Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã

 
Có bài mới 04.09.2017, 20:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



18: Đệ thập bát thoại thử, Tống quân tam đạo thái
  

Bạch Ngọc Đường báo ra tên món ăn, gọi là Tống quân tam đạo thái, danh như ý nghĩa, chính là có ba đạo món ăn.

Đạo thứ nhất là, “Hồng muộn tất hạ cẩu “, đạo thứ hai là, “Bạch chử liêu tạp toái “, đạo thứ ba là, “Hỏa khảo thổ bát thử”

“Hảo, Ngũ gia ngài chờ một chút.” Tiểu nhị sau khi ghi nhớ, thí điên thí điên liền chạy, một đường thét đi ra ngoài, những người đang ở lầu dưới ăn cơm sau khi nghe được đều vui vẻ, rối rít ha ha cười lớn, đều nói “Cũng cho chúng ta một phần tới!”

Lúc Bạch Ngọc Đường tiếu a a báo tên món ăn, Triển Chiêu tinh tế quan sát thần sắc của Hạ Quốc Đống, chỉ thấy hắn chân mày khẽ nhíu, trong mắt tựa hồ có chút tính toán.

“Bạch huynh.” Hạ Quốc Đống nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, bảo, “Món ăn gì mà tên đặc biệt như thế?” ²hẽ nhíu nhíu mày. Chỉ thấy Bạch Ngọc Đường rót cho mình ly rượu, cũng rót cho Triển Chiêu một chén, cười nói, “Tống quân tam đạo thái này, chính là món ăn nổi tiếng Khai Phong a, đều là dùng nguyên liệu tốt nhất làm thành, làm công khảo cứu, là giai phẩm đãi khách a

“Nguyện nghe tường giải.” Hạ Quốc Đống đối Bạch Ngọc Đường chắp tay, liền nghe Bạch Ngọc Đường bảo, “Trước tiên là nói về này đạo thứ nhất hồng muộn tất hạ cẩu...” Nói đến đây, Bạch Ngọc Đường hỏi Hạ Quốc Đống, “Hạ huynh biết chó gì ăn ngon nhất chăng?”

Khóe miệng Hạ Quốc Đống khẽ giật giật, lắc đầu.

“A a... Tự nhiên là tất hạ cẩu [chó dưới đầu gối] rồi.” Bạch Ngọc Đường uống một ngụm rượu, bảo, “Thịt chó, đối hình thể của chó yêu cầu rất cao, loại chó quá lớn, thịt già; chó quá nhỏ ấy, lại không có thịt... chó tốt nhất chính là chân dài, cũng vừa đúng từ đầu gối người trở xuống... Cho nên liền gọi tất hạ cẩu.”

Hạ Quốc Đống cười cười, giương mắt, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường vừa uống rượu vừa tự tại đĩnh đạc mà nói, Triển Chiêu còn lại là cầm lấy ly rượu, hướng về phía hắn cười, đôi mắt kia thanh thấu thâm thúy, tựa hồ là có thể thấy tận lòng hắn, âm thầm lắc đầu — hai người này, lợi hại!

Bạch Ngọc Đường làm bộ như không nhìn thấy, nói tiếp, “Bạch chử liêu tạp toái này a, thì càng chú trọng hơn.”

Hạ Quốc Đống khẽ mỉm cười, “Tạp toái [món lòng] không phải một loại nguyên liệu sao, thế nào chú trọng?”

Bạch Ngọc Đường khiêu khiêu mi, “Tạp toái này a, người bình thường không phải kho tàu, chính là nướng cay... Hạ huynh có từng nghe nói qua nhúng trong nước sôi chưa? Nếu không đáng tiếc.”

Hạ Quốc Đống gật đầu, “Để ý tới, nói như vậy, cách nhúng thế nào?”

“Mấu chốt chính là lúc ướp trước khi chế biến.” Bạch Ngọc Đường tiếu a a bảo, “Điểm cơ bản nhất trước khi đập vỡ, chính là trước dùng lượng lớn rượu tới ướp, dùng mùi rượu toàn bộ khử mùi hôi của tạp toái. Lại dùng tương đặc chế bôi lên, sau khi lặp lại mấy lần, để cho mùi vị đều ngấm vào trong tạp toái. Sau đó nấu một nồi nước sôi, chỉ cần cầm thìa múc tạp toái nhúng vào trong nước sôi, nóng chín là có thể ăn, thơm giòn ngon miệng, cho nên nói, tạp toái, đương nhiên là luộc tốt nhất.”

Khóe miệng Hạ Quốc Đống lại khẽ co rút, gật đầu, “Thú vị.

“Về phần hỏa khảo thổ bát thử sao.” Bạch Ngọc Đường cười, “Hạ huynh đã từng ăn chuột chưa?”

“Khụ khụ...” Triển Chiêu uống rượu cười một chút, Bạch Ngọc Đường phi mắt đao sang — mèo chết, còn cười, không nghĩ xem lão tử vì ai bán mạng như vậy, đến cả người trong tộc đều buông tha.

Triển Chiêu cười rót rượu cho hắn — biết rồi, ngài cực khổ.

Hạ Quốc Đống nhìn hai người một ánh mắt là có thể trao đổi, cũng cảm thấy thú vị, liền lắc đầu bảo, “Chưa từng ăn qua

“Vậy thì đúng rồi!” Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Nhớ a, đại đa số chuột đều là không thể ăn, dễ ăn người chết... Bất quá có mấy loại chuột thì có thể ăn.”

“Nga?” Hạ Quốc Đống nghi ngờ, “Mấy loại nào?”

“Chuột đồng trên thảo nguyên và chuột đại thổ bát.” Bạch Ngọc Đường cười cười, bảo, “Chuột đại thổ a, thân lớn, óc đầy bụng phệ, một con có thể nặng chừng mười cân, so với thịt thỏ tốt hơn nhiều.”


“Đem chuột thổ bát bắt được, sau khi lột da rút gân, bẻ đầu và móng vuốt, móc nội tạng ra, rửa sạch, trước cũng là ngâm trong rượu, sau đó sẽ dùng hương liệu ướp qua, chủ yếu nhất chính là bôi một tầng mật ong cuối cùng ở phía trên, lửa vừa bén liền bắt đầu nướng... nướng đến lúc lớp da rám màu vàng kim, ngoài giòn trong mềm, cắn một hớp khẩu trạch sinh hương, thật sự là mỹ vị vô cùng a.” Bạch Ngọc Đường nói xong, bưng ly rượu lên uống một hớp, “Như thế này Hạ huynh nên hảo hảo nếm thử, nhìn tất hạ cẩu, liêu tạp toái cùng chuột thổ bát... món nào ăn ngon nhất!”

