Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 17.08.2017, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 162: Yêu và tha thứ là hai việc khác nhau


Từ trong nhà người khách đi ra ngoài, trên trời mưa phùn giọt giọt tí tách rơi xuống.

Dụ Thiên Tuyết chìa tay đón lấy giọt mưa nhẹ, bỗng nhiên nhớ tới Tiểu Ảnh không có mang theo dù đến trường học, nhất thời nóng ruột, vội vã đón xe đến trường cậu bé. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn ddleqquydon

Ai biết thời điểm chạy tới cửa trường học, đã có người đến trước.

Dụ Thiên Tuyết vượt qua một đám người che dù, thấy Tiểu Ảnh đeo cái bao lô nhỏ đứng dưới một chiếc dù thật to, nhất thời yên lòng, mà bên cạnh cậu bé là Bùi Vũ Triết, anh mặc một bộ y phục thoải mái ưu nhã mà đẹp mắt.

"Mẹ!" Xa xa Tiểu Ảnh thấy được cô, nhón chân kêu, ra sức vẫy tay.

Dụ Thiên Tuyết vội vàng chạy tới, ngồi xổm người xuống ôm lấy con trai: "Bảo bối, có bị mưa ướt không?"

"Không có, chú Bùi tới đây rất sớm chờ con tan học." Tiểu Ảnh chớp chớp đôi mắt to tròn, rất hiểu chuyện giơ tay chụp bả vai ướt nước mưa của Dụ Thiên Tuyết: "Mẹ mắc mưa nha, có lạnh hay không?"

Dụ Thiên Tuyết nắm lấy bàn tay nhỏ bé hôn một cái, cười đến ngọt ngào: "Không lạnh."

Một cái chớp mắt tiếp theo, bóng dáng cao lớn của Bùi Vũ Triết đã bao trùm cô, nắm cả cánh tay của cô kéo cô từ trên mặt đất đứng lên, chậm rãi kéo vào dưới dù, đưa tay phẩy phẩy khuôn mặt ướt nhẹp nước mưa của cô: "Sao không cẩn thận như thế? Nóng ruột thì gọi điện thoại cho anh tới đón em là được, sao tự mình chạy tới đây?"

“Em chưa kịp gọi cho anh, không phải là gần đây anh đang vội vàng cho giải bình chọn thế giới sao? Khẳng định là rất bận." Dụ Thiên Tuyết nhẹ giọng giải thích, cảm giác ống quần của mình bị kéo.

"Mẹ, tin tức tốt nha! Chú Bùi được bình luận là ‘Nghệ sĩ dương cầm có phong cách đặc biệt trẻ nhất thế giới’, có phải hay không chú nha? Nghe nói rất lợi hại, siêu cấp lợi hại!" Tiểu Ảnh ngửa đầu chứng thực.

Bùi Vũ Triết cười yếu ớt vuốt ve đầu Tiểu Ảnh: "Cũng không tồi, rất bình thường."

Dụ Thiên Tuyết hơi sửng sốt, dừng một chút mới nói: "Vậy chúc mừng anh! Xin lỗi, em biết tin tức quá muộn, chưa kịp chúc mừng anh!"

"Từ khi nào thì em trở nên khách sáo với anh như vậy rồi, hả?" Bùi Vũ Triết cười yếu ớt siết chặt cằm của cô: "Không phải em nói là đối với Piano em không có hứng thú, cảm thấy không có Piano anh là kẻ điên, có Piano là thiên tài sao?"

"Nhưng cô giáo của tụi cháu nói, thiên tài và kẻ điên chỉ cách một ranh giới, chú là chứng minh tốt nhất!" Tiểu Ảnh to giọng nói.

Dụ Thiên Tuyết bị chọc cười, tâm tình khá tốt, nhẹ nhàng nói: "Vậy chúng ta tìm một chỗ ăn mừng cùng anh!"

Bùi Vũ Triết cúi người bồng Tiểu Ảnh, chăm chú nhìn Dụ Thiên Tuyết, cười yếu ớt nói: "Em có để ý đi dự tiệc chúc mừng với anh không? Anh vừa từ bên đó trốn đi qua đây, đoán chừng điện thoại di động cũng sắp bị gọi bể, trước khi người đại diện biết anh đến nơi này, có thể đi cùng anh không?"

Dụ Thiên Tuyết suy nghĩ một chút, ban đêm thì cái tên ‘gia hỏa’ Nam Cung Kình Hiên kia hẳn là luôn có chuyện quấn lấy anh, vì vậy gật đầu.

Mưa càng lúc càng lớn, Bùi Vũ Triết thả Tiểu Ảnh vào ghế ngồi sau xe rồi mới đến đón Dụ Thiên Tuyết, dùng áo ba-đơ-xuy che kín cô ở bên trong sau đó mới ôm cả người cô đi về hướng xe đang dừng, Dụ Thiên Tuyết hơi lúng túng, khi được bao bọc trong áo khoác ấm áp của anh cảm thụ sự dịu dàng từ trong lẫn ngoài của người đàn ông này, cô hơi rung động, anh là một người đàn ông thật sự rất tốt.


*****


Tiệc rượu rất đông người, những nhân vật nổi tiếng trong các giới của thành phố Z đều tụ tập nơi đây.

Dụ Thiên Tuyết cẩn thận chăm sóc Tiểu Ảnh không để cho cậu bé chạy loạn, trong nháy mắt không chú ý, thế nhưng cậu bé lại chạy đến giữa một đám quý phu nhân phô trương đáng yêu, chọc cho mọi người vui vẻ một trận, cô cau mày lo lắng, vốn định đi tới kéo cậu bé trở lại, nhưng Bùi Vũ Triết ngăn cản cô.

"Anh sẽ kêu người đi theo bảo vệ thằng bé, không phải lo lắng." Bùi Vũ Triết nhẹ nhàng nói: "Ngược lại là em, đừng chỉ cố chăm sóc thằng bé, thứ gì cũng chưa ăn, bên trong có phòng ăn, em muốn qua đó cùng anh ăn chút gì không?"

Dụ Thiên Tuyết cảm thấy hơi lúng túng, ánh mắt người ở đây nhìn cô có chút kỳ quái quỷ dị, có lẽ là tin tức lần trước lực ảnh hưởng quá lớn, mọi người đều còn đang kỳ quái, tại sao bọn họ đã hủy bỏ quan hệ hôn nhân nhưng vẫn còn thân mật thế này.

