Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 

Con gái nhà nông - Lý Hảo

 
Có bài mới 18.08.2017, 22:27
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12302 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 37
Chương 39: Ngày ba mươi tết đi viếng mộ.
Editor: ChieuNinh

Đến hôm ba mươi tết, ở Vương gia thôn, buổi sáng ba mươi thức dậy, phải đi đốt tiền vàng mã cho các trưởng bối đã qua đời, thỉnh bọn họ trở về đoàn tụ cùng mọi người.

Nhà Vương Phúc Nhi muốn đi viếng mộ chính là cha và nương của gia gia.

Mộ phần không xa, chỉ cách thôn vài dặm đường, người trong nhà trừ bỏ Thích thị đang mang thai không thể đi ra ngoài thì đều đi theo Vương Đồng Tỏa.

Đến mộ phần, Vương lão đầu và Triệu thị cũng đã đến từ sớm, cùng đi còn có Vương Thiết Tỏa và Sở thị, Vương lão đầu nhìn thấy mấy người Vương Đồng Tỏa thì nói: "Lão Tam cũng đến đây à, nhanh tới thắp hương khấn nguyện cho gia gia và nãi nãi của ngươi, thỉnh bọn họ trở về ăn bữa cơm đoàn viên."

Chờ mấy người Vương Phúc Nhi dập đầu, đốt tiền giấy xong, Vương lão đầu nói: "Đi thôi."

"Cha, mấy người đại ca và nhị ca đâu?" Vương Đồng Tỏa hỏi.

Triệu thị ở bên cạnh nói: "Ca tẩu ngươi nói tự bọn họ sẽ tới, không cần chúng ta chờ." Xem ra Triệu thị đối với hai người con trai và con dâu có chút không hài lòng, Vương lão đầu nói: "Ở riêng chính là ở riêng, ngươi cũng bớt tranh cãi, cũng qua năm mới rồi, còn không mau trở về chuẩn bị cơm trưa, cả nhà chúng ta cũng phải đoàn viên."

Bữa cơm đoàn viên ở Vương gia thôn là ở chính giữa trưa, cả một nhà hòa thuận vui vẻ ăn cùng nhau, trước đó phải dán câu đối, đốt pháo, thời điểm buổi tối cùng nhau đón giao thừa.

Lúc đi xuống núi, cả nhà Vương Phúc Nhi đụng phải cả một nhà của nhị gia gia và nhị nãi nãi đến viếng mồ mả, nhị gia gia chào hỏi đại ca của mình (chính là gia gia của VPN), đám con cháu cũng hỏi thăm sức khỏe lẫn nhau, rồi đều vội vàng rời đi. Vương Hoa Nhi vụng trộm nói với Vương Phúc Nhi: "Phúc nhi, muội có thấy không? Sắc mặt Nhị nãi nãi thật không tốt."

Vương Phúc Nhi không muốn nhìn nhị nãi nãi, bởi vì lần trước chính là bà và khuê nữ của bà muốn bán mình đi làm nha hoàn. Nhưng mà người trong thôn cũng truyền khắp nơi, từ lần trước sau khi Hoa Đào đẻ non, ở trong Trần phủ thì một ngày đã không bằng một ngày rồi. Tiền mang về cũng không có nhiều như trước kia, có người còn nói, nói Trần lão gia kia lại coi trọng một nha đầu khác, quăng Hoa Đào sang một bên.

Ai, nhà của những kẻ có tiền đó, làm sao mà ở chung dễ dàng như vậy? Trèo cao ngã cũng thảm, Hoa Đào cũng chỉ là nhất thời được Trần lão gia coi trọng, giống như coi trọng một món đồ chơi, một cái bình hoa mà thôi. Đáng tiếc bản thân Hoa Đào lại không tự biết lấy, còn tưởng rằng là trường thịnh không suy, kỳ thật cũng chỉ là mây khói thoảng qua.

Mà thôi, nói văn nghệ như vậy làm gì? Hoa Đào thế nào, cũng không có quan hệ gì với mình, ngược lại nàng ấy không hay ho, không thể lại đây gây tai họa cho mình, mình nên cao hứng mới đúng.

Lại nói sau đó, ba tỷ muội Vương Phúc Nhi cùng với Vương lão đầu về tới nhà cũ, Vương Đồng Tỏa đi đón Thích thị tới đây. Mà lúc này đám người Đinh thị và Mã thị cũng thức dậy, làm cho Triệu thị và Vương lão đầu đều tức giận đến không chịu nổi. Nhưng nghĩ tới hôm nay là ba mươi tết, nên đành phải nhẫn nại chịu đựng, tính tình Triệu thị không tốt, cứ thế mà mắng hai con trai con dâu cho một trận, mắng bọn họ là bà nương (phụ nữ) lười, ngay cả viếng mồ mả cho tổ tông cũng dậy trễ như vậy, đến lúc đó tổ tông cũng không phù hộ bọn họ.

Đinh thị và Mã thị ở trước mặt Triệu thị cũng không dám nói cái gì, nhưng mà ở trên đường đi viếng mồ mả, phát ra bực tức với nam nhân của mình ở mức độ khác nhau.