Trên mặt Hạ Quốc Đống vẫn giữ vững nụ cười, chỉ gật đầu, uống rượu.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái — tiểu tử này, hết chịu nổi rồi đi.
Kỳ thực tên những món ăn này cũng có lai lịch, dĩ nhiên có thể nghĩ ra loại môn đạo này, cũng chỉ có Bạch Ngọc Đường thôi.

Năm đó, đêm trước trận Lạc Hà thủy, Tống quân thiếu lương thực, mỗi ngày chỉ có một bữa cơm, thấy các tướng sĩ từng người một đói bụng đến mặt mày xanh xao, các tướng lĩnh cũng có chút bận tâm. Bạch Ngọc Đường nghĩ ra biện pháp, mang theo một đội tướng sĩ đi dọc theo bình nguyên Lạc Hà bắt chuột thổ bát, đánh chó hoang.

Dã thú trên thảo nguyên đều chưa từng thấy người, từng con cũng rất đần, Bạch Ngọc Đường mang đi đều là người có chút cơ trí, tài bắn cung lại tinh chuẩn, một buổi chiều, chó hoang chuột thổ bát bắt về được có thể chất đống thành một tòa núi nhỏ..

Nhưng là đám chuột thổ bát chó hoang gì đó, nhìn bề ngoài thật sự là có chút ghê tởm, chúng tướng sĩ đều cảm thấy mất khẩu vị, thà bị đói bụng. Bạch Ngọc Đường cũng không giận, để cho đầu bếp đem đồ vật đều dời đến nhà bếp, sau đó liền tự mình mang theo một đại bang đầu bếp bận rộn tới lui. Triển Chiêu theo vào xem, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường dạy những đầu bếp kia đem chó hoang cùng chuột thổ bát đều chuẩn bị sạch sẽ, cách ướp nguyên liệu chế biến, đến cả nội tạng bộ lòng lấy ra đều không lãng phí, dùng muối tẩy sạch sẽ, cũng ướp lên.
Sau đó, Bạch Ngọc Đường bình thời ăn cái gì đều đặc biệt kén chọn, tự mình phối nguyên liệu, để cho đầu bếp kho thịt chó hoang, mềm nhũn đến mức vừa vào miệng liền rã ra; lại đem đám tạp toái luộc lên, trộn cùng tỏi và dầu mè, sạch sẽ ngon miệng; cuối cùng đem chuột thổ bát dùng lửa nhỏ nướng... Trong lúc nhất thời mùi hương bốn phía, dẫn đám quan binh, ngay cả Hạ Thu Long đều hít hà chảy nước dãi chạy tới..

Bạch Ngọc Đường còn cười hì hì cùng mọi người nói đùa, nói tên ba đạo món ăn này, gọi là Tống quân tam đạo thái, theo thứ tự là nấu đỏ chó Tây Hạ, luộc bộ lòng Liêu, lửa nướng chuột Thổ Phiên.

Các tướng sĩ đều vui quay cuồng, mỗi người đói tựa như lang nhanh chóng ăn ngấu nghiến.
Lúc Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vừa tới trong quân, chúng tướng sĩ nhìn Triển Chiêu còn đĩnh thuận mắt, người này hòa hòa khí khí, gặp người yêu cười, tướng sĩ trong quân đều đĩnh thích hắn. Nhưng Bạch Ngọc Đường thì không phải vậy, các tướng sĩ đều đĩnh buồn bực, Bạch Ngọc Đường một thân bạch y như tuyết, tướng mạo lại tinh quý, cùng người quen cũng là thường nói giỡn, đối người không quen lại luôn là vẻ mặt sương tuyết, cảm giác thật không dễ thân cận, vừa nhìn chính là công tử giàu có, cho nên các tướng sĩ đều có chút xa lánh hắn.  

Thế nhưng trải qua sự kiện lần này, Bạch Ngọc Đường phát minh Tống quân tam đạo thái, chúng tướng sĩ đều đem hắn làm thân đệ đệ, ai thấy đều cho khuôn mặt tươi cười. Cũng đừng nói, Bạch Ngọc Đường coi như đánh món ăn dân dã đều làm ra một nồi lớn, theo dạng vẫn là quý công tử tiêu sái bất nhiễm bụi trần, trên người đến chút dầu mỡ cũng không dính vào, đại khái người ta sinh ra liền yêu sạch sẽ đi. Kỳ thực chỉ có Triển Chiêu biết, con chuột này, cho tới bây giờ chưa từng ăn một miếng nào trong ba món ăn, có một ngày len lén hỏi hắn, “Ngươi sao lại không ăn thế?
Bạch Ngọc Đường bĩu môi với hắn, “Thức ăn của chuột thổ bát và chó hoang là trùng và xác thối, gia gia thà bị đói bụng.”
“Vậy ngươi cho các tướng sĩ ăn?!” Triển Chiêu trừng hắn, vừa may mắn mình cũng không ăn. "
Bạch Ngọc Đường đối hắn khiêu khiêu mi, “Ai, chỉ trời biết, ngươi biết ta biết.”
Triển Chiêu nổi giận chỉ, “Chuột bạch, đồ hai mặt!
Từ đó về sau cho đến khi chiến dịch Lạc Hà thủy kết thúc, mỗi ngày Hạ Thu Long cũng sẽ tổ chức người đi bình nguyên tìm thức ăn dân dã, trở lại để cho đầu bếp làm theo biện pháp Bạch Ngọc Đường dạy. Tống quân tam đạo thái cũng thành món ăn cát tường nổi tiếng trong quân doanh Đại Tống, chỉ cần là người trong quân đội, đặc biệt là tiểu binh, phần lớn đều biết. Vừa nãy Hạ Quốc Đống thế nhưng không rõ chuyện này, đủ làm cho người hoài nghi rồi.

