Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 29.08.2017, 15:49
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 15.10.2015, 15:28
Bài viết: 799
Được thanks: 3744 lần
Điểm: 24.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C92) - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 110

     Tiệc mừng bắt đầu, Chân Bảo Lộ tự nhiên không tốt cùng một chỗ với Tiết Nhượng. Hôm nay Tề Quốc Công Phủ cũng đến , Chân Bảo Lộ tự nhiên muốn ngồi cùng một chỗ với nhóm người Từ thị. Bất quá lúc này ánh mắt mọi người đều rơi ở trên người Chân Bảo Quỳnh có thai.

     Chân Bảo Quỳnh xưa nay thân hình mảnh mai gầy yếu, hiện thời mang hài tử, gò má cũng tròn hơn một vòng.

     Từ thị vui vẻ nhìn bụng trưởng nữ, kiên nhẫn dặn dò vài câu, lại hỏi một chút việc vặt trong ngày thường, so sánh, Chân Bảo Lộ đứng ở bên cạnh, không có người nói chuyện, liền tỏ ra có chút ít lúng túng.

     Cũng may ngồi ở bên cạnh Chân Bảo Lộ, đúng là cô nương Thẩm gia Khánh quốc công Thẩm Yên.

     Theo lý thuyết, Thẩm Yên không nên ngồi ở đây. Bất quá Thẩm Yên đã đính hôn với Tiết Đàm, sau này cùng Chân Bảo Lộ là chị em dâu, ngồi cùng một chỗ, có thể trò chuyện nhiều.

     Lại nói Thẩm Yên trong ngày thường tâm cao khí ngạo, ngày xưa thời điểm, Thẩm Trầm Ngư ngông cuồng tự đại cũng chỉ có nàng mới đối nghịch cùng Thẩm Trầm Ngư. Lúc này lại là chủ động nói chuyện cùng Chân Bảo Lộ: "Mấy ngày nữa là sinh nhật ta, đến lúc đó ta cho người đưa thiệp mời đến, tỷ nếu có thì giờ rãnh liền lại đây đi, chúng ta cũng tốt trò chuyện."

     Chân Bảo Lộ cùng Thẩm Yên chỉ là giao tiếp hời hợt, lúc này nàng ấy mời mọc nàng, nàng cũng là biết rõ nguyên do  trong đó - - sau này đều là chị em dâu, hẳn là tiếp xúc nhiều mới đúng.

     Chân Bảo Lộ đang lo không có người nói chuyện, liền gật đầu nói: "Được, ta có rảnh nhất định đi qua."

     Chuyện An Quốc công phủ, Thẩm Yên cũng là có nghe thấy , thấy Chân Bảo Lộ tuổi còn trẻ , nhỏ nhắn xinh xắn, thật là nhìn không ra bộ dáng nàng ấy đối phó Vương thị kia. Thẩm Yên kiêu ngạo hơn nữa, cũng hiểu được Tiết lão phu nhân kia đối cháu dâu trưởng Chân Bảo Lộ này cực sủng ái , nàng nếu là gả đi, thế tất yếu phải cùng đại tẩu này chung đụng tốt.

     Cũng may Thẩm Yên cũng thật thích tính tình Chân Bảo Lộ, giao hảo cùng nàng không phải một chuyện quá miễn cưỡng.

     Chân Bảo Quỳnh thật vất vả đáp hết Từ thị hỏi, thấy nàng lại muốn thao thao bất tuyệt, liền cười cười nói: "Nương yên tâm, nữ nhi sẽ chiếu cố thật tốt bản thân. Ngài cũng vậy, trong ngày thường phải xử lý việc vặt trong phủ, lại muốn chiếu cố Thượng nhi cùng Vinh Nhi, đừng quá vất vả ."

     Từ thị trẻ tuổi xinh đẹp, tuyệt đối nổi bật nhất trong các phu nhân cùng tuổi . Chỉ là hôm nay không hiểu được xảy ra chuyện gì, có lẽ là mấy hôm nay vất vả, gò má Từ thị mơ hồ hiện ra mệt mỏi, nơi khóe mắt cũng nhiều một chút nhàn nhạt nếp nhăn. Nữ nhân dù bảo dưỡng thế nào, tóm lại vẫn là bù không được thời gian bào mòn.

     Chân Bảo Lộ nói chuyện cùng Thẩm Yên, nghe được giọng tỷ tỷ nhà mình, cũng xoay người nhìn thoáng qua.

     Bên tay trái nàng ngồi là Chân Bảo Quỳnh, bên kia Chân Bảo Quỳnh liền Từ thị ngồi.

     Hôm nay Từ thị mặc một thân vải bồi màu đỏ hồng mọi chuyện như ý văn, chải búi tóc uy đọa, ăn mặc cũng là khéo léo , bất quá Chân Bảo Lộ nhìn sang, xác thực cảm thấy nương phảng phất già hơn rất nhiều, ngay cả làn da cũng không mềm mại trắng nõn bằng lúc trước.

     Chân Bảo Lộ lúc trước tùy hứng, ngăn cách với Từ thị, nhưng hôm nay đã xuất giá , trong lòng so đo cũng dần dần nhạt . Lúc này cũng nói: "Đúng nha, nương người cũng phải chiếu cố tốt bản thân, tỷ tỷ có tỷ phu đâu."

     Từ thị ngẩn ra, đưa tay vuốt ve mặt mình, mới nhìn khuôn mặt, Chân Bảo Lộ mềm mại có thể nhéo ra nước, thản nhiên nói: "Không cần ngươi nhiều lời."

     Chân Bảo Lộ vừa nghe, sắc mặt nhất thời liền thay đổi, cũng liền không nói một lời.

     Ngay cả Chân Bảo Quỳnh cũng nhìn không được , kéo tay Từ thị nhỏ giọng nói: "Nương." Nàng nhíu mi lại, giọng nói có chút ít trách cứ.

     Từ thị ngay cả lời Chân Bảo Quỳnh nói đều nghe không vô. Vẻ mặt nàng lạnh lùng rút tay về, nói: "Nương đi trò chuyện cùng ngoại tổ mẫu ngươi." Nói xong, cứ như vậy trực tiếp rời chỗ .

     Lúc trước Từ thị đối khuê nữ Chân Bảo Lộ này có chút lạnh nhạt, nhưng cũng sẽ không quá đáng đến vậy. Hôm nay lại làm ra loại chuyện này, ngược lại khiến nữ quyến đang ngồi có chút ít sửng sốt . Cũng may cùng bàn đều là người trong nhà, liền cũng thức thời không có nhiều lời.

     Chân Bảo Quỳnh nhìn thoáng qua muội muội bên cạnh, mới nhìn Tiết thị nói: "Nghe nói Ngũ muội muội chọn được hôn nhân tốt, ta còn chưa có chúc mừng Ngũ muội muội."

     Chân Bảo Nguyệt ngồi ở bên cạnh Tiết thị, nói ra còn có chút tính trẻ con, lúc này ngay trước mặt mọi người, lại là nhã nhặn , rất có phong thái khuê nữ gia giáo. Vừa nghe lời này, khuôn mặt Chân Bảo Nguyệt nhỏ nhắn đỏ bừng, rúc vào bên cạnh Tiết thị, bộ dáng lộ vẻ vô cùng thẹn thùng.

