Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 

Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 13.09.2017, 12:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8209
Được thanks: 5998 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 2 - Chương 84: Giấu trong lòng người, mới là ác quỷ

Tiểu hài tử là sinh vật phi thường khả ái, một khi có chút việc nghĩ không thông, bọn chúng sẽ để tâm vào chuyện vụn vặt, so với người lớn còn kịch liệt hơn, nhưng một khi chuyện nào đó chúng đã minh bạch, vậy sẽ không còn phiền não nữa, bởi vì đa số hài tử đều tin tưởng người lớn. Giống như lần này, lời nói của Bạch Ngọc Đường khiến Tiểu Tứ Tử kiên định tin rằng, phụ thân và Cửu Cửu là một đôi tâm linh tương thông, là một đôi tuyệt đối sẽ không xa nhau, là một đôi thấu hiểu lẫn nhau.

Vì vậy, Tiểu Tứ Tử lại biến trở lại thành Tiểu Tứ Tử ngơ ngơ ngác ngác, ngồi trên đùi Công Tôn chóp chép ăn, ôm Thạch Đầu của bé, không hề tức giận.

Triệu Phổ và Công Tôn âm thầm giật mình, Bạch Ngọc Đường này, dỗ tiểu hài tử rất có nghề a.

Bất quá chuyện này dưới phân tích của Triển Chiêu, nguyên do là vì Bạch Ngọc Đường thường ngày rất ít nói chuyện. Có câu vật hiếm thì quý, những người lúc bình thường ít khi nói chuyện, một khi nói ra, tất cả mọi người sẽ theo bản năng nghĩ đó là thật, nhưng nếu như thường hay nói chuyện, mọi người sẽ nghĩ hắn nói quá nhiều, không có độ tin cậy như người ít nói kia.

Triệu Phổ và Công Tôn còn có Âu Dương Thiếu Chinh vừa lừa gạt Tống Thanh Minh kia một trận, tâng bốc tiểu đạo sĩ bay lên tận trời xanh, nhấp một ngụm rượu bắt đầu thao thao bất tuyệt giảng về chuyện của Ô Vu tộc, khi ăn điểm tâm xong, mọi người đều tự tản đi.

Về tới quân trướng, Triệu Phổ ngồi xuống phía sau soái án, vỗ chân nói, “Tiểu Tứ Tử, đến, cho ta ôm một cái.”

Tiểu Tứ Tử lập tức ôm Thạch Đầu chạy tới, Triệu Phổ vươn tay bế bé đặt lên đùi, cảm nhận —— Lại nặng thêm nữa, nhóc béo này!

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều tìm một chỗ ngồi xuống, Công Tôn ngồi bên bàn suy tư.

“Thế nào?” Bạch Ngọc Đường vừa nãy không nghe được gì, liền hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu nói, “Tiểu tử đó hiến cho chúng ta vài kế sách, bảo là có thể đánh Ô Vu tộc, hoặc chiêu mộ Vu Sư của Ô Vu tộc cho chúng ta sử dụng.”

Bạch Ngọc Đường nhíu mày, hỏi, “Nếu như dựa theo lời các ngươi, Vu Sư đa số đều độc ác, có tài cán gì để chúng ta sử dụng, sử dụng để làm chi?”

“Ý hắn nói là, đừng để Ô Vu tộc độc chúng ta, phải để bọn họ đi độc người ngoài.” Công Tôn nhẹ thở dài một hơi, “Môn hạ của Thiên Sơn đại thể đều là trí giả thanh tu, chú trọng mẫu mực không dục vọng, không vướng bận hồng trần nhưng lại không mất đi khí phách, đại thể đều là người tốt lại tài, không ngờ lại có một đồ đệ như vậy, thực sự khiến người lạnh cả tâm.”

“Ý đồ của hắn là gì?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Có thể là gian tế của Ô Vu tộc, hoặc chỉ là một đạo sĩ đi ngang qua, muốn thăng quan phát tài đến điên rồi.”

“Còn chưa thể hoàn toàn xác định, nhưng có một điều có thể chắc chắn.” Triệu Phổ nói, “Kẻ này tâm thuật bất chính!”

Triển Chiêu gật đầu, “Cho tới bây giờ, chỉ nhìn ra hắn tham danh lợi nóng lòng lập công, vì muốn thắng trận mà không tiếc hết thảy, tuy không thể nói hắn sai, nhưng vẫn khiến người khác vô cùng phản cảm.”

“Cửu Cửu.” Tiểu Tứ Tử thấy Triệu Phổ tựa hồ có chút tâm sự, liền vò tay áo của hắn, hỏi, “Cửu Cửu có chuyện gì vậy?”

Triệu Phổ cúi đầu nhìn Tiểu Tứ Tử, hỏi bé, “Tiểu Tứ Tử, ngươi nói xem, nếu như ngươi phát hiện một gói thuốc độc, ngươi sẽ làm gì?”

Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, “Đưa phụ thân.”

Tất cả mọi người cười, Công Tôn cũng cười.

“Ta nói là, không cần đưa phụ thân, chỉ là cho ngươi.” Triệu Phổ hỏi.

Tiểu Tứ Tử chun mũi, đáp, “Vậy phải hỏi phụ thân dùng thế nào.”

Công Tôn tiếp tục cười.

Triệu Phổ vô lực với tiểu ngốc tử này, đành phải nói, “Ý ta là, gói độc dược này chỉ cho ngươi thôi, ngươi sẽ ném xuống, hay giữ lại đưa cho kẻ địch của ngươi dùng?”

Tiểu Tứ Tử đô đô miệng, nhỏ giọng nói thầm, “Hỏi phụ thân.”

Triệu Phổ nhéo má bé, “Nam tử Hán đại trượng phu, sao có chuyện gì cũng hỏi phụ thân thế hả? Ta nói là, chuyện này cần ngươi làm chủ, ngươi làm sao bây giờ?”

Tiểu Tứ Tử vươn bàn tay mập mạp lên xoa xoa mặt mình, nói, “Vậy, vứt đi.”

Triệu Phổ nghe xong cũng không có biểu hiện gì, chỉ hỏi, “Vì sao? Không để cho kẻ địch dùng à?”

Tiểu Tứ Tử nhìn nhìn Công Tôn, nhỏ giọng nói thầm, “Như vậy phụ thân sẽ không vui.”

Tất cả mọi người dùng vẻ mặt bội phục nhìn sang Công Tôn, giáo dục thực sự thành công a!

Triệu Phổ cười cười, quay sang hỏi Tiêu Lương, “Còn Tiểu Lương Tử thì sao? Ngươi nói xem.”

Tiêu Lương ngẩn người, nói, “Vứt.”

“Vì sao?” Triệu Phổ cười hỏi.

“Hm…” Tiêu Lương đột nhiên nhớ tới một câu Công Tôn vừa dạy nó mấy hôm trước, liền thốt ra, “Trong lòng không muốn.”

“Ừ.” Triệu Phổ gật đầu, nhéo nhéo má Tiểu Tứ Tử, nói, “Không sai, vứt đi là được rồi, độc dược là độc dược, không được dùng.”

“Vương gia.” Lúc này, Âu Dương Thiếu Chinh đi đến, hỏi, “Tiếp theo phải làm gì?”

Triệu Phổ trầm ngâm một chút rồi nói, “Tương kế tựu kế án binh bất động, để xem đạo sĩ kia có thể dẫn yêu ma quỷ quái gì đến đây! Hoặc là Ô

Vu tộc sẽ có chiêu gì mới, nhưng cần tăng cường phòng ngự.”

“Dạ.” Âu Dương Thiếu Chinh đi ra ngoài bố trí.

Bạch Ngọc Đường có chút khó hiểu bèn hỏi, “Tương kế tựu kế như thế nào?”

Triển Chiêu vẫy tay gọi hắn.

Bạch Ngọc Đường tiến qua, Triển Chiêu tiến lại, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói một hồi.

Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, xoay mặt nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu sờ sờ cằm, đột nhiên nói, “Bạch huynh, tai thật trắng.”



“Khụ khụ.” Công Tôn đang uống nước, bị sặc nước trà, vội đấm ngực ho khan, Triệu Phổ nhanh tay nhéo tai Thạch Đầu, giả vờ không nghe thấy.

Bạch Ngọc Đường ngước mắt nhìn Triển Chiêu, đôi mắt Triển Chiêu vốn đã khá to, bây giờ càng cố gắng mở thật to trưng ra vẻ mặt vô tội nhìn hắn —— Ta nói sai gì à?

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu một hồi lâu, điềm tĩnh vươn tay, sờ sờ tai của Triển Chiêu, “Ừ, của ngươi cũng rất trắng.”



Trong quân trướng tất cả mọi người đều = 口 =… Sau một khoảng lặng như đang mặc niệm, nhóm Giả Ảnh đều xoay người đi ra ngoài làm việc, Triệu Phổ hỏi Tiểu Tứ Tử, “Tiểu Tứ Tử, trưa nay muốn ăn cái gì?”

