Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

 
Có bài mới 21.08.2017, 23:00
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 5002 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Không hiểu

Edit: Tiểu Lăng

Nghiễm Châu cuối tháng chín, nóng chết người.

Mặt trời biến thành một quả cầu lửa khổng lồ, luôn ở trên đỉnh đầu như bóng với hình, chạy thế nào cũng không thoát nổi.

Chạy trên đường, Thẩm Mộc Tinh cảm thấy mình như bị giội một thùng nước nóng, từ đầu đến chân đều đang toát mồ hôi.

Xa xa đã thấy một chiếc taxi ngừng ở cửa vào, không thấy rõ bóng người ngồi sau xe, nhưng cô nhận ra ngay bóng hình đó là Nghiêm Hi Quang.

Khóe môi cô như chảy ra (???), đứng xa xa, cười một nụ.

Thẩm Mộc Tinh chạy tới, người anh nghiêng ra cửa xe, mở cửa cho cô.

Cô đứng ngoài xe, cúi người nhìn anh, vui vẻ hỏi: “Anh không xuống xe sao?”

Nghiêm Hi Quang lắc đầu, nói: “Mộc Tinh, lên xe đi.”

Thẩm Mộc Tinh rất nghe lời ngồi vào.

Tài xế mở cửa xe ra, xuống hút thuốc.

Họ chưa từng xa nhau lâu như vậy bao giờ, tâm trạng của hai người đều giống nhau.

Cô ngồi ghế phải, nhìn chằm chằm anh, anh cũng nhìn cô, ánh mắt thăm thẳm lóe sáng.

Trong mắt anh có chất lỏng trong suốt đang chuyển động.

Thấy chất lỏng trong mắt anh ngày càng nhiều, cô cũng không nhịn được mà khóc, ôm lấy cổ anh.

Nghiêm Hi Quang ôm cô, môi hôn sau tai cô một chút, lại ôm chặt lấy cô.

“Thật xin lỗi…”

Thẩm Mộc Tinh nghe anh nói vậy, lắc đầu, nước mắt tràn mi.

“Em biết... Anh không cần nói gì cả, anh đến, em không trách anh nữa…”

Nghiêm Hi Quang hôn lên mặt cô, hai người ôm chặt nhau, anh hỏi: “Em ở trường thế nào rồi?”

Thẩm Mộc Tinh lắc mạnh đầu: “Không tốt, không tốt tý nào, em không biết một ai cả… Em không muốn nói với bất kỳ ai…”

Nghiêm Hi Quang không nói gì, chỉ thấy toàn thân cô đều là mồ hôi, chắc do vừa rồi chạy vội quá.

Anh lấy một tờ khăn ướt ra, lau mồ hôi trên cổ hộ cô.

Hơi lạnh thẩm thấu vào da thịt, Thẩm Mộc Tinh buông anh ra, nhìn ánh mắt anh, Nghiêm Hi Quang lại dùng khăn lau nước mắt cho cô.

“Nghiêm Hi Quang, em hỏi anh, có phải khi em xảy ra chuyện, mẹ em đi tìm anh đúng không?”

Nghiêm Hi Quang do dự một chút, gật gật đầu.

“Mẹ nói với anh cái gì?” Thẩm Mộc Tinh lo lắng hỏi.

“Giống như em nghĩ, nhưng không phải tất cả.” Nghiêm Hi Quang dịu dàng sờ sờ tóc cô: “Nhưng em yên tâm, anh mặc kệ.”

Thẩm Mộc Tinh vui vẻ hôn lên mặt anh một cái.

“Em biết mà! Em biết là không ai có thể chia rẽ chúng ta!”

“Em khỏe chưa, bây giờ còn không thoải mái ở đâu không?” Anh hỏi.

“Không có, em còn trẻ mà, khả năng tự hồi phục rất mạnh nha.” Hôm đó, Thẩm Mộc Tinh vui tới nỗi quên sạch tất cả, cười rộ lên trông hơi ngốc nghếch, nhưng trong mắt Nghiêm Hi Quang lại đáng yêu vô cùng.

“Vậy là tốt rồi.”

Thẩm Mộc Tinh thấy khóe môi hơi cong lên của anh, dưới không khí nóng bức, gương mặt đó y như một mặt băng trắng xóa.

Cô ôm cổ anh, làm nũng.

“Đi, đi với em đến xem trường của em đi! Lớn cực, nhưng cũng rất đẹp.”

Nghiêm Hi Quang mổ nhẹ lên môi cô, bốn mắt nhìn nhau, anh nói: “Cha anh đang chờ anh ở ga, phải đi ngay bây giờ.”

Nụ cười của cô dần tắt: “Vì sao? Anh cứ đi vậy sao?”

Hình như anh cũng không đành lòng, không gật đầu.

Thẩm Mộc Tinh lại ôm cổ anh, ôm chặt anh, ăn vạ: “Em không muốn!”

Nghiêm Hi Quang đụng đụng tay cô, cô bèn ôm chặt hơn.

Hai người cứ thế ôm nhau, xe vẫn nổ máy, tài xế hút xong điếu thuốc, về xe.

Thẩm Mộc Tinh quay đầu, thấy tài xế vào ngồi cũng hơi ngượng, lưu luyến từ từ buông hai tay đang ôm cổ anh ra, nhưng vừa buông tay, hai tay anh đã giữ chặt cổ tay cô.

Thẩm Mộc Tinh kinh ngạc nhìn anh, hai mắt ửng đỏ.

Nghiêm Hi Quang nhìn thoáng qua tài xế, lại đưa mắt nhìn cô, chậm rãi nói: “Mộc Tinh, anh phải đi Italy.”

Thẩm Mộc Tinh kinh ngạc há hốc miệng, không thể tin nổi nhìn anh, đại não như biến thành một chiếc lò xo, bị anh nén mạnh, bật vang ong ong trong óc.

Tay ôm anh của cô mệt mỏi rủ xuống, nhưng lại bị anh nắm chặt lấy, Thẩm Mộc Tinh muốn rút tay về, nhưng lại không chuyển được sức anh.

Nghiêm Hi Quang nhìn sát cô, hàm banh ra, hai mắt bỗng sâu lạ thường, nhấn từng chữ một: “Anh nói là ra nước ngoài, chứ không phải chia tay!”

Thẩm Mộc Tinh ngồi đó như một khúc gỗ, thở hổn hển, cô không hiểu, không hiểu nổi tất cả.

“Anh đi nước ngoài làm gì?” Cô nhẹ giọng hỏi.

“Đi Napoli học nghề.” Anh cắn răng, vẻ mặt kiên quyết.

Thẩm Mộc Tinh nhìn anh, cơ bắp trên cổ anh vì động tác cắn răng mà căng ra.

“Không đi được không?” Cô hỏi.

“Anh không còn con đường nào khác.”

“Anh muốn con đường gì chứ?”

Anh không nói.

Thẩm Mộc Tinh bỗng lên giọng: “Không ra nước ngoài thì anh sẽ chết đói sao!”

Anh vẫn không nói.

“Anh chỉ cần mở một tiệm nhỏ! May chút quần áo! Thế là sống được kia mà! Em sẽ cố gắng học tập! Em cố gắng học tập, em… Em cố gắng học tập, thì đến lúc tốt nghiệp sẽ tìm được công việc tốt… Chúng ta… Chúng ta có thể…” Thẩm Mộc Tinh nói, nước mắt lấp cả cuống họng, cô vô lực đỡ đầu, giọng nói bị nỗi tuyệt vọng khủng khiếp nuốt đi, không tài nào thốt nổi nên lời nữa.