     Tiết thị cũng kín đáo ý cười, hiển nhiên cũng là hài lòng cửa hôn sự này .

     Chuyện này Chân Bảo Lộ đã sớm biết được. Chân Bảo Nguyệt là đính hôn với Tam công tử Thái phó tự khanh Hồng gia, nghe nói là người trung hậu thành thật . Lúc cầu hôn, Chân Bảo Nguyệt vụng trộm xem qua một cái, cảm thấy vị Hồng Tam công tử kia dung mạo xuất chúng, liền gật đầu đáp ứng .

     Nhất thời bầu không khí chỗ ngồi liền lại náo nhiệt.

     Chân Bảo Quỳnh mới kéo tay muội muội rời chỗ.

     Đi đến hành lang, Chân Bảo Quỳnh mới nói: "Ta coi khí sắc nương không được tốt, mấy ngày này có lẽ là quá mức bận rộn, cho nên tính tình liền vội vàng xao động một chút, tiểu Lộ ngươi chớ suy nghĩ quá nhiều."

     Chân Bảo Lộ cười cười nói: "Tỷ tỷ yên tâm, ta không có để ở trong lòng." Nếu là ngày xưa nàng có lẽ sẽ rầu rĩ không vui một đoạn thời gian, nhưng hôm nay nàng cũng đã lập gia đình , có một số việc, sẽ không đặt tại trong lòng quá lâu. Chuyện như vậy, vốn chẳng phải lần đầu. Nàng nghĩ tới sắc mặt nương khi nãy, thật có chút ít tiều tụy.

     Như thế, Chân Bảo Quỳnh cũng yên tâm .

     Chân Bảo Quỳnh là phụ nữ có thai, số lần đi nhà xí cũng nhiều lần hơn so với bình thường chút ít, lúc này mơ hồ lại có cảm giác, liền đỏ mặt nói cùng muội muội. Chân Bảo Lộ nói: "Ta đi cùng tỷ đi."

     Chân Bảo Quỳnh cười cười: "Không cần , ta có nha hoàn bồi ta được rồi ."

     Chân Bảo Lộ cũng cười cười, cũng cảm thấy mình phải sửa lại mấy thói quen lúc còn là tiểu cô nương . Nhìn nha hoàn đỡ Chân Bảo Quỳnh đi, Chân Bảo Lộ mới đi trở về.

     Chỉ là lúc này tâm tình nàng không được tốt, cũng không có vội vã trở lại, đi dạo một chút trong sân Trường Ninh Hầu phủ.

     Trường Ninh Hầu phủ này Chân Bảo Lộ rất quen, đời trước còn ở nơi này một đoạn thời gian. Nhớ tới những ngày ăn nhờ ở đậu kia, Chân Bảo Lộ cảm thấy giống như là nằm mơ.

     Đi trong chốc lát, mới ngầm trộm nghe đã thấy có giọng tiểu cô nương.

     Chân Bảo Lộ dừng một chút, nhìn về phía Hương Hàn bên cạnh đi theo mình, hỏi: "Ngươi có nghe thấy ?"

     Hương Hàn vểnh tai, cũng lắng nghe, nhìn cách đó không xa nói: "Giống như là bên kia truyền tới ."

     Cách đó không xa là một cái ao hoa sen, mới trước đây Chân Bảo Lộ chính ở chỗ này hái hạt sen. Nàng dẫn Hương Hàn theo tiếng tìm kiếm, liền thấy bên cạnh ao hoa sen, một tiểu cô nương nửa người ở trong ao, đôi mắt đo đỏ khóc sướt mướt .

     Đến gần nhìn, Chân Bảo Lộ mới ngạc nhiên phát hiện.

     Đúng là Từ Tú Tâm!

     Nàng cùng Từ Tú Tâm từ nhỏ ầm ĩ đến lớn, cho tới bây giờ đều là không hợp nổi , lúc này thấy nàng ấy khóc sướt mướt chật vật, hiển nhiên là bất cẩn té xuống . Chân Bảo Lộ nhịn không được lộ ra mỉm cười, nói: "Tú Tâm biểu tỷ ở chỗ này làm cái gì?"

     Nghe được giọng của Chân Bảo Lộ, tiếng khóc Từ Tú Tâm mới dừng lại. Ao hoa sen nước không sâu, nhưng cũng tới ngực Từ Tú Tâm, mà ven tảng đá lại là rêu che kín, trơn mượt , căn bản bò không được.

     Từ Tú Tâm không nghĩ tới thế nhưng sẽ gặp phải Chân Bảo Lộ, nàng hừ lạnh một tiếng nói: "Đừng hả hê, ta không cần ngươi quan tâm!"

     Từ Tú Tâm chính là như vậy, nửa điểm đều không để ý tình cảnh của mình.

     Chân Bảo Lộ trên cao nhìn xuống, đứng ở bên cạnh cũng không có ý định giúp nàng ta, hai tay vòng cánh tay mỉm cười nói: "Xem Tú Tâm biểu tỷ chơi thật vui vẻ ." Một bộ căn bản không có ý định giúp người.

     Từ Tú Tâm thật sự là hận chết bộ dáng này của Chân Bảo Lộ. Nàng hy vọng nàng ấy qua không được khá, nhưng hết lần này tới lần khác bị nàng ấy nhìn thấy bản thân quẫn cảnh. Nàng cắn cắn môi, nói: "Ngươi mau đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi!" Lại nghĩ tới cảnh tượng vừa mới nãy đại ca nhà mình cùng Thẩm Trầm Ngư bái đường, trên mặt đại ca nàng một chút tươi cười cũng không có. Nàng lại là đau lòng, nước mắt lộp độp rơi xuống, cắn môi nói, "Nếu không phải ngươi, đại ca ta sao sẽ biến thành dạng này? Đại ca ta sao sẽ lấy Thẩm Trầm Ngư?"

     Bị loạn chụp mũ như vậy, lấy tính tình Chân Bảo Lộ nơi nào để yên?

     Nàng châm chọc cười cười, nói: "Từ biểu ca muốn kết hôn ai, lại có quan hệ gì tới ta? Lại nói, ngươi trước không phải liên tục hy vọng Từ biểu ca cưới vị Phúc Yên huyện chủ này sao? Lúc trước ngươi cùng nàng nhưng là như hình với bóng, còn thân hơn thân tỷ muội đấy? Hiện thời thật tốt, người ta bất quá là thân thể có tổn hại, ngươi liền chướng mắt nàng ấy. Muốn ta nói Từ biểu ca không đáng thương, vị biểu tẩu này, có tiểu cô như ngươi, mới thật đáng thương."

     Nàng cảm thấy Thẩm Trầm Ngư tự làm tự chịu, đối với nàng ta là nửa điểm không đồng tình . Nhưng đứng ở trên lập trường Thẩm Trầm Ngư, tỷ muội tốt ngày xưa móc tim móc phổi, thế nhưng bây giờ ghét bỏ nàng ta, thật sự là làm người ta thất vọng đau khổ.

     Từ Tú Tâm bị nói á khẩu không trả lời được, gắt gao cắn môi, nửa chữ đều nói không nên lời.

