Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 05.09.2017, 15:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



96: Đi tới Tà Ma động
  

Vừa sáng sớm La Sơn Phượng đã chuẩn bịđiểm tâm đem tới, vào trong phòng xem xét, thấy chăn ga hỗn độn nhăn nhúm, hiển nhiên là đã lăn lộn suốt một đêm, liền vừa lòng gật đầu đi ra, còn nhiệt tình gọi bốn người lại ăn điểm tâm.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhau một cái, đều có chút bất đắc dĩ, Triển Chiêu nói “Tổ sư nương, vậy đã được chưa?”

“Ừ.” La Sơn Phượng vừa lòng gật đầu, trong ngực lấy ra bốn bao lì xì đưa cho bốn người nói “Kêu ta là nghĩa mẫu, ngoan, về sau nếu có ai khi dễ các ngươi, nói cho nghĩa mẫu, nghĩa mẫu giúp các ngươi diệt bọn hắn!”

Tất cả mọi người dở khóc dở cười, Bạch Ngọc Đường mở bao lì xì ra nhìn một cái, há to miệng “Một ngàn lượng……….”

La Sơn Phượng nói “Nói bậy gì vậy? Rõ ràng là năm ngàn lượng!”

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhau liếc mắt một cái, tất cả moi người rút ra ngân phiếu vừa thấy, một ngàn lượng, tổng cộng năm tờ.

Mọi người trầm mặc trong chốc lát, Công Tôn đột nhiên ngẩng đầu, nói “Nghĩa mẫu mau ngồi đi.”

“Đúng vậy, ta đi châm trà.” Triển Chiêu vội vàng đi pha trà, Bạch Ngọc Đường bê đĩa điểm tâm “Nghĩa mẫu ăn cái gì đi.”

Bàng Thống một bên hỏi “Nghĩa mẫu thuốc tối hôm qua có còn không?”

La Sơn Phượng mừng rỡ cười ha ha, Triển Chiêu bưng chén trà đến.

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu – Miêu nhi, nhiều tiền như vậy, ngươi tính nhận hối lộ à? Để ta giúp ngươi giữ tiền?

Triển Chiêu trừng trắng mắt – Ngươi lấy một vạn lạng để làm chi?

Bạch Ngọc Đường liên tục nháy mắt – ta muốn mua một mảnh đất ở trước phủ Khai Phong, lại đi Hãm Không Đảo mua hai cái đảo bên cạnh, thuận tiện đến Kim Hoa phủ mua một tòa nhà.

Triển Chiêu nheo ánh mắt – ngươi không phải vốn là người có tiền sao, Hãm Không Đảo ngũ viên ngoại!

Bạch Ngọc Đường cười cười – lấy không mới vui vẻ! Đưa tiền đây ta giữ cho, Miêu nhi~~

Triển Chiêu hung hăng trừng hắn – nghĩ hay thật! Ta còn phải cất đi dùng dần chứ.

Bạch Ngọc Đường cười tủm tỉm – Đủ cho ngươi ăn cá cả đời nha.

Triển Chiêu nhấc chân – này thì, giẫm.

Bàng Thống âm thầm tính toán, bà lão này thật hào phóng, vừa vung tay liền ra năm ngàn lạng, còn có tiện nghi tặng thêm……Lần này buôn bán cũng thật có lời đi, nếu tối hôm qua Công Tôn không giải được thuốc, vậy thì đúng là vẹn cả đôi bên. Nghĩ đến đây, hắn xoay mặt nhìn Công Tôn một cái chỉ thấy người kia đang cười tủm tỉm đếm bạc, Bàng Thống trong lòng rung động, rất ít khi thấy Công Tôn cười như vậy.

“Nghĩa mẫu.” Bạch Ngọc Đường ngồi xuống hỏi La Sơn Phượng “Sư phụ con nói người biết chuyện về động Tà ma?”

La Sơn Phượng sửng sốt, khẽ nhíu mày, nói “Hai đứa nhỏ kia thật hồ đồ, sao lại nói cho các ngươi về cái nơi đó chứ?”

“Người thật sự biết ạ?” Triển Chiêu hỏi.

“Động Tà ma kia không nên vào.” La Sơn Phượng cau mày lắc đầu nói “Đi vào dễ gặp chuyện không may.”

“Sẽ xảy ra chuyện gì?” Bạch Ngọc Đường tiếp tục hỏi.

“Chỗ đó đầy tà khí.” La Sơn Phượng thở dài, nói “Nghe nói, những kẻ đi vào chưa từng thấy đi ra.”

“Thế còn Thuyền ma?” Triển Chiêu hỏi “Thuyền ma thì sao ạ?”

“Cái gì mà Thuyền ma?” La Sơn Phượng bày ra vẻ mặt mờ mịt.

Triển Chiêu liếc ngang một cái, có chút thất vọng, xem ra chuyện này ngay cả La Sơn Phượng cũng không biết.

“Thế còn về Minh Linh yêu đao?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Nga……Cái đó ta thật không biết.” La Sơn Phượng gật gật đầu, nói “Trên mặt Minh Linh có khắc bản đồ đi qua động Tà ma.”

“Sao lại có nhiều người muốn đi tà ma động thế?” Triển Chiêu có chút khó hiểu “Chỗ đó đầy tà khí mà.”

“Bởi vì tiền tài.” La Sơn Phượng thở dài nói “Nghe nói ở trong động Tà Ma, có một lượng lớn vàng bạc cùng bảo vật.”

“Vì tiền mà đến?” Bạch Ngọc Đường nhíu mày.

“Cũng có người nói, bên trong có thần khí.” La Sơn Phượng nói “Minh Linh không phải là lấy ra từ nơi đó sao………Dù sao cũng là thứ có thể làm người ta trở thành ma vương gì đó.”

“Thì ra là thế.” Công Tôn gật gật đầu, nói “Nói như vậy, thật đúng là có chút làm cho người ta tò mò.”

Đang trò chuyện, chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân.

“Sư thúc tổ!” Một tiếng la truyền đến, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đồng thời nhìn về phía cửa viện…………..Là tiếng của Thần Tinh.

“Sư thúc tổ! Con gái của Nguyên lão gia đã bị bắt đi rồi!” Thần Tinh sốt ruột nói.

“Cái gì?” Triển Chiêu sửng sốt, hỏi “Nguyên Viện cô nương đã bị bắt đi?”

“Đúng vậy!” Thần Tinh nói “chúng con luôn theo sát Nguyên lão gia, không đề phòng người ta xuống tay với con gái lão.”

“Ai làm?” Bạch Ngọc Đường nhíu mày “Sư phụ ta đâu?”

“Sau khi hai người bị bắt đi, hai vị lão tiền bối bắt đầu cãi nhau.” Thần Tinh nói “Sau đó liền đánh nhau, cuối cùng đều đi khỏi, sáng sớm hôm nay mới trở về.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đồng thời nhíu mày – đã biết không thể trông cậy hai người này rồi mà!

“Chắc chắn là bọn người Thổ Phiên giở trò.” Lúc này, Lạc Đồng Thanh cũng từ bên ngoài tiến vào mang theo vẻ mặt ủ rũ nói “Đều do ta, trông chừng Nguyên lão gia lại không đề phòng người khác xuống tay với Nguyên cô nương.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường theo bản năng xoay người nhìn qua, ý tứ là hỏi – chiếu cố Nguyên lão gia, ngươi phái người nào vậy?

