Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

 
Có bài mới 22.08.2017, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3651
Được thanks: 14931 lần
Điểm: 21.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: Không thể không trở về

     "Trần Nhị, cậu đừng có lại đi đánh người đó!" Đông Phương Thanh Sâm cũng muốn đuổi theo, nhưng bị Trần Tấn Nhiên giơ tay lên ngăn lại. Trần Tấn Nhiên nhìn Nguyễn Duy Đông lên xe, anh cũng lập tức lên xe của mình, lặng lẽ đi theo!

     Nguyễn Duy Đông cho xe dừng lại ở nhà để xe của tiểu khu, chỉ chốc lát sau, Trần Tấn Nhiên cũng cho xe ngừng lại ở trong tiểu khu này. Anh hạ cửa sổ xe xuống một chút, nhìn Nguyễn Duy Đông đi vào nhà trọ, Trần Tấn Nhiên không khỏi cắn chặt hàm răng, cố kiềm chế sự kích động muốn xông lên lôi cái người phụ nữ đê tiện kia ra, đánh cho một trận. Anh quay đầu xe, cho xe chạy ra khỏi tiểu khu.

     Nếu như hiện tại, anh mời người của nhà họ Tống  tới đây, thấy Tống Ương Ương đã lấy chồng rồi mà còn có quan hệ ở bên ngoài như vậy, chắc chắn người của nhà họ Tống sẽ không còn lời nào để nói, tất nhiên là cô ta sẽ phải ly hôn mà thôi.

     Trần Tấn Nhiên nghĩ như vậy, nhưng đáy lòng anh lại cảm thấy không thoải mái, giống như bị nuốt phải con ruồi vậy. Nghĩ tới cảnh vào buổi tối, Tống Ương Ương lại cùng người đàn ông kia hô mưa gọi gió ở trên giường, đột nhiên tự trong đáy lòng của anh liền xông lên một hồi khó chịu!

     Trần Tấn Nhiên vỗ một chưởng vào trên tay lái, lập tức tiếng còi xe chói tai liền vang lên. Anh, Trần Tấn Nhiên này, vậy mà lại cũng có thể có một ngày bị người khác đội cho một chiếc mũ xanh lên đầu! (*)

(*) Đội mũ xanh: chỉ người đàn ông có vợ ngoại tình. Tương tự như câu nói người chồng bị cắm sừng ở Việt Nam.

Quả thực, anh không thể nào tưởng tượng được, cái người phụ nữ thoạt nhìn đã thấy ngu ngốc, đã vậy nhìn lại còn giống như một kẻ ngu xuẩn kia, vậy mà có thể làm ra cái trò lừa bịp như thế. Hiện tại cô ta đã nhanh chóng tìm được một người đàn ông khác để sánh bước bên nhau rồi!

     Buổi tối, Trần Tấn Nhiên cũng chưa chịu về nhà, Thân Tống Hạo thì đang cùng với Hứa Hoan Nhan ở nước Mĩ ân ân ái ái! A Dương cũng đi cùng với bà xã, Kỳ Chấn sớm đã không còn sống về đêm. Anh đếm tới đếm lui, người mà anh có thể tìm được cũng chỉ có mỗi tên khốn Đông Phương Thanh Sâm kia mà thôi!

     Gọi điện thoại tới, người nọ nhận, Trần Tấn Nhiên liền nghe thấy từ đầu điện thoại bên kia truyền tới tiếng cười giọng nói phụ nữ, nhao nhao loạn xạ lên một hồi. Giọng nói của Đông Phương Thanh Sâm vang lên, nghe vừa có vẻ lười nhác, vừa nhấm nhẳn lại chứa đầy vẻ không tình nguyện bởi chuyện tốt bị cắt ngang: "Tôi nói này, Tấn Nhiên, hiện tại là tôi còn đang bận tán gái đây, cậu cũng không phải không biết..."

     "Tôi đang ở trong tối tăm chờ cậu đây, ra ngoài uống rượu!" Trần Tấn Nhiên mở miệng nói, dứt khoát cắt đứt sự dài dòng của Đông Phương Thanh Sâm. Anh vừa nói chuyện điện thoại, vừa cho xe quay đầu, lái xe ra khỏi tiểu khu.

     Trong cửa sổ của lầu mười sáu, một cái đầu nhỏ nhắn lộ ra, nhìn theo chiếc xe của anh lái đi. Khi xe đi xa, Ương Ương mới rút về, thở phào một hơi thật dài đầy nhẹ nhõm. Má ơi, thật là muốn hù chết cô rồi! Thật sự cô chỉ sợ tên khốn Trần Tấn Nhiên kia, cứ như vậy xông lên đây, ném cô từ trong cửa sổ này ra...

     "Ương Ương." Nguyễn Duy Đông nhìn cô xoay người lại, liền nghiêm túc gọi tên của cô, sau đó anh đi đến gần bên cạnh Ương Ương, bình tĩnh nhìn vào cô.

     "Nguyễn Duy Đông... Sao vậy?" Ương Ương rất ít khi nhìn thấy anh có vẻ mặt như vậy, không khỏi kinh ngạc sửng sốt, trợn to hai mắt lên hỏi.

     "Ương Ương, em không được nói dối, hãy nói thật mọi chuyện cho anh nghe đi." Nguyễn Duy Đông giữ lấy bả vai của cô, hai người cùng ngồi xuống ở trên ghế sa lon. Nguyễn Duy Đông nhìn vào ánh mắt của cô, mở miệng nói từng chữ từng câu.

     "Vâng!" Ương Ương dùng sức gật đầu một cái, tự đáy lòng cô lại có sự hốt hoảng nho nhỏ.

     "Người đàn ông mà hôm chúng ta đã gặp ở trong nhà hàng ăn đồ Tây hôm ấy, người đàn ông đó là ai?"

     Nguyễn Duy Đông nhìn cái đầu nho nhỏ của cô đang chậm rãi cúi xuống, đáy lòng anh đã thoáng có một đáp án mơ hồ.

     "Là bạn trai của em..."

     "Là chồng em..." Ương Ương tâm tư vốn đơn thuần, cô đã đồng ý với Nguyễn Duy Đông là không nói dối, liền ngoan ngoãn nói lời thật lòng.

