Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 05.09.2017, 16:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



111: Đổ phường cùng đại cẩu
  

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đi theo Triệu Hổ đến chỗ phát hiện được vết máu trên núi, quả nhiên, chỉ thấy từ trên núi xuống dưới chân núi, có một đường vết máu thật dài, mãi cho đến dưới chân núi, ở chỗ đất lầy lội, còn có một ít dấu chân chó cùng với vết cào của chó hỗn độn.

“Dấu cào của chó?” Bạch Ngọc Đường nhìn kỹ, nhíu mày “Con chó này cũng thật to lớn.”

“Đúng vậy.” Triển Chiêu ngồi xổm xuống cẩn thận xem xét, khó hiểu hỏi “Có loại chó lớn như vậy sao?”

“Nhìn thấy dấu móng vuốt lớn giống như là của gấu.” Bạch Ngọc Đường nói “Chỉ là hình dạng thoạt nhìn là của chó.”

Nói xong, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều ngẩng mặt tưởng tượng, trong óc đồng thời xuất hiện hình dáng một con gấu có móng vuốt chó… Nghĩ nghĩ, hai người đều vỗ đầu, thực đáng sợ!

“Phía dưới vết máu nhiều hơn” Triển Chiêu nói “Bất quá không có dấu vóng vuốt chó, xem ra bọn họ đã ở đây nghỉ ngơi một khoảng thời gian.

“Ân.” Bạch Ngọc Đường gật đầu “Sau đó đã đi khỏi nơi này.” Bạch Ngọc Đường nhảy xuống núi, tới giữa con đường, chỉ vào phía trước nói “Họ đi theo hướng này một đường trở về thì phải.”

“Bất quá vết máu đến một nửa liền biến mất.” Triển Chiêu nói “Người cũng không thấy nữa.”

“Hình như là bị người ta bắt đi”. Bạch Ngọc Đường sờ sờ cằm “Có dấu xe ngựa.”

“Ân.” Triển Chiêu gật đầu.

“Phái thêm nhiều người lục soát quanh núi.” Triển Chiêu đối Triệu Hổ nói “Còn có… chỗ nào có chó to lớn như vậy, các ngươi biết không?”

Triệu Hổ nghĩ nghĩ, nói “Ân… Ta đã từng thấy qua, bất quá hẳn là không phải lũ chó kia làm, chúng nó thật rất đáng yêu và hiền lành.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghe đều cảm thấy mới mẻ, hỏi “Loại chó nào? Thực sự có chó lớn như vậy?”

“Ngay tại Nhất Phẩm Lâu có nuôi, mỗi ngày đều được cho ăn ngon, Ngọc chưởng quỹ xem như khuê nữ mà yêu chiều, ngày đó ta có hỏi chưởng quỹ đây là loại chó gì, hắn nói đó là Thương Nghê khuyển, xác thực to lớn như một con gấu vậy!” Triệu Hổ nói xong, khoa tay múa chân một chút miêu tả chút độ lớn “Màu trắng, nhìn rất đẹp.”

“Có loại chó này sao?” Triển Chiêu mở to hai mắt.

“Màu trắng?” Bạch Ngọc Đường nghe đến đây cũng cảm thấy hưng phấn, đối với loài động vật lông trắng nào hắn cũng có chút yêu thích.

Hai người cuối cùng quyết định rời khỏi núi, đi đến Nhất Phẩm Lâu, nhìn Thương Nghê khuyển trong truyền thuyết kia.

Cửa lớn Nhất Phẩm Lâu vẫn như cũ đông như trẩy hội, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vào lâu, Trương Ngọc Khê lão bản nhanh chạy đến “Nhị vị đại gia, mấy hôm nay không tới, vẫn là nhã gian ở trên lầu?”

Triển Chiêu cười hỏi “Ngọc lão bản, nghe nói, ngươi có một con chó lớn màu trắng?”

“Vâng, đúng vậy.” Trương Ngọc Khê gật đầu, nói “Con người của ta, yêu chó như mạng, con chó kia là vài năm trước ta nhờ người ta từ phương Bắc giúp ta tìm ra, xem như bảo bối nuôi dưỡng đến hôm nay.” Vừa nói, vừa dẫn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ra sau viện.

Bạch Ngọc Đường hỏi “Nghe nói to lớn như gấu?”

“Đúng.” Trương Ngọc Khê gật đầu, nói “Loại chó này còn gọi là Thương Nghê khuyển, thuộc loại ngao khuyển, ngạn ngữ không phải có nói “nhất ngao dữ cửu lang (một con chó ngao chấp chín con sói).

“Ồ, đây là ngao khuyển trong truyền thuyết sao?” Triển Chiêu nói “Ta từng nghe nói, chúng nó sống trên núi tuyết, rất là hung hãn.”

“Đúng, ta cũng từng nghe qua một ít tin đồn về ngao khuyển.” Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu.

Khi nói chuyện, họ đã đi qua hành lang gấp khúc đến hậu viện Nhất Phẩm lâu.

Chỉ thấy trong sân, có một cái bàn gỗ bị lật đổ, phía sau là một căn phòng lớn.

“Hư.” Trương Ngọc Khê đối Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ý bảo đừng lên tiếng, nhẹ chân nhẹ tay đi qua, vừa thấp giọng nói “Tiểu Tuyết vừa sinh con vào mấy ngày trước, bởi vậy mấy ngày nay chúng ta cũng không dám làm ồn đến nó.

“Vậy sao?” Triển Chiêu cười tủm tỉm “Tiểu Tuyết vừa sinh xong à? Tiểu Nguyệt cũng sắp sinh.”

“Thật không?” Trương Ngọc Khê cũng biết Yến Sơn Nguyệt là ngựa quý, Bạch Ngọc Đường ở bên cạnh trợn trắng mắt, mèo này lại nữa rồi, Tiểu Nguyệt ít nhất sang năm mới có thể sinh con, hơn nữa, tuy rằng đã giao phối nhưng có hay không vẫn chưa biết mà.

“Đi tới cửa gỗ bên ngoài phòng, chỉ thấy cánh cửa cao tới nửa người, trong phòng xếp rất nhiều cỏ khô cùng mảnh vải, thoạt nhìn thực ấm áp.

Bên trong… Một con chó màu trắng thật to đang ở đó, phía dưới bụng có một loạt chó nhỏ, đang liều mạng tranh nhau bú.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn thoáng quá, lập tức trợn tròn mắt.

Chỉ thấy con chó to màu trắng thật sự là phi thường lớn, Bạch Ngọc Đường nhìn trái nhìn phải, thử đo đạc trong đầu, con chó này còn to lớn hơn cả Hồi Phong, hơn nữa… Thật khí phái đáng yêu nha!

Con chó này cả cơ thể đều trắng muốt, đầu đặc biệt to, lông lại dài và dầy, uy vũ dị thường, lại còn béo tốt đáng yêu.

Con chó to ngẩng đầu, nhìn thấy Trương Ngọc Khê cùng hai người nữa đến, liền  lắc lắc cái đuôi với hắn, dùng một chân trước đem một con chó nhỏ béo ú mới bú xong lăn ra ngủ ở cạnh bên kéo lại để cho nó tiếp tục bú.