Mà Nghiêm Hi Quang chỉ ngồi đó, một tay đặt lên lưng ghế, im lặng.

Dường như anh đã sớm đoán được tất cả.

Anh chỉ tới thông báo cho cô thôi.

Thẩm Mộc Tinh vẫn không từ bỏ, cô cố gắng nuốt nỗi buồn xuống, nắm một tay anh lên, khóc nói: “Nghiêm Hi Quang… Em không uất ức, em cũng không thấy chúng ta có lỗi, chẳng lẽ ngay cả dũng khíc cùng em đối mặt với tương lai mà anh cũng không có sao?”

“Huống chi… Huống chi mẹ em cũng chưa hẳn là loại người cay nghiệt đến vậy, ai cũng chưa nói không cho chúng ta ở cùng nhau mà! Chẳng lẽ lại khó đến vậy sao? Thật sao? Là do em không hiểu, hay vẫn vì em nhìn lầm anh?”

Cô nghe anh bỗng hít một hơi, lại lặng lẽ thở ra.

Gò mà anh im lặng, lông mi anh hơi run.

Anh nói ---

“Tất cả tiền tích góp và thẻ căn cước của anh đều đưa cho đầu rắn rồi, đêm mai anh sẽ đi.”

Câu ấy, như một con rắn khổng lồ ngoác cái mồm rộng ra với cô, nuốt sạch ánh sáng của cô trong nháy mắt.

Thẩm Mộc Tinh chỉ thấy mắt mình tối sầm lại, cô đỡ trán, bỗng hất tay anh ra! Anh kéo lại, nhưng không giữ chặt được, cô đẩy cửa xuống xe!

Nhẳm mắt, lảo đảo đi, tiếng đóng cửa ấy như đập cô thành máu thịt be bét.

Xe sau lưng chưa đi, nhưng anh cũng không đuổi theo.

Thẩm Mộc Tinh đi, vừa đi vừa khóc, vừa khóc lại vừa cười.

Chia ly đáng sợ bao nhiêu, anh có biết.

Giây phút anh dao động, đã là một loại từ bỏ.

Đến cùng…

Là do em không hiểu, hay vẫn vì em nhìn lầm anh.



Tài xế nhìn bóng lưng cô bé đi xe ngoài cửa sổ, cũng không dám lái đi, quay đầu nhìn người đàn ông ngồi phía sau, hỏi: “Cô bé rất hiểu chuyện mà. Người anh em, không đuổi theo à?”

Tài xế nói, ánh mắt rơi xuống bàn tay vẫn luôn nắm chặt chốt cửa của anh.

Anh không nói gì, chỉ thẫn thờ nhìn bóng cô đi xa ngoài cửa sổ.

Tài xế thở dài, thanh niên bây giờ đúng là da mặt mỏng, bạn gái tức giận phải đuổi theo chứ, quấn quit chặt lấy thì kiểu gì chả dỗ được.

“Thật sự không đuổi theo à?” Tài xế lại hỏi.

Nghiêm Hi Quang thu mắt lại, nhìn anh ta, đôi mắt đỏ bừng khiến tài xế giật nảy mình.

Mắt anh phủ đầy tơ máu, như hai quả nho bị lột vỏ.

“Lái về nhà ga đi ạ.”

Tài xế sửng sốt, vội vàng gật đầu, ngồi vững, quay xe.

Bóng lưng Thẩm Mộc Tinh bị ngôi trường nuốt đi, không thấy nữa.

Xe từ từ chạy xa khỏi trường học, anh ngẩng đầu nhìn nơi đó, ánh mắt run nhè nhẹ.

Ngôi trường này rất đẹp.

Cô thật sự rất ưu tú.

Tài xế lái xe ra đường lớn, tiếng động cơ hơi không đúng, anh ta cũng không để ý.

Tay tiếp tục lái, tài xế nhìn anh từ trong kính chiếu hậu, chỉ thấy anh đang ngồi đó, nhẹ giọng nói qua điện thoại.

Tài xế rất bà tám, vểnh tai nghe xem anh đang nói gì, quả nhiên là đang dỗ cô bé kia, tài xế cười cười, nghĩ thầm, nếu có một cô gái khăng khăng yêu mình, mình cũng phải dỗ dành.

Ngoài cửa sổ là ánh mặt trời chói chang, điều hòa xe chạy rất tốt, trong xe lạnh buốt.

Tài xế nghiêng tai nghe lén, giọng vị khách trẻ này rất nhỏ, cũng rất nhẹ, nhưng một sợi lông hồng:

“Mộc Tinh… Em học đại học, giống như anh học nghề.”

“Vì sao em không thể hiểu? Anh đi Italy giống như em đi học đại học ở Nghiễm Châu vậy.”

“Anh muốn cưới em, nhưng không phải như thế này… Em nghe anh nói, anh nhất định sẽ về, anh chỉ đi nước ngoài thôi… Chúng ta đừng chia tay được không?”

“Anh thật sự sẽ trở về, anh… Anh không lấy được em, anh sẽ cô đơn cả đời, anh thề.”

“Mộc Tinh, xin em, đừng khóc…”

Đến cuối, tài xế vẫn không nghe ra rốt cuộc hai người có chia tay không, anh ta mất hứng thú, mở radio ra, nghe quảng cáo.

Không biết từ lúc nào, người ngồi sau đã yên tĩnh lại, điện thoại cũng không vang nữa.

Tài xế liếc ra sau, anh đã khôi phục dáng vẻ lúc vừa lên xe, bình tĩnh, trầm lắng, không nhìn ra được cảm xúc gì.

Xe lái vào ven đường, tài xế quay đầu nói với anh: “Cậu em, tôi xuống xe mua bao thuốc, không ngại chứ?”

Nghiêm Hi Quang gật đầu, tài xế mở cửa xuống xe.

Lúc về, tài xế khởi động xe, nhưng xe không nổ máy.

Tài xế thử một hồi, chỉ có thể nói với Nghiêm Hi Quang: “Xe tôi hỏng rồi, cậu có phiền xuống xe đẩy hộ tôi chút không, tôi giảm nửa tiền xe cho cậu?”

Nghiêm Hi Quang lắc đầu, lạnh lùng nói:

“Thật có lỗi, tôi phiền.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lăng về bài viết trên: Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, boinhi92, khanhthi, paru, zinna, Đào Sindy
     

Có bài mới 23.08.2017, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1144
Được thanks: 10475 lần
Điểm: 21.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33: Tung bay

Edit: Đào Sindy

     Thẩm Mộc Tinh mơ một giấc mơ thật dài.

     Sáng sớm tỉnh lại phát hiện bình rượu Thiệu Hưng trên đầu giường chỉ còn nửa bình, trong phòng đều là mùi rượu.

     Cô ngồi ngây ngốc trên giường một hồi, trong đầu lại hiện ra dáng vẻ người kia xuất hiện ở ngã tư đường.

     Như một giấc mơ.

     Tại sao anh lại ở Thâm Quyến. . .

     Đồng hồ báo thức reo vang,  cô đỡ cái đầu đau như kim châm ngồi dậy,  xốc chăn lên nhanh chóng rửa mặt, ra cửa đuổi theo tàu điện ngầm.