Ngoài ra, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường bây giờ đã rất khẳng định Hạ Quốc Đống này là giả, chẳng qua là kỳ quái hắn tại sao dễ dàng bại lộ như vậy, cảm giác thật giống như cũng không lo lắng có người phát hiện hắn là giả... Như vậy tất nhiên còn có mục đích của hắn! Vô luận mục đích của hắn là cái gì, hai người lo lắng nhất chính là bị ngoại tộc cho chui kẻ hở, mặc dù chiến sự đã kết thúc, nhưng mà Liêu, Tây Hạ cùng Thổ Phiên ba phương này đối khu đất Đại Tống triều ở Trung Nguyên vẫn là mắt nhìn chằm chằm, không thể không phòng. °

Trên người Hạ Quốc Đống có một loại khí chất đặc hữu của quân nhân, nhưng Tống quân không có một người nào là không biết ba đạo món ăn này, hơn nữa nếu như là người Tống, ai nghe được tên ba đạo món ăn này cũng sẽ cười hiểu ý, vẻ mặt của Hạ Quốc Đống lúc nãy đã bại lộ hắn là ngoại tộc, hơn nữa hiển nhiên địa vị trong quân của hắn ở ngoại tộc còn không thấp, cho nên không ai dám cùng hắn nhắc tới chuyện ba đạo món ăn này. Cuối cùng, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường dùng ba đạo món ăn thử một lần, chính là vì muốn thử ra đến tột cùng Hạ Quốc Đống này là ở tộc nào.

Hạ Quốc Đống vừa uống rượu vừa cùng Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường chuyện trò vui vẻ, trong lòng cũng đang cảm thán, hai con lúc nãy là lão hồ ly, hai con bây giờ là tiểu hồ ly —— Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, quả nhiên không thể khinh thường.

Rất nhanh, rượu và thức ăn đi lên, món ăn lần này là Bạch Ngọc Đường đã sớm nói cho Ngọc Khê Trương, Ngọc Khê Trương liên tục xưng hay, đặc biệt tuyển chọn, nguyên liệu của hồng muộn tất hạ cẩu là thịt chó thượng hạng, bạch chử liêu tạp toái chính là dùng tạp toái của trâu Vân Nam, hỏa khảo thổ bát thử chính là dùng thịt nhão, nấm hương và măng xanh làm thành nhân, nhét vào chiếc bánh khắc thành hình chuột thổ bát, sau đó thả vào lửa nướng lên, mùi vị độc đáo. Các thực khách lầu dưới ăn được đồng thanh khen ngợi, liên khen chưởng quỹ có tài.

Thứ tự mang thức ăn lên, tiểu nhị cơ trí cũng theo lời căn dặn của Bạch Ngọc Đường, đem ba món ăn kia làm món chính, cũng đặt ngay chính giữa, những món ăn khác cũng làm thành món phụ, để những chiếc đĩa nhỏ ở bên cạnh. Hạ Quốc Đống giơ chiếc đũa đâm lao theo lao. Hai người Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu trước mắt đều nhìn hắn a, hắn một động tác không cẩn thận, liền có thể bại lộ bản thân. ,
Chỉ thấy Hạ Quốc Đống làm bộ như tùy ý nói cùng Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, “Hai vị cũng động đũa đi, chúng ta tùy
“Ân.” Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu gật đầu, chỉ thấy Hạ Quốc Đống giơ đũa gắp một đũa bạch chử liêu tạp toái trước, hai người nhìn nhau, hiểu ý cười, cùng đi gắp món hồng muộn tất hạ cẩu, không có gì bất ngờ xảy ra, chỉ thấy chân mày Hạ Quốc Đống khẽ nhíu

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường song song nâng chén, đối Hạ Quốc Đống bảo, “Hạ huynh, tới uống một chén!”

Hạ Quốc Đống cùng hai người chạm chén, sắc mặt lúng túng uống rượu, trong lòng ảo não, kế hoạch chưa áp dụng thì đã khiến hai người khuấy trộn rồi, uổng công khổ cực tính toán một cuộc vô ích.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường sau khi thu hồi bát, lại riêng chạm một cái, trao đổi ánh mắt đắc ý, đối Hạ Quốc Đống cười cười —— lợi hại không? Bọn Gia chính là có tài hoa!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 04.09.2017, 20:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



19: Đệ thập cửu thoại hỏa, thi thể và đại hỏa
.

Bữa cơm này, ăn đến Hạ Quốc Đống lúng túng khỏi phải nói, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngược lại ăn ăn uống uống cộng thêm cải nhau, tâm tình thật tốt.

Cuối cùng cơm nước no nê, ba người từ biệt, Hạ Quốc Đống trở về dịch quán Kim Đình, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường tản bộ bên tiêu thực bên quay về.

“Miêu nhi, Hạ Quốc Đống kia lại đáng kinh ngạc nha.” Bạch Ngọc Đường cười nói.

Triển Chiêu gật đầu, “Hạ Quốc Đống nhất định là đã sớm nhìn ra Bao đại nhân cùng Lưu thượng thư thỉnh hắn tới là bởi vì hoài nghi thân phận của hắn, cho nên mới tới cái tương kế tựu kế, giấu diếm là giấu diếm không được, liền ngược lại giá họa cho những người khác, từ đó vén lên tranh chấp, nhìn biểu hiện của hắn, hẳn là muốn giá họa cho Liêu Quốc.”

“Bất quá lúc này coi như là vừa mất phu nhân lại thiệt quân rồi (*).” Bạch Ngọc Đường duỗi eo lười, bảo, “Cũng không biết hắn cùng Mạc Hoa Cung có quan hệ hay không, còn có tà phật gì đó.”

“Nói lại, lần này còn may là ngươi chó ngáp phải ruồi nhặt tấm lệnh bài trở về, đánh tên Hạ Quốc Đống kia trở tay không kịp.” Triển Chiêu đối Bạch Ngọc Đường bảo, “Nếu không, một khi chờ hắn đều chuẩn bị xong xuôi, còn không biết phải chọc ra bao nhiêu tai vạ nha.”

Hai người vừa nói vừa đi, đến trước cửa Khai Phong phủ, chỉ thấy có hai người từ bên trong chậm rãi đi ra.

“Tam ca Tứ ca?” Bạch Ngọc Đường kêu một tiếng, “Các ngươi sao lại đến thế?”

Không đợi Từ Khánh nói chuyện, liền nghe Tưởng Bình bảo, “Lão Ngũ à, xem ngươi hỏi kìa, lên Khai Phong cũng không phải là đến nhà ngươi, còn các ngươi sao lại đến thế.”

Một câu nói nói đến Bạch Ngọc Đường giương miệng không thốt ra lời, Triển Chiêu ở một bên cười, giúp hắn dẫn đề tài đi, “Tam ca Tứ ca sao các huynh đến thế?”

