Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 

Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

 
Có bài mới 29.08.2017, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 348: Kiên nhẫn

La Thiên Trình nghĩ kỹ, chỉ cần Nhị Vương tử dám đến, hắn sẽ đánh hắn ta cho đến khi bản thân hắn ta cũng nhận không ra mình nữa.

Chỉ tiếc hai bờ sông Hoài đột nhiên lũ lụt, Lục Hoàng tử rèn luyện chuyện ở Công bộ vội vàng chạy đến một chuyến.

Chiêu Phong Đế càng giận dữ. Sông Hoài này đã bất ngờ bộc phát lũ lụt vào bốn năm trước, lúc ấy vô số dân chúng trôi dạt khắp nơi, triều đình đã cấp một khoản bạc lớn để giúp nạn thiên tai và đắp bờ thông sông, mặc dù mưa năm nay nhiều hơn so với hai năm trước, nhưng không nên xuất hiện tình hình nguy hiểm như thế.

Ông hoài nghi khoản giúp nạn thiên tai lúc trước đã bị tham ô, bèn phái Cẩm Lân Vệ đi âm thầm điều tra. La Thiên Trình với tư cách một trong hai người nắm giữ Cẩm Lân Vệ, đương nhiên là tự chạy đi một chuyến.

La Nhị lão gia hiện giữ chức Hồng Lư Tự Thiếu Khanh, phụ trách nhiều loại yến tiệc nghênh đón chư phiên, đón Nhị Vương tử tới: “La đại nhân, ngài vốn phải là nhạc phụ của ta, đáng tiếc ta và nữ nhi ngài không có duyên phận, nhưng mà ta vẫn muốn đến quý phủ xem qua nơi nàng sinh sống một cái.”

La Nhị lão gia không tiện từ chối, đành dẫn hắn theo.

Lần đầu tiên đến phủ không gặp Nhị cô nương, Nhị Vương tử lấy cớ thức ăn phủ Quốc Công ngon, ngày thứ hai lại đến.

Liên tiếp hơn một tháng chưa gặp được người, Nhị Vương tử đã chịu không nổi, nói thẳng: “Ta muốn gặp mặt Nhị cô nương quý phủ.”

Theo tính tình của hắn, ngày đầu tiên tới phủ đã muốn nói ra rồi.

Trong mắt hắn, nếu người hắn tìm chính là cô nương kia, hắn sẽ bộc bạch lòng mình cho nàng xem, xem có thể đả động nàng hay không. Chỉ cần nàng muốn đi cùng hắn, bất kể nàng đính hôn hay thành thân, hắn cũng phải dẫn nàng đi, nếu nàng không muốn, vậy hắn sẽ không bắt buộc, cứ rầy rà mất thời gian như vậy làm gì.

Chỉ tiếc có một thuộc hạ sinh sống ở Đại Chu mười mấy năm nói cho hắn biết. Đại Chu này chú ý nam nữ đại phòng, nếu ngày đầu tiên hắn đã nói như vậy, chỉ sợ về sau ngay cả cửa cũng không được vào nữa.

Nhị Vương tử nhìn một phòng người thay đổi sắc mặt.Trong lòng đang suy nghĩ, biết trước trễ một tháng còn như vậy, thì không bằng hắn cứ việc nói thẳng ngay từ đầu cho rồi.

“Dù sao, hôm nay ta gặp được Nhị cô nương quý phủ, ta sẽ không đi.”

Mọi người. . . . . .

Một lúc lâu, La Nhị lão gia mới tìm lại được giọng mình: “Nhị Vương tử, cái này không hợp quy củ. Triều Đại Chu chúng ta, nữ tử chưa chồng không được gặp nam nhân bên ngoài.”

“Ta không phải là người Đại Chu.” Nhị Vương tử vẻ mặt vô tội.

La Nhị lão gia thầm mắng một tiếng, mẹ nó, sau này ai nói người ngoại bang ngu ngốc, lão sẽ xử hắn!

“Khụ khụ, Nhị Vương tử, ngoại tổ mẫu tiểu nữ đang mang bệnh nhẹ. Nàng đã theo mẫu thân đi thăm rồi, trước mắt không ở trong phủ.” La Tam thúc lên tiếng.

La Tam lão gia sở trường vẽ người, nhìn một người, đầu tiên phải nhìn ánh mắt của hắn. Nhị Vương tử này hai mắt trắng đen rõ ràng, thanh tịnh sáng ngời, nhìn thì là đứa trẻ rất không tệ, so với Hạ Lãng hai mắt không nhìn thấy, thì hắn cũng có chút không thích rồi.

Trong mắt hắn, một người mù, không nhìn thấy vẻ đẹp của núi sông, không nhìn thấy ngày tốt cảnh đẹp, càng không nhìn thấy những tiểu mỹ nhân thiên hình vạn trạng kia, thật sự là quá thiếu hụt. Nữ nhi theo người như vậy thì quá ủy khuất.

Có điều, hắn mới chỉ lộ ra chút ý tứ này, đã bị Tống thị phạt quỳ trên ván giặt quần áo trọn một đêm, nên không dám nói lung tung nữa.

“Không có trong phủ?”

“Đúng, không có trong phủ.”

Nhị Vương tử rất thất vọng, yên lặng đi về.

Trên đường Nhị Vương tử rầu rĩ không vui, tùy tùng nghĩ kế nói: “Vương tử. Thuộc hạ nghe nói Nhị cô nương phủ Quốc Công là thư đồng của Công chúa, nếu ngài muốn gặp nàng, thì chờ ngoài cửa cung lúc các nàng tan học, nói không chừng có thể nhìn thấy đấy.”

Nhị Vương tử vừa nghe thì mừng rỡ, lập tức chạy đến chờ ở con phố cách cửa cung không xa.

Đến cuối giờ mùi, từng chiếc xe ngựa tinh xảo xinh xắn chạy nhanh ra, tùy tùng kích động nói: “Vương tử, người xem, cỗ xe ngựa sau cùng kia là của phủ Trấn Quốc Công đấy.”

“Ngươi xác định?”

Tùy tùng gật đầu: “Thuộc hạ từng sinh sống ở Đại Chu mười mấy năm, biết quý tộc bọn họ xuất hành, trên xe ngựa đều có dấu hiệu đặc biệt. Những ngày này thuộc hạ quan sát thì ký hiệu phủ Trấn Quốc Công chính là loại đó.”

