Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 29.08.2017, 20:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 351: Đây Mới Gọi Là Uy Hiếp

“Đều câm miệng!” Chân Nghiên và Chân Diệu vội vàng chạy tới, Chân Nghiên quát một tiếng.

Hai tỷ muội nàng đều được gả tốt, hạ nhân đều mắt cao hơn mũi, nào có thể không biết, lập tức yên lặng.

Chân Nghiên quyết định dứt khoát: “Đều theo ta đi!”

Chân Diệu lặng lẽ nhắc nhở: “Chuyện này vẫn nên nói thẳng cho Đại bá nương đi, không cần nói với tổ mẫu.”

Chân Nghiên vui vẻ gật đầu, rốt cuộc muội muội đã hiểu chuyện, ngày vui mừng như thế này, nếu tổ mẫu biết loại chuyện phiền lòng này không tức muốn ngất mới là lạ.

Minh Hoa uyển, lá cây ngô đồng đã ngả vàng, bị gió thổi tung phủ lên đường đá, bước lên nghe lạo xạo, an tĩnh trầm trọng, giống như tâm tình giờ khắc này.

Tưởng thị nhìn người quỳ dưới đất, sắc mặt tái xanh.

“Đại bá nương, ngài yên tâm, người đều ở đây, không có ai khác thấy.” Chân Nghiên ngồi dưới nói.

Loại chuyện này ở nhà mẹ đẻ lại bị cô nãi nãi bắt gặp, thật không phải chuyện vinh quang gì.

“Trước đỡ Kiều gia cô nương sang phòng bên chỉnh lý lại một chút.” Tưởng thị nói đến đây dừng một chút, dặn nha hoàn bên cạnh: “Mời Nhị phu nhân đến.”

Kiều gia cô nương này là thứ nữ của tỷ tỷ bên nhà mẹ đẻ của Lý thị, Lý gia trước giờ đối xử không lạnh không nhạt với Lý thị, nhưng từ lúc Nhị thúc vào kinh, nhậm chức tả thông chính, hai bên dần dần qua lại nhiều hơn.

“Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Tưởng thị mở miệng hỏi nha hoàn quỳ trên mặt đất.

Nha hoàn kia hoa dung thất sắc, quỳ trên đất lạnh run, ngay cả giọng nói cũng run rẩy: “Mấy cô nương cùng nhau chơi tửu lệnh, cô nương thua vài lần, tửu lượng có hạn, uống nhiều rồi. Bảo nô tỳ đỡ đi nghỉ, sau lại dần dần đi xa, cô nương có chút khó chịu không đi được. Để nô tỳ quay lại gọi người đến, ai ngờ nô tỳ mang người trở về, liền thấy……”

Nàng quỳ trên đất, cả người run lên, không dám nói tiếp.

Tiểu tử đó tuy chưa làm được gì, nhưng hắn đã ngồi xuống, tay chạm vào người cô nương, nếu truyền ra ngoài, danh tiếng cô nương xong rồi!

Nàng là nha hoàn thiếp thân của cô nương, nếu cô nương bị hủy, nàng có thể có kết quả gì tốt!

Nha hoàn càng nghĩ càng sợ, trong lòng liền hối hận.

Cô nương rõ ràng đã nói chuyện hôm nay quan hệ tới hạnh phúc cả đời của ngài, nhưng sao Tưởng giải nguyên lại biến thành một gã sai vặt?

Tưởng thị trầm mặc, nhìn về phía gã sai vặt.

Gã sai vặt sợ không ít, liên tục dập đầu: “Phu nhân, tiểu nhân có gan lớn bằng trời cũng không dám khinh bạc cô nương a……”

Lời còn chưa dứt Tưởng thị liền lớn tiếng quát: “Câm miệng, còn nói lung tung, rút đầu lưỡi của ngươi ném tới bãi tha ma!”

Mặc kệ gã sai vặt này có chứa tâm tư kia không, lời như vậy cũng không thể truyền ra nửa chữ.

Gã sai vặt ngược lại cũng không coi là ngốc, nghe Tưởng thị mắng một câu như vậy lập tức kịp phản ứng, liên tục dập đầu nói: “Vốn tiểu nhân trên đường đụng phải Tưởng giải nguyên, thấy ngài ấy uống có chút nhiều thiếu điều ngã xuống, liền đỡ ngài ấy đi, ai biết Tưởng giải nguyên ói lên người tiểu nhân, sai tiểu nhân quay lại thay y phục thường. Tiểu nhân thay quần áo xong, lo lắng Tưởng giải nguyên uống nhiều, một mình ở trong vườn sẽ gặp chuyện không may, liền vội vã chạy về. Sau đó không tìm thấy Tưởng giải nguyên, chỉ thấy trong bụi hoa hồng có một người nằm. Tiểu Nhân lại càng hoảng sợ, còn tưởng vị cô nương kia xảy ra chuyện gì, lúc này mới đi qua nhìn một chút.”

Gã sai vặt nói đến đây liền nhìn nha hoàn kia: “Không ngờ tiểu nhân vừa đi khỏi chợt nghe các nàng hô lên. Phu nhân, từng lời của tiểu nhân đều là thật, mong ngài minh xét!”

Nói ra, vào lúc đó, hoa thơm ngào ngạt, bướm bay chập chờn, một cô nương tư sắc động lòng người nằm đó, hắn là một nam nhân bình thường, lòng không một chút rung động là không thể nào, thậm chí vì đối phương và những nữ tử hắn thường ngày giao tiếp có thân phận cách nhau một trời một vực, hắn sợ hãi nhưng lại càng sinh ra một loại hưng phấn. Nếu nói hắn thực sự dám làm ra chuyện gì là không thể, ngay lúc đó, hắn thật chỉ muốn đi qua xem cô nương kia còn sống hay đã chết, nếu có thể sẽ thuận tiện sờ một cái lên gương mặt non mịn nhỏ nhắn, thì quá tuyệt vời.

