Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
Bỏ phiếu 

Nhân Vật Được Yêu Thích Nhất
Bạn có thể chọn tối đa 3 ý kiến

Xem kết quả

Nữ phụ phản công!!!: Nữ chính đừng khinh thường ta! - San San Ngu Muội

 
Có bài mới 12.08.2017, 11:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 21:22
Bài viết: 252
Được thanks: 1363 lần
Điểm: 11.57
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Nữ phụ phản công!!!: Nữ chính đừng khinh thường ta! - San San Ngu Muội - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 69 + 70: Yêu Là Đau Khổ (1+2)














Vân Thiên Vũ thấy được sự chần chừ của cô, trừng nhẹ mắt một cái với cô. San San đang chần chừ liền chân chó chạy lại gần Vân Thiên Vũ

- Dạ dạ thưa phó chủ tịch!

Đôi mắt anh tràn ngập ý cười, hắng giọng một chút đưa cho cho một tập tài liệu:

- Em chỉnh sửa tập tài liệu này đi, có gì không hiểu có thể trực tiếp hỏi tôi.

Cô thở phào một cái nhẹ nhõm, cầm tập tài liệu muốn chạy ra ngoài, cô tất nhiên muốn đi thật nhanh. Nhỡ gã điên này lên cơn tiếp tục nhớ tới việc phạt cô thì sao?

- Em đi đâu? - Vân Thiên Vũ giọng điệu lạnh nhạt hỏi như hôm nay ăn món gì vậy

- Tôi đi sửa bản tài liệu thưa phó chủ tịch - San San giờ là nhân viên cấp thấp, cô không rảnh trái lại lời

- Em sửa tại đây, đi ra bàn kia ngồi sửa đi - Vân Thiên Vũ nhướng mày về phía chiếc bàn được đặt ngay ngắn trong căn phòng

-A? Sao có thể thế được, tôi là thực tập viên, không thể trong phòng của phó chủ tịch được - Con bà anh, đùa tôi à? Có điên mới ở lại chỗ này một chỗ với anh!

Tiếng lòng của San San gào thét nhưng cô vẫn trưng ra khuôn mặt anh nói gì tôi nghe không rõ. Vân Thiên Vũ hơi nhíu nhẹ đôi mày kiếm lại:

- Em là được tôi đề cử, liền là được đãi ngộ của tôi.

"Tôi không cần!!!!!" Tiếng lòng San San càng gào thét, mặt nạ cô đeo lên vỡ vụn ra, lộ khuôn mặt như ăn phải ruồi.

- Còn đứng đó? Em không sửa xong trong một giờ tôi sẽ phạt em về việc sáng nay đến muộn. - Vân Thiên Vũ ánh mắt đầy ý cười trong một giây xong thay vào đó là đôi mắt vờ lạnh lùng

- Á! Vâng vâng tôi sửa ngay đây! - San San vội vàng tiếp tục chạy chân chó về phía bàn được đặt ngay ngắn kia.

Nhìn cô loay hoay chỉnh sửa vội vã, Vân Thiên Vũ đang gõ bàn phím cũng phải dừng nghiêng đầu nhìn cô, đôi mắt mơ hồ híp lại nhìn... Trước đây, anh rất chán ghét cô. Phải nói vô cùng chán ghét cô, từ hồi bé cô cũng luôn bám lấy anh mà không hề đáng ghét

Cô hồi bé rất đáng yêu, một cô gái thanh thuần tốt bụng. Nhưng từ lúc Minh Đang Linh xuất hiện cô liền thay đổi, anh không phủ nhận rằng anh từng bị đôi mắt mềm yếu của Minh Đang Linh quyến rũ.

Còn bây giờ San San như trở lại trước kia, một cô gái đầy hoạt bát nhưng nhiều lúc đầu óc có vấn đề.

San San bị nhìn lâu cũng cảm thấy ngột ngạt, quay ra nhìn Vân Thiên Vũ, ánh mắt như muốn nói mặt cô có dính gì sao?

Anh cười nhẹ một tiếng, cất giọng tràn đầy hoài niệm kì lạ:

- Ngày trước em không như bây giờ, hai tính cách hoàn toàn khác nhau.

