Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 05.09.2017, 14:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



54: Đệ ngũ thập tứ thoại hí, trong lòng không có người khác
  

“Có từng chú ý chưa?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Thiếu niên có con ngươi màu xanh biếc.”

Cửu cô nương nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, lại nhìn nhìn Triển Chiêu, cười nói, “Nam nhân đến chỗ này, cứ thấy cô nương là con ngươi đều thành lục, dĩ nhiên, hai ngươi là ngoại lệ.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường hơi lúng túng, Triển Chiêu hỏi, “Ách, chúng ta nói là, thiếu niên bình thường không dễ dàng nhìn thấy.”

“Nga...” Cửu cô nương cười gật đầu, bảo, “Hai ngươi là nói đến các tiểu quan có phải không a?”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều gật đầu một cái.

“Chuyện đó nếu như hai ngươi đi tìm, ta có thể mang các ngươi đi.” Cửu cô nương thoải mái nói, “Bất quá, đoán chừng bọn họ thấy các ngươi, con ngươi tất cả đều biến sang màu lục hết.”

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái, nhìn Bạch Ngọc Đường, tựa hồ hơi khó hiểu — tại sao thấy hai ta con ngươi sẽ biến thành màu xanh?

Bạch Ngọc Đường vô lực ngước mắt nhìn trời, đối với Cửu cô nương đứng bên cạnh đang cười gian trá bảo, “Nói nghiêm túc, thấy qua chưa?”

Cửu cô nương nhún nhún vai, lắc lắc đầu nói, “Thật chưa từng thấy, cõi đời này có người mang con ngươi lục sao?”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau, đều cảm thấy có chút ủ rũ, bất quá cũng không biết nói gì, quả thật là hiếm thấy.

“Ân... Ta cũng từng thấy qua một tiểu quan bị nhốt lại.” Cửu cô nương một tay sờ cằm, bảo, “Chỗ hốc mắt có một vòng dấu vết màu xanh, không biết có phải như các ngươi nói hay không, tóm lại xem ra giống như hốc mắt có ánh hoa văn xanh biếc vậy.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, cảm thấy cái này cũng có chút dính dáng đến mắt màu xanh biếc, nhưng lại dường như cũng không phải như thế.

“Bằng không, đi xem một chút đi?” Triển Chiêu đề nghị.

Bạch Ngọc Đường gật đầu, Cửu cô nương đứng lên, nhìn nhìn hai người, bảo, “Hai ngươi có đi qua quán tiểu quan bao giờ chưa?”

Triển Chiêu thành thật lắc lắc đầu, Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, cũng lắc lắc đầu.

Triển Chiêu híp mắt nhìn hắn, hỏi, “Ngươi làm gì phải suy nghĩ một chút vậy?”

Bạch Ngọc Đường bật cười, bảo, “Hai ta lần trước đi thuyền đánh cuộc, bên trên không phải là có tiểu quan sao?”

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái, thở phào nhẹ nhỏm gật đầu, “Phải ha...”

“Vậy đi thôi.” Cửu cô nương ôm con chó nhỏ màu trắng, lắc lư cùng Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đi xuống lầu, còn chưa ra cửa, đã nghe tiếng một tiểu nhị phía sau đuổi tới, bảo, “Bà chủ.”

“Làm gì?” Cửu cô nương quay đầu lại, chỉ thấy tiểu nhị kia có chút khó xử nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, sau đó sáp lại thấp giọng nói, “Có người gây chuyện.”

“Đánh ra đi.” Cửu cô nương chân mày dựng lên, “Mù mắt chó hắn dám gây chuyện trong lâu của ta.”

“Là... Là Bàng quốc cựu.” Tiểu nhị nhỏ giọng nói.

Cửu cô nương chau mày, bảo, “Tên quốc cựu mập nào vậy?” [“Bàng”(庞)có nghĩa khác là to lớn, kềnh càng, đồng thời âm đọc là[páng] tương tự từ mập (胖) âm đọc là [pàng]]

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thì nhìn nhau một cái, đoán chừng là con cua nhỏ gây chuyện.

“An lạc hầu, Bàng Dục.” Tiểu nhị nói cho Cửu cô nương, “Hắn muốn ngài bồi hắn đi uống rượu, chúng ta nói Cửu cô nương không tiếp khách, hắn liền nháo lên, nói chúng ta không biết điều, còn động thủ đánh người nữa.”

Cửu cô nương khẽ cau mày, bảo, “Hắn từ trước đến giờ chưa từng đến đây, sao hôm nay lại đến vậy?”

“Không biết.” Tiểu nhị lắc lắc đầu, bảo, “Bà chủ à, làm sao bây giờ?”

“Hắn đả thương người chưa?” Cửu cô nương hỏi.

“Đả thương người rồi.” Tiểu nhị gật đầu, bảo, “Tiểu Lục bưng trà bị ngã, sau đó đập bể rất nhiều đồ.”

“Ngươi cho người giữ chân hắn, sau đó đi Khai Phong phủ báo quan! Cứ nói Quốc Cựu gia ỷ thế hiếp người gây chuyện đánh người tại Hồng Thúy Lâu, còn ép buộc cô nương ở Hồng Thúy Lâu bồi hắn!” Cửu cô nương thoải mái nói.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liền hít vào một hơi, thầm nói — nha đầu này thật ngoan nha!

Nói xong, Cửu cô nương xoay người đối Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường bảo, “Đi, chúng ta đi từ phía sau.” Nói xong, như cũ ôm con chó nhỏ, lắc lư lả lướt đi ở phía trước.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đi theo phía sau nàng, Triển Chiêu đột nhiên hỏi, “Bàng Dục trước kia có từng đến gây chuyện chưa?”

Cửu cô nương lắc lắc đầu, bảo, “Bàng Dục trước giờ chưa từng tới.”


“Con cua nhỏ này không phải nổi danh háo sắc sao?” Bạch Ngọc Đường có chút giật mình, “Ta còn tưởng rằng hắn là thường khách.”

“A...” Cửu cô nương cười cười, bảo, “Ngũ gia, cô nương chỗ chúng ta phần lớn bán nghệ không bán thân, các nhã khách mới thích đến nơi này, đám đăng đồ lãng tử háo sắc, có kẻ nào nguyện ý đến đây để bị sỉ nhục bị chán ghét?

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau một cái, Bạch Ngọc Đường hỏi Cửu cô nương, “Đắc tội con cua nhỏ không lo lắng sao? Có cần ta giúp ngươi xử lý hay không?”

Cửu cô nương sửng sốt, quay đầu lại nhìn Bạch Ngọc Đường, bảo, “Ngũ gia, đề cho ngài một ý kiến, đừng có nơi nơi lưu tình được không? Ngài thuận miệng nói như vậy, cô nương gia sẽ tưởng thật... Ngài phụ lòng bạc bẽo đã nổi danh rồi, biết có bao nhiêu tỷ muội vì ngươi thủ thân như ngọc si ngốc chờ đợi, hàng đêm vọng nguyệt u sầu không?”

Bạch Ngọc Đường giật mình, Triển Chiêu là vẻ mặt không tán thành nhìn hắn.

Nhìn thấy ánh mắt Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười, bảo, “Miêu nhi, ngươi nhìn cái gì? Ta không làm gì hết!”

Triển Chiêu rất bất mãn nhỏ giọng lầm bầm một câu, “Đồ chuột chết, khắp nơi lưu tình! Đồ chuột hoa tâm!”

“Ta không có.” Bạch Ngọc Đường gấp rút giải thích với Triển Chiêu.

