Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 05.09.2017, 14:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



57: Đệ ngũ thập thất thoại hành, kỳ nghỉ của Triển hộ vệ
  

Tháng tư thanh minh vừa qua khỏi, Khai Phong phủ kết thúc mấy ngày mưa dầm liên tục, nghênh đón một sáng sớm ánh nắng tươi sáng. Chồi non trên các cành cây đã biến thành những chiếc lá non xanh mơn mởn, dính chút sương đêm, trông lấp lánh ánh xanh, tràn đầy sức sống.

Sau tiết thanh minh, người du xuân liền nhiều hơn, ở Khai Phong, rất nhiều người rúc mình trong chăn tránh cơn gió lạnh mùa đông, giờ tất cả đều đã thay trang phục mùa xuân, ra ngoài bận rộn rồi. Trên đường náo nhiệt hơn rất nhiều, trong hồ cũng bắt đầu có thuyền hoa… lui tới, truyền ra từng trận tiếng nhạc du dương.

Trong Khai Phong phủ, hậu viện.

“Ha a…”

Sáng sớm, Triển Chiêu từ trong chăn ấm áp vươn tay ra, ngáp một cái, duỗi eo thêm cái… Lập tức, liền có bốn đám lông mềm mại chui lên giường của hắn, cùng nhau liếm…

“Ân…” Triển Chiêu ngồi dậy dụi dụi mắt, cúi đầu, nhìn nhìn ba con mèo con béo phì vẫn còn bên cạnh mình lăn qua lăn lại, còn có tiểu bát đã trưởng thành hơn chút, ngu a a, mơ mơ màng màng bảo một câu, “Sớm a.”

Giương mắt nhìn sắc trời bên ngoài, chỉ thấy trời quang đãng, âm mưa mấy ngày hôm trước đều không thấy. Triển Chiêu mỹ tư tư nheo mắt lại cười cười, hôm nay xem ra cũng được rồi, có thể lên đường rồi.

Trên thực tế, ngày nghỉ của Triển hộ vệ đã sớm tới, chỉ bất quá bởi vì phải đi xa, trời mưa sẽ ảnh hưởng đến tâm tình ra ngoài, vì vậy hắn phải chờ, đợi mưa tạnh rồi mới đi.

Trong khoảng thời gian này Khai Phong phủ rất an bình, bất quá cũng phải thôi, có sự tồn tại của Bao đại nhân, trị an Khai Phong luôn luôn đều rất tốt.

Khai Phong phủ bây giờ có thể nói nhân tài đông đúc. Bàng Thống đã mang theo thủ hạ của hắn bắt đầu thường xuyên lưu lại Khai Phong phủ, mặc dù phần lớn thời gian hắn đều ở trong Trung Châu Vương phủ của mình, nhưng cơ hồ mỗi ngày đều tới đây báo cáo. Sáng sớm tinh mơ đến tìm, đợi mãi đến trời tối mới chịu rời đi. Hắn ở trong Khai Phong trong phủ, hoặc là nhìn quyển tông, hoặc là cùng Bao đại nhân nói chuyện phiếm, cùng Triển Chiêu tỉ thí, bằng không, liền đi quấy rối Công Tôn dốc lòng nghiên cứu dược vật một chút.

Đầu mùa xuân gần đây, khí trời không yên, lúc lạnh lúc nóng, vì vậy Khai Phong phủ mắc không ít người bị cảm gió lạnh, Công Tôn tiên sinh chừng vô sự, liền lại giống như trước đây, dựng một cái lều bên cửa hông Khai Phong phủ, xem bệnh cho dân chúng dọc đường, hắn cũng là tự mình chuẩn bị chút đan dược trị liệu cảm lạnh, cũng không bán, chỉ là đưa cho những người không có tiền mua thuốc.

Tô Trường Phong và Lam Kỳ đều quyết định ở lại Khai Phong phủ, Tô Trường Phong vừa lúc trông coi hai ngàn cấm quân thuộc quyền quản lý của Khai Phong phủ, Lam Kỳ thì phụ trách năm trăm nha dịch làm việc ở nha môn Khai Phong phủ. Hai người này đều thông minh giỏi giang, người cũng chuyên cần nhanh nhẹn. Từ sau khi có hai người này, công việc của Triển Chiêu giảm đi không ít, hơn nữa mấy ngày này cũng không có vụ án nào lớn, cho nên thường xuyên có thể thấy Triển hộ vệ không chịu làm gì cả, bộ dáng uể oải ôm mèo con đi lòng vòng trong sân, khí trời lại ẩm ướt… sắp sửa mọc nấm mất rồi.

Bạch Ngọc Đường trở về cũng được một thời gian rồi, phái người đến đưa tin một lần, nói là đại tẩu còn chưa sinh, còn phải chờ nửa tháng.

Mặc quần áo, rửa mặt, Triển Chiêu tinh thần sáng láng thu thập gian phòng một chút, lại thu thập bao quần áo, xoay người ra khỏi phòng, chạy đi thư phòng, cùng Bao Chửng nói lời từ biệt, muốn bắt đầu kỳ nghỉ dài một tháng của bản thân.

Bao Chửng mấy ngày nay càng nhàn, gần đây quốc thái dân an, hắn mỗi ngày sầm mặt luôn cảm thấy có hơi không quá đáng mừng, Bát vương gia luôn cười nhạo hắn, lão Thái sư Bàng Cát cũng nói hắn mang điềm chẳng lành… Người ta đều thật vui vẻ, chỉ mình hắn, luôn đen mặt âm trầm.

Bao Chửng thầm lẩm bẩm —mặt ta vốn màu đen, ta có vui mừng hơn nữa, mặt cũng vẫn màu đen!

Chừng vô sự, Bao Chửng thỉnh thoảng cùng Bát vương gia đi đánh cờ, hoặc là cùng Vương thượng thư uống trà, cuộc sống trôi qua rất thích ý.

Triển Chiêu xuyên qua hành lang, liền thấy Tiểu Lục, Tiểu Thất và Tiểu Nguyên đang luyện công trong sân, hôm nay đi ra ngoài tuần nhai là Vương Triều Mã Hán, cho nên Trương Long Triệu Hổ lưu lại liền dạy ba tiểu hài nhi luyện võ công.

“Triển đại nhân.” Ba tiểu hài nhi cực thích Triển Chiêu, thấy hắn đến rồi, đều cười híp mắt đã chạy tới chào hỏi.

“Đã ăn điểm tâm cả chưa?” Triển Chiêu sáp qua hỏi.

“Ăn rồi.” Tiểu Nguyên cười hì hì trả lời, “Nửa canh giờ trước học xong liền ăn rồi.”

Triển Chiêu gật đầu, cùng mọi người nói mình hôm nay sẽ đi, mọi người cũng đều biết hắn có kỳ nghỉ dài, nhưng sống chung lâu, vẫn là không thôi, chỉ dặn dò hắn mau chút quà trở lại, nhớ mang đặc sản Lư Sơn.

Triển Chiêu tản bộ đến thư phòng của Bao Chửng, chỉ thấy hắn đang xem công văn, thấy Triển Chiêu đi vào, Bao Chửng cười, hỏi, “Làm sao, Triển hộ vệ quyết định hôm nay lên đường rồi à?”

Triển Chiêu gật đầu, bảo đúng vậy.

Bao Chửng từ trong ngăn kéo lấy ra một phong thư và một chiếc hộp nhỏ đưa tới, giao cho Triển Chiêu, bảo, “Triển hộ vệ, ngươi không phải vừa lúc đi Lư Sơn sao? Giúp ta làm một chuyện đi.”

“Được a.” Triển Chiêu cười, “Dù sao ta cũng là nhàn nhã đi dạo, cái có nhiều là thời gian, đại nhân muốn ta làm gì?”

“Nga, nơi này.” Bao Chửng mở chiếc hộp nhỏ ra, Triển Chiêu sáp qua, chỉ thấy bên trong có một khối ấn chương thạch [đá làm con dấu] thượng hạng.

“Thành tây ở Cửu Giang phủ dưới chân Lư Sơn, có một người làm ấn chương họ Từ, là Từ Tử Húc.” Bao Chửng vui vẻ bảo, “Kỹ thuật khắc dấu là nhất tuyệt a, khối ấn chương thạch này ta mua cũng được một thời gian rồi, liền muốn tìm hắn khắc, ngươi vừa lúc đi ngang qua, giúp ta đưa hắn, chờ khắc xong rồi, lại mang về.” Nói, chỉ chỉ phong thư, bảo, “Trong đây có bạc và chữ cần viết.”