Nhị Vương tử khó nén kích động, chờ xe ngựa phía trước đều đi xa, cỗ xe ngựa cuối cùng vừa rẽ vào một đoạn đường thanh tĩnh, hắn liền giục ngựa chạy đến, cản trước xe.

“Xin hỏi người ngồi bên trong là Nhị cô nương phủ Trấn Quốc Công sao? Ta là Nhị Vương tử Man Vĩ quốc, ta…ta muốn gặp mặt nàng.” Chẳng biết tại sao, nhìn cỗ xe ngựa im lặng, trong lòng Nhị Vương tử từ trước đến nay không biết sợ hãi lại bắt đầu thấp thỏm không yên.

Trong xe ngựa, đột nhiên bay ra nửa quả dưa hấu.

Nhị Vương tử tiếp được, nhếch miệng cười nói: “Nàng mời ta ăn dưa sao?”

Mành xe bỗng được vén lên, một cô nương mặc kỵ trang nhảy ra.

Cô nương này vóc người cao gầy, một thân kỵ trang đỏ tươi nổi bật lên đôi mắt sáng và hàm răng trắng tinh của nàng. Chính là một vị thư đồng khác của Công chúa Phương Nhu, xuất thân từ phủ Tướng Quân – Âu Dương Đào.

Hôm nay đúng lúc là ngày học cưỡi ngựa, nàng chưa thay quần áo trên người, trong tay còn cầm roi ngựa, vung qua một roi, roi hoa uốn lượn xinh đẹp trên không trung, khuôn mặt thanh tú động lòng người lại đanh lại, hừ lạnh nói: “Không phải ta mời ngươi ăn dưa, là ta cảm thấy da mặt của ngươi còn dày hơn vỏ dưa này nữa! Ngươi liên quan thế nào với La Nhị cô nương, dựa vào cái gì muốn gặp nàng? Ngươi có biết vì hành động mấy ngày liên tiếp của ngươi, mà La Nhị cô nương đã thành đối tượng rất nhiều người chỉ trích?”

“Ngươi không phải là La Nhị cô nương?”

“Dĩ nhiên ta không phải, nếu không đã cầm roi quất ngươi trút giận từ lâu rồi! Nhị Vương tử, đừng ỷ vào thân phận dị tộc của ngươi rồi giả vờ ngây ngốc, La Nhị đã đính hôn, ngươi như thế không phải thích nàng, mà là hại nàng. Thích một người không phải như ngươi đâu!”

“Vậy cái gì mới là thích?” Nhị Vương tử nghe u mê.

“Thích một người, phải là ai có thể cho nàng hạnh phúc, thì sẽ vui thay nàng, chúc phúc nàng, bảo vệ nàng, không mang đến cho nàng chút tổn thương và phiền phức nào!”

Nhị Vương tử trợn mắt hốc mồm: “Đây không phải là thích một người, là giả điên chứ?”

“Hừ! Hạ trùng bất khả ngữ băng (*)!”Âu Dương Đào giận đến trợn tròn mắt, hai má phồng lên như quả đào.

(*) Hạ trùng bất khả ngữ băng: ý chỉ người kiến thức nông cạn

“Hơn nữa, ta chỉ là muốn gặp La Nhị cô nương một lần, có phải thích nàng hay không thì phải gặp mới biết được.” Có lẽ từ trước đến nay ở kinh thành, hắn chưa từng gặp người nào nói chuyện bộ dáng rộng rãi như vậy, nên Nhị Vương tử không cẩn thận nói ra lời trong lòng.

Âu Dương Đào nghe thấy thì nóng nảy, đôi mày dựng lên, nổi giận mắng: “Cái tên cặn bã nhà ngươi!”

Nàng quất qua một roi, Nhị Vương tử né tránh, rút roi mềm bên hông ra, cổ tay run lên, roi kia như linh xà, cuốn chặt lấy roi đang vung đến của Âu Dương Đào.

Âu Dương Đào chỉ cảm thấy tay hơi lỏng, chiếc roi yêu thích đã ở trên tay người kia.

Không, là quấn trên roi dài trong tay người ta.

Nhìn tình cảnh này, Âu Dương Đào vừa thẹn vừa giận, bỗng chốc mặt đỏ lên.

“Xảy ra chuyện gì?” Một giọng nói trong veo mang theo chút mờ mịt vang lên.

Rèm được nhấc lên, lộ ra gương mặt thanh tú của một cô nương còn buồn ngủ.

Nàng mờ mịt chớp mắt mấy cái, nhìn bạn tốt, lại nhìn Nhị Vương tử.

Hôm nay nàng hơi không thoải mái, Âu Dương Đào lo lắng nên mới về cùng nàng. Nàng lên xe ngựa thì thiêm thiếp ngủ mất, sao bạn tốt lại tranh cãi cùng một nam nhân lạ lẫm vậy?

“Nàng là La Nhị cô nương?” Nhị Vương tử chấn động cả người, nhìn chằm chằm vào La Tri Tuệ.

Lúc La Tri Tuệ vẽ tranh hết sức chuyên chú, bình thường lại mơ hồ tùy tính, không chút ảnh hưởng bởi khí thế đột nhiên bộc phát của Nhị Vương tử, nở nụ cười trong vắt: “Đúng nha.”

Sau đó ảo não trong lòng, mẹ từng nói không được phép cười tùy tiện, nhất là đối với người lạ, như vậy không trang nghiêm, nàng lại quên mất.

Nhị Vương tử lại như con thỏ con bị giật mình, sau khi nàng nở nụ cười, lại kéo cương lùi về sau mấy bước, sau đó giục ngựa chạy vội đi.

La Tri Tuệ và Âu Dương Đào đồng thời ngây người.

La Tri Tuệ thầm nghĩ, quả nhiên mẹ không gạt nàng, nàng dọa người ta chạy rồi.

Âu Dương Đào kịp phản ứng, lại càng giận dữ: “Cái tên cặn bã này, mang roi của ta chạy rồi!”

Trở lại xe ngựa, nàng tức giận đến nỗi nước mắt rơi tí tách: “Cây roi kia là sau khi ta được chọn làm thư đồng của Công chúa, ca ca đã tặng cho ta đấy!”

“Hắn là ai vậy?”

Âu Dương Đào mở to mắt: “Ngươi còn không biết hắn là ai?”