Gã sai vặt còn đang thấp thỏm chờ thái độ của Tưởng thị, Tưởng thị nghe nhắc đến Tưởng Thần, lòng trầm xuống, không khỏi nhìn về tỷ muội Chân Nghiên.

Chân Diệu mở miệng nói: “Đại bá nương, cháu và tỷ tỷ lúc đó đều ở đình bát giác trên núi vô tình nhìn thấy tình huống bên này, gã sai vặt rời đi không lâu thì Tưởng biểu ca liền trở về.

Về phần trở về thế nào, khụ khụ, cái này không cần phải nói.

Tưởng thị thở dài một hơi, lại càng nghĩ càng giận.

Đối với một phụ nhân đã lăn lộn trạch đấu mấy chục năm mà nói, muốn bà tin việc này là trùng hợp, còn không bằng tin heo biết trèo cây!

Vị Kiều cô nương kia, lại có chủ ý với cháu bà! Nàng ta là một cô nương, sao lại dám?

“Đại phu nhân, Nhị phu nhân tới rồi.” Nha hoàn đứng ở cửa bẩm báo.

Nghe được hai chữ “Lý thị”, Tưởng thị cười nhạt trong lòng.

Lý thị là dì trên danh nghĩa của Kiều cô nương, thật không liên quan đến việc này sao?

“Mời Nhị phu nhân tiến vào.”

Lý thị người còn chưa thấy đã nghe thấy tiếng: “Đại tẩu, cháu ngoại của ta xảy ra chuyện gì sao?”

Bà ta hấp tấp tiến vào, nhìn xung quanh, thấy người quỳ trên mặt đất, lại thấy sắc mặt xanh mét của Tưởng thị, trong lòng vui vẻ.

Chuyện này có vẻ đã thành!

“Đại tẩu, cháu ngoại ta đâu?”

“Kiều cô nương bị kinh hách, ở gian cách vách rồi.”

“Sao Nghiên Nhi và Diệu Nhi lại ở đây?”

Chân Nghiên nói: “Lúc đó những người này đều vây quanh Kiều cô nương, vừa vặn bị cháu và Tứ muội nhìn thấy, liền đưa Kiều cô nương đến chỗ Đại bá nương.”

“Đại tẩu, cháu ngoại ta rốt cuộc sao rồi?”

Tưởng thị xoa xoa thái dương, ôn hòa: “Lại nói tiếp, Kiều cô nương chỉ là thứ nữ của lệnh tỷ, đệ muội thật quá quan tâm.”

Thấy thái độ này của Tưởng thị, Lý thị càng thêm chắc chắn, nhất định là Tưởng Thần bị tính toán, Tưởng thị luôn hỉ nộ không hiện ra mặt mới có thái độ này.

Khóe miệng Lý thị cong lên.

Tưởng thị tức giận thì thế nào, có bà ở đây, đừng nghĩ đến việc chuyện này cho qua lấy lệ, nhất định phải khiến Tưởng Thần cho cháu ngoại này của bà một câu trả lời hợp lý!

“Đại tẩu, lời này của tẩu không đúng rồi, chỉ cần Linh Nhi gọi tỷ muội một tiếng mẫu thân, thì ta chính là dì của con bé, Linh Nhi tới nhà chúng ta làm khách, nếu xảy ra chuyện gì, người làm gì như ta sao có thể ăn nói với tỷ tỷ!”

Đang nói, lại có nha hoàn tiến vào bẩm báo: “Lý phu nhân đã tới.”

Tưởng thị cho đám hạ nhân xuống trước.

Một lát sau một vị phụ nhân tiến vào. Chải quang hoạt kết, chỉ cắm một cây trâm hoa hải đường, nhìn lớn hơn Lý thị tầm mười tuổi. Gương mặt chính trực, khóe mắt đã có vết nhăn mờ mờ.

Lý phu nhân này là tam tỷ của Lý thị, kỳ thực chỉ hơn Lý thị bốn, năm tuổi thôi, phu quân hiện ngoại phóng làm quan, bà ta dẫn con về kinh.

Tưởng thị nhìn mà thở dài trong lòng, Lý thị quả thực tốt số. Tuy gả cho Nhị thúc làm vợ kế, lại không có con trai, nhưng Nhị thúc trước giờ không để ý chuyện này, tự bà ta còn cảm thấy không đủ, kỳ thực chẳng biết chọc bao người đỏ mắt.

Không nói đâu xa, chỉ vị Lý phu nhân này. Là thân phận đích nữ, gả cũng là mệnh quan triều đình, nhưng nhìn lại già nua như vậy, mặc kệ bên ngoài có bao nhiêu thể diện, bên trong khổ sở không hỏi cũng biết.

Lý phu nhân là một người lễ nghi chu toàn, làm lễ gặp mặt xong chờ Tưởng thị mở miệng.

Tưởng thị không đề cập tới chuyện Tưởng Thần từng xuất hiện rồi biến mất, giản lược kể lại.

“Cũng không có người ngoài nhìn thấy. Chỉ là Kiều cô nương có chút hoảng sợ.”

Lý phu nhân mặt trầm như nước, đứng lên: “Là tiểu nữ thất lễ, ta trước đón con bé về.”


“Chờ một chút!” Lý thị vội đứng lên. Thấy mọi người đều nhìn về phía bà ta, trong lúc vội vã nhìn chằm chằm Tưởng thị: “Đại tẩu, tẩu có phải còn gì đó chưa nói đúng không?”

“Nhị đệ muội có ý gì?”

Lý thị cười lạnh nói: “Ta lúc trước phái người đưa canh giải rượu cho lão gia, có nghe nói Tưởng Thần đi vào vườn cho tỉnh rượu. Tính ra chính vào lúc đó, sao theo lời tẩu lại biến thành gã sai vặt? Không phải là cháu tẩu uống nhiều trong lúc vô tình mạo phạm cháu gái ta, tẩu thay nó che đậy đi?”

“Câm miệng!” Tưởng thị tức giận quát.