Triển Chiêu gật đầu nói không thành vấn đề, liền thu hồi thư liền đem ấn chương thạch nhét vào trong bao quần áo, sau khi từ biệt liễu Bao Chửng, vui hớn hở ra cửa.

Đến chuồng ngựa dắt Yến Sơn Nguyệt của mình ra, đưa tay vỗ vỗ cổ ngựa, cười nói, “Tiểu Nguyệt, hôm nay phải đi xa rồi, không vui à?”

Tiểu Nguyệt dùng sức hỉnh mũi, hất tông mao, bốn vó đạp loạn tựa hồ rất là hưng phấn. Từ biệt cùng các hạ nhân đang bận rộn làm việc trong chuồng ngựa, Triển Chiêu còn thu một phong thư, là lão Mã phu trong chuồng ngựa cho hắn, nói là Cửu Giang phủ có một thân thích, Triển Chiêu nếu như đến đó thì chuyển thư giúp hắn, có chuyện gì, hắn cũng tiện có thể chiếu ứng lẫn nhau, là một đầu bếp, làm thức ăn rất ngon.

Triển Chiêu vui vẻ nhận thư, lôi kéo con ngựa động thân.

Mới vừa đi tới đại môn, đại nương phòng bếp vội vã đuổi tới, đưa cho hắn một bao đồ, Triển Chiêu nhận lấy nhìn thử, chỉ thấy là một gói lương khô lớn, có bánh ngũ vị hương và một ít điểm tâm hắn thích ăn, ngoài ra là nhất tuyệt của Khai Phong, thịt bò xông khói do đích thân đại nương làm, thịt bò này dùng ăn cơm hay để uống rượu đều được, vừa thơm vừa vừa miệng, đến Bạch Ngọc Đường trước giờ thiêu dịch cũng khen không dứt miệng. Triển Chiêu tạ ơn đại nương, nghe nàng tại bên tai dặn dò suốt nửa ngày, mới vui vẻ rời đi.

Đến cửa, chỉ thấy Công Tôn đang xem bệnh cho người ta, chiếu lệ, phía trước đang bài một đội ngũ khá dài.

Công Tôn ngẩng đầu nhìn thấy Triển Chiêu dắt ngựa đi ra, liền đi tới càm ràm hai câu, không ngoài chuyện bảo hắn trên đường cẩn thận các loại, sau đó hai người từ biệt, Triển Chiêu lên ngựa… Lúc này, chỉ thấy Bàng Thống từ xa cỡi ngựa đi tới.

“Triển huynh muốn đi?” Bàng Thống cười hỏi.

“Ân.” Triển Chiêu gật đầu, bảo với hắn, “Bàng huynh, chuyện gần đây của Khai Phong phủ, liền giao cho ngươi.”

“Yên tâm.” Bàng Thống gật đầu.

Trải qua khoảng thời gian này chung đụng, Triển Chiêu và Bàng Thống đã thành bạn tốt, mặt khác hai người tính tình đều thẳng thắng, không thích khúc quanh mạt giác, hơn nữa đều là người luyện võ, cũng có tâm hiệp nghĩa, thích mèo chó — ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Triển Chiêu sau khi chào hỏi một vòng, dắt Tiểu Nguyệt, nhàn nhã bước đi rời khỏi Khai Phong phủ, trước đi, đến cửa hàng điểm tâm ở thị tập mua hai bánh bao thịt, thong dong vừa gặm bánh bao, vừa dắt Tiểu Nguyệt ra khỏi thành.

Đi tới ngoài cửa thành, bánh bao trên tay cũng đã ăn xong. Triển Chiêu đem bao quần áo giắt trên yên của Tiểu Nguyệt, cầm Cự Khuyết trên tay phi thân lên ngựa, cười nói, “Đi, Tiểu Nguyệt!”

Tiểu Nguyệt khoan khoái hí một tiếng thật dài, dạt ra bốn vó, dọc theo quan đạo, hướng thắng cảnh Lư Sơn tại Cửu Giang phủ ở Giang Tây, chạy như bay mà đi.

Lại nói Hãm Không Đảo.

Bạch Ngọc Đường sau khi trở về, mới phát hiện đại tẩu còn đến nửa tháng sau mới sinh, trong lòng có hơi hơi hối hận, sớm biết thì đã ở lại Khai Phong phủ thêm mấy ngày nữa mới về, dưới sàng con mèo kia còn có một bình trúc diệp thanh chưa uống xong nữa.

Tưởng Bình thấy hắn có vẻ thật hối hận, bật cười, bảo, “Lão Ngũ này, ngươi một năm ở lại Hãm Không Đảo hai tháng, bên ngoài vòng quanh hai tháng, sau đó tám tháng còn dư lại đều lưu lại tại Khai Phong phủ… Còn chưa ở đủ sao?”

Mí mắt Bạch Ngọc Đường giật giật, bảo, “Nào có…”

Chính lúc này, liền thấy Lư Phương vội vã chạy đến, hô to, “Sắp sinh, sinh rồi! Mau gọi đại phu!”

Bạch Ngọc Đường bọn họ cũng không quá để ý đến hắn, dù sao, trong nửa tháng Bạch Ngọc Đường trở lại, đại ca Lư Phương mỗi ngày đều đúng giờ phát tác một lần. Chỉ cần Mẫn Tú Tú vừa nói bụng đau, hắn lập tức lao ra la, “Sinh rồi, sinh rồi!”


Từ Khánh nửa nói giỡn bảo, “Đại tẩu cũng may là chỉ mang thai mười tháng, nếu như mang thai hai mươi tháng, đại ca chắc chắn điên mất.”

Hàn Chương như cũ tìm bà mụ đại phu cho Lư Phương, kỳ thực đã sớm chờ ở trong viện, chỉ chờ nàng sinh sản.

Bà mụ chậm chạp đi vào nhìn, liền té chạy ra ngoài, hô to, “Lần này là thật a, thật sắp sinh rồi!”

Tất cả mọi người sửng sốt, sau đó, liền nghe thấy tiếng kêu Mẫn Tú Tú trong phòng, thanh âm nghe rất đau.

“Làm sao bây giờ đây?” Từ Khánh hỏi Tưởng Bình, “Đại tẩu sắp sinh rồi!”

Tưởng Bình dở khóc dở cười bĩu môi, “Ngươi hỏi ta thì có ích gì, ta lại chưa từng sinh.”

Mọi người đến ngoài đại môn, liền nghe thấy Lư Phương bên trong còn gấp gáp hơn cả Mẫn Tú Tú ở bên cạnh lầm bầm, “Tú Tú, dùng sức…”

Mẫn Tú Tú hiềm hắn phiền, đuổi ra bên ngoài, nói nhìn thấy bực.

Lư Phương xám xịt bị đuổi ra, đứng ngoài cửa lo lắng đến xoay vòng vòng, tất cả mọi người an ủi hắn, “Đừng nóng vội, đoán chừng qua thêm nửa canh giờ thì được làm cha rồi!”

Bên trong liền nghe thấy tiếng kêu của Mẫn Tú Tú, Từ Khánh nghe cảm thấy rất run người, lẩm bẩm, “Ai nha nương a, sinh con đau vậy sao? May mình là nam.”

Tất cả mọi người có chút im lặng.

Lư Phương đã tự cố tự tại lảm nhảm trên bậc thang.

Bạch Ngọc Đường đưa tay vỗ bả vai hắn, bảo, “Đại ca, đừng nóng vội, phải ổn định.”

“Ai, không vội không vội.” Lư Phương tiếp tục lảm nhảm, “Dù sao tuyệt đối mẹ con bình an…”

Vừa mới dứt lời, liền nghe đến bên trong truyền đến “Oa” một tiếng khóc lớn.

Mọi người sửng sốt, giống như là tiếng khóc của hài nhi.

Còn chưa kịp phản ứng, liền nghe bà mụ bên trong la lên, “Ai nha, chúc mừng là một Tiểu công tử!”

“Đại ca!” Hàn Chương một thanh lôi Lư Phương đang ngu người, “Sinh rồi! Con trai!”

“A?” Lư Phương đã bối rối, “Là con trai a?”

Tưởng Bình bất đắc dĩ đạp hắn một cước, bảo, “Đại ca, còn không đi vào? Ngây người đứng đây làm gì chứ?”

“Phải nhỉ!” Lư Phương vội vàng cắm đầu vọt vào, trong miệng la, “Nương tử à! Con trai à!”

Mọi người tất cả cũng vui mừng đi vào, Bạch Ngọc Đường không khỏi nghĩ, con mèo kia nếu như ở đây thì tốt rồi, cũng nhìn Lư Trân một chút.

