Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 21.08.2017, 09:06
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 70: Nhật kí mang thai

Chậm rãi thong thả vào thư phòng, gian phòng lạnh lẽo yên ắng làm cho trái tim người ta băng giá.

Trên bàn chồng chất núi lớn núi nhỏ những sổ sách bình thường, hắn không có tâm trí để đọc. Nhưng một quyển sách nhỏ trên bàn lại hấp dẫn ánh mắt của hắn, trên bìa ghi xiêu xiêu vẹo vẹo bốn chữ to “Nhật kí chiến tranh lạnh”.

Tề Vân Đình yên lặng xem, khóe miệng lại hàm chứa một chút ý cười. Ngày trước lúc bọn họ giận dỗi lại thú vị như vậy, ân ái như vậy.

Nếu Duyệt Duyệt không rời nhà trốn đi, chẳng sợ không để ý tới hắn, không nhìn thấy hắn, hắn cũng không để ý, dù sao ở bên cạnh mình, còn có cơ hội dỗ dành nàng. Nay......

Bỗng nhiên phát hiện, cầm trên tay là hai bản, phía dưới một quyển là “Nhật kí mang thai”.

“Bé cưng! Con có biết hôm nay ta vui mừng thế nào không? Vốn đang tản bộ ngoài vườn hoa, ai ngờ đột nhiên chóng mặt, ta nghĩ rằng bị tuột huyết áp. Tiểu Nghiên dám kéo ta đến chỗ đại phu, mới biết được con đã ở đó hai tháng rồi. Như vậy tính toán, hẳn là giữa tháng bảy rồi.

Ha ha! Khi đó tiểu biệt thắng tân hôn, Vân Đình a, không, phải nói là cha của con chăm chỉ vô cùng, mỗi đêm ta đều ngủ không ngon. Vậy cũng tốt, hắn thu hoạch khoái hoạt, ta thu hoạch con.”

Tề Vân Đình cười thầm, nghĩ đến bộ dáng xinh đẹp của nàng, những lời này rõ ràng là không đúng, khoái hoạt là của hai chúng ta, đứa nhỏ cũng là của hai chúng ta.

“Ta uy hiếp đại phu và Tiểu Nghiên không được đem chuyện này nói ra, ta muốn lưu lại bí mật này, qua mười ngày nữa là cha con sẽ trở lại, ta muốn là người đầu tiên báo tin tốt này cho chàng. Con đoán chàng sẽ như thế nào? Ừ, ta nghĩ chàng nhất định sẽ cao hứng vô cùng. May là má Ngô không biết chuyện này, bằng không nhất định bà sẽ đi nói cho lão phu nhân, sau đó Vân Hải bọn họ cũng sẽ biết hết. Ta sẽ không để cho cha con trở thành người cuối cùng biết chuyện, cũng miễn cho bọn họ náo loạn khẩn trương chạy đến trước mặt chàng giành nói trước. Hừ! Con là bé cưng của chúng ta.”

Tề Vân Đình trên mặt lộ vẻ điềm tĩnh tươi cười, mở ra trang thứ hai.

“Bảo bối à, mẹ lại nói chuyện phiếm với con. Hai tháng, không phải là thời gian phát triển bộ não của con sao? Hôm nay ta cố ý ăn nhiều cá một chút, bởi vì bé cưng thích ăn cá sẽ thông minh. Cha con sẽ không thể vạch trần ta được, bởi vì ta luôn thích ăn cá, ha ha! Không biết bây giờ chàng ở nơi nào, có nhớ thương chúng ta hay không? À, nhớ thương ta là chắc rồi, có điều không có phần của con, bởi vì chàng còn chưa biết sự tồn tại của con mà......”

“Hôm nay có lẽ là ngủ nhiều quá, vậy mà không muốn ăn cơm, miễn cưỡng buộc chính mình ăn một chút, đó là vì con mới ăn. Bảo bối, nếu cha con ở nhà thì tốt rồi, ta muốn đi ăn ở tiệm trà Giang ký, chàng nhất định sẽ mang ta đi, còn có thể dỗ dành ta ăn nữa. Ai, còn năm ngày nữa chàng sẽ trở lại, ông mặt trời trên cao ơi, vì sao ông không đi ngủ mau mau một chút đây?”

Tề Vân Đình trong lòng chua xót, Duyệt Duyệt nàng về đi, muốn ăn cái gì ta cũng dẫn nàng đi.

“Thời tiết dần dần lạnh, may là mang nhiều quần áo cho chàng, mỏng dày đều có. Mùa đông cũng sắp đến, ta rất sợ lạnh. Có điều, bé cưng không cần sợ, mẹ của con rất thông minh, đã làm xong thiết kế để cải tạo lại suối nước nóng rồi. Là loại tiên tiến nhất, chờ cha con trở về, ta sẽ bảo chàng xây một cái hành lang thật dài, nối liền phòng ngủ và suối nước nóng. Như vậy mùa đông có lạnh chúng ta cũng không sợ, tựa như con gấu nhỏ ngủ đông, ở trong cái ổ ấm áp của mình, thật vui vẻ. Con muốn ăn gì cứ biểu hiện một chút, ta liền phái cha con đi mua, chàng dám không nghe lời thử xem?”

Tề Vân Đình cắn chặt răng, đau đớn trong lòng dần lan tỏa.

“Hôm nay ta phát hiện một phương pháp có thể làm bơ, chưa đến hai tháng nữa chính là sinh nhật của cha con, đến lúc đó ta sẽ cho chàng một sự ngạc nhiên. Ta cam đoan với bé cưng, nhất định sẽ làm một cái bánh ngọt sinh nhật cho chàng. Tuy rằng, rất nhiều chuyện ta hứa với chàng đều không làm được, có điều đây là sinh nhật đó, nhất định sẽ không nuốt lời. À, ta nhớ ra rồi, còn có cái kết của Ngưu Lang Chức Nữ Trung Quốc còn chưa nghĩ ra. Được rồi, không trò chuyện với con nữa, ta đi làm việc. Vân Đình, ta thật sự rất nhớ chàng a, chàng không thể về sớm hai ngày được sao?”