Bùi Vũ Triết nhìn ra sự do dự của cô, từ từ tiến tới gần nói nhỏ bên tai cô: "Không cần để ý ánh mắt của mấy người đó, thanh giả tự thanh, có sự dạy dỗ lần trước, lần này anh sẽ không để cho bọn họ viết loạn."

Dụ Thiên Tuyết gật đầu, hơi yên tâm một chút.

"Bùi tiên sinh, chúc mừng." Một giọng nói êm ái  vang lên từ phía sau.

Hai người quay lại, trong nháy mắt, thấy một chiếc váy dài ưu nhã màu tím đậm cùng gương mặt quen thuộc.

La Tình Uyển bưng một ly rượu đỏ, trên mặt nhàn nhạt ửng hồng, cho thấy đã uống vài ly rượu tượng trưng, ánh đèn chập chờn làm nổi bật vẻ xinh đẹp động lòng người của cô ta, nhẹ nhàng nâng ly rượu lên, cười yếu ớt nói: "Tôi đã sớm biết nhất định anh sẽ có thành tựu, không nghĩ tới lại nhanh như vậy, thật sự tôi vô cùng thích phong cách Piano của anh, chúc mừng anh!"

Bùi Vũ Triết cũng cười yếu ớt: "Cám ơn La tiểu thư, Nam Cung tiên sinh không có tới sao?"

La Tình Uyển lắc đầu: "Công ty của anh ấy có vài hạng mục phải lên kế hoạch khẩn cấp, có thể tối nay phải thức đêm." Ánh mắt trong suốt nhìn về phía Dụ Thiên Tuyết, cô ta nhẹ nhàng cười một tiếng: "Chào Dụ tiểu thư, không ngờ có thể nhìn thấy cô ở nơi này, lần trước nhìn thấy tin tức của cô cùng Bùi tiên sinh tôi còn tưởng là thật, không nghĩ tới sau đó lại phủ nhận, hiện tại thiệt giả khó bề phân biệt, cô có để ý nói cho tôi biết sự thật là gì hay không? Thật ra thì Kình Hiên cũng rất tò mò đó."

Hô hấp của Dụ Thiên Tuyết dừng lại, trong hoàn cảnh này, cảm giác được lời nói La Tình Uyển cũng bắt đầu có mùi vị đắc ý khách sáo, cô muốn cư xử đúng đắn nhưng rõ ràng ngửi được sự địch ý cùng châm chọc bên trong.

Mấy ngón tay mảnh khảnh chậm rãi nhấc một ly rượu giơ lên, cô nhẹ giọng nói: "Như cô thấy, chúng tôi là bạn rất thân."

“À….." La Tình Uyển ra vẻ hiểu rõ, hàng mày thanh tú hơi nhíu lại, cười yếu ớt tiếp tục hỏi: "Vậy còn ảnh chụp lần trước? Hai vị đang diễn kịch sao?"

Mặt Dụ Thiên Tuyết đỏ lên, cảm thấy lúng túng, nhưng Bùi Vũ Triết đã ôm bả vai của cô, dịu dàng trấn an.

"Hình chụp lần trước là ngoài ý muốn, tôi ngưỡng mộ Thiên Tuyết đã lâu nên nhất thời không nhịn được, không nghĩ tới sẽ bị ký giả chụp hình, La tiểu thư, hiện tại rõ ràng chưa?" Bùi Vũ Triết ôn tồn nhã nhặn, nhưng trong vẻ tươi cười mang theo chút xa cách và lạnh lùng.

La Tình Uyển nhẹ nhàng cười rộ lên, gật đầu một cái: "Tôi hiểu rồi, chẳng qua tôi cảm thấy sức quyến rũ của Dụ tiểu thư thật sự rất lớn, có bảo bảo đã năm tuổi, lại còn có thể được đàn ông ưa thích như vậy, từ trước đến giờ Bùi tiên sinh cũng không ngại cô ấy chưa kết hôn mà đã có con, tấm lòng rất rộng lượng, có muốn cạn một ly hay không? Bùi tiên sinh, tôi chúc anh sự nghiệp mau chóng thành công, chiếm được trái tim người đẹp....!"

Sau khi hơi say rượu, La Tình Uyển nói năng hơi nhiều, miệng cười duyên lộ ra vẻ quyến rũ phong tình, hấp dẫn ánh mắt rất nhiều người.

Bùi Vũ Triết ung dung thản nhiên, vẫn duy trì lễ phép, cười yếu ớt, chạm ly cùng cô ta.

Mắt thấy Bùi Vũ Triết uống hết một ly rượu đầy như vậy, Dụ Thiên Tuyết biết anh đã hơi tức giận.

Người đàn ông này, thời điểm tức giận luôn không muốn nhiều lời, có phần tự ngược bản thân.

Thật vất vả mới cáo biệt được, Bùi Vũ Triết nhàn nhạt nói một câu "Xin lỗi không tiếp chuyện được" rồi mang theo Dụ Thiên Tuyết hướng về phía phòng ăn đi tới, trên mặt La Tình Uyển đã đỏ hồng hơn, ánh mắt mập mờ nhìn hai người, cười yếu ớt,   khóe mắt càng thêm cong lên.


*****


Một phần gan ngỗng xuống bụng, rốt cuộc cái bụng đói không kêu vang nữa.

Hàng mi của Dụ Thiên Tuyết hơi rũ xuống, đôi mắt trong suốt lộ vẻ mỹ lệ lạnh nhạt mà điềm tĩnh, thỉnh thoảng cô nhìn túi xách của mình, dường như đang mong đợi điện thoại di động bên trong có thể chấn động, đêm mưa to thế này, bỗng nhiên cô cảm thấy điều hòa trong phòng tiệc mở có hơi thấp, ôm hai vai của mình, thưởng thức cảnh tượng mưa to bàng bạc bên ngoài.

Tựa hồ có chút trống rỗng.

"Tiên sinh, xin hỏi muốn mở rượu sao?" Người bồi bàn đi tới nhẹ giọng hỏi.