Từ trong tay bà mụ nhận lấy đứa bé bị quấn trong chăn, Lư Phương sửng sốt nửa ngày, hỏi, “Thế nào lại giống như tiểu lão đầu vậy, nhăn nheo như thế à?”

Mẫn Tú Tú cười hắn, “Ngươi ngốc ra à, mới sinh ra đều là như vậy, dưỡng hai ngày là ổn thôi.”

Tất cả mọi người sáp qua nhìn.

Chỉ thấy tiểu bảo bảo oa oa khóc hai tiếng, sau, liền đừng khóc.

Chớp chớp mắt, liền thấy trước mắt năm người đàn ông vây thành một đống, trợn to hai mắt nhìn chằm chằm hắn, cũng chớp chớp mắt.

“Nha…” Từ Khánh sửng sốt nửa ngày, nói ra một câu, “Thật sự là sống a!”

Hàn Chương đứng bên cạnh, thưởng hắn một thiêu lật.

Sau đó, Hãm Không Đảo náo nhiệt, Lư Phương mở tiệc ăn mừng tiểu Lư Trân sinh ra, cả đảo đều hỉ khí dương dương.

Bạch Ngọc Đường thấy hài tử đã được sinh, cũng thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên nhớ tới một việc... Hắn trở về sân của mình, hỏi quản gia Bạch Phúc lẫn mấy hạ nhân, đều nói không nhận được thiệp mời từ Nguyên lão gia tử của Lư Sơn thập bát phái cho người đưa tới.

Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày, thầm nói tỉ võ chiêu thân không nghĩ tới ta? Đừng là thật sự nhìn trúng con mèo kia đi?

...

Triển Chiêu hướng về Giang Tây, trên đường nhàn nhã đi chơi tựa như đạp xuân, một ngày kia, đi tới quan đạo phân ngã ba, đi tây nam, chính là Cửu Giang phủ, bất quá đi hướng đông nam... Chính là Tùng Giang phủ, ngồi thuyền có thể đi Hãm Không Đảo.

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, từ trong lòng ngực lấy ra một tấm hộ tâm kính nạm vàng... gương này là vật khi hắn còn bé từng mang, Thái Hành chân nhân khải mông ân sư đưa cho hắn, có thể phòng thân không nói, còn cường thân kiện thể, mấu chốt nhất chính là, trên gương đồng có khắc một ít khẩu quyết nội công tâm pháp Thái Hành chân nhân đã dùng tâm huyết cả đời để tổng kết ra, hài tử từ nhỏ là có thể luyện công... Cái này là lễ vật hắn đưa cho tiểu Lư Trân.

Suy nghĩ một chút, Triển Chiêu lên Yến Sơn Nguyệt, hỏi, “Tiểu Nguyệt, ngươi nói, muốn đi Cửu Giang phủ? Hay là đi Hãm Không Đảo trước? Nói không chừng bây giờ đi, trùng hợp có thể đến kịp lúc đại tẩu sinh con?”

Tiểu Nguyệt quay đầu lại nhìn nhìn hắn, thong thả bước về hướng Cửu Giang phủ, Triển Chiêu hỉnh hỉnh mũi, bảo, “Đi Cửu Giang phủ sao?”

Tiểu Nguyệt lại quay đầu lại nhìn nhìn hắn, bất đắc dĩ, quay đầu lại đi vòng qua con đường khac, hướng Tùng Giang phủ, chạy như bay mà đi.

Triển Chiêu ngồi ở trên ngựa, hào hứng tự nhủ, “Cũng đúng nha, nếu Tiểu Nguyệt muốn đi Hãm Không Đảo thăm Lư Trân, vậy chúng ta đến Hãm Không Đảo trước đi!”

...

Bạch Ngọc Đường ở trong nhà đợi hơn nửa tháng, đã cảm thấy toàn thân khó chịu, đi cũng không được ngồi cũng không xong.

Lư Phương gần đây mỗi ngày vui cười hớn hở toét miệng vây quanh tiểu Lư Trân loạn chuyển, Từ Khánh Hàn Chương vẫn bận rộn chuyện sông vận, Tưởng Bình vẫn là quản gia như cũ.

Bạch Ngọc Đường chừng vô sự, trong lòng lại điếm nhớ tới con mèo đi Lư Sơn, cũng đừng chân chiêu thân thành công trở lại... Như vậy sao được?!

Mẫn Tú Tú đã thấy Bạch Ngọc Đường mỗi ngày tâm sự nặng nề lướt qua lướt lại trước mắt, bất đắc dĩ thở dài, bảo, “Ngọc Đường à, ngươi làm sao vậy? Trên băng ghế có đinh à? Ta thấy ngươi cứ mãi ngồi chẳng yên.”

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn Mẫn Tú Tú, sờ sờ đầu.

Mẫn Tú Tú tự nhiên biết trong lòng hắn đang mong nhớ, bộ dáng kia giống như muốn ra ngoài, liền nói, “Được rồi, ngươi cũng đừng ở nhà buồn chán đến lên mốc nữa, nhanh đi ra ngoài dạo một chút đi.”

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, cũng đến từ biệt huynh tẩu, trở về phòng thu dọn đồ đạc, cầm đao lên... Ngồi thuyền rời đi Hãm Không Đảo... Hướng Lư Sơn chạy tới.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 14:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



58: Đệ ngũ thập bát thoại đao, cuồng đao Mạc Nhất Tiếu
  

Sau khi Bạch Ngọc Đường đi chừng bốn năm ngày, bên ngoài Hãm Không Đảo có một chiếc thuyền đi đến, Tưởng Bình vừa lúc đang lòng vòng chỗ hàng bông lau, liền nghe thấy gia đinh thủ đảo la vang, “Tứ gia, có thuyền đến rồi.”

Tưởng Bình đi đến bến đò xem thử.

Chỉ thấy đó là con thuyền nhỏ do Hãm Không Đảo chuyên dành để đưa đò lui đến Tùng Giang Phủ, trên thuyền có một người một ngựa, con ngựa màu đen, phất đuôi nhàn nhã ngắm phong cảnh, mà bên cạnh chú ngựa lại có một người, mặc bộ trường sam màu lam, tóc thật dài theo gió biển khẽ tung bay, phong thần tuấn tú.

“Ai nha!” Tưởng Bình giậm chân, bảo, “Đây không phải là Triển Tiểu Miêu sao? Lão Ngũ đi sớm, đợi thêm vài ngày nữa thì tốt rồi!”

Triển Chiêu từ thật xa đã thấy Tưởng Bình đứng tại bến phà rồi, đưa tay cùng hắn chào hỏi, Tưởng Bình cũng phất tay với hắn, tiểu nhị Hãm Không Đảo sớm biết Triển Chiêu cùng các đương gia trên đảo quan hệ thân thiết, cũng không xem hắn như ngoại nhân, chờ thuyền lại gần bờ, Triển Chiêu lên đảo, “Tứ ca!”

“Ai u mèo con.” Tưởng Bình lôi Triển Chiêu liền nói, “Sao ngươi lại đến đây?”

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái, bảo, “Ngọc Đường không phải nói đại tẩu sắp sinh sao? Ta đến xem thử, đã sinh chưa?”

“Sinh rồi, con trai.” Tưởng Bình vui vẻ trả lời.

“Vậy thì tốt quá.” Triển Chiêu bảo, “Ta đi chúc mừng đại ca đại tẩu thôi.”

“Được rồi, ta dẫn ngươi đi.” Tưởng Bình mang theo Triển Chiêu đi đến trang viên trên đảo. Hồi này đúng lúc hoa đào trên Hãm Không Đảo đang nở rộ, cả đảo là một mảnh màu hồng, trên đất trải một lớp cánh hoa đào mỏng.

Triển Chiêu ngẩng đầu, chỉ thấy một tòa Phi Lai Đình trên ngọn núi phía sau Hãm Không Đảo, hùng ưng trên tám góc đình tựa như giương cánh muốn bay, ba chữ to ‘Phi Lai Đình’ rồng bay phượng múa phía trên, cũng là Bạch Ngọc Đường đề lên. Bất quá bên trong đình, tuyệt không có một bạch y nhân vừa tựa vào cây cột vừa uống rượu... Triển Chiêu nhìn xung quanh, sao lại không gặp Bạch Ngọc Đường ra ngoài, bất quá cũng không tiện hỏi Tưởng Bình, dù sao mình đến để thăm Lư Trân...

Tưởng Bình thấy bộ dáng kia của Triển Chiêu cảm thấy rất buồn cười, thầm nói hài tử thời nay, tên này ngốc hơn tên kia!