     Sắp hết năm, Thâm Quyến nổi danh chỉ có một mùa bắt đầu vào đông.

     Trước mấy ngày có đồng nghiệp Đông Bắc tới vừa vắt áo khoác lên ghế vừa vui vẻ hỏi Thẩm Mộc Tinh: "Thâm Quyến vào đông khoảng bao nhiêu độ?"

     Thẩm Mộc Tinh cười nói: "Thâm Quyến không có mùa đông, lạnh nhất cũng phải mười độ."

     Nam đồng nghiệp Đông Bắc biểu lộ tiêu tan, sau đó nói không ngớt về việc  Đông Bắc -30 độ cho Thẩm Mộc Tinh, phun nước bọt thành đống, Đông Bắc còn có đồ ăn gọ ilà "Dầu chiên băng " .

     Kết quả hôm nay đi làm, nam đồng nghiệp kia lại rụt cổ kêu meo meo, la hét muốn mặc áo lông, Thẩm MộcTinh bảo hôm nay mới 15 độ, nam đồng nghiệp nói:

     "Đến hôm nay tôi mới biết được! Thì ra rời xa hơi ấm, con mẹ nó chứ cái gì cũng không được!"

     Thẩm Mộc Tinh cười như điên.

     Mỗi đồng nghiệp hàng ngày đều làm về thị trường, mồm mép cũng lắm mồm hơn.

     Làm việc cho đến trưa, giữa trưa bảo đồng nghiệp gọi giúp hamburger, vừa mở miệng Thẩm Mộc Tinh mới nhớ tới, tiền cơm trưa hôm qua quên đưa người ta rồi, đầu óc bỗng nhiên giống như nổ tung, cô tranh thủ thời gian lật túi tiền, hơn nửa ngày mới tìm ra 76 phân 5 đồng lẻ, trả cho nữ đồng nghiệp tiền cơm hôm qua và nay.

     "Chị Hứa, tiền cơm hôm qua đây chị!"

     "Ai u không sao!"

     "Cầm cầm đi!"

     "Ai u người miền Nam mấy em, mấy đồng tiền cũng tính toán vậy sao."

     "Cảm ơn chị Hứa nha!"

     Thẩm Mộc Tinh cầm lấy Hamburger ngồi xuống bàn làm việc, vừa có thời gian xem điện thoại, mấy tin nhắn chưa đọc hiện lên.

     Cái đầu là mẹ già gửi đến: "Tết có về nhà không đấy? Nếu về hãy nhớ đặt vé cho kĩ."

     Thẩm Mộc Tinh trả lời: "Không về, không phải sang năm em trai con mới ra tù sao? Nhân dịp tết con xin tăng ca, năm sau có thể xin nghỉ, đến lúc đó có thể cùng đến một lúc."

     Mẹ trả lời: "Vậy cũng được."

     Tin thứ hai do Hạ Thành gửi đến: "Mộc Tinh, tết Nguyên Tiêu công ty có chuyến du lịch đến Thẩm Quyến, cậu báo giá cho tớ chút đi."

     "Được rồi." Thẩm Mộc Tinh ngậm Hamburger đánh máy, bắt đầu gửi bưu kiện cho cậu.

     Buổi chiều phải ra ngoài chạy nghiệp vụ, Thẩm Mộc Tinh ăn cơm trưa qua loa liền mặc áo khoác, đi toilet một chuyến.

     Tiếng xã nước bồn cầu còn chưa dứt, Thẩm Mộc Tinh đã vội vội vàng vàng ra khỏi nhà cầu đi rửa tay, hai nữ đồng nghiệp đứng trước gương chỉnh trang sắc đẹp, trò chuyện gì đó.

     Mã Lệ Na mua ở Thượng Miêu một bộ quần áo, đã từng cho Thẩm Mộc Tinh nhìn qua ảnh chụp, trên tấm ảnh nhìn rất thời thựơng, nhưng mặc trên người cô nàng ngũ đoản* này lại khác, đồng nghiệp July khen quần áo cô ấy đẹp, Thẩm Mộc Tinh yên lặng rửa tay trước bồn rửa tay.

*chỉ bộ phận trên người đều ngắn.

     Bỏ tay và máy hong khô, chất lỏng dần dần bốc hơi, Thẩm Mộc Tinh nghĩ, vẫn nên xoay người sang chỗ khác lại thấy Mã Lệ Na quay sang cười.

     "Chị Na đến rồi? Quần áo trên người hiệu quả thật tốt!"

     Mã Lệ Na vui vẻ cười: "Tiểu Thẩm chị cảm thấy áo khoác của em cực kỳ có khí chất, chị cũng muốn một bộ, hai ngày này lạnh, rốt cục có thể mua áo khoác rồi."

     Thẩm Mộc Tinh nói: "Tiền năm ngoái kiếm được ổn định rồi, có thể mua đựợc thôi? Em đi trước, buổi chiều còn đi gặp khách hàng, khổ ghê."

     "Nhanh đi mau đi đi!"

     July và Mã Lệ Na đều phất tay với cô.

     Thẩm Mộc Tinh ra toilet, đi ngang qua tấm gương chỗ bình chữa cháy đột nhiên phát hiện một bên lông mày mình vẽ hơi đậm, khách buổi chiều là nữ, cô ấy từng nói ghét nhất cùng cô gái nùng trang diễm mạt* nói chuyện hợp tác.
     
*trang điểm đậm loè loẹt

     Thế là Thẩm Mộc Tinh dừng lại, lấy ra một tờ khăn giấy, lau lông mày trước gương bình chữa cháy.

     Bình chữa cháy và toilet chỉ cách hai bước, giọng July truyền vào tai.

     "Chị làm mai Tiểu Thẩm với bác sĩ Tiểu Trịnh có thành không?"

     Mã Lệ Na nói: "Thành không à? Không phải ngày nào Tiểu Trịnh Nhi cũng đến đón sao?"

     July nói: "Không phải nói chuyện đó?"

     Mã Lệ Na hừ cười một tiếng: "Không ở cùng em chẳng lẽ dư thừa sao? Thẩm Quyến là nơi nhiều người trẻ tuổi, là nơi nhiều cẩu độc thân trẻ tuổi nhất, cẩu độc thân là nữ cũng nhiều nhất. Suy nghĩ tỉ mỉ cực nha!"

     July nói: "Đúng thế, điều kiện Tiểu Thẩm rất tốt, cũng nên tìm một người rồi."

     Thẩm Mộc Tinh cười lắc đầu, ném cục giấy và thùng rác.

     ---

     Đi ra ngoài bị tổng thanh tra gọi lại.

     "Thẩm Mộc Tinh, cô tới phòng làm việc của tôi một chút."

     Thẩm Mộc Tinh nhìn đồng nghiệp A Mẫn đối diện, khóe miệng giật một cái, A Mẫn gật gù đắc ý cảm thán nói: "Chậc chậc chậc, có chút liên tiếp đấy!"

     Thẩm Mộc Tinh đổ mồ hôi, A Mẫn làm ra tư thế bị cắt cổ.

     Hoàn toàn chính xác, gần nhất tổng thanh tra tìm cô còn nhiều hơn chủ quản, là có chỗ nhiều lần.