Thịch! San San run tay một cái, mồ hôi úa ra... Không lẽ anh ta biết cô không phải San San thật sự?

- Ngày trước em khiến tôi chán ghét, còn bây giờ thì thật khiến tôi bị thu hút lấy.

Anh nói giọng vẫn bình thản không một tia dấu hiệu của cảm xúc, cô ánh mắt trầm đi cười nhạt, ký ức của nguyên chủ cô đã có đủ cả. Tất nhiên biết anh nói lúc nào, cô lựa chọn im lặng không tiếp lời

- Trước chính em cũng từng nói rất thích tôi, tại sao sau đợt tai nạn em lại hoàn toàn thay đổi? - Vân Thiên Vũ thấy cô im lặng, tiếp tục nói

Cô nhìn vào ánh mắt của anh, đôi mắt của cô vô cùng lạnh lẽo chạm vào đôi mât tìm tòi của anh, giọng cô đều đều vang lên:

- Khi anh từ chối cuộc hôn nhân do ba tôi đề nghị, và anh đã bảo vệ Minh Đang Linh.

Đôi mắt anh lập tức tối sầm lại... Nhớ lại ký ức cũ...

.

----ta là dải phân cách, ký ức xưa----

.

Cha của San San là một người cha hiền hậu, thương con gái và vợ. Biết cô không thích làm lụng liền đi tìm một chàng rể thật tốt cho cô.

Tất nhiên ứng cử viên sáng giá là Vân Thiên Vũ, cũng là người cô thích từ nhỏ, ông là người lăn lộn với xã hội bao năm sao không nhận ra con gai cưng của mình thích ai?

Ở buổi tiệc tối hôm đó, ba của San San đề nghị với Vân Thiên Vũ nhưng bị anh từ chối, đôi tay anh lúc đó nắm chặt lấy tay Minh Đang Linh đang tràn ngập nước mắt. San San thấy cảnh này cô rất buồn, nhưng cô không muốn giật người không yêu mình. Cô túm lấy áo ba kéo nhẹ lắc lắc đầu.

Ba cô tiếc nuối nhìn cô, an ủi một chút rồi bị mấy người khác lôi đi mừng rượu, Vân Thiên Vũ thấy cô cứ vậy đứng một chỗ im lặng, anh đi lại gần xoa đầu:

- San San! - Ánh mắt anh nhìn cô hoàn toàn là một đứa em gái bé nhỏ

- Anh Vũ... - Đôi mắt cô né tránh ánh nhìn của anh, nhỏ giọng đáp

Vân Thiên Vũ biết cô đã rõ chuyện, thở dài xoa đầu mạnh tay chút nói:

- Bây giờ em còn nhỏ, đợi em lớn một chút sẽ có một người xứng đáng với em.

- Nhưng cô ấy cũng bằng tuổi em! Em cũng tròn 18 rồi! - San San bướng bỉnh ngước mắt nhìn anh

- Tình yêu không thể ép buộc San San! - Anh khẽ nhíu mày với thái độ bướng bỉnh của cô em gái

San San cụp mắt xuống im lặng không nói tiếp, Minh Đang Linh đang đứng một chỗ nhìn cô với ánh mắt sắc bén, đợi cô đi ra khỏi bữa tiệc lang thang chỗ sân thượng

- San... San San... - Minh Đang Linh rụt rè gọi cô, cô quay lại nhìn cô gái đang rụt rè

Hoá ra con trai rất thích mẫu người rụt rè nhút nhát sao? Cô tự hỏi bản thân nhưng không nói câu nào gạt gật nhìn Minh Đang Linh

- San San đừng giận Vũ ca, Vũ ca không muốn làm tổn thương San San đâu! Chỉ là... Chỉ là...

Cô nhíu mày không thích nhiều chuyện, cô cũng không có ý kiến gì nhiều mà? San San mấy kiên nhẫn định xoay người bước đi thì Minh Đang Linh tóm lấy tay cô

- San San, nghe mình nói!

