Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 30.08.2017, 17:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 354: Đứa Nhỏ Giống Ai

Ngày đó trời cao mây thưa, trời trong như được gột rửa, trên đường trồng rất nhiều dải cúc, bầu không khí tràn đầy hương cúc.

La Thiên Trình tiến vào xe ngựa, cười nói: “Đến lúc ăn cua rồi, năm ngoái qua thu thì xảy ra chuyện, rối loạn nên không để ý, năm nay không thể bỏ qua. Kiểu Kiểu, trù nghệ của nàng tốt, nên làm món cua gì?”

Chân Diệu lắc đầu: “Ta không biết làm cua đâu.”

Nàng ăn cua thì dạ dày khó chịu, cho nên chưa từng dùng cua làm thức ăn.

La Thiên Trình ngạc nhiên nhướn nhướn mi: “Ta còn tưởng không gì nàng không biết làm đây.”

Hai người nói chuyện phiếm dọc đường, xe ngựa không lâu sau thì dừng trước phủ Thần Vương.

La Thiên Trình đi xuống trước, xoay người đỡ Chân Diệu.

Chân Diệu xuống xe, ngẩng đầu nhìn khí khái phủ đệ, cười nói: “Từ lúc Lục hoàng tử được phong Thần vương, đây vẫn là lần đầu tiên đến phủ ngài ấy.”

“Đi thôi, đừng cười đến ngọt ngào như vậy, mọi người sẽ truyền ta và Thần vương không hợp đó.” La Thiên Trình thấp giọng nhắc.

Chân Diệu giận liếc hắn một cái, hai người được hạ nhân dẫn vào.

Lục hoàng tử đón: “Ta còn sợ hai người không đến đây.”

“Vương gia mừng thiên kim, sao thần lại không đến chúc.” La Thiên Trình vẫn duy trì cự ly thỏa đáng, không thất lễ lại khiến người khác nghĩ hai người không thân cận lắm.

Hắn chào hỏi người đến sớm.

Sau đó không lâu Tam hoàng tử được phong Yến vương đến, theo hắn là tiểu hoàng tôn, thấy Chân Diệu thì hai mắt sáng ngời, tránh khỏi tay thị nữ đang nắm, chạy đến chỗ Chân Diệu.

“Cô cô…….”

Nhìn đứa bé từ xa xông tới ôm chân, thân thể Chân Diệu cứng đờ.

Ôn Nhã Kỳ chết có liên quan đến Tam hoàng tử. Thế tử đã từng một năm một mười nói với nàng, ngăn cách bởi một mạng người nàng thực sự không thể qua lại bình thường với Cảnh ca nhi được.

Không từ mà biệt, Cảnh ca nhi vô cùng không muốn rời xa nàng, nếu tiếp tục phát triển, tương lai đứng ở lập trường đối lập với Tam hoàng tử, đó chẳng phải là càng khó xử sao.

“Cô cô, cô Giai Minh, cô không nhận ra Cảnh ca nhi nữa ư?” Cảnh ca nhi lay lay góc áo Chân Diệu bĩu môi, ủy khuất muốn khóc.

“Làm sao có thể, là Cảnh ca nhi cao hơn cho nên cô Giai Minh mới không dám nhận.” Chân Diệu ôn tồn nói, so với trước thiếu vài phần ấm áp.

Trẻ con vô cùng mẫn cảm, bé đã nhận ra nhưng không nói rõ. Kéo góc áo Chân Diệu, quật cường mím môi.

Tam hoàng tử mở miệng: “Cảnh ca nhi, đến đây với phụ vương, đừng quấy rầy cô Giai Minh của con.”

Hắn nói, ánh mắt rơi vào nét mặt Chân Diệu, đen tối không ánh sáng.

Lục hoàng tử hắng giọng: “Giai Minh, muội trước vào xem đứa nhỏ đi, Tịnh Nương cũng rất mong muội tới đây, Hàn phu nhân đã tới trước rồi.”

Hàn phu nhân trong miệng Lục hoàng tử là Đại cô nương phủ Kiến An bá Chân Ninh, nàng gả cho trưởng tử của phủ Trưởng công chúa, được phong là phụng quốc tướng quân Hàn Khánh Vũ.

Chân Diệu vỗ vỗ Cảnh ca nhi. Lòng than khẽ một tiếng, xoay người đi.

Cảnh ca nhi rầu rĩ không vui trở lại bên người Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử thấy nhi tử như vậy, trong lòng không rõ là tư vị gì. Nữ nhân kia quá không coi cha con họ ra gì, chờ sau này nàng ta hối hận!

Tam hoàng tử không tự chủ nhìn theo bóng lưng Chân Diệu. Hôm nay nàng mặc chiếc váy màu vàng, bên ngoài là một tầng sa mỏng, đuôi váy đổi thành màu xanh nhạt. Điểm xuất rất nhiều hồ điệp màu tím. Bên hông là đai lưng màu xanh ngọc rộng chừng một ngón tay, tua rua thật dài rũ xuống. Càng khiến vòng eo thêm nhỏ nhắn có thể nắm chặt, chân dài, mông cong.

Tam hoàng tử chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.

Từ lúc Tam hoàng tử phi đi, để lưu lại ấn tượng tốt trước mặt phụ hoàng và thái hậu hắn quyết định thủ một năm, sau lưng mặc dù không tránh được việc tìm nữ nhân nhưng không tùy ý như trước kia, đoạn thời gian này thật nín một bụng hỏa khí.

Hắn trước kia nghĩ đến nữ nhân đã bị người khác phá thân thì chỉ cảm thấy bẩn không chịu nổi, nhưng gần đây không hiểu vì sao cảm thấy phụ nhân trẻ tuổi so với thiếu nữ lại mang đến một phen tư vị khác.

Tam hoàng tử đột nhiên cảm thấy sát ý, trong lòng rùng mình, không dấu vết quan sát khắp nơi, lại phát giác vẻ mặt của mọi người đều bình thường, đặc biệt thế tử phủ Trấn Quốc Công còn đang nói giỡn với Tú vương, hiển nhiên chưa từng để ý đến hắn.

