ly, không nói một lời.

"Cô xem cô xem, ho khan phải không? Nhiễm lạnh không đáng sợ, nếu để khí lạnh nhiễm đến xương cốt vậy thì phiền toái, hiện tại trẻ tuổi cảm thấy không có gì, nhưng già rồi cô mới biết là đã sai, làm cái gì cũng đừng để bản thân gánh hậu quả nha." Y tá tiếp tục cau mày oán trách, vừa ghi chép lên bình truyền dịch vừa nghiêng đầu dặn dò.

Dụ Thiên Tuyết rũ mắt xuống, giọng nói khàn khàn: "..... Tôi không trẻ."

Y tá "A" một tiếng, đột nhiên nhớ tới gì đó, tiếp cận hỏi: "Cậu bé hồi sáng thật xinh đẹp, dáng vẻ đại khái bốn năm tuổi, thật sự là con trai của cô à? !"

Người phụ nữ này, nhìn dáng vẻ nhiều lắm là mới hai mươi tuổi, có chỗ nào giống mẹ của một đứa bé lớn như vậy? !

Dụ Thiên Tuyết run lên: "Tiểu Ảnh tới đây?"

Y tá nói thầm trong lòng, a, té ra kêu là Tiểu Ảnh.

Nam Cung Kình Hiên lại khẽ cau mày, mấy ngón tay thon dài chậm rãi vặn bả vai y tá: "Nói xong chưa? Đo nhiệt độ xong rồi thì ra ngoài để cô nghỉ ngơi một chút, tối qua cô ấy ngủ không ngon."

Y tá trợn to hai mắt nhìn người đàn ông chiếm cứ vị trí tốt nhất bên cạnh giường bệnh.
Y tá lắc đầu, đàn ông bây giờ..... Khi yêu thì dốc lòng chiều chuộng, nhưng đến khi thương tổn thì cũng dốc sức tổn hại, vểnh môi đi qua bên kia lấy nhiệt kế dưới nách Dụ Thiên Tuyết ra cẩn thận nhìn.

"37°3, vẫn còn sốt nhẹ, tiếp tục quan sát, ăn chút cháo loãng thanh đạm, chú ý đừng để sốt lại, uống nhiều nước, cứ như vậy đi." LE.QUY.DON Y tá đâm đâm cuốn sổ dặn dò, nhìn Dụ Thiên Tuyết cười cười rồi đi ra ngoài.

Dụ Thiên Tuyết thấy bóng dáng của y tá biến mất ở ngoài cửa liền mở miệng hỏi: "Tiểu Ảnh đâu? Hiện giờ thằng bé đang ở đâu?"

Ánh mắt cô trong suốt như nước, mở miệng hỏi.

Nam Cung Kình Hiên cúi người xuống nhận lấy cái ly không trong tay cô, kéo mền đắp cho cô, thản nhiên nói: "Anh đưa con đi học rồi, yên tâm, tan học anh sẽ đi đón con."

Dụ Thiên Tuyết bị sự dịu dàng bất ngờ của anh làm cho chấn động, nhưng chỉ lạnh bạc nhìn anh một cái, lạnh nhạt nói: "Cám ơn anh."

Động tác của Nam Cung Kình Hiên cứng đờ.

"Đây là việc anh phải làm, thằng bé là con trai của anh."

"Không cần, thằng bé có tôi là đủ, tôi muốn nghỉ ngơi một chút rồi ra viện, bên công ty tôi không cũng chưa xin phép." Dụ Thiên Tuyết nhìn anh, bộ dáng giống như cách xa ngàn dặm.

Nam Cung Kình Hiên chống tay ở hai bên thân thể cô từ từ nắm quyền, nắm rất chặt, không biết làm sao mới có thể tiến vào trong lòng cô một lần nữa.

"Thiên Tuyết, thật xin lỗi là anh sai, anh không nên hoài nghi em, anh nên lên tiếng hỏi em chuyện gì xảy ra, tha thứ cho anh được không?" Nam Cung Kình Hiên nhẹ nhàng chống trán mình vào trán cô, nói.

Dụ Thiên Tuyết không để lại dấu vết né tránh, không đối mặt cùng anh.

"Đây không phải là vấn đề sai hay không sai, cho tới bây giờ, tôi cũng không biện pháp thay đổi tôi ở trong lòng người khác là dáng vẻ gì." Ánh mắt Dụ Thiên Tuyết mang theo sự đề phòng xa cách nhìn anh: "Anh cho tôi là loại người không chịu nổi tịch mịch, cho là tôi trời sanh phóng đãng, cho là tôi chủ động muốn lên giường cùng Bùi Vũ Triết, những ý nghĩ này tôi không có biện pháp thay đổi, nếu như có lần sau, nhiều nhiều  lần sau nữa, có lẽ anh vẫn sẽ nghĩ như vậy, vì thế tôi thấy không cần thiết, tùy anh muốn nghĩ như thế nào, dù sao tôi với anh cũng không có quan hệ gì, không cần thiết vì anh thủ thân như ngọc."