Cô thực sự cảm thấy phiền định đẩy tay Minh Đang Linh ra thì đằng sau có một lực đạo mạnh đẩy ngã hai người xuống hồ bơi sát đó, tiếng động mạnh mẽ làm mọi người chạy ra xem.

Vân Thiên Vũ thấy Minh Đang Linh ngã xuống hồ liền bất chấp nhảy xuống ôm cô lên bờ, San San biết bơi trực tiếp chủ động bơi vào bờ.

Cô lúc này nhìn trông vô cùng lôi thôi, ho khan một tiếng, cổ họng lúc này toàn nước, chỉ có mỗi bà Hạ và ba cô chạy lại gần xem cô

Minh Đang Linh nôn ra vài hụm nước rồi mở đôi mắt yếu ớt nhìn San San, giọng run rẩy:

- San San, sao cậu lại làm vậy, mình thực sự không cố ý cướp Vũ ca. Mình cũng cố nói chuyện... Cậu cũng đâu cần thiết phải làm như vậy...

- Cô??? - San San ngạc nhiên không nói lên lời, cô không hề đẩy Minh Đang Linh ngã xuống nước!

Minh Đang Linh vẫn khóc ỷ ôi, Vân Thiên Vũ ôm chặt cô ta vào lòng, nhìn cô với ánh mắt thất vọng tràn trề

- San San, anh không ngờ là em lại hành động thiếu suy nghĩ như vậy!

- Em không có! Em từ bé như nào anh cũng là người rõ nhất, em không hề đẩy cô ấy! - San San bất lực nói

- Vậy tại sao em và cô ấy cùng ngã? Chẳng lẽ có người từ đằng sau đẩy em được sao? - Vân Thiên Vũ ánh mắt sắc lạnh nhìn cô

- Sự thật là vậy mà! - San San càng bất lực giải thích, mọi người bắt đầu chỉ trỏ cô. Nhưng cô nào quan tâm, cô chỉ muốn anh tin tưởng cô mà thôi!

- Thôi đủ rồi! Anh không muốn nghe nữa! - Vân Thiên Vũ dừng cuộc nói chuyện ở đây, quay ra nhìn Minh Đang Linh đang lạnh vì ngấm nước

Cô chỉ muốn gào thét, em cũng ngã... Em cũng bị ngấm nước... Anh có thấy em không...

San San cố lê chân sang chỗ Minh Đang Linh, cúi xuống xem cô ta có sao không, thử chạm nhẹ vào tay cô ta. Bỗng Minh Đang Linh la lên một tiếng đau đớn

Vân Thiên Vũ giật mình hất tay cô ra, nhìn cổ tay có hơi ửng đỏ vì cô vô thức nắm có chút chặt. Minh Đang Linh càng khóc ỷ ôi hơn, cô thức thời nhận ra mình quá tay. Định xoa cho cô thì anh hất mạnh tay cô ra

- Tích San San, đừng có chạm bàn tay của cô vào cô ấy, tôi thật chán ghét cô!

Vân Thiên Vũ ánh mắt không có chút ấm áp nào bế Minh Đang Linh đứng dậy định đi, San San hoảng hốt túm lấy góc áo anh

- Anh Vũ, em thực sự không cố ý.

- Buông ra! Đang Linh đang bị ngấm nước! - Vân Thiên Vũ lạnh lùng nói

- Cô ấy bị ngấm nước, chẳng lẽ em không bị ngấm nước? Anh có từng biết rằng em rất yêu anh không?! - San San tuyệt vọng nói, mái tóc ướt sũng chảy xuống khuôn mặt xinh đẹp, lúc này không biết là nước mắt hay do nước hồ bơi nữa...

- Tôi không yêu cô, chưa từng yêu cô! Xin Tích tiểu thư giữ ít tự trọng, buông tay ra khỏi áo tôi.

Giọng anh vẫn lạnh nhạt như vậy, cô càng tuyệt vọng buông góc áo anh ra, giật lùi lại lắc đầu

- Chẳng lẽ em yêu anh suốt 11 năm, anh cũng chưa từng thích em?

