Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 

Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

 
Có bài mới 29.08.2017, 16:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 100
Được thanks: 380 lần
Điểm: 37.36
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du - Điểm: 41
Chương 4
Editor: Meimei

Rất nhanh sau đó, Lục Cảnh Hành phát hiện mình đã làm một quyết định sai lầm.
Anh đi phòng tập thể dục, chạy trên máy chạy bộ.
Một nữ nhân đi đến bên cạnh máy anh đang chạy bộ: "Thật là khéo a, chúng ta lại gặp mặt."
Sau khi tập xong, anh đi ăn cơm. Có người bưng khay đồ ăn đến ngồi đối diện anh: "Ở đây không có ai ngồi?"
Anh cười: "Cố ý?"
Kiều Gia Thuần mở to mắt mờ mịt: "Cái gì?"
"Cô cố ý đi theo tôi."
"Bị anh nhìn ra?" Kiều Gia Thuần cười.
"Cô rõ ràng như vậy tôi không thể không nhìn ra." Anh nói.
Kiều Gia Thuần dùng nĩa ăn thịt và mì trong khay: "Vậy anh sẽ đồng ý tôi chứ?"
Anh thấy khóe miệng của cô dính nước sốt, ánh mắt của cô không phải quyến rũ hay trêu đùa mà là ngây thơ và vô tội. Anh nghe thấy chính thanh âm của mình: "Sẽ không."
"Vì sao không?" Cô đưa tay trái lên chống cằm, nhìn anh, vẻ mặt kia như đang thưởng thức châu bảo trong tủ kính.
"Còn phải hỏi sao?"
"Đương nhiên muốn hỏi, anh nói cho tối biết có gì không được, tôi liền thay đổi a." Kiều Gia Thuần bộ dáng một lòng tiếp thu.
"Cô luôn tự tin với bản thân như vậy?"
"Đúng vậy."

---

Lục Cảnh Hành cùng hai vị đối tác đánh quần vợt, trợ lý bên cạnh nói: "Tôn tổng, chúng tôi nghe nói kỹ thuật đánh quần vợt của ngài rất cao, trước đây đều muốn cùng ngài so tài một phen."
Tôn tổng cười.
Sử Mật Tư tiên sinh đến Trung Quốc nhiều năm rồi, tiếng trung của anh ta vô cùng tốt: "Chúng ta đáng đôi đi, thế nào?"
Một cô gái bộ dạng như con thỏ từ trong hành lang đi ra: "Lục Cảnh Hành, đã lâu không gặp, không nghĩ đến ở chỗ này chúng ta cũng gặp nhau, anh cũng tới đây đánh quần vợt sao?
Lục Cảnh Hành tuyệt không thấy ngoài ý muốn, cái kẹo da trâu này đã dính trên người hắn rất nhiều ngày rồi.
Nghe cô nói như vậy, mọi người đều cho rằng Kiều Gia Thuần và Lục Cảnh Hành là bạn bè.
Tôn tổng nhìn Kiều Gia Thuần rồi nhìn Lục Cảnh Hành, nói với anh: "Lục tổng, sao không giới thiệu bạn của anh một chút?"
Lục Cảnh Hành căn bản không biết tên cô, hắn phủ nhận: "Cô ấy không ..."
"Tôi là Kiều Gia Thuần." Kiều Gia Thuần cực nhanh cắt đứt lời nói của anh ta, "Là bạn của Cảnh Hành." Cô nói xong, hoàn toàn bất động thanh sắc nhích lại gần anh ta, một bộ dạng muốn nói quan hệ giữa chúng tôi rất tốt.
Lời nói của cô hoàn toàn ngăn chặn lời nói muốn phủ nhận của Lục Cảnh Hành, anh tựa tiếu phi tiếu nhìn cô.
Sử Tư Mật tiên sinh thật cao hứng: "Vậy thì tốt quá, vốn tôi cho rằng chỉ có bốn người nam nhân chúng ta sẽ rất buồn chán, giờ có tiểu mỹ nhân đáng yêu như vậy cùng đi thực sự tôi thực may mắn."
Vì vậy, trợ lý của Lục Cảnh Hành bị vứt sang một bên. Kiều Gia Thuần thay thế chỗ của anh ta, cùng Lục Cảnh Hành một đội, Tôn tổng và Sử Mật tiên sinh một đội.
Kỹ thuật của Tôn tổng rất ổn, Lục Cảnh Hành sắc bén mà trầm ổn, Sử Mật Tư tiên sinh thì rất sinh động, có khi giống như một tiểu tử cùng với tuổi tác của hắn không tương xứng. Mà Kiều Gia Thuần, kỹ thuật của cô so với bọn họ có chút tầm thường.
Lúc kết thúc, trên người bọn họ đều mồ hôi đầm đìa.
Lúc Kiều Gia Thuần thay áo quần xong đi ra, Lục Cảnh Hành đã đưa hai vị kia ra xe. Sử Tư Mật tiên sinh nhìn thấy cô, liền vẫy tay với cô: "Tạm biệt, tiểu mỹ nữ."
Kiều Gia Thuần cười thật ngọt ngào, nàng cũng vẫy tay: "Tạm biệt."
Xe rời đi, trợ lý đi lên trước: "Lục tổng."
Lục Cảnh Hành nói: "Cậu đi về trước đi."
"Vâng." Trợ lý liếc mắt nhìn Kiều Gia Thuần, sau đó nói.
Kiều Gia Thuần vừa tắm, gió nhẹ lướt qua, cô cảm thấy cả người nhẹ nhàng khoan khoái, nói: "Anh làm thế nào cảm ơn tôi đây?"
"Cái gì?"
"Hôm nay tôi giúp anh làm cho bầu không khí sinh động, giúp anh khách hàng của anh thấy rất vui vẻ. Anh thế nào cảm ơn tôi?"
"Cô hại tôi thua còn muốn tôi cảm ơn cô?"
"Ôi chao, bọn họ là khách hàng của anh không phải nên thua bọn họ sao nhưng cũng không thể để thua quá rõ ràng như vậy mới có thể làm bọn họ vui vẻ sao? Như vậy công ty của anh mới có thể cùng bọn họ hợp tác a. Anh rất lợi hại, có anh ở đây bọn họ đánh rất thỏa mãn nhưng bởi vì có sự tồn tại của tôi nên chúng ta thua rất tự nhiên, vì vậy họ chơi rất vui vẻ a."
"Tôi thấy đen cũng bị cô nói biến thành trắng."
"Này, đừng đi a. Tôi không muốn tiền của anh, tôi chỉ muốn weixin của anh a." Kiều Gia Thuần đuôit theo Lục Cảnh Hành. Thân hình anh ta cao lớn, chân lại dài, cô khó nhọc đuổi theo.
Anh đột nhiên dừng lại, quay người lại.
Kiều Gia Thuần bị bất ngờ không kịp đề phòng, dưới chân không kịp đứng lại, bởi vì quán tính mà đụng vào ngực Lục Cảnh Hành. Thoáng chốc, một mùi hương nam tính bao phủ quanh cô.
Cô đụng vào người hắn, bởi vì tác dụng của phản lực, cô ngã lui sau. Lục Cảnh Hành vô ý thức đem tay đỡ sau lưng cô.
Bởi vì chênh lệch chiều cao và cái tay đỡ phía sau lưng cô, lúc này Kiều Gia Thuần có một loại cảm giác được bảo vệ.
Lục Cảnh Hành cũng đã thay áo quần, lúc này anh mặc một cái ao sơ mi trắng, cúc áo phía dưới yết hầu mở ra, tay áo được xắn lên cẳng tay, không có nét chính chắn mà thêm vài phần tùy ý.
Kiều Gia Thuần nghĩ thầm: "A! Mình yêu chết áo sơ mi trắng." Nhưng cô không dám ôm lấy anh, tay cô giơ lên trời không biết phải đặt vào đâu.
Hai tay của anh bắt trên vai cô, Kiều Gia Thuần ngẩng đầu nhìn anh, nhìn môi mỏng của anh. Cô biết dựa theo tình tiết trong phim thì sau đó sẽ là một nụ hôn. Làm sao bây giờ? Lúc này nếu như cô nhón chân lên có phải hay không cô quá chủ động? Cần phải chờ anh ấy cúi người? Nhưng chiều cao của bọn họ có điểm chênh lệch khá lớn, anh ấy có hay không cần khom lưng mới có thể đặt môi của anh ấy lên môi của cô? Cô có nên nhắm mắt lại hay không, lúc này nhắm mặt lại tương đối tự nhiên?
Lúc này, tay của Lục Cảnh Hành đặt trên vai cô, đẩy cô ra, giữa hai người liền cách nhau một khoảng lớn. Bàn tay của anh vẫn đặt trên vai cô khiến cô không bị ngã sấp xuống nhưng hai chân của cô chỉ có thể theo thân thể mà lùi về sau. Sau khi xác nhận cô đã đứng vững, Lục Cảnh Hành liền buông tay.
A! Anh ấy chẳng những không hôn cô còn đẩy cô ra. Kiều Gia Thuần có chút tức giận. Lẽ nào trong mắt anh ấy cô không có nửa điểm sức quyến rũ nào?
Anh cúi đầu nhìn cô: "Cô thật rảnh?"
"Cái gì?" Kiều Gia Thuần có chút không kịp phản ứng.
"Cô còn tiếp tục đi theo tôi không?"
Kiều Gia Thuần không nói lời nào, đáp án là ngầm thừa nhận.
Lục Cảnh Hành không nói gì, lướt qua người cô đi về phía trước, lấy hành động biểu thị sự cự tuyệt. Cự tuyệt quá tàn nhẫn, còn chưa nói xong, anh ta đã tựu lựa chọn điểm dừng.