     "Chồng ư?" Nguyễn Duy Đông giật mình. Ương Ương còn nhỏ như vậy, vậy mà cô đã kết hôn rồi! Anh mới chỉ nghĩ tới người đàn ông kia là bạn trai của cô mà thôi, thật sự anh không ngờ tới, cô vậy mà đã lập gia đình.

     "Đúng vậy, em đã lập gia đình rồi! Nguyễn Duy Đông... Anh sẽ không cảm thấy tức giận chứ, em vẫn luôn lừa dối anh như vậy..." Ương Ương ngẩng đầu lên, nơi đáy mắt đã của cô đã mờ mịt nước mắt. Cô nhìn anh  đầy vẻ lo sợ lẫn nghi hoặc, vẻ mặt của cô chợt hiện lên cảm xúc bất định quan sát biểu cảm trên mặt anh.

     "Đã vậy, Ương Ương, em hãy nói cho anh biết, tại sao em lại phải rời nhà trốn đi?" Nguyễn Duy Đông cuống quít vội rút ra khăn giấy đưa cho cô, thấy cô khóc, anh lại nghĩ rằng vừa mới rồi mình đã quá hung dữ, cho nên anh lập tức hạ giọng nói của mình xuống, nghe ấm áp hơn một chút.

     Ương Ương quệt quệt nước mũi, ngước mắt lên nhìn Nguyễn Duy Đông, nghẹn ngào mở miệng: "Cuộc hôn nhân của em và chồng em là do sự ép gả giữa hai gia đình... chồng em không thích em. Em không muốn cứ phải tiếp tục như vậy..."

     "Tại sao anh ta lại có thể không thích em chứ?" Nguyễn Duy Đông thực sự rất kinh ngạc. Ở trong ấn tượng của anh, Ương Ương vừa đơn thuần lại vừa đáng yêu, cô lại còn thiện lương và nhiệt tình như vậy, dáng dấp của cô lại xinh đẹp, làm sao đàn ông lại có thể không thích cô được chứ?

     "Anh ấy đã có một người phụ nữ mà anh ấy thích, cho nên, anh ấy cho rằng, sự tồn tại của em đã làm ngáng trở hai người bọn họ, làm cho hai người bọn họ không thể nào ở chung một chỗ với nhau được. Cho nên anh ấy đã hận em, ghét em... Em không muốn ở nhà để làm bọn họ chướng mắt nữa... nhưng mà, em cũng không có cách nào trở về Hàng Châu được. Cho nên, em không thể làm gì khác hơn, đành cứ lang thang ở trên đường cái như thế, cho đến khi em gặp được anh..."

     Ương Ương nói xong, lại nghĩ tới thời điểm cô gặp phải Trần Tấn Nhiên ở trong nhà hàng ăn đồ Tây kia, vẻ mặt lạnh lùng của anh bày ra cái vẻ dọa người, cô không khỏi rùng mình một cái. Cô không muốn bị Trần Tấn Nhiên bắt trở về, có thể anh lại tiếp tục đánh cô nữa!

     "Ương Ương, vậy em có thích anh ta không?" Nguyễn Duy Đông lại hỏi một câu. Anh nhìn bộ dạng Ương Ương thất thần như vậy, trong lòng anh chợt có chút đau nhói. Ương Ương không giống như Tô Tô. Tô Tô là một người phụ nữ rất lợi hại, cô luôn kiên cường như vậy, bất kể một chuyện gì cô cũng không sợ. Nhưng mà Ương Ương thì lại khác hẳn. Ương Ương là một cô gái yếu ớt, đơn thuần như vậy, cô không nên phải gánh chịu những chuyện khó khăn, không thuộc trách nhiệm của cô như thế.

     "Có thích anh ấy hay không, chính em cũng không biết... Em chưa từng yêu bao giờ. Lúc đầu, khi anh ấy tới nhà em, em nhìn thấy anh ấy thì cũng cảm thấy ưa thích... Nhưng mà về sau, anh ấy lại hung dữ như vậy, tàn nhẫn như vậy, anh ấy vì người phụ nữ khác mà đánh em. Chỉ vì em không muốn ly hôn, mà anh ấy đã đánh em rất nhiều lần, em đã không còn muốn thích anh ấy nữa..."

     Ương Ương co rúc thân thể của mình lại ở trên ghế sa lon. Nước mắt của cô tuôn ra rào rào, rơi thẳng xuống dưới. Cô  không cách nào quên được những hành động tàn nhẫn của anh, nhưng mà, cô cũng không cách nào quên được cảm xúc của mình khi lần đầu tiên nhìn thấy anh ở Hàng Châu.

     Anh và cha đẻ của mình cùng đi đến Hàng Châu để cầu hôn. Cô đã  nhìn trộm anh, nhìn gương mặt anh bày ra vẻ tuấn tú. Hàng lông mày của anh vừa dày đậm, hình dáng lại đẹp mắt, sống mũi anh thẳng tắp, thuộc hình mẫu mà cô thích, đôi môi của anh cũng có hình dáng rất đẹp, vóc dáng của anh cao ráo. Cô nhìn anh mà tim cứ đập thình thịch! Khi đó, cô lại còn cảm thấy mình may mắn, chuyện hôn sự của mình tuy bị sắp đặt, nhưng cô lại có thể gặp được một người chồng nhìn đẹp mắt như vậy, thật sự là quá may mắn.

     Nhưng đó chỉ là những ảo tưởng mơ mộng của cô, ở ngay trong đêm tân hôn, ảo mộng đó của cô đã bị phá vỡ tan tành.

     "Anh ta đã đánh em sao?" Nguyễn Duy Đông không ngờ rằng mọi chuyện sẽ trở nên nghiêm trọng như vậy, trong lòng anh không khỏi cảm thấy đau đớn. Ương Ương giống như một cô em gái bé nhỏ của anh vậy. Mới chỉ tiếp xúc với cô qua một vài ngày như vậy, anh cũng đã vô cùng hết sức quan tâm đến cô, cảm thấy thích cô. Nhưng mà cái cảm xúc thích đó lại khác hẳn, không giống với cảm xúc thích mà anh đối với Tô Tô.

     "Vâng!" Ương Ương gật đầu một cái, muốn khóc, nhưng rồi cô lại thoáng nở một nụ cười nhìn rất khó coi: "Anh ấy đã đánh em, đã bạt tai em, lại còn đẩy em ngã ra trên mặt đất, ở ngay trước mặt người phụ nữ mà anh ấy thích."