Cửu cô nương quay đầu lại nhìn hai người, con ngươi đảo một vòng, khẽ mỉm cười, bảo, “Ngũ gia, ngài thật đúng là đừng nói ngươi không có... Lấy lời vừa rồi vô duyên vô cớ muốn giúp ta ra mặt mà nói đi, đổi lại là cô nương khác, người người đều sẽ cảm thấy ngài sao lại đa tình trượng nghĩa, thương hương tiếc ngọc như thế chứ? Hơn nữa tướng mạo ngươi người gặp người yêu... Cùng ngươi uống ly rượu, diệu ngữ liên châu trêu chọc người vui vẻ, văn thải hảo võ công hảo, khiến người ta mê mẩn đến thần hồn điên đảo rồi, liền tiêu sái tuyệt trần mà đi, các cô nương kia chẳng phải là sẽ mỗi ngày đối với ngươi tư niệm không dứt? Lại nhìn những nam tử khác, chuyện đầu tiên chính là đi so sánh với ngươi, vừa so sánh liền phát hiện một là bùn nhão không thể trát tường một là đám mây trên trời không thể bắt được... Cô nương người ta chẳng phải là cả đời này đều không ai thèm lấy sao, người như vậy thì ta biết rất nhiều, đều là hảo cô nương nha, Ngũ gia, làm bậy quá nhiều.”

Bạch Ngọc Đường bị mấy câu nói của Cửu cô nương nói đến á khẩu không trả lời được, Triển Chiêu là bất mãn nhìn hắn một cái, hồi lâu nghẹn ra một câu, “Không thể tha thứ!”

“Ta...” Bạch Ngọc Đường liếc nhìn Triển Chiêu một cái, cũng không nói ra lời, chỉ đành phải nói, “Thôi đi...”

“Bất quá nha.” Cửu cô nương thế nhưng còn chưa chịu buông tha hắn, chẳng qua là quay mặt sang, đối Triển Chiêu nói, “Triển gia, ngài cùng Ngũ gia thân nhau như vậy, biết trong lòng hắn có người không?”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đồng thời sửng sốt, xoay mặt nhìn Cửu cô nương, hai miệng đồng thanh hỏi, “Có người?”

“Ân.” Cửu cô nương gật đầu, bảo, “Rất nhiều cô nương đều nói, Bạch Ngũ Gia kỳ thực trong lòng có người, hơn nữa dù là đi đến nơi nào, đều luôn nhung nhớ trong lòng, bất quá tựa hồ người đó cũng không đặt hắn trong lòng, khiến hắn cả ngày lẫn đêm canh cánh trong lòng, luôn mang tâm sự nặng nề, cô nương có tốt hơn nữa, cũng không cách nào lọt vào mắt hắn.”

Triển Chiêu trừng mắt nhìn, xoay mặt nhìn Bạch Ngọc Đường, nhỏ giọng hỏi, “Ngươi có người yêu rồi à? Chưa nghe ngươi nhắc đến bao giờ nha.”

“Ách...” Bạch Ngọc Đường há miệng nửa ngày, hồi lâu mới nói, “Ta cũng lần đầu tiên nghe nói chuyện này mà.”

Cửu cô nương hắc hắc cười cười, bảo, “Triển gia, xem ra Ngũ gia không chịu nói cho ngươi biết nha, ta còn tưởng rằng hai ngươi là hảo huynh đệ, nói không chừng sẽ biết, nghĩ tới nếu như hỏi được, nên nhìn thử đại mỹ nhân khiến cho Ngũ gia khổ sở chờ đợi nhiều năm như vậy, là người hình dáng ra sao... Ta nghĩ nhất định là tựa như thiên tiên, cũng tiện để ta nói cho cô nương khác, bảo các nàng từ bỏ ý định đó thôi, đừng chờ Ngũ gia nữa, tìm những người khác mà gả đi.”

Triển Chiêu quay đầu lại, nhìn Bạch Ngọc Đường, trong mắt tựa hồ có chút nghi ngờ, liền hỏi, “Ngươi nói nghe thử xem? Những cô nương kia thật vô tội, đừng hại người ta chứ.”

“Miêu nhi...” Bạch Ngọc Đường khóc không ra nước mắt, bảo, “Ngươi đừng nghe nha đầu này nói vớ vẩn được không, trong lòng ta làm gì có... người.” Bạch Ngọc Đường nói ra chữ người, nhìn nhìn Triển Chiêu, cảm thấy có chút nhức đầu, sờ sờ đầu, bảo, “Đổi lại đề tài khác được không?”

Triển Chiêu khẽ nheo mắt, nhìn Bạch Ngọc Đường, trong lòng suy nghĩ, bộ dáng Bạch Ngọc Đường muốn nói lại thôi... Chẳng lẽ là thật sự có người yêu rồi?

Triển Chiêu một mặt giật mình, một mặt lại có chút khó chịu, trong lòng suy nghĩ, thiên hạ này còn có người như vậy, thế nhưng không để ý Bạch Ngọc Đường, để cho hắn cả ngày nhung nhớ? Tò mò người đó đồng thời, trong lòng Triển Chiêu nhưng cũng mơ hồ có chút mất mát, đến tột cùng đang mất mát điều gì, hắn cũng không hiểu rõ, tóm lại chính là cúi đầu bước đi không nói, trong óc rối loạn hỏng be bét.

Bạch Ngọc Đường lại càng hỗn loạn, lời của Cửu cô nương mới vừa rồi tuyệt đối thuộc về nói vớ vẩn, nhưng nói đến trong lòng mình có người hay không — rốt cuộc có người hay không? Hình như là có người, không phải... Là có mèo... Không người khác a? Con mèo kia...

Bạch Ngọc Đường đột nhiên cảm thấy lơ mơ không rõ, đúng là có lúc rời Khai Phong, lúc nào cũng sẽ nghĩ đến Triển Chiêu, cho dù là lúc mình ở đại mạc gặp phải gió tuyết, trước khi chết điều nghĩ đến cũng vẫn là không thể nào uống vò lê hoa bạch đã chôn ở trong sân con mèo kia, hơi đáng tiếc. Bất quá cái hắn nghĩ đến chính là lê hoa bạch... Mặc dù lê hoa bạch phải cùng uống với Miêu nhi, mới tương đối hứng thú... Nhưng hắn nghĩ đến tuyệt đối là lê hoa bạch, không phải mèo!

Cửu cô nương thấy hai người vẻ mặt ngưng trọng cúi đầu suy nghĩ lung tung, nhếch môi cười cười, lại đi tới bên cạnh Triển Chiêu, bảo, “Triển gia, ngài thì sao? Các nàng đều nói, ngài cũng có người yêu rồi!”

“Cái gì?” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng nhau hỏi ra lời, trợn to hai mắt, giống như là nói — ta làm sao không biết?

“Triển gia.” Cửu cô nương tiếp tục cười, bảo, “Ngươi không biết đi? Ngài thỉnh thoảng đi ngang qua Hồng Thúy Lâu, nhưng lại có không ít cô nương, ngày ngày chờ đợi chỉ vì muốn nhìn một thoáng bước qua này thôi.”

Triển Chiêu chau mày, hỏi, “Nhìn ta làm gì? Muốn minh oan? Hay là có chuyện muốn ta giúp đỡ?”

“A...” Bạch Ngọc Đường không nhịn được bật cười, xoay mặt nhìn nơi khác, lẩm bẩm một tiếng, “Mèo ngốc.”

“Bất quá a, Triển đại nhân ngài có phải đã thành thân rồi chăng?” Cửu cô nương đột nhiên hỏi.

“Ha?” Bạch Ngọc Đường còn hỏi đến trước cả Triển Chiêu, “Thành thân rồi? Cùng ai thành thân?”

Triển Chiêu cau mày nhìn Bạch Ngọc Đường, bảo, “Không có chuyện này! Ta thành thân khi nào, hơn nữa, ta thành thân có thể không nói cho ngươi sao? Ta còn muốn mời ngươi uống... uống rượu mừng...” Triển Chiêu chỉ thấy sắc mặt Bạch Ngọc Đường đã có chút âm trầm, lời mình nói cũng không chút khuyến khích, cuối cùng chỉ nhỏ giọng bổ sung một câu, “Ta chưa thành thân mà, trong lòng cũng không người khác, không giống ngươi.”