Thấy gương mặt La Tri Tuệ mờ mịt, giọng nàng căm hận nói: “Hắn chính là Nhị Vương tử, kẻ ngày ngày đến nhà ngươi làm phiền ngươi đấy!”

La Tri Tuệ thản nhiên cười: “A Đào, vậy ngươi đừng lo lắng nha, chờ hắn đến nữa, ta cho người tìm hắn đòi lại.”

Đây… đây thật sự là trọng điểm ngươi nên quan tâm sao? Âu Dương Đào đấm đấm vách xe, tức phát khóc.

Nhị Vương tử chạy đi rất xa, cuối cùng xuống ngựa, nắm dây cương thất hồn lạc phách đi về phía trước.

“Cũng không phải, cũng không phải, rốt cuộc nàng đang ở đâu?”

Tùy tùng bắt kịp, thở hồng hộc.

“Ta nhớ Phủ Trấn Quốc Công có ba vị cô nương, có phải không?”

“Dạ, dạ, nhưng mà vị cô nương còn lại kia, nghe nói mới tám tuổi!”

Nhị Vương tử nghe thấy thì vô cùng thất vọng, chẳng lẽ nàng không phải là người phủ Trấn Quốc Công ?

Không đúng, rõ ràng hắn gặp nàng ở trường đua ngựa trong phủ Quốc Công, nha hoàn dẫn đường  kia còn gọi nàng là Đại nãi nãi.

“A Tháp, vậy cô nương bên chồng, đều được gọi là Đại nãi nãi sao?”

Tùy tùng nghe xong lắc đầu: “Thuộc hạ nhớ hẳn gọi là cô nãi nãi.”

Lại cao hơn một vai vậy? Nhị Vương tử muốn đập đâu, ngôn ngữ Đại Chu thật sự quá phức tạp mà!

Tùy tùng hiểu ý đánh một tiếng: “Được gọi là Đại nãi nãi, bình thường là nữ chủ nhân trong phủ a.”

Nữ chủ nhân? Nữ chủ nhân!

Đột nhiên Nhị Vương tử nhớ lại lời La Đại cô nương đã nói.

“Ngồi trong xe ngựa ngày đó có thể là chị dâu ta đấy!”

Thì ra nàng đã lập gia đình!

Nhị Vương tử đột nhiên cảm thấy trong lòng vắng vẻ, hỏi tùy tùng: “A Tháp, ngươi nói nếu ta cướp nàng đi, có thể che chở chúng ta thuận lợi trở về Man Vĩ không?”

Tùy tùng muốn khóc: “Vương tử, nơi này và Man Vĩ khác nhau, cướp cô dâu không được đâu!”

Nhị Vương tử nghĩ lại không cam lòng, vẫn muốn chính miệng hỏi nàng.

Lại đến nhà lần nữa, La Nhị lão gia tranh nói: “Cháu gái kia của ta thật sự không có trong phủ, thật xin lỗi.”

Hôm qua Nhị Vương tử này lại ra ngoài của cung chặn người. Sáng sớm nay, trong phủ đã phái người đến báo, Tống thị thật vội vàng dẫn La Tri Tuệ về nhà mẹ đẻ, đoán chừng trước khi Nhị Vương tử rời kinh thì sẽ không trở về.

Thật ra, đối với La Nhị lão gia mà nói, hắn là không quan trọng La Tri Tuệ gả cho ai, thậm chí cân nhắc từ ích lợi, hắn càng hy vọng nàng gả cho Nhị Vương tử, như vậy Hoàng Thượng mới có thể càng xem trọng phủ Trấn Quốc Công.

Đáng tiếc Lão phu nhân lại nói, nếu lão không ngăn được Nhị Vương tử, lại đẩy Nhị nương vào, bà sẽ không nhận đứa con trai là lão nữa.

La Nhị lão gia bây giờ thật sự sợ Lão phu nhân lại tức ra chuyện gì, nào dám không nghe.

Lão bưng trà, chờ Nhị Vương tử biết khó mà lui.

Nhị Vương tử gãi gãi đầu: “Ta có thể gặp Đại nãi nãi quý phủ chứ?”

“Phụt ——” La Nhị lão gia phun ra một họng trà.

. . .

. . .

. . .




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     

Có bài mới 29.08.2017, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 349: Kết thúc

Edit: Tuyết Y

Beta: Sakura

Dân phong triều Đại Chu cởi mở hơn tiền triều, đặc biệt không quá nghiêm khắc với phụ nhân, hơn xa cô nương chưa lấy chồng. Thực tế, Chân Diệu không phải phu nhân bình thường, mà là nữ chủ nhân chính thức của phủ Quốc Công này.Nói tiếp thì thực ra khi khách quý đến thăm, nàng ra mặt tiếp khách cũng không tính là chuyện gì quá nghiêm trọng. Nhưng mà với Tư Mã Chiêu chi tâm (*) của Nhị Vương tử này, thì tới nhà làm khách là giả, muốn lấy cháu dâu đi mới là thực.

(*) Tư Mã Chiêu chi tâm: ý chỉ dã tâm vô cùng rõ ràng

Hắn liên tiếp đến nhà hơn một tháng, không gặp được nữ nhi nhà người ta, vì vậy đổi thành gặp Đại nãi nãi tuổi trẻ phủ nhà người ta rồi. Cái này ai nghe cũng đều phải nghĩ nhiều.

La Nhị lão gia ho khan kịch liệt để che giấu thất lễ.

Nhị Vương tử vẫn còn giải thích: “Không phải là cô nãi nãi, là Đại nãi nãi.”

La Nhị lão gia trợn trắng mắt, càng ho dữ dội hơn, lạnh nhạt nhìn thần sắc với đôi mắt trông mong của Nhị Vương tử, trong lòng khẽ động.

Vì sao lão phải ngăn lại chứ? Nhị Vương tử là khách quý dị quốc, chỉ cần hành động không chạm phải điểm mấu chốt, ngay cả Hoàng Thượng cũng sẽ không nhiều lời. Gặp Chân thị một lần thì làm sao?

Nghe nói người Man Vĩ này rất không chú trọng lễ tiết, đệ cướp vợ huynh nhìn mãi cũng quen mắt, thậm chí còn có truyền thống cha chết con kế thừa, quả thực đáng sợ. Nhưng mà sự đáng sợ này đặt lên người đối thủ của lão thì thật khéo.

