Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 

Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

 
Có bài mới 15.08.2017, 16:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 28.02.2017, 02:52
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 238 lần
Điểm: 18.85
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 42
Chương 69

Editor: Nguyễn2

Lần này đến phiên ta bật cười. Ta vừa cẩn thận quan sát sắc mặt A Nam, vừa cẩn thận xoa chân nàng, đồng thời ngoài miệng lại hỏi Đặng hương: "Tiên sinh cho rằng Quy Mệnh Hầu sẽ nói thật sao?"

Không phải ta xem thường người Nam, nhưng Quy Mệnh Hầu tuyệt đối không phải là đại diện tốt của Nam Sở. Lúc ta thấy hắn ca múa trong thiên hạ thái bình của Đại Triệu ta, ta liền không thèm nhìn hắn. Trong mắt của ta, người này, nếu không phjải ngốc thâ, thì nhất định là người lòng dạ độc ác.

Nhớ năm đó, con trai hắn mua chuộc thái giám trong cung vọng tưởng muốn tạo phản, chuyện bại lộ, người của ta đánh đến tận cửa. Hắn đang ôm một đám cơ thiếp khỏa thân đùa giỡn. Thấy người của ta, hắn chỉ nói không biết con hắn ở đâu, còn nói hắn cùng với con hắn đã không liên lạc từ lâu. Vì vậy hắn thoái thác chuyện này sạch sẽ. Ta giết con trai hắn, hắn còn quỳ xuống đất ca tụng ta anh minh. Từ đó về sau, người khác đều nói Quy Mệnh Hầu ù tai hoa mắt, chỉ có ta không tin lắm. Trong mắt của ta, làm sao có thể hoàn toàn cam tâm được chứ.

Đặng Hương vân vê sáo ngọc trên tay, như rơi vào trầm tư. Ta thấy hắn tán thành nhưng không cho là đúng. Người này quá trầm lặng, làm cho người ta không thấy được tính tình thật sự của hắn.

Một lát sau, Đặng Hương nói cho ta: "Quy Mệnh Hầu nhặt được A Nam ở trước cửa phủ công chúa. Hắn vốn muốn tới phủ công chúa nhìn nhà bên này." Nói xong hắn không biến sắc cất sáo ngọc, đứng lên đi ra ngoài cửa."Hoàng thượng không muốn gặp Quy Mệnh Hầu, ta sẽ đuổi hắn đi."

Ta nhớ, hắn có hỏi ta nên đi tìm Quy Mệnh Hầu, có thể thấy được hắn đối với Quy Mệnh Hầu cũng có tâm tư. Chỉ là, Quy Mệnh Hầu là đại biểu Nam Sở, cách nhìn của hắn và ta đối với người này không giống nhau.

Ta cười lạnh một tiếng."Chắc hắn còn trông cậy muốn trao đổi với ta, cứ để cho hắn đi như vậy, hắn tất nhiên không có cam lòng." Ta hiểu rõ Quy Mệnh Hầu muốn trao đổi gì với ta. Chỉ không biết hắn muốn đổi lấy cái gì.

Đặng Hương đứng lại, như có điều suy nghĩ nhìn ta, "Nếu Hoàng thượng cảm thấy lời người đáng sợ. . . . . ."

"Không có gì, " ta cắt đứt lời hắn, "Không phải hắn sẽ nói lung tung quan hệ giữa tiên sinh và A Nam sao?" Ta hếch mày nhìn Đặng Hương, "Trẫm đã sớm không sợ người khác nói gì, cũng tin tưởng nhân phẩm của hai người." Chúng ta đều là người thông minh, hắn chắc chắn biết ta có ý gì.

Đặng Hương nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạt một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Ta căn bản không tin Quy Mệnh Hầu chỉ đến xem nhà, hắn nhất định biết Đặng Hương đã tới phủ công chúa, về phần sao hắn biết, ta không muốn nghĩ.

Ta chuyên tâm xoa chân A Nam, dần dần, trên bắp chân A Nam cũng hiện ra màu đỏ, tiếng A Nam hừ hừ cũng dần dần yếu đi. Một lát sau, A Nam ngủ thiếp đi. Ta ngừng tay, sờ chân của nàng, vẫn còn có chút lạnh. Sợ xoa nữa sẽ làm nàng tỉnh giấc, ta định cởi váy nàng, nhét chân nàng vào trong ngực ta. Chân A Nam hơi lạnh, ta che kín váy nàng, lại kéo chăn đắp kín thân thể nàng. Ta cứ ôm chân của A Nam ngồi ở đầu giường, ngây ngốc nhìn A Nam ngủ.

A Nam không có gì đáng ngại, như thế là tốt rồi. Về phần có người ở sau lưng đánh lén, ta rất khinh thường.

Ta phải suy nghĩ thật kỹ sẽ ứng phó cục diện về sau như thế nào.

Chuyện Đặng Hương xuất hiện sẽ không thể giấu, Quy Mệnh Hầu sẽ truyền chuyện ngày hôm nay ra ngoài. Người không biết, còn không biết sẽ sắp xếp A Nam như thế nào. Mẫu hậu nhất định sẽ có áp lực. Giữ vững hiện trạng cũng đã khó rồi, một khi muốn động vào Phùng Yên Nhi, trên triều đình sẽ đề nghị ào ào, lấy A Nam ra làm đệm lưng cho Phùng Yên Nhi.

Tóm lại, về sau mỗi đi bước đều phải cực kỳ cẩn thận. Trong lòng ta hiểu, Phùng Yên Nhi nhất định là có hành động rồi, hôm nay nghe được hai người kia nói chuyện, mười phần là có liên quan đến Phùng Yên Nhi. Nói không chừng đây việc kéo A Nam xuống nước chỉ là khởi đầu. Nghĩ đến đây ta có chút nhức đầu, vốn nhằm vào ta, tại sao lại liên lụy đến A Nam chứ?

Một giây sau, cửa phía sau ta bị gió thổi mở ra, ta không muốn kinh động A Nam, liền không đứng dậy đóng lại. Ta nghe thấy bên ngoài có tiếng người nói chuyện, cũng mùi thuốc bay vào, ta nghe ra là huynh đệ Đặng gia.

"A Nam ở trong cung bị người đánh." Đặng Vân căm giận bất bình.

"Chuyện này có chỗ kỳ lạ," một người khác là Đặng hương, "Cung nhân làm sao có thể có lá gan to như vậy?"

"Trong cung thì thế nào, ca ca không nhớ rõ năm đó Quy mệnh Hầu yêu Lý phu nhân như thế nào sao? Sau điều tra rõ, nàng ta căn bản là mật thám Hoàng đế Nguyên gia nằm vùng bên cạnh Quy Mệnh Hầu."