     Chân Bảo Lộ lại nói: "Ta sẽ không quấy rầy nhã hứng của ngươi. Bất quá, xem ở tình cảm biểu tỷ muội, ta có thể nhắc nhở ngươi một chút. Hôm nay là ngày Từ biểu ca thành thân, khách nhiều, vừa mới ta cùng tỷ tỷ cùng đi tới, liền gặp không ít. Ngươi chỉ để ý bản thân ở chỗ này kêu, đến lúc đó kêu ngoại nam lại đây, nhìn đến bộ dáng ngươi toàn thân ướt nhẹp, ta liền sớm chúc mừng Tú Tâm biểu tỷ tìm được lang quân như ý."

     Từ Tú Tâm dù ngốc hơn nữa, cũng biết Chân Bảo Lộ nói là sự thật - - nàng khóc sướt mướt không dám gọi người, cũng là vì nguyên nhân này.

     Nàng biết rõ Chân Bảo Lộ nghĩ cái gì, không phải là muốn nàng thỉnh cầu nàng ấy sao? Nàng mới sẽ không!

     Từ Tú Tâm rất có cốt khí nghĩ tới, đợi thấy Chân Bảo Lộ vừa nói liền xoay người rời đi, nửa điểm cũng không cho nàng chỗ trống suy tính, mới bị hù dọa mặt mày thất sắc, hô: "Chân Bảo Lộ!"

     Bước chân Chân Bảo Lộ dừng lại, lại không xoay người.

     Từ Tú Tâm là hận chết bộ dáng cao cao tại thượng này, nhưng vẫn là hít mũi một cái, cúi đầu nói: "Ngươi kéo ta đi lên, được không?"

     Chân Bảo Lộ cảm thấy, Từ Tú Tâm này cuối cùng không có ngốc đến hết thuốc chữa. Nàng một lần nữa xoay người, nhìn về phía Từ Tú Tâm ngâm ở trong nước, cố ý nói: "Tú Tâm biểu tỷ vừa mới nói cái gì, ta không có nghe rõ."

     Từ Tú Tâm vặn đôi mi thanh tú, lớn tiếng một chút: "Lộ biểu muội, thỉnh ngươi kéo ta lên đây đi, ta nhất định cảm kích ngươi thật tốt."

     Như thế Chân Bảo Lộ mới thoải mái chút ít, nhìn Hương Hàn bảo: "Đi qua đi."

     Hương Hàn lĩnh mệnh, đi đến bờ ao kéo người lên. Chỉ là Từ Tú Tâm có chút ít nặng, Hương Hàn một lát ngược lại kéo không được. Chân Bảo Lộ dứt khoát cũng không quản, nhưng lại nghĩ, cứ kéo dài e bị người khác bắt gặp.

     Nàng nhấc váy, cũng ngồi xổm người xuống, nhìn Từ Tú Tâm trong nước duỗi tay: "Đưa tay cho ta."

     Từ Tú Tâm sững sờ, chậm rãi giương mắt nhìn Chân Bảo Lộ, cảm thấy gương mặt nàng ấy xác thực đẹp đến quá chói mắt. Nàng lại từ từ dời mắt đến trên tay nàng ấy đưa ra, không biết sao, trong lòng lại có một loại cảm giác thật kỳ diệu.

     Nàng vội vã dời mắt, đưa tay khoác lên lòng bàn tay nàng ấy, cứ như vậy được hai người chủ tớ các nàng kéo lên.

     Xiêm y Từ Tú Tâm đều ướt đẫm, thêm hôm nay nàng mặc một thân váy ngắn màu nhạt sa mỏng, váy này xác thực xinh đẹp, nhưng rơi xuống nước, liền trong suốt đáng sợ, thậm chí ngay cả cái yếm màu đỏ thẫm thêu hoa hải đường bên trong cũng nhìn thấy rõ ràng .

     Từ Tú Tâm xấu hổ, gấp rút hai tay che ngực.

     Chân Bảo Lộ nhìn nàng ấy xấu hổ ngượng ngùng như vậy, nhân tiện nói: "Hiện tại biết rõ thẹn thùng." Lại nói, "... Chúng ta đều là nữ, có cái gì tốt . Ta còn đẹp hơn ngươi nhiều ."

     Gò má Từ Tú Tâm đỏ bừng, không nghĩ tới Chân Bảo Lộ thế nhưng sẽ nói ra lời nói không biết xấu hổ như vậy, chỉ cảm thấy nàng ta gả cho người rồi da mặt dầy thêm. Nhưng nàng lại ma xui quỷ khiến , nhìn thoáng qua ngực nàng ấy, chỗ kia liên miên chập chùng, căng phồng , xác thực so với nàng lớn hơn rất nhiều, hình dáng cũng sung mãn.

     Nàng lại thấy Chân Bảo Lộ ăn mặc phụ nhân, mặc dù tuổi nhỏ hơn nàng, nhưng dù sao gả cho người, hai đầu lông mày liền có một cỗ thiếu phụ dễ thương, không lại giống như nàng, là tiểu cô nương trẻ trung ngây thơ.

     Từ Tú Tâm dù không muốn thừa nhận, không thừa nhận cũng không được, Chân Bảo Lộ xác thực so với nàng đẹp mắt quá nhiều, cả chỗ kia cũng đẹp mắt hơn nàng.

     Nàng không phục cong cong môi.

     Từ Tú Tâm toàn thân ướt đẫm, tự nhiên không tốt tùy tiện đi đi lại lại, Chân Bảo Lộ vội để Hương Hàn đi lấy áo choàng của mình. Đợi Hương Hàn mang áo choàng tới, nàng mới bọc trên người Từ Tú Tâm.

     Khuôn mặt Từ Tú Tâm bị đông lạnh có hơi trắng bệch, lẳng lặng nhìn Chân Bảo Lộ giúp nàng mặc áo choàng cài dây lưng. Hai người đứng gần, càng thấy rõ gò má tinh xảo vô song của nàng ấy, nàng ấy buông thõng mắt, lông mi nồng đậm che giấu, phảng phất là cánh bướm vỗ cánh muốn bay, đôi môi hình dáng sung mãn, không nhiễm son phấn, trên người lại có một cỗ mùi thơm ngát nhàn nhạt, nghe thấy có chút ít ngọt.

     Từ Tú Tâm có chút ít hoảng hốt, thầm nghĩ: Không trách được đại ca nàng sẽ thích nàng ấy.

     Từ Tú Tâm thở phì phì đưa tay: "Ta tự mình làm." Liền đưa tay tự mình mặc áo choàng thắt dây lưng.

     Chân Bảo Lộ cũng không có trông cậy vào nàng tri ân đồ báo, xuy một tiếng thu tay về, chuẩn bị trở về.

     Liền nghe được sau lưng Từ Tú Tâm ngạc nhiên mừng rỡ kêu một tiếng: "Đại ca."

     Chân Bảo Lộ ngẩn ra, xoay người lại, nhìn nam tử mặc một thân hỉ bào đỏ thẫm đang bước đến đây, quả thật là Từ Thừa Lãng.

     Hắn hẳn mới từ tân phòng đi ra, muốn đi chào hỏi tân khách.