“Sao con chó nhỏ vừa có lông đen vừa có lông trắng vậy?” Triển Chiêu tò mò hỏi.

“Ân, chó đực màu đen, cũng là con ngao khuyển tốt nhất, là ông chủ củaTứ Hỉ các nuôi.” Trương Ngọc Khê cười nói “Con chó kia của nhà họ còn lớn hơn nữa, gọi là Tiểu Hỉ Tử, cũng đặc biệt nhanh nhẹn.”

Triển Chiêu trong lòng tính kế “Một đen một trắng sẽ sinh ra màu trắng hoặc là màu đen, không  phải màu xám nhỉ… Tiểu Nguyệt phải sinh 2 con là tốt rồi, như vậy còn có một đen một trắng, thật tốt?”

Bạch Ngọc Đường nhìn ra tâm tư của hắn, bất đắc dĩ vỗ vỗ bả vai hắn “Miêu nhi, ngựa chỉ sinh mỗi lần một con thôi.”

Triển Chiêu cau mày, Bạch Ngọc Đường bổ sung một câu “Nhưng mà sinh xong rồi còn có thể tiếp tục sinh!”

Triển Chiêu ngắm một đám cún con đang bú… Thật sự là đáng yêu, chỉ có thể sinh ra một chú ngựa con có thể bú được rất nhiều sữa?

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, mặc kệ Triển Chiêu đang thả hồn tận nơi nào, đến hỏi chưởng quầy “Tiểu Tuyết cùng Tiểu Hỉ Tử liệu có cắn người không, hoặc là,… cắn chết người?”

“Sẽ không, tuyệt đối sẽ không!” Trương Ngọc Khê nhanh xua tay, nói “Ngao khuyển này bình thường trung thành, chỉ có nhận thức chủ nhân đầu tiên của nó, chỉ có chủ nhân của nó mới đến gần được nó. Hơn nữa, nếu loại chó này từ nhỏ ở quan ngoại, nuôi thả để giữ gia súc, để đuổi chó sói và vân vân, có cho ăn thịt tươi, vậy sẽ rất hung hãn, người lạ đến gần nó sẽ cắn. Nhưng chó to này của chúng ta đều nuôi trong tửu lâu, bình thường cho ăn đều là thức ăn chín, ngươi xem này rất là béo tốt nha, ai đi qua cũng đều xoa đầu nó, nó cũng chỉ vẫy đuôi, đã quen với con người, tuyệt đối sẽ không cắn người. Huống chi là cắn chết người, hoàn toàn không có khả năng, trừ phi con chó kia là được huấn luyện chuyên môn, bằng không chó hoang bình thường cùng lắm là đuổi người ra khỏi lãnh địa của chúng, tuyệt đối không có chuyện chúng chủ động đi cắn chết người đâu.”


Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đều gật đầu.

“Tiểu Tuyết nhà ta thật hiền lành.” Trương Ngọc Khê nói “Không tin các ngươi có thể sờ nó.”

“Thật sao?” Triển Chiêu có chút ngứa tay “Nếu hiện giờ ta muốn sờ nó cũng được?”

“Cứ việc sờ!” Trương Ngọc Khê cười nói “Ta ở đây nó càng không cắn.” Vừa nói, vừa mở cửa sổ.

Triển Chiêu ngồi xổm xuống, đối diện Tiểu Tuyết.

Tiểu Tuyết nhìn Triển Chiêu, lắc lắc cái đuôi.

Triển Chiêu tâm tình tốt, tuy rằng hắn đối với chó không có nghiên cứu nhưng trong nhà cũng có nuôi tiểu Bát, Triển Chiêu biết, chỉ cần chó quẩy đuôi với mình, liền tỏ vẻ nó thích mình.

“Tiểu Tuyết, đây là Triển đại nhân, đây là Bạch ngũ gia, ta từng nhắc với ngươi.” Trương Ngọc Khê cười ha ha nói chuyện với Tiểu Tuyết.

Bạch Ngọc Đường bật cười, quả nhiên là cẩu si.

Triển Chiêu đưa tay nhéo nhéo lỗ tai Tiểu Tuyết.

Bạch Ngọc Đường phát hiện Triển Chiêu giống như đặc biệt thích sờ lỗ tai động vật, nhìn thấy con chó con mèo đều thích vân vê.

Tiểu Tuyết bị nhéo nhéo lỗ tai, thoải mái dùng cái đầu to lớn cọ cọ Triển Chiêu.

Triển Chiêu nheo ánh mắt, vòng tay ôm cổ nó “Thật đáng yêu~~.”

“Triển đại nhân, nếu thích, vài ngày nữa cai sữa ta tặng một con cho ngài?” Trương Ngọc Khê cười nói.

“Có thể sao?” Triển Chiêu mở to hai mắt, trong đầu xuất hiện một chú ngựa con cùng một chú cún cùng nhau lớn lên, kích động giữ chặt Trương Ngọc Khê “Ngọc chưởng quỹ, nhớ những lời ngươi nói nha, ta chờ, phải là một con màu trắng đó!”

Trương Ngọc Khê gật đầu “Ha ha, nó vừa dứt sữa, liền đem tặng cho ngươi!”

Bạch Ngọc Đường tâm tình rất tốt, nhìn đám chó nhỏ kia, chuẩn bị lựa một con mình thích, hắn cùng Triển Chiêu đều nhìn trúng chú cún béo nhất, đầu tròn não tròn, đặc biệt đáng yêu. Giống chó này cũng thật đẹp, cả cơ thể đều trắng, chỉ là phía trên đuôi có một vết màu đen… Cái bụng lại màu bông!

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau liếc mắt một cái, đều chỉ tay vào – chính là nó!

Sau đó, hai người lại hỏi Trương Ngọc Khê về chỗ mua ngao khuyển, chỗ nào sẽ có chuyện ngao khuyển cắn người linh tinh, lại đi đến Tứ Hỉ các cách vách nhìn xem con chó đen, nhìn thấy Tiểu Hỉ Tử càng dọa người, giống y như một con gấu chó, hơn nữa đặc biệt thân thiết, cùng Triển Chiêu cọ hết nửa ngày, trước khi đi còn cắn ống quần Triển Chiêu không cho đi, phải cùng chơi đùa. Lưu luyến ở lại cùng chưởng quầy hỏi thăm chút manh mối, sau khi ăn xong mới rời đi.

Trên đường về Khai Phong phủ, Triển Chiêu lẩm bẩm “Um… Dựa theo hai chưởng quầy vừa nói… Loại ngao khuyển này, nếu chuyên môn huấn luyện thành chó dữ là tuyệt đối có thể cắn chết người.”

“Xem ra hung thủ lần này rất có thể là ngao khuyển hung hãn. đương nhiên. vẫn là có người sai sử chúng nó.” Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu, nói “Hơn nữa, người chết đều là khách của đổ phường, nói cách khác, có thể có sòng bạc nuôi dưỡng một lượng lớn ngao khuyển… Đúng rồi, không phải nói dùng hạt ngân châu để làm trù mã là từ Tây Vực tới sao? Nơi đó mang tới chó to lớn, cũng rất có thể.”