Thấy qua người không biết xấu hổ, còn chưa thấy ai không biết xấu hổ như vậy, đúng là không để ý đến mặt mũi của hai nhà, còn muốn gây họa cho cháu bà!

“Tam tỷ, muội nghĩ cho Linh Nhi, nếu con bé bị Tưởng giải nguyên mạo phạm, còn có thể gả cho nhà tốt nào, cũng không thể cứ che giấu được, sẽ làm trễ nải Linh Nhi cả đời!”

Lý phu nhân lạnh lùng nhìn Lý thị, mới mở miệng: “Tứ muội, chỉ là gã sai vặt thấy Linh Nhi đang ngủ, đi qua nhìn một cái sao qua miệng muội đã thành bị người mạo phạm? Nếu Linh Nhi bị hủy danh tiếng không gả cho nhà tốt gì đó cũng là do người dì như muội nói lời không giữ ý!”

Bà không định gặp thứ muội này, chỉ tiếc nhân tình qua lại, không phải tùy theo ý thích.

Lý phu nhân đột nhiên trở mặt, Lý thị giật mình.

Có cơ hội tốt như vậy, tam tỷ này của bà vậy mà không cần? Chỉ là một thứ nữ, danh tiếng ngại gì, có thể kết thân với giải nguyên tiền đồ vô lượng, đằng sau còn có Nam Hoài Tưởng gia và An bá phủ, cái này chẳng lẽ không có lời sao?

“Tưởng phu nhân, ta trước đưa tiểu nữ về.”

Tưởng thị bảo nha hoàn mời Kiều cô nương đi ra.

Vừa thấy Lý phu nhân, Kiều cô nương run rẩy cả người, thấy bà nghiêm mặt muốn đưa nàng ta đi, lập tức ngây ngốc, khóc lóc nhìn Lý thị: “Dì, dì phải làm chủ cho cháu!”

“Làm chủ cái gì cho cháu?”

Kiều cô nương cắn môi hạ quyết tâm: “Mẫu thân, dì nói không sai, lúc đó ở cùng gã sai vặt còn có Tưởng công tử, chỉ là thấy nữ nhi giãy dụa, gã sai vặt sợ chủ tử gặp phiền phức mới nhanh chóng khuyên Tưởng công tử rời đi!”

Lúc đó nàng khẽ mở mắt cũng thấy Tưởng giải nguyên, bộ dáng kia của hắn rõ ràng là say, sợ rằng không chút ký ức, thực sự bị dính vào chính hắn sợ rằng cũng không xác định.

Nha hoàn kia vốn là tâm phúc của nàng, tự nhiên nói giống nàng, về phần gã sai vặt, dù có phản bác, có lời này của nàng, cũng chỉ có thể là thay chủ tử giải vây, có dì ở đây, không sợ việc này không thành.

Thấy Kiều cô nương ăn nói bừa bãi, Tưởng thị cố nén giận nói: “Đưa những người đó vào.”

Không ngờ Chân Diệu đã mở miệng: “Đại bá nương, những hạ nhân kia còn chưa nhất thiết phải đưa vào, đây không phải lúc giảng đạo lý.”

Ngươi giảng đạo lý với nàng, nàng đùa giỡn lưu manh a!

Việc này không giải quyết nhanh, một ngày lan truyền ra, ba người thành hổ, bảo sao hay vậy, thế nào cũng là một loại tổn thương với Tưởng biểu ca, nói không chừng thật đúng bị người nhân cơ hội dựa vào cũng không chừng.

Chân Diệu đi tới trước mặt Kiều cô nương, tát một cái.

Mọi người nháy mắt sợ ngây người.

Nàng lại không nhanh không chậm hỏi: “Kiều cô nương, có hai lựa chọn , một là gã sai vặt thấy ngươi ngủ ở đó, qua nhìn một chút, một là gã sai vặt thấy ngươi ngủ, nhân cơ hội phi lễ, trùng hợp bị ta và tỷ tỷ thấy được. Trước khi ra khỏi phòng này ngươi lựa chọn đi, như vậy ta và tỷ tỷ sau khi rời khỏi đây còn biết phải nói thế nào.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 29.08.2017, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 352: Lý Thị Tới Cửa

Kiều cô nương ôm mặt, không thể tin. Nàng ta theo bản năng nhìn về phía mấy người Lý phu nhân, thấy mọi người đều đang ngây người vì kinh ngạc, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.

Chân Diệu liền nghĩ, cô nương này thực sự rất biết xem sắc mặt người khác, theo bản năng nhìn hành động của Lý phu nhân, đã nói lên thường ngày phải nhìn sắc mặt mẹ cả mà hành động, hôm nay xảy ra chuyện này cũng không biết lấy gan ở đâu ra.

“Không nên nhìn, người đánh ngươi đang ở trước mặt đó.” Chân Diệu cười nhắc nhở.

Câu nàng vừa nói phá vỡ sự yên lặng.

Lý thị xông lại, khoa trương nói: “Tứ cô nãi nãi, cháu nói như vậy là thế nào, sao có thể tùy tiện đánh người, chuyện này nếu truyền ra, còn tưởng rằng cô nương An bá phủ ương ngạnh cỡ nào chứ!”

Chân Diệu xoay người ngồi xuống, nâng tách trà lên nhấp một ngụm, mới không nhanh không chậm nói: “Lời này của Nhị bá nương truyền ra mới là không thích hợp. Tiên tôn quốc lễ, tài thủ gia lễ. Cháu là huyện chủ Giai Minh do hoàng thượng thân phong Kiều cô nương này thấy cháu không hành lễ, cháu cũng chỉ khiển trách một chút thôi, để tránh sau này nàng ta lại không hiểu quy củ, sau này ở trước mặt hoàng thân quốc thích khác sẽ phải chịu tai họa lớn hơn.”

Chân Nghiên cũng hồi thần bật cười: “Tứ muội, muội luôn thích quan tâm người khác, thiết nghĩ sau này cơ hội Kiều cô nương thấy hoàng thân quốc thích cũng không nhiều lắm.”