- Đúng vậy! Tôi chán ghét cô! - Vân Thiên Vũ nói xong quay lưng bỏ đi

Mọi người cũng chỉ trỏ một hồi rồi giải tán, Bà Hạ lẫn ba cô giận tím mặt, nhưng thương con khuyên cô về phòng

- ha ha ha....! - San San ngửa cổ lên trời bật cười, loạng choạng bước

Minh Đang Linh! Tôi sẽ làm cho cô sống không yên! Đôi mắt trong vắt đó đỏ ngầu dần đục đi.

Những ngày sau cô không còn là San San hoạt bát nữa, bắt đầu trang điểm loè loẹt quyến rũ hết người này đến người kia, miễn sao đó là người thích Minh Đang Linh.

Cô cuốn mình vào một thước phim tuyệt vọng, nhục nhã, tủi thân.

Cho tới một ngày cô đang ngồi trên xe về khu biệt thự riêng, bỗng chốc một chiếc xe lao ngược về phía cô....

Lúc đó suy nghĩ duy nhất trước khi linh hồn thoát ra khỏi thân xác...

"Em muốn tiếp tục nhìn thấy anh... Thiên Vũ...."

Yêu chính là đau khổ, yêu chính là ngu ngốc, yêu chính là đau đớn...

.

----ta là dải phân cách, ở không gian của nguyên chủ----

.

- Haaa! - Cô đang chợp mắt bỗng tỉnh dậy bởi ký ức kinh hoàng ùa về

[ Ký chủ? Người có ổn không?]

- Ta không sao... - Cô lắc đầu, ngồi dậy sửa soạn đồ nhìn trong gương, mỉm cười nhẹ chạm vào mặt gương...

Nhiệm vụ chiếm đóng thế giới tiếp theo bắt đầu!

.

----ta là dải phân cách, tại căn phòng hiện tại của Vân Thiên Vũ và San San----

.

- Em... vẫn còn nhớ...? - Vân Thiên Vũ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nói một câu duy nhất như vậy mà thôi

- Cả đời cũng không quên, tôi sửa tài liệu xong rồi thưa phó chủ tịch. Chiều nay ở trường có tiết, tôi phải về. - San San lạnh lùng đứng dậy đặt tập tài liệu anh đưa vào bàn của anh rồi bước ra đến cửa

- Liệu... Em có thể mở lòng với anh một lần nữa không...? - Vân Thiên Vũ đứng dậy nhìn bóng lưng của cô

Im lặng bao trùm làm anh tưởng cả một thế kỉ với anh

- Không thể! Vĩnh viễn không! - San San mở miệng nói, quay ra nhìn anh với đôi mắt y hệt ngày trước anh nhìn cô

- Tôi chán ghét anh. Vân Thiên Vũ, nghe cho kỹ, Tôi chán ghét anh.

Cô mở cửa phòng, bước chân mạnh mẽ vững vàng bước đi, mặc cho trái tim trào lên từng cơn đau...

Cô, Tích San San. Ngày hôm nay có lựa chọn đúng đắn đó là ra đi...

Yêu chính là muốn khóc chỉ có thể khóc trong lòng mà thôi....

.

.

.

.

.

.

(Ây gu ây gu, ta thấy mng rất rất cố gắng lên tặng thêm 1 chương cho mọi người nhé, nhưng 3 ngày sau ta mới post tiếp vì ta sắp thi rồi. Giải thích một chút, nguyên chủ San San ta có hẳn một bộ riêng hianfh cho nàng, ai có hứng thú có thể đọc thử Cuộc Phản Công Của Nữ Phụ ủng hộ ta nghe, yêu các nàng \(//∇//)\ )




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn San San Ngu Muội về bài viết trên: Hứa Tuyết Nhi, Triệu Vy
Có bài mới 25.08.2017, 12:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 21:22
Bài viết: 252
Được thanks: 1363 lần
Điểm: 11.57
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Nữ phụ phản công!!!: Nữ chính đừng khinh thường ta! - San San Ngu Muội - Điểm: 21
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71: Phút Mong Chờ












San San ngày hôm sau nằm ỳ trên giường nhất quyết không đi thực tập nữa dù mới được một buổi, Vân Thiên Vũ cũng không gọi cô

Dạ Minh bước vào phòng thấy cô nằm gục đầu xuống dưới gối, anh dựa vào tường cười nhẹ:

- Sao? Tính lười của em bộc phát rồi à?