Đến chủ trạch đi vào trong viện của Mẫn Tú Tú, Lư Phương thấy Triển Chiêu đến, liền vội vàng ra đón, mang theo hắn vào nhà, Mẫn Tú Tú vẫn còn trong tháng, nhìn Triển Chiêu đến rồi, vui mừng vô cùng, ôm Lư Trân cho Triển Chiêu nhìn.

Lư Trân được mười mấy ngày, mập mạp trắng mềm, khuôn mặt nhỏ bé tựa như bánh bao, quả đấm nhỏ tròn vo, mắt to, còn lớn hơn miệng, không khóc, ngốc nghếch nhìn chằm chằm Triển Chiêu.

Triển Chiêu vốn đang không yên lòng, vừa nhìn thấy oa oa lập tức tinh thần tỉnh táo, nhẹ nhàng ngắt ngắt nắm tay Lư Trân, Lư Trân nhếch môi mỉm cười với hắn, Triển Chiêu liền hớn hở.

Sau đó, Triển Chiêu đem hộ tâm kính giao cho Lư Phương, còn hứa sẽ cùng Bạch Ngọc Đường làm sư phụ Lư Trân, sau này dạy võ công cho bé.

Ngồi xuống vừa dùng trà nói chuyện phiếm, Triển Chiêu mới biết được, mấy ngày trước Bạch Ngọc Đường đã vội vàng ra ngoài... Triển Chiêu âm thầm bĩu môi — đồ chuột hoang, đại tẩu mới vừa sinh hài tử xong, ngươi đã không biết chạy đi đâu mất rồi, không lương tâm, còn hại ta đi một chuyến tốn công vô ích. Càng nghĩ càng giận, Triển Chiêu cũng quên mất, lần này mình đến là để nhìn Lư Trân...

“Át xìii...” Bạch Ngọc Đường đang cỡi Hồi Phong trên quan đạo gấp rút lên đường liên tục hắt hơi ba hồi, xoa xoa lỗ mũi, thầm nói đây là thế nào vậy?

Hắn bây giờ đã đến Giang Tây, chạy thêm hai ngày đường thì đến Cửu Giang phủ rồi, cho nên thả chậm tốc độ, nhìn cảnh tượng dọc đường. Mặc dù Giang Tây và Chiết Giang cách nhau không quá xa, nhưng Bạch Ngọc Đường quả thật là chưa từng tới, thỉnh thoảng ngang qua, cũng là thoáng một cái, thật đúng là chưa từng chăm chú nhìn ngắm bao giờ.

Hồi Phong đang bước đi trên quan đạo, đột nhiên thả chậm tốc độ, hí vang một trận, nguẩy nguẩy đuôi.

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn nó, hỏi, “Thế nào? Đói bụng rồi?”

Hồi Phong quay đầu lại nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, vẩy tông mao.

Bạch Ngọc Đường nhướng mày, tĩnh tâm nghiêng tai... Liền nghe thấy ở một nơi rất xa, tựa hồ có tiếng đao kiếm.

Bạch Ngọc Đường khiêu mi, thầm nói không phải có người đang đánh nhau đi? Lần này hắn đến Cửu Giang phủ chính là nhàn rỗi đi dạo, không muốn trêu chọc phiền toái gì, bất quá cũng có thể là có người cướp bóc gì đó... Bất đắc dĩ, Bạch Ngọc Đường dùng gót chân nhẹ nhàng đá vào mông ngựa, bảo, “Đi xem một chút!”

Hồi Phong dạt ra bốn vó, chạy về phía trước.

...

Chưa đi được vài bước, Bạch Ngọc Đường liền cau mày, hắn ngửi thấy mùi máu tươi, thanh âm binh khí chạm vào nhau, cũng càng thêm rõ ràng... Giống như là rất nhiều người, đang vây công một người?

Giục ngựa lách vào một rừng cây nhỏ bên cạnh quan đạo, đi chưa được mấy bước, Bạch Ngọc Đường đã thấy được trên bãi đất trống trong rừng, có một nhóm người đang đánh nhau, chính xác là một nhóm người đang vây công một người.

Người bị vây ở trung tâm, mặc một thân áo đen, vóc người rất kiện tráng, cảm giác khá cường tráng. Người này đại khái chưa đến ba mươi tuổi, tướng mạo đoan chánh mày rậm mang theo vẻ bất cẩu ngôn tiếu, tóc rất ngắn, rất cứng rắn, tùy ý cuộn lên, trên lưng người này đeo một bọc quần áo dài, dùng vải trắng quấn chặt.

Hai tay người đó nắm một thanh trường đao, đang khổ chiến, đầu vai có thương tích, đang thấm máu.

Vây quanh hắn có hơn mười người, đều cầm lấy đao, cũng mặc y phục màu đen, che mặt.

Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày, hắn không nhìn được chuyện ỷ nhiều đánh ít, cảm thấy không trượng nghĩa, huống chi người nam nhân kia đã bị thương, nhìn giá thế đám người áo đen kia, rõ ràng là muốn đưa hắn vào chỗ chết.

Hắn không vội vả giúp đỡ, mà là đang tại chỗ nhìn một lát, muốn biết rõ bộ đường võ công của những người đó.

Nhìn kỹ, những người bịt mặt áo đen dùng công phu giống như là công phu đại đao tây bắc... hơi hiếm thấy, mà người nam nhân kia dùng công phu... Đại khai đại hợp rất khí phách. Bạch Ngọc Đường trong lòng thầm giật mình, nhìn kỹ tướng mạo nam nhân kia, chỉ thấy lông mày bên trái chỗ gần mi tâm, có một nốt ruồi đen — cuồng đao Mạc Nhất Tiếu!

Cuồng đao Mạc Nhất Tiếu là nhân vật tương đối nổi danh trên giang hồ, hắn là đệ tử cuồng đao môn.

Cuồng đao môn là một môn phái tương đối mới, cũng là hai thế hệ, sáng lập môn phái chính là cuồng đao Mạc Cơ. Con người Mạc Cơ vừa chính vừa tà, năm đó nghe nói hắn vốn chỉ là một tiều phu đốn củi sinh ra, bất quá thỉnh thoảng vào một sơn cốc, lấy được thần nhân chân truyền, học được đao pháp nhất lưu, còn nhận được yêu đao minh linh nổi danh. Minh linh nhưng rất đáng sợ, nghe nói chính là tác phẩm cao nhất của yêu đao chú tạo sư Tà Dịch nổi danh năm đó, nghe nói trong quá trình rèn đao, gia nhập tro của mấy trăm bộ hài cốt, vì vậy thân đao xám trắng... Đao phong cực sắc, cả cây đao, oán khí hết sức nặng nề.

Năm đó ân sư Mạc Cơ tựa hồ từng nói với hắn, yêu đao này vừa ra, tất nhiên mang đến tinh phong huyết vũ, chưa đến thời điểm cấp bách, tuyệt đối không thể tự tiện sử dụng.

Sau này Mạc Cơ ở trên giang hồ thành danh, sáng lập Cuồng Đao phái, qua chừng mười năm đều bình an vô sự, nhưng không lâu sau, chiến sự nổi lên bốn phía, người Tây Hạ tấn công Tống triều, biên quan tràn ngập nguy cơ.

Lúc ấy một đám giang hồ chí sĩ tề tập Mạc Bắc, giúp Tống quân cùng nhau đại chiến binh Tây Hạ.

Mạc Cơ cũng lấy minh linh ra.

Nghe nói đêm đó, Mạc Cơ giống như mãnh quỷ nhập thân, dùng minh linh huyết tẩy cả binh doanh Tây Hạ, toàn bộ giết một ngày một đêm, người đều chết hết, hắn mới ngừng lại.

Đêm đó, được gọi là đêm Tu La, Mạc Cơ tựa như Tu La khát máu, đại khai sát giới. Năm đó cùng hắn xung phong hãm trận có nhiều lão hữu giang hồ, sau này đều tuyệt giao với hắn... Tất cả mọi người nói hắn không phải là người, là ác quỷ.


Mạc Cơ đối tình huống lúc ấy cũng không rõ lắm, hắn chỉ biết là minh linh trên tay, bên tai tựa hồ có ai đó luôn luôn nói với hắn, “Sát sát sát!” Vì vậy, hắn liền không bị khống chế giết người lung tung.

Về sau, Mạc Cơ trở lại cuồng đao môn liền phong đao. Hắn thề không để cho bất kỳ kẻ nào dùng lại thanh đao này, nhưng lại không thể hủy thần vật đi, vì vậy liền thỉnh sư phụ rèn vỏ ngoài huyền thiết cho thanh đao này, làm đao quan [quan tài của đao], chôn trong cấm địa cuồng đao môn. Trên đao quan, có thất tinh hồi long khóa lại, nghe nói chìa khóa là do bằng hữu tốt nhất của Mạc Cơ bảo đảm, về phần đến tột cùng là ai, không ai biết.

