Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 10.09.2017, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85: Gian nan dựng nghiệp

Buổi tối Lăng Nhi trở về, sắc mặt không tốt lắm.

“Tỷ tỷ, hôm nay có vài vị khách nam đến mua đồ, gặp người bán chúng ta đều là tiểu cô nương, lại buông lời khinh rẻ, như thế làm cho chúng ta xấu hổ và giận dữ không nói, trong tiệm cũng có vẻ không được tự nhiên, các vị tiểu thư xoay người bước đi, ta cũng không tiện phát tác.”

Hân Duyệt cười thầm, tính tình nóng nảy của Lăng Nhi vì việc buôn bán mà trở nên dễ dàng tha thứ như vậy đúng là không dễ dàng, lại nói: “Như vậy đi, dù sao chúng ta chủ yếu cũng buôn bán cho nữ nhân, ở trước cửa cứ treo một tấm biển ‘Khách nam dừng bước’, các nữ nhân có thể vào trong từ từ chọn hàng. Ngoài cửa thì bày cái sạp, để cho hai người lớn tuổi bán ở ngoài.”

“Ừ, ý kiến này hay, ta cũng lười phải giao tiếp với đám nam nhân này.” Lăng Nhi ngọt ngào nở nụ cười.

Ngày thứ hai trở về mặt lại đen thui, thì ra một tấm biển thì ngăn được chính nhân quân tử, lại ngăn không được du côn lưu manh. Nơi có nữ tử tụ tập ngoài thanh lâu cũng chỉ có ở đây, gặp một đám thiếu nữ yếu đuối, thì lại có một đám du côn đến gây sự.

“Muội không đến nha môn trình báo sao?” Hân Duyệt cảm thấy trước cửa huyện nha hẳn phải không có người gây chuyện chứ.

“Khỏi nhắc tới nha môn, căn bản chính là quan cướp một nhà, có ai lại chịu làm việc cho những nhân vật nhỏ như chúng ta.” Lăng nhi căm giận bất bình,“Thật giận ta không có võ công, bằng không......”

Vốn nghĩ có thể lấy nhà quan làm núi dựa, nay xem ra chính mình phải tự nghĩ cách rồi.

Hân Duyệt nghiền ngẫm suy nghĩ, bỗng nhiên đầu óc lóe sáng: “Ta nghe nói Vân Hải từng dạy dỗ đám tiểu tặc trên đường, hai người các ngươi ngày nào cũng gây sự với nhau, không bằng dùng phép khích tướng để đệ ấy giúp dẹp dọn chuyện này.”

“Được, mỗi ngày hắn chọc giận ta, lần này ta không báo thù là không được.” Lăng Nhi nắm chặt tay, con ngươi đảo vòng nghĩ biện pháp.

Lần này nhìn sắc mặt Lăng Nhi trở về Hân Duyệt cũng biết chuyện đã xong, quả nhiên nàng vui rạo rực mở miệng: “Đám côn đồ bị đánh tè ra quần, nói không dám đến nữa. Tam thiếu gia này cái gì cũng không được chỉ có võ công là không tồi!”

“Sao hả, muội bắt đầu tán thưởng Vân Hải?”

“Phi! Giang Lăng ta cuộc đời hận nhất chính là đám công tử hào hoa, sao có thể tán thưởng hắn? Về sau có cơ hội xem ta dạy dỗ hắn thế nào.” Lăng Nhi hất cằm kiêu ngạo.

“Sao muội lại lừa được đệ ấy?” Hân Duyệt rất ngạc nhiên.

“Ha ha! Ta nói: Ngươi thấy ta không vừa mắt cũng chẳng sao, chỉ là không nên tìm đám du côn lưu manh đến gây sự, ta trước kia chỉ cho ngươi là phường công tử hào hoa trói gà không chặt, nay xem ra đúng là ti bỉ xấu xa, cùng đám tiểu tặc đầu đường không có gì khác nhau. Hắn quả nhiên tức giận, biện giải nói mình chưa bao giờ giao du với đám người này, vì chứng minh trong sạch, nên đã đi dọn dẹp đám người đó.” Lăng Nhi cười đến cười run rẩy hết cả người.

Hân Duyệt vừa muốn nói gì đó, thì thấy má Ngô mở cửa, Vân Hải đi nhanh tiến vào. Hắn ngồi vào bàn nhặt một hạt đậu phộng ném vào miệng: “Đại tẩu, đệ đến tranh công.”

“À? Đệ có công gì?” Biết rõ còn cố hỏi.

“Nha đầu kia không báo lại với tẩu sao?” Vân Hải dùng khóe mắt liếc về phía Lăng Nhi.

“Ừ, nghe nói đệ bắt đám thủ hạ bỏ chạy.”

“Cái gì thủ hạ, đại tẩu, tẩu đừng cố ý vu oan đệ được không. Đệ làm chuyện tốt, các người một chút cảm kích cũngkhông có, vậy đệ gọi đám du côn đó về gây sự cho coi.”

“Đệ xem, đệ muốn bọn họ đi thì đi, muốn bọn họ trở lại thì trở lại, còn nói không phải thủ hạ của đệ sao.” Hân Duyệt đưa hai tay làm ra vẻ bất đắc dĩ.

Vân Hải trừng lớn mắt, hạt đậu phộng vừa bỏ vào miệng lọt vào yết hầu, bị nghẹn ho khù khụ.

Lăng Nhi ở một bên cười ra nước mắt, Tiểu Nghiên vụng trộm che miệng thầm nghĩ đây là lần đầu tiên thấy tam thiếu gia bị sặc.

Tề Vân Đình vào cửa vừa vặn nhìn thấy toàn trường hỗn loạn, vẻ mặt nghi hoặc.

Hân Duyệt thướt tha đứng lên, lắc lắc thân hình đẫy đà ngọt ngào tới gần hắn: “Chàng đã về rồi.”

“Ừ.” Ôm lấy vai Hân Duyệt dìu nàng ngồi xuống, mình thì ngồi ở bên cạnh, Tiểu Nghiên rót trà cho đại thiếu gia và tam thiếu gia.

Vân Hải uống miếng nước miễn cưỡng nuốt được hạt đậu, tinh mắt nhìn thấy đại ca mang về một hộp điểm tâm. “Đại ca thực bất công, cứ mang đồ ăn ngon cho đại tẩu, cũng không cho đệ một phần.”

Tề Vân Đình mở hộp ra, cầm một khối bánh nhân hạt thông cho Hân Duyệt: “Đây là món mới ở Giang ký, nàng nếm thử đi.”

Vân Hải không khách sao cầm lên một cái, hắn đánh nửa ngày rồi còn chưa có ăn cơm.

Lăng Nhi một lòng vì Hân Duyệt suy nghĩ, sợ nàng bị mệt: “Tỷ tỷ trước giờ không câu nệ lễ tiết, thân mình không tiện, sao lại đứng dậy nghênh đón hắn.”