     "Ương Ương, vậy thì em hãy ly hôn đi! Một người đàn ông như vậy chúng ta không cần nữa có được hay không?" Nguyễn Duy Đông bắt đầu cảm thấy tức giận. Anh, một người đàn ông phải chịu một quyền kia, thôi thì  không tính, nhưng mà đánh phụ nữ, chuyện này có thể tính như thế nào đây!

     "Ly hôn sao?" Ương Ương lập tức nhảy lên, cô liên tiếp khoát tay, "Không thể được, Nguyễn Duy Đông, em không thể ly hôn, em mà ly hôn thì nhà họ Tống của em coi như xong rồi. Mẹ của em sẽ bị tổn thương, mấy anh trai của em thì bọn họ cũng coi như xong rồi..."

     "Ương Ương..." Nguyễn Duy Đông không ngốc. Anh biết tầm quan trọng của đám hỏi giữa những gia tộc kia như thế nào, anh cũng biết Ương Ương lấy chồng là “thân bất do kỷ” (*), nhưng mà, bây giờ cô phải làm thế nào cho ổn đây?

(*) Câu “thân bất do kỷ” được trích từ câu: “Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ”. Nghĩa là: Người đã dấn thân vào chốn giang hồ, cuộc sống của mình không còn do mình làm chủ nữa.
     
Trong đoạn văn trên, ý của Nguyễn Duy Đông muốn nói, vì lợi ích của gia tộc mà Tống Ương Ương phải tuân theo sự sắp đặt của cha mẹ, về làm vợ của một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, kết hôn với người chồng Trần Tấn Nhiên không hề có tình yêu.

     "Vậy bây giờ em phải làm thế nào đây Ương Ương?" Nguyễn Duy Đông cau mày. Anh không đành lòng nhìn thấy Ương Ương phải chịu khổ, nhưng mà anh lại không có cách nào, anh chỉ là một bác sĩ nho nhỏ, có thể giúp được cô chuyện gì đây?

     "Đúng rồi!" Nguyễn Duy Đông chợt nghĩ đến cái gì, một phát túm luôn lấy bả vai của Ương Ương: "Ương Ương, có phải là vừa mới rồi em đã nhìn thấy xe ô tô của chồng em không?"

     "Đúng vậy, có chuyện gì không ạ?" Ương Ương không hiểu nhìn sắc mặt Nguyễn Duy Đông chợt biến đổi.

     "Em ngốc thế, anh ta đã theo dõi em tới đây, phát hiện ra em đang ở trong nhà của anh, anh ta sẽ nghĩ như thế nào? Bây giờ em đã là có chồng, lại còn quan hệ với người khác ở bên ngoài như vậy, nếu như anh ta thông báo với người nhà của em, hoặc trực tiếp tìm luật sư để khởi tố em, Ương Ương, đến lúc đó, em chỉ có cách ly hôn..."

     "Trời ạ! Tại sao em lại không nghĩ tới chuyện này thế nhỉ!" Ương Ương nghe thấy lời này cũng bị sợ hãi đến choáng váng. Cô cứng đờ cả người, cứ ngồi ở nguyên chỗ đó ngây người ra như phỗng. Ngơ ngẩn một lâu, cô mới giống như người bị phát điên lên, vội vã đi dọn dẹp đồ đạc của mình: "Nguyễn Duy Đông, cầu xin anh đấy, anh mau đưa em trở về nhà nhanh một chút được không? Em muốn đi tìm Trần Tấn Nhiên để nói rõ ràng mọi chuyện, em cũng không hề làm chuyện gì sai, giữa em và anh đều không có chuyện gì xảy ra hết..."

     Nguyễn Duy Đông nhìn bộ dạng hốt hoảng kia của Ương Ương, cũng không biết bây giờ nên làm thế nào mới tốt, bây giờ trở về nhà Ương Ương có thể nói được mọi chuyện được rõ ràng sao? Cô đã bỏ nhà ra ngoài nhiều ngày như vậy, vẫn luôn ở tại trong nhà của anh như thế. Hơn nữa, người đàn ông kia lại ghét cô như vậy, nhất định sẽ tìm trăm phương ngàn kế, dùng lý do này để ly hôn với cô. Cho dù đến cuối cùng, không còn có cách nào để trì hoãn chuyện ly hôn, Ương Ương sẽ phải làm thế nào để tiếp tục trải qua cuộc sống tương lai của mình sau này đây?



Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 13.08.2018, 21:41, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Bora, Huynhgiao121, Mayy3300, hatrang221, jesminely
     

Có bài mới 25.08.2017, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3651
Được thanks: 14931 lần
Điểm: 21.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12: Đưa chồng về nhà

     Nguyễn Duy Đông nghĩ tới đây, Ương Ương đã thu thập xong đồ đạc của mình vào trong một chiếc va li to, chạy từ trong phòng ngủ của mình ra.

     "Anh Duy Đông, anh mau chóng lái xe đưa em trở về nhà một chút có được hay không?" Lúc này bước chân của Ương Ương đã trở nên rối loạn mất rồi! Trời ạ! Nếu như Trần Tấn Nhiên đã gọi điện thoại về Hàng Châu cho chuyện mẹ của cô thì chẳng phải là mọi chuyện đã xong rồi sao?

     Nhưng cho đến tận bây giờ, cô cũng không hề nhận được điện thoại của nhà mình ở Hàng Châu gọi đến. Vậy thì, có phải chuyện này đã nói rõ một điều rằng, Trần Tấn Nhiên vẫn chưa gọi điện thoại nói chuyện này cho nhà họ Tống  biết không? Anh vẫn đang muốn tiếp tục điều tra để lấy chứng cớ sao? Muốn trong lúc này dùng một kích trực tiếp đuổi cô ra khỏi nhà họ Trần chăng?

     "Ương Ương... Nếu như chồng em không tin em không làm điều gì sai thì sao?" Nguyễn Duy Đông bị cô kéo đi ra đến ngoài cửa, hai người đi vào thang máy, Nguyễn Duy Đông lại hỏi cô một câu, vẻ có chút lo lắng.

     Ương Ương cắn đôi môi thật chặt, cô nắm chặt cái tay cầm chiếc va li ở trong tay, lòng bàn tay bị cộm cấn, đau đến lợi hại.