Tề Vân Đình trong lòng chấn động, ta cũng rất nhớ nàng, Duyệt Duyệt, nàng trở về đi, được không?

“Rốt cục đợi tới hôm nay, buổi tối cha con sẽ trở lại, ta cố ý chọn bộ quần áo có chiếc nơ bướm màu vàng. Chờ ta đem bí mật nói cho chàng, nhất định chàng sẽ ôm lấy ta xoay quanh. Ha ha! Ta đều có thể tưởng tượng ra bộ dáng kinh hỉ của chàng, chiều nay ta kích động tới nỗi ngủ không được đâu, buổi tối ta sẽ không ăn cơm, chờ chàng trở về cùng ăn. Mặt trời cuối cùng cũng xuống núi, mỗi một phút một giây trôi qua thật chậm, tim của ta...... Ha ha, ta muốn đến cửa chờ chàng.”

Tề Vân Đình thất thần nhìn chằm chằm vào những dòng chữ này, vô lực gục xuống bàn.

Nàng đúng là nhiệt tình như vậy ngóng trông ta trở về, đối với nàng lại......

Bọn hạ nhân không rõ đại thiếu gia sao lại đột nhiên xây dựng rầm rộ, suối nước nóng ở Noãn Ngọc đinh đột nhiên hiện lên một tòa nhà đẹp như cung điện, trên núi giả bằng đá cẩm thạch có khắc ba chữ “Tử Hồi tuyền”. Vì thế Tiểu Nghiên suy nghĩ, “Tử” này rốt cuộc là chỉ thê tử (vợ), hay là nhi tử (con)? Có lẽ là cả hai.

Một viên ngói từng miếng gạch, từng cành cây ngọn cỏ Tề Vân Đình đều tự mình hỏi đến, tỉ mỉ chọn loại trúc tốt nhất làm thành ống dẫn nước. Thậm chí buổi tối, người khác đã ngủ, hắn còn ngồi ở chỗ kia ngây người.

Duyệt Duyệt, ta biết, đợi đến sinh nhật của ta, nàng sẽ trở lại, đúng không?

Ta dựa theo thiết kế của nàng dẫn nước từ suối nước nóng vào phòng ngủ, quả nhiên trong phòng ấm áp hơn. Nàng mau trở lại đi, nhìn xem nhà của chúng ta, vào tháng mười một rồi, thời tiết lạnh như thế, nàng đang ở đâu? Mặc có dày hay không? Ăn có ngon không?

“Vân Đình, cứu ta.” Giọng nói suy yếu từ nơi nào truyền đến?

Hắn cuống quít tìm kiếm chung quanh, mây mù lượn lờ bên vách núi, Hân Duyệt ôm một tảng đá, hai chân đu đưa giữa không trung.

“Duyệt Duyệt, mau nắm lấy tay ta.”

“Ta chán ghét tay ngươi, nó đánh ta.” Khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của nàng tràn đầy ủy khuất.

“Duyệt Duyệt, đừng nháo, mau bắt lấy tay của ta, ta cứu nàng lên.” Hắn gấp đến độ đầu đầy mồ hôi.

Tảng đá nàng đang ôm bị vỡ, cả người cả đá cùng nhau rơi xuống vách núi. “Vân Đình cứu ta......”

“Duyệt Duyệt......”

Lại là ác mộng, tỉnh lại luôn đầy người mồ hôi lạnh, lòng còn sợ hãi.

Những ngày này tuy rằng hắn luôn ở nhà, nhưng lại tăng số người đi tìm, cũng thông báo cho tất cả chi nhánh của cửa hàng Tề gia, tiền thưởng từ một trăm lượng bạc đã tăng đến một ngàn lượng, tìm trong phạm vi ba trăm dặm mở rộng ra năm trăm dặm.

Hạ nhân Tề phủ chia ra thành hai mặt trận, đảng Bảo thủ và phái Si tình.

Đảng Bảo thủ cho rằng đại thiếu nãi nãi không tuân thủ nữ tắc, tự ý rời nhà chồng, đại thiếu gia vội vã bắt nàng trở về, muốn nghiêm khắc giáo huấn, tốt nhất là thi hành gia pháp, đánh nàng mình đầy thương tích, lại viết hưu thư đuổi ra khỏi nhà. Đảng này là má Cát và những bà tử cổ hủ chiếm đa số.

Phái Si tình cho rằng đại thiếu gia cùng đại thiếu nãi nãi như keo như sơn, ân ái phi thường, là một đôi bích nhân trời tác hợp. Nay thiếu nãi nãi bị tức giận mà đi, đại thiếu gia ruột gan đứt từng khúc, từ từ gầy yếu. Nhớ vợ sốt ruột, mới đem tiền thưởng nâng lên bạc trắng ngàn lượng. Nghĩ đến, ít ngày nữa sẽ là vợ chồng đoàn tụ, ân ái như lúc ban đầu. Phái này có Tề Hưng, Tiểu Nghiên và những hạ nhân tuổi còn trẻ.

Lão phu nhân mấy ngày nay rất buồn bực, lá thư của Thải Vân vốn đã làm đảo loạn lòng bà; Đứa con trưởng thần thái luôn sáng láng lại tiều tụy thành như vậy, đều là do tiện nhân kia làm hại. Trước kia chỉ cần Vân Đình không ra ngoài, mỗi ngày đều sẽ đến phòng của bà, nói chuyện với bà. Nhưng mà, từ ngày đó ủ rũ trở về, cũng chưa từng tới nhà chính. Bà không yên lòng đi Noãn Ngọc đinh thăm hắn, thì thấy hắn đang đùa nghịch với một đống trúc. Nhìn thấy mẫu thân, cũng chỉ thản nhiên nói hai câu có lệ.