Bùi Vũ Triết gật đầu, ánh mắt từ chai rượu di chuyển đến khuôn mặt Dụ Thiên Tuyết, trầm tĩnh chăm chú nhìn cô, đợi người bồi bàn chậm rãi rót hai ly rượu sau đó rời đi, mới từ từ đưa tay qua, kéo cô xuống vòng quanh bờ vai mềm mại của cô, giữ trong vòng tay mình.

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, ánh mắt mơ màng mà hốt hoảng nhìn anh.

"Mặc kệ hiện giờ em đang nghĩ cái gì, nơi này là tiệc rượu chúc mừng anh, có thể dành ra một chút thời gian chỉ nhìn anh đi theo anh hay không, đừng nghĩ tới những chuyện khác?" Bùi Vũ Triết chăm chú nhìn cô, dịu dàng mà nghiêm túc nói.

Dụ Thiên Tuyết hơi lúng túng: "Thật xin lỗi, em vừa mới ngẩn người, em đâu có nghĩ tới ai, em....."

"Anh thật sự không quan tâm em đang nghĩ tới người nào, tóm lại, bắt đầu từ thời khắc này, em nghĩ tới anh là tốt nhất." Bùi Vũ Triết bưng ly rượu lên: "Vì nhiều năm quen biết, chúng ta cạn chén."

Trong lòng Dụ Thiên Tuyết mang theo sự áy náy, bưng ly rượu lên cùng anh cụng ly, trong nháy mắt uống xong cảm thấy hơi bị sặc, để cái ly xuống liền ho khan, Bùi Vũ Triết quan tâm  cầm khăn ăn lau khóe miệng cho cô, cười yếu ớt nói: "Rượu hơi mạnh, đừng uống nhanh như vậy."

"Bây giờ em có thể nói, vừa rồi đang nghĩ tới ai?" Anh hỏi.

Dụ Thiên Tuyết ngẩn ra, gương mặt đỏ ửng có chút khó tin: “Mới vừa rồi anh nói em không cần nói."

"Mới vừa rồi em cũng đã nói chúng ta là bạn rất thân, em cảm thấy không thể nói với anh sao? Hay là sợ nói ra anh sẽ ghen?" Bùi Vũ Triết cười yếu ớt, chậm rãi nheo mắt lại, khàn giọng nói: “Anh ta vẫn còn dây dưa với em? Thiên Tuyết, em dao động?"

Dụ Thiên Tuyết bị tác dụng chậm mãnh liệt của rượu đỏ làm cho rất không tỉnh táo, cũng không tránh bẫy rập trong lời nói của Bùi Vũ Triết, cau mày lắc đầu: "Em không có, em vẫn nhớ chuyện xảy ra trước kia, mỗi một chuyện đều nhớ, em không có tha thứ cho anh ta."

"Nhưng tha thứ và yêu có đôi khi là hai việc khác nhau, yêu là một loại cảm giác không có cách nào kháng cự, mà tha thứ, chẳng qua là ngưỡng cửa trong lòng em mà thôi." Bùi Vũ Triết nhàn nhạt nói.

"Đó là anh không biết chuyện trước kia, đến tột cùng em đã trải qua những gì, trừ Tiểu Ảnh ——" Sắc mặt Dụ Thiên Tuyết đỏ ửng, đôi mắt trong suốt lấp lánh, lắc lắc đầu: "Em không muốn nói tới."

"Có lẽ nói ra sẽ đỡ hơn một chút, khúc mắc của em sẽ không trầm trọng như vậy." Bùi Vũ Triết cầm tay cô, nhẹ giọng nói.

Dụ Thiên Tuyết cắn môi, muốn rút tay ra từ trong lòng bàn tay anh, nhưng không có hơi sức, anh chỉ hơi hơi dùng sức cô cũng cảm giác mình không giãy thoát được, nhìn giống như cô đang có bộ dáng ỡm ờ.

Kỳ quái, rõ ràng cô vừa mới ăn xong, sao lại bủn rủn vô lực thế này?

"Thiên Tuyết, em làm sao vậy? Thân thể không thoải mái sao?" Bùi Vũ Triết phát hiện cô có gì đó không đúng.

Dụ Thiên Tuyết giơ tay chống trán, có chút thống khổ gật đầu một cái: "Nhức đầu."

Bùi Vũ Triết cau mày, chậm rãi kéo tay cô xuống, hai ngón tay day day huyệt thái dương của cô, đè giữ, thả ra, anh còn đang suy nghĩ có phải gần đây cô quá mệt mỏi hay không: "Khá hơn chút nào không?"

Hết chương 162



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Tthuy_2203, shirleybk
     

Có bài mới 20.08.2017, 22:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 163: Có phải em bị hạ dược hay không? ?


Mặt rất nóng, Dụ Thiên Tuyết cảm thấy cả người cũng sắp bị thiêu cháy, chỉ khi tay của Bùi Vũ Triết chạm vào mặt cô mới hơi thoải mái một chút, huyệt thái dương giật giật, đầu thật là đau.

"Đã đỡ hơn một chút….." Dụ Thiên Tuyết khàn giọng nói, chỉ muốn thoát khỏi cảm giác nóng ran này.

Nhưng, mặt và thân thể đều nóng đến mức như không phải là chính cô vậy.

Một loại khát vọng không giải thích được từ trong thân thể tản mát ra, cả người cô tê dại, mềm nhũn sắp ngồi không yên.

Bùi Vũ Triết càng lúc càng lo lắng, đi qua đỡ vai cô để cô dựa vào chỗ ngồi, nhẹ giọng hỏi: "Thiên Tuyết, rốt cuộc em làm sao vậy? Nói cho anh biết ở đâu không thoải mái, anh dẫn em rời đi được không?"

Dụ Thiên Tuyết dựa vào lưng ghế lạnh ngắt thấy có chút thoải mái, hàng mi như cánh bướm từ từ mở ra, thấy gương mặt của Bùi Vũ Triết tay cô vô ý thức xoa xoa bả vai anh, cắn môi nói: "Em không đứng lên nổi, mệt quá....."

Bùi Vũ Triết có hơi kinh ngạc nhìn động tác của cô, cảm thụ lòng bàn tay mềm mại của cô, tim đập nhanh và loạn nhịp một trận.