Sau mấy năm, Cuồng Đao Môn ở trên giang hồ, cũng là yên lặng không nghe đến, cho đến không lâu trước, cuồng đao môn xuất hiện một nhân vật lợi hại, con thứ Mạc Cơ là Mạc Nhất Tiếu. Người này võ công trác tuyệt, trong lớp nhân tài mới xuất hiện trên giang hồ cũng coi như cao thủ, sử dụng đao pháp cuồng đao môn, loại đao pháp này đại khai đại hợp không câu nệ tiểu tiết, dễ phân biệt vô cùng. Bản thân Bạch Ngọc Đường cũng dùng đao, còn là một đao si, cho nên đối với đao pháp các môn phái đều rất có nghiên cứu. Lời đồn đãi bên ngoài, Mạc Nhất Tiếu mặc dù tính tình cuồng ngạo, nhưng con người cảnh trực hành hiệp trượng nghĩa, rất có phong phạm đại hiệp. Mà dấu hiệu rõ nhất của hắn chính là, lông mày bên trái chỗ gần mi tâm, có một nốt ruồi đen to bằng hạt gạo, rất dễ phân biệt.

Người bị vây chính là đại hiệp vang danh trên giang hồ, mà vây khốn hắn lấy nhiều đánh ít chính là mười người áo đen che mặt không rõ lai lịch— xấu tốt lập tức phân ra nha!

Bạch Ngọc Đường thấy còn tiếp tục đánh nữa, Mạc Nhất Tiếu đoán chừng sẽ nhịn không được, nghĩ đến đây, liền tung người nhảy vào trong đám người, một đao chặn lại đám người áo đen đã chém đến trước mắt, nhấc chân đá bay người đi.

Thấy Bạch Ngọc Đường nhúng tay, những người áo đen kia cùng Mạc Nhất Tiếu, đều là sửng sốt.

Kỳ thực lúc Bạch Ngọc Đường đi vào trong rừng nhìn bọn hắn đánh nhau, mọi người đã phát hiện từ lâu rồi, một mặt cảm thấy người này võ công cao đến ngạc nhiên, không nhìn ra lai lịch, một mặt mọi người không khỏi âm thầm hiếu kỳ, thật là một nam nhân xinh đẹp.

Bạch Ngọc Đường nhìn Mạc Nhất Tiếu phía sau, thấy hắn che bả vai hai hàng lông mày nhíu chặt, biết thương thế của hắn khá nặng, hỏi, “Không sao chứ?”

Mạc Nhất Tiếu ngẩng đầu nhìn hắn, tầm mắt rơi xuống Long Lân Thối Nhẫn trong tay Bạch Ngọc Đường, trong lòng máy động, lại giương mắt nhìn tướng mạo Bạch Ngọc Đường— cùng lời đồn đãi trên giang hồ độc nhất vô nhị, tiện thấp giọng hỏi, “Bạch Ngọc Đường?”

Bạch Ngọc Đường khiêu khiêu mi, hỏi, “Ngươi là Mạc Nhất Tiếu?”

Mạc Nhất Tiếu cười lạnh một tiếng, bảo, “Tiện danh không đáng nhắc đến.”

Bạch Ngọc Đường nhìn hắn rất sấm người... sao bộ dáng cứ như nhìn ai cũng thấy chướng mắt? Hay là do vết thương quả thực đau đến muốn chết? Cho nên vẻ mặt mới hung ác như vậy?

Những người áo đen kia hai mặt nhìn nhau, tất cả cũng nhìn thấu thân phận Bạch Ngọc Đường, đều cau mày, hỏi, “Bạch Ngọc Đường? Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường?”

Bạch Ngọc Đường cười cười, bảo, “Được rồi, các vị môn phái nào?”

Những người áo đen kia xuất binh khí, bảo, “Thì ra là hai ngươi là đồng bọn, Mạc Nhất Tiếu, ngươi thật đúng là giỏi tìm trợ thủ!”

Mạc Nhất Tiếu hừ lạnh một tiếng, bảo, “Các ngươi ít ra dáng, ta không nhận ra hắn.”

Bạch Ngọc Đường cũng không biết bọn họ đang chơi trò gì, liền nghe những người áo đen kia bảo, “Họ Bạch, chúng ta cùng ngươi không thù không oán, ngươi ở trên giang hồ cũng được xem là nhân vật nổi tiếng, mau chóng rời đi, nếu không chúng ta giết cả ngươi.”

Con người Bạch Ngọc Đường, nếu như ngươi nói chuyện đàng hoàng với hắn, hắn sẽ rất nói lý cũng rất dễ thân cận. Nói ví dụ như đám người áo đen kia nếu như nói cho Bạch Ngọc Đường, bọn họ tại sao đuổi giết Mạc Nhất Tiếu, có lý do gì, vậy Bạch Ngọc Đường sẽ cân nhắc một chút, nếu như bọn họ thật có lý, hắn cũng sẽ không xen vào việc của người khác.

Nhưng mượn lời của Triển Chiêu mà nói, trên người Bạch Ngọc Đường có nghịch lân, ngươi sờ thuận chiều không có chuyện gì, nếu như vuốt ngược một cái, vậy thì thảm, nếu như hắn nổi điên, cũng không quan tâm đạo lý nữa.

Bạch Ngọc Đường nghe lời của hắn rất chói tai, lạnh lùng mỉm cười, bảo, “Ta vốn dĩ không định quản, chẳng qua là nhìn bộ dáng đám người các ngươi quả thực quá chướng mắt, cho nên phải quản.”

Mấy người áo đen hai mặt nhìn nhau, thầm nói Bạch Ngọc Đường ngươi cũng thật có bản lãnh, chúng ta đều dùng miếng vải đen che mặt, thế này mà ngươi cũng có thể nhìn ra chúng ta xấu xí?

Bất quá mấy người áo đen tựa hồ có nhiệm vụ trong người nên rất gấp gáp, không nói nhiều, liền giơ đao công đến.

Bạch Ngọc Đường khiêu mi, cùng bọn họ so chiêu, hắn mặc dù không quá thích đám người áo đen này, nhưng cũng cùng bọn họ không thù không oán, vì vậy Long Lân Thối Nhẫn cũng không rời vỏ, chẳng qua là dùng tay không đánh nhau với bọn họ.

Bạch Ngọc Đường thành danh sớm hơn Mạc Nhất Tiếu rất nhiều, trên giang hồ đừng nói người trẻ tuổi, ngay cả thế hệ trước cũng không mấy người có thể đánh thắng hắn, mấy phen chu toàn, đám người áo đen đều nhíu mày, trong lòng nghĩ thật ra là sơ ý, tướng mạo Bạch Ngọc Đường rất dễ dàng làm cho người ta cảm thấy hắn là bình hoa không biết đánh đấm, như không ngờ lại là vị la sát đáng sợ.

Cuối cùng, Bạch Ngọc Đường tung người nhảy đến phía sau mọi người, giơ tay lên quét một vòng... Nội lực quét qua, những người áo đen kia các người ngã ngựa lật té ngã trên đất, bò dậy không nổi nữa.

Mạc Nhất Tiếu đứng một bên nhìn, trong lòng âm thầm kinh ngạc, Bạch Ngọc Đường khó trách danh chấn giang hồ, võ công lại cao như thế, hơn nữa còn trẻ như vậy.

Đám người áo đen kia đỡ nhau bò dậy, nhìn nhìn Mạc Nhất Tiếu một bên, bảo, “Mạc Nhất Tiếu, ngươi chạy không thoát đâu!”

Nói xong, trợn mắt nhìn Bạch Ngọc Đường một cái, xoay người bỏ chạy.

Bạch Ngọc Đường gác đao trên vai, cảm thấy đánh không đã ghiền, liền nghe phía sau có tiếng bước chân, quay đầu lại, chỉ thấy Mạc Nhất Tiếu đã xoay người đi vào trong rừng.

“Này.” Bạch Ngọc Đường hỏi hắn, “Vết thương của ngươi không có sao chứ? Ta có kim sang dược ngươi cần không?”

Mạc Nhất Tiếu không quay đầu lại, chỉ trực tiếp đi, ngay cả một tiếng cám ơn cũng không có.

Bạch Ngọc Đường cũng không phải loại người thích dài dòng, cũng không như thế nào, bất quá lại cảm thấy Mạc Nhất Tiếu thật cổ quái, cùng lời đồn đại hiệp trượng nghĩa trên giang hồ, tựa hồ có chút khác biệt.