Hết chương 169



Đã sửa bởi Hoalala lúc 27.04.2018, 21:59, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Diana cuties, MicaeBeNin, Mooncake94, Muahuongduong, Tthuy_2203, shirleybk
     

Có bài mới 17.09.2017, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 170: Loại chuyện bỏ thuốc hạ lưu này, tôi nhất định phải biết do ai làm


Trái tim của Nam Cung Kình Hiên đau nhói như bị kim châm.

Anh suýt nữa lại không khống chế được mình.

"Thiên Tuyết, đừng nói nói lẫy." Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên lộ ra sự thống khổ: "Anh nói rồi anh yêu em, em cũng đã nói sẽ cho anh cơ hội theo đuổi em lần nữa, chúng ta đừng dùng phương thức này hành hạ lẫn nhau được không?"

"Anh yêu tôi sao?" Dụ Thiên Tuyết nâng mắt lên, trong suốt không nhiễm một hạt bụi nhỏ, cô ngờ vực, trong bi thương xen lẫn sự nghi hoặc: "Anh thật sự yêu tôi?"

"Nam Cung Kình Hiên, tôi luôn cảm thấy có rất nhiều phương thức để yêu một người, anh đặt tôi trong lòng, cho tôi rất nhiều quyền lợi cùng đãi ngộ mà phụ nữ khác không có, nhưng bên trong nhiều quyền lợi như vậy chẳng lẽ không hề có một cái gọi là nguyện ý tin tưởng tôi hay sao?"

"Anh không hiểu tôi là loại người nào, không biết tôi sẽ làm gì, đến cùng người phụ nữ  anh yêu là người như thế nào? Anh xác định anh hiểu rõ sao?"

Ánh mắt trong suốt như mặt nước, khiến cho toàn bộ sự áy náy cùng tất cả suy nghĩ bẩn thỉu trong đầu, .lê .quý.đôn. cũng không có nơi nào trốn tránh.

Nam Cung Kình Hiên bị lời nói bén nhọn của cô đâm đến cả người cũng đau đớn, vuốt ve mặt cô, còn sợ làm dơ bẩn sự thuần khiết của cô.

"Thật xin lỗi..... Thật xin lỗi….." Giọng Nam Cung Kình Hiên khàn khàn, như muốn móc tim móc phổi trong ngực ra cho cô nhìn, từ trước đến nay anh chưa từng hối hận thế này, hối hận đến hận không thể lật đổ tất cả làm lại từ đầu, anh sẽ không bao giờ đối xử với cô như thế nữa.

Dụ Thiên Tuyết chậm rãi rũ mắt, hàng mi dài như cánh bướm rơi xuống, có sự yếu ớt trêu chọc người trìu mến.  

"Không cần tổn thương xong sau đó lại tới nói xin lỗi tôi, tôi không cần." Dụ Thiên Tuyết cau mày, né tránh hơi thở ấm áp của anh.

Loại cảm giác này, cô tiếp nhận nhiều lần lắm rồi.

"Anh bảo đảm sẽ không có lần sau, anh cam đoan, được không?" Nam Cung Kình Hiên giống như ôm lấy bảo vật, dùng hết tất cả sự kiên nhẫn xoa dịu cô, chỉ sợ cô không bao giờ chịu quay đầu lại nữa.

Dụ Thiên Tuyết không muốn nghe, trực tiếp sử dụng tay che lỗ tai, hàng mày thanh tú khẽ nhíu lại. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

Nam Cung Kình Hiên cảm thán trong lòng, thật tốt, cô vẫn còn mở miệng nói chuyện với anh, không có vừa mở mắt là coi anh như {người trong suốt}, đây thật là vạn hạnh trong bất hạnh, chẳng qua là tối hôm qua cô thật sự rất thống khổ, trong thời tiết rét lạnh xối nước lâu như vậy, trong quá trình đó, nhất định là cô hận chết anh, hận không thể xé rách nát cái miệng này của anh, hận đến không thể phanh thây anh.

Nam Cung Kình Hiên cũng không nóng lòng, lấy điện thoại di động ra gọi cho quản lý Chương.

Dụ Thiên Tuyết vốn bịt hai lỗ tai không muốn nghe anh nói, thấy anh không dây dưa nữa thì để tay xuống, lại không nghĩ rằng nghe anh và quản lý Chương đối thoại, có chút kinh ngạc, không biết anh muốn làm gì.

"Hôm nay cô ấy không thoải mái, không muốn đi làm." Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên dịu dàng nhìn Dụ Thiên Tuyết, môi mỏng khêu gợi hướng về phía điện thoại nói: "Không cho phép cậu trừ lương cô ấy, có nghe hay không?"