Lúc này Tam hoàng tử mới thở phào một hơi, thầm nghĩ không thể sơ xuất.

La Thiên Trình nhân lúc bưng trà liếc nhìn Tam hoàng tử một cái, trong lòng bốc lên.

Tam hoàng tử nổi lên tâm tư với Kiểu Kiểu? Thật tức chết hắn!

Vốn Tam hoàng tử và Lục hoàng tử còn long tranh hổ đấu vài lần, Lục hoàng tử mới có thể trổ hết tài năng, thành người thắng cuối cùng, hiện tại xem ra, hắn phải trợ giúp Lục hoàng tử một tay, để Tam hòang tử sớm đi tìm vương phi của hắn!

Lúc Chân Diệu nhìn thấy Chân Tịnh, phát hiện nàng ta mượt mà thêm không ít, cằm vốn nhọn biến thành độ cong nhu hòa, đang bế một đứa bé được bọc tã đỏ rực cho đám phụ nhân nhìn.

Những phụ nhân này đều xuất thân cao quý, nếu như trước kia ai lại để ý đến một thiếp thất, nhưng Lục hoàng tử trước đó không lâu từ sông Hoài về, được khen ngợi trước mặt hoàng thượng, đây là nữ nhi thứ hai của hắn, Chân Tịnh xuất thân ở Bá phủ, sổ thỉnh phong trắc phi đã được đưa lên, vì vậy, nàng ta cũng coi như là một lần nữa bước chân vào vòng tròn quý phụ.

Lúc Chân Diệu vào, cả phòng an tĩnh. Không ít người bị dung nhan của nàng chấn nhiếp, thầm nghĩ huyện chủ Giai Minh dù bị chỉ trích nhiều, nhưng quý nữ khắp kinh thành không ai có dung mạo có thể sánh với nàng, cũng khó trách được phu quân che chở đây.

Lại nhìn Chân Tịnh, có vẻ đẹp hương cúc thoang thoảng, còn phu nhân tướng quân ung dung minh diễm, mọi người phải than một tiếng Chân gia là một nơi sản xuất ra mĩ nữ.

“Tứ muội đến rồi.” Chân Tịnh cười khanh khách nghênh tiếp, dù là ai cũng không nhìn ra được tỷ muội có ngăn cách.

“Hôm nay Lục hoàng huynh mừng thiên kim, đương nhiên ta phải đến.” Chân Diệu nhàn nhạt nói, câu nói đầu tiên đã chỉ ra là nể mặt mũi Thần vương mới đến, lại không liên quan đến tình tỷ muội.

“Đại tỷ đã ở đây rồi.” Chân Diệu hơi hành lễ với Chân Ninh.

Nàng có phong hào huyện chủ trong người, Chân Ninh nào dám khinh thường, vội hoàn lễ: “Biết Thần vương có thêm thiên kim, sáng sớm Trưởng công chúa đã giục tỷ mau tới.”

Hai người hỏi đáp như vậy mọi người mới chợt nghĩ đến hai vị này đều là hoàng thân tôn thất, lần này đến đây lại không liên quan đến Chân Tịnh xuất thân bá phủ.

Từ đó có thể nhìn ra Chân Diệu lạnh nhạt với Chân Tịnh, vốn nhiệt tình cũng phai nhạt chút.

Thần vương là tôn quý, nhưng năm sau ngài ấy sẽ cưới vương phi, nếu trắc phi Chân Tịnh không có nhà mẹ đẻ trợ lực, vậy thì cái gì cũng không phải.

Chân Tịnh tức đến phổi sắp nổ tung, nàng khép mi che giấu tâm tình phẫn nộ, lại mở mắt đã khôi phục tiếu ý dịu dàng, nghiêng người: “Tứ muội xem, đứa bé giống ai đây?”

Thần sắc Chân Diệu cổ quái: “Tất nhiên không giống Tam tỷ thì cũng giống Vương gia.”

Ý trong lời, không thì còn giống ai đây?

Kỳ thực Chân Diệu nói lời này không có cố ý châm chọc, chỉ không nóng không lạnh tùy ý đáp thôi, rơi vào tai Chân Tịnh lại dị thường chói tai.

Nàng tiến vào phủ Hoàng tử đã không còn hoàn bích, phá lệ mẫn cảm về phương diện này. Luôn cảm thấy lời này của Chân Diệu là châm chọc con nàng không biết là của người nào.

Nếu đứng ở lập trường người đứng xem, tỷ muội hai người chính là không hợp ý không nói thêm nửa câu.

Chân Tịnh miễn cưỡng cười cười: “Vương gia nói giống ta, nhưng ta thấy giống vương gia nhiều hơn a.”

Mọi người vội vàng phụ họa theo.

Gần đây Tứ hoàng tử và Tam hoàng tử đi lại khá gần gũi, thất thiết. Quan hệ có phần lạnh nhạt với Lục hoàng tử, Tứ hoàng tử phi nay đã trở thành Tú vương phi không ưa bộ dạng có con đắc ý của Chân Tịnh, liền cười gây xích mích nói: “Để ta nói thì tiểu nữu nữu giống dì tư là tốt nhất, toàn kinh thành không tìm được người có thể so với huyện chủ Giai Minh, nếu tiểu nữu nữu giống dì tương lai cũng không cần sầu.”

Ý cười trên mặt Chân Tịnh cứng ngắc, như mặt nạ đắp lên, một lúc sau mới trả lời.

Vì sao từ lúc Chân Tứ đến mọi chuyện liền không đúng? Rõ là con gái nàng mới là nhân vật chính! Chân Tứ quả là trời sinh đối đầu với nàng!

Có người hòa giải nói: “Lời này của Tú vương phi sai rồi, đâu phải không buồn a, chắc chắn phải là càng sầu mới đúng. Phát sầu vì có nhiều chàng trai tốt, biết chọn ai đây?”