Đường Di sờ sờ mũi, nhỏ giọng nói thầm một câu “Hôm qua, hình như là các cô nương của phái Nga Mi thì phải.”

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhịn không được run rẩy khóe miệng một chút………..lại thêm một người không thể trông cậy a!

“Bọn chúng để lại thư đây.” Lạc Đồng Thanh từ trong áo lấy ra một phong thư, đưa cho Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường.

Triển chiêu tiếp nhận thư mở ra, chỉ thấy viết “Mang theo chìa khóa của Minh Linh đao, đến Tà Ma động đổi lấy nữ nhân của các ngươi.”

Triển Chiêu đem phong thư lật trước lật sau xem xét nói “Không có kí tên sao?”

“Ân.” Lạc Đồng Thanh gật đầu như gà mổ thóc.

“Chính là con vừa mới đi điều tra qua.” Thần Tinh nói “Người Thổ Phiên đột nhiên rời đi.”

“Đột nhiên đi rồi?” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều sửng sốt.

“Vâng.” Thần Tinh gật đầu nói “Người nghĩ thử xem, nếu không phải bọn họ tác quái, sao lại đột nhiên bỏ chạy, trước đó không phải đã tuyên bố sẽ cướp lấy chìa khóa sao?!”

Mọi người nghe xong đều gật đầu cảm thấy có lý.

“Còn sư phụ ta?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Nguyên lão gia lo lắng nên hai vị tiền bối đi trước rồi.” Thần Tinh nói “Chúng ta sẽ theo sau.”

“Đi đến Thổ Phiên?” Bàng Thống hỏi.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều gật đầu.

Công Tôn nhìn Bàng Thống “Thân phận của ngươi có phải hay không là không tiện đi?”


“Ân.” Bàng Thống nghĩ nghĩ, nói “Người Thổ Phiên muốn vào trong Tà Ma động, đơn giản là vì cũng có dã tâm………..” Nghĩ đến đây, hắn nói với Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường “Triển huynh, Bạch huynh đi trước, ta quay về Khai Phong, thứ nhất, bẩm báo với Hoàng Thượng, thứ hai………ta mang theo một ít binh mã, người Thổ Phiên dù sao cũng là người ngoại lai. Đến lúc đó ta ít quân mà địch lại đông người, sẽ chịu thiệt, ta mang theo binh mã đến hù cho bọn chúng sợ.”

“Ân.” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều gật đầu, cảm thấy được chủ ý này không tồi, Công Tôn vốn muốn đi cùng bọn Triển Chiêu, nhưng Bàng Thống nói “Tiên sinh không bằng cùng ta và đại quân về trước, trở về bẩm báo với Bao đại nhân một tiếng, bằng không ngài ấy sẽ lo lắng.”

Công Tôn nghĩ nghĩ, vẫn là gật gật đầu, quyết định cùng Bàng Thống trở về.

Sau đó, mọi người chia làm hai đường.

Lại nói Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, mang theo Lạc Đồng Thanh, Đường Di cùng Thần Tinh ra roi thúc ngựa đuổi theo sư phụ, vốn là La Sơn Phượng cũng đi theo nhưng trên đường thấy một đôi tình nhân đang giận dỗi nhau liền đành làm “quân nhân đào ngũ” đi tác hợp người ta.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng không làm khó bà, cái bệnh điên điên khùng khùng của La Sơn Phượng cũng không biết khi nào lại đột nhiên phát lên, không đi cùng  cũng tốt.

Dọc theo đường đi mọi người đều nhanh chóng đuổi về phía trước, nhưng cũng không thấy bóng dáng Mộ Thanh Vân và Thiên Nhất, tuy vậy cũng không ai lo lắng an nguy của họ, người kia chắc không có khả năng cướp người trên tay Mộ Thanh Vân cùng Thiên Nhất. Hai người bọn họ trong lòng cũng cảm thấy có lỗi, bởi vì sơ sẩy đem người đánh mất, thứ nhất không thể giành công đạo cho Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, thứ hai là cảm thấy mất mặt, cho nên đơn giản là lập tức chuồn đi.

“Đường Di.” Sau hai ngày đường, mọi người nghỉ ngơi trong một ngôi miếu đổ nát, Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi Đường Di “Ngươi sao lại đi theo? Rất nguy hiểm a, sao ngươi không ở lại trông nom các mỹ nhân?”

Đường Di nghe được vui cười nói “Đi theo các ngươi mà không có mỹ nhân xem sao?”

Bạch Ngọc Đường còn chưa kịp phản ứng lại, đã thấy Triển Chiêu ở bên cạnh cười tủm tỉm, một hồi sau, mặt Bạch Ngọc Đường từ trắng chuyển thành đen. Đường Di vừa thấy Bạch Ngọc Đường phát hỏa, liền xua tay nói “Ách………ừm, ta muốn nhìn xem trong Tà ma động có cái gì.”

Bạch Ngọc Đường có chút hoài nghi nhìn hắn nói “Thật là vậy à?”

“Hắc hắc.” Đường Di mỉm cười, thấp giọng nói “Thực ra ta cũng từng nghe thấy cái động Tà ma kia.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhau một cái, rồi nhìn chằm chằm Đường Di đang nói.

“Nghe nói a…………Trong số Vu sư, có nhiều bà đồng, nghe nói đều là tuyệt sắc mỹ nữ.” Đường Di hắc hắc cười cười nói “Vả lại, mấy cô nương người Thổ Phiên đều là mắt to mũi cao, tùy tiện nhặt một người ở ven đường về đều là mỹ nữ.”

Mọi người đồng thời khóe miệng rút a rút, bất đắc dĩ nhìn Đường Di……….Vẫn là bởi vì mỹ nhân?!

Thần Tinh Nhi lắc đầu tiếc hận nhìn Lạc Đồng Thanh nói “Sư phụ a, người nếu có được một nửa chủ động của Đường công tử đây, con sớm đã có sư nương rồi.”

Lạc Đồng Thanh đỏ mặt, trừng Thần Tinh một cái, nói “Ngươi ít nói bừa đi, cả ngày chỉ nói hươu nói vượn!”

Thần Tinh bĩu môi “Người xem người khác đều thành thân, người ý, ngay cả đối tượng để yêu đương cũng không có.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vừa nghe đến hai chữ thành thân liền đỏ mặt, cũng không tự giác mà ho khan một tiếng, Đường Di cũng không biết ngày đóđã xảy ra chuyện gì khó hiểu hỏi “Thành thân? Thành thân gì? Ai thành thân?”

“Đi ngủ sớm một chút đi.” Bạch Ngọc Đường trừng hắn một cái “Ở đâu ra mà lắm vấn đề thế?!”

“Đúng thế.” Triển Chiêu cũng phụ họa.

Đường Di cùng Lạc Đồng Thanh giật mình liếc liếc – Hai người bọn họ lúc này còn kẻ xướng người họa, hay là phu xướng phụ tùy trong truyền thuyết?

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhau, xem biểu tình của ba người mà không thể nói gì.

Màn đêm buông xuống, mọi người nghỉ ngơi, lại bị tiếng vó ngựa ngoài cửa đánh thức, Mạc Nhất Bắc cùng Mạc Nhất Đao cùng chạy vào, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều có chút bất đắc dĩ, hai người này sao cũng đến đây.