Cô còn hơi đâu mà quan tâm đến gã này chứ, San San vẫn yên lặng nằm im giả chết. Dạ Minh bước lại gần ngồi xuống giường, tóm nhẹ mấy lọn tóc rối tung chải nhẹ bằng tay cho tóc không đứt giọng dịu dàng:

- Còn giận anh hôm qua quá mạnh bạo sao?

Cô trợn mắt ngồi bật dậy, mặt đỏ bừng lên... Cái gã này nói như thể đây là chuyện hiển nhiên vậy! Thật tức chết cô mà!

Dạ Minh mỉm cười vén tóc dính vào khuôn mặt cô nói:

- San San, em hiện tại có tình cảm với anh không?

Anh không ngốc, biểu hiện của cô hôm qua có ánh mắt si mê đối phương như anh nhìn cô. San San ngây ngốc nhìn Dạ Minh một chút rồi cười nhạt hất tay anh ra:

- Dạ quản gia, đừng ảo tưởng nữa được không, tôi nói cho anh biết, cùng lắm anh chỉ là bạn trên giường của tôi mà thôi. Không hơn không kém!

Dạ Minh nhíu mày nhìn cánh tay bị cô hất mạnh ra, ánh mắt hướng lên đôi mắt cô... Trong đó tràn ngập cảm xúc đau thương lẫn mong chờ:

- Em một chút tình cảm cũng không còn sao?

Trái tim cô lại đau nhói... Ai nói tôi không còn chứ... Nhưng những việc xảy ra kiếp trước anh làm với tôi... Làm tôi... Hận anh nhiều hơn yêu anh...

Anh thấy cô trầm mặc định nắm lấy tay cô nhưng cô rụt vào rất nhanh, hướng tay chỉ ra cửa:

- Mời Dạ quản gia đi ra ngoài!

Dạ Minh thở dài che giấu đi đôi mắt buồn đứng dậy quay người bước đi, người đi rồi còn lại cô ngồi trong căn phòng.

Cô rúc người sâu vào bên trong giường, bó gối chôn khuôn mặt vào đó:

- Tôi thực sự không muốn sống lại như này...

-Chết tiệt! - Dạ Minh về phòng đập mạnh tay vào cánh cửa đến mức chảy máu, nhưng nó chẳng là gì so với trái tim anh lúc này.

- Thật đau....! Cảm giác như bị bóp nghẹn vậy - Dạ Minh đưa tay lên tim dần ngồi thụp xuống đôi mắt tràn ngập đau khổ

.

---- Ta là dải phân cách, Hoắc Thiên Kình ----

.

Hoắc Thiên Kình ngồi nhìn thật lâu vào một viên đạn đã được bắn cũ kĩ, viên đạn này từng găm vào người San San. Sau khi Lăng Hạo Thiên cứu cô xong anh liền lấy viên đạn cất đi

Dạo Diên bối rối nhìn anh, lão đại à... Ngài cả ngày ngồi đần ra đó rồi, ngài không mệt nhưng gọi tôi vào chỉ để tôi ngắm ngài thôi sao. Tôi sắp mệt chết rồi đây lão đại a.... Dạo Diên đáng thương oán thầm trong lòng không dám thốt thành lời

- Làm sao để rung động một cô gái?

Hoắc Thiên Kình bất ngờ nói một câu, Dạo Diên trực tiếp rủa lão đại tiếp! Lão đại! Tôi không phải chuyên gia tâm lý tình yêu! Ngài đùa tôi à?

Chần chừ suy nghĩ một chút rồi nói:

- Tôi nghĩ lão đại cứ mua bó hoa hồng chọn địa điểm lãng mạn thử.

- Cô ấy sẽ không rung động bởi những thứ đó đâu - Hoắc Thiên Kình vẫn ngắm nhìn viên đạn không rời mắt bố thí Dạo Diên một cái liếc

Ngài rõ cô gái đó hơn tôi còn đi hỏi tôi? Ngài đùa tôi đấy à?! Dạo Diên thầm rủa oán hận nhìn Hoắc Thiên Kình

- Dạo Diên, anh theo tôi cũng đã được nhiều năm rồi, anh chỉ tôi thử kế theo đuổi xem?