---

Buổi tối ngày hôm sau, Kiều Gia Thuần chán muốn chết, Quan San liền gọi điện thoại đến: "Bảo bối, đoán xem tối nay tỷ gặp ai?"
"Cậu không phải đang tham dự tiệc rượu thương nghiệp sao? Tìm được người đầu tư sao?"
"Cái này không phải là trọng điểm. Tỷ nói với ngươi a, tỷ thấy nam thần của ngươi."
"Lục Cảnh Hành?"
"Đúng vậy, bên cạnh anh ta còn có một mỹ nữ, vẫn luôn gọi anh ta là học trưởng học trưởng, hai người còn vừa nói vừa cười. Thế nào, ngươi có muốn đến nhìn?"
Kiều Gia Thuần bỗng từ ghế sô pha đứng phắt dậy: "Cậu chờ."
Kiều Gia Thuần đến hội trường, Quan San đi đến đón: "Nhìn thấy không? Váy màu xanh lam kìa."
Kiều Gia Thuần nhìn bộ dạng hai người kia nói cười, lại nghĩ đến anh ta đối với cô tựa tiếu phi tiếu, còn có bộ dạng giáo huấn cô, đột nhiên liền tức giận không chỗ phát tiết. Đối với cô thì một nụ cười thôi cũng keo kiệt, còn đối với học muội thì tốt như vậy, dựa vào cái gì chứ?
Chả trách đêm qua cô cảm thấy buồn buồn, thì ra là mọi tức giận đều bị cô dằn xuống đáy lòng. Mà hình ảnh trước mắt cô chính là ngọn lửa châm nổ kíp bom.
"Xin lỗi, em đến trễ." Kiều Gia Thuần tiến lên, kéo cánh tay của Lục Cảnh Hành.
Cô gái áo lam vẻ mặt ngạc nhiên, Lục Cảnh Hành cũng không ngờ Kiều Gia Thuần lại lớn mật dám xuất hiện ở đây như vậy. Anh muốn kéo cánh tay về nhưng Kiều Gia Thuần âm thầm dùng lực mà anh lại không muốn ở chỗ này phát sinh đụng chạm thân thể gì với cô đẫn đến phiền toái không cần thiết. Bởi vậy tay của anh vẫn bị cô kéo.
Anh nhìn cô, trong mắt hiện rõ mất hứng.
"Anh đừng tức giận a. Tôi đến trễ là vì tối hôm qua quá mệt mỏi a. Bất quá cơ thể của anh thật tốt a, hôm nay tinh thần vẫn sáng láng a." Kiều Gia Thuần nói với Lục Cảnh Hành, vì vậy âm thanh tận lực dè thấp xuống thế nhưng người cách bọn họ rất gần vẫn có thể nghe thấy được.
Tỷ như cô gái áo lam kia, lúc này trong mắt đều đầy vẻ kinh ngạc, khẽ nhếch miệng, hiển nhiên là biểu cảm không thể tin được.
"Phốc." Quan San ở dau lưng Kiều Gia Thuần cố gắng nhịn cười.
Kiều Gia Thuần quay đầu cho cô ấy một ánh mắt, ý tứ đừng đi theo ta.