“Ồ, cái này cũng đúng, nhưng mọi việc đều có thể có vạn nhất nha, tựa như chuyện ngày hôm nay, ai có thể ngờ tới đây.” Chân Diệu cười nhìn Kiều cô nương: “Kiều cô nương hôm nay rốt cuộc là làm sao, đã nghĩ rõ ràng chưa?”

Kiều cô nương buông tay xuống, bên mặt bị đánh là một dấu tay rõ rệt, tôn lên vẻ mặt tái nhợt, như vừa mới khỏi bệnh.

Nhìn vào cặp mắt kiên định của người đối diện, nàng ta không tự chủ dời mắt, nhưng trong lòng hiểu rõ vị huyện chủ Giai Minh này nói được làm được.

“Là, là ta uống nhiều rượu. Không cẩn thận ngủ trong bụi hoa hồng, bị gã sai vặt tuần tra tiến tới dọa….” Nàng nén giận, nói đứt quãng, trong lòng hận đến không chịu nổi.

Nàng vừa nói vậy, Tưởng thị thầm thở phào, ánh mắt nhìn về phía Chân Diệu mang theo cảm kích.

Việc này nếu vô cớ làm ầm lên thì cũng là chuyện khiến địch thủ tổn thương một ngàn tự tổn thương tám trăm. Thật khiến người ta đau đầu, có thể giải quyết như vậy không thể tốt hơn.

“Tưởng phu nhân. Chuyện hôm nay tực xin lỗi, ta trước dẫn tiểu nữ về nhà.” Sắc mặt Lý phu nhân vẫn không dễ coi như cũ.

Tưởng thị vội nói: “Lý phu nhân nói gì vậy, tạo ra sai lầm như vậy là trách nhiệm của quý phủ chúng ta.”

Hai người khách khí qua lại, Lý phu nhân dẫn Kiều cô nương ra ngoài.

Kiều cô nương bước đi nặng nề, không nhịn được quay đầu nhìn Chân Diệu đang ngồi thẳng uống trà, rốt cuộc tâm tình khó nén, dừng bước.

“Linh Nhi…” Lý phu nhân bất mãn cảnh cáo.

Kiều cô nương theo bản năng run lên một cái. Nàng đương nhiên biết sau khi về sẽ gặp phải mưa to gió lớn, nếu chuyện đã không thể hỏng bét thêm vậy sao không làm một ngụm sảng khoái?

Nàng nắm chặt tay trong tay áo, tự cổ vũ mình: “Huyện chủ Giai Minh, ta có thể nói chuyện riêng với ngài mấy câu được không?”

“Linh Nhi!” Sắc mặt Lý phu nhân u ám.

“Mẫu thân, con chọc huyện chủ Giai Minh không thích, chỉ muốn bồi tội với ngài ấy thôi.” Kiều cô nương thấp giọng nói xong, lại nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu đứng lên, cười khanh khách gật đầu: “Được, vậy sang phòng bên cạnh đi.”

“Tứ muội……..” Chân Nghiên bất mãn khi thấy Chân Diệu đáp ứng.

Chân Diệu cho Chân Nghiên một ánh mắt trấn an, lại khẽ gật đầu với Thanh Đại, Thanh Đại lặng yên không tiếng động ở sau nàng tiến vào phòng bên.

“Kiều cô nương muốn nói cái gì?”

Kiều cô nương nhìn Thanh Đại phía sau Chân Diệu.

“Nàng là thiếp thân nha hoàn của ta, chuyện của ta sẽ không nói ra ngoài nửa chữ, Kiều cô nương có chuyện gì vẫn cứ mau nói đi, không thì ta cũng khó đảm bảo có đủ thời gian nghe hết.”

Kiều cô nương cúi thấp đầu, mắt nhìn chằm chằm mũi chân lộ ra ngoài vạt váy, giày thêu màu vàng chính là mùa xuân mới cắt, đã có chút cũ, nàng lặng lẽ rụt giày thêu về sau một chút, núp vào sau vạt váy, ngẩng đầu nhìn Chân Diệu.


“Huyện chủ nhất định không biết một thứ nữ sinh hoạt có bao nhiêu gian khổ đi?” Nàng đã mở miệng: “Quần áo, đồ trang sức, son phấn, tiền tiêu vặt hàng tháng, chỗ ở còn có hạ nhân phục vụ, mọi thứ đều thấp hơn đích nữ một tầng, những cái này đều có thể nhịn, nhưng đến gả cho người cũng cách biệt một trời một vực. Ta có ba thứ tỷ, một gả làm vợ kế cho quan trên của phụ thân, một gả cho con trai hoàng thương, vì cha tại chức cần bạc chuẩn bị, còn có một bị mẹ cả không thích, nay đã mười bảy tuổi mà vẫn bị nhốt ở nhà. Lẽ nào ta phải mở to mắt thấy số phận kham khổ như vậy rơi trên người mình sao? Ta chỉ cạnh tranh một chuyến, có gì sai? Huyện chủ, ngài cao cao tại thượng, vạn sự không lo, vì sao không thể giơ cao đánh khẽ, thành toàn cho ta?”

Chân Diệu nhíu mi thở dài: “Kiều cô nương, ta nghĩ cô nương rất cố tình gây sự.”

“Cái gì?” Kiều cô nương sửng sốt.

Tùy tiện tát người chính là nàng ta, nàng ta còn nói mình cố tình gây sự?

Chân Diệu dời ánh mắt, xuyên qua cửa sổ hình thoi phòng bên nhìn cành lựu nặng trĩu bên ngoài, giọng nói đạm nhiên: “Ngươi tranh thủ hạnh phúc đương nhiên có thể, nhưng ngươi gây họa cho người khác là không đúng. Biểu ca ta dựa vào cái gì mà phải phụ trách hạnh phúc của ngươi? Lẽ nào vì ngươi không may, ngươi thống khổ, ngươi làm chuyện sai lầm liền có thể dễ dàng tha thứ? Không, ngươi thậm chí còn không cho rằng mình làm sai.”