Lão vẫn biết, người vị Nhị Vương tử này muốn gặp thực sự là Chân thị. Chắc chắn với hắn mà nói, cướp vợ của một thần tử dị quốc căn bản không tính là vấn đề.

Vô luận thành công hay không, chỉ cần ầm ĩ lên, Chân thị phải dùng thân phận nữ chủ nhân phủ Quốc Công tự xử lý thế nào?

Đại lang rất yêu thương Chân thị, nếu dưới cơn nóng giận đánh tàn đánh thương Nhị Vương tử, Hoàng Thượng suy nghĩ vì đại cục, cũng sẽ cho Man Vĩ một công đạo.         Kể từ khi Đại lang một bước lên mây, lão đã hoàn toàn bị vây vào hoàn cảnh xấu, lần này nước phủ Quốc Công càng đục, thì mới càng có khả năng xuất hiện cơ hội. Về phần có thể tổn hại thanh danh phủ Quốc Công hay không, thì laoz cần gì phải quan tâm khi trước mắt Đại lang đang muốn kế thừa tước vị chứ?

La Nhị lão gia lập tức nghĩ thông suốt, trong ánh mắt chờ đợi củaNhị Vương tử, hắn nói với hạ nhân: “Đi mời Thế tử phu nhân đến một chút.”

Chân Diệu nghe hạ nhân nói rõ ý đến, cũng không nhiều lời, trực tiếp đến Di An Đường.

Điền Tuyết đang bồi Lão phu nhân đã dần khỏe hơn ở Di An Đường.

Thấy Chân Diệu tới đây lúc này. Lão phu nhân có chút ngoài ý muốn.

Ba đứa con dâu, tuy Điền thị cố gắng chống đỡ, nhưng bà cũng nhìn ra thân thể không tốt, nên miễn đến hầu hạ bà. Tống thị vì trốn tránh Nhị Vương tử, cũng dẫn La Tri Tuệ về nhà mẹ đẻ, còn Thích thị đang mang thai. Từ sau khi tin lời đạo sĩ kia nói mà về nhà mẹ đẻ dưỡng thai, để tránh bôn ba một chút, thì tạm thời chưa chuyển về lại. Phủ Quốc Công to như vậy, hơn phân nửa sự vụ đã rơi vào đầu Chân Diệu.

Trước kia, giờ này nàng vẫn còn đang xử lý công việc, không có thời gian tới đây. Ngược lại Điền Tuyết thì hơn nửa thời gian đều nán lại ở Di An Đường, Lão phu nhân rất nhanh quen thuộc, cũng yêu thích cháu dâu mới.

Chân Diệu hành lễ gặp mặt cho Lão phu nhân. Điền Tuyết từ trên ghế con trước giường Lão phu nhân đứng lên, tránh sang một bên, vội làm lễ với Chân Diệu: “Đại tẩu.”

Chân Diệu mỉm cười nói: “Tam đệ muội chớ đa lễ.”

Thấy giọng nàng chân thành, cũng không vì bà yêu thích người mới mà sinh lòng bất bình, Lão phu nhân âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trận này bệnh, bà càng nghĩ thông suốt hơn. Gia hòa vạn sự hưng, bà không muốn thấy đám con cháu lại đấu tới đấu lui, hai cháu dâu có thể hòa thuận là chuyện không thể tốt hơn.

Trước đây đều là bà nghĩ sai. Nguyên Nương hòa thân đến Man Vĩ, tuy nói có quan hệ mật thiết đến chuyện ngựa chứng của vợ Đại lang, nhưng suy cho cùng, tại sao ngày đó xe ngựa lại chạy đến phố hoa nổi tiếng kia? Chuyện phu xe là thế nào? Thì trái tim bà lập tức lạnh lẽo.

Nếu như là Điền thị vì gây khó dễ cho vợ Đại lang, để tiện tiếp tục quản gia quyền, do đó sắp đặt màn tai nạn kia, thì kết cục của Nguyên Nương cũng chỉ có thể nói là có nhân tất có quả thôi.

Lão phu nhân không muốn nghĩ sâu, cách nhìn với Điền thị âm thầm thay đổi.

“Tổ mẫu, vừa rồi Nhị thúc chuyển lời đến nói Nhị Vương tử quấy rầy rất nhiều ngày nay đang muốn gặp nữ chủ nhân quý phủ.” Chân Diệu chú ý vẻ mặt biến hóa của Lão phu nhân, “Cháu dâu nghĩ, tới nhà hết ngày này đến ngày khác, Nhị Nương phải trốn tránh mỗi ngày, cuối cùng cũng không phải kế lâu dài. Không bằng gặp hắn một lần, nói rõ ra, có lẽ Nhị Vương tử cũng không phải người càn quấy.”

Lão phu nhân trầm ngâm chốc lát, mới gật đầu: “Được, cũng không cần đến nơi khác, gặp ở Di An Đường này đi.”

Chân Diệu tới tới nơi này trước, chính là có ý này, nghe vậy nàng giòn giõn giã giã đáp vâng, cho nha hoàn ra đằng trước truyền lời.

Nhị lão gia vừa nghe Chân Diệu đồng ý gặp người, thì vui mừng nhướng mày, nhưng lại nghe nha hoàn nói mời Nhị Vương tử đi Di An Đường, mặt hắn không khỏi xụ xuống.

Có Lão phu nhân ở đó, những lời đồn kia không truyền nổi rồi.

Nhị Vương tử cũng kích động không thôi, theo nha hoàn đến Di An Đường, vừa bước vào cửa, đã nhìn thấy vị cô nương mặt mày như vẽ, tóc đen như quạ ngồi ở một bên trong nhà chính, đúng là người hắn nhớ thương hồi lâu kia.

Có lẽ trong thời gian này có quá nhiều khó khăn trắc trở cứ lặp đi lặp lại, nên tim Nhị Vương tử đập như trống, lại quên mất đi đường thế nào, rẽ theo nha hoàn suýt chút đã ngã ở cửa ra vào.

Nha hoàn trong nhà cúi đầu mím môi cười thầm, Lão phu nhân run rẩy đứng lên: “Khách quý đến thăm, hôm nay mới chiêu đãi, thật sự là thất lễ.”

Nhị Vương tử thu lại ánh mắt trên mặt Chân Diệu, hành một lễ Man Vĩ với Lão phu nhân: “Là ta quấy rầy mới đúng.”