Căn phòng trước kia của nhà Vương Phúc Nhi vẫn còn để không, nguyên nhân chính là ai cũng đều muốn muốn phòng ở này, nhưng mà ai cũng không muốn ra năm trăm văn tiền kia, cuối cùng huyên náo túi bụi. Vương lão đầu giận dữ, căn phòng ở liền để đó, nhưng mà vẫn có người để đồ vào.

Vương Phúc Nhi cảm thấy như vậy cũng không phải là biện pháp, hai người tứ thúc nhất định sẽ không cần, bởi vì qua năm bọn họ cũng sẽ cất nhà, nhưng mà mấy người Đại bá và Nhị bá cũng không biết như thế nào rồi.

Vào lúc này đây Triệu thị cảm thấy mình mang mệnh khổ, trước kia thời điểm không có phân gia, bà có con dâu đều không cần làm cơm, nhưng mà hiện tại chỉ có hai người bà với lão nhân, bà còn phải nấu cơm, trong khoảng thời gian ngắn, cảm thấy lúc trước mình đồng ý ở riêng, thật sự là rất thiệt thòi. Nhưng mà nay lão Tam cũng có nhà riêng, ngươi còn muốn để cho mọi người lại một lần nữa ở chung sao? Đây là chuyện không có khả năng.

Dựa vào bữa cơm trưa ba mươi tết mà nói đi, bà làm nương cũng còn phải tự bắt tay vào làm, trước kia Thích thị chịu khó nhất thì giờ không còn ở bên cạnh, vả lại cái bụng còn lớn hơn, nhà lão đại và nhà lão Nhị cực kỳ lười, có mắng cũng không làm.

Cũng may Sở thị coi như còn hiểu chuyện, bữa cơm hôm nay là do nàng làm. Nhưng mà suy nghĩ của Sở thị là, qua năm mới mình sẽ ở nhà mới, cũng là lần đầu tiên mình làm bữa cơm đoàn viên này, cũng không tính mệt.

Chờ thời điểm Thích thị tới được, Sở thị cũng đã xào mấy món đồ ăn, bởi vì tiểu cô Hà Hoa gả cho Thích Gia An, cho nên Triệu thị cũng được mấy con gà rừng. Vì vậy, trên bữa cơm trưa còn có món chính là gà rừng hầm này, còn lại, Vương Đồng Tỏa cũng mang sang tặng cho lão nương mình một ít miến, còn có Sở thị chính cũng mua một ít hàng tết qua năm mới, mỗi người một ít cũng coi như là phong phú.

Đinh thị và Mã thị thì cái gì cũng không có lấy ra nữa, từ trên núi viếng mồ mả trở về, thì vẫn ngồi ở nhà chính cắn hạt dưa, Triệu thị mắng thì mắng các nàng vẫn không động đậy.

"Hai cái phụ nữ lười! Lười chết các ngươi đi!" Triệu thị oán hận mắng.

Lại thấy Thích thị đang mang thai mà còn nhóm lửa, khó có khi được sắc mặt hoà nhã, kêu nàng đi nhà chính nghỉ ngơi, khiến cho Thích thị hoàn toàn giật mình, còn tưởng rằng Triệu thị là đang nói mát mình nữa chứ, nhưng mà vẫn bị Vương Hoa Nhi kéo lên nhà chính.

Vương Phúc Nhi đã sớm cầm cái mụn nước heo đã đầy bụi bẩn chơi cùng Vương Tứ Bảo, Vương Chi Nhi.

Vương Tứ Bảo muốn đoạt lấy đồ chơi của Vương Phúc Nhi, làm sao Vương Phúc Nhi có thể để cho tiểu thí hài này thực hiện được? Chẳng được bao lâu Vương Tứ Bảo đã bị Vương Phúc Nhi làm cho khóc lên.

Đức hạnh! Còn lớn hơn mình, lại là nam hài, tranh không lại thì khóc, Vương Phúc Nhi khinh bỉ.

Đinh thị ở bên trong nghe được tiếng tiểu nhi tử khóc, vội vàng đi ra xem, liên tiếp hỏi là ai bắt nạt Tứ Bảo, Vương Chi Nhi nhút nhát nói: "Đại bá mẫu, Tứ Bảo ca muốn mụn nước heo của Phúc nhi, Phúc nhi không cho, hắn liền khóc."

Vương Chi Nhi này thật đúng là, tố cáo à. Đinh thị nghe xong Vương Chi Nhi nói, nói với Vương Phúc Nhi: "Phúc nhi, đứa nhỏ này sao không nghe lời, thứ này ngươi cho tứ ca ngươi chơi thì sao? Làm cho hắn khóc, thì ngươi liền vui vẻ hả?"

Vương Phúc Nhi đối với Đại bá mẫu này rất là cạn lời, nuông chiều đứa nhỏ cũng không phải chiều như vậy. Đồ của ta, dựa vào cái gì phải cho hắn, nếu hắn nhỏ hơn mình thì còn dễ nói, nhưng mà Tứ Bảo là ca ca đó. Tranh giành đồ với muội tử thì không nói, tranh không được còn khóc. Đại bá mẫu này không nói cho con mình phải nhường nhịn cho muội tử, lại còn mãnh liệt phê bình, đây đều là loại người gì vậy.