     Hôm nay tổng thanh tra phòng thị trường cột đuôi ngựa thấp, dầu bôi tóc dưới ánh đèn lộ ra bóng loáng, đoán chừng ban đêm ngủ không ngon, mặt lại sưng vù, nhìn có chút giống thầy Lưu Hoan, Thẩm Mộc Tinh vừa vào cửa, tổng thanh tra liền kéo một cái ghế, cặp mắt nhìn cô trừng trừng, nói một tiếng "Ngồi" .

Thẩm Mộc Tinh vừa ngồi xuống, tổng thanh tra liền đưa bàn tay về phía tất chân cô, đập ba lần, cách lớp vải mỏng cô có thể cảm nhận được lòng bàn tay tổng thanh tra đổ mồ hôi.

     "Tổng thanh tra." Thẩm Mộc Tinh tùy để tay ý tổng thanh tra trên đùi của mình, trên mặt cười cứng ngắc, không có cách, năm sau còn muốn xin phép nghỉ, vị Phật gia này nhất định phải chiếu cố tốt.

     Lúc tổng thanh tra nói chuyện đầu lưỡi đầy đặn không ngừng phun ra, đẩy mắt kính, nghiêm túc nhìn cổ áo cô, nói:

     "Gần đây có nhiều chuyện nhưng không gây ra động tĩnh gì lớn,những minh tinh trên Weibo được lăng xê rất thành công, đám người trẻ tuổi này, thật biết làm người ta lác mắt! Lần này anh chủ tập đoàn thời trang y&S tổ chức họp báo ở chỗ chúng ta,  cô phải cố gắng tuyên truyền với họ, để họ để ý đến chúng ta."

     Thẩm Mộc Tinh liên tục gật đầu: "Vâng, tổng thanh tra."

     Tổng thanh tra lại sờ lên chân cô, bàn tay ướt át khiến toàn thân Thẩm Mộc Tinh nổi da gà.

     "Tất chân không tệ, mua ở đâu?"

     Thẩm Mộc Tinh không tránh, cười khan một tiếng: "Cửa Đông."

     Tổng thanh tra hèn mọn cười nói: "Sau này đừng đến chỗ cửa Đông mà mua đồ, tốt xấu gì cô cũng là nòng cốt phòng thị trường của công ti, phải chú ý hình tượng, tôi làm cho cô thẻ VIP ở y&S, cô đến đó đặt quần áo theo yêu cầu."

     Thẩm Mộc Tinh từ văn phòng tổng thanh tra đi ra, hít một hơi thật dài.

     Mặt A Mẫn đối diện không chê chuyện lớn chuyện nhỏ, nhỏ giọng nói: "Kiểu gì? Chưa thoải mái sao?"

     Thẩm Mộc Tinh hít sâu một hơi: "Chưa thoải mái. . ."

     "Bà ta hỏi cô chuyện gì?"

     "Bà ta hỏi tôi mua tất chân ở chỗ nào. . ."

     "Tôi thèm vào! Bà già biến thái này! Ngẫm lại tôi đã cảm thấy buồn nôn! Đoán chừng Vương chủ quản đã bị bà ta làm cho buồn nôn như vậy! Mộc Tinh cô ủng hộ, giải quyết vị trí chủ quản của bà ta trừ cô ra không thể là ai khác!"

     Thẩm Mộc Tinh bày ra tư thế buồn nôn: "Gì chứ! Nếu không phải năm sau tôi muốn xin phép nghỉ thăm em trai tôi, tôi sẽ chặt  bàn tay heo ăn mặn của bà ta sau đó kiện bà ta quấy rối tình dục! Đi!"

     Cô  cầm lấy tư liệu đi gặp khách hàng.

     A Mẫn gọi cô lại: "Mộc Tinh, nhớ tối nay phải đi Tô Hà tiễn đưa Vương chủ quản!"

     Thẩm Mộc Tinh sợ muộn , vừa chạy vừa đáp ứng: "Được được được, tôi nhất định đến."

     ----

     Thật ra tối nay cô không muốn đi, tối hôm qua uống rất nhiều rượu, cả ngày không dễ chịu, cộng thêm chạy nghiệp vụ đến trưa, Thẩm Mộc Tinh chỉ muốn nằm trên giường không kham nổi gì.

     Thế nhưng không đi không được.

     Sau khi tốt nghiệp đại học, Thẩm Mộc Tinh đối với ánh mắt hâm mộ của mọi người mà vào làm quản sinh của tập đoàn khách sạn nổi danh thế giới, cần cù chăm chỉ từ quản sinh làm đến trợ lý, từ trợ lý làm đến chuyên viên nho nhỏ, cuối cùng cũng đứng vững.

     Mọi người đều nói, học quản lý, ra đều bị quản lý, một chút cũng không giả, lúc  làm trợ lý đi chạy nghiệp vụ, cầm giỏ xách cho chuyên viên, lúc làm chuyên viên chạy nghiệp vụ, cũng cầm giỏ xách cho quản lý.

     Ăn mặc là đồ bộ, ngồi tất nhiên là sắt, nhưng ở Thâm Quyến, mặc âu phục đều là dân công tiêu thụ, mặc áo lót lớn cùng quần cộc mới là ngư dân cường hào.

     Bởi vì từ nhỏ đã là học sinh giỏi, cô làm việc giống như học tập, luôn làm nghiêm túc nhất, hoàn thành nhanh nhất, cũng là người lãnh đạo thích nhất. Thế nhưng làm việc và học sinh không giống nhau, lãnh đạo và giáo viên cũng không giống vậy.

     Mình kiếm sống càng nhiều, thì càng làm càng không đủ sống, mình càng được lãnh đạo thích,  mặt đồng nghiệp càng phức tạp.

     Thế là sau khi Vương chủ quản xin từ chức, thì có tin đồn nói Thẩm Mộc Tinh là người có khả năng lên chức chủ quản nhất, thậm chí có đồng nghiệp ở trước mặt trêu Thẩm Mộc Tinh:

     "Tổng thanh tra 'Ưa thích' cô như vậy, Mộc Tinh cô nhất định được rồi!"

     Chuyện này khiến Thẩm Mộc Tinh cảm thấy rất xấu hổ.

     Cho nên trong tiệc tiễn đưa Vương chủ quản, nếu Thẩm Mộc Tinh không đi, lại sẽ có một đợt âm mưu nghị luận của mọi người nổi lên.

     Thế là nói với khách kia xong, thì vào lúc tan tầm, Thẩm Mộc Tinh trực tiếp mặc một thân đồ âu phục đi quán bar Tô Hà.

     Trên đường đi, điện thoại vang lên trong túi xách,  khoảng cách trong tàu điện ngầm quá chật, cô không rảnh tay mà lấy ra,  đã đến quán bar, cũng quên đi.

     Các đồng nghiệp đều đến đông đủ, Vương chủ quản là một người đẹp ba mươi tuổi, vừa thấy Thẩm Mộc Tinh tới nhiệt tình hơn bất cứ ai, khui hai chai rượu vans, nam nam nữ nữ liền làm ầm ĩ lên, Thẩm Mộc Tinh không uống nổi, ngồi trong góc nhìn bọn họ cười.

     Cuối cùng tất cả mọi người uống high rồi, A Mẫn, Mã Lệ Na, July mấy người quan hệ bình thường tốt với Thẩm Mộc Tinh đều ngồi chung một chỗ.

     Vương chủ quản làm ở công ti hơn năm năm, phải đi tất nhiên là buồn, uống hơi nhiều, bị hai đồng nghiệp dẫn đi nôn.