--

"Anh tức giận sao?" Trong bãi đỗ xe, Kiều Gia Thuần nhắm mắt theo đuôi Lục Cảnh Hành.
Lục Cảnh Hành không thèm để ý, tiếp tục bước nhanh về phía trước.
Kiều Gia Thuần chạy nhanh lên phía trước: "Anh đừng tức giận nha."
Lục Cảnh Hành dừng lại, cứ như vậy nhìn cô
"Nam tử hán đại trượng phu không nên dễ dàng tức giận như vậy." Kiều Gia Thuần dùng ngón tay chọc chọc cánh tay của Lục Cảnh Hành.
Anh đột nhiên thuận thế cầm lấy cổ tay cô, Kiều Gia Thuần bị đau, nhỏ giọng: "Đau."
Anh buông tay cô ra: "Cô lúc nãy là quấy rối tình dục, cô biết không?"
Kiều Gia Thuần mở to hai mắt, vẫn là vẻ mặt vô tội.
Lục Cảnh Hành có điểm tức giận.
"Xin lỗi, đây chỉ là một trò đùa, anh có thể tha thứ cho tôi không?" Kiều Gia Thuần rất nhanh nhận lỗi, trong giọng nói còn có một chút ủy khuất cùng thành khẩn.
"Có thể." Anh mỉm cười nhìn cô. Kiều Gia Thuần trong lòng nhảy nhót bởi vì nụ cười đẹp mắt của anh.
"... chỉ cần cô không xuất hiện nữa." Nói xong, anh mở cửa lên xe, khởi động xe lái đi, để lại cho cô một làn khói xe.
Kiều Gia Thuần: "..."

--

Lục Cảnh Hành đến cửa, dì Ngô liền mở cửa cho anh
"Biết cậu hôm nay sẽ đến nên sáng sớm lão thái thái đã nấu canh gà cho cậu."
"Bà nội gần đây thân thể thế nào?"
"Rất tốt, còn rất khỏe mạnh nữa."
Lão thái thái đang chăm sóc hoa cỏ bên bệ cửa sổ, thấy Lục Cảnh Hành đi tới, nói: "Tới a."
"Bà nội, lại chăm hoa của người."
"Đúng vậy, hôm qua trời mưa, hôm nay thời tiết rất tốt, ta muốn đem mấy chậu cây này ra phơi nắng a." Lão thái thái cười, khóe mắt hiện ra nếp nhăn.
"Để cháu." Lục Cảnh Hành cởi nút áo nơi cổ tay, vén tay áo lên làm việc.
Dì Ngô và nãi nãi đứng bên bệ cửa sổ, xuyên qua cửa sổ nhìn Lục Cảnh Hành đem mấy chậu hoa dời ra sân.
Dì Ngô tự đáy lòng cảm thán: "Lục tiên sinh thực sự rất hiếu thuận, công tác bận rộn như vậy nhưng cuối tuần đều đến thăm ngài."
Lão thái thái đang tưới nước nước cho hoa.
Dì Ngô còn nói: "Lục tiên sinh đến tuổi này, ngay cả bạn gái cũng không có, ngài tại sao không có thúc giục cậu ấy a. Cháu của tôi mới tốt nghiệp đại học có 2 năm chưa có bạn gái, trong nhà từ trên xuống dưới đều thúc hắn nhanh kết hôn, mọi lễ vật đều lo cho hắn hết a."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: Catstreet21, Dithamgirl95
     

Có bài mới 05.09.2017, 17:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 19.08.2017, 12:45
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 46
Được thanks: 125 lần
Điểm: 42.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du - Điểm: 44
Chương 5
Edit: Bifeng

Lão thái thái đang kiểm tra một chậu hoa thạch trúc, nghe vậy nói: "Ở thời đại này, xã hội phát rất triển nhanh, hoàn cảnh bên ngoài thay đổi từng ngày, xã hội thay đổi, nhu cầu và cách nghĩ của con người cũng thay đổi theo. Suy nghĩ của người trẻ tuổi, chúng ta lớn đến tuổi này sao có thể hiểu. Tôi cuối cùng là sợ theo không kịp thời đại, cho nên dù cho hai mắt chịu không nổi, cũng phải thường xuyên lên mạng. Người già, không nên chỉ luôn nói "ta ăn muối còn nhiều hơn ngươi ăn cơm" , không nên luôn muốn sắp đặt mọi việc thay con cái. Không điếc không câm không làm phú ông, con cháu tự có phúc con cháu, tôi chưa bao giờ quan tâm. Cảnh Hành là người có chủ kiến, chuyện của nó trong lòng nó đều biết hiểu rõ, nó không chịu kết hôn tôi cũng ủng hộ. Tôi không muốn suốt ngày cằn nhằn làm cho nó thêm phiền. "

Dì Ngô nói: "Bà không hổ là giáo sư lịch sử học về hưu, gia đình của bà giáo dục thật sự là quá tốt, tôi rất thích nói chuyện cùng bà , ở cùng bà tôi học được rất nhiều. Thảo nào cháu của tôi mỗi lần nghe mẹ nó cằn nhằn thì một là không nói gì hai là chạy ra bên ngoài chơi. "

Hàng rào hoa tường vi trong sân bị lỏng, Lục Cảnh Hành lấy dây kẽm và kìm nhổ đinh, tu sửa hàng rào.