"Được, anh đỡ em dậy." Anh khàn giọng nói, ôm thắt lưng của cô kéo cô từ trên ghế đứng dậy, thế nhưng không nghĩ tới, nhất thời cô đứng không vững lại ngã vào trong lồng ngực mình, Bùi Vũ Triết vội vàng ôm chặt thắt lưng cô không để cô trượt xuống, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.

"Thiên Tuyết, nói cho anh biết rốt cuộc em làm sao vậy?" Bùi Vũ Triết chăm chú nhìn mặt cô, lo âu hỏi.

Thân thể Dụ Thiên Tuyết mềm nhũn nương tựa vào người anh, thanh âm bên tai như có như không như đến từ ngoài không gian, mắt cô nặng nề không mở ra được, hàng mi như cánh bướm rũ xuống, cúi đầu thở hổn hển dựa vào anh, chết sống ở trong lòng anh, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, tay cô run rẩy muốn kéo mở cổ áo của anh ra.

"Em rất khó chịu..... Không biết khó chịu ở đâu....."

Bùi Vũ Triết bị động tác của cô làm cho sợ hết hồn lần nữa, ngón tay cô luôn mềm mại mát lạnh, nhưng bây giờ lại nóng hổi, anh vội giơ tay sờ trán cô một cái, cũng rất nóng, mặt và cổ cũng giống như vậy.

Tình huống như thế này không giống bị dị ứng, cô chỉ mới ăn qua một phần gan ngỗng, uống qua một ly rượu mà thôi, hơn nữa anh cũng ăn một phần như thế làm sao có thể xảy ra chuyện gì? ?

"Ngoan..... Anh dẫn em rời khỏi nơi đây, trở về phải nghỉ ngơi biết không?"

Dụ Thiên Tuyết không chịu, khó khăn lắc đầu, cau mày nói: "Tiểu Ảnh....."

"Đừng lo lắng cho Tiểu Ảnh, anh sẽ kêu người trông nom thằng bé." Bùi Vũ Triết bảo đảm, ôm lấy thân thể mềm mại nóng hổi  của cô, đi tới cửa dặn dò bồi bàn một tiếng, rồi đi ra bên ngoài.

Mưa lớn bàng bạc.

Dụ Thiên Tuyết cảm giác có chút mát lạnh, chậm rãi mở mắt nhìn mưa đầy trời, Bùi Vũ Triết để cô đứng ở cổng rồi đi vào lấy dù, cô ngửa mặt nhìn màn mưa khắp trời cảm thấy như có thể giải thoát, trong nháy mắt, mưa bụi lạnh buốt phần phật tạt vào người, Dụ Thiên Tuyết lạnh cóng đến mức giật mình một cái, lại thấy cảm giác nóng ran toàn thân đang dần dần biến mất.

Cô ôm chặt hai vai, một lát lại buông ra, mê man đi trong màn mưa mịt mù.

Bùi Vũ Triết cầm dù quay trở lại đã không thấy tăm hơi bóng dáng cô, sốt ruột một trận, rốt cuộc nhìn thấy cô ở trong mưa.

"Thiên Tuyết!" Bùi Vũ Triết vừa kêu vừa chạy tới, chạy ào vào trong mưa, quăng cái dù ôm chặt cô: "Đáng chết..... Sao em ở chỗ này dầm mưa! Không phải kêu em chờ anh một lát sao! Mưa lớn như thế em muốn làm cái gì!"

Dụ Thiên Tuyết không nói lời nào, cả người chỉ run rẩy, phát hiện mưa dội vào thân thể cũng không xua tan được khát vọng.

Bùi Vũ Triết cố định lại thân thể cô, cúi người nhặt cây dù trên đất lên muốn mở ra che kín cả hai, bỗng nhiên Dụ Thiên Tuyết  quấn lên cổ anh, cánh môi mềm lạnh hôn lên môi anh.

Bùi Vũ Triết trợn to hai mắt, khiếp sợ đứng im tại chỗ.

Hai cánh tay cô quấn vòng quanh cổ anh, cánh môi khe khẽ hôn nhẹ lên bờ môi anh, không bắt được trọng điểm, giọng nói run run mang theo tiếng khóc nức nở: "Giúp em..... Em nóng quá..... Nóng quá....."

Lần đầu tiên Bùi Vũ Triết cảm thụ sự chủ động của cô, trái tim cũng bị rung động, cơ hồ không nhịn được mà ôm chặt thắt lưng của cô nặng nề hôn trả lại, nhưng mưa lạnh như băng kích thích lý trí của anh, bàn tay anh nắm lấy thắt lưng cô, chống trán vào trán cô, nói: "Thiên Tuyết, em nhìn anh..... Anh  biết chuyện gì xảy ra, em..... Em bị hạ dược phải không?"

Căn bản là Dụ Thiên Tuyết nghe không rõ anh đang nói gì, không chiếm được gì đó có thể thoải mái, hai cánh tay của cô lại quấn lên cổ anh, thống khổ cúi đầu, cả người run rẩy, đôi tay vòng sau lưng anh níu chặt áo anh không biết làm sao mới có thể giải thoát.

Trong mắt Bùi Vũ Triết là sự nóng bỏng, không còn kịp cầm dù ngăn trở cô nữa, trực tiếp ôm ngang cô lên hướng về chiếc xe đi tới.

Mưa to bàng bạc, anh đặt Dụ Thiên Tuyết ở trên ghế sau cài dây an toàn lại, vén tóc cô ra chăm chú nhìn cô.

Dụ Thiên Tuyết nắm thật chặt một bàn tay của anh, run rẩy không chịu buông ra.

Bị mưa dầm ướt đẫm, y phục dính sát trên người cô, tôn lên hình dáng và đường cong quyến rũ khiến người ta hít thở không thông, cô ngửa đầu thở hổn hển, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đã ửng hồng, lộ ra xương quai xanh xinh đẹp hấp dẫn, tinh xảo vô cùng.

Bùi Vũ Triết không nhịn được, cúi người hôn lên môi cô.

Cánh môi lạnh như băng, lúc hôn lại trơn nhẵn mềm mại, đầu lưỡi nóng bỏng của anh quét qua cánh môi cô, trượt sâu vào, dùng sức hôn, nếm đến hương vị nơi đầu lưỡi của cô, cả người anh run lên, ở trên ghế sau ôm cô thật chặt.