Công Tôn ngồi bên bàn cúi đầu đọc một quyển sách.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau, đứng dậy, song song rời khỏi đại trướng.

Đợi người đi, Công Tôn tiến đến bên cạnh Triệu Phổ, hỏi, “Bọn họ vừa mới làm gì?”

Triệu Phổ suy nghĩ một chút rồi nói, “Ừm… Nói thẳng ra, cái đó phỏng chừng là tán tỉnh.”

Công Tôn hơi nheo mắt lại, “Nga…”

“Phụ thân tán tỉnh là cái gì?” Tiểu Tứ Tử mở to hai mắt hỏi.

Công Tôn bóp mũi bé, “Không được hỏi!”

Sau đó, Công Tôn vẫn cầm quyển sách đọc, bên cạnh, Tiểu Tứ Tử và Thạch Đầu với Tiêu Lương đang chơi nhảy lò cò, Triệu Phổ thì xem bản đồ địa hình.

Tới trước bữa trưa, Triệu Phổ đột nhiên hỏi Công Tôn, “Thư ngốc, ngươi đang mải mê đọc cái gì vậy?”

Công Tôn ngẩng đầu trả lời, “Về đám mây đen đêm qua.”

“Nga?” Triệu Phổ đi tới ngồi bên cạnh y, cầm qua quyển sách trên tay Công Tôn, thấy trên mặt bìa có ghi —— Tà thuật Miêu Cương?

“Loại sách quái quỷ gì đây?” Triệu Phổ có chút hiếu kỳ, “Nhìn cái tên đã thấy tà môn.”

“Chính là một quyển sách tà quái.” Công Tôn lật sang một tờ, đưa cho Triệu Phổ, “Xem, ở đây có truyền thuyết về chiêu hồn.”

Triệu Phổ tiến tới xem, quả nhiên bên trên có kể lại về chiêu hồn thuật, còn có hình ảnh, hình ảnh miêu tả trong một thôn trang, mọi người kinh hoàng nhìn lên bầu trời. Trên không trung có một áng mây đen phập phềnh bay tới, trong đám mây có bóng đen hình người đang giãy dụa rít gào.

“Đây không phải giống hệt đám mây đêm qua sao?” Triệu Phổ hỏi.

“Ừ.” Công Tôn gật đầu, lại lật sách sang một tờ, thì thấy trong hình có người té xỉu, nôn mửa…

“Giống hệt.” Triệu Phổ nói, vươn tay lật tiếp một tờ, chỉ thấy có một lão đầu, dùng một khúc củi đốt lửa lên, vẫy một loại dịch thể màu đỏ lên trên, sau đó… Đám mây đen đó liền chậm rãi bay đi xa.

“Giống hệt phương pháp tối hôm qua đạo sĩ kia làm.” Triệu Phổ nhíu mày, hỏi, “Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?”

“Sách này là trước khi đi, ta tìm được bên trong tàng thư các của Bao đại nhân tại Khai Phong phủ.” Công Tôn nói, có chút ước ao, “Bao đại nhân thật nhiều sách nha.”

Triệu Phổ nhìn nhìn y, cười nói, “Lần tới ta dẫn ngươi đến tàng thư các trong hoàng cung, ở đó có tất cả các loại sách trong thiên hạ, ngươi thích gì thì cứ đọc.”

“Thật sao?” Công Tôn vừa mừng vừa sợ.

Triệu Phổ gật đầu, “Đương nhiên, nếu ngươi muốn ta sẽ bảo người tìm đến cho ngươi.”

Công Tôn cười cười, tựa hồ rất cao hứng, nói tiếp, “Bởi vì sẽ đối phó với Yêu giáo, cho nên ta mang một ít thư tịch về các loại dị thuật theo, tối hôm qua khi thấy đám mây đó, ta mới ngờ ngợ hình như đã từng thấy ở đâu rồi.”

“Chính là từ quyển sách này?” Triệu Phổ ngồi xuống, hỏi, “Thứ màu đỏ này là cái gì?”

“Là rượu mạnh pha lẫn với máu chó, nghe nói có thể trừ tà… Bất quá ta nghĩ bên trong có thêm dược vật khác.” Công Tôn chăm chú nói, “Còn nữa, ở đây kể rất tỉ mỉ về đám mây đen này, đây là một loại vu thuật của Miêu Cương, tên gọi chiêu hồn vân.”

“Chiêu hồn vân…” Triệu Phổ nhíu mày, “Thật sự có truyền thuyết về chiêu hồn?”

Công Tôn lắc đầu nói, “Đây là một trò bịp bợm lợi dụng khói độc và vài mánh khóe nhỏ!”

“Là lừa đảo?” Triệu Phổ giật mình.

“Đạo sĩ này, không phải từng nói từ xa thấy vùng này mây đen lượn lờ, hình như là yêu tinh sao?” Công Tôn hỏi Triệu Phổ.

“Đúng vậy.”

“Đây kỳ thực là quá trình hình thành chiêu hồn vân.” Công Tôn nói, “Chủ thể của loại chiêu hồn vân này, kỳ thực là một đống sâu.”

“Sâu?” Triệu Phổ giật mình.

Tiểu Tứ Tử và Tiêu Lương ngẩng đầu lên, hiếu kỳ nhìn Công Tôn —— Sâu sâu?

“Loại sâu này gọi là sâu vụ mặc.” Công Tôn nói, “Bề ngoài của chúng rất bình thường, giống như sâu thường thôi, nhưng nếu như kết bè kết lũ, sẽ giống như một đám mây đen, cho nên gọi là sâu vụ mặc.”

Triệu Phổ tỉ mỉ hồi tưởng một chút, gật đầu —— Rất giống.

“Không phải ta đã bảo binh sĩ gom lại tất cả cát bụi rơ

i trên đất sao?” Công Tôn vừa nói, vừa mở ra một cái hộp trước mặt, dùng nhíp cẩn thận gắp ra hai con, nói, “Ngươi xem, chính là loài sâu này!”

Triệu Phổ tiến tới nhìn, mới phát hiện, loài sâu này nhỏ bé vô cùng, chỉ cỡ như hạt mè, cánh của nó hầu như trong suốt, cũng khó trách, nếu như cả đàn cùng nhau bay, vậy thoạt nhìn không phải là một đám mây đen hay sao?

“Vậy… Làm sao để bọn nó nghe lời? Còn nữa, tiếng kêu và hình người thì sao?” Triệu Phổ tựa hồ còn chưa quá hiểu rõ.

“Loại sâu này có con đầu đàn.” Công Tôn nói, lại lật vài tờ, tìm được một con sâu to đen đúa, nói, “Con sâu này chính là hắc vân cổ, lũ sâu vụ mặc này cơ bản đều làm việc theo lệnh của nó, và sẽ bay xung quanh nó, cho nên nhìn không thấy đầu đàn, sâu đầu đàn sẽ dựa theo mệnh lệnh của chủ nhân mà bay đi, một khi gặp lửa là thứ mà nó sợ nhất, sẽ bỏ trốn mất tăm.”

“Thì ra là thế.” Triệu Phổ gật đầu.

“Lũ sâu này khi chèn ép nhau, hình dạng sẽ biến hóa, xuất hiện một loại giống như hình người, cái này cũng không biết dựa theo nguyên lý gì, đại khái là đội hình nào đó của loài sâu, đã có mấy trăm năm lịch sử. Mặt khác, dưới đuôi chúng nó, có một lỗ thủng.”

Công Tôn nói, dùng cái nhíp chỉ vào một con cho Triệu Phổ xem.

Triệu Phổ híp mắt nhìn nửa ngày cũng không thấy rõ, con sâu này quá nhỏ, liền tiến sát tới, áp sát vào mặt Công Tôn, cùng góc độ của y mà nhìn.

Công Tôn xoay mặt hỏi hắn, “Thấy chưa?”

Triệu Phổ xoay mặt nhìn chằm chằm vào mắt Công Tôn, “Ừ, thấy rồi! Đẹp.”

“Ta nói sâu!” Công Tôn dùng cái nhíp đâm đâm.

“Ừ.” Triệu Phổ gật đầu, đột nhiên sáp tới hôn Công Tôn một cái, “Ta nói ngươi!”



Tiểu Tứ Tử vui vẻ nhìn Triệu Phổ và Công Tôn hôn môi, tâm tình tốt muốn vỗ tay, Tiêu Lương nhanh chóng ngăn lại, ý bảo bé —— Suỵt! Đừng cắt ngang!

Quả nhiên, lần này không có tiếng cười và tiếng vỗ tay của Tiểu Tứ Tử làm hai người giật mình, thời gian Công Tôn sững sờ và thời gian Triệu Phổ chiếm tiện nghi lâu hơn một chút. Tiểu Tứ Tử âm thầm nhớ kỹ, sau này thấy phụ thân và Cửu Cửu thân thân thì nghìn vạn lần không thể phát ra âm thanh.