Mạc Nhất Đao cùng Mạc Nhất Bắc cũng xấu hổ, nhìn nhìn mọi người, Mạc Nhất Bắc nói “Chúng tôi nghe nói………Bọn Mạc Nhất Tiếu vừa đi, cho nên chúng tôi cũng đi theo, cảm thấy không cam lòng.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghe xong gật gật đầu, hai người này tựa hồ không biết Nguyên Viện bị bắt đi rồi.

“Triển đại hiệp cùng Bạch đại hiệp, vì cái gìđêm khuya lại ởđây, hai vị cũng phải đi Thổ Phiên sao?” Mạc Nhất Bắc cũng có chút ngoài ý muốn, không hiểu vì sao lại gặp nhau ở đây.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng không có gì để giấu diếm, đem chuyện Nguyên Viện bị bắt kể ra.

“Ngay cả chuyện này cũng ra tay được.” Mạc Nhất Đao hung hắn nói “Mạc Nhất Tiếu, hắn….con mẹ nó điên rồi sao?!”

“Đúng rồi.” Triển Chiêu đột nhiên hỏi “Mạc Nhất Tiếu, có phải đeo ngọc phật màu đen không?”

Mạc Nhất Bắc cùng Mạc Nhất Đao nhìn nhau liếc mắt một cái, đều gật gật đầu nói “Đúng vậy, đó là cha hắn cho hắn.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhợt nhạt cười không hề lên tiếng.

Mạc Nhất Đao lúc này thật cũng không phải rất choáng váng, ngẩng đầu nhìn hai người, hỏi “Hắn còn đeo ư?”

Bạch Ngọc Đường gật gật đầu nói “Không ngừng đội, còn xem như bảo bối.”

Mạc Nhất Đao cùng Mạc Nhất Bắc đều sửng sốt, Mạc Nhất Bắc nhíu mày hỏi “Hay là…Tiếu có nổi khổ?”

Triển Chiêu cười cười nói “Lần này chuyện tình quan hệ quá lớn, hắn có thể có chút lời khó nói….Các ngươi lần sau gặp, đem sự tình điều tra rõ, đừng cố gắng đối đầu, bằng không hắn thực khó xử……….Ta thấy hắn vì không giết các ngươi mà gặp rất nhiều khó khăn.”

Mạc Nhất Đao đỏ mặt, nhỏ giọng nói thầm một câu “Cái gì mà phải giấu diếm, còn chuyện gì không thể nói chứ?!”

Mạc Nhất Bắc cười nhìn hắn hỏi “Nói rồi ngươi có thể giữ bí mật cho hắn sao?!”

Mạc Nhất Đao thở phì phì hừ một tiếng nói “Tốt, ta ngu, được chưa?” Nói xong, tìm một chỗ nằm xuống ngủ.

Mạc Nhất Bắc cũng thở phào nhẹ nhõm, lắc đầu, chấp tay hướng Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, sau đó đến bên cạnh Mạc Nhất Đao, thần sắc trên mặt thoải mái không ít.

Không lâu, trong phòng tiếng ngáy như sấm, Thần Tinh Nhi tiểu hài tử không vướng bận gì nhanh chóng ngáy ngủ.

Bạch Ngọc Đường ngủ không được, đi tới bậc thang ngồi, vừa mới ngồi xuống, vai đã bị ai vỗ một cái, không cần quay đầu lại, Bạch Ngọc Đường cũng biết là Triển Chiêu.

“Ngươi đang nghĩ gì vậy?” Triển Chiêu ngồi xuống bên cạnh.

Bạch Ngọc Đường nhún nhún vai, nói “Không nghĩ tới………Người đầu tiên cùng ta bái đường lại là ngươi a, Miêu Nhi.”

Triển Chiêu híp mắt nhìn hắn, cười nói “À, không quan hệ a, Ngũ gia có thể bái lần thứ hai mà.”

Bạch Ngọc Đường khóe miệng co rút, xoay mặt nói “Bái đường còn có ai bái lần hai?”

Triển Chiêu cũng nhìn nơi khác, lúc này, liền cảm giác Bạch Ngọc Đường dùng tay chọt chọt hắn, vừa quay mặt lại, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đưa qua đồ vật gì đó.

Triển Chiêu nhận lấy, vừa nhìn là một miếng ngọc cổ, mặt trên màu vàng óng ánh viền cũng vàng, đẹp đẽ quý giá dị thường, chính giữa có chữ viết.

“Cái này là cái gì?” Triển Chiêu hỏi, nghĩ nghĩ một chút về sức nặng cùng xúc cảm lạnh lẽo ngọc mang đến nói “Thứ tốt a.”

“Đương nhiên thứ tốt, Hải ngọc, đồ gia truyền.” Bạch Ngọc Đường nói.

“Ngô.” Triển Chiêu nhìn nhìn liền đưa trả lại cho hắn, Bạch Ngọc Đường nhăn mặt nhíu mày nói “Cho ngươi.”

“A?” Triển Chiêu sửng sốt hỏi “Làm gì đem đồ gia truyền cho ta?”

Bạch Ngọc Đường liếc trắng mắt nói “Đều đã nói bái đường một lần rồi.”

Triển Chiêu trừng mắt nhìn, mặt cũng có chút hồng, gật gật đầu nói “Nga……….” Sau đó, cẩn thận nhận lấy, đeo vào bên người, từ trên cổ lấy xuống đồ vật, đưa qua.

Bạch Ngọc Đường có chút ngoài ý muốn tiếp nhận đồ vật, chỉ thấy là một khối huyết ngọc nặng trịch, ngọc màu trắng in hoa văn thiên nhiên, bên trên cũng có một hàng chữ, không khỏi tán thưởng “Thứ tốt a.”

“Tất nhiên.” Triển Chiêu nói “Cũng là đồ gia truyền đó.”

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn hắn hỏi “Cho ta à?”

Triển Chiêu gật gật đầu hỏi “Ngươi muốn hay không?”

Bạch Ngọc Đường vội vàng nhận lấy cất đi, nói “Sao lại không cần được.”

Sau đó, hai người ngồi trong gió lạnh nhưng mặt nóng ran, ngẩng mặt nhìn trời.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 15:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



97: Chờ, Thuyền ma trên đại mạc xuất hiện
  

Sáng sớm ngày hôm sau mọi người vừa mới tỉnh lại, nhìn ra cửa liền thấy Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đầu tựa đầu dựa vào tường ngủ.

Đường Di đứng lên, nghe được tiếng động, Bạch Ngọc Đường liền tỉnh, miệng còn than thở “Miêu nhi… Gối đầu của ngươi thực cứng quá, nói với Bao đại nhân đổi cái khác mềm hơn đi.”

“Sao?” Triển Chiêu cũng tỉnh lơ mơ, nghe được Bạch Ngọc Đường nói gì đó, liền mơ mơ màng màng đáp lại “Ai cho ngươi cướp chăn!”

…………….

Sau đó, hai người nghe được phía sau truyền đến tiếng cười trộm, quay đầu lại, chỉ thấy tất cả mọi người đã dậy, khóe miệng cong cong, cố gắng nhìn đi nơi khác.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhau một cái, gãi gãi đầu, có chút xấu hổ.

Mọi người ra sau điện thờ, đến bên dòng suối nhỏ rửa mặt, Triển Chiêu đẩy đẩy Bạch Ngọc Đường còn tựa vào bên người mình “Này, còn không đứng dậy?”