     Những bài hát ở Tô Hà đều là những bài được yêu thích trên Internet, nữ ca sĩ hát một bài 《 Ngựa vằn ngựa vằn 》, sau đó đột nhiên hát một bài《 Phiêu diêu 》, giọng khàn khàn, giọng hát bi thương, khiến Thẩm Mộc Tinh không tự chủ cầm ly rượu lên, uống chầm chậm vào.

     Gió ngừng thổi mây đã xa

     Tình yêu tan biến thâm tâm em cũng hiểu

     Không thể trốn tránh khi tình đến

Không khỏi trống vắng khi tình đi

     Từ từ, cô cũng cầm lấy ly rượu khẽ hát theo, cô không hát hay, nên không hát nữa, lặng yên uống rượu nghe người nữ  ca sĩ kia hát.

     "Em phiêu du anh trôi dạt, tựa như cỏ hoang không nguồn cội
  
Khi mộng tỉnh trời quang, cớ sao còn phiêu diêu. . ."

     Mã Lệ Na thấy Vương chủ quản đi, lập tức liền tụ tới nói: "Mọi người biết vì sao Vương chủ quản phải từ chức không?"

     July biết nội tình, cười lạnh một tiếng.

     Có nam đồng nghiệp hỏi: "Không phải nói bị tổng thanh tra bức đi, không chịu nhục nổi sao?"

     A Mẫn hỏi: "Không phải vì chuyện tình cảm chứ?"

     Mã Lệ Na vỗ bàn tay một cái: "Không hổ là bộ phận xem bói của chúng ta!"

     A Mẫn cười trừng cô: "Cô đi luôn đi! Cô vẫn xứng chức chìa khoá móng ngựa sắt đấy!"

     Nam nam nữ nữ đều cười.

     Trên mặt Mã Lệ Na nổi lên bát quái nồng đậm, cùng đoàn người tập hợp một chỗ nói: "Người đàn ông của Vương chủ quản nói! Nếu từ chức đi theo anh ta về Tây An! Anh ta sẽ cưới cô ngay! Bằng không anh ta sẽ không cưới!"

     Đột nhiên, một tiếng cười đột ngột vang lên.

     Tiếng cười kia giống như một tấm vải đột nhiên bị rách toạt, khiến mọi người chú ý.

     Thẩm Mộc tinh nắm ly rượu, cười đến bả vai đều run rẩy theo, cứ như đã nghe được chuyện cười lớn, say khướt nói:

     "Cô ấy thật ngốc. . ."

     Có hai đồng nghiệp cười theo, hai đồng nghiệp hai mặt nhìn nhau, không biết đang nói thầm gì đó, Mã Lệ Na nhìn thoáng qua July, ánh mắt dường như đang nói: Em xem, chị nói cô bé này đã mong ngóng Vương chủ quản đi từ sớm rồi?

     A Mẫn cảm thấy nụ cười của Thẩm Mộc Tinh có chút hốt hảng, vội vàng vỗ vai cô, lo lắng nói: "Mộc Tinh, cô có tâm sự à?"

     Thẩm Mộc Tinh bị A Mẫn ngây thơ chọc cười, liếm miệng phun ra một giọt rượu, nói: "Không, tôi cảm thấy buồn cười mà!"

     A Mẫn ghé vào tai cô nhỏ giọng nhắc nhở nói: "Có gì đáng cười!"

     Trong ánh mắt Thẩm Mộc Tinh có mấy phần say rượu, học dáng vẻ A Mẫn ở bên tai cô nhỏ giọng kề tai nói nhỏ, khuôn mặt đang nhấp nháy tia sángcó vẻ hơi vũ mị.

     "Tôi từng nói với anh chưa. . . Trước kia. . . Cũng có một người đàn ông nói muốn cưới tôi. . . Còn không phải không cưới tôi à. . ."

     A Mẫn nhìn cô, hơi kinh ngạc, trừng mắt nhìn, nhỏ giọng nói: "Sau đó thì sau?"

     "Sau này hả?" Thẩm Mộc Tinh lại cười ra nước mắt, bả vai không ngừng run run, kẹp lấy ly rượu giang tay ra: "Sau này không gặp. . . Không gặp  á. . ."

     Nói xong, cô lại không kiềm được cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: HNRTV, My heaven, Ngocdangyeu, Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, khanhthi, paru, zinna
     
Có bài mới 28.08.2017, 21:35
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1502
Được thanks: 5002 lần
Điểm: 12.27
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nghiêm Hi Quang thâm lắm chứ chẳng đùa =))) hồi sau sẽ rõ

+++

Chương 34: Gặp lại

Edit: Tiểu Lăng

Thẩm Mộc Tinh uống quá nhiều ở bar, chắc Mã Lệ Na đã gọi cho Tiểu Trịnh, Tiểu Trịnh lái xe tới đón cô.

Thẩm Mộc Tinh nghĩ một hồi lâu, vẫn không nhớ nổi Tiểu Trịnh tên gì, chỉ nhớ hồi ở Bạch Thạch Châu đã từng ăn cơm một bữa với nhau, hình như anh ta làm dược sư ở bệnh viện thì phải.

Tiểu Trịnh đeo kính đen, cao tầm 1m78, tóc ngắn, hơi gầy, răng trắng, cười một cái có hai cái lúm đồng tiền. Lần đầu Mã Lệ Na giới thiệu họ gặp mặt, Tiểu Trịnh liền nói với Thẩm Mộc Tinh: “Cô Thẩm, tôi có ấn tượng rất tốt đối với cô.”

Đồng nghiệp giải tán, Thẩm Mộc Tinh leo lên con Bôn Đằng B70 của Tiểu Trịnh.

Cao ốc hai bên đường biến thành những tia sáng rực rỡ xẹt qua, gió đêm xốc tóc mái lên, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.

Mình say mới đúng là mình, Thâm Quyến buổi đêm mới đúng là Thâm Quyến.

“Tình rồi?” Tiểu Trịnh cười nhìn cô, tiếp tục lái xe.

“Vốn không say.” Ở cái thành phố không nói tiếng mẹ đẻ này lâu rồi, giọng cô cũng nhiễm ít khẩu âm phương Bắc.

“Cô thông minh như vậy, chắc chắn sẽ không uống say ở chỗ như quán bar.” Tiểu Trịnh cười cười, phóng khoáng rất kiểu đàn ông: “Tôi biết, chị Mã muốn tác hợp chúng ta.”

Thẩm Mộc Tinh cười quay đầu: “Tôi đã nói với anh rồi, Mã Lệ Na ghét nhất người khác bảo chị ấy là chị Mã!”

“Ha ha!” Tiểu Trịnh gật đầu liên tục: “Tôi biết tôi biết, chị Lệ Na.”

Thẩm Mộc Tinh cười không nói.

Trên đường đi, cười nói với Tiểu Trịnh cũng rất vui, đến chung cư của cô, Tiểu Trịnh rất tự nhiên đưa cô lên gác.

Đứng ở cửa thang máy, Thẩm Mộc Tinh bỗng câu nệ.

“Cô ở tầng mấy?”

“Tầng 24, Tiểu Trịnh, anh không cần đưa tôi lên.”

Tiểu Trịnh cười cười: “Không cần câu nệ như vậy chứ? Tôi cũng không phải người xấu.”

“Tôi biết.”

“Trạng thái của cô không tốt lắm, tôi đưa cô tới cửa, không vào.”