"Xấu hổ a xấu hổ, nam hài tử lớn như vậy mà còn khóc. Không chơi với ngươi!" Vương Phúc Nhi cầm theo mụn nước heo nhảy lên, vừa nhảy vừa chạy xa, nàng mới mặc kệ đó. Vương Chi Nhi do dự trong chốc lát, cũng chạy đi theo Vương Phúc Nhi rồi, tiếng Vương Tứ Bảo khóc còn lớn hơn nữa.

Đinh thị lôi kéo Vương Tứ Bảo đi nhà chính lý tố cáo với Thích thị: "Tam đệ muội, không phải ta nói ngươi, ngươi cũng nên quản Phúc nhi một chút đi, cũng đã lớn như vậy, ta cũng không thể nói được nó rồi."

Trong lòng Thích thị phiền, hỏi: "Đại tẩu là chuyện gì vậy ta cũng không có nghe rõ, cãi nhau giữa mấy đứa nhỏ, chúng ta làm người lớn mà quản cũng không tốt. Để cho tự bọn nó đi chơi thì tốt rồi."

Mã thị cũng nói: "Đúng vậy, ta thấy bình thường Phúc nhi rất nghe lời, đại tẩu, ngươi cũng không nên chuyện bé xé ra to nha. Lại nói, bình thường Tứ Bảo đều rất nghịch ngợm, lần trước còn đuổi gà của Trần mặt rỗ ở cách vách đến không đẻ trứng, nương tử của hắn tới cửa chửi mắng, việc này làm cho chúng ta cũng mất hết mặt mũi."

"Chuyện đã bao lâu rồi, ngươi còn nhắc tới làm gì?" Đinh thị nói: "Tam đệ muội, nha đầu Phúc nhi kia không mặc kệ được đâu."

Vương Hoa Nhi vào cửa chính thì nghe được câu này, trực tiếp lớn tiếng nói: "Đại bá mẫu còn không biết xấu hổ nói lời này, vừa rồi Tứ Bảo muốn tranh giành mụn nước heo của Phúc nhi, tranh không được liền khóc, Đại bá mẫu không nói Tứ Bảo, ngược lại còn nói Phúc nhi chúng ta! Thật là, bất công cũng không phải bất công như vậy."

"Ngươi đứa nhỏ này, người lớn đang nói chuyện, nào có chỗ cho tiểu oa tử ngươi xen mồm? Nhìn xem, nhìn xem, Tam đệ muội, mấy đứa nhỏ này của ngươi cũng nên dạy dỗ lại cho thật tốt đi, ngay cả ta là Đại bá mẫu cũng không nghe."

Thích thị nghiêm mặt nói: "Mấy đứa nhỏ của ta đều rất tốt, không cần đại tẩu phải nói ra nói vào."

Đinh thị không nghĩ tới thái độ của Thích thị lại cường ngạnh như vậy, trước kia, Tam đệ muội lại là người yếu đuối dễ bắt nạt, bây giờ thật đúng là phấn chấn đi lên ha. Thấy biểu tình như cười như không của Mã thị ở bên cạnh, Đinh thị nghĩ tới phòng ở của nhà lão Tam, được rồi, vì gian phòng ở kia, mình cũng không so đo với bọn họ.

Hết chương 39.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.08.2017, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12302 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 37
Chương 40: Mừng năm mới, hồng bao đến.
Editor: ChieuNinh

"Ngươi đi theo ta làm chi?" Vương Phúc Nhi thực sự không thích Vương Chi Nhi vẫn đi theo mình, lại nói tiếp mình vẫn là muội muội của nàng ta, nhưng mà sao cảm giác của nàng thì nàng mới là tỷ tỷ đây, sao người này hở ra một tí là một bao nước mắt.

"Phúc nhi, ngươi cho ta chơi mụn nước heo một chút đi, ta, ta cam đoan chỉ chơi trong chốc lát." Vương Chi Nhi khát vọng nhìn đồ trong tay Vương Phúc Nhi.

Vương Phúc Nhi cầm theo mụn nước heo này, có thể vừa đi vừa đá, thấy cái loại ánh mắt chờ mong này của Vương Chi Nhi, đột nhiên cảm thấy khi không lại chấp nhặt với một tiểu oa nhi làm gì? Vì thế đưa mụn nước heo qua nói: "Cho ngươi!" Vương Chi Nhi vô cùng vui vẻ tiếp nhận thứ đồ chơi này.

Vương Chi Nhi chơi vui vẻ, hảo cảm với Vương Phúc Nhi lập tức bay lên: "Phúc nhi, nương ta kể nhà chúng ta cũng muốn xây nhà ở." Vương Chi Nhi nói ra bí mật của nhà mình với Vương Phúc Nhi, kỳ thật cũng không tính bí mật, nhưng mà tiểu hài tử thôi, cảm thấy nói ra chút chuyện mà người khác không biết chính là rất giỏi.

Không phải Nhị bá mẫu còn muốn có được cái phòng ở kia của nhà mình sao? Hiện tại lại muốn cất nhà ở? Chẳng lẽ thật sự là lòng tham không đủ? Nhưng mà mặc kệ nàng ta, chỉ cần nhà mình không ăn thiệt thòi là được, bọn họ thích giày vò ra sao thì cứ giày vò đi.