“Đến tìm lão Ngũ.” Tưởng Bình cười cười, bảo, “Không tìm thấy người, liền cùng Bao đại nhân nói chuyện một lát.”

“Có việc a?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Lão Ngũ.” Từ Khánh lớn giọng hỏi, “Đại ca chúng ta nói trên đảo có việc, tên La Trường Phong xui xẻo lại chết không minh bạch, ở chỗ này ngây ngô cũng buồn rầu, cho nên muốn về đảo trước, ngươi như thế nào?”

Từ Khánh vừa nói xong, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường sửng sốt một chút, theo bản năng nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu cũng giương mắt nhìn hắn, hai bên nhìn nhau, đều dời mắt đi chỗ khác.

Từ Khánh nhìn nhìn bộ dáng hai người cảm thấy đĩnh quái, sờ sờ đầu không biết đây là ý gì.

Tưởng Bình lại vẫn là cười cười, bảo, “Ngọc Đường a, đại ca nói, cùng La Trường Phong cũng coi là bằng hữu một cuộc, hiện tại hắn bị chết thảm, cho nên huynh ấy bảo ngươi lưu lại giúp Triển tiểu miêu tra án.”

Khóe miệng Bạch Ngọc Đường khẽ giương lên, bảo, “Đại ca muốn ta lưu lại a, vậy ta liền cố gắng mà lưu lại thôi.” Nói, nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu cũng là mỉm cười, đối Tưởng Bình cùng Từ Khánh bảo, “Ta tiễn các huynh đi.”

“Ai, không cần.” Tưởng Bình cầm lấy cây quạt lông gà phẩy phẩy, cười hì hì nhìn Triển Chiêu, “Mấy huynh đệ chúng ta, ngoại trừ Hãm Không Đảo liền quen thuộc đường phố phủ Khai Phong nhất.” Nói xong, lại nhìn Bạch Ngọc Đường, “Đúng không? Lão Ngũ, nhớ cuối năm trở về đón năm mới a.” Nói xong, cùng Từ Khánh tiếu a a rời đi.

Khóe miệng Bạch Ngọc Đường co rút, quay đầu lại nhìn Triển Chiêu, Triển Chiêu mỉm cười đi về phía trước, “Ngươi quen đường đúng không, đến thư phòng đại nhân.”

Bạch Ngọc Đường vào cửa, mắng, “Mèo chết, dám chế giễu gia gia.”

Hai người vào thư phòng Bao Chửng đem chuyện chiều hôm nay thỉnh Hạ Quốc Đống ăn cơm đều nói một lần, Bạch Ngọc Đường cầm chung trà cùng Bao Chửng và Công Tôn sách tán gẫu từ hoàng hôn đến trời tối, vui đến hai người đều cười không ngừng, liên tục khen ngợi kế sách này quá hay.

Ra khỏi thư phòng, Công Tôn Sách bảo hai người, “Thư hồi âm của Xu Mật Viện đến rồi, để cho chúng ta ngày mai đi nghiệm thi hơn nữa có thể thẩm vấn hai phạm nhân, các ngươi có muốn đi cùng ta không?”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, đều gật đầu.

Đêm đó, Bạch Ngọc Đường phòng khách không ngủ, chen trong phòng Triển Chiêu, ngồi ở dưới đèn viết viết vẽ vẽ, không biết đang bận rộn cái gì. Triển Chiêu đầu tiên là tựa trên giường nhìn quyển tông, cuối cùng thật sự là tò mò quá, liền ghé quá xem thử, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đang vẽ một ít cái hộp, đinh, khối gỗ gì đó.

“Ngọc Đường, ngươi bận rộn cái gì vậy?” Triển Chiêu tò mò cầm lấy bản vẽ Bạch Ngọc Đường đã vẽ xong nhìn.

“Là thuyền.” Bạch Ngọc Đường bảo, “Thuyền lớn quá thôi, gần đây thủy lộ vùng Hãm Không Đảo có quá nhiều thuyền, đều là thuyền lớn, nhét chung một chỗ trở ngại nhau, ta nghĩ tạo mấy chiếc vừa nhỏ nhẹ vừa nhanh hơn một chút, như vậy làm việc dễ dàng.”

Triển Chiêu vui vẻ, bàn về nhẹ tiện còn cần thuyền làm cái gì? Trực tiếp đem Tứ ca ném vào trong nước đẩy không phải được rồi sao.

Bạch Ngọc Đường cũng vui vẻ, đem mấy nét bút cuối cùng vẽ xong, chống chân cầm lấy bản vẽ dương dương tự đắc cho Triển Chiêu xem, “Như thế nào?”

Triển Chiêu nhận lấy mấy tấm bản vẽ nhìn nhìn, gật đầu, “Ân, oai phong.”

Bạch Ngọc Đường duỗi eo lười, nhìn nhìn chung quanh, bảo, “Bữa cơm vừa nãy ăn nhiều, no quá, Miêu nhi, hai ta đi tiêu thực.”

“Đi chỗ nào tiêu thực?” Triển Chiêu ngắm hắn, “Ngươi lại có mưu ma chước quỷ?”

Bạch Ngọc Đường cười đối Triển Chiêu khiêu khiêu mi, “Chúng ta đến dịch quán Kim Đình đi dạo một chút.”

“Cũng đúng.” Triển Chiêu suy nghĩ gật đầu, “Hạ Quốc Đống đó hôm nay sau khi ăn cơm, đoán chừng sẽ có chút động tác.”

Thương lượng đã định, hai người thổi tắt đèn, cầm lấy đao kiếm ra cửa.

Đầu đường Khai Phong phủ vẫn là náo nhiệt như vậy, hai người sóng vai đi về phía trước, quẹo qua mấy vòng đến phụ cận dịch quán Kim Đình, ngẩng đầu nhìn lên chính là sửng sốt — làm sao phía trước dịch quán đang êm đẹp lại vây quanh nhiều quan binh như vậy, giống như là đã xảy ra chuyện gì vậy.

“Xảy ra chuyện gì?” Triển Chiêu chạy lên trước, hỏi một quan binh trú thủ.


“A, Triển đại nhân, ngài đã tới là tốt rồi, xuất quái sự rồi.” Thủ vệ thấp giọng nói, “Người chết.”

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhau, đều có chút dự cảm xấu, hỏi, “Chết ai rồi?”