Vân Hải khinh thường: “Người ta gọi cái này là ân ái ngươi hiểu hay không? Ngươi không có người thương không có người quản tự nhiên sẽ không hiểu được.”

Nhìn bộ dạng ‘Ta thương hại ngươi’ của hắn, Lăng Nhi trợn mắt: “Chính mình còn chưa được ăn cháo, thì đừng cười người ta uống nước lạnh.”

Vân Hải không để ý tới nàng, xoay người nhìn về phía Hân Duyệt: “Đại tẩu, đừng tưởng rằng chuyện các người làm đệ không biết, tẩu nghĩ rằng đệ ngốc như vậy bị lợi dụng còn không biết sao? Là Tề Vân Hải đệ có lòng hiệp nghĩa, mới trừ bạo an dân, thấy việc nghĩa hăng hái làm, nói thế nào cũng nên tỏ một chút lòng biết ơn chứ.” Lại cầm một khối bánh bỏ vào miệng.

Hân Duyệt chậm rãi uống ngụm trà: “Cảm ơn đệ, cho đệ tiền đệ cũng đâu có thiếu, cho đệ ăn? Đó là chiêu dụ dỗ trẻ con. Ta thấy đệ chỉ thiếu có một người vợ, nếu không cứ để Lăng Nhi lấy thân báo đáp là được.”

“Tỷ tỷ......” Lăng Nhi mặc dù mạnh mẽ nhắc tới chuyện này vẫn bị đỏ mặt.

Vân Hải trừng lớn mắt: “Trời, trong viện của đệ tùy tiện gọi một nha đầu ra cũng mạnh hơn nàng. Thiết nghĩ Tề tam thiếu đệ đi trên đường cũng là chúng tinh phủng nguyệt, vô số cô gái xinh đẹp dùng ánh mắt truy tìm. Đại tẩu, nếu là tẩu lấy thân báo đáp đệ còn có thể xem......” Chữ xét còn chưa nói ra, Tề Vân Đình đá một cước, cũng may Vân Hải thân thủ nhanh nhẹn, nháy mắt nhảy xa một trượng. Chỉ là thoát được vội vàng, đụng vào ghế của Lăng Nhi, hại nàng thiếu chút nữa ngã xuống đất.

“Này, ngươi không có mắt sao, không phát hiện chỗ này có người sao?”

“Người thì ta nhìn thấy, chỉ là không thấy được ngươi.”

Dám mắng cô nãi nãi không phải người, Lăng Nhi trợn mắt nhìn, đại chiến nước miếng của hai người lại bắt đầu.

“Phu quân, thật ồn ào.”

“Đúng vậy, không bằng chúng ta ra ngoài tản bộ đi.”

Nếu Vân Hải cùng người khác cãi nhau, Tề Vân Đình nhất định phải xen vào, chỉ là Lăng Nhi này, hừ hừ! Có đôi khi hắn cũng muốn dạy dỗ nàng, lại cảm thấy người lớn khi dễ trẻ con thật mất thân phận. Vừa vặn cứ để Vân Hải giáo huấn nàng, thuận tiện cũng có thể trút giận cho mình.

Chịu Duyệt Duyệt chì chiết, đó là cam tâm tình nguyện; Chịu Lăng Nhi chì chiết, đó là sợ Duyệt Duyệt nổi giận.

Đỡ lấy eo của Hân Duyệt dìu ra ngoài, còn không quên cho Vân Hải một ánh mắt khích lệ, huynh đệ đồng tâm, Vân Hải hiểu ý tự nhiên sẽ nghe theo lời người lợi hại nhất.

Một chuyện vừa ổn, một chuyện khác lại bắt đầu.

Du côn lưu manh đi rồi, quan phủ lại đến đây, muốn làm bảo vệ, lại muốn tiền bảo kê, còn phải lo liệu rất nhiều thủ tục. Cái này Hân Duyệt là thật đau đầu, giao tiếp với quan phủ nàng không có kinh nghiệm, cứng rắn không được, mềm dẻo cũng không xong. Không quen biết người ta, lại không có nhiều tiền để hối lộ.

Lúc trước Tề Vân Đình không cho nàng phí tâm tư lo chuyện Duyệt Lăng ký, chỉ cần lo ăn uống dưỡng thai cho tốt là được.

Nay mình lại không biết làm sao, cũng không tiện tìm hắn giúp đỡ.

Cơm chiều ăn rất ít, kỳ thật nàng vốn không muốn để Tề Vân Đình nhìn ra, nhưng trong đầu cứ toàn nghĩ đủ loại biện pháp, tự nhiên sẽ ngây người, lúc hắn đút canh gà ác thì cắn thìa, lúc ăn cơm thì xém bị hóc xương cá.

Tề Vân Đình cẩn thận giúp nàng gỡ xương cá: “Duyệt Duyệt, bây giờ biết khó khăn rồi phải không, không bằng đừng làm nữa, nhìn nàng mỗi ngày lo lắng trầm tư, tội gì đâu.”

“Ta có thể làm tốt, chàng đừng xem thường người ta.” Tính tình quật cường lại tái phát.

“Ta nào có xem thường nàng, Duyệt Duyệt nhà ta vừa thông minh vừa giỏi giang, không bằng cứ chờ sinh con xong, nàng để ta giúp nàng nha?”

“Đến lúc đó chàng sẽ nói chờ con lớn rồi nói sau, hừ! Còn không phải lấy nữ nhân làm công cụ nối dõi tông đường.” Hân Duyệt đơn giản nhoài người lên bàn, nhìn canh bát ngây người.

Tề Vân Đình cười nói: “Ta đảm bảo sẽ không lừa gạt nàng, nghe lời được không?”

“Không được, chuyện này nếu ta đã làm, sẽ làm tốt, quyết không thể bỏ dở nửa chừng. Ngày mai ta đi gặp bọn họ, thật không rõ mở cái cửa hàng nho nhỏ sao lại phiền phức như vậy, chẳng lẽ cửa hàng bánh nướng, bán đậu phộng cũng nhiều thủ tục như vậy?”

Bất đắc dĩ...... Vốn đồng ý cho nàng làm, là muốn chờ nàng đi vào đường cùng sẽ bỏ cuộc, không nghĩ nàng kiên cường như vậy. Tề Vân Đình yên lặng nhìn cô gái bé nhỏ của mình, cuộc sống nhung lụa không làm nàng thỏa mãn, nàng muốn thực hiện lý tưởng của mình, tuy rằng lý tưởng kia còn rất mơ hồ, lại nguyện lòng cố gắng vất vả trả giá vì sự nghiệp của mình, điểm này rất giống với hắn.

Nhìn nhìn, trong mắt đã có vài phần tán thưởng.

“Hỏi chàng đó.” Hân Duyệt vỗ vỗ cánh tay hắn.