Vương Chi Nhi thấy Vương Phúc Nhi không để ý tới nàng, nên vội vã nói: "Ta nói là thật sự đó, nương ta nói đến lúc đó muốn một cái nhà còn tốt hơn so với nhà các ngươi ấy."

"Đã biết, đã biết, đã biết rồi."

Đang nói, Vương Cúc Nhi kêu hai người về ăn cơm, Vương Phúc Nhi dùng nước lạnh rửa tay, Sở thị cười nói: "Phúc nhi chúng ta thích sạch sẽ, rửa tay sạch bóng luôn."

Bên này khi ăn cơm, liền bắt đầu bưng bát, nhiều lắm chính là lau tay ở trên quần áo một cái, nếu tay không bẩn, thì trực tiếp ăn cơm.

Vương Chi Nhi nhìn nhìn Vương Phúc Nhi, cũng đi rửa tay, Mã thị muốn nói cái gì đó, cũng không còn kịp, bởi vì Vương lão đầu bắt đầu nói chuyện: "Hôm nay là ba mươi tết, mấy người huynh đệ các ngươi đều lại đây, người làm cha ta đây thật vui vẻ. Người già rồi, cũng không có nhiều nguyện vọng, chỉ ngóng trông các ngươi, quanh năm suốt tháng có thể bình bình an an, không bệnh không tai, sau đó chính là huynh đệ hòa thuận là được. Năm nay các ngươi cũng phân gia, vậy cuộc sống về sau thì các ngươi tự mình trải qua, nhưng mà, mặc kệ trôi qua như thế nào, đều phải nhớ được các ngươi là thân huynh đệ!"

Ý tứ của Vương lão đầu là cho dù có ở riêng, giữa huynh đệ cũng không thể có ngăn cách, có khó khăn, mọi người đều phải giúp đỡ nhau.

Mấy huynh đệ đều thực nghiêm chỉnh nghe, dù sao ở trong lòng bốn huynh đệ thì Vương lão đầu vẫn rất có uy tín, Vương lão đầu nói xong thì đã nói tiếp: "Lão đại, đi đốt dây pháo, chúng ta cũng phải mừng năm mới rồi."

Tiếng pháo nổ bùm bùm bốp bốp vang lên, mấy tiểu oa nhi đều ôm lỗ tai xem náo nhiệt. Sau khi pháo nổ xong Vương Tứ Bảo còn muốn tìm xem có pháo bị tịt ngòi hay không, cuối cùng bị Đinh thị đi kêu trở về, bởi vì trên bàn cơm có cá có thịt rất ngon, nếu ăn chậm thì không có phần.

Gia đình nhà nông ăn cơm, cho tới bây giờ đều là vô cùng náo nhiệt, hơn nữa hôm nay Vương lão đầu cao hứng, cũng đi theo uống thêm mấy chén với bốn nhi tử. Cho dù là Vương Đại Bảo cũng được cho phép uống rượu, chẳng qua hắn bị cay, mặt lập tức đều đỏ lên, bị mấy thúc thúc giễu cợt.

Các nữ nhân cũng nói chuyện nhà, sau đó gắp rau cho bọn nhỏ. Vương Phúc Nhi lơ đãng liếc mắt nhìn Triệu thị một cái, xem ra bà cũng không có biểu tình gì, không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì. Được rồi, dù sao hôm nay là có thể được ăn no rồi.

Hôm nay là một ngày nắng, Vương lão đầu uống có chút say khướt, đi trở về phòng mình ngủ, mặt mấy nam nhân khác cũng đều có chút đỏ, nhưng mà còn chịu đựng được. Ở đây, cũng không có TV để có thể xem, hoặc là chơi mạt chược, đấu địa chủ gì đó, hoàn toàn chính là thuần nói chuyện phiếm. Hơn nữa còn là năm mới, chỉ còn nói chuyện giết thời gian, không thể động châm tuyến, cũng không thể động dao kéo. Mấy người trục lý Thích thị thì vây quanh bên cạnh một chậu than lớn sưởi ấm vừa nói chuyện phiếm, mấy người Vương Phúc Nhi chạy đi chơi với tiểu hài tử của nhà khác ở trong thôn.

Buổi tối lúc đón giao thừa, Vương Phúc Nhi cũng không biết cuối cùng thì mình ngủ lúc nào, dù sao một khi mở mắt ra, đã là buổi sáng ngày hôm sau mùng một tết. Mặc quần áo mới vào, Vương Cúc Nhi lại cột hai búi tóc cho Vương Phúc Nhi, lại không phải là hai bím tóc, còn cố ý quấn lên dây buộc tóc hồng hồng, cả người thoạt nhìn đều rất hân hoan. Vương Hoa Nhi cũng mặc quần áo mới khoe khoang, ba cô nương cùng nhau lạy mừng năm mới cho cha nương, nhận được bao lì xì, trong lòng thực vui vẻ. Vương Đồng Tỏa nói: "Ba đứa các con đi chúc tết cho gia gia và nãi nãi đi, cha và nương sẽ ở nhà, đợi lát nữa có người tới đây chúc tết."