     Từ Thừa Lãng thấy Chân Bảo Lộ cùng Từ Tú Tâm, cũng là có chút ít kinh ngạc. Hắn đi đến trước mặt Từ Tú Tâm, hỏi: " Xảy ra chuyện gì?"

     Từ Tú Tâm nói ra chi tiết: "Ta cảm thấy khó chịu, chỉ có một người đi ra một chút, không cẩn thận rơi vào trong ao ..." Câu nói kế tiếp, nàng có chút ít không muốn nói, nhưng cũng không tình nguyện nói , "May mắn gặp được Lộ biểu muội, là nàng kéo ta lên , còn mượn áo choàng cho ta."

     Từ Tú Tâm cùng Chân Bảo Lộ quan hệ không tốt, điểm này Từ Thừa Lãng rõ ràng nhất. Nhưng hắn cũng biết, vị Lộ biểu muội này là người miệng cứng lòng mềm , thấy muội muội của hắn rơi xuống nước, không có đạo lý không cứu. Từ Thừa Lãng nhìn về phía tiểu biểu muội trước mặt, giờ phút này xem , so với lúc nãy xa xa càng thêm rõ ràng. Giọng nói hắn có chút ít hết sức bất hòa, mở miệng nói: "Đa tạ Lộ biểu muội ."

     Chân Bảo Lộ thật là có chút ít không muốn tiếp xúc nhiều với Từ Thừa Lãng. Nàng nói: "Tiện tay mà thôi."

     Từ Tú Tâm bĩu môi thầm nói: "Đã cứu ta chính là đã cứu ta, khiêm tốn cái gì."

     "Tú Tâm!" Từ Thừa Lãng nhíu mi, hiển nhiên là không thích thái độ Từ Tú Tâm như vậy.

     Từ Tú Tâm ở trước mặt Chân Bảo Lộ vênh váo tự đắc, ở trước mặt đại ca nhà mình liền thành tiểu bạch thỏ ngoan ngoãn.

     Nàng xem thấy Chân Bảo Lộ, thấy làn váy nàng có rêu xanh, hiểu được này là vì lúc nãy kéo nàng, không cẩn thận dính vào . Từ Tú Tâm nói: "Chuyện hôm nay, đa tạ Lộ biểu muội . Ta coi váy ngươi bẩn , ngươi đi gian phòng tây sương phòng bên kia chờ ta, ta bảo nha hoàn đưa váy qua cho ngươi."

     Chân Bảo Lộ cúi đầu một cái, nhìn làn váy mình, quả thật bị dơ. Khó khi thái độ Từ Tú Tâm đối nàng khá hơn một chút, ngay trước mặt Từ Thừa Lãng, nàng cũng không sẽ đấu võ mồm cùng nàng ấy, mới mỉm cười nói: "Vậy thì làm phiền Tú Tâm biểu tỷ ."

     Từ Tú Tâm nhẹ khẽ hừ một tiếng.

     Mới trước đây Chân Bảo Lộ đến Trường Ninh Hầu phủ nhiều, trong tây sương phòng có một gian phòng riêng cho mình. Bên trong trang sức bài trí, tuyệt đối không thua khuê phòng hai vị cô nương Từ Cẩm Tâm Từ Tú Tâm. Mấy năm này Chân Bảo Lộ không thường đến Trường Ninh Hầu phủ, nhưng đến cùng cũng là nhà ngoại nàng, ngẫu nhiên vẫn là trụ mấy đêm.

     Chân Bảo Lộ cùng Hương Hàn vào nhà, bên trong không có nha hoàn, chỉ là gian phòng quét dọn phi thường sạch sẽ, bên trong bình hoa phía trước cửa sổ thậm chí cắm hoa quế mới mẻ, đầy phòng đều là hương thơm hoa quế.

     Liền Hương Hàn cũng than thở: "Gian phòng này giống như mỗi ngày đều có người quét dọn."

     Chân Bảo Lộ nghĩ tới điều gì, nhàn nhạt nhíu nhíu mày.
     
     Tiền viện Từ Thừa Lãng đang đi qua chào hỏi tân khách, đợi đến bàn Tiết Nhượng, khuôn mặt tuấn lãng nho nhã mới trầm trầm xuống.

     Tiết Nhượng cũng là gương mặt không biểu tình. Trước kia còn chung đụng với Từ Thừa Lãng, Từ Thừa Lãng còn xem như ôn nhã có lễ, chậm rãi mà nói, trước mắt hai người tụ cùng một chỗ, Từ Thừa Lãng lại không nói một lời, tình cảnh nhất thời liền lạnh nhạt.

     Còn là Tiết Nhượng khó được chủ động mở miệng, nâng chén keo kiệt phun ra hai chữ: "Chúc mừng."

     Trong nội tâm Từ Thừa Lãng hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói: "Đa tạ."

     Hai người nâng chén uống một hơi cạn sạch.

     Tống Chấp cũng ở đây. Hắn mặt mày mỉm cười nhìn qua hai người này, cũng là biết rõ nội tình . Đợi mời rượu xong, Tiết Nhượng ngồi xuống, Tống Chấp mới trêu ghẹo: "Nhìn ngươi giương cung bạt kiếm kìa, người không biết còn tưởng rằng hôm nay Từ đại công tử cưới người trong lòng của ngươi."

     Sắc mặt Tiết Nhượng tối tăm trầm vài phân.

     Tống Chấp vốn hào sảng, lại là người gặp việc vui tinh thần thích, cũng lười so đo vị anh em đồng hao này, liền cùng mấy người khác cùng bàn nói chuyện phiếm đi .

     Tiết Nhượng cầm lên ly rượu, lại uống một chén. Hắn thoáng giương mắt, xem bên kia Từ Thừa Lãng một thân hỉ bào, nghĩ đến lời thê tử nói, mặt mày giãn ra, trong lòng ngược lại thoải mái một chút. Hắn đang chuẩn bị dời đi mắt, lại thấy một gã sai vặt vội vội vàng vàng đi tới bên cạnh Từ Thừa Lãng, ở bên tai hắn nói một câu gì đó, Từ Thừa Lãng nhất thời thay đổi sắc mặt, bỏ xuống chén liền đi, một bộ hết sức khẩn cấp.

     Không biết xảy ra chuyện gì, Tiết Nhượng mơ hồ cảm thấy có cái gì không đúng, cũng đứng dậy rời chỗ, tiến lên ngăn lại Từ Thừa Lãng, hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

     Từ Thừa Lãng nhìn Tiết Nhượng che trước mặt, vội vàng nói: "Tây sương phòng bốc cháy... tiểu Lộ còn ở bên trong!"




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon0808 về bài viết trên: Chickdra, Dhtt, Gyo123, Ltv13, giangsoo1201, khanhhua, lethiminhkhuyen, ngantruc, sxu, vân anh kute, Âu Dương Ngọc Lam
     

Có bài mới 29.08.2017, 17:14
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 15.10.2015, 15:28
Bài viết: 799
Được thanks: 3744 lần
Điểm: 24.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C92) - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 111.1

     Tây sương phòng sớm đã là khói dầy đặc cuồn cuộn, bó củi bị đốt phát ra đôm đốp đôm đốp, lửa tinh tử tán loạn khắp nơi. Chân Bảo Lộ là bị sặc tỉnh . Nàng mở mắt ra liền cảm giác được một cỗ khói dầy đặc, vội vàng che miệng mũi, đứng dậy muốn chạy đi.