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn Triển Chiêu, sát lại gần, ở bên tai Triển Chiêu thì thầm “Miêu nhi, sớm.”

Triển Chiêu khẩn trương, chỉ thấy lỗ tai Bạch Ngọc Đường đỏ bừng, cũng sát lại gần nói “Ân, sớm.”

Hai người liếc nhìn nhau, đều cảm thấy, yêu thích một người, hẳn là như thế này nhỉ?

Chuẩn bị xong xuôi, mọi người cùng khởi hành, ngựa không ngừng hướng Mạc Bắc (sa mạc ở phía bắc) mà chạy, trên đường không nói chuyện, mười ngày sau, rốt cục tới được Mạc Bắc, đến gần Tà Ma động, sa mạc bên ngoài Thạch thành.

Vào cửa thành, mọi người mới phát hiện, nơi đây gọi Thạch thành là thật chính xác, trên đường cái đều là nhà cửa được xây bằng đá tổ ong màu vàng, đồng nhất với khung cảnh sa mạc.

Mọi người vì tránh bão cát nên trên cổ đều quấn khăn bảo vệ, nhưng vẫn ngăn không được bụi bám đầy một thân. Như thế này, đúng là muốn lấy mạng Bạch Ngọc Đường, hắn yêu nhất sạch sẽ, một thân đầy bụi đất làm cho hắn khổ sở muèn chÕt.

“Trước tiên tìm khách điếm tắm rửa đi.” Bạch Ngọc Đường đối Triển Chiêu nói “Khó chịu muốn chết.”

“Khách điếm…” Triển Chiêu nhìn xung quanh, Thạch thành phi thường hoang vắng, hầu như nhìn không ra nơi nào giống khách điếm, mà người đi đường cũng rất ít.

“Ai, nơi đó!” Thần Tinh Nhi mắt tinh, chỉ tay về căn phòng bằng đá ở con đường phía trước, thấy tảng đá ở trước của cắm một cái biển, phía trên có hai chữ – Khách điếm.

“Ách… Khách điếm này thật đúng là danh xứng với thực.” Đường Di nhịn không được cười nói.

“Hy vọng nơi đó có nước.” Bạch Ngọc Đường giục ngựa, dẫn đầu đoàn người hướng khách điếm đi đến, Triển Chiêu cũng nhanh chóng đuổi theo.

Tới cửa khách điếm, Bạch Ngọc Đường xoay người xuống ngựa, tiểu nhị ra nghênh đón, nhìn nhìn số người, mặt mày hớn hở “Ai u, khách quan, đến ăn hay là ở lại qua đêm a?”

“Có nước không?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Nước?” Tiểu nhị có chút sờ không được ý nghĩ, nhưng vẫn gật gật đầu nói “Ân, phía sau có giếng nước.”

Bạch Ngọc Đường vừa nghe vậy cảm thấy thật tốt, lập tức gọi ra mấy gian phòng “Mau, đem nước tới cho ta tắm rửa!”

Tiểu nhị thu bạc, cũng không hỏi gì nữa, hân hoan đi xuống chuẩn bị.

Nửa canh giờ sau.

“Hô…” Bạch Ngọc Đường ở bên trong bồn tắm thoải mái thở dài, nói với Triển Chiêu cũng đang thoải mái dựa vào bồn tắm bên cạnh “Miêu nhi, cuối cùng cũng được tắm.”

Triển Chiêu cười nói “Đúng vậy, ngươi nhanh tắm cho đã đi, đợi vào đến sa mạc sẽ càng khó có cơ hội được tắm.”

Bạch Ngọc Đường có chút nản lòng nói “Ai………Bọn người này cũng thật là, đến chỗ nào gây khó dễ không tốt, lại cứ thích ở đại mạc, cái nơi thâm sơn cùng cốc này chứ.”

Triển Chiêu điều chỉnh tư thế nói “Ai, ngươi có ®Ó ý không? Dọc đường đi không có người theo dõi chúng ta.”

“Ân.” Bạch Ngọc Đường gật gật đầu, quả thực rất khả nghi.

“Hơn nữa bên đường đều không thấy nhân mã của Thổ Phiên.” Triển Chiêu nói “Dựa vào lộ trình cùng tốc độ của chúng ta, người Thổ Phiên không có thÓ nµo đi nhanh hơn chóng ta, trước đó ta còn tưởng rằng sẽ gặp họ trên đường đi.”

“Lại nói Miêu nhi.” Bạch Ngọc Đường cười cười nói “Ai biết lúc này họ đang giở trò quỷ gì, có phải là người Thổ Phiên hay không a?”

“Đúng vậy.” Triển Chiêu gật gật đầu “Chúng ta chỉ thấy thư nhưng không có ký tên, trực tiếp nhất là căn cứ để xác định là do người Thổ Phiên cũng không thấy.”

“Chuyện này kỳ hoặc, tóm lại, đợi vào đến bên trong đại mạc, chắc chắc sẽ mở rộng tầm mắt.” Bạch Ngọc Đường nói xong đưa tay choàng qua vai Triển Chiêu.

“Làm gì vậy?” Triển Chiêu vừa hỏi vừa cấu một cái.

Hai người cấu quá cấu lại, liền sát lại gần nhau, cọ một chút, sờ một chút, hôn một cái… Cho đến khi ở cửa truyền đến tiếng nói “Tằng sư thúc tổ? Hai người tắm xong chưa? Chúng ta đến giờ ăn rồi!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường theo bản năng mà tách ra, hai người liếc nhau, Bạch Ngọc Đường nói “Được rồi…”

Sau đó, mặc quần áo, ra khỏi cửa xuống lầu ăn cơm.

Thức ăn của mạc bắc đều là hoa quả khô, thịt toàn bộ đem nướng, bánh bột ngô, không có gì tinh tế.

Đường Di đã ở trên bàn cơm, lần này Mạc Nhất Bắc cùng Mạc Nhất Đao cũng theo tới, mọi người đơn giản liền kết bạn.

Thần Tinh kéo ghế mời Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nói “Tằng sư thúc tổ, Triển đại hiệp, mời ngồi.”

Tiểu nhị cũng đi lên châm trà.

Đường Di vừa ăn vừa lắc đầu, nói với Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu “Ta vừa mới xem thử địa hình, đại mạc này vô cùng bí ẩn, muốn vào phỏng chừng phải tìm một người dẫn đường.”

Tiểu nhị đang châm trà, vừa nghe các vị đại gia muốn vào sa mạc, lập tức liền hỏi “Ai nha, các vị, muốn vào sa mạc a?”

Đường Di nhìn hắn, gật gật đầu “Ân, tiểu ca có người dẫn đường nào không, giới thiệu cho chúng ta a?”

“Các vị, đừng đi vào đó, sa mạc này không yên ổn!” Tiểu nhị hạ giọng nói.

“Nga?” Bạch Ngọc Đường cảm thấy hứng thú hỏi “Không yên ổn như thế nào?”

“Gần đây nhất, buổi tối có thể nhìn thấy Thuyền ma thường lui tới.” Tiểu nhị nhỏ giọng nói.

“Thuyền ma?” Triển Chiêu lắp bắp kinh hãi “Ma quái như thế nào?”