Kiều cô nương bị Chân Diệu nói đến câm nín nửa ngày không thốt được nửa câu, một lúc lâu mới ác độc nói: “Huyện chủ, ta nghe nói, trước đây ngài gả vào phủ Trấn Quốc công cũng chính là tranh thủ…”

Chân Diệu khẽ liếc nhìn nàng ta một cái: “Kiều cô nương, cũng vì vậy ngươi mới không phục, mới lén nói với ta những lời này sao?”

Kiều cô nương không hé răng, hiển nhiên bị Chân Diệu nói trúng rồi.

Đối với một vị huyện chủ thanh danh có tì vết, thủ đoạn rõ ràng giống mình, lại gả vào nhà cao cửa rộng, nàng đương nhiên sinh lòng bất bình.

“Được rồi, nếu đã nói xong, vậy ngươi liền sớm về nhà cho tỉnh rượu đi.” Chân Diệu căn bản không muốn trả lời Kiều cô nương.

Đúng, coi như lời đối phương nói là sự thật, nhưng làm chuyện đó không phải nàng. Coi như là nàng, nàng dựa vào cái gì mà tự nói điểm yếu của mình cho người không quan trọng nghe?

Kiều cô nương cụt hứng nhìn bóng lưng Chân Diệu, nàng cũng không biết vì sao mình lại nói như vậy, là không cam lòng, hay là ẩn ẩn hi vọng được người khác đồng tình?

Nhưng hạnh phúc cả đời của nàng bị hủy, người thay đổi còn là huyện chủ cao cao tại thượng, mà sau khi trở về, cũng rất có thể rơi vào kết quả giống Tam tỷ, nếu là vậy, nàng tình nguyện chết như vậy, cũng không cần trở về ngục!

Mắt Kiều cô nương lóe lên ánh sáng lạnh, đột nhiên giơ tay lên, nhổ trâm cài trên tóc đám về phía gáy Chân Diệu.

Thanh Đại vẫn như người ẩn hình quyết đoán nhấc chân, đạp bay Kiều cô nương, may mắn là nàng ta bay ra ngoài rơi trên giường nhỏ.

Chân Diệu cúi người nhặt trâm lên, di vào phòng đặt vào tay Kiều cô nương, thở dài: “Kiều cô nương, ngươi vọng động như vậy, mẹ cả của ngươi biết không?”

Nàng không liếc nhìn Kiều cô nương lấy một cái, mang theo Thanh Đại lướt qua.

Kiều cô nương nhìn lòng bàn tay bị trâm cài vạch ra một vệt máu, mới như tỉnh mộng, vội vã dùng khăn đè lại, hai chân như đổ chì, từng bước đi ra ngoài.

Lý phu nhân hiểu Kiều cô nương lớn mật như vậy không thể thiếu Lý thị giật dây, mặt không biểu tình đối diện Lý thị, ngay cả chào hỏi cũng không, dẫn Kiều cô nương đi.

Diễn trò trước mặt Tưởng thị, bị người nhà mẹ đẻ đối đãi như vậy Lý thị vừa thẹn vừa giận, lòng thầm hận chết Chân Diệu.

Tưởng thị do không cam lòng, mặc dù việc xấu này không tiết lộ cho lão phu nhân nhưng lại cho người báo cho Chân nhị bá.

Thế hệ con cháu có tiền đồ, Chân nhị bá ngày đó cũng uống ít nhiều, nghe xong lời này, so với trước sinh vài phần xung động, nhấc chân đi đến chỗ Lý thị.

Khi tới cửa liền nghe tiếng trẻ con khóc, lại nghe tiếng Lý thị mắng: “Mau ôm nó qua tây gian, lớn như vậy còn khóc, làm ta đau cả đầu.”

Lý thị thấy Chân nhị bá đứng ở cửa, sửng sốt, nửa ngày mới nặn ra gương mặt tươi cười: “Lão gia, ta còn tưởng hôm nay ngài uống nhiều rượu, nghỉ ở tiền viện thư phòng rồi, sao lúc này còn tới?”

Chân nhị bá lần đầu không đáp lại Lý thị, mà nhìn về phía con trai duy nhất Ly ca nhi.

Ly ca nhi năm nay cũng hơn hai tuổi, thấy phụ thân tiến vào, dừng khóc, vươn tay như ngó sen mềm mại hô: “Cha……..”

Chân nhị bá khom lưng, ôm Ly ca nhi, thản nhiên nói: “Phu nhân, Ly ca nhi làm ồn đến bà, ta trước đưa thằng bé đến chỗ khác nghỉ ngơi, bà cũng nghỉ sớm một chút đi.”

Đi ra ngoài nghênh đón gió thổi, Chân nhị bá đứng trong đình viện có chút không biết đi về đâu.

Băng Nhi, Ngọc Nhi không có huynh đệ ruột thịt, tương lai còn phải trông cậy vào Ly ca nhi giúp đỡ, ông đã sớm đuổi mẹ đẻ của Ly ca nhi đi rồi, sao lại đặt ở chỗ những thị thiếp khác đây, khiến các nàng sinh tâm tư không nên có.

“Cha, cha đi đâu vậy?”

Chân nhị bá nhìn con nhỏ, mỉm cười: “Cha dẫn con đi thư phòng có được không, Ly ca nhi không khóc, cha liền cho con bức tranh con hổ.”

“Được ạ, được ạ.” Trong đình viện tản ra tiếng cười như chuông bạc của Ly ca nhi.

Mơ hồ truyền đến tai Lý thị, tức giận đến tim gan đều đau, có tâm đi tìm lão gia bồi cũng không được, phải biết lão gia nhìn thì dễ nói chuyện nhưng đã quyết chuyện gì thì sẽ không thay đổi, chỉ đình hờn dỗi, lại càng oán hận Chân Diệu nhiều chuyện.