Đi đến bên cạnh Hồi Phong, chỉ thấy nó đang cúi đầu nhìn vùng đất mới vừa rồi cùng những người áo đen kia đối chiến, hí vang.

Bạch Ngọc Đường quay đầu lại, liền thấy nơi đó, có một vật đen thùi. Xoay người quay lại, ngồi xổm xuống vẹt đám lá rụng, chỉ thấy bên trong có một khối đá màu đen.

Bạch Ngọc Đường đưa tay cầm lên, chỉ thấy đó là khối ngọc thạch màu đen... Hắc ngọc vốn là vật hiếm thấy, kỳ thực cũng không phải ngọc thuần hắc, mà là màu lục quá mức, nhìn lướt qua giống màu đen.

Khối hắc ngọc kia mượt mà, khắc thành hình dáng phật Di Lặc, ngược lại, chỉ thấy sau lưng có khắc ba chữ “Mạc Nhất Tiếu”.

Bạch Ngọc Đường lập tức biết đại khái là Mạc Nhất Tiếu mới vừa rồi không cẩn thận rớt ngọc bội, định trả lại cho hắn, nhưng đứng lên đi mấy bước, nào còn có bóng dáng Mạc Nhất Tiếu.

Bất đắc dĩ cất giữ hắc ngọc, Bạch Ngọc Đường nghĩ, lần sau nếu như có duyên gặp lại, trả cho hắn đi. Nghĩ xong, phi thân lên ngựa, tiếp tục lên đường.

Triển Chiêu không yên lòng ở lại Hãm Không Đảo một ngày, liền cùng mọi người cáo từ, xoay người đi, trước khi đi Tưởng Bình thấy hắn mặt ủ mày chau, liền lặng lẽ nói với hắn, “Đúng rồi Miêu nhi, lúc Ngọc Đường gần đi có nói hắn muốn đi Lư Sơn gì đó.”

Triển Chiêu sửng sốt, giương mắt nhìn Tưởng Bình, hỏi, “Hắn đi Lư Sơn? Hắn cũng nhận được thiệp mời rồi?”

“Thiệp mời gì vậy?” Tưởng Bình mờ mịt lắc lắc đầu, bảo, “Hắn cũng hỏi trong khoảng thời gian hắn không ở đây có thiệp mời gì không, nhưng không có.”

Triển Chiêu trong lòng nhoáng lên, không có thiệp mời Bạch Ngọc Đường cũng đi Lư Sơn? Nghĩ đến đây, trong lòng không hiểu sao bỗng dưng thấy thoải mái, sau khi từ biệt Tưởng Bình, lôi kéo con ngựa lên thuyền, đến Tùng Giang phủ, hỏa tốc chạy đến Lư Sơn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 14:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



59: Đệ ngũ thập cửu thoại gặp gỡ, vô tình gặp gỡ Cuồng Đao Môn
  

Sau khi Triển Chiêu rời khỏi Hãm Không Đảo, liền liên tục đuổi theo, hướng về Cửu Giang phủ, trong lòng cũng tính toán, bản thân đại khái cùng Bạch Ngọc Đường bỏ lỡ, bất quá nói như thế nào thì đến Lư Sơn, nhất định cũng có thể đụng phải.

Đến chiều hôm nay, hắn chạy đến một trạm dịch ngoài Cửu Giang phủ, xuống ngựa đến quán trà ven đường uống trà ăn lương khô, thuận tiện cho ngựa nghỉ ngơi.

Triển Chiêu nhờ tiểu nhị lấy một ít cỏ khô và cà rốt cho Tiểu Nguyệt, bản thân thì đứng bên cạnh ngựa, dùng nước trong túi cho ngựa uống.

Nước mát đổ trên tay Triển Chiêu, Tiểu Nguyệt lè lưỡi, liếm nước trong tay hắn.

Tiểu nhị đưa cà rốt và cỏ khô đến, thuận tiện hỏi Triển Chiêu, “Khách quan, muốn ăn gì không?”

Triển Chiêu cười hỏi, “Có mì thịt bò không?”

“Có!” Tiểu nhị bảo, “Mì thịt bò mì gân bò đều có, khách quan muốn loại nào?”

“Ân, lấy mì gân bò đi.” Triển Chiêu trả lời, “Đúng rồi, thêm một cái trứng luộc nước trà.”

“Có ngay!” Tiểu nhị chạy đi nấu mì.

Triển Chiêu cho Tiểu Nguyệt uống nước xong, liền tiếp tục đút nó ăn hai củ cà rốt, lúc này, chỉ thấy tiểu nhị đã bưng mì của hắn đặt trên xe, Triển Chiêu đem Tiểu Nguyệt buộc trên khối đá buộc ngựa bên cạnh quán trà, để tự nó cúi đầu ăn cỏ.

Sau đó, Triển Chiêu đi đến chỗ ngồi ven biên ngoài quán trà, cầm lấy chiếc đũa dùng nước trà rửa, bắt đầu ăn bát mì gân bò nóng hổi.

Nếm vài miếng cảm thấy mùi vị không tệ, lại lấy muỗng múc dầu cay từ hũ gia vị bàn bên cạnh, thêm chút dấm vào. Ăn một hớp, Triển Chiêu thỏa mãn gật đầu, ngon quá!

Đang ăn, tiểu nhị đưa đến cho hắn một đĩa đậu phộng, vừa hỏi, “Khách quan, có cần thêm nước vào túi cho ngài không?”

“Hảo, cám ơn.” Triển Chiêu gật đầu, tiếp tục ăn mì, thầm nói, quán trà mở trên quan đạo chính là khác biệt, các tiểu nhị đều thật giỏi giang, dù ngươi không nói hắn cũng sẽ làm xong cho người.

Đang ăn ngon, liền thấy cách đó không xa, có một đám người đến, khoảng chừng mười người thanh niên cỡi ngựa đến, trang phục con nhà võ, hai nam tử cầm đầu một hơn ba mươi tuổi, mặt vuông mắt to, râu mọc lún phún, mặc chiếc áo choàng màu xanh biếc, trên tay ấn một thanh đại đao. Bên cạnh có một thanh niên trẻ hơn một chút, đại khái chừng hai mươi, mặc một thân bạch y, tóc buộc cao lên trên ót.

Triển Chiêu nhìn thấy bạch y, liền không nhịn được liếc mắt nhìn thêm chút... Tiểu tử này có vẻ rất hoạt bát, mày rậm mắt to cũng khá tuấn tú... Bất quá đem ra so với Bạch Ngọc Đường, kém xa.

Nhìn giá thế đám người kia, hẳn là môn phái giang hồ, Triển Chiêu cúi đầu tiếp tục ăn mì, lúc này, liền nghe thấy tên thanh niên bạch y gọi tiểu nhị, “Tiểu nhị.”

Tiểu nhị vội vàng chạy qua.

Những người đó chia làm ba bàn vào ngồi, bạch y nhân và nam nhân mặc y phục màu xanh biếc một bàn, thủ hạ của hắn chia làm hai bàn.

“Lấy cho mỗi người một bát mì nóng, mấy cái bánh bao.” Bạch y nhân phân phó.

“Vâng ạ!” Tiểu nhị vừa định đi, lại bị Bạch y nhân kia gọi lại, bảo, “Đúng rồi, ta hỏi ngươi, ngươi có từng thấy một người áo đen, cầm thanh đại đao, đeo bao bố dáng dài, tóc rất ngắn, mi tâm gần lông mày bên trái, có một nốt ruồi đen bao giờ chưa?”

Triển Chiêu đang ăn mì, nghe được câu này, khẽ cau mày... hình dung cặn kẽ thật, người giang hồ vừa nghe liền biết đang hỏi ai — cuồng đao Mạc Nhất Tiếu sao.

Triển Chiêu tất nhiên là từng nghe nói qua cái tên Mạc Nhất Tiếu, vừa nghĩ đến Cuồng Đao Môn, Triển Chiêu lại xoay mặt nhìn nhìn những người kia, liền thấy trên tay bọn họ, đều cầm lấy đại đao, nhìn kỹ lại, trên thân đao có một vòng tròn màu trắng, bên trong viết tháu một chữ “Cuồng”. Triển Chiêu trong lòng sáng tỏ — thì ra là người của Cuồng Đao Môn, nghe nói dưới trướng Mạc Cơ lão nhân của Cuồng Đao Môn có ba con trai, con lớn nhất Mạc Nhất Bắc, con thứ Mạc Nhất Tiếu, lão Tam Mạc Nhất Đao, mà trong chuyện này nổi danh nhất cũng là võ công tốt nhất, chính là Mạc Nhất Tiếu. Triển Chiêu suy nghĩ một chút, cảm thấy hai người trước mắt hẳn là Mạc Nhất Bắc hòa Mạc Nhất Đao rồi... Đoán chừng là cùng lão Nhị nhà mình tẩu tán đi, nên cũng không nói gì, muốn ăn xong mì rồi lên đường, bất quá Triển Chiêu sờ sờ bụng, cảm thấy còn chưa ăn no, liền gọi tiểu nhị đến hỏi, “Tiểu nhị, nơi này trừ mì ra còn có gì khác không? Ta chưa no.”