“Đình nhi, ta nghe nói ngươi đem tiền thưởng nâng lên ngàn lượng bạc trắng. Theo ý của mẹ, con hãy bỏ qua nó đi, chuyện cũ trước kia không cần so đo, viết hưu thư công bố thiên hạ, nó cùng Tề gia ta không liên quan. Mẹ sẽ tìm một thê tử khác tốt hơn cho con, cam đoan con thích.”

“Mẹ, chuyện của con mẹ đừng quan tâm.” Hắn lạnh lùng xoay người, đi tìm chút vụn gỗ đến vá chỗ khe hở.

Ngày mười hai tháng mười một, trên trời mông lung, gió Bắc thổi vù vù.

Tề Vân Đình tuổi còn trẻ, sinh nhật tự nhiên sẽ không gióng trống khua chiêng, chỉ là người trong nhà chúc mừng một chút thôi. Hắn hôm nay có vẻ khẩn trương hơn mọi ngày, thường hay chạy ra cửa nhìn chung quanh. Cũng phân phó đám hạ nhân, có gió thổi cỏ lay gì lập tức bẩm báo.

Hoàng hôn buông xuống, còn không thấy bóng dáng của nàng, trong lòng dần trĩu nặng.

Sau hoa viên, trên mặt hồ đã kết thành những khối băng di động, nhưng cũng có những con cá nghịch ngợm nổi lên phun bọt bong bóng. Duyệt Duyệt từng nói đó là bong bóng hạnh phúc, là con cá đang nói chuyện yêu đương, sau đó chúng nó sẽ tận hưởng cá nước thân mật. Vì thế trong hồ Duyệt Duyệt thường thả những cánh hoa, nói như vậy có thể giúp chúng nó ẩn nấp lại gia tăng tình thú.

Vì thế hắn cắn lỗ tai của nàng nói, có phải hay không giống chúng ta triền miên dưới hoa như lần đó? Đó là mùa hoa đinh hương nở rộ, người đẹp và hoa tươi cùng tôn lên vẻ đẹp cho nhau, nhất thời động tình, liền dưới hoa ân ái. Đóa hoa màu tím nổi bậc trên da thịt trắng noãn của nàng, xinh đẹp không thể diễn tả.

Tề Vân Đình dụi dụi mắt, nàng đã trở lại?

Thật sự đã trở lại.

Trên mặt hồ bay rải rác những cánh hoa cúc, mùa này, chỉ có hoa cúc là còn đón được gió đông. Trừ bỏ Duyệt Duyệt, còn có ai vì con cá rải hoa?

A!

Mấy ngày qua, hắn lộ ra tươi cười đầu tiên.

Ta cảm giác được, hơi thở của nàng.

Nhất định là như vậy, Duyệt Duyệt của ta đã trở lại.

Mừng như điên lại có xúc động rơi lệ, hắn đi nhanh về hướng Noãn Ngọc đinh.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Duyệt Duyệt bỏ đi đã trở lại hay sao?



Đã sửa bởi baonganpham lúc 22.08.2017, 21:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, lenovo, yuriashakira
     
Có bài mới 22.08.2017, 11:52
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71: Say rượu nói lời thật lòng

Như một cơn gió ào vào Noãn Ngọc đinh, tìm kiếm khắp chung quanh nhưng không nhìn thấy bóng dáng của nàng.

“Duyệt Duyệt, ta biết nàng đã trở lại, nàng ở đâu? Mau ra đây.” Hắn nôn nóng bất an, giống như ruồi bọ mất đầu chạy loạn chung quanh.

Vẻ vui mừng trong lòng lại bị từng đợt từng đợt bất an thay thế, vừa mới rõ ràng cảm nhận được hơi thở của nàng, nhưng sao lại tìm không thấy? Vì sao chứ?

Đem tất cả những tới có thể tìm nhìn quanh ba lần bốn lượt, không thể không nản lòng xác định, nàng không có trở về.

Ở tiền thính, cả nhà đang ngồi vây quanh bàn ăn.

Bên cạnh Tề phu nhân là một cô nương có vẻ rụt rè, mặt mày thanh tú, cử chỉ đoan trang. Đó là Cát Bội người thay thế được lựa chọn, cháu gái nhà mẹ đẻ của Tề phu nhân.

Bên ngoài trời đã tối, Tề lão gia sắc mặt trầm xuống: “Vân Đình đang làm cái gì? Không biết mọi người đang đợi nó ăn cơm sao?”

Quản gia kiên trì tiến lên báo cáo: “Bẩm lão gia, vừa rồi đã phái người đi thúc dục, nhưng mà...... Nói là đại thiếu gia uống say mèm, không đi được.”

“Cái gì? Vân Đình khi nào lại trở nên không có chừng mực như vậy, huống chi còn có thân thích ở đây. Người đâu, cho dù khiêng cũng phải khiêng nó đến đây.”

“Dạ.” Bọn hạ nhân lĩnh mệnh đi, không bao lâu hai gia đinh cường tráng dìu Tề Vân Đình vào tiền thính, ấn hắn ngồi lên ghế.

Thân mình lệch qua dựa vào lưng ghế, cũng không ngẩng đầu lên, vậy mà lại nắm chặt bình rượu trong tay. Nâng tay uống ừng ực một hơi, rượu đổ đầy mặt. Cẩm bào đã sớm bị rượu tẩm ướt, tóc tai rối loạn, đốt ngón tay xanh xao.