Dục vọng trong thân thể Dụ Thiên Tuyết bị khơi mào, hai cánh tay quấn quanh cổ anh kéo thấp xuống.

Thật thoải mái..... Dường như chạm đến dòng nước lạnh, mát rượi đến mức có thể làm dịu đi sự khô nóng trong cơ thể cô.

"….." Bùi Vũ Triết kêu rên lên một tiếng, tay anh xoa tóc cô cảm giác mình muốn mau chóng chiếm lấy cô, chẳng qua là đang ở trong xe anh không có cách nào cứ như vậy mà cợt nhã cô, huống chi cô đã không còn thanh tỉnh..... Anh cau mày thật chặt, liều mạng dùng lý trí khiến bản thân dừng lại, hồi lâu sau mới rời khỏi cánh môi bị hôn có hơi sưng đỏ của cô, ở khoảng cách gần chăm chú nhìn cô.

"Đừng đi….." Dụ Thiên Tuyết quấn anh thật chặt, trong mắt mơ hồ rưng rưng lệ, run giọng nói: "Không được đi, em thật sự rất khó chịu….." Thậm chí cô giơ tay túm lấy y phục của chính mình, cả người nóng đến muốn thiêu cháy.

"Thiên Tuyết!" Giọng của Bùi Vũ Triết khàn khàn kêu cô ngưng lại, đột nhiên cầm lấy tay cô không để cho động tác của cô đi xuống.

"Ngoan một chút, xin em..... Nếu không anh thật sự khống chế không được, anh không muốn tổn thương em!" Bùi Vũ Triết thở hổn hển nói, trong mắt có ngọn lửa cháy bỏng, kiên quyết kéo tay cô ra ném cô ở trên ghế sau, đóng cửa xe "Sầm!" một tiếng.

Bước ra ngoài xe, dính ướt chút nước mưa, lúc này Bùi Vũ Triết mới kéo cửa xe ghế trước ra ngồi vào.

Đêm này, quả thật điên đảo cuồng loạn, Bùi Vũ Triết khởi động xe mới nhớ tới hoàn toàn không biết muốn dẫn cô đi nơi nào, anh không muốn lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn nên không nhìn kính chiếu hậu một lần nào, đối với sự khó chịu rên rỉ của cô cũng mắt điếc tai ngơ, chẳng qua quả đấm càng nắm càng chặt, dễ dàng nhận ra sự nhẫn nại chịu đựng đang trải qua khảo nghiệm lớn đến như thế nào.

Đi chỗ nào?

Bây giờ cô đang trong tình trạng này, chẳng lẽ tìm một chỗ đông lạnh cô cả đêm? !

"Chết tiệt….." Bùi Vũ Triết khẽ nguyền rủa, vốn sự kiềm chế của anh cũng rất thấp, vẫn luôn dựa vào sự thanh tỉnh của cô không ngừng đẩy ra anh cảnh cáo anh mới có thể kiềm nén, hiện tại anh càng lúc càng không thể kiềm chế bản thân, mà vừa nãy, đến tột cùng là ai bỏ thuốc hại cô?

Nghĩ tới nghĩ lui đều không hiểu rõ, Bùi Vũ Triết móc lung tung từ trong túi ra một tấm thẻ, là của một khách sạn vừa cho anh danh thiếp, tối nay, có lẽ, chỉ có thể đến đó.

Gọi điện thoại cho người chăm sóc tốt Tiểu Ảnh, Bùi Vũ Triết đạp cần ga hướng về phía khách sạn kia chạy tới.


*****


Bóng đêm yên tĩnh.

La Tình Uyển dựa vào cửa sổ xe mơ màng nhắm mắt, mãi cho đến khi trong xe có chút động tĩnh mới từ từ mở mắt ra.

Đôi mắt sắc lạnh của Nam Cung Kình Hiên xuất hiện trước mặt cô ta, lạnh lùng hỏi: "Sao cô lại ở chỗ này?"

Ý thức của La Tình Uyển có hơi không thanh tỉnh, cố gắng mở mắt nhìn chung quanh, lúc này mới rõ, hình như xe đang chạy đến dưới cao ốc Lịch Viễn, cô ta ngước mắt, đôi mắt trong trẻo có chút mê man: "Em....."

"Nam Cung thiếu gia." Tài xế vội vàng nói: "Là như thế này, tôi biết xe của cậu xảy ra chút vấn đề nên kêu tôi tới đón về biệt thự, nhưng nửa đường nhận được điện thoại của quản lý La, kêu tôi thuận đường cùng đón La tiểu thư về, La tiểu thư vừa tham dự tiệc rượu, có thể, có thể uống hơi nhiều....."

Nam Cung Kình Hiên nghe tài xế  giải thích, hừ lạnh một tiếng.

"Cho ông hai lựa chọn, ông đưa cô ta về tôi tự mình đón taxi, hoặc là ——" Anh lạnh giọng nói với tài xế, cúi người nhìn chằm chằm La Tình Uyển trên ghế sau, tiếp tục nói: "Cô xuống, tự mình đón taxi về nhà họ La, tôi không rảnh dẫn cô đến biệt thự Nam Cung."

La Tình Uyển nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn lãng của anh, trong lòng là một trời tuyệt vọng.

"Không cần đâu….." Đôi môi tái nhợt của La Tình Uyển khạc ra ba chữ kia, tự bước xuống xe, nắm chặt túi xách không để cho mình ngã xuống: "Em tự đi, không nhọc phiền anh phí tâm, đây là xe nhà anh, thật ra thì cũng không còn bao nhiêu quan hệ với em, không phải em không trả nổi tiền taxi, anh không cần đuổi em."

Vừa nói xong, cô ta liền đi tới ven đường, thân hình có chút lắc lư, ở ven đường vẫy tay đón xe.

Tài xế chận lại nói: "Thiếu gia, đã trễ thế này đừng để La tiểu thư một mình đón taxi, không an toàn! Cho dù có ồn ào mâu thuẫn gì, tóm lại La tiểu thư mà xảy ra chuyện thì không tốt....."

Gương mặt lạnh lùng của Nam Cung Kình Hiên đè nén sự tức giận.