     Nàng đi lên phía trước một bước, xà ngang phía trên vừa vặn đập xuống, may mắn Chân Bảo Lộ phản ứng mau, lui lại hậu diện mấy bước, mới không có bị nện vào.

     Chỉ là dưới chân không biết dẫm lên cái gì, Chân Bảo Lộ cúi đầu vừa nhìn, gặp bên chân đúng là Hương Hàn hôn mê, khom xuống đẩy vài cái: "Hương Hàn, Hương Hàn!"

     Chân Bảo Lộ thấy nàng ấy khẩn nhắm chặt hai mắt, sốt ruột nhìn chung quanh. Nàng nâng lên tay Hương Hàn, vòng tay nàng ấy ở trên cổ, rồi sau đó mới chạy tới chỗ thế lửa nhỏ hơn trong phòng. Nàng đi đến phía trước cửa sổ, thấy cửa sổ đóng chặt, dùng sức đẩy vài cái, cửa sổ lại là vẫn không nhúc nhích. Chân Bảo Lộ nhìn nhìn bốn phía, nhìn thấy có một ghế nhỏ, gấp rút bỏ Hương Hàn xuống, cầm lấy ghế kia, hung hăng đánh tới cửa sổ.

     Pằng pằng vài cái, còn không có mở ra.

     Chân Bảo Lộ lại cắn răng dùng sức đụng, đụng phải có bảy tám lần, cửa sổ kia "Bùm" một tiếng, cuối cùng là đập ra .

     Chân Bảo Lộ mừng rỡ, chỉ là đôi mắt bị sương mù huân đến đều ngăn không được rơi lệ. Nàng ho khan vài tiếng, mới một lần nữa đỡ Hương Hàn lên, nâng thân thể nàng ấy lên, vứt nàng ấy đến ngoài cửa sổ.

     Gian phòng kia nàng ở qua nhiều lần, đời trước lại là ở chỗ này một đoạn thời gian rất dài, tự nhiên biết rõ bên ngoài là một cái ao.

     Nàng dùng sức ném Hương Hàn ra ngoài, nhấc chân bò lên trên cái bàn, nhìn đến váy mình kiểm tra lần nữa, vội vàng nhảy vào trong hồ.

     "Phù phù" một tiếng.

     Chân Bảo Lộ rơi vào trong nước, cố gắng đi tìm Hương Hàn, nàng nhìn nhìn bốn phía, thấy thân thể nàng ấy lơ lửng, lập tức đưa tay ôm nàng ấy lại đây, bơi lên cạnh ao.

     Ao này cũng không lớn, chỉ là thể lực Chân Bảo Lộ có chút ít chống đỡ hết nổi, bơi một nửa đã là sức cùng lực kiệt. Bất quá người nếu là gặp phải nguy cơ sinh tử, liền có thể làm được chuyện bình thường làm không được. Chân Bảo Lộ ngày thường thân kiều thể yếu, lúc này thế nhưng cứ như vậy mang theo Hương Hàn bơi tới bên cạnh ao.

     Chân Bảo Lộ tầng tầng thở ra một hơi.

     Nàng nhìn về phía sau lưng.

     Sương phòng kia ngọn lửa chạy toán loạn, thế lửa thật lớn, nếu không phải nàng kịp thời tỉnh lại, sợ là cứ như vậy không giải thích được táng thân biển lửa .

     Nàng cũng không muốn chết, nàng vừa mới gả người.

     Đợi lúc Tiết Nhượng cùng Từ Thừa Lãng đến tây sương phòng, liền nhìn thấy tây sương phòng ngọn lửa hừng hực bùng cháy.

     Xem đến cảnh tượng trước mắt này, Từ Thừa Lãng cũng sợ hết hồn. Tiết Nhượng sắc mặt trầm đến lợi hại, tiến lên liền muốn đi vào, Từ Thừa Lãng một phen chặn hắn lại, nói: "Lửa quá lớn , ngươi nếu là đi vào, cũng sẽ có nguy hiểm." Tiểu biểu muội đã ở bên trong, hắn không thể để cho trượng phu nàng cũng mạo hiểm.

     Mặt mày Tiết Nhượng lạnh như băng.

     Lại nghe Từ Thừa Lãng nói: "A Lộ ở trong phủ ta xảy ra chuyện, cần phải là ta đi vào cứu nàng."

     Tiết Nhượng ngó hắn một cái, gằn từng chữ: " Thê tử Tiết Nhượng ta, không cần người khác tới cứu." Hắn đẩy Từ Thừa Lãng ra, nhấc chân định bước vào.

     Ngay vào lúc này, sau lưng đột nhiên truyền tới tiếng động.

     Tiết Nhượng bình tĩnh đứng ở tại chỗ, có chút ít khó có thể tin, đợi nghe được tiếng thứ hai, mới gấp rút xoay người lại.

     Hắn nhìn qua thê tử cách đó không xa toàn thân chật vật, còn chưa kịp nghĩ, thân thể liền trước một bước theo bản năng chạy tới.

     Tiết Nhượng đứng ở trước mặt nàng, đánh giá trên dưới một phen, mới ôm nàng vào trong lòng: "Tiểu Lộ."

     Chân Bảo Lộ mềm cả người, mới thoát ra đến, lại bơi trong nước lâu, chẳng những bản thân lên bờ, còn kéo Hương Hàn đi lên, lúc này cũng sớm đã không còn khí lực . Cường chống đến lúc này, đợi thân thể được hắn vững vàng ôm vào trong ngực thời điểm, mới rốt cục cảm giác được an toàn, cứ như vậy mắt nhắm lại, hôn mê bất tỉnh.

     Tiết Nhượng ôm trong lòng thân thể xinh xắn nhỏ nhắn lạnh buốt, gấp rút cởi ra áo bào trên người, khoác lên cho nàng, bao bọc thân thể nhỏ yếu lại.

     Từ Thừa Lãng cũng lại đây , thấy Tiết Nhượng ôm Chân Bảo Lộ trong lòng, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nói: "Trước mang nàng đi đổi thân xiêm y, ta phái người đi thỉnh đại phu."

     Tiết Nhượng gật đầu, ôm ngang người lên, rồi sau đó mới nhìn Từ Thừa Lãng nói: "Bên cạnh còn có một đứa nha hoàn, hầu hạ bên cạnh tiểu Lộ." Trước khi ngất đi, nàng kéo tà áo hắn kêu tên Hương Hàn.

     Từ Thừa Lãng vừa nghe, gấp rút phân phó người đi qua cứu.
     
     Bên này Chân Bảo Quỳnh cũng nghe đến tin tức muội muội gặp nạn, gấp đến độ thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh. Nàng một người phụ nữ có thai, cứ như vậy vác bụng to vội vội vàng vàng đi qua. Còn là Tống Chấp giữ nàng lại, nắm tay nàng nói: "Muội phu cùng Thừa Lãng đều đã qua, sẽ phải không có chuyện gì. Nàng mang hài tử, đi qua không phải là thêm phiền sao."