“Ân.” Triển Chiêu gật đầu “Có đạo lý.”

Hai người về tới Khai Phong phủ, chỉ thấy Công Tôn đang từ phòng nghiệm thi bước ra, đối hai người nói “Hai người tới vừa đúng lúc, mấy phủ nha đều đem thi thể bị cắn chết đưa đến đây, vết cắn gần giống nhau, đều là bị chó to cắn chết, hơn nữa thân phận đều là dân cờ bạc, trong bụng cũng có hạt ngân châu.”

“Trùng hợp như vậy?” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhíu mày.

“Như vậy xem ra, sẽ không phải là trùng hợp thôi đâu!” Công Tôn nói “Nói cách khác, sòng bạc này là không cố định!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều đột nhiên nghĩ tới Đường Di lúc trước có nói, hắn gần đây gặp được việc lạ, từng địa phương mà hắn đi qua đều có một số việc cổ quái xảy ra, có khi là thành thân hoặc tang sự… hoặc là giống như Bạch Ngọc Đường nhìn thấy đuổi thi.

“Ngọc Đường, ngày đó thật sự ngươi nhìn thấy là đuổi thi?” Triển Chiêu hỏi “Những người đó có quan hệ gì với bài bạc hay không?”

Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, liên tục lắc đầu, nói “Không có… Chỉ nhìn thấy một đám mặc đồ trắng gọi tới gọi lui, thực không thấy bài bạc gì.”

“Ân, theo manh mối hiện tại, chẳng lẽ bọn họ tới một nơi, giết hai người rồi lại dời đến địa phương khác.” Triển Chiêu sờ sờ cằm, cảm thấy khó hiểu “Chuyện này rút cuộc là thế nào đây?”

Bạch Ngọc Đường nhún nhún vai, ý bảo hắn cũng không rõ.

Đang nói chuyện, liền nhìn thấy từ ngoài cửa lớn, Đường Tiểu Muội vừa gặm một xâu mứt quả vừa xồng xộc tiến vào.

Triển Chiêu muốn hỏi Đường Di về mấy việc lạ gần đây, liền hỏi “Tiểu Muội, ca ngươi đâu rồi?”

“À.” Tiểu muội nói “Tẩu tử xuống được hai mươi cân nên ca mang nàng ra hồ du ngoạn rồi.”

“Xuống hai mươi cân?” Bạch Ngọc Đường giật mình mở to mắt nhìn Đường Tiểu Muội nói “Mới có mấy ngày, giảm được nhiều vậy à?”

“Có gì đáng ngại không?” Triển Chiêu nhìn Công Tôn.

Công Tôn lắc đầu “Ta xem qua mạch, không có vấn đề gì.”

“Ca ca thật đáng ghét mà.” Đường tiểu muội bất mãn nói “Không nên bảo tẩu tử giảm béo, mập mạp mới đáng yêu chứ.”

Triển Chiêu có chút lo lắng, hỏi “Đường Di cứ như vậy mang theo Liễu Diệu Nga đi du hồ? Nhỡ đâu bị các cô nương bức hôn biết được ngăn chặn thì làm sao bây giờ?”

Đường Tiểu Muội sửng sốt, đứng trong viện nghĩ nghĩ, dậm chân “Ai nha, ta còn nói đám cô nương kia làm gì như hung thần ác sát chạy về phía hồ nữa!” Nói xong, nhanh bỏ chạy ra ngoài.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu trao đổi một ánh mắt, cũng chạy theo, Công Tôn khó hiểu hỏi “Hai người cũng đi?”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường trăm miệng một lời “Xem náo nhiệt… Ách, không phải, đi giúp đỡ!”

Nói xong, đã không thấy bóng dáng.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 16:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



112: Ngựa con, Cáp Nỗ Quốc
  

Khai Phong phủ hôm nay thời tiết thật tốt, trời trong xanh không một gợn mây, ngày ấm có chút gió thoảng, đúng là thích hợp để ra ngoài dạo chơi.

Trên dòng sông xuyên qua thành Khai Phong, thuyền hoa xuôi ngược.

Trong đó có một con thuyền hoa nhỏ, đang truyền đến từng đợt tiếng đàn.

Một cô nương béo phúc hậu ngồi ở đầu thuyền đang nhẹ nhàng gảy chiếc đàn cổ trước mặt, hiển nhiên là nàng vừa mới học đánh đàn không lâu, bởi vậy khúc nhạc đánh ra có chút lạc điệu, nhưng  tuy rằng hơi đứt quãng cũng không hề khó nghe.

“Nương tử.”

Phía sau cô nương kia, có một trúc tháp( vầng, là võng bằng trúc đấy ạ), trên đó là một nam tử tuấn mỹ mặc áo màu xanh đen, nam tử này tướng mạo xuất chúng trẻ trung sáng lạn, khóe mắt mang ý cười, tóc được chải chuốt không chút rối loạn, tướng mạo ôn hòa, là diện mạo mà nữ nhân đều thích.

“Lưng thẳng lên một chút.” Nam tử cầm trên tay một ly rượu, vừa nhấp rượu vừa nhắc nhở cô nương béo kia.

“Ân.” Cô nương phi thường nghe lời, thẳng lưng lên, cảm thấy có chút mệt nhưng vẫn cố chịu đựng.

Nam tử vừa lòng cười cười “Nương tử vất vả rồi.”

Cô nương béo lập tức ngượng ngùng, nhỏ giọng nói thầm “Không vất vả chút nào.”

Nhân vật chính trong bức tranh này chính là ai? Dĩ nhiên là Đường Di cùng Liễu Diệu Nga!

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đi trên triền đê, vừa liếc mắt một cái đã thấy được Liễu Diệu Nga ở trên thuyền.

“Đã gầy đi nhiều rồi.” Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường ở bên cạnh “Phải không?”

“Ân.” Bạch Ngọc Đường cũng gật gật đầu “Đúng là gầy đi một vòng, mới ba ngày mà phải nhìn với cặp mắt khác xưa nha.”

“Biện pháp của Đường Di tuy rằng có điểm nghiêm khắc, nhưng cũng thật hữu hiệu.” Triển Chiêu nói xong, muốn lên thuyền lại bị Bạch Ngọc Đường nhéo.

Triển Chiêu quay đầu lại khó hiểu nhìn hắn, Bạch Ngọc Đường chỉ chỉ xa xa, ý bảo hắn nhìn bên kia.

Triển Chiêu theo hướng ngón tay Bạch Ngọc Đường nhìn qua, chỉ thấy phía sau con thuyền của bọn Đường Di còn có một con thuyền hoa khác, đầu thuyền đứng đầy các cô nương xinh đẹp nhưng sắc mặt không tốt chút nào, cả một đám đều có chút hung thần ác sát.

“Ai nha, ca tahình như bị các nàng phát hiện rồi.” Đường tiểu muội không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh hai người bọn họ, sốt ruột nói.