     Ương Ương biết rõ, mặc dù cô không linh hoạt, nhưng cô không phải là một con người ngu ngốc. Cô biết nhất định Trần Tấn Nhiên sẽ dùng một cơ hội này để đuổi cô đi, nhưng với cô cũng chẳng sao cả, tình cảm của cô còn chưa sâu nặng, muốn đi thì cô cũng sẽ đi, nếu muốn ly hôn cô cũng sẽ ly hôn luôn.

     Nhưng mà, còn nhà họ Tống, đây là toàn bộ mọi thứ của cô. Cô thật sự yêu thương sâu sắc gia đình này, cô không cách nào buông tay được. Ba ba không có ở đây, cô không thể trơ mắt nhìn nhà họ Tống bị người đoạt đi.

     "Em sẽ cố gắng, nhưng mà, bất kể như thế nào, em cũng quyết không thể ly hôn." Ương Ương nói vẻ đầy kiên định, đôi con ngươi đen nhánh giống như được hắt mực vào, làm cho người ta như bị hút vào bên trong sự sâu thẳm không sao giãy giụa ra nổi. Đây chính là Ương Ương sao! Một không rành thế sự, một Ương Ương vừa ngây ngốc, cô đơn lại vừa gan dạ.

*************

     "Tấn Nhiên à, tôi đã gặp chị dâu nhỏ hai lần, nhưng lần thứ hai này thật đúng là phải lau mắt mà nhìn đấy!"

     Đông Phương Thanh Sâm nhìn Trần Tấn Nhiên đang buồn bực ngửa đầu uống rượu một mình, không khỏi buông lời trêu ghẹo. Anh vẫn chưa từng thấy có người phụ nữ nào dám đối xử đối với Trần Tấn Nhiên như vậy, chỉ là một chén nước nhỏ, ấy vậy mà nện ở trên đầu Trần Nhị, lại đã tạo thành cái lỗ thủng lớn!

     "Câm miệng..." Trần Tấn Nhiên buồn bực không thôi, lại ngửa cổ đổ tiếp một ly rượu tràn đầy. Anh nặng nề đặt mạnh ly rượu lên trên mặt bàn một cái, tức giận đến cắn răng nghiến lợi: "Cái loại phụ nữ đê tiện đó. Con người này... lần này, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô ta!"

     "Trần Nhị, không phải lần này vừa vặn để cho cậu lấy lý do này để ly hôn với chị dâu nhỏ sao?" Đông Phương rất hưởng thụ, nhìn dáng vẻ của Trần Tấn Nhiên như cắn răng nghiến lợi, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.

     "Đã có chuyện tổ chức cưới xin rồi thì tất nhiên là phải ly hôn thôi! Chẳng qua là..."

     "Chẳng qua là cái gì?" Đông Phương Thanh Sâm tiếp tục truy vấn, đáy mắt lại chứa đựng nụ cười thản nhiên, anh vừa hếch cằm lên, xoa xoa ly rượu trong tay: "Trần Nhị, tôi lại thật sự thích cái dáng vẻ kia của chị dâu nhỏ, dáng người thật thanh thanh tú tú, thoạt nhìn đã thấy cực kỳ đơn thuần, sạch sẻ biết bao! Đúng rồi, cậu đã ghét cô ấy như vậy, khẳng định cậu vẫn còn chưa buồn chạm qua cô ấy chứ hả? Không bằng..."

     "Không bằng cái gì?" Trần Tấn Nhiên liếc sang Đông Phương Thanh Sâm một ánh mắt đầy vẻ hung ác, nhìn chăm chú như đóng đinh vào gương mặt mang vẻ ngả ngớn của Đông Phương Thanh Sâm.

     "Cậu đã không cần, thì để cho tôi chơi cũng không được à?!"

     Đông Phương Thanh Sâm nhìn thấy vẻ mặt của Trần Tấn Nhiên như vậy, trong lòng đã mơ hồ đoán ra được điều gì đó, nhưng vẫn buông ra một câu nói, bộ dạng không đứng đắn.

     "Cô ta đã không còn phải là xử nữ nữa rồi!" Trần Tấn Nhiên ném lại ly rượu, lảo đảo nghiêng ngả đứng lên, xông về hướng Đông Phương Thanh Sâm lạnh lùng cười lên một tiếng: "Tống Ương Ương là người phụ nữ của tôi, cậu hãy nhớ kỹ cho tôi!"

     "Không phải là cậu dự định không muốn cô ấy sao..." Đông Phương bất mãn nói thầm, cũng đứng lên đi theo. Nhìn Trần Tấn Nhiên lúc này thật sự đã bị say không ít, Đông Phương liền đưa tay dìu Trần Tấn Nhiên đi ra phía ngoài cửa.

     "Cho dù tôi có bỏ cô ta, có ly hôn với cô ta, nhưng người phụ nữ tôi đã từng chạm qua, người khác cũng đừng mơ tưởng chấm mút xà xẻo gì!" Trần Tấn Nhiên giận dữ mở miệng nói, một chưởng đẩy luôn Đông Phương ra. Đôi mắt say lờ đờ của Trần Tấn Nhiên chợt tỉnh táo, quét một vòng nhìn Đông Phương: "Cậu, cái tên khốn kiếp này, không cho phép cậu có ý định gì đối với người phụ nữ của tôi!"

     "Xin cậu đi, đối với cái cô Trần Y Lan kia của cậu, tôi không có một chút hứng thú nào, có được hay không?"

     Đông Phương buông cả hai tay ra không nói lời nào, nhưng nhìn Trần Tấn Nhiên thế này thì thật sự anh thấy bạn mình không thể lái xe được. Anh đã dự định chịu phiền toái một lần để đưa Trần Tấn Nhiên trở về nhà, thì đúng lúc này, điện thoại của Trần Tấn Nhiên chợt vang lên.

     Thời điểm Ương Ương được Nguyễn Duy Đông đưa đến bên ngoài tiệm rượu, Trần Tấn Nhiên đã nằm ở trên xe ngủ thiếp đi. Ương Ương nhét cái va li của mình vào cốp sau của xe, sau đó trực tiếp mở cửa xe phía bên tay lái ngồi vào đó.