     Trong ngày thường Chân Bảo Quỳnh cũng là một người chững chạc, gặp chuyện liên quan tới muội muội, liền có chút ít tay chân luống cuống. Khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn nước mắt lã chã rơi, run sợ tay nắm lấy cánh tay Tống Chấp nói: "Vậy huynh đi xem một chút, xem một chút tiểu Lộ có cứu được chưa..." Muội muội của nàng, thật vất vả thành thân, cùng muội phu phu thê ân ái, còn chưa có mấy ngày tốt lành, không thể cứ như vậy xảy ra chuyện.

     Tống Chấp gặp thân thể thê tử đều run lên, lại biết nàng nhìn như nhu nhược, kỳ thật lại thật là ít khóc , hắn cơ hồ không có thấy qua nàng khóc. Lúc này nhìn nàng sốt ruột thành bộ dáng này, gấp rút trấn an nói: "Được, nàng ở chỗ này chờ ta, ta đi xem một chút có thể giúp được cái gì hay không?"

     Chân Bảo Quỳnh gấp rút buông hắn ra, gật đầu nói: "Huynh mau đi."

     Tống Chấp buông lỏng tay, chuẩn bị đi qua hỗ trợ. Đúng lúc gặp được gã sai vặt Song Thụy bên cạnh Từ Thừa Lãng, đến bẩm báo hắn: "Tống nhị công tử xin yên tâm, Tiết Thiếu phu nhân được cứu ra , đại công tử chúng ta cũng đã sai người thỉnh đại phu."

     Tống Chấp cũng là thở phào nhẹ nhõm.

     Nếu là hôm nay cô em vợ này đã xảy ra chuyện gì, lấy tính tình thê tử hắn, nơi nào chịu được? Hắn vừa muốn hỏi một chút cặn kẽ tình hình, liền thấy sau lưng hắn thê tử nghiêng ngả chao đảo chạy đến , hỏi: "A Lộ được cứu ra ? Nàng có bị thương hay không? Hiện tại ở đâu? Ta qua đi xem nàng một chút."

     Tống Chấp thấy thê tử thiếu chút nữa sẽ ngã xuống, bị hù dọa tim đều muốn từ cổ họng nhảy ra ngoài, vội vươn tay đỡ nàng, nói: "Ta cùng đi."

     Song Thụy lĩnh hai vợ chồng bọn họ đi phòng khách Chân Bảo Lộ nghỉ ngơi. Vừa đi đến ngoài viện, liền gặp Thẩm Yên đồng dạng tới thăm, mà Tề Quốc Công Phủ tam phu nhân Tiết thị cùng Chân Bảo Nguyệt cũng đều đến .

     Chân Bảo Quỳnh vào phòng, thấy được Chân Như Tùng, gấp rút đi tới hỏi: "Phụ thân, tiểu Lộ như thế nào?"

     Chân Như Tùng bình tĩnh nhất. Hắn cũng là vừa nghe đến tin tức liền lại đây , lúc đuổi tới tây sương phòng, liền nhìn đến con rể ôm nữ nhi lại đây. Chứng kiến gương mặt nữ nhi tái nhợt, Chân Như Tùng thiếu chút nữa đều đứng không vững.

     Hắn nhìn về phía trưởng nữ, nói: "Tiểu Lộ tự chạy ra, hẳn không có cái gì đáng ngại."

     Đợi bên trong Chân Bảo Lộ thay xong xiêm y, nhóm Chân Như Tùng mới đi vào.

     Trong phòng, Tiết Nhượng ngồi ở bên giường, vặn lấy khăn nhỏ trong tay, giúp thê tử trên giường lau tay lau mặt. Nhìn động tác hắn thuần thục, phảng phất ở nhà không có ít lần hầu hạ người. Người trên giường hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy, cái trán không ngừng toát ra tầng mồ hôi mịn, trong miệng lầm bầm, phảng phất là đang nói mớ, chỉ theo bản năng cầm lấy đệm giường dưới thân, hiển nhiên là một bộ bị kinh hãi.

     Tiết Nhượng hít sâu một hơi mới cố gắng làm cho tâm tình mình bình phục lại, thấy Chân Như Tùng vào , mới hô: "Nhạc phụ."

     Chân Như Tùng nói: "Tiểu Lộ nàng..."

     Tiết Nhượng nhìn thoáng qua thê tử, ổn định tay mình phát run, nói: "Tiểu Lộ không có việc gì."
     
     Động tĩnh lớn như vậy, khách nhân ăn cưới tiền viện, muốn không biết rõ cũng khó khăn. Ngay cả Thẩm Trầm Ngư ngồi trong tân phòng, cũng nghe đến động tĩnh bên ngoài, bảo nha hoàn ra ngoài hỏi thăm.

     Nha hoàn hồi môn Thất Tịch của Thẩm Trầm Ngư ra ngoài hỏi thăm, sau trở về tân phòng, quy củ đứng ở bên cạnh huyện chủ nhà mình, nhỏ giọng nói: "Giống như là tây sương phòng đi lấy nước, Tiết Thiếu phu nhân đúng lúc ở bên trong."

     Tiết Thiếu phu nhân.

     Mới nghe, Thẩm Trầm Ngư còn có chút không có phản ứng kịp, sau mới nhớ, Chân Bảo Lộ gả Tiết Nhượng, cũng không chính là Tiết Thiếu phu nhân sao? Thẩm Trầm Ngư nghĩ tới Tiết Nhượng, cũng là nam tử từng làm nàng động tâm, nhưng từ lúc Từ Thừa Lãng chủ động cầu hôn, nàng liền một lòng một dạ đối Từ Thừa Lãng, cố gắng không thèm nghĩ Tiết Nhượng nữa.

     Bất quá lúc này nghe được xưng hô này, Thẩm Trầm Ngư vẫn thất thần trong tích tắc, rồi sau đó lẩm bẩm nói: "Cứu được không?"

     Thất Tịch nói: "Nghe nói lúc cô gia cùng Tiết đại công tử đuổi đi qua, Tiết thiếu phu nhân đã tự chạy thoát , ngược lại cái mạng lớn ."

     Thẩm Trầm Ngư sít sao siết chặt ống tay áo, thản nhiên nói: "Từ Thừa Lãng cũng đi qua ?"

      Thất Tịch hầu hạ bên cạnh Thẩm Trầm Ngư cũng có một đoạn thời gian , đối với việc này có chút ít hiểu rõ, giữa biểu huynh muội, xưa nay là có chút ít ái muội . Nàng cũng ngầm trộm nghe nói qua một chút sự tình, biết được Từ Thừa Lãng đối Chân Bảo Lộ kia có chút ý tứ . Dù sao nàng từng gặp qua vị Tiết Thiếu phu nhân kia, xinh đẹp như hoa, quốc sắc thiên hương cũng không gì hơn cái này.

     Nhưng lời này nàng không thể nói , gấp rút cẩn thận nói: "Hôm nay Tiết Thiếu phu nhân cũng có mặt trong tiệc mừng, nơi này là Trường Ninh Hầu phủ, cô gia thân là chủ nhân, không có đạo lý không quan tâm."

     Này ý tứ chính là, Từ Thừa Lãng đuổi đi qua cứu Chân Bảo Lộ, không có nguyên nhân khác.