Một hồi lâu, rốt cuộc anh đi tới kéo cánh tay của La Tình Uyển, lạnh lùng nói: "Được rồi, say khướt thì đừng mất mặt đứng ở ven đường, tôi đưa cô về nhà họ La, chính cô tự xem xét lại bản thân, uống nhiều rượu như vậy làm cái gì!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của La Tình Uyển lặng ngắt như tờ, một câu cũng không nói.

Hai người cứ như vậy lên xe, cô ta dựa vào cửa sổ xe chậm rãi nhắm mắt lại, khàn giọng nói: "Em cũng không muốn uống nhiều, chỉ vì mỗi người em gặp đều hỏi tại sao anh không tới cùng em, vì thế em đành phải uống luôn phần rượu kia của anh mới không mất lễ tiết….. Anh cho rằng trên thế giới này có bao nhiêu người thật tâm đau lòng em....."

Nam Cung Kình Hiên lạnh mặt nghe cô ta nói, trong đôi mắt thâm thúy mơ hồ có sự không kiên nhẫn cùng hận ý.

Anh chịu đựng không nói gì nữa, chỉ nghe điện thoại vang lên trong túi xách của cô ta. mang truyện đi xin ghi rõ nguồn:  dd lequydon

La Tình Uyển cau mày nhịn xuống cảm giác muốn nôn, thò tay vào trong túi xách nhận điện thoại: "Alô? Chuyện gì?"

"Tôi không biết Bùi Vũ Triết đi đâu….." La Tình Uyển chống tay ngồi dậy, nhẹ giọng nói: "Ban tổ chức mấy người không trông chừng anh ấy, kêu tôi tìm người ở đâu? Tôi chỉ biết anh ấy và Dụ Thiên Tuyết đến cùng nhau, mấy người tìm cô ấy đi......"

Vốn Nam Cung Kình Hiên không chú ý nghe cô ta nói gì, chẳng qua, đột nhiên nghe thấy cái tên kia, bất thình lình kích động thần kinh của anh!

Hết chương 163


Đã sửa bởi Hoalala lúc 17.09.2017, 20:06, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, Mooncake94, Tthuy_2203, shirleybk
     
Có bài mới 23.08.2017, 20:33
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 546
Được thanks: 2694 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 164: Sự tình này, chính anh sẽ giải quyết!


Trong đêm tối, đôi mắt thâm thúy của anh lóe sáng, nghiêng đầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm La Tình Uyển.

Dường như La Tình Uyển hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, ngà ngà say nồng nặc, nhẹ nhàng xoa huyệt thái dương của mình, giọng nói khàn khàn: "Tôi không rõ lắm, tôi gọi điện thoại hỏi Tiểu Ngải giúp cô....."

Nói xong, cô ta cắt đứt điện thoại di động, tựa nhẹ vào chỗ ngồi, điện thoại ở trong tay cũng trượt xuống.

Hình như thật sự rất say, cũng rất mệt mỏi, một chút cũng không muốn động đậy.

"Cô vừa nói gì?" Nam Cung Kình Hiên nhíu mày hỏi.

Mí mắt của La Tình Uyển giật giật, hàng mi dài run lên một cái, đôi mắt mang theo hơi nước mở ra, có chút mê muội nhìn anh.

"Dụ Thiên Tuyết ở chung một chỗ cùng Bùi Vũ Triết?" Ngữ điệu của Nam Cung Kình Hiên rất lạnh, hỏi cô ta.

La Tình Uyển có chút thanh tỉnh, ánh mắt trong suốt nhìn anh: "Lúc nãy là ở cùng nhau, ở tiệc rượu chúc mừng Bùi Vũ Triết ——" Cô ta ngước mắt nhìn lướt qua anh, ánh mắt lóe sán g trong đêm tối: “Em nghĩ anh biết."

Sắc mặt của Nam Cung Kình Hiên càng thêm xanh mét.

"Vậy bây giờ thì sao? Hiện tại cô ấy ở đâu?"

La Tình Uyển chậm rãi di chuyển ánh mắt, tựa hồ không muốn trả lời, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo chút ưu thương nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Tôi đang hỏi cô!" Nam Cung Kình Hiên hung hăng nắm cằm cô ta quay mặt cô ta lại, tức giận hỏi: "Bây giờ cô ấy đang ở đâu? Có phải vẫn còn ở chung một chỗ với Bùi Vũ Triết hay không? Trễ thế này? !"

La Tình Uyển vẫn không nói lời nào, chẳng qua, sương mù trong đôi mắt xinh đẹp càng mờ mịt hơn.

"Nam Cung thiếu gia, đừng hỏi tiểu thư như thế, tiểu thư uống quá nhiều rượu, cậu đợi cô ấy tỉnh táo một chút rồi hỏi, hoặc là có chuyện gì thì về đến nhà mới xử lý….." Tài xế ở ghế trước  nhìn có hơi đau lòng, chầm chậm nói.

"Ông câm miệng cho tôi!" Nam Cung Kình Hiên cũng không quay đầu lại, cắt đứt lời của tài xế.

"Mau nói rõ cho tôi, nếu không cô sẽ biết hậu quả." Giọng của Nam Cung Kình Hiên lạnh như hàn băng.

La Tình Uyển bình tĩnh nhìn anh, bỗng chốc cười khẽ, vẻ vô tội làm đau lòng người, giọng nói khàn khàn: "Em vừa mới hiểu ra, năm năm trước anh đối xử với Dụ Thiên Tuyết cũng không tốt, cô ấy đã từng chịu khổ rất nhiều, sau đó lại khiến anh đau lòng nhiều năm như vậy, cho nên bây giờ anh mới quan tâm cô ấy thế này, hình như em thật sự say rồi, em đang nghĩ, có phải nên để anh tổn thương em nhiều thêm một chút hay không, rồi anh cũng sẽ đau lòng em như thế, nói không chừng, sau đó sẽ thích em, tốt hơn với em."

Hơi thở của cô ta mong manh, ý thức rất không thanh tỉnh, giọng nói trong trẻo có hơi khàn khàn.

Cảm xúc trên gương mặt tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên có chút phức tạp, rõ ràng đã tiêu hao hết sự kiên nhẫn, anh không rảnh ở nơi đây nghe người phụ nữ này thu buồn xuân đau, giờ phút này, anh chỉ muốn biết Dụ Thiên Tuyết đang ở nơi nào.