Vương Cúc Nhi và Vương Hoa Nhi nắm tay Vương Phúc Nhi đi nhà cũ, dọc theo đường đi cũng gặp phải một ít tiểu đồng bọn đi ra chúc tết, trong túi đều tràn đầy nào là đậu phộng và kẹo. Vương Phúc Nhi vụng trộm nở nụ cười, thật đúng là cổ kim đều giống nhau. Nhớ năm đó lúc nàng còn bé đi ra ngoài chúc tết, cũng là hận không thể làm cho hai cái túi đều đựng thật đầy, thậm chí tiểu đường đệ còn tự mình chuẩn bị một cái túi thật to, vì để đựng đồ vật.

Ba tỷ muội Vương Cúc Nhi dập đầu cho Vương lão đầu và Triệu thị, lạy năm mới thì sẽ nhận được bao lì xì. Vương Hoa Nhi vụng trộm nói với Vương Phúc Nhi: "Nhìn nãi nãi kìa, vẻ mặt như thịt đau. Ta đoán bên trong nhất định chỉ có một văn tiền."

Sự thật chứng minh là Vương Hoa Nhi nói đúng, thật đúng là một văn tiền, đi sang Đại bá mẫu và Nhị bá mẫu căn bản còn không có bao lì xì, nhưng mà, các nàng cũng không có để ý, rồi lại đi chúc tết nhà thân thích khác trong thôn.

Ngày mùng một đầu năm chính là chúc tết đến chúc tết đi mà trôi qua, mùng hai tết thì về nhà mẹ đẻ. Bởi vì Thích thị mang thai rất lớn, thật sự không có phương tiện ra ngoài, vì thế Vương Đồng Tỏa lại ở nhà, để cho Vương Cúc Nhi mang theo hai muội muội đi Thanh Sơn thôn.

Đến nhà mỗ mỗ (bà ngoại), Vương Hà Hoa đón ngay tại cửa, Vương Cúc Nhi vội hỏi: "Tiểu cô, sao cô không trở về?" Bởi vì vừa là tiểu cô vừa là cữu mẫu (mợ), bọn họ cũng kêu theo thói quen, cho nên vẫn kêu tiểu cô.

Mỗ mỗ Hồ thị vội đi ra từ phòng bếp: "Cữu mẫu con phải đợi nhìn thấy mấy đứa, cho bao lì xì các con rồi mới cùng đi với cữu cữu."

"Nga, cữu cữu và cữu mẫu thật tốt!" Tiểu hài tử đều thích bao lì xì, tiền tài ngoài ý muốn thì mọi người đều thích.

Vương Hà Hoa cười tủm tỉm phát lì xì đã chuẩn bị sẵn cho đám người Vương Cúc Nhi, Thích Gia An cũng cười hề hề đi ra, một người một bao lì xì: "Đều đã trưởng thành thêm một tuổi rồi, là đại cô nương!"

"Cữu, chúc mừng năm mới!"

"Được, chúc mừng năm mới!" Tiếng nói tiếng cười vang lên không ngừng, chẳng được bao lâu, cả nhà a di (dì Hai ) ở Tú Thủy trấn cũng ngồi xe về đây, Hồ thị nói: "Sao lại còn có thêm một con la nữa?"

Thích Gia Mẫn lớn tiếng nói: "Còn không phải mỗi ngày đi địa phương khác đều không có phương tiện sao, liền mua một con la. Đến lúc đó, người và cha đi tới chỗ của con cũng thuận tiện, con để cho cha tụi nhỏ về đây một chuyến đón đi qua."

Hồ thị thẳng lắc đầu: "Quá lãng phí, các ngươi lại không cần làm ruộng, mỗi ngày con la còn phải ăn cái gì."

"Nương, không có việc gì, trong lòng con đều biết." Thích Gia Mẫn và Hồ thị vừa nói chuyện vừa đi vào, đồ trên xe được Khương di phu (dượng hai) và cữu cữu dỡ xuống. So với đồ của ba tỷ muội mang tới được thật sự là không có cách nào so sánh được, cũng may mỗ mỗ và ngoại công (ông ngoại) không phải là người so đo.

Vương Hà Hoa và Thích Gia An nói chuyện với nhị tỷ tỷ phu một lát, lì xì cho Khương Điền và Khương Lỗi, sau đó liền xin phép Hồ thị và Thích Lão Hán, đi trở về nhà mẹ đẻ.

Mấy đứa nhỏ Vương Phúc Nhi ở một bên thì so với nhau xem ai có bao lì xì nhiều nhất, Vương Cúc Nhi đi vào bếp hỗ trợ nấu cơm. Thích Gia Mẫn ở một bên cắt đồ ăn, nói với Hồ thị: "Đệ muội này cũng không tệ lắm, không giống với nương nàng."

Hồ thị cũng nói: "Đúng vậy, người cũng chịu khó, không nhiều chuyện, đối với nương và cha con cũng hiếu thuận, cửa hôn sự này coi như là đúng rồi. Ta cũng đã suy nghĩ cẩn thận, con người không ai là toàn vẹn, nếu đệ đệ con cưới người khác, nói không chừng còn có thể hỏng bét như bã rượu, con người, làm sao mà không có một vài thân thích không thể lên được mặt bàn chứ? Cũng may chúng ta bên này cưới Hà Hoa, bà thông gia bên kia cũng sẽ không đối với đại tỷ con giống như trước nữa."