Nhất thời, sắc mặt Dụ Thiên Tuyết có một chút thay đổi, ánh mắt bối rối hốt hoảng.

"Ừ, làm vậy rất tốt, tốt nhất là cậu chuyển luôn tiền thưởng cuối năm vào tài khoản của cô ấy đi, như thế tốt hơn." *lequydon* Bờ môi của Nam Cung Kình Hiên nhếch lên một nụ cười, tà mị bàn bạc, sau đó cúp điện thoại.

"Tôi không cần anh thông cảm, nghỉ phép chính là nghỉ phép, anh còn cho tôi đặc quyền như vậy tôi sẽ trực tiếp từ chức." Dụ Thiên Tuyết dựa vào giường bệnh ngửa đầu nhìn anh, nghiêm túc nói.

"Là anh hại em phát bệnh, anh muốn bồi thường."

"Không cần."

"Anh muốn bồi thường."

"Tôi không cần!"

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn cô sinh động trở lại, anh căng thẳng đứng yên giống như một bức tượng, đôi mắt thâm thúy lấp lánh sáng nhìn đôi môi đỏ mọng của cô, cúi người ôm cô, nhẹ giọng hỏi: "Tối hôm qua là người nào bỏ thuốc, em biết không?"

Cả người Dụ Thiên Tuyết run lên.

Khi phát hiện mình bị hạ dược, trong nháy mắt kia, cô chính là nghĩ tới vấn đề này, sau đó đã bị thuốc khống chế.

Nhưng, rốt cuộc là ai bỏ thuốc hại cô?

Lại còn là loại thuốc….. Thuốc kích dục…..

"….. Tôi không biết." Dụ Thiên Tuyết cắn cắn môi nói.

“Anh vẫn luôn nghĩ đối phương bỏ thuốc em là có mục đích gì, lúc đó chỉ có Bùi Vũ Triết ở bên cạnh em, em xác định không phải anh ta? ?" Nam Cung Kình Hiên thấp giọng hỏi.

Dụ Thiên Tuyết nghe vậy thì lạnh lùng tránh ra khỏi ngực của anh, ánh mắt trong veo nhìn anh.

"Một khắc không nghi ngờ người khác thì anh sẽ chết sao? Tôi  ở chung một chỗ cùng Vũ Triết nhiều năm như vậy, anh ấy là loại người nào tôi rất rõ ràng, cho dù làm sai chuyện anh ấy cũng sẽ thừa nhận, cho tới bây giờ cũng không hề lừa gạt tôi! Tại sao anh lại hoài nghi anh ấy? Tín nhiệm người khác đối với anh khó khăn đến thế sao? !" Dụ Thiên Tuyết cau mày nói.

Đột nhiên Nam Cung Kình Hiên nắm chặt hai cánh tay của cô nhẹ nhàng áp chế cô lần nữa, ánh mắt lộ ra sự đau lòng mà phức tạp: "Anh tin em cũng không có nghĩa là anh sẽ tin tưởng người khác! Nhất là người có khả năng tổn hại đến em, một người anh cũng sẽ không bỏ qua!"

Thời điểm anh nói câu cuối cùng, đôi mắt lộ vẻ ngoan độc, làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Dụ Thiên Tuyết trợn to hai mắt nhìn anh chằm chằm, trong đôi mắt trong suốt lộ vẻ không thể tưởng tượng nổi, hơi thở mong manh, ánh mắt rung động, hỏi: "Đến cùng anh là dạng đàn ông như thế nào? Có khi tốt muốn chết, lúc hư hỏng thì khiến tôi hận đến muốn giết chết anh….."

Nam Cung Kình Hiên bóp chặt eo cô, hơi thở của anh hòa cùng hô hấp của cô, chống chóp mũi của mình vào mũi chóp mũi của cô, thở ra khí nóng: "Vậy còn bây giờ? Em cảm thấy anh đáng yêu hay đáng hận?"

Mắt thấy không khống chế được cục diện, Dụ Thiên Tuyết cau mày, nhẹ nhàng tránh ra khỏi sự giam cầm của anh.

"Tôi không biết ai bỏ thuốc, tóm lại không phải Vũ Triết, tôi cảm thấy không phải anh ấy." Cô nhẹ giọng nói.

"Em dễ dàng tin tưởng người khác như vậy sao, sự tín nhiệm của em với bọn họ từ đâu mà đến?" Nam Cung Kình Hiên phất mấy sợi tóc qua bên tai cô, khàn giọng hỏi.

"Vậy còn anh? Đối với người khác không tín nhiệm từ gì mà đến?" Dụ Thiên Tuyết ngước mắt hỏi ngược lại.

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn đôi mắt sáng long lanh của cô, không chớp mắt lấy một cái.

"Có một số việc sau này anh sẽ nói cho em nghe." Giọng của Nam Cung Kình Hiên vẫn khàn đặc, trở lại đề tài cũ: "Tối hôm qua có thấy cái gì hay người nào khả nghi không? Từ lúc nào thì bắt đầu cảm thấy bất thường?"