     Đến cùng có nguyên nhân khác hay không, Thẩm Trầm Ngư tự hỏi vẫn còn có chút biết rõ . Tự lúc gặp chuyện không may sau, nàng mới đầu trôi qua thống khổ, nhưng dần dần , tâm tình cũng liền bình tĩnh trở lại . Nàng biết rõ Từ Thừa Lãng đối Chân Bảo Lộ tồn ái m , chỉ là Chân Bảo Lộ đã lập gia đình, hắn cũng thành thân , những chuyện này, cũng liền hết thảy khó còn khả năng . Đừng nói hắn , nàng cũng không phải sao, trong lòng ít nhiều gì, vẫn còn có chút nhớ tới Tiết Nhượng .

     Nghĩ tới đây, Thẩm Trầm Ngư ngược lại cảm giác tâm tình mình vô cùng bình tĩnh.

     Nàng nói: "Ngươi đi qua nhìn một chút đi, xem một chút có cái gì có thể giúp."

     Từ Thừa Lãng là chủ nhân, mà nàng gả đến Trường Ninh Hầu phủ, cũng là người Trường Ninh Hầu phủ. Nếu như lướt qua tầng quan hệ này, nàng là tuyệt đối sẽ không để ý Chân Bảo Lộ chết sống .

     Nếu là nàng ấy thật ra chuyện gì, đáy lòng nàng đại khái còn sẽ nho nhỏ mừng rỡ một phen.
     
     Lúc Chân Bảo Lộ tỉnh lại, liền nhìn thấy Tiết Nhượng canh giữ ở bên cạnh nàng.

     Nàng mới vừa mở mắt ra, liền thấy hắn một bộ lo lắng: "Tiểu Lộ, có chỗ nào không thoải mái không?"

     Chân Bảo Lộ gọi một tiếng "Đại biểu ca", lại nhìn một chút bên giường Chân Như Tùng cùng Chân Bảo Quỳnh, ngay cả hai đệ đệ béo đều ở đây, bên ngoài cũng là vô cùng náo nhiệt , phảng phất có tổ mẫu cùng ngoại tổ mẫu nàng, còn có giọng Trang thị mợ nàng. Nghĩ đến hôm nay chuyện nàng huyên náo như vậy có chút lớn, tất cả mọi người đều bị kinh động .

     Chân Bảo Lộ lắc lắc đầu, nói: "Ta không sao."

     Mà phía ngoài Từ Thừa Lãng, cũng là vạn phân lo âu , chỉ là trở ngại nam nữ khác biệt, không thể đi vào.

     Tỷ muội Từ Cẩm Tâm cùng Từ Tú Tâm cũng lại đây . Từ Tú Tâm đến trễ một chút, thấy Từ Thừa Lãng, liền hỏi: "Đại ca, Lộ biểu muội nàng như thế nào?"

     Sắc mặt Từ Thừa Lãng phi thường khó coi.

     Hắn nhìn qua Từ Tú Tâm trước mặt, giọng nói lạnh lùng nói: "Ngươi không phải là ước gì nàng gặp chuyện không may sao?"

     Từ Thừa Lãng ở trước mặt Từ Tú Tâm có uy nghiêm huynh trưởng, nhưng cũng không phải là loại tùy tiện phát giận , đại đa số thời điểm thái độ ôn hòa, coi như là huynh trưởng tốt sủng ái muội muội. Hiện nay Từ Tú Tâm nghe được đại ca nhà mình nói, vẻ mặt mê man, hấp hấp môi có chút ít nói không ra lời.

     Trang thị vốn cũng không thích nhi tử cưới Thẩm Trầm Ngư, hôm nay xử lý tiệc mừng, lại xảy ra chuyện này, trong mắt Trang thị, vốn là cực xúi quẩy . Nàng nghe nhi tử nói ra những lời này, càng không nín được , lạnh lùng nói: "Ngươi sao có thể nói muội muội ngươi như vậy!"

     Bởi vì hôm nay rơi xuống nước, khuôn mặt Từ Tú Tâm cũng có chút tái nhợt, kịp phản ứng, mới hiểu được ý tứ đại ca, nhất thời hai mắt sương mù mờ mịt, nước mắt doanh tròng, giọng mang theo khóc nức nở, ủy khuất nói: "Đại ca đây là ý gì?"

     Nàng thật tâm quan tâm Chân Bảo Lộ, hắn nói nàng như vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn heocon0808 về bài viết trên: Dhtt, Gyo123, Ltv13, Mặc Lãnh Nguyệt, giangsoo1201, khanhhua, lan trần, lethiminhkhuyen, ngantruc, sxu, vân anh kute, Âu Dương Ngọc Lam
     
Có bài mới 29.08.2017, 18:54
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 15.10.2015, 15:28
Bài viết: 799
Được thanks: 3744 lần
Điểm: 24.25
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C92) - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 111.2

     Hai mắt Từ Thừa Lãng lạnh như băng, gằn từng chữ: "Ngày thường bên cạnh ngươi đều có nha hoàn đi theo, hôm nay sao hết lần này tới lần khác không có? Đang yên đang lành , sao đúng lúc liền rơi xuống nước, bị tiểu Lộ thấy được?" Trong lòng hắn khí, nhất thời ngay Lộ biểu muội cũng không gọi , trực tiếp kêu nhũ danh.

     "... Ngươi biết tiểu Lộ là người miệng cứng lòng mềm , nàng gặp ngươi rơi xuống nước, nhất định sẽ xuất thủ cứu ngươi, xiêm y ngươi ướt, nàng tiếp xúc, tự nhiên y phục của nàng cũng sẽ ẩm ướ . Ngươi bảo tiểu Lộ đi tây sương phòng thay quần áo, tiểu Lộ mới đi vào, chưa được bao lâu nơi này đi lấy nước... Từ Tú Tâm, ngươi nói, chuyện hôm nay cùng ngươi không có nửa điểm quan hệ."

     Sắc mặt Từ Tú Tâm trắng bệch, không nhịn được nói: "Không phải là ta! Không phải là ta!"

     Nàng cúi đầu khóc thút thít, "Ta là cảm thấy đại ca cưới Thẩm Trầm Ngư bị ủy khuất, trong tâm của ta khó chịu, cho nên mới đi đến hồ se , nào biết sẽ rơi xuống nước, mới gặp Lộ biểu muội. Nàng hảo tâm cứu ta, trong tâm của ta tự nhiên là cảm kích , nhìn thấy xiêm y nàng bẩn , chẳng lẽ mặc kệ sao? Nàng mỗi lần đến trong phủ chúng ta, sẽ ngụ ở tây sương phòng, trong lòng ca ca rõ ràng nhất, huynh không phải là mỗi ngày đều phái người đi quét dọn sao?"

     "Tú Tâm!" Nghe khúc sau, Trang thị cũng không nhịn được lên tiếng ngăn lại.

     Hôm nay Thẩm Trầm Ngư gả đến Trường Ninh Hầu phủ bọn họ, lời này nếu là bị người bên cạnh Tấn Dương trưởng công chúa nghe được, biết nhi tử nàng tâm tâm niệm niệm Chân Bảo Lộ, nơi nào sẽ nhịn được cơn tức này?