Lão gia cau mày lắc đầu, phu nhân vừa giận vừa đau lòng, trong lòng thầm mắng: Tiện nhân hại con ta thành như vậy. Trong miệng thì nói: “Đình nhi, mẹ không phải đã nói với con rồi sao, nó không tuân thủ nữ tắc, là nó không phải. Không có ai xem thường con, chỉ cần con viết hưu thư đưa lên công đường, chuyện này liền xong xuôi. Mẹ sẽ tìm một nàng dâu khác tốt hơn cho con.”

Nhị di nương liếc mắt nhìn nàng một cái, lộ ra vẻ mặt ngươi thật là khờ.

Tề Vân Đình chậm rãi ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu híp thành đường cong như mặt trăng: “Nàng dâu? Ta không phải vẫn không có nàng dâu sao, ai chịu gả cho ta? Không đúng, ta có nàng dâu, Duyệt Duyệt, Duyệt Duyệt chịu gả cho ta. Nàng nói không muốn theo ta về nhà, vì gia đình như vậy rất phức tạp. Ta nói nàng không cần sợ gì cả, ta sẽ bảo vệ nàng. Nàng còn nói......”

“Rầm”, đột nhiên một tiếng nổ vang, tất cả mọi người hoảng sợ. Tề Vân Đình trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm mặt bàn, bình rượu trong tay đã rơi xuống đất vỡ nát: “Các ngươi phản rồi sao? Sao lại không dọn cơm cho thiếu nãi nãi?”

Đám hạ nhân đứng chung quanh bị ánh mắt của đại thiếu gia quét một vòng đột nhiên không rét mà run. Má Lí tổng quản phòng bếp phản ứng trước tiên, run sợ mang thêm một chén cơm, đặt ở chỗ còn trống bên cạnh hắn.

Tề Vân Đình cố gắng mở to hai mắt đang díp lại, dùng tay run run cầm đũa, đem đủ loại thức ăn trên bàn gắp vào chén. “Duyệt Duyệt, nàng ăn đi, những món này đều là nàng thích ăn, nhanh ăn đi.”

Trên mặt hắn lộ ra tươi cười cưng chiều, lại làm cả phòng người kinh sợ. Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn vẻ mặt ngây ngô của Tề Vân Đình, lại nhìn chỗ ngồi trống trơn bên cạnh.

“Mau ăn đi, nhìn nàng đã gầy thành như vậy, ở bên ngoài chắc chịu khổ nhiều rồi. Duyệt Duyệt của ta...... Thật đáng thương, có điều, không sao cả, bây giờ nàng trở lại là tốt rồi, ta cam đoan, về sau sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không để nàng chịu một chút ủy khuất.” Tươi cười trên mặt hắn cứng đờ, đôi đũa trên tay rơi xuống.

“Duyệt Duyệt, sao nàng lại không để ý tới ta? Còn đang...... Giận ta sao? Ta sai rồi, ta sai rồi được không, nàng tha thứ cho ta đi.” Hắn duỗi tay về chỗ ghế ngồi trống trơn, vẻ mặt ủy khuất, thân mình nghiêng lệch qua, lảo đảo gục ở trên ghế.

Tề phu nhân cả kinh trợn mắt há hốc mồm, bà vẫn nghĩ con bà có cùng suy nghĩ với bà, sao lại có thể như vậy? Loại nàng dâu không tuân thủ nữ tắc như vậy còn cần làm gì, là do con mình có lòng tốt sao, không đành lòng vứt bỏ nó thôi. Nhưng mà......

Vân Thụ vươn tay muốn nâng đại ca dậy, không nghĩ tới hắn lại gắt gao ôm chặt cái ghế kia.

“Duyệt Duyệt, nàng vẫn không chịu tha thứ ta sao, sinh nhật ra nàng cũng không trở về, chắc là hận thấu ta. Ta...... Ta làm sao lại đành lòng đánh nàng chứ, ta đã thiên vị lắm rồi, cho nàng cơ hội, hỏi nàng có biết sai không, nếu nàng nói một câu biết sai, không phải...... Được rồi sao.”

Sắc mặt lạnh như băng của Tề phu nhân vỡ ra một khe nứt, nhiều năm trước, Nhị di nương làm chuyện quá đáng, mạo phạm bà, lão gia cũng đã từng giơ cao tay như vậy hỏi: Ngươi có biết sai không, ả ta không tình nguyện đáp một câu biết sai. Vì thế, lão gia thả tay xuống, hoà giải nói nếu biết sai thì trở về phòng cảnh tỉnh lại.

Thì ra, nam nhân đều không công bằng như vậy.

Lão gia lần đó đánh bà, nhưng không có chút do dự, cứ như vậy mạnh tay đánh xuống, còn ba tháng không thấy bóng người, nếu không phải chính mình không kể mặt mũi đi cầu lão thái thái, lão gia còn không chịu đến viện của mình.

Giọng nói đau đớn của Tề Vân Đình kéo suy nghĩ của bà trở về hiện tại, “Trời lạnh như thế, nàng rời nhà lâu như vậy, có hay không chịu đói, chịu lạnh, có hay không nhớ ta...... Duyệt Duyệt thật nhẫn tâm, thật nhẫn tâm, thật sự muốn ta ruột gan đứt từng khúc sao? Nàng trở về được không, ta thật sự rất nhớ nàng, rất nhớ, rất nhớ......”

Dưới chân mềm nhũn, hắn ngồi chồm hỗm trên mặt đất, hai tay lại gắt gao ôm chiếc ghế dựa kia không chịu buông.