Dụ Thiên Tuyết cẩn thận suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Tôi không rõ ràng lắm, loại thuốc này uống vào sẽ lập tức phát tác sao? Tối hôm qua trên tiệc rượu tôi không quen biết người nào cả, tôi chỉ biết mỗi La Tình Uyển, nhưng cũng không có nói chuyện với cô ấy."

Nam Cung Kình Hiên chậm rãi trầm mặc, nghĩ tới người phụ nữ kia, nhíu mày càng lúc càng sâu.

Biết rõ Dụ Thiên Tuyết ở chung một chỗ cùng Bùi Vũ Triết còn muốn hạ dược, nhất định mục đích là muốn để cho bọn họ xảy ra quan hệ, người này sẽ là ai?

"Em nghỉ ngơi cho mau khỏe, có tin tức anh sẽ nói với em." Nam Cung Kình Hiên vuốt ve tóc cô, nhẹ nhàng nói.

Dụ Thiên Tuyết mặc quần áo bệnh nhân màu trắng, #LEQUYDON# khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm nhẵn càng thêm nổi bật, dựa vào cái gối, đôi mắt sáng trong, mở miệng nói: "Tôi cũng muốn biết đó là ai."

Nam Cung Kình Hiên nhíu nhíu mày: "Em muốn làm cái gì?"

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Dụ Thiên Tuyết lộ vẻ chính khí, nghiêm túc nói: "Mặc kệ đối phương có mục đích gì, loại người có thể làm chuyện bỏ thuốc hạ lưu này chắc chắn không phải là người tốt lành gì, chẳng lẽ tôi đáng đời chịu tội hay sao?"

Hết chương 170


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Diana cuties, MicaeBeNin, Mooncake94, Muahuongduong, Tthuy_2203, conmeoconmeo, jesminely, phuochieu90, shirleybk, thienbang ruby
     
Có bài mới 20.09.2017, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 171: Anh lại muốn nổi giận mắng em nữa sao?


Nam Cung Kình Hiên nheo mắt lại, nhìn thấy sự quật cường hận ý cùng quyết tâm trả thù trong mắt cô.

"Nói anh nghe, sau khi bắt được hung thủ em sẽ làm như thế nào….." Bỗng nhiên Nam Cung Kình Hiên muốn trêu chọc cô: "Đào mộ tổ? Hay là ghim người cỏ nguyền rủa người đó?"

"Anh….." Mặt Dụ Thiên Tuyết đỏ lên, cơ hồ muốn giơ tay đẩy anh ra.

Nam Cung Kình Hiên cười rộ lên, nhẹ nhàng ôm cô, giọng nói khàn khàn: "Thiên Tuyết, anh cam đoan, sau này bất luận em làm gì nói gì anh đều tin tưởng, anh yêu em, yêu luôn sự thẳng thắn quật cường thậm chí là tính khí nóng nảy của em, còn nữa, em đối với con trai của chúng ta chu đáo..... Em là người mẹ tốt."

Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết hơi tái nhợt, ở trong vòng tay của anh quay mặt qua một bên, cắn môi nói: "Nhưng tôi không còn tin anh, một giây trước rất tốt với tôi, ai biết một giây sau lại đối xử thế nào với tôi."

"….." Nam Cung Kình Hiên bưng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn chọc người trìu mến của cô, đau lòng vạn phần.

"Anh sai rồi..... Là anh sai rồi, được chưa?" Anh khàn giọng nói: "Em muốn trừng phạt anh sao cũng được, chẳng qua không nên tùy tiện nói ‘chúng ta kết thúc’, lời như thế, anh sẽ không chịu nổi..... Chúng ta làm sao mà kết thúc được? Đời này của anh sẽ không buông tha em, nếu chúng ta kết thúc anh còn có thể đi dây dưa với người nào đây....."

Càng lúc càng thở dốc dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hôn lên môi của cô, mấy chữ cuối cùng nói mơ hồ không rõ ràng.

Dụ Thiên Tuyết cau mày, giơ tay kéo cổ tay anh ra, chỉ muốn thoát khỏi sự giam cầm của anh. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: ddlequydon

Nam Cung Kình Hiên nhất quyết không tha, bàn tay vuốt ve sau tai cùng cổ của cô, chậm rãi vân vê, hướng dẫn cô ngẩng đầu đưa cái lưỡi non mềm đến trong miệng anh, anh hôn đến say sưa, chọc cho cô ngạt thở xấu hổ thở gấp một trận.

"….." Nam Cung Kình Hiên vỗ vỗ gáy của cô, yêu thương ôm cô vào lòng: "Anh sẽ nhanh chóng giải trừ hôn ước, sau đó cưới em —— em yên tâm, anh sẽ xử lý tốt tất cả mọi việc."