“Các ngài không biết quỷ thuyền a? Mà cũng phải, các ngài cũng không phải người bản địa.” Tiểu nhị gật đầu nói “Ở vùng này thường xuyên có thể nhìn thấy Thuyền ma, chính là vào ban đêm, trên đại mạc xuất hiện một con thuyền lớn màu đen ẩn ẩn hiện hiện, chập tối có mấy người tò mò, đi vào nhìn, sau đó thì…không ra nữa!

“Còn có chuyện như vậy?” Triển Chiêu có chút giật mình.

“Đúng là có chuyện như vậy.” Tiểu nhị lắc đầu nói “Cho nên a, các ngài cho dù muốn tìm người dẫn đường cũng sẽ không tìm được ai, sống tốt không muốn, ai lại đi tìm chết chứ?”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhìn nhau, đều khẽ nhíu mày.

“Con Thuyền ma kia, cụ thể là ở đâu?” Lạc Đồng Thanh hỏi “Buổi tối có thể thấy sao?”

“Phải, mấy ngày nay chỉ cần có bão cát nhỏ đều có thể thấy.” Tiểu nhị nói “Không tin, buổi tối các ngài có ra thể nhìn xem.”

Tất cả mọi người gật đầu, sau khi tiểu nhị rời khỏi, Đường Di hỏi Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu “Thế nào?”

“Không có người dẫn đường lại không có mục tiêu, ban ngày không nªn đi vào.” Triển Chiêu nói “Đợi tới tối đi!”

“Nếu con Thuyền ma kia xuất hiện, chúng ta liền vào xem.” Bạch Ngọc Đường nói.

Tất cả mọi người gật đầu, nhanh chóng ăn cơm, đợi buổi tối Thuyền ma xuất hiện.

Buổi chiều, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đi vào sa mạc trước một chuyến, hỏi mấy người đi đường nh­ng không ai thấy người Thổ Phiên đi qua.

“Miêu nhi.” Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu chậm rãi trở về nói “Có chút kỳ quặc.”

“Lối vào Tà Ma động thật sự ở chỗ này?” Triển Chiêu hỏi.


“Nguyên lão gia trước đó đã nói qua như vậy, mặt khác……. Cũng không có nói thuyền ma sao?” Bạch Ngọc Đường nói.

“Nói khác đi, bắt cóc Nguyên Viện, có thể không  phải người Thổ Phiên……….” Triển Chiêu nói chưa dứt lời, liền nhìn phía trước nở nụ cười, nói với Bạch Ngọc Đường “Ngọc Đường, nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới rồi!”

Bạch Ngọc Đường ngẩn đầu, chỉ thấy phía cửa Thạch thành có một đội nhân mã đi tới, đúng là đoàn người Thổ Phiên, cầm đầu là vương tử Đạt Bố, còn có Hắc Sơn chân nhân……..Rất xa, còn có thể thấy Mạc Nhất Tiếu ở trong đó.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường trao đổi ánh mắt, chợt lóe ý tìm một chỗ tránh trước, sau đó rất nhanh về tới khách điếm nói với Đường Di cùng mọi người chuyện vừa nhìn thấy.

“A? Bọn họ ở phía sau chúng ta?” Thần Tinh lắp bắp kinh hãi hỏi “Nguyên Viện cô nương đâu?”

Triển Chiêu nhún vai “Lúc nãy nhìn không thấy, nhưng nếu ở trong đó cũng tốt, hiện tại có thể cứu người.”

“Ta cảm thấy …. có thể không phải những người này bắt Nguyên Viện cô nương đi, trong chốc lát bọn họ tiến vào nhìn thấy chúng ta xem phản ứng thế nào là biết!”

Mọi người liếc nhau một cái đều gật đầu, ngồi xuống vừa uống trà vừa chờ đợi.

Quả nhiên không bao lâu sau, bên ngoài có mấy đội nhân mã đi đến, bọn tiểu nhị ra ngoài nghênh đón, những người đó vừa vào cửa, trước hết là phủi bụi trên người, vừa ngẩng đầu……Chính là sửng sốt.

Đạt Bố nhìn thấy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, biểu tình có thể nói là phấn khích, cả kinh đến độ miệng không thể ngậm lại, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhìn nhau – xem ra thực không phải những người này làm.

Mạc Tiếu cũng giật mình, hắn t­ưởng Mạc Nhất Bắc và Mạc Nhất Đao muốn cùng hắn liều mạng, không ngờ hai người đó chỉ ngồi im uống rượu, giống như không hề nhận ra hắn.

Đạt Bố đi lên nói “Thật khéo, lại gặp các vị ở đây.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cười cười nói “Không phải là trùng hợp, chúng ta cố ý tới.”

Đạt Bố sửng sốt, Hắc Sơn chân nhân bên cạnh tìm chỗ ngồi xuống, hỏi “Các vị cũng là vì Tà Ma động mà đến?”

“Cũng không phải.” Đường Di cười cười, xuất ra thư của kẻ bắt cóc Nguyên Viện cô nương, đưa cho Đạt Bố, hỏi “Nét chữ trên tờ giấy, các ngươi quen thuộc chứ?”

Đạt Bố hơi hơi giật mình, tiếp nhận tờ giấy liền nhíu mày hỏi “Tờ giấy này từ đâu mà ra?”

“Trong phòng Nguyên Viện tiểu thư.” Lạc Đồng Thanh trả lời.

“Nga……….” Đạt Bố gật gật đầu, mày nhíu lại, tựa hồ có chút khó hiểu, thấy Triển Chiêu cùng mọi người đang nhìn mình, con ngươi đảo qua, nhanh chóng lắc đầu nói “Các vị sẽ không cho rằng chúng ta bắt Nguyên Viện tiểu thư đi chứ?”

Tất cả mọi người không nói lời nào.

“Chúng ta sao lại phải làm những việc ti tiện như thế?!” Đạt Bố lắc đầu nói “Hiểu lầm hiểu lầm! Hiểu lầm thật lớn a!”

“Tiểu vương gia biết người nào gây ra?” Triển Chiêu hỏi.

Đạt Bố nghĩ nghĩ, nhìn chỗ ngồi bên cạnh Triển Chiêu, Triển Chiêu hiểu rõ ý hắn – “Mời ngồi.”

Đạt Bố ngồi xuống, nghĩ nghĩ nói “Không dối các vị, chúng ta trên đường, thật là đã bị người ta âm thầm cản trở.”

“Ai?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

Đạt Bố lắc đầu nói “Người nọ võ công kì cao, nguyên bản Minh Linh đao trong tay Mạc Tiếu cũng bị trộm đi.”

“Cái gì?” Mạc Nhất Bắc nhịn không được quay đầu hỏi “Minh Linh đao bị trộm rồi?”

“Đúng.” Đạt Bố gật đầu nói “Buổi tối hôm ấy, một hắc y nhân đột nhiên tập kích, bởi vì sau khi chúng ta luận võ xong, người bị thương quá nhiều nên không phòng bị. Không nghĩ tới công phu của hắn quá cao, lập tức đoạt đi bảo đao rồi biến mất không thấy.”

“Người nọ sử dụng võ công gì, ngươi biết chứ?” Triển Chiêu hỏi tiếp.

Đạt Bố lắc đầu, nói “Chiêu số kỳ lạ, chưa bao giờ thấy qua.”

“Cướp bảo đao trước, sau đó ắt phải tìm chìa khóa, cũng là thông suốt rồi.” Đường Di lẩm bẩm.