Vì vậy, chờ não bộ của Công Tôn hoạt động lại, Triệu Phổ đã cảm thấy mỹ mãn mà chẹp chẹp miệng… Đương nhiên, theo bản năng giơ tay ngăn trở một quyền do Công Tôn theo bản năng đấm tới, còn chặn lại một cước nhằm vào chỗ hiểm của mình, chủ yếu là quen rồi, hơn nữa Công Tôn tới tới lui lui cũng chỉ có hai chiêu này, còn Triệu Phổ thì là một võ lâm cao thủ đó nha.

Mắt thấy Công Tôn lại muốn bạo phát, Triệu Phổ đột nhiên hỏi, “Được rồi! Thư ngốc, cái lỗ mà ngươi nói ở đâu?”

Công Tôn ngẩn người, lúc này, chợt nghe được Tiểu Tứ Tử nói, “Phụ thân không nên đánh Cửu Cửu!”

Công Tôn nheo mắt lại nhìn tiểu phôi đản theo giặc hại cha kia, phồng má, chỉ vào nó mà vạch tội, “Đứa con bất hiếu.”

Tiểu Tứ Tử vạch tội ngược lại, “Tại sao phụ thân lại đánh mẫu thân?”

Công Tôn đập bàn, “Ai bảo hắn là mẫu thân của ngươi?”

Tiểu Tứ Tử chớp mắt mấy cái, sau đó, vẻ mặt mang biểu tình ‘thì ra là thế’ nhìn Công Tôn, nhỏ giọng hỏi, “Lẽ nào… phụ thân mới là mẫu thân sao?”



Triệu Phổ nhịn cười, Công Tôn trong nháy mắt cảm thấy rất vô lực.

Thấy bảo bối Tiểu Tứ Tử hòa giải giúp mình không cần chịu đòn, Triệu Phổ nhanh chóng tiếp tục thẳng tiến, sấn tới nhìn con sâu nọ, chỉ vào phần mông bên dưới của nó hỏi, “Là cái lỗ đó hả?”

“Ừ.” Công Tôn tức giận trả lời, “Lỗ hổng này như một cái còi, trong quá trình sâu phi hành sẽ phát ra âm thanh, âm thanh này rất cổ quái, giống như có nhiều người đang kêu thét. Nếu như con sâu nào lớn hơn chút nữa, sẽ rất giống tiếng rít gào… Cho nên mới tạo thành lỗi giác về tiếng gào khóc thảm thiết, oan hồn ngang qua.”

“Diệu a!” Triệu Phổ vỗ bàn, nói, “Chúng ta có thể bắt được loài sâu này hay không? Dùng để hù dọa người Liêu, lũ ngoại tộc kia tin tưởng nhất chính là đám quỷ thần này.” Nói xong, Triệu Phổ lại nghĩ tới cái gì đó, hỏi, “Đúng rồi, sâu này có độc không? Nếu không vì sao các binh sĩ lại nôn mửa?”

“Không phải.” Công Tôn lắc đầu nói, “Chỉ là tại lúc hình thành đám mây, rắc dược phấn lên phần bên ngoài của nó, như vậy sâu bay một đường, cũng không phải là tiện đà rắc luôn độc dược một đường sao?”

“Đúng vậy!” Triệu Phổ vỗ tay một cái, “Chúng ta cũng nuôi, đến lúc đó dọa chết bọn người Liêu!”

Công Tôn gật đầu, nói, “Loài sâu này chỉ cần bắt được vài con, là có thể nuôi ra một đàn, sau khi trở về, chúng ta cũng nuôi một ít.”

Triệu Phổ nghe xong hơi sửng sốt, hỏi, “Ngươi vừa nói cái gì? Thư ngốc?”

Công Tôn chớp chớp mắt, nói, “Loài sâu này dễ nuôi.”

“Câu sau kìa.” Triệu Phổ ra hiệu bảo Công Tôn nói câu sau.

Công Tôn có chút không rõ, bèn nói, “Sau khi trở về, chúng ta cũng…”

Nói đến đây, Công Tôn hơi hơi xấu hổ, Triệu Phổ thì lại cười xấu xa, “Nga? Chúng ta hả?”

Mặt Công Tôn đỏ bừng, “Ngươi, ta, còn có rất nhiều người… Cho nên, chúng ta!”

Triệu Phổ thấy Công Tôn nỗ lực cường điệu, cũng không tính toán với y, chỉ là cười gian với y, nắm cằm y nói, “Thư ngốc, ngươi hãy nhận đi, chống chế làm cái gì nữa, ngươi không nói ra miệng, nhưng trong lòng trong mắt tràn đầy hình bóng của ta chứ gì!”

Công Tôn đỏ bừng mặt, vươn tay bóp cổ Triệu Phổ, “Ngươi ít đắc ý vênh váo!”

Hai người đang đùa giỡn, chợt nghe Tiểu Tứ Tử vỗ tay một cái, cười ha h

ả nói với Tiêu Lương, “Ta biết rồi Tiểu Lương Tử, cái này là tán tỉnh!”



Công Tôn và Triệu Phổ đều sửng sốt, xoay mặt nhìn Tiểu Tứ Tử.

Tiêu Lương cũng nhìn Tiểu Tứ Tử, “Cẩn Nhi, cái này… không nên tùy tiện nói a.”

Tiểu Tứ Tử mở to hai mắt hỏi, “Nhưng Miêu Miêu và Bạch Bạch còn chưa có thân thiết như vậy Cửu Cửu đã nói bọn họ tán tỉnh nhau, cho nên phụ thân và Cửu Cửu mỗi lần đánh đánh nhau kỳ thực đều là đang tán tỉnh!”

Nói xong, Tiểu Tứ Tử đột nhiên vươn tay, dùng một đầu ngón tay, khẩy khẩy cằm Tiêu Lương, nói, “Tiểu Lương Tử, cái này gọi trêu ghẹo!” Sau đó liền tiến tới, chụt một cái bên má Tiêu Lương, “Cái này gọi chiếm tiện nghi!”



Tiêu Lương ngốc lăng mặt mày đỏ bừng đứng cứng ngắc tại chỗ, Triệu Phổ thì xoay người nhón chân rón ra rón rén định chuồn, trên trán tích đầy mồ hôi.

“Triệu Phổ!”

Nghe được Công Tôn sau lưng rống lớn một tiếng.

Triệu Phổ đã biết —— Xong!

Công Tôn bổ nhào tới chụp lấy Triệu Phổ, “Ta liều mạng với ngươi, ngươi dạy con ta thành tiểu lưu manh, ngày hôm nay lão tử cùng ngươi đồng quy vu tận!”

Ngày hôm đó… Triệu Phổ bị Công Tôn hung hãn đánh cho một trận, trên cái mông nhỏ của Tiểu Tứ Tử thì có thêm hai dấu tay hồng hồng, còn bị phạt chép Tam Tự kinh.

Tiểu Tứ Tử vừa chép vừa mếu máo nhìn Tiêu Lương, Tiểu Lương Tử len lén giúp bé chép, trên mặt vẫn đỏ bừng.

.

Buổi chiều, Tống Thanh Minh đã chạy tới, dâng cho Triệu Phổ một diệu kế để tấn công lên núi —— Từ trên vách núi đổ dầu hỏa xuống, sau đó chuẩn bị lăn gỗ đất đá và bắn nỏ châm lửa, tiến hành uy hiếp yêu giáo, bọn họ không nghe lời, tiện đà triệt để tiêu diệt.

Chư tướng trong quân của Triệu Phổ coi như là thân kinh bách chiến, giết người không chớp mắt, nhưng đều nhịn không được mà nhíu mày… Cách này cũng quá tàn nhẫn mà, nên biết, bên dưới có thể còn bình dân và trẻ nhỏ.

Triển Chiêu khẽ nhíu mày, Công Tôn thấy sắc mặt Tiêu Lương hơi đổi, cắn răng không lên tiếng, nhìn Triệu Phổ, trong lòng hiểu rõ… Người nhà của Tiêu Lương chính là bởi vì Liêu binh không phân tốt xấu tàn sát mà toàn bộ diệt tích, nó đương nhiên không muốn Triệu Phổ mà nó coi là anh hùng làm chuyện nó hận nhất.

Triệu Phổ bưng chén trà, nhấp một ngụm, biểu tình trên mặt không hề biến hóa, chỉ hỏi Tống Thanh Minh, “Sau đó thì sao?”

“Sau đó?” Tống Thanh Minh có chút khó hiểu, nói, “Bắt bọn chúng đầu hàng, bằng không liền diệt tộc.”

Triệu Phổ nhẹ nhàng gật đầu, nói, “Thật độc ác.”

“Vô độc bất trượng phu.” Tống Thanh Minh nói cứ như đó là lẽ đương nhiên.

“Hm.” Triệu Phổ gật đầu, “Có lý, được rồi… Ngươi thật sự muốn gia nhập vào Triệu gia quân?”

Tống Thanh Minh lập tức gật đầu, “Hiển nhiên rồi, Vương gia uy danh lan xa, ta là ngưỡng mộ mà đến.”

Triệu Phổ nhíu mày, nói với Giả Ảnh bên cạnh, “Đọc điều thứ nhất trong quân quy của Triệu gia quân cho hắn nghe.”