Nghe lời của Triển Chiêu, sắc mặt Bạch Ngọc Đường lập tức tươi tắn hơn, lại đi hai bước, cũng nhỏ giọng nói, “Ta cũng không... Trong lòng không có người khác!”

Triển Chiêu cũng cảm thấy thư thái hơn chút.

Cửu cô nương ôm con chó nhỏ đi ở phía trước, buồn cười, thầm nói — hai người này thật thú vị nha.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 14:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



55: Đệ ngũ thập ngũ thoại minh, lục mâu và thiên thư
  

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đi theo Cửu cô nương đi vào một hẻm nhỏ cách Hồng Thúy Lâu không xa, bên trong một cái giếng của hẻm nhỏ, có một tiểu lâu cửa riêng sân riêng, cao ba tầng, rất độc đáo, ngói lưu ly tím, tường gỗ lim.

Cửu cô nương nhẹ nhàng gõ cửa, thì có tiểu nhị tới mở ra viện môn, vừa nhìn thấy người đến chính là Cửu cô nương, liền vui vẻ nói, “Đây không phải là Cửu cô nương sao? Ngọn gió nào mang cô đến đây vậy?”

Cửu cô nương cười cười, hỏi, “Lục thiếu có ở đây không?”

“Có có.” Tiểu nhị vội vàng hướng bên trong để cho, giương mắt, thấy được Triển Chiêu theo ở phía sau, vội vàng hành lễ, “U, đây không phải Triển đại nhân sao, thất lễ thất lễ.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, cũng không nhận ra vị tiểu hỏa kế này là ai, bất quá trong Khai Phong phủ đại khái trên một nửa dân chúng đều nhận ra Triển Chiêu, cho nên cũng không tra cứu, hoàn lễ xong, đi theo Cửu cô nương vào nhà.

Bên trong lâu có thang lầu nhỏ, theo thang lầu mà lên, đi tới phía trước một gian phòng lầu ba, bên trong truyền đến mùi huân hương nhàn nhạt.

“Lục thiếu.” Cửu cô nương gõ phía cửa xong, liền trực tiếp đẩy cửa tiến vào.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, Bạch Ngọc Đường khiêu mi — Miêu nhi, Lục thiếu là ai?

Triển Chiêu nhún nhún vai — chỗ này ta lại chưa từng tới.

Hai người lặng lẽ đi theo Cửu cô nương vào nhà.

Chỉ thấy trong phòng có một người đang ngắm phong cảnh bên cửa sổ, là một người trẻ tuổi mặc áo choàng màu tím nhạt, thanh gầy tư văn, rất có mấy phần thư khí.

“Cửu nương làm sao đến rồi?” Lục thiếu quay đầu lại, không ngữ trước cười, nhìn nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, bảo, “Thật không ngờ, còn mang cho ta hai vị khách quý.”

Cửu cô nương cũng sảng khoái, bảo, “Lục thiếu cũng khỏe chứ?”

“Hảo hảo.” Lục thiếu quan sát Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, cười nói, “Không khỏe cũng phải khỏe thôi, hôm nay coi là cao hứng!”

“Cao hứng thì giúp đỡ cho Triển đại nhân và Bạch Ngũ Gia đi?” Cửu cô nương nói thẳng ra.

“Xin cứ việc phân phó.” Lục thiếu gật đầu, ngồi xuống châm trà cho mọi người.

“Chỗ ngươi có thiếu niên mắt lục không?” Cửu cô nương hỏi.

Lục thiếu sửng sốt, bảo, “Ngươi nói Tiểu Nguyên? Hốc mắt hắn quả thực là có ánh xanh, bất quá không thể nói mắt lục đâu.

“Ngươi để cho hắn tới, ta nhìn một chút, được không?” Cửu nương hớn hở hỏi.

“Tất nhiên có thể.” Lục thiếu gật đầu, liền phân phó hạ nhân, đi gọi Tiểu Nguyên đến.

Không lâu lắm, liền nghe được ngoài cửa có tiếng bước chân vang lên, một thiếu niên mười ba bốn tuổi, bước nhanh chạy tới, tại cửa nhỏ giọng hỏi, “Lục thiếu, ngài tìm ta sao?”

“Tiểu Nguyên, đi vào đây.” Lục thiếu vẫy vẫy tay với Tiểu Nguyên, sau đó, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liền nhìn thấy một thiếu niên thấp bé, mặt thanh tú trắng nõn chạy vào, hắn mặc trường sam màu xanh biếc và đơn y, tóc đang ghim, tay áo xắn lên, trên ống tay áo còn có vết nước.

Lục thiếu khẽ giật mình, hỏi, “Làm cái gì đấy?”

Tiểu Nguyên xấu hổ cười cười, bảo, “Ta tắm cho tiểu hầu tử.”

“Vậy tắm xong chưa?” Lục thiếu cầm khối khăn lau tay cho hắn, cười nói, “Trời lạnh như vậy, cũng không sợ bị đóng băng à.”

“Không lạnh.” Tiểu Nguyên cười híp mắt, hơi ngạc nhiên nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, mặt khẽ phiếm hồng, đứng ở một bên không nói lời nào.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vẫn đang cẩn thận quan sát đứa nhỏ này, chỉ thấy bên hốc mắt trái của cậu bé, có một cái bớt màu xanh nhạt, mặc dù ở vị trí đó rất nổi bật, nhưng là bởi vì bản thân Tiểu Nguyên vốn rất thanh tú, cho nên xem ra cũng không khó coi.

Nhưng thiếu niên lại không chịu nổi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn hắn như vậy, mặt đỏ bừng, nhích lại gần bên cạnh Lục thiếu. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, cảm thấy hình như là phải đi, nhưng lại có vẻ như không phải... Nói không ra, bằng không đợi đến sau khi Bàng Thống lấy được thiên thư trở về, để cho hắn nhìn thử rồi hãy nói.

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, Bàng Thống mấy ngày này đoán chừng cũng sắp trở lại rồi, liền hỏi, “Lục thiếu, có thể mượn vị Tiểu Nguyên công tử này đi Khai Phong phủ ở vài ngày không?”

Lục thiếu sửng sốt, hỏi, “Đi Khai Phong phủ?”

Tiểu Nguyên tựa hồ hơi sợ hãi, liền đứng rúc vào sau lưng Lục thiếu, Triển Chiêu bảo, “Không cần sợ, chỉ là có chút chuyện cần ngươi giúp một chút, ngươi chỉ cần ở chỗ đó chừng vài ngày là được, chờ mọi chuyện xong xuôi, lại đưa ngươi trở về.”

Tiểu Nguyên nhìn nhìn Lục thiếu, Lục thiếu cười, bảo, “Chuyện này rất tốt, có thể đi Khai Phong phủ ở vài ngày, có bao nhiêu người muốn đi còn không được nữa kìa, còn có thể nhìn thử Bao đại nhân hình dáng ra sao.”

Tiểu Nguyên lại nhìn nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, Cửu cô nương bảo, “Có thể giúp đỡ cho Khai Phong phủ, tất nhiên là chuyện tốt, ngươi cứ đi một chuyến đi?”

Tiểu Nguyên gật đầu, nhu thuận nói, “Vậy ta đi thu thập quần áo... Ta có thể mang theo tiểu hầu tử không?”

“Tiểu hầu tử?” Triển Chiêu tựa hồ có chút khó hiểu.

“Nga, là con mèo đen, đứa nhỏ này nhặt được.” Lục thiếu cười cười, bảo, “Lúc mới vừa nhặt được, gầy tựa như khỉ con, cho nên gọi là tiểu hầu tử.”

“Vậy được.” Bạch Ngọc Đường cười nói, “Khai Phong phủ có ổ mèo.”