Dì Ngô cùng bà nội thân thiết nhiều năm, rất nhiều chuyện trong nhà bà nội dì cũng biết. Dì hơi hạ thấp giọng, nói: "Mặc dù Lục tiên sinh không phải là cháu trai ruột của bà, nhưng cậu ấy đối với bà như vậy thì đúng là không thể chê vào đâu được. "

Lúc này, ánh nắng ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào trên mặt bà nội, khiến cho ánh mắt của bà thoạt nhìn dị thường nhu hòa, bà nhớ lại chuyện cũ: "Thời điểm nó 7 tuổi đi theo mẹ nó đến nhà tôi, khi đó nó trốn ở phía sau mẹ nó, rất sợ người lạ, vừa thấy là biết mồ côi cha chỉ sống với mẹ chịu không ít khổ. Năm thứ hai mẹ nó vừa sinh Hành Chỉ, hai vợ chồng xuất môn liền bị tai nạn ôtô, khi đó tôi đã về hưu, chỉ có tiền lương hưu, một người nuôi hai đứa trẻ, tôi biết, khi đó Cảnh Hành rất sợ tôi bỏ rơi nó. “

" Nghe nói bà vì để có tiền cho hai đứa đi học, ngay cả những hiện vật khảo cổ sưu tầm trong nhà cũng đều phải bán đi. "

Bà nội ngẩng đầu, "Bà đây lại là nghe ai nói hay sao? "

Dì Ngô im lặng.

Bà nội hiểu rõ cười, "Lại là Lão Lưu nói cho cô biết chứ gì? "

Dì Ngô ngượng ngùng cười.

Lúc ăn cơm, bà nội nói với Lục Cảnh Hành: "Hôm trước bà nấu đồ ăn cho Hành Chỉ mang đi, bà thấy nó mấy ngày này tốt hơn nhiều rồi. "

Lục Cảnh Hành múc thêm một chén canh gà cho bà, nói: "Chủ nhật này để cháu qua xem nó một chút. "

" Mấy giờ rồi?” Bà nội hỏi.

Lục Cảnh Hành nhìn đồng hồ, "Một giờ."

“A, hai giờ rưỡi bà muốn đi sang chỗ Lão Lưu, bà phải lên nghỉ trưa một chút." Trong lòng bà nội tính toán thời gian, đột nhiên nói: "Ông ấy mới tìm được một khối Cổ Ngọc, nói là từ đời Minh đấy, bà phải đi qua giúp ông ấy giám định một chút, không chừng ông ấy lại bị lừa rồi. "

Dì Ngô ngồi một bên nhịn không được nói chen vào: "Tôi thấy bà là gấp rút muốn nhìn thấy nó đi, người nào sáng nay mới vừa gọi điện thoại cho ông ấy a. "

Lục Cảnh Hành biết rõ bà nội thích hiện vật khảo cổ, lập tức nói: “ Cơm nước xong cháu cũng phải đi, vậy để cháu làm tài xế đưa bà tới đó. "

" Không cần, bà hẹn xe taxi trên internet. "

Lục Cảnh Hành cười, "Bà còn có thể dùng internet đặt xe ư? "

Bà nội ấm ức, "Đừng quên bà nội của cháu cũng là tầng lớp trí thức. Rồi hướng dì Ngô nói: "Điện thoại di động của tôi đâu? Lấy ra cho Cảnh Hành nhìn lịch hẹn xe trên mạng của tôi một cái. "

Dì Ngô cười nói:" Bà có cái gì không biết chứ, còn có thể đặt hàng trên Taobao ( 淘宝Taobao-giống Ebay) đấy, hoa tường vi trong sân không phải là bà tìm mua đó sao. "

Bà nội khoát tay: "Đừng nói nữa, mười gốc hoa tường vi, người ta đưa tôi ba cây giả, trồng đến khi nở hoa mới phát hiện. Sau đó tôi còn muốn đi mua tranh Hoa Điểu a. "

- - -


Chuyên gia bán đấu giá đang giới thiệu trên đài một bức tranh hoa điểu* đời Thanh.

(*) tranh hoa điểu: tranh hoa và chim (tranh Trung Quốc)

Quan San ngồi ở dưới đài, ngáp một cái thật to, cô dùng cùi chỏ chọc Kiều Gia Thuần đang ngồi bên cạnh: "Khi nào thì xong hả?"

Tay chống cằm, ánh mắt của  Kiều Gia Thuần nhìn chằm chằm vào bóng dáng cách đó không xa, đang mím môi, vắt chéo chân, giày da sáng loáng, thấy thế nào cũng phong độ.

" Mê trai! " Quan San khinh bỉ Kiều Gia Thuần, “Người ta không phải là không cho cậu đi theo sao? "

" Tớ không bám theo, tớ chỉ là tới tham gia buổi đấu giá." Kiều Gia Thuần đương nhiên nói.

" Ha ha.” Quan San cười nhẹ, "Cậu chừng nào thì cảm thấy hứng thú với mấy cái đồ cổ này? Cậu là cảm thấy hứng thú đối với người ta thôi."

" Ai, cậu mua bức tranh này đi, treo ở trong phòng khách, người ta đi vào nhìn thấy sẽ nghĩ cậu là người có văn hóa." Kiều Gia Thuần đề nghị.

" Tớ có bệnh sao, quăng vào vài chục vạn vài trăm vạn chỉ để lấy cái danh tiếng." Quan San khinh thường.

Kiều Gia Thuần nói: "Có thể đợi nó tăng giá, phú bà, cậu không phải là rất có tiền sao?"

" Tớ có tiền bao giờ? Có tiền còn tới chỗ này tìm người đầu tư sao? Hơn nữa, tớ nếu có tiền, cũng sẽ mua nhà.” Quan San chẳng hề để ý*.

大喇喇 : ngạo nghễ; chẳng hề để ý

" Ai, cậu nói anh ấy sao chỉ nhìn vậy, cũng không đấu giá? Kiều Gia Thuần liếc mắt nhìn Lục Cảnh Hành, hỏi.

Quan San nói: "Người tôi nhất định là có mục tiêu, chờ mục tiêu xuất hiện anh ta sẽ ra giá mua, cậu không nhìn ra sao."

Quả nhiên, thời điểm đến lượt một khối Ngọc Tuyền đời Minh khoản thụy thú chân gắp Điền Hoàng đấu giá, Lục Cảnh Hành xuất thủ.

Thời điểm vừa mới bắt đầu đấu giá, bảng hiệu của mọi người giơ tương đối nhiều, anh ta cũng không giơ bảng hiệu, lúc giá được đội lên ba mươi vạn , chỉ còn lại vài cái người đấu giá, sau đó mấy người đấu giá đem giá đội lên bốn mươi vạn .