Ta nghiêng tai lắng nghe, biết bọn họ nói Hoàng đế Nguyên gia là nói phụ hoàng, khi đó phụ hoàng tấn công Nam Sở, quả thật có thể nói là thế như chẻ tre, quân đội của Quy Mệnh Hầu điều động ra sao người đều biết rõ, bây giờ nghĩ lại thì ra là có nguyên nhân .

Khi đó, ta cho là ta không được sủng, rất nhiều chuyện không dám hỏi phụ hoàng. Sau ta suy nghĩ kỹ một chút, cũng biết rất nhiều chuyện không phải chỉ là tranh đoạt trên chiến trường.

"Mặc kệ là ai, muốn khi dễ A Nam, chúng ta không cho phép." Đặng Vân nói, "Nếu đệ biết là ai, đệ nhất định sẽ bắt cả nhà người đó trả giá thật lớn.”

Ta nghe thấy Đặng Hương thở dài một cái, "Ở trong cung, A Nam có không ít kình địch."

"Năm đó A Nam cũng không nên rơi vào trong tay Nguyên gia, tất cả lại tại Quy Mệnh Hầu." Đặng Vân phẫn hận nói.

Nhưng vào lúc này, ta nghe thấy âm thanh Bạch Hạc vẫy cánh, lại nghe đến âm thanh bát đụng vào bình. Đặng Hương nói "Đừng nấu thuốc ở đây, những thứ này Hạc nhi tưởng là cho chúng nó ăn, hay đến đây nghịch."

Đặng Vân ừ một tiếng, dường như đang thu dọn đồ đạc, lại một lát sau, Đặng Vân nói, "Nhớ năm đó, Lý phu nhân thấy người Nam liền quyến rũ, thế lực kéo dài đến triều đình, ngay cả. . . . . ." Âm thanh của bọn hắn nhỏ xuống, hình như là đi ra ngoài sân nhỏ. Ta âm thầm thở dài một cái, thì ra là hậu cung đều như vậy, thua dưới váy của nữ nhân, cũng không chỉ có một mình ta.

Cửa bị đẩy ra, trong tay Huyền Tử cầm một bát sứ đi vào. Nhìn thấy trong phòng chỉ có một mình ta, Huyền Tử có chút ngoài ý muốn. Đôi mắt kia giống y như đôi mắt của A Nam đảo qua đảo lại mấy lần.

"Hương ca ca và Vân ca ca đi nấu thuốc rồi." Ta nói cho Huyền Tử biết.

Đứa nhỏ này đặt cái bát lên bàn, "Là cháo nóng, tỷ tỷ ăn được không?" Hắn dùng đầu ngón tay sờ lên vành tai của mình, có thể thấy được cháo còn nóng.

Ta thấy A Nam ngủ say, không đành lòng đánh thức nàng.

Huyền Tử ngồi xuống ghế bên cạnh, không có đi gọi tỷ tỷ dậy, ngược lại đang nhìn ta, trong mắt đều là tò mò.

Ta nghĩ, "Trẫm nhất định sẽ tìm ra hung thủ đánh tỷ tỷ của đệ, sẽ không để tỷ tỷ của đệ chịu khổ." Ta bảo đảm.

Sở Huyền trừng mắt nhìn, "Tỷ tỷ của đệ cũng sẽ không bỏ qua cho người đó."  Đứa bé này nói rất chắc chắn, "Dám khi dễ tỷ của đệ, sẽ không có kết quả hay ho gì."

Lúc hắn nói như vậy, ánh mắt rơi vào trong ngực ta, thấy chân của A Nam trong ngực ta, rất nhanh dời ánh mắt đi. Lông mi rũ xuống, mặt hơi đỏ. Đứa nhỏ này!

Sau khi trầm mặc một lúc lâu, Huyền Tử lại mở miệng, "Đệ cũng sẽ không bỏ qua cho người đó." Lần này âm thanh rất nhẹ, mặt càng đỏ hơn, giống như vô cùng xấu hổ.

Ta có cảm giác, đứa bé ôn hòa nhu thuận này, chỉ sợ cũng không phải là người dễ chọc. Lúc này Huyền Tử không cần cắn răng nghiến lợi, cũng làm cho người ta cảm thấy áp lực vô hình.

"Không sai, ai dám khi dễ A Nam, phải để cho người đó muốn hối hận cũng không kịp, nếu không chẳng phải của hồi môn là ta đây là đồ vô dụng sao?" Đặng Vân lớn tiếng la hét đi vào, hiển nhiên hắn nghe được Huyền Tử nói, hắn đã đánh thức A Nam.

"Đứng lên uống thuốc!" Đặng Vân nhìn A Nam đã mở mắt, không khách khí nói.

Trong tay của hắn đang cầm một bát thuốc. Mùi thuốc nồng nặc, ta đoán chừng sẽ rất đắng.

Ánh mắt A Nam vẫn còn có chút mơ màng, nhưng thần trí lại rất thanh tỉnh. Nàng thấy chén thuốc trên tay Đặng Vân, chê bai quay mặt qua chỗ khác.

"Đừng nghe Vân đệ," Đặng Hương tiến vào, vẫn dùng cái giọng thong thả ung dung nói chuyện, "Người đánh A Nam là một phụ nữ, nên ra tay cũng không nặng lắm. Nếu như chỉ là vì tranh giành tình cảm, cũng không cần gây chiến. Hoàng thượng điều tra rõ xử phạt là được." Hắn liếc ta, lập tức chú ý tới ta ôm chân của A Nam vào trong ngực. Ánh mắt của hắn dừng ở đó, thật lâu vẫn chưa chuyển động.

"Chuyện này không đơn giản như vậy," ta nói, đưa tay ra muốn cầm chén thuốc trong tay Đặng Vân, "Có người bí mật đưa A Nam ra khỏi cung, chuyện này không đơn giản. Ta sẽ điều tra, nhất định phải điều tra rõ ràng."

"Chỉ sợ hoàng thượng không điều tra được gì." Đặng Vân suy nghĩ một chút, hiển nhiên cũng không tin tưởng ta. Hắn cuối cùng không đưa chén thuốc cho ta, "Hoàng thượng, người thôi đi, bộ dạng người sao có thể cho uống thuốc A Nam." Đặng Vân bật cười, "Người không có thể hai đầu."

Hắn nhìn dáng vẻ ta ôm chân A Nam, càn rỡ cười lớn."Khó trách hậu cung hoàng thượng không chịu yên tĩnh, hoàng thượng cũng quá thương hương tiếc ngọc đi. Nếu ta là A Nam, ta cũng vậy không thể chống lại ôn nhu của người."

Đến lúc này, A Nam mới chú ý tới, nàng cúi đầu nhìn qua, lập tức sợ hãi thốt lên, rụt chân trở về, ta muốn bắt lại không thể bắt được.