Kiều cô nương ra ngoài trên mặt còn mang theo một bàn tay, chuyện trong hoa viên dù giấu đi nhưng vẫn bị một số người biết được, sau loáng thoáng truyền ra danh tiếng Chân Diệu ương ngạnh.

Chân Diệu nghe xong chỉ cười cười.

Chân Nghiên hẹn Chân Diệu gặp mặt, tức giận không thôi.

“Tứ muội, ta đã tìm hiểu, là Nhị bá nương thuận miệng nói mới truyền ra ngoài.”

Sắc mặt Chân Diệu cổ quái: “Nhị bá nương đây là muốn tính toán Tưởng biểu ca phải không, liền oán lên người muội? Nhưng bá ấy chẳng lẽ không biết muội và Ngũ muội đều là cô nương phủ Kiến An bá, thanh danh của muội không tốt, Ngũ muội lại trong thời điểm mấu chốt nghị thân, có thể chiếm được chỗ tốt gì?”

Chân Nghiên cười khổ: “Như vậy thì sao, cứ chờ coi, Ngũ muội cứ vậy mà bị trễ nải.”

Quả nhiên gia đình lúc đầu trong yến hội có hứng thú với Chân Băng liền không có động tĩnh, Lý thị gấp đến độ xoay mòng mòng, liền thúc giục Chân nhị bá, Chân nhị bá liền nói: “Băng Nhi còn chưa cập kê, không vội đính hôn, chậm rãi tìm hiểu là được.”

Ngôi vị thái tử bỏ trống đã lâu, mấy vị hoàng tử rục rịch, nước đang đục, không phải thời điểm kết thân tốt.

Một ngày này Chân Diệu đang đút thức ăn cho Cẩm Ngôn lại nghe nha hoàn bẩm báo nói Lý thị tới.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 29.08.2017, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 5076 lần
Điểm: 10.57
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 353: Thiệp Mời Của Thần Vương Phủ

Lý thị mang theo hai tỷ muội Chân Băng, được nha hoàn dẫn đường, một đường trải hoa, vòng qua đình đài lầu các, chậm lại ở ven hồ xanh biếc.

Chậc chậc, hồ lớn như vậy, bằng hai viện của phủ Kiến An bá rồi, phủ Quốc Công thực bỏ ra được. Phải biết kinh thành tấc đất tấc vàng, chẳng biết bao nhiêu quan viên còn chen chúc trong viện, không mua nổi nhà chỉ đành đi thuê cũng không ít.

Nha hoàn dẫn đường cho rằng Lý thị đang nhìn bóng người nhốn nháo ở đình Linh Âm liền giải thích: “Hôm nay Nhị công tử mời đồng học tới quý phủ du ngoạn.”

“Vị nào là Nhị công tử quý phủ?” Lý thị không tự chủ ngóng cổ lên nhìn.

Nha hoàn cười nói: “Là người mặc áo trực chuyết màu xanh da trời kia.”

Trùng hợp nam tử mặc trực chuyết màu xanh da trời đi ra ngoài đình, đứng ở bên hồ cùng bạn bè thưởng thức sen trong hồ.

Lý thị nhìn từ xa, mặc dù không nhìn rõ nhưng cũng cảm thấy nam tử kia trường thân ngọc lập, tuấn tú phi phàm.

Tâm tình bà thật tốt, cước bộ nhẹ nhàng hơn.

“Phu nhân, đến nơi rồi.” Nha hoàn dẫn Lý thị vào, liền thấy Chân Diệu đang đứng lên đón chào.

Nàng mặc sam tử thường mặc ở nhà, vấn mã kế, cũng không mang đồ trang sức, chỉ dùng một chuỗi hạt san hô, hạt nào hạt nấy đều lớn bằng hạt sen, đỏ thẫm điểm trên búi tóc, trang sức cùng màu san hô trên tai, minh diễm chiếu nhân.

Ánh mắt Lý thị rơi vào hạt san hô, cười nói: “Tứ cô nãi nãi càng ngày càng xinh đẹp.”

“Mời Nhị bá nương ngồi, Ngũ muội, Lục muội, hai muội cũng ngồi đi.” Chân Diệu khách khí mời Lý thị ngồi, suy đoán dụng ý của bà ta.

Cũng không thể để chân trước truyền ra danh tiếng nàng ương ngạnh, chân sau lại tới nói xin lỗi đi, đây không phải là có bệnh sao.

“Tứ cô nãi nãi, hôm nay Nhị bá nương tới là để xin lỗi cháu.”

Chân Diệu nhăn mặt, miễn cưỡng mới không luống cuống, cười khan nói: “Nhị bá nương nói gì vậy.”

Lý thị thở dài: “Cũng là đứa bé Linh Nhi kia, lúc đầu bị cháu đánh, có thể trong lòng không phục, liền không nhịn được nói ra. Nhị bá nương sau khi biết được, giận không chịu nổi. Nói thế nào nó cũng là cháu ngoại của ta. Mẹ nàng da mặt mỏng không tiện đến, Nhị bá nương liền thay tỷ ấy đến bồi tội.”

Chân Diệu cười nhạt: “Nhị bá nương, sao cháu lại đi tính toán với một tiểu cô nương đây.”

Đánh cho chẳng lẽ còn không cho nó sủa sao? Nàng mới không bá đạo như vậy.

“Không so đo là được, không để ý là được.” Lý thị cười đổi đề tài: “Tứ cô nãi nãi, em dâu mới của cháu có dễ ở chung không?”

“À, Tam đệ muội hiểu chuyện, thủ lễ, rất tốt.” Chân Diệu càng không hiểu được ý đồ Lý thị đến đây.

Lý thị thuận miệng hỏi: “Sao Nhị công tử quý phủ còn chưa đính hôn, Tam công tử đã thành hôn rồi đây?”

Làm trò trước mặt tỷ muội Chân Băng, Chân Diệu không muốn làm mất mặt Lý thị, nhàn nhạt giải thích: “Tam đệ đi con đường võ quan, nói không chừng sau này phải ra chiến trường. Tất nhiên là sớm thành gia một chút mới tốt. Nhị đệ dốc tâm đọc sách, nghe Nhị thẩm nói, phải đợi sau thi hội rồi nói.”