“Dạ.” Giả Ảnh gật đầu, nói với Tống Thanh Minh, “Kẻ giết hại bách tính tay không tấc sắt, lăng trì!”

Tống Thanh Minh sửng sốt.

Triệu Phổ buông chén trà, đưa mắt nhìn Tống Thanh Minh, sắc mặt đột nhiên trở nên hơi chút âm trầm, cười lạnh một tiếng, chậm rãi mở miệng, “Muốn gia nhập Triệu gia quân của ta, thì hảo hảo nhớ kỹ, lão tử ghét nhất, chính là tham gia quân ngũ để thiêu sát cướp đoạt, gian dâm bắt người cướp của, ngươi con mẹ nó nhớ cho rõ, chúng ta là quân nhân, không phải thổ phỉ, trên đời này, chỉ có loại người nhu nhược mới đi lấy những người già bệnh nhỏ yếu ra trút giận.”

Công Tôn nghe xong rất thỏa mãn, xoay mặt, thì thấy Tiêu Lương bên cạnh vành mắt ửng đỏ. Công Tôn cười, vươn tay vỗ nhẹ vai nó.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 13.09.2017, 12:27
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8209
Được thanks: 5998 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 2 - Chương 85: Trời sinh một đôi

Biện pháp tốt nhất để thu thập người tâm cao khí ngạo, không phải chứng minh người khác tài giỏi hơn hắn, cũng không phải đợi khi hắn đang lên mặt mà đả kích hắn. Biện pháp tốt nhất đối phó với loại người như thế chính là trăm phương ngàn kế tâng bốc hắn, đưa hắn lên cao thật cao, cao đến khi chính bản thân hắn cũng không biết mình là ai, thì để hắn đối mặt với hiện thực, té cái rầm xuống đất. Bay càng cao, rơi càng đau. Có đôi khi, hoàn toàn không cần lưu ý tiểu nhân có đắc chí hay không, bởi vì kẻ nên rơi xuống thì sớm muộn gì cũng phải rơi xuống.

Triệu Phổ hời hợt nói mấy câu này, giống như tạt một chậu nước lạnh vào mặt Tống Thanh Minh, lạnh thấu đến tận tâm can của hắn.

Sắc mặt hắn cũng trở nên trắng bệch.

Triệu Phổ âm thầm lắc đầu, không phải loại người có thể làm đại sự.

Tống Thanh Minh cắn chặt răng, một hồi lâu cũng không nói nên lời.

Triệu Phổ nhìn nhìn hắn, mỉm cười hỏi, “Tống đạo sĩ, chi bằng ngươi cứ ngẫm lại đi, để xem còn có chủ ý nào tốt hơn lại càng ổn thỏa hơn không?”

Trên mặt Tống Thanh Minh ửng đỏ, gật đầu, xoay người đi ra.

Chờ hắn đi, trong quân trướng tất cả mọi người liếc mắt nhìn nhau, Triệu Phổ hơi nheo mắt lại, nói, “Hiện tại đang là thời cơ tốt, các ngươi ai muốn đi thăm dò hắn?”

Mọi người đây đó nhìn nhau một lúc, cuối cùng đều nhìn về phía Công Tôn

Công Tôn chỉ chỉ mặt mình, hỏi, “Ta sao?”

Tất cả mọi người gật đầu.

“Hm…” Công Tôn suy nghĩ một chút, vui vẻ gật đầu, “Được, ta đi thăm dò hắn.”

Triệu Phổ nói với Tử Ảnh, “Âm thầm bảo hộ Công Tôn.”

“Dạ.” Tử Ảnh gật đầu.

Công Tôn muốn đi ra ngoài, Tiểu Tứ Tử níu tay áo y, nói, “Phụ thân, Tiểu Tứ Tử cũng đi.”

Công Tôn do dự một chút, Âu Dương Thiếu Chinh nói, “Tống Thanh Minh phỏng chừng lúc này sẽ tìm chỗ trút giận, tiên sinh đột nhiên xuất hiện sẽ khiến hắn hoài nghi, dẫn theo Tiểu Tứ Tử, tương đối tự nhiên.”

Công Tôn gật đầu, “Cũng đúng.” Bèn ôm Tiểu Tứ Tử đi ra ngoài.

.

Đợi khi cả hai ra khỏi trướng bồng, Tiểu Tứ Tử hỏi Công Tôn, “Phụ thân.”

“Hửm?” Công Tôn nhìn bé, “Chuyện gì?”

“Phụ thân.” Tiểu Tứ Tử nghĩ nghĩ, hỏi, “Cha nương của Tiểu Lương Tử, có phải bị người xấu hại chết không?”

Công Tôn hơi sửng sốt, gật đầu, “Đúng vậy.”

“Nga… Thảo nào.” Tiểu Tứ Tử nhỏ giọng nói thầm một câu.

“Sao vậy?” Công Tôn hỏi bé, “Tiểu Lương Tử nói với ngươi sao?”

“Không có.” Tiểu Tứ Tử có chút mất hứng, “Tiểu Lương Tử thỉnh thoảng sẽ một mình ngẩn người, Tiểu Tứ Tử hỏi hắn, hắn lại không nói.”

“Hắn không nói là vì không muốn ngươi vì hắn mà buồn, cũng sợ ngươi khinh thường hắn.” Công Tôn nói.

“Có gì mà khinh thường chứ… Cha nương thân sinh của Tiểu Tứ Tử, không phải cũng không cần Tiểu Tứ Tử sao.” Tiểu Tứ Tử nhỏ giọng nói, “Tiểu Lương Tử hiện tại giống như Tiểu Tứ Tử, có phụ thân và Cửu Cửu thương yêu, còn có thật nhiều thúc thúc.”

“Ừa.” Công Tôn sờ đầu bé, “Cho nên phải cùng Tiểu Lương Tử làm hảo bằng hữu.”

“Đương nhiên rồi.” Tiểu Tứ Tử cười tủm tỉm gật đầu, trong lòng thầm nói, “Còn phải cưới Tiểu Lương Tử nữa mà, nhưng không thể nói, nói ra sẽ bị đét vào mông.”

Hai người chậm rãi lượn qua lượn lại vài vòng quanh quân doanh, quả nhiên, vừa đi tới một trướng bồng, “tình cờ” gặp Tống Thanh Minh đang giẫm vào một đống cành cây trút giận.

Công Tôn ngẩn người, khi Tống Thanh Minh tức giận thì biểu tình cũng có thể nói là đặc sắc.

“Tống đạo trưởng.” Công Tôn cười cười.

Tống Thanh Minh cũng gật đầu, “Công Tôn tiên sinh.”

Công Tôn chọt chọt Tiểu Tứ Tử, “Tiểu Tứ Tử, gọi thúc thúc.”

Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, ôm Thạch Đầu dụi vào trong lòng Công Tôn không nói lời nào, cái gáy hướng về Tống Thanh Minh, biểu thị… Tiểu Tứ Tử không thích hắn!

Công Tôn bất đắc dĩ, nói với Tống Thanh Minh, “Hài tử này tương đối hướng nội.”

Tống Thanh Minh cười cười, lắc đầu nói, “Hài tử rất khả ái, thật không ngờ, Công Tôn tiên sinh còn trẻ mà lại có một hài tử lớn như vậy.”

Công Tôn cũng không giải thích với hắn chuyện Tiểu Tứ Tử là con nuôi, chỉ khẽ cười cười, “Không quấy rầy đạo trưởng nghỉ ngơi nữa.” Nói xong, ôm Tiểu Tứ Tử muốn bỏ đi.

“Ai, Công Tôn tiên sinh xin dừng bước.” Tống Thanh Minh cản Công Tôn lại, nói, “Nếu như tiên sinh không ghét bỏ, có thể ngồi xuống cùng uống một chén không?”

Công Tôn suy nghĩ một chút, gật đầu, cùng Tống Thanh Minh đi tới trước trướng bồng của hắn, ngồi xuống bên chiếc bàn.

Tiểu Tứ Tử ôm Thạch Đầu ngồi bên cạnh Công Tôn, Thạch Đầu rất bất nhã ngửa mặt lên trời ngồi trên đùi Tiểu Tứ Tử, liếm tiểu quả đào phía dưới cái rốn của mình, Tiểu Tứ Tử giúp nó che khuất, nói thầm, “Thạch Đầu, ngươi làm xấu hổ chết đi được.”

Thạch Đầu ủy khuất co thân lại, dùng đuôi che khuất, tiếp tục liếm.

Công Tôn tiếp nhận chung rượu Tống Thanh Minh đưa qua, Tống Thanh Minh châm một chung trà cho Tiểu Tứ Tử, Tiểu Tứ Tử kiên quyết thực hiện lời dạy bảo của Công Tôn, tuân theo nguyên tắc tuyệt đối không ăn những gì mà người mình không ưa đưa cho, chả thèm đụng vào.

Tống Thanh Minh cũng nhìn ra được Tiểu Tứ Tử không ưa mình, nhưng lại bất đắc dĩ, đành phải cười cười, nói với Công Tôn, “Công Tôn tiên sinh thật khiến người khác ước ao.”