     "Chị dâu nhỏ, cô lái xe được chứ hả?" Đông Phương Thanh Sâm nhìn vóc người nho nhỏ của Ương Ương, không khỏi có chút lo lắng, liền hỏi cô.

     "Tôi đã có bằng lái rồi, anh yên tâm đi." Ương Ương khởi động xe, lại vẫy tay từ biệt với Nguyễn Duy Đông vẫn còn đang bày ra vẻ mặt lo lắng: "Anh Duy Đông, anh mau trở về nhà đi thôi, bye bye!"

     "Ương Ương, nếu như có chuyện gì, hãy gọi điện thoại cho anh nhé!" Nguyễn Duy Đông cũng nhẹ nhàng vẫy tay, nhìn Ương Ương lái xe đi.

     "Anh chính là người đàn ông đã quyến rũ chị dâu nhỏ của tôi phải không?" Đông Phương liếc nhìn Nguyễn Duy Đông một cái, đáy mắt lướt qua một cái nhìn sắc bén: "Cách xa cô ấy ra một chút!"

     Mặc dù vừa nãy anh và Trần Nhị đã cười giỡn với nhau ở trong quán, nhưng mà lúc này đối diện với sự đúng sai, anh vẫn một lòng bảo vệ cho tình cảm anh em bạn bè!

     "Không, tôi và Ương Ương đều trong sạch, chẳng qua là ngày đó tôi gặp được Ương Ương đang trong tình cảnh không có nhà để về, cho nên tôi mới dẫn cô ấy trở về nhà mình thôi." Nguyễn Duy Đông nghe đến đó, chợt hơi đánh mắt sang đối phương một chút, thấy ánh mắt khinh thường của Đông Phương, liền cười lên một tiếng tự giễu cợt: "Tôi biết mấy người không tin, nhưng mà tôi chỉ nói sự thật. Tôi đã có người trong lòng, nếu như không có, Ương Ương cũng là một cô gái cực kỳ đáng giá để tôi thích cô ấy! Cô ấy là một cô gái tốt! Tôi hi vọng anh là bạn tốt của chồng cô ấy, có thể giúp cô ấy một tay, cô ấy không hề có một chút lỗi lầm nào hết."

     Đông Phương Thanh Sâm nhẹ nhàng gật gật đầu. Anh lại liếc mắt nhìn Nguyễn Duy Đông, thấy vẻ mặt của anh lộ rõ biểu cảm thành thật, tựa như có chút tin tưởng.

     "Được, tôi liền tin tưởng anh, về phần chị dâu nhỏ ở bên kia, tôi sẽ giúp một tay." Đông Phương Thanh Sâm nói xong, xoay người rời đi, Nguyễn Duy Đông cũng lên xe, khởi động xe của mình, lái xe chạy đi.

     Ương Ương vừa lái xe, vừa quan sát Trần Tấn Nhiên ở trong gương chiếu hậu.

     Trần Tấn Nhiên ngủ không yên giấc, có lẽ anh cảm thấy khó chịu do say rượu, chốc chốc lại thức giấc, lại lầu bầu mấy tiếng, nhưng cũng chỉ là những lời nói hỗn loạn.

     Ương Ương nín thở, nghe thấy anh trong lúc mơ mơ màng màng vẫn lầu bầu điều gì đó.

     "Tống Ương Ương... Cái người phụ nữ hư hỏng đáng chết này, tôi muốn ly hôn với cô! Ly hôn..."

     Những ngón tay của Ương Ương liền lập tức nắm chặt lấy tay lái, cô  khẽ nhắm mắt lại, cảm thấy trái tim của mình cực kỳ đau đớn, tựa như bị nhéo chặt lại từng hồi từng hồi.

     Trần Tấn Nhiên, tôi sẽ ly hôn với anh! Tôi sẽ nhẫn, nhịn nửa năm nữa thôi, chỉ cần nửa năm nữa, nhất định tôi sẽ đồng ý ly hôn với anh. Từ đó  về sau, tôi không bao giờ xuất hiện ở trước mắt của anh nữa! Tôi thề đấy!

     Đến nhà, xe vừa dừng lại, Ương Ương vừa mới mở cửa xe ra đã thấy Y Lan và mấy người giúp việc ra đón. Thấy Ương Ương bước ra ngoài, Y Lan lập tức sững sờ ngay tại chỗ.

     Suốt buổi tối Trần Tấn Nhiên chưa hề về nhà, đây là lần đầu tiên từ  sau khi cô về nước mới thấy như vậy. Y Lan đã phải cố dằn lòng, đè ép lại tâm tình không gọi điện thoại cho Trần Tấn Nhiên, cũng không  bảo Quản gia gọi điện thoại tìm anh. Nhưng mà thế nào cô cũng không ngờ được rằng, Trần Tấn Nhiên vậy mà lại ở cùng với Tống Ương Ương...

     "Chị dâu..." Y Lan cố gắng miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, mở miệng nói một câu khô khốc.

     Nhanh như vậy cô ta đã trở lại nhà rồi sao? Chẳng phải là cô ta muốn rời nhà bỏ trốn đi ư, không phải là cô ta đã dứt khoát bỏ đi như vậy đó sao? Thế nào mà cô cùng với anh Tấn Nhiên vừa trải qua cuộc sống hai người như vậy! Cô còn sống chưa được mấy ngày an tĩnh, cô ta lại đã trở về nhà nhanh như vậy rồi chứ?

     Cũng phải, cõi đời này làm gì có người phụ nữ nào chịu rời khỏi anh Tấn Nhiên đâu cơ chứ? Huống chi cô ta đã được gả cho anh Tấn Nhiên, làm sao có thể buông tha miếng thịt béo dâng đến khóe miệng được?

     "Anh ấy, anh ấy đã uống say... Cô hãy dìu anh ấy trở về phòng đi." Ương Ương cũng không biết nói cái gì cho phải, nói quanh co được mấy tiếng, cô đi vòng lại đằng sau xe ô tô, đến mở cốp sau, kéo cái va li để hành lý của mình ra ngoài...

     Người giúp việc cuống quít đi tới nhận lấy, Ương Ương cũng không hề ngăn cản. Cô thấy Trần Tấn Nhiên đã uống quá say, trong lòng biết, tất nhiên tối nay sẽ không có kết quả gì, không bằng ngày mai mới đến van cầu anh sẽ hay hơn.