Hoắc Thiên Kình cuối cùng cũng bố thí cho anh ta một cái nhìn, Dạo Diên đơ mặt một chút...

Con mẹ ngài! Tôi theo ngài nhiều năm liên quan gì tới gái? Dạo Diên chửi thầm trong lòng lần thứ n

- Tôi nghĩ ngài có thể chọn cường hào thủ đoạt cô gái đó. - Dạo Diên nghĩ theo tính cách của Hoắc Thiên Kình rồi ra quyết định

- Không được. Cô ấy sẽ hận tôi. - Hoắc Thiên Kình lắc đầu có chút phiền muộn, trước giờ anh thích thứ gì liền cường hào thủ đoạt, nhưng với cô thì anh lại không lỡ như vậy.

Con bà ngài! Thế hỏi tôi làm cái gì! Tự hỏi chính mình đi!!!! Súng của ông đâu?! Dạo Diên lúc này thực muốn cầm súng bắn cho anh một cái rồi chạy

- Vậy thử chai mặt bám theo cô ấy, cũng sẽ có thể nảy ra sinh tình. - Dạo Diên thử đưa ra một ý kiến nữa

- Cũng có lý, nhưng cô ấy sẽ ghét tôi... - Hoắc Thiên Kình chần chừ, cách này cũng được nhưng sợ không có tác dụng...

Dạo Diên đôi mắt vẫn cười nhưng trán đã nổi gân xanh, súng của ông đâu?!

- Thôi được rồi anh ra ngoài đi. - Hoắc Thiên Kình cuối cùng buông tha cho Dạo Diên.

Anh ta thở phào một cái, vội vàng đi ra chỉ sợ Hoắc Thiên Kình đổi ý chắc anh không kìm được đấm cho ông chủ của mình một cái quá....

Hoắc Thiên Kình nhìn viên đạn đôi mắt tràn ngập sự dịu dàng, khẽ vuốt ve nó:

- Em là một cô gái khác biệt... ( cô gái này thật thú dzị hí hí :) )

Anh cất viên đạn vào trong túi, có lẽ theo chính sách đẹp trai không bằng trai mặt... San San, anh sẽ không nhường em cho Dụ Nguyên nữa!

Con đường phía trước của các chàng trai nhận ra tình cảm của mình, câu chuyện của Dụ Nguyên và Hoắc Thiên Kình sắp được hé lộ... Lời hứa của Hoắc Thiên Kình...!

.

.

.

.

.

.

( vẫn ốm liệt giường, tinh thần không tỉnh táo nổi, có viết sao không hay thì mọi người bỏ qua nhé!)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn San San Ngu Muội về bài viết trên: Annaha123, Hứa Tuyết Nhi, phuochieu90, thuy215, thư nguyễn
Có bài mới 03.10.2017, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 21:22
Bài viết: 252
Được thanks: 1363 lần
Điểm: 11.57
Có bài mới Re: [Hiện đại - NP] Nữ phụ phản công!!!: Nữ chính đừng khinh thường ta! - San San Ngu Muội - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72: Nhẫn Tường Vi












San San đến trường với trạng thái ngẩn ngơ, hôm nay Mai Mai cũng im lặng lạ kỳ không hề quấy rầy cô mà cả hai cùng ngẩn ngơ, một người ngẩn ngơ hồn bay lên mây còn một người ngẩn ngơ thi thoảng thở dài lắc đầu chép miệng.

Minh Dạ Nguyệt đang dạy thấy cô ngẩn ngơ đáng yêu đôi mắt ánh lên sự dịu dàng khó cưỡng làm bao cô gái trong phòng đốn tim, nhưng với Mai Mai làm cô rất ngứa mắt. Gã háo sắc này dám cướp chị dâu của cô.... Cô liền băm nuôi chó!!!!