“Vậy bọn ngươi lần này là vì Tà Ma động mà đến?” Triển Chiêu hỏi.

“Chính xác.” Đạt Bố khoát tay nói “Nhưng mà các vị không cần lo lắng, ta vào Tà Ma động chỉ vì học võ cùng lấy một ít bảo vật. Ta không được sủng, muốn tranh đoạt ngôi vị hoàng đế với hoàng huynh phải có tiền, cho nên chỉ vì kiếm tiền mà thôi cũng không có ý gây nguy hại Đại Tống.”

Mọi người trong lòng muốn cười – Ngươi hiện tại không có, ai đảm bảo sau khi ngươi đăng cơ sẽ không, chúng ta đâu phải đồ ngốc?!

“Tiểu vương gia có từng nghe nói qua Thuyền ma?” Đường Di hỏi hắn.

“Đã nghe nói.” Đạt Bố gật gật đầu, nói “Nhưng chưa trông thấy.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghĩ tới ngày đó ở phủ Cửu Giang nhìn thấy Thuyền ma, trừng mắt – Ngày đó nếu không phải do ngươi quấy rồi, bọn ta sớm đuổi theo rồi!

Đạt Bố từ khi biết sự lợi hại của Mộ Thanh Vân, về sau liền không dám khiªu chiÕn víi Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, bởi vậy hàn huyên vài câu trong chốc lát liền rời đi.

Bọn họ đi rồi, đám người Triển Chiêu về phòng, lẳng lặng chờ đợi Thuyền ma xuất hiện khi đêm xuống, mà nghe tiếng động dưới lầu, tựa hồ bọn người Đạt Bố đều ở lại khách điếm, không hề nóng lòng đi Tà Ma động.

Rất nhanh, bóng đêm bao trùm đại mạc.

Triển Chiêu mở cửa sổ, một tay chống cằm ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài, Bạch Ngọc Đường cũng đi tới hỏi “Miêu nhi, nhìn thấy cái gì không?”

Triển Chiêu nhìn thấy một mảnh đại mạc mờ mịt, lắc đầu nói “Không.”

Bạch Ngọc Đường ghé sát lại bên người Triển Chiêu, nói: “Xích qua một chút.”

Triển Chiêu hướng bên cạnh xê dịch, Bạch Ngọc Đường chen vào, hai người cùng nhau ghé vào một khe hở nhỏ hẹp trên cửa sổ.

“Ở xa xa hình như có gió to.” Bạch Ngọc Đường nhìn đại mạc, nói.

“Ân.” Triển Chiêu gật đầu “Chỉ nhìn thấy một mảnh mờ mịt, ngay cả ánh trăng đều bị che khuất.”

” Không biết sư phụ ở nơi nào.” Triển Chiêu nói “Hay là vào đại mạc rồi?”

“Yên tâm đi.” Bạch Ngọc Đường an ủi hắn “Hai người bọn họ, cho dù vào đại mạc, cũng sẽ không bị lạc đâu.”

“Này.” Triển Chiêu nghĩ nghĩ nói “Ngọc Đường, ngươi còn nhớ lần trước chúng ta ở nha môn tri phủ nghe được cái gì không?”

Bạch Ngọc Đường hơi hơi sửng sốt, gật gật đầu “Cái gì mà báo thù, không phải báo thù gì đó?”

“Ân.” Triển Chiêu gật đầu “Nói đi nói lại, ta cảm thấy được nếu nói là báo thù, cũng chính là cùng Hắc Sơn chân nhân có chút quan hệ, nhưng….Mạc Ki đã chết, thù của hắn cũng đã báo, nhiều nhất sẽ phiền toái đến Nguyên lão gia tử………Nhưng án kiện lần này, hình như không đơn giản như vậy.

“Ân.” Bạch Ngọc Đường duỗi thắt lưng, không để ý nói “Tóm lại chính là phiền toái, mệnh con mèo nhà ngươi thật đúng là lao lực, êm đẹp không chịu, lại đi lo mấy chuyện như vậy làm gì?”

Triển Chiêu nhăn mặt nhăn mũi nói “Cũng không phải……….Hiện tại cũng qua hết ngày nghỉ rồi còn phải ở nơi thâm sơn cùng cốc mà đợi, haizzz nếu được quay về Khai Phong thì tốt rồi, còn có thể đi dạo phố ăn bánh bao.”

“Án tử lần này xong xuôi cũng võa đến tết Đoan ngọ đi?” Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi.

“Ân.” Triển Chiêu gật gật đầu.

“Lúc trở về, đến Hãm Không Đảo một chuyến đi.” Bạch Ngọc Đường túm túm ống tay áo Triển Chiêu.

“Để làm gì?” Triển Chiêu ngắm hắn.

Bạch Ngọc Đường cười “Đi ăn bánh chưng do đại tẩu làm a.”

Triển Chiêu nghĩ nghĩ, cười tủm tỉm gật đầu “Đi” (này là dụng mỹ thực dụ mèo về ổ chuột đây mà)

Hai người đang tha thiết nhìn nhau, đột nhiên, cách vách cửa sổ truyền đến tiếng Thần Tinh Nhi kêu to “Sư phụ! Mau nhìn a! Thuyền ma kìa!”

Nghe được tiếng kêu của Thần Tinh, cơ hồ tất cả mọi người đều đẩy cửa sổ giương mắt nhìn ra bên ngoài……..Chỉ thấy giữa đại mạc cát bụi mù mịt, mơ hồ xuất hiện một bóng thuyền màu đen thật lớn, ở dưới ánh trăng có vẻ càng ngày càng rõ ràng, như vậy, chính là một con Thuyền ma xuất hiện!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 15:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



98: Thuyền ma đích thực
  

Thuyền ma vừa xuất hiện, Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu liền liếc nhau, đồng thời nhảy ra ngoài cửa sổ cùng tiến thẳng vào đại mạc.

Lạc Đồng Thanh cùng Đường Di vừa bay theo đuổi kịp hai người kia, hai huynh đệ Mạc gia cũng đi ra.

“Tiểu vương gia, chúng ta cũng đi xem thử hay không?” Hắc Sơn chân nhân hỏi Đạt Bố, Đạt Bố nhíu mày nghĩ nghĩ nói “Đi xem cũng tốt nhưng cần phải cẩn thận, thứ này thoạt nhìn thật sự tà môn!”

Mọi người gật đầu, Hắc Sơn chân nhân mang theo Mạc Tiếu phi thân ra khỏi khách điếm, đuổi theo.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu thi triển khinh công chạy vội về phía bên trong đại mạc, liền nhìn thấy một cái thuyền lớn ẩn ẩn hiện hiện, Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi “Miêu nhi, thuyền lớn kia như thế nào không động đậy?”

Triển Chiêu cũng cảm thấy kỳ quái, chỉ thấy con thuyền càng lại gần càng thấy to lớn, so với bình thường phải lớn hơn nhiều lắm, hơn nữa vững vàng sừng sững bên trong sa mạc, cũng không nhúc nhích.

“Ngọc Đường, có chút cổ quái.” Triển Chiêu vừa chạy vừa nói “Ta cảm thấy không giống thuyền lớn.”

Lúc này, Bạch Ngọc Đường cũng phát hiện… con thuyền ma kia nằm ngay giữa sa mạc, lại gần nhìn mới phát hiện ra đó căn bản không phải thuyền, mà là một toàn thành có hình dáng giống một con thuyền…. là một dạng kiến trúc cổ.