Tất cả mọi người đều cười rộ lên.

Chờ đến khi xem hết lễ tắm ba ngày, Chân Diệu đến cơm cũng không ăn, theo La Thiên Trình về.

Ban đêm Lục hoàng tử theo thường lệ đến chỗ Chân Tịnh, thấy mặt nàng ta mang vẻ buồn rầu, hỏi: “Ban ngày mệt mỏi?”

“Không có, làm lễ tắm ba ngày cho cô nương, cao hứng còn không kịp, sao lại mệt mỏi.” Chân Tịnh dịu ngoan nói.

Sinh một nữ nhi, đáy lòng nàng có thất vọng, nếu sinh con trai, đây chính là trưởng tử của vương gia. Khiến nàng không ngờ chính là vương gia lại rất thương nữ nhi này, hai ngày này đều đến chỗ nàng nghỉ ngơi, hậu viện chẳng biết có bao nhiêu ánh mắt muốn đục một lỗ trên người nàng.

“Ta nhìn tiểu nữu nữu một chút.”

Thấy Lục hoàng tử hăng hái bừng bừng đùa với đứa bé, Chân Tịnh lần thứ hai thở dài.

Nếu là con trai còn không biết vương gia cao hứng đến mức nào nữa.

Nàng nghĩ vậy lặng lẽ vuốt bụng, theo độ sủng ái của vương gia với nàng hiện tại, nói vậy không lâu nữa sẽ có tin tức.

“Tịnh Nương.”

“Dạ?” Chân Tịnh phục hồi tinh thần, tiến lại.

“Ban ngày có phải đã xảy ra chuyện gì không? Nếu tâm tình nàng không tốt sẽ ảnh hưởng đến con.”

Chân Tịnh cười nói: “Vương gia, ngài cũng quá thương tiểu nữu nữu.”

Lục hoàng tử nhướn mi cười nói: “Con bé là con của chúng ta, ta sao có thể không thương đây?”

Nghe lục hoàng tử nói vậy, Chân Tịnh chẳng biết sao lại lo lắng, than nhẹ một tiếng: “Hôm nay Tứ muội cũng không lưu lại ăn cơm, có phải vì chuyện của biểu cô nương mà trách thiếp không? Chỉ là trách thiếp thì cũng thôi, nếu ảnh hưởng đến quan hệ của ngài và La thế tử vậy là lỗi của thiếp rồi.”

Lục hoàng tử tiếu tự phi tiếu: “Tịnh Nương, chuyện bên ngoài không cần nàng quan tâm.”

“Vâng.” Chân Tịnh liếc mắt nhìn Lục hoàng tử, làm bộ vô ý oán giận nói: “Hôm nay mọi người hỏi nhìn tiểu nữu nữu giống thiếp hay vương gia, thiếp thấy tiểu nữu nữu và vương gia như từ một khuôn đúc ra đây vậy mà Tú vương phi lại nói tiểu nữu nữu giống Tứ muội, ngài nói lời này có bao nhiêu thú vị……”

Lời nàng còn chưa dứt, cổ tay đã bị Lục hoàng tử nắm, ánh mắt hắn sáng kinh người, giọng nói kì quái: “Tú vương phi quả nói thế?”

Chờ không được câu trả lời của Chân Tịnh, hắn lập tức xoay người nhìn về phía nôi của trẻ sơ sinh, sợ nhìn không kĩ, còn cố ý tiến lại gần, đắc ý nói: ” A, đã nhìn ra, ánh mắt Tú vương phi không sai a!”

Chân Tịnh……….

Một lúc lâu, sắc mặt khó coi thử hỏi: “Vương gia, ngài…..”

Thần thái lục hoàng tử khôi phục như thường, lơ đễnh nói: “Đứa bé còn nhỏ như vậy sao có thể nhìn ra là giống ai, ta còn chút chuyện, đi thư phòng trước.”

Lưu lại Chân Tịnh ngạc nhiên nghĩ, không đúng a, rõ ràng ngài mới rồi không nói vậy………

Nghĩ kỹ hơn, cả người nàng run lên, toàn thân không thoải mái.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 30.08.2017, 17:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 355: Cua Hấp Cam

Chẳng lẽ nói, Vương gia thật sự nhớ mãi không quên Chân Tứ?

Chân Tịnh nghĩ đến cái ban đêm khó chịu kia, nàng bị mất vật quý giá nhất của thiếu nữ, người nam nhân kia lại dùng giọng nói nhẹ nhàng nhắc tới một nữ nhân khác trước mặt nàng, nữ nhân kia lại là đường muội của nàng!

Loại cảm giác này, nhục hơn cả khi hắn nhắc tới nữ nhân khác!

Chân Tịnh phiền lòng, nhìn con gái vừa sinh ra thì cảm thấy giống Chân Diệu, mặc dù không đến mức ghét nhưng lòng từ mẫu đã nhạt rất nhiều, luôn trông mong vì Lục hoàng tử sinh hạ một đứa con trai ra, vậy thì tạm thời không đề cập nữa.

La Thiên Trình mang theo Chân Diệu từ phủ Thần vương đi ra, đưa nàng về phủ Trấn Quốc Công trước rồi sau đó đi thẳng tới nha thự.

Hắn gọi ám vệ đến phân phó: “Tuyển mấy người tin cậy đi Thập Lý trang Kinh Châu.”

Lúc này đây chuyến đi sông Hoài như trong dự liệu, cũng không có tra ra cái án rối loạn kỉ cương nào.

Chiêu Phong Đế thất vọng, một phương diện bắt tay vào làm an bài mở lại cấm biển, một phương diện mở kho bạc giúp nạn thiên tai, một lần nữa hai bên bờ đê sông Hoài hồi phục.

Sông Hoài kéo dài qua nam bắc, kinh thành quá gần Kinh Châu, Kinh Châu quanh năm mưa không ngừng, từ trước tung tích khoản tiền đẩy đi sửa chữa công trình trị thuỷ đều ngầm hiểu lẫn nhau.