Mắt Lý thị chuyển động. Phái tỷ muội Chân Băng ra ngoài: “Tứ cô nãi nãi, hôm nay Nhị bá nương tới một chuyến, có không ít chuyện muốn nói với cháu, ta thấy hôm nay vừa đúng lúc, tỷ muội hai đứa nghe chúng ta nói chuyện cũng nhàm chán, liền để chúng ra ngoài du ngoạn đi.”

Chân Diệu nhíu mày, vẫn quay đầu nói với A Loan: “Đưa hai vị cô nương ra ngoài một chút, ở phụ cận Thanh Phong đường, đừng đi xa.”

Chờ hai người Chân Băng vừa đi, Lý thị rất nhanh để lộ ý đồ đến đây: “Tứ cô nãi nãi, cháu xem Nhị công tử và Băng Nhi thế nào?”

Chân Diệu sửng sốt: “Bá nói gì?”

Lý thị mím môi cười: “Hôm nay ta nhìn từ xa, Nhị công tử quý phủ ngược lại không tệ, Ngũ muội cháu đang nghị thân, nhìn những người đó luôn có điểm không vừa mắt, Nhị công tử nhân phẩm, tướng mạo còn có học vấn đều rất tốt, nếu hai người thành, tương lai cháu cũng có thêm một người trò chuyện.”

“Nhị bá nương, Ngũ muội và cháu là đường tỷ muội, nào có chuyện gả chung một nhà.”

Vấn đề này kỳ thực trước đây Lý thị cũng nghĩ tới, cho nên sau khi La nhị lang trúng cử bà ta cũng không động tâm tư, chỉ là Chân Băng vẫn chưa tìm được nhà thích hợp, lúc này mới bệnh nặng cầu y loạn. Dù sao trong mắt người ngoài Nhị lang có công danh đúng là con rể lý tưởng.

Lý thị cười có chút xấu hổ: “Chuyện này cũng không phải chưa từng có, hơn nữa tương lai nhà huân quý như chúng ta cũng có ngày ra ở riêng, vậy liền không tính là gì.”

Chân Diệu âm thầm liếc nhìn, quả quyết cự tuyệt: “Nhị bá nương, chuyện này quá hoang đường, sau này vẫn là đừng nói ra.”

Lý thị thất bại, trên mặt cố tươi cười cáo từ.

“Cháu tiễn Nhị bá nương ra ngoài.” Chân Diệu đứng dậy đưa tiễn.

Tiễn đến cửa viện thì thấy tỷ muội Chân Băng và La nhị lang đứng cách đó không xa, La nhị lang hai tay ôm một con mèo trắng đang muốn đưa cho Chân Băng.

“Bạch Tuyết…..” trong lòng Chân Diệu trầm xuống, gọi một tiếng.

Mèo trắng nghe được âm thanh quen thuộc, chân sau đạp một cái, cào ra vài vết máu trên mu bàn tay La nhị lang, thừa dịp hắn đau mà tránh thoát, nhẹ nhàng chạy tới nhảy vào lòng Chân Diệu.

“Meo meo……” mèo trắng lè lưỡi liếm liếm móng vuốt ủy khuất kêu một tiếng.

Chân Diệu vuốt vuốt lông trấn an, ôm nó đi tới.

“Đại tẩu.” Nhị lang nhìn Chân Diệu, lông mi dài khẽ nhếch, tự tiếu phi tiếu: “Hôm nay Đại ca mộc hưu, đệ tới mời huynh ấy qua uống rượu.”

Chân Diệu lạnh mặt: “Đại ca đệ sáng sớm đã ra ngoài.”

“Ồ, vậy cũng thật không khéo.”

Chân Diệu sớm cho tỷ muội Chân Băng một ánh mắt.

Hai nhà là quan hệ thông gia, tỷ muội Chân Băng và Nhị lang gặp mặt cũng không tính là vượt rào, chỉ là có lời Lý thị nói lúc trước, nàng không thể không đề phòng.

Nhị lang cười nói: “Vừa đến liền thấy hai nàng ấy đuổi theo con mèo trắng của Đại tẩu. Hai vị cô nương là đường muội của Đại tẩu?”

Chân Diệu nhìn hắn, miễn cưỡng gật đầu.

Nhị lang liếc nhìn Lý thị đang dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn qua, trong lòng có tính toán, nói với Chân Diệu: “Đại tẩu, nếu Đại ca không có nhà, còn có bằng hữu đang chờ, đệ về trước đây.”

Hắn nhìn về phía tỷ muội Chân Băng: “Hai muội muội cũng phải cẩn thận, mèo trắng này nhìn thì nhu thuận dịu ngoan, kỳ thực lại rất nghịch ngợm.”

Hắn nói vậy ánh mắt hai tỷ muội không tự chủ rơi vào vệt máu trên mu bàn tay bị mèo cào.

Nhị lang không chút phật lòng, cẩn thận hữu lễ gật đầu. Xoay người đi, rơi vào mắt người khác chính là hào hiệp tự nhiên.

Chân Diệu thầm hận nam nhân này khoe khoang phong tình. Dẫn mẹ con Lý thị đi.

Chờ quay về, Nhị lang từ khúc quanh xông ra, cười nhìn Chân Diệu.

Chân Diệu mắt lạnh nhìn hắn đến gần.

Nhị Lang cất tiếng nói trước: “Còn quên chưa nói với Đại tẩu một việc.”

“Chuyện gì?”

“Sau khi đệ trúng cử, xã giao không ít, hiện tại đại tẩu quản gia, muốn xin đại tẩu nâng nguyệt ngân của đệ lên nhất đẳng.” Hắn vừa nói vừa dùng ánh mắt nghiền ngẫm nhìn chằm chằm Chân Diệu.

“Là ta sơ sót rồi, quay về sẽ nói với phòng thu chi một tiếng.”