Thẩm Mộc Tinh ho nhẹ một tiếng, cúi đầu, lại ngẩng đầu nhìn thang máy.

Đèn hành lang dân cư của Thâm Quyến luôn rất tối, trông cứ âm u, có phần giống hành lang cao ốc trong phim ma Hồng Kông.

Nghe nói Thâm Quyến là thành phố có trị an tốt thứ ba thế giới. Trước kia ở quê cũng có nhà cao tầng, nhưng Thẩm Mộc Tinh chưa từng thấy tầng 24 còn phải lắp song sắt phòng trộm. Ở Thâm Quyến, không lắp song sắt, cảnh sát sẽ tới tận cửa nhắc bạn, tất cả giống như ở trong những lồng sắt nhỏ riêng.

Lúc tốt nghiệp đại học, Thẩm Mộc Tinh vừa tới thực tập ở công ty, cô vừa vào chung cư của công nhân viên được mấy hôm, đã nghe nói ba người làm công ở tòa nhà B ngay cạnh bị kẻ theo đuôi giết chết, cô cố ý mua một cái khóa, khóa cả cửa sắt bên trong lại, sợ đến đêm cũng không dám ngủ.

Thành phố này khiến cô cảm thấy không an toàn.

Nhưng giờ thì quen cả rồi.

Thẩm Mộc Tinh cũng không để Tiểu Trịnh đứng ngoài cửa.

Nhà ở của công nhân viên được thiết kế đầy đủ, ba phòng ngủ một phòng khách, hai đồng nghiệp khác chưa về, Thẩm Mộc Tinh thu dọn sofa, mời Tiểu Trịnh ngồi.

“Bỗng dưng đói quá.” Thẩm Mộc Tinh nói.

“Tôi cũng vậy, muốn xuống đi ăn khuya không?” Tiểu Trịnh ngồi cùng một phòng với cô, có phần câu nệ, lưng thẳng tắp.

Thẩm Mộc Tinh cười cười: “Tôi sẽ không ăn anh, thả lỏng đi.”

Cô lấy một quả táo từ tủ lạnh ra, đưa cho anh ta.

Tiểu Trịnh cầm táo, không ăn, nói: “Tôi có thể gọi cô là Mộc Tinh không?”

“Gọi là gì cũng được.”

“Thật ra tôi rất thích cô, Mộc Tinh, cô không giống những cô gái mà tôi biết ở Thâm Quyến, không tùy tiện như họ.”

“Ồ, anh từng gặp người tùy tiện cơ à?”

Tiểu Trịnh đang định nói, lại chỉ vào túi xách của cô: “Điện thoại cô đang rung kìa.”

Lúc này cô mới phát hiện, lòng tự nhủ nguy rồi, lúc trên tàu điện ngầm đã có người gọi điện cho cô, đang định xuống tàu điện thì nghe, cuối cùng lại quên, mong không phải là hộ khách quan trọng gì!

Cô nhanh chóng mở túi, lấy điện thoại ra xem, mười mấy cuộc nhỡ, đều là số lạ.

Và… một tin nhắn chưa đọc.

“Mộc Tinh, anh là Nghiêm Hi Quang.”



Thẩm Mộc Tinh tự giam mình trong phòng khoảng mười mấy phút, cô xem dãy số Thâm Quyến này, mãi vẫn không thở nhẹ đi được.

Nghiêm Hi Quang…

Anh đã tìm được số máy của cô như thế nào?

Anh có ý gì?

Thẩm Mộc Tinh nửa cười nửa mếu hỏi mình, bỗng hơi bấn loạn tay chân.

Sau mười mấy phút im lặng, đầu kia điện thoại lại không biết mệt mà gọi tới.

Thẩm Mộc Tinh bỗng thấy phiền vô cùng, nhanh chóng cúp máy, nhắn lại:

“Xin lỗi, anh gọi nhầm rồi.”

Quả nhiên, đầu kia không có động tĩnh gì nữa.

Mở cửa phòng đi ra, Tiểu Trịnh đã về rồi, trên khay trà của phòng khách cẩn thận bày một bát mì.

Thẩm Mộc Tinh hơi kinh ngạc, cô đi qua, ngồi xuống, trên cái bát trước mặt bày ngay ngắn một đôi đũa, trên mì còn có một quả trứng chần, trông cực hấp dẫn.

Cô không nhịn được, nhẹ nhàng cầm lấy đũa, ăn một miếng lại một miếng, ngay khi cắn một miếng mì, hốc mắt hơi ẩm ướt.

Tiểu Trịnh nhắn tin hỏi: “Mì ngon không?”

Thẩm Mộc Tinh trả lời: “Cảm ơn anh, Tiểu Trịnh.”

Tiểu Trịnh gọi điện cho cô.

Thẩm Mộc Tinh nhận cuộc gọi, hít mũi một cái, tiếng này khiến Tiểu Trịnh bật cười.

“Này, không phải chứ! Chỉ thế mà đã cảm động phát khóc rồi?”

Thẩm Mộc Tinh cười cười, dốc nước mắt về: “Không, chỉ là ở nơi quỷ quái này, đã lâu lắm rồi chưa có ai nấu cho tôi ăn.”

“Đứa bé thiếu tình yêu thương à! Không sao, sau này tôi sẽ thường xuyên nấu cho cô ăn.”

Thẩm Mộc Tinh vừa ăn mì vừa nói: “Không phải… Coi như là tình cảm đặc biệt đi, lúc học năm nhất đại học ở Nghiễm Châu, tôi từng bị bệnh nặng.”

+++

Ký ức dần trở về kỳ nghỉ đông năm nhất đại học, khi tiết cuối cùng kết thúc, Thẩm Mộc Tinh vội vã kéo hành lý rời khỏi trường.

Ngồi lên tàu hỏa về Ôn Châu, Thẩm Mộc Tinh suy đi nghĩ lại, vì sao Nghiêm Hi Quang lại cắt đứt liên lạc với cô, vì sao em trai mãi chỉ nhắn tin cho cô mà không nghe điện.

Cô nghĩ rồi nghĩ, nghĩ đến đỏ bừng hai mắt.

Xa cách mấy tháng, trở lại trấn nhỏ, những con đường vẫn thế, nhưng đều đã cảnh còn người mất.

Trong tiệm may chỉ còn mỗi người thợ may già trầm lặng, trong nhà cũng không tiếng đánh mạt chược nữa.

Thẩm Mộc Tinh hỏi người thợ may già, Nghiêm Hi Quang đâu rồi ạ?

Mắt người thợ may già tối lại, ông uống rượu nói xiên: “Xuất ngoại rồi, đi một cái là không liên lạc được nữa, nước ngoài là con quái thú ăn thịt người…”

Thẩm Mộc Tinh tuyệt vọng đến cực độ, cô kéo cái vali cũ nát chạy về nhà hỏi mẹ. Ban đầu nhìn thấy cô, mẹ kinh ngạc, sau đó mắt đỏ bừng, hỏi: “Cô về làm gì?”

Thẩm Mộc Tinh cũng khóc: “Sao con không thể về? Mẹ chê con làm mẹ mất mặt sao?”

Mẹ kéo vali của cô vào nhà, lạnh mặt nói: “Một đứa, hai đứa,, đứa nào cũng là quỷ đòi nợ…”

“Em con đâu?”

“Chết rồi.”

Thẩm Mộc Tinh vọt tới trước mặt mẹ, ngăn bà lại: “Con hỏi mẹ là em con đâu!”