“Là Hạ Quốc Đống hạ Tổng binh.” Thủ vệ trả lời.

“Cái gì?!” Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường vừa nghe liền nôn nóng, hỏi thủ vệ kia, “Đang êm đẹp sao đã chết thế? Bị người giết hay là cái gì khác?”

“Không phải a...” Thủ vệ nhỏ giọng nói, “Hạ Tổng binh đột nhiên liền nổi hỏa, hơn nữa hỏa vẫn là từ trong miệng đốt ra ngoài, thật dọa người a.”

“Nói hưu nói vượn.” Bạch Ngọc Đường chau mày, “Điều này sao có thể, đơn giản nói bậy.”

“Ách... Là thật.” Tiểu binh nhún nhún vai bất đắc dĩ, “Không tin các ngài hỏi giáo úy đi.”

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nhìn nhau, tách binh tướng ra, bước nhanh vào dịch quán.

Dịch quán thuộc về trọng địa của Khai Phong, một loại dùng để cho đặc phái viên ngoại lai hoặc là quan viên vào kinh được hoàng đế phong thưởng ở, là có thủ quân đặc biệt phụ trách trông chừng, còn có một giáo úy luân chức của dịch quán phụ trách trông chừng. Này lập tức xuất ra chuyện lớn như vậy, giáo úy Khổng Hoa phụ trách thủ vệ hôm nay gấp đến độ xoay vòng vòng. Thấy Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đi vào, Khổng Hoa trợn to hai mắt, “Triển... Triển hộ vệ?”

Triển Chiêu nhìn chung quanh, hỏi, “Người đâu?”

“Ở... Ở bên trong.” Khổng Hoa run rẩy tận tình dẫn bọn Triển Chiêu vào nhà, Triển Chiêu bên hỏi, “Chết đã bao lâu? Tại sao không đi Khai Phong phủ báo án?”

“Chết... Chết đại khái thời gian nửa nén hương... Chúng ta đều bối rối, mới vừa vừa nghĩ đến phái người đi Khai Phong phủ đưa tin.” Khổng Hoa bị dọa sợ đến mặt như giấy trắng, bảo, “Triển đại nhân, ngài xem thử đi, Cái chết này cũng quá kỳ lạ.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đến trong phòng, chỉ thấy trên mặt đất ngay chính giữa gian phòng nằm ngang một cổ thi thể, y phục toàn thân của thi thể này đều hoàn hảo không tổn hao gì, nhưng bản thân thi thể cũng đã cháy đến nám đen, hơn nữa còn giương miệng, gương mặt cháy đến đặc biệt ghê rợn, diện mục căn bản không cách nào phân biệt.

Triển Chiêu cau mày ngồi xổm xuống, vừa nhìn vừa bảo Khổng Hoa, “Phái người đi Khai Phong phủ báo án, đem Công Tôn Tiên Sinh mời tới.”

“Ai, hảo.” Khổng Hoa vội vàng phân phó người đi làm việc.

Bạch Ngọc Đường cũng ngồi xổm xuống, tinh tế tra xét thi thể, nhẹ nhàng vạch trần tay áo của y phục, “Miêu nhi.” Bạch Ngọc Đường không nhịn được kêu một tiếng.

Triển Chiêu sáp qua nhìn, chỉ thấy tay cùng cánh tay của thi thể đều bị đốt thành nám đen, thế nhưng y phục lại hoàn hảo không tổn hao gì.

“Thân y phục này chính là bộ lúc nãy mặc lúc cùng chúng ta ăn cơm đi?” Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường cau mày gật đầu, lầm bầm, “Này coi như là người sau khi chết lại mặc vào đi đều có chút quá không hợp lý, làm sao người mặc y phục có thể bị đốt thành thế này?”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, nhìn nhìn những người bên cạnh, thấu gần Bạch Ngọc Đường, ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói, “Liền chết như vậy, đầu mối chặt đứt.”

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, hỏi, “Ngươi là nói, hắn nếu thân phận bại lộ, nói cách khác thân phận Hạ Quốc Đống này không dùng được nữa, cho nên dứt khoát chết, còn lưu lại cái án treo cho chúng ta?”

“Ta cá một vò rượu, hắn bảo đảm không phải Hạ Quốc Đống.” Triển Chiêu có chút khó chịu bảo, “Lúc chia tay hoàn hảo tốt, nói chết thì chết không nói, vẫn là tự phát hỏa.”

“Có phải là đã ăn hỏa chiết?” Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, bị một cái trừng trở lại, “Còn có tâm tư nói đùa sao?!”

Bạch Ngọc Đường nhún nhún vai, ngẩng đầu hỏi Khổng Hoa vẫn còn đang rối loạn đứng tại cửa, “Có bao nhiêu người nhìn thấy hắn chết?”

Khổng Hoa đi tới, bảo, “Đều nhìn thấy.”

“Cái gì?” Triển Chiêu càng giật mình hơn.

“Cửa sổ gian phòng Hạ Tổng binh mở ra.” Khổng Hoa suy nghĩ một chút, từ từ nhớ lại, “Sau đó đèn đột nhiên dập tắt, ở trong bóng tối, chúng ta đã nhìn thấy một tia sáng đột nhiên chợt lóe, sau đó đã nhìn thấy cả người hắn đều nổi hỏa tới, chúng ta lúc ấy đều sợ choáng váng, vội vàng nhìn lên, cửa phòng hắn khóa, chúng ta phá cửa đi vào, đã nhìn thấy hắn hình dạng này nằm trên mặt đất rồi.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghe được chân mày đều nhíu lại, nhìn nhau một cái, tâm nói chuyện này thật tà môn.

Hai người đứng lên nhìn vòng quanh bốn phía gian phòng, không phát hiện có trạng huống gì dị thường, Triển Chiêu hỏi, “Hắn còn có phó tướng đi, người đâu?”

“Dọa choáng.” Khổng Hoa lắc đầu, “Phòng của hắn đối diện cửa sổ Hạ Tổng binh, hai phiến cửa sổ có thể nhìn thấy gian phòng đối phương, tiện để hắn thủ vệ. Hắn lúc ấy là người đầu tiên bay vào cửa sổ... Sau đó, lúc chúng ta đi lên gõ cửa trước, vốn cho là hắn sẽ mở cửa cho chúng ta, không ngờ gõ thật lâu người còn chưa tới, cuối cùng phá mở cửa, mới phát hiện bị dọa ngất đi rồi.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường càng thêm kỳ quái, “Một võ tướng lá gan nhỏ như vậy, còn bị dọa ngất đi?!”