"Vậy thì cũng không biết được, nương là người thiện tâm, khẳng định sẽ không đối với tức phụ nhi thế nào. Còn cái lão thái bà kia thì không nhất định đâu, vạn nhất thai này của đại tỷ vẫn là khuê nữ, vậy khẳng định là không biết náo loạn như thế nào ấy!" Thích Gia Mẫn nói.

"Phi phi phi, cái miệng quạ đen nhà ngươi." Hồ thị mất hứng: "Ta tìm thật nhiều nhiều người tính rồi, tỷ ngươi nhất định là nam oa, lời không may thì ngươi đừng nói, Cúc nhi, con trở về cũng đừng nói với nương con đó."

"Mỗ mỗ con biết rồi, nương con nhất định sẽ sinh một tiểu đệ đệ." Vương Cúc Nhi cũng không ngẩng đầu lên nói.

"Nhìn xem, vẫn là Cúc nhi hiểu chuyện. Mẫn à, hôm nay con về đây, vậy tiểu cô (em chồng) con thì làm sao?" Hồ thị hỏi.

Hết chương 40.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 27.08.2017, 19:37
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 38 Nữ
Bài viết: 1080
Được thanks: 12302 lần
Điểm: 48.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo - Điểm: 37
***P/s: Tuần này mình có việc bận nên đã chậm có chương, từ tuần sau mình sẽ cố gắng bù lại nhé!

Chương 41: Vương Hoa Nhi uy vũ.
Editor: ChieuNinh

"Trở về thì trở về thôi, con xem nàng ta cũng không còn mặt mũi trở về, hàng xóm láng giềng có ai mà chẳng biết. Lần trước chết sống muốn nhét Anh Tử vào nhà của con, con cũng còn không có nói gì."

"Ta nói ngươi nha đầu này, cũng đã là nương hai đứa nhỏ rồi, nói chuyện còn như thế này. Một chút cũng không biết che lấp, lại nói tiếp, ngược lại tính tình của Hoa nhi thì có chút giống con, tính tình lại thẳng như vậy, như thế cũng chịu thiệt thôi. Con phải nhớ kỹ mặc kệ như thế nào, tiểu cô của con là thân muội tử của cô gia, hắn chưa nói gì, con cũng không nên nói xấu muội tử hắn ở trước mặt hắn."

"Biết rồi, biết rồi, con còn không hiểu được sao? Nương, con đi xào rau, người cũng nghỉ ngơi một chút đi."

Ngoài phòng, Vương Hoa Nhi, Vương Phúc Nhi, Khương Điền và Khương Lỗi thì đang thương lượng, nếu trong tay đã có tiền rồi, như vậy có thể đi mua chút đồ tốt hay không? Vương Phúc Nhi cũng không muốn mua này nọ, mà để dành chuẩn bị về sau dễ kiếm tiền.

"Hoa nhi tỷ, Phúc nhi, ta đi mua pháo đốt chơi đi." Khương Điền nói.

"Không được, nếu nổ trúng tay thì làm sao?" Vương Phúc Nhi nói, đứa nhỏ mà chơi cái này rất là nguy hiểm.

"Vậy chúng ta đi mua kẹo ăn đi." Khương Lỗi nhỏ nhất đề nghị.

Cuối cùng bốn người chuẩn bị đi đến tiệm tạp hóa nhỏ ở trong thôn này mua kẹo ăn. Nói Thanh Sơn thôn tốt hơn Vương gia thôn một chút chính là có cửa hàng này, bình thường mọi người mua chút châm tuyến, nước tương gì đó, đều có thể mua được ở chỗ này.

Bốn tiểu gia hỏa đi tiệm tạp hoá, nhưng người ta cũng đóng cửa, thế này mới nhớ tới, người ta cũng phải qua năm mới, đành phải mất hứng mà về.

"Đứng lại! Các ngươi là người thôn nào? Sao chạy đến trong thôn chúng ta?" Mấy đứa nhỏ bốn năm tuổi vây quanh đám người Vương Phúc Nhi: "Ôi chao? Ngươi xem hai tên tiểu tử kia, quần áo trên người không có mụn vá, nhất định là kẻ có tiền, Thạch đầu ca, chúng ta cũng không thể bỏ qua."

Vương Phúc Nhi nâng trán ở trong lòng, mấy tiểu thí hài này sẽ không là tới ăn cướp đi, thật đúng là, làm cho người ta không còn lời nào để nói.

"Các ngươi muốn làm gì! Tránh ra nhanh!" Tuy rằng trong lòng Khương Điền có chút sợ hãi, nhưng mà cảm thấy bản thân mình thân là nam tử hán lớn nhất, phải đứng ở phía trước.

"Một hạt đậu mầm mà còn ở đây kêu gào, không biết là muốn đến thôn chúng ta phải để lại chút đồ à." Cái này đã học với ai nha, còn tuổi nhỏ mà chẳng khác gì thổ phỉ trên núi.