“Ngọc Đường, ngươi đoán các nàng muốn làm gì?” Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường nhún nhún vai, nói “Làm sao ta biết được, nữ nhân mà điên lên thì chuyện gì cũng có thể làm được.”

“Có nghiêm trọng như vậy không?” Triển Chiêu lo lắng “Các nàng sẽ đối phó Đường Di hay là Liễu Diệu Nga nhỉ?”

“Chuyện này cũng khó nói lắm.” Đường tiểu muội cau mũi nói “Mấy nữ nhân kia hiện tại chắc là ghen tị đến muốn chết, nói không chừng sẽ gây phiền toái cho tẩu tử của ta!” Nói xong, xắn tay áo lên “Ai dám khó xử tẩu tử của ta, ta liền hung hăng hung hăng giáo huấn kẻ đó!”

“Lại nói.” Triển Chiêu nhìn Đường tiểu muội “Ngươi hình nhưrất vừa lòng với vị tẩu tử này nha.”

“Đương nhiên rồi!” Đường tiểu muội nói “Ta không thích tiểu thư khuê các, càng không thích nữ nhân luyện công phu trên giang hồ.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau liếc mắt một cái, hỏi “Liễu Diệu Nga kia là loại nữ nhân nào?”

“Ta thích chính là loại nữ nhân như thế!” Đường tiểu muội nói xong, nhéo Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu, nói “Hai người chắc không biết, hiện tại tình cảm của bọn họ tốt lắm?”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn, chỉ thấy Đường Di không biết đang nói gì đó, Liễu Diệu Nga hắc hắc cười nhưng còn muốn bảo trì bộ dáng đánh đàn nên không có động tác gì quá lớn, như vậy, xem ra chơi rất vui, hai người xem ra cũng không thể nói là không xứng, nhưng mà Đường Di phỏng chừng cùng nữ nhân nào cũng xứng…

“Tẩu tử đã mệt mỏi non nửa tháng, thật vất vả mới có một ngày cùng ca ca im lặng hưởng thụ một chút, không thể bị người khác quấy rầy!” Đường tiểu muội nói với hai người “Đi, chúng ta đến giúp bọn họ!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nàng “Giúp như thế nào đây?”

“Phá hoại một chút được không?” Đường tiểu muội hỏi.

Triểu Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhau, không hiểu gì nhìn nàng, lắc đầu.

Đường tiểu muội cười cười, tròng mắt chuyển a chuyển, đưa tay trước mặt Bạch Ngọc Đường nói “Trả thù lao.”

“Cái gì?” Bạch Ngọc Đường khó hiểu nhìn nàng, không nhớ rõ mình đã thiếu tiền của nha đầu kia.

“Ngươi cung cấp bạc, cái này gọi là người ra tiền, người xuất lực.” Đường tiểu muội cười hì hì.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu gật đầu thật mạnh “Ngọc Đường, cấp bạc!”

Bạch Ngọc Đường thở dài, hỏi Đường tiểu muội “Nhiều hay ít?”

Đường tiểu muội nhìn thoáng qua túi tiền của Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ đem cả túi tiền đều đưa cho nàng.

Đường tiểu muội nhận lấy, suy nghĩ một chút sau đó cười tủm tỉm “Ngũ gia chính là bạc nha.”

Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười, hỏi “Ngươi chuẩn bị làm sao?”

“Hắc hắc, thiên cơ không thể tiết lộ.” Đường tiểu muội hí mắt cười cười, sau đó chạy.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ở dưới tàng cây đối diện, Triển Chiêu nói “Ngươi cũng thật thành thật, đem tất cả bạc đều đưa cho nàng ấy?”

Bạch Ngọc Đường vô lực nhìn hắn “Miêu nhi, ngươi bảo ta đưa hết mà.”

“Vậy ngươi cũng phải lưu lại một ít để chút nữa chúng ta ăn cơm chứ.” Triển Chiêu vẻ mặt buồn bực nói.

Bạch Ngọc Đường nhìn hắn “Bổng lộc của ngươi đâu?”

“Phải để dành mua đồ ăn cho Tiểu Nguyệt bổ thân, còn ở cữ nữa.” Triển Chiêu thật thà nói.

Bạch Ngọc Đường cảm thấy khóe miệng có chút co rút, hỏi “Ngươi nghĩ mỗi ngày đều hầm canh gà ác cho nó ăn sao?”

Triển Chiêu trừng mắt nhìn “Cũng không ai quy định ngựa không thể ăn thứ đó.”

Sau đó, hai ngườiliền nhìn thấy hai bên thuyền nhỏ đột nhiên xuất hiện một đám người.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cảm thấy kỳ quái, chỉ thấy trên thuyền đều là nam tử tuổi trẻ, bộ dáng gì cũng đều có.

Đường tiểu muội ở phía sau không biết nói cá gì, những nam tử tuổi trẻ kia đều hưng phấn không thôi, lên thuyền, chèo thuyền nhằm thẳng phía chiến thuyền của các cô nương đang đuổi theo thuyền hoa của Đường Di.

“Ngươi nói với bọn họ cái gì?” Triển Chiêu khó hiểu hỏi Đường tiểu muội đang chạy tới.

Đường tiểu muội cười cười, nói “Các cô nương này luận võ chọn rể, ai đánh thắng các nàng liền có thể cưới các nàng!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường mở to hai mắt, Triển Chiêu nhíu mày “Như vậy… Không sao chứ? Nhỡ thực sự đánh thắng thì sao?”

“Vậy thì cưới!” Đường tiểu muội cười ha ha nói “Này không phải là chuyện tốt hay sao?!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, cảm thấy chuyện như vậy hình như cũng được.

Đường tiểu muội lần này còn có thể tạo ra náo nhiệt!Chợt nghe bên bờ sông còn có một đám bà mối được nàng thuê khua chiêng gõ trống, nói là có người luận võ chọn rể… Bên bờ sông tụ lại thiệt nhiền người vây xem.

Những nam tử tuổi trẻ tụ lại bốn phía của chiếc thuyền, bắt đầu cố gắng nhảy lênthuyền.

Các cô nương cũng có chút ngạc nhiên không biết phải làm sao, nhưng càng về sau thuyền càng nặng, người chèo thuyền cũng có chút choáng váng, thuyền hoa đã bắt đầu xoay vòngngay tại giữa sông.

Đường Di cùng Liễu Diệu Nga lúc này cũng nghe thấy động tĩnh ở phía sau, đều đứng lên nhìn xem.

“Bọn họ đang làm cái gì vậy?” Liễu Diệu Nga hỏi.

Đường Di sờ sờ cằm, chợt nghe trên bờ có người kêu cái gì luận võ chọn rể linh tinh, liền không thể không cảm khái mà nói “Ai… lại có nhiều cô nương tốt như vậy phải xuất giá sao?”

Thấy vẻ mặt tiếc hận của Đường Di, Liễu Diệu Nga cũng không nói, trở lại tiếp tục đánh đàn.