Nhận được ánh mắt hình viên đạn, Minh Dạ Nguyệt quay mặt đi tiếp tục bài giảng không chú ý tới nữa.

Ting~  Điện thoại San San hiện lên tin nhắn, một dãy số lạ làm cô tò mò ấn vào

[ My chồn núi, xong tiết học ra cổng nhé]

My... Chồn núi....? San San giật giật khoé miệng, dùng thứ tiếng lẫn lộn gì vậy? Cô dám chắc đây là Hoắc Thiên Kình!

[ Tôi-Không-Rảnh-Đi-Với-Tên-Cá-Chết ]

Gửi xong đang định vứt điện thoại sang một bên thì tin nhắn lại tiếp tục tới một cách nhanh chóng

[ A... Tiếc quá... Tôi định dẫn em đi xem khẩu súng tôi mới nhập về, khá đẹp nhỏ nhắn lại còn vừa tay không đồ sộ, vậy tôi về nhé?]

San San giật mình vội vàng nhắn tin

[ Tôi đi tôi đi! Đợi xong tiết tôi sẽ ra!] Mà khoan... San San nhíu mày... Tại sao anh ta lại còn tiện thể giới thiệu chiếc súng như muốn mồi chài cô vậy? Đừng nói với cô rằng hắn túng tiền đến mức đi rao bán súng dạo nhé?

Cô bán tính bán nghi suy nghĩ một bên còn một bên Hoắc Thiên Kình nhìn dòng tin nhắn mỉm cười quay ra nói với Dạo Diên

- Anh bắt taxi về đi, hôm nay tôi muốn tự lái xe

Dạo Diên thở dài.... Ông chủ... Tôi muốn xin nghỉ...!!!!

Dạo Diên bắt xe về được nửa đường thì nhận được cuộc gọi, anh bắt máy chưa kịp nói gì

[ Mà thôi, quay lại đi! Anh lái xe cho tiện, tôi dẫn San San đi không bị vướng. Nhanh nhé cho anh 5 phút để quay lại]

_:('ཀ'」 ∠): Ông chủ... tôi muốn nghỉ hưu... Sao ngài lỡ hành hạ tôi....

Khuôn mặt anh như ăn phải ruồi cắn răng kêu taxi quay lại....

Vừa tan tiết học, cô vội chạy ra khỏi phòng học, Mai Mai gọi với theo

- Cậu đi đâu vậy?

- Nói với chủ nhiệm tớ ốm nhé! - Cô vội vàng chạy ra khỏi cổng trường

Mai Mai đứng yên, khuôn mặt từ ngây thơ chuyển sang sắc lạnh cười mỉa

- Còn đừng đó làm gì? Anh muốn nói gì thì nói đi.

Minh Dạ Nguyệt đứng đằng sau Mai Mai mỉm cười xã giao, cô chống tay vào hông cười nhạt một tiếng:

- Sao? Có gì muốn nói với bổn tiểu thư?

- Tôi thấy cô có vẻ không được thích tôi lắm! Và không muốn tôi lại gần San San.

- A? Đúng vậy đấy! - Mai Mai không phủ nhận cười sắc lạnh, cô nhìn từ đầu đến cuối từ mông lên đầu từ đầu xuống mông rồi kết luận. Hắn không thể nào đẹp trai bằng anh trai cô được!

- Tại sao vậy Mai tiểu thư? - Minh Dạ Nguyệt khuôn mặt vẫn nở nụ cười nhưng lại khiến người khác nổi da gà

- Chẳng có tại vì sao cả! Bởi vì tôi ghét! Vậy thôi! Tôi phải đi rồi, đừng lãng phí thời gian của tôi! - Mai Mai hất tóc bỏ đi

Anh đôi mắt vẫn đỗi dịu dàng nhưng tuyệt đối không phải sự dịu dàng thật sự! Cô muốn tách tôi ra khỏi San San? Không có cửa!