"Hoàng thượng rãnh rỗi ở chỗ này khoe mẽ lấy lòng A Nam, không bằng đi nhìn hậu cung của người đi. Nuôi nhiều nữ nhân như vậy, một mình ngươi lại tới đây lấy lòng A Nam, người có mệt không?" Đặng Vân nói chuyện tuyệt không nể mặt, "Hôm nay vì người này làm ấm chân, ngày mai vì người kia làm ấm tay, đến lúc đó bọn họ ba chân bốn cẳng đều đau, hôm nay đánh đầu này, ngày mai đá đít đó, hoàng thượng ngươi bận rộn đi tới hết được hay sao?"

Đặng Vân ngồi bên giường, cũng không thèm nhìn ta lúng túng, hắn muốn cho A Nam uống thuốc.

Kết quả A Nam đã ngồi dậy, đoạt lấy chén thuốc, đổ hết vào miệng.

"Chuyện ngày hôm nay, là thiếp không tốt." A Nam nói, bởi vì thuốc đắng, nàng giả vờ làm một cái mặt quỷ, "Thiếp nên cẩn thận một chút . Chẳng qua lúc đó, thiếp nghe thấy trong rừng mai có người đang gọi, cho nên nổi lòng hiếu kỳ, liền đi vào. . . . . ."

"Có người đang gọi?" Ta lập tức cảnh giác, "Gọi cái gì?"

A Nam cẩn thận sờ sờ vết sưng sau gáy, chạm vào chỗ đau, lại mở miệng trách móc một phen.

"Đang kêu cái gì. . . . . ." A Nam cố gắng nhớ lại, "Người này điên rồi, mau ngăn nàng lại! Còn nói cái gì. . . . . . Đây chính là long chủng!" A Nam có chút nghi ngờ."Thiếp nghĩ có phải Lâm mỹ nhân xảy ra chuyện gì không, nhưng lại nghĩ, Lâm mỹ nhân không phải là không rời cửa sao? Vốn còn nghi ngờ, mà thiếp lại thấy phía sâu trong rừng mai có bóng người đang di chuyển." A Nam nhíu mày, "Thiếp đi vào, cây lớn rừng rậm, đi vài bước liền có chút nghi ngờ, lại không thấy bóng người nữa. Thiếp đang muốn đi ra ngoài, nào ngờ lại bị đánh một cái. Thiếp không tránh được, lập tức ngã vào trong khe nước đóng băng. Lúc tỉnh lại thì đã nhìn thấy Mính Hương tiên sinh”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn2 về bài viết trên: Hoàng Nhất Linh, Ida, NP1478965, TTripleNguyen, antunhi, chumnhoxanh, gigipham, xichgo
     

Có bài mới 20.08.2017, 13:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 28.02.2017, 02:52
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 238 lần
Điểm: 18.85
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 48
Chương 70

Editor: Nguyễn2

A Nam giải thích làm ta càng thêm lo lắng. Đang yên đang lành, tại sao có thể có yêu ma xuất hiện ở đường hoa mai. Ta muốn đến chỗ hai người kia bàn mưu, cảm thấy những chuyện này có liên quan với nhau, trong hậu cung mê chướng nặng nề, ta biết rõ độc chướng này từ đâu tới, nhưng vẫn không bắt được nhược điểm của nàng ta, quan trọng hơn là, Lý Dật lại một lần nữa ẩn vào trong sương mù, ta không tìm ra hắn.

Đặng Hương đã bưng bát cháo ngồi bên giường, "Quy Mệnh Hầu đập cửa nên ta mới nhìn thấy A Nam."

Đặng mỗ rất tự nhiên múc một muỗng cháo đưa tới khóe miệng A Nam. Vừa đút cháo vừa giải thích,"Theo lời Quy Mệnh Hầu nói, hắn nhìn thấy A Nam bị người ta để ở cửa phủ công chúa. Hắn đập cửa một lúc, không ngờ ta ở trong phủ công chúa.

"Ta vừa cứu A Nam tỉnh, A Nam liền nôn lên nôn xuống, khi đó vết thương trên đầu nàng còn sưng lớn hơn lúc Hoàng thượng sờ. Thái độ, vẻ mặt của Đặng Hương đều rất tự nhiên, động tác đút cháo cũng rất êm ái, ít nhất là tốt hơn lúc A Nam cho ta ăn cơm.

Ta cảm thấy Đặng Hương rất biết chăm sóc người khác, so với ta cùng A Nam đều tốt hơn nhiều.

Dường như A Nam nhớ tới thật sự hôm qua nàng có nôn, lúc này cuống quít nhìn chung quanh một chút, có chút lo lắng.

Đặng Hương giống như biết nàng đang tìm cái gì, "Uế vật công chúa nôn ra, ta đã sớm thanh lý rồi." Hắn cười nói, "Số mạng của ta là hầu hạ công chúa, công chúa không cần lo lắng."

A Nam quýnh lên, ánh mắt của nàng dừng trên mặt Đặng Hương, có chút thẹn thùng nói một tiếng: "Làm phiền."

Đặng Hương cười như gió nhẹ nước chảy, giấu toàn bộ ân cần ở trong ánh mắt của hắn. Tay của hắn dừng bên môi A Nam, ta chú ý tới tay của hắn, ngọc khiết thon dài, ngay cả tay kia đang cầm bát cháo xấu xí cũng tao nhã khác biệt.

Ta nhìn mà thích mê, không thể làm gì khác hơn là quay mặt qua chỗ khác.

"Nếu ta ở phủ công chúa không tiện, nên dọn đi chỗ khác." Đặng Hương thản nhiên, "Ta cảm thấy Hoàng thượng nghi ngờ quá mức, ta ở lâu trong phủ công chúa chỉ sợ có người nói bóng nói gió. Hơn nữa miệng của Quy Mệnh Hầu. . . . . ."

"Không có gì bất tiện hết." A Nam lập tức nói, "Nơi này cũng không tính là cho Mính Hương tiên sinh ở. Còn Huyền Tử ở đấy, là Thái hậu ân điển, nơi này là nhà của đệ đệ, Huyền Tử cần Mính Hương tiên sinh chỉ điểm."

Ta cũng gật đầu nói phải, "Những người đó, càng sợ hãi thì bọn họ càng tin. Không cần phải để ý tới bọn họ." Ta ngồi lên đế vị, nếu trước khi sống lại, chắc là sẽ còn có chút khiêm tốn. Hôm nay ta lại nghĩ khác. Ta có thể ngồi lên long ỷ, chắc chắn là có nguyên nhân. Ít nhất, ta có thể không quan tâm lời đồn, cũng không sợ người khác chê khen. Đời trước không sợ, đời này càng không sợ. Ta cũng không giống như Lão Cửu, mua danh trục lợi ngụy trang mình.

Nói đến đây, Đặng Vân nói, "Ai dám lắm mồm, thần đi cắt lưỡi bọn họ." Nói xong hắn cười đen tối, "Hôm nay bọn họ uống rượu mua vui, thần đều tham gia hết, sau lưng bọn họ nói những gì, rất nhanh đến tai thần. Mọi người đều biết thần là hồi môn của công chúa, đắc tội thần là kết cục gì, bọn họ nên suy nghĩ rõ ràng."