“À? Ha ha, bán bánh nướng tất nhiên không cần làm nhiều thủ tục, bởi vì bọn họ chỉ thu lợi chút bạc nhỏ, có ép cũng chẳng còn miếng mỡ nào. Chỉ là đối tượng bán hàng của nàng, có rất nhiều thiên kim tiểu thư hay phu nhân nhà giàu, mọi người tự nhiên cho rằng nàng buôn bán lời rất nhiều tiền, lại  nói nàng trả lương công nhân rất nhiều tiền, nói nàng kiếm ít tiền ai tin đâu.” Tề Vân Đình tất nhiên am hiểu huyền cơ bên trong.

“Nhưng mà thật sự ta không kiếm được nhiều tiền, tiền bạc xoay chuyển, buôn bán có lời thì lấy tiền mua nguyên vật liệu. Còn vài công nhân, nhà Vương đại má con trai con dâu không hiếu thuận, bà phải dựa vào tiền công để bốc thuốc; Lí tẩu có ba đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn không đủ no sao được; Mẫu thân Tam Nha bị bệnh, nếu không tranh thủ chữa trị sẽ thành cô nhi giống như Lăng Nhi. Chàng nói coi, ta không cho bọn họ nhiều tiền mà được sao.” Hân Duyệt rất buồn bực, nàng trả tiền lương theo sản phẩm làm được trong ngày, vì chăm lo cuộc sống của mọi người.

“Nào, ăn một chút, để lâu nguội hết rồi .” Tề Vân Đình không chịu được nàng không ăn cơm.

Hân Duyệt vô tình đứng dậy, rời bàn đến mép giường ngồi: “Chàng nói ta đi tìm Huyện lệnh phu nhân được không? Nữ nhân có thể sẽ mềm lòng hơn.”

“Nàng tìm mẹ của Huyện lệnh cũng vô dụng, loại chuyện này này diêm vương dễ chọc tiểu quỷ khó chơi, công khai thu thuế chỉ có vài ngành, nhưng mà còn thu rất nhiều thứ thuế nữa.”

Hân Duyệt vô lực ngã lên giường, Tề Vân Đình ngồi vào bên giường nắm tay nàng, thuyết phục lần cuối: “Duyệt Duyệt, nghe lời ta, ngoan ngoãn ở nhà dưỡng thai, muốn ăn cái gì ta mua cho nàng, đừng quan tâm phí công như vậy.” Không biết vì cái gì, lần này lại có chút hi vọng nàng sẽ cự tuyệt.

Hân Duyệt bỏ tay hắn ra, tức giận nói: “Hừ! Ta thích. Chàng cứ chờ, sớm muộn ta cũng sẽ dẹp yên chuyện này.”

Hắn yên lặng nở nụ cười, thật sự giống với năm xưa khi ta gặp khó khăn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, Vĩnh Ann, yuriashakira
     
Có bài mới 12.09.2017, 18:42
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 86: Sum họp một nhà

Lăng Nhi vừa tiễn chân một đại thần khó chiều, tựa vào khung cửa liếc mắt xem thường. Trước giờ chỉ biết trong nha môn có một lão gia, một sư gia và một đám nha dịch, nay mới biết được lại còn có nhiều ngành như vậy. Ban kiểm chứng, thanh tra vệ sinh , thanh tra an toàn, thanh tra thuế điều ... ... Nhất là ngành thuế còn chia lương thực công và lương thực địa phương, thuế đầu người, quản lý thuế. Hơn nữa những người đó gần đây lại nói cái này không hợp quy củ, cái kia không hợp quy củ, phạt tiền mấy trăm lượng bạc vân vân.

Ai nha, càng nghĩ đầu càng muốn phình to gấp đôi. (ý nói là đau đầu)

Tề Vân Đình lạnh lùng đem một tá văn thư đưa tới trước mặt Lăng Nhi.

Ôi mẹ ơi, may mắn ông ngoại ta là một tú tài, mẹ ta có diễm phúc lớn có thể học chữ, ta được thơm lây nên nhận biết được vài chữ.

Nhưng thứ này là khế miễn thuế, giấy phép kinh doanh hiệu buôn, còn có một tờ kiểm tra tư cách do chính Huyện thái gia tự mình ký. Không phải ta hoa mắt chứ, cái ấn son đỏ chót của Huyện thái gia đập vào mắt, mỗi một trang mở đầu đều viết “Đã phê chuẩn Duyệt Lăng ký”.

Lăng Nhi cả kinh trợn mắt há hốc mồm, nàng không phải chưa từng hỏi thăm phải làm những giấy tờ này, nhưng mà kinh phí làm thủ tục giấy tờ này nằm ngoài khả năng của nàng, nghe nói còn phải mời ăn cơm gì nữa đó.

Hơn nửa ngày mới hồi hồn lại, kinh ngạc hỏi: “Không phải ngươi phản đối tỷ tỷ làm những thứ này sao, sao lại......”

“Đừng nói nàng biết là ta làm.” Như cũ vẫn là vẻ mặt núi băng ngàn năm.

Lăng Nhi rất buồn bực nam nhân này ở bên ngoài luôn là vẻ lạnh lùng nghiêm túc, nhưng trước mặt tỷ tỷ thì tỏ vẻ cợt nhã da mặt dày như vậy.

“Vì sao? Làm chuyện tốt không cần lưu danh?”

“Nếu để nàng biết mọi chuyện dễ dàng, sau này càng không chịu ngồi yên.” Bất đắc dĩ lộ ra vẻ mặt rối rắm.

“Vậy vì sao ngươi còn muốn giúp đỡ?” Lăng Nhi càng kỳ quái.

“Ta không muốn nhìn nàng đói chết.”

Hắc hắc, Lăng Nhi cười thầm, thì ra là tỷ tỷ ăn không ngon, hắn đau lòng.

Tề Vân Đình nhìn lướt qua bày trí trong phòng, mặt không chút thay đổi nói ra vài ý kiến sau đó xoay người rời đi.

Lăng Nhi ở lại chỗ cũ trước mắt sáng ngời, vấn đề làm khó mình vài ngày sau khi được hắn nhìn thoáng qua, nhẹ nhàng bâng quơ giải quyết. Gần đây khách hàng ngày càng nhiều, gian phòng này có vẻ có chút hẹp, nhờ có hắn chỉ điểm một chút như vậy, bỗng nhiên phát hiện không gian có thể lợi dụng trong phòng còn rất nhiều.

Quả nhiên, bản lĩnh kinh thương nhiều năm của người ta không phải là hư danh.

Nhìn bóng dáng anh tuấn của Tề Vân Đình đi xa, trong lòng Lăng Nhi ngũ vị tạp trần. Trước giờ nàng đều nghĩ bọn công tử nhà giàu chẳng có ai tốt cả, một bên sống phóng túng, còn không chịu buông tha những nữ tử nhà nghèo giống như nàng.