Khổng Hoa bây giờ cũng không tâm tư lo lắng cái này, chỉ hỏi Triển Chiêu, “Ta nói Triển hộ vệ, ngươi có thể làm chứng cho ta a, chuyện này không liên quan gì đến ta hết a, ta sẽ không bởi vì loại chuyện như vậy bị miễn chức đi?”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường bây giờ là vừa khó chịu vừa nghi hoặc, trong hồ lô tên Hạ Quốc Đống này đến tột cùng muốn bán thuốc gì.

Lúc này, trên thang lầu truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập, Công Tôn mang theo Vương Triều Mã Hán đã đến, cả Bao Chửng cũng theo tới, Công Tôn liếc mắt nhìn thi thể, chính là sửng sốt, đi lên mấy bước nhìn kỹ, lắc đầu liền la, “Làm sao có thể?!”

——— —————— ————

(*)Vừa mất phu nhân lại thiệt quân dựa theo tích: Chu Du hiến kế cho Tôn Quyền gả em gái cho Lưu Bị, nhằm lừa Lưu Bị đến bắt giữ đòi lại Kinh Châu. Nào ngờ Lưu Bị lấy được vợ, thoát khỏi Đông Ngô, Chu Du đem quân đuổi theo đánh, mắc mưu của Gia Cát Lượng, hao binh tổn tướng vô ích. Sau này mọi người dùng câu này để ví như muốn chiếm lợi người khác nhưng kết quả ngay cả vốn liếng của mình cũng tiêu mất)




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
Có bài mới 04.09.2017, 20:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:00
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 5115
Được thanks: 1761 lần
Điểm: 10.16
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Lãng nguyệt tiếu trường không - Nhĩ Nhã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



20: Đệ nhị thập thoại đao, trường đao kỳ dị
  

“Bao đại nhân!” Khổng Hoa vội vàng hành lễ với Bao Chửng, Bao Chửng khẽ khoát tay chặn lại với hắn, ý bảo sau này hãy nói, xoay mặt hỏi Công Tôn, “Thế nào tiên sinh, có vấn đề gì sao?”

Công Tôn lắc đầu nhìn Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, bảo, “Trong miệng người này cũng phát hỏa... Kỳ quái a.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường mở to hai mắt nhìn nhau, lại nhìn Công Tôn, “Thật trong miệng phát hỏa?”

Công Tôn gật đầu, dùng phiến trúc khiêu mở miệng của thi thể kia, dùng một cây thăm bằng trúc khác khiêu ra một dạng đồ, nám đen nám đen.

Khổng Hoa tò mò tiến đi lên hỏi Công Tôn, “Đây là cái gì a?”

Công Tôn thấp giọng nói, “Đầu lưỡi.”

“A...” Khổng Hoa vội vàng che miệng, có mấy binh sĩ cũng không chịu nổi, đều chạy ra cửa đi nôn.

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu sáp qua nhìn kỹ, chỉ thấy đầu lưỡi kia đều cháy đến gần như cái lưỡi vịt rồi, làm sao có thể trong nháy mắt đốt thành như vậy?!

Công Tôn lắc đầu, quay đầu hướng Bao Chửng bảo, “Đại nhân, đem thi thể mang trở về thôi, ta muốn cẩn thận kiểm tra, quá kỳ lạ.”

Bao Chửng cũng sắc mặt nghiêm trọng, gật đầu nói, “Phong tỏa gian phòng này của Dịch quán, không để cho bất kỳ kẻ nào đi vào, tất cả người nhìn thấy đều tập trung trong sân, ta phải vấn thoại, vị phó tướng bị ngất đi, cũng mang đến Khai Phong phủ cho ta!”

Khổng Hoa vội vàng đi xuống làm theo, Bao Chửng gọi Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường lưu lại nhìn hiện trường tra án, sau khi tra xong đem thi thể chở về, bản thân mang theo Công Tôn, cùng Vương Triều Mã Hán Trương Long Triệu Hổ, vào sân đi thẩm vấn vụ án.

“Miêu nhi.” Đám người đều đi, Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu, “Thấy thế nào?”

Triển Chiêu nhún nhún vai, ở trong phòng cẩn thận tra xét, “Trừ tà môn vẫn là tà môn.”

Hai người ở trong phòng đổi tới đổi lui, lục tung toàn bộ lên nhìn, sau khi nhìn hồi lâu, nhìn nhau một cái.

“Có chỗ nào không ổn?” Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu.

“Có.” Triển Chiêu gật đầu, “Nhưng là nói không ra, còn ngươi?”

Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu, “Ta cũng cảm thấy có, nhưng là chốc lát cũng không nói lên được.”

“Này, bên kia là gian phòng của phó tướng.” Triển Chiêu bảo.

Bạch Ngọc Đường gật đầu, hai người giẫm khung cửa sổ, thi triển khinh công bay đi, nhảy vào trong phòng của phó tướng.

Gian phòng của phó tướng đĩnh sạch sẽ, trên bàn để một thanh trường đao, rất quý giá, vỏ đao cùng thân đao tách ra, thân đao được đặt nghiêm chỉnh ở trên mặt bàn, vỏ đao để ở bên cạnh, nhìn dáng dấp, phó tướng kia là đang lau đao.

Triển Chiêu sau khi đi vào trong phòng, ngắm nhìn bốn phía, quay đầu lại, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đứng ở bên cạnh bàn, đang nhìn chằm chằm cây đao kia xuất thần.

“Thế nào?” Triển Chiêu cũng đi tới, “Đao có vấn đề gì?”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, “Vẫn là nói không ra.”

Triển Chiêu cũng nhìn chằm chằm cây đao kia một hồi, đột nhiên “A!” một tiếng, “Ta biết gian phòng lúc nãy thiếu thứ gì rồi, binh khí! Hạ Quốc Đống kia là một võ tướng, làm sao một thanh binh khí tùy thân đều không mang.”

“Đúng vậy!” Bạch Ngọc Đường cũng lập tức tỉnh lại.

Sau đó, hai người nhìn nhau, tầm mắt đều rơi xuống trên cây đao kia.