" Bốn mươi vạn lần thứ nhất, Bốn mươi vạn lần hai, bốn mươi vạn lần thứ ba - -"

Lục Cảnh Hành giơ bảng hiệu, bốn mươi lăm vạn. Kiều Gia Thuần kích động lên, "A a a! Anh ấy ra tay rồi. "

Quan San im lặng, nam thần giơ bảng hiệu cũng rất là đẹp trai, thật là trong mắt người tình hóa Tây Thi.

Sau đó, người mua ban đầu ra giá bốn mươi vạn bắt đầu cùng Lục Cảnh Hành đấu giá, cuối cùng hai người nâng giá lên đến sáu mươi vạn.

Người mua kia giơ bảng hiệu sáu mươi vạn, nhưng Lục Cảnh Hành không tăng giá nữa. Anh ta chỉ khí định thần nhàn ngồi đó, phảng phất như đang xem TV ở nhà.

Kiều Gia Thuần cũng rất khẩn trương bởi vì bởi vì đấu giá sư bắt đầu nói: "Sáu mươi vạn lần thứ nhất, sáu mươi vạn lần thứ. . ."

Kiều Gia Thuần nhiều lần ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Hành, nhưng là anh ta ngay cả một cái biểu cảm cũng không có.

" Sáu mươi vạn lần ba. "

Đấu giá sư lời còn chưa dứt, Kiều Gia Thuần giơ bảng hiệu: "Sáu mươi mốt vạn. "

Quan San Một bên bị cử động của cô sợ hết hồn, cô kéo tay cô: Cậu Cậu điên rồi ah, cái đồ chơi kia có ích lợi gì? Còn đắt như vậy! "

" Tốt, vị nữ sĩ xinh đẹp này ra giá sáu mươi mốt vạn.” Đấu giá sư vui sướng nói.

Cùng lúc đó, ánh mắt Lục Cảnh Hành và rất nhiều người trong hội trường đều quay sang đây. Thấy Kiều Gia Thuần, ánh mắt anh híp lại, lần này cô cũng là bám theo anh tới đây sao? Hay là nói chẳng qua chỉ là trùng hợp?

Cuối cùng, Kiều Gia Thuần cùng người mua kia đấu giá, Kiều Gia Thuần so với người  kia còn cố chấp hơn, cô dùng tám mươi vạn đoạt được món đồ đấu giá lần này .

Nhiều lần ngăn Kiều Gia Thuần đấu giá mà không có kết quả,Quan San rốt cục bùng nổ tức giận, "Cậu đúng là yêu thành bệnh hả, cho dù muốn tán trai cũng không cần vung tiền như rác tiêu xài phung phí* như vậy chứ !"

一掷千金挥金如土 nhất trịch thiên kim huy kim như thổ

Kiều Gia Thuần cũng chỉ mỉm cười,cô chỉ muốn thay anh mua, đồ anh muốn cũng là đồ cô muốn mà thôi.

Kiều Gia Thuần đi ra khỏi cao ốc, thấy Lục Cảnh Hành thọc tay vào túi quần đứng ở cách đó không xa.

Quan San đi một bên chọc chọc cánh tay Kiều Gia Thuần, thức thời đi trước.

Kiều Gia Thuần mỉm cười đi tới chỗ Lục Cảnh Hành, "Anh là đang đợi tôi sao? "

"Có thời gian rãnh không ? Cùng nhau ăn một bữa cơm. "

- -

Đây chỉ là một nhà nhà hàng Tây bình thường, nhưng Kiều Gia Thuần cảm thấy miếng bí-tết trước mắt là món miếng bít-tết ngon nhất mà đời này côđược nếm qua. Miếng bít-tết được cắt thành miếng nhỏ thấm đẫm nước sốt, bỏ vào trong miệng, vừa mềm lại vừa tươi ngon.

" Kiều Gia Thuần?" Cô nghe thấy anh ấy lần đầu tiên gọi tên của cô. Tên của cô từ trong miệng của anh ấy nói ra, giống như có được một ý nghĩa khác, cô lần đầu tiên cảm thấy tên của mình dễ nghe như vậy.

Kiều Gia Thuần nuốt xuống miếng bít-tết tay chống cằm: "Làm sao anh biết tên của tôi? "

" Trước cô đã từng nói qua. "

"À."

“Tôi không có nhớ lầm chứ ?"

"Không có."

"Cô bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi ba."

" Còn ít tuổi." Anh nhấp một ngụm rượu đỏ.

Anh ấy muốn nói anh lớn hơn cô rất nhiều, anh là cảm thấy bọn họ không thích hợp sao? Kiều Gia Thuần có chút nôn nóng, "Tôi không còn nhỏ rồi."

" So với tôi nhỏ hơn rất nhiều. Tôi lớn hơn cô tám tuổi. "Anh nói.

Kiều Gia Thuần không nói lời nào, tôi không để ý a, cô nghĩ.

" Cô bằng tuổi em trai tôi, tôi vẫn luôn xem nó như là con trai mình. "

"Nhưng cậu ấy cũng không phải là con của anh, các anh là cùng thế hệ." Kiều Gia Thuần lập tức nói. Cô và anh cũng là cùng thế hệ, cho nên, không có gì là không thể.

Anh gật đầu một cái, cũng không có đuổi theo vấn đề này đến cùng, mà là hỏi: "Cô có nghiên cứu về Cổ Ngọc ư?"

Kiều Gia Thuần lắc đầu.

" Vậy tại sao cô muốn đấu giá? "

Kiều Gia Thuần không nói lời nào.

" Là vì tôi ư?” Anh cười một tiếng.

Kiều Gia Thuần nhìn anh, lại lần nữa cảm thán bộ dạng  anh ấy cười sao lại đẹp mắtnhư thế. Côcó thể nghe thấy thanh âm của mình, kìm lòng không được, "Tôi muốn mua nó tặng cho anh. "

" Tôi sợ rằng không nhận nổi món quà quý giá như vậy." Anh thả dao nĩa xuống, nói: " Hiện tại thủ tục vẫn chưa hoàn thành, cô có thể từ chối trả tiền, đến lúc đó cô chỉ cần trả tiền làm trái với điều ước là được rồi. "

Kiều Gia Thuần có chút giật mình: "Anh bảo tôi làm trái với điều ước ?"