Chỉ là năm mười tám Kính Đức, Kinh Châu mưa to, nước sông dọc theo Thập Lý trang vỡ đê, chìm vô số thôn trang ven bờ, mấy trăm người ở Thập Lý trang đều không còn.

Năm đó hắn vừa mãn tang tổ mẫu không lâu, thanh danh quét rác, bằng hữu cũ đều tránh không kịp, một người cưỡi ngựa ra khỏi thành giải sầu, chỉ thấy nước sông đào bảo vệ thành tương thông với sông Hoài chảy cuồn cuộn, ngẫu nhiên còn có thi thể bụng trướng to trôi qua.

Kinh Châu vỡ đê khiếp sợ cả triều, bởi vì một đoạn khúc sông kia làm từ rơm rạ đấy!

Năm đó là năm vương triều Đại Chu bấp bênh nhất.

Chiêu Phong Đế trong cơn giận dữ, triều đình chấn động rất lớn. Tam hoàng tử có thế lực lớn ủng hộ thế bên ngoại hắn vì chuyện này mà té ngã. Sau đó Lục hoàng tử mới đọ sức với Tam hoàng tử nhanh chóng thắng lợi, sau khi Chiêu Phong Đế băng hà, ngồi trên vị trí kia.

Năm mười tám Kính Đức, cách bây giờ còn có năm năm. Đúng như La Thiên Trình mà nói, thật sự là quá lâu.

Chỉ cần vừa nghĩ tới có một người nhớ thương vợ hắn, còn có thể vui vẻ năm năm. Hắn cả đêm không thể say giấc!

Hắn dùng ngón tay viết hai chữ “Mười bốn”xuống bàn gỗ đàn hương, sau đó ngón tay cong lên, thờ ơ gõ gõ.

Đợi đến sang năm, hắn muốn sớm khơi ra việc này, một mặt chèn ép Tam hoàng tử còn có thể cứu vãn một ít tánh mạng dân chúng, coi như là tích đức cho con tương lai của hắn và Kiểu Kiểu.

Đương nhiên, hiện tại hắn cũng muốn tìm chút ít việc vui cho Tam hoàng tử, tránh khỏi hắn ta nghĩ ngợi lung tung!

Hai mắt La Thiên Trình nhắm lại, che khuất hào quang hung ác.

Tam hoàng tử trở về phủ Yến vương, dàn xếp tốt Cảnh ca nhi, không áp được khô nóng trong lòng. Không đợi trời tối đã đi tới chỗ của thiếp thất được sủng ái nhất.

Giày vò yêu thiếp một phen, nhìn xem người bị áp dưới người hai mắt khép hờ, dịu dàng ngoan ngoãn nhu uyển, chợt cảm thấy đần độn vô vị, không đợi kết thúc xong thì đã xoay người lên. Sửa sang lại quần áo nghênh ngang rời đi.

Hắn trở về thư phòng, chỉ cảm thấy một cỗ lửa không tên không có chỗ phát tiết, nhấc chân lại đi ra ngoài.

Phủ Yến vương tinh xảo khí phái, đang là mùa thu khắp nơi toàn cảnh đẹp.

Tam hoàng tử đứng tại một chỗ đang thưởng cúc, xa nghiêng nhìn thấy một phu nhân do nha hoàn dẫn từ xa đang đến gần.

Phụ nhân kia mặc quần sam vàng nhạt, dáng người yểu điệu, như liễu thổi theo gió, như khiến cho người ta có cảm giác bộ bộ sinh liên.

Nhìn thấy bóng người màu vàng nhạt kia, ma xui quỷ khiến Tam hoàng tử đứng ở đường đi.

Đợi phu nhân đến gần rồi, nha hoàn dẫn đường vội vàng hành lễ: “Bái kiến Vương gia.”

Ánh mắt Tam hoàng tử rơi vào vị phu nhân kia.

Phụ nhân kia đi theo chỉnh đốn trang phục thi lễ, cũng không ngẩng đầu lên, giọng nói nn nhã: “Tiểu phu nhân bái kiến Vương gia.”

Nàng quy củ cúi đầu, Tam hoàng tử chỉ có thể nhìn đến cái trâm búi tóc ngân điệp đang run rẩy, cùng với mấy đóa hoa lụa Hải Đường kiều diễm, còn có cái cổ hết sức nhỏ nhắn trắng nõn kia.

Tam hoàng tử dời ánh mắt, hỏi nha hoàn kia: “Đây không phải người quý phủ? Sao giờ này còn đi lại ở trong vườn?”

“Thưa Vương gia đây là Hình sư phó dạy Đại cô nương may vá, từ trước đến nay đều dạy xong mới đi ạ.”

“Như vậy sao?” Tam hoàng tử nhìn về phía phu nhân, “Hình sư phó, không biết tiểu nữ học được như thế nào?”

Phu nhân lúc này mới hơi ngẩng đầu lên, cung kính trả lời: “Đại cô nương huệ chất lan tâm, đã học xong vài loại châm pháp rồi, ở tuổi của nàng cũng xem như khó được đấy.”


Tam hoàng tử mới nhìn rõ tướng mạo phu nhân. Không tính là cực đẹp, lại thắng vì tuổi trẻ, làn da trắng nõn, eo mảnh chân dài, cứ như vậy lẳng lặng đứng ở nơi đó, có một phen phong nhã khác.

Tam hoàng tử mỉm cười, giọng nói hơi trầm thấp: “Hình sư phó nói quá lời. Tiểu nữ bất hảo, từ lúc Vương phi mất không có người quản giáo, chỉ sợ quá lỗ mãng rồi, nói nàng biết vài loại châm pháp, bổn vương lại không tin lắm.”

“Vương gia!” Phu nhân hơi sợ hãi giương mắt nhìn Tam hoàng tử, lại nhanh chóng nói, “Tiểu phu nhân không dám nói bậy.”