“Ngọc Đường, đây là đao gì?” Triển Chiêu hỏi Bạch Ngọc Đường, biết hắn là đao si, đối đao rất yêu thích cũng rất có nghiên cứu, “Xem ra dường như rất quý giá.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu, bảo, “Thanh này là Cửu Tinh đao, rất quý trọng, cùng thân phận phó tướng không quá tương xứng.”

“Cửu Tinh đao?” Triển Chiêu khẽ cau mày, “Ta chỉ nghe qua Thất Tinh bảo đao... Còn có Cửu Tinh?”

“Người không dùng đao quả thực không quen.” Bạch Ngọc Đường bảo, “Đao vốn là nặng, cho nên trên đao phải nạm vàng khảm ngọc đều căn cứ vào trọng lượng của đao, thông thường đao càng nhẹ, bảo thạch châu ngọc khảm quanh càng nhiều, ngược lại đao càng nặng, thì hoa văn càng nhiều, nhưng châu ngọc lại ít, đây là lệ cũ. Trừ phi cỡi ngựa đánh giặc, hoặc là võ nghệ đặc biệt hảo, đao nhẹ thi triển không ra, thích đao nặng, trên cây đao này có chín nơi khảm châu báu, rất nặng, phải võ nghệ cao mới có thể sử dụng.”

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái, đưa tay cầm lấy thanh Long Lân Thối Nhẫn của Bạch Ngọc Đường, rút đao ra khỏi vỏ, chỉ thấy trên sống đao một con giao long kháp kim tẩu ngọc, ước lượng một chút, bảo, “Đao này của ngươi rất nặng a... Có hơn hai mươi cân đi?”

Bạch Ngọc Đường khiêu khiêu mi, bảo, “Thông thường nếu như không cỡi ngựa đánh giặc, cũng sẽ không dùng đao rất nặng, một là thi triển không ra, trọng yếu nhất chính là võ công thấp căn bản khống chế không tốt.” Dứt lời, chỉ chỉ thanh Cự Khuyết của Triển Chiêu, “Kiếm thì càng hơn nữa, lấy nhẹ nhàng nổi danh, người có thể đem thanh kiếm nặng mười mấy cân múa như ngươi vậy càng ít hơn.”

Triển Chiêu gật đầu, “Trọng kiếm thông thường đều dùng để chém giết, rất ít có thể sử dụng múa kiếm, Cự Khuyết là cổ kiếm, kích cỡ giống kiếm thường, nhưng trọng lượng cũng là ba bốn bộ, bởi vì nguyên liệu là cổ hắc kim.”

Bạch Ngọc Đường đưa tay cầm lấy Cửu Tinh đao trên bàn, ước lượng một chút, bảo, “Miêu nhi, ít nói ba mươi cân, hơn nữa chiều dài này... Ta không cho là một người nhìn thiêu thi bị dọa ngất có thể sử dụng thanh đao như vậy.” Nói, cây đao được thả lại trên bàn, nhìn thấy vải lau đao ở một bên, khẽ cau mày.

Triển Chiêu cũng nhìn một lát, bảo, “Ngọc Đường, ngươi nếu là ở chỗ này lau đao, thấy đối diện có một người phát hỏa, ngươi như thế nào? Cây đao còn sao? Cứ để như vậy? Hoặc là cầm lấy trực tiếp xông tới?”

Bạch Ngọc Đường cười cười, bảo, “Ta không tiếp tục lau đao ở chỗ này.”


“Nga?” Triển Chiêu cười híp mắt nhìn hắn, “Vì sao.”

“Mèo gian.” Bạch Ngọc Đường bảo, “Ai sẽ lau đao ở trên bàn? Tự nhiên là cầm ở trên tay.”

Triển Chiêu nhìn thanh đao kia được đặt nghiêm chỉnh trên bàn, bên cạnh còn có vải lau, bảo, “Nếu như là cầm ở trên tay lau, vội vã đặt đao xuống tại sao lại để được bằng phẳng như thế?”

“Hắn cũng không phải là cầm ở trên tay lau, là đặt ở trên bàn lau.” Bạch Ngọc Đường cười, “Vẫn là câu nói kia, ai sẽ lau đao ở trên bàn, trừ phi...”

Hai người nhìn nhau, hai miệng đồng thanh, “Hắn ngại đao nặng, cầm lấy lau không thoải mái.”

“Đao này căn bản không phải của hắn.” Triển Chiêu cười lạnh, “Nếu như hắn không lau đao, cũng chưa chắc sẽ nhìn thấy chuyện đã xảy ra ở đối diện đầu tiên.

“Nếu như đao này không phải của hắn, như vậy có khả năng nhất là của Hạ Quốc Đống.” Bạch Ngọc Đường bảo, “Đao đều là mệnh của đao khách, ai sẽ đưa đao cho thuộc hạ lau?!”

“Hạ Quốc Đống cố ý đem đao cho bộ hạ lau, sau đó đoán chừng hắn sẽ đến bên cửa sổ đặt trên bàn nghiêm túc lau, cũng sẽ thấy hắn chết cháy đầu tiên.” Triển Chiêu thấp giọng nói, “Nói cách khác, hắn cần tên phó tướng này đến chỗ hắn trước tiên, tại sao vậy chứ?”

Kiểm tra xong gian phòng của phó tướng, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường lại từ cửa sổ nhảy xuống, đi tới dưới cửa sổ gian phòng của Hạ Quốc Đống, Triển Chiêu cúi đầu nhìn dưới đất, Bạch Ngọc Đường ngửa mặt quan sát kỹ mặt trên.

“Ngọc Đường.” Triển Chiêu đưa tay kéo y phục Bạch Ngọc Đường, “Nhìn.”

Bạch Ngọc Đường ngồi xổm xuống, nhìn mặt đất chỗ ngón tay Triển Chiêu, chỉ thấy có một ít màu đen, giống như là tro bụi.

Triển Chiêu từ trong lòng ngực móc ra một bọc giấy, cẩn thận đem những thứ đó nhặt lên, đưa ra trước mắt nhìn, cảm giác giống như là mảnh vụn bị vỡ rách của gỗ hoặc vải vóc.

“Tại sao có thể có loại vật này?” Bạch Ngọc Đường cũng nhặt lên một mảnh ngửi thử, cau mày, “Thối.”

Triển Chiêu sáp lại, ngửi thử vật trên tay hắn, cũng cảm thấy trên mảnh vụn đó có một ít mùi thối cổ quái, nhưng trên người Bạch Ngọc Đường lại có một cổ huân hương nhàn nhạt, cảm giác vi diệu nói không ra lời.