Dụ Thiên Tuyết cực kỳ mệt mỏi, hàng mi dài từ từ rũ xuống, ngã đầu trên bờ vai ấm áp dày rộng của anh, ngửi mùi hương quen thuộc trên người anh, nhớ tới sắc mặt chán ghét của mấy người nhà Nam Cung, khẽ cau mày, cảm thấy tất cả đều mờ mịt không rõ ràng.


*****


Đêm khuya, tại nhà Nam Cung.

Bữa tiệc tối bởi vì Nam Cung Kình Hiên về muộn mà trì hoãn hai giờ đồng hồ.

Sau khi về tới Nam Cung Kình Hiên mới phát hiện quy mô bữa tiệc không nhỏ như Nam Cung Ngạo đã nói, quả thực, đây là một tiệc rượu ngoài trời, có ba mẹ bạn bè các giới, thậm chí là thân thích xa cùng anh em bốn bên của bọn họ cũng tới.

Nam Cung Kình Hiên bước  xuống từ trong xe, bóng dáng cao ngất chói mắt hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

"Nha, Kình Hiên, sao trễ vậy mới về, đang chờ cháu đây!" Một người phụ nữ chào đón, đấm lên bờ vai của anh oán trách: “Cháu nhìn đi, tất cả mọi người mà lão gia mời đều đã tới, chúng ta cũng đã tận mắt nhìn thấy vị hôn thê của cháu, thật sự xinh đẹp nha, ha ha!"

Nam Cung Kình Hiên chăm chú nhìn người phụ nữ trước mắt, nhàn nhạt nở một nụ cười: "Dì La, ngồi thong thả."

Người phụ nữ cười ha hả, cầm ly rượu muốn chạm ly cùng anh mới thả anh đi, Nam Cung Kình Hiên vẫn mỉm cười duy trì lễ phép, cầm lấy ly rượu trong tay người phục vụ, nâng ly cụng với bà ta, uống xong, lúc này anh mới đứng dậy băng qua sân vườn đi về phía phòng khách.

Chẳng qua người phụ nữ đó không thấy, trong nháy mắt anh xoay người, ngón tay thon dài nới lỏng cà vạt, trong mắt đã lộ ra sự âm u lạnh lẽo.

Anh sải bước đi vào phòng khách.

La Mân Thành, Nam Cung Ngạo, một đám thương nhân lớn cùng bạn hàng hợp tác đều đang ở đây chào hỏi nhau.

Nam Cung Kình Hiên không nhìn tới sắc mặt lạnh lùng của Nam Cung Ngạo, duy trì giao tiếp lịch sự chạm ly cùng mọi người, hết rượu lại rót, đi toàn bộ một vòng, ánh mắt thâm thúy của Nam Cung Kình Hiên sáng ngời bức người.

"Chú La, Tình Uyển đâu?" Nam Cung Kình Hiên uống xong ly rượu cuối cùng, sâu kín hỏi.

"Tình Uyển ở trên lầu trò chuyện cùng Dạ Hi và mấy chị em họ, cháu có thể lên tìm thử xem, có điều là đoán chừng lên trên đó sẽ bị ép rượu!" La Mân Thành cười cực kỳ vui vẻ, giống như muốn phô trương hướng về phía mọi người nói: "Cô con gái nhỏ này của nhà Nam Cung rất lợi hại, chưa từng bị người nào chuốc say trên bàn rượu nha....."

Nam Cung Kình Hiên lạnh nhạt liếc nhìn ông ta một cái, quay người đi lên lầu.

Quả nhiên, trên lầu truyền đến tiếng líu ríu của con gái, xa xa , Nam Cung Kình Hiên nhìn thấy La Tình Uyển đang nói chuyện cùng mấy chị em gái trên lan can sân thượng, giọng nói rõ ràng là họ hàng của nhà Nam Cung.

"Hừ, có tình nhân thì thế nào? Biết làm sao để chỉnh mấy con đàn bà ngực lớn đó cả đời không ngốc đầu lên được không?" Nam Cung Dạ Hi mặc lễ phục màu hồng nhạt, kiêu ngạo hướng về phía mọi người nói.

"Nha, cô có kinh nghiệm?"

"Hì hì, nhiều chuyện chút nha, người nào không biết Trình thiếu gia của chúng ta có danh xưng là bị vợ khống chế, anh ấy còn đi tìm tình nhân?"

"Ha ha....."

"Được rồi!" Nam Cung Dạ Hi trợn mắt  liếc người chị em vừa mới nói chuyện: "Cười cái gì? Đàn ông nhà các người không ăn trộm thịt sao? Muốn nghe kinh nghiệm thì đừng cười nữa, cười tôi, chính cô chờ ngồi chồm hổm ở góc tường khóc đi nghe chưa?"

Một câu nói khiến mọi người im bặt, quả nhiên như phép màu, *dd*lequydon* một đám phụ nữ giương mắt nhìn Nam Cung Dạ Hi, chờ đợi cô ta truyền thụ kinh nghiệm.