Nhưng mà hắn lại không giống vậy, không thể nghi ngờ, nam nhân trước mắt này rất vĩ đại, hắn không có ăn chơi trác táng kiêu căng, lại cơ trí, nội liễm, có dũng có mưu. Tỷ tỷ gả cho hắn là hạnh phúc, nhưng mà nam nhân như vậy trên đời còn được mấy người?

Năm mới đến càng gần, trên mặt mọi người đều lộ vẻ vui sướng.

Vào một ngày tuyết rơi lất phất, có hai vị bằng hữu xuất hiện. Lúc Tề Vân Đình mang theo Quách Hướng và Quách Diệp đến gặp Hân Duyệt, nàng kinh ngạc không thể tin vào mắt mình.

Thì ra, Quách đại nương tuy là cự tuyệt lời cầu hôn của ác bá thành nam Vương Nhị, nhưng gã chưa từ bỏ ý đồ. Tìm cách làm khó dễ, Quách Hướng giận quá đánh đuổi bọn gia đinh đến gây sự, bởi vậy nên bị bắt lên quan, bị giam một tháng trong nhà lao. Vương gia ở Đức Châu lấy thúng úp voi, hắc bạch lưỡng đạo đều ăn sạch, không ai dám chọc. Sau khi Quách Hướng được thả ra, không nuốt được cơn giận này, tưởng thừa dịp ban đêm ẩn vào Vương gia dạy dỗ gã, nhưng Quách đại nương chết sống cũng không muốn hắn đi mạo hiểm.

Cuối cùng, cả nhà họ nửa vì lẩn trốn nửa vì không còn gì luyến tiếc đã đến Uyển Châu nương nhờ nhà cậu.

Nghe xong bọn họ tự thuật, Hân Duyệt nhớ tới điển cố Hoàng Thế Nhân và Dương Bạch Lao*, lấy Hỉ Nhi gán nợ chỉ là lấy cớ mà thôi, thật ra là cô gái nhà nghèo bị áp bức không thể chạy thoát. (*Đây là một vở ca kịch được sáng tác dưới thời Mao Trạch Đông về một vị địa chủ cho vay nặng lãi bức ép tá điền phải gán con gái trả nợ. Mọi chi tiết xin liên hệ Google)

Nàng cầm tay Tiểu Diệp, cười nói: “Tiểu Diệp đừng sợ, tên khốn kiếp kia không dám đuổi tới nơi này đâu, nay muội đã đến rồi chúng ta không phải có thể mỗi ngày cùng một chỗ sao, ta vẫn rất nhớ muội đó.” Lại quay đầu nói với Quách Hướng: “Đúng rồi, Quách đại ca, cô dâu luận võ kén rể của huynh đâu?”

Quách Hướng lộ vẻ xấu hổ: “Đừng nói nữa, tại hạ vô năng, phụ thân của nàng sau đó không biết vì sao lại đem nàng gả cho người khác, ta không còn gặp lại nàng nữa.”

Tề Vân Đình thành khẩn nói: “Ta có mấy câu vẫn giấu trong lòng, nay cứ việc nói thẳng đi. Lúc trước Quách huynh mặc dù đánh thắng lôi đài, nhưng tại hạ không xem trọng. Viên ngoại kia nhìn đã biết người hám lợi, nếu thật có lòng gả con gái, lúc ấy đã định rồi, cần gì hỏi nhà của huynh, danh tính, bảo huynh về nhà chờ đợi. Ta thấy lão chính là nhìn huynh ăn mặc bình thường, nên muốn tìm hiểu chút tình huống ở nhà huynh thôi.”

Quách Hướng đỏ mặt: “Ta cũng nghĩ có thể là nguyên nhân này, đáng tiếc ta nam nhi thân cao bảy thước lại vô dụng như vậy.”

Nhìn hắn cúi đầu vẻ mặt rối rắm, Tề Vân Đình nhẹ nhàng cười: “Quách huynh không cần khó xử, kỳ thật ta đã sớm nghĩ tới các ngươi có khả năng sẽ đến Uyển Châu, bởi vì từng nghe huynh từng nhắc tới nơi đây là quê ngoại, nay còn có hai cậu ở đây. Ta đã nghĩ được một cách thay huynh, Quách huynh một thân võ nghệ, không bằng mở võ quán thu đồ đệ, cũng có thể nhân tiện làm chút việc áp tiêu. Nay, thời thế ngày càng loạn, mọi người đều muốn tập võ phòng thân, buôn bán cũng cần phải có người hộ tống hàng hóa. Con cháu nhà giàu học võ, huynh có thể thu học phí nhiều chút, còn những đứa nhỏ nhà nghèo muốn học, huynh có thể cho bọn họ làm chút chuyện bảo tiêu, như vậy vừa có thể thỏa mãn nguyện vọng luyện võ của họ, còn có thể kiếm được bạc. Mà huynh cũng có thể hưởng tiền chênh lệch, nhất cử lưỡng tiện.”

Hân Duyệt ánh mắt sùng bái nhìn qua: “Phu quân, chàng thật lợi hại.” Quả thực là có bản lĩnh, ngay cả như vậy cũng nghĩ ra được.

Tề Vân Đình cho nàng một ánh mắt “Gả đúng người rồi đó”, tự mình kiêu ngạo một phen.

Sau này Hân Duyệt sống lâu ở cổ đại mới biết được, hắn dự đoán như vậy cũng vì quan sát thực tế xã hội thôi, cũng không khó làm được.

Quách Hướng vẻ mặt kinh hỉ: “Không nghĩ tới...... Tề huynh,” Giây lát lại ảm đạm xuống: “Làm sao ta có thể gây dựng sự nghiệp lớn như vậy.”

Tề Vân Đình sang sảng cười: “Quách huynh không cần khó xử, chờ qua năm, ta tự nhiên có thể giúp huynh làm được việc này.”

Quách Hướng tự nhiên vô cùng cảm kích: “Đại ân của Tề huynh, tại hạ chết muôn lần khó báo.”

Vì thế, Hân Duyệt chuẩn bị bao lớn, bao nhỏ đệm chăn, quần áo cùng một ít bạc vụn đi thăm Quách đại nương. Mợ của Quách Hướng đối với bọn họ đến cũng không có mấy hảo cảm, nay thấy bọn họ có giao tình với Tề gia, tự nhiên nhìn với cặp mắt khác xưa, đối xử khác hẳn.

Lại an bài Tiểu Diệp đến Duyệt Lăng ký phụ việc, nàng cùng Lăng Nhi vừa gặp đã quen, chỉ vì hai người có cùng cảnh ngộ nên nói chuyện càng hợp hơn.

Sắp tới lễ mừng năm mới, Hân Duyệt vốn định cho công nhân nghỉ sớm một chút để bọn họ chuẩn bị đồ Tết, ai ngờ người nghèo sợ lễ mừng năm mới, chỉ nghĩ làm sao kiếm thêm tiền, vì thế kéo dài tới hai tám tháng chạp mới không kinh doanh nữa. Lăng Nhi lại nói muốn ở lại nhà chủ cho thuê ăn lễ mừng năm mới, Hân Duyệt mới nhớ tới bọn họ đã xem nàng làm con gái nuôi.