"Các ngươi nói gì? Lặp lại lần nữa!" Vương Hoa Nhi nổi bão, xú tiểu tử, dám ngang ngược với đệ đệ muội muội của ta!

"Lặp lại lần nữa thì lặp lại lần nữa! Ôi … " Tiểu oa nhi này còn chưa có nói xong, Vương Hoa Nhi mạnh mẽ bổ nhào tới, liền trực tiếp túm tóc của tiểu tử này, áp hắn nằm trên đất không thể động đậy. Người khác nhìn thấy tình trạng này, đều trợn mắt há hốc mồm, Vương Hoa Nhi đè mạnh đứa nhỏ này, nói với người bên cạnh: "Nếu các ngươi dám lại đây, thì cũng như hắn, hắn là đầu lĩnh của các ngươi đi. Còn con nít mà không lo học cho giỏi, lại học tên du thủ du thực, không giáo huấn các ngươi thật kỹ, các ngươi cũng không biết mình họ gì! Nói, ngươi còn gây tai họa cho người khác không?" Vương Hoa Nhi giày vò tiểu tử kia tới nhe răng trợn mắt, mấy đứa khác sợ tới mức lập tức giải tán.

"Xú nha đầu, ngươi buông ra, đây là ngươi đánh lén!" Đứa nhỏ nằm trên mặt đất liền mặc kệ rồi.

"Hừ, đối phó với người như ngươi vậy, ta còn nói đạo lý làm cái gì hả, ngươi nói xem, về sau ngươi còn đi ra hù dọa người khác không?" Vương Hoa Nhi hung tợn hỏi.

Đám người Vương Phúc Nhi trợn mắt há hốc mồm!

Vương Hoa Nhi giày vò tiểu tử kia quá sức, cuối cùng đứng lên vỗ vỗ bụi trên người, cực kì diễu võ dương oai lôi kéo tiểu muội và biểu đệ của mình bỏ đi, còn lại nam oa còn nằm trên mặt đất không biết là cái biểu tình gì.

Khương Điền: "Hoa nhi tỷ, tỷ thật lợi hại!" Khương Điền tỏ vẻ thực sùng bái biểu tỷ.

Vương Phúc Nhi: tỷ à, ngươi thực bưu hãn! (bưu hãn: dũng mãnh)

Khương Lỗi: Hoa nhi tỷ thật sự là làm cho người ta sợ hãi, nàng cũng sẽ không đánh ta đi.

Vương Hoa Nhi bưu hãn mang theo ba tiểu oa nhi trở lại, tự nhiên không thiếu được bị mấy người lớn hỏi, Khương Lỗi ở bên cạnh đã sớm kể lại sự tích quang vinh của Vương Hoa Nhi, a di Vương Phúc Nhi vội khen: "Hoa nhi của chúng ta thật là giỏi, như vậy mới không bị người bắt nạt."

Hồ thị nói: "Mấy đứa nhỏ đó, cũng không có người quản, thế nhưng lại bắt nạt đến trên đầu chúng ta, nhất định phải nói chuyện với cha nương của bọn nó. Bây giờ là năm mới, còn không bị người ta nói con nít Thanh Sơn thôn chúng ta không có giáo dưỡng sao. Hoa nhi, về sau đụng phải loại sự tình này, nhanh chóng chạy về nói cho chúng ta biết, vạn nhất con đánh không lại, không phải là ăn thiệt thòi sao?"

"Con thấy bọn nó vốn không có bao nhiêu khí lực, sẽ đánh thắng được, mỗ mỗ cứ yên tâm đi." Vương Hoa Nhi không thèm để ý.

Hồ thị lắc đầu, thật đúng là, đại cô nương của mình thành thật như vậy, đại cô gia cũng là người thành thật, thế nhưng lại sinh ra một cô nương lợi hại như thế này, vậy lớn lên thì phải làm sao đây?

Giữa trưa ăn cơm vô cùng náo nhiệt, Hồ thị còn muốn giữ mấy đứa ngoại tôn và ngoại tôn nữ ở chỗ này qua đêm. Cũng may hiện tại thời tiết lạnh, mọi người cũng có thể chen chúc nhau mà ngủ được, Hồ thị còn cố ý chuẩn bị chăn đã được giặt sạch sẽ, đều ngửi được hương vị ánh mặt trời. Vương Phúc Nhi vui vẻ ngủ, trong mộng còn nhìn thấy nhị tỷ nhà mình đại sát tứ phương (đánh nhau).

Sáng sớm mùng ba tết, Thích Gia An và Vương Hà Hoa liền chạy trở về, thần sắc hai người coi như tốt, phỏng chừng ngày hôm qua ở Vương gia thôn coi như yên ổn, Thích Gia Mẫn nói: "Sao các ngươi đã trở về rồi, hôm nay chúng ta đang chuẩn bị đi sang chỗ đại tỷ đây."

Thích Gia An nói: "Chúng ta trở về, đi cùng cha mẹ." Lần này chỉ dùng thân phận đệ đệ và đệ muội, mà không phải muội muội và muội phu. Thích Gia An phân biệt rõ ràng, Vương Hà Hoa thì ở một bên cười, Thích Gia Mẫn vui vẻ, vì thế đoàn người lại kích động đi tới nhà Vương Phúc Nhi.