"Đúng."
"Tại sao? Nhưng tôi đã ấn định giá. Anh không muốn nó sao?" Kiều Gia Thuần nói.

Lục Cảnh Hành nói: "Cái người là đấu giá cùng cô là do bọn họ sắp xếp, món đồ đấu giá này căn bản không đáng giá này. "

Kiều Gia Thuần không hiểu mánh lới trong đấu giá, vì vậy cô hoàn toàn không nghĩ tới mình bị lừa. Cô có chút giật mình.

Lúc này, chỉ nghe anh tiếp tục nói tiếp tục nói: "Còn có, tôi hi vọng cô không nên lãng phí thời gian và tiền bạc để làm những chuyện không cần thiết. "

Tay của Kiều Gia Thuần nắm chặt khăn ăn, giọng cô có chút nhỏ: "Nhưng tôi không cảm thấy đây là chuyện vô nghĩa. . ."


" Chuyện này sẽ không có kết quả, cô cảm thấy thế nào? "Anh nói.

" Đi đâu làm gì là quyền của tôi." Kiều Gia Thuần nhịn cả buổi mới nói ra được câu này.

" Tôi biết cô rất đẹp, chính cô cũng biết cô rất đẹp. Từ nhỏ đến lớn nhất định có rất nhiều nam nhân vây quanh cô, vô luận cô nghĩ muốn cái gì đều là dễ như trở bàn tay, vô luận cô thích cái gì cũng đều có thể đạt được. Nhưng ngẫu nhiên xuất hiện một người không chịu vây quanh cô, thì cô nhất định phải làm cho người đó thích cô. Tôi nói  như vậy đúng không?"

Kiều Gia Thuần nhìn anh, không nói chuyện, những gì anh nói làm cô ngay cả khí thế cũng không còn. Cô làm sao có thể thừa nhận rằng anh ấy nói đúng chứ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MinY8n về bài viết trên: Catstreet21, Dithamgirl95, phuochieu90
     
Có bài mới 09.09.2017, 22:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 05.08.2007, 21:00
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 100
Được thanks: 380 lần
Điểm: 37.36
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du (C.5 - new) - Điểm: 42
Chương 6:
Edit: Meimei

Kiều Gia Thuần nhìn anh, không thể nói chuyện, lời nói khí thế như lúc nãy cũng không có. Cô tại sao lại có thể thừa nhận anh ta nói đúng. Hay là trước đó cô không ý thức được điểm này, không nhận ra mình theo đuổi anh ấy là vì không phục, vì anh ấy không giống những người khác không để ý đến cô, cô kìm lòng không được bị anh hấp dẫn. Thật ra cô cũng không biết cô bị anh hấp dẫn chỗ nào, cô cũng không có tự hỏi qua bản thân tại sao cô thích anh ta.

Quan San và chị họ đều luôn không tin cô thích anh. Cô luôn nói lời thề son sắt cô thích anh, lần này khác với những lần trước đây, lần này là cô nghiêm túc nhưng bọn họ đều không để ý. Chính cô cũng chẳng bao giờ nghi ngờ, anh lớn lên đẹp trai như vậy, vóc người cao ngất, khí chất xuất chúng, mọi hành động đều hấp dẫn cô, sự nghiệp của anh thành đạt, anh hơn cô tám năm trải đời thế nhưng những năm tháng đó đều không để lại dấu tích trên anh -- anh lại chính đang ở độ tuổi hấp dẫn nhất, lẽ nào những điều đó không đủ để cho cô thích anh?

Nhưng mà bây giờ anh nói toạc ra những điểm này, cô đột nhiên ý thức được, anh hấp dẫn cô tựa như ánh sáng hấp dẫn côn trùng, thế nhưng đây là tình yêu sao? Cô yêu anh sao? Bọn họ có thực sự chung đụng sao? Cô có thật sự thích anh không? Hay chỉ vì không chiếm được cho nên tiểu ác ma trong lòng nàng trong phục.

"Vẫn là câu nói kia, cô không nên làm những chuyện vô vị. Tôi bề bộn nhiều việc, không có thời gian đáp ứng cô. Cô cũng có thể đi làm những chuyện có ý nghĩa khác. Còn có đem miếng ngọc trả lại đi, về sau cũng không cần mua nữa, tôi không nhận đâu."

Kiều Gia Thuần ngẩng đầu, chưa từng có người cự tuyệt cô, anh ta là người duy nhất, đây cũng không phải lần đầu anh cự tuyệt cô.

Anh nói với giọng điệu khinh thường rồi đưa ly rượu đỏ lên uống một ngụm. Cô nhìn thấy sự khinh thường trong mắt anh.

Lòng tự ái và tự tin của cô chưa từng bị xem thường như vậy. Kiêu ngạo của cô, vì anh mà vứt bỏ lại không nghĩ rằng đổi lấy sự khinh thường từ anh. Từ một khắc bị anh xem thường kia, cô quyết định không theo đuổi anh nữa, cô không cần hạ thấp tự tôn của mình.

Kiều Gia Thuần không nói gì, cô chết lặng đứng lên, chết lặng đi ra ngoài.
Khăn ăn của cô rơi xuống đất, Lục Cảnh Hành nhặt lên, tiếp tục ăn bò bít tết.

--

"Thực sự không theo đuổi nữa?" Quan San nghe Kiều Gia Thuần nói buông tha theo đuổi Lục Cảnh Hành, vẻ mặt khó có thể tin.

"Tớ cảm thấy tớ không thật sự thích anh ây, hơn nữa anh ấy vẫn một lòng cự tuyết tớ." Ngón tay Kiều Gia Thuần đảo qua từng hàng áo quần trong cửa hàng áo quần, lấy ra một bộ đứng trước gương khoa chân múa tay.

"Vì vậy cậu bỏ thật sao?"

"Uhm."

"Vậy cậu vì sao mua nhiều đồ như vậy a!"

Một đống túi lớn túi nhỏ trên tay Quan San bị ném xuống đất, tất cả đều là do Kiều Gia Thuần mua, "Ôi chao, cậu thật sự rất giống loại nữ nhân lúc thất tình thì không khống chế được bản thân đi mua sắm."