Một vài chiếc xe ngựa chở đồ Tết đến, có cửa hàng đưa tới đồ trang sức, cũng có chỗ đưa tới đặc sản núi rừng. Được chú ý nhất vẫn là bên trang viên gần núi đưa tới những chế phẩm bằng da lông thú. Tề gia là đại tài chủ thì đương nhiên cũng sẽ là đại địa chủ, ruộng tốt ngàn khoảnh, tá điền rất đông. (đây là đồ chúc tết của những cửa hàng chi nhánh hoặc của tá điền ở các trang viên gởi cho Tề gia)

Hân Duyệt vừa vào cửa đã bị một tấm da hồ ly trắng hấp dẫn, màu trắng tinh khiết, không có một sợi lông tạp nào.

Nàng vươn tay ra, lại bị người ta lấy trước.

“Lão gia ông xem, tấm da tuyết hồ này vừa nhẹ vừa mềm, nhất định rất ấm áp, không bằng làm cho ông một cái bao gối đầu nha.” Nhị di nương cười dịu dàng đưa tới bên tay lão gia, lại kề gần tai ông thì thầm vài câu.

Lão gia ha ha cười có hơi hơi ho khan, gật đầu tán thưởng.

Lão phu nhân liếc liếc mắt một cái, hình như không vừa mắt bộ dạng quyến rũ của Nhị di nương, trên mặt rét lạnh vài phần.

Hân Duyệt nháy mắt mấy cái, thầm nghĩ người già nhưng tay không già, tốc độ này......

Tề Vân Đình tất nhiên nhìn thấy vẻ cô đơn của nàng, thì thầm bên tai nàng: “Qua vài ngày nữa, ta sẽ tìm cho nàng cái tốt nhất đến.”

“Hiếu kính người già là đúng, ta vốn cũng không phải thực sự thích, chỉ là cảm thấy kích thước kia làm áo da cho đứa nhỏ có vẻ thích hợp.”

Tề Vân Đình dẫn nàng xem những thứ khác: “Nương tử nhà ta càng ngày càng độ lượng, yên tâm đi, vi phu nói được thì làm được.”

Hân Duyệt trong núi đồ kia chọn ra được một chuỗi ngọc xạ hương màu hồng, tinh xảo khéo léo.“Lễ mừng năm mới, ta cũng phải tặng quà cho Thải Hà, Thải Điệp chứ.”

Tề Vân Đình cười thầm, người mà hiền lương thì thật phải nhìn bằng con mắt khác. Vì thế giúp nàng một cây bút lông sói tinh xảo, một cái nghiên mực Đoan Khê, bởi vì có khi thấy nàng cũng sẽ viết vài thứ.

Một đôi khóa trường mệnh bằng bạc  làm cho mắt Hân Duyệt sáng ngời, từng cái đều có treo sáu cái chuông nhỏ, một mặt là Trường mệnh bách tuế, một mặt là Phú quý như ý, còn có chạm khắc họa tiết tường vân.

“Chàng xem, hay là cho Thu Sương một cái, chúng ta một cái.” Nàng lắc lắc trước mặt Tề Vân Đình, những chiếc chuông nhỏ phát ra âm thanh trong trẻo dễ nghe.

Hắn cười nói: “Sau khi đứa nhỏ sinh ra, những thứ này sẽ có rất nhiều, người ta không có hiếm lạ đâu.”

“Nhưng mà ta thích, ta phải có một cái.” Hân Duyệt vui vẻ mang đồ về phòng, dùng thời gian hai ngày làm ra hai đôi hoa tai, một đôi khắc chữ “Hà”, một đôi khắc chữ “Điệp”.

Đêm trừ tịch nàng đem hai món quà nhỏ và tiền lì xì cho Thải Hà, Thải Điệp, hai tiểu cô nương cười toe toét. Vân Hải lủi lại đây, nhất quyết đòi tiền mừng tuổi, Hân Duyệt xòe bàn tay: “Đệ đã lớn như vậy, nếu không tặng đệ một nàng dâu được không?”

“Không được, đại tẩu bất công, sao lại chuẩn bị cho tụi nó, mà không chuẩn bị cho đệ.” Vân Hải nhất quyết không tha.

“Vậy làm sao bây giờ, nếu không chờ đệ có con ta sẽ cho tiền mừng tuổi nhiều hơn.”

“Oa, đại tẩu thật biết tính toán, chờ con đệ ra đời có khi là chuyện vài năm sau, con nhà tẩu thì qua năm đã sinh rồi, đây không phải nói sang năm đệ phải cho nó nhiều tiền mừng tuổi hơn sao.”

Mọi người cười ha ha, ngay cả lão phu nhân bình thường nghiêm khắc cũng nở nụ cười. Nhị di nương nói: “Lão gia thật có phúc, sang năm còn có cháu nội ôm đầu gối, còn không chỉ một đứa.”

Tề lão gia cảm thấy mỹ mãn cười: “Ha ha, Vân Đình cùng Vân Thụ đều có hậu, ta cũng an tâm. Sang năm định thân cho Vân Hải rồi, nhà chúng ta ngày càng náo nhiệt.”

Hân Duyệt theo nguyên tắc càng nói nhiều càng sai, có thể không nói thì sẽ ngậm miệng luôn. Bởi vì hôm nay từng hỏi má Ngô, lễ mừng năm mới này quy củ đúng thật là nhiều, mình vẫn là không nên làm phật lòng ai.

Vân Hải mang theo người ra ngoài đốt pháo, năm mới trên mặt mỗi người tràn đầy không khí vui mừng.

Hai bên cửa lớn dán hai câu đối “Canh độc truyền gia hảo vận liên, tiệp báo tần tấu quốc sự hưng” câu đối; Hoành phi “Phổ thiên đồng khánh”, là Tề lão gia tự tay viết. Vào cửa thấy trên tường dán “Sĩ đầu kiến hỉ”; Trên cửa tiền thính dán “Quốc thái dân an, nhân thọ niên phong”; Trung đường của nhà chính dán “Phúc như Đông Hải trường lưu thủy, thọ bỉ Nam Sơn bất lão tùng”.

Tề Vân Đình viết một bộ câu đối dán trước cửa Noãn Ngọc đinh “Lãng nguyệt khánh trường viên quang chiếu đình tiền liên ý thụ; Khanh vân hà xán lạn thụy phù tâm thượng tịnh đế liên”, hoành phi “Cử án tề mi”. Vân Thụ xem xong tán thưởng không thôi, bởi vì ở bọn họ cho rằng đại tẩu là họ Mai, cũng không biết vốn là họ Hồ.