     Y Lan thấy Trần Tấn Nhiên được đỡ ra ngoài, vội vàng đi tới đỡ anh. Cô nhìn thấy bộ dạng anh đã uống say đến mức không còn biết gì nữa, không khỏi đau lòng ôm lấy cánh tay của anh: "Anh Tấn Nhiên..."

     "Cút ngay... Cái người phụ nữ đáng chết này!"

     Trần Tấn Nhiên say rượu, không thể phân biệt rõ người đang ở trước mặt mình lúc này là ai nữa. Khi ở trên xe ô tô, anh mơ hồ cảm giác được người ở trên xe ô tô là Tống Ương Ương. Cho nên anh liền coi Y Lan đang ở trước mắt mình lúc này cũng chính là Tống Ương Ương.

     "Anh Tấn Nhiên..." Y Lan bị anh đẩy thiếu chút nữa thì bị ngã xuống đất, lập tức những dòng nước mắt chứa đầy sự tủi thân liền rơi xuống.

     Trần Tấn Nhiên hoàn toàn không hay biết mình đã làm tất cả những gì. Anh được người giúp việc đỡ trở về phòng, vừa đi vừa nôn hết ra ngoài. Sau khi đã nôn ra sạch sẽ, anh mới chìm vào trong giấc ngủ trầm lắng.

     Y Lan trở lại phòng ngủ, nhìn thấy bộ dạng Trần Tấn Nhiên ngủ say như vậy, từ đáy lòng từng hồi từng hồi uất ức lại tràn lan. Cô cũng có thể đoán được, có lẽ anh Tấn Nhiên đã không hề la mắng cô ta, cũng có thể là anh đã nói với Tống Ương Ương, nhưng mà trong lòng cô vẫn cảm thấy chưa được vui vẻ.

     Cô đã ở lại bên cạnh anh rồi, việc gì anh còn phải đi ra ngoài để mua say đây? Huống chi bây giờ lại còn được Tống Ương Ương đưa về. Mặc dù cô không tin bọn họ đã uống rượu với nhau, nhưng mà đối với chuyệnTống Ương Ương đã ở cùng với Trần Tấn Nhiên, cho dù nghĩ như thế nào đi nữa, cô vẫn cảm thấy rất khó chịu.


Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 13.08.2018, 21:42, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Diana cuties, Hön trân, Mayy3300, hatrang221, pureangel
     
Có bài mới 04.09.2017, 22:47
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3651
Được thanks: 14931 lần
Điểm: 21.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13: Không phải là oan gia không đụng đầu

     Buổi sáng khi Trần Tấn Nhiên tỉnh lại, chỉ cảm thấy bên trong huyệt Thái Dương cứ đau nhức từng hồi từng hồi, giống như là bị kim châm vào vậy. Anh giùng giằng ngồi dậy, vuốt vuốt cái ót đang đau nhức, ngắm nhìn bốn phía, mới nhận ra mình đang nằm ở trong phòng ngủ nhà mình.

     Trần Tấn Nhiên liền xuống giường đi tắm. Sau khi tắm rửa xong anh mới cảm thấy tinh thần của mình sảng khoái hẳn lên. Nhìn quanh trong phòng không thấy bóng dáng Y Lan đâu, anh nghĩ thầm chắc là cô đã xuống lầu ăn điểm tâm, cho nên cũng không buồn để ý, chỉ mặc quần áo, đứng ở phía trước gương sửa sang lại chiếc cổ áo, sau đó xoay người đi ra khỏi phòng ngủ...

     Vừa ra đến cửa, anh đã thấy Ương Ương trong tay nắm một phong thơ, đang vội vã chạy lên lâu. Ương Ương vừa nhìn thấy anh đi ra ngoài, liền nhanh chóng mở miệng nói: "Trần Tấn Nhiên, nhị tiểu thư, cô ấy đã đi rồi..."

     "Cái gì?" Trần Tấn Nhiên chỉ cảm thấy trong đầu như nổ “ầm” lên một tiếng như trái phá. Anh đưa tay giật phắt lấy tờ giấy ở trong tay Ương Ương, đúng là chữ viết của Y Lan, nhưng chỉ có mấy câu nói ngắn ngủn: “Anh Tấn Nhiên, em đi đây, em đã nghĩ rất lâu rồi, nhưng em vẫn không cách nào làm cho mình cảm thấy yên tâm thoải mái để ở lại chỗ này. Anh đã kết hôn rồi, cho dù em làm thế nào đi nữa cũng đều là sai, cho nên em phải đi ra ngoài. Em muốn được sống yên tĩnh một mình một chút. Anh không nên đi tìm em, cũng không cần phải lo lắng cho em!”

     "Đáng chết!" Trần Tấn Nhiên lập tức cầm phong thư trong tay đập luôn vào trên mặt Ương Ương!

     "Là cô đã ép Y Lan ra đi có đúng hay không? Tại sao cô lại trở lại đây? Ai cho cô được phép trở lại cái nhà này?" Trần Tấn Nhiên bị sự tức giận xông lên làm cho váng đầu. Anh túm lấy cổ áo của Ương Ương, dùng sức lắc mạnh, cặp mắt anh đỏ ngầu, gắt gao nhìn chằm chằm vào cô: "Nếu như Y Lan mà bị xảy ra chuyện gì, Tống Ương Ương, tôi nhất định sẽ không tha cho cô!"

     "Còn không mau chóng gấp rút đi tìm người đi!" Trần Tấn Nhiên giận dữ xông xuống lầu dưới, rống to với những người giúp việc và Quản gia đang sợ hãi không dám nói năng gì...

     Ương Ương bị anh đẩy mạnh một cái, chật vật ngã ngồi xuống ở trên sàn nhà. Cô cũng đâu có làm cái gì, tại sao anh lại đổ toàn bộ những trách nhiệm này lên trên đầu của cô chứ?

     "Không phải là tôi! Không phải là tôi đã ép nhị tiểu thư ra đi!" Tống Ương Ương hướng về phía bóng lưng của Trần Tấn Nhiên rống to lên một tiếng. Cô nhặt phong thư bị bỏ lại trên sàn, nói tiếp: "Cũng mãi đến buổi sáng hôm nay tôi mới biết nhị tiểu thư đã bỏ đi, chuyện này đâu có liên quan gì đến tôi chứ?"