La Tình Uyển cũng đang lẳng lặng nghe, bỗng nhiên cảm giác có một ánh mắt đang nhìn, ngẩn ra, hướng về phía ánh mắt kia nhìn sang.

"Kình Hiên….." La Tình Uyển nhẹ giọng kêu lên.

Một đám phụ nữ đang líu ríu đều ngưng kêu la, nhìn về phía anh, liên tiếp đều là tiếng hít khí.

"Anh trai, bọn em đói bụng chờ anh đã lâu rồi, sao bây giờ anh mới về!" Nam Cung Dạ Hi nói, giận đến chu mỏ: "Làm hại một mình chị Tình Uyển đối mặt với nhiều khách như vậy, anh cũng thật là có ý tứ nha!"

La Tình Uyển kéo tay áo Nam Cung Dạ Hi một cái: "Dạ Hi, bớt tranh cãi một tí, anh ấy rất bận."

"Hừ, anh ấy có việc gì bận bịu, bận lấy lòng săn đón phụ nữ khác thì có." Nam Cung Dạ Hi không chú ý một chút nào, mở miệng nói: "Loay hoay đến nhà mình cũng không để ý!"

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng quét mắt qua Nam Cung Dạ Hi, lạnh nhạt nói: "Có rảnh thì đi quản chồng của chính mình nhiều một chút, sửa trị tình nhân thì ích lợi gì? Đàn ông sẽ trở lại bên cạnh mày sao? Hay là cách xa mày hơn?"

Mặt của Nam Cung Dạ Hi bỗng nhiên đỏ hồng: "Anh trai! Anh….."

Anh nói không sai, trước kia, ít nhiều gì thì Trình Dĩ Sênh cũng về nhà nhìn một chút, hiện tại, trừ phi là con gái có chuyện, nếu không, căn bản là cửa nhà anh ta cũng đều không về!

Một đám chị em ở bên cạnh đều im lặng, không lên tiếng chờ xem kịch vui, .LÊ.QUÝ.ĐÔN. La Tình Uyển nheo mắt, tiến lên dịu dàng nói: "Anh đói bụng không? Em dẫn anh xuống dưới ăn chút gì đó, chuyện của Dạ Hi anh cũng không cần quản, trong lòng cô ấy hiểu rõ, Dĩ Sênh yêu cô ấy như vậy, có lẽ là gần đây quá bận rộn mà thôi."

Nam Cung Kình Hiên thấy cô ta đã đến gần sát người mình, lạnh lùng nhếch khóe miệng: "Tôi bận, cô cũng tin?"

La Tình Uyển chậm rãi rũ mắt xuống, không muốn ở trước mặt mọi người thảo luận chuyện của bọn họ.

"Dĩ nhiên em biết anh bận rộn chuyện gì, nhưng em không có bất kỳ cách nào." La Tình Uyển nhẹ giọng nói: "Tựa như buổi tiệc này, xác định là ba mẹ vì hôn kỳ mà tới nơi này, nhưng em cũng không phủ định quyền lợi của mình, hoặc là nói em cũng đang mong đợi, vì thế em đành ích kỷ một lần." Cô ta ngước mắt lên, khe khẽ cười: "Anh lại muốn nổi giận mắng em nữa sao?"

Đột nhiên trong đầu anh nảy ra một ý nghĩ

Dưới ánh đèn lờ mờ, trong góc tối, gò má của người phụ nữ này bị ánh sáng chiếu vào, đẹp đến mức khiến người ta không thể dời tầm mắt.

Ngón tay thon dài của Nam Cung Kình Hiên chạm vào cằm cô ta, môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng tà tứ, nháy mắt hớp hồn người khác, giọng anh trầm thấp từ tính, từng chữ từng chữ phun ra: "Cô thật đúng là lại đánh đòn phủ đầu!"

Trong nháy mắt La Tình Uyển hiểu được ý tứ của anh, chẳng qua trên mặt vẫn là vẻ nhu hòa nhàn nhạt, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào anh, không nói một lời.

Mà bốn phía, lại là âm thanh hít khí lạnh.

"Chà chà….., Dạ Hi, anh của cô thật sự rất đẹp trai....."

"Anh ấy cùng chị Tình Uyển thật xứng đôi nha, trước kia tôi hay thấy hình bọn họ trên tạp chí, không nghĩ tới ngoài đời lại xứng đôi thế này....."

"Đúng, đúng vậy nha, xem ra bọn họ thật sự rất nồng thắm."

Nam Cung Dạ Hi khẽ cắn răng, nắm chặt quả đấm, mấy người phụ nữ ngu ngốc, chả biết cái gì xấc!

Lúc nào thì anh trai đối xử với người khác dịu dàng như thế? Nói năng dịu dàng luôn là điềm báo bùng nổ, thật không biết anh ấy và chị Tình Uyển lại xảy ra chuyện gì.