Tam hoàng tử cười đến ôn hòa: “Hình sư phó chớ hoảng sợ, bổn vương không có quái ý của ngươi, chỉ muốn hỏi tình huống tiểu nữ, thỉnh dời bước bên này.”

Phu nhân chần chờ, Tam hoàng tử quét nhìn nha hoàn dẫn đường, thản nhiên nói: “Ngươi chờ ở tại đây.”

“Vâng.” Nha hoàn nửa chữ không dám nhiều lời, nhanh xong đáp.

“Hình sư phó, mau qua đi, đừng để cho Vương gia chúng ta đợi lâu. Ngài yên tâm, Vương gia chúng ta là người vô cùng tốt đấy.”

Khi phu nhân đi qua, thần thái Tam hoàng tử buông lỏng, hỏi: “Hình sư phó là người ở nơi nào, trong nhà có những ai?”

Phu nhân cúi đầu trả lời: “Tiểu phu nhân là người phía nam sông Hoài, năm năm trước đến kinh thành, bởi vì biết chút thêu pháp phía nam, vì phụ cấp gia dụng, trở thành Tú nương của Thiên Tú các, về sau được mời đến dạy Đại cô nương thêu thùa. Phu quân ở kinh ngoại ô mở cái tửu quán nhỏ, hai đứa con gái cũng đều ở bên kia.”

“Kinh ngoại ô ah ——” Giọng điệu của Tam hoàng tử hơi kỳ dị, “Này vừa đến vừa đi, chẳng phải là rất bất tiện?”

“Không, không, tiểu phu nhân thuê xe ngựa lâu dài, chỉ là phí chút ít thời gian mà thôi.”

Tam hoàng tử khẽ cười một tiếng: “Theo bổn vương thấy, sau này Hình sư phó nên ở tại vương phủ, lúc không dạy thì trở về.”

“Vương gia?” Phu nhân kinh ngạc ngẩng đầu.

Tam hoàng tử lại chẳng muốn dong dài, một tay che miệng phu nhân, một tay ép nàng.

“Ô ô ——” phu nhân kịch liệt giãy dụa, tất cả kêu to đều bị bàn tay to của Tam hoàng tử ngăn ở cổ họng.

Mắt Tam hoàng tử dần dần đỏ lên, dùng chân giam cầm hai chân thon dài phu nhân. Trực tiếp cởi quần sam của nàng ra, động người một cái rồi đi vào.

Bóng hoa lay động, chim sóc gào thét, không biết qua bao lâu, Tam hoàng tử mới thoả mãn đứng lên. Nhìn xem phu nhân đang rơi lệ ở trên thảm cỏ. Phân phó nha hoàn đang sợ hãi đứng cách đó không xa: “Vịn Hình sư phó đi phòng trọ nghỉ ngơi.”

Hắn cúi người, bám vào bên tai phu nhân nói: “Không được tìm chết, bằng không thì bổn vương đau lòng. Nên sẽ tìm người nhà nàng để nói chuyện đấy.”

Phu nhân vừa thẹn vừa giận, cũng không nhịn được nữa mà ngất đi.

Đến buổi tối, Tam hoàng tử lại đi tới tiểu viện của phu nhân, vẫn cưỡng bức thân thể nàng, từ đó ăn tủy trong xương mới biết liếm nó cũng ngon. Hàng đêm không rời được nàng, vàng bạc châu báu lăng la tơ lụa như nước chảy lấy ra dụ dỗ phu nhân.

Thời gian lâu rồi, phu nhân lại cũng dịu xuống, đến khi Tam hoàng tử chán ghét thì thưởng một số bạc đuổi nàng đi, nàng lại lưu luyến không rời.

Lúc phu nhân rời đi, cái ánh mắt ai oán không bỏ kia khiến cho Tam hoàng tử cảm giác thỏa mãn thật lớn.

Đôi khi, điểm mấu chốt là một đạo nhìn không thấy khóa, một khi bị đánh phá, sẽ thả ra hung thú không thể tưởng tượng được.

Sau khi đắc thủ xong thì Tam hoàng tử không hứng thú với thị thiếp, ca cơ nữa mà tấn công các phu nhân tuổi còn trẻ lại có nhan sắc.

Tam hoàng tử đã tìm được niềm vui mới, bên này La Thiên Trình cũng không có nhàn rỗi.

Kinh thành có một cái tửu quán ở đầu ngõ vắng vẻ, ngày thường ngoại trừ rượu, chỉ bán một chút đồ ăn nhắm rượu đơn giản, như củ lạc, tai heo vv, đến thời điểm cua mập thì lại có thêm hai món ăn, một là món cua xào cay, hai là cua hấp cam. Hai món này rất nổi tiếng, mỗi khi đến mùa cua thì chen chúc đến


La Thiên Trình lúc rảnh rỗi cũng đi tới tửu quán kia, đi theo đầu bếp đồng thời cũng là lão bản tửu quán, học món cua hấp cam.

Hắn định học cả hai món, nhưng sợ lúc học xong thì thời điểm cua ngon nhất cũng trôi qua rồi, thì mới bỏ qua.

Có lẽ nữ tử sẽ thích ăn cua hấp cam hơn?

“Đúng rồi, chính là như vậy.” Lão bản xốc lên nắp quả cam mà La Thiên Trình làm, nhìn nhìn bên trong, nhẹ gật đầu.

Hắn không biết thân phận người này, vì số bạc kia, còn có người này ẩn ẩn toát ra khí thế cùng quý khí, đủ để cho hắn dốc lòng truyền thụ rồi.

“Đa tạ lão bản dạy bảo.”

“Không tạ, không tạ.” Lão bản lau mồ hôi.

La Thiên Trình mỉm cười: “Ta đây liền cáo từ.”

“Khách quý đi thong thả.” Lão bản nhẹ nhàng thở ra.

La Thiên Trình quay đầu: “Đúng rồi, sang năm ta còn tới!”

Còn?

Lão bản ngồi chết dí tại ghế dài sáng loáng.