"Tớ thực sự không theo đuổi anh ấy nữa!" Kiều Gia Thuần nghiêm mặt nói. Tuy đang nói cho Quan San nghe nhưng thật ra là tự thuyết phục bản thân.

Quan San đột nhiên nhãn tình sáng lên, nói: "Này, theo đuổi đàn ông đích thật rất mệt mỏi. Không bằng hảo hảo hưởng thụ được theo đuổi đi."

Kiều Gia Thuần còn chưa kịp phản ứng, Quan San đã đưa tay lên vẫy vẫy, hướng bóng dáng cách đó không xa hô: "Ở đây! Lý Tuấn!"

Một người đàn ông trẻ tuổi nghe tiếng gọi liền nhìn qua. Anh ta thấy Quan San, sau đó thấy Kiều Gia Thuần đứng bên cạnh Quan San liền lộ ra nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời, phất phất tay với 2 cô, lập tức chạy đến.

Kiều Gia Thuần kịp phản ứng, giậm chân một cái, trách móc lại không dám to tiếng nói: "Này, cậu gọi hắn làm gì a." Thật là, Quan San biết rất rõ chuyện Kiều Gia Thuần cự tuyệt Lý Tuấn lúc trước. Ở trên đường thấy Lý Tuấn, cô cũng sẽ lúng túng làm bộ như không thấy sau đó quay bỏ đi. Đáng giận là Quan San còn cố ý gọi hắn.

Quan San vẻ mặt không đồng ý: "Không gọi hắn, nhiều đồ như vậy tớ xách không nổi."

"Tớ hình như cũng không thể xách nổi." Kiều Gia Thuần nói thầm.

"Tớ là đang giúp cậu xách đồ đấy, tiểu vô lương tâm." Quan San chọc Kiều Gia Thuần một cái, "Hơn nữa có sức lao động miễn phí, tội gì không cần a."

Kiều Gia Thuần xoay lui chọc Quan San một cái.

Quan San biết lỗi, ngăn cản hành động của Kiều Gia Thuần nói: "Đừng, tỷ đây đang giúp ngươi nha. Tớ thấy hồn của cậu chưa quay trở về mới để cho cậu xem thế nào mới là đàn ông tốt. Lý Tuấn đẹp trai, nhà giàu, quan trọng là anh ta luôn quan tâm, để ý, chiều chuộng cậu. Tại sao cậu lại có thể coi trọng cái gã đàn ông không để ý đến cậu chứ?"

Lý Tuấn đi đến, Kiều Gia Thuần nhéo Quan San một cái ý bảo cô không nên nói nữa.

Quan San ngậm miệng, song bộ dáng chính là hi hi ha ha cười.

"Nói cái gì đó?" Lý Tuấn đi đến trước mặt các cô, lộ ra nụ cười sáng lạng.

Quan San cười: "Chính là nói anh soái."

"Thật là vinh hạnh của tôi, được hai vị mỹ nữ khen."

Quan San ôm vai Kiều Gia Thuần nói: "Vậy anh có muốn mời hai vị mỹ nữ này đi ăn không?"

"Vinh hạnh."

--

Lục Cảnh Hành đến phòng làm việc để tăng ca, trên bàn có hộp cơm mà thư ký đã giúp anh mua từ bên ngoài. Đã mười giờ đêm, phòng làm việc trống trải và yên tĩnh, nhưng Lục Cảnh Hành đã tập mãi thành quen, không còn cảm thấy buồn.

Lúc này, điện thoại trên bàn làm việc rung lên. Anh liếc mắt nhìn, là điện thoại của Trương Minh, bạn học thời cao trung, liền nhận.

"Cảnh Hành, bận sao?" Trong điện thoại truyền đến thanh âm của Trương Minh.

"Không, có việc?" Anh và Trương Minh làm cùng nghề, lúc đi học quan hệ cũng khá tốt, cho nên cũng thường xuyên liên lạc với nhau.

"Nga, là thế này." Trương Minh đi thẳng vào vấn đề: "Không phải lần trước cậu hỏi tớ chuyện của Viên Mộng sao? Gần đây thật sự trùng hợp, tớ nghe bạn nữ cùng lớp nói chuyện điện thoại, thì ra Viên Mộng đã về nước."

"Cô ấy trở về?" Lục Cảnh Hành lẩm nhẩm, tay nắm chặt điện thoại.

"Đúng vậy, cô ấy hiện tại đang dạy học tại trường song ngữ Hampton. Tớ lấy được phương thức liên lạc của cô ấy, cậu có muốn không?"

"Cậu đưa tớ."

"Tốt."

Hai người nói thêm vài câu trong chuyện làm ăn, nhưng Trương Minh rất nhanh cảm thấy tâm tư của Lục Cảnh Hành không đặt ở đây liền tạm biệt.

Lục Cảnh Hành cúp điện thoại, rất nhanh có tin nhắn gửi đến, là số di động. Anh lưu vào danh bạ, ghi chú Viên Mộng.

Dựa người trước bàn làm việc, một tay cầm điện thoại chơi, anh đột nhiên không muốn làm việc. Anh cầm cái điều khiển từ xa ấn một cái, mành cửa sổ từ từ mở ra hiện ra cửa kính thủy tinh.

Lục Cảnh Hành mở một cánh cửa sổ, hơi lạnh ban đêm ùa vào.

Bên ngoài cửa sổ là âm thanh ồn ào của thành phố lúc về đêm. Trên đường từng ngọn đèn sắp xếp trật tự thành hàng, đèn xe ô tô đều được bật sáng, người trên xe có lẽ về nhà cũng có lẽ đi chợ. Cách đó không xa là những đèn neon màu sắc sặc sỡ trên đường. Thành phố này, chưa bao giờ thiếu náo nhiệt nhưng lúc này lại làm anh cảm thấy thật cô đơn.

Không biết sao, anh đột nhiên nhớ đến câu nói - Độc tự mạc bằng lan.

Trí nhớ của anh trở lại thời cao trung, lúc kì thi tháng vừa kết thúc. Trường cao trung trọng điểm luôn chú trọng hiệu suất, các thầy cô phải dùng tốc độ nhanh nhất để chữa bài thi sau khi phát ra, trước cho học sinh tự làm sau đó mới đưa đáp án, cho học sinh có thể tự mình tìm ra lỗi sai, nếu không lưu lại càng nhiều vấn đề, lúc thầy cô giảng bài càng dễ không theo kịp.