Mẹ vẫn không nói gì.

Thẩm Mộc Tinh gấp, cầm điện thoại gọi điện cho em trai, điện thoại lại reo lên trong túi mẹ.

Trên mặt mẹ hiện lên vẻ giễu cợt.

“Tin nhắn của em trai cô đều do tôi nhắn cho cô.” Mẹ ngồi xuống sofa, nghiêm mặt thừa nhận.

Thẩm Mộc Tinh bỗng có dự cảm xấu.

Cô nhìn mẹ một hồi lâu, đầu gối bỗng mềm nhũn, quỳ xuống.

Bao nhiêu lo nghĩ và bất lực mấy ngày này đều hóa thành nước mắt, cô quỳ trên mặt đất, như một người tuyết bị hòa tan.

Nước mắt Thẩm Mộc Tinh không ngừng chảy.

“Mẹ… Con sai rồi… Con biết sai rồi… Con khiến mẹ mất mặt…”

“Mẹ, con xin mẹ, mẹ nói cho biết đi, tại sao Nghiêm Hi Quang không để ý tới con, xin mẹ nói cho biết đã xảy ra chuyện gì đi…”

“Mẹ… Đều do con… Con biết sai rồi…”

Cô khóc, mẹ cũng khóc, dường như mẹ còn uất ức và bất lực hơn cô, bà khóc không thành tiếng, nói: “Cô biết mấy ngày nay tôi như thế nào à… Tôi không ngừng chạy vạy… Vay tiền… Họ nói… Đả thương người phải chịu trách nhiệm hình sự… Không tránh được ngồi tù… Nó còn trẻ như thế… Đã bị hủy rồi…”

Mẹ nói, Thẩm Minh hủy rồi.

Lúc Thẩm Mộc Tinh thấy Thẩm Minh trong tù, tóc cậu đã bị cạo sạch, mặc áo tù màu cam, sắc mặt tiều tụy.

Cô khóc, đập mạnh song sắt: “Đồ ngu ngốc! Mẹ mắng em là vẫn còn nhẹ! Sao em lại có thể khốn kiếp như vậy!”

Thẩm Minh vẫn cà lơ phất phơ như thế, cười nói: “Chị, chị đừng khóc.”

Cậu nghiến nghiến răng, nói: “Lúc ấy em không nghĩ được gì nữa, chỉ muốn giết cô ta…”

Không ai biết rốt cuộc giữa Thẩm Minh và Kaka đã xảy ra chuyện gì, mẹ nói sau khi lành thương, Kaka liền biến mất ở trấn Thủy Đầu.

Kaka rời đi, Thẩm Minh vào tù, Nghiêm Hi Quang mất liên lạc, tất cả như một cái lưới lớn kéo cô vào đêm tối vô tận.

Thăm Thẩm Minh rồi, cô kéo hành lý về trường.

+++

Tiểu Trịnh hỏi: “Ồ? Cô có tình cảm đặc biệt gì? Nói nghe thử xem?”

Thẩm Mộc Tinh quay về từ trong hồi ức, hít sâu một hơi, nói: “Nghỉ hè năm nhất đại học, tất cả đều về nhà, mình tôi nằm trong phòng ngủ, sốt tới 39 độ, tôi không xuống giường, không uống thuốc, không uống nước… Tôi cho là tôi sắp chết…”

Tiểu Trịnh nói: “Có chuyện gì xảy ra? Sao lại nghĩ quẩn như vậy?”

Thẩm Mộc Tinh: “Không phải tôi muốn chết, chỉ thấy không có tý sức nào để sống tiếp. Tôi nằm trên giường, đầu sắp đau đến vỡ ra, kiệt sức. Ngay lúc tôi cho mình sắp chết rồi, cửa phòng ngủ mở ra, bác gái quản lý ký túc xá bưng một bát mì vào, thấy tôi sốt như vậy, nói: Con à, cả bốn tầng chỉ có mỗi con không về nhà, sao con lại không về nhà vậy? Đã hai ngày con không rời phòng rồi, có phải bị bệnh không? Ăn mì đi!”

Tiểu Trịnh: “Đúng là ân nhân cứu mạng! Lúc đó cô nghĩ gì?”

Thẩm Mộc Tinh hít mũi một cái, cười: “Lúc đấy tôi nghĩ, người không cho phép chúng tôi vi phạm nội quy, sử dùng đồ điện, sao có thể nấu một bát mì chứ?”

Tiểu Trịnh: “Cô thật là…”

Thẩm Mộc Tinh dừng một chút, khôi phục tinh thần sáng sủa, nói: “Tóm lại, Tiểu Trịnh, cảm ơn mì của anh.”

Tiểu Trịnh: “Ồ? Cảm ơn như thế nào? Nếu không thì làm bạn gái của tôi đi?”

+++

Chắc là trời cao đang đùa cô, khi Thẩm Mộc Tinh nhìn thấy ảnh chụp của người sáng lập Y&S – Sử Lỗi, cô nghĩ vậy.

Cô đã từng gặp anh ta, ở tiệm của Nghiêm Hi Quang.

Buổi họp báo công bố tập đoàn Y&S thu mua trang sức và quần áo Eve được tổ chức rất thuận lợi, Thẩm Mộc Tinh xoay như con quay ở hậu trường.

Hậu trường buổi họp báo.

Mã Lệ Na nói: “Đội truyền thông với dàn khách quý hôm nay là dàn lớn nhất mà chị đây từng thấy đấy, Sử Lỗi này đúng là nhân vật lớn thật.”

Sử Lỗi, trong mắt công chúng, là con nhà giàu số một trong nước. Chưa đầy hai tám, vừa “ra núi” đã thu mua hãng quần áo và trang sức Eve nổi tiếng, thu hai mươi mấy công ty chi nhánh, hơn bốn trăm văn phòng, hơn bảy trăm cửa hàng của Eve về dưới trướng, tất cả đều làm trang phục định chế cao cấp, hung hăng lãnh quân tiến vào thị trường định chế cao cấp của Trung Quốc.

A Mẫn nói: “Thế đã là gì, anh ta còn mời được cả bậc thầy thợ may đỉnh cấp quốc tế về Trung Quốc trấn đài cho mình, chắc mấy sao trong nước chưa đặt được quần áo của anh ta sắp nhào tới rồi đấy? July, không phải cô hiểu tiếng Ý sao? Cô dịch tý xem nào, rốt cuộc ông cụ đó đang nói gì?”

July: “Thầy Casinello nói, ông ấy luôn tin rằng, một thợ may tốt, nhất định phải cần 15 – 30 năm mài giũa mới có thể thành tài, ông không cho rằng học trò của mình nên một mình chống đỡ một phương ngay lúc này, nhưng học trò của ông đã không đợi nổi nữa, nhất quyết muốn về nước, nên chúc trò may mắn?”

Mã Lệ Na hỏi: “Học trò của ông ấy là ai?”

A Mẫn nói: “Chính là người thợ may đã cùng Sử Lỗi sáng lập ra nhãn hiệu Y&S ấy.”

Thẩm Mộc Tinh ngồi góc không người, trong tay cầm một quyển tạp chí, trên đó cuộc phỏng vấn của “Chủ nhật phương Nam” với Sử Lỗi.

Tổng thanh tra luôn tán dương sáng ý của Sử Lỗi khi họp với mọi người, nên Thẩm Mộc Tinh vô cùng tò mò về con người này. Thế là nhìn thấy anh ta trên tạp chí, cô bèn mua một quyển về.