“Con của chúng ta, nó có còn hay không? Còn, nó nhất định là còn, nó chắc đã sắp bốn tháng rồi. Duyệt Duyệt...... Cho ta một cơ hội nữa, để ta liếc nhìn nàng một cái thôi được không? Chỉ nhìn liếc mắt một cái, ta liền -- an tâm. Đều là ta sai, để nàng đau lòng ... ... Nhà của chúng ta...... Không có nàng, làm sao còn là nhà chứ. Để cho vợ con của mình ở bên ngoài chịu khổ, ta còn gọi là nam nhân sao?” Hắn đột nhiên dùng đầu đập mạnh lên ghế dựa, nhất thời mùi rượu tỏa ra, té xỉu ở đó.

Mọi người vẫn đang khiếp sợ, không có người đến dìu hắn.

Có người nhìn trộm lão phu nhân, Tề Vân Đình yêu thê tử như thế, tự nhiên sẽ không vì một chuyện nhỏ mà đánh nàng, xem ra là bị bức bất đắc dĩ. Người bức hắn làm ư......

Lão phu nhân cũng cả kinh sau một lúc lâu không nói gì, thì ra lúc nó bỏ đi đang mang thai hai tháng, đứa nhỏ dù sao cũng là huyết mạch Tề gia, lại nhìn bộ dáng khốn khổ của con trai, trong lòng cũng sinh ra vài phần hối hận.

Dưới ánh nến ấm áp, một đôi đũa gỗ lim miễn cưỡng chọc chọc mì sợi trong bát.

“Bé cưng, con ăn nhiều một chút đi. Hôm nay là sinh nhật của cha con, không biết lúc này chàng đang làm cái gì, ta rất nhớ chàng......” Nước mắt ào ào tuôn rơi rơi vào trong bát.

“Hồ Hân Duyệt, ngươi thật vô dụng, loại nam nhân này nhớ hắn để làm chi.” Lau nước mắt, gắp một sợi mì.

Miễn cưỡng ăn mấy đũa cũng ăn không vô, đơn giản ngủ đi.

Ổ chăn lạnh lão, Hân Duyệt cuộn mình run rẩy tay chân, nếu chàng ở đây thì tốt rồi, trong lòng chàng rất ấm áp.

Lại mắng chính mình một lần không có tiền đồ, kéo qua chiếc chăn bông thật dày, nhìn đỉnh màn tối om lại ngủ không được.

Hẳn là nửa đêm rồi, sao bên ngoài lại sáng trưng ?

Khoác áo rời giường, đến bên ngoài nhìn thấy, đúng là tuyết rơi. Bông tuyết to như lông ngỗng bay xuống, đất trời đều ngập tràn màu trắng.

Một bóng dáng cao lớn dần dần đến gần, là hắn. Sao lại gầy thành như vậy?

“Duyệt Duyệt, cuối cùng ta cũng tìm được nàng. Ta tìm thật vất vả!” Trên mặt hắn mang theo nhợt nhạt cười.

“Tránh ra, ta không biết ngươi.” Xoay người trở về phòng.

“Duyệt Duyệt đừng đi, theo ta về nhà đi.” Hắn xông lên giữ chặt tay nàng.

“Đó là nhà của ngươi, không phải nhà của ta. Ta muốn đi ngủ, ngươi đi đi.”

“Cùng nhau ngủ được không?” Hắn cầu xin.

“Không cần.” Bỏ tay ra, vào nhà xoay người đem cửa phòng đóng lại.

“Không cho ta vào nhà, ta sẽ nằm ngủ luôn trên tuyết, ta sinh bệnh, Duyệt Duyệt sẽ đau lòng ... ...”

“Mẹ nuôi, mẹ nuôi mở cửa nhanh, tuyết rơi rồi!” Tiếng đập cửa truyền đến, Hân Duyệt trở mình, mở hai mắt còn mông lung.

Xuống giường mở cửa, bên ngoài quả nhiên một màu trắng tinh, tuyết rơi không tệ.

Ánh mắt đảo khắp trong viện, hắn thật sự ngủ ở trong sân sao?

Nào có nửa cái bóng dáng.

Cười thầm chính mình, hoa mắt sao, bất quá chỉ là mộng thôi. Mỗi đêm đều mơ thấy hắn, hôm nay sao có thể ngoại lệ.

“Mẹ nuôi, người nghĩ gì vậy?”

Hân Duyệt cúi đầu, một đôi mắt to trong veo như nước thiên chân vô tà nhìn nàng.

“Mẹ không nghĩ gì cả, Đại Bảo mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm.”

Ăn xong điểm tâm, Hân Duyệt liền nắm tay đứa nhỏ kháu khỉnh khỏe mạnh kia, bắt chim tướt sau vườn. Quét dọn một mảnh đất trống, dùng một cây gậy chống nghiêng cái sàng*, phía dưới rải một ít thóc lép, buộc một đoạn dây thừng thật dài trên cây gậy, hai người trốn sau một gốc đại thụ. Chờ đợi quá trình chim nhỏ chui đầu vô lưới thật dài dòng, Hân Duyệt cười thầm đứa nhỏ thông minh như Đại Bảo lại biết kiên nhẫn như vậy. (*cái sàng là từ địa phương của mình, còn gọi là cái rây, cái nia gì gì đó mình hong rành. Dùng để phơi thuốc, phơi củ cải, để sàng gạo... Nó được đan bằng trúc, hình tròn, có nhiều lỗ nhỏ, đại khái là cái rổ thì lòng sâu còn cái sàng thì lòng cạn và phẳng như cái chảo chống dính :v)

Đột nhiên, nó nhỏ giọng nói: “Mẹ nuôi, mau nhìn.”

Một con vẹt xanh biếc đáp xuống dưới cái sàng, Hân Duyệt nhanh kéo mạnh dây thừng, cái sàng sập xuống úp nó lại. Loại chim này vốn được nuôi như thú cưng, nay chạy tới nơi này kiếm ăn, chắc là nhà ai làm sổ lồng.