Công Tôn hơi sửng sốt, ngước mắt nhìn hắn, hỏi, “Sao đạo trưởng lại nói như vậy.”

“Ta nói đều là sự thực.” Tống Thanh Minh nhẹ nhàng mà thở dài một hơi, hỏi, “Có thật tiên sinh đã gặp mặt sư tổ ta không?”

Công Tôn gật đầu, “Ừ, trước đây đã gặp, đánh vài ván cờ.”

“Sư tổ rất ít gặp người ngoài.” Tống Thanh Minh nói, “Ngay cả những đồ đệ tiểu bối chúng ta cũng chưa từng gặp được ông.”

Công Tôn có chút giật mình, hỏi, “Một lần cũng chưa gặp?”

“Đúng vậy.” Tống Thanh Minh gật đầu, nói, “Kỳ thực là bởi vì ta vốn không được sủng, có vài sư huynh đệ đã gặp qua, được sư phụ dẫn đi gặp.”

Công Tôn khẽ nhíu mày, nói, “Tống đạo trưởng là người xuất gia…”

“Người xuất gia không nên có lòng ham muốn công danh lợi lộc nặng như vậy, há mồm ngậm miệng là danh là lợi, đúng không?” Tống Thanh Minh cười hỏi.

Công Tôn ngẩn người, vẫn gật đầu.

“Ta từ nhỏ đã dưỡng thành thói quen, cũng không có cách nào khống chế.” Tống Thanh Minh bất đắc dĩ nói, “Sư phụ từ nhỏ đã nói ta tư chất kém cỏi, không có thiên phú không có tiền đồ, ta lớn tuổi nhất, thân là đại đệ tử, nhưng năng lực lại không bằng được các sư đệ, cho nên lần này ta vân du giang hồ, muốn gầy dựng công t

rạng một phen, như vậy lúc quay về, cũng có chút thể diện… Ta đây, trời sinh đã ham hư vinh trọng danh lợi, sai lầm này cũng không có gì lớn lao chứ?”

Công Tôn sau khi nghe xong, khẽ gật đầu, nói, “Hm, cũng phải.”

“Ta biết, ta trước mặt Vương gia tự cho mình thông minh, khiến Vương gia rất phản cảm.” Tống Thanh Minh bất đắc dĩ nói, “Hơn nữa ta cũng hiểu vì sao ánh mắt của Vương gia lại cao như vậy, thì ra bên người đều là cao nhân, luận học thức, ta nghĩ mình căn bản không bằng được một phần vạn của tiên sinh.”

Công Tôn khẽ nhíu mày, nói, “Đạo trưởng không nên tự coi nhẹ mình, tối hôm qua nếu không phải nhờ có đạo trưởng hỗ trợ, Triệu gia quân có thể đã thương vong thảm trọng, đúng rồi… Hôm qua đạo trưởng dùng, là loại thuốc gì thế?”

“Nga, ta cũng không rõ lắm.” Tống Thanh Minh lấy hồ lô ra, đưa cho Công Tôn, nói, “Loại nước thuốc này, là chuyên môn dùng để trừ tà, dùng rượu điều chế với máu chó mực, lại thêm vào một ít dược vật, là phương thuốc đã có từ xưa, có thể cháy, một khi dùng thứ này đốt lửa, yêu ma tà túy đều đào tẩu, mà còn có thể uống, không độc.”

Công Tôn nhẹ nhàng gật đầu, y vừa ngửi mùi của rượu này thì có thể đoán được một số thành phần trong đó, âm thầm gật đầu, quả nhiên cao minh, hẳn là một vị cao nhân làm cho.

Nghĩ tới đây, Công Tôn hỏi Tống Thanh Minh, “Ngươi thấy mây đen bay lên từ nơi nào?”

“Ngay sườn núi Loan Thúy Thập Tam Phong.” Tống Thanh Minh giơ tay chỉ chỉ chỗ sườn núi phía xa xa, nói, “Ở đó.”

Công Tôn ngẩng mặt nhìn qua thoáng gật đầu.

“Công Tôn tiên sinh.” Tống Thanh Minh đột nhiên lên tiếng hỏi, “Vương gia, tương đối thưởng thức loại người như thế nào?”

Công Tôn hơi sửng sốt, ngước mắt nhìn Tống Thanh Minh, Triệu Phổ thích loại nào? Nói tới nói lui, Công Tôn lại phát hiện, Triệu Phổ thích loại quái nhân, cũng không thể nói là quái nhân, chỉ là không làm điệu làm bộ, bản thân vốn như thế nào thì cứ thể hiện như vậy, cũng như là Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường… còn có mình nữa.

“Ta phải làm sao mới có thể khiến Vương gia đánh giá cao ta một chút?” Tống Thanh Minh hỏi.

Công Tôn nhợt nhạt cười, “Đạo trưởng, sự phụ phái Thiên Sơn của ngươi… là Hoa Thiên chân nhân phải không?”

“Đúng vậy.” Tống Thanh Minh gật đầu, lúc trước hắn quả thực đã nói với Công Tôn.

“Ngươi có phải cũng muốn nghĩ cách để Hoa Thiên chân nhân thích ngươi một chút?” Công Tôn hỏi.

“Đúng vậy.” Tống Thanh Minh gật đầu, “Ông ấy là sư phụ ta mà, ông thích cái gì ta cũng biết, ta vẫn dựa theo điều ông muốn mà làm, nhưng ông lại không thích ta, ngược lại có mấy sư đệ hay tùy hứng làm bậy, ông lại rất yêu thích, luôn luôn xem trọng bọn họ, xa cách ta.”

Công Tôn gật đầu, đại thể đã hiểu chuyện gì xảy ra, bèn nói, “Vì sao ngươi không làm bậy một lần đi?”

“Như vậy sao được.” Tống Thanh Minh vội lắc đầu, “Ta an phận như vậy mà đã bị ghét bỏ, nếu lại làm bậy, sự phụ trục xuất ta khỏi sư môn thì sao bây giờ? Cho nên đành phải nén giận.”

Công Tôn khẽ nhíu mày, nói, “Đại đa số mọi người đều không cần sống để lấy lòng người khác.”

Tống Thanh Minh suy nghĩ một chút, nói, “Vậy đại khái là vì tiên sinh ngay từ thuở nhỏ thì người gặp người thích, mới có suy nghĩ như vậy… Còn như ta đây, không có tính cách như vậy. Người khác tốt với ta một chút, xem trọng ta một chút, ta đã rất hài lòng, sợ nhất là có người khinh thường ta, cho nên càng biểu hiện thì càng có vẻ kiêu ngạo… Tiên sinh nhất định cũng biết, có đôi khi một người càng ngạo mạn, kỳ thực lại càng tự ti.”

Công Tôn nghe xong, cũng thấy hắn nói có chút đạo lý, lúc này, Tiểu Tứ Tử trong lòng hình như đã buồn ngủ, bắt đầu gật gù, hình như lập tức ngủ tới nơi.

Công Tôn để bé tựa vào trước ngực mình chợp mắt, Tiểu Tứ Tử liền chọn một góc độ thoải mái, nằm ngủ.

Công Tôn ngẩng đầu, thì thấy Tống Thanh Minh đang đờ ra nhìn Tiểu Tứ Tử chằm chằm, thì thào, “Có phụ thân thật tốt, ta cũng không biết cha nương mình có bộ dáng như thế nào nữa.”

Công Tôn nghe xong, cũng không nhiều lời, một người khi đã hình thành thói quen nào đó, thì rất khó để sửa tốt lại.

“Nga…” Tống Thanh Minh đột nhiên hổ thẹn, đứng dậy, nói, “Tự dưng đi nói những lời nhảm nhí này với tiên sinh, tiên sinh nhất định thấy rất phiền.”

Công Tôn mỉm cười, lắc đầu, nói, “Không, có một số việc ứ đọng trong lòng, vẫn là nói ra thì nhẹ nhõm hơn.”

“Ừ.” Tống Thanh Minh cười, một mình uống rượu.

Mắt thấy Tống Thanh Minh đã có tư thái uống rượu giải sầu, Công Tôn nghĩ hỏi thêm cũng không được gì, liền cáo từ rời đi.

Tống Thanh Minh cũng không giữ lại.

Công Tôn ôm Tiểu Tứ Tử vừa chợp mắt trở về, Thạch Đầu thì nhảy xuống đất, bật nhảy theo Công Tôn về.

“Tiểu Tứ Tử.” Công Tôn hỏi Tiểu Tứ Tử, “Ban nãy nói chuyện, ngươi có nghe được không?”

“Ngô?” Tiểu Tứ Tử khó hiểu nhìn Công Tôn.

“Vừa nãy Tống Thanh Minh kia nói chuyện đó nha? Chỉ lo ngủ à? Có nghe được cái gì hay không?” Công Tôn hỏi.

“Hm…” Tiểu Tứ Tử suy nghĩ một chút, nói, “Hắn nói thật nhiều nga.”