Ai ngờ vừa xem ảnh đã nhận ra.

Tin về anh trên tạp chí ---

Biên tập: “Ban đầu anh có dự tính gì khi làm trang phục định chế cao cấp?”

Sử Lỗi: “Nếu tôi nói, muốn để người Trung Quốc thoát khỏi cái khuôn sáo hàng hiệu cũ rích, biết đến cảnh giới tối cao của thời thượng, thì có tự đại lắm không?”

Biên tập: “Không, chúng tôi đều quen với điều đó rồi.”

Sử Lỗi: “Thật xin lỗi.”

Biên tập: “Xin hỏi cái tên Y&S này có nguồn gốc từ đâu ạ?”

Sử Lỗi: “Yardstick & Sewing*, thước đo và may vá, đương nhiên mọi người cũng có thể hiểu đây là chữ viết tắt họ của tôi và bạn tôi – Nghiêm Hi Quang**. Cậu ấy là một thợ may vô cùng xuất sắc, cũng là học trò đắc ý nhất của thầy Casinello, họ của cậu ấy chính là định nghĩa của tôi về nghề may.”

(*) nguyên văn của tác giả là Yardstick & Rial, nhưng không có từ Rial này trong từ điển nào cả, nên editor mạn phép thay thành từ Sewing có nghĩa may vá

(**) “Nghiêm” trong tiếng Trung đọc là [yán], còn “Sử” đọc là [shǐ]

Biên tập: “Vậy anh Nghiêm cũng đã cùng anh cố gắng khai thác thị trường trang phục định chế cao cấp ở Trung Quốc sao?”

Sử Lỗi: “Cậu nói đùa, cậu tuyệt đối không biết tên đó cố chấp đến cỡ nào đâu. Cậu ta là một kẻ vô cùng an phận với tay nghề của mình, thậm chí còn không muốn lấy thân phận học trò của thầy Casinello để tham gia hoạt động với tôi, nhiều người cậu ta sẽ xấu hổ. Cậu ta không ăn khớp với rất nhiều quan niệm của tôi.”

Biên tập: “Vậy anh và anh Nghiêm đã trở thành đồng bạn như thế nào?”

Sử Lỗi: (cười) “Lúc tôi đưa ra tên nhãn hiệu của chúng tôi, không hiểu sao cậu ta lại đồng ý. Chắc cậu ta thấy việc ghép chữ viết tắt họ của chúng tôi là rất có thành ý. Dù sao, suy nghĩ của những người có tay nghề, thương nhân như chúng ta mãi mãi không thể hiểu được.”

Y&S…

Thẩm Mộc Tinh nhìn nhãn hiệu trên tạp chí, ngẩn ra.

Điện thoại rung, cô đang sững sờ, gần như không nghĩ ngợi gì đã nhận.

“Xin chào.”

“Alo? Xin chào?”

Sao không nói gì?

Cô hỏi hai lần liên tiếp, đầu kia vẫn không lên tiếng.

Cô kỳ quái nhìn điện thoại.

Bỗng, một giọng trầm đầy từ tính vang lên bên tai.

“Em lừa anh, đây là số của em.”

Thẩm Mộc Tinh bỗng ngẩng đầu, nơi cửa hậu trường lộn xộn, giây phút này có một người đàn ông.

Trời hơi se se, anh vẫn mặc bộ đồ Tây hai hàng cúc màu xanh đậm ấy, áo khoác cashmere tay raglan*, trông cao gầy. Thấy cô ngẩng đầu nhìn mình, anh lập tức đi tới chỗ cô.

(*) tay áo raglan: được đặt tên theo Lord Raglan của trận Waterloo. Áo tay Raglan có đặc trưng: cổ rộng, đủ cho một đường may chạy từ xương quai xanh xuống nách, để áo trông thoáng

Thẩm Mộc Tinh đứng bật dậy, vô thức lùi một bước. Anh bèn đứng đó, không tiến tới nữa.

Hai người cứ thế nhìn nhau từ xa, xen giữa là những nhân viên đang bận rộn công tác.

Thời gian như ngừng lại.

Anh vẫn gương mặt không giống người phương Nam ấy, ngũ quan lập thể, làn da trắng nõn, không thay đổi gì so với hồi ấy. Cằm gầy, râu cạo rất sạch, không còn sợi nào, cực kỹ lưỡng. Mắt anh vẫn sâu sắc như thế, dường như chỉ bất cẩn một chút thôi là sẽ bị hãm sâu xuống đó.

Thay đổi lớn nhất hẳn là khí chất của anh, a, người đi nước ngoài đúng là khác thật, từ đầu xuống chân đầy phong phạm quốc tế.

Thẩm Mộc Tinh bây giờ, đã có tố dưỡng nghề nghiệp, có thể che hốt hoảng thành bình tĩnh. Cô cười với anh, rất khó để nhìn ra chút run rẩy nhỏ xíu không khống chế được trên khóe môi cô.

Cô vừa cười, anh liền tiếp tục đi tới.

Anh đi rất chậm, Thẩm Mộc Tinh không biết vì sao anh lại đi chậm như vậy, con người âm u trong lòng tự nhủ, khả năng người đàn ông này đang định chơi kiểu tình cảm với cô.

Thẩm Mộc Tinh vẫn cười bình tĩnh, đến lúc anh đứng vững trước mặt cô, cô nhìn gương mặt có phần xa lạ của anh, nói: “Lần trước gặp chưa kịp nói gì với anh, thì ra anh chính là Y trong Y&S! Không ngờ lại gặp ở đây, em xem tạp chí, thấy nói bình thường anh không có mặt ở mấy buổi họp báo.”

Nghiêm Hi Quang đứng trước mặt cô, không e dè gì nhìn cô: “Anh biết hôm nay em có ở đây, nên… để anh xem chút đi.”

“Xem ai? Xem em à!” Thẩm Mộc Tinh chỉ mình, cười.

“Ừ.” Ánh mắt anh quét lên mặt cô.

“Vậy cùng nhau ăn bữa cơm đi, chúng ta hẹn một cuộc.” Thẩm Mộc Tinh nói.

“Hôm nay được không?” Nghiêm Hi Quang nói.

Thẩm Mộc Tinh bật cười: “Vừa về nước đã quên sạch tiếng mẹ đẻ rồi sao? Thấy anh nói chuyện khó khăn vậy! Được rồi, tối nay em rảnh, nhưng giờ em phải đi làm việc.”

Cô nói xong, rời đi. Nghiêm Hi Quang yên lặng ngồi xuống một ghế nghỉ ở hậu trường chờ cô.

Thẩm Mộc Tinh bắt đầu xoay như con quay.

Lên xuống, ra vào.

Hậu trường có rất nhiều người, nhưng dường như toàn thế giới chỉ có mình người trong góc ấy.

Thỉnh thoảng anh lại nhìn chăm chú, khiến Thẩm Mộc Tinh không yên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lăng về bài viết trên: HNRTV, Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, mimeorua83, paru, zinna, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 17031340, dieuly2608, Du my, hainguyen88, hanphuong, Hồng Xiêm, Jujuju, kieuanh157, minh97, Minhhy123, Mập Mập, nguyenxuan81, PA79, phuthuy18, thuyeujijung, Tuyenidol, yenpham108 và 290 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

20 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.