“Thật nha?” Tiểu Nguyên đột nhiên cao hứng đứng lên, hỏi, “Còn có mèo khác sao?”

Bạch Ngọc Đường nhếch môi mỉm cười, gật đầu, “Tất nhiên có, còn có con to cỡ người lớn như vậy kìa...”

Nói còn chưa dứt lời, đã bị Triển Chiêu giẫm mạnh một cước, Tiểu Nguyên là vui vẻ hào hứng đi thu dọn đồ đạc.

Lại ngồi thêm một lát, sau khi từ biệt Lục thiếu và Cửu cô nương, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liền mang theo Tiểu Nguyên trở về Khai Phong phủ.


Tiểu Nguyên theo thật sát phía sau hai người, cúi đầu, bộ dáng rất sợ hãi, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường luôn luôn quay đầu lại nhìn hắn, chỉ thấy hắn và con mèo đen đang nằm trong ngực hắn đều nơm nớp lo sợ, dường như đã thật lâu chưa từng ra ngoài.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn hắn thật tò mò, bất quá nghĩ đến trong Khai Phong trong phủ còn có một Tiểu Lục và một Tiểu Thất, thời gian trước cùng Công Tôn Tiên Sinh thương lượng một chút, nói lưu hai đứa bé lại dưỡng tại Khai Phong phủ là được rồi, bình thường có thể giúp đại nương phòng bếp một tay, còn có thể giúp cho Công Tôn Tiên Sinh chút việc. Mỗi ngày học chút võ công với đám hộ vệ còn có thể học ít chữ nghĩa với tiên sinh, lại dưỡng thêm vài ba năm, là có thể tự lực cánh sinh rồi, cũng luôn tốt hơn là thả ra ngoài đi lưu lạc. Hai đứa bé vốn là ở bên ngoài phiêu bạc khắp nơi bị người bắt nạt, có thể ở lại nơi tốt như Khai Phong phủ tự nhiên là vui mừng, bây giờ đang giúp đỡ chăm sóc Chu Lam, rất chuyên cần mau hiểu chuyện. Triển Chiêu còn nghĩ đến mang con chó đất lần trước chạy theo mình về cho bọn họ, lấy tên là tiểu bát, sống với Mao Cầu cũng khá thân thiết.

Mang theo Tiểu Nguyên vào phủ nha, Công Tôn đang tìm hai người bọn họ, gặp người trở lại, liền nói, “Cuối cùng cũng về rồi, đại nhân tìm các ngươi kìa.”

“Thế nào?” Triển Chiêu hỏi.

“Nga, bên Bàng Thống đưa tin đến, nói thiên thư tìm được rồi, bất quá giáo chủ và mấy chủ tướng của Mạc Hoa Cung và Xà Ưng Giáo đều chạy trốn rồi, còn sót lại toàn bộ đều bắt lại, đang bị phủ huyền địa phương thu áp, có rất nhiều người là bị bức bách, đều đang tìm người nhà, chuẩn bị phân phát rồi.” Công Tôn vừa đi vừa nói, còn có chút khó hiểu nhìn Tiểu Nguyên phía sau bọn Triển Chiêu, cũng chú ý tới cái bớt màu xanh bên cạnh mắt hắn, liền hỏi Triển Chiêu, “Đứa nhỏ này...”

“Nga, chúng ta định chờ sau khi thiên thư đưa đến thì để cho hắn thử xem.” Triển Chiêu bảo.

Công Tôn gật đầu, bảo, “Điều này cũng là biện pháp.” Nói, gọi Tiểu Lục và Tiểu Thất đến, mang theo Tiểu Nguyên cùng nhau đến phía sau, mọi người ở cùng nhau, hảo hảo chung đụng.

Chờ đưa hài tử đi hết, đám người Triển Chiêu đi vào phòng Bao Chửng, Bao Chửng đưa thư Bàng Thống cho bọn hắn nhìn.

“Vẫn là để cho đám chủ sử chạy thoát.” Bạch Ngọc Đường cau mày, bảo, “Xà Ưng Giáo và Mạc Hoa Cung ở trong cung đều có người, điều động binh mã kích thước lớn như thế, nhất định là sẽ bị lộ tiếng gió.”

“Bàng Thống nói tìm được danh lục của Xà Ưng Giáo và Mạc Hoa Cung, ở trong cung ẩn núp không ít nhân mã của bọn họ, đã phái người đem danh lục chuyển trình Hoàng thượng, để dọn dẹp sâu mọt trong đám quan viên rồi.” Bao Chửng bảo, “Bất quá tối hôm qua có khá nhiều quan viên, chạy trốn vào ban đêm rồi... có vẻ như, bọn họ nhất định là đang tụ tập, chờ đợi một đòn cuối cùng.”

“Xem ai biết trước chỗ xảy ra tai họa sao?” Triển Chiêu sờ sờ cằm, “Nhưng bây giờ thiên thư và tà phật đều nằm trên tay chúng ta rồi, bọn họ từ đâu biết được nơi diễn ra tai họa chứ?”

“Cái này thì dễ thôi.” Bạch Ngọc Đường bảo, “Chỉ cần phái người âm thầm giám thị, chúng ta nếu như tìm được nơi bị tai họa, tất nhiên phải vận dụng đại lượng nhân thủ đến để dời tai dân... Bọn họ liền có thể lẫn vào đó gây loạn rồi.”

Triển Chiêu gật đầu, Bao Chửng bảo, “Cái này... hai ngày trước ta và Bát vương gia còn có Vương Thừa tướng thương lượng một chút, nghĩ ra một biện pháp tương đối khá, nhưng bây giờ để cho người lo lắng chính là... Chúng ta nhìn không hiểu thiên thư!”

Mọi người hai mặt nhìn nhau — đây thật là điều quan trọng nhất.

Sau khoảng lặng, tất cả mọi người ở trong phủ Khai Phong chờ Bàng Thống, đến sáng ngày thứ ba, chỉ thấy Bàng Thống cỡi chiến mã chạy như bay về Khai Phong phủ, xuống ngựa liền xông thẳng vào gian phòng Bao Chửng, đem thiên thư giao cho Bao Chửng.

Bao Chửng mở thiên thư ra nhìn, chỉ thấy quả nhiên bên trên một nửa có chữ viết, một nửa không có chữ nào.

“Gọi Tiểu Nguyên tới thử đi.” Triển Chiêu phân phó người đem Tiểu Nguyên tìm đến, sau khi Tiểu Nguyên đến, vội vàng liền khấu đầu với Bao Chửng, hắn vẫn là lần đầu tiên thấy Bao Thanh Thiên, mặt thật đen nha.

Bao Chửng bảo hắn đứng lên, để cho hắn đi tới trước bàn đọc sách, nhìn bộ phận trống không của thiên thư, có có chữ viết hay không.

Tiểu Nguyên nhìn chằm chằm những bộ phận trống không hồi lâu, mờ mịt lắc đầu — không có chữ a.

Mọi người vốn là tim treo lên, đều rơi xuống đáy cốc, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều có chút suy sụp tinh thần.

Tiểu Nguyên cũng có thể nhìn ra vẻ mặt mọi người thất vọng, liền có chút áy náy hỏi Công Tôn, “Ta... Làm sai cái gì sao?”

“Nga, không phải lỗi của ngươi.” Công Tôn đưa tay vỗ vỗ bả vai hắn.

Tiểu Nguyên chán nản đi ra bên ngoài, Công Tôn và Bao Chửng bắt đầu nghiên cứu biện pháp khác, Bàng Thống cả người đầy bụi đất, đi xuống rửa mặt trước rồi.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều cảm thấy ở trong phòng có chút bực mình, liền chạy ra bên ngoài, thông khí.

Hai người đi đến sân, Bạch Ngọc Đường ngồi xuống bậc thang, than thở, “Ai... Không vui một cuộc a.”