Nói đến chỗ này, ta đột nhiên nghĩ, "Nghe nói gần đây Vân ca cùng con trai Phùng gia ca hát hơi nhiều?"

Vừa nhắc tới chuyện này, Đặng Vân cao hứng, "Cũng không phải!Một đám con cháu Phùng gia thật biết ăn chơi hưởng thụ." Hắn vui sướng nói, "Ta theo bọn họ mấy tháng, cũng học được không ít phong lưu của Lạc Kinh. Cờ bạc, rượu chè, đua ngựa, so với Giang Nam, cũng không kém gì."

Ta cùng những người khác đều nhìn Đặng Vân cười. Con cháu Phùng gia ăn chơi hưởng lạc, xem ra là thật rồi.

Săc mặc Đặng Vân trầm tĩnh, "Hiện tại thần cũng thường gọi người tới phủ tướng quân của thần chơi cờ vây, bọn hắn đều thích. Qua vài ngày nữa còn muốn đi theo ca ca học làm thơ, còn có thể quen biết không ít văn nhân nhã sĩ Lạc Kinh."

A Nam lúc này đã ăn no, lắc đầu bày tỏ không muốn ăn nữa. Đặng Hương thu tay, quay đầu cười với đệ đệ nói, "Đệ muốn học làm thơ, năm xưa nên đi theo Ngũ Đức tiên sinh học. Nước tới chân mới nhảy thì đã muộn rồi! Nếu bàn về làm thơ, đệ còn không bằng Huyền Tử."

Ta đột nhiên cảm thấy, Đặng Vân vẫn là trẻ con, tuổi này hắn muốn làm thơ là bình thường. Về phần làm tốt hay không, không cần bàn cũng biết.

"Lại nói, Nam Bắc liên hệ rất tốt." A Nam đột nhiên nói, "Hai ngày nay, thiếp thấy Hoàng thượng luôn vì quốc khố không có tiền mà phiền não, lại nghĩ tới cách này, về sau Hoàng thượng có thể khai thông mua bán Nam Bắc, khích lệ thương nhân đi lại giữa Nam Bắc. Như vậy thì không cần phải keo kiệt mấy lương thuế, chỉ bảo thương nhân ngày mồng mỗi tháng nộp năm thuế, thuế ngân hàng năm cũng rất khả quan."

Đặng Hương nghiêng đầu nhìn A Nam, trong ánh mắt có chút kinh ngạc.

"Mính Hương tiên sinh không cần nhìn ta, ở Giang Nam thì có lụa mỏng tơ tằm nổi tiếng. Tơ tằm Giang Nam tinh mỹ hơn Bắc triều, Bắc triều nhiều ngựa, phía Nam lại thiếu. Mua bán là cách tốt nhất bù đắp cho nhau." Ánh mắt A Nam  quét qua mọi người, "Chẳng lẽ không đúng sao?" Mắt to chợt lóe, ánh sáng tràn đầy, ngay cả phòng nhỏ cũng thành sáng trưng.

Trong lòng ta khẽ động, cảm thấy A Nam nói không sai, bây giờ đã là một Đại Triệu thống nhất, nên khích lệ Nam Bắc qua lại. Cách hay như vậy, từ một nữ tử nói ra, làm cho nam nhi bọn ta xấu hổ.

Đặng Hương lại không cảm thấy bất ngờ, hắn chỉ cúi đầu ngẫm nghĩ một hồi, "A Nam nói rất có đạo lý, chỉ sợ. . . . . ." Môi mỏng khẽ mím, liếc ta một cái, cười, "Chỉ sợ làm thì không dễ." Bề ngoài  mỉm cười, mặc dù không có ác ý, nhưng ta nghe được, hắn đang khiêu khích ta.

Hắn nói như vậy, thật ra thì ta cũng nghĩ tới, trong triều luôn có một nhóm người bảo thủ, bọn họ chắc chắn sẽ không đồng ý việc Nam Bắc mua bán. Ví dụ như bọn họ sẽ nói: người Nam được quân mã, về sau sẽ dùng để tạo phản thì sao, mọi việc đều sẽ tìm được các loại lý do. Thái Thú cũ trên triều đình, hôm nay vẫn là vấn đề cũ: ta thiếu người!

"Sang năm mở khoa thi là được." Đặng Hương giống như biết ta đang nghĩ cái gì, hắn từ từ đứng lên, cách bên giường A Nam, cầm bát sứ đi đến bên cửa sổ, "Mùa xuân sang năm, lần đầu tiên sau khi Hoàng thượng lên ngôi mở khoa thi, cũng là lần đầu tiên Nam Bắc thống nhất. Đến lúc đó sẽ có rất nhiều danh sĩ, thiếu niên tài tuấn Giang Nam đến dự thi, khi đó, Hoàng thượng có thể thong dong tuyển dụng nhân tài rồi."

Âm thanh hắn nói chuyện luôn trầm thấp, nhưng lần này, ta nghe ra hình như trong giọng nói của hắn đặc biệt đau buồn, ánh mắt của hắn lúc này không nhìn A Nam cũng không nhìn ta, nhín xuống cái bát trên tay. Giống như cái bát sứ này quan trọng hơn chuyện giang sơn thiên hạ.

"Ngày dự định là hai mươi bốn tháng hai," ta nói ngày mở khoa thi, "Mính Hương tiên sinh có đề cử nhân tài nào không?"

Đặng Hương không trả lời, gương mặt trong trẻo lạnh lùng, lộ ra ánh sáng, biến ảo xuất trần. Điều này làm cho ta nhớ lại, hắn đối với con đường làm quan không quan tâm.

Thật ra thì bây giờ cách thi khoa không tới hai tháng, ngay cả quan chấm thi ta cũng chưa công bố. Chuyện này ta từng suy tính, cảm giác rất khó định đoạt. Ta không thể giẫm vào vết xe đổ của đời trước, nếu để cho Phùng gia thông qua cuộc thi thu thập thêm nhiều nhân tài, hơn nữa không thể để người Phùng gia là Trạng Nguyên được. Nhưng cũng không thể thiên vị quá mức thế lực Lý tế cầm đầu Văn Thần bảo thủ. Trọng yếu nhất, lần đầu tiên ta ý thức được, ta phải cho sĩ tử Nam Triều một cơ hội, để cho bọn họ chân chính dung nhập Đại Triệu, trở thành một phần tử của Đại Triệu.

Tâm tư của ta, trong phòng này có mấy người có thể hiểu?

Bên kia cửa truyền đến tiếng gõ cửa, ta cảnh giác ngẩng đầu. Đặng Hương nhoẻn miệng cười, ý bảo ta yên tâm. Hắn mở cửa ra, hai con Bạch Hạc nghênh ngang đi vào.