Đường Di quay đầu lại nhìn nàng, cười hỏi “Nương tử, sao lại không làm nũng?”


Liễu Diệu Nga sửng sốt, quay đầu lại nhìn hắn,  hỏi “Cái kia… Muốn như thế nào?”

Đường Di cười cười,  nói “Không phải cho tới bây giờ nàng chưa bao giờ làm nũng chứ? Làm nũng là một mặt đáng yêu nhất của nữ hài tử, cùng nhu thuận trọng yếu như nhau. Thấy ta nhìn cô nương khác như vậy, nàng có thể ghen, sau đó theo ta đùa giỡn bảo ta không nên nhìn.”

“Chỉ là… Người ta không phải đều nói bắt chước bừa sao.” Liễu Diệu Nga nói “Các cô nương xinh xắn lanh lợi như vậy, làm nũng thì đẹp còn ta như vậy, người ta… Không phải sẽ rất phản cảm sao?”

Đường Di ngẩn người, lập tức cười ha ha nói “Đây cũng coi như một phương thức làm nũng khác của nàng sao, ha ha, cũng rất đáng yêu.”

Liễu Diệu Nga giương mắt nhìn hắn, có chút khó hiểu.

Đường Di đưa tay chỉ nhẹ nhàng lên cánh tay Liễu Diệu Nga có chút thịt, cười nói “Cô nương có béo cũng là cô nương mà, đừng lo.”

Trên mặt Liễu Diệu Nga bắt đầu đỏ ửng lên, tựa hồ rất là ngượng ngùng.

Đường Di ngừng cười, ngồi ở bên người nàng tiếp tục uống rượu, thuyền hoa dần dần đi xa, đem một chiếc thuyền hoahỗn loạn cùng các cô nương đang nổi trận lôi đình bỏ lại phía sau.

“Thành công!” Đường tiểu muội hưng phấn nắm chặt tay, chụp bả vai Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường “Nhìn thấy không? Ta đã nói, tẩu tử cùng đại ca ta là xứng đôi nhất.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường có chút bất đắc dĩ mà liếc nhau, nhìnkiểu gì cũng thấy tình cảm của Đường Di đối với Liễu Diệu Nga là giúp người đơn thuần… Nhưng mànha đầu Liễu Diệu Nga kia thật ra không tồi, Đường Di hoa tâm như vậy, đối với nàng ấy thật không công bằng.

Đường tiểu muội kích động tiếp tục theo dõi, vì đại ca và tẩu tử nhà mình mà hộ giá hộ tống, nàng hiện tại thích tác hợp cho đại ca cùng tẩu tử viên phòng (động phòng hoa chúc), tốt nhất là có thể sinh một bé trai bụ bẫm, phỏng chừng Đường lão phu nhân sẽ đãi tiệc rượu ba ngày.

Triểu Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường thấy tả hữu vô sự (không có gì rắc rối xảy ra) liền cùng nhau quay về Khai Phong phủ.

Vừa vào sân đã thấy từ phủ nha đưa ra đầy thi thể.

“Đều là bị cắn chết gần đây nhất?” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều có chút giật mình.

“Đúng vậy, thiệt nhiều người.” Công Tôn lắc đầu “Không ra không biết, mới tra liền phát hiện, nguyên lai từ nam đến bắc, cơ hồ tất cả các châu huyện đều có chung một tình huống như vậy, còn có thiệt nhiều, hơn nữa nghe nói là có một số đông người trải qua sự việc này.

“Xem ra đội ngũthần bí lần đó đã thấy chính là manh mối.” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vừa đi lên núi vừa trò chuyện về án kiện.

“Ân.” Bạch Ngọc Đường gật gật đầu “Sớm biết vậy ngày đó dã theo dõi bọn họ một đoạn xem sao.”

“Bất quá hiện tại có thể thấy được những người đó tựa hồ không có quanh quẩn theo một phương hướng.” Triển Chiêu nói “Bởi vì địa điểm Đường Di nói lúc trước, cùng với chỗ mà ngươi nhìn thấy, còn có phủ Khai Phong, cũng không phải đơn thuần là từ nam đến bắc hoặc từ bắc đến nam, mà giống như một đường cong.”

“Miêu nhi?” Bạch Ngọc Đường thấy đã qua tiểu viện của họ, liền hỏi Triển Chiêu “Ngươi muốn đi đâu?”

Triển Chiêu chỉ chỉ hậu viện nói “Ta muốn đi xem Tiểu Nguyệt.”

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ “Mỗi ngày đều nhìn?”

“Ta đi sờ sờ bụng nó xem có lớn thêm chút nào không.” Triển Chiêu cười tủm tỉm nói xong, mởcửa chuồng, liền nhìn thấy Hồi Phong rồi tới Tiểu Nguyệt, cúi đầu nhìn chằm chằm bụng của Tiểu Nguyệt.

“Hồi Phong, ngươi đang làm gì?” Bạch Ngọc Đường khó hiểu nhìn nó.

Hồi Phong vẫy vẫy cái đuôi, Triểu Chiêu cũng đi qua nhìn chằm chằm bụng của Tiểu Nguyệt, vừa nhìn……

“Ô?” Triển Chiêu một tay vuốt cằm, nói “Ngọc Đường, ngươi tới xem!”

“Như thế nào?” Bạch Ngọc Đường đi qua.

“Có phải lớn hơn một chút?” Triển Chiêu nhìn chằm chằm bụng của Tiểu Nguyệt.

Hồi Phong ở một bên ngoắc cái đuôi, thấp giọng kêu to – đúng nha, ta cũng phát hiện!

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn, đưa tay nhẹ nhàng sờ sờ, nói “Giống như phì ra một chút đi?”

Tiểu Nguyệt kêu một tiếng, lui lui lại – Bạch Bạch đáng ghét!”

Hồi Phong cũng túm lấy tay áo Bạch Ngọc Đường kéo qua một bên.

Bạch Ngọc Đường trừng nói “Gì chứ?”

Hồi Phong túm hắn qua một bên – Bạch Bạch, không thể nói Tiểu Nguyệt béo, nó sẽ tức giận!

Triển Chiêu vỗ vỗ cổ Tiểu Nguyệt, nói “Ân… Tiểu Nguyệt, ngươi gần đây thích ăn ngọt hay vẫn là ăn chua? Đều nói nam chua nữ cay.”

“Ngựa hình như không thể ăn cay hay sao đó Miêu nhi.” Bạch Ngọc Đường vỗ vỗ bờ vai của hắn “Ngươi nghĩ nhiều rồi.”

Triểu Chiêu thở dài.

Đang lúc nói chuyện, người chăn ngựa đưa cỏ đến cho Tiểu Nguyệt, nhìn nhìn bên trong chuồng, nói “U, Triển đại nhân, Ngũ gia lại đây xem Tiểu Nguyệt à.”

“Ân.” Triển Chiêu gật đầu “Lão gia tử vất vả rồi, Tiểu Nguyệt gần đây ăn uống thế nào?”

Người chăn ngựa đi tới nhìn nhìn Tiểu Nguyệt, nói “Có một con…Kia phỏng chừng có thể nhìn ra bụng.”