Triển Chiêu cũng thở dài, lúc này, liền nghe trong sân cách vách truyền đến thanh âm Tiểu Lục, “Tiểu Nguyên, ngươi đừng khóc nữa, cũng không phải là lỗi của ngươi.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, thầm nói — không phải đâu?

Hai người đi tới sân cách vách, quả nhiên, liền thấy Tiểu Nguyên ngồi khóc trên băng ghế dài, Tiểu Lục và Tiểu Thất ở bên cạnh an ủi.

Tiểu Nguyên lau nước mắt một cái, nói, “Đều tại ta kém cỏi.”

Tiểu Lục cầm khăn lau nước mắt cho hắn, Tiểu Thất đột nhiên nói, “Di? Tiểu Nguyên này, khối bớt bên mắt ngươi, sao có hình dáng giống hệt với khối ngọc bội của Tiểu Lục nha?”

“Di?” Tiểu Lục lấy ngọc bội ra, so trên mắt Tiểu Nguyên, bảo, “Thật nha.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đồng thời sửng sốt, vội vàng liền đi tới.

“Tiểu Lục.” Triển Chiêu kêu một tiếng.

“Triển đại nhân, Bạch Ngũ Gia.” Tiểu Lục quay đầu lại nhìn hai người.

“Tiểu Lục, ngọc bội của ngươi là từ đâu mà có?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Mẹ ta thân truyền cho ta, nói là bảo vật gia truyền.” Tiểu Lục trả lời.

“Mẹ ngươi là người nơi nào?” Triển Chiêu hỏi.

“Ta cũng không biết, bất quá chúng ta khi còn bé ở trong một cái thôn dưới chân thiên sơn.” Tiểu Lục bảo, “Sau đó xảy ra ôn dịch mới chạy đến.”

“Dưới chân Thiên Sơn không phải là phía dưới Mạc Hoa Cung sao?” Triển Chiêu hỏi.

Bạch Ngọc Đường nhận lấy kia khối ngọc bội giơ lên trời nhìn nhìn, mơ hồ, cái gì cũng không thấy rõ, lại đặt ngọc bội ở trên mắt Tiểu Nguyên, cẩn thận so sánh với vết bớt... Đột nhiên, tất cả mọi người kinh hãi, liền thấy trong ngọc bội xuất hiện một con mắt, con ngươi màu xanh biếc.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu vừa mừng vừa sợ, vội vàng cầm lấy ngọc bội lôi kéo Tiểu Nguyên liền vọt vào thư phòng Bao Chửng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 14:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



56: Đệ ngũ thập lục thoại tai, diệu kế tránh thiên kiếp
  

Bao Chửng và Công Tôn đang thương lượng đối sách, liền thấy Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường chạy như bay vào, chỉ thấy hai người bọn họ vẻ mặt ngoài hưng phấn còn thêm gấp gáp, một lôi Tiểu Nguyên, một cầm lấy ngọc bội.

Bao Chửng và Công Tôn khôn khéo mức nào, nhìn nhau một cái, lập tức hiểu rõ là chuyện gì.

Dẫn người đến trước bàn, Triển Chiêu cẩn thận đưa ngọc bội cho Tiểu Nguyên, để cho cậu bé đặt tại vị trí mới vừa rồi, trong ngọc bội, lại xuất hiện tròng mắt màu xanh biếc, Công Tôn mở thiên thư ra, đẩy tới trước mắt Tiểu Nguyên, Tiểu Nguyên cúi đầu nhìn, liền nói, “Ân... Phía trên viết, trăng tròn cuối xuân, nước sông Thương tràn ra cả phủ Trần Châu.”

“Thì ra là phủ Trần Châu sẽ bị nước nhấn chìm.” Bạch Ngọc Đường chau mày, bảo, “Hỏng bét, phủ Trần Châu ở phía nam Khai Phong, cách gần như vậy, nếu như làm loạn tạo phản, vậy thì biết như thế nào cho phải?”

“Trăng tròn cuối xuân, không phải là nửa tháng sau sao?!” Công Tôn lo lắng.

Triển Chiêu cũng gật đầu, xoay mặt nhìn Bao Chửng.

“Không sao, biết thời điểm và nơi xảy ra tai họa là được rồi!” Bao Chửng suy nghĩ một chút, bảo, “Các ngươi đều cùng ta đến Bát vương phủ một chuyến, có chuyện cần làm!”

Mọi người nhìn nhau, gật đầu, đi theo Bao Chửng, chạy đến Bát vương phủ. Trước khi đi, Bao Chửng không quên tìm gặp Tiểu Nguyên, hành lễ với cậu bé, “Tiểu Nguyên công tử, lần này thật là làm phiền ngươi, nếu như nửa tháng sau tai họa thật tính đúng, ngươi chính là cứu quốc chi thần a, thiên hạ lê dân đều phải cảm tạ ngươi a!”

Tiểu Nguyên ngây ngốc nhìn Bao Chửng, mặc dù vẫn là cái hiểu cái không, nhưng ý Bao Chửng là cậu làm đúng rồi, giúp được rồi sao? Tiểu Nguyên lập tức vui vẻ lên.

Sau đó, mọi người đến Bát vương phủ, trong vương phủ, Bát vương gia đang đi lòng vòng trong sân, mọi người nhìn nhau, hiếm khi thấy Bát vương trước giờ luôn cẩn trọng lại có vẻ vội vã như thế.

“Ai, lão Bao!” Bát vương vội vàng vọt tới, kéo Bao Chửng hỏi, “Có đầu mối gì chưa?”

Bao Chửng gật đầu, đem chuyện đã xảy ra toàn bộ đều nói lại một lần.

“Thiên ý!” Bát vương gia dậm chân nói, “Thiên ý a, từ khi Bạch thiếu hiệp nhặt được tấm lệnh bài kia, đến lúc Triển hộ vệ cứu thiếu niên về, đến bây giờ Tiểu Nguyên công tử... Ai nha, thật là trời cũng bảo vệ Đại Tống ta a!”

“Đi, lão Bao!” Bát vương giơ tay kéo Công Tôn liền đi ra ngoài, “Hai ta tiến cung gặp vua đi!”

Công Tôn bị lôi đi ra ngoài có chút không giải thích được, Bao Chửng ở phía sau đuổi theo, “Vương gia, bắt nhầm rồi, ta ở đây này!”

Bát vương và Bao Chửng cùng nhau ở trong thượng thư phòng của hoàng thượng bí mật thương nghị khoảng một buổi chiều, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường bị Hoàng thượng đuổi ra ngự hoa viên ăn trái cây.

Bạch Ngọc Đường nhìn các cung nữ thẹn thùng bưng lên trái cây ở trước mắt, nhìn Triển Chiêu, “Hoàng thượng xem hai ta là tiểu hài tử à?”

Triển Chiêu nhún nhún vai, bảo, “... đâu có cách nào, chờ thôi.”

Lúc này, liền nghe đến xa xa có thái giám nói, “Tham kiến nương nương.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường sửng sốt, có chút khó hiểu — nương nương?

Đang suy nghĩ, liền nghe đến cách đó không xa có tiếng ngọc bội đinh đương, từ phía ngoài sân, Bàng phi mang theo một nha hoàn và một thái giám đi đến.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, đứng lên vội vàng muốn tránh, dù sao bọn họ gặp mặt quý phi dường như có hơi không tốt lắm.

“Nhị vị dừng bước.” Bàng phi gọi hai người lại, bảo, “Triển đại nhân, Bạch Ngũ Gia, ta có chuyện muốn hỏi các vị.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, lập tức hiểu, hoàng đế làm gì đuổi hai người bọn họ ra ngự hoa viên tới ăn trái cây, thì ra là Bàng phi khai báo, tìm hai người bọn họ.