La Tình Uyển nhìn ra suy nghĩ của anh, nhẹ nhàng gật đầu, có chút thê lương: "Được, anh đừng nổi giận, em giúp anh tìm."

Cô ta lấy điện thoại di động ra ấn một dãy số, ngước mắt lên nhẹ nhàng cười với anh: "Quả nhiên yêu ai thì chính là mắc nợ người đó, hiện tại, em cũng bái phục bản thân mình rộng lượng đến mức có thể giúp anh tìm phụ nữ."

Sắc mặt của Nam Cung Kình Hiên rất khó coi, cô ta cũng không ngại, chỉ thoải mái dựa vào lưng ghế, cảm thụ được anh đang nhìn mình chăm chú, mặc kệ là chán ghét hay là vứt bỏ, giờ phút này, ánh mắt của anh vẫn dính chặt trên người cô ta, không phải sao?

"Tiểu Ngải, là chị Tình Uyển." La Tình Uyển nhẹ giọng hỏi: "Có biết Bùi tiên sinh đi đâu không? ..... Đúng, còn bạn gái bên cạnh anh ấy nữa, hẳn là bọn họ ở cùng một chỗ."

Cô ta cau mày nghe tiếp một hồi, cắn môi nói: "Em nói chậm một chút, khách sạn nào? ..... Phòng 8301, chị nhớ kỹ rồi."

Cúp điện thoại di động, trong lòng La Tình Uyển có chút sợ hãi  thấp thỏm, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt của Nam Cung Kình Hiên, quả nhiên, sát khí có chút nồng đậm, cô ta có hơi miệng đắng lưỡi khô, giọng nói khàn khàn: “Anh cũng vừa nghe được Tiểu Ngải nói, trước khi tan tiệc thấy bọn họ từ phòng ăn đi ra ngoài bằng cửa sau, đi theo mới biết bọn họ thuê phòng ở khách sạn Dương Ngọc, biết số phòng rồi thì không đi theo nữa, vì không có nhân vật chính nên người đại diện của anh ấy chỉ có thể thay mặt tuyên bố kết thúc tiệc rượu chúc mừng..... Chính là như vậy."

Khách sạn, mướn phòng.

Nam Cung Kình Hiên chỉ có cảm giác trên trán mình nổi gân xanh.

Anh nắm chặt hai bàn tay chống bên người La Tình Uyển, xương ngón tay cũng bắt đầu trắng bệch, khàn giọng hỏi: "Chuyện xảy ra bao lâu rồi?"

"Không rõ thời gian cụ thể, chắc là cùng lúc em rời khỏi."

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng gật đầu: "Dừng xe."

Tài xế thoáng sửng sốt: "Thiếu gia, cậu có chuyện gì sao?"

"Tôi kêu ông dừng xe!" Nam Cung Kình Hiên gầm nhẹ.

La Tình Uyển bình tĩnh nhìn anh, mở miệng hỏi: "Tại sao anh phải kích động thế này? Suy nghĩ kỹ thì cũng dễ hiểu thôi, cô ta sống chung một chỗ cùng với Bùi Vũ Triết nhiều năm như vậy, có khả năng không phát sinh quan hệ sao? Giữa nam nữ trưởng thành có loại quan hệ này cũng rất bình thường, huống chi cô ta là một người mẹ đơn thân, cuộc sống vốn cũng đủ khổ sở đủ tịch mịch….."

"Cô câm miệng cho tôi!" Ánh mắt Nam Cung Kình Hiên nhìn cô ta như muốn giết người, nghiến răng gằn ra mấy chữ, gân xanh nổi lên, đột nhiên lạnh lùng tháo dây an toàn của mình ra: "Nếu để tôi biết cô có dính dán đến chuyện này, cô nhất định sẽ chết! Tôi hận nhất chính là phụ nữ bôi nhọ chửi bới lẫn nhau! La Tình Uyển, may mắn là cô cố tình ngồi bên cạnh tôi để tôi biết tin này, phụ nữ của tôi có bộ dạng gì tự tôi sẽ đi nhìn, thu hồi những lời cô tự cho là đúng!"

La Tình Uyển cũng không sợ hãi, ánh mắt trong suốt mà mềm mại, khe khẽ tựa vào chỗ ngồi, dịu dàng nói: “Được, sau này em sẽ không như thế nữa, anh có thể tự mình đi xem, cô ta là hạng người gì, em là cái gì hạng người gì."

Nam Cung Kình Hiên đứng dậy, đóng mạnh cửa xe "Sầm!" một tiếng.

Trong xe yên lặng mấy giây, qua cửa sổ xe, La Tình Uyển xuyên có thể nhìn thấy Nam Cung Kình Hiên đang bấm điện thoại gọi xe, cô ta chăm chú nhìn chằm chằm vào bóng lưng của anh, cao ngất thẳng tắp như thế, giơ tay nhấc chân đều có sự mị hoặc khiếp người, cô ta nâng mu bàn tay lên nhẹ nhàng đụng vào cằm của mình, nơi đó, mặc dù bị anh bấm đau vô cùng, nhưng ít nhất, có nhiệt độ của ngón tay anh.

Cô ta mê luyến người đàn ông này, toàn bộ mọi thứ thuộc về anh.

"Chúng ta về." La Tình Uyển nhẹ nhàng nói một câu, nhắm mắt lại, chìm vào mộng đẹp ấm áp nhất.


*****


Lạc Phàm Vũ lái xe tới từ nơi hội họp gần đây, nhìn sắc mặt xanh mét mà nóng nảy của anh, cũng thu lại biểu tình quần là áo lượt, nghiêm túc hiếm thấy, hỏi: "Cậu sao vậy? Hơn nửa đêm còn gọi mình ra ngoài, xe cậu đâu?"

Thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi của Nam Cung Kình Hiên nhanh chóng đi tới, đột ngột bao trùm hơn phân nửa ánh sáng đèn đường, Lạc Phàm Vũ chỉ nghe tiếng mở cửa, ngay sau đó, cổ áo của anh đã bị níu lên, túm mạnh lôi ra ngoài!

"Mẹ kiếp..... Con bà nó, Nam Cung Kình Hiên, cậu muốn làm gì!" Lạc Phàm Vũ bẻ ngoặc bàn tay như kìm sắt của anh, tuôn ra một câu nói tục.