"Hai con Bạch Hạc dùng thuốc trị thương đã lâu, vừa ngửi thấy mùi thuốc liền tưởng rằng được ăn." Đặng Hương giải thích cho ta, "Chúng ngửi thấy được mùi thuốc của A Nam."

Thuốc không mùi, lại đắng, ăn quen có lẽ cảm thấy thơm. Hai Bạch Hạc này hiển nhiên rất bá đạo, bọn chúng nghẹo đầu nhỏ tìm kiếm khắp nơi, rất nhanh phát hiện ra mục tiêu A Nam, chen đến bên giường. A Nam bất đắc dĩ dùng cánh tay đẩy bọn chúng, "Hoàng thượng, chúng ta hồi cung thôi." Nàng nói. Nhưng thân thể Bạch Hạc to lớn, đặt lên thân thể A Nam, thân mật lấy lòng nàng đòi ăn.

"Đầu A Nam bị thương, không thể dễ dàng hoạt động." Đặng Vân phản đối, "Theo thần thấy để A Nam tĩnh dưỡng hai ngày rồi về cung, dù sao đã ra ngoài, cũng không sợ bị người ta nói."

Ta trừng tiểu tử này một cái, lại nhìn Đặng Hương. Có thể hoạt động hay không, Đặng Hương hiểu rõ hơn người khác. Chỉ cần vị Mính Hương tiên sinh này không lừa gạt ta là tốt rồi.

Đặng Hương nhíu mày, nhìn Bạch Hạc vui đùa với A Nam, không nói lời nào.

Hình như Đặng Vân nhìn ra cái gì, hắn đối với ca ca cũng không khách khí, lập tức xì mũi coi thường, hướng Huyền Tử nhờ giúp đỡ, "Huyền Tử, đệ nói đi. Tỷ tỷ đệ có nên hoạt động không. Tỷ tỷ đệ vừa nôn vừa ngủ, huynh chỉ sợ trong đầu tỷ tỷ đệ không tốt. Thật sự nên tĩnh dưỡng mới đúng."

"Đầu óc ngươi mới không tốt." A Nam lập tức phản kích, "Vân ca nói càn."

Ta yên tâm, A Nam có thể lưu loát cãi lại, chứng tỏ đầu óc nàng vẫn ổn. Ta nghi ngờ A Nam cùng Đặng gia huynh đệ đùa giỡn, từ nhỏ bọn họ cùng nhau lớn lên, còn thân mật hơn so với ta.

"Đệ nghe tỷ tỷ." Huyền Tử tỏ thái độ. Ánh mắt của hắn lại rơi trên người ta.

Bị nhìn như vậy, ta đột nhiên cảm thấy không được tự nhiên, bởi vì ta ý thức được đôi mắt ba bọn họ đều lấy ta làm tiêu điểm. Mỗi một đôi mắt cũng khác biệt. Giống như ta là người ngoài duy nhất trong phòng này, những người khác không thể không khách khí với ta. Loại cảm giác này làm ta rất không thoải mái.

Ta tận lực giả bộ thong dong. Nhẹ nhàng nhấc hai con Bạch Hạc một lòng muốn thân thiết với A Nam, hòa nhã hỏi A Nam, "A Nam nói đi, còn thấy chóng mặt không? Có thể cùng trẫm hồi cung không?"

Lúc này, ta không thể không thừa nhận, ta nghĩ một đằng nói một nẻo, nếu như A Nam nói không thể, ta thật sự sẽ đáp ứng để cho nàng ở lại sao? Không thể nào. Bây giờ ta đã không thể nào buông tay. Giao A Nam cho Đặng hương. . . . . . Ta không yên tâm. Mặc dù Mính Hương tiên sinh là chính nhân quân tử. Nhưng ta không rộng lượng như vậy.

Lúc trước, ta cho là ta sẽ không bao giờ yêu bất kì ai nữa. Nhưng hôm nay, ta không dám nói những lời này nữa. Bảo ta buông tay A Nam, không bằng lấy đầu của ta.

A Nam vươn tay ra, ánh mắt của nàng rơi trên mặt ta, miễn cưỡng nhưng quá rõ ràng.

Ta vội vàng đứng dậy, cúi xuống, A Nam mở người, rất tự nhiên dùng cánh tay ôm chặt cổ của ta. Ta vội ôm nàng, nhìn nàng vô lực gối đầu lên vai ta.

Bả vai của ta hơi đau, để cho ta nhớ lại chuyện nàng cắn ta một cái. Ta ôm chặt nàng, bảo hộ nàng thật chặt ở trong ngực, tận lực dùng áo da gấu của ta choàng lên A Nam, chỉ sợ nàng phải chịu va chạm.

"Vậy chúng ta đi nha." Ta kìm nén mừng rỡ trong lòng, rất nghiêm chỉnh cùng Đặng gia huynh đệ cáo từ, phút cuối cùng vẫn không quên gọi Sở Huyền, "Đi, Huyền Tử, chúng ta hồi cung điều tra xem ai đã hại tỷ tỷ đệ."

Lúc này, ta cảm thấy được A Nam trong ngực như là chiến lợi phẩm, ta tận lực duy trì dè dặt nên có, nhưng cũng không nén được mừng rỡ.

"A Nam phải uống thuốc đúng giờ." Đặng Hương nói. Ta nhìn không ra vẻ mặt lạnh nhạt trên mắt hắn là loại biểu cảm gì. A Nam chọn cùng ta hồi cung, hắn cảm thấy mất mát, cũng không biểu hiện ra cho ta xem."Ta đưa phương thuốc cho Hoàng thượng, A Nam lúc này chân lạnh, chỉ sợ phổi rất lạnh, về sau ngàn vạn không được để A Nam cảm lạnh." Đặng Hương đưa một trang giấy cho ta, "Toa thuốc này, hoàng thượng có thể cho thái y trong cung xem qua, để bọn họ kiểm chứng phương thuốc."

Ta làm gì còn tay đón lấy toa thuốc." Đa tạ Mính Hương tiên sinh kê phương thuốc." Ta nói, "Qua vài ngày nữa, ta sẽ đưa lệnh bài của Thái Y viện cho tiên sinh để tiên sinh vào cung. Không chỉ bắt mạch kê thuốc cho A Nam, còn có thể gặp Hoa thái y. Hai người có thể tỷ thí với nhau." Ta nói xong liền đi, không nhìn ánh mắt Đặng Hương khó thể tin.

Bọn họ đều là bằng hữu của A Nam, ta biết cả cuộc đời này A Nam cũng sẽ không quên bọn họ. Suy bụng ta ra bụng người, sao ta lại ngăn cách bọn họ cùng A Nam? Lại nói, ta là Đế Vương, nếu điểm rộng lượng này cũng không có, chẳng phải sẽ khiến coi thường A Nam sao.

Ta ôm A Nam, đi thật nhanh, giống như sợ A Nam trên đường đổi ý.