“Thật sao?” Triển Chiêu giật mình.

“Ân.” Người chăn ngựa đi qua, đưa tay sờ sờ lên bụng Tiểu Nguyệt cười nói “Được rồi! Có!”

“Thật sự a?” Triển Chiêu vừa mừng vừa sợ, Hồi Phong cũng cao hứng dùng chân trước cào cào mặt đất.

“Dưỡng cho tốt cơ thể, phải một năm sau mới có thể sinh ra.” Người chăn ngựa cười vỗ vỗ Tiểu Nguyệt nói “Vất vả rồi.”

“Phải lâu như vậy ư?” Triển Chiêu sờ sờ cổ Tiểu Nguyệt, nói “Tiểu Nguyệt a, ngươi xem ngươi sinh con phải lâu như vậy, chúng ta sinh long phượng thai (một đực một cái) đi, được không?”

Người chăn ngựa lắc đầu “Triển đại nhân, ngày còn nói đùa, ngựa mỗi lần mang thai chỉ đẻ một con thôi.”

Triển Chiêu cảm thấy như vậy có chút chậm, phải đợi hơn một năm mới có một chú ngựa con ra đời.

Bạch Ngọc Đường một bên chải lông cho Hồi Phong, một bên hỏi người chăn ngựa “Lão gia tử nuôi ngựa đã bao nhiêu năm?”

“Nuôi cả đời, từ heo chó trâu dê ngựa hoa cỏ chim chóc, ta cái gì cũng đều đã nuôi qua.” Người chăn ngựa hắc hắc cười trả lời.

“Lão gia tử cũng từng nuôi chó?” Triển Chiêu hỏi “Có biết Thương Nghê khuyển hay không?”

“A! Cái đó làm sao không biết được, Ngao khuyển là giống chó tốt!” Lão nhân gật đầu nói.

Triển Chiêu liền hỏi “Thế lão gia tửcó biết nếu một đám người mang theo mấy con Thương Nghê khuyển cùng nhau lặn lội đường xa có thể lưu lại manh mối gì không?”

“Có thể.” Người chăn ngựa gật gật đầu nói “Đi đến chợ mà hỏi, có người mua một lượng lớn phổi heo hay không.”

Triển Chiêu sửng sốt, hỏi “Phổi heo?”

“Giống Ngao khuyển phải nuôi cho béo tốt, phải cho nó ăn chút thức ăn mặn.” Người chăn ngựa nói “Tốt nhất chính là phổi heo, ngao khuyển lớn, mỗi lần ăn cơm cũng không phải ít, nếu để cho nó ăn thịt thì nên để cho chúng ăn cùng, huống chi là tới vài con ngao khuyển?”

“A…. Khó trách Trương Ngọc Khê mở tửu lâu mới nuôi dưỡng ngao khuyển.” Bạch Ngọc Đường gật gật đầu “Không lo ăn uống.”

“Ngao khuyển của Trương Ngọc Khê chính là Tiểu Tuyết phải không?” Người chăn ngựa hỏi một tiếng.

“Ân, Tiểu Tuyết mới vừa sinh con, Ngọc lão bản nói chờ cai sữa sẽ tặng ta một con.” Triển Chiêu nói.

“Tốt tốt!” Người chăn ngựa liền gật đầu “Kia chính là loại chó có duyên gặp không thể cầu a!”

“Trừ bỏ giống chó này ăn thật nhiều, còn có manh mối khác không?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Ân…” Người chăn ngựa nghĩ nghĩ, nói “Ngao khuyển này cần sân khá lớn để nuôi, không thể nuôi nhốt trong lồng sắt.”

Triển Chiêu gật gật đầu, lại hỏi “Lão gia tử có biết loại Ngao khuyển từ Tây Vực đưa tới không?”

“Ân.” Người chăn ngựa gật đầu “Tây Vực cũng là nơi sản sinh Ngao khuyển, phần lớn màu vàng, rất hung hãn.”

“Địa phương nào của Tây Vực sinh ra loại chó này nhiều nhất vậy?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Ân, có Cáp Nỗ Quốc.” Người chăn ngựa nói “Nơi đó sinh ra Hoàng Ngao khuyển, hung hãn nhất!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 16:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



113: Đánh cuộc, truyền thuyết Thương Nghê
  

Có manh mối về giống ngao khuyển của Cáp Nỗ Quốc, Triển Chiêu liền cùng Bạch Ngọc Đường tìm đến các cửa hàng bán thịt heo to nhỏ khắp Khai Phong phủ, hỏi những người giết mổ để tìm manh mối.

“Phổi heo à?” Người giết mổ nói cho Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường “Nhà bình dân rất ít khi mua, người muốn mua cũng không nhiều, toàn bộ đều là người ở tửu lâu hoặc quán ăn tới mua”.

“Nói đến các tửu lâu, chắc đều là người quen đến mua nhỉ?” Triển Chiêu hỏi.

“Đúng vậy.” Người giết mổ gật đầu ngay “Mấy tửu lâu đều quen cả.”

“Có người khác đến mua không?” Triển Chiêu hỏi.

“Người khác?” Người giết mổ nghĩ nghĩ, liền giúp Triểu Chiêu tập trung tất cả những người giết mổ khác ở khắp Khai Phong phủđến, sau khi mọi người điều tra một lúc lâu, có một người giết mổ nói lần trước có người đến chỗ của hắn, mỗi lần mua chừng 10 cân phổi heo, bảo người đến giao cho hắn.

“Chính là số phổi heo lần trước bị trả về?” Mấy người giết mổ khác tựa hồ cũng biết chuyện này.

“Người nọ trông như thế nào?” Triển Chiêu hỏi.

“Ách… Thoạt nhìn tuổi còn trẻ.” Tiểu nhị nghĩ nghĩ, nói “Không đến 30, người nhỏ nhắn, gầy gầy, nhưng mà chắc phải là người luyện võ, ta thấy hắn chỉ dùng một tay cũng có thể tùy tiện xách hết số phổi heo kia.

“Ngươi có nói chuyện với hắn không?” Triển Chiêu hỏi “Kể lại tỉ mỉ xem, hắn ở chỗ nào? Có đặc điểm gì đặc biệt không, càng rõ ràng càng tốt!”

“Nga.” Người giết mổ kia nghĩ nghĩ, nói “Ta chỉ biết hắn dùng khẩu âm vùng Tây Nam, cảm giác sao… Hẳn là thường xuyên bôn ba ở bên ngoài, người phơi nắng đen sạm đi… Còn có, hắn đi về hướng Bắc.”

“Còn nữa không?” Triển Chiêu cảm thấy manh mối vẫn quáít.

“Ân…” Người giết mổ lắc đầu, nói “Triển đại nhân, ta thật nhớ không rõ nữa.”

“Hắn mặc quần áo thế nào? Tóc búi như thế nào, mang giày gì, trên chân có bùn không, có mang binh khí không?

Bạch Ngọc Đường hỏi tiếp.