“Vậy đa tạ Đại tẩu.” Nhị Lang cong cong khóe miệng: “À, hai vị muội muội của Đại tẩu là khách ít đến, sau này sẽ thường xuyên tới đi?”

Hắn nói xong khóe miêng mỉm cười rời đi.

Chân Diệu cắn môi không nhịn được nói: “Ngươi chờ một chút.”

Nàng đi tới, đối diện với Nhị Lang: “Nhị lang, nếu ngươi dám xằng bậy, đừng trách ta không khách khí.”

Nhị Lang bật cười: “Tiểu đệ không dám, Đại tẩu giáo huấn tiểu đệ vẫn nhớ trong lòng đây.”

Hắn nghênh ngang mà đi, lưu lại Chân Diệu biểu tình biến ảo.

A Loan lại gần: “Đại nãi nãi, ngài không sao chứ?”

“Không sao.” Chân Diệu cắn răng nói, chờ về phòng liền bực mình không thôi.

Chi thứ hai giao du với người xấu. Ai ai cũng toàn thân xấu xa, Nhị bá nương lại sốt sắng lại gần, thực không sợ đối thủ như thần, chỉ sợ đồng đội như heo a!


Chân Diệu càng nghĩ càng thấy Nhị lang muốn giở trò gì đó, chờ đến khi La Thiên Trình về vẫn còn nhíu mi.

“Làm sao vậy?”

Chân Diệu nghĩ một chút, mặc dù thấy có chút mất mặt nhưng vẫn kể chuyện Lý thị tới cửa, nói: “Ta thấy Nhị lang muốn đánh chủ ý lên đường muội đó, hắn một bụng toàn ý xấu. Tâm thuật bất chính, hết lần này đến lần khác Nhị bá nương lại hồ đồ, vạn nhất nhỡ miệng gả đường muội ta tiến vào, chẳng phải là chịu tội sao.”

La Thiên Trình bật cười: “Có chút chuyện đã khiến nàng buồn thành vậy? Yên tâm, dù sao Nhị thẩm sẽ soi mói.”

Chân Diệu thấy hắn cười cổ quái, hỏi rõ nguyên do, lẩm nhẩm: “Như vậy sao được, chàng không sợ những người đó đồng ý a?”

“Không đâu, Nhị thẩm là ai nàng còn không biết sao, hiện tại Nhị lang trúng cử, liền có nhiều người muốn kết thân, bà ấy tự nhiên phải đợi Nhị lang đậu tiến sĩ rồi tinh tế tuyển chọn đây.”

Chỉ cần chờ đến kỳ thi mùa xuân năm sau, nói vậy Nhị phu nhân phủ Kiến An bá tránh Nhị lang còn không kịp, sao lại gả nữ nhi tới đây chứ.

Quả nhiên những ngày kế tiếp bà mối thiếu chút nữa đạp đổ cánh cửa phủ Trấn Quốc Công, Điền thị thấy xuất thân nhà gái ngày càng tốt, ngược lại càng yên tâm, quyết tâm chờ sang năm lại nói.

Con dâu mới được lão phu nhân coi trọng, tiền đồ con trai rạng rỡ, vì vậy La nhị lão gia khôi phục quan hệ tương kính như tân với bà, trên mặt Điền thị thường xuyên xuất hiện nụ cười.

Nắng nóng dần qua đi, rất nhanh đã vào tháng chín, trời xanh không mây, lá vàng chồng chất, khắp nơi phong cảnh đã sang thu.

Phủ Thần vương truyền đến một tin tức, một vị thiếp thất của Thần vương sinh thiên kim cho hắn.

Chân Diệu cầm tấm thiệp ép hoa tinh mĩ vứt qua một bên, hỏi La Thiên Trình: “Ba ngày sau đi không?”

“Nàng không muốn?”

Chân Diệu bĩu môi: “Ta đương nhiên lười đi gặp nàng ta.”

Nàng cầm cây búa nhỏ căm giận đập bể quả hạch đào, La Thiên Trình cười nhận lấy cây búa: “Cẩn thận đập vào tay.”

Hắn đập vài cái, thấy không thuận lợi, liền bỏ qua không cần, trực tiếp dùng tay bóp.

Đám vỏ quả hạch đào cứng rắn như vậy cứ thế bị bóp bể, lộ ra thịt hạch đào hoàn hảo, không lâu sau liền lột được một chén nhỏ.

Hắn bất động thanh sắc nghe Chân Diệu nói, thuận tay cầm thịt hạch đào đút cho nàng, chờ Chân Diệu phát hiện, một chén thịt hạch đào đã thấy đáy.

Chân Diệu ôm bụng: “Ta cầm hạch đào ra là để đập a, cứ như vậy ăn rồi?”

“Không sao, ta trả lại cho nàng đập.” La Thiên Trình bóp một quả hạch đào, chạm nhẹ như vậy đã lột vỏ ra, khoe khoang nói: “Thế nào, ta dùng tốt hơn cây búa đi?”

Khóe miệng Chân Diệu cứng đờ.

La Thiên Trình hăng hái bừng bừng: “Xem, ta còn có thể một tay đồng thời bóp ba đây!”

Chân Diệu nhăn mặt.

Thực đủ rồi, đây rốt cuộc là khoe khoang cái gì hả, đồng thời bóp một và ba khác nhau nhiều sao, hạch đào cũng không chạy đi đầu thai!

Ngược lại là nàng, bữa sáng còn chưa tiêu hóa lại ăn nửa bát hạch đào, sợ rằng lại thêm nửa cân thịt nữa.

Nhưng vì vậy, khó chịu mà tấm thiệp mang lại tán đi không ít.

Nháy mắt đã đến ba ngày sau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, MicaeBeNin, Mưa biển, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 487 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 683 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 649 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 617 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 586 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Thiên thần nam
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 557 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 529 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 296 điểm để mua Thiên thần nữ
Shop - Đấu giá: PhanPhổngPhao vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.