A Nam gối đầu trên vai ta, thở khí nóng vào cổ của ta. Ta nghĩ rằng nàng muốn ngủ, dùng áo choàng của ta quấn nàng thật chặt. Không ngờ nàng đột nhiên mở miệng, "Hoàng thượng nghĩ xem nên đối phó thế nào với mọi người trong cung?" Nàng lẩm bẩm lầm bầm nói."Chỉ sợ lần này đi, sẽ là một trận sóng to gió lớn."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn2 về bài viết trên: Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, chumnhoxanh, xichgo
     
Có bài mới 26.08.2017, 20:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 28.02.2017, 02:52
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 95
Được thanks: 238 lần
Điểm: 18.85
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu - Điểm: 50
Chương 71

Editor: Nguyễn2

A Nam nói lẩm bẩm."Chỉ sợ lần này về, sẽ là một trận sóng to gió lớn."

Ta không phủ nhận, chỉ an ủi dùng mặt cọ xát A Nam. Chuyện ra khỏi cung là chuyện lớn, dù người khác không làm khó, ta cũng không thể bỏ qua.

Mới vừa ra khỏi phủ công chúa, liền thấy Như Ý ở cửa xoay đi xoay lại mấy vòng, thấy ta, Như Ý gấp gáp bước lên, "Trong cung, Thái hậu đã hỏi nhiều lần."

"Sao ngươi lại quay lại?"

"Thần nói Hoàng thượng nói chuyện với người khác ở phủ công chúa,Thái hậu đừng vội."

Ta gật đầu, ôm A Nam vội vàng đi lên xe ngựa Như Ý đã chuẩn bị. Như Ý làm việc hết sức tận tâm, ta đã không nhìn lầm. Đường về cung không xa, không lâu sau, A Nam ngủ thiếp đi trong lòng ta. Ta đoán là do vết thương trên đầu nàng.

Trở lại cung, ta đưa A Nam trở về Trường Tín cung, A Nam muốn ngủ, ta để cho nàng ngủ. A Qua không có ở Trường Tín cung, ta dặn dò đại cung nữ mấy lần rồi mới an tâm rời đi.

Cung nữ trong Trường Tín cung, có một người gọi là Hồng Anh, ta biết rõ đây là đại cung nữ Mẫu hậu đưa cho A Nam. Nàng ta vẫn đưa ta đi tới ngoài cửa sân, lúc này ánh mắt nhìn ta có chút khiếp sợ, muốn nói rồi lại thôi.

Ta đứng lại hỏi nàng ta, "Có gì muốn nói?"

Hồng Anh quỳ xuống, "A Qua ở chỗ Thái hậu." Giọng nói cũng không nhỏ,nhưng bảo đảm A Nam trong phòng không nghe thấy. Có thể thấy được người  trong Trường Tín cung đã biết hết rồi.

"A Qua thế nào?"

Hồng Anh không trả lời, chỉ cung kính nói: "Hoàng thượng đến chỗ Thái hậu sẽ hiểu rõ mọi chuyện."

Ta xoay chân đi, mẫu hậu lại tìm được A Qua! Lúc này A Nam hôn mê, nhất thời chưa để ý tới A Qua không ở đây. Ta thấy thường ngày nàng chỉ tin tưởng một mình A Qua, đi tới chỗ nào cũng mang theo tiểu nha đầu kia. Nếu lúc này biết A Qua có chuyện, đã sớm nhảy dựng lên đi đòi người rồi.

Xem ra Hồng Anh cũng thông minh. Ta phải đưa A Qua trở về.

Không ngờ, ở chỗ Mẫu hậu, cũng không chỉ có một mình A Qua. Ta bước vào Khôn Ninh cung, cảm thấy không khí trong Khôn giống như địa ngục vậy.

Mặt Mẫu hậu lạnh như phủ sương, Mẫu hậu ngồi ngay ngắn ở trên giường, ánh mắt âm trầm quét qua những người dưới đất.

Trong đó có A Qua đang quỳ, trên đất có hơn mười người. Nhưng trong những người này, chỉ có A Qua là hoàn toàn quỳ rạp trên mặt đất, cái trán cũng cũng chạm đất, những người khác đều khóc sướt mướt nghiêng trái nghiêng phải.

Trong phòng dù rất ấm nhưng không biết tại sao, ta thấy hình như có rất nhiều người đang sợ.

Ta thản nhiên bước vào.

"Mẫu hậu, con đã trở về." Ta ngồi xuống bên cạnh Mẫu hậu, làm bộ như không thấy Phùng Yên Nhi và Tiễn Bảo Bảo đứng hầu hai bên.

"Sở Hiền phi sao rồi?" Mẫu hậu hỏi.

"Vẫn tốt. Không chết." Ta nói đơn giản.

Mẫu hậu cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ vào ít người đang quỳ trên đất, "Sau khi Hoàng thượng đi, ai gia liền lục soát các cung, tiểu cung nữ trong cung của Sở Hiền phi này, đã bị ta tìm ra. Bọn họ dấu một người sống sờ sờ ở đó, lại không chịu bẩm báo báo. Hoàng thượng nói xem đây là tội gì?"

Trên đất, có người nhỏ giọng hô một tiếng oan uổng, thấy uy nghiêm của Mẫu hậu, nhanh chóng ngậm miệng lại, không dám nói nhiều nữa.

Ta không có hứng thú với những người đó, trực tiếp hỏi A Qua đang quỳ sấp trên mặt đất, "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Nô tỳ bị hôn mê, thân thể bị trói, cũng không biết có chuyện gì xảy ra." A Qua trả lời. Tuy rằng rất run nhưng nói chuyện không nhanh không chậm, có chút phong thái của A Nam.

Nếu A Qua và A Nam đồng thời bị tập kích, A Qua sẽ không biết A Nam bị đánh thế nào, đã nói lên người tập kích xuống tay không chỉ với một người.

"Các ngươi nói đi!" Mẫu hậu bảo những người đó mở miệng.

Có một nô tỳ tuổi cũng đã cao mở miệng, "Nô tỳ là tổng quản Hoán Y Cục, tiểu tử này là nô tỳ khiêng về Hoán Y Cục. Nàng ta bị người ta ném ở bên ngoài máng mương Hoán Y Cục, bị nhét trong bao tải, toàn thân bị trói. Nô tỳ thấy là một người sống, nên bẩm báo Hoàng thượng, Thái hậu. Nô tỳ vừa quyết định đi bẩm báo thì người của Thái hậu tới lục soát Hoán Y cục, cũng không phải là nô tỳ cố ý che dấu."

Mẫu hậu cười lạnh một tiếng, "Chuyện như vậy còn phải quyết định, có thể thấy được là ở chỗ nào cũng có khe hở cho tiểu nhân chui vào. Nếu ngươi giỏi, thấy tình hình như vậy, sớm nên chạy nhanh đi bẩm báo rồi, đúng là không có chủ kiến!" Mẫu hậu xuất thân đường phố, lúc này quýnh lên, liền nói thẳng.