Lục Cảnh Hành đang viết chữ, Viên Mộng tóc buộc đuôi ngựa ngồi trước mặt hắn quay đầu lại hỏi: " Lục Cảnh Hành, có thể cho tớ mượn bài thi vật lý một chút không?"

Lục Cảnh Hành hỏi Bàng Tử ngồi bên cạnh: "Cậu xong chưa?"

Trong lớp, điểm vật lý của Lục Cảnh Hành thường đứng thứ nhất, không chỉ điểm cao mà còn khác những học phách khác, anh chỉ viết vài công thức đơn giản liền giải được đề thi, hình vẽ thì vừa rõ ràng vừa trực quan, nhìn đáp án của anh giải còn dễ hiểu hơn trong sách tham khảo.

Bàng Tử đang hăng hái chép đáp án: "Chờ một chút."

Lục Cảnh Hành đem bài thi đưa cho Viên Mộng.

Viên Mộng cười ngọt ngào: "Cám ơn." Liền nghiêng đầu qua nhìn Bàng Tử có chút ủy khuất nói: "Bàng Tử, tớ chép xong liền lập tức đưa cho cậu."

Bàng Tử nhân cơ hội đòi hỏi yêu cầu: "Vậy cậu cho tớ chép bài anh văn của cậu đi."

Viên Mộng quay đầu, liền đem sách bài tập tiếng anh đưa cho Bàng Tử, dặn dò: "Đừng cho người khác mượn, chốc nữa giống nhau nhiều lão sư anh ngữ lại nói tớ."

"Uh, uh." Bàng Tử liên tục đáp ứng.

Bài tập thời cao trung giống như vĩnh viễn không bao giờ làm xong, tựa như thời gian học cao trung dài đằng đẵng, thế nhưng lúc nhớ lại cảnh tượng năm ấy giống như một giấc mơ.

Lục Cảnh Hành dùng đầu bút bi chọt chọt cổ áo đồng phục của Viên Mộng, Viên Mộng quay đầu lại.

Lục Cảnh Hành đang sửa bài thi ngữ văn, phía trên có một câu điền khuyết <Độc tự mạc bằng lan ... ....>

Viên Mộng nhìn nhìn liền nhẹ giọng nói: "Độc tự mạc bằng lan, vô hạn giang sơn, biệt thời dung dị kiến thời nan."

Tim của anh lúc đó đột nhiên đập mạnh một cái, không biết là bị ý cảnh từ bài thơ hay vì giọng nói nhẹ nhàng chậm rãi của người con gái ngồi trước mặt kia, hoặc có lẽ là do cả hai.

Lục Cảnh Hành liền nhanh chóng thu hồi lại suy nghĩ của mình. Hôm nay anh chỉ mặc một cái áo sơ mi, gió đêm thổi vào có chút lạnh. Đóng cửa sổ, anh trở lại bàn làm việc ngồi xuống, mở hộp thức ăn ra, gắp miếng sườn nếm thử, miếng sườn đều là dầu, màu sắc kì quái, hơn nữa thức ăn đều đã nguội lạnh.

Suy nghĩ của anh thoáng cái lại bay xa.

Ngày đó, mẹ của Viên Mộng mang thức ăn đựng trong hộp giữ nhiệt đến kí túc xá, Viên Mộng phải đến phòng bảo vệ lấy. Bên trong là những chiếc bánh sủi cảo thơm phức được xếp ngay ngắn thẳng hàng.

Viên Mộng cùng với cô bạn ngồi cùng bàn đang cùng nhau ăn sủi cảo. Bàng Tử ngửi thấy mùi liền sáp lại gần: "Sủi cảo cá thu! Tớ cũng muốn, cũng muốn."
Viên Mộng nói: "Không có đũa."

Bàng Tử nói: "Không sao, tớ có tay." Nói xong liền dùng tay cầm một miếng sủi cảo lên bỏ vào miệng, híp mắt ăn, một bộ dạng ăn rất ngon.

Viên Mộng hỏi Lục Cảnh Hành: "Cậu có muốn ăn không?"

Lục Cảnh Hành nói: "Không ..."

Chữ "Cần" còn chưa nói ra, Viên Mộng đã gắp một miếng nhét vào miệng anh.

Viên Mộng lần đầu tiên thấy bộ dạng ngốc lăng của anh, cô nở nụ cười.

Anh cúi đầu ăn sủi cảo. Đó là miếng bánh sủi cảo ngon nhất mà anh đã từng ăn.
Sủi cảo cá thu mà mẹ Viên Mộng làm là sủi cảo ngon nhất trên đời, đáng tiếc anh không có mẹ bằng không anh sẽ hỏi mẹ anh có biết làm sủi cảo cá thu hay không.

Lúc này, có tiếng gõ cửa làm cắt suy nghĩ của anh.

"Mời vào." Lục Cảnh Hành nói.

Thư ký cầm văn kiện đi vào, thấy Lục Cảnh Hành đang cầm đũa ăn hộp đồ ăn mà anh đã mua 3 tiếng trước, đồ ăn đã nguội lạnh. Thư ký nhìn qua, hỏi: "Có cần mua cho ngài một hộp thức ăn khác không?"

Lục Cảnh Hành nói: "Uh, mua bánh chẻo đi."

Thư ký nói: "Vâng, vậy tôi điện thoại đặt 1 phần sủi cảo ở D Ký, ngài thấy được không?"

"Có sủi cảo cá thu không?" Anh hỏi.

"Hình như ... không có."

"Vậy bỏ đi." Anh dựa lưng vào ghế, nói: "Công việc nếu đã làm xong thì anh có thể về nhà."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn canutcanit về bài viết trên: Catstreet21, Dithamgirl95, Ngô Thanh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 520kaiqian, chalychanh, Diep bach, hanbangthan, Hothao, Hạ Y Lan, MysB, REMONTBymn và 275 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C873

1 ... 126, 127, 128

9 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

18 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Trang bubble
Trang bubble
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1496 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1423 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1354 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1288 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1029 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: PipyTran16 vừa đặt giá 261 điểm để mua Gương soi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Guốc đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.