Mai Mai đi hùng hục lên phòng riêng trong trường của Dụ Nguyên thấy anh đang giờ tài liệu ra, cô tức giận định gào lên

- Đừng hét lên khi ở nơi công cộng Mai Mai - Dụ Nguyên giọng bình thản không gợn sóng tay vẫn tiếp tục công việc

Cô giậm chân đi tới giật tài liệu của anh rồi trừng mắt

- Anh còn bình chân như vại sao? Minh Dạ Nguyệt rồi Hoắc Thiên Kình, Dạ Minh thay phiên nhau đi truy thê rồi anh còn ngồi đây hay sao? Định đợi cô ấy hoàn toàn thuộc về người khác rồi mới theo đuổi chắc?!!! - Sáng nay cô thấy Dạ Minh mở cửa xe cho San San với đôi mắt dịu dàng ấy, rồi tin nhắn dụ dỗ của Hoắc Thiên Kình. Cô không ngốc như San San, thừa biết đó là loại tình cảm gì nhưng thứ khiến cô khẩn trương chính là đôi mắt của San San nhìn lại Dạ Minh...

Dụ Nguyên nhìn Mai Mai rồi lấy tài liệu khác ra đọc, cô thực sự muốn nổi khùng! Hất sạch tất cả mọi thứ trên bàn của anh gào lên

- Đồ ngu ngốc Dụ Nguyên! Đồ nhu nhược! Sao em lại có người anh vừa ngu ngốc vừa nhu nhược như anh chứ! Anh tính làm nam phụ trong ngôn tình lặng lẽ đứng sau nữ chính chắc!

Dụ Nguyên để cô đập phá đến mệt thở phì phò, anh xoa đầu cô dịu dàng:

- Ngốc, nam phụ với nữ chính gì chứ? Em có phải đọc nhiều ngôn tình quá không? Anh cũng đâu có nói anh sẽ không theo đuổi San San.

Mai Mai đang định mắng anh thì bỡ ngỡ vui mừng nhìn:

- Anh nói anh sẽ không ngu ngốc đứng đằng sau mong cô ấy hạnh phúc nữa?

Dụ Nguyên cốc nhẹ vào đầu Mai Mai giọng có chút trách móc:

- Em đó! Nói anh trai mình ngu ngốc, thật hư!

Mai Mai cười tít mắt, cuối cùng ông anh ngu ngốc cũng chịu tấn công, cô sắp có chị dâu rồi! Cô đi rồi để lại một đống bừa bãi dưới đất, Dụ Nguyên thở dài lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn tường vi xinh đẹp tinh xảo, nhẹ nhàng xoa nó....

Chiếc nhẫn này... Kiếp trước anh từng tặng cho cô....

.

----ta là dải phân cách, thế giới của Cố Nhi Nhi, vài năm về trước----

.

- Phó giáo chủ tặng tôi sao? - Doanh Doanh mỉm cười đôi mắt cũng cười theo

Anh dịu dàng xoa đầu cô, cô bé này có tố chất rất tốt, rất dễ thương. Đánh bại tất cả những đứa trẻ được huấn luyện tại đây từ lâu trong vòng 2 tháng.

- Ừ, tặng cho cô bé, mau lớn một chút sẽ rất xinh đẹp.... - Xinh đẹp để còn làm dùng thân thể làm sát thủ nằm vùng xinh đẹp... Cố Nhi Nhi nhìn thấy ánh mắt của anh rất rõ ý tứ...

Cắn môi nắm chặt tay... Cô sẽ không để Doanh Doanh phải làm điều đó! Với Dụ Nguyên dù cô bé đó có dễ thương đến đâu... Anh cũng không ngờ vài năm sau, cô trưởng thành một thiếu nữ xinh đẹp điên rồ đáng sợ... Nhìn cho tới lớn cô vẫn đeo chiếc nhẫn tường vi đó, từ ngón trỏ giờ tay đã dần lớn ra chỉ có thể đeo ngón út.

Cô vẫn luôn đeo nó... Cô cũng vẫn luôn đem trái tim của anh đi theo cô... Cho tới lúc... cô chết đi...

.

.

.

.

.

.

( bí ý tưởng qué bí qué, bạn tác giả sắp về trạng thái ngủ đông, mng cmt lấy động lực cho tác giả nhé :* yêu yêu thương thương!)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn San San Ngu Muội về bài viết trên: Hứa Tuyết Nhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.