“Miêu nhi.” Bạch Ngọc Đường đến gần cổ thành rồi dừng lại, ngẩng mặt nhìn nhìn nói “Hình như là một tòa thành đổ nát.”

“Đúng, thật cũ kỹ.” Triển Chiêu cũng nhíu mày.

“Phía dưới giống như còn có một phần bị chon vùi trong cát.” Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ “Phỏng chừng tòa thành này trước đây bị chôn dưới nền đất, sau đó bão cát đại mạc nổi lên, thổi cát đi nên dần dần hiện ra.

“Cũng có thể.” Triển Chiêu gật gật đầu hỏi “Sao lại có người cố ý kiến tạo thành cổ theo hình dạng thuyền nhỉ?”

Lúc này, Đường Di, Lạc Đồng Thanh ở phía sau cùng Thần Tinh Nhi hổn ha hổn hển chạy tới.

“A!” Thần Tinh Nhi kinh ngạc nhảy dựng nói “Oa, thì ra là một tòa thành cũ nát! Làm ta cứ tưởng là thuyền ma.”

“Vậy giờ chúng ta vào xem hay là chờ ban ngày?” Lạc Đồng Thanh hỏi.

“Ân.” Triển Chiêu sờ sờ cằm nói “Ban ngày nhìn không thấy, phỏng chừng là bị bão cát che lấp mất.”

Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ nói “Hiện tại đi vào không an toàn, dù sao cũng là cổ thành, vạn nhất gặp phải cơ quan, chúng ta ngay cả cây đuốc cũng không đem theo.”

“Ân.” Triển Chiêu cũng gật đầu, Đường Di lấy vài thứ từ trong túi tiền, mọi người nhìn thấy là một cây giống như nến màu đỏ.

“Đây là cái gì?” Lạc Đồng Thanh khó hiểu hỏi.

“Không phải nói ban ngày không ai có thể nhìn thấy sao, làm dấu hiệu, “ đến lúc đó chúng ta có thể tìm thấy nó rồi.” Nói xong, Đường Di dùng đất đem cây gậy chôn xuống. Sau đó, mọi người quay đầu lại thì thấy Hắc Sơn chân nhân cùng Mạc Tiếu cũng đã chạy tới, đang cau mày nhìn tòa cổ thành có hình dáng như chiếc thuyền.

Mà xa xa, Mạc Nhất Bắc cùng Mạc Nhất Đao còn chưa đuổi tới.

Tất cả mọi người cùng lắc đầu, hai người này………khinh công vậy mà còn chưa bằng Thần Tinh Nhi.

Quyết định trở về, Bạch Ngọc Đường đột nhiên túm Triển Chiêu lại hỏi “Miêu nhi…..Vì cái gì những người đã tới trước đây đều không trở về?”

Triển Chiêu sửng sốt một chút, liếc Bạch Ngọc Đường một cái……..Quả nhiên, chợt nghe khắp nơi cơ hồ truyền đến âm thanh tất tất tác tác, nhưng rất khó nhận ra bởi bên trong đại mạc gió quá lớn, làm cho thanh âm đều không phân rõ. Nhưng hai người biết, đích thật là có, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nội công thâm hậu, cảm giác sẽ không nghe lầm, hơn nữa nguy hiểm đang tiến đến.

“Nguy hiểm!” Triển Chiêu đột nhiên chỉ vào phía trên cổ thành ở xa xa, Bạch Ngọc Đường cũng thấy, vội cùng nhau phi thân về phía trước, đối với mọi người hô: “Đi mau!”

Mấy người bên cạnh đều nghe được động tĩnh, tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng đồng thời đều nhảy dựng lên, chỉ có Thần Tinh chậm chút, Lạc Đồng Thanh một phen kéo hắn.

Cùng lúc đó, chỉ thấy từ phía trên cổ thuyền, tựa hồ có một khối tấm thảm màu đen đổ ập xuống.

“Không hay rồi!” Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu kêu mọi người phía trước chạy…..Kia không phải là tấm màn đen mà là một màn mưa tên.

Mọi người chạy nhanh về phía trước nhưng màn mưa tên này số lượng kinh người, Bạch Ngọc Đường biết tình huống không ổn, liền rút Long Lân thối nhẫn ra, đối Triển Chiêu nói “Miêu nhi, các người đi trước đi.”

Triển Chiêu làm sao có thể bỏ hắn mà đi, rút Cự Khuyết ra phi thân trở về, cùng Bạch Ngọc Đường ngăn trở trận mưa tên.

Phía sau Hắc Sơn chân nhân chạy thật nhanh, Mạc Tiếu tựa hồ còn do dự một chút,lại bị Hắc Sơn chân nhân kéo đi, Lạc Đồng Thanh cùng Đường Di muốn lưu lại hỗ trợ, lại nghe Triển Chiêu nói “Đi mau!”

Ba người thật sự là không thể di chuyển.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhau liếc mắt một cái, nội lực ngưng tụ, ngay khi trận mưa tên vừa đến, rút đao ra đỡ. Mọi người chỉ thấy bóng loáng thoáng hiện, binh khí hai người hàn khí bức người, tên đến đều bị văng ra, nhưng số lượng thật kinh người, Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu thay nhau ngăn cản, nhưng số lượng quá nhiều, hai người khẽ nhíu mày, đang lúc chỉ mảnh treo chuông……Đột nhiên chợt nghe giữa không trung có người nói “Lui ra phía sau!”

Nghe thanh âm, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường không hẹn mà cùng cảm thấy vui vẻ, phi thân lui ra phía sau, đồng thời, liền cảm giác một cỗ nội lực mạnh mẽ đảo qua, đem mấy vạn cây tên ngăn cản…….

Mọi người không khỏi thán phục – nội lực quá thâm hậu!

Một Hắc y nhân dừng ở trước Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu đi lên một bước “Sư phụ.”

Thiên Nhất vừa nhìn thấy hắn, Bạch Ngọc Đường cũng tiến lên “Tiền bối.”

“Đi về trước rồi nói sau.” Thiên Nhất xua tay nói “Các ngươi cũng thật lợi hại, buổi tối cũng dám tiến vào sa mạc này, không biết cái gì là trời cao đất rộng hử?” Một bên trừng mắt nhìn Bạch Ngọc Đường liếc mắt một cái “Ngươi cũng không ngẫm lại, nếu ngươi xảy ra chuyện gì, sư phụ ngươi sẽ không cắn chết ta?”

Bạch Ngọc Đường xấu hổ, Triển Chiêu cũng bị trừng mắt, Thiên Nhất nói “Ngươi không phải ổn trọng lắm sao? Sao cả ngày cứ điên theo hắn thế?!”

Triển Chiêu không nói lời nào, Thần Tinh Nhi ở một bên nâng cằm, nhìn Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu – hai vị đại hiệp bị Thiên Nhất giáo huấn, cảm thấy được có chút thú vị, liền đối sư phụ nói “Ai, sư phụ a, người nói Thiên Nhất tiền bối cùng Mộ Thanh Vân tiền bối, người nào lợi hại hơn?”

Lên tiếng xong, không có thanh âm trả lời, Thần Tinh nhìn lại, chỉ thấy Lạc Đồng Thanh ngồi một bên, sắc mặt tái nhợt.