Lúc tế tổ, Hân Duyệt đối với xưng hô “Tề mai thị” này hơn nửa ngày mới phản ứng lại, ặc! Thì ra đây chính là tên của mình.

Mùng một tuy ai cũng tươi cười, nhưng cũng người người cẩn thận, sợ nói sai gì đó.

Hân Duyệt hỏi thăm qua, trong ngày này, không thể nói những chữ điềm xấu như “Phá”,“Tử”,“Bệnh”,“Thua”,“Bại”; Không được ăn cháo, nếu không này một năm ra ngoài sẽ bị mắc mưa, cháo còn đại biểu cho nghèo khổ, ăn cháo cả đời ngươi sẽ gặp cảnh khốn cùng! Nghiêm cấm vẩy, quét, đổ rác rưởi, giặt quần áo, như vậy sẽ giũ sạch phúc khí trong nhà, nữ nhân trong nhà cũng không cần làm việc quá chăm chỉ! Còn phải cố gắng không động dao kéo kim chỉ, không thể làm trái, nếu không sẽ cắt mất tài lộ hoặc mang tới điềm xấu.

Vì thế nàng gặp ai cũng nói: “Năm mới tốt lành.”

Trong phủ người có nhà thì cho về nhà ăn Tết, không có nhà để về thì ở lại ăn lễ mừng năm mới.

Nếu này cũng không làm cho làm, kia cũng không làm cho làm, ta ngồi yên trên ghế chắc là sẽ không làm gì sai rồi. Cố tình lại có người làm sai, tiểu nha đầu bưng trà vốn là nha đầu làm việc nặng, chưa từng hầu hạ chủ tử, trong lòng lo lắng nên làm rơi vỡ chén trà.

Tề phu nhân cả mặt biến trắng, Hân Duyệt thấy tiểu nha đầu kia sợ tới mức co ro thành một cục, liền giải vây nói: “Đều nói tuổi tuổi bình an, tân niên như ý, nói vậy ông trời phù hộ Tề gia, là dấu hiệu tốt mà.”

Tề Vân Đình cũng giúp đỡ hoà giải, kỳ thật những thứ này đều là vô nghĩa, chẳng qua tìm cớ chu toàn thôi, làm an lòng mọi người một chút.

Mùng hai, Vân Thụ và Thu Sương về nhà mẹ đẻ, Hân Duyệt tất nhiên không có khả năng chạy tới U châu, liền ở bên cạnh Tề Vân Đình mặc sức tưởng tượng cuộc sống tốt đẹp sau khi sinh bé con.

Đối với Hân Duyệt mà nói qua năm mới thật mệt mỏi, các loại nghi thức và hoạt động, không tham gia không được, tham gia lại sợ làm lỗi.

Ai! Đây là nỗi khổ khi dung nhập gia đình cổ đại, một chữ: Buồn bực!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Duyệt Duyệt lần này thật tâm muốn dung nhập cùng gia đình kia, nhường nhịn, chân thành, nhưng chờ đợi nàng sẽ là điều gì đây?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, Mưa biển, Nga Le, Nhakhanh, giotleanhtrang, lenovo, yuriashakira
     
Có bài mới 14.09.2017, 18:59
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 87: Lại gặp mưu sát

Đối với thương gia mà nói, mùng năm là ngày lành. Tề Vân Đình dậy sớm, chuẩn bị tế bái thần tài.

Bọn hạ nhân vội vàng vẩy nước quét nhà đình viện, quét dọn rác bẩn của mấy ngày nay đi, cái này gọi là tiễn xui xẻo.

Hân Duyệt không tính khai trương Duyệt Lăng ký sớm như vậy, một năm vất vả nên để mọi người nghỉ ngơi nhiều hơn đi, mùng tám tháng giêng không phải cũng là ngày lành sao.

Bên ngoài vang lên tiếng pháo rợp trời, là cửa hàng Tề gia mở cửa buôn bán. Có vẻ đã thành lệ quen, chờ cửa hàng lớn ở Tề gia đốt pháo, tế thần tài, thì những cửa hàng nhà khác mới lục tục khai trương.

Hôm nay mùng tám, Hân Duyệt đến trước cửa Duyệt Lăng ký, sai người giăng đèn kết hoa, trang trí lụa hồng vải đỏ, treo hai cái hoa lụa trước cửa, trên tường thì treo những cái kết Trung Quốc. ok, vui sướng.

Ai nói khai trương nhất định phải đốt pháo.

Tháng giêng cũng không có bao nhiêu khách hàng tới cửa, Hân Duyệt khuyên mọi người không nên gấp gáp, nên tranh thủ làm nhiều hàng hơn mới phải. Quách Diệp và ca ca học được một ít võ công, khóe mắt đuôi mày đều mang theo anh khí, tính tình cũng không mạnh mẽ giống như Lăng Nhi, ngược lại cẩn thận chu toàn, kể từ đó, hai người bù trừ cho nhau, sự nghiệp phát triển càng thêm thuận lợi.

Tiết nguyên tiêu vốn là hoạt động của cả nhà, không chỉ bởi vì có ngắm hoa đăng, nơi này còn có tập tục buổi tối đi bách bệnh nữa. Thu Sương bụng lớn không muốn ra ngoài, nên ở lại nhà không tham gia náo nhiệt. Tề Vân Đình cũng muốn để Hân Duyệt ở lại trong nhà, trên đường chật chội sợ va chạm vào nàng.

“Đây chính là tiết nguyên tiêu đầu tiên của người ta từ khi tới đây mà.” Hân Duyệt ủy khuất nhất bĩu môi, hắn liền đầu hàng vô điều kiện.

Che chở vợ yêu đi tới chỗ ít đèn người thưa thớt, bên kia cầu là hội hoa đăng náo nhiệt, các loại hoa đăng đủ màu sắc và đủ thứ đồ chơi, đồ ăn vặt chiếm đầy một dãy phố, nhìn đâu cũng thấy đầu người, rộn ràng nhốn nháo.

Hân Duyệt kiễng chân nhìn sạp hàng nhà mình, một dãy đỏ tươi chói mắt đã ít đi rất nhiều, tương đương với trên tay của mọi người lại nhiều thêm chút gì đo đỏ.

“Vân Đình chàng xem, việc làm ăn của chúng ta tốt lắm đó.” Hất mặt tràn đầy kiêu ngạo.

Cúi đầu nhìn nàng, mang theo mỉm cười thản nhiên, trong mắt hắn việc buôn bán nhỏ này chỉ là đồ chơi. “Nàng vui là được rồi.”

“Trước kia ta thật sự không biết làm có chút việc lại khó đến vậy.”

“Không phải nàng làm tốt lắm sao.” Khen ngợi nàng một chút, hẳn là sẽ vui lắm.