Đại Bảo rất cao hứng, mang chạy đi tìm ông ngoại đòi lồng chim. Vốn dĩ Hân Duyệt nói có thể bắt được chim, nó còn không tin, bây giờ vô cùng bội phục mẹ nuôi.

Nhìn bộ dạng vui sướng hoa chân múa tay của nó, Hân Duyệt cũng cảm thấy thật vui mừng, đem đặt con vẹt ở thư phòng, liền mang theo Đại Bảo đi quét tuyết.

“Mẹ của con đã quét sân trước xong rồi, chúng ta đến quét sân sau đi, còn có thể đắp người tuyết nữa?”

“Đắp người tuyết?” Tiểu tử kia trong mắt tràn đầy vui sướng, mẹ nuôi luôn có những trò chơi kì lạ.

Ba người cầm công cụ quét tuyết xuất hiện ở sân sau, thì nhìn thấy một màn kia. Một tiểu nam hài đang cầm hai viên than đen gắn lên một quả cầu tuyết lớn, một phụ nữ có thai đem một cây cà rốt gắn lên trên.

“Nhìn đi, người tuyết của chúng ta thế nào?” Đó là một tạo hình thật ngây thơ đáng yêu nha.

“Mẹ nuôi, người giỏi quá!” Tiểu nam hài cao hứng nhúng nhảy.

Hân Duyệt vui vẻ cười.

Chỉ có những lúc ở cùng đứa nhỏ này, nàng mới có thể cười vô tư lự như thế.

“Tỷ tỷ, Đại Bảo đều bị tỷ làm hư. Người mang thai mấy tháng nếu có cái gì sơ xuất, ta biết làm sao đây?”

“Không có việc gì, rèn luyện nhiều đứa nhỏ mới khỏe mạnh.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Chương sau tiểu Sở muốn tới nga


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, Mưa biển, yuriashakira
     
Có bài mới 23.08.2017, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2120 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72: Nhất Nặc tới chơi

“Mẹ, mẹ mau nhìn, con với mẹ nuôi đắp người tuyết.” Nó khoe khoang giống như đang hiến vật quý.

Cưng chiều gõ cái trán của nó: “Con đó, chỉ biết quấn quít lấy mẹ nuôi. Bên ngoài lạnh lẽo, cùng mẹ nuôi đến nhà ấm đi, dâu tây ăn được rồi đó.”

“Thật ạ? Mẹ nuôi, chúng ta mau đi xem một chút.” Một đôi mắt to đen lúng liếng lóe lên hưng phấn, kéo Hân Duyệt bước đi. Nó là một đứa trẻ rất có hiểu biết, không dám chạy loạn, rất cẩn thận kéo tay nàng, giống như là một ông cụ non theo giám hộ, chăm sóc nàng.

Trong nhà ấm có cây cải dầu xanh biếc, quả dâu tây đo đỏ, rau hẹ non mọng nước, rau cần tươi ngon nữa...... Lúc Hân Duyệt vừa mới đến đây, thời tiết còn chưa lạnh lắm, lúc phát hiện ra nhà ấm này, liền cùng bọn họ mang một ít rau dưa và trái cây từ vườn sau đến đây trồng. Đám thực vật này có lẽ nghĩ mùa xuân đến rồi, đâm chồi nẩy lộc bừng bừng sức sống. Mấy ngày hôm trước, dâu tây đã kết quả.

“Đại Bảo, con nếm thử xem dâu tây này có ngọt không?” Hân Duyệt hái xuống một trái.

“Đại Bảo không muốn ăn, mẹ nuôi ăn đi.” Nhìn nó tham lam nuốt nước miếng, Hân Duyệt cười thầm mẹ của nó đã dạy nó từ hồi còn rất nhỏ.

Vì vậy lại hái thêm trái nữa: “Nào, chúng ta một người một trái.”

Đại Bảo vui sướng cầm lấy, Hân Duyệt đưa dâu tây vào miệng, nước bốn phía, thật ngọt a. Nhìn thấy Đại Bảo chỉ cắn một ngụm nhỏ, mặt mày đã tươi cười hớn hở: “Ngọt quá, mẹ nói, cógì ngon phải để lại cho bà nội, con mang cho bà nội.”

Hân Duyệt giật mình ngơ ngẩn, một đứa nhỏ mới có bốn tuổi......

“Hinh Hương, ta giúp muội trông Tiểu Bảo, muội nhanh đi ăn cơm đi.” Hân Duyệt cầm lấy trống bỏi chơi đùa với một tiểu hài nhi chưa đầy một tuổi.

“Vậy làm phiền tỷ tỷ.” Hinh Hương bưng chén thuốc đi ra ngoài.

Hân Duyệt nhìn lão thái bà si si ngốc ngốc ở đằng kia, thở dài, thật khó cho Hinh Hương lại hầu hạ bà ấy chu đáo như vậy.

Buổi tối, ngồi một mình dưới ánh nến, lẳng lặng làm một cái kết Trung Quốc*. Ánh sáng ấm áp bao phủ bóng dáng cô đơn của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt, làm cho người ta đau lòng. (*dùng dây màu, thường là màu đỏ, kết thành kết đồng tâm, kết như ý,… mọi chi tiết xin liên hệ bác google nha)

Ánh nến chao đảo, liền có một người cao ngất đứng đó, có thể có võ công như thế trừ bỏ Sở Nhất Nặc còn có người nào khác.

“Ta biết hết rồi.” Người giang hồ nói chuyện quả nhiên thẳng thắn.

“Ngươi quả nhiên bản lĩnh lớn.” Còn hắn thì tìm khắp nơi không thấy.

“Là hắn ngốc thôi.” Không biết quay về đường cũ mà đi.