“Nguy rồi!” Đường Di cũng thấy, tiến lên xem xét, chỉ thấy trên lưng Lạc Đồng Thanh cắm một mũi tên đuôi lông đại bàng, màu đen, rất ngắn.

“Sư phụ!” Thần Tinh sợ hãi, hỏi “Người có bị thương nặng lắm không?”

Thiên Nhất vừa thấy liền chau mày nói “Có độc.”

“Chính là kịch độc!” Đường Di sắc mặt khổ sở.

“Có thể cứu được không?” Bạch Ngọc Đường hỏi Đường Di.

Đường Di nói “Ách…Cái này là làm khó ta, ngươi để ta đi độc chết người thì còn có thể đi.”

“Còn tâm tư nói giỡn sao?” Thần Tinh Nhi phát hỏa, nhảy dựng nói “Mau cứu sư phụ ta, nếu có chuyện gì không hay xảy ra với sư phụ ta cũng không sống nữa, ô…ô……….” Nói xong, khóc thét lên.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu liếc nhau, Triển Chiêu chụp lấy nàng nói “Đừng nóng vội, bối rối không phải biện pháp, phải nghĩ biện pháp.”

“Nhanh đi tìm đại phu.” Bạch Ngọc Đường nói xong, chính mình cũng tự thấy bất khả thi, thâm sơn cùng cốc thế này, lấy đâu ra đại phu chứ?

“Đúng rồi, bằng hữu của các ngươi không phải có một thần y sao?” Thiên Nhất đột nhiên hỏi.

“Công Tôn tiên sinh!” Triển Chiêu nhanh nhảu gật đầu.

“Ta nghĩ đại quân của bọn họ đã muốn tới ngoài Thạch thành, các ngươi muốn hay không………” Thiên Nhất chưa nói xong, chỉ thấy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường mỗi người một bên khiêng Lạc Đồng Thanh phi thân về phía trước, hướng ngoài Thạch thành mà đi.

Thần Tinh Nhi lau nước mắt, cũng nhanh chóng đuổi theo.

Đường Di cũng theo sau nhưng còn chưa bước được vài bước, đột nhiên liền cảm thấy bên người phát lạnh, Đường Di cả kinh, xoay mặt, liền nhìn thấy Mộ Thanh Vân xuất hiện ngay bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng khiến hắn có chút sợ hãi.

Võ lâm chí tôn đúng là không tầm thường, chỉ một ánh mắt có thể đem một tiểu bối giang hồ bình thường nhỏ bé như hắn áp đảo, Đường Di thối lui vài bước, ôm ngực nói “Oa….Tiền bối, người không nên hù dọa người khác a, mấy đời của Đường gia chỉ có ta là đích tôn thôi đó.”

Thiên Nhất nhìn Đường Di hỏi “Ngươi đi theo bọn họ đến, mục đích là gì?”

Đường Di cười cười nói “Ta thì có thể có mục đích gì chứ, không phải vào giúp vui sao.”

Thiên Nhất hơi nhíu mi “Ta cùng với phụ thân đã chết của ngươi cũng có chút giao tình, ngươi nghĩ muốn thay hắn báo thù, ta có thể lý giải.”

Sắc mặt Đường Di nhanh chóng thay đổi, cười khổ một tiếng nói “Tiền bối, ta không hy vọng xa vời giúp cha ta báo thù, ta chỉ muốn biết rõ, người chết như thế nào, theo cách nói của nương ta đều là lừa dối, ta đã sớm biết.”

Thiên Nhất hơi gật đầu nói “Cái khác ta mặc kệ…. Bất quá, ngươi lợi dụng hai đồ nhi của ta.”

Đường Di nhanh xua tay “Ta không dám…. Hơn nữa, hai người bọn họ cũng không phải người hồ đồ, ta có ý đồ gì, hai người họ có thể không biết sao? Tiền bối, không cần để tâm.”

Thiên Nhất nhìn hắn, chợt lóe…. Không có.

“Oa.” Đường Di lại che ngực, tâm nói “Cũng quá cao cường đi!” Bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn qua Mạc Nhất Bắc cùng Mạc Nhất Đao đang choáng váng, vẫy tay nói “Đi thôi, trở về tắm rửa rồi ngủ một giấc, không có cách nào để giải thích rõngay cả.” Nói xong, đi mất.

Lại nói Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường mang theo Lạc Đồng Thanh đi ra Thạch thành, quả nhiên nhìn thấy phía trước có đại quân đang dựng trại.

Hai người mang theo Lạc Đồng Thanh tới trước cửa đại doanh lại bị thủ vệ ngăn cản, Triển Chiêu đang muốn lấy lệnh bài trong thắt lưng ra, nhưng Thần Tinh Nhi không thể đợi được, ở cửa hô to “Công Tôn tiên sinh, mau tới cứu sư phụ ta!”

Công Tôn cùng Bàng Thống trong đại trướng chụm đầu nghiên cứu địa thế sa mạc cùng địa hình Thổ Phiên, chợt nghe thanh âm bên ngoài, vội vén màn trướng lên.

Lúc này, thủ vệ đã để Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường tiến vào, Triển Chiêu vừa thấy Công Tôn liền nói “Tiên sinh, hắn trúng độc!”

Công Tôn nhanh chóng chỉ tay vào lều lớn của mình nói “Nâng vào đi.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đem người vào trong đại trướng.

Công Tôn nhìn thương thế liền nhíu mày hỏi “Chuyện gì đã xảy ra?”

Triển Chiêu nói đại khái một chút chuyện con thuyền ma cùng cơ quan trong đó.

Bàng Thống có chút buồn bực “Tình huống này giống như là bên trong cổ thành có người…Không giống như là cơ quan tự động, cơ quan cơ bản đều là duy nhất, làm sao có thể lặp lại nhiều lần?”

Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu tỏ vẻ hoài nghi.

Công Tôn nói “Triển hộ vệ, Bạch thiếu hiệp, các ngươi bảo vệ tâm mạch của hắn, ta muốn rút tên ra trước.”

“Được!” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhanh chóng vận công bảo vệ tâm mạch Lạc Đồng Thanh.

“Sư phụ, người phải cố sống a.” Thần Tinh Nhi tội nghiệp ghé vào bên giường nhìn Lạc Đồng Thanh hai mắt nhắm nghiền, trong lòng thầm mắng chính mình – đều do ngươi không tốt, cứ thích kém miếng khó chịu, sư phụ nếu không phải vì cứu ngươi cũng sẽ không bị trọng thương, ngươi thật vô dụng!”

Lúc tên được rút ra, Lạc Đồng Thanh chảy rất nhiều máu, lại còn toàn là máu đen, nhưng chung quy là vẫn sống, không có tắt thở.

Công Tôn dùng ngân châm giúp hắn trừ độc, cũng may là Công Tôn cẩn thận, lần này sợ trúng mai phục nên mang đến rất nhiều dược liệu, quả nhiên luc này đã có thể phát huy tác dụng.

Trải qua một đêm trị liệu, Lạc Đồng Thanh chuyển nguy thành an, độc được giải.

Thần Tinh Nhi thở phào một hơi, mọi người cũng đều an tâm, Công Tôn cầm mũi tên độc lên tỉ mỉ xem xét, bỗng nhiên nói “Ừm…Tên độc này hình như ta đã từng thấy.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hạ Lan Kỳ Vũ và 71 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.