Hắn có lòng muốn nói gì đó, nhưng nhớ đến lời tùy tùng nhắc nhở thì vẫn nhịn xuống.

Trước mắt bao người, nếu hán nói hắn mến mộ nàng, có lẽ sẽ hại nàng.

Lão phu nhân thầm than một tiếng oan nghiệt, xem ra rễ tình Nhị Vương tử này đã sâu nặng với vợ Đại lang, nếu không nói cho rõ ràng, ngược lại sẽ là mối họa.

Nghĩ tới đây, thân thể bà lắc lư.

Chân Diệu vội đỡ vững Lão phu nhân, ân cần nói: “Tổ mẫu, ngài không sao chứ?”

Lão phu nhân xoa xoa trán, cười áy náy nói với Nhị Vương tử: “Trước đó vài hôm thân thể lão thân mắc bệnh nhẹ, đến nay vẫn còn khó chịu một chút, hãy để Thế tử phu nhân chiêu đãi ngài uống một chén trà xanh đi. Có chỗ thất lễ, xin ngài thứ lỗi.”

Bà nói thế, chính là ôm chuyện Chân Diệu gặp Nhị Vương tử vào mình, người bên ngoài muốn nói này nói kia cũng không được nữa.

Chờ Lão phu nhân được Điền Tuyết đỡ về phòng nghỉ ngơi, nhà chính chỉ còn lại Chân Diệu và Nhị Vương tử cùng hai nha đầu tâm phúc.

Trong phòng nhất thời có chút an tĩnh.

Nhị Vương tử đang suy nghĩ xem nói như thế nào.

Hắn rất muốn hỏi nàng có bằng lòng đi cùng hắn không, nhưng thấy thần sắc nàng dễ chịu, chỉ có người có cuộc sống suôn sẻ mới có thể toát ra thần thái như vậy, lời hắn muốn hỏi cũng hỏi không ra nữa rồi.

Thanh Đại bưng trà lên, đặt một chén bên cạnh tay Nhị Vương tử, đặt một chén bên cạnh Chân Diệu.

Nhị Vương tử vì che dấu sự lúng túng, bèn nâng trà lên uống. Trời tháng tám, trà lâu nguội, lúc này vẫn đang nóng hổi, hắn uống vào một ngụm thì lập tức phun ra, bỏng đến nhe răng nhếch miệng.

Thanh Đại cúi đầu, nhếch nhếch khóe miệng, thầm nghĩ tên háo sắc này thừa dịp Thế tử gia không có nhà còn dám tìm đến tận cửa, không cho chút giáo huấn thì không được.

Chân Diệu khiển trách Thanh Đại một câu, vội bồi tội với Nhị Vương tử.

Cứ như vậy, bầu không khí đông cứng ngược lại đã bị đánh vỡ.

Nhị Vương tử quên hết lời đã nghĩ sẵn trong đầu, sững sờ hỏi một câu: “Nàng tên là gì?”

Chân Diệu không ngờ Nhị Vương tử trực tiếp như vậy, giật giật khóe miệng nói: “Nhị Vương tử, ở Đại Chu chúng ta, tên nữ tử không được truyền ra ngoài, ngài có thể gọi ta là Huyện chủ Giai Minh.”

Vì phòng ngừa Nhị Vương tử nói ra lời kinh người gì đó, nàng dứt khoát nói trước: “Ta vẫn rất cảm tạ ân cứu mạng của Nhị Vương tử, Thế tử gia còn nói có cơ hội sẽ mời ngài uống rượu đấy. Đáng tiếc chàng có công việc nên đã ra khỏi kinh thành rồi.”

Nhị Vương tử vội xua tay: “Ta không cần nàng cảm tạ, có thể cứu nàng, ta rất vui.”

Đôi mắt hắn trắng đen rõ ràng, không chút tạp chất, có thể dễ dàng thấy được rõ tất cả cảm xúc, khiến người ta không hoài nghi thành ý trong lời nói chút nào.

Chân Diệu thầm thở dài một tiếng, ra hiệu Bạch Thược và Thanh Đại ra cửa đứng.

Nhị Vương tử thấy hai nha hoàn đi ra, chẳng biết tại sao lại khẩn trương lên.

Chỉ thấy nàng cười cười, ánh mắt bình tĩnh, giọng nói trong veo: “Ta biết ý định đến đây của Nhị Vương tử, nên ta cũng nói rõ với ngài, chuyện ngài muốn tuyệt đối không thể, nó sẽ mang đến thương tổn rất lớn cho nữ tử.”

“Ta… ta không muốn tổn thương nàng!”

Chân Diệu thở dài: “Ngài cố ý tới nhà cũng đã gây tổn thương với danh tiết của nữ tử rồi, đổi lại một gia đình lễ nghĩa nghiêm khắc, nàng kia sẽ không sống nổi.”

“Có nghiêm trọng như thế?” Nhị Vương tử ngẩn ngơ.

“Có.” Chân Diệu gật đầu, “Nhị Vương tử, người xem, đây chính là chỗ khác biệt của Đại Chu và Man Vĩ, chỗ của ngài chỉ cần có năng lực thì có thể sống tùy ý, nhưng chỗ của chúng ta, không chuyện gì thoát khỏi một chữ ‘Lễ’.”

“Nhưng mà tình cảm của một cá nhân thì chẳng phân biệt đó là người Đại Chu hay là người Man Vĩ. Thích rồi mà còn có thể khách sáo sao? Đi miễn cưỡng mình ở cùng người mình không thích rồi sinh con dưỡng cái? Đại Chu các nàng thật kỳ quái.” Trong lòng Nhị Vương tử khó chịu, vô thức phản bác.

Mặt Chân Diệu đầy hắc tuyến.

Nhị Vương tử mang vẻ mặt không đồng ý nhìn  nàng: “Nàng cũng như vậy phải không?”

“Ta?” Chân Diệu quyết định ra đòn sát thủ, “Đương nhiên ta cũng giống tất cả cô nương Đại Chu, nhưng mà ta may mắn hơn, gả cho người ta thích.”

Nhị Vương tử bỗng chốc sững người, ngồi ở đó như một chú chó to bị vứt bỏ.

Chân Diệu biết chỉ có thể nói đến đây thôi, nàng đứng lên nói: “Nhị Vương tử, phía trước chuẩn bị rượu nhạt, xin ngài dời bước uống một chén, ta xin lỗi trước vì không tiếp chuyện được.”