“Đều thu lại, đi về hỏi thử tiên sinh đây là cái gì.” Triển Chiêu đem bọc giấy cất xong, hai người thuận thế nhảy lên cửa sổ, tiến vào trong phòng.

Tinh tế tra tìm, chỉ thấy bốn phía thi thể cũng có một ít mảnh vụn, Triển Chiêu đều nhặt lên, gọi lão tiên sinh phụ trách họa trong Khai Phong phủ, đem vị trí thi thể vẽ một chút, sau đó lệnh nha dịch mang thi thể trở về Khai Phong phủ.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ra cửa, có mấy nha dịch lưu lại trông chừng, hai người tới trong sân, chỉ thấy Bao Chửng cùng Công Tôn đứng ở trong viện. Bọn binh sĩ phụ trách thủ vệ nói luôn mồm luôn miệng, Vương Triều Mã Hán Trương Long Triệu Hổ từng người một hỏi qua, lời bọn binh sĩ nói đều cơ bản giống nhau, chính là ở bên ngoài nhìn thấy người nọ đứng ở bên cửa sổ, đột nhiên liền bắt đầu phún lửa, sau đó liền đốt như cây đuốc.

Đến đêm khuya, tất cả mọi người trở về phủ, nghe nói phó tướng kia tỉnh dậy, tất cả mọi người đi xem.

Phó tướng họ Lưu, tên Lưu Phong Phó. Bạch Ngọc Đường vừa nghe tên liền thấy buồn cười, làm sao trong tên cũng có chữ phó thế, nhất định cả đời đều là phó tướng a. Bất quá tà môn chính là, phó tướng kia thế nhưng chuyện gì đều không nhớ rõ, điên điên khùng khùng, chẳng qua là không ngừng la, “Hỏa a! Hỏa a!”

Công Tôn Sách muốn tiến lên bắt mạch cho hắn, nhưng hắn giương nanh múa vuốt thiếu chút nữa làm bị thương Công Tôn, Triển Chiêu tay mắt lanh lẹ đem Công Tôn kéo về, Bạch Ngọc Đường giơ tay lên liền điểm huyệt đạo của hắn. Lưu Phong Phó lúc này mới yên tĩnh lại, nằm ở trên giường vẫn là hai mắt vô thần nhìn trần nhà, một bộ dáng bị đả kích rất lớn.

Công Tôn tiến lên nhìn nhìn, lắc đầu, “Hắn giống như là bị dọa sợ.” Mọi người đầy bụng hồ nghi nhưng cũng rất bất đắc dĩ, chỉ đành phải chia nhau làm việc trước, Công Tôn cả đêm kiểm nghiệm thi thể, những người khác trở về phòng.

Triển Chiêu sau khi rửa mặt vừa định tắt đèn, liền có người từ ngoài cửa sổ lộn vòng vào tới. Triển Chiêu bất đắc dĩ, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đã rửa mặt, mặc y phục nhẹ nhàng, y phục trong màu trắng bằng loại vải thượng hạng, sau khi đi vào đóng kín cửa sổ liền vọt thẳng đến giường của Triển Chiêu.

Triển Chiêu ngăn cũng ngăn không được giận “Chuột Bạch, tự ngươi có gian phòng, làm gì cùng ta giành giường?!”

Bạch Ngọc Đường khiêu khiêu mi “Phòng khách của Khai Phong phủ các ngươi nhiều người ở, ai biết trước đó từng có ai ngủ qua, tất cả chăn cũng lạnh như băng, ta mới không ở.”

Triển Chiêu dở khóc dở cười, đi tới bên giường, thấy Bạch Ngọc Đường ngủ ở chính giữa, liền nói, “Qua một chút! Ngươi ngủ hết chỗ ta ngủ ở đâu?”

Bạch Ngọc Đường dịch dịch ra phía ngoài, ý bảo Triển Chiêu ngủ bên trong. Triển Chiêu nheo mắt, tâm nói ngủ bên trong hảo a, chờ đến tối, đạp ngươi xuống giường. Nghĩ xong, tung mình vào trong giường, nằm xong, mặt hướng ngoài, lấy tay chống má đối Bạch Ngọc Đường bảo, “Buổi tối không cho phép cùng ta giành chăn, trong ngăn kéo kia của ta còn có một cái chăn, buổi chiều vừa phơi xong thu vào, ngươi ngủ cái kia.”

Bạch Ngọc Đường đưa tay kéo chiếc chăn bên cạnh Triển Chiêu lại đắp lên trên người mình, khiêu khiêu mi “Ta liền thích tấm này.”

“Ngươi không đối nghịch với ta thì không được à?” Triển Chiêu giành chăn “Đã giường mèo bị chuột chiếm, còn muốn chiếm chăn ta?!”

“Sai!” Bạch Ngọc Đường khiêu mi, nhanh tay đoạt lấy gối của Triển Chiêu, “Còn muốn chiếm gối.”

Triển Chiêu đưa tay đoạt lại, vì vậy hai người liền một giành chăn, một kéo chăn, một giành gối, một kéo gối, náo loạn lên.

Sau nửa canh giờ, Triển Chiêu ngủ nửa gối, đang đắp nửa tấm chăn, nhìn chằm chằm con chuột trước mắt. Bạch Ngọc Đường ngủ nửa gối phía ngoài, đang đắp nửa tấm chăn chăn phía ngoài, nhìn chằm chằm con mèo trước mắt. Hai người cách rất gần, cơ hồ mũi chạm mũi, nhưng là vì cái gối kia, ai cũng không nhường nhịn.

Lại ngủ một lát...

“Mèo, qua một chút.” Bạch Ngọc Đường đối Triển Chiêu chỉ chỉ phần gối phía sau, “Ngươi vượt qua một nửa.”

Triển Chiêu liếc Bạch Ngọc Đường “Không có, ta chỉ ngủ một nửa nhỏ, nửa kia của ngươi lớn hơn một chút!”

Hai người sau khi cãi hai câu, đều cảm thấy đấu võ mồm không có ý nghĩa, vì vậy bắt đầu hành động — giành gối, Bạch Ngọc Đường đi phía trước, Triển Chiêu cũng đi phía trước, hai người cùng nhau hành động, động tác thống nhất, một khắc không để ý... Đôi môi dán vào...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Cương Ngư về bài viết trên: Tiểu Tất Tất
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.