     "Nếu như cô không trở lại, Y Lan sẽ phải bỏ đi sao?" Trần Tấn Nhiên lạnh lùng ép hỏi lại. Ương Ương lập tức á khẩu không thể trả lời được, cô  kinh ngạc nhìn anh.

     Cuộc sống này thật không có cách nào để tiếp tục trôi qua được nữa.

     "Thiếu chút nữa thì tôi đã quên mất, chẳng phải là cô đã quyến rũ được người đàn ông khác rồi sao? Tại sao cô không ở bên ngoài mà thâu hoan, còn nhớ tới chuyện về nhà để làm gì? Tôi đang nghĩ có nên phải gọi điện thoại cho Tống phu nhân hay không đây, để cho bà ấy đến đây mang người con gái mà bà ấy đã giáo dục tốt như thế trở về nhà mình?"

     Trần Tấn Nhiên nhìn Ương Ương không nói lời nào, không khỏi cười lạnh một tiếng, sau đó lấy điện thoại di động ra liền bắt đầu ấn một dãy số...

     "Đừng làm thế!" Dĩ nhiên Ương Ương thấy anh đang ấn dãy số kia, đã sớm sợ đến hồn bay phách tán. Cô bước mấy bước đuổi kịp anh xuống lầu dưới, nhưng mà lúc này anh đã nhấn xong dãy số và bắt đầu đưa điện thoại di động lên bên tai, để nói chuyện điện thoại. Vóc dáng của Ương Ương hơi lùn, nhưng cô liều mạng đưa tay muốn đoạt lấy điện thoại di động. Nhưng mà Trần Tấn Nhiên chỉ quay người đi một cái, tay Ương Ương đã dễ dàng bị rơi vào khoảng không...

     Tiếng chuông điện thoại reo lên “reng reng” nghe giống như là tiếng kêu đòi mạng của quỷ sứ vậy. Sắc mặt của Ương Ương dần dần thay đổi trở nên trắng bệch. Toàn thân cô đã bắt đầu run rẩy… ánh mắt chờ đợi của mẹ, hình ảnh anh trai bị bác cả làm nhục, còn nữa, cô không quên được những khuôn đầy mặt nước mắt của ba người anh trai khi cô xuất giá. Cô không quên được hình ảnh anh cả của cô đã tự tay vả vào trên mặt mình từng cái từng cái một, tự trách mình vô dụng, phải dựa vào việc gả em gái đi để mang tài sản về nhà. Cô không quên được dáng vẻ của mẹ đã lôi kéo tay của cô, khóc đến tê tâm liệt phế. Từ nhỏ cô cũng đã là bảo bối của bọn họ, cô  vẫn luôn nằm mơ, mơ ước sẽ có một ngày cô làm được một chuyện gì đó để có thể giúp đỡ được những người thân yêu nhất của mình...

     Nhưng mà, cô lại vô dụng đến như vậy, ngay cả bản lãnh đòi chồng của mình làm chuyện hoan tâm cũng không thể làm được. Cô gả tới đây chưa đầy nửa tháng mà đã bị người bỏ rơi, cô cũng đã vứt sạch thể diện của nhà họ Tống mất rồi. Nếu như người cha đã chết của cô mà biết được, chắc ở dưới đất ông cũng sẽ khóc thút thít mất.

     Ương Ương không đứng vững được, lập tức ngã ngồi xuống trên mặt đất. Cô đưa tay muốn chống đỡ vào lan can, nhưng đầu của cô đã bị đụng một cái nặng nề vào trên hàng lan can bằng gỗ. Cô đau đến mức mắt nổ đom đóm, nỗ lực muốn nhìn rõ ràng thấy Trần Tấn Nhiên ở trước mặt, nhưng mà trước mắt cô đã trở nên mơ hồ. Cũng không biết đó là nước mắt, hay là dòng máu tươi ấm áp, cứ như vậy chảy xuống dưới, che lấp mất ánh mắt của cô.

     Hình ảnh cuối cùng mà cô nhìn thấy, không biết có phải là ảo giác hay không, cô nhìn thấy Trần Tấn Nhiên ném chiếc điện thoại di động, vẻ mặt hốt hoảng lao về phía cô ...

     Cô đang nằm mơ hay sao ấy nhỉ! Người đàn ông kia phải ước gì cô  chết đi mới đúng chứ. Cô chết đi, giữa anh và Y Lan sẽ không còn một chút trở ngại nào hết! Cô chết rồi, rốt cuộc anh cũng sẽ không cần vắt hết óc để bức bách cô ly hôn, vắt hết óc nghĩ ra những biện pháp để hành hạ cô.

     Không biết là Ương Ương đã hôn mê bao lâu. Cô đã có một giấc mộng thật dài, thật là dài. Cô nằm mơ thấy rất nhiều chuyện đã qua, lại nằm mơ thấy cả những chuyện tương lai không thể biết trước được. Ở trong sự mê mang hỗn hỗn độn độn đó, cô đã đi trở về quá khứ. Cô trở lại những năm tháng mà mình vẫn chưa hề hay biết nhất, rồi đến thời gian cô bắt đầu dần dần thay đổi trở nên thành thục.

     Cuộc sống ngày trước, ngay cả công việc buộc dây giày cô cũng không cần phải tự mình làm, cũng kết thúc rồi. Cuộc sống khi cô chỉ cần chu cái môi ra một cái, thì đã có thật là nhiều người lớn bé đến thăm hỏi, cũng đã kết thúc rồi! Ương Ương, mày phải kiên cường, kiên cường thêm một chút nữa có được hay không?

     Không phải sợ, không phải sợ, mày phải là một con người không thể bị chinh phục, không thể bị đánh ngã. Mày ngươi chính là một con gián (*) đánh mãi không chết, mày chính là Tống Ương Ương, một người độc nhất vô nhị của toàn bộ thế giới này.

(*) Nguyên văn: 小强: âm đọc “Xiaoqiang” (Tiểu Cường), nghĩa của từ: con gián.

     Chồng của mày không thương mày, nhưng mà vẫn còn có rất nhiều người không thể bỏ được mày, vẫn nâng niu mày ở trong lòng bàn tay, không để cho mày bị tổn thương. Cho nên, trong cuộc sống mày cần phải nỗ lực, giống như một cây cỏ dại vậy, phải kiên cường khỏe mạnh để mà sống.