Tổ tông ai, vị gia này học cua hấp cam mất gần nửa tháng, sang năm còn tới, hắn nên cân nhắc chuyển nhà đi thì tốt hơn!

Không đề cập tới lão bản tan nát cõi lòng, La Thiên Trình tự mình đi tuyển một cái sọt cua béo nhất, mua rượu hoa cúc rồi kích động trở về phủ Quốc Công.

“Thế tử, nhiều cua vậy, chàng định —— ”

La Thiên Trình lôi kéo tay Chân Diệu, cười nói: “Kiểu Kiểu, nàng đi theo ta.”

Hắn kéo nàng đến phòng bếp nhỏ ở Thanh Phong đường, đuổi hết hạ nhân đi ra ngoài.

“Nàng chờ, ta làm cho nàng ăn thử.”

Món ăn này, hắn đã làm trên trăm lượt, chà đạp vô số con cua rồi, thế cho nên hiện tại ngửi thấy mùi cua thì hơi buồn nôn, nhưng nghĩ tới Chân Diệu đang nhìn xem thì trong lòng càng thêm vui sướng và vội vàng.

Hắn thuần thục thu thập con cua, loại bỏ múi cam, động tác đâu vào đấy lại không mất nhanh chóng.

Chân Diệu đứng tại cửa ra vào, nhìn chăm chú La Thiên Trình làm đồ ăn, độ cong khóe miệng càng lúc càng lớn.

Thế tử nhà nàng, lại rửa tay nấu ăn nha.

“Kiểu Kiểu, nàng nếm thử xem?” La Thiên Trình mở nắp quả cam nha, múc một muôi thịt cua đưa qua.

Chân Diệu nhìn qua hắn cười: “Ngon lắm.”

Nàng không do dự, nuốt cua vào, nghĩ thầm, đau dạ dày gì đó, tạm thời đi sang một bên a.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 30.08.2017, 17:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 356: Ôm Nhau

Cua hấp cam rất thơm, ăn vào một miếng thì cả người đều thoải mái rồi.

Chân Diệu thỏa mãn híp mắt, tán thưởng nói: “Thế tử, tay nghề của chàng không tệ, cua hấp cam rất ngon.”

“Rất thích ăn?” Thấy nàng ưa thích, La Thiên Trình cũng rất vui vẻ.

Chân Diệu gật đầu: “Thích.”

La Thiên Trình đắc ý nhướng mày: “Món ăn này rất đơn giản, ta chỉ cần hỏi sư phó, làm thử mấy lần là được.”

Khóe miệng Chân Diệu co quắp, cố nén không cười ra.

Những ngày này, cũng không biết người nào toàn thân đều có mùi cua về nhà. Mà thôi, nể tình hắn đã cố gắng, cho hắn cơ hội khoác lác.

“Làm sao vậy?” Thấy sắc mặt Chân Diệu cổ quái, La Thiên Trình hỏi.

“Không có việc gì, chỉ cảm thấy phu quân thật là lợi hại!” Chân Diệu cười tủm tỉm nói.

La Thiên Trình ngượng cười: “Cái này cũng không coi là gì, sư phó kia còn có một món cua xào cay nữa, khi nào ta học xong sẽ làm cho nàng ăn.”

Vẫn là cua!

Chân Diệu yên lặng vì chính mình thắp một ngọn nến, trên mặt cố bình tĩnh mà cười: “Được, đến lúc đó ta cũng làm vài món, có thể tạo thành một bàn tiệc rồi.”

Nàng suy nghĩ một chút nói: “Liền làm bách hoa bong bóng cá và thịt hoa sen, hai món ăn này hơi thanh đạm, bên trong cũng có tôm thịt, phù hợp với cua xào cay, đúng rồi, lại thêm một món Tương Bạch Liên đường phèn.”

La Thiên Trình vô ý thức nuốt nuốt nước miếng, hỏi: “Bách hoa bong bóng cá và thịt hoa sen nghe rất tao nhã, đồ ăn làm từ hoa tươi?”

Chân Diệu bật cười: “Không phải, bách hoa bong bóng cá làm từ bong bóng cá luộc trong canh gà để thử mùi tanh. Tầng tầng lớp lớp trải trên sứ men xanh trên bàn, rồi sắp thịt tôm đã bóc vỏ để lên bong bóng cá, bỏ thêm chân giò hun khói và rau thơm nữa, nhìn như trăm hoa đua nở. Thịt hoa sen thì cắt miếng thịt thành hình lá cây, chân giò hun khói cắt thành cánh hoa sen, nhìn rất đẹp, không có liên quan tới hoa tươi.”

Đều là đồ tham ăn, La Thiên Trình nghe thấy thì nói luôn: “Kiểu Kiểu, khi nào nàng làm?”

Chân Diệu cười cười: “Đợi Thế tử học xong cua xào cay nhé.”

La Thiên Trình lập tức có cảm giác bê đá đập lên chân mình, nói: “Cũng cần phải đợi cua xào cay, cua hấp cam cũng được mà?”

Thấy Chân Diệu đã ăn xong. Hắn dặn dò: “Thịt cua lạnh. Không nên ăn nhiều, chỉ có thể lại ăn một con. Còn lại đấy, ta gọi người đưa đến Di An đường đi hiếu kính tổ phụ tổ mẫu.”

Chân Diệu bưng lấy quả cam thơm ngào ngạt, nghĩ thầm. Dù sao ăn một miếng cũng là dạ dày không bị, ăn hai cái dạ dày cũng không bị, đã đều ăn hết, vậy dứt khoát ăn cho đã miệng rồi tính sau.

Nàng cầm thìa múc một muôi, cười tủm tỉm cho vào miệng.

La Thiên Trình thấy nàng ăn rất vui vẻ thì cười một tiếng.

Không ngoài dự đoán, cũng không lâu lắm, La Thiên Trình theo thường lệ trở về nha thự. rốt cục Chân Diệu nhẹ nhàng thở ra, chỉ còn chờ di chứng dị ứng cua phát tác.