Tiểu nhị vui vẻ, hỏi, “Gia, bằng không ngài gọi thêm một bát?”

Triển Chiêu cắn chiếc đũa suy nghĩ một chút, bảo, “Thêm một bát nữa đoán chừng sẽ no căng mất.”

“Vậy... bằng không ngài gọi hai cái bánh bao, hoặc là thêm bát hoành thánh thịt lừa?” Tiểu nhị vui vẻ hỏi.

“Hoành thánh thịt lừa?” Triển Chiêu bắt đầu hào hứng.

Cho nên nói vóc người xinh đẹp chính là tiện lợi, bộ dáng hòa khí cũng là lợi thế, Triển Chiêu vừa xinh đẹp lại vừa hòa khí, cho nên được lợi gấp đôi.

Tiểu nhị nhìn Triển Chiêu cảm thấy người này rất dễ thân cận, liền cười nói, “Gia, hoành thánh thịt lừa của bổn tiệm nổi danh Cửu Giang phủ, bánh lớn, nhân nhiều vỏ mỏng, đảm bảo ngài hài lòng, bằng không gọi mười cái, vừa lúc ăn no.”

“Hảo!” Triển Chiêu gật đầu, cười híp mắt.

Tiểu nhị hăm hở chạy vào nấu hoành thánh cho Triển Chiêu.

Quán trà này cũng không lớn, bếp cũng chỉ có một, tiểu nhị đem hoành thánh bỏ vào trong nồi trước, chờ hoành thánh nổi lên, múc ra ngoài trước, sau đó bỏ mì xuống, vừa rắc lên chút hành băm hạt vừng và bột tiêu vào hoành thánh cho Triển Chiêu, liền bưng ra.

Tiểu nhị muốn đi đến bàn Triển Chiêu, thì phải đi qua bên cạnh bàn Bạch y nhân kia. Bạch y nhân khẽ cau mày nhìn tiểu nhị một cái, hỏi, “Tiểu nhị, chúng ta gọi mì trước, tại sao hoành thánh của hắn xong trước?”

Tiểu nhị cười hì hì, bảo, “Khách quan, đưa bát này xong, mì của ngài cũng xong rồi, mì chỗ chúng tôi rất dai, nấu thêm một lát, nếu không lại chưa chín hẳn.”

Bạch y nhân kia tựa hồ bất mãn, xoay mặt nhìn một bên, nhưng cũng không nói gì, mấy tên thủ hạ hắn ở bàn khác hai mặt nhìn nhau, tựa hồ cũng có chút bất mãn.

Tiểu nhị đi qua bên cạnh bạch y nhân, mắt thấy sắp đến chỗ Triển Chiêu, bên trong một đám thủ hạ, có một người ngồi ngoài bìa, đột nhiên nhấc chân ngáng vị tiểu nhị kia.

“Ai nha...” Tiểu nhị kêu một tiếng, vấp một cái lao về phía trước, hoành thánh trong bát sắp sửa văng ra, lúc này, cũng cảm giác thấy hoa mắt, trên tay không còn...

Chờ tiểu nhị kịp phản ứng, chỉ thấy Triển Chiêu chẳng biết lúc nào đã đứng ở trước mặt hắn, một tay vịn cánh tay của hắn, một tay bưng bát hoành thánh.

Tiểu nhị vẫn chưa hoàn hồn, liền nghe Triển Chiêu hỏi hắn, “Tiểu ca không bị thương chứ?”

Tiểu nhị nhìn nhìn bản thân, không có sao, nhìn lại bát hoành thánh trên tay Triển Chiêu, một giọt nước canh cũng không rơi ra ngoài. Hắn cũng là người trải qua nhiều chuyện, lập tức liền hiểu được mình gặp cao nhân, vội vàng bảo, “Không có sao không có sao.”

“Tự ta cầm lấy cho, ngươi lo việc của mình đi.” Triển Chiêu nói xong, như không có chuyện gì xảy ra mà bưng bát hoành thánh quay lại bàn, vẫn thêm một muỗng dầu cay, lại thêm chút dấm, ăn một miếng, thỏa mãn chép miệng.

Yến Sơn Nguyệt đứng một bên, nguẩy nguẩy đuôi mũi phì phì, Triển Chiêu xoay mặt nhìn nó.

Chỉ thấy Tiểu Nguyệt đang ngẹo đầu nhìn hắn, giá thế kia giống như đang nói — vẫn chưa ăn no nha? Cẩn thận mập! Ngươi mập ta gánh nặng.

Triển Chiêu nheo mắt lại, liếc nhìn bó cỏ đã bị Tiểu Nguyệt ăn hết, khiêu khiêu mi — ngươi còn không biết ngượng nói ta, cẩn thận mập đến không nhúc nhích được.

Tiểu Nguyệt vẩy đuôi — ngươi thật đáng ghét!

...

Ở trên bàn Mạc Nhất Bắc và Mạc Nhất Đao đang hai mặt nhìn nhau, Triển Chiêu mới vừa rồi làm như thế nào, bọn họ hoàn toàn không thấy rõ. Mạc Nhất Bắc đột nhiên chú ý tới thanh kiếm trên tay Triển Chiêu, thân kiếm màu đen, cổ xưa ngưng trọng, có một loại cảm giác tang thương cổ xưa. Hắn đối với kiếm cũng có chút nghiên cứu, hoa văn trên thanh kiếm, rõ ràng chính là cổ vật... Nhìn lại chiều dài thanh kiếm và hoa văn trên chuôi kiếm cổ... Mạc Nhất Bắc hít một hơi, vội vàng bảo, “Chẳng lẽ là nam hiệp khách?”


Triển Chiêu ngẩng đầu nhìn hắn, cười nói, “Mạc huynh nói quá lời, gọi ta Triển Chiêu là được.”

Mạc Nhất Đao cũng ngây ra, giương mắt cẩn thận quan sát Triển Chiêu, trong lòng thầm than, không phải mọi người đều nói Triển Chiêu là một đại hán cao to sao? Làm sao lại là một tiểu tử trẻ tuổi như vậy... không hợp với lời đồn nha. Mấy tên môn sinh Cuồng Đao vừa rồi ngáng chân tiểu nhị, cũng không nhịn được rụt cổ một cái, thầm nói ai ya, bêu xấu trước mặt nam hiệp.

Mạc Nhất Bắc rất khách khí, đi tới khẽ thi lễ với Triển Chiêu, bảo, “Hôm nay thật là tam sinh hữu hạnh rồi, thế nhưng ở trên đường gặp được nam hiệp Triển Chiêu đại danh đỉnh đỉnh, Triển đại nhân xuất hiện ở đây, chẳng lẽ là có công chuyện phải xử lý?”

Triển Chiêu cười lắc lắc đầu, hoàn lễ cùng Mạc Nhất Bắc, bảo, “Không phải, chẳng qua là tùy ý đi dạo một chút, thăm bằng hữu.”

“Nga...” Mạc Nhất Bắc không hổ là lăn lộn trên Giang hồ đã lâu, con người khá khôn khéo, vội vàng hỏi, “Nam hiệp chẳng lẽ là đi Lư Sơn, tham gia tỉ võ chiêu thân do Nguyên lão gia tử của thập bát phái cử hành?”

Triển Chiêu cười, bảo, “Chẳng qua là đi xem một chút, chiêu thân thì không tham gia rồi, nguyên lão gia tử cũng xem như là trưởng bối của ta, đến chúc thọ lão nhân gia.”

“Vậy quả thật là trùng hợp.” Mạc Nhất Bắc mỉm cười, “Chúng ta vừa lúc cũng đi Lư Sơn thập bát phái.”

Triển Chiêu gật đầu, lúc này, hắn chú ý tới, bên phải phía dưới cánh tay trái Mạc Nhất Bắc, vá một khối vải đen hình vuông, phía trên có thêu một đóa hoa trắng nhỏ.