Nhìn bóng lưng của nàng, Nhị Vương tử không nhịn được hỏi: “Huyện chủ Giai Minh, sau này nàng sẽ đến Man Vĩ chứ?”

“Không biết.” Chân Diệu không chút do dự mà đáp lại, khẽ khom người với Nhị Vương tử, sau đó rời đi.

Từ ngày hôm đó, Nhị Vương tử không đến nữa.

Hương hoa quế phiêu đãng, vào cuối tháng tám, cuối cùng đã đến thời điểm công bố kết quả thi hương, từ sau khi Tam lang đón dâu, phủ Trấn Quốc Công lại có chuyện vui, La Nhị lang thi đỗ cử nhân.

Mở tiệc chiêu đãi tân khách là việc không tránh khỏi, trên yến tiệc, Chân Diệu thấy Giang thị xưa nay giao hảo mặt ủ mày chau,  nàng hỏi mới nghe nàng ấy nói, ngay hôm qua, Hoàng Thượng tứ hôn tiểu cô Âu Dương Đào của nàng ấy cho Nhị Vương tử, ngày hôm đó bà bà liền đổ bệnh.

Chân Diệu không tiện nhiều lời, bèn đổi chủ đề.

Không quá mấy ngày, La Thiên Trình từ sông Hoài vội vàng trở về, nghe nói chuyện này thì không khỏi ngơ ngác.

Nhị Vương tử cuối cùng vẫn lấy Âu Dương Đào, loại này quỹ tích vận mệnh này trở về khiến tâm tình hắn có phần phức tạp, hắn thật sự vui mừng, vì rốt cuộc đã vứt bỏ được cái cao da chó kia rồi. Chỉ tiếc lần này hắn về vốn vì muốn đánh người, gấp rút chạy về lại không kịp!

Bên phủ Kiến An Bá, Tưởng Thần đỗ Giải Nguyên, Chân Hoán cũng có tên trên bảng, bữa tiệc này hắn cũng đụng phải.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
     
Có bài mới 29.08.2017, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 16.01.2016, 20:00
Bài viết: 1838
Được thanks: 4805 lần
Điểm: 10.53
Có bài mới Re: [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp - Điểm: 12
Chương 350: Đánh vỡ

Mọi người đều rất mau quên. Đầu năm vì chuyện Ôn Nhã Kỳ tự sát, thanh danh Bá phủ rớt xuống ngàn trượng, người duy nhất còn chưa định hôn sự là Chân Băng bị rơi vào tình cảnh khó xử, nhưng chưa qua một năm, vì Bá phủ xuất hiện hai Cử nhân, một vị trong đó lại còn là Giải nguyên đầu bảng, thế nên không ít người lại vừa mắt phủ Kiến An Bá lần nữa.

Phải biết rằng nhập sĩ từ khoa thi không hề dễ, tuyệt đại đệ tử quan lại và huân quý đều âm thầm nhập sĩ, ngoại trừ người kế thừa tước vị, hai con đường đi khác nhau,  vừa bắt đầu đã quyết định bọn họ sẽ đi được bao xa trên quan trường.

Dĩ nhiên, hiện tại Đại công tử Phủ Kiến An Bá vẫn chỉ là một Cử nhân, nhưng cũng phải trù tính từ trước. Bây giờ không hành động, chẳng lẽ muốn chờ năm sau bọn họ đỗ Tiến sĩ mới hành động sao? Vậy thì làm gì đến lượt!

Cho nên Tưởng thị và Lý thị đều trở thành người bị chúng tinh phủng nguyệt.

Người tìm Tưởng thị nói chuyện đều hưu ý vô ý nghe ngóng tình hình Tưởng Thân. Tưởng Thần là Giải nguyên đầu bảng, khác với các Cử nhân khác, chỉ cần không xảy ra bất ngờ gì, thì không trốn khỏi thân phận Tiến sĩ, hơn nữa hắn xuất thân từ đại tộc Nam Hoài truyền thừa mấy trăm năm, nội tình không ít, là lựa chọn cực tốt làm con rể.

Còn người vây quanh Lý thị, thì đặt đề tài lên người Chân Băng, Lý thị có loại cảm giác hãnh diện, khó nén đắc ý.

Tưởng thị nhìn thấy thì thầm than trong lòng.

Hiện tại mặc dù Ngũ nha đầu đã thay đổi cục diện ít người hỏi han đến, nhưng những gia đình hỏi thăm nàng, phần lớn đều không có căn cơ gì, còn gia đình thực sự coi trọng, thì vẫn chú ý chuyện Bá phủ bị hao tổn thanh danh.

Trong vòng vây của mọi người, Lý thị quét Tưởng thị một cái, trong lòng cười lạnh.

Chẳng biết đắc ý cái gì, chỉ là cháu trai nhà mẹ đẻ thi đỗ, cũng không phải nhi tử của mình. Bà nghe nói, Hàm ca nhi là đứa nghịch ngợm nhất, đã hơn mười tuổi rồi còn leo tường trèo cây cả ngày, sau này ấy à, nói không chừng chính là đứa phá gia chi tử, cho Tưởng thị nếm mùi đau khổ!

Sở dĩ Lý thị oán hận như vậy, cũng vì có liên quan đến Tưởng Thần.

Vừa nghe tin Tưởng Thần đỗ Giải nguyên truyền đến, bà đã ám chỉ với Tưởng thị, muốn tác hợp Chân Băng và Tưởng Thần, nhưng Tưởng thị đương nhiên sẽ không đáp ứng.

Nha đầu Chân Băng kia là đứa nhỏ tốt, nhưng có người mẹ ruột như vậy ở đó, bà không muốn hại cháu trai mình đâu.

Lý thị thu hồi ánh mắt, bĩu môi.

Cũng không biết Tưởng Thần kia uống thành thế nào. Qua hôm nay, ngược lại bà muốn nhìn xem Tưởng thị còn có thể cười được hay không!

Chờ tiệc rượu kết thúc, các nữ quyến liền chuyển sang phía đông vườn hoa xem hí kịch, hai tỷ muội Chân Diẹu và Chân Nghiên lâu rồi không gặp, bèn âm thầm lẻn đi.