Hai người quay đầu lại, chỉ thấy Bàng quý phi thướt tha đi tới, cấp hai người nói tiếng vạn phúc.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vội vàng hoàn lễ, Triển Chiêu cũng biết Bạch Ngọc Đường đang suy nghĩ gì, hắn chắc chắn đang suy nghĩ —Bàng Thống và Bàng phi không hổ là một nương sinh ra, hai người bọn họ a, hoặc là không phải loại của lão cua, bằng không, nương bọn họ chính là một đóa hoa nhài cắm trên bãi phân trâu.

Quả nhiên, Triển Chiêu ngẩng đầu, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đối với hắn khiêu khiêu mi — nhìn thấy không Miêu nhi, nhất định nàng cũng không phải là lão cua sinh!

Triển Chiêu vô lực.

Bàng phi cười để cho hai người ngồi xuống, thái giám dâng trà lên, Bàng phi trước kia từng thấy qua Triển Chiêu, ấn tượng đối với hắn rất tốt, nói thật, Triển Chiêu cảm thấy con người Bàng phi cũng không tệ, không chút kiêu căng, tâm địa thiện lương, cũng quả thực không biết Bàng Thái sư làm thế nào dạy ra khuê nữ tốt như vậy.

Bạch Ngọc Đường vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Bàng phi, trong lòng chậc chậc hai tiếng, dung mạo không tệ, tri thư đạt lý, không giống hai con cua kia chút nào.

Bàng phi lần đầu tiên thấy Bạch Ngọc Đường, nàng nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, lại nhìn nhìn Triển Chiêu, trong lòng than thở — như ngọc như bích.

“Quý phi tìm chúng ta có việc?” Triển Chiêu hỏi Bàng phi.

“Ân...” Bàng phi chần chờ một chút, bảo, “Ta muốn hỏi các ngươi một việc, hai ngươi, nói nói sự thật với ta được không?”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, thầm nói cái đó còn phải xem là chuyện gì à, nếu như ngươi hỏi địa điểm và thời gian phát sinh tai họa lần này, hai chúng ta chết cũng không thể nói a.

Bàng phi nhìn thấu hai người do dự, liền nói, “Nhị vị không cần lo lắng, việc ta hỏi không phải quốc sự, hậu cung không thể tham dự triều chánh.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, không phải quốc sự đó chính là chuyện nhà rồi? Cái này chơi vui, liền gật đầu một cái, bảo, “Quý phi xin hỏi.”

“Ta lúc trước có nghe gia nhân của Bàng phủ nói cho ta biết, nói rằng các ngươi cứu đại ca...” Bàng phi im lặng một hồi, hỏi, “Nghe nói, đại ca muốn hại Thống nhi?”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường sửng sốt, trong lòng sáng tỏ, quả nhiên có thể lên làm quý phi không phải hạng người bình thường, Bàng phi này bất hiển sơn bất lộ thủy, nhưng không có nghĩa là nàng hồ đồ nha, chuyện cơ mật như vậy cũng biết, xem ra bên trong Bàng phủ có nhãn tuyến. Hơn nữa... Hắn nói không chừng đã sớm ngờ tới Bàng Dục sẽ đối với Bàng Thống bất lợi rồi, nếu không làm gì thiết trí nhãn tuyến chứ?

Hai người thấy Bàng phi bộ mặt ngưng trọng, cũng không làm gì, gật đầu một cái, bảo, “Thật có chuyện này.”

Bàng phi lập tức nhíu mày, tự nhủ, “Ta cũng biết, sau khi Thống nhi trở về, tất nhiên sẽ chọc phải phiền toái.”

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, đột nhiên hỏi, “Quý phi, thứ cho ta nói thẳng, Bàng Thống so với Bàng Dục tốt hơn vạn lần, vì sao Bàng Thái sư không đau hắn, đau Bàng Dục?”

Triển Chiêu trợn to hai mắt nhìn Bạch Ngọc Đường — A! Ngươi hỏi à! Ngươi rốt cục hỏi rồi à!

Bạch Ngọc Đường nheo mắt lại — Mèo chết, tò mò muốn chết tự mình không hỏi nhất định chờ ta hỏi!

Bàng phi ngẩng đầu có chút bất đắc dĩ nhìn nhìn hai người, bảo, “Chuyện... Kỳ thực không phải do Thống nhi, là do nương của chúng ta.”

“Ân?” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, hơi sững sờ, nghe nói là danh kỹ thanh lâu, mỹ nữ nổi danh.

“Nương ta là danh kỹ thanh lâu, cha ta lúc còn trẻ, mê luyến nàng, thường xuyên tìm nàng, lúc ấy cha ta mặc dù còn chưa phải là Thái sư, nhưng cũng là trọng thần, luôn đi thanh lâu mãi cũng không tốt lắm, vì vậy chuộc thân cho nương ta, để ở nhà nuôi, nhưng vợ cả cay nghiệt... Vì vậy nương ta sống rất khổ, cứ nhất định nương ta sau khi được tiếp về không bao lâu, liền mang thai, cho nên đại nãi nãi thường xuyên gây chuyện, chế nhạo, nói đứa nhỏ này chưa chắc là của Thái sư, cửu nhi cửu chi, phụ thân cũng có chút tin tưởng. Cũng không lâu lắm, nương ta sinh ra ta và Thống nhi.”

Triển Chiêu sửng sốt — u, tỷ đệ hai người còn là long phượng thai a!

Bàng phi thấy ánh mắt của hai người, khẽ cười cười, bảo, “Ta lớn hơn Thống nhi một canh giờ... Bất quá, lúc chúng ta lên ba tuổi, thì có rất nhiều người nói, chúng ta không giống Thái sư... Cha liền dần dần tin tưởng, đối với chúng ta rất sơ viễn.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhìn nhau — kia kết quả là có phải hay không vậy?

“Tính tình Thống nhi không tốt, không chịu được cảnh ta bị ức hiếp, cho nên khi còn bé thường xuyên cùng đại ca đánh nhau, sau đó hắn gặp được ân sư hắn, đó là thế ngoại cao nhân, nói muốn dẫn hắn đi, đi học khả năng, mỗi tháng có thể trở về nhà.” Bàng phi cười cười có chút bất đắc dĩ, bảo, “Hắn sợ một mình ta ở nhà bị ức hiếp, cho nên chậm chạp không chịu đồng ý, sau đó hắn nghĩ ra một biện pháp... Bởi vì khi còn bé chúng ta đều từng đến Bát Vương gia, nương ta và Sài vương phi lại là bạn rất thân, cho nên Thống nhi muốn đi cầu Sài vương phi, thu ta làm con gái nuôi, như vậy người trong nhà không dám khi dễ ta, hắn đi cũng an tâm.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau — Tiểu quỷ, có loại a!

“Sài vương phi nghe xong, không chỉ thu ta làm con gái nuôi, còn đón về nuôi trong vương phủ, Thống nhi liền lên núi đi học võ công, mỗi tháng xuống núi, về Bàng phủ một chuyến thăm nương ta, thỉnh an cha ta, sau đó sẽ đến ở cùng ta một thời gian, sau đó nương qua đời, hắn cũng không trở về Bàng phủ nữa, chỉ đến thăm ta một chút.” Bàng phi cười cười, “Cũng may mà Thống nhi đi cầu Sài vương phi, cho nên ta và Hoàng thượng đã biết nhau từ nhỏ, chờ ta vừa được mười sáu tuổi, Hoàng thượng liền tiếp ta tiến cung, luôn luôn đối với ta rất tốt.”


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường gật đầu, khó trách... Nói trắng ra là, hai tỷ đệ này đến tột cùng là có phải con ruột của Bàng Cát hay không thì không ai nói chắc được, bất quá bây giờ lão cua cũng bế tắc, vị khuê nữ này nhưng là quý phi!