“Ngươi tới thăm ta sao?” Trên tay đan kết chưa từng dừng lại.

“Theo ta đi đi.” Hắn tới gần, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Hân Duyệt thở dài, hắn đã cắm rễ trong tim còn không dựa vào được, huống chi người luôn phiêu bạc không trung như vầy.

“Ta không giống với hắn, nếu ta thích một người, sẽ thích hết tất cả, sẽ không để nàng chịu một chút uất ức.”

A, lời này nghe quen tai.

“Cho dù ta có đứa nhỏ của hắn ngươi cũng không để ý?”

“... ... Ừ.”

“Nhưng mà ta để ý.” Hân Duyệt ngừng động tác trên tay, nhìn thẳng ánh mắt hắn: “Tình cảm ta đối với ngươi chỉ là bằng hữu mà thôi, đã không yêu nhau vì sao phải đi theo ngươi, nếu ta thật sự sống không nổi nữa, có lẽ sẽ tìm ngươi giúp đỡ. Nhưng hiện giờ ta sống tốt lắm, không cần giúp. Có điều ta vẫn phải cám ơn ngươi.”

“Không nghĩ tới nàng đúng là ngu như vậy, hắn đối với nàng như vậy, nàng còn quyến luyến hắn, cho dù bỏ nhà đi cũng đến ở biệt viện Tề gia, chỉ vì không chịu được miệng đời đàm tiếu?”

“Tự ý rời nhà chồng là đã bị người ta chỉ trỏ rồi, a, ta có thể quản được miệng đời hay sao? Ở lại đây là bởi vì hắn sẽ không đến đây tìm.”

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, Sở Nhất Nặc phóng lên không một cây pháo hiệu, “Khi nào nghĩ thông suốt, gởi thư cho ta. Vài ngày nữa ta lại đến tìm nàng.” Vừa lắc mình người đã không còn bóng dáng.

“Tỷ tỷ, hôm nay chúng ta buôn bán được lắm. Tuyết rơi, quả nhiên có rất nhiều người đạp tuyết tìm mai, chúng ta làm cái kết Trung Quốc này làm đồ kỷ niệm, cung không đủ cầu đó, chỉ một ngày đã bán được ba lượng bạc.” Hinh Hương vui rạo rực đem bạc đặt lên bàn.

Hân Duyệt cười nhẹ: “Vậy là tốt rồi, ngày mai chúng ta sẽ làm nhiều một chút, sắp tới lễ mừng năm mới, mọi người đều thích những vật màu đỏ vui mừng như vầy. Lấy bạc mua nhân sâm đi, lần trước mua chắc cũng ăn hết rồi.”

Hinh Hương ngượng ngùng đỏ mặt: “Tỷ tỷ đem bạc cho ta, phần nhân tình này làm sao ta báo đáp.”

“Nha đầu ngốc, có chút bạc thì tính cái gì, tương lai chúng ta còn phải kiếm một bao bạc lớn nữa. Lại nói, nếu muội mà tham tiền, chỉ cần đem ta bán ra ngoài, không phải có ngàn lượng bạc trắng sao.” Hân Duyệt cười khổ, chúng ta vất vả như vậy, mỗi ngày cũng chỉ kiếm được mấy lượng, mà hắn vừa ra tay đó là ngàn lượng, thật sự là phá sản.

Hinh Hương nghiêm mặt nói: “Tỷ tỷ, Hinh Hương ta mặc dù không phải đại trượng phu đội trời đạp đất gì hết, nhưng cũng là người có tình nghĩa. Chỉ cần chuyện tỷ tỷ không muốn, ta tuyệt không làm. Chỉ là...... Lễ mừng năm mới tỷ tỷ cũng không trở về sao?”

“Muội muội tốt, chuyện ta vui nhất chính là quen biết muội và Lăng nhi, ha ha, đương nhiên còn có Đại Bảo, Tiểu Bảo. Mau về đi, bằng không Tiểu Bảo sẽ khóc đó.” Hân Duyệt đem bạc nhét vào tay nàng, đưa nàng ra cửa.

Buổi tối ngủ không được, nhớ lại những chuyện xảy ra mấy ngày nay.

Nàng căn bản là không nghĩ tới Tề Vân Đình sẽ đành lòng đánh nàng, cho dù hắn giơ tay cao lên, nàng cũng không tin.

Ngày ấy nhịn đau quyết tâm rời khỏi Tề phủ, đầu tiên là lừa gạt bọn hạ nhân lơi lỏng, giả bộ ngủ. Thừa dịp bọn họ đều đang xem diễn, chuồn ra Noãn Ngọc đinh, mặc đồ đào kép còn vẽ mặt như con hát cùng bọn họ lẫn lộn đi ra khỏi Tề phủ.

Nàng cố ý ra cửa thành Nam, cũng ở nơi đó ném một cây trâm ngọc bích, cho dù có thể bị Tề Vân Đình nhặt được hay không, tóm lại đã lưu lại một chút manh mối.

Ở một con sông nhỏ ngoài thành Uyển châu rửa hết lớp son phấn trên mặt, mua một bộ nam trang trong nhà một người nông dân, tìm một người đánh xe có vẻ thật thà, đi đường lớn suốt đêm chạy tới kinh thành. Hân Duyệt cảm thấy đi đường nhỏ không an toàn, mà ở kinh thành không dễ tìm người.

Sáng sớm ngày kế, hóa trang thành một tên ăn mày, đổi thành đường thủy đi tới Dương Châu.

Nếu không muốn để hắn tìm được, sẽ giấu mình rất kỹ, mà nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, cho nên nàng chọn biệt viện Tề gia ở Dương Châu.