Trời cuối tháng tám còn rất nóng, đi được vài bước,  trán hai người đều đổ mồ hôi.            Chân Diệu chỉ chỉ hòn non bộ cách đó không xa: “Nhị tỷ, chỗ cao sẽ mát hơn một chút, chúng ta vào đình kia ngồi một lát đi.”

Hòn non bộ kia được xây từ đá Thái Hồ, phía trên có một đình bát giác, bốn phía treo sa mỏng phất phơ, nhân công đã đục một con đường mòn nối thẳng lên đình nghỉ chân trên đỉnh núi, là chỗ cao hiếm có trong phủ Phủ Kiến An Bá, vào ngày hè, tiện đường thì chủ tử đều thích vào ngồi một chút.

Hai người đi lên ngồi xuống, phân phó một nha hoàn đi lấy trà bánh, nha hoàn khác đứng quạt sau lưng tỷ muội hai người.

“Nhị tỷ, sao không mang cháu trai nhỏ của muội đến vậy?”

“Trời nóng, gần đây thằng bé bị ọc sữa, nên để ở nhà rồi.” Trên mặt Chân Nghiên không có vẻ lắng, có lẽ đứa nhỏ không sao, nên Chân Diệu cũng yên tâm.

“Tứ muội, muội có tin tức gì chưa?” Chân Nghiên quét nhìn bụng Chân Diệu một cái.

Chân Diệu lắc đầu.

Nói đến thì nàng và La Thiên Trình mới trải qua cuộc sống vợ chồng bình thường không lâu, bụng chưa có động tĩnh cũng không lạ, nhưng lúc mọi người xung quanh luôn hỏi chuyện này,  nàng vẫn có phần tâm phiền ý loạn.

Nàng kéo kéo khăn, thầm nói: “Nhị tỷ, tỷ đã là người thứ sáu trong hôm nay hỏi chuyện này rồi đấy. ”

Chân Nghiên đưa tay, chỉ vào trán nàng một cái, sẳng giọng: “Sao lập gia đình hai năm rồi mà vẫn còn như trẻ con vậy. Hỏi nhiều thì muội ngại phiền à? Nếu lại tiếp tục trễ nãi nữa, đợi Thế tử kiếm mấy thông phòng, thì muội mới phiền đấy.”

“Chàng sẽ không thế đâu.” Chân Diệu nhấp môi cười.

Chân Nghiên chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Chuyện Thế tử Trấn Quốc Công đuổi tất cả thông phòng, chỉ gần mình muội, cả kinh thành đề biết. Nhưng mà Tứ muội, muội nghe tỷ nói một câu, trên đời này, thay đổi nhanh nhất chính là tâm nam nhân. Bây giờ nhan sắc muội đang đẹp, còn là thời điểm tân hôn, đương nhiên hắn ngàn tốt trăm tốt với muội, nhưng nếu qua mấy năm bụng muội vẫn không có gì, hắn thực sự không gấp sao? Cho dù lòng hắn luôn luôn hướng về muội, nhưng vì con nối dõi, hắn sẽ không tìm người khác? Đến lúc đó thứ trưởng tử mỗi ngày đều ở trước mặt muội, lòng muội có thể thoải mái không?”

Chân Diệu nghe xong trong lòng trầm xuống.

Lời này của Nhị tỷ nói không sai, nếu thật sự mấy năm nữa nàng vẫn không sinh được, dù lão phu nhân có tiến bộ, chỉ sợ cũng phải sắp xếp người cho Thế tử.

Nàng cười khổ: “Nhị tỷ, muội vội cũng vô dụng, thân thể muội hư hàn, vẫn luôn uống thuốc điều trị, mới ngừng thuốc mấy tháng thôi. ”

Chân Nghiên nghe thế thì thở phào nhẹ nhỏm.

Không sợ uống thuốc điều trị, chỉ sợ hai năm qua cuộc sống vợ chồng bình thường mà vẫn không mang thai được.

Nàng từng nghe nói, có vợ chồng thân thể đều khỏe mạnh, nhưng chung sống hơn mười năm cũng không sinh được con, sau đó dưới sự bức bách cùng cách của bà bà, mỗi người tự gả tự lấy, kết quả không lâu sau đều có con.

“Vậy muội cứ an tâm điều dưỡng, chỗ ta có đơn thuốc, lát nữa sẽ đưa đến cho muội, để xem có hiệu quả hay không.” Chân Nghiên nói đến đây, thấp giọng xuống, “Nhưng mà Tứ muội, có một điểm muội phải nhớ kỹ, cho dù trong thời gian ngắn muội chưa mang thai, cũng đừng ra vẻ hiền lành tự sắp xếp thông phòng cho Thế tử.”

“Nhị tỷ?”

Chân Nghiên cười khổ: “Không sợ muội chê cười, Nhị tỷ là người từng trải, bây giờ đã nếm được mùi vị đó rồi.”

“Tỷ phu không tốt với tỷ?”

Chân Nghiên lắc đầu: “Thật ra cũng không đúng, lòng chàng vẫn hướng về ta, chỉ là sau khi ta có thai, đã khai kiểm cho nha hoàn hồi môn, lúc ấy ta sợ người ta nói ta hẹp hòi, nên còn chọn một đứa diện mạo xinh đẹp. Bây giờ số lần chàng nghỉ bên kia cũng không ít, mà hết lần này tới lần khác là do ta tự tay sắp xếp, không tiện nói gì tự đánh vào mặt mình. Nếu do mẹ chồng hoặc lão thái thái sắp xếp, tốt xấu gì trong lòng hắn vẫn áy náy mà biết cách xa một chút. Giờ ta mới hiểu, nam nhân cũng như trẻ con, đừng trông cậy vào lực tự chủ của hắn mạnh bao nhiêu.”

Nàng vẫn cho rằng mình là chủ mẫu hợp cách, lúc thân thể không tiện, thì phu quân nghỉ ở chỗ thông phòng là thiên kinh địa nghĩa, nhưng thực sự khi một mình gối chiếc, nghĩ đến hình ảnh điên loan đảo phượng bên kia, tim lại vô cùng đau đớn. Tất nhiên nàng không muốn muội muội phạm sai lầm đồng dạng.

“Tứ muội, lời này trừ muội, ta sẽ không nói với người khác. Ta cũng không biết mình làm sao, cách suy nghĩ lại khác trước kia một trời một vực.”

Chân Diệu kéo tay Chân Nghiên, nâng mắt nhìn ra chỗ xa, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Nhị tỷ, tỷ đừng sợ hãi sự thay đổi của mình.”