Quả nhiên, người nào đó hai mắt sáng rỡ, quên hết tất cả: “Thật sao? Chàng cũng biết ta làm tốt? Hi hi! Chàng không biết đâu, lúc vừa bắt đầu có biết bao nhiêu chuyện linh tinh làm ta sầu phát bệnh. Có một lần vậy mà đau bụng chảy máu, ta sợ quá chạy đi gặp đại phu, cũng may ông ta nói không sao rồi kê cho mấy thang thuốc dưỡng thai, sau đó thì tốt rồi......”

Mẹ ơi, cứu con.

Người thật sự không thể bừa bãy, chỉ một chút nói năng bừa bãi sẽ gây hậu quả không thể chịu nổi.

Sắc mặt hắn từ xanh chuyển lam, từ lam biến thành đen, mày kiếm nhướng lên, mắt chiếu ra tia sắc lạnh, mấy ngón tay rung động, rõ ràng là đang nén xúc động muốn bóp cổ nàng.

Tự làm bậy không thể sống nha, Hân Duyệt vụng trộm liếc hắn một cái, trong lòng âm thầm kêu khổ.

“Về nhà.” Hắn xoay người ôm lấy nàng, nổi giận đùng đùng trở về nhà, đạp nát gạch xanh lát đường.

“Cái đó...... Đại phu nói, không thể bị dọa sợ.”

“... ...”

Đương nhiên hắn vô cùng tức giận, cái loại không nói lời nào chỉ dùng ánh mắt cũng có thể làm người ta lạnh chết, Hân Duyệt chui rút vào lòng hắn, né tránh ánh mắt thiên đao vạn quả kia.

Lúc vào cửa, một cước đạp xuống, tấm ván cửa đáng thương lung lay sắp đổ.

Đại phu đến, xem mạch xong chỉ nói tốt lắm, không có việc gì.

Tề Vân Đình trừng mắt: “Ông xác định?”

Đại phu hơi run run: “Hẳn là không có việc gì, nhưng mà mạch của thiếu nãi nãi lại có hơi khác so với người thường.”

“Cái gì gọi hẳn là, cái gì gọi là hơi khác.” Một tiếng quát lớn làm đại phu sợ tới muốn ngừng thở.

“Tiểu nhân vô năng, nghe nói Lưu thần y ở kinh thành chuyên bắt hỉ mạch, đại thiếu gia có thể mời ông ta đến xem.”

Lăng Nhi và Quách Diệp vô cùng vui sứng chạy đến báo thành quả: “Tỷ tỷ, tỷ dự đoán thật chính xác, hàng của chúng ta bị giành mua đến không còn luôn. Ngày mai lại phải đi chọn vật liệu, cùng đi đi, mắt thẩm mỹ của tỷ là tốt nhất .”

Hân Duyệt nằm nghiêng trên tháp, đắp chăn ấm dệt từ lông cừu và thỏ, cho một ánh mắt xem thường, cười khổ: “Ta bị giam lỏng rồi.”

Tề Vân Đình bưng một chén thuốc dưỡng thai tiến vào, đưa đến trước mặt nàng.

“Ta không muốn......”

“Uống.” Giọng điệu không cần nghi ngờ.

Ừ rồi sao, bưng bát lên uống một hơi cạn sạch. Bị nghẹn ho đến run rẩy, Tề Vân Đình thành thục lau thuốc dính trên miệng nàng, trong mắt đều là bất đắc dĩ.

Hai tiểu cô nương che miệng cười trộm, ánh mắt của Tề Vân Đình uy nghiêm đảo qua: “Sau này các ngươi có chuyện gì tìm ta nói, không được kinh động Duyệt Duyệt.”

Hân Duyệt túm túm tay áo của hắn: Quyền được biết mọi chuyện cũng muốn cướp đoạt?

Hắn trừng mắt lại: Nàng còn dám đặt điều kiện?

Móng vuốt nhỏ yên lặng rụt trở về, chờ thêm hai ngày hắn hết giận rồi lại cò kè mặc cả sau.

Lăng Nhi khó hiểu: “Dưới trướng của ngươi nhiều cửa hàng như vậy, không phải ngay cả cửa hàng nhỏ của chúng ta cũng muốn nuốt chứ.”

Tề Vân Đình gắng nuốt một hơi, vỗ vỗ ngực: “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ để ý? Ta động não một chút là thu vào vạn lượng, các ngươi một tháng kiếm được bao nhiêu. Hỏi nàng.”

Người ta tức giận quay mặt đi, Hân Duyệt đành phải kiên trì nói rõ mọi chuyện, cuối cùng lại bỏ thêm một câu: “Thật ra bây giờ đã không sao rồi.”

“Đại tẩu vẫn nên tĩnh dưỡng cho tốt, như vậy rất nguy hiểm.” Quách Diệp thực lo lắng.

Lăng Nhi vẻ mặt rối rắm, hận chính mình không có bản lĩnh, gặp khó khăn đều phải dựa vào tỷ tỷ giải quyết, hại nàng suy nghĩ quá nhiều ảnh hưởng thân thể. May mắn, phiền toái lớn kia có Tề Vân Đình giúp đỡ giải quyết, bằng không......

“Tỷ tỷ, bây giờ chúng ta tất cả đã ổn thỏa, tỷ cũng nên ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe thôi, có chuyện gì chúng ta tìm...... Tìm đại thiếu gia nhờ giúp đỡ là được.”

“Lăng Nhi, chúng ta là tỷ muội trong hoạn nạn, muội cứ gọi ta tỷ tỷ, sao lại gọi hắn là thiếu gia được chứ? Như vậy sẽ không là người một nhà sao, cứ gọi tỷ phu đi, nha?” Nàng lắc lắc cánh tay Tề Vân Đình, rồi nhìn Lăng Nhi.

“Tùy tiện.”

“Thái độ của chàng là sao?”

“Được, Duyệt Duyệt nói được là được.”

Này còn tạm chấp nhận được.

Lăng Nhi nhìn đôi mắt sáng ngời của Hân Duyệt, ngượng ngùng gật gật đầu, có thể có một tỷ phu như vậy cũng có chút tự hào.

Đêm dài yên tĩnh, Hân Duyệt tựa vào trên người hắn nịnh bợ lấy lòng: “Kỳ thật thân thể ta đã tốt rồi, đương nhiên, chủ yếu là công lao của phu quân, mỗi ngày ba bữa chàng đều tỉ mỉ an bài. Chàng xem, cái bụng sáu tháng của ta cùng với Thu Sương tám tháng không hơn nhau mấy, hơn nữa một tháng gần đây lại to thêm rồi. Lúc ở Dương Châu làm sao cũng không lớn, có điều má Ngô nói là sau năm tháng thì sẽ lớn rất nhanh.”

Tề Vân Đình lấy tay nhẹ nhàng tiến vào trong áo lót của nàng, vừa vặn bị đá một cước, tâm tình kích động: “Duyệt Duyệt, nó đá tay của ta, gần đây hình như động hơi nhiều. Ôi chao? Làm sao mà bên trái động, bên phải cũng động này, có thể có vấn đề gì không.”