Tùy tiện thuê một căn nhà của người xa lạ, nàng không dám. Nếu Tề Vân Đình đăng cáo thị truy tìm nàng, đưa tiền thưởng nhiều chút, phỏng chừng chủ cho thuê nhà liền đem nàng đi bán.

Cho nên chỉ có thể tìm người quen.

Cái gọi là nhà mẹ đẻ kia nàng không muốn quay về, lấy cá tính của Mai gia nhị lão chỉ sợ là người đầu tiên báo tin cho Tề Vân Đình.

Nếu không phải vì có đứa nhỏ trong bụng không dám lặn lội đường xa, nàng muốn đi nhất là Đức châu, Quách đại nương và Tiểu Diệp tuyệt sẽ không bán nàng.

Kỳ thật còn có một chỗ có thể đi, Tề Vân Đình có bản lĩnh tận trời thì cũng không thể mang người ra khỏi đó, đó là Nhất Nặc sơn trang. Nhưng mà, Sở Nhất Nặc hung tàn như vậy, Hân Duyệt không thể trêu vào.

Lúc nàng xuất hiện trước mặt lão Âu và Âu tẩu, hai người giật nảy mình. Đại thiếu gia sủng ái đại thiếu nãi nãi hai người bọn họ đã từng thấy qua.

Nay chỉ có một mình đại thiếu nãi nãi mặc quần áo rách rưới, trên mặt cũng bôi bùn đất bẩn thỉu, này......

Hân Duyệt đóng cửa lại, mở miệng nói: “Ta là vì cãi nhau với Tề Vân Đình mới bỏ nhà đi, hóa trang thành như vậy để hắn tìm không được. Nếu các ngươi đồng ý để ta ở lại đây, thì hãy cam đoan giữ chặt cái miệng, không thể tiết lộ một chút gì. Không dối gạt nhị lão, nếu không phải ta đang có thai ta sẽ không đến nơi này, đã sớm xa chạy cao bay. Nay vì đứa nhỏ trong bụng, chỉ phải tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục. Nhưng mà, cho dù chết ta cũng sẽ không trở về Tề phủ. Nếu các ngươi sợ chọc vào phiền toái, cứ xem như là ta chưa từng đến đây. Nếu đồng ý cho ta ở lại, cũng phải xem như không có ta, không thể để một chút sơ hở. Mặc kệ có tâm hay là vô tình, chỉ cần là Tề Vân Đình đến đây, ta sẽ chết ở trong này.”

Vẻ mặt nàng lạnh lẽo, thái độ kiên quyết. Vợ chồng lão Âu liếc mắt nhìn nhay, không nói gì.

Hân Duyệt nói tiếp: “Chờ ta nghĩ thông suốt, tự nhiên sẽ trở về.”

Hai người vốn là người lương thiện, đối với người qua đường gặp khó khăn cũng sẽ giúp đỡ, huống chi là thiếu nãi nãi nhà mình. Chỉ là, tình hình này bọn họ chưa từng gặp qua. Mặc kệ như thế nào, cũng là thiếu nãi nãi muốn ở lại đây, bọn họ vốn không có quyền ngăn cản. Lại nói, người đang mang thai ở lại căn nhà lớn, không phải tốt hơn nhiều so với lưu lạc bên ngoài hay sao?

Vì thế, Hân Duyệt ở lại nơi này.

Quả nhiên, không quá vài ngày, trước cửa các hiệu buôn của Tề gia đều dán một bức họa, tìm kiếm một nữ nhân, người cung cấp manh mối được thương trăm lượng bạc. Trên phố đồn đãi, đó là đại thiếu nãi nãi của Tề gia đi mất, đại thiếu gia tìm kiếm khắp nơi.

Hân Duyệt kiểm kê một chút vật phẩm tùy thân của mình, lộ phí cộng thêm mua này nọ đã tốn mười lượng. Còn lại bốn mươi lượng bạc, thời tiết càng ngày càng lạnh, để cho Âu tẩu giúp mình mua hai bộ áo bông vải thô, chắc cũng khoảng mười lượng, như vậy cũng chỉ còn ba mươi lượng. Hỏi thăm tin tức giá cả, một gia đình bình thường một tháng chỉ tiêu có hai ba lượng bạc.

Hân Duyệt cười thầm mình đến thế giới này đã hơn nửa năm, thế nhưng lần đầu tiên quan tâm một cái bánh bao mấy văn tiền. Nhớ ngày còn ở hiện đại, cuộc sống lúc học trung học đều là tự mình lo liệu. Mà nay đều bị Tề Vân Đình chiều hư rồi, có hắn ở đây, ăn ngon mặc đẹp, mọi chuyện không cần sầu lo. Có thể nữ nhân cổ đại chính là lười biếng như vậy, may mà chưa đến mức không có hắn thì sống không được, bằng không cũng chỉ có thể giống đám cổ nhân phải nhường nhịn khép nép đủ đường.

Ba mươi lượng bạc tiết kiệm hẳn là có thể tiêu xài một năm, nhưng mà Hân Duyệt không muốn miệng ăn núi lở như vậy, nói thế nào cũng là một sinh viên thời hiện đại [ tuy còn chưa đi báo danh, nhưng nếu không bị kéo đến đây, cũng sắp học năm hai rồi.] phải nghĩ cách kiếm tiền tự nuôi sống chính mình. Vốn nàng cũng tính sau khi học đại học sẽ ra xã hội lăn lộn một chút, đi xin việc làm, chẳng qua bây giờ nơi kiếm tiền đã biến thành xã hội cổ đại.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Nói họ Tề không đáng tin cậy, họ Sở có thể dựa vào được sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn baonganpham về bài viết trên: MicaeBeNin, chungtakethondi, lenovo, yuriashakira
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: kunmau92, rin rin và 54 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1485

1 ... 186, 187, 188

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

9 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

10 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 45, 46, 47

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.