Nam Cung Kình Hiên nheo mắt lại, đôi mắt tà mị lạnh như băng.

"Có một số việc tôi muốn nói với cô, có rảnh không?" Anh đút hai tay vào túi quần, hỏi La Tình Uyển.

La Tình Uyển quét mắt xuống dưới lầu, nhẹ giọng nói: "E rằng không có nhiều thời gian, nhưng chúng ta vẫn có thể nói chuyện một lát."

Nam Cung Kình Hiên gật đầu một cái, xoay người, bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi rời đi.

Mí mắt La Tình Uyển khẽ nhảy lên, đứng dậy đuổi theo.

Hai người băng qua hành lang lầu ba, cuối cùng đi tới gác lửng chứa đồ, nơi nho nhỏ đó ban ngày đã được người giúp việc sắp xếp, bên trên đặt mâm trái cây cùng rượu đỏ và mấy cái ly trống không, dưới trăng tràn ngập ánh sáng.

Nam Cung Kình Hiên cầm một cái ly lên, mở miệng nói: "Tôi nhớ cô đã dùng qua một loại nước hoa, tên Ái Thần, đúng không?"

Thân thể La Tình Uyển cứng đờ.

"Loại nước hoa kia hiện giờ rất khó mua, em chỉ dùng qua có một lần duy nhất." La Tình Uyển chậm rãi đi tới bên cạnh anh, cũng cầm cái ly lên nhìn nhìn, hơi thở mong manh, trong mắt có sự ưu thương nhàn nhạt: "Anh có thể đừng quá thù dai được hay không? Từ đầu chí cuối em cũng chỉ làm sai một chuyện này, thậm chí còn chưa kịp phạm sai lầm thì đã bị anh phát hiện, anh vẫn nhớ cho đến bây giờ?"

Nam Cung Kình Hiên cười cười, ánh mắt thâm thúy mà chói mắt nhìn cô ta: "Cho tới bây giờ tôi đều không mang thù, nhưng một khi xảy ra những chuyện tương tự tôi khó tránh khỏi không suy nghĩ đến cô —— ngày đó, cô cũng ở tiệc rượu của Bùi Vũ Triết đúng không?"

La Tình Uyển gật đầu: "Em ở đó."

"Cô thấy Thiên Tuyết? Đã tán gẫu với cô ấy?"

La Tình Uyển nhẹ nhàng hít một hơi, trong ánh mắt có sự ưu thương cùng bất đắc dĩ: "Đúng, nhưng lúc đó em uống hơi nhiều nên có hơi luống cuống, anh yên tâm, khi ấy em cũng không làm gì để cô ấy khó chịu, cô ấy không khiến em khó chịu em đã cám ơn trời đất, dù sao thì vị hôn thê chính hiệu là em đây cũng không đấu lại cô ấy, anh và mọi người đều không đứng về phía em, em thực sự rất thất bại, một chút sức lực cũng không có."

"Vậy sao?" Mắt của Nam Cung Kình Hiên rất lạnh, vô cùng thống hận người phụ nữ này, phương thức nói chuyện của cô ta tựa như đang đánh thái cực quyền vậy.

"Anh cho rằng thế nào?" La Tình Uyển nhíu mày, cười cười: "Trước kia, em luôn nghĩ có thể cầm thân phận vị hôn thê này đến nói chuyện, nhưng bây giờ em mới biết cái danh hiệu này có bao nhiêu uất ức, mang bản thân trưng bày ở chỗ này đã định trước là ba không đau mẹ không thương, mọi người thúc giục em và anh kết hôn anh đều không thèm ngó tới, cái gì em cũng không làm được, chỉ có thể chờ đợi anh ——"

Cô ta lắc lắc đầu, mở chai rượu đỏ ra chậm rãi rót vào ly: "Phụ nữ không có đàn ông yêu thương che chở, bao giờ cũng hụt hơi, anh không biết đúng không?"

Màu rượu đỏ trong ly nhẹ nhàng mà sáng chói, cô ta ưu thương nói xong, nhấp một ngụm.

Động tác ưu nhã, rất có phong phạm tiểu thư khuê các.

"Vậy cô có biết đêm hôm đó Thiên Tuyết đã xảy ra chuyện gì hay không?" Đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng, hỏi.

La Tình Uyển dừng lại, trong mắt tràn đầy sự nghi ngờ, sợ run trong chốc lát mới hỏi: "Cái gì?"

"Cô thật sự không biết?"

"Thời điểm em chia tay bọn họ cũng đã khuya lắm rồi, khi đó không phải là chuyện gì cũng không có sao? Cô ấy đã xảy ra chuyện?" La Tình Uyển chậm rãi cau mày: "Xảy ra chuyện gì?"