“Ngay cả một câu ngươi cũng không nghe được sao?” Công Tôn hỏi.

“Tiểu Tứ Tử không thích hắn.” Tiểu Tứ Tử nói thẳng, “Hắn nói nói, đều nhìn chằm chằm vào mắt người ta.”

“Nói chuyện mà nhìn chằm chằm vào mắt người khác là lễ phép mà?” Công Tôn cười hỏi.

“Mới không phải, quái quái!” Tiểu Tứ tử nói, “Lúc Miêu Miêu nói, cũng nhìn vào mắt người ta, nhưng không có quái quái như hắn, Bạch Bạch thì không thích nói chuyện, có nói cũng không nhìn người, cũng mễ (ý là “không” đó, lại nói ngọng-_-) có như vậy.”

“Ngươi nói cả nửa ngày, là loại nào a?” Công Tôn cười hỏi bé.

“Không biết.” Tiểu Tứ tử ôm cổ Công Tôn nói, “Tiểu Tứ tử không thích hắn.”

“Ân.” Công Tôn gật đầu, hơi xuất thần.

“Phụ thân hắn vừa nói gì với ngươi vậy?” Tiểu Tứ tử hỏi, “Nói lâu như vậy nha?”

“Ân… Nói chung là, là, hắn khi còn bé rất đáng thương, tất cả mọi người khinh thường hắn, cho nên hắn mới ngạo mạn như vậy.” Công Tôn nói.

“Mới sẽ không.” Tiểu Tứ tử hơi dẩu mỏ, “Tiểu Tứ tử, khi còn bé bị tất cả mọi người khinh thường, Tiểu Tứ tử đều không dám nói lời nào.”

Công Tôn vỗ lưng bé, có chút hiếu kỳ hỏi, “Nói tới chuyện này… Tiểu Tứ tử, gần đây lá gan ngươi hình như lớn hơn rất nhiều a.”

“Ân… Bởi vì Cửu Cửu.” Tiểu Tứ tử nhỏ giọng nói.

Kỳ thực vấn đề này Công Tôn đã muốn hỏi thật lâu, y vẫn nghĩ, Tiểu Tứ tử có thể là cảm giác được Triệu Phổ, Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường mọi người đều rất thương yêu nó, cho nên tại trước mắt những người này thì lá gan cũng lớn, nhưng gần đây y quan sát thấy không phải như vậy, Tiểu Tứ tử tựa hồ đã không tự ti và sợ gặp người như khi còn bé, đói với người xa lạ, đặc biệt là binh tướng của Triệu Phổ, đều có thể ứng đối như thường.

“Cửu Cửu thì sao?” Công Tôn hỏi, “Hắn nói gì với ngươi?”

“Không có.” Tiểu Tứ tử hơi chút đắc ý nói, “Cửu Cửu làm đại sự, mới sẽ không lưu ý những chuyện này.”

Công Tôn thấy bé như vậy trong lòng cực khó chịu, nhắc tới Triệu Phổ nghe ra còn thân thiết hơn với người cha này, liền hỏi, “Vậy ngươi nói xem, Cửu Cửu làm thế nào giúp ngươi càng lúc càng tốt hơn?”

Tiểu Tứ tử nghe Công Tôn khen mình, cũng rất vui vẻ, bèn nói, “Ân, trước đây, khi cùng phụ thân một chỗ, phát hiện tất cả mọi người khích lệ phụ thân, cho nên Tiểu Tứ tử nghĩ, người lợi hại nhất, là được tất cả mọi người khích lệ.”

Công Tôn nghe xong gật đầu, chờ Tiểu Tứ tử tiếp tục nói.

“Nhưng… sau này lại gặp Cửu Cửu, Tiểu Tứ tử mới biết được, có vài người nói xấu Cửu Cửu!” Tiểu Tứ tử chăm chú nói, “Nhưng, cũng có người nói Cửu Cửu tốt, sau đó Tiểu Tứ tử cũng thấy được Cửu Cửu tốt nhất.”

Công Tôn cười cười, nói, “Vậy thì sao?”

“Vậy không phải rất đơn giản sao? Phụ thân bổn bổn.” Tiểu Tứ tử nhìn Công Tôn, “Có vài người không thích Tiểu Tứ tử, nhưng có vài người thích, với lại có phụ thân thương.”

Công Tôn nghe xong nghĩ nghĩ, cảm thấy có gì đó khẽ động.

“Cửu Cửu mới không thèm để ý người khác có thích mình hay không, cũng chỉ lưu ý phụ thân có thích hay không.” Tiểu Tứ tử nắm ngón tay chậm rì rì nói, “Bởi vì Cửu Cửu thích phụ thân mà. Cho nên, Tiểu Tứ tử sau này cũng không thèm để ý người khác có thích Tiểu Tứ tử hay không, chỉ cần là người Tiểu Tứ tử thích, thích Tiểu Tứ tử, vậy là được rồi, phụ thân nói đúng không?”

Công Tôn có chút giật mình nhìn Tiểu Tứ tử, tiểu tử này có tiền đồ a, không chỉ ngộ ra chút đạo lý, còn thuận tiện nói vài câu tán dương Triệu Phổ đồng thời còn cường điệu chuyện Triệu Phổ thích y, Công Tôn mỉm cười nhìn bé, bóp bóp cái mũi bé, “Tiểu phôi đản!”

.

Về tới đại doanh của Triệu Phổ, Triệu Phổ không có ở đó, Công Tôn đang khó hiểu, thì thấy Triệu Phổ đột nhiên từ ngoài cửa chạy ào vào, đoạt lấy Tiểu Tứ tử.

“Ai…” Công Tôn kinh ngạc nhảy lùi, thấy Triệu Phổ cười ha hả nhìn mình mới thở phào, hỏi, “Ngươi có phải cũng lén theo?”

Triệu Phổ nhướng mi, “Ngươi cùng một nam nhân xa lạ nói chuyện lâu như vậy, ta làm sao có thể không đi xem.”

“Vậy có nhìn ra được gì không?” Công Tôn hỏi.

“Tiểu tử đó, cả một lời nói thật cũng không có.” Triệu Phổ lạnh lùng cười.

Công Tôn sửng sốt, khó hiểu hỏi, “Sao ngươi lại nói như vậy?”

“Thư ngốc, ngươi chính là tâm địa quá tốt, cho nên người khác mới gạt ngươi đó.” Triệu Phổ nói, “Tống Thanh Minh này lòng dạ thâm sâu tâm cơ trọng, kẻ này phải đề phòng.”

Công Tôn ngồi xuống, nói, “Nhưng ta có thể hiểu được, hắn tựa hồ cố ý giải thích về bản thân với ta, rằng hắn vì sao lại ngạo mạn như vậy, rằng chuyện hắn khiến người khác ác cảm kỳ thực có thể tha thứ.”

“Ngươi nghĩ hắn đáng được đồng tình?” Triệu Phổ cười hỏi.

Công Tôn suy nghĩ một chút, lắc đầu, “Kẻ nghĩ ra được cách hại người độc ác như vậy, không đáng đồng tình.”

“Vậy là được rồi!” Triệu Phổ cười, “Bất quá thư ngốc à… Ngươi phải giả vờ đồng tình!”

Công Tôn nhìn Triệu Phổ, hỏi, “Ngươi nghĩ, hắn muốn ta đồng tình để được gì?”

Triệu Phổ gật đầu, “Ta vừa mới nói, kẻ này tâm cơ quá sâu, mỗi một việc hắn làm, đều có mục đích! Nói không chừng là một chỗ tốt để xuống tay.”

Công Tôn hỏi, “Hắn thoạt nhìn rất ghét ta, vì sao lại quyết định xuống tay từ chỗ ta?”

“Thư ngốc…” Triệu Phổ đi tới, nhéo cằm Công Tôn, cười nói, Sao lại đột nhiên biến ngốc như vậy? Ngươi là người của ta, hắn không xuống tay từ ngươi, vậy xuống tay từ ai chứ?”

Công Tôn nghe xong nhướng mi một cái, “Nga? Vậy Vương Gia không sợ người khác nói ngươi lợi dụng người của mình để làm mồi nhử?”

Triệu Phổ khóe mắt tiếu ý càng đậm, “Thư ngốc, ngươi rốt cuộc chịu thừa nhận là người của ta rồi?”

Công Tôn nhún vai một cái, “Đừng suy nghĩ quá nhiều, bất quá là so sánh một chút mà thôi.”

Triệu Phổ chậc chậc hai tiếng lắc đầu, “Không thẳng thắn như vậy sao?”

“Ngươi đừng đổi chủ đề.” Công Tôn ngăn bàn tay ‘đen’ của Triệu Phổ lại, “Ngươi không sợ người khác nói ngươi dùng người tâm ái làm mồi nhử? Hoặc nói, ngươi vì muốn đánh thắng trận, mà ngay cả chuyện dùng người trong lòng làm mồi nhử cũng làm được?”

Triệu Phổ thu hồi dáng tươi cười, nhìn chằm chằm Công Tôn một hồi, cười nói, “Thư ngốc, ngươi sợ ta lừa ngươi?”