Nhưng nàng là đồ tham ăn, bởi vì ăn không hết con cua không biết bóp cổ tay thở dài bao nhiêu lần rồi. Lúc mùa thu đi tới nơi này lần đầu tiên đã lặng lẽ thử qua rồi, không nghĩ tới thay đổi cơ thể nhưng vẫn không thể ăn được cua.

Nhưng nàng không ngờ cơ thể này lại bị dị ứng nặng như thế, chưa đến một canh giờ, nàng chạy vào tịnh phòng liên tục. Thượng thổ hạ tả, đến mức bắp chân đều run lên rồi. Khiến cho người hầu sợ hãi.

“Đại nãi nãi, hầu gái đi tìm Bán Hạ rồi, bảo hắn gọi Thế tử gia về.” A Loan cẩn thận từng li từng tí nói.

Bạch Thược bình tĩnh nói: “Đại nãi nãi, không phải hầu gái nói dở, ngài nên yêu quý bản thân mình, đã ăn được cua sao còn cố ăn?”

Thanh Cáp phản bác nói: “Bạch Thược tỷ tỷ, ngươi không hiểu đâu…, cua ăn ngon lắm.”

Nàng đau lòng nhìn Chân Diệu: “Đại nãi nãi, ngài ăn hết thì khó chịu, về sau hãy để cho hầu gái ăn thay ngài là được rồi.”

Chân Diệu giật giật thái dương, vuốt bụng cắn răng nói: “Đều câm miệng!”

Trong phòng rốt cục an tĩnh.

Nàng hơi thở mong manh: “Bạch Thược, vịn ta đi trên giường nằm. A Loan, không cho phép đi tìm Thế tử gia. Các ngươi đều nghe, không ai được truyền việc hôm nay ra bên ngoài.”

“Cái kia, cái kia cũng nên thỉnh đại phu đến khám.” Bách Linh lo lắng.

Chân Diệu cẩn thận từng li từng tí nằm xong, lắc đầu nói: “Không cần, xin đại phu thì Thế tử cũng sẽ biết ta ăn cua bị thượng thổ hạ tả khó chịu, mai thì khỏi rồi, cũng không đáng ngại lắm, các ngươi đều yên tâm. Được rồi, A Loan lưu lại hầu hạ, các ngươi đều đi ra ngoài đi. Bạch Thược, lát nữa so sổ sách, ngươi vất vả một chút.”

Bọn người đi ra ngoài rồi, Chân Diệu ôm lấy bụng đau, vô ý thức mà chằm chằm vào màn thêu trẻ con nô đùa rồi thở dài.

Vì không để cho phu quân đại nhân thất vọng, cố ăn mấy miếng cua, nàng dễ dàng sao!

“Đại nãi nãi, ngài dùng bình nước nóng cho ấm bụng.” A Loan không biết từ nơi nào lấy được bình nước nóng, rót nước nóng vào rồi bọc vải nhung, đặt ở trên bụng Chân Diệu.

Bụng ấm áp nên cũng bớt đau, Chân Diệu mới giãn mày đang nhíu chặt kia, thở dài: “A Loan, ngươi thật tri kỷ. Tương lai không có ngươi thì ta sẽ không quen.”

“Đại nãi nãi?” A Loan kinh ngạc ngẩng đầu.

Chân Diệu phải nói để phân lực tán chú ý: “Trước đó vài ngày, Thế tử nói với ta, hắn có một cấp dưới nhìn trúng ngươi, bảo ta hỏi ý ngươi.”

A Loan bịch quỳ xuống: “Đại nãi nãi, hầu gái không muốn rời khỏi ngài.”

“Tại sao là rời khỏi ta? Như Tử Tô vậy, nếu không là do nàng ấy vừa mới có bầu, lúc này cũng nên quay về làm tức phụ quản sự cho ta rồi, đến lúc đó ngươi cũng giống như vậy đấy.”

A Loan cúi đầu: “Hầu gái vẫn muốn lại hầu hạ Đại nãi nãi hai năm nữa.”

Chân Diệu thấy nàng nói rất kiên quyết, nghĩ đến A Loan chưa đến mười lăm mười sáu tuổi, nếu nàng ấy tạm thời không có ý lập gia đình, lưu lại hai năm cũng được, không cưỡng cầu nữa.

Trong phòng nhất thời an tĩnh lại, A Loan bên cạnh ngồi ở dưới giường, thay Chân Diệu xoa xoa trán.

Sau khi mấy nha hoàn rời khỏi đây, còn có chút bận tâm.

“Thật sự không cần mời đại phu khám cho Đại nãi nãi hả, vạn nhất xảy ra chuyện gì làm sao bây giờ?” Thanh Cáp hơi bất an hỏi.

“Phi phi, sao Đại nãi nãi có chuyện gì, nếu ngươi nha đầu kia lại ăn nói vụng về lưỡi kém cỏi như vậy, ta sẽ đánh ngươi đấy.” Bách Linh trách mắng.

“Ta cũng nghĩ không thông. Đại nãi nãi rõ ràng không ăn được cua, sao còn muốn ăn đâu này?” Tước Nhi lắc đầu.

Bách Linh nhìn chung quanh một chút, thấy nhóm tiểu nha hoàn kia cách xa đám bọn họ. Lúc này mới hạ giọng nói: “Các ngươi còn nhỏ, đương nhiên không hiểu những đạo này lý đấy, Thế tử tự mình làm cua cho Đại nãi nãi ăn. Nếu ta là Đại nãi nãi, đừng nói là cua ngay cả là thạch tín thì cũng sẽ mỉm cười ăn hết.”

Nàng thật sự không thể nào tưởng tượng được. Một nam tử như Thế tử mà lại có thể tự tay làm đồ ăn cho vợ.

Những người có văn hóa đều nói quân tử tránh xa nhà bếp. Nàng một nha hoàn hiểu không được nhiều như vậy, lại cảm thấy, Thế tử vì Đại nãi nãi mà nấu ăn, còn hơn tất quý công tử ưu nhã nhã nhặn.