Nam Cung Kình Hiên mím chặt đôi môi mỏng khêu gợi, rất muốn mổ xẻ tim của người phụ nữ này ra nhìn thử xem là dạng gì .

"Tôi rất muốn biết hiện giờ cô thật sự vô tội hay là đang giả ngu với tôi….." Nam Cung Kình Hiên sâu kín nói, bước đến gần cô ta, nhéo cằm của cô ta, tỉ mỉ nhìn : "Tôi vẫn hy vọng tất cả đều không liên quan đến cô, điều đó chứng tỏ, ít nhất cô không có đáng sợ như vậy, nhưng nếu có liên quan đến cô, vậy cô cảm thấy tôi sẽ yên tâm để một người phụ nữ ác độc, giỏi mưu tính ngày ngày ngủ ở bên gối tôi sao?"

Giọng nói của anh sâu xa, ngón tay mềm mại nhưng lạnh lẽo, khiến cho La Tình Uyển rùng mình.

“Anh đang nói chuyện gì, em nghe không hiểu lắm….." Theo bản năng La Tình Uyển muốn né tránh ánh mắt sắc bén lạnh như băng của anh, vừa mới quay mặt đi bị anh vặn trở lại, cưỡng bách cô ta ngước mắt nhìn chằm chằm vào anh.

"Đêm hôm đó, Thiên Tuyết bị bỏ thuốc đưa đến giường của Bùi Vũ Triết ——rốt cuộc chuyện này do ai làm?"

La Tình Uyển nghe xong lời của anh, cả thần kinh cũng nhảy lên dữ dội.

"Cô ấy….." Khuôn mặt nhỏ nhắn của La Tình Uyển tái nhợt, suy nghĩ cẩn thận: "Bỏ thuốc? Cô ấy bị bỏ thuốc? Chẳng lẽ là..... Thuốc kích dục sao? Vậy..... Cô ấy và Bùi Vũ Triết xảy ra quan hệ chưa?"

Trên mặt lộ vẻ kinh ngạc cùng rung động, không giống như là giả vờ.

Đôi mắt Nam Cung Kình Hiên sắc lạnh hơn, siết chặt cằm cô ta, tà mị cười một tiếng: "Cô nói xem?"

Đôi mắt của La Tình Uyển mờ mịt, chỉ có thể lắc đầu: "Em..... Không biết, Kình Hiên, em chỉ biết từ năm năm trước bọn họ  đã bắt đầu biết nhau, nếu như bọn họ thật sự xảy ra quan hệ, vậy cũng xem như bình thường, có lẽ trước kia Bùi Vũ Triết là bệnh nhân, nhưng bây giờ anh ấy thật sự đã tốt hơn, Dụ Thiên Tuyết và anh ấy phát triển như thế nào cũng không phải là điều anh có thể ngăn cản."

Nam Cung Kình Hiên nhìn kỹ khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt, đột nhiên một ý nghĩ xẹt qua trong đầu như một tia chớp.

Anh nhếch đôi môi mỏng, ý nghĩ vừa hiện ra kích thích anh.

"..... Ừ, như em đoán….." Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên tái xanh, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta, có phần ác độc: "Bọn họ đã lên giường, thời điểm tôi chạy tới đúng lúc thấy một màn kia, thật đúng là phải cám ơn em đã nhắc nhở."

Trong mắt La Tình Uyển thoáng sáng ngời, giống như vui mừng hoặc như kinh ngạc, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái nhợt đã có chút ửng hồng, sau đó lại khôi phục yên tĩnh.

"Kình Hiên, anh….." Tay La Tình Uyển bao trùm lên cổ tay của anh, có chút cầu xin thấp giọng nói: "Có hơi đau, anh không nên thế này....."

Đôi mắt trong trẻo của cô ta lộ vẻ yếu ớt cùng đáng thương, xoa xoa bàn tay đang bao trùm trên mu bàn tay của anh.

"Tha thứ cho tôi, đến bây giờ vẫn chưa hết cơn tức ——" Nam Cung Kình Hiên vuốt ve môi cô ta, trầm thấp nói: "Tôi không ngờ người phụ nữ tôi yêu sâu sắc lại có thể trong nháy mắt phản bội tôi, bất trung với tôi, em nói xem tại sao? Thân thể phụ nữ tịch mịch đến vậy, không có người xoa dịu là phải đi tìm đàn ông khác sao?"

Hết chương 171


Đã sửa bởi Hoalala lúc 25.03.2018, 19:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Candy2110, Diana cuties, MicaeBeNin, Mooncake94, Tthuy_2203, conmeoconmeo, shirleybk, thienbang ruby, yenlinh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Annie2906, Bé Heo92, Bình Roxana, Bảo Bảo 102, htviva, Hương liên, nguyenhaitt, Ninh Trâm, Tearyruby, Trang bubble, Túnguyễn, Uyên Myu, Voicoi08 và 236 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Song Nhi
Song Nhi
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.