“Ta cũng không có kinh nghiệm, có khi ta cảm thấy đầu ở trên, chân ở dưới, nhưng một chốc là lại thay đổi, ai, mặc kệ nó, dù sao sinh ra sẽ biết thôi.”

Tính trẻ con của Tề Vân Đình nổi lên, nằm úp sấp trên bụng của nàng cẩn thận nghe: “Nàng nói nó có biết gọi cha hay không?”

“Hừ! Muốn gọi cũng phải gọi ta trước.”

Ba ngày sau, Lưu thần y trong kinh thành được mời đến, sau khi bắt mạch lộ ra sắc mặt vui mừng: “Chúc mừng a, mẫu tử an khang, là song sinh, long phượng thai.”

“Thật sự.”

Gật đầu.

“Ông chắc chắn?”

Lại gật đầu.

“Ông thật sự chắc chắn?”

Phất tay áo đi ra ngoài luôn.

Tề Vân Đình kích động nói năng lộn xộn: “Sau này con cưng ra đời, nhất định mời Lưu thần y đến uống ly rượu mừng, đáp tạ bằng trọng kim (nhiều tiền). Ha ha, Vân Hải, thay ta tiễn khách quý.” Hắn ba bước cũng còn hai bước trở lại trong phòng, nắm tay Hân Duyệt: “Duyệt Duyệt, ôi, nàng thật lợi hại, ha ha!” Bọn họ trước đây đã thảo luận vấn đề sinh trai hay gái, nhưng bây giờ tốt rồi, trai gái đầy đủ cả.

Hân Duyệt cố kiềm ý cười: “Là do chàng gieo giống lợi hại, bây giờ tin ta không sao rồi chứ.”

“Tin, tin, nhưng sau này cũng phải cẩn thận hơn.” Khuôn mặt tuấn tú của Tề Vân Đình cười đến giống như một bông cúc đại đóa.

Tề phu nhân mang theo năm sáu nha hoàn bà tử vào nhà, đây là lần đầu tiên bà tới nơi này thăm Hân Duyệt, thấy bộ dạng ngốc nghếch của con mình không khỏi mỉm cười: “Tiểu tử ngốc, lúc trước ta sinh Vân Hải và Thải Vân cũng không thấy cha con vui vẻ bao nhiêu, thực không có tiền đồ.”

“Đây không phải do con lần đầu tiên làm cha sao.” Tề Vân Đình như cũ vẫn là cười không khép miệng.

Tề phu nhân yêu thương nhìn con dâu, dặn dò muốn ăn cái gì cứ việc nói, thiếu cái gì nói má Ngô tới báo. Từ ngày mai, sẽ phái người tới làm quần áo, đệm chăn cho bọn nhỏ.

Hân Duyệt đối với loại đãi ngộ mẹ quý nhờ con này có chút thụ sủng nhược kinh, chỉ biết ngây ngốc gật đầu.

Chuyện ta mang thai cũng không phải ngày một ngày hai, sao hôm nay lại làm hoành tráng thế này? Ặc, bởi vì đại phu nói long phượng thai sao, kỳ thật lão phu nhân nhìn trúng nhất định là cháu trai kia rồi.

Hai mươi lăm tháng giêng là ngày Tề gia đến chùa Phổ Tể lạy Phật, mỗi năm đến ngày này nhất định nam nữ già trẻ đều đi, buổi chiều ở lại hôm sau trở về.

Hân Duyệt và Thu Sương không tiện lên núi, nên ở lại trong nhà.

“Thiếu nãi nãi, đây là canh đại bổ ở Giao Châu vừa được đun xong, người nhân lúc còn nóng uống đi.”

Hân Duyệt vừa bưng bát canh đến bên miệng, cửa có một tiếng chi nha vang lên, một trận gió lạnh thổi vào. Nàng buông bát, quay đầu nhìn lại, thấy Thu Sương bọc áo choàng thật dày mang theo nha hoàn Tiểu Cúc tiếng vào: “Đại tẩu, ta có thêu một đôi bao gối long phượng, tẩu xem có thích hay không.”

Hân Duyệt thấy tay nghề quả thật tinh xảo, tán thưởng nói: “Thu Sương tay nghề thật là tốt, bên ngoài rất lạnh, lại đây uống bát canh đi, đuổi khí lạnh.”

Thu Sương cười nói: “Là canh đại bổ của Giao Châu phải không, nguyên liệu bên trong rất khó kiếm đủ, nghĩ đến vẫn là đại ca có tâm. Mẹ của ta là người Giao Châu, mùng hai lại mặt, còn nấu cho ta uống nữa. Còn hôm nay, vẫn là đại tẩu uống đi.”

Hân Duyệt cầm chén đưa đến tay nàng: “Ta không thích uống mấy thứ này, muội đã thích, thì uống đi thôi.”

Thu Sương có vẻ rất thích, nên không từ chối nữa, cầm chén uống: “Hương vị này so với mẹ ta làm không giống, chắc là nguyên liệu đại ca làm nhiều hơn một chút.”

Hai người tán gẫu một chốc, Thu Sương đứng dậy cáo từ, mới vừa đi hai bước, lại đột nhiên ôm bụng, khom người xuống: “Ôi -- đau.”

Trán nàng vã mồ hôi như tắm, sắc mặt vàng như nến, hai chân run kịch liệt quỳ rạp xuống đất, nhưng tay vẫn ôm chặt bụng.

“Muội làm sao vậy?” Hân Duyệt kinh ngạc.

“Bụng ta -- đau quá.” Nàng cắn môi đã sắp bật máu.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Hân Duyệt cố gắng làm trái tim mình bình tĩnh lại, cắn chặt răng nói: “Mau, dìu muội ấy đến giường ta, Tiểu Nghiên ngươi đi tìm đại phu tới, má Ngô đi tìm bà mụ, nói cho người canh cửa bên ngoài lên núi nhanh chóng gọi người trở về.”

Lúc đại phu vội vàng chạy tới, Thu Sương đã đau đến sắp ngất đi. Sau khi cẩn thận kiểm tra một phen, đại phu kết luận: Không phải đau đẻ, theo mạch tượng có lẽ là trúng độc, nhìn biểu hiện có thể là ăn thuốc phá thai, tạm thời còn chưa thể xác định. Có điều, trong cơ thể nàng có dấu hiệu độc phát, ngôi thai đã lệch, không sinh cũng phải sinh.

Tiểu Cúc khóc nói: “Đều nói bảy tháng sống tám tháng không sống, nay đứa nhỏ này vừa vặn là tám tháng, vậy phải làm sao bây giờ?”

Hân Duyệt nắm chặt bàn tay tê dại, chạy ra cửa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, Nga Le, hh09, lenovo, yuriashakira
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hi Phi Ngư, MicaeBeNin và 45 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1476

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

13 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

15 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

16 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

20 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63



Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.