“Nga… Mặc một kiện quần áo màu xanh đen, cảm giác… Ách, như là một bảo tiêu, tóc sao, chỉ tùy tiện buộc lại, không thấy được giày… bùn cũng không thấy được.” Người giết mổ trả lời.

“Bảo tiêu sao?” Bạch Ngọc Đường vỗ vỗ Triển Chiêu “Miêu nhi, có phải gần đây có tiêu sư vào trong Khai Phong?”

Triển Chiêu nghĩ nghĩ, vỗđầu nói “Đúng vậy, gần nhất đích xác có một nhóm người đi vào Khai Phong, ở hướng thành Bắc đi…”

“Nga, ngày đó chúng ta cũng nhìn thấy, không ít người đâu.” Mấy người giết mổ cũng đều gật đầu.

“Đúng vậy, rất ít khi gặp một đội bảo tiêu lớn như vậy!”

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn Triển Chiêu, nhíu mày “Miêu nhi, giờ làm thế nào?”

“Ân.” Triển Chiêu gật gật đầu, nói “Chúng ta đi xem xem!”

Sau đó, hai người chào tạm biệt mấy người giết mổ,đi đến thành bắc.”

“Gần đây không cóđại đội nhân mã nào ra khỏi thành!” Bạch Ngọc Đường nói “Cho nên đội bảo tiêu kia hẳn làvẫn còn ở lại trong Khai Phong phủ.”

“Nếu bọn họ chia ra, giả dạng thành từng tốp vài ba người mà rời đi, chúng ta sẽ không còn chút manh mối nào.” Triển Chiêu có chút lo lắng.

“Việc này không nên sốt ruột.” Bạch Ngọc Đường khoát tay, cười nói “Bọn họđều là phải cùng đến, cùng đi, nói cách khác… chẳng phải là càng làm cho người ta hoài nghi, hơn nữa trên người họ còn cất giữ thứ gìđó, nhưđồ dùng, gia sản, bảo vật và vân vân…”

“Có lý lắm!” Triển Chiêu gật đầu, cùng Bạch Ngọc Đường ra khỏi đường lớn, đi về hướng bắc, ven đường hỏi thăm xemđội bảo tiêu dừng chân ở nơi nào.

Đội tiêu nhiều người như vậy, chậm rãi đi qua tự nhiên sẽ khiến cho rất nhiều người chúý, nhiều người nói thấy đi về hướng thành bắc, mà phía bắc của Khai Phong thànhđều là núi, không có người, chẳng có nhà cửa, thôn xóm gì, đến đó làm gì chứ?

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vừa thấy có manh mối, lập tức phái người trở về bẩm báo với Bao đại nhân, chính mình thì trực tiếp đi lên núi, tìm đội tiêu kia.

Hai người tìm đường lên núi, Bạch Ngọc Đường hỏi “Miêu nhi.”

“Ân.” Triển Chiêu vừa đi vừa dùng nhánh cây vội vàng đánh động cây cỏ, đuổi những con rắn có thể ẩn nấp trong bụi cỏ.

“Ta đột nhiên nhớ tới một việc.” Bạch Ngọc Đường nói.

“Việc gì?” Triển Chiêu hỏi hắn.

“Ân… Trước kia ta từng nghe đại tẩu nhắc qua, nói là ở Thiên Trúc có một truyền thuyết.” Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ nói “Nghe nói, phương Tây có một loại chó lớn màu đen, trên lưng chúng thường chở hai cái túi to, bên trong có rất nhiều tài bảo, loại chó này có một cái tên, gọi là Thương Nghê, là một loại thần thú chưởng quản tài phú. Người ta nếu muốn được tài phú, sẽ cùng đánh bạc với Thương Nghê, Thương Nghê thích ăn thịt người, người có thể dùng tính mạng của mình làm trù mã để cùng nó đánh bạc. Nếu người thắng là có thểđược một lượng lớn tiền bạc, nếu Thương Nghê thắng, người sẽ bị ăn luôn.”

“A…” Triển Chiêu sờ sờ cằm, cân nhắc một chút “Dường như cái truyền thuyết kia đang diễn ra ở Khai Phong nhỉ”.

“Đúng thế.” Bạch Ngọc Đường thở dài “Đáng ra ta cũng không nhớ rõ, nhưng đột nhiên lại nghĩ ra, ta đã nói Thương Nghê kia có chút quen tai mà.”

“Truyền thuyết kia còn có phần sau?” Triển Chiêu hỏi.

“Ân…” Bạch Ngọc Đường ngửa mặt lên trời nghĩ nghĩ, nói “Khi đó ta còn nhỏ, ta cũng không nhớ rõ nữa.”

“Truyền thuyết thế này Công Tôn tiên sinh không chừng đã nghe qua.” Triển Chiêu nói “Lúc về hỏi một chút, có lẽ sẽ biết thêm được một ít manh mối.”

“Vậy đi.” Bạch Ngọc Đường gật gật đầu “Thần y… chính là thích xem một vài loại sách cổ quái.”

Sau đó, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường lại đi vòng quanh núi, hai người đi từ trưa cho đến khi bầu trời tối đến mức đưa bàn tay lên không thấy rõ năm ngón, cũng không tìm được manh mối nào, đội tiêu sư này cứ như là đã tan biến đi vậy.


“Quay về nhá?” Triển Chiêu phủi phủi vài cọng cỏ dính trên người, hỏi Bạch Ngọc Đường cũng đã sớm chịu không nổi.

“Được.” Bạch Ngọc Đường nhanh chóng gật đầu “Ta muốn về tắm một cái.”

“Tắm xong sau đó cùng ăn cơm đi.” Triển Chiêu vô lực nói “Ta đói lắm rồi.”

“Đi thôi Miêu nhi.” Bạch Ngọc Đường lôi kéo Triển Chiêu đi về.

Về tới phủ nha, hai người đi thẳng về phòng, tự chuẩn bị nước ấm tắm rửa, rốt cuộc sau khi tắm rửa thoải mái sạch sẽ, hai người mặc quần áo đi ra.

Bạch Ngọc Đường đi vào trong sân đem tóc buộc lên, chỉ thấy Triển Chiêu mỏi mệt đi ra, ôm lấy khung cửa nói “Đói quá…”

Bạch Ngọc Đường bật cười, lôi hắn đi ra ngoài, thấy Công Tôn, liền chặn lại nói “Tiên sinh cũng đi ăn cơm sao?”

Công Tôn có chút buồn bực, hỏi “Đi ăn cơm?”

“Ân, chúng ta có chuyện muốn hỏi tiên sinh.” Triển Chiêu cũng gật đầu.

Tới Thái Bạch cư thì trời đã khuya, Ngọc Khê Trương tự mình xuống bếp làm một bàn đồ ăn cho bọn họ, Triển Chiêu, đã sớm đói đến muốn hôn mê, cùng với Bạch Ngọc Đường ăn thoải mái, Công Tôn bưng ly rượu uống mấy ngụm, nhìn thấy hai người cực kỳ tuấn tú trước mắt đang dùng bộ dáng cực kỳ không nhã nhặn ăn uống, có chút buồn cười.