Được một nam tử đối xử như thế còn cầu gì nữa?

“Thạch tín mà tỷ cũng ăn? Bách Linh tỷ tỷ, tỷ ngốc à?” Thanh Cáp càng nghe càng mơ hồ.

Tuy Tước Nhi còn nhỏ tuổi những cũng hơi hiểu hiểu, cái này xem như thú vui khuê phòng của Thế tử gia và Đại nãi nãi, nàng không có nhiều lời chỉ mở miệng cười.

Bách Linh thò tay, xoa bóp mặt đầy thịt của Thanh Cáp: “Muội mới là nha đầu ngốc đấy!”

Nha đầu ngốc lại nhảy dựng lên, hơi nói lắp: “Thế tử gia —— ”

Bách Linh và Tước Nhi quay đầu lại, con mắt choáng váng.

Không biết La Thiên Trình đứng trên bậc thang bao lâu, hắn bước đi tới. Sắc mặt nghiêm trọng nói: “Vừa mới các ngươi đang nói cái gì thạch tín?”

Bách Linh cúi đầu xuống, tại cái nhìn chăm chăm của La Thiên Trình, cảm thấy rất áp lực. Cẩn thận từng li từng tí nói: “Thế tử gia, là hầu gái cùng với các nàng nói đùa thôi.”

La Thiên Trình nghi ngờ trong lòng, lạnh giọng hỏi: “Đại nãi nãi đâu? Sao các ngươi đều ở bên ngoài?”

Hắn nói xong nhấc chân đi vào trong, Thanh Cáp rất nghe lời chủ, nghĩ đến Chân Diệu dặn dò, bối rối túm góc áo hắn. Lớn tiếng nói: “Thế tử gia, Đại nãi nãi ngủ rồi!”

La Thiên Trình quay đầu lại. Nhìn chằm chằm vào bàn tay đầy thịt kia, khóe miệng co quắp.


Nếu không phải là nha hoàn béo này, hắn thật cho rằng có người sinh ra tâm tư không nên có.

Tại cái nhìn soi mói của La Thiên Trình, Thanh Cáp vô ý thức buông lỏng tay ra.

Hắn quay người, đi nhanh vào, đẩy cửa ra, thấy A Loan vịn Chân Diệu lên.

Mấy giờ không thấy, nàng lại tiều tụy rất nhiều, không có sức để đi.

La Thiên Trình biến sắc, sải bước đi qua, đẩy ra A Loan bế Chân Diệu lên: “Sao thế, đã không thoải mái thì nằm đi, còn dậy làm gì?”

Chân Diệu cố nhịn gào lên, sắp khóc: “Đừng, đừng nhúc nhích!”

“Hả?”

“Chàng nhẹ nhàng, nhẹ nhàng thả ta xuống.”

“Cái gì?” La Thiên Trình ngẩn ngơ.

“Nhanh lên!” Chân Diệu cắn răng.

Thấy nàng rất khó chịu, La Thiên Trình nhẹ nhàng đặt nàng vào giường: “Bị khó chịu như thế còn lộn xộn!”

Chân Diệu choáng luôn: “Ta muốn đi tịnh phòng, A Loan!”

A Loan tới, một lần nữa vịn Chân Diệu…, rồi nói với La Thiên Trình: “Thế tử gia, trước hết để cho hầu gái vịn Đại nãi nãi đi tịnh phòng ạ.”

Đợi khi Chân Diệu hữu khí vô lực đi ra từ tịnh phòng, La Thiên Trình suy nghĩ cẩn thận rồi, mặt lạnh nói: “A Loan, ngươi đi ra ngoài trước.”

“Đại nãi nãi —— ”

“Đại nãi nãi có ta chiếu cố!”

A Loan liếc Chân Diệu, thấy nàng không phản đối thì quay người đi ra ngoài.

La Thiên Trình ôm Chân Diệu, bất đắc dĩ mà nói: “Nàng không ăn được cua?”

Chân Diệu chần chờ một lát, vẫn gật đầu: “Vâng.”

“Đã ăn được sao còn muốn ăn? Thân thể để chà đạp à?” La Thiên Trình rất tức giận.

Chân Diệu mấp máy môi: “Nghĩ đến chàng vất vất vả vả mới học được, nên muốn nếm thử.”

Lòng La Thiên Trình lập tức mềm mại, vừa đau lòng vừa tức giận, lúc này đây hắn giận mình hơn.

“Là ta không tốt, vậy mà không biết nàng không ăn được cua.” Hắn cúi đầu hôn tóc nàng, nghĩ đến mấy lời bọn nha hoàn nói kia rồi thở dài, “Nàng cũng là nha đầu ngốc, không ăn được thì thẳng thắn nói cho ta biết, chỉ cần nàng nhận được tâm ý của ta, thì ta đã vui vẻ rồi. Nếu ta chuẩn bị chính là thạch tín, chẳng lẽ nàng cũng ăn à?”

Chân Diệu ném một cái ánh mắt xem thường qua: “Ta có ngu như vậy à? Vì nể mặt chàng mà ăn thạch tín, chết rồi thì để sau này chàng làm cua hấp cam cho nữ nhân khác à.”

La Thiên Trình thở một hơi dài nhẹ nhõm, vuốt lưng nàng: “Không có ngu như vậy là tốt rồi, nếu thật như vậy, ta sẽ bị nàng chọc tức chết mất. Nhưng nàng yên tâm, đời này ta sẽ không cho cua hấp cam cho người khác đâu.”

Hai người ôm trong chốc lát, hắn nghĩ tới: “Cái gì gọi là ta vất vất vả vả học được, ta chỉ hỏi sư phó kia có một lần thôi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, LinaHuynh285, MacSongThien, MicaeBeNin, Mưa biển, Thu Heo, chalychanh, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyễn Diệu Chi và 91 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

6 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.