Mẫu hậu lên giọng."Kéo ra ngoài đánh, đánh rồi sẽ không tìm kẽ hở mà chui vào nữa." Không có một chút ý tứ khoan dung.

Mười mấy người đang khóc lóc cùng bị kéo ra ngoài.

Dường như ta đã biết chuyện gì xảy ra. Có người trói A Qua, ném tới cửa Hoán Y Cục. Những người này thấy A Qua thì suy nghĩ xem nên tới bẩm báo Thái hậu, ta, hay Phùng Yên Nhi. Kéo dài thời gian như vậy, biết rõ ta đang tìm người mà không báo lên, chỉ là lưỡng lự không biết nên lấy lòng người nào thôi. Hậu cung chỉ có một Hoàng đế là ta,  vậy mà có người dám có lòng khác, đánh chết cũng không tiếc.

"A Qua gì đó, cũng kéo ra ngoài " Mẫu hậu cắn răng nói, "Chủ tử mất tích, trên người A Qua lại không hề bị thương, dù thế nào cũng không thể chấp nhận được. Làm nô tỳ, theo bên người chủ tử để bảo vệ, hôm nay chủ nhân mất tích, nó nửa chữ cũng nói không ra được, không đánh còn giữ dùng sao?"

Ta lúc này mới hiểu tại sao Hồng Anh muốn nói trước nói cho ta biết A Qua ở chỗ Mẫu hậu. Nếu thật sự mẫu hậu muốn cướp đoạt A Qua, nhất định sẽ làm thỏa mãn tâm tư của người khác. A Nam là người cẩn thận, không dễ dàng chịu tin tưởng người khác. Mặc dù A Qua không khôn khéo, nhưng dù gì cũng một lòng một dạ với A Nam. Nếu A Nam tỉnh lại không thấy A Qua, nhất định sẽ rất đau lòng.

Giống như Hồng Anh lăn lộn lâu trong cung đình, sợ A Nam giận chó đánh mèo thôi.

"Chỉ sợ có người cố ý khiến nha đầu này không bị thương." Ta cười lạnh một tiếng, nói xong lại trợn mắt nhìn A Qua trên đất, "Nha đầu ngốc nghếch, chủ nhân ngươi bị thương rất nặng, ngươi không mau đi hầu hạ mà còn ở nơi này lần lữa làm gì?! Mau cút về!"

A Qua sững sờ,  nhưng cũng may là A Qua rất nhanh đã hiểu ý của ta, dập đầu với ta và Mẫu hậu, quỳ một chút rồi lui ra ngoài.

Mẫu hậu xem thường trợn mắt nhìn ta một cái, trong ánh mắt có một chút sầu lo.

Lúc này, ánh mắt của ta dừng ở mấy Tần phi bên cạnh mẫu hậu, tất cả đều nhìn qua một lần. Hôm nay nơi này không có người khác, ta nói rõ."Hôm nay Sở Hiền phi bị thương nặng, Trẫm nhất định phải tra rõ là ai làm. Thay vì ghen tuông đi hãm hại Sở Hiền phi, không bằng xem tuổi thọ mình còn bao nhiêu ngày!"

Ta luôn khoan dung với bọn họ, không tàn bạo. Từ lúc lên ngôi đến nay, ở hậu cung, ta chưa bao giờ đại khai sát giới. Hôm nay, ta nói những lời này, là muốn cho bọn họ biết cơn giận của ta. Lời vừa nói ra, đã có người nóng nảy.

Lập tức Phùng Yên Nhi quỳ gối trước chân của ta.

"Hoàng thượng nói vậy làm thần thiếp bất an. Giống như trong cung tỷ muội đều ghen tỵ Sở Hiền phi vậy, nô tì đứng đầu hậu cung, người đầu tiên Hoàng thượng hoài nghi nhất định là thiếp rồi. Điều này làm cho thiếp không biết nên xử lý như thế nào." Nói xong, lập tức nước mắt lưng tròng, lộ ra dáng vẻ uất ức.

Ta nhìn nàng ta, nữ nhân này đến lúc này còn giả bộ, nếu không phải ta sớm biết rõ, nhất định sẽ bị nàng ta lừa gạt. Nếu chuyện A Nam bị thương không có quan hệ gì với nàng ta mới gọi là kỳ quặc ý. Trong hậu cung, thế lực lớn có thể đưa A Nam ra cung, đồng thời làm Đặng Hương bại lộ, trừ nàng ta thì còn có thể là ai?

"Phạt bổng lộc một năm." Mẫu hậu không đợi ta nói chuyện, đơn giản hạ lệnh, "Đứng đầu Hậu cung  là dễ làm sao? Cũng nên đến chăm sóc các tỷ tỷ muội muội. Nếu không lại không có ai biết ngươi đứng đầu hậu cung!" Mẫu hậu thường ngày đối với Phùng Yên Nhi cũng tốt, hôm nay chắc là cũng hiểu biết rõ chuyện này lợi hại như nào.

Dường như Phùng Yên Nhi đang có nén nước mắt, ở trước mặt Mẫu hậu làm bộ điềm đạm đáng yêu, "Nô tì nguyện ý chịu phạt, nhưng nô tì tay trói gà không chặt, làm sao có bản lãnh đả thương người, càng không bản lãnh ngăn cản người khác đả thương người. Từ trước đến nay, thiếp đều cho là trong hậu cung này chỉ cần mình làm việc an tĩnh và hòa thuận, cùng các tỷ muội chung sống vui vẻ, không nghĩ đến người khác lại có hận ý, không chịu sống yên ổn. Nào nghĩ tới an nguy của người khác cũng muốn đè lên vai thiếp, việc đứng đầu hậu cung này, thiếp không làm cũng được."

Đôi mắt của ta mở lớn, theo như ý nàng ta, A Nam không an tĩnh và hòa thuận, không cùng tỷ muội chung sống nên mới dẫn đến tai họa này sao? Lại còn lấy chức vị ra uy hiếp ta, nàng ta thật sự cho rằng ta không thể không có nàng ta sao?

Không đúng, hiện tại ta vẫn phải giữ lại nàng ta, vì phụ thân cầm binh quyền của nàng ta, ta chưa thể làm mích lòng ông ta được. Đây chính là ví dụ tốt nhất của việc ngoại thích phát triển quá lớn, cắn trả Quân Vương.

Ta làm Quân Vương, lúc này không thể cãi cọ với nàng ta, nhưng ta cũng không nguyện ý để cho nàng được như ý. Ta giả vờ trầm ngâm, giống như tính toán sẽ lấy đi chức vị đứng đầu hậu cung của nàng ta.

Sắc mặt Phùng Yên Nhi càng khó coi hơn.

Nhưng lúc này, Mẫu hậu phát hiện trước cửa có một bóng dáng nho nhỏ, Huyền Tử cầm cái cung nhỏ ngó đầu vào. Thời tiết rét lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ này đã bị lạnh đến mức hơi đỏ. Huyền Tử đã đứng đó bao lâu?