Nàng thu hồi ánh mắt, nhìn thẳng vào Chân Nghiên: “Nhất định là tỷ thích tỷ phu, cách nghĩ đương nhiên khác với trước đây. Giống như muội lúc trước, còn hận không sắp xếp cho Thế tử bảng thị tẩm của mấy thông phòng, để Thế tử đừng đến làm phiền muội. Nhưng bây giờ, nghĩ đến thông phòng đang ở trong miếu nhà, lòng muội cũng không thoải mái.”

Chân Nghiên bị Chân Diệu nói trúng tâm sự, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó đưa tay đánh nàng: “Xú nha đầu, có xấu hổ không, cứ luôn miệng nói thích như thế!”

Chân Diệu đứng lên, cười trốn nàng.

Màn sa màu thiên thanh cuộ lại bị gió thổi bay một góc, nàng dừng động tác lại, gọi Chân Nghiên: “Nhị tỷ, tỷ nhìn bên kia.”

Chân Nghiên nhìn qua, chỉ thấy phía tây vườn có một cô nương từ từ đi tới, vì cách quá xa nên không thấy rõ là ai. Nàng đến trước khóm hồng, không biết nói gì với nha hoàn bên cạnh, nha hoàn kia khom người rồi đi. Cô nương kia đứng đó một lúc lâu rồi ngồi xuống cạnh khóm hoa, nhìn như đang ngủ.

“Đó là cô nương nhà ai, sao lại xuất hiện ở đó, còn ngồi ngủ một mình, suy nghĩ thật thoáng.” Chân Diệu lắc đầu.

Chân Nghiên đứng ở mép đình hóng mát lạnh nhạt nhìn một lúc, cười lạnh: “Ta thấy nàng suy nghĩ thoáng là giả, tâm tư bất chính mới là thật đấy.”

Nàng chỉ một ngón tay: “Muội xem con đường kia, đi về phía trước hơn mười trượng chính là thông ra ngoại viện. Hôm nay mở tiệc chiêu đãi tân khách, nam khách bên kia đều uống rượu, tan tiệc tùy ý đi lại trong vườn một chút là quá bình thường. Một cô nương như nàng đuổi nha hoàn đi rồi nghỉ tại đó, làm sao biết có tâm tư gì!”

Hai người đang nói, chợt thấy bên kia quả thật có một người tập tễnh đi ra, hắn được gã sai vặt dìu, bỗng xoay người nôn mửa không ngừng, gã sai vặt kia vô thức tránh né.

Sau đó lại thấy nam tử kia ngồi thẳng lên, khoát khoát tay với gã sai vặt, xem ra dường như đã nôn lên người gã sai vặt, nên đuổi hắn về thay quần áo rồi.

“Người đó nhìn hơi quen mắt.”Chân Nghiên chần chờ nói.

Chân Diệu cũng cảm thấy quen mắt, nhón chân híp mắt nhìn kỹ, sắc mặt thay đổi: “Hỏng rồi, đó là Tưởng biểu ca!”

Lúc này, cũng bất chấp suy nghĩ vì sao Tưởng Thần xuất hiện ở nơi đó, Chân Diệu lập tức phân phó Thanh Đại: “Ngươi nhanh cản Tưởng công tử lại, đưa huynh ấy về phòng mình nghỉ ngơi.”

Chỗ ở của Tưởng Thần là một viện nhỏ ở giao giới giữa ngoại viện và nội viện, cách nơi này không xa.

Thanh Đại được phân phó, nhảy lên xuống mấy cái giữa đám cây cối, không bao lâu đã đến chỗ Tưởng Thần, sau đó đưa tay bổ một cái, khiêng Tưởng Thần đã bất tỉnh đi.

Chân Nghiên trợn mắt hốc mồm: “Tứ muội, nha hoàn này của muội thân thủ thật tốt nha.”

“Ừm, là Thế tử sắp xếp đấy.”Chân Diệu vẫn nhìn bên kia, “Cô nương kia phải đuổi thế nào đây, cũng không thể để nàng ngủ ở nơi đó.”

“Làm sao không thể? Nàng đã làm được thì cũng đừng sợ gánh chịu hậu quả!” Chân Nghiên khinh thường nói, dừng một chút vẫn nói, “Chờ sau khi nha hoàn kia của muội về, lại để nàng đi một chuyến, dời người đó đến chỗ bên cạnh đi.”

Chân Diệu biết Chân Nghiên nói năng chua ngoa nhưng mềm lòng, bèn gật đầu cười.

Lúc này gã sai vặt kia chạy tới, một đường tìm đến chỗ khóm hoa, đứng bất động.

Hai người Chân Diệu liếc mắt nhìn nhau, chợt cảm thấy không ổn.

Gã sai vặt kia đánh giá khắp nơi, bỗng nhiên ngồi xổm người xuống.

“Hỏng rồi, gã sai vặt kia nổi tà tâm!” Chân Nghiên nghiêm nghị nói.

Dù nàng không ưa hành vi của nàng kia, nhưng cũng không muốn nhìn một gã sai vặt làm ra chuyện như vậy.

Lần này Chân Diệu đi ra ngoài dẫn theo Thanh Đại và A Loan, bây giờ Thanh Đại còn chưa về, nàng cũng không thể bảo A Loan qua đó.

A Loan tay trói gà không chặt, dung mạo lại xuất chúng, nếu một khi qua đó mà bị liên lụy vào, nàng phải khóc chết mất.

Chân Nghiên cũng dẫn nha hoàn yểu điệu theo, nàng quyết định thật nhanh: “Đi, chúng ta cùng đi!”

Hai người đứng cao nhìn ra xa, nhưng thật sự đi qua lại là một đoạn đường tương đối.

Hai người ở xa xa thấy nàng kia nhảy dựng, thét lên vùng vẫy, sau đó nha hoàn rời đi lúc trước dẫn hai bà tử tới, tình hình rất hỗn loạn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dung Dung.. về bài viết trên: Hàn Lam, MacSongThien, Mưa biển, Thu Heo, ngoung1412, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 486 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Duong Vo, hadam, Hanbambi, Mạn Yên, Nguyêtle, nhungsigrist, tuongvicanhmong, Voicoi08, ú nu ú nù và 510 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

4 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

5 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 8, 9, 10

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 31, 32, 33

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.