"Cho mượn xe dùng một chút, cậu có thể đi!" Nam Cung Kình Hiên ngồi vào, đóng cửa xe, lạnh giọng nói.

Lạc Phàm Vũ lảo đảo nghiêng ngã đứng vững, kéo lỏng cà vạt, ngước mắt lên tức giận mắng: "Cái tên khốn kiếp này, xuống xe cho mình! !"

Nhưng không còn kịp nhiều lời nữa, xe đã thụt lùi,  đột nhiên ngừng lại, quay đầu, sau đó như một mũi tên lao vào trong bóng đêm nồng đậm!

Khách sạn Dương Ngọc.

Nam Cung Kình Hiên xông vào nói số phòng, sắc mặt cô tiếp tân hơi lúng túng: "Vị tiên sinh này, khách ở phòng này dặn dò là không cho ai tới quấy rầy bọn họ, anh xem....."

Trán Nam Cung Kình Hiên nổi gân xanh, gương mặt tuấn tú xanh mét lạnh như băng, đôi mắt lộ ra sự tà mị lãnh khốc, không để ý đến bất cứ ai sải bước đi tới thang máy.

Lầu tám, phòng 8301.

Nam Cung Kình Hiên cắt đứt cuộc gọi cho Dụ Thiên Tuyết lần thứ N, "Ầm!" một tiếng, cửa phòng bị đạp vang lên một tiếng thảm thiết - đứng trước cửa, anh bắt đầu điên cuồng đạp cửa!

Trong hành lang dài, hệ thống báo động điên cuồng kêu vang, người trong cả tầng lầu cũng kinh hoàng.

Thời điểm an ninh chạy tới, chỉ nhìn thấy một người đàn ông anh tuấn cao ngất, sắc mặt tái xanh đang đạp cửa, sức lực kinh hãi khiến bọn họ phải chạy lên khiển trách, nhưng cánh cửa dầy cộm nặng nề kia lại "Rầm!" một tiếng, đã bị đạp thủng!

Trong nháy mắt bóng dáng Nam Cung Kình Hiên xuất hiện ở cửa, toàn bộ hình ảnh trong phòng đều như ngừng lại.

Trên mặt đất, một loạt dấu chân ướt nhẹp.

Cửa phòng tắm mở, còn có tiếng nước chảy rắc rắc, nhưng lại có hai người đang dây dưa trên cái giường lớn trắng như tuyết, lễ phục màu trắng trên người Bùi Vũ Triết bị nước thấm ướt đã được cởi bỏ, sơ mi bên trong đã mở ra ba nút áo, tóc lòa xòa rơi xuống vài giọt nước có vẻ mị hoặc vô cùng, mà người phụ nữ trong lòng anh cũng đã lộ cả bờ vai, mịn màng trắng nõn, y phục trên người cũng ướt nhẹp dán chặt.

Tiếng vang cực lớn ngoài cửa vừa rồi cũng làm cho hai người chấn tỉnh.

Hàng mi ướt rượt của Dụ Thiên Tuyết thủy chung nhắm chặt, không biết một hồi nóng ran một hồi lạnh như băng trên người mình là đến từ đâu, tóm lại cô khó chịu muốn phóng thích nhiệt độ nóng ran trong cơ thể mình, vẫn ôm thật chặt một người, mặc cho những nụ hôn chằng chịt rậm rạp kia rơi vào bả vai và cần cổ mình, rất thoải mái, cô còn muốn nhiều hơn.

Nhưng một tiếng "Rầm!" kia, nhất thời làm cho cô tỉnh táo không ít, có người xông vào phòng, giữa ánh mắt sắc bén của những người xa lạ, cảm giác bạo lộ thân thể khiến lòng cô nhói đau! Toàn thân cũng hoàn toàn lạnh ngắt !

"….." Gương mặt tuấn tú của Bùi Vũ Triết ửng hồng, thét lớn một tiếng, theo bản năng kéo cái mền qua che kín người phụ nữ trong ngực mình, nhìn Nam Cung Kình Hiên đang đứng tại cửa.

Trong nháy mắt nhìn thấy một màn kia, Nam Cung Kình Hiên chấn động toàn thân, dường như bị một một búa tàn nhẫn chí tử nện trúng! Sắc mặt anh lạnh lùng xanh mét, cả linh hồn cũng như bị hút ra, ánh mắt âm lãnh như băng nhìn hai người trên giường.  mang truyện đi xin ghi rõ nguồn: dd lequydon

Thân thể cô trắng mịn dụ người, giờ phút này đang quấn chặt người đàn ông khác, kích tình bốn phía.

Dụ Thiên Tuyết thấy được Nam Cung Kình Hiên, ý thức bị dục vọng thiêu cháy đến mơ hồ - đột nhiên thoáng thanh tỉnh, đôi mắt long lanh trợn to nhìn chằm chằm vào anh, cô cũng không biết mình đang làm cái gì, tại sao lại có thể như vậy!

Mà gương mặt tuấn tú của Bùi Vũ Triết cũng xanh mét, không nghĩ tới sẽ có người xông vào nhìn thấy cô trong trạng thái chật vật nhếch nhác thế này, anh thương tiếc dùng cái mền bao bọc cô thật kín, lạnh lùng nói: "Nam Cung tiên sinh, anh không biết đi vào là phải gõ cửa sao?"

Giờ phút này, Nam Cung Kình Hiên chỉ cảm thấy, anh, muốn, giết, người! !

Thì ra, là do anh tiến vào không đúng lúc, phá hư chuyện tốt của bọn họ, có đúng không? !

Đôi mắt lạnh lùng sáng lên sự khát máu, đôi môi mỏng mím chặt, lửa giận ngập trời khiến anh gần như nổ tung! Nam Cung Kình Hiên kéo qua cách cửa đã bị mình đạp hư, hung hăng hướng phía sau lưng đập tới, lạnh giọng quát: "Mẹ nó, cút đi hết cho tôi!"

Chuyện nơi đây, không cần người khác, chính anh sẽ giải quyết!

Hết chương 164


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Badgirl068, MicaeBeNin, Mooncake94, shirleybk
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Song Nhi
Song Nhi
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.