     Từ Thừa Lãng lại là không tin . Hắn nói: "Ngươi không phải là hy vọng ta cưới Thẩm Trầm Ngư nhất sao? Lúc trước ta cùng Thẩm Trầm Ngư còn chưa định thân, ngươi cùng nàng thân như tỷ muội, chỉ thiếu chút nữa mở miệng gọi đại tẩu ."

     Từ Tú Tâm hết đường chối cãi, nàng xoa xoa nước mắt, gấp rút chạy vào phòng ngủ.

     Từ Thừa Lãng sợ nàng lại gây chuyện, tự nhiên cũng đi vào theo.

     Bên trong Chân Bảo Lộ đang nói chuyện với Chân Như Tùng, bên ngoài vang vọng tiếng cãi nhau, vốn là có chút ít nghe được , lúc này thấy Từ Tú Tâm đo đỏ đôi mắt vào, đằng sau còn đi theo Từ Thừa Lãng vẻ mặt xanh mét.

     Từ Thừa Lãng nhìn qua Chân Như Tùng, Tiết Nhượng trong phòng, vừa liếc nhìn Chân Bảo Lộ nằm ở trên giường, thấy mặc dù sắc mặt nàng không được tốt, tóm lại đã tỉnh , mới lên tiếng: "Chuyện hôm nay, là Trường Ninh Hầu phủ ta quản giáo bất lợi, dượng nếu muốn trách phạt, chất nhi tuyệt đối sẽ không bao che."

     "Đại ca!" Từ Tú Tâm khóc đến mức không kịp thở, kéo ống tay áo hắn nói, "Không phải là ta, không phải là ta! Huynh sao cũng không tin ta?'

     Từ Thừa Lãng cũng không phải là không đau muội muội này, nhưng là hắn biết rõ muội muội cùng Chân Bảo Lộ quan hệ xưa nay không tốt. Hôm nay trước khi Chân Bảo Lộ xảy ra chuyện, người cuối cùng gặp là Từ Tú Tâm, Chân Bảo Lộ cũng là bởi vì Từ Tú Tâm mới đến tây sương phòng, hết thảy mặc dù làm được quá mức dễ hiểu, nhưng hắn đúng là hiểu rõ muội muội mình có bao nhiêu cân lượng, mới sẽ nhận định như vậy.

     Từ Tú Tâm sốt ruột không thôi, lại không biết nên biện giải cho mình như thế nào. Mà những chứng cớ kia lại toàn bộ đều chỉ hướng nàng. Chỉ có thể không ngừng kéo ống tay áo Từ Thừa Lãng, nói "Không phải là ta, không phải là ta" .

     Nàng chưa từng có tuyệt vọng như vậy, lúc đại ca nàng cầm lấy ống tay áo của hắn đẩy nàng ra, mới hoàn toàn hết hy vọng .

     "... Không phải là nàng."

     Tiếng khóc Từ Tú Tâm hơi chậm lại, nghe được giọng này, mới chậm rãi ngẩng đầu lên, sững sờ nhìn về phía Chân Bảo Lộ trên giường.

     Chân Bảo Lộ xem Từ Tú Tâm khóc sướt mướt, cũng là không chịu nổi , lại nhàn nhạt nói: "Từ biểu ca, chuyện hôm nay, không quan hệ Tú Tâm biểu tỷ."

     Từ Tú Tâm không nghĩ tới, ở thời điểm này, thân ca ca nàng đều không tin nàng, thay nàng nói chuyện lại là biểu muội xưa nay nàng chán ghét. Người không có trải qua loại chuyện như vậy, là sẽ không minh bạch loại cảm giác này , lúc này, Từ Tú Tâm càng muốn khóc lớn, cuối cùng là có người tin nàng .

     Từ Thừa Lãng nói: "Tiểu Lộ, ngươi không cần..."

     Chân Bảo Lộ biết rõ hắn muốn nói cái gì, trực tiếp cắt đứt lời hắn nói.

     "Từ biểu ca, ta không có che chở Tú Tâm biểu tỷ. Huynh cũng biết ta cùng Tú Tâm biểu tỷ quan hệ xưa nay không tốt, nếu hôm nay thật là nàng làm , ta tuyệt đối sẽ không giúp nàng. Nhưng là Từ biểu ca, chuyện này, không có bất kỳ quan hệ cùng Tú Tâm biểu tỷ. Ta cùng nàng coi như là cùng nhau lớn lên , mỗi lần cùng một chỗ đều có mâu thuẫn, nhưng nàng xưa nay chỉ là yêu cùng ta đấu miệng lưỡi, loại chuyện này, lấy tính tình nàng là làm không được ."

     Từ Thừa Lãng cũng là quan tâm sẽ bị loạn, hiện thời nghe Chân Bảo Lộ nói vậy, tâm bình khí hòa một phen, cũng cảm giác mình oan uổng muội muội. Hắn chậm rãi nghiêng đầu, xem muội muội hốc mắt khóc đến sưng đỏ, không biết nên nói như thế nào: "Tú Tâm..."

     Từ Tú Tâm lại là quay người lại, khóc chạy ra phòng ngủ.

     Từ Thừa Lãng tự nhiên đuổi theo.

     Còn những người khác trong phòng ngủ cũng đều nhất nhất đi ra ngoài. Chân Như Tùng phi thường muốn lưu lại bồi nữ nhi , hắn nhớ tới mới trước đây, mỗi lần nữ nhi ngã bệnh, liền yêu kéo tay hắn, đáng thương nói: "Phụ thân, không cần đi." Khi đó, hắn nhìn nữ nhi mình nho nhỏ cuộn lại trong chăn, lúc nào cũng là không tự chủ được liền mềm lòng.

     Có một tiểu áo bông tri kỷ như vậy, Chân Như Tùng mỗi lần thấy nàng, cái gì phiền lòng cũng không có . Hiện thời gặp con rể đối nàng tốt, tỉ mỉ chiếu cố nàng, hắn triệt để yên tâm.

     Vinh Nhi cùng Thượng nhi đi ở tuốt phía sau. Vinh Nhi béo ụt ịt, cẩn thận mỗi bước đi, nếu không phải nghe đại phu nói, tỷ tỷ cần tĩnh dưỡng, hắn như thế nào cũng không muốn đi. Thượng nhi lại là mặt không chút thay đổi, chỉ nhìn Tiết Nhượng một cái, nói: "Tỷ phu, người chiếu cố Nhị tỷ ta thật tốt."

     Hai huynh đệ liền đi ra ngoài.

     Chân Như Tùng đi vào trong viện, nghĩ tới cảnh tượng khi nãy, cũng là một trận hoảng sợ. Lúc này tây sương phòng đã dập tắt lửa , phòng ở kia đã cháy sạch không sai biệt lắm , nếu không phải khuê nữ hắn tự chạy ra kịp, kia hiện thời... Chân Như Tùng thân hình cao lớn đứng trong sân, ngẫm lại đều là một trận hoảng sợ.

     Đợi thấy Từ thị mặt tái nhợt chạy tới, mới có hơi trách cứ. Nữ nhi xảy ra chuyện lớn như vậy, nàng làm mẹ , thế nhưng hiện tại mới lại đây.

     Chân Như Tùng mặt lạnh tiến lên phía trước nói: "Ngươi mới vừa đi nơi nào ?"




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AndrewSar và 82 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.