Chuyện qua năm mới chính là chúc tết, vui chơi giải trí, Vương Phúc Nhi cảm thấy cằm của mình tròn hơn, đến mỗi nhà thân thích đều ăn qua một bữa cơm mà.

Sau đó là ngày mười lăm tháng giêng, tiết Nguyên tiêu. A di nói trấn trên có hội đèn lồng, cho nên ngày mười bốn, mấy người Vương Cúc Nhi đều ngốc ở nhà a di, a di còn nói: "Đến lúc đó cũng không được chạy loạn, lúc đó quải tử (tên bắt cóc) liền đi ra, bắt cóc trẻ con, bán sang địa phương khác, như vậy thì sẽ không còn được gặp lại chúng ta."

Thích Gia An nói: "Nhị tỷ, tỷ yên tâm, có ta trông coi, sẽ không gặp chuyện không may."

Dù sao mặc kệ thế nào, buổi tối mười lăm vừa cơm nước xong, mấy đứa nhỏ Vương Phúc Nhi đã được người lớn dẫn đi xem hội đèn lồng trấn trên. Vương Phúc Nhi cảm thấy loại này tuy rằng không tính là xinh đẹp, nhưng mà thắng ở náo nhiệt, nhìn xem các loại múa xiếc tạp kỹ, còn có bán đồ ăn vặt, thật sự là cái gì cần có đều có. Ở trung tâm thôn trấn còn sắp xếp một cái sân khấu, cũng không biết là nhà ai mời gánh hát tới, xướng khúc nghe không hiểu. Phía dưới sân khấu kịch có một đám người vây quanh, có người nghe được có tư có vị, có người thuần túy là ngẩn người nhìn đào hát, còn có người thuần túy chính là vô giúp vui.

"Ủa? Con nhóc, sao ngươi cũng ở đây?" Người nói chuyện là Tống Trường Khanh, là oa nhi Vương Phúc Nhi nhận biết ở chỗ tú tài công, mới đầu hai người còn hục hặc nháo loạn với nhau. Nhưng mà ở chỗ tú tài công, quan hệ của hai người lại từ từ tốt lên, Vương Phúc Nhi cảm thấy Tống Trường Khanh này là người tốt, chỉ là tính cách khó chịu, có đôi khi giống như con vịt chết còn mạnh miệng.

"Ta ở nhà a di của ta, a di của ta là người trấn trên." Vương Phúc Nhi nói: "Ngươi đi một mình hả? Cẩn thận bị quải tử bắt mất."

"Ta mới sẽ không, trong tay ta có tiền, ta mang ngươi đi dạo." Tống Trường Khanh nói.

"Không được, ta đi cùng với cữu cữu, cữu?" Vương Phúc Nhi bị đám người chen lấn, đã sớm không còn cùng một chỗ với cữu cữu của mình, không khỏi có chút hoảng hốt, ngay cả mấy người đại tỷ nhị tỷ cũng không thấy, vậy phải làm sao đây?

"A nha, không tốt, cháy!" Không biết là ai hét to một tiếng, trong đám người lập tức liền hoảng loạn cả lên, Tống Trường Khanh nói: "Không tốt, chúng ta nhanh chóng tìm một chỗ, bằng không bị người giẫm lên!"

Tống Trường Khanh không khỏi phân trần lôi kéo tay Vương Phúc Nhi chạy tới một chỗ khác. Nói cho cùng vẫn còn nhỏ, nhóm người lớn đã chạy loạn ở khắp chung quanh, Vương Phúc Nhi thì lại sợ hãi lại lo lắng: "Bên kia, đằng sau sân khấu kịch, bên kia ít người!" Vương Phúc Nhi hô.

Tống Trường Khanh cũng không có do dự một chút nào, hai người chạy đến trong một cái góc xó ở phía sau sân khấu kịch mà núp vào. Vương Phúc Nhi lo lắng cho tỷ tỷ của mình, bọn họ có thể gặp chuyện không may hay không, sớm biết rằng như vậy, thì hôm nay đã không đi ra rồi!

"Ngươi đừng khóc, một lát nữa thì ít người, ta đưa ngươi trở về là được!" Tống Trường Khanh nói.

"Ta lo lắng cho mấy tỷ của ta, người nhiều như vậy, nếu đã xảy ra chuyện thì làm sao?"

"Ngươi có lo lắng, cũng không có biện pháp." Tống Trường Khanh buông tay.

Người này, chính là sẽ không nói lý, Vương Phúc Nhi quyết định không để ý tới hắn, Tống Trường Khanh thấy sắc mặt Vương Phúc Nhi không tốt, nói: "Ta nói là lời nói thật mà thôi."

Chính là lời nói thật mới khó nghe, Vương Phúc Nhi nói: "Ngươi không sợ người nhà của ngươi lo lắng sao?"

Hết chương 41.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 177 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, Google Adsense [Bot], hoaden, mevungtho2311, Nhất Sinh, phuongnguyenphuong, tramy0504, Trương Huyền Linh và 625 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.