     Khi Ương Ương tỉnh lại, lúc này trời đã hoàng hôn. Cô hơi nhúc nhích, liền cảm thấy nơi đầu của mình đau đến lợi hại, một tiếng rên nho nhỏ không sao kiềm chế nổi liền thoát ra giữa răng và môi của cô.

     "Cô đã tỉnh rồi!" Một giọng nói nguội lạnh, không có một chút ấm áp nào, nhưng thật giống như mang theo sự quan tâm nhàn nhạt. Ương Ương nỗ lực mở rèm mắt ra, liền nhìn thấy nơi kia có một người vóc dáng thật cao đang đứng ở bên giường của cô, gương mặt hơi có chút tiều tụy, áo sơ mi trước sau như một, cũng không được thẳng thớm lắm.

     Ương Ương cắn cắn đôi môi, đưa tay tìm ra cái mối buộc của lớp băng gạc đang quấn trên tay của cô, nhưng lại bị bàn tay của một người đưa ra đè lại.

     Tiếp đó, trên đỉnh đầu cô truyền đến giọng nói của anh thật dầy dặn: "Cô đang bị thương, không thể đụng tay vào vết thương."

     Ương Ương liền bỏ tay vào trong chăn, không hề đụng đến nữa. Trần Tấn Nhiên cũng không nói chuyện gì thêm, nhất thời, giữa hai người, trở nên trầm mặc.

     Hoàng hôn buông xuống nặng trĩu, xuyên thấu qua cửa sổ thủy tinh rơi vào trên mặt của anh. Vẻ mặt của anh nguội lạnh, tựa như nếu cởi bỏ cái vỏ ngoài cứng rắn kia, nó còn mang theo sự điềm tĩnh nhàn nhạt.

     Ương Ương nhắm mắt lại dưỡng thần, thật ra thì cô rất muốn hỏi anh một chút xem Y Lan trở lại chưa. Nhưng mà, cô hỏi để làm cái gì, trong mắt anh cô luôn là một người có bụng dạ khó lường, cô vẫn nên nói ít đi một chút thì tốt hơn.

     " Ương Ương! Cô được lắm! Cô vậy mà lại thật sự dám sử dụng cái chiêu tìm chết kia để ngăn cản sự ly hôn." Anh chợt mở miệng, phá vỡ này sự êm ả đầy vi diệu này.

     Ương Ương lập tức mở mắt, khi cô nhìn thấy ở trên mặt của anh là sự giễu cợt, cô cảm thấy mình không có hơi sức để cãi vã cùng anh, dứt khoát không nói lời nào.

     "Cô đã thật sự không muốn ly hôn, như vậy sẽ phải lưu lại ở bên cạnh tôi một cách hèn hạ. Việc này cũng không sao, dù sao hiện tại cũng chưa tìm được Y Lan, cô đã nguyện ý ở lại chỗ này để cho tôi phát tiết lửa giận, tôi cũng không có ý kiến gì hết!"

     Anh tiếp tục nói ra những lời nói ác độc, nhưng Ương Ương vẫn nằm yên ở nơi đó, không hề nhúc nhích. Trần Tấn Nhiên không khỏi cảm thấy có chút nhụt chí, anh hung hăng trừng cô một cái, cuối cùng, anh tức giận xoay người đi ra khỏi phòng ngủ.

     Y Lan vẫn chưa trở về nhà, Trần Tấn Nhiên đã phái rất nhiều người đi tìm cô, nhưng cũng không có một chút tin tức nào. Còn tin tức Ương Ương bị thương cũng đã bị truyền đến tai bố chồng của cô ở Singapore. Ông cụ hết sức tức giận, cố ý gọi Trần Tấn Nhiên đến Singapore hung hăng mắng cho anh một trận.

     Khi Trần Tấn Nhiên từ Singapore trở lại, đã là một tuần lễ sau rồi. Vết thương của Ương Ương cũng đã sớm lành trở lại. Khi Trần Tấn Nhiên đi vào đến cửa nhà, thì vừa đúng lúc Ương Ương ăn xong bữa cơm tối. Cô nhận được điện thoại của Nguyễn Duy Đông, đang dự định đi cùng với anh ra ngoài chơi cho vui vẻ.

     Trần Tấn Nhiên vừa xuống xe, liền gặp luôn Tống Ương Ương, cách ăn mặc của cô đã được đổi mới hoàn toàn, cô trang điểm lộng lẫy, dáng vẻ đang chuẩn bị ra cửa. Trần Tấn Nhiên thấy vậy liền trầm mặt xuống (mặt mày nặng nề). Đúng lúc cô đã chuẩn bị coi anh giống như không khí để đi ra ngoài, anh không thể nhẫn nại được nữa liền mở miệng: "Tống Ương Ương, cô không nhìn thấy tôi sao?"

     Ương Ương chu cái miệng nhỏ giống như trái anh đào ra, tiếp đó cô kêu lên một tiếng, cặp mắt to cười đến cong hết cả lên, đáp lại một câu: "Trần tiên sinh, anh đã về rồi."

     Trần tiên sinh? Nhưng mà anh nhớ, trước kia cô luôn luôn sẽ bật thốt lên gọi anh là chồng kia mà.

     "Tống Ương Ương chúng ta vẫn còn chưa ký tên ly hôn đâu." Sắc mặt anh âm trầm càng phát ra vẻ lợi hại.

     "Chồng à, anh đã trở lại rồi." Cô lập tức ngoan ngoãn đổi lại lời nói của mình, nụ cười trên mặt tựa như ngọt hơn.

     "Cô đang chuẩn bị đi nơi nào vậy?" Anh khẽ ho khan lên một tiếng, quan sát trang phục của cô từ trên dưới, cũng đã là một cô gái được mười chín tuổi rồi, sao trong cách ăn mặc của cô lại vẫn còn giống như trẻ con ở vườn trẻ như vậy.


Đã sửa bởi Mẹ Bầu lúc 13.08.2018, 21:43, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ Bầu về bài viết trên: Mayy3300, hatrang221, kate#, pureangel, Ốc Ngốc Nghếch
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bé mụi, honghainhibb, huyền.uha, jn_smile, kimtete, mozit, Ngockhue19, Nguyệt Phương, nonnonnon03 và 270 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.