"Nha, Huyền Tử tới." Mẫu hậu vừa nhìn thấy đứa bé, liền thu hồi tức giận, cười híp mắt kêu đứa bé đi vào, "Ai gia thiếu chút nữa đã quên mất, ngày hôm qua gọi con tới xem lông mèo màu sắc rực rỡ. Đến đây." Mẫu hậu kêu đứa bé đi vào.

Sở Huyền thấy Phùng Yên Nhi quỳ dưới đất, hơi chần chờ.

"Các ngươi đều lui ra đi." Mẫu hậu hướng về phía Tần phi, vẻ mặt cứng rắn, "Chuyện này cứ quyết định như vậy. Về sau có ai có lỗi thì phạt người đó, chức cao thì phạt cũng nặng. Các ngươi tự suy nghĩ đi." Mẫu hậu đuổi khéo Phùng Yên Nhi. Ta đoán Mẫu hậu đã nhìn thấy Huyền Tử đến từ lâu.

Mẫu hậu sai cung nữ ôm mèo ra, vài con đủ mọi màu sắc. Những con mèo đặt cạnh nhau, giống như một đống lông lăn lộn trên mặt đất, ánh mắt ta cũng không dời.

Khó trách Sở Huyền phải tới thăm.

"Lúc trước Mẫu hậu làm Tần phi không có bản lĩnh gì." Mẫu hậu vui mừng nhìn Sở Huyền ngồi trên đất, lúc này trái ôm phải ấp, trêu chọc những con mèo kia, cũng không có gì khác biệt với những đứa trẻ khác, nhưng ta biết đứa nhỏ này lo lắng cho tỷ tỷ, căn bản là đến thăm ta cùng mẫu hậu.

Mẫu hậu ngồi nói, "Dù ai gia ở trong hậu cung không được Tiên vương yêu thương, nhưng cũng không bị người ghen ghét. Nhưng ai gia đã thấy qua thảm kịch hậu cung." Mẫu hậu ngoắc Sở Huyền, Sở Huyền ôm một con mèo đỏ đến bên cạnh Mẫu hậu. Mẫu hậu lấy tay gỡ lông dài của con mèo đỏ thẫm."Ban đầu trong cung có Hòa phi đang mang long thai rơi xuống Kim Minh trì ở hậu hoa viên, một thi hai mệnh." Giọng Mẫu hậu bình thản, giống như nói chuyện xưa mà thôi.

Ta lẳng lặng nghe, biết những lời Mẫu hậu nói đều không phải bình thường. Có lẽ là vì ta vừa thả A Qua.

"Phụ hoàng con tức giận, tất cả mọi người trong hậu cung đều bị đánh, nói không đánh sẽ không giết được yêu khí trong cung." Tay Mẫu hậu chôn sâu trong lông mèo, không biết làm cái gì mà con mèo kia lại hét to.

Lông mi Sở Huyền run lên, lại ổn định.

"Mẫu hậu cũng đứng xếp hàng bị đánh, " Mẫu hậu khẽ mỉm cười, "Khi đó ai gia cũng chưa từng nói chuyện với Hòa phi." Mẫu hậu liếc mắt nhìn Sở Huyền, lấy tay vỗ nhẹ đầu Sở Huyền, "Còn có người nhà Hòa phi, nữ nhi mới chết cũng được tha, đánh mỗi người năm hèo." Mẫu hậu than thở, "Đánh không nhiều. Nhưng để cho mọi người thấy! Nhớ!"

Sở Huyền ngẩng đầu lên nhìn mẫu hậu, tay buông lỏng, mèo từ trên tay Sở Huyền trợt nhảy xuống, meo một tiếng trốn đi.

Ta hiểu được ý tứ của Mẫu hậu. Ta nghĩ Sở Huyền cũng đã hiểu. Hắn nắm chặt tiểu cung trên eo, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, "Về sau đệ sẽ làm hộ vệ cho tỷ tỷ, ai dám động vào một sợi lông của tỷ tỷ, đệ sẽ bắn thủng mắt của người đó." Ta đoán đứa nhỏ này đến này, vốn là thăm dò giúp tỷ tỷ, không ngờ lại bị mẫu hậu khích tướng.

"Vậy thì đúng rồi!" Mẫu hậu vỗ đùi, "Như vậy mới không uổng công tỷ tỷ con có một em trai như con." Mẫu hậu dạy dỗ đứa bé,ban đầu Mẫu hậu cũng không dạy ta như vậy.

Mẫu hậu lại trợn mắt nhìn ta, "Lúc phụ hoàng con còn sống, luôn nói con quá nhân từ, ai gia thấy, phụ hoàng con nói không sai. Con phải học một ít của phụ hoàng con. Nếu không đừng nói là trấn thủ thiên hạ, ai gia thấy, ngay cả một hậu cung con cũng trấn không được."

Ta kinh ngạc nhìn Mẫu hậu.

Mẫu hậu thở dài một cái, "Trước kia chúng ta cô nhi quả mẫu không chỗ dựa, ta mới dạy con phải biết tiến lùi. Hiện tại không giống thế, con đã là Thiên tử rồi! Thiên hạ Quân Vương chỉ tiến không lùi." Mẫu hậu nói như vậy thì dùng ánh mắt rầu rỉ nhìn ta. Mẫu hậu lớn tuổi, bây giờ còn có thể giúp ta một hai lần, Mẫu hậu lắng sau này Mẫu hậu trăm tuổi, ta sẽ thế nào. Đời trước, trước khi chết Mẫu hậu không yên lòng với ta. Chỉ là ta lúc ấy không thể hiểu hết tâm tình của Mẫu hậu.

Lần này, ta liền nghe Mẫu hậu một lần, để Mẫu hậu yên tâm. Ta đứng lên, "Hạ chỉ!"

Thái giám Chưởng Bút lập tức đứng dậy.

"Sở Hiền phi bị tập kích, sự tình trọng đại, lập tức điều tra. Phải tìm ra được hung thủ. Chuyện liên quan lễ pháp hậu cung, không thể nuông chiều. Phùng Thục phi phạt bổng lộc một năm, Sở Hiền phi phạt bổng nửa năm. . . . . ."

Nếu muốn ồn ào, ta sẽ không ngại đại náo một cuộc, Mẫu hậu cảm thấy ta quá nhân từ, vậy ta sẽ không nhân từ nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn2 về bài viết trên: Hoàng Nhất Linh, Ida, R.Quinn, TTripleNguyen, antunhi, chumnhoxanh, linhkhin, nary87, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antunhi, Gấu Lùn, Mưa biển, Thanh Nguyệt, trangnguyen012345, Vuchi, y229917 và 862 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

10 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 264 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 250 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 689 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 995 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 376 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 946 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 340 điểm để mua Hòm thư tình
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 900 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 622 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 759 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.