“Ta sớm biết đại ca từ nhỏ đã không thích Thống nhi, cho nên luôn luôn đề phòng, Thống nhi trước kia chinh chiến bên ngoài, tương an vô sự, bất quá bây giờ trở lại, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, ta chỉ sợ đại ca gây chuyện.” Bàng phi bất đắc dĩ, bảo, “Thống nhi lại không chịu nói cho ta biết sự thật.”

“Cái này thì không cần lo lắng.” Bạch Ngọc Đường cười cười, bảo, “Bàng Thống khôn khéo giỏi giang, võ công lại cao, Bàng Dục kém xa, cản không nổi hắn.”

“Ta cũng không phải sợ cái này.” Bàng phi đột nhiên nói, “Ta sợ Thống nhi giết Bàng Dục.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường trợn to hai mắt — không phải đâu?

“Nếu như đại ca chẳng qua là thêu dệt chuyện hoặc là tiểu đánh tiểu nháo khiêu khích hãm hại, Thống nhi có lẽ sẽ không để ý.” Bàng phi không khỏi lo lắng nói, “Nhưng hắn có bằng hữu, người hắn thích... con người hắn, đối người mình thích rất xem trọng, trong quân đội hắn có nhiều huynh đệ như vậy, bây giờ lại có bằng hữu, nếu như đại ca tìm những người đó gây phiền toái, Thống nhi tuyệt đối sẽ không khách khí với hắn.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau — đúng vậy, anh em trong nhà cãi cọ nhau vốn là rất mất mặt, Bàng Dục còn chạy đi trêu chọc huynh đệ bằng hữu của hắn, đổi lại là ai cũng không chịu nổi, Bàng Thống xuất thân từ chinh chiến, giết người tựa như mổ gà.

“Quý phi, ngươi muốn chúng ta trông chừng Bàng Thống?” Triển Chiêu hỏi.

Bàng phi gật đầu, bảo, “Ta sẽ nghĩ biện pháp thông qua phụ thân bảo đại ca thu liễm, Hoàng thượng cũng nói, sẽ nhắc nhở hắn một chút, cần phải huynh hữu đệ cung, nhưng con người đại ca không nghe khuyên bảo, nhất định phải đụng phải tường nam mới chịu quay đầu lại, cho nên ta muốn thỉnh nhị vị giúp đỡ một chút.”

“Cái này thì dễ làm.” Triển Chiêu rất sảng khoái gật đầu, bảo, “Bàng Thống cũng rất thân với chúng ta, chung đụng cũng tốt, hắn bây giờ là người của Khai Phong phủ, chúng ta tự nhiên sẽ chiếu cố hắn!”

Bàng phi vui mừng lộ rõ trên nét mặt, vội vàng nói cám ơn, Bạch Ngọc Đường khiêu khiêu mi — ta xem làm thịt Bàng Dục cũng rất tốt mà, bị Triển Chiêu giậm phải một cước...

Lúc sắc trời đã muộn, bọn Bao Chửng mới rời khỏi hoàng thành, chia nhau làm việc.

Sau đó, ngoài dự liệu của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, bọn họ bị phái đến Dĩnh Xương phủ, hơn nữa Bát vương còn phái ra một đội Ngự lâm quân tập hợp tại Dĩnh Xương phủ, bắt đầu di dời dân chúng, khai thương phóng lương.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường hiểu, Bao đại nhân và Bát vương gia quyết định chiêu này, gọi giương đông kích tây.

Mà một đầu khác, Bát vương phái tuỳ tùng, đến phủ Trần Châu, bắt đầu trị lý sông thương, giả vờ là chế tạo thuyền quan chuẩn bị khánh điển, nhưng trên thực tế là tu sửa đê và đập nước, dân chúng vùng Trần Châu, quan binh tất cả cũng làm thống kê, chuẩn bị đến lúc đó tiện dời đi, có thuyền sẽ không sợ nước mà!

Cùng lúc đó, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường phát hiện gần đây Dĩnh Xương phủ có người đang âm thầm tụ họp, đồng thời bên phía Bàng Thống nhận được tin tức, vùng biên cảnh, binh lính Liêu quốc và binh lính Tây Hạ xuẩn xuẩn dục động.

Thời gian mỗi ngày trôi qua, rất nhanh, sắp đến ngày trăng tròn. Trong khoảng thời gian này, Dĩnh Xương phủ xuất hiện một vài hiện tượng kỳ quái, rất nhiều cư dân đều bị ngã bệnh, quan phủ khai thương hành y, nhưng nhân số chính là càng ngày càng ít.

Quả nhiên, đã có người gây chuyện, nói là cái gì ôn tai tới tấp, trời muốn tiêu diệt Đại Tống rồi, thường xuyên lặp lại, địa giới phủ Dĩnh Xương cũng có chút không yên ổn.

Mà cấm quân đóng ở nơi đó, lập tức liền bắt người, vì vậy, cấm quân và các bách tính xảy ra xung đột, trong lúc nhất thời, Dĩnh Xương phủ có vẻ đại loạn.

Ngày này, thì có một đám dân chúng thần bí, đánh kỳ hào trời diệt Đại Tống, vọt vào trong nha môn phủ Dĩnh Xương, bảo là muốn chiếm lấy nha môn,... nhưng kỳ quái chính là, trong nha môn lại không có người nào.

Đám loạn dân đang buồn bực, chỉ thấy ngoài cửa có hai người nhanh chóng đi vào, một người thân bạch y, tiêu sái thoát tục, một người thân quan phục màu đỏ, tuấn lãng nho nhã... Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu.

Đám loạn dân mọi người đối mặt liền đều nhận ra được, cá lọt lưới của Mạc Hoa Cung, đám còn lại không cần phải nói, là cá lọt lưới của Xà Ưng Giáo, xem ra song phương đã đạt thành cộng thức, việc khẩn cấp trước mắt diệt Đại Tống trước, sau đó mới chia cắt lẫn nhau... Chỉ tiếc, đi nhầm một nước cờ.

Những người đó cũng biết mình bị trúng kế, vội vàng chạy trốn ra phía ngoài, bọn họ còn mang theo hơn vạn nhân mã kia, chỉ tiếc, ra khỏi phủ nha mới biết, bản thân đã bị bao vây. Đám dân chúng bệnh yếu kia, hóa ra là đều là quan binh đóng giả, tất cả những việc này, chỉ là một vở kịch mà thôi.

Triển Chiêu ra lệnh một tiếng, chúng quan binh cùng tiến lên, đem dư đảng của Mạc Hoa Cung hòa Xà Ưng Giáo toàn bộ bắt giữ lấy.

Mà một đầu khác, quân Liêu và quân Tây Hạ khổ khổ chờ đợi tin tức, chờ được là tin tức Bàng Thống suất lĩnh ba mươi vạn thiết kỵ, và Xà Ưng Giáo Mạc Hoa Cung đã bị tiêu diệt, có đánh cũng vô dụng, kế hoạch lần này khổ tâm kinh doanh, toàn bộ ngâm nước rồi.

Ba ngày sau, đến ngày trăng tròn, phủ Trần Châu mưa to liên tục ba ngày ba đêm, nước sông thương tràn ngập, cơ hồ nhấn chìm cả phủ Trần Châu, thật may là sông đê đã nâng cao, ngoài ra, vùng bến đò có vô số thuyền lớn, dân chúng trong thành đều lên trên thuyền tránh khó khăn. Ăn mặc chi tiêu cần thiết, đều do quan binh trực tiếp chuyển từ Khai Phong đến, Bao Chửng và Bát hiền vương còn đến tận thuyền an ủi dân chúng.

Bốn năm ngày sau, nướt lũ rút đi, dân chúng trong thành lông tóc vô thương, ngoài ra hoàng thành còn phát lương cho dân chúng địa phương, Dĩnh Xương phủ cũng miễn thu thuế một năm, khôi phục nguyên khí.

Trong lúc nhất thời, dân chúng tất cả hô Hoàng thượng thánh minh nhân đức.

Tránh được tai họa lại diệt trừ được Xà Ưng Giáo, Triệu Trinh đại duyệt, hạ lệnh ăn mừng nho nhỏ một phen, hơn nữa thưởng thêm mọi người Khai Phong phủ lần này lập công lớn. Đối với Bạch Ngọc Đường, Triệu Trinh tự nhiên là biết tính tình hắn, làm quan, nhất định không chịu, cấp thưởng, hắn hiểu bạc hắn cũng không cần, liền dứt khoát cho hắn một dạng đồ chơi hiếm lạ — Hoàng thượng từ nhỏ mang, một quả bách tỏa cổ. Này bách tỏa chế tạo thuần ngân, phía trên vây quanh số mai phỉ thúy, hết sức xinh đẹp, còn có đích thân tiên đế gia khắc mấy chữ — phúc hựu an khang. Triệu Trinh đem bách tỏa cho Bạch Ngọc Đường, nói là cho Lô Trân, coi như là lễ ra mắt ra đời.

Bạch Ngọc Đường lần đầu tiên hành lễ với Triệu Trinh, nói tiếng tạ, làm Triệu Trinh giật mình thiếu chút nữa chạy ra ngoài xem thử hôm nay mặt trời mọc ở hướng nào.

Tiểu Nguyên được Hoàng thượng phong vi công tử đại Tống, khâm tứ hắn họ Triệu, để cho Bao Chửng thu làm con nuôi, hảo hảo giáo dục, tương lai làm đống lương tài, đừng ở bên ngoài chịu khổ nữa, Lục thiếu đối với chuyện này cũng rất vui mừng, làm cái gì không tốt hơn tiểu quan nào?

Tiểu Nguyên mặc dù luyến tiếc đám người Lục thiếu, nhưng cùng Tiểu Lục Tiểu Thất chung đụng thật vui, vì vậy Khai Phong phủ thêm ba đứa bé kỷ kỷ tra tra, còn có Tiểu Hầu Tử, Mao Cầu, Tiểu Bát hai mèo một chó, đừng nhắc tới náo nhiệt bao nhiêu.

Bàng Thống tiếp tục lưu lại Khai Phong phủ đi theo Bao Chửng làm việc, ngoài ra Hoàng thượng phân năm vạn cấm quân cho hắn, để cho hắn từ từ mang theo.

Nhiều người như vậy duy chỉ có Triển Chiêu vui vẻ nhất, triều đình luận công ban thưởng tự nhiên là phải thêm bổng lộc, bất quá gia cảnh Triển Chiêu không kém, mặc dù không giống Bạch Ngọc Đường, Hãm Không Đảo bọn họ phú khả địch quốc, khả trong tay cũng rất giàu có, vì vậy Triệu Trinh đưa một con mèo Ba Tư Tây Vực mắt màu lục cho hắn... Gọi là Diệu Diệu, Khai Phong phủ lại thêm một con mèo.

Đêm đó, Bạch Ngọc Đường cầm lấy một bầu rượu ngon lừa được từ ngự thiện phòng đến, đẩy cửa phòng Triển Chiêu ra, chỉ thấy Triển Chiêu ngồi ở trên giường nhìn quyển tông, Diệu Diệu bên cạnh, Mao Cầu thêm Tiểu Hầu Tử đang đánh nhau, Tiểu Bát an tĩnh chút, nằm ở trên đùi Triển Chiêu, liếm đầu ngón tay hắn.

Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười nhìn này một ổ bốn mèo một chó, lắc đầu, kéo Triển Chiêu lên nóc nhà uống rượu.

Hai người làm cái nhất túy phương hưu [uống đến say mèm mới dừng], té trên nóc nhà Khai Phong phủ, khò khò ngủ say.

Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Triển Chiêu thức lên, đã nhìn thấy trời sáng choang, nhìn chừng một chút, chuột không có đây, liền nhảy xuống nóc nhà, vào nhà rửa mặt — phát hiện trên bàn để trang giấy nhỏ.

Cầm lên nhìn, mấy chữ rồng bay phượng múa— mèo, ta về đảo đây.

Phía dưới không có lạc khoản, vẽ con chuột béo ú, đè một con mèo vằn béo ú.

Triển Chiêu dở khóc dở cười, đem tờ giấy thu lại, cảm thấy trong phòng an tĩnh không ít... con chuột ồn ào.

Chính lúc này, liền nghe thấy bên trong tấm trải giường của mình tựa hồ có thứ gì đang kêu lên, meo meo meo.

Triển Chiêu theo tiếng kêu đi tới, chỉ thấy trên sàng phô, Mao Cầu, Tiểu Hầu Tử và Diệu Diệu chân sau bọn chúng đều bị trói lại cùng nhau, một con cũng giãy không ra, đang liên tục kêu meo meo ở đó, bên cạnh để một khối ngọc bội, phía dưới đè ép một tờ giấy khác, trên viết —mèo ba cẳng!

Triển Chiêu giận muốn xì khói, vội vàng đau lòng cởi dây trói cho ba chú mèo con, miệng lầm bầm oán giận, “Đồ chuột chết, ngươi mấy tuổi rồi hả!”

Đang nói, tầm mắt rơi xuống trên khối ngọc bội bên cạnh, cầm lên nhìn nhìn, chỉ thấy là một khối ngọc bội bạch ngọc hình con chuột... đây là lúc trước mình nhặt được, của Bạch Ngọc Đường rơi vào trên giường hắn, nên giấu dưới gối mà? Nghĩ đến, liền đưa tay sờ sờ phía dưới gối... ngọc bội tiểu thử không còn. Triển Chiêu suy nghĩ một chút, cầm lấy khối ngọc bội kia, vốn là nghĩ đến không trả lại cho con chuột đó, bất quá cứ như vậy, coi như là thuộc về mình đi? Nghĩ xong, Triển Chiêu cầm Cự Khuyết của bản thân ra, tìm một đoạn kiếm tuệ màu trắng mới tinh, đem bạch thử lồng vào trên kiếm tuệ, cột vào trên chuôi Cự Khuyết.

Nhìn chung quanh một chút, Triển Chiêu hài lòng gật đầu, lúc này, Vương Triều Mã Hán ngoài cửa la, “Triển đại nhân, chúng ta tuần nhai ngươi có đi hay không vậy? Nghe nói thành Đông vừa mở tiệm bánh mật, bánh mật nướng rất ngon nha!”

“Đi!” Triển Chiêu bế mèo con ra thả vào trước cửa, bọn Tiểu Lục đang bưng bồn thức ăn gọi mèo, bọn tiểu tử đã phân công rồi, mỗi người một con vừa vặn, Tiểu Bát quy về đại nương phòng bếp.

Triển Chiêu xách theo Cự Khuyết, cùng bọn Vương Triều lên phố ăn bánh mật... à không, là đi tuần nhai.

Trên đường cái Khai Phong phủ, ánh nắng tươi sáng, Triển Chiêu một tay cầm một tảng lớn bánh mật nướng, đang thỏa mãn gặm. Một tay cầm Cự Khuyết để ở phía sau lưng lắc lư đi tới, trên kiếm tuệ mang một con tiểu Bạch thử thần khí, đi theo hắn lắc lư lắc lư.

Nơi xa trên quan đạo đi thông phủ Tùng Giang, Bạch Ngọc Đường bạch mã bạch y, thoả thích rong ruổi, trong miệng lại nói thầm, “Đại tẩu, ngươi phải nhịn tiếp nha, chờ ta trở lại rồi hãy sinh!”

Trên tay nắm dây cương, là thanh trường đao Long Lân Thối Nhẫn vỏ đao kim ti bạch ngọc, trên kiếm tuệ màu đỏ, treo một con mèo đen béo ú, đang híp mắt cười.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.