Công Tôn nhún vai, cũng không phủ nhận.

“Muốn ta nói thật.” Triệu Phổ thản nhiên cười, “Con mọt sách ta thích, không giống những con mọt sách bình thường.”

“Nga?” Công Tôn hỏi, “Không giống chỗ nào a?”

“Người khác quá bảo hộ thì ngươi sẽ tức giận, người khác tín nhiệm ngươi nhờ ngươi hỗ trợ, ngươi mới có thể hài lòng.” Triệu Phổ tiến tới muốn thân, “Ta có phải quá thấu hiểu ngươi không?”

Công Tôn giơ tay ngăn trở, đảo mắt nhìn hắn.

Hai người nhìn nhau một hồi, Triệu Phổ nhướng mi một cái.

Công Tôn khóe miệng mang cười, “Ân, miễn cưỡng cũng được.”

Triệu Phổ ý cười càng sâu, “Thư ngốc…”

“Ân?” Công Tôn nhìn hắn.

Triệu Phổ cùng y nhìn nhau một hồi, chậm rãi mở miệng, “Hai ta kỳ thực là trời sinh một đôi, ngươi không phát hiện sao?”

“Nói xong, không đợi Công Tôn mở miệng, trước tiên chặn miệng y lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 13.09.2017, 12:28
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8209
Được thanks: 5998 lần
Điểm: 10.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Đồng nhân] Du long tùy nguyệt - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quyển 2 - Chương 86: Quan vu Thử Miêu đích lương tử (Về mối thù của Thử Miêu)

Triệu Phổ có thể cảm giác được, Công Tôn chống cự hắn càng ngày càng ít, phòng bị hắn cũng càng ngày càng thấp, thuận theo và quan tâm hắn, thì càng ngày càng nhiều, nhưng Công Tôn thủy chung rất lý trí.

Giữa hắn và Công Tôn, thật giống như cách một tầng lụa mỏng, luôn luôn thiếu khuyết một bước cuối cùng.

Triệu Phổ rất muốn đâm thủng tầng lụa mỏng đó, nhưng lại thiếu một lý do hoàn mỹ, nếu như mạnh mẽ xông vào, khó tránh khỏi thô bạo khiến y ghét, hắn cực lực nhẫn nại, không muốn lưu lại ấn tượng xấu đối với Công Tôn.

Công Tôn đối với Triệu Phổ, cũng tựa hồ còn kém một chút trợ lực cuối cùng.

Từ sự đề phòng đối với tên “lưu manh” lúc ban đầu, đến bây giờ, đem Tiểu Tứ tử trọng yếu nhất giao phó cho hắn, cũng hoàn toàn yên tâm, dù cho hắn làm một ít cử động thân mật, chính y hiện tại thật sự cũng không chán ghét… Nói chung, giữa bọn họ, tựa hồ đã nước chảy thành sông, tất cả cũng chỉ là từng bước tới gần.

Nhưng một bước cuối cùng luôn luôn không đến.

Hai đương sự ngây ngô, Triệu Phổ tùy tính, Công Tôn tùy duyên, hai người đều không nhanh không chậm không chút hoang mang, thỉnh thoảng Triệu Phổ không chịu nổi mới đè lại thư ngốc kia hôn một cái, một cỗ rục rịch trong lòng cũng bị khắc chế xuống, hắn cũng không tâm không phế tiếp tục hài lòng.

Thế nên hai người không vội, nhưng người khác thấy gấp.

Đương nhiên, sốt ruột nhất chính là Tiểu Tứ tử.

Nhưng Tiểu Tứ tử là tiểu một oa nhi, bé thấy được các đại nhân thân thân, thì nghĩ đó đã là một cực hạn thân mật nào đó rồi, ngay cả thân thân cũng làm, cùng với chân chính cùng một chỗ, cũng chỉ còn chờ ăn hỉ yến, lúc trở về, tìm cách để Cửu Cửu và phụ thân thành thân là được. Tiểu Tứ tử ước lượng tiểu hà bao mà ngày đó Tử Ảnh thêu cho bé, bên trong có toàn bộ tài sản của bé, không biết có đủ để làm sính lễ cho phụ thân không đây? Cửu Cửu hình như rất có bạc nha… Sính lễ của phụ thân cũng phải khí phái một chút mới được.

Không đề cập tới tiểu toán bàn (bàn tính nhỏ) Tiểu Tứ tử khả ái, nói về Công Tôn và Triệu Phổ hai người.

Sau khi gác lại tâm sự và thói quen thân mật, hai người tận lực nói đến công sự lần này… Làm sao từ Tống Thanh Minh lai lịch bất minh xuống tay, mới có thể tận khả năng không uổng khí lực mà tiêu diệt yêu quốc kia.

Dùng trí đương nhiên là lựa chọn số một, then chốt là tìm được nhược điểm và điểm nhập khẩu.

Mà ngay khi Công Tôn và Triệu Phổ một lòng một dạ đối phó Tống Thanh Minh, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường thì đang nghĩ tới biện pháp khác.

Nếu như nói, Triệu Phổ là phong cách của quân nhân, thì Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thì lại là phong cách của người giang hồ.

Ở lại quân doanh một khoảng thời gian, Bạch Ngọc Đường cảm thấy có chút buồn bực, nên muốn đi ra ngoài một chút, Triển Chiêu vừa lúc cũng buồn chán, liền theo bồi hắn.

Hai người suy tính một chút, quyết định dọc theo Loan Thúy Thập Tam Phong này dạo một vòng, nhìn xem phụ cận có đầu mối gì có thể tra ra hay không.

Hai người cũng không kỵ mã, lắc lư hướng xa xa, đi một khoảng xa, có thể nhìn thấy doanh trại với một bộ phận binh sĩ, bố cục rất hợp lý, cũng không khỏi cảm thán, đại quân của Triệu Phổ quả nhiên đều được huấn luyện kỹ lưỡng.

“Ngươi thấy Tống Thanh Minh như thế nào?” Tính cách của Triển Chiêu tương đối cởi mở, bất quá Bạch Ngọc Đường quá yên lặng, cho nên Triển Chiêu đành tự giác, muốn đi cùng Bạch Ngọc Đường thì trước tiên nên tìm một chủ đề để nói.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, “Chưa tiếp xúc.”

“Nói ra cảm giác nghe chút coi sao.” Triển Chiêu vươn tay vỗ vai Bạch Ngọc Đường, phỏng chừng toàn bộ giang hồ dám làm động tác này hơn nữa lại làm được tự nhiên như vậy, cũng chỉ có Triển Chiêu.

Tính cách Bạch Ngọc Đường rất cổ quái, có ba điều kỵ, cơ bản ai ở trước mặt hắn làm ba chuyện này thì hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Thứ nhất, nói hắn đẹp.

Thứ hai, chạm tay vào hắn.

Thứ ba, nói xỏ nói xiên bốn vị huynh trưởng của hắn.

Triển Chiêu ngoại trừ điều thứ ba, thì hai điều trước đều đã làm, nhưng Bạch Ngọc Đường cũng không làm gì với hắn. (làm gì là làm gì? Tại sao không làm >”

Nhìn từ điểm này, Bạch Ngọc Đường tựa hồ tương đối dung túng Triển Chiêu.

Triển Chiêu người này, cực độ dễ ở chung, bất quá hắn có ba loại người không muốn kết giao.

Loại thứ nhất, người không ưa nói.

Loại thứ hai, người không ưa cười.

Loại thứ ba, người xấu.

Bạch Ngọc Đường ngoại trừ loại thứ ba, thì hai loại trên đều có, nhưng Triển Chiêu vẫn cùng hắn xưng huynh gọi đệ, theo một mặt khác mà nói, Triển Chiêu cũng tương đối dung túng Bạch Ngọc Đường.

Hai người sau khi ở chung một đoạn thời gian, tuy rằng thường xuyên tranh hơn tranh thua, bất quá coi như là “tâm đầu ý hợp”.

“Lần trước ngươi nói nhìn Tống Thanh Minh kia không thuận mắt lắm mà?” Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường.

“Ân.” Bạch Ngọc Đường gật đầu.

“Vì sao?” Triển Chiêu có chút khó hiểu.

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, nói, “Cảm giác.”

“Nga.” Triển Chiêu gật đầu tỏ vẻ lý giải, “Cảm giác a…”

“Còn ngươi?” Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu.

“Ân… Không thể nói rõ được.” Triển Chiêu nói, “Ta không quá sở trường giao du với người tâm cơ quá nặng.

“Vì sao?” Bạch Ngọc Đường khó hiểu nhìn hắn.

“Bởi vì ta là người ngay thẳng a.” Triển Chiêu cười tủm tỉm trả lời.

Bạch Ngọc Đường thở dài, nhìn nơi khác.

Triển Chiêu tiếp tục cười, “Ta nghe nói Hãm Không đảo phong cảnh như tranh, có cơ hội đi xem một chút thì thật tốt.”