Sau khi ăn lửng dạ, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường rốt cục cảm thấy hết đói, mới dừng lại, thở ra một hơi dài.

Công Tôn thấy hai người ăn chậm lại, liền hỏi “Có chuyện gì muốn nói với taà?”

“Nga, chuyện là thế này.” Triển Chiêu nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường đem truyền thuyết về Thương Nghê khuyển nói lại một lần.

Công Tôn nghĩ nghĩ, gật đầu, nói “Ừm, đây đích thật là một truyền thuyết đến từ Thiên Trúc.”

“Truyền thuyết này đầy đủ là thế nào?” Triển Chiêu hỏi.

Công Tôn uống một ngụm rượu, nghĩ nghĩ nói “Cụ thể có thể nói Thương Nghê kỳ thật đều không phải là thần thú chưởng quản tài phú gì cả, nó chỉ là một con chó ở bên cạnh thần chưởng quản tài phú mà thôi, phụ trách trông giữ tài vật. Nhưng mà Thương Nghê là một loại thú tham lam lại hung tàn, có một ngày, nó thừa dịp chủ nhân vắng mặt, liền trộm vàng bạc tài bảo của chủ, đem giấu trong gói to, vác trên lưng sau đó rời khỏi thần giới, đi vào nhân gian. Thương Nghê lừa gạt rất nhiều người cùng nó đánh bạc. Tương truyền cùng Thương Nghê bài bạc chưa từng có người thắng, nó phải dựa vào lượng tài bảo này để dụ dỗ mọi người cùng nóđánh bạc. Khi thắng, nó không phải ăn luôn người ta mà là cắn nuốt linh hồn người ta, để lại thân xác.”

“Để lại thân xác thì có lợi ích gì?” Triển Chiêu có chút khó hiểu.

“Giúp nó đi lừa gạt càng nhiều người đến.” Công Tôn nói “Cung cấp thức ăn cho nó, như vậy thật lâu thật lâu, thẳng đến khi ở nước Thiên Trúc cứ cách hai ba ngày là lại có người mất tích, mới khiến người ta chú ý. Dân chúng đều bái thần cầu phúc, hy vọng có thể tiêu diệt Thương Nghê ác ôn này.”

“Cuối cùng thì sao?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Cuối cùng nghe nói là có một vị thiếu niên thần tăng cùng Thương Nghê đánh bạc, hơn nữa thắng rồi lấy hết tiền của nó. Vì thế, Thương Nghê đã không còn tài lộc để hấp dẫn người khác cùng nó đánh bạc nữa.” Công Tôn lại uống một ngụm rượu, nói “Sau đó, nghe nói không bao lâu Thương Nghê bởi vì không có thức ăn liền trở lại thần giới, sau đó bị chủ nhân trách phạt, nhốt vào trong cũi, cả đời không thể ra ngoài, bất quá sau nữa thần giới bị phản loạn quân tập kích, thần cung bị phá hủy, con Thương Nghê đó cũng mất tích.”

“Thực sự có loại chuyện này?” Triển Chiêu giật mình hỏi.

“Chỉ là truyền thuyết.” Công Tôn cười cười, dùng chiếc đũa kẹp lấy cánh gà cắn một ngụm, nói “Ân… Đúng rồi, còn có, nghe nói loại Thương Nghê này quen với hang hốc, thường ở trong hang động.”

“Trong động…” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau liếc mắt một cái, đột nhiên “A!” một tiếng.

Công Tôn cả kinh, làm rơi cánh gà trừng mắt nhìn hai người “Làm sao vậy!”

“Đúng vậy!” Bạch Ngọc Đường gật đầu “Nói như vậy cũng chính là giấu ở dưới nền đất! Phỏng chừng vốn làở trong động, hơn nữa tìm thêm vài sơn động đi.”

“Đúng vậy!” Triển Chiêu nói “Đi! Chúng ta đi tìm xem!”

Bạch Ngọc Đường trả xong tiền cơm cùng Triển Chiêu đi, lại nghe Công Tôn nói “Hai ngươiđi trong cảnh tối lửa tắt đèn thế này thì tìm thế nào? Chờ sáng mai đem theo nha dịch đi.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngẩn người, nhìn nhau, cảm thấy cũng có lý, liền lại ngồi trở về.

Chờ Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu trở lại phủ nha, nằm xuống chuẩn bị đi ngủ, đã là sau nửa đêm.

“Mệt mỏi quá…” Bạch Ngọc Đường thở dài một hơi, ở trên giường hoạt động chút gân cốt, nói “Ah… đã lâu không lên núi, hôm nay đi quả là mệt.”

“À.” Triển Chiêu không yên lòng trả lời.

Bạch Ngọc Đường xoay mặt, chỉ thấy Triển Chiêu nghiêng người nằm, một tay đỡđầu, tay kia thì nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của tiểu mao cầu nằm ngủ ở giữa hắn và Bạch Ngọc Đường.

“Miêu nhi, làm sao vậy?” Bạch Ngọc Đường cũng nghiêng thân, vươn tay nhẹ nhàng gảy nhẹ nhàng cái bụng phì to của tiểu mao cầu.

“Ngươi cảm thấy án tử lần này là do Thương Nghê tác quái sao?” Triển Chiêu hỏi.

“Làm sao có thể.” Bạch Ngọc Đường cười “Chắc là có người dựa theo truyền thuyết về Thương Nghê đến gây chuyện, không phải nói Thương Nghê chỉ ăn linh hồn con người hay sao, mà những đổ khách kia là thật sự đã chết.”

“Ân.” Triển Chiêu gật gật đầu, hỏi “Này… Ngọc Đường, ngày đó ngươi nhìn thấy người ta đuổi thi, bọn họ là người Tây Vực, bộ tộc Tây Nam hay là người Hán?”

Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, nghĩ nghĩ nói “Chính xác, đều là người Hán.”

“Nói cách khác….” Triển Chiêu liếc Ngọc Đường.

“Đội ngũ của bọn họ càng ngày càng lớn mạnh, rất có thể ở trên đường còn thu nhận thêm đổ khách.” Bạch Ngọc Đường nói “Ngươi nói có đúng không?” (câu này không hiểu, beta dịch giúp nhoa).(Bạn editor thân mến, sau này bạn phải cho mình chữ tiếng trung nhé, chỉ dịch như vậy mình hold không nổi ~~~~ TAT)

“Ta cảm thấy chúng ta hẳn là phải tra lại một chút xem gần đây Khai Phong phủ có mất đi đổ khách (khách chơi bạc ý) (phần trước giải thích em giải thích rồi chị ơi).” Triển Chiêu nói “Mặt khác… Theo lời ngươi nói thì đám thi thể bị đuổi đi chính là người, bởi vì có cái gì tác động nên động tác mới thống nhất như thế?”

“Miêu nhi… Thi thể không phải chính là người không có hồn phách hay sao?” Bạch Ngọc Đường nhàn nhạt cười “Đừng nói như thật đúng là Thương Nghê tác loạn như thế chứ.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: maiq và 103 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.