Triển Chiêu hơi giật mình, loại trang sức này — hẳn là trong nhà có người đã qua đời đi? Bởi vì y phục Mạc Nhất Bắc tay áo rộng nên Triển Chiêu cũng không quá chú ý. Hơn nữa, lần này Triển Chiêu đến để du sơn ngoạn thủy, cũng không định để ý nhàn sự giang hồ, vì vậy cũng không hỏi nhiều, chỉ cùng Mạc Nhất Bắc khách khí vài câu liền tiếp tục ăn hoành thánh.

Mạc Nhất Đao ngồi tại chỗ chắp tay với Triển Chiêu từ xa, Triển Chiêu cũng chắp tay với hắn, tiếp tục ăn hoành thánh.

Lúc này, mì cũng được mang đến, người của Cuồng Đao Môn đều cúi đầu ăn mì.

...

Bạch Ngọc Đường chạy đến Cửu Giang phủ khá sớm, đến mấy khách sạn hỏi thăm thử, không có người như Triển Chiêu, hắn đi quanh tất cả chuồng ngựa của tửu lâu lớn, cũng không phát hiện ra Tiểu Nguyệt, quay đầu lại, chỉ thấy Hồi Phong bất mãn phì mũi, phất đuôi.

Bạch Ngọc Đường xem thường nhìn nó, nhớ đến Hồi Phong lúc trước luôn luôn ở chung một chuồng ngựa ăn cỏ cùng Tiểu Nguyệt, ngày hắn muốn đi, liều mạng lôi nó ra ngoài, Hồi Phong cứ nhất định không chịu đi, cuối cùng không thể không tách ra, hai con ngựa vẫn quyến luyến không thôi, cứ làm như hắn gậy đánh uyên ương. Vì thế Hồi Phong còn phát điên với hắn mấy ngày, trong lòng Bạch Ngọc Đường tức giận, thầm nói ngươi giỏi lắm ngựa hoang, có vợ liền lập tức quên chủ nhân rồi, cuối cùng vỗ vỗ cổ nó, bảo, “Thôi đi, lần sau chờ lúc ngươi phát tình, để cho ngươi cùng Tiểu Nguyệt xứng loại.”

Hồi Phong vui vẻ, quay đầu lại nhìn Bạch Ngọc Đường —giờ ta đang phát tình!

Bạch Ngọc Đường trở tay đập xuống cổ nó.

...

Cuối cùng không còn cách nào, Bạch Ngọc Đường cảm thấy đại khái là con mèo hoang kia ở trên đường tham ăn ham chơi làm trễ nãi, vốn định tìm cái khách sạn tốt nhất để ở, bất quá khách sạn đều đã đầy.

Bạch Ngọc Đường lại tìm mấy nơi khác, đều đầy... Trong lòng khó hiểu, hỏi ra mới biết, đều là đến tham gia tỉ võ chiêu thân lão gia tử cử hành.

Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười, thầm nói nha đầu nhà Nguyên lão gia tử cũng được hoan nghênh ghê, không biết dung mạo như thế nào.

Cuối cùng mắt thấy sắp sửa lưu lạc đầu đường, Bạch Ngọc Đường mắt sắc, nhìn thấy trên sông có mấy chiếc thuyền hoa, hắn suy nghĩ một chút, bay đến một chiếc thuyền hoa, lập tức có mấy tiểu nhị ra ngoài, bảo, “Gia, ngài lên thuyền sớm, thuyền chúng ta buổi tối mới tiếp khách.”

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn trang trí lộng lẫy trên thuyền hoa, cùng gian phòng bên trong thuyền hoa, liền hỏi, “Đây là thuyền nhà nào?”

“Nga, chúng ta là thuyền Bách Hoa Lâu.” Tiểu nhị hào hứng, đám này đều là loại lọc lõi, vừa nhìn Bạch Ngọc Đường cũng biết không phải người phàm!

Đi vòng thuyền hoa một vòng, Bạch Ngọc Đường gọi một tiểu nhị đến, đưa tay cho hắn một sấp ngân phiếu, bảo, “Nói với lão bản của các ngươi, thuyền này ta bao nửa tháng.”

Tiểu nhị ngu ngơ nhìn chằm chằm một sấp ngân phiếu trước mắt, hồi lâu mới nói, “Cái kia... Gia, ngài có cần cô nương chăng?”

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, bảo, “Lưu lại mấy người chèo thuyền cho ta, tìm một nha đầu nhu thuận chút, lại kiếm một đầu bếp đến là được.”

“Ai, vâng ạ!” Tiểu nhị mừng rỡ cầm ngân phiếu, đến thuyền hoa cũng không cần nữa, tìm thuyền nhỏ chèo về hướng Bách Hoa Lâu.

Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn lầu trên lầu dưới, đi tới mũi thuyền vươn vai, thầm nói, con mèo đó nói không chừng còn chưa đến đâu, nếu đến muộn, nhất định cũng không ở khách sạn, không bằng cứ ở lại trên thuyền này đi.

...

Triển Chiêu cúi đầu, nghiêm túc nhìn miếng hoành thánh cuối cùng trên muỗng, một tay nâng cằm khó xử... Mùi vị rất ngon, nhưng mà, ăn hết miếng chắc là sẽ no căng... Nhưng... Không ăn lại dường như thiếu đi thứ gì đó? Chính cái gọi là ăn nhiều một chút thì no căng ít một chút lại chưa đủ... Khó xử nha!

Mà một đầu khác, Mạc Nhất Đao nhìn nhìn Mạc Nhất Bắc, nhìn hướng Triển Chiêu nháy mắt, giống như đang hỏi — sao hắn lại ở đây?

Mạc Nhất Bắc cũng là vẻ mặt khó hiểu, lắc đầu, không lên tiếng.

Cuối cùng, Triển Chiêu minh tư khổ tưởng, rốt cục nghĩ ra được một biện pháp điều hòa, cắn mở hoành thánh ra, ăn hết nhân, chừa lại vỏ!

Quả nhiên, sau khi ăn xong, cảm thấy tinh thần sảng khoái, vừa đủ no!

Yến Sơn Nguyệt ở một bên có chút vô lực nhìn Triển Chiêu — ngươi thật đúng là được nha.

Triển Chiêu buông muỗng xuống, bỏ bạc lên trên bàn, tiểu nhị xa xa nhìn thấy, nhanh chóng đến thu bạc, nhìn thấy Triển Chiêu xuất thủ hào phóng cũng không cần tiền thối, liền vui hớn hở vào nhà tiếp tục bận rộn.

Triển Chiêu vốn dĩ chuẩn bị cùng bọn người Mạc Nhất Bắc Mạc Nhất Đao cáo từ liền đi, ngay lúc này, liền thấy cách đó không xa chừng mười người áo đen lảo đảo chạy lại, vừa chạy tên cầm đầu vừa la, “Đại đương gia! Đại đương gia!”

Mạc Nhất Bắc và Mạc Nhất Đao nhìn thấy đám người đó bị thương thật nặng, liền hỏi, “Tại sao chỉ có mấy người các ngươi? Những người khác đâu?”

Người cầm đầu vẻ mặt đưa đám, lắc lắc đầu, “Đều bị Mạc Nhất Tiếu giết chết!”

Triển Chiêu sửng sốt một chút, lỗ tai không giống miệng và ánh mắt, con người có thể kiểm soát được, ngươi không muốn nói có thể không nói, không muốn nhìn cũng có thể không nhìn, nhưng ngươi nói thế nào cũng không thể không nghe đi?

Triển Chiêu trong lòng khó hiểu, Mạc Nhất Tiếu không phải Nhị đương gia của Cuồng Đao Môn sao? Làm sao lại giết người mình?

“Các ngươi đều là thùng cơm sao?” Mạc Nhất Đao sắc mặt giận dữ, bảo, “Nhiều người như vậy bắt một người bị thương cũng không bắt được!”

“Không phải đâu Tam đương gia.” Mấy người áo đen kia bảo, “Chúng ta vốn là sắp đắc thủ, không ngờ Mạc Nhất Tiếu được người ta cứu đi!”

“Ai?” Mạc Nhất Bắc nhìn mấy người.

“Người đó...” Mấy người áo đen nhìn nhau, bảo, “Là Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường.”

“Cái gì?” Mạc Nhất Bắc hòa Mạc Nhất Đao đồng thời giật mình.

Mà Triển Chiêu thì lại yểu xìu, hắn một tay chống má, thầm nói — chuột bạch, ngươi thật là được nha, ngươi rước lấy họa thì rước lấy họa, cũng là đừng để cho ta đụng vào có được hay không vậy? Nghĩ tới đây, cũng cảm giác bát hoành thánh mới vừa rồi ăn hơi nhiều... căng cứng bụng!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyên Lý và 104 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.