Bạch Ngọc Đường nhìn hắn, nói, “Nếu ngươi muốn, lúc nào cũng có thể đi, bất quá đi đường thủy phải tìm thuyền của Hãm Không đảo.” Nói nói, Bạch Ngọc Đường từ trong lòng lấy ra một lệnh bài chế bằng trúc xinh xảo cho hắn, nói, “Tới bến đò, xuất ra mảnh trúc bài này, tự nhiên sẽ có người dẫn ngươi đi Hãm Không đảo.

“Ta lên đảo không sao chứ?” Triển Chiêu hỏi, “Ta nghe nói Hãm Không đảo không cho người ngoài tiến vào.”

“Ai nói?” Bạch Ngọc Đường đạm mạc cười, “Huynh trưởng ta hiếu khách, ngươi đến thì bọn họ sẽ rất vui.”

“Ta còn tưởng vì được phong làm Ngự Miêu sẽ đắc tội với các ngươi nữa chứ.” Triển Chiêu nói.

“Ai lại hẹp hòi như vậy.” Bạch Ngọc Đường thờ ơ, ngắm nhìn cảnh núi.

“Nga…” Triển Chiêu cười cười, thu lại trúc bài, cười hỏi, “Trên đảo có đặc sản gì không?”

“Có.” Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, “Thứ khác thì không có, chỉ nhiều tôm cá, con mèo nhà ngươi khẳng định sẽ thích.”

Triển Chiêu nghe xong thì cười, cũng không phản bác, hai tay chắp sau lưng cầm Cự Khuyết, lắc lư đi tới.

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn gương mặt nghiêng của hắn, hỏi, “Chúng ta trước đây đã gặp mặt.” Lần này không phải nghi vấn, mà là giọng điệu khẳng định.

Triển Chiêu quay mặt lại nhìn hắn, cười hỏi, “Nhớ rồi?”

Bạch Ngọc Đường không gật đầu, bất quá cũng không lắc đầu, nói, “Ân… Có một chút, cũng không quá rõ.”

“Nói nghe chút chơi.” Triển Chiêu cười hỏi.

“Khi ta mười lăm tuổi vừa vào giang hồ… Đi qua Thường Châu một lần.” Bạch Ngọc Đường nói, “Khi đi ngang qua Thanh Sơn tự, nghe nói trong chùa có hung tăng tác loạn, bèn thừa dịp trời tối tiến vào trong chùa, muốn thu thập hung tăng này.”

Tiếu ý trên mặt Triển Chiêu càng đậm, cười hỏi, “Sao đó thì sao?”

“Sau đó ta gặp một hắc y thiếu niên, tiếp đó liền đánh nhau.” Bạch Ngọc Đường nói, “Ta nhớ kỹ, hắn lúc đó còn dẫn theo vài niên thiếu và những người được cứu khác, tựa hồ đã giải quyết hung tăng này.”

“Ân.” Triển Chiêu hỏi, “Sau đó nữa? Nếu đều là làm chuyện tốt vì sao lại đánh nhau?”

“Bởi vì niên thiếu kia nói bừa.” Bạch Ngọc Đường nói.

“Thiếu niên đó chỉ bất quá là thấy một bạch y nhân đột nhiên xuất hiện, lớn lên thập phần tuấn mỹ, công phu lại giỏi, hơn nữa ban đêm nhìn không rõ lắm mới thuận miệng gọi một tiếng nữ hiệp… Không ngờ bạch y nhân đó tính tình thật cao ngạo, nói trở mặt liền trở mặt.” Triển Chiêu cười tủm tỉm nói.

Bạch Ngọc Đường nhướng cao đôi mày, “Quả nhiên là thế. Vậy cũng phải là ta thù ngươi mới đúng, tại sao ngươi lại hận ngược ta?”

Triển Chiêu thấy Bạch Ngọc Đường vẻ mặt khó hiểu, bèn hỏi, “Lúc đó ngươi đã đánh nhau với ta một trận, vậy thù oán coi như giải quyết, nhưng ngươi lại còn nói thêm một câu!”

“Nói cái gì?” Bạch Ngọc Đường khó hiểu.

“Tự nhớ.” Triển Chiêu nhìn nơi khác.

Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, quả nhiên đã nhớ tới, “Ngươi nói không phải là…”

“Ân?” Triển Chiêu phồng má, giả vờ tức giận.

“Ngày ấy ta thấy ngươi khinh công rất cao, giống như một con linh miêu, cho nên mới mở miệng gọi một tiếng miêu.” Bạch Ngọc Đường có chút giật mình, “… Ngươi không phải vì chuyện này mà tức giận cho tới bây giờ chứ?”

Triển Chiêu nhướng mi, “Ta không được giận sao?”

Bạch Ngọc Đường kinh ngạc nói, “Con mèo nhà ngươi không giống loại hẹp hòi như vậy, vì một chữ mà ghi hận tới bây giờ a?”

“Một chữ hả…” Triển Chiêu nói, “Ngươi cũng biết, ngày đó bên trong đám người ta cứu ra, có thư đồng Bao Hưng của Bao đại nhân, hắn không nhớ rõ tên của ta, chỉ nhớ được tiếng miêu của ngươi, sau đó trong lúc vô ý cứu hoàng thượng và Bao đại nhân xuất hành, Bao Hưng nhao nhao gọi miêu ầm cả lên! Rồi tiếp đó hoàng thượng bị hắn nhắc nhở, liền phong Ngự Miêu, ta liền ù ù cạc cạc biến thành miêu, vậy không phải đều tại ngươi sao?!”



Triển Chiêu nói xong, Bạch Ngọc Đường ngây ngẩn cả người, sau một lát, chợt nghe được Bạch Ngọc Đường cười lên ha ha.

Triển Chiêu nhíu mày, người này thực sự là yêu nghiệt, cười rộ lên quá rạng rỡ!

Bạch Ngọc Đường không nhớ rõ chính mình đã bao lâu không cười như thế, không ngờ phong hào Ngự Miêu dĩ nhiên vì vậy mà có, thảo nào Triển Chiêu thấy hắn thì cổ cổ quái quái, thì ra vì một câu nói của chính mình làm cho con mèo này… Không phải, làm cho Triển Chiêu cả đời thành mèo.

Triển Chiêu thấy Bạch Ngọc Đường cười đến vui vẻ như vậy, cũng có chút tức giận, không thèm nhìn hắn tiếp tục đi đến phía trước, vòng qua phía Nam của Loan Thúy Thập Tam Phong, tới phía Đông, đến quan đạo lần trước trình diễn màn sơn tặc cướp tân lang.

“Gần đây vùng này đã không có người đi qua a?” Triển Chiêu hỏi, vừa nhìn nhìn quân binh hai bên.

“Chắc vậy.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, nói, “Ngươi còn nhớ lần trước Công Tôn nói đến chuyện Ô Vu tộc không?”

“Nhớ kỹ a.” Công Tôn gật đầu.

“Nếu là một bộ tộc dựa vào ăn bám để sinh tồn… Ngươi nói trước đây bọn họ sống sót dựa vào cái gì?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Điểm này ta cũng thấy cổ quái.” Triển Chiêu gật đầu, “Vì sao đột nhiên trong khoảng thời gian này, lại bắt đầu vơ vét tài sản người khác?”

“Lý do không ngoài hai cái, một là cấp bách cần có ngân lượng.” Bạch Ngọc Đường nói.

“Nói về chuyện sinh tồn…” Triển Chiêu suy nghĩ một chút, “Khắp cả Loan Thúy Thập Tam Phong đều là tài bảo, lương thực bọn họ có thể tự mình trồng, động vật có thể đi săn, đương nhiên, còn có thể hái thuốc bán… Đủ để duy sinh.”

“Đó chính cấp bách cần ngân lượng sao?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Nhưng bộ tộc này nhiều năm sinh hoạt tại nơi cách biệt với bên ngoài, cần ngân lượng để làm gì?”

“Muốn làm đại sự gì sao?” Triển Chiêu hỏi.

Bạch Ngọc Đường nhẹ gật đầu, “Hơn nữa còn cấu kết với sơn phỉ, cần đại lượng sơn tặc, lại chỉ làm ác ở phụ cận Loan Thúy Thập Tam Phong này… Giết nhiều người như vậy, ta không rõ lắm.”

“Ân?” Triển Chiêu đột nhiên hơi sửng sốt, tựa hồ nghĩ tới gì đó.

“Gì vậy?” Bạch Ngọc Đường khó hiểu.

“Người vừa nói a… Giết nhiều người như vậy, Công Tôn cũng nói, cái gì chiêu hồn các loại gì đó…” Triển Chiêu hỏi.

“Ngươi nói là, thủ lĩnh của Ô Vu tộc có khả năng đã chết?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Cho nên cần giết người để cúng tế cho hắn?”

“Hoặc là cúng tế tổ tiên a, hoặc là lễ mừng lớn.” Triển Chiêu nói, vươn tay kéo Bạch Ngọc Đường, “Đi, chúng ta trở lại hỏi Công Tôn tiên sinh một chút!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 146 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mai Thi 9, Sưu tầm và 29 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.