Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 05.09.2017, 10:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



30: Đệ tam thập thoại phật, đúng lúc tìm bạch ngọc phật
  

Thấy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đồng ý, trên mặt Bát vương gia lộ ra một nụ cười giảo hoạt... Thấy vậy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường trong lòng sợ hãi. Hai người thầm hối hận, tính sai rồi a, lúc nãy chỉ nghĩ tới chuyện chiếm lợi, nên hỏi thử lão hồ ly này muốn bọn họ hỗ trợ cái gì trước mới phải, Bát vương gia có lúc nào chịu thua thiệt a, nhất định là chuyện gì không ổn.

“Ta cùng hoàng tử Mông Cổ đánh cuộc...” Bát vương gia nói tới đây, nhìn nhìn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, cười cười, “Các ngươi chớ khẩn trương, căn nguyên à, là bởi vì tên Ngao Đăng không nên nói người Tống chúng ta nhiều là mọt sách, công phu kém thân thể yếu, đến tặc cũng kém hơn tặc của Mông Cổ, hắn trận này riêng trộm đã bắt được vài tên, đều là không chịu nổi một kích.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, nghe Bát vương gia tiếp tục nói.

Bát vương thở dài, bảo, “Ta dầu gì cũng chinh chiến sinh ra, tự nhiên là nghe khó chịu... Cho nên mà, đã nói Ngao Đăng hắn gặp gỡ chính là ít người giang hồ chưa tới đâu, sau đó Ngao Đăng kia nói, có một dạng đồ, coi như người giang hồ tài giỏi nhất Đại Tống chúng ta đi trộm, cũng tuyệt đối trộm không được.”

Khóe miệng Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường giật giật, hỏi, “Sau đó Vương gia ngươi liền cùng hắn đánh cuộc?”

Bát vương sờ sờ lỗ mũi, bảo, “Tất nhiên, chuyện này quan hệ đến mặt mũi Đại Tống chúng ta, còn liên quan vấn đề tôn nghiêm của người luyện võ trong thiên hạ các ngươi.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường tâm nói, kéo ngược đi, ngươi không nói chính ngươi nhìn tên hoàng tử kia không vừa mắt, muốn hạ nhuệ khí của hắn.

“Kia đến tột cùng là muốn trộm cái gì?” Triển Chiêu hỏi.

“Ân... đầu của Ngao Đăng.” Bát vương sờ sờ càm, trả lời.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đều sửng sốt, sau đó, Bạch Ngọc Đường giả vờ là sờ càm, lấy tay che miệng nói khẽ với Triển Chiêu, “Lão hồ ly bị người ta cấp tẩy rồi.”

Triển Chiêu cũng nhẫn cười, Bát vương ở đối diện bọn họ, thấy vẻ mặt hai người, trên mặt có chút lúng túng, ho khan một tiếng, bảo, ” Lão tử của Ngao Đăng cùng chúng ta quan hệ không tệ, Tống Mông cũng luôn luôn tương an vô sự, muốn trộm đầu hắn, thì phải làm thịt tiểu tử kia, ta là cảm thấy làm thịt hắn cũng rất hả giận, bất quá giao chiến sẽ không tốt. Nhưng là trộm không được đầu hắn, vậy ta liền thua à, chuyện này thật quá mất mặt, cho nên liền nghĩ đến tìm hai ngươi hỗ trợ.”

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhau, việc này nhưng khó làm, cũng biết Vương gia này không có chuyện gì tốt, quả nhiên.

Bạch Ngọc Đường liếc Triển Chiêu — làm sao bây giờ?

Triển Chiêu khiêu khiêu mi — ta cũng không có chiêu.

Bạch Ngọc Đường nheo mắt lại — lão Bát này không phải vẫn luôn là lão hồ ly sao, còn có lúc để người ta bày đường à.

Triển Chiêu cười híp mắt — người có lúc lỡ tay mã có khi lỡ vó mà.

“Khụ khụ...” Bát vương gia ho khan một tiếng, hỏi, “Hai ngươi cảm thấy thế nào? Ngao Đăng kia cũng coi như là đến có chuẩn bị, cố ý suy nghĩ cái này đưa tới chiếm tiện nghi, hai ngươi phải tranh khí cho dân chúng Đại Tống, có phải hay không?”

Bạch Ngọc Đường sờ sờ càm, bảo, “Không làm thịt người làm sao lấy đầu a?”

Bát vương gia thở dài, bảo, “Nếu thật có thể làm thịt hắn ta còn cần hai ngươi làm gì? Mấu chốt là muốn đầu của hắn, nhưng lại không thể đả thương hắn.”

Bạch Ngọc Đường nhỏ giọng, “Nhận thua đi.”

Bát vương gia làm bộ như không nghe thấy, cười nói, “Nếu hai vị chịu giúp việc này, đó chính là thật tốt, chẳng qua à, ân, ba ngày, trong vòng ba ngày trộm đầu của hắn, hắn sẽ ngụ ở sân sau trong vương phủ của ta, a a, mấy ngày này liền cực khổ hai vị à.”

Lúc từ Bát vương phủ đi ra, trời đã tối, Bạch Ngọc Đường vừa đi vừa bảo, “Xem đi Miêu nhi, ta đã nói mà, vô sự không lên điện tam bảo.”

Triển Chiêu lười nhác duỗi eo, bảo, “Đầu này làm sao trộm đây?”

“Đi về hỏi thử Bao đại nhân và Công Tôn đi, xem thử bọn họ có chủ ý gì không.” Bạch Ngọc Đường vừa đi vừa bảo, “Quả thực không được, hai ta bỏ trốn đi.”

“Trốn?” Triển Chiêu khó hiểu.

“Ân.” Bạch Ngọc Đường tiếu a a, “Quả thực không được vậy không phải đắc tội Bát vương sao, vậy sau này lão hồ ly kia còn không thường xuyên làm khó dễ ngươi cùng Bao đại nhân à, còn không bằng hai ta bỏ trốn được rồi! Lên núi làm ruộng đi.”

Triển Chiêu dở khóc dở cười, không biết còn tưởng rằng muốn bỏ trốn đâu, còn lên núi làm ruộng...

Hai người vừa tán gẫu vừa đi, rất nhanh đã đến cửa Khai Phong phủ, đã nhìn thấy bên thạch thượng có mấy con ngựa, hai người nhìn nhau— có người đến?

Vào Khai Phong phủ, Triển Chiêu kéo một nha dịch, hỏi, “Ai tới vậy?”

Nha dịch cười cười, bảo, “Là người của Xu Mật Viện nhận được thánh chỉ rồi, đem vụ án đều chuyển giao cho Khai Phong phủ, những con ngựa kia là do người của Xu Mật Viện cỡi đến.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường gật đầu, tâm nói, động tác của Bao đại nhân nhanh thật nha, sau đó, hai người vào thư phòng.

“Đã về rồi?” Bao Chửng cười hỏi, “Vương gia cho các ngươi chuyện tồi tệ gì vậy?”

Hai người dở khóc dở cười, đại khái đem chuyện đã xảy ra kể một chút, Bao Chửng nghe xong cũng phá lên cười, bảo, “Đích xác là một vấn đề khó khăn a.”

“Đại nhân, ngươi có chiêu gì không?” Triển Chiêu hỏi.

Bao Chửng suy nghĩ một chút, bảo, “Quả thực không được, vậy cũng chỉ có thể dùng tới chiêu cưỡng từ đoạt ý với hắn thôi.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường sửng sốt, nhìn nhau — dường như có chút thú vị nha.

“Ta xem, hai ngươi tối nay là có thể làm chuyện này.” Bao Chửng vuốt vuốt chòm râu, lại hỏi, “Cùng Bát vương gia bàn xong điều kiện chưa? Được đến chỗ tốt gì rồi?”

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đều có chút vô lực, Bao đại nhân cũng là người vô lợi không dậy sớm nổi a.


“Hắn nói coi như hắn thiếu chúng ta cái nhân tình.” Triển Chiêu bảo.

Bao Chửng suy nghĩ một chút, “Việc này vẫn rất có lời a, chờ ngày nào đó lúc ta chém lão cua kia, tới cái tiền trảm hậu tấu, để cho hắn thay ta chịu trách nhiệm!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau — hai lão hồ ly, chỗ tốt đều để cho bọn họ hưởng rồi!

“Đại nhân, chiêu gì a?” Triển Chiêu tò mò hỏi.

Bao Chửng hạ thấp giọng nói với hai người mấy câu, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghe xong đều vui vẻ, ý kiến hay nha!

Sau đó, hai người trở về chuẩn bị đồ, ngủ thẳng tới hơn nửa đêm liền thức dậy chuẩn bị, Triển Chiêu đổi lại một thân y phục dạ hành màu đen, Bạch Ngọc Đường đổi lại một thân y phục dạ hành màu trắng.

“Chuột, ngươi có bệnh nha, y phục dạ hành màu trắng?!” Triển Chiêu nhìn chằm chằm bộ y phục của Bạch Ngọc Đường cau mày...”Ngươi còn không bằng cứ mặc như bình thường cho rồi!”

Bạch Ngọc Đường tiến lại đứng bên cạnh Triển Chiêu, nhìn chằm chằm một đen một trắng trong gương đồng, cười nói, “Như vậy quá xứng a!”

Triển Chiêu cũng đối hắn không có biện pháp, dù sao con chuột này điên quen rồi, hai người mang đến hai thùng đồ lớn mới vừa chuẩn bị, ra cửa, nương vào bóng đêm chạy về hướng Bát vương phủ.

“Ta nói Miêu nhi, chiêu này của Bao đại nhân đủ độc nha!” Bạch Ngọc Đường bảo, “Tên hoàng tử kia còn không tức chết sao.”

Triển Chiêu cũng vui vẻ, “Độc thì hơi độc, bất quá rất thú vị.”

Hai người nghênh ngang đi trên đường lớn, phu canh đi ngang qua nhìn thấy, Mẹ ơi một tiếng liền ném chiêng trống bỏ chạy, trong miệng la, “Hắc Bạch Vô Thường a!”

Hai người sau khi tới vương phủ, leo tường đi vào, đến hậu viện Bát vương vừa nói cho bọn hắn biết, quả nhiên chỉ thấy nơi đó tạm thời xây dựng một cái nhà bạt, hoàng tử kia đoán chừng sẽ ngụ ở bên trong rồi. Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhanh chóng lưu loát đem đám thủ vệ ngoài cửa đều khiến cho hôn mê bất tỉnh, sau đó đi vào nhà bạt, chỉ thấy một người Mông Cổ trẻ tuổi đang hô hô ngủ say trên giường, Bạch Ngọc Đường giơ tay lên điểm thụy huyệt của hắn.

Sau đó, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường gọi Bát Hiền vương đến, hỏi, “Có phải là hắn không?”

Vương gia vui a a chạy tới, vừa nhìn, gật đầu, “Chính là hắn!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường xăn tay áo, bắt đầu chuẩn bị.

Vương gia tò mò ở một bên nhìn, chỉ thấy hai người đầu tiên rút gối phía dưới đầu của hoàng tử, sau đó dùng một tấm giấy dầu rất lớn đệm phía dưới đầu của hoàng tử, sau đó, liền từ mộtchiếc thùng, lấy món đồ màu trắng giống như bùn, ném trên bả vai hoàng tử, bắt đầu đắp bùn... Đầu tiên là quét bùn trên cổ, khiến cho nó thô như bả vai, sau đó lại bôi bùn phần đầu, trên mặt móc ra năm chỗ trống, những chỗ khác đều dùng bùn đắp đầy, chỗ lỗ tai móc ra hai lỗ.

Chờ chuẩn bị xong hết rồi, Vương gia tiến qua vừa nhìn, “Phốc...”

Chỉ thấy kia đầu của hoàng tử biến mất, bả vai cao hơn một đoạn đi.

“Bùn này vừa cử động có thể bị rớt không?” Vương gia hỏi.

“Sẽ không.” Triển Chiêu bảo, “Công Tôn Tiên Sinh tăng thêm chút vật liệu bên trong bùn, một khi khô có thể cứng hơn cả đá, muốn lấy đám bùn này xuống, phải dùng cái này.” Vừa nói, vừa lấy ra một bao thuốc bột, “Dùng thuốc phấn này  ngâm nước, ngâm một chút liền hòa tan.”

“Thần kỳ như thế sao.” Bát vương cầm lấy bột thuốc gật đầu.

Sau đó, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường rửa sạch tay, bùn đã khô, Bát vương giơ tay lên gõ, đinh đinh vang lên, vừa cứng rắn vừa bền chắc. Sau đó, hắn để cho hạ nhân một lần nữa giúp hoàng tử kia mặc quần áo, cầm quần áo kéo cao, đai lưng cũng kéo cao, nhìn qua... Thật sự đã mất đầu!

“Lần này thật đúng là giúp Bổn vương việc lớn rồi!” Bát vương gia đưa tay vỗ vai Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, “Hai vị, quả thực tài giỏi nha.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thấy chuyện xong xuôi, vội vàng từ giã Bát vương gia đi ra, tránh khỏi lại lôi ra chuyện gì khác.

“Ân...” Bạch Ngọc Đường ngáp ở trên đường đi, bảo, “Miêu nhi, sáng mai ngủ muộn chút đi, buồn ngủ chết, mấy ngày nay liền không hảo hảo ngủ qua, ngươi cũng thật sự là mệnh lao lực, đây đều là chuyện khổ sai gì a?”

Triển Chiêu cũng bất đắc dĩ, “Trước đây lúc không có vụ án cũng rất nhàn, đây không phải là có vụ án sao...” Nói còn chưa dứt lời, Triển Chiêu kéo Bạch Ngọc Đường một thanh, Bạch Ngọc Đường cũng nghe đến động tĩnh, hai người chợt lóe thân, trốn vào trong ngõ hẻm bên cạnh.

Liền thấy phía trước có một tiểu đội người vội vã chạy tới, phương hướng giống như là muốn ra khỏi thành, trang phục những người này đưa tới chú ý của Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường — một thân bạch y, cảm giác giống như là người của Bạch Y Giáo.

“Miêu nhi, tới sớm không bằng đúng dịp, còn phải cám ơn Bát vương gia rồi.” Bạch Ngọc Đường thấp giọng nói bên tai Triển Chiêu.

Triển Chiêu gật đầu, cùng Bạch Ngọc Đường nháy mắt, hai người nhảy lên nóc phòng, đuổi theo.

Chỉ thấy đám người Bạch Y Giáo chạy về hướng cửa thành Bạch Y Quan, hai người đều có chút khó hiểu, Bạch Y Quan đã niêm phong, ngoài cửa còn có người thủ vệ, bây giờ đi có ý gì?

Quả nhiên, đến sau tường Bạch Y Quan, đám người liền leo tường tiến vào bên trong.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cũng tung mình theo vào, chỉ thấy người của Bạch Y Giáo tìm đến một tôn Thiên Thủ Tà Phật vẫn chưa điêu khắc xong bị giữ trong sân.

“Thật sự là ở trong này?” Một bạch y nhân hỏi người cầm đầu.

“Ân.” Một người khác gật đầu, “Hẳn là ở trong này!” Nói xong, người nọ tung người nhảy lên đỉnh đầu bạch ngọc tà phật, đưa tay tìm tòi. Lúc này, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đã ở trên nóc nhà đại điện, động tác của đám người bên dưới cũng nhìn thấy rõ ràng, chỉ thấy người nọ lục lọi một chút trên đỉnh đầu bạch ngọc tà phật, sau đó nhẹ nhàng kéo lên, mở ra một nắp.

“Thì ra bên trong đó còn cất giấu đồ a.” Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, “Chúng ta trước đây cũng không chú ý.”

Triển Chiêu cũng gật đầu, “Đám người kia cố ý đợi đến khi việc lắng xuống, không còn ai lại chú ý Bạch Y Quan nữa, mới trở về cầm đồ, cũng đủ cẩn thận, không biết là vật gì.”

Rất nhanh, chỉ thấy người nọ từ trong đầu bạch ngọc tà phật lấy ra một món đồ dùng lụa vàng bao lại, mở mảnh lụa vàng... Dưới ánh trăng, chỉ thấy là một tôn tiểu bạch ngọc tà phật trong suốt sáng long lanh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 10:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



31: Đệ tam thập nhất thoại được, cướp đoạt bạch ngọc phật
  

Vừa nhìn thấy tôn bạch ngọc tà phật xinh xắn kia, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liền trao đổi ánh mắt — trận này lời lớn rồi!

“Miêu nhi, cướp không đây?” Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu liếc một cái, cười, “Đi theo bọn họ đi, đừng đả thảo kinh xà.”

Bạch Ngọc Đường khiêu mi gật đầu, “Hảo chiêu a, đến lúc đó lại có thể tìm tới ổ tặc, có thể tra được đầu mối, thuận đường sẽ đem tôn bạch ngọc tà phật kia đoạt lại.”

Triển Chiêu gật đầu — nhất thạch tam điêu!

Đám người Bạch Y Giáo sau khi lấy bạch ngọc tà phật liền nhanh chóng quay về, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường không nói hai lời, đi theo phía sau, chỉ thấy mấy người chạy hướng cửa thành, tốc độ rất nhanh.

Hai người đuổi theo một trận, Triển Chiêu đột nhiên kéo Bạch Ngọc Đường, “Ai, Ngọc Đường, tôn phật tượng lúc nãy ngươi có thấy rõ ràng không?”

Bạch Ngọc Đường sửng sốt, “Thấy.”

Triển Chiêu lại hỏi, “Có gãy tay hay không a?”

Bạch Ngọc Đường sửng sốt, trong đầu thoáng qua màn ảnh khi nãy... Sau đó chau mày, “Không!”

Cùng lúc đó, chỉ thấy phía trước đám người của Bạch Y Giáo rơi xuống mấy hắc y nhân, song phương đánh nhau.

“Nguy rồi, điệu hổ ly sơn!” Triển Chiêu lôi kéo Bạch Ngọc Đường, hai người nhanh chóng quay lại, vừa tới bên ngoài Bạch Y Quan không xa, đã nhìn thấy có một nhóm bạch y nhân khác từ trong sân leo tường ra ngoài, mà người cầm đầu, lại chính là Diệp Nhất Bạch.

“Ha!” Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, “Miêu nhi, đủ khôn khéo nha! Thiếu chút nữa đã mắc lừa rồi!”

“Đoán chừng là giấu ở chỗ khác trong phật tượng rồi.” Triển Chiêu nói, rồi cùng Bạch Ngọc Đường phi thân đuổi tới.

Chỉ thấy Diệp Nhất Bạch xoay xoay chuyển chuyển chạy tới con đường phía tây của Khai Phong, leo tường tiến vào một cái sân lớn.

“Miêu nhi, nơi nào?” Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu, chỉ thấy Triển Chiêu chau mày, bảo, “Hí viên tử.” [nhà hát]

“Hí viên tử?” Bạch Ngọc Đường giật mình, “Cái nào?”

Triển Chiêu trước sau nhìn nhìn, bảo, “Vùng này rất yên tĩnh, bên trong cũng trống trải, ban đầu rất nhiều gánh hát lưu động đến Khai Phong, đều sẽ ở nơi này mướn chỗ mấy ngày tiến hành biểu diễn, bình thường luôn trống không.”

“Đây cũng là nơi liên hệ tốt a!” Bạch Ngọc Đường cười cười, hai người cũng nhảy lên tường rào, chỉ thấy trong phòng cách đó không xa có ánh đèn lóe ra, hai người tung người nhảy lên nóc phòng đối diện, Triển Chiêu giơ tay lên lật phiến ngói, Bạch Ngọc Đường giơ tay lên tiếp được, lặng yên không một tiếng động...

Hai người cúi đầu nhìn vào trong, chỉ thấy có một người ngồi ở bên cạnh bàn, mà Diệp Nhất Bạch thì đang quỳ trên mặt đất, đưa đồ trên tay lên, bảo, “Giáo chủ, bạch ngọc tà phật ở đây.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau... Giáo chủ? Đây chính là tên giáo chủ thần bí kia sao?

Hồng Y cũng ở một bên, bảo, “Diệp Nhất Bạch, không ai theo dõi chứ?”

Diệp Nhất Bạch nhìn nhìn nàng, cười lạnh, “Ta cũng không phải là ngươi, ta đã dùng điệu hổ ly sơn đem đám người Xà Ưng Giáo dụ đi.”

“Như vậy cũng tốt.” Tại bên kia, có một người nói chuyện.

Nghe được thanh âm này, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau... Quen tai a! Vừa nghĩ hai người liền trợn to hai mắt, là thanh âm của tên Hạ Quốc Đống đã chết kia!

“A a a...” giáo chủ kia đột nhiên phá lên cười, “Mất thiên tân vạn khổ, rốt cục thì đem tà phật này thu vào tay rồi, đến lúc đó...” Nói tới đây, hắn đột nhiên sửng sốt, chợt ngẩng đầu...

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đang xuyên thấu qua lỗ trên nóc nhà đích nhìn xuống, đột nhiên nhìn thấy giáo chủ kia ngẩng đầu, song phương đối diện, đều là sửng sốt. Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường trước là có chút khó hiểu, bản thân nín thở tập trung tư tưởng, những người này hẳn là không có cách nào phát hiện mới đúng a, làm sao sẽ... Hai người lại vừa nhìn, rất nhanh liền hiểu ra, thì ra là tôn bạch ngọc tà phật trên tay tên giáo chủ trong suốt, vừa lúc đem ảnh trên nóc nhà chiếu trên thân phật tượng, cho nên giáo chủ kia mới nhìn thấy hai người.

Về mặt khác, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng làm cho tên giáo chủ này dọa sợ hết hồn, chỉ thấy hắn mang một mặt nạ quỷ thuần kim, lỗ trống nơi hai mắt hai đen ngòm, có một đôi mắt.

“Kẻ nào!” Diệp Nhất Bạch cũng phát hiện động tĩnh.

Thấy nếu đã bị phát hiện, hai người cũng không cần thiết trốn nữa, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều đứng lên, Bạch Ngọc Đường tiếu a a cất cao giọng nói, “Là gia gia ngươi! Cháu ngoan, còn không mau ra ngoài?”

Diệp Nhất Bạch nổi giận, phi thân liền chạy ra khỏi nóc phòng, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vọt đến một bên, Diệp Nhất Bạch lên nóc nhà vừa thấy là hai người bọn họ, cũng ngây ngẩn cả người.

Bạch Ngọc Đường cười nhìn hắn, “Nghe lời như vậy a, gia gia gọi ngươi ra ngoài ngươi liền ra ngoài?”

Diệp Nhất Bạch mặt đều giận đến trắng bệch, cùng lúc, Hồng Diệp cũng đi ra, thấy là Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, rồi cùng Diệp Nhất Bạch trao đổi ánh mắt.

Sau đó, chỉ thấy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đằng thân nhảy lên, phi xuống sân, mà đồng thời, cả nóc nhà cũng bị người lật ngược, kim diện giáo chủ lúc nãy bay ra.

Triển Chiêu hướng hắn liếc mắt nhìn, “Các hạ thần thánh phương nào? Mặt nạ lấy xuống cho chúng ta nhìn thử nào.”


Diệp Nhất Bạch cùng Hồng Y hai tay cầm kiếm muốn công đi lên, chỉ thấy giáo chủ mang mặt nạ giơ tay lên ngăn cản, “Các ngươi bảo hộ thiếu gia đi trước!”

“Vâng!” Diệp Nhất Bạch cùng Hồng Diệp thu hồi kiếm, xoay người liền che chở Hạ Quốc Đống chạy ra cửa, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường giương mắt nhìn, chỉ thấy thân hình người đó tuyệt đối là Hạ Quốc Đống, nhưng trên mặt cũng mang một chiếc mặt nạ, cho nên thấy không rõ!

“Đứng lại!” Triển Chiêu phi thân phóng qua đỉnh đầu tên giáo chủ, đuổi theo, Hồng Y cùng Diệp Nhất Bạch vội vàng rút đao ngăn cản.

Kim diện giáo chủ muốn lên hỗ trợ, nhưng cảm giác bên cạnh bóng người chợt lóe, Bạch Ngọc Đường đã đi vòng qua trước mặt hắn, cản hắn lại, “Ai, đã hai đánh một, ngươi cứ nhịn chút, gia gia cùng ngươi qua hai chiêu đi.”

Kim diện giáo chủ lui ra sau một bước, giơ tay lên, từ bên hông rút ra một chiếc roi, Bạch Ngọc Đường nhìn, chỉ thấy là một cây cửu tiết tiên màu vàng, khiêu mi suy nghĩ một chút, trên giang hồ tuyệt không có bao nhiêu người dùng cửu tiết tiên lợi hại như vậy a.

“Xem ra thật muốn nhìn thử xem hình dáng ngươi ra sao rồi!” Nói xong, Bạch Ngọc Đường giơ tay lên rút Long Lân Thối Nhẫn, một đao xẹt qua, ngăn trở ngọn roi hắn vung tới.

Bên kia, Triển Chiêu ngăn chặn Diệp Nhất Bạch cùng Hồng Diệp, nhìn chuẩn khoảng không, phi thân qua, một thanh đoạt lấy bạch ngọc tà phật trên tay người nọ, bảo, “Hạ Quốc Đống, ngươi không phải đã chết sao? Làm sao hồi hồn?”

Người mang mặt nạ sửng sốt, thấy Triển Chiêu đem bạch ngọc tà phật đoạt đi, liền giậm chân, đối Hồng Y cùng Diệp Nhất Bạch bảo, “Đoạt lại cho ta!”

Hồng Y đáp ứng một tiếng, liền vung roi hướng Triển Chiêu vọt tới, Diệp Nhất Bạch cũng muốn đi hỗ trợ, liền nghe đến kim diện giáo chủ rống to, “Mang theo thiếu gia đi!”

Diệp Nhất Bạch chần chờ một chút, vẫn là đưa tay một thanh bắt được cánh tay thiếu gia kia, xoay người liền bay đi, mà đồng thời, Triển Chiêu một chưởng đả thương Hồng Y, tung người vừa muốn đuổi theo, liền nghe kim diện giáo chủ cười to một tiếng, “Bạch Ngọc Đường, chịu chết đi!”

Triển Chiêu cả kinh, vội vàng quay đầu lại, tâm nói không đúng a, công phu tên giáo chủ này dưới Bạch Ngọc Đường, như thế nào...

Vừa quay đầu lại, mới biết được trúng kế, bởi vì giáo chủ kia vừa lúc bị Bạch Ngọc Đường đạp một cước ra ngoài.

Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu vừa chần chờ, Diệp Nhất Bạch đã mang người chạy xa, gấp đến độ giậm chân, “Mèo ngốc, loại kế này ngươi cũng trúng sao!”

Triển Chiêu còn muốn lại đuổi theo, chỉ thấy kim diện giáo chủ kia đột nhiên vung tay, một viên kim đan màu vàng quăng xuống đất, “Oanh” một tiếng nổ tung, trong nháy mắt, khói vàng bắn ra bốn phía.

Cũng may Triển Chiêu tay mắt lanh lẹ, một thanh níu lấy Hồng Y trên đất, phi thân trốn được, Bạch Ngọc Đường cũng mau tránh ra...

Chờ khói vàng tản đi, kim diện giáo chủ còn có Diệp Nhất Bạch cùng Hạ Quốc Đống đã chạy mất trước đó, đều mất tung ảnh.

Triển Chiêu nhìn nhìn Hồng Diệp trên đất, lại nhìn nhìn tôn tà phật trên tay, xoay mặt nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường trợn mắt nhìn hắn, “Mèo ngốc! Vốn là có thể bắt được con báo, lúc này lại biến thành áp vật nhỏ!”

Triển Chiêu cãi lại, tâm nói còn không phải là vì ngươi! Lão tử lo lắng ngươi không biết a, càng nghĩ càng không phục, nhấc chân hung hăng đặt một cước trên chiếc hài trắng của Bạch Ngọc Đường.

“Đau...” Bạch Ngọc Đường cả kinh một bước, “Mèo chết, ngươi làm gì thế!”

Triển Chiêu thỏa mãn thấy trên hài của Bạch Ngọc Đường có một dấu chân đen như mực, cảm thấy trong lòng thư thản đi rất nhiều, một tay xách theo Hồng Y đã ngất đi, một tay cầm bạch ngọc tà phật, thong thả về Khai Phong phủ.

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ, đành phải đuổi theo.

Vào Khai Phong phủ, Bao Chửng cùng Công Tôn vốn đang khó hiểu, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường chẳng qua là đi giúp Bát vương gia ác chỉnh tên hoàng tử Mông Cổ, làm sao đi lâu như vậy vẫn chưa về, không ngờ Triển Chiêu kéo một người gần chết trở về, Bao Chửng cùng Công Tôn nhìn nhau, đều không hiểu.

“Đại nhân!” Triển Chiêu bảo, “Phát hiện đầu mối quan trọng rồi!” Triển Chiêu đem Hồng Y giao cho Vương Triều Mã Hán, giơ tay lên điểm huyệt đạo của nàng, Công Tôn bắt mạch cho nàng, bảo, “Là bị chấn ngất đi thôi, sáng mai là có thể tỉnh.”

Đang khi nói chuyện, Triển Chiêu đã đem tôn bạch ngọc tà phật đặt trên bàn.

Tất cả mọi người tiến lại nhìn, chỉ thấy tôn tà phật trong suốt sáng long lanh, điêu khắc tinh tế, Phật tổ ở giữa bên ngoài thêm một ngàn cánh tay mang theo con mắt bốn phía, xem ra yêu dị dị thường, tại phía dưới cùng của thiên thủ, thiếu một cánh tay.

Bao Chửng từ bên trong đám vật chứng Xu Mật Viện vừa giao lại trên bàn, lấy ra cánh tay bạch ngọc, Công Tôn nhận lấy, đặt bên trên lổ hổng của bạch ngọc tà phật, trùng khít!

“Chính là tôn bạch ngọc tà phật này rồi!” Công Tôn hỏi Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, “Này đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?”

Triển Chiêu đem chuyện trên đường về gặp đám người Bạch Y Giáo, điệu hổ ly sơn như thế nào, còn có kim diện giáo chủ, cùng Hạ Quốc Đống đều nói ra một lần.

Bao Chửng chau mày, gọi Vương Triều Mã Hán vào, “Hai ngươi mang người đi bắt Hồng Y Giáo, người đều nhốt ở bên trong giáo, sáng sớm ngày mai chúng ta qua, ngoài ra, lục soát hí viên tử kia, tìm đầu mối, ngay cửa thành Khai Phong phủ thiết lập trạm kiểm soát, nghiêm gia kiểm tra!”

“Vâng!” Vương Triều Mã Hán đi ra ngoài. Bản thân Khai Phong phủ trừ có nha dịch riêng ra, còn có quyền quản hạt năm ngàn cấm binh, những binh sĩ này đều là Triển Chiêu tự mình đi chọn, người thông minh tháo vát, là Hoàng thượng đặc biệt cấp cho Bao Chửng, lúc có đại án sẽ mang đi ra ngoài làm việc, bình thường thủ vệ phụ trách Khai Phong phủ, bên trong cũng không ít đại nội cao thủ, cho nên trừ Bạch Ngọc Đường, Khai Phong phủ nhưng thật ra là đến một con ruồi cũng không bay lọt.

Một Hồng Y Quan nho nhỏ, Vương Triều cùng Mã Hán mang theo ba trăm cấm quân liền chạy tới, ngay đêm đó liền đem Hồng Y Quan niêm phong.

Hồng Y bị áp vào trong đại lao, Bao Chửng niệm tình nàng là nữ tử, không cho người dùng nước tạt tỉnh nàng, chẳng qua là để cho nha dịch nghiêm nghiêm trông coi.

Sau khi an bài thỏa đáng, Bao Chửng để cho Công Tôn nhìn thử tôn bạch ngọc tà phật, “Vì sao tôn quý như thế, nhiều người như vậy cũng muốn có, có nơi đặc thù gì sao?”

Công Tôn nhìn chằm chằm tôn bạch ngọc tà phật hồi lâu, đưa tay, đảo tà phật lại xem đế tọa, liếc mắt nhìn liền cả kinh trợn to hai mắt, đối Bao Chửng bảo, “Đại nhân, không xong rồi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 05.09.2017, 10:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



32: Đệ tam thập nhị thoại tà, lời nguyền của tà phật .
  

Tiên sinh, phát hiện cái gì?” Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu tò mò tiến lên nhìn, chỉ thấy đế tọa của tôn bạch ngọc phật tượng trên tay Công Tôn có một ký hiệu kỳ quái, “Ký hiệu này là cái gì?”

“Là một chữ cổ.” Công Tôn khẽ cau mày, bảo, “Người lợi dụng Tà Phật sớm nhất là ở một chi phản quân thời Hán Mạt, đều là dị tộc, nghe nói người như thế mi cao mắt sâu, mũi như chim ưng, cho nên bị người Hán xưng là ưng nhân, chữ cổ này, chính là ‘ ưng ’, là dấu hiệu của quân đội ưng nhân lúc ấy.”

“Ưng nhân...” Triển Chiêu sờ sờ càm suy nghĩ một lát, hỏi, “Tôn tà phật lại ngẫu nhiên là người của Mạc Hoa Cung giành tới từ trên tay của Xà Ưng Giáo, có thể cùng Xà Ưng Giáo có quan hệ gì không?”

“Có thể.” Bao Chửng gật đầu.

“Nhìn phẩm chất và thủ công của ngọc này, phải là tôn Thiên Thủ Tà Phật thời Hậu Hán di lưu.” Công Tôn xoay mặt nhìn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, “Cũng chính là tôn tà phật sớm nhất trong truyền thuyết.”

Bạch Ngọc Đường giật mình, đưa tay nhận lấy tôn tà phật nhìn nhìn, hỏi, “Chính là tôn tà phật chân chính, nguyền rủa người thành công sớm nhất kia?”

Công Tôn gật đầu, “Theo lý mà nói đúng vậy.”

Triển Chiêu khiêu mi, “Kia thật đúng là có lai lịch lớn rồi, thật sự giống như trong truyền thuyết, có thể nguyền rủa người sao?”

Công Tôn lắc đầu, “Ta không xác định, hết thảy cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi.”

“Khó trách người Tây Hạ muốn cướp tà phật này.” Bạch Ngọc Đường cười nói, “Có nó, sau này cũng bằng đánh giặc rồi, thấy ai không vừa mắt, thì hướng về phía Bồ Tát nguyền rủa người đó đi.”

“Chỉ một tôn tà phật nho nhỏ thế này là có thể có tác dụng lớn như vậy?” Triển Chiêu có chút không tin.

Lúc này, ngoài cửa có một tiểu tư bưng trà đi lên, Bạch Ngọc Đường vừa nghĩ, hai tay chắp trước ngực đối Bồ Tát kia bảo, “Bồ Tát ơi Bồ Tát, ngươi nếu thật là linh nghiệm, ta muốn xem tiểu tư kia làm rơi vỡ hết chén trà.”

Lời nói xong rồi, tất cả mọi người chờ ở nơi đó, tiểu tư kia bưng trà đi vào, đem trà cũ trên bàn đều thu xuống, thay trà mới, ngẩng đầu, lại thấy tất cả mọi người trong nhà nhìn chằm chằm hắn, dọa sợ hết hồn, không hiểu nhìn đám người Bao Chửng cùng Công Tôn, “Đại... Đại nhân, còn có cái gì phân phó?”

Bao Chửng vội vàng lắc đầu, đối với hắn cười nói, “Không có không có, ngươi bận rộn đi đi.”

Tiểu tư gật đầu, nơm nớp lo sợ đi ra ngoài.

Bạch Ngọc Đường nhún nhún vai, đối Triển Chiêu nháy ánh mắt, “Vậy là không chuẩn!”

“Rầm...”

Bạch Ngọc Đường vừa mới dứt lời, tiểu tư kia lúc ra cửa, đại khái bởi vì quá hốt hoảng, lại bị ngưỡng cửa ngáng một chút, một tiếng”rầm” liền té chỗ đó, khay trong tay rời khỏi, chén trà rơi vỡ đầy đất...

Bốn người trong phòng đều đồng thời há to miệng, chỉ ngây ngốc nhìn chằm chằm hắn.

Tiểu tư kia sắp sửa khóc, vội vàng bò trên đất nhặt chén trà, trong miệng lầm bầm, “Ai nha, ta đây là thế nào...”

Bốn người trong phòng đều nhìn Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường nhìn tà phật.

Công Tôn từ trạng thái chấn lăng thanh tỉnh lại đầu tiên, đi ra ngoài nhìn tiểu tư kia, “Ngươi không sao chứ? Có bị thương không?”

Tiểu tư lắc đầu, “Không ngại không ngại.”

Bạch Ngọc Đường cũng tiến ra, đi ra ngoài nhìn tiểu tư, thấy hắn trừ hai tay sát thương một chút ra, cũng không có những vết thương khác, liền thở phào nhẹ nhỏm.

Triển Chiêu kêu một hạ nhân khác tới, mang theo tiểu tư kia đến dược phòng bôi thuốc, sau khi đem người đưa đi, mọi người cũng ngốc ra.

Bạch Ngọc Đường trở lại trong phòng, hướng về phía Bồ Tát tiếp tục chắp hai tay trước ngực, “Bồ Tát ơi Bồ Tát, tối nay trên trời cao có thể rơi vàng xuống không?”

Triển Chiêu lôi hắn một thanh, “Ngươi còn tiếp, không sợ rơi vàng xuống đập đến ngươi...” Nói còn chưa dứt lời, bị Bạch Ngọc Đường một thanh che, “Mèo chết, ngươi ít nguyền rủa ta, Bồ Tát này tốt không linh xấu lại linh, như thế này thật bị vàng... Ngô” chưa nói xong, lại bị Triển Chiêu che miệng lại, trợn mắt — biết ngươi còn nói?

Bạch Ngọc Đường gật đầu — không nói!

Ngay sau đó, người trong phòng đều trầm mặc, luôn cảm thấy quanh thân tôn tà phật trên bàn kia bao phủ một tầng sắc quá quỷ dị, dọa người nói không ra.

“Khụ khụ...” Bao Chửng đúng lúc ho khan một tiếng, bảo, ” Tin tức thám thính được hôm nay vô cùng quan trọng, tối thiểu biết thân phận Hạ Quốc Đống, xem ra Mạc Hoa Cung này không thể khinh thường, phải nhanh chóng tra rõ bối cảnh kia.”

Công Tôn gật đầu, bảo, “Bất quá bây giờ tà phật nằm trong tay chúng ta, hẳn sẽ có rất nhiều người tự chui đầu vào lưới tới đi.”

“Đúng vậy, cho nên gần đây thủ vệ Khai Phong phủ nhất định phải tăng cường.” Triển Chiêu đối Công Tôn bảo, “Đem tà phật giấu đi thích đáng, ta tìm người trông chừng.”

“Nói đến thủ vệ.” Bao Chửng ngẩng đầu nhìn ba người, “Bàng Thống đại khái ngày mai sẽ đến rồi, lại ở chỗ này một thời gian.”

“Đến thật?” Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu kinh ngạc.

Bao Chửng có chút bất đắc dĩ gật đầu, “Hoàng thượng đã hạ chỉ rồi, bất quá hắn tới cũng chính là hiệp trợ phá án mà thôi, mà chúng ta muốn làm chính là quan sát một chút nhân phẩm cùng năng lực của hắn, nhìn hắn có tư cách thống lĩnh tám mươi vạn cấm quân của hoàng thành hay không.”

Triển Chiêu gật đầu, “Trong cấm quân Hoàng thành thậm chí có người như Vương Mực, hơn nữa Đăng Kiệt cũng vô cùng khả nghi, việc này quan hệ đến an toàn của Khai Phong, là nên hảo hảo nghiêm túc một chút.”

Bạch Ngọc Đường gãi gãi đầu, “Bao đại nhân, Bàng Thống này dù sao cũng là con trai lão cua kia, đến tột cùng là trung hay là gian đây?”

“Đúng vậy.” Triển Chiêu cũng gật đầu, “Vụ án này dính líu lớn như vậy, đừng đến lúc đó nội bộ chúng ta xảy ra vấn đề.”

“Điểm này ngược lại cũng không cần lo ngại.” Bao Chửng cười khoát khoát tay, bảo “Lấy thân phận Bàng Thống mà nói, đối Đại Tống tất nhiên là trung, nói như thế nào tỷ tỷ của hắn cũng là Vương phi, cùng hoàng thượng là người trong nhà, tự nhiên dụng tâm ý. Bàng Cát mặc dù hơi tham chút, nịnh hót chút, gió chiều nào che chiều ấy chút, ăn không nói có chút, bất học vô thuật chút, nhưng gian nịnh phản quốc vẫn chưa tính phải. Lão Bàng là xấu, nhưng cũng không ngu, biết thoát tầng quan hệ này với Hoàng thượng, ngày tốt của hắn cũng sẽ chấm dứt. Bất quá lão Đại cùng lão Nhị của Bàng gia đều không ra gì, đặc biệt là lão Nhị Bàng Dục, cho nên phương diện tính tình nhân phẩm của Bàng Thống, các ngươi đến lúc đó cần lưu tâm nhiều hơn.”


Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhau, mặc dù những lời vừa nãy của Bao đại nhân mang vẻ nói đùa, nhưng có thể thấy được hắn đối lão cua có bao nhiêu bất mãn.

Lại hàn huyên một trận, bóng đêm đã sâu, mọi người liền từng người tản đi.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ra khỏi thư phòng Bao Chửng, về biệt viện của mình, dọc theo đường đi, Triển Chiêu khẽ nhíu mày, giống như là có tâm sự gì.

“Miêu nhi, làm gì sầu mi khổ kiểm vậy.” Bạch Ngọc Đường dùng vai cọ cọ hắn, “Cua nhỏ kia không phải ở một tháng sao, một tháng sau liền đi, hơn nữa hắn có thể được việc hay không đều nằm trên tay Bao đại nhân, một tháng này bảo đảm đàng hoàng.”

Triển Chiêu sửng sốt, nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, bật cười, “Ta mới không vì chuyện Bàng Thống khó chịu, ngươi đừng nói, ta cảm thấy hắn cũng không tệ lắm... Ta lo lắng chính là chuyện tà phật.”

“Ngô...” Bạch Ngọc Đường khiêu mi, “Chuyện khi nãy đoán chừng là trùng hợp thôi, tiểu tư là bởi vì chúng ta nhìn hắn, khẩn trương cho nên mới té ngã.”

“Cái này ta cũng tin.” Triển Chiêu gật đầu, “Dù sao quá tà môn... Tình huống bây giờ là, người của Mạc Hoa Cung đã nổi lên mặt nước rồi, nhưng người của Xà Ưng Giáo còn ẩn trong bóng tối.” Triển Chiêu vuốt càm, bảo, “Lần này nếu như không phải người của Mạc Hoa Cung cùng người của Xà Ưng Giáo giành tà phật, chúng ta thật đúng là không sẽ phát hiện sự tồn tại của Xà Ưng Giáo.”

“Đây cũng phải.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Hơn nữa chúng ta cứ mãi bị người nắm mũi dẫn đi như vậy cũng không phải là biện pháp a.”

“Ân!” Triển Chiêu vỗ vai hắn, “Phải đổi bị động làm chủ động!”

“Ngươi nghĩ đến chủ ý gì rồi?” Bạch Ngọc Đường thấy Triển Chiêu híp mắt bộ mặt tính toán, liền sáp lại hỏi.

“Có còn nhớ mấy vụ án diệt môn của Dĩnh Xương phủ, còn có phủ doãn Châu Lam không?” Triển Chiêu hỏi.

“Ân.” Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Lần trước tra ra hắn khả nghi.”

“Hắn nếu như thật sự có dính líu, liền tất nhiên là người của Xà Ưng Giáo!” Triển Chiêu bảo, “Ngoài ra, ngươi còn nhớ lần trước Hồng Y cùng Diệp Nhất Bạch nói không, trong lời của bọn họ dường như nói bối cảnh của Xà Ưng Giáo sâu hơn cả bọn họ, nói cách khác, trong triều có thể có trọng thần là người của Xà Ưng Giáo.”

“Ngươi nghĩ từ Dĩnh Xương phủ hạ thủ?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Ân.” Triển Chiêu gật đầu, bảo, “Ta còn muốn tra thử mấy vụ án diệt môn năm đó, tìm Châu Lam đến sợ rằng đả thảo kinh xà, đừng đến lúc đó giống tên Hạ Quốc Đống chơi cái kim thiền thoát xác, tốt nhất chính là ngầm hỏi.”

“Chiêu này rất tốt, Dĩnh Xương phủ cũng gần, chúng ta ngày mai bố trí xong thủ vệ của Khai Phong thì đi thôi?” Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, “Cả Bàng Thống cùng Công Tôn Tiên Sinh cũng mang theo.”

“Dẫn bọn họ theo làm gì?” Triển Chiêu không hiểu.

Bạch Ngọc Đường liếc hắn một cái, “Bàng Thống kia ai biết là trung hay là gian a? Hai ta đều đi, lưu một mình hắn ở lại bên cạnh Bao đại nhân sao được!”

“Đây cũng đúng.” Triển Chiêu gật đầu, lại hỏi, “Vậy tại sao phải mang Công Tôn Tiên Sinh?”

“Oa, tiên sinh đơn giản đó là thần tiên sống.” Bạch Ngọc Đường bộ mặt kính nể nói, “Cái gì cũng biết nha, Xà Ưng Giáo đó thần thần bí bí, mang theo hắn cùng đi, khỏi đến lúc đó có đầu mối gì, hai ta đều cùng mở mắt như mù nhìn không ra gì hết.”

“Có đạo lý!” Triển Chiêu vỗ vỗ vai Bạch Ngọc Đường, “Ngọc Đường, nghĩ chu đáo! Bất quá chúng ta phải đi nhanh về nhanh, còn phải len lén đi!”

“Ân.” Bạch Ngọc Đường lười biếng duỗi eo, “Ta xem kim diện giáo chủ gì đó cùng Hạ Quốc Đống nói không chừng đã chạy ra khỏi Khai Phong rồi.”

“Diệp Nhất Bạch bị ta đạp một cước, hẳn cũng bị thương không nhẹ, trong thời gian ngắn đoán chừng không có cách nào gây sóng gió nữa.” Triển Chiêu bảo, “Người của Xà Ưng Giáo lần này trộm tôn phật giả đi, không biết có thể phát giác là giả không.”

“Ai... Miêu nhi, ngươi đừng suy nghĩ, không buồn ngủ à, còn không ngủ nữa thì ngày sắp sáng.” Đang nói chuyện, Bạch Ngọc Đường cởi áo ngoài định lên giường Triển Chiêu nằm, Triển Chiêu níu lấy hắn, “Phân chăn ngủ, ngươi tối hôm qua giành chăn ta!”

Bạch Ngọc Đường nhìn trời, “Rõ ràng là ngươi giành của ta, ác nhân cáo trạng trước!”

Triển Chiêu ngồi xuống giường, chỉ vào hộc tủ nói, “Nơi đó có một tấm chăn giường mới, sáng sớm hôm nay ta cố ý gọi người phơi rồi, ngươi lấy tới!”

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ, trong miệng nói lầm bầm “Mèo hẹp hòi”, liền chạy tới cầm chăn, Triển Chiêu đứng lên rửa mặt.

Bạch Ngọc Đường mở cửa hộc tủ, định cầm chăn, ngẩng đầu đã nhìn thấy trên nóc hộc tủ lộ ra một góc giấy trắng.

“Đây gì nha?” Bạch Ngọc Đường tò mò, đưa tay lên rút tấm giấy trắng... Vừa kéo, hình như là bị đè lại, Bạch Ngọc Đường dùng lực một chút, liền nghe Triển Chiêu phía sau hô một tiếng, “Cẩn thận đó!”

Còn chưa hiểu gì cả, Triển Chiêu đã xông lại một thanh đem Bạch Ngọc Đường đẩy vào trong tủ treo quần áo. Hai người mới vừa té vào hộc tủ lớn, liền nghe thấy một tiếng “Rầm”. Định thần nhìn lại, chỉ thấy là một tôn Bồ Tát mạ vàng rớt xuống, vỡ nát trên mặt đất, vị trí đúng là chỗ Bạch Ngọc Đường vừa đứng.

“Ngươi cẩn thận một chút chứ, nguy hiểm biết bao!” Triển Chiêu cầm lấy tờ giấy trong tay Bạch Ngọc Đường, chỉ thấy bên trên vẽ vài ký tự, “Đây là Công Tôn Tiên Sinh dùng để trấn trạch, Bồ Tát đó nặng hơn ba mươi cân, đập trên đầu cái mạng nhỏ của ngươi liền xong!”

Triển Chiêu từ tấm chăn mềm mại đứng lên, liền định đưa tay kéo Bạch Ngọc Đường, lại thấy Bạch Ngọc Đường ngơ ngác, nhìn chằm chằm tôn kim phật trên đất.

“Ngọc Đường?” Triển Chiêu vỗ vỗ má hắn, “Ngốc ra?”

Bạch Ngọc Đường hồi lâu mới quay mặt sang nhìn Triển Chiêu, “Miêu nhi... Bị vàng đập...”

Triển Chiêu cũng sửng sốt, hai người nhìn nhau một lúc lâu, vội vàng liền đứng lên, rửa mặt chui vào chăn.

Nằm trong chăn, Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu, “Miêu nhi, trong phòng ngươi còn có kim phật kim chuyên gì khác có thể đè chết người không vậy?”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút lắc đầu, nhưng vẫn là đưa tay bắt lấy tay Bạch Ngọc Đường, kéo ra chăn, để cho chính hắn lấy tay ôm đầu mình, nghiêm túc nói, “Ngọc Đường, như vậy tương đối an toàn, ngủ đi!”

Bạch Ngọc Đường dở khóc dở cười... Sau này sẽ không nói bậy trước mặt Bồ Tát nữa


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google [Bot], Hạ Lan Kỳ